Thái Triều Thập Quốc được hình thành bởi mười hòn đảo có diện tích xêm xêm nhau, người dân hay gọi đùa là "quốc gia chia năm xẻ mười".
Mười đảo, năm mười thành lớn và vô số các trấn nhỏ tạo nên một quy trình quản lý vô cùng trật tự, không phải tự nhiên mười hòn đảo riêng biệt năm xưa lại có thể trở thành một quốc gia giàu mạnh như lúc này.
Trung tâm gọi là Thành Đô, chốn xa hoa bậc nhất, nơi đóng đô của vương triều lấy Thái làm quốc họ.
Lúc này, nam hậu tôn quý đang ngồi thừ người nghe hàng loạt báo cáo về việc tu sửa, lễ lộc, tiệc mừng đến chán nản.
Y không ngờ rằng quan hệ dây mơ rễ má hoàng tộc vương triều lại còn rối hơn đống rễ của cây đa già nghìn tuổi.
Mỗi một món quà tặng đều phải suy nghĩ chu đáo xem là bối cảnh người ta ra sao, tặng có mục đích gì, trên đầu có ai nắm quyền cao nhất, dưới mặt có ai cần nâng đỡ, so ra chức vị nam hậu này chỉ nhàn khi mới đảm nhận mà thôi.
"Đây là mười hạt ngọc trai quý mà Trần gia đích thân chuẩn bị biếu tặng cho nam hậu."
Quan phụ trách lễ lộc đọc một loạt danh mục quà tặng, đây là những món được đưa trễ do khâu chuẩn bị rườm rà lúc này mới nhận, không thể trách họ chậm chân mà còn phải khen họ kĩ lưỡng.
Nghe đến Trần gia, Lam Lăng không kiên nhẫn phất tay ra hiệu đem xuống, cũng lui ra hết đi, vo ve mãi những thứ không thể làm được này trước mặt y chỉ khiến y thêm bực bội ngứa ngáy thôi.
Trần gia là gia tộc giàu số một số hai ai mà không biết, chống sau lưng là những kẻ trụ cột trong triều, mà xem ra ý của hoàng thượng cũng không rõ là có dè chừng hay không.
Lam Lăng phiền não, y rất là không thích những kẻ này, dính đến chỉ có vu lợi, ham tài, thậm chí muốn một chân hai thuyền.
Hoàng thượng ngồi trên cao nhìn xuống với cái nhìn khác, nhưng Lam Lăng là người trực tiếp chứng kiến những chuyện dơ bẩn của bọn họ, y khó mà suy nghĩ đến chiều hướng cân bằng giữa lợi và hại, thật sự không nhìn ra một chút điểm sáng lợi lộc gì từ cái gia tộc dột từ trên xuống cả.
Nhưng y biết mình không thể, hoặc nói là không có tư cách gì xen vào việc này, chỉ là y lo lắng.
Mấy ngày nay gió lớn nơi triều đình có thổi chút qua hậu cung, dường như đang thảo luận giao dịch gì đó với những người ngoại quốc.
Mà Trần gia chính là trung gian ăn lợi hai đầu không thể đụng.
Còn cụ thể ra sao Lam Lăng không rõ, càng ngại hỏi trực tiếp hoàng đế bệ hạ.
Nam hậu ngồi trong chính điện lo âu đôi chút rồi mới đứng dậy, canh thời gian đi xuống nhà bếp.
Mấy hôm trước Thái Phượng Tiêu quả quyết không chấp nhận việc tu sửa hoàng cung, ngược lại hào phóng xây một căn bếp vô cùng rộng rãi ngay sát tẩm điện, nói rằng đặc biệt dành tặng cho nam hậu.
Xưa nay kiêng kị nhất việc đặt nhà bếp gần nơi ngủ nghỉ, nhưng Thái Phượng Tiêu lại nói rằng chẳng kẻ nào có quyền tước đoạt việc trẫm thưởng thức món ngon mà nam hậu tự tay nấu cả.
Cái này...
Cái này...
Họ còn nói được gì cơ chứ!!!
Thế là Lam Lăng dưới ánh nhìn như nhìn một yêu phi họa quốc của chúng thần tử, khoan thai trang trí gian bếp nhỏ của mình.
Thật ra y không biết nấu ăn, nhưng nếu Thái Phượng Tiêu thích thì y cũng có thể học, việc không khó gì.
Lúc này hoàng đế bệ hạ đang vô cùng tập trung xem tấu chương, đa số đều nhắc đến việc giao thương với Lạc Hòa Quốc và Trần gia.
Lạc Hòa Quốc muốn hợp tác với Thái Triều Thập Quốc đã rất lâu, xét thấy vị trí địa lí thuận lợi, cho nên họ đã bất chấp rất nhiều yêu cầu khắt khe mà đề nghị giao thương.
Nếu nói riêng chuyện này thì đương nhiên không phải không thể, nhưng vấn đề ở đây là Trần gia.
Vì sao giao thương lại bắt buộc lấy Trần gia làm trung tâm, một quốc sự trọng yếu như vậy đáng lẽ ra sẽ không dính đến cái gọi là gia tộc trung gian.
Chỉ là Trần gia tiên phong hợp tác với Lạc Hòa, trước đó đã có vô số đường giao thương tư nhân, nhờ vào việc này đề bạt luôn Thái Triều Thập Quốc, để cho Lạc Hòa Quốc có thêm cơ hội tiếp cận cường quốc cô độc này, do thế thuận lí thành chương mà trở thành trung gian.
Và khá hay cũng trở thành cái gai trong mắt đế vương.
Trần gia à, khá khen đấy, một kẻ cáo già nhưng lại không chịu ngoan ngoãn làm con cáo trong động của gã, cứ suốt ngày phải vươn vuốt với tới cành nho, tiếc rằng nho này không ngọt như gã nghĩ đâu.
Thái Phượng Tiêu nâng tấu chương tố Trần gia lạm dụng chuyện công vưu lợi tư kia khéo che đi khóe môi nhếch lên.
Tận khi ngọn nến bên bàn bị gió đột ngột thổi tắt được cung nữ vội vàng châm lại lần nữa, Thái Phượng Tiêu mới giật mình nhận ra trời đã ngã chiều.
Sắc tím mộng mơ như bung nở trên màn trời, giống hệt bức tường hoa rợp bóng tại cung cấm, vừa u tĩnh vừa lãng mạn, cùng lúc đó là mùi thơm thức ăn thoảng bay qua đây, câu lấy cái bụng chưa có gì đánh trống biểu tình.
Cung nữ thiếp thân tiến lên cung kính thưa: "Bẩm bệ hạ, nam hậu truyền lời rằng bữa xế đã chuẩn bị xong, có ý hỏi ngài đã xong chính sự chưa ạ?"
Thái Phương Tiêu vén vạt long bào, giả vờ thong dong gật đầu rồi đi đến một cái đình viện huyền ảo được thiết kế với ý muốn đón trăng, đây là nơi Lam Lăng vô cùng yêu thích.
Bỏ qua bước chân nhanh hơn bình thường thì đúng là không đoán ra được hắn có gấp hay không.
Xa xa khói trắng lượn lờ hòa cùng sương tuyết còn đọng chút tàn bởi cơn mưa lạnh ban trưa, kéo theo chút tuyết trắng càng tôn lên mỹ sắc nơi đây.
Cảnh đẹp, người thơ, trên bàn bày những món mà hắn thích, trên ghế là người mà hắn yêu, mỹ vị nhân gian chắc chỉ có như thế.
Lam Lăng không phải đợi lâu thì Thái Phượng Tiêu cũng đến, chưa kịp nói gì thì cơ thể nhiễm chút gió lạnh được bao bởi cái ôm ấm nóng, bên tai là lời nói thầm thì của hắn: "Đợi ta có lâu không?"
Lam Lăng rụt vai theo bản năng, nhưng rồi thả lỏng rất nhanh, y cười nhẹ, đáp: "Không lâu, mời bệ hạ dùng bữa."
Nam hậu dẫn tay hoàng thượng ngồi bên cạnh, trước khi rút về còn bị người đó xoa nhẹ hai cái khiến y ngượng ngùng đến mím mím môi.
Thái Phượng Tiêu thỏa mãn dùng bữa, khen không tiếc lời: "Hoàng hậu của trẫm đúng là không gì không làm được, nhưng ít xuống bếp thôi nhé, đôi tay đẹp đẽ nhường ấy, chỉ hợp cầm bút nắm tay ta thôi."
Lam Lăng ôn hòa đáp lại: "Vâng, thần nghĩ trời đông lạnh giá, muốn mượn chút tài mọn làm vài món bồi bổ bệ hạ."
Tai y đỏ hết cả rồi.
Thái Phượng Tiêu cười rộ lên, cọ cọ cái mũi cao thẳng tôn quý lên gương mặt đẹp đẽ trong trẻo kia.
Hành động này có chút trẻ con nhưng không thể nói là quá đường đột.
Thái Phượng Tiêu biết rõ vị nam hậu nhà mình ăn mềm không ăn cứng, làm quá sẽ khiến y hoảng loạn, chỉ có thể như mèo cào từng chút không đau không ngứa, nhỏ một vài hạt mưa rồi thấm cả khoảng đất rộng, hắn không tiếc chút thời gian này.
Lam Lăng nói: "Bây giờ chắc chỉ có Đảo Hạ là không quá lạnh nhỉ?"
"Đảo Hạ nằm khá xa nơi đây, lại gần núi Xích Hỏa nên được lây chút ấm áp, ngươi có muốn đến nghỉ đông không?"
Lam Lăng suy nghĩ đôi chút rồi lắc đầu: "Sự vụ đầu đông còn nhiều, tạm thời không thể đi được."
Thái Phượng Tiêu không nói cho y biết rằng hắn đang dùng toàn lực giải quyết êm xuôi sự vụ đâu ra đấy để chừa tận một tháng cùng y đến Đảo Hạ trốn rét, nhưng vì muốn tạo bất ngờ nên tạm thời chưa nói được.
Lam Lăng im lặng lắng nghe tiếng tim đập đều đều bên tai của hoàng thượng, lúc này cả hai đang ôm nhau rút trong chăn như hai đứa trẻ nhỏ, lầm rầm thủ thỉ những chuyện trên trời dưới đất.
Không rõ vì sao cục diện lại êm đẹp như vậy nhưng Lam Lăng biết chỉ cần mình buông xuống chút tạp niệm, hòa chung với hắn thì cả hai sẽ có những ấm áp giống như lúc này.
Không có quốc sự, không có địa vị, tâm trống não rỗng, hai xác thịt ôm nhau truyền hơi ấm.
Đó là cảm giác chân thật nhất.
Bàn tay dày rộng của Thái Phượng Tiêu từ nắm lấy tay y lại dần trượt xuống khuỷu tay, đầu vai rồi chui tọt vào trong chăn.
Xoa lên đầu vú mềm mềm bị cái lạnh nơi ngón tay kích thích mà cứng thẳng.
Thái Phượng Tiêu xoay người Lam Lăng lại, dưới cái nhìn của y mà chui vào lớp chăn dày ấm, tìm kiếm nơi cứng ngắt mẫn cảm ấy rồi há miệng liếm lên.
Ha...
Lam Lăng ôm y, đầu vú càng bị ấn sâu vào miệng Thái Phượng Tiêu.
Hắn liếm lên nó, ngậm lấy mút mát, lưỡi hắn đảo nhiều vòng rồi quả quyết hút vài cái như muốn hút sữa ra.
Lam Lăng chịu không nổi chỉ biết thở dốc, một bên thì bị ngậm mút đến sưng tấy, một bên lại lạnh lùng đến ngứa ngáy.
Y chỉ còn cách mở miệng nói: " Còn...
Bên kia nữa."
Thái Phượng Tiêu bị y giữ chặt đầu hàm hồ đáp: "Gì cơ?
Ta nghe không rõ."
Lam Lăng không nói lại mà trực tiếp đẩy hắn nằm xuống giường, áp sát bên vú tội nghiệp còn lại lên miệng hắn, khiến cái miệng hư hỏng này bị lấp kín.
Tiếng mút chùn chụt hòa với tiếng rỉ rên báo hiệu một trận mưa tình sẽ rơi xuống không báo trước.