Ngôn Tình Nam Hữu Gia Dư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,488,598
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nam-huu-gia-du.jpg

Nam Hữu Gia Dư
Tác giả: Nịch Hải
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả gốc: Nịch Hải

Dịch: Uất Kim Hương

Beta: BachPhiUyen

Giới thiệu

Thanh mai trúc mã của tôi đã trở thành một minh tinh.

Còn gia đình tôi lại lâm vào cảnh người đi làm công ăn lương để trả nợ.

Sau khi chia tay, anh ấy rực rỡ giữa ánh hào quang trên sân khấu, tôi thì hướng về mục tiêu trả nợ của mình và lên kế hoạch tạo ra một cuốn sách “Dạy cách làm giàu” của riêng mình.

Cho đến một ngày tôi phát hiện ra rằng anh ấy vẫn luôn chờ đợi tôi, đợi tôi đủ mạnh mẽ để ở cạnh anh ấy một lần nữa.

Tôi mới nhận ra:

Hoá ra tình yêu cũng có thể sâu đậm như thế, không phân biệt giàu nghèo. Và cần có dũng khí mới có thể có được một tình yêu trọn vẹn.​
 
Nam Hữu Gia Dư
Chương 1


Phần 1: Chương 1-8

_______

Thanh mai trúc mã của tôi đã trở thành một minh tinh.

Còn gia đình tôi lại lâm vào cảnh người đi làm công ăn lương để trả nợ.

Sau khi chia tay, anh ấy rực rỡ giữa ánh hào quang trên sân khấu, tôi thì hướng về mục tiêu trả nợ của mình và lên kế hoạch tạo ra một cuốn sách “Dạy cách làm giàu” của riêng mình.

Cho đến một ngày tôi phát hiện ra rằng anh ấy vẫn luôn chờ đợi tôi, đợi tôi đủ mạnh mẽ để ở cạnh anh ấy một lần nữa.

Tôi mới nhận ra:

Hoá ra tình yêu cũng có thể sâu đậm như thế, không phân biệt giàu nghèo. Và cần có dũng khí mới có thể có được một tình yêu trọn vẹn.

1.

"Cốc cốc cốc"

Trên tay tôi vẫn còn vài bình sữa nữa, và đây đã là lần thứ 1167 tôi gõ cửa nhà anh ấy.

Cánh cửa mở ra với một tiếng bíp, một chàng trai mặc áo phông xanh đậm và quần trắng bước ra.

"Hứa Gia Nhan!"

Đó cũng là lần thứ 1167 tôi gọi tên anh ấy sau khi gõ cửa nhà.

"Mau uống sữa đi, còn nóng đấy!"

Thấy anh bước ra, tôi đưa hết mấy bình sữa trên tay vào tay anh.

Khi đó chúng tôi mười sáu tuổi.

Còn lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là khi tôi sáu tuổi.

Lúc đó, chúng tôi vừa dọn đến một ngôi nhà mới, vào một buổi chiều tình cờ qua hàng rào sắt được phủ đầy bởi một loài hoa không tên, tôi đã bắt gặp bóng hình anh.

Trước cửa nhà anh có một khoảng sân nhỏ trồng đầy hoa xinh đẹp, có thể thấy chủ nhân của ngôi nhà là người thích cắm hoa và rất thích sự lãng mạn.

Và anh ấy đang tưới hoa.

Xuyên qua hàng rào, nấp vào một góc nhỏ không dễ gì phát hiện được, là có thể dễ dàng nhìn trộm mọi thứ về anh ấy.

Khi sáu tuổi, đã đủ để ghi nhớ rất nhiều sự việc và con người rồi.

2.

Lúc đó là đầu mùa xuân, nhiệt độ vừa mới ấm dần lại, còn mang theo chút hơi lạnh của mùa đông vừa qua.

Anh ấy mặc áo len trắng, quần đen, đi đôi giày đen sọc trắng, đang tưới loài cây mà tôi vẫn chưa biết tên ngoài sân.

Tôi sững sờ, đứng đơ ra như một con ngỗng, chiêm ngưỡng những động tác uyển chuyển của anh.

Cuối cùng, anh ấy dường như phát hiện ra tôi đang nhìn trộm anh ấy, bởi vì tôi thấy hàng mi rung rinh và đôi mắt có chút thờ ơ khi anh ấy nhìn tôi.

Sau đó tôi thấy, người vốn dĩ có chút lãnh đạm như anh ấy, lại nở một nụ cười nhàn nhạt với tôi.

Từ đó trở đi tôi liền cảm thấy anh ấy là người điềm đạm mà lãng mạn, mặc dù những từ này là sau này tôi mới học được.

Nhưng ngày hôm đó trời nắng đẹp, ngày hôm đó gió thổi nhè nhẹ, ngày hôm đó đám cỏ xanh tươi mơn mởn một cách lạ thường, và người ấy đã mang theo hơi thở của cuộc sống, từ đó cứ thế cứ thế lởn vởn trong tâm trí tôi.

3.

Hứa Gia Nhan, anh ấy thực sự rất đẹp trai.

Kể từ khi tôi lên trung học cơ sở, mắt có thẩm mỹ hơn, tôi bắt đầu dùng mọi danh nghĩa đến nhà anh ấy để có cơ hội liếc nhìn anh, còn anh ấy, ban đầu có chút ngạc nhiên nhưng dần dần đã chuyển sang quen như thế.

Nhưng cho dù tôi có quấy rối anh ấy thế nào đi chăng nữa, thì thái độ của anh ấy đối với tôi dường như không thay đổi nhiều.

Tôi dường như không thể đến gần với thế giới của anh ấy, giống như hàng rào hoa giữa nhà tôi và nhà anh.

Ngay khi tôi chuẩn bị bỏ cuộc, Hứa Gia Nhan lần đầu tiên bấm chuông cửa nhà tôi.

Từ mắt mèo, tôi thấy anh lặng lẽ đứng đợi ngoài cửa, trên tay cầm một túi bánh hoa tươi mới nướng.

Anh ấy nói rằng là do mẹ anh ấy làm và muốn anh ấy mang cho chúng tôi nếm thử.

Rõ ràng biết đó là chủ ý của cô chú, nhưng tôi vẫn rất vui.

Mang tặng sữa bao nhiêu lâu như vậy đúng là không uổng công. Đáng lắm, đáng lắm.

Cuộc cách mạng chưa thành công, các đồng chí vẫn cần cố gắng, tôi càng có thêm quyết tâm để tiếp tục đeo bám Hứa Gia Nhan.

4.

Hứa Gia Nhan thích chơi piano.

Bởi vì chúng tôi ở gần nhau, tôi có thể nghe rõ ràng tiếng đàn piano lay động lòng người phát ra từ phòng bên cạnh trong một góc phòng tôi.

Nếu tôi không thích Hứa Gia Nhan, tôi nhất định sẽ đến cục quản lí tài sản để phàn nàn về việc anh ấy làm phiền người ta, nhưng tôi thích anh ấy, cho nên tôi chỉ nghĩ tiếng đàn piano vô cùng trong trẻo.

Tôi cũng đã từng mặt dày qua phòng chơi piano của anh ấy, ngắm nhìn dáng vẻ anh ấy chơi piano.

Con người ấy, trong một buổi chiều ngồi trên chiếc ghế đẩu, đôi bàn tay trắng nõn uyển chuyển lướt trên những phím đàn, lưu lại ở đó những nốt nhạc đẹp đẽ đến động lòng người.

Bản nhạc "Ballad for Adeline" mà anh ấy chơi suốt thời gian đầu là một bản nhạc piano mà tôi đã thu âm bằng điện thoại di động và phải bí mật tìm rất lâu mới thấy.

Ánh nắng chiếu vào căn phòng piano, tấm rèm cửa được buông hờ xuống mặt đất.

Những ngón tay của anh ấy như đang khiêu vũ dưới ánh mặt trời, còn tôi lúc đó là khán giả duy nhất lắng nghe anh ấy đàn.

5.

Một người với khuôn mặt tuấn tú cùng với tài chơi piano ưu tú, cũng chính là kiểu con nhà người ta mà mẹ tôi thường hay nhắc đến.

Tôi vốn là đứa rất lười biếng, không thích học hành, lúc nào cũng chơi bời lêu lổng với bạn bè, hơn nữa vận may cũng không tốt, gặp rất nhiều bạn bè học giỏi nhưng lại có chút “giả tạo” nên trong tiềm thức của tôi luôn có thành kiến với học sinh giỏi.

Nhưng Hứa Gia Nhan lại là một ngoại lệ.

Tôi ngưỡng mộ anh ấy từ trong ra ngoài.

Anh học giỏi, hát hay, biết nhiều nhạc cụ, lại còn là hội trưởng hội học sinh từ khi học trung học.

Hàng năm, anh ấy thường chủ trì những buổi dạ hội của trường hoặc biểu diễn một tiết mục, khi anh ấy bước lên sân khấu, không chỉ có ánh sáng flash của điện thoại di động mà còn có tiếng la hét ở phía dưới.

Còn có câu nói khiến người ta đỏ mắt, "Hứa Gia Nhan, em yêu anh".

Tuy nhiên, Hứa Gia Nhan luôn thờ ơ với những điều đó.

Đương nhiên, đối với tôi thì khác.

6.

Cuối tuần trong sân nhà anh, tôi ngồi trên chiếc xích đu mà anh đặc biệt lắp đặt để tôi ngồi.

Trên con đường tới trường, chúng tôi cùng nhau về nhà.

Có khi xe đạp của tôi bị hỏng, tôi sẽ ngồi phía sau xe đạp của anh ấy.

Anh ấy mặc áo phông đồng phục học sinh và tôi đang ngồi ngang phía sau anh ấy, một tay bám vào băng ghế xe đạp còn tay kia thì cầm cặp sách.

Gió thổi phía trước mặt, thổi tung mái tóc của chúng tôi, những người qua đường xung quanh cũng qua lại nườm nượp.

Cho dù cả đường đi không nói một lời.

Tôi vẫn rất thích cảm giác được ở bên anh ấy.

Vì vậy, vào một ngày nọ, tôi gượng gạo mở một chai rượu giang tiểu bạch, gọi một cách hoa mỹ là "để tăng thêm sự can đảm", sau đó vào một đêm trăng bị che phủ, tỏ tình.

Sau khi nghe những lời bộc bạch thẳng thắn của tôi, Hứa Gia Nhan chỉ chớp mắt vài cái liền đồng ý.

Anh ấy không hề nói những lời từ chối mà tôi đã được nghe thậm chí là đã nghe quen, như anh ấy nói với với những người khác.

Sau đó, vì quá phấn khích dưới tác dụng của rượu, tôi trực tiếp nôn trên bộ đồng phục học sinh màu trắng tinh của anh ấy.

7.

Lúc lên đại học, chúng tôi chính thức hẹn hò, mặc dù tôi đã tỏ tình với anh ấy vào năm lớp 11.

Anh ấy hơn tôi một tuổi, và mặc dù trước đây học cùng trường cấp ba, nhưng kém một tuổi có nghĩa là nhỏ hơn một khoá.

Vì vậy, khi tôi học lớp 11, anh ấy đang chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh đại học, còn khi tôi nghiêm túc chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh đại học vào trường của anh ấy, thì anh ấy đã ở vị trí trung tâm của đoàn nghệ thuật.

Anh ấy tự viết lời, sáng tác bài hát của chính mình, tạo được một hit nhỏ trên diễn đàn âm nhạc và tôi không biết anh ấy học viết kịch từ khi nào mà đã giành được các giải thưởng quốc gia.

Lại thành lập cả nhóm fan girl.

Nhưng tôi sẽ luôn là người được ưu tiên hàng đầu của anh ấy.

Thật hợp lý khi tôi đến xem buổi biểu diễn của anh ấy khi vào trường đại học, ngắm nhìn anh ấy hát, trên tay cầm bó hoa hồng đỏ rực và cuối cùng tặng lại cho tôi.

Cùng anh ấy trực ban trong văn phòng.

Cùng anh đi dạo trên sân vận động, gió thổi, anh ấy khoác áo khoác của anh cho tôi.

Chúng tôi cùng nhau đi đến thủy cung, những gợn sóng xanh thẫm phản chiếu qua tấm kính, tôi được ôm chặt trong lòng anh và lưu lại những bức ảnh trong điện thoại.

Mỗi một nơi của thành phố, mỗi con đường ẩm thực, từng con hẻm đều lưu lại hơi thở của chúng tôi.

Bức tường trước bàn trong ký túc xá cũng được dán đầy hình ảnh của chúng tôi.

Đó là một chút về câu chuyện tình yêu của chúng tôi.

8.

Tuy nhiên, việc yêu một nam thần nổi tiếng, tài năng và được nhiều người hâm mộ là rất mạo hiểm.

Cứ dăm ba ngày, tôi lại bị đưa lên trên diễn đàn, điều tồi tệ hơn nữa là còn có người nói tôi phẩm hạnh không đoan chính.

Rõ ràng đó là tin đồn, nhưng tin đồn nói nhiều sẽ trở thành sự thật.

Thậm chí, khi biết Hứa Gia Nhan có bạn gái, cứ cách vài ngày lại có vài em gái tỏ tình với Hứa Gia Nhan với lý do không nghe thì không biết.

Ngay cả lúc tôi ở bên cạnh anh ấy.

Rõ ràng ảnh bìa của anh ấy là thông báo công khai của chúng tôi, chữ ký đặc biệt cũng là tôi.

Tôi còn đeo ba bốn sợi dây buộc tóc lên cổ tay anh ấy, đỏ, xanh lá cây, vàng, xanh lam, nhưng một số người giống như chọn bị mù.

Sau khi ăn trưa với Hứa Gia Nhan, tôi không thể không phàn nàn với anh ấy rằng tôi muốn dành tiền để thành lập một câu lạc bộ quyên góp để giúp họ chữa mắt.

Anh nghe xong cười nói, không cần.

- Còn nữa -
 
Nam Hữu Gia Dư
Chương 2


Phần 2: Chương 9-20

_______

9.

Anh ấy đã dùng số tiền đó để mua cho tôi một chiếc nhẫn.

Đó là thương hiệu tôi thích.

Đồng thời, đây cũng là chiếc nhẫn do anh tự thiết kế, được làm bằng bạc.

Hứa Gia Nhan nói với tôi rằng bạc mang ý nghĩa vĩnh cửu.

Điều này rất phù hợp với những gì tôi đang theo đuổi vào thời điểm đó.

Vàng thì có phần hơi tầm thường, tất cả những gì tôi muốn luôn là - tình yêu vĩnh cửu.

Hứa Gia Nhan đeo nhẫn cho tôi trên sân khấu nơi anh ấy đang diễn tập vở kịch.

Anh ấy nói dối tôi rằng anh ấy đang dàn dựng một màn kịch.

Kết quả là khi tôi bị anh lừa vào giữa sân khấu, đèn đột nhiên mờ đi, một chùm đèn chiếu thẳng vào người chúng tôi.

Anh ấy đang mặc một bộ lễ phục với một chiếc nơ trước ngực, trông rất trang trọng.

Ánh sáng bao trùm lấy chúng tôi, trước mắt có thể nhìn thấy những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh sáng.

Ngước mắt lên lần nữa, xung quanh đều im lặng, trong mắt chỉ còn lại đối phương.

10.

“Em có nhớ kịch bản mà chúng ta đã phát hiện ra ở thời trung học không?” Anh hỏi.

Tất nhiên là tôi nhớ.

Kịch bản tên là "Gia Dư", viết dưới dạng một bộ phim tâm lý, bởi vì lúc đó trường đang tổ chức một cuộc thi kịch tâm lý học đường, nghe nói là của một bạn biên kịch lấy danh nghĩa của tôi và Hứa Gia Nhan, chỉ viết một phần nhỏ, nhưng nó vẫn được lưu truyền rộng rãi trong trường cho đến khi nó đến tay chúng tôi.

Lúc đó chúng tôi đã là nhân vật nổi tiếng trong trường rồi, fan couple của chúng tôi vẫn tiếp tục đăng bài trên diễn đàn của trường.

Vào ngày kịch bản được giao cho tôi, Hứa Gia Nhan tình cờ có mặt ở đó, anh ấy đang đợi tôi sau giờ học.

Ngay khi tôi nhìn thấy anh ấy, tôi đã nóng lòng muốn đọc những gì được viết trong đó, một số nội dung đại khái như sau:

"Hứa Gia Nhan tức giận đến mức nắm lấy cổ tay Khương Chỉ Dư, khóe mắt bốc hỏa, tà ác nói: "Nữ nhân, đừng đùa với lửa! "

"Khương Chỉ Dư bị ép vào trong vòng tay của Hứa Gia Nhan. Hai bóng dáng trở nên mơ hồ. Cô khẽ hé đôi môi hồng và thì thầm với anh, "Hứa, Hứa, Gia Nhan?""

"Vừa nghe thấy Khương Chỉ Dư gọi tên mình, Hứa Gia Nhan ánh mắt lập tức tối sầm lại, lúc này bầu không khí nóng bừng bừng, anh hôn cô đắm đuối, tim Khương Chỉ Dư đập thình thịch, cũng vào thời khắc đó cô ý thức được cô thích Hứa Gia Nhan, vì vậy, đây là nụ hôn đầu.”

Ngày đó, tôi đọc xong nhìn anh cười, anh đang ngồi ở ghế bên cạnh đợi tôi thu dọn đồ đạc, nghe xong những lời này, anh lập tức đứng lên.

Được một nửa, anh ôm tôi vào lòng, áp chóp mũi sát vào mặt tôi và hỏi tôi: "Vậy à?"

Tôi ngượng ngùng một lúc rồi gỡ tay anh ấy ra, cho nên cuối cùng anh ấy cũng không hôn tôi.

Còn bây giờ, anh ấy đã nhẹ lên mặt tôi, trao cho tôi một nụ hôn.

Anh ấy nói, "Nợ em."

11.

"Nhớ lại ngày hôm đó, em đã cười rồi nói rằng kịch bản này thực sự rất hay."

"Tôi biết, em rất vui khi ai đó đã viết kịch bản về chúng ta."

"Tôi cũng rất vui."

"Tôi gặp em năm bảy tuổi, em luôn ở phía sau tôi chưa bao giờ rời xa."

"Ban đầu tôi cũng không rõ cảm giác của tôi với là thế nào, nhưng sau đó tôi phát hiện ra rằng tôi cố tình đợi em ra ngoài, đạp xe đến trường cùng em."

"Khi tôi nhìn thấy cô và chú mang sữa về, tôi sẽ ngồi đợi trong phòng khách và chờ em bấm chuông."

"Tôi đã làm cho em một chiếc xích đu, bởi vì tôi thực sự muốn nhìn thấy em."

"Thích nghe em làm nũng khi muốn nhờ tôi đẩy xích đu, và cũng thích cả đôi má lúm đồng tiền ấm áp của em nở vào khoảnh khắc xích đu được đẩy lên."

“Mùa xuân, tôi sẽ tìm em để thả diều giấy, nhìn đôi mắt em cong lên”.

"Nếu cuộc đời giống như một vở kịch bản, tôi rất may mắn vì đã gặp được nữ chính của mình ngay từ những ngày đầu đời."

"Bởi vì gặp em, trong mắt tôi không còn nhớ đến người khác. Chúng ta cứ như vậy sẽ ổn thôi, Chỉ Dư."

Anh quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc hộp đựng nhẫn, và đặt chiếc nhẫn vào ngón tay giữa của tôi một cách trang trọng.

Đợi khi anh ấy đứng dậy, tôi kiễng chân lên, hôn lên má anh thật trìu mến.

Bởi vì đây là - món quà đáp lễ của nữ chính.

12.

Hồi tưởng lại quá khứ, hầu như đều là tôi theo đuổi anh ấy.

Không chỉ là người hay nhìn trộm lúc ban đầu, mà còn có vô số lần bắt gặp.

Anh ấy nói anh ấy luôn ghi nhớ thời gian tôi ra khỏi nhà, nhưng ngay từ đầu, tôi đã lên một thời gian biểu và chọn thời điểm đẹp nhất để ra ngoài, chỉ để lấy lí do gặp mặt hợp lí nhất.

Mở rất nhiều tài khoản, tìm kiếm tất cả các tin tức hoạt động của anh ấy trên mạnh xã hội, chỉ để không bỏ lỡ một lần nào.

Tất nhiên, dựa vào điều kiện địa lý tự nhiên là hàng xóm, tôi luôn kiên trì đi hỏi anh ấy một số vấn đề, thuận tiện nghe ngóng xem anh ấy thích những gì và tán gẫu về chủ đề mà chúng tôi thích.

Cũng nhờ anh ấy, thành tích của tôi cuối cùng đã tốt hơn một chút.

Mặc dù nói là tôi đang theo đuổi anh ấy, nhưng tôi sẽ không cố vì anh ấy mà thay đổi sở thích của bản thân, bởi vì tôi luôn cảm thấy nếu vì anh ấy mà dễ dàng thay đổi bản thân mình thì thật khiến bản thân trở nên rẻ rúng.

Con người ta tỏa sáng vì cá tính, tuyệt nhiên không có nghĩa là họ thay đổi đến mức không nhận ra bản thân và có sức chịu đựng vô hạn, mà cũng chính vì điều này mà tôi đối với người mình thích, nhiệt tình theo đuổi, nhưng nếu đối phương không nguyện ý thì sẽ từ bỏ ngay lập tức..

May mắn thay, Hứa Gia Nhan không bao giờ tỏ ra ghét bỏ một người theo dõi như tôi.

Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy thoải mái khi làm phiền anh ấy.

Tình cảm này có thể nói là bắt nguồn từ sự cố ý của anh ấy, nhưng cũng có thể là từ tôi.

Nhưng chúng tôi như thế này, thực ra đã rất tốt rồi.

13.

Nhưng cuộc đời này không muốn tôi sống tốt như vậy.

Có thể trở thành hàng xóm của Hứa Gia Nhan là vì bố tôi là chủ một công ty dược phẩm.

Kết quả là, vào năm thứ hai tôi tốt nghiệp, tôi đã đánh mất đi tư cách đó.

Công ty quản lý không hợp lý, nợ nần chồng chất, kể cả khi mang biệt thự đi thế chấp vẫn không đủ để trả nợ.

Vào thời điểm này, Hứa Gia Nhan đã ký hợp đồng với một công ty giải trí và trở thành một diễn viên.

Thời điểm chia tay với anh ấy là sau khi một trong những bộ phim truyền hình của anh ấy bùng nổ.

Trong một đêm, anh ấy đã trở thành người được săn đón hàng đầu.

Còn tôi, vẫn đang ở trong căn phòng đi thuê của mình, lo lắng không biết tối nay ăn gì.

14.

Một tô mì gói đóng hộp có giá 4 nhân dân tệ, trong khi một gói mì tiện lợi rẻ nhất chỉ cần 8 hào.

Tôi đã từng tiêu rất nhiều tiền, nhưng bây giờ tôi chọn mua một gói mì tôm với giá 8 hào để tiết kiệm.

Đổ nước nóng vào túi, bỏ qua các vấn đề chất độc do nhựa tiết ra khi gặp nhiệt độ cao.

Tất cả những gì tôi đang nghĩ là làm thế nào để tiêu tiền ít nhất trong những ngày này.

Mang theo túi mì gói đang ăn, lại thấy trên TV tin tức Hứa Gia Nhan hot lên vào đêm qua.

Lúc đầu, tôi thật lòng mừng cho anh ấy, càng về sau, tôi càng cảm thấy có khoảng cách rất lớn vì hoàn cảnh hiện tại của mình.

Khoảng cách giữa chúng tôi dường như từng ngày từng ngày đang tăng lên một cách không kiểm soát.

Trước đây khi nói về tiền bạc thường chỉ là chuyện nhỏ, nhưng giờ đây, tiền bạc chính là liều thuốc cứu mạng của tôi.

Cuối cùng thì tôi vẫn là một người phàm tục.

15.

Hứa Gia Nhan đã bí mật giúp tôi trả nợ rất nhiều, sau khi tôi phát hiện ra, tôi đã doạ chia tay bảo anh ấy không được giúp tôi nữa.

Khoản nợ của gia đình tôi rất lớn, không biết gia đình ba người chúng tôi phải mất bao nhiêu năm mới có thể trả hết.

Hứa Gia Nhan không nên và không cần phải gánh vác rủi ro này.

Sau khi biết chuyện, Hứa Gia Nhan không dám làm những việc đó nữa, những lúc rảnh rỗi anh ấy sẽ lấy lí do vì tôi gầy đi để đến nhà nấu cơm cho tôi.

Anh ấy nói rằng mẹ anh rất nhớ tôi, vì vậy mỗi lần đến, anh đều mang theo những thứ mà dì dặn anh mang cho tôi.

Họ đều rất tốt, đều bảo vệ lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của tôi, nhưng cũng vì sự đối đãi tốt đẹp ấy, họ khiến tôi khóc một mình trong đêm.

Khi Từ Mãn, tiểu công chúa của Từ gia đến tìm tôi, tôi đang rất bận rộn vì một vài yêu cầu hợp đồng của công ty.

Ngày hôm sau, khi chúng tôi gặp nhau vào thời gian đã thỏa thuận với cô ta, có thể thấy rõ sự khác biệt giữa chúng tôi.

Người trước mặt đeo túi Hermes mẫu mới nhất, mặc bộ đồ Chanel, trang điểm tinh tế, đúng khí chất của một tiểu thư, thoạt nhìn thì có gia cảnh tốt.

Còn tôi, dù có chăm chút kỹ càng trước khi ra ngoài nhưng những bộ quần áo rẻ tiền, xộc xệch mà lớp nền không che được, mái tóc hư tổn nặng vẫn khiến tôi cảm thấy tự ti.

Sau vài giờ trò chuyện cùng cô ta, cô ta nói chuyện rất thô lỗ ngay khi mở miệng, còn không quên tỏ ra khinh thường tôi.

Cô ta mắng tôi là quá tồi tàn và khí chất rẻ tiền trên người tôi khiến cô ta ngạt thở.

Còn tôi, mặc dù rất thất vọng, nhưng không thể kìm được tính khí của mình, đáp trả lại cô ta một màn không kiêng nể gì.

Cô ta nói tôi tồi tệ, tôi mắng cô ta là hư hỏng cả bên ngoài lẫn bên trong, Hứa Gia Nhan không để mắt đến cô ta chỉ có thể đến chỗ tôi tìm kiếm cảm giác tồn tại.

Cô ta nói tôi xấu, tôi nói cô ta giống Chung Vô Diệm, nắp quan tài của Chung Vô Diệm cũng không che được, người ta có tài hoa, cô ta chỉ xứng được nói là “cây súp lơ”.

Cô ta còn nói rằng tôi vô học, nên tôi chỉ có thể khiêm tốn nói rằng giáo viên dạy phép xã giao của tôi là con người, không giống như cô ta giáo viên là một con vật.

Trong những giờ qua, tôi rất hạnh phúc, nhưng tôi quên mất thân phận và địa vị của mình vào lúc này, và cuối cùng tôi đã phải trả giá cho điều đó.

Tôi đã bị sa thải khỏi công ty và trở thành một người thất nghiệp vô gia cư.

Lúc tôi ở nhà, thỉnh thoảng luôn có người ném đá vào cửa sổ nhà tôi.

Lúc đầu tôi có sửa vài lần, nhưng sau đó tôi sửa một lần rồi lại vỡ một lần, nên tôi để kệ.

Còn người nghĩ ra trò này, tôi dùng chân cũng có thể đoán được là ai.

16.

Hứa Gia Nhan không mất bao lâu để phát hiện ra chuyện đó, không biết anh ấy đã làm gì, nhưng những người đó đột nhiên dừng lại.

Đêm đó, anh ôm tôi với vẻ mặt thương xót, cầu xin tôi sau này đừng giữ nhiều chuyện trong lòng, anh nói sẽ bảo vệ tôi.

Nhưng anh ấy không thể bảo vệ tôi.

Chỉ ngay ngày hôm sau, anh đã bị lộ tin tức rằng bạn gái của anh là một người thất nghiệp vô gia cư, lại còn phẩm hạnh không đoan chính.

Mặc dù Hứa Gia Nhan là một diễn viên, không phải là một thần tượng, rõ ràng là ngay từ đầu anh ấy không độc thân, nhưng anh ấy vẫn có một số fan girl, vì vậy anh ấy đã mất fan một thời gian và bắt đầu lùi lại, người hâm mộ của anh cảm thấy rằng sự nghiệp của anh ấy đang thụt lùi và không ngừng nói bóng gió anh ấy.

Địa chỉ của tôi cũng bị rò rỉ, và đột nhiên, các phóng viên và người hâm mộ đã tập trung chặn tôi ở cửa.

Tiếng đập cửa và tiếng loa chửi thề, tôi trốn vào trong chăn.

Chính Hứa Gia Nhan đã đưa một nhóm nhân viên an ninh và cảnh sát đến để giải cứu tôi.

17.

Vào buổi tối, tôi ở nhà của Hứa Gia Nhan, trốn dưới chăn bông trong phòng khách, nhìn từng dòng từng dòng bình luận fan của Hứa Gia Nhan mắng chửi tôi.

Thế giới của tôi dường như một toà nhà đang sụp đổ, sau đó là tiếng vỡ tan của thủy tinh.

Tôi muốn ngủ, nhưng không thể, Hứa Gia Nhan đã bị tôi nhốt ngoài cửa vì tôi không muốn nghe thấy lời an ủi của anh ấy, khi anh ấy an ủi tôi, tôi biết rằng mình sẽ bật khóc.

Ngay khi tôi nhắm mắt lại, đầu óc tôi chỉ toàn là những lời chửi bới và công kích cá nhân đối với gia đình tôi.

Vào ngày hôm sau, Hứa Gia Nhan đã gửi một danh sách dài các tuyên bố, kể rất nhiều câu chuyện của chúng tôi và tất cả các loại lời giải thích cho tôi.

Và câu cuối cùng là “Tình cảm của chúng tôi đang rất tốt, đừng làm phiền”.

Tôi đã lướt đến thông tin này, phần bình luận dự kiến sẽ đầy rẫy những câu nói không thể chịu nổi.

Tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ không phải chịu đựng điều này nếu không có tôi.

18.

Tôi chính thức chia tay Hứa Gia Nhan.

Vào thời điểm mà tôi đã cảm thấy rõ ràng rằng tôi không thể mua được tình yêu như bây giờ.

Từ nhỏ đến lớn tôi luôn tin tưởng vào tình yêu - môn đăng hộ đối.

Và bây giờ, dù biết rằng Hứa Gia Nhan luôn lo lắng cho tôi và không coi thường tôi một chút nào, nhưng khoảng cách quá lớn luôn vô tình làm cho tình yêu của anh ấy dành cho tôi giống như là thương hại.

Càng ngày càng cảm thấy mình giống một chú hề.

Tôi ngày càng cảm thấy mình không xứng đáng.

Đã nếm thử mùi vị bị giẫm lên trong bùn rồi thì không nên lôi người khác xuống bùn nữa.

Khi tôi đề nghị chia tay, tâm trạng của tôi rất bình tĩnh, môi Hứa Gia Nhan tái nhợt, anh ấy nắm chặt tay tôi, nói rằng anh ấy sẽ chịu đựng một thời gian, anh ấy sẽ giải quyết vấn đề này.

Tôi không muốn.

Tôi dứt khoát hất tay anh ấy ra, giọng điệu lạnh lùng, tôi nói: “Chia tay đi, đều tốt cho cả hai”.

19.

Trước một đêm rời khỏi căn nhà đi thuê, chúng tôi vẫn còn tranh cãi.

Cãi nhau được một nửa, anh ấy tức giận rời khỏi phòng trọ của tôi.

Cứ tưởng anh ấy đồng ý nhưng không ngờ anh ấy quay lại nửa chừng với túi đồ trên tay.

Anh run rẩy ôm lấy tôi, miệng đầy khẩn cầu nói:

"Em đừng đi, có được không?"

Vào lúc tôi định nói, một viên kẹo đã được nhét vào miệng tôi, loại kẹo cứng vị nho yêu thích của tôi.

Đây là ám hiệu mà chúng tôi đã định trước với nhau rằng không cãi nhau nữa.

"Chúng ta đừng tranh cãi nữa, được không?"

Vị ngọt ngào quen thuộc trong miệng, sau vài lần nhai tôi gật đầu.

Vào ban đêm, tôi ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào lọ kẹo hương nho trên bàn cạnh giường.

Tôi thích nho.

Nụ hôn đầu tiên với Hứa Gia Nhan cũng đậm mùi nho.

Ánh sáng và bóng tối đan xen trên khuôn mặt của chúng tôi, tôi quay đầu nhìn anh ngày hôm đó, anh đang dựa vào lan can nhìn về phía xa xăm, lông mi dài cong vút, còn tôi đang nhai một viên kẹo cứng trong miệng.

Tôi liều lĩnh nhìn vào mặt anh ấy, anh quay lại và nhìn thấy mình trong mắt tôi.

“Bầu trời hôm nay thật đẹp,” anh nói.

Làn gió mang theo hơi ấm còn sót lại của mặt trời khẽ thổi qua, anh nở một nụ cười và gửi đến tôi một lời mời.

"Cho nên, chúng ta hôn nhau đi."

Đôi mắt anh bị tóc mái che đi, đôi môi ướt át, và thứ tỏa ra là mùi nho.

Xung quanh thật yên tĩnh, trời trong xanh, gió nhè nhẹ, hóa ra tình yêu của chúng tôi thật vừa lúc.

20.

Tôi không nghĩ thanh xuân của chúng tôi nên kết thúc sớm như vậy.

Nhưng chúng tôi đã quá muộn để chuẩn bị cho cuộc chiến dư luận đầy rẫy sự đe dọa và chúng tôi mất đi cơ hội đánh trả.

Bằng chứng về “phẩm hạnh không đoan chính” chỉ cần bị một vài người nói sai lệch một cách ngẫu nhiên mà thành, cộng với thói quen hóng drama của dân mạng, người ta hay hùa theo, sự thật sẽ không còn quan trọng nữa.

Ngay cả khi bạn thân tôi tranh luận vì tôi, tôi sẽ được xác định là thuỷ quân, nếu tôi không đứng ra tranh luận, tôi sẽ bị nói rằng đang ngầm thừa nhận.

Còn Hứa Gia Nhan bây giờ không có nhiều khả năng đó, anh ấy không phải là loại hoàng tử trong tiểu thuyết, vì vậy anh ấy có thể giải quyết vấn đề này trực tiếp.

Mục đích của bên kia cũng nhằm bôi nhọ uy tín của chúng tôi.

Bọn họ đã làm được rồi.

Lừa Hứa Gia Nhan muốn ăn bánh bao rán và nem chay ở Hàng Đông.

Nhân lúc anh ấy đi vắng, tôi thu dọn vali của mình gọn gàng và để lại một bức thư trên bàn.

Chặn mọi phương thức liên lạc khác nhau của anh ấy, đổi một số điện thoại mới, tôi không biết mình sẽ đi đâu.

Như vậy đi.

"Nếu yêu nhau mà trở thành gánh nặng cho cả hai, thì chúng ta hãy tách nhau ra và hướng tới mục tiêu của mình, hẹn gặp lại anh ở đỉnh cao nhất của cuộc đời."

Đó là những gì tôi viết trong thư.

- Còn nữa -
 
Nam Hữu Gia Dư
Chương 3


Phần 3: Chương 21 - 28

_______

21.

"Xin chào mọi người, tôi là bạn gái cũ của anh Hứa Gia Nhan."

"Tôi xin lỗi vì đã làm phiền mọi người một lần nữa, lần này tôi muốn trả lời và làm rõ những tin đồn trước đó."

"Anh Hứa Gia Nhan và tôi đã chia tay trong hòa bình."

"Vì là hàng xóm từ trước nên sau khi gia đình tôi phá sản, anh Hứa Gia Nhan đã luôn giúp đỡ tôi trong cuộc sống. Tôi luôn biết ơn anh ấy."

"Anh Hứa Gia Nhan rất có thiên phú diễn xuất. Tôi xin lỗi vì mối quan hệ của tôi đã làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ấy."

"Đối với những tin đồn về phẩm hạnh bất chính của tôi lan truyền trên Internet, đều là bịa đặt. Xin đừng tin vào những tin đồn thất thiệt đó. Đối với những tin đồn sai sự thật đó, tôi sẽ sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền lợi của mình."

"Cuối cùng, xin lỗi vì đã lãng phí thời gian và tài nguyên công cộng của mọi người."

22.

Tôi thừa nhận rằng tôi đã ích kỷ đưa ra quyết định mà không có sự đồng ý của anh ấy dưới cái mác là muốn tốt cho anh ấy.

Nhưng tôi vốn là con bướm gãy cánh, bông hoa héo tàn, anh thì khác, cánh chưa gãy còn có thể bay xa hơn.

Sau khi rời xa anh, tôi tự do hơn rất nhiều.

Ngay cả khi không thể nhìn thấy tương lai, ngay cả khi bị tổn thương rất nhiều, cũng có thể cảm thấy không sao cả.

Như vậy khá tốt.

Tôi không cần tường vi, không phải lo lắng về việc những chiếc gai của tường vi có làm xước lòng bàn tay tôi, để lại một vết máu hay không.

Ngay cả khi trời mưa cũng không cần đến ô, cũng không cần lo lắng bùn và nước bẩn có bắn lên ống quần hay không.

Thế giới của anh ấy nở hoa là được rồi.

Nếu giá cái giá phải trả là thế giới của tôi bị lấp đầy bởi tiếp trắng.

23.

Chọn ngành truyền thông, không phải chỉ vì kiếm tiền nhanh.

Cuộc chiến dư luận, những bài báo sai lệch nhằm gây sự chú ý, quảng cáo sai sự thật tràn lan để khán giả xem, những tưởng được kiếm lời nhưng kết quả lại bị coi là báo lá cải.

Đằng sau sự hỗn loạn ẩn chứa một mối quan hệ phức tạp về lợi ích.

Dư luận là một con dao, khi con dao cứa vào tim tôi có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác đau đớn là như thế nào.

Tôi không phải là một kẻ hành hạ chính mình, cũng không phải là một người thấp cổ bé họng, tôi phải báo cáo một số chuyện.

Trải qua vô vàn khó khăn trong công ty truyền thông.

Không ngừng nhảy việc, không ngừng học hỏi các ngưỡng cửa.

Đi làm đến tận tờ mờ sáng, tôi chọn ở khu tập thể đông đúc cạnh công ty cho tiện và rẻ, khi tan sở về, lần nào tôi cũng chỉ có một mình.

Hay đi bộ một mình vào ban đêm, vì sợ nên tôi luôn để trong người một cây gậy gỗ để phòng thân.

Thời gian dài làm việc với máy tính, cho dù hoa mắt đến nỗi chảy cả nước mắt, tôi vẫn nhất quyết thay đổi bản thảo trong tay.

Sau khi bị sếp mắng vẫn có thể ngẩng cao đầu cười hết cỡ, cam đoan sẽ không bao giờ tái phạm lần nữa.

Những ngày tháng của tôi cứ thể đã trải qua như vậy.

24.

Cũng không phải là chưa từng gặp lại Hứa Gia Nhan.

Sau khi bạn cùng lớp đại học Lucy trở về nước, đã kích động gửi cho tôi một tin nhắn, nói rằng Hứa Gia Nhan đã thực sự trở thành một đại minh tinh, điều này không nằm ngoài dự kiến.

Cô ấy nói với tôi rằng Hứa Gia Nhan gần đây đã có rất nhiều cuộc họp báo để quảng bá cho bộ phim mới.

Tôi trả lời cô ấy rằng tôi xin lỗi, tôi và anh ấy đã chia tay, nhưng sau đó tay tôi vẫn không kiềm chế được mà tìm kiếm tin tức của anh ấy, hóa ra ở thành phố tôi đang ở cũng mở một cuộc họp báo của anh ấy.

May mà hôm đó trời mưa nhẹ, cứ tí ta tí tách, giống như tình ý không thể dứt.

Anh xuống xe, còn trợ lý cầm ô đen cho anh, tôi đang đứng trên ban công toà nhà cao tầng đối diện, mặc cho đám đông đang di chuyển, tôi vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy góc mặt của anh.

Đây là khoảng cách của chúng tôi gần nhất trong nhiều năm nay.

Xung quanh toàn là sương mù và sương mù, còn tôi đang đợi anh ấy đi ra.

Rồi từ từ nhìn anh ấy đi xa, cho dù chúng tôi đang ở rất gần nhau.

25.

Hứa Gia Nhan đã giành được vương miện nam diễn viên xuất sắc nhất và trở thành một ngôi sao lớn được nhiều người săn đón.

Còn bây giờ, tôi đã từ chức và đầu tư vào một công ty truyền thông mới cùng với Lucy. Tôi đã làm việc chăm chỉ trong nhiều năm và giờ đã nổi tiếng trong ngành.

Bố mẹ tôi cũng đã trở lại, nợ nần của gia đình tôi đã trả hết.

Gặp lại Hứa Gia Nhan, là trong một buổi dạ tiệc, tôi và Lucy đều được mời.

Anh ấy đang mặc bộ âu phục, trông đã trở nên trưởng thành hơn, một nhóm người vây quanh anh ấy, điều này làm cho anh ấy trông vô cùng khoan thai.

Còn tôi, ngoại trừ những lời chào hỏi cần thiết, đều thu mình trong khu vực an toàn của riêng mình trong suốt bữa tiệc, nhưng cuối cùng lại vô tình bắt gặp Hứa Gia Nhan trong nhà vệ sinh.

Anh ấy đứng trước mặt tôi, chặn con đường mà tôi muốn rời đi, tôi ngước lên nhìn anh.

“Có băng keo cá nhân không?” Anh ấy phớt lờ sự nghi ngờ của tôi, giọng điệu thản nhiên như thể anh ấy hỏi “Hôm nay em đã ăn gì chưa?”.

Như để tôi tin lời nói của mình, anh ấy đưa tay ra để tôi có thể nhìn thấy những vết xước trên cánh tay của anh ấy.

Tôi bất giác tìm kiếm trong túi.

Tôi có thói quen để sẵn băng keo cá nhân trong túi, trong lúc tôi đang phân vân không biết có nên đưa cho anh ấy hay không, thì anh ấy đã nhanh hơn tôi một bước, kéo tôi vào lòng.

Sau đó, tôi đưa tay ra và nắm lấy bàn tay đang cầm băng keo cá nhân trong túi của tôi.

“Tôi rất nhớ em.” anh nói.

26.

Là vào đêm, tôi đang nằm trên chiếc giường trong căn biệt thự nhỏ của mình, suy nghĩ lung tung đến mức không thể ngủ được, đầu óc tôi chỉ toàn là Hứa Gia Nhan.

Anh ấy nói rằng anh ấy rất nhớ tôi.

Nhưng tôi không dám nghĩ đến, cũng không dám động lòng.

Sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ đã tiêu hao những năm tháng đầy nhiệt huyết của tôi.

Trong những năm qua, tâm lý của tôi đã thay đổi rất nhiều.

Lucy nói rằng Hứa Gia Nhan sắp tới sẽ đến công ty của chúng tôi để chụp áp poster, khi nói với tôi còn không quên huých nhẹ vào vai tôi một cái.

Ám thị rõ ràng.

Hôm anh đến, tôi đang ngồi ở quán cà phê đối diện công ty, cà phê trên bàn đã nguội lạnh.

Vẫn là không dám đi gặp anh.

Nhìn vào cửa công ty và thấy anh ấy bước ra sau khi chụp poster, cả đám náo loạn, một lúc nào đó người hâm mộ đã tập trung ở cửa và bật loa tỏ tình với anh ấy.

Hình như là fan cuồng.

Anh ấy cũng không lên xe dưới sự bảo vệ của vệ sĩ mà chạy về hướng của tôi.

Đám đông sững sờ trong giây lát, rồi nhanh chóng tập trung về hướng tôi.

Anh ấy vậy mà lại biết rằng tôi ở đây, lại còn biết chính xác tôi đang ở đâu.

Tôi chưa kịp phản ứng thì người đã đứng trước mặt tôi, đeo khẩu trang và hỏi tôi.

"Ba giây, Khương Chỉ Dư, tôi chỉ hỏi em một lần thôi, có dám đưa tôi đi không?"

27.

"Ba giây, Hứa Gia Nhan, em chỉ hỏi anh một lần, anh có dám yêu em không?"

Lúc đó, sau khi uống cạn vài chai Giang Tiểu Bạch, liền trực tiếp tỏ tình với anh ấy.

Hứa Gia Nhan không nghĩ ngợi lâu, sau khi chớp mắt vài lần, anh ấy đồng ý, yết hầu động đậy, tôi rõ ràng nghe thấy anh ấy phát ra tiếng

"Ừm".

"Ba giây, Khương Chỉ Dư, tôi chỉ hỏi em một lần thôi, có dám đưa tôi đi không?"

Bây giờ anh ấy đang đứng trước mặt tôi, hỏi tôi có dám đưa anh ấy đi không.

Tôi không trả lời anh ấy ngay lập tức, mà để mắt đến những người hâm mộ đang theo sát anh ấy, tại thời điểm họ sắp đuổi kịp, cuối cùng tôi nắm tay Hứa Gia Nhan và chạy nhanh về phía cửa sau của quán cà phê.

Chạy ra khỏi quán cà phê, chạy vào phố, qua con ngõ nhỏ, tôi nắm tay anh, như trở về quá khứ.

Chúng tôi đã thay đổi, nhưng dường như không thay đổi.

Tiết mục biểu diễn hồi cấp ba quên lời trên sân khấu, rơi lệ sau khi rời sân khấu.

Chính Hứa Gia Nhan đã nắm tay tôi, trèo qua bức tường của trường, chạy trốn khỏi thế giới này.

Dừng lại ở một ngã tư vô định, tôi đang thở hổn hển, anh ôm tôi vào lòng và lén hôn lên trán tôi.

Những ký ức như đang tung bay trong làn gió, cảnh tưởng trước mắt chúng tôi như đang trở về một lần nữa.

28.

"Tôi tự hỏi liệu bao năm qua cô gái của tôi có còn lén tự lau mắt trong đêm hay không."

"Có khi nào sẽ không có ai an ủi cô ấy và không có ai lau nước mắt cho cô ấy."

"Liệu cô ấy có còn vì cuộc sống mà ăn món mì gói ít yêu thích nhất của mình không?"

"Liệu tôi có thể chống lại việc lén lút đọc tin tức chửi rủa cô ấy trên mạng không?"

"Sau nhiều năm như vậy, cô ấy đã giải quyết được nút thắt trong lòng mình chưa? Liệu cô ấy có thể chấp nhận tôi một lần nữa hay không?"

"Cô ấy đẩy tôi ra và chịu đựng mọi thứ một mình. Tôi chỉ có thể im lặng bảo vệ cô ấy ở nơi cô ấy không thể nhìn thấy, chỉ dám bước vào thế giới của cô ấy một lần nữa sau khi tôi đã chuẩn bị hết lần này đến lần khác."

Tôi bị Hứa Gia Nhan ôm chặt trong vòng tay, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh ấy không hề nhúc nhích, những lời anh ấy nói với tôi rơi vào tai tôi từng chữ từng chữ.

"Này, Khương Chỉ Dư, thật may mắn, lần này em đã chọn đưa tôi đi."

"Ba giây, Khương Chỉ Dư, tôi hỏi em, em có dám yêu tôi một lần nữa không?"

- Còn nữa -
 
Nam Hữu Gia Dư
Chương 4


Phần 4: Chương 29 - 33

_______

29.

Không biết ở đâu chiếc chuông gió trong ngõ bị gió thổi phát ra tiếng “leng keng”.

Ánh đèn hơi mờ, tôi kề sát vào ngực anh, tim anh đập loạn xạ, tim tôi cũng đập loạn xạ.

Dang tay vòng tay qua lưng anh như thể trước đây.

Chàng trai trong bộ đồng phục học sinh trắng giờ đã mặc âu phục và đi giày da, còn cô gái mặc váy thắt nơ bướm giờ cũng mặc một chiếc váy trông thật lạ mắt.

Rõ ràng là mùa thu, nhưng lại giống như mùa hạ thiêu đốt, làm tan chảy băng tuyết bao phủ trong lòng.

“Anh có nghe thấy tiếng chuông gió không?” Tôi nói.

"Nó đang nói, em đồng ý."

30.

Cùng Hứa Gia Nhan ngắm sao trên sân thượng, lại một lần nữa ngồi xích đu trong sân của anh ấy.

Chiếc xích đu bay bổng, chao liệng qua mùa thu, đón mùa đông về.

Khi thời tiết se lạnh, trốn dưới chiếc điều hòa sưởi ấm trong nhà và lặng lẽ nhìn anh viết lời bài hát.

Hứa Gia Nhan đã viết trong ba giờ, nhưng vẫn không có một câu hoàn chỉnh trên giấy.

“Anh không muốn viết nữa.” Anh ấy đột nhiên nói khi thấy tôi nghiêng người.

“Tại sao?” Tôi nháy mắt với anh ấy.

Anh nhẹ nhàng kéo tôi, và tôi ngã vào vòng tay anh theo lực của anh.

"Bởi vì người mà anh muốn viết giờ đã ở trước mặt anh rồi."

“Oái ~ Sởn cả da gà.” Rõ ràng là nói sởn cả da gà, nhưng trong lòng lại rất vui

"Này, Hứa Gia Nhan, chơi cho em nghe một bản piano đi, em muốn nghe."

Nằm xuống trong vòng tay anh, chỉ anh làm theo những gì tôi muốn làm.

Trước bệ đàn, có người gõ nhẹ ngón tay của tôi vào phím đàn, dù tôi không biết làm thế nào, tôi vẫn có thể góp một chút vào bản nhạc piano của anh ấy.

Có nghe không, đây là âm thanh tình yêu của chúng tôi.

31.

Vào buổi tối, thám tử tư mà tôi liên hệ đã gọi cho tôi và nói rằng mọi thứ tôi cần đã được thu thập.

Ngồi trong phòng làm việc, nhìn thông tin bẩn thỉu của Từ Mãn trên máy tính, bao nhiêu năm chuẩn bị cuối cùng cũng không vô ích.

Thời gian gần đây, Từ gia không được thuận lợi, không chỉ bị dính vào tội trốn thuế, mà còn lùm xùm vụ rửa tiền, ước tính kim ngạch lên đến hàng trăm tỷ đô la.

Tôi hẹn Từ Mãn và ném xấp tài liệu trước mặt cô ta, chắc cô ta cũng biết mình bất lực.

“Vì vậy cô muốn tôi làm sao đây?” Cô ta nói với tôi.

“Xin lỗi trên mạng.” Tôi dửng dưng nhìn cô ta.

Những gì tôi đã gánh chịu, tất nhiên cô phải gánh chịu nó cho tôi, Từ Mãn.

“Cô đừng hòng, Khương Chỉ Dư!” Giọng cô ta đột nhiên ré lên, rất chói tai tôi.

"Tôi tuyệt đối không thể xin lỗi cô!"

"Dựa vào cái gì, tại sao trong hoàn cảnh như vậy, Hứa Gia Nhan vẫn không muốn từ bỏ cô?! Dựa vào cái gì mà anh ấy vẫn nguyện ý thanh minh cho cô!"

Người trước mặt bất giác có chút điên cuồng, một mình chìm đắm trong cơn tức giận của chính mình.

Nhìn thấy cô ta như thế này khiến tôi muốn bật cười.

"Cô hỏi tôi tại sao ư?!"

"Vì sao ư, người hơn người đã cũ rồi, ngay cả đến tình yêu cũng phải phân thành nhiều loại sao?"

"Nói cho cô biết, cho dù tôi thấp hèn như con kiến, tôi vẫn có tư cách có được tình yêu."

Tình yêu có nông có sâu, không phân biệt cao thấp, sang hèn, chẳng lẽ đến cả đạo lí này cô cũng không biết sao, Từ Mãn.

"Cô chỉ có thể ghen tị, có trách thì hãy trách ai đã làm cho linh hồn cô trở nên bốc mùi như vậy!"

Tôi châm biếm cô ta bằng những lời lẽ, trút giận dữ dội của bản thân.

Hành động xấu của Từ Mãn bị phát tán trên mạng, dư luận bùng nổ ngay lập tức, lập tức được đưa lên trang đầu.

Lịch sử vài năm trước được tái hiện, Từ Mãn cuối cùng cũng phải nếm trải mùi vị bị dư luận công kích.

Tôi và Hứa Gia Nhan đã được minh oan nhưng tôi vẫn không thể tha thứ cho cô ta, nếu không vì cô ta thì chắc chắn tôi và Hứa Gia Nhan sẽ hạnh phúc hơn.

Tại sao, không ăn được thì đạp đổ?

32.

Hôm nay tuyết rơi, tuyết đầu mùa.

Tôi tình cờ đang ở trong sân nhà Hứa Gia Nhan, anh ấy nói muốn nấu ăn cho tôi.

Anh ấy đang bận rộn trong bếp, tôi đang đắp người tuyết bên ngoài, và tôi đã lấy trộm một ít cà rốt dùng để nấu ăn của anh ấy.

Những bông tuyết vẫn rơi lã chã, không phải trên tóc tôi mà là rơi trên chiếc mũ mà Hứa Gia Nhan đã bí mật đan cho tôi.

Khi tôi nghĩ đến việc Hứa Gia Nhan đan một chiếc mũ cho tôi bằng bàn tay chơi piano của anh ấy, đủ loại hình ảnh vui nhộn hiện lên trong đầu tôi.

Nhân tiện, anh ấy nói rằng anh ấy vẫn đang dệt khăn cho tôi ~

Sau khi bữa ăn đã sẵn sàng và người tuyết đã được làm xong, anh ấy treo tạp dề lên và vui vẻ chụp ảnh tôi ở bên cạnh.

Tại bàn ăn, tôi ngấu nghiến những món ăn anh ấy làm, món cánh gà bọc cơm yêu thích được đặt trước mặt tôi.

Sau bữa tối, tôi hỏi anh ấy tại sao anh ấy đột nhiên có nhiều thời gian hơn kể từ khi chúng tôi quay lại với nhau.

Anh ấy nói rằng anh ấy chuyển về sau hậu trường rồi.

33.

Trên cửa sổ vào ban đêm, sự nóng lạnh tiếp xúc vưới nhau làm ngưng tụ thành những giọt nước, tôi vẽ lên đó.

Hứa Gia Nhan làm xong việc nhà, cởi tạp dề và ôm tôi từ phía sau.

“Vẽ gì thế?” Anh hỏi.

Tôi cười và chỉ vào hai khuôn mặt tôi đã vẽ, "Em đang vẽ chúng ta."

Ngón tay như một cây bút, viết "Hứa Gia Nhan và Khương Chỉ Dư phải luôn ở bên nhau".

Tay anh ấy từ từ ôm chặt lấy tôi, mặt anh áp sát vào tôi, lén để lại vài nụ hôn.

"Ừm, chúng ta phải luôn ở bên nhau." Anh ấy đáp lại lời tôi.

Đèn trong phòng sáng choang, ở cùng với anh cho dù là mùa đông, cảm giác vẫn luôn giống như mùa xuân.

“Vài ngày nữa, anh phải đi nhận một giải thưởng cuối cùng,” anh nói.

“Tự tin vậy sao?” Tôi hỏi ngược lại.

"Ừm, anh là ai chứ."

"Cho nên, em nhất định phải xem truyền hình trực tiếp đấy."

- Còn nữa -
 
Nam Hữu Gia Dư
Chương 5


Phần 5: Chương 34 + Ngoại truyện 1 - 2

_______

34.

Ngồi ở nhà, bật TV lên, nhìn chằm chằm vào chương trình phát sóng trực tiếp bên trong, lễ trao giải của Hứa Gia Nhan sắp bắt đầu rồi.

Hứa Gia Nhan không hề kiêu ngạo, hôm nay anh ấy thực sự đã giành được giải thưởng ảnh đế có thẩm quyền.

Trong màn hình, một người đàn ông sửa soạn nhẹ nhàng thanh tú đang phát biểu nhận giải:

"Trở thành một diễn viên ưu tú luôn là ước mơ của tôi và tôi rất biết ơn khi nhận được giải thưởng này ngày hôm nay."

"Tôi cũng rất biết ơn. Sau phát biểu của tôi, vẫn có rất nhiều người sẵn sàng ủng hộ tôi".

"Hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi cũng muốn thông báo với tất cả mọi người ở đây một thông tin rằng tôi sẽ lui về phía sau hậu trường."

"Năm năm trước, sau khi tôi và Khương Chỉ Dư chia tay, mỗi người chúng tôi đều làm việc chăm chỉ để hướng tới mục tiêu của riêng mình. Hôm nay, chúng tôi cuối cùng đã đạt được mục tiêu của mình."

"Vì vậy, tôi muốn tìm một con đường khác và tiếp tục theo đuổi đam mê của mình."

"Ước mơ của tôi và cô gái của tôi, tôi đều không muốn buông tay."

......

Sau khi nghe anh ấy nói, tôi lặng người trước TV cho đến khi một tiếng chuông điện thoại đã làm tôi bừng tỉnh.

"Alo, Khương Chỉ Dư."

Là Hứa Gia Nhan gọi cho tôi.

"Ừm?"

"Hôm nay anh vẫn muốn trực tiếp nói với em—"

"Nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn đợi em."

- Hoàn chính văn -

Ngoại truyện 1:

Kịch bản bộ phim tâm lý "Gia Dư", đã hoàn toàn sai lệch về hướng cốt truyện

Ngoại truyện này là một kịch bản phim tâm lý tình cảm được viết bởi một biên kịch ẩn danh là fan của cp Hứa Gia Nhan và Khương Chỉ Dư, nội dung cụ thể như sau:

Nhân vật chính:

Hứa Gia Nhan: Lạnh lùng, cool ngầu.

Khương Chỉ Dư: Da trắng, ngoại hình đẹp, tính tình tốt.

Tóm tắt nội dung truyện: Anh, hội trưởng hội học sinh nổi tiếng ở trường XX, có vô số người theo đuổi nhưng không cô gái nào có thể lọt vào mắt xanh của anh.Cho đến một ngày, sự nhập học của một cô gái đã phá vỡ sự bình lặng trong trái tim của anh. Sau đó họ đã bắt đầu một màn yêu đương nồng nhiệt, làm cả một trường trung học rúng động...

Màn 1: Trong phòng học, buổi chiều, một nụ hôn định tình.

Nhân vật: Hứa Gia Nhan, Khương Chỉ Dư

Người kể chuyện: Khương Chỉ Dư là một tiểu học muội vừa mới nhập học, không chỉ xinh đẹp mà còn có cá tính riêng, khi gặp Hứa Gia Nhan, cô ấy không điên cuồng và nóng bỏng như những cô gái khác làm Hứa Gia Nhan thấy rất thú vị...

Hứa Gia Nhan: (Đừng lại trước mặt Khương Chỉ Dư và chất vấn.) "Cô gái, em rốt cuộc có ý đồ gì với tôi không?"

Khương Chỉ Dư: (Ngước mắt lên kinh ngạc, giọng điệu quen thuộc này khiến cô rất khó chịu, cau mày phản bác.) "Ồ, đừng tưởng rằng anh là chủ tịch hội học sinh mà xem thường người khác nhé, tôi nói cho anh biết, không thích chính là không thích!"

Hứa Gia Nhan: (Tức giận vô cùng, nắm lấy cổ tay Khương Chỉ Dư, khóe mắt sáng lên, tà ác nói.) "Cô gái, đừng đùa với lửa!"

Khương Chỉ Dư: (Khương Chỉ Dư bị buộc phải co vào trong vòng tay của Hứa Gia Nhan, hai bóng dáng hơi mơ hồ, tốt nhất nên thì thầm với anh ta, đôi môi hồng của cô ấy khẽ hé mở.)

"Hứa, Hứa, Gia Nhan?"

Người dẫn chuyện: Vừa nghe thấy Khương Chỉ Dư gọi tên mình, Hứa Gia Nhan mắt lập tức tối sầm lại, lúc này bầu không khí như sấm sét, anh ta hôn cô say đắm, trái tim Khương Chỉ Dư đập dữ dội, lúc này cô mới chợt nhận ra, cô ấy thích Hứa Gia Nhan, vì vậy một nụ hôn đã định tình.

Màn 2: Vào ban đêm, trên sân sân vận động, cái ôm của anh ấy.

Nhân vật: Hứa Gia Nhan, Khương Chỉ Dư, người qua đường.

Người dẫn chuyện: Hoàng hôn hôm đó rất đẹp, Hứa Gia Nhan tranh thủ giờ nghỉ ăn tối rủ Khương Chỉ Dư ra sân chơi để cùng cô ấy ngắm cảnh hoàng hôn...

Hứa Gia Nhan: (Nắm tay Khương Chỉ Dư, bí mật nhìn cô, giọng điệu dịu dàng.) "Hoàng hôn hôm nay rất đẹp."

Khương Chỉ Dư: (Nhìn Hứa Gia Nhan, với giọng điệu nghi ngờ.) “Ý anh là gì?

Hứa Gia Nhan: (Nhếch khóe miệng, giọng điệu kiên định và dịu dàng.) “Em rất đẹp.”

Khương Chỉ Dư: (Mgượng ngùng.) "Hứa Gia Nhan.”

Người qua đường: (Tìm thời cơ tốt để xuất hiện.)

Người dẫn chuyện: Khương Chỉ Dư chưa kịp nói hết lời, thì nhìn thấy có người đang chạy rất nhanh đến về phía cô, ngay lúc họ sắp va vào nhau, Hứa Gia Nhan nhanh chóng kéo Khương Chỉ Dư vào lòng, mùi hương dầu gội của cô lan toả khắp cánh mũi, cùng với khuôn mặt đang ửng hồng của cô trong vòng tay anh, anh thầm quyết định rằng cô gái này sẽ là của anh!

Màn 3: Tại lễ đường, người dẫn chương trình liên hoan nghệ thuật khuôn viên tập dượt, tỏ tình

Nhân vật: Hứa Gia Nhan, Khương Chỉ Dư.

Người dẫn chuyện: Liên hoan nghệ thuật trong khuôn viên của một trường Trung học XX sắp diễn ra. Hứa Gia Nhan và Khương Chỉ Dư, với tư cách là một trong những người dẫn chương trình buổi liên hoan nghệ thuật,

Hứa Gia Nhan: (Giả vờ đang tập luyện nghiêm túc.) "Tiếp theo, chúng ta hãy thưởng thức phần hợp xướng "Vinh quang và ước mơ" do lớp XX mang đến."

Khương Chỉ Dư: (Đang chuẩn bị rời sân khấu, nhưng phát hiện ánh sáng đột nhiên mờ đi, ánh sáng chiếu vào cô và Hứa Gia Nhan, ngạc nhiên nhìn Hứa Gia Nhan) "Gia Nhan, hình như ánh sáng có vấn đề?"

Hứa Gia Nhan: (Nhìn Khương Chỉ Dư, lấy một bông hồng từ tay áo của mình, cài lên tóc cho Khương Chỉ Dư.) "Không có, bởi vì đây là chương trình mà tôi đặc biệt chuẩn bị cho em, tặng cho em một bất ngờ."

Hứa Gia Nhan: (Chân thành thú nhận.) “Tôi thích em, Khương Chỉ Dư, không chỉ bây giờ, mà còn cả một giây tiếp theo, một khắc tiếp theo, một tuần tiếp theo, một tháng tiếp theo, một năm tiếp theo, và cả tương lai sau này của chúng ta.”

Hứa Gia Nhan: (Tiếp tục tha thiết thú nhận.) “Khương Chỉ Dư, thích em, không phải là sự rung động nhất thời, mà đó là kế hoạch tôi đã dự tính trước.”

Khương Chỉ Dư: (Đỏ mặt và che mặt.) "Hứa Gia Nhan, tại sao anh lại tỏ tình vào lúc này?! Em ngại quá, woo woo~"

Hứa Gia Nhan: (Sốt sắng trả lời.) "Đồ ngốc, tôi muốn cho em một nghi thức."

(Kết thúc kịch bản phim tâm lý.)

Kịch bản này cũng đã được đăng trên diễn đàn của trường, nhưng vì nó kết thúc quá đột ngột, nhiều fan CP đã tức giận nên tiếp tục viết nhiều phiên bản.

Tuy nhiên, dưới bài đăng đó, có một bình luận hot đã được ghim lên trên cùng, viết là:

Mặc dù kịch bản kết thúc đột ngột, nhưng câu chuyện của họ trên thực tế vẫn chưa kết thúc.

Phần còn lại của cuộc đời họ còn dài, tôi hy vọng thời gian sẽ trôi chậm lại và cho phép họ viết nên cái kết cho riêng mình.

Ngoại truyện 2: Khương Chỉ Dư trong mắt tôi (từ góc nhìn của Hứa Gia Nhan).

Sau khi rời khỏi showbiz, một số người hâm mộ đã để lại lời nhắn hỏi tôi, bạn gái của tôi là người như thế nào mà khiến tôi thích đến vậy?

Đang ngồi làm việc, tôi mở album ảnh trên điện thoại mà tôi đã chần chừ không lỡ xóa, tôi biết rằng đã có câu trả lời trong đó.

Ảnh 1: Diều giấy tự chế.

Tôi đã làm chiếc diều này khi tôi còn cấp 3.

Lúc đó, tôi chuẩn bị thi vào đại học, mặc dù tim tôi đã tê liệt trước những tờ giấy thi, các bạn cùng lớp nói đùa rằng tôi dường như không lo lắng gì cả và không cũng cần phải lo lắng, nhưng không, ai cũng sẽ có những lo âu riêng.

Chỉ có Khương Chỉ Dư phát hiện ra, và dường như lần nào cô ấy cũng có thể cảm nhận được chính xác những cảm xúc của tôi.

Vào ngày nghỉ cuối cùng được nhà trường cho phép trước kỳ thi tuyển sinh đại học, cô ấy đến gõ cửa nhà tôi và cười nói với tôi rằng cô ấy muốn rủ tôi làm diều và thả diều cùng nhau.

Trong phòng học, tôi tìm thấy giấy tranh mà tôi thường dùng để luyện chữ, dùng những sợi tre mảnh mà cô ấy mua đã được cắt sẵn và làm một con diều bằng giấy hình thoi.

Cô ấy hỏi tôi muốn đi học trường nào, tôi trả lời một câu, vậy là cô ấy đã viết ước mơ của tôi lên cánh diều và thả nó lên trời.

Cô ấy nói rằng giấc mơ của tôi cô ấy sẽ đến để bảo vệ.

Gió thổi qua váy cô ấy, làm tóc cô ấy rối tung, cô ấy không quan tâm, cô ấy cười rạng rỡ, còn tôi ở ngay sau cô ấy.

Sau khi thả diều vào ngày hôm đó, cô ấy đã nhảy lên trước mặt tôi như một chú chim nhỏ và nói với tôi rất to và chân thành, "Hứa Gia Nhan, cố lên ~"

Ừm, sự lo lắng của tôi nhẹ đi nhiều.

Ảnh 2: Giấy báo nhập học của cô ấy.

Giấy báo nhập học của cô ấy được thông báo rằng đã được gửi đến trường, khi cô ấy đến nhận vào buổi chiều thì trời mưa to. Khi qua cống, nước chảy vào ống dẫn của xe, khiến xe chết máy và bị mắc kẹt trong mưa.

Tài xế nhà cô ấy gọi cho cô ấy nói rằng tạm thời không thể đón cô ấy được và dặn cô ấy đợi ở trường một lúc, đây là tin nhắn cô ấy gửi cho tôi khi cô ấy buồn chán.

Chỗ ngập nước không sâu, nhưng mức độ ngập nước ở mỗi con đường khác nhau, tôi lấy chiếc xe đạp đã lâu không sử dụng từ nhà kho ở nhà, đổi đường rồi đạp xe đi đón cô ấy.

Cô ấy không mong đợi tôi đến, nhưng khi cô ấy nhìn thấy tôi, có một sự ngạc nhiên rất rõ ràng hiện lên trong con ngươi của cô ấy.

Tôi lấy túi ni lông bọc kín giấy báo nhập học của cô ấy từ trong ra ngoài rồi ra hiệu cho cô ấy dựa vào lưng tôi và đi chung một chiếc áo mưa.

Tôi cố tình làm vậy.

Tôi muốn ở gần cô ấy hơn, giống như cô ấy đã rất chăm chỉ ở trường trung học để được gần tôi hơn.

Cô ấy quấn chặt lưng tôi, lá thư nhập học trên tay được dán vào bụng dưới của tôi qua lớp quần áo, mưa mỗi lúc một to, nước mưa hắt vào mặt, tôi cật lực đạp xe mà lại cảm nhận được cảm giác của gia đình.

Giống như vợ chồng, cô ấy ỷ lại vào tôi, còn tôi đứng ra bảo vệ cô ấy.

Ảnh 3: Trà sữa.

Khi Khương Chỉ Dư bước vào khóa huấn luyện quân sự của trường đại học, cô ấy giống như một cái túi khí, cô ấy không thích khóa huấn luyện quân sự vì quá mệt và thích uống trà sữa để làm cho bản thân vui vẻ.

Tôi đã từng không cho cô ấy uống trà sữa, uống quá nhiều trà sữa thật sự có hại cho sức khỏe của cô ấy, nhưng trong thời gian đó tôi không vượt qua được sự nũng nịu của cô ấy nên đã mua cho cô ấy rất nhiều.

Sau đó, tôi không thể không hỏi cô ấy tại sao cô ấy lại thích trà sữa đến vậy.

Cô ấy nói với tôi rằng, học quân sự đã vất vả, học hành cũng vất vả, khi vất vả, uống đồ ngọt sẽ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Tôi không nhịn được nói với cô ấy một câu “Đức hạnh.”

Nhưng một người cao ngạo như vậy, trong thời gian trả nợ lại không lỡ mua một cốc trà sữa.

Sau khi chúng tôi chia tay, cô ấy chỉ để lại cho tôi một bức thư, cô ấy nghĩ rằng tôi sẽ không thể tìm thấy cô ấy nếu chặn tôi, điều mà cô ấy không biết là trong vô số lần tôi ở rất gần cô ấy, tôi đã vô số lần thầm xin nghỉ để ra ngoài nhìn cô ấy.

Nhờ cậy các tiền bối và bạn bè của cô ấy, những người đã quen thuộc trong vòng bạn bè của cô ấy chăm sóc cho cô ấy.

Bí mật tiết lộ thông tin tôi thấy mà cô ấy cần cho thám tử tư của cô ấy.

Tôi có thể hiểu cô ấy, bởi vì cô ấy đã từng nói với tôi rằng cô ấy rất thích "Gửi cây sồi" của Thư Đình.

Cô ấy không giống như hoa lăng tiêu, cô ấy ngoan cường, cô ấy độc lập, cô ấy cứng rắn, cô ấy có lòng tự trọng của riêng mình.

Vậy thì tôi sẽ đợi cô ấy, đợi cô ấy kiêu ngạo trở lại.

Ảnh 4: Khăn quàng cổ gấu.

Cô gái của tôi đã phải trải qua rất nhiều điều và tôi sợ rằng cô ấy sẽ mất đi sự trong trắng mà cô ấy từng có.

Vì vậy, khi tuyết rơi lần đầu tiên, tôi đã từ chối ý định giúp tôi nấu ăn của cô ấy và bảo cô ấy ra ngoài đắp người tuyết. Cô ấy đã thực sự khôi phục lại bản tính, còn lấy trộm một vài củ cà rốt của tôi rồi nghĩ rằng tôi thực sự không biết.

Không hề vạch trần sự thật, bởi vì cô ấy như này là tốt rồi.

......

Vài ngày trước giao thừa, cuối cùng tôi cũng đan xong chiếc khăn gấu tặng cô ấy và cho vào hộp quà đã chuẩn bị cẩn thận.

Sau khi mở hộp quà ra, cô ấy quàng ngay chiếc khăn gấu do tôi đan vào, cả người nhảy nhót xung quanh trông rất vui vẻ, hồi lâu cô ấy cũng nóng lòng muốn tự sướng, chỉ để khoe bạn bè.

Thuận tay ấn like vòng tròn bạn bè của cô ấy, ngồi bên cạnh cô ấy, liếc nhìn cô ấy đang dựa vào ghế sofa và lướt các bình luận.

Rốt cuộc thì khi nào cô ấy mới phát hiện ra chiếc nhẫn kim cương giấu trong bụng con gấu nhỏ đây?!?

Dường như nhận thấy tâm trạng tôi đang có chút thấp thỏm, cô ấy liền đưa tay ra trước mặt tôi.

"Đồ ngốc, em đã tìm thấy nó rồi ~"

- Hết -
 
Back
Top Bottom