Xuyên Không Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,391,630
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-vGRJYa2m0MMR8_yiyF2tM_b-WeKKhjRWRZ3s3ua-Q4ODFNOjE-usIzZvzLKkwRGTDOGUts8oZwbMdP3-KaXm3raKXlOHgb5_Dijoqo8scnwLMhwiwKLpF_M6RGJkaw5ESOEvoH91HqACk_ule84Jz=w215-h322-s-no

Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
Tác giả: Hảo Điềm Áp
Thể loại: Xuyên Không, Hài Hước
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi xuyên thành nữ phụ trong sách, nhiệm vụ của tôi là tán nam chính.

Ai ngờ nam chính là fan CP của tôi và nam phụ.

Tôi tính giả vờ ngã vào lòng nam chính, kết quả trật chân, nhào thẳng vào lòng nam phụ.

Nam chính ở cạnh cắn khăn tay rưng rưng: “Đu được rồi, đu được rồi!”

Tôi nấu canh gà cả trưa cho nam chính, vừa bưng lên thì đã bị nam phụ ăn hết trong một ngụm.

Nam chính ngồi xổm góc tường, gào thét chói tai: “OTP! LÀ! THẬT! TUI! LÀ! GIẢ!”

Tôi:???

Kiểu này thì thả thính tán tỉnh kiểu gì?

Hệ thống: Không có công việc khó, chỉ có nhân viên dũng cảm, xông lên!!!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Xuyên Không Về Năm 1965
  • Mùa Hạ Năm Xưa
  • Cá Nằm Trên Thớt
  • Vọng Môn Nam Quả
  • Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 1


    Tôi xuyên thành nữ phụ trong sách, nhiệm vụ của tôi là tán nam chính.

    Ai ngờ nam chính là fan CP của tôi và nam phụ.

    Tôi tính giả vờ ngã vào lòng nam chính, kết quả trật chân, nhào thẳng vào lòng nam phụ.

    Nam chính ở cạnh cắn khăn tay rưng rưng: “Đu được rồi, đu được rồi!”

    Tôi nấu cchàng gà cả trưa cho nam chính, vừa bưng lên thì đã bị nam phụ ăn hết trong một ngụm.

    Nam chính ngồi xổm góc tường, gào thét chói tai: “OTP! LÀ! THẬT! TUI! LÀ! GIẢ!”

    Tôi:???

    Kiểu này thì thả thính tán tỉnh kiểu gì?

    Hệ thống: Không có công việc khó, chỉ có nhân viên dũng cảm, xông lên!!!

    1.

    Sau khi vượt qua đủ các ải khó, tôi nhận nhiệm vụ đầu tiên sau khi được Chủ Thần tuyển làm người công lược.

    Hệ thống bảo, độ khó của nhiệm vụ lần này là cấp F, được gọi là ---- level mà người mới có thể qua màn dễ dàng.

    Tôi chỉ cần làm tốt một chuyện, đó là --- trong một tháng, khiến nam chính chỉ yêu mình tôi, thật lòng chân tình, không rời không bỏ.

    Tôi tự tin đi vào thế giới, nhưng bây giờ phải ngẩn người nhìn lại.

    Người trước mắt là nam chính thiệt hả?

    Không phải tôi kì thị đâu…

    Chỉ là tôi không ngờ, nam chính được sách khen là ‘đẹp trai trong sáng, đoan chính cẩn trọng, dịu dàng như công tử’ lại là một người mặc đồ rất sệch si, còn kẻ mắt đậm, trang điểm còn tỉ mỉ hơn cả tôi.

    Hắn ngồi bên bàn đá trong vườn, chăm chú đọc sách.

    Mỗi lần đọc xong một trang, hắn sẽ vuốt nhẹ nhẫn hoa lan trên tay, ưu nhã mở sang trang khác.

    Ai cũng bảo người đàn ông làm việc là đẹp trai nhất.

    Đấy là khi không có một đống sách làm đau mắt tôi như [Câu chuyện giật gân: Một vài câu chuyện không thể kể của Nhiếp Chính Vương và quý phi được chiều], [Sau khi ly hôn, tôi trở thành bảo bối trong lòng thái phó], [Bé cưng đến rồi: Sau khi gả cho tướng quân tàn phế, tôi mang thai mười tám bé cưng].

    Tôi run rẩy đưa tay chỉ về hắn, hỏi hệ thống: “Này… Đây là nam chính mà tao phải công lược đó hả?”

    “Đẹp trai trong sáng” của tui đâu rồi?

    “Đoan chính cẩn thận” của tui đâu??

    “Dịu dàng như công tử” của tui đâu???

    Hệ thống ngại ngùng xoa mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán nó.

    Lúng túng cười đáp: “Cái này… Cái đó…. Bởi vì cốt truyện của thế giới này có vấn đề, nên mới cần cô đến giải cứu đó…”

    Hỏng hơi quá mức rồi đó nhé!

    2.

    Không để tôi nghĩ nhiều thêm một giây, một tiếng thét chói tai vang lên.

    “A!”

    Cái bóng người sệch si kia vọt tới trước mặt tôi, chỉ vào túi thơm trên eo tôi, gương mặt hưng phấn.

    “A! Đây là cái gì! Đây là cái gì?!”

    Hở?

    Lỗi cốt truyện khiến nam chính thành tên ngốc rồi à?

    Tôi cố gắng khống chế vẻ mặt của mình, giới thiệu: “Đây là túi thơm… Là túi nhỏ để mấy món đồ nhỏ thơm tho vào á… Ta nói vậy huynh có hiểu không?”

    Hắn cắn nhẹ ngón tay mình, trên mặt lộ vẻ kích động không thôi.

    “A! Hôm nay Nguyệt Nhi và Phù nhị ca đều đeo túi thơm! Thế mà cứ chối hai người không phải là một cặp!”

    Xem ra không phải là tên ngốc.

    Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi, thấy hắn không mở miệng, thế là tôi lại nhìn hệ thống.

    Hệ thống: “Đúng rồi, cô đoán không sai, gần đây có trend nghe thấy tiếng lòng, tôi cũng nâng cấp cho bản thân một chút, tặng cho cô cái kĩ năng này. Nhưng bây giờ level của cô và tôi khá thấp nên chỉ có thể nghe được những gì liên quan đến cô thôi.”

    Tôi im lặng giơ ngón cái với nó.

    Nhưng lời này của nam chính là có ý gì?

    Nguyệt Nhi và Phù nhị ca?

    Nguyệt Nhi chắc là nữ phụ sen trắng tôi, Tô Như Nguyệt.

    Phù nhị ca? Đấy không phải là con trai Phù Minh Thư của bạn thân mẹ Tô Như Nguyệt, cũng là nam phụ à?

    3.

    Một người đàn ông cao lớn đẹp trai, đeo túi thơm bên hông cũng đi tới.

    Chàng thấy hai chúng tôi đều ở đây, thế là ngoắc ngón tay với người làm đi theo sau.

    Những người đó cúi đầu nâng rất nhiều đồ đi vào.

    Tôi ngửi được mùi đồ ăn phả ra ngoài không khí, thế là vội thò mặt lại gần chàng.

    Chàng cười dịu dàng, vươn tay sờ đầu tôi.

    “Đem vịt quay của Nam Khang mà hai người thích ăn đến, à có cả bánh phù dung, muội mau đi rửa tay đi, sau đó chúng ta ăn với nhau.”

    Tôi vội gật đầu, độ yêu thích nam phụ trong lòng tăng cao.

    Nếu muốn giữ lấy trái tim của một cô gái, vậy phải nắm giữ dạ dày của cô ấy trước.

    Còn về phần công lược gì đấy, đợi ăn xong món ngon rồi hẵng tính!

    Chàng mỉm cười nhìn tôi, sau đó nhìn về phía nam chính, vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu không chút khách khí: “Đệ đừng có dạy hư Nguyệt Nhi!”

    Hệ thống tham gia vào: “Nam phụ quả nhiên không vừa mắt khi thấy nam chính cứ bám dính cô!”

    Xem ra nam phụ vẫn còn là nam phụ, thế giới này chưa hỏng toàn bộ, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

    Lúc này tiếng thét chói tai vang lên trong đầu tôi:

    “Á á á á á á á á á!”

    “Thái độ nhị ca khi nói chuyện với mình và Nguyệt Nhi sao khác nhau thế? Với Nguyệt Nhi thì dịu dàng như vậy, còn đối với mình thì dữ muốn chếc!”

    “Đây! Không! Phải! Là! Yêu! Thì! Là! Cái! Gì!?”

    Lúc này tôi mới kịp phản ứng lại.

    Đối tượng tán tỉnh của tôi đang đu CP tôi và người khác á?

    Thế này thì tán tỉnh kiểu gì giờ?
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 2


    4.

    Hệ thống nhấn mạnh với tôi, người làm nhiệm vụ phải tán nam chính dù nam chính là kiểu người gì đi chăng nữa.

    Để tránh cho hắn hiểu nhầm quan hệ của tôi và nam phụ, đợi sau khi nam phụ đi nghỉ ngơi, tôi chủ động lấy một túi thơm cho nam chính.

    Trong giây phút đấy, ánh mắt của hắn làm tôi tưởng hắn yêu tôi lắm luôn.

    Nhưng giây tiếp theo, lời nói của hắn làm tôi vỡ mộng: “Nguyệt Nhi, cuối cùng ngươi cũng thông não rồi! Ngươi đồng ý nghe ta kể lại mấy câu chuyện hồi sáng ta đọc đúng không?”

    Bàn trà sau lưng hắn để rất nhiều sách, nước trà ở cạnh vẫn còn khí nóng.

    Kể cả đêm… Đúng là nhập tâm mà.

    Tôi hít sâu một cái, cười nói: “Ta tới đưa cho huynh cái này.”

    Tặng cậu túi thơm này là để nói với cậu, tôi và nam phụ không có chuyện gì với nhau hết.

    Mặt nam chính đơ ra, cầm lấy túi thơm kia đánh giá một chút, vẻ mặt càng kì quái.

    Trong đầu tôi bắt đầu có âm thanh: “Ban ngày mình phát hiện bí mật của túi thơm, bây giờ Nguyệt Nhi tặng mình một cái, Nguyệt Nhi sợ mình đồn chuyện của nàng với Phù nhị ca cho mọi người à? Cho nên tới để bịt miệng mình?”

    Tôi suýt nữa bị sặc nước miếng chếc.

    Tôi vội kéo tay áo hắn: “Huynh đừng hiểu nhầm… Ta và Phù ca ca không có gì hết.”

    “Thật ra…”

    Tôi làm ra vẻ thẹn thùng: “Thật ra, người trong lòng người ta, luôn là… huynh đó.”

    Ánh mắt của hắn run rẩy.

    Có ý gì thế?

    Nghe tôi tỏ tình ghê lắm à?

    Tôi nắm chặt tay lại.

    Đang định hỏi cái run này của hắn có ý gì thì thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào một chỗ.

    Tôi xoay đầu lại thì thấy nam phụ đang đứng dưới cây sơn trà, im lặng nhìn hai người bọn tôi.

    5.

    Gương mặt mỉm cười dịu dàng với tôi ban ngày đã không còn ý cười nữa.

    Chàng hơi cau mày, trở về cái bộ dáng cao cao tại thượng.

    Thấy tôi nhìn sang, chàng nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

    Sau đó xoay người rời đi không chút do dự.

    Tôi muốn đuổi theo chàng theo bản năng, nhưng chân vừa động đã dừng lại.

    Không đúng, chàng đi rồi thì thôi, mắc gì tôi phải đuổi theo chứ?

    Nhiệm vụ công lược của tôi là nam chính cơ mà? Chàng không ở càng tiện hơn chứ?

    Đêm hôm khuya khoắt… Trai đơn gái chiếc… Hí hí…..

    “Kệ huynh ấy đi, chúng ta vào nói chuyện….”

    Tôi quay đầu cười nhẹ, đi về phía nam chính một bước nhưng hắn lại lùi về sau một bước.

    Hai tay còn che ngực, vẻ mặt phòng bị.

    Trong đầu hắn không chịu ngừng nghỉ.

    “Qủa nhiên Nguyệt Nhi đang cãi nhau với Phù nhị ca. Bùi Khải ơi là Bùi Khải, mày phải giữ vững điểm mấu chốt, tuyệt đối không thể thừa dịp đang tệ mà chui vào!”

    “Tình yêu của Nguyệt Nhi và Phù nhị ca! Do mày bảo vệ đó!”

    Tôi suýt không khống chế được vẻ mặt, trong lòng không ngừng xem thường.

    Hệ thống nở nụ cười xấu hổ nhưng không mất lễ phép với tôi: “Ký chủ, nhiệm vụ thất bại sẽ bị nhốt vào chỗ hư vô để chịu hình phạt đấy, cô cố gắng một chút, mới bắt đầu thôi, đừng nhụt chí, tiếp tục cố gắng nào!”

    Tôi cười khổ, cổ vũ bản thân, ép mình phải tiếp tục làm việc.

    Kết quả cửa đóng cái rầm suýt làm mũi tôi bị kẹp vào giữa hai cánh cửa.

    Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Bùi Khải, lại nhìn Phù Minh Thư rời khỏi đây.

    Tối này tôi mất đi vịt quay của mình, cũng mất luôn nam chính của tôi.

    6.

    Tôi không còn vui vẻ gì: “Hệ thống, đây là nhiệm vụ cấp F thiệt à?”

    Hệ thống đưng lưng về phía tôi, chậc chậc nói: “Đúng là cấp F đó!”

    Tôi không tin.

    Nó nóng nảy: “Cô thì biết gì chứ, mấy nhiệm vụ khác toàn là hành thân hành tình cảm, rồi đào tim móc phổi các kiểu đấy. Nam chính này không ghét cô, chỉ cần cô không làm bậy trước khi nữ chính xuất hiện thì cô sẽ an toàn lắm, nhiệm vụ này không cấp F thì nào mới cấp F giờ?”

    Nghĩ lại cũng đúng đó.

    Tôi đành phải tin nó.

    Về phòng ngủ một giấc, trời sáng ngời, tôi phấn chấn lăn lộn.

    Quyến rũ… Không đúng, tán trai cần phải làm thế nào cho có hiệu quả nhỉ?

    Nhất định là kiểu bảy phần xinh đẹp, kết hợp hai phần ngây thơ cùng một phần yếu đuối.

    Tục ngữ có câu, nếu muốn cười thì phải mặc bộ đồ trắng.

    Tôi mặc một bộ váy trắng, hai bên sườn mặt buông lơi hai sợi tóc.

    Tôi cầm kính lên nhìn, ôi, tôi suýt là yêu mình luôn rồi.
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 3


    7.

    Ra khỏi phòng, Bùi Khải đã thay một bộ đồ màu vàng, ngồi bên bàn đá đọc sách.

    Nhìn đống sách kia, mí mắt tôi co giật.

    Nhưng không thể thể hiện kĩ năng diễn của bản thân, dịu dàng nói: “A Khải ~”

    Hắn giật mình.

    Rất tốt, cực kì tốt.

    Tôi hung hăng ghi thù một chút trong lòng, cắn răng cười nói: “A Khải, huynh đang làm gì đấy?”

    Tôi đi về phía hắn, tay vừa đặt nhẹ lên vai hắn.

    Thế là hắn vội rụt người lại, nhảy tới cửa cứ như tôi là con thú tàn bạo hay mắc bệnh lây nhiễm.

    Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.

    Khó lắm mới khôi phục lại tinh thần, vội đi về phía hắn.

    Tôi cau mày, giả vờ bị tổn thương: “A Khải, huynh ghét ta à?”

    Hắn nghe thế thì vội làm vẻ mặt khó xử, không trốn tránh nữa.

    Tôi đột nhiên nghĩ ra một kế, đi tới hai bước, tôi giả vờ bị vướng váy rồi ngã nhào về phía hắn.

    Nếu hắn đỡ được tôi, tôi sẽ thuận thế nhào vào hôn hắn, xem hắn nói cái gì!

    Bị tôi hôn thì phải chịu trách nhiệm với tôi đó!

    Hệ thống đưa tay tỏ vẻ đồng ý.

    Nhưng không giống như tôi nghĩ, tôi vướng váy rồi trật chân, ngã về một hướng khác hoàn toàn.

    Mà hướng kia là Phù Minh Thư bỏ nhà ra đi một đêm đang đi vào, trong lòng chàng đột nhiên xuất hiện tôi từ đâu rơi vào.

    Không chỉ bị tôi đè lên mặt đất, còn bị tôi hôn lên cằm.

    8.

    Mặt chàng đỏ ửng: “Nguyệt… Nguyệt Nhi…”

    Dòng máu đỏ tươi chảy từ mũi chàng ra.

    Tôi lập tức cảm thấy mặt mình đỏ ửng, tim đập nhanh như sấm.

    Trước khi trở thành người làm nhiệm vụ, tôi chỉ là một sinh viên nữ chưa biết yêu là gì, đột nhiên ngã nhào vào lòng một chàng đẹp trai, còn hôn người ta một cái, ai mà không hoảng chứ.

    Tôi luống cuống bò dậy, sau đó luống cuống lấy khăn lau máu mũi cho chàng.

    Nam chính ở cạnh còn ngốc hơn nam phụ.

    Cho đến khi thấy máu nam phụ ngừng chảy, mới hét to lên: “Á á á á á á á á!”

    Nam chủ cắn khăn tay, rưng rưng mắt ở cạnh nói: “Đu được rồi! Đu được rồi! Á á á á á!”

    “Ai bảo giữa Nguyệt Nhi và Phù nhị ca là giả thì tui đấm chếc đứa đó!”

    Tôi giả vờ như không nghe thấy.

    Nam phụ không có hệ thống, đương nhiên không nghe được tiếng hét chói tai của nam chính.

    Chàng giữ lấy bàn tay đang lau máu mũi cho chàng của tôi lại: “Nguyệt Nhi, ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng!”

    Tay tôi cứng đờ.

    Anh trai Phù ơi, chàng phải thích nữ chính chứ, sao tự dưng mò sang chịu trách nhiệm với tôi là sao vậy?

    9.

    Trong tác phẩm chính, nam chính từ bé bị cao tăng bảo là ‘chuyển thế của tai tinh’, cho nên vừa mới mười tuổi đã bị người trong nhà đuổi ra ngoài.

    Sau đó trở thành ăn xin, sau đấy gặp được Tô Như Nguyệt, một tiểu thư gia đình lụi bại nhận nuôi.

    Sau đó gặp lại cha mẹ ruột, sau khi biết bản thân mình là sao chổi trong nhà, hắn quyết tâm muốn trở thành người có địa vị, đứng trên đỉnh quyền lực khiến mấy người này phải cầu xin hắn tha thứ.

    Lúc này, nữ phụ không phải là người yêu của hắn, nhưng là sự mềm mại duy nhất trong lòng hắn.

    Nam phụ là con cháu trong gia đình hoàng thân quý tộc, có quyền thế, vì mẫu thân là bạn tốt của mẹ Tô Như Nguyệt, nên sau khi nhà họ Tô xuống dốc, cứ vài ngày lại đến thăm Tô Như Nguyệt một lần.

    Đương nhiên những chuyện này xảy ra trước khi nữ chính xuất hiện.

    Nữ chính ưu tú, độc lập, thông minh, nàng vừa xuất hiện đã cướp đi ánh mắt của mọi người.

    Sau đấy, nam chính yêu nữ chính, nam phụ yêu nữ chính, nam phụ phụ cho đến nam phụ nhỏ số 38 cũng yêu nữ chính.

    Nữ phụ không phục, bắt đầu làm đủ trò để ăn h**p nữ chính.

    Cuối cùng, hại người không được mà thành hại mình, rơi vào kết cục thê thảm.

    Nói ngắn lại, cho dù là ai thì nữ phụ cũng chưa từng có tình cảm.

    Mặc dù chuyện xưa đã kết thúc, nam chính chịu đủ đau khổ khi không có quyền lực, không muốn từ bỏ quyền thế để chọn nữ chính, thế là đành phải đứng trên đỉnh quyền lực để sống một quãng đời cô độc.

    Nữ chính chọn ở bên nam phụ cả đời, sống một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

    Cho nên, chuyện tình cảm giữa tôi và nam phụ tuyệt đối không thể xảy ra.
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 4


    10.

    Tôi che miệng Phù Minh Thư lại: “Chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, đừng để trong lòng.”

    Không đợi chàng nói gì thêm, tôi vội đứng dậy, kéo Bùi Khải đang cầm khăn khóc hu hu vọt vào phòng.

    Tiếng đóng cửa “Rầm” vang lên, chặn nam phụ ở ngoài.

    Tôi nhìn về phía nam chính, hắn ôm ngực mình theo phản xạ.

    Cứ như hắn là một đóa hoa mềm mại, mà tôi là tên cướp sắc vậy.

    Tôi nghiêm túc nhìn hăn: “Hôm qua ta nói thật lòng đấy, ta không có tình cảm gì với huynh ấy cả, người trong lòng ta là huynh.”

    “Huynh đừng ghép ta với huynh ấy thành một đôi, ta không thích.”

    “Sau này huynh ấy sẽ thích cô gái khác, huynh hiểu không?”

    Nam chính gật đầu ngoan ngoãn.

    Nhưng tôi nghe thấy hắn không ngừng ầm ĩ trong đầu:

    “Xem ra Phù nhị làm chuyện quá đáng rồi, dù hôn rồi mà Nguyệt Nhi vẫn chưa chịu tha thứ cho huynh ấy. Đợi sau khi Nguyệt Nhi rời đi, mình phải đi hỏi huynh ấy, xem có phải huynh ấy làm chuyện gì mà Nguyệt Nhi không thể tha thứ được không! Nguyệt Nhi tốt như vậy, nếu như huynh ấy dám ăn h**p Nguyệt Nhi thì mình không bỏ qua đâu! Nguyệt Nhi đáng thương của mình, nàng và Phù nhị ca xứng đôi quá trời… Hu hu hu….”

    Tôi ôm trán đầy bất đắc dĩ.

    Không sợ hắn đối xử với tôi lạnh lùng xa cách, mà hắn thân với tôi nhưng lại chưa từng xem tôi là một người khác phái có thể có tình cảm nam nữ.

    Nhìn sách trên bàn của hắn, tôi lại có một kế hoạch khác.

    Tôi đi tới trước bàn hắn hỏi: “A Khải, huynh đọc nhiều chuyện xưa như thế, nếu không có người chia sẻ thì đáng tiếc lắm nhỉ…?”

    Hắn bị tôi nói trúng ý, lập tức thở dài: “Đúng thế! Đáng thương cho mấy câu chuyện hay như vậy, thế mà không ai thưởng thức cùng ta!”

    “A Khải, nếu ta nói, ta có biện pháp giúp huynh tìm dược người đọc chung chuyện xưa này thì sao?”

    “Biện pháp gì??!!!”

    11.

    Đợi sau khi tôi ra khỏi phòng của Bùi Khải, thì không thấy Phù Minh Thư đâu nữa.

    Bùi Khải giống như con khổng tước, ngửa đầu đi tuần sân một vòng, trên mặt tràn ngập sự đắc ý.

    “Nguyệt Nhi, vậy chúng ta đã hứa với nhau rồi nhé!”

    Tôi gật đầu mạnh.

    Hệ thống không ngừng nịnh nọt tôi: “Ký chủ giỏi quá, có thể nghĩ cách đọc chung truyện cẩu huyết với nam chính để lừa nam chính cưới cô. Sau khi cưới, còn sợ không tán được hắn à?”

    Tôi tỏ vẻ đồng ý, nhếch môi về phòng ngủ.

    Một tờ giấy đặt trên bàn, bị tách trà đè lên.

    Tôi vừa đi tới thì thấy, cau mày.

    Trên đó viết: “Nguyệt Nhi, đợi ta về báo lại với phụ mẫu, chuẩn bị sính lễ, mấy hôm nữa sẽ đến cầu hôn nàng. ---- Phù Minh Thư.”

    Chữ viết bay bổng thể hiện tâm trạng tốt của chủ nhân.

    “Hệ thống, thế giới này có ai còn bình thường không?”

    “Sao nam phụ có thể đòi cưới tôi vì bị tôi cắn cằm chứ? Tôi nhớ trong tiểu thuyết, ổng không phải là người như thế.”

    Trong nguyên tác, nữ phụ từng thích chàng nhưng chàng chỉ xem nữ phụ là em gái, thương hại nàng mà thôi.

    Sau đó nam chính xuất hiện, nữ phụ yêu nam chính. Sau khi nữ chính xuất hiện, nam phụ yêu nữ chính.

    Từ đầu đến cuối, nam phụ và nữ phụ chưa bao giờ có tuyến tình cảm cả….

    Tuyến tình cảm của tôi và nam phụ bây giờ rất kì lạ.

    Hệ thống im lặng không dám nói gì.

    Có lẽ thế giới này đã hỏng nhiều lắm rồi, nó không rõ lắm.

    12.

    Tôi nghĩ cách làm sao cách xa nam phụ một chút, đừng làm ảnh hưởng việc tán tỉnh nam chính của tôi.

    Đợi đến khi tiếng cửa đập bùm bùm, đánh thức tôi thì mới phát hiện đã chiều tối rồi.

    Bùi Khải vui vẻ ôm đống sách vào nói: “A Nguyệt, mau đến đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

    Hắn thần bí đi tới cạnh tai tôi, nói nhỏ: “Nguyệt Nhi, lời hứa của chúng ta hủy bỏ nhé! Ta không thành thân với ngươi nữa, cũng không cần ngươi đọc sách này với ta.”

    Nói xong, hắn làm ra vẻ ngại ngùng.

    “Tại sao?”

    Tên ngốc này sao lại khó lừa thế?

    Hắn mím môi cười, không dám nhìn tôi mà đáp vội: “Phù nhị ca dùng đồ tốt hơn để đổi với ta rồi.”

    ?

    Phù Minh Thư, chàng tốt lắm, dám chơi cái trò chim sẻ bắt ve sau lưng tôi cơ á?

    Tôi cố nén xúc động đi tìm chàng tính sổ, nở nụ cười: “Nhưng chúng ta đã hứa với nhau rồi mà A Khải?”

    “Không lẽ huynh không thích ta à?”

    “Huynh ấy dùng cái gì để đổi với huynh thế?”

    Hắn lắc đầu không ngừng, không chịu nói ra.

    Cũng không nghe được tiếng lòng của hắn.

    Tôi cắn răng, rặn từng chữ: “Phù ca ca đến đây khi nào thế? Bây giờ huynh ấy ở đâu? Sao ta không nghe thấy tiếng gọi gì thế?”

    Hắn cuối cùng mới chịu hếch cằm về phía phòng ở phía Đông.

    Hệ thống nhắc nhở tôi phải giữ hình tượng sen trắng, nếu không tôi đã lộ cái nết hoa ăn thịt của mình ra rồi.

    Chủ yếu là, tôi phải tán đổ cái tên nam chính ngu xuẩn luôn đu CP tôi và nam phụ trong một tháng.

    Bây giờ lại có người dính vào làm phiền, sao nhịn nổi chứ?

    Công lược thất bại, họ không sao hết, nhưng tôi phải chịu hình phạt đó mấy ông ơi.
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 5


    13.

    Mắt tôi tràn ngập sát khí, nở nụ cười gõ cửa phòng Phù Minh Thư hay ở tại khu Đông.

    “Phù nhị ca ca, huynh có đó không?”

    Cửa mở ra, Phù Minh Thư đứng trong đấy, gương mặt đẹp trai tỏ vẻ ngại ngùng, ánh mắt tránh né.

    Tôi vẫn giữ lễ phép: “Phù nhị ca ca, muội nghe Bùi Khải dùng đồ tốt để đổi ước định của bọn muội. Huynh có muốn giải thích gì với muội không?”

    Gương mặt chàng cứng đờ, ngập ngừng một lát rồi nói:

    “Nàng và ta đã có… tiếp xúc da thịt, ta phải chịu trách nhiệm với nàng. Không thể để hai người các nàng xem việc hôn nhân như trò chơi đồ hàng của trẻ con đường. Mặc dù bây giờ nàng không thích ta, nhưng nàng không thể gả cho đệ ấy được.”

    “Vậy huynh dùng gì để đổi với huynh ấy?”

    Tôi không muốn biết lý do, tôi chỉ muốn biết phải gọi nam chính về lại kiểu gì.

    Phù Minh Thư đã cho món đồ tốt gì? Thế mà có thể vượt qua mức độ yêu thích với truyện xàm xí trong lòng hắn?

    Mặt Phù Minh Thư có chút ngại ngùng.

    Lát sau, chàng nói một câu cực nhỏ.

    “Cái gì?” Tôi nghe không rõ.

    Chàng lại nói với giọng bé tí như con muỗi, tôi mở to hai mắt nhìn chàng.

    Phù Minh Thư chàng giỏi lắm, chàng rất biết chơi đây.

    Chàng đỏ mặt nói một câu: “Ta phải về nhà lấy đồ, bây giờ phải đi rồi, hai ngày nữa sẽ sang thăm nàng.”

    Tôi không kịp ngăn chàng lại, mắt nhìn chàng xông ra ngoài như cơn gió thì mới phản ứng được, tôi chưa kịp dặn chàng đừng sang nhà cầu thân nữa.

    Tôi đuổi theo ra cửa nhưng không thấy bóng chàng đâu nữa.

    14.

    Lúc về sân, tôi đứng tại chỗ, mặt nóng bừng.

    Tên Phù Minh Thư này lại bảo, chàng đồng ý tự mình viết câu chuyện tình yêu của tôi và chàng ấy cho Bùi Khải.

    Chuyện tình yêu của chung tôi có tên: [Sau khi gia tộc suy tàn, tôi thành bé cưng trong lòng thế tử gia].

    Tôi cảm ơn chàng nhiều lắm, chàng bắt đúng tâm lý của tên Bùi Khải kia ghê.

    Chếc tiệt, sao tôi không thông minh vậy nhỉ?

    Bùi Khải nghiên cứu cái văn học sến sẩm này như si như mê mà.

    Tôi nhịn không được mà nhìn hệ thống: “Tao luôn muốn hỏi nhưng không dám, Bùi Khải thích nam hay nữ thế?”

    Cũng do cử chỉ ngôn hành của hắn, tôi cứ thấy hắn như chị em ý….

    Hệ thống im lặng một hồi, trong đầu tôi có thêm một phần thông tin, nó im lặng nói: “Cô tự mình xem đi….”

    Tôi mở phần thông tin kia ra theo lời nhắc của nó.

    Bên trong viết những món mà Bùi Khải thích.

    Tên chếc tiệt.

    Từ số 1 đến số 99, trừ bỏ cái CP của tôi và Phù Minh Thư ra thì tất cả đều là CP, đu CP thôi.

    Tôi và Phù Minh Thư chỉ tạm đứng đầu danh sách CP thôi.

    Tôi tức muốn cười thành tiếng luôn.

    15.

    “Hệ thống, đây là nhiệm vụ cấp F mà mày nói đó hả?”

    Nam chính như này có phải người bình thường đâu trời? Tôi phải tán tỉnh hắn kiểu gì đây?

    Hệ thống im lặng một cách quỷ dị một lát, đột nhiên ngã xuống rồi khóc oa oa.

    Đầu tôi tràn ngập dấu chấm hỏi: “Mày đừng giả khóc nữa, chuyện gì đang xảy ra? Chúng ta đang cột chung một thuyền đấy, mày đừng có giấu tao, mày không giấu được đâu.”

    Nó vội ngừng khóc: “Chúng ta vào sai thế giới rồi.”

    “Cho nên bây giờ là thế nào?”

    “Chúng ta vào một thế giới toàn là bug thôi. Những thông tin hiện tại chúng ta nắm được không liên quan gì đến thế giứi này, thậm chí thế giới này còn chưa được đặt cấp bậc nữa.”

    Tôi vẫn duy trì nụ cười: “Cho nên ý của mày, bây giờ chúng ta là chuột bạch trong cái thế giới lỗi bug này đúng không?”

    Hệ thống co thành một cục, gật đầu.

    “Đợi sau khi rời khỏi đây, tao phải hủy hợp đồng với mày, đồ hệ thống không đáng tin.”

    Tôi múa tay nắm chân với nó, nó run bần bật.

    Mặc dù là tình huống gì, việc công lược vẫn phải tiếp tục.

    Mặc dù thông tin không có tác dụng gì, nhưng đối tượng tán tỉnh không sai.
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 6


    16.

    “Hệ thống, công lược thành công được tính thế nào? Có yêu cầu số liệu gì không?”

    Hệ thống yếu ớt đáp lại tôi: “Chỉ cần đứng đầu trong lòng hắn là được, không cần trọn điểm yêu thương.”

    Vị trí của tôi trong lòng hắn bây giờ hơn hai mươi, không cao nhưng không thấp.

    Nhưng CP của tôi và Phù Minh Thư lại đứng đầu trong lòng hắn.

    Tôi phải xóa cái tên Phù Minh Thư khỏi số 1 này để còn lại tôi kiểu gì nhỉ?

    Tôi nghĩ một hồi mới nghĩ ra được cách.

    Muốn để một fan CP đu hai người thành ủng hộ một bên, vậy chỉ có một cách thôi.

    Đó là để hắn cảm nhận được sự ngọt ngào của CP, đến lúc hắn đu CP tới đỉnh điểm, lại khiến hắn phát hiện người bên kia phản bội phần tình cảm này.

    Lúc đó tôi đau lòng tới mức muốn chếc muốn sống, sự thiên vị của hắn sẽ dành cho tôi.

    Như vậy, tôi có thể thành công công lược.

    Hệ thống phản đối.

    Tôi hỏi nó, cách này cùng với việc cố gắng khiến hắn yêu tôi nhất, cái nào khó hơn?

    Hệ thống ngậm miệng.

    17.

    Mặc dù muốn để hắn đu được CP, nhưng không thể thể hiện rõ ràng được.

    Tôi quyết định không chỉ kiếm điểm yêu thích từ CP, mà còn phải kiếm điểm yêu thích hằng ngày nữa.

    Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi vào phòng bếp, nghiêm túc nấu một nồi canh gà thơm mười dặm cho hắn.

    Hắn hít hít cái mũi, ngay cả đọc sách cũng không chuyên tâm được, mắt cứ thường ngó vào bếp.

    Canh gà hầm xong, tôi đắc ý bưng canh gà ra ngoài, đặt lên bàn đá.

    Sau đó quay đầu đi vào phòng bếp nấu món khác.

    Kết quả lúc quay đầu lại thì thấy Phù Minh Thư đứng bên bàn đá, ngẩng cổ, húp tô canh gà bự kia vào bụng.

    Sét đánh giữa trời quang chắc là tâm trạng của tôi lúc này.

    Mọe nó, tôi muốn đúm nhau rồi nha.

    Đang định ra ngoài dạy dỗ cái tên nam phụ không biết trời cao đất dày kia, tiếng lòng của Bùi Khải vang lên: “Hóa ra đây là canh gà Nguyệt Nhi hầm cho Phù nhị ca.”

    Tôi nghĩ lại, bàn tay đang nắm chặt biến thành cầm khăn tay.

    Tôi lấy khăn tay lau đi dầu mỡ trên miệng Phù Minh Thư: “Canh hầm riêng cho chàng, ăn ngon không?”

    18.

    Phù Minh Thư gật đầu như trống bỏi.

    Một tiếng hét chói tai vang lên đúng lúc: “Á á á á á á á á! Cô! Ấy! Đáng! Yêu! Qúa!”

    Lúc xoay đầu lại thì thấy Bùi Khải co lại ở goác tường, đu CP tới mức ngu người luôn rồi.

    Phù Minh Thư kéo tay tôi tới trước ngực chàng, kích động tới mức nói lắp, mất đi sự bình tĩnh lúc trước: “Nguyệt…. Nguyệt Nhi, nàng chấp nhận ta rồi ư?”

    Tôi nhịn không được mà đỏ mặt, giả vờ kệch cỡm lấy khăn tay đánh chàng: “Chàng là tên ngốc!”

    Chàng thấy tôi cam chịu lời chàng nói, mặt Phù Minh Thư tràn ngập sự vui mừng.

    Chàng đột nhiên phản ứng lại, ngượng ngùng nói: “Nguyệt Nhi, ta còn tưởng nàng cố ý hầm canh gà cho Bùi Khải nên mới uống sạch luôn. Thì ra nàng làm cho ta.”

    Không cần chàng nói tôi cũng biết.

    Con cháu thế gia lúc ăn cơm toàn chú ý đến sự lịch sự tao nhã, lúc trước chàng cũng rất chú ý những việc này, nhất định phải bị gì cái gì k*ch th*ch chàng mới làm được cái chuyện bưng chén lớn để uống trực tiếp như vậy.

    Tôi mỉm cười, liếc nhìn chàng đầy oán trách: “Nói bậy gì đấy.”

    Đúng là làm cho Bùi Khải thiệt.

    Mặt Phù Minh Thư đỏ ửng, hơi lâng lâng.

    Bùi Khải vẫn co lại một góc, vẻ mặt dữ tợn, trong lòng không ngừng hét chói tai.

    Ồn tới mức tôi bảo hệ thống tắt kỹ năng này đi.
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 7


    19.

    Sau khi gọi Bùi Khải ra, ba người chúng tôi ăn bữa cơm bình tĩnh khó mà có được này.

    Có lẽ do thái độ hiện tại của tôi khá tốt, Phù Minh Thư lâng lâng, cho nên chàng thấy Bùi Khải bây giờ khá vừa mắt.

    Mà Bùi Khải đu CP càng lâng lâng, bây giờ nhìn hai chúng tôi với ánh mắt ngọt ngào.

    Tôi không dám nhìn thẳng luôn á.

    Tôi mở tài liệu hệ thống gửi, CP của tôi và Phù Minh Thư vẫn đứng đầu.

    Nhưng may mắn ở chỗ, vị trí của hai chúng tôi bắt đầu tăng lên.

    Tôi tăng đến vị trí thứ 19.

    Phù Minh Thư thì lọt vào top 30, lập tức từ vị trí cuối nhảy lên vị trí giữa.

    Chàng sướng thật đấy, chẳng cần làm gì đã có canh gà ăn, còn được thăng hạng.

    Tôi hung hăng nhìn chàng một cái.

    Chàng cảm thấy khó hiểu.

    Bùi Khải ở cạnh bắt đầu gào:

    “Á á á á á á! Còn người sống sờ sờ là mình ở đây mà họ đã liếc mắt đưa tình kìa! Ôi! Nguyệt Nhi và Phù nhị ca là thật! Ánh mắt kia của Nguyệt Nhi ngọt ngào thế!”

    Tôi không nhịn được mà nói với hệ thống: “Hệ thống, không phải bảo mày tắt cái kỹ năng đọc suy nghĩ kia đi à?”

    Hệ thống im lặng tắt đi.

    Lát sau, nó tủi thân nói:

    “Đây là kỹ năng mà tôi phải bỏ tiền riêng để tặng cho cô đó. Nếu cô không dùng thì 3000 điểm của tôi mất trắng á…. 3000 điểm này phải làm 30 nhiệm vụ khó khăn mới kiếm được đó nha….”

    Tôi bất đắc dĩ đỡ trán, ngăn nó lại.

    Tay chỉ vào phòng: “A Khải, huynh có thể về phòng đọc truyện của huynh….”

    Sau đó lại chỉ một ngón khác: “Phù nhị ca, huynh cũng có thể về nhà chuẩn bị sính lễ.”

    20.

    Hai người họ vừa nghe vậy, ai cũng vui mừng phấn chấn.

    Nghe thấy tôi nói đến sính lễ, hai người kích động như bản thân là người trong cuộc vậy.

    Đúng hơn là, Bùi Khải kích động hơn rất nhiều.

    Hai người không khống chế được biểu cảm của bản thân, vui vẻ rời đi.

    Nhưng chưa đến hai tiếng đồng hồ, cửa phòng lại bị gõ.

    Phù Minh Thư bế một cô gái hôn mê, vội vàng đi vào phòng phía Đông mà chàng luôn ở, đặt cô gái kia lên giường, hỏi tôi: “Nguyệt Nhi, nàng có thể chăm sóc nàng ấy một chút không? Ta đi mời đại phu.”

    Tôi nhìn cô gái kia.

    Nữ chính xuất hiện rồi.

    21.

    Phù Minh Thư không nói gì với tôi nữa, vội chạy ra ngoài.

    Một lát sau, chàng kéo đại phu đến.

    Đại phu bắt mạch cho nữ chính, chàng ở cạnh lo lắng không thôi, cứ như muốn mình là người đang nằm trên giường.

    Đại phu viết đơn thuốc, chàng quên việc sai sử người hầu đi cùng mà tự mình lao ra ngoài.

    Đợi đến khi nấu thuốc xong, đút thuốc cho nữ chính uống hết, chàng mới đứng lên, thở phào một hơi.

    Tôi không có thù với nữ chính, đương nhiên sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.

    Nhìn vẻ mặt lo lắng của chàng, đứng cạnh trông coi như chủ nhân vậy.

    Một lát thì: “Chăn này có mỏng quá không?”

    Một hồi thì “Thuốc có nóng không?”

    Khiến người khịt mũi xem thường hành động của chàng.

    Lúc trước còn tỏ vẻ như thích tôi lắm, kết quả nữ chính vừa xuất hiện thì đã thể hiện rõ tâm tư rồi.

    Tôi cố nén cảm xúc kì lạ xuống.

    Vẻ mặt nữ chính hồng hào, hô hấp đều đặn, trạng thái hẳn đã tốt hơn, đang ngủ say sưa.

    Tôi cảm thấy không có vấn đề gì lớn, thế là rời khỏi thế giới của hai người họ.

    Lúc đứng dậy muốn ra cửa thì thấy Bùi Khải tức giận đứng ngoài.

    Nhưng có vẻ cơn giận của hắn là dành cho Phù Minh Thư.

    Lúc này tôi mới nhớ là mình đã tắt kỹ năng đọc tiếng lòng.

    Đúng là tiếc ghê! Nội tâm của hắn lúc thấy Phù Minh Thư bế nữ chính vào hẳn là phong phú lắm.

    Nam chính và nữ chính đã gặp nhau, giữa bọn họ sẽ xảy ra chuyện gì đây?

    Tôi vội mở kĩ năng đọc tiếng lòng lên.
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 8


    22.

    Vừa mở ra đã nghe tiếng mắng chửi không ngừng.

    Tôi vội tránh, để tiếng chửi của hắn bay lên người Phù Minh Thư, mắng chếc chàng, hừ!

    Phù Minh Thư đứng đó không biết chuyện gì, chỉ lo lắng nhìn nữ chính.

    Bùi Khải mở miệng: “Ơ, đây không phải là Phù nhị ca à?”

    “Không phải huynh bảo về nhà để chuẩn bị sính lễ cưới Nguyệt Nhi sao?”

    “Sao lại….” Bùi Khải cố ý nhìn khắp nơi, sau đó dừng trên người nữ chính đang nằm trên giường, kinh ngạc che miệng, “Trời ạ! Sính lễ của Phù nhị ca là tặng một người sống cơ á?”

    Trong lòng hắn không quên bổ sung: “Còn là một người sống trông còn lớn hơn cả tôi, đồ trai tồi chếc tiệt!”

    Trong thế giới tiểu thuyết, lần đầu gặp của nam nữ chính là lúc hắn vừa liếc mắt một cái đã bị tư thế anh khí và hào phóng của nữ chính làm rung động.

    Cốt truyện bây giờ đã hỏng tới mức này, hắn cảm thấy nữ chính không đẹp.

    Lúc này Phù Minh Thư mới phản ứng được, chàng bế một cô gái vào trong nhà của ‘người trong lòng’, còn không giải thích câu nào.

    Chàng nhìn gương mặt lạnh nhạt của tôi: “Nguyệt Nhi, nàng nghe ta giải thích.”

    Bùi Khải chắn trước mặt tôi, giống như gà mẹ bảo vệ con vậy: “Huynh giải thích đi.”

    23.

    Phù Minh Thư ngừng lại, miệng mở to nhưng chẳng nói gì.

    Lát sau, mới yếu ớt nói: “Trước kia nàng ấy cứu ta một lần, nên ta mới….”

    Bùi Khải lập tức cắt lời: “Ồ, là ân nhân cứu mạng cơ à? Thế sao huynh không lấy thân báo đáp đi?”

    Phù Minh Thư ngẩn người.

    Tôi nhịn không được mà hỏi: “Thế sao huynh mang người đến chỗ ta?”

    Gia đình nhà họ Phù rất lớn, có rất nhiều tòa nhà, có nhiều biệt viện, sao cứ phải mang đến nhà tôi, để cô ấy nằm trên giường tôi làm riêng cho chàng?

    Chàng cụp mắt: “Nếu đem nàng ấy về nhà ta sẽ khiến người khác nói ra nói vào, làm hỏng thanh danh của nàng ấy, ta không nghĩ nhiều. Nguyệt Nhi, ta không có ý gì với nàng ấy cả.”

    Tôi bật cười.

    Chàng sợ hỏng thanh danh của cô ấy ư?

    Tôi còn tưởng chàng không biết thanh danh là gì cơ đấy.

    Ở chỗ tôi, tôi và Bùi Khải luôn bảo chúng tôi là huynh muội với người khác, nên chẳng có gì cả.

    Nhưng chàng cứ hai ba ngày lại chạy đến, lúc đến còn khua chiêng múa trống như kiểu muốn mọi người đều biết.

    Tôi mới đến thế giới này mấy hôm, mà người xung quanh đã nói tôi mấy hôm rồi.

    Cái gì mà ‘vợ bé’ ‘không có sính lễ’ ‘tằng tịu với nhau’ các kiểu.

    Cứ tưởng chàng không hiểu rõ, thì ra chàng không để lòng lòng…

    Đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

    24.

    Tôi giữ chặt góc áo của Bùi Khải, lắc đầu với hắn: “A Khải, muộn rồi, chúng ta đi thôi.”

    Bùi Khải trừng mắt nhìn Phù Minh Thư một cái, hừ lạnh rời đi.

    Sau khi Phù Minh Thư nghe tiếng động nhỏ của nữ chính, chàng dừng chân không đuổi theo nữa.

    Tôi lật xem thông tin của hệ thống, phát hiện vị trí của tôi đã đứng ở số 10, mà Phù Minh Thư thì rớt 10 hạng, trở về vị trí đội sổ.

    Không hiểu sao, lòng tôi chẳng vui như mình nghĩ.

    Bùi Khải vừa đi, vừa tức giận, miệng không ngừng lẩm bẩm:

    “Đúng là ăn h**p tới nhà người khác mà, xem Nguyệt Nhi nhà ta không có ai bảo vệ à? Nguyệt Nhi, ngày mai chúng ta mang hộ tịch đi sửa, đổi họ của ta thành của muội, sau này ta tên là Tô Khải, làm ca ca của muội, xem có tên nào không có mắt tới ăn h**p muội!”

    Tôi dở khóc dở cười, an ủi khuyên ngăn hắn: “Cô nương kia là ân nhân cứu mạng của chàng ấy, bây giờ lo lắng chăm sóc cũng không sai. Đừng nói nữa, bận một ngày rồi, mau về rửa mặt nghỉ ngơi thôi.”

    Bùi Khải hung hăng trừng mắt nhìn phòng phía Đông một cái, hừ một tiếng rời đi.

    Nhưng âm thanh trong đầu hắn không ngừng lại.

    Lúc thì mắng trai tồi, khi thì đau lòng tôi.

    Lúc thì cảm thấy Phù Minh Thư không làm gì sai, lúc thì cảm thấy chàng là phản đồ.

    Tiếng lòng không ngừng thay đổi tới nửa đêm, tôi lại tăng thêm hai vị trí trong lòng hắn.
     
    Nam Chính Đu CP Tôi Và Nam Phụ
    Chương 9


    25.

    Đêm nay không ai ngủ ngon, trừ nữ chính.

    Đợi đến khi nàng ấy tỉnh lại, lập tức gây ra tiếng động ồn ào ở trong sân.

    Tôi ngáp dài ngáp ngắn, trang điểm trông hơi đáng thương một tí.

    Hôm nay có thể khiến tôi tăng vị trí trong lòng nam chính không, đều nhờ cô hết đó, nữ chính thân yêu của tôi ạ.

    Lúc mở cửa, Bùi Khải cũng đứng ở cửa, buồn ngủ nhìn trò cười ở ngoài sân.

    Nữ chính mặc kệ cơ thể bệnh tật của mình, cứ đòi ra ngoài.

    “Tên già Nghiêm Phàn kia hại cả nhà ta, ta không thể tha thứ cho hắn, buông ta ra, ta phải đi báo thù!”

    Phù Minh Thư nắm chặt tay của cô ấy: “Nàng không có thế lực thì sao giết được ông ta?”

    “Trước chăm sóc cơ thể cho tốt trước, sau đó nàng muốn làm gì thì ta giúp nàng.”

    26.

    Cứ cảm thấy khó chịu trong lòng.

    Nhưng tôi không nói gì thêm, chỉ xuống bếp làm mấy bát mì, bưng lên bàn đá, ý bảo mọi người ăn.

    Ai ngờ còn chưa ngồi xuống, Phù Minh Thư đã gọi tôi: “Nguyệt Nhi…. Thân thể của Hải Đường vẫn chưa khỏe, nàng có thể hầm canh gà cho nàng ấy không?”

    Tôi đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn vết đỏ do đụng vào đồ nóng trên tay, hỏi chàng: “Có thể ăn mì trước không?”

    “Đương nhiên có thể!” Chàng gật đầu.

    Nữ chính nói tiếng cảm ơn, ngồi xuống nhưng không ăn.

    Phù Minh Thư quan tâm đi tới cạnh cô ấy, hỏi sao vậy.

    Cô ấy nói, cô ấy không ăn hành, cũng không ăn đậu que.

    Phù Minh Thư vội lấy hành và đậu que trong tô cô ấy ra.

    Tôi im lặng ngồi xuống, bắt đầu ăn mì, nhưng vừa ăn một miếng đã bị Bùi Khải kéo tay lại.

    “Nguyệt Nhi, tay muội sao thế? Bị bỏng à?”

    Tôi đột nhiên cảm thấy có chút tủi thân, cắn mì sợi, nhẹ nói một tiếng ‘ừ’.

    Phù Minh Thư dừng tay, nhìn tôi quan tâm: “Nguyệt Nhi, nàng không sao chứ?”

    Tôi lắc đầu, Bùi Khải đứng dậy đi về phòng, lát sau chạy vọt ra.

    Hắn bôi thuốc phỏng lên vết thương của tôi dịu dàng, cảm giác nóng rát đau đớn kia biến mất không ít.

    Có lẽ Bùi Khải đau lòng vì vết bỏng của tôi, xếp hạng của tôi vọt lên top 3 trong nháy mắt.

    Phù Minh Thư ngẩn người, nhưng không nói gì thêm.

    Bữa cơm này không ai vui vẻ cả.

    Nữ chính ráng ăn tô mì nhạt như nước ốc kia xong, nhìn tôi nói tiếng cảm ơn.

    Trước khi đi, cô ấy nói nhẹ bên tai tôi: “Tuy rằng Phù công tử là người cứu ta, nhưng ta không muốn nói lời hay cho hắn, ta cảm thấy Bùi công tử hợp với cô hơn.”

    Nếu như cô ấy biết Bùi Khải đứng ở cạnh tuy mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng không ngừng gào rống: “Người phụ nữ xấu xa này, đứng gần Nguyệt Nhi vậy làm gì? Đừng có hại muội ấy!” mà nói, chắc là không nói giúp hắn đâu.

    Tôi nhìn nữ chính đang nhoẻn miệng cười với mình, cũng nói nhỏ bên tai cô ấy: “Vậy nhờ cô giúp tôi một chuyện.”

    27.

    Nữ chính đồng ý không đi ám sát Nghiêm Phàn với nam phụ, nhưng cô ấy đưa ra một yêu cầu, đòi Phù Minh Thư cưới cô ấy.

    Nói tốt là, chỉ khi hai người ràng buộc bên nhau, cô ấy mới tin được chàng sẽ toàn tâm toàn ý giúp cô ấy.

    Lúc này Phù Minh Thư mới tỏ thái độ, làm mặt khó xử nhìn cô ấy, lên tiếng từ chối: “Tại hạ, đã có người trong lòng.”

    Não CP của Bùi Khải lại xuất hiện, tạch tạch tạch, vị trí của Phù Minh Thư lại tăng lên.

    Tôi sợ bị ồn chếc, vội đóng kỹ năng lại.

    Nữ chính không bực bội vì lời từ chối của chàng, cười khẽ: “Ngươi tới gần đây, ta có lời muốn nói.”

    Hai người đi sang một bên, lẩm bẩm nói gì.

    Đang nói, nữ chính cười, nhón chân, dán miệng tới gần Phù Minh Thư.

    Tôi giật mình.

    Cái này, không giống như những gì tôi đã thương lượng với cô ấy mà?

    Tôi chỉ muốn cô ấy hỏi cưới Phù Minh Thư, ép bức bằng ân tình, sau này Phù Minh Thư không đồng ý thành thân, thì chắc cũng phải thỏa hiệp ở các phương diện khác.

    Chỉ cần một thỏa hiệp, CP Nguyệt Phù trong lòng Bùi Khải sẽ rớt hạng, nhiệm vụ của tôi cũng kết thúc.

    Nhưng hiện tại, cô ấy không làm theo nhiêm vụ mà hôn thật rồi.

    Phù Minh Thư sửng sờ.

    Thời gian trôi qua như cả thế kỉ, Phù Minh Thư lúc này mới vươn tay đẩy cô ấy ra.

    Chàng vội nhìn về phía tôi, đi về phía chúng tôi mấy bước.

    Sau đó tôi nghe tiếng ngã của nữ chính.

    Tôi ngơ ngác nhìn chàng dừng chân, xoay người bế nữ chính, không hiểu sao trong lòng rất khó chịu.

    Lúc nữ chính được Phù Minh Thư bế vào phòng ngủ của chàng, tôi thấy được cô ấy chớp mắt với mình.

    28.

    Bùi Khải ở cạnh nhìn mà tức tới mức đỏ mắt.

    Tôi không dám mở kỹ năng lên, sợ lỗ tai chịu tra tấn, chỉ hỏi hệ thống: “Thành công chưa?”

    Hệ thống không đáng tin vội lật thông số ra xem, vui vẻ không thôi.

    “Thành công công lược, đếm ngược 180 giây, ký chủ sắp rời đi.”

    “180, 179….”

    Tôi gật đầu, cầm tay Bùi Khải đi về ghế đá ngồi.

    “A Khải, sau này đừng tiếp xúc với Phù nhị ca, chút gia sản ít ỏi của ta đều cho huynh hết, huynh phải tự chăm sóc tốt cho bản thân đấy.”

    Sau khi tôi rời đi, thân thể này sẽ ‘chếc đi’.

    “132, 131….”

    Bùi Khải cứ như hiểu được cái gì, môi run nhè nhẹ: “Ngươi không phải là Nguyệt Nhi đúng không?”

    Tôi không muốn lừa hắn, gật đầu.

    “Nguyệt Nhi đi đâu rồi?”

    “Đã chếc.”

    Không chếc thì đâu tới phiên người làm nhiệm vụ chúng tôi nhập trên người cô ấy chứ?

    “Chếc thế nào?”

    “Lòng có chấp niệm, cho nên người làm nhiệm vụ chúng tôi giải trừ chấp niệm giúp cô ấy, sau đó tự nguyện rời khỏi xác rồi chếc.”

    “Chấp niệm gì?”

    “Không ai yêu cô ấy cả.”

    Bùi Khải nhắm mắt lại, sau khi mở mắt thì vẻ mặt không còn sáng rực như trước kia.

    Hắn trầm tĩnh nói: “Ta biết rồi.”

    Hệ thống bắt được một vệt khí đen bay ra khỏi mày của hắn.

    “Thì ra là một tên cuồng đu CP của thế giới khác, cái tên này rời đi thì nam chính sẽ trở lại như cũ thôi.”

    Tôi nhìn nam chính với gương mặt đẹp trai, vẻ mặt khó đoán hiện tại, hơi gật đầu.

    Linh hồn của tôi cứ như nhẹ dần, sắp rời khỏi xác.

    Tôi nói nhỏ với Bùi Khải một câu: “Tạm biệt.”

    Hắn hơi cau mày nhưng không đáp lại.

    Tôi đột nhiên có chút nhớ nhung Bùi Khải bị tên cuồng CP bám vào.

    Lúc liếc nhìn về phòng phía Đông, nơi đó chỉ có tiếng nói nhỏ rào rạt, cứ như cặp tình nhân đang thì thầm với nhau.

    Tôi nén sự khó chịu trong tim lại.

    Haiz, chỉ là chút rung động nhỏ bé thôi mà, có gì mà khó chịu chứ?

    Sau này tôi sẽ gặp được nhiều người khiến tôi rụng động, cũng sẽ có câu chuyện của riêng tôi.

    Nói chung, tạm biệt nhé.

    [HẾT]
     
    Back
    Top Bottom