Khác [Nakzep] Anh bạn người yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
369987863-256-k31486.jpg

[Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
Tác giả: otpriuquaa
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Khi có anh người yêu cùng tuổi sẽ như thế nào?

Cùng trải nghiệm nhé!



zephys​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Xem Ảnh Thiên Giới
  • Ngày Em Bước Ra Ánh Trăng
  • Thanh Mao Thiên Minh
  • Hồng Hoang chi Thánh Hoàng Lộ (Full)
  • [NakZep] Đáy bờ biển
  • [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    1.Nhõng nhẽo


    -Bạn ơi, anh đóiiiii...

    -Bạn ơi, anh muốn đi chơiii....

    -Bạn ơi, anh mệt cho anh ôm miếng điii...

    1 ngày của Zephys thế đó, xung quanh 1 tí là lại gọi tí lại gọi, hắn làm như cậu sẽ biết mất đi mất vậy.

    -Ơi, em đây, sao bạn nhõng nhẽo vậy?

    Zephys lại gần cho Nakroth được ôm lấy cơ thể cậu.

    Nay hắn đi làm về cứ bị cô thư kí trên công ty ghẹo mãi, hắn là người có gia đình rồi, cô ta nên biết kiếm chế đi!

    -Bạn ơi, nay cô thư kí cứ ghẹo anh ấy..

    -Mai em mang cơm đến cho bạn rồi xử lí cô thư kí nhá?

    -Được, lúc đó anh sẽ làm bẽ mặt cô ta.

    -Haha...

    Nakroth ở cùng người yêu hắn mới nhõng nhẹo vậy thôi, chứ ở ngoài đường thử đụng vào 1 cọng lông của Zephys xem, hắn cho tên đó sống không bằng chết, không chỉ nam mà nữ cũng vậy, hắn hơi chiếm hữu đó.

    #Zephys

    _________________________

    Con bùa đỏ bùa xanh

    Hí, cho bác nào cùng otp thui, còn Multul thì sắp có^^
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    2.Trẻ con (H)


    -Cái này của anh mà sao bạn dành, trả đâyyy......

    -Aaaaa,bạn không thương anh, bạn hết yêu anh rồiii.

    -Bạn ơi thơm thơm anh miếng...

    -Trời ơi, sao bạn lải nhải lải nhải như trẻ con vậy?

    -Thì....thì...anh không phải em bé của bạn hả?

    -Ừm...vậy bạn làm em bé em lật bạn nhá!

    -Hả..hả!??

    Không nói nhiều, Zephys từ ngồi trong lòng Nakroth mà nhảy bổ lên đè Nakroth xuống.

    -Bạn...bạn làm gì vậy!??

    -Hửm...em bé nên nằm ngoan nhá, để anh làm cho bé.

    Zephys cúi xuống hôn mạnh bạo vào môi Nakroth, cậu làm nhanh quá khiến hắn không kịp trở tay mà gây nên nghẹt thở.

    -Ứm..ư...khó thở....

    Nakroth lấy tay đẩy Zephys ra lấy hơi, cậu không nói nhiều liền chuyển xuống dưới lướt qua 1 lượt bộ ngực vững chắc của Nakroth, cậu ngậm lấy 1 đầu ngực của hắn mà liếm láp, nhưng trông biểu cảm của hắn không được gợi tình như của cậu, mà chỉ thấy phần dưới của hắn đã cương cứng lên.

    -Ủa...sao bạn lại cương rồi?

    Em top màa...

    -Bạn sao lật được, nhưng bạn làm nốt phần còn lại đi..

    Zephys nghe vậy, lại tiếp tục phần dưới, lấy răng mở chiếc khóa quần ra, trước mắt cậu đã thấy dương vật của hắn lực lưỡng sau lớp quần.

    *Chết mẹ, đụng đéo đúng người rồi - Zephys cố dấu thầm lặng trong lòng từng dòng nước mắt.

    -Bé ơi, thôi mình nghỉ nhé, tự nhiên em thấy hơi mệt, nãy Enzo có rủ em đi chơi, bạn ở đây nha, bai bai yêu bạn...

    Zephys vội nói mà phi ra khỏi giường, nhưng vừa bước được bước đầu tiên cậu đã ngã lăn ra đấy.

    -Ha....bé à, bé làm vậy rồi ai chịu trách nghiệm với anh đây?

    Nakroth thở ra hơi trầm trọng,Zephys đang ngã ra giường mà ớn vai gáy, aaa sao lúc nãy em bé đáng yêu lắm mà sao giờ sợ thế...

    -Aaa, không làm đâu, Enzo cứu.....

    ____________________________

    Ách...chìiii....

    -Em sao vậy, Enzo?Có làm sao không, bị cảm hả?

    Hayate ngồi lo lắng cho người yêu đang ngồi trong lòng của mình.

    -Ha...ha...em không sao, chắc ai nhắc em á thấy nhột nhột.

    -Mắc nợ ai đúng không?

    -Noo, em người sống ở đời rất tốt không có chuyện vậy.

    _________________________________

    -Enzo đang ở nhà rồi, chả ở đây đâu mà bạn kêu cứu.

    -Ứcc....Bạn ơi, em xin lỗi mà, em không lật nữa, em thề em xin hứa...

    Zephys quỳ rạp xuống cắm đầu xuống giường mà lạy xin Nakroth tha, hắn cũng phải phì cười trước hành động của cậu, nhưng làm này rồi ai làm xìu xuống giúp hắn đây?

    Không nói nhiều, Nakroth kéo tay Zephys bế về phía người mình, rồi quay người Zephys lại.

    -Bạn làm phía dưới đi, anh làm trên đây giúp bạn cho...

    Zephys khó chịu khi Nakroth từ từ cởi từng lớp quần của cậu, cậu cũng đang vật lộn với thứ to chà bá trước mắt.

    Cố gắng mở to miệng mà nhét thứ to bự đấy vào miệng, nó chật kín từng khoảng miệng của cậu khiến cậu chỉ biết rên mà không nói được.Nakroth cũng rúc đầu mình vô cái hậu huyệt nhỏ trước mắt hắn mà liếm láp.

    -Ư....ức...ứm..m...ư...

    Zephys vì khoái cảm phía dưới mà chả quan tâm cái miệng đau nhức đang gậm dương vật của hắn.

    -Bạn phải tập trung vào phía trước chứ, Zephys?

    Nakroth trêu trọc Zephys khién cậu tức điên mà cắn vào của hắn.

    -Aaa....bạn làm gì vậy?

    -Trả thù bạn, ai bảo bạn trêu trọc em!?

    Nakroth chán nản mà buồn cười, sao mà bé người yêu dễ thương vậy chứ, không nới lỏng nữa mà hắn quay lật người cậu lại mà cắm thẳng vô.

    -Ức....Aaaaa....hức..hu..h..

    -A bạn đau lắm hả, xin lỗi bạn..

    Zephys đau đến muốn khóc rồi, dù làm nhiều lần nhưng cậu vẫn chưa quen được cảm giác vậy!!Trả lại Nakroth dễ thương trẻ con đáng yêu lúc nãy đâyyy!!!

    #Zephys

    ________________________

    Bực không lứng nổi mà vt chịt🥲
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    3.Điệu


    Zephys nhà hắn điệu lắm, hằng ngày cứ mỗi lần đi siêu thị là lại 1 đống đồ dưỡng da của cậu, thế cứ về đêm là lại lằng nhằng về chuyện skincare.

    -Ui, bạn dạo này làm nhiều việc quá mặt chảy xệ ra rồi này, để em đắp mặt nạ cho bạn nhá.

    -Không, bạn hôn vài cái là hết xệ à.

    -Khôngg, cái thơm của em không có nhiều dưỡng chất như cái mặt nạ đâu, đắp thử đi nhá.

    -Rồi bạn đắp đi.

    Đó, cứ tối nào cũng vậy, khuôn mặt của hắn luôn bị đem ra để cho Zephys làm đẹp, mặt hắn cần gì làm đẹp, hắn đẹp trai sẵn rồi!!

    -Bạn ơi, cái hãng hiệu em hay dùng nay ra son dưỡng mới nè, chiều đi mua đi bạn.

    -Môi bạn có sao đâu mà bôi.

    -Đâu, mấy nay nóng môi em bị nứt nẻ quá trời nè, chiều mua ha.

    -Thôi, anh hôn hôn bạn cái môi bạn hết nẻ liền à.

    -Không, nước bọt càng đọng trên môi môi càng khô dễ bị nứt nẻ, chốt chiều mua.

    Haa, hắn cũng đến chịu cái bạn bé này nhà hắn, thôi thì đành chiều cho ẻm vui, chứ dỗi cái đến hết tuần cũng không dỗ được.

    Nhưng mấy cái này quan trong hơn cái nụ hôn của hắn lắm hả??

    Nó đúng là làm cho em bé của hắn trông da trăng trẻo hồng hào hơn thật, môi lúc nào cũng căng mọng muốn căn lắm ấy.

    Khéo hắn cũng sắp bị mê làm đẹp giống cậu mất, cứ bị đè ra mà test đủ loại.

    Thôi, bé của hắn lại sắp tìm được 1 đồ nữa rồi kìa, mắt sáng rực.

    _________________________________________
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    4.Game


    Hằng ngày ở công ty ngầu lòi tổng tài bao nhiêu, thì về đến nhà cái lại dí mặt mũi vào cái dàn PC mà cậu tặng hắn hôm sinh nhật, mặc dù nó không được xịn bằng dàn PC của đàn anh Murad, nhưng cũng không phải dạng vừa đâu, Nakroth mê lắm ấy.

    Cứ đến ngày nghỉ, nếu hôm đó Nakroth không bị cậu lôi đi chơi hay làm đẹp, là thể nào cũng ngồi lì với cái máy tính để chơi game với Murad.

    Cậu dù đi chơi, làm gì hắn cũng chẳng biết, đến lúc xong ván game rồi mới ngồi ngớ ra gào rú lên.

    -Ơ, bạn ơii, bạn đâu rồi, bạn ới, bạn bỏ anh ở nhà một mình àaa...

    -Hả!

    Bạn sao vậy em ở nhà nãy giờ đang ngồi sofa đây thây?

    Cái chỗ phòng khách và chỗ chơi game của Nakroth cách đúng 1 cái phòng, mà không hiểu tìm kiểu gì mà không thấy.

    Zephys cũng chịu cái tính này của hắn.

    -Người em lạnh ghê á, bạn ra đây với em đi.

    -Rồi rồi, bạn đợi chút.

    Làm gì thì làm nhưng vẫn quan tâm Zephys lắm á!!

    Tụt vào trong lòng của hắn, cậu lại tò mò nhìn cái game đang xuất hiện ở điện thoại Nakroth.

    -Bạn chơi gì đấy em chơi cùng với.

    -Nhưng em biết chơi không đấy?

    -Em biết chơi mà best best đấy!

    -Ok vô.

    ______________________________

    -Đjtme con Iggy đi ngu thật sự, ham lắm vào xong phi vào trụ chết.

    -Này.

    -Sao á bạn?

    -Em chơi con Iggy đó bạn.

    Cậu nói xong Nakroth đơ ra, ơ, quên mất hắn chơi cùng bé yêu của hắn.

    -Bạn cút ra kia,đéo chơi game với bạn nữa.

    Cậu chui ra khỏi lòng Nakroth, giờ cậu hết lạnh rồi, không cần hắn.

    -Ơ ơ bạn ới, xin lỗi bạn màa...

    Mặc kệ anh em đang kêu cứu trong game, hắn vứt máy sang chỗ khác mà quay ra dỗ cái cục ngồi dụi mặt vào chân trên sofa.

    -Thôi thôi, dẫn bạn đi chơi nhe, ăn kem nhe.

    1 bên bối rối dỗ người, 1 bên ngồi gục mặt cười.

    Đó thấy chưa, cậu vẫn quan trọng hơn mấy cái game của hắn nhiều.

    #Zephys

    _________________________

    nay chơi fi fai cùng hai bạn nhỏ nhé:33
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    5.Giận


    Tôi thề với mọi người là cái bé người yêu của tôi giận lâu vl, để tôi kể cho mà nghe vụ việc.

    -Bạn ơi, nay anh có hẹn với đối tác có thể tối sẽ về muộn ấy, nên bạn cứ ăn cơm với ngủ trước đi không cần đợi anh đâu.

    -Vâng bạn đi đi.

    Zephys nghe theo lời hắn, ra cửa tiễn hắn đến cổng rồi vào nhà.

    Zephys nghe lời vậy nhưng đến tối cậu lại không nghe lời hắn, ngồi chờ hắn đến 1 giờ sáng hắn về thấy điện trong bếp vẫn bật mà phi vào.Thấy cậu đang gật gà gật gù chống tay mà ngủ khiến hắn phì cười, nhưng cũng quên trách được.

    -Zephys!

    -Ơ...hả?

    Bạn về rồi à sao bạn về muộn thế?

    -Anh chẳng bảo bạn đi ngủ sớm không chờ anh mà sao bạn không nghe lời gì vậy?

    -Bạn biết tính em là 1 người chung thuỷ mà, không có bạn em không ngủ được!!

    -Lấy tạm con gấu anh tặng bạn ôm ngủ được mà!

    -À...ok bạn vậy em đi ngủ đây.

    Ơ sao hắn cảm giác hắn sắp bay ra sofa ngủ ấy nhỉ!?

    Hắn tắm xong vô phòng định ôm em người yêu bé nhỏ, thì hắn không mở được cửa phòng!!

    Lỡ cậu xảy ra chuyện gì trong đó sao hắn biết được.

    -Ớ, bạn ơi, bạn mở của cho anh vào với.

    -Đợi.

    Chết rồi, cái giọng này....

    Zephys chưng cái mặt ra mở cửa cho Nakroth vào phòng, hắn nhìn ra phía giường thấy 1 dải phân cách giữa chỗ hắn và cậu.

    -Hở, sao bạn lại chặn ở giữa giường, bạn phải chặn ở đầu giường cho đỡ lăn xuống đất chứ.

    -.....

    Lại không trả lời hắn nữa rồi, lúc nãy chắc may mắn lắm cậu mới nói chuyện với hắn đó.Nhìn hai bên giường khác biệt thật sự, bên hắn không nổi 1 cái chăn có mỗi cái gối, bên em bé hắn thì vừa có con gấu bông hắn tặng vừa có chăn vừa có gối nói chung là đầy đủ.

    -Bạn à....hay là vứt cái gối này sang 1 bên rồi anh ôm bạn ngủ nhé.

    -Cút, em có con gấu bông này rồi.

    Zephys hằm hằm nhìn Nakroth rồi không báo 1 tiếng tắt đèn cái bụp.

    Một mình hắn ngồi giữa căn phòng đang tìm sự hy vọng từ Zephys.

    __________________________

    Sáng hôm sau hắn đang ngủ nhưng cứ có cái gì đạp đạp vào người hắn, hắn tỉnh dậy thấy Zephys cứ húc đầu vào ngực hắn khiến hắn hoang mang, hôm qua còn chia gối chia giường mà, sao giờ cái con gấu bông bay xuống đất, cái gối chèn giữa cũng bay xuống cuối giường.

    -Bạn ơi....bạn sao vậy?

    Bạn ổn chứ?

    Zephys không nói gì chỉ từ từ ngầng mặt lên.

    Ôi mẹ ơi!!

    -Hai con mắt bạn sao vậy?

    Sao sưng húp rồi!!

    -Hu....ức..hức....

    Nakroth thót tim ngồi dậy bế cái bạn đang sứng húp mắt, nước mắt nước mũi tèm lem.

    -Trời ơi, hôm qua bạn ngủ được không?

    Khóc cả đêm à?

    -Cả đêm qua bạn ngủ...hức....bạn không quan tâm gì cả....bạn đừng nói chuyện với em...ức..

    Zephys gạt tay hắn khỏi mặt cậu, nhảy 1 mạch xuống giường đi vô nhà tắm.

    Hắn cứ đơ đơ chả hiểu cái mô tê gì, hắn vừa xuống giường đã thấy cậu bịch bịch vô phòng thay quần áo rồi đi đâu để hắn vẫn đơ đang nhìn hành động của cậu vừa diễn ra.

    -Ơ...bạn đi đâu vậy?

    Rầm

    Đáp lại hắn chỉ có tiếng đóng cửa mạnh bạo.

    Wtf?

    Rồi giận luôn,tối nay không làm hoà được chắc nằm góc đường....

    1 tuần trôi qua mà em bé của hắn vẫn vậy, dù vẫn hay nấu cơm cho hắn chăm chút cho hắn,mà không hiểu sao tối đến em ấy ngủ sofa còn hắn nằm phòng, lạnh nhạt không trả lời hắn 1 câu nào.

    Mà quá đáng nhá, mỗi lần ẻm nói cái gì hắn không nghe rõ là chả bao giờ nói lại lần 2...

    -Vô phòng ngủ, em ngủ ở đây!

    Đêm rồi lại tới, hắn đang làm việc ở phòng khách, Zephys từ phòng ngủ bước ra ngoài đuổi hắn vô phòng để còn ngủ.

    -Ơ, thôi bạn ơi, anh ngủ một mình chán lắm rồi, bạn ngủ cùng anh đi!!

    -Hơn 1 tuần rồi mà giờ bạn mới đòi thì xin lỗi quá muộn rồi.

    -Bạnn...anh xin lỗi bạn mà!!

    -Lỗi bạn là gì mà xin lỗi?

    -Là......

    -Không có lỗi thì đừng xin lỗi không lý do vậy.

    Em bé hắn học luật bao giờ vậy??

    Sao lí lẽ thế!!!

    Hắn hết cách ôm cậu vào lòng, cho cậu đối diện với hắn, hắn chớp thời cơ hôn lên cổ cậu khiến Zephys ngơ ngác, ơ đang dỗi nhau mà!!

    -Bạn...bạn làm gì vậy?

    -Cách dỗ bạn.

    -Nhưng bạn nghĩ vậy em có hết giận bạn không?

    -Bạn đoán xem...

    #Nakroth

    _______________________________________________________________

    Suỵt để ẻm đoán!!
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    6.Gián


    Nếu cho miêu tả 1 loài côn trùng mà cậu sợ chắc phải chuẩn bị cho cậu 10 trang giấy, nó nhiều vô kể.

    Nhưng cái thứ cậu sợ nhất chính là con gián, thề là mỗi lần cậu nấu ăn cứ nhìn thấy con gián là cái nhà hôm đó nổi tiếng nhất xóm.

    Mà biết tính đó của cậu nên Nakroth lúc nào cũng phải chuẩn bị hơn chục con gián giả bên mình để chọc cậu.

    -Zephys!

    Sao bạn bướng vậy hả?

    Đi tắm đi, không cảm giờ.

    - Hắn đứng ngoài kéo cổ áo cậu thúc giục vô tắm vì cậu đã mải lội nước với cún con mà ướt sũng từ đầu đến chân.

    -Không!

    Đang mát mà!- Zephys không phục chống đối lại lời của Nakroth, hắn cũng chịu cậu ấy, bướng thật sự, nhưng vẫn còn 1 phương pháp.

    -Bạn đi tắm hay muốn anh cho cái này nè?

    -Muốn bạn cho!- Cậu háo hức mong chờ món đồ trong lòng bàn tay của hắn.

    -Đây nhá, nhận lấy nha!

    - Nakroth nắm lấy tay cậu rồi bỏ con gián giả mà hắn chuẩn bị từ trước, nhưng hắn chưa chuẩn bị kĩ cho việc cậu hét lớn như nào rồi.

    -AAAAAAAAAAAAA....

    -Thôi thôi bạn ơi, anh xin lỗi bạn đừng hét nữa, anh bế bạn đi tắm nhe!

    - Nakroth nhanh chóng đưa tay ra ngăn chặn cái loa của nhà lại, không khéo tí bị hỏi thăm nhiều.

    -Bạn chơi đéo gì bẩn thế, biết người ta sợ gián mà!- Zephys giận dỗi lườm cháy mặt cái tên đang bế cậu vô nhà tắm.

    -Thôi nhá, anh tắm cho bạn nhé.

    -Cút, tao tự tắm!

    -Ơ ơ!

    Cái xưng hô kìa, muốn ăn vả không?

    -Vô đây mà vả nè.

    - Zephys đứng canh chờ Nakroth từ cửa quay vào đóng cái rầm, làm chiếc khuôn mặt tuấn tú của hắn đập vô cửa 1 cách đâu đớn.

    'Tắm xong xử lí sau'

    Được 10 phút sau, hắn đang nấu ăn trong bếp, đùng cái nghe thêm tiếng hét nữa.

    -NAK ƠIIII, CÓ CON GIÁN NÈ!!!!

    -Hả hả ơi, bạn đợi anh xíu!- Như siêu anh hùng hắn lao vô mở cửa phòng tắm, thấy cậu đang đứng nép vô góc với cơ thể trần trụi và con gián đang ngay trước chân của cậu.

    -Nak ơi, bạn nhìn tao làm gì!

    Cái con gián lù lù đây nè!!!

    Zephys phát cáu với hắn, con gián đéo lo đi nhìn cái chó gì không biết!!

    -À, rồi rồi bạn đợi anh lấy ra ngoài cho bạn tắm nhá.

    - Nakroth bước đến chỗ cậu rồi nhặt lấy 1 tờ giấy gần đó cầm con gián lên vứt ra ngoài rồi đóng cửa vào.

    -Vứt xong rồi bạn ra ngoài đi làm gì trong đây nữa?

    - Zephys khó hiểu nhìn hắn đang đứng trồng ngông trước vòi nước.

    -Nhưng bạn ơi, anh nứng mất rồi!

    - Hắn quay lại với vẻ mặt dằm khăm nhìn cậu.

    -Mẹ nhờ bắt có con gián cũng nứng, cút ra ngoài kia nấu ăn đi kìa, sắp cháy rồi.

    - Zephys sợ hãi cứ trốn tránh mãi mà cái phòng tắm bé tí chui đâu được giờ.

    -Tắt bếp rồi lo gì.

    -CÚT!!!!!

    #Zephys

    _____________________________________

    Hé loo, sốp đã quay trở lại rồi đâyy
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    7.Đi chơi


    -Nak ơi, nhanh lên chỗ này hay nè!

    - Zephys háo hức nhảy chân sáo từ lúc vào công viên nãy giờ, còn hắn thì phải đi đưa vé cho chỗ kiểm soát vé vào công viên.

    -Rồi bạn đợi anh tý.

    - Nakroth nhanh chóng lấy lại nhịp để đi theo Zephys, hôm nay là ngày kỉ niệm hai đứa yêu nhau 2 năm nên hắn phải chuyển giao hết công việc cho tên thư kí ở công ty để đi chơi với bé yêu.

    -Bạn đói không?

    Sáng giờ chưa ăn gì đã đi rồi, ăn có sức rồi đi chơi nhá.

    - Hắn luồn tay vào tay cậu, dẫn Zephys ra chỗ đồ ăn nhanh ở công viên.

    -Nhưng nhỡ nó đông không có lượt chơi thì sao?

    - Zephys vừa đi vừa ngoái nhìn cái trò tàu lượn siêu tốc cậu mơ ước từ nhỏ.

    -Không đâu, ai rồi cũng phải có lượt chứ.

    - Hắn gọi đồ ăn cho hắn và cậu, dẫn cậu xuống ghế ngồi chờ.

    -Ừm...

    - Zephys ỉu xìu nhìn đồ ăn được dọn ra trước mắt, thế thì mình phải ăn để có sức chơi đến chiều mới được.

    Chỉ trong chốc lát, Zephys đã ăn hết số đồ ăn Nakroth gọi cho cậu, hắn ngồi ăn bên cạnh giật mình vì đầu tiên Zephys ăn nhanh lại còn hết đồ ăn thế này.

    -Bạn siêu ta, tý thưởng cho nhé!

    -Không không, bạn ăn nhanh lên để đi chơi với em.

    - Cậu ngồi khoanh tay nhìn Nakroth ăn nhưu kiểu mẹ trông con ăn có hết cơm hay không, hắn cũng chiều ý cậu, nhanh chóng ăn hết hần của mình đi tính tiền rồi đi chơi với cậu.

    -Bạn muốn chơi trò gì đầu tiên nào?

    - Nakroth vừa nhìn bản đồ công viên vừa hỏi ý kiến của Zephys.

    -Kia bạn, em muốn chơi cái đó.

    - không suy nghĩ nhiều cậu chỉ ngay vào cái trò cậu mong muốn nhất khi đi công viên.

    Tàu lượn siêu tốc!!

    -Ờ...ừm....không ấy bạn đổi trò khác được không...

    - Nakroth sợ hãi trước cái gu bạo này của em yêu nhà mình, gì mà vừa vô chơi hẳn cái trò tử thần với hắn thế này.

    -Sao?

    Bạn sợ à?

    Bạn sờ thì đứng ở dưới nhá, em đi chơi đây.

    - Zephys nhấc lông mày chế nhạo Nakroth, mang tiếng tổng giám đốc của công ty mà sợ cái trò cỏn con này.

    -Không phải sợ, vừa ăn no xong bạn chơi như vậy sẽ bị nôn ra đó, ngoan nghe anh nhe chơi các trò khác trước.

    - Nakroth dụ dỗ kéo Zephys đến chỗ cửa hàng có mấy cái bờm thú vui vui.

    -Nhưng tiêu hết thức ăn rồi là phải đi chơi nha bạn.

    - Zephys phụng phịu, này giờ hóng mãi cuối cùng cũng chả chơi được,ai bảo lý do của Nakroth hợp lý quá làm gì.

    Đi theo sau Nakroth, cậu ló mặt ra nhìn nhưng chiếc vòng tay, bờm có tai thú trước mắt.

    Xinh quá à!!

    Zephys đi sang bên cạnh chọn cho mình đủ loại, còn Nakroth đứng một bên chỉ thanh toán thôi.

    -Bạn đeo tai chó, em đeo cái nơ nhá.

    - Sau 1 hồi tìm tòi và đeo thử, Zephys cuối cùng cũng chốt được hai cái.

    -Theo ý bạn, anh như nào cũng được mà.

    Thanh toán xong xuôi, cậu với hắn đi vòng quanh tất cả các trò chơi ở đây, nhiều vô kể, đi đến đâu là ghé vô đó chơi.

    Nhưng Nakroth vẫn phải công nhận, mấy trò nhẹ nhàng Zephys nhà hắn thì không thích, mà mấy trò mạnh bảo tử thần là mắt sáng sực lên phi vô liền.

    Haiz...thế mà bố mẹ hắn vẫn chiều Zephys lắm cơ.

    -Bạn mệt không, đi xem phim chút nhá?

    - Nakroth để Zephys dựa vào vai hắn trong lúc đang ngồi nghỉ ở ghế.

    -Tuỳ bạn, em mệt lắm, buồn ngủ nữa.

    - Zephys ngáp ngăn ngáp dài ngán ngẩm nhìn rạp xem phim trước mắt.

    -Vậy vô đó anh đặt chỗ đôi có chỗ nằm cho bạn ngủ nha?

    - Nakroth thơm lên đầu cậu một nụ hôn nhẹ.

    -Vâng!

    Đặt chỗ xong xuôi, vừa bước vô hắn kéo cậu đặt vào hàng ghế, Nakroth xem phim còn cậu ngủ ngon lành cạnh hắn, ngủ ngon vậy nhưng tay Zephys vẫn giữ chặt tay Nakroth lắm nhá.

    .

    .

    .

    Đã hết đâu, còn trò tàu lượn siêu tốc mà Zephys của nhà mình mong chờ nữa mà!!

    Vừa ngủ dậy cái, Zephys quay đi kiếm Nakroth liền, cậu ngơ ngác nhìn đây là đâu, nhớ kĩ lại mới nhớ lúc trước khi cậu ngủ Nakroth dắt cậu vô đây.

    Thế mà cậu ngủ bao nhiêu phút rồi mà phim vẫn chưa end vậy??

    -Nak ơi~~ - Zephys thì tầm gọi Nakroth đang chăm chú xem phim bên cạch.

    -Hở?

    Bạn dậy rồi à?

    Còn mệt ở đâu không?

    - Nakroth quay sang vuốt khuôn mặt trắng trẻo khôi ngô của cậu.

    -Không bạn có nước không em khát quá.

    -Đây anh mua đây rồi, bạn chờ chút nhé tầm 15 phút nữa là hết phim rồi.- Hắn ân cần đưa bỏng ngô với nước ngọt hắn mua trước cho cậu.

    -Ừm...bạn xem đi.

    Zephys ngoan ngoãn ngồi bên cạnh xem phim cũng Nakroth, phim đặt thể loại là tình cảm hài hước lắm mà sao giờ vô xem cứ một chút là khóc vậy.

    Cậu nhăn mặt nhìn nữ chính đang khóc bên ngôi mộ của người mẹ, bên cạnh có thêm 3 người bạn, vắt óc suy nghĩ cậu đoán chắc chắn trong 2 đứa con trai đang đứng một đứa phải là bạn trai nữa chính.

    -Không có đâu, đây chỉ là phim kể về cuộc đời của nữa chính thôi, không có tình yêu trong đây.

    - Nakroth quay sang giải đáp cho Zephys cứ như hắn đọc được nội tâm cậu vậy.

    - Sao bạn biết em nghĩ đến đó.

    -Sống với bạn 2 năm rồi sao anh không biết được.

    - Hết phim hắn dẫn cậu ra khỏi phòng rạp.

    -Nào sao bạn lại đi thẳng một mạch ra cổng ngoài vậy?

    -Ơ chứ không phải kết thúc tại đây hả?

    - Nakroth ngơ ngác, ẻm còn để quên đồ hả?

    Hay là ẻm vẫn đói muốn ăn thêm?

    Hay muốn chơi tiếp?

    -Đúng rồi đó, bạn bảo cho em chơi tàu lượn siêu tốc ở kia mà?!

    - Zephys chằm chằm lườm Nakroth, hứa giả bộ quên là sao??

    -À đúng rồi....giờ mình lên chơi nhe.

    - Nakroth cười hiền từ ngoài mặt nhung bên trong đã lạnh lòng lắm rồi.

    -Yee...đi thôi nào.

    - Cậu tung tăng nhảy chân sáo kéo Nakroth đến chỗ tàu, chỗ nào không chọn lại còn chọn hàng đầu.

    -Kèo không bạn?

    -H..ả?

    -Kèo á, nếu ai sợ thì về chịu hình phạt nha.

    - Zephys biết Nakroth của cậu sợ độ cao nên mới dụ dỗ vô cái trò này đó.

    -Được...anh chơi luôn, làm theo yêu cầu của người kia nhá.

    - Mồm thì mạnh dạn nói vậy đấy, chứ tay hắn nắm chặt tay Zephys muốn đứt đến nới.

    -Chốt kèo!!

    Đi thôii!!!

    .

    .

    -Nak ơi, em xin lỗi, không biết anh sợ nhiều vậy.

    - Zephys dìu Nakroth đến một ghế đá, cậu ngồi xổm xuống nắm lấy tay Nakroth vừa xoa vừa nắn mà gục đầu vào chân hắn.

    -Không sao đâu, em vui là được.

    - Giọng Nakroth khàn khàn, hằn mới nôn một bãi ở chỗ nhà vệ sinh, do Zephys chăm nên cũng đỡ hơn rồi.

    -Hic....em xin lỗi!!

    - Cậu muốn lôi cả tấm lòng của cậu ra cho Nakroth biết cậu hối lỗi nhiều như nào.

    -Ngoan, anh không sao, giờ về nhà nhé.

    - Nakroth đỡ cậu dậy ôm vào lòng, ẻm vui là hắn khoẻ lăm rồi.

    -Về nhà em nấu cho anh nha.

    - Zephys ngóc đầu dậy lôi ra ý kiến của mình.

    -Vậy phải về nhanh thôi lâu lắm em mới nấu mà.

    -Ý anh chê em nấu dở.

    -Đâu có haha...

    Tình yêu của hai ẻm hạnh phúc lắm không thoát được đâuu!!

    #Nakroth
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    8.Concert (H)


    -Concert!!!!!!

    -Khôngg, bạn tự kiếm tiền mà đi.

    Cuộc tranh luận của hai bạn nhỏ đã bắt đầu từ tuần trước đến bây giờ.

    Tối nay tổ chức rồi mà hắn và cậu vẫn cứ tranh luận mua vé hay không mua vé.

    -Bạn ơi, chiều em đi em bé hơn mà.

    -Chiều bạn quá sinh hư phải dằn mặt cho bạn biết.

    - Nakroth cúi đầu làm việc nói chuyện với cậu.

    -Nhưng nó hoành tráng lắm với hay nữa, bạn cho em đi.

    - Zephys năn nỉ mà cái tay cậu vòng qua cổ hắn muốn bẻ cái cổ Nakroth ra.

    -Chơi điều kiện không?

    -Gì cũng được miễn bạn cho đi concert.

    Zephys tự tin vì cậu cân mọi loại chuyện, với đích danh con trai bà nội trợ nên việc gì Zephys cũng chấp.

    Hắn buồn cười với biểu cảm ngạo nghễ của cậu, Zephys chưa biết được điều kiện của Nakroth thì tự tin cái gì?

    Hắn nhẹ nhàng gỡ chiếc mắt kính xuống.

    -Bạn chấp nhận điều kiện này đúng không?

    -Ờ....thì....đúng!

    - Zephys chắc nịch nhìn vào ánh mắt của hắn.

    Tình huống này trông cậu buồn cười thật sự, hắn cười khẽ.

    Kéo cậu xuống dưới thân mình.

    -Vậy làm tình nhé?

    -Hả?

    Không, tối đi rồi đau không đi được đâu.

    - Cậu một mực chối hắn, đau đít rồi thì đi cái mẹ gì nữa!!

    -Đã đồng ý đâu mà đi, phải có vé mà đúng không?

    -.....

    Nói nào đâu, hắn di chuyển bàn tay lột áo cậu ra, bàn tay lần mò theo đường nét cơ thể của Zephys.

    Tự dưng hắn dừng lại, hình như hơi thiếu thiếu thì phải?

    -Hôn anh.

    Điều kiện đơn giản trước một trận làm tình của hai đứa.

    Zephys từ từ bò dậy hôn dè dặt vào môi Nakroth, từ dè dặt thành hôn sâu.

    Nakroth lấy tay ấn lên gáy cậu kéo vào một nụ hôn thật sự để làm tình.

    -Ưm..ứ....

    Khó chịu, khó thở bởi những cái hôn gấp gáp của hắn khiến cậu chưa quen được.

    Zephys đập tay vào lưng hắn ra hiệu, Nakroth hiểu ý rời khỏi chiếc môi đang bóng nhẫy ướt át.

    -Bạn khó thở sao?

    - Nakroth quan tâm nhìn biểu cảm của cậu, Zephys không nói gì chỉ lắc đầu.

    -Không sao, em lại chả quen tính bạn quá.

    Nakroth lại biết khuyết điểm của mình, hắn lại lỡ vì quá nứng mà hôn em yêu hắn gấp gáp đến khó thở.

    -Mình bắt đầu lại nhé!

    Nakroth từ từ đặt lên môi cậu nụ hôn nhẹ, nhẹ nhàng tách đôi môi cậu ra luồn lưỡi vào hút sạch chất ngọt bên trong.

    -Ưm...ư....

    Khoái cảm trong cơ thể Zephys tự nhiên tăng lên, rất lâu rồi cậu mới có lại một nụ hôn nhẹ nhàng, tình cảm như vậy.

    Zephys biết hắn cũng phải cố chịu đựng để hôn một cách mới lạ như này, Nakroth rất cố gắng vậy cậu cũng phải đáp trả.

    Zephys bò lên người Nakroth, đặt người xuống chiếc hạ bộ đang cương cứng của Nakroth.

    -Ha....Zephys à...

    Cậu không nói nhiều chỉ di chuyển chiếc mông của mình vào chiếc hạ bộ của hắn, trông khiêu gợi vãi.

    Nakroth cố gắng chịu đựng để không làm cậu đau, chứ không hắn cũng lao vào cấu xé rồi.

    Zephys trườn lên trườn xuống một hồi, cởi chiếc áo đang nửa hở nửa kín của mình ra, hắn thì vừa nhìn cậu vừa cười khiến Zephys ngại muốn chết, ôm lấy đầu hắn vào người mình.

    -Đừng có nhìn như vậy, ngại!

    Trong lồng ngực Zephys, Nakroth nghe rõ tiếng tim đang đập rất mạnh, hắn phì cười vì có bạo dạn nhưng không đáng kể.

    -Trình độ bạn thế thôi à, anh dạy nhiều vậy mà.

    Nakroth hôn lên bộ ngực đang cương cứng của cậu.

    Tham lam đẩy nó vào trong miệng cấu xé bé hạt đậu đang nhói đau.

    -Ưm..hức....Nak đau......

    Zephys nâng đôi tay lên che mặt mình lại, biểu cảm của cậu trông tệ hại thật đấy.

    Hắn để ý, vội gỡ đôi bàn tay ra đặt lên nó một nụ hôn, cứ thế hắn di chuyển lên kéo đầu cậu xuống đặt vào nó một nụ hôn sâu nữa.

    Khoải cảm đang lâng lâng lên chợt phía dưới một khoảng trống trải mát lạnh ùa vào khiến cậu chú ý.

    Hắn một tay bên trên một tay bên dưới mà đã cởi sạch toàn bộ không để lại một vật để làm chứng.

    -Không được.....

    - Zephys cố dùng sức đẩy hắn ra, để hắn ngỡ ngàng ngồi nhìn cậu trên ghế.

    -Sao thế.....bạn không thích à?

    - Ánh mắt hắn đượm buồn khi thấy cậu buông ra.

    -Không phải, tại.....ngoài này sáng quá em ngại...

    - Zephys đứng gãi đầu giải thích cho Nakroth, trông cậu 1 thằng thì trần chuồng còn 1 thằng đến cái áo còn chưa cởi thì chả ngại, cũng do điều kiện ánh sáng nữa...

    -Nhưng anh đau lắm, làm ngoài này nha bạn.

    - Hắn nỉ non cầu xin cậu trông tội hết sức, cậu cũng e dè chấp thuận.

    Nhận được sự chấp thuận hắn kéo cậu xuống, để cậu nằm trên ghế, tay hắn lần mò xuống hạ bộ của cậu ấn xuống khiến cả người cậu giật nảy.

    Nakroth trượt xuống đến hậu huyệt đang mấp mô theo nhịp thở, tay hắn nhẹ nhàng cho vào để nới lỏng.

    -Hức...ư..Nak...

    Zephys siết chặt ngón tay hắn, bên trong được hắn thành thuật như tìm kho báu, chạm được điểm yếu, Nakroth đút thêm 1 ngón vào.

    Trông một cơ thể nằm sấp đang được một cơ thể nới lỏng ở mông trông như chăm em bé.

    -Thả lỏng chút nha bé.

    Nakroth rút tay hắn ra,từ từ tiến dương vật của hắn vào trong, cảm giác ẩm ướt, nóng ấm lan truyền xung quanh.

    Cái lỗ chết tiệt, đúng là làm người ta mê chết đi mà.

    Bên trong Zephys như được lấp đầy khoảng trống, cái cảm giác cậu đợi mãi.

    Hắn nhấp nhẹ nhàng bên trong, nhưng cũng phải hóa thú ngay trong vài phút.

    Lâu không được đụng thì phải vậy, từ sau chap 2 không có một lần nào tái hiện.

    Cơ thể hắn như gắn máy nổ mà cứ ra vào liên tục khiến cậu muốn bắn.

    -Ưm...dư...dừng lại em bắn...Ahh..

    Lại bẩn ghế rồi, than với ai đây.

    Nakroth nhấc người cậu lên, nhìn cái ghế sofa đang dính đầy tinh dịch của cậu hắn cũng chỉ biết cười trừ, mời người về dọn dẹp thì không biết giải thích sao.

    -Vậy bé ngồi lên người anh nhá.

    Động thêm cái nữa, dương vật của hắn tiến sâu vào trong cậu, bụng chướng lên khó chịu.

    Cảm giác lạ lẫm bị vật lạ trong bụng khiến cậu xoa bụng liên tục, nó cứ trồi lên trông kì lắm.

    -Ah...ưm....vậy...vậy concert thì sao?

    -Để anh bù hôm khác nhá, đằng nào cũng quá giờ rồi^^

    -Ưaaaa...không chịuu.....

    -Ngoan anh thưởng cái khác nhon hơn.

    Tình dục cứ vậy kéo hai người họ quấn quýt thêm lâu hơn.

    .

    .

    Cái lúc không thi thì bí ý tưởng, lúc thi ép phọt cức ra thì nó lòi nhiều lắm mn ạ=))
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    9.Xem mắt


    Một mối tình mà, ai cũng có lúc bị ép xem mắt.

    Sáng sớm nay, Zephys ngủ dậy nhưng không được bao trùm trong vòng tay lớn của người kia khiến cậu hoang mang.

    "Nakroth ơi, bạn đâu rồi?"

    Tiếng gọi ví von khắp căn nhà nhưng chẳng đổi lại một lời đáp, Zephys thấy muốn dỗi trong lòng rồi, bực tức vệ sinh cá nhân xong xuống nhà ngồi vào bàn ăn đã đầy đủ món, nhưng nó nguội mất tiêu tại cậu ngủ nướng quá!

    Zephys ngồi xuống chiếc ghế gần mình nhất, lười biếng lướt qua từng món ăn mà chẳng muốn bỏ vô miệng, chán nản cậu quyết định ra ngoài ăn một mình và để bữa đó là bữa trưa.

    Thu dọn từng món ăn rồi để vô tủ lạnh, cậu lên phòng kiếm một chiếc áo khoác gió mặc ra ngoài, thời tiết nay ấm nhưng khá nhiều gió.

    Đôi chân thoăn thoắt nhanh chóng bước đến khu chợ quen thuộc, lướt qua lướt lại một hồi thì cậu quyết định ăn món tủ mà Nakroth hay dẫn cậu đi, bánh cuốn!

    Ngồi xuống chiếc ghế đỏ đơn sơ do bác chủ quán chuẩn bị ngoài quán, Zephys đi ăn luôn luôn có thói quen ngồi ngoài vì cậu thích không khí đông đúc, tấp nập nhìn dòng người qua lại khiến cậu thích thú trong lòng.

    Trong lúc đợi khẩu phần của mình lên, Zephys nhìn xung quang khu đường này, đập vào mắt cậu 1 quán cà phê với thiết kế nhỏ xinh, đơn giản đang đối diện quán cậu ngồi.

    Ưng là phải đi sang khám phá liền.

    "Con chào bác ạ"

    Zephys mỉm cưởi nhìn bác phục vụ rồi đi sang quán cà phê xinh xẻo đối diện.

    Bước vô quán, tiếng chuông đầu trên cửa rung lên, các bạn nhân viên đã nhanh chóng bước ra mời cậu vào quán, cộng một điểm!

    Đơn giản và xinh xắn, là tiêu chí trong lòng Zephys, lướt nhìn qua quán 1 hồi cậu quyết định đặt nước ủng hộ quán.

    Bình thường có Nakroth là cậu tha hồi nũng nẹo rồi đặt tha hồ đồ uống với bánh kem, nay giữ ý chút cậu chọn cho một tách cà phê trứng và một chiếc bánh ngọt vừa miệng.

    Tìm bàn theo số nhân viên đưa, cậu được chọn cho 1 góc bàn có thể ngắm toàn view ngoài khu phố, quá tuyệt!

    Lại là chuyên mục đợi, nay là cuối tuần nên quán có hơi đông nên Zephys chấp nhận ngồi đợi.

    Tính tò mò và hùng hổ của Zephys lại phát tác, nhìn từng vị khách trong quán rồi nhìn từng dòng người vô quán, trông thích mắt thật.

    Nhưng đột nhiên, một thân hình và mái tóc quen thuộc lướt qua ánh mắt đang thích thú tò mò của cậu.

    Zephys khựng nhìn lại về phía đó....Nakroth!?

    Đầu cậu muốn phát tác chứng suy diễn rồi, nhìn tấm thân cao to đó đang ngồi đối diện với một cô gái có màu tóc hồng trầm, bên cạnh là một chàng trai trông như yêu tinh ấy, tai nhọn hẳn hơn người bình thường, mà sao họ lại nắm tay nhau nhỉ?

    Còn mặt Nakroth đen như bị bôi than á!

    Này chắc kiểu cô kia đang gặp mặt Nakroth, xong rồi cái chàng trai kia đi ngang qua và nhìn thấy bạn gái mình đang ngồi với 1 người khác, cô gái đó sợ hãi quá, nắm vội tay chàng trai đó xuống giải thích cho chàng trai nghe và Nakroth nhìn thấy, Nakroth đen mặt lại, Nakroth ghen với chàng trai đó!

    Ơ nhưng chẳng phải Nakroth yêu mình mà nhỉ, cô ta là ai mà dám gặp mặt với chìu ông của mình vậy!!??

    Đánh ghen gấp!!

    Cái máu hóng nổi lên, cậu lén tìm chỗ ngồi gần bàn đó, đâu ngờ còn mỗi cái bàn ngay sau lưng Nakroth nên cậu tiến đến quầy order xin đổi bàn.

    Nhận được câu chấp thuận, Zephys lén lút giả vờ khách mới vào lướt qua trước mặt Nakroth rồi nhanh chóng đặt mông vào ghế đằng sau.

    Nakroth đang ấm đầu với đôi này, hắn nhớ vợ rồi muốn về nhà!!

    Mặc kệ cái đôi đang nói nhiều, hắn lướt ánh mắt nhìn xung quanh quán, lúc mới vào vội quá quên không nhìn thiết kế, giờ nhìn lại đúng gu trang trí của bé nhà hắn.

    Để lòng rồi, mai phải dẫn em bé qua đây để bù đắp chứ nay bỏ em bé đó ở nhà một mình, không biết em bé có nhớ mình mà khóc không nhỉ?

    Lông mày Nakroth chợt nhấc lên khi thấy thân hình chỗ quầy order, Zephys?

    Ngồi ổn định rồi, Zephys cố nhích nhích chiếc ghế đến gần chiếc bàn có ghệ yêu cậu phía sau, đến khi nghe thấy tiếng 'cạch' vang lên, cậu biết đã đến giới hạn mà vội kéo chiếc ghế quay lại chiếc bàn của cậu, khuôn mặt cậu đỏ bừng, may nay cậu đội mũ ra ngoài nên sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ.

    Im ắng nguyên cả khu bàn cậu nhưng tiếng nói chuyện từ người phụ nữ ngồi bàn ghệ yêu cậu thì vẫn vang lên.

    "Nakroth, em nói thật, em yêu anh và ấn tượng với anh lần đầu rồi nhưng cho em yêu cả hai người được không..."

    "Như em nói từ nãy, đây là người yêu thanh mai trúc mã từ nhỏ của em, nhưng gặp anh, em trúng tiếng yêu với anh rồi, anh chấp nhận ngồi chung với anh người yêu em trong trái tim em không?..."

    Trời nghe nhỏ nói vậy khiến cậu cảm thấy nhức nhức đầu thay Nakroth, cái gì mà yêu hai người? gì mà chung một trái tim? này là anh Tí anh Tèo anh nào em cũng thích hả?

    Này là cậu muốn đạp bàn chửi thẳng vô mặt rồi đó, máu chó cậu sắp chạm đến đỉnh hào quang rồi!

    Nhịn nhịn, sáng nay Nakroth cũng chả để lại lời nhắn đi ngoại tình cho cậu gì cả, chẳng chuẩn bị đồ nghề bên người.

    "Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh chút"

    Nghe tiếng Nakroth vang lên, Zephys ngẩng cái đầu ngỗ nghĩnh đang đội mũ lên, nhưng đợi mãi chẳng thấy tiếng rời khỏi ghế cộng tiếng bước chân.

    "Em bé nhà anh ngồi đây làm gì vậy?"

    Một vật thể khá ẩm ướt chạm nhẹ vào má cậu, Zephys giật nảy mình quay sang nhìn khuôn mặt đang cười với mình.

    "Sao...sao bạn biết em ngồi đây?

    Bạn vừa làm gì em đấy!!"

    "Ngay sau lưng anh sao anh không nhận ra bạn nhỉ?

    Anh nhớ bạn quá muốn thơm thơm thôi mà"

    "Anh Nakroth, sao anh còn chưa đi mà nói chuyện với thằng nào vậy?"

    "À, thằng vợ tôi"

    Nakroth tươi cười chưa bao phút đã nghiêm lại khuôn mặt quay sang nói chuyện với cô gái kia.

    "Thằng vợ anh là sao?

    Thế gặp em làm gì?"

    "Chẳng phải cô năn nỉ mẹ tôi cho cô gặp tôi à?"

    Zephys ngơ ngác nhìn trái nhìn phải, hả là sao?

    Là mình phải theo phe anh người yêu mình và mình phải chửi nó!

    "Tôi để ý cô rồi nha, tôi nhắc cô, gặp mặt được bạn trai tôi là phước 8 đời đấy, chẳng con ngu nào đi gặp mặt lại dẫn theo thằng người yêu của mình đi cùng, cô nhìn mặt thằng đấy có thấy nó đang sượng bỏ mẹ không?

    Địt chứ gặp mặt thì tinh tế lên chút đi, thằng chồng tôi nó cũng có hình tượng chứ, người ngoài nhìn vào khác gì đang đi bắt ngoại tình không?

    Nhắc nhở cô thế này....."

    "..."

    Nakroth cùng cô ta cầm nín nhìn chằm chằm cậu, kéo theo nguyên quân đoàn ánh mắt trong quán nhìn theo khiến Zephys xấu hổ, chỉ biết vùi mặt sau lưng hắn.

    Nakroth thấy vậy phì cười, bạn yêu của anh dễ thương quá!

    "Nghe thấy người yêu tôi nói gì chưa?

    Giờ cô rời đi cùng thằng kia là vừa giờ ăn trưa của tụi tôi đấy"

    Câu nói của hắn kết thúc cùng lúc tiếng xì xào trong quán vang lên, cô gái kia tức tối lấy túi xách che lên mặt nắm tay người kia rời khỏi quán.

    "Thế bạn bao cô ta tiền nước luôn à?"

    "Ôi mất đồng bạc lẻ, anh đây không thiếu tiền đâu bạn"

    "Nuôi bạn đến già cũng chẳng hết được tiền của anh!"

    Zephys phì cười với câu nói đấy.

    "Nhanh lên bạn ơi, em đói bụng rồi nè"

    "Đợi anh trả tiền nước đã nhé"

    Xong xuôi, cả hai người cùng bước ra khỏi quán tay trong tay đi về nhà cùng nấu ăn.

    "Sáng sớm bạn dám bỏ em, chả nhắn tin hay gọi em dậy gì cả, cả nấu ăn xong cũng không dặn dò gì, hết thương rồi"

    "Sáng sớm anh dậy từ 6 giờ để sang nhà mẹ đón cô ta, nhưng bạn sẽ không dậy được vào giờ đó nên anh để bạn ngủ, đúng là lỗi anh, anh không nhắn tin bảo bạn và anh quên dặn dò ăn uống đầy đủ với đun lại thức ăn, lúc đó thái độ anh đang khá bức xúc với mẹ do bị bắt đi xem mắt với cô ta, sợ rằng nhắn cho bạn sẽ tức giận lên bạn lúc nào không hay.

    Nên nay anh thực lòng xin lỗi bạn yêu ạ"

    Zephys bật cười với thái độ nhận lỗi của Nakroth, giống như hắn mắc một tội lớn nhất trong suốt quãng đời yêu cậu vậy.

    Hắn nhận được nụ cười tha lỗi từ cậu, tâm trạng hắn lại lâng lâng như 1 đứa trẻ nhận được kẹo ngon.

    Một người hay dỗi gặp một người hay dỗ, tình yêu socola kẹo mút đến mức tiểu đường!

    .

    .

    .

    .

    .

    Huhu không drop nữa=))

    Truyện tui viết sẽ nói không với drop!!!
     
    [Nakzep] Anh Bạn Người Yêu
    10. Buông bỏ


    Nakroth mấy nay lại lắm.

    Sau đợt xem mắt về, cậu nghĩ sẽ được hắn cho cậu ra mắt gia đình hắn để đỡ mai mối cho hắn, đánh bản quyền chỉ có cậu thôi, nói vậy chứ Zephys tập cả rồi đấy, tâm lí chưa.

    Hôm đó lúc vụ xem mắt về, hắn có nhắc đến việc ra mắt cậu với gia đình, lòng cậu lúc đấy vui lắm, cố nghĩ làm sao để thể hiện bản thân thật tốt trước mắt bố mẹ Nakroth.

    Nhưng suy nghĩ của cậu xa quá rồi, cả tuần nay, Nakroth bận rộn, sáng sớm cũng chẳng có nhà nhiều, gọi điện thì ít bắt máy, nhắn tin chỉ xem rep một hai câu nhiều lúc còn xem rồi để đó.

    Về muộn với lí do tăng ca, Zephys cũng hiểu, đường đường một giám đốc như vậy nhiều việc là phải rồi, cả một công ty lớn mà.

    "Bạn ơi, nay anh có thể về muộn đấy, bạn ngủ sớm nha"

    "Dạ, bạn đi cẩn thận, nếu được em sẽ chờ"

    "Ừm, nhưng tốt nhất vẫn nên ngủ sớm, sức khoẻ bạn yếu lắm, anh lo"

    "Hehe sao mà yêu cái anh bạn này thế nhỉ"

    "Yêu anh sao..."

    Zephys với Nakroth ân ái trước giờ đi làm của hắn, một cái hôn trên má là cái chào cửa hằng ngày của cậu và hắn.

    Nhưng trước thôi, mấy nay hắn dậy sớm làm nhiều nên hầu như không có, có thể nói đây là nụ hôn đầu tiên sau thời gian dài đó và cũng là cuối cùng....

    Vẫy tay chào tạm biệt anh bạn yêu của mình, cậu lặng lẽ dọn đống bát đũa của bữa sáng cả hai đứa, điều chỉnh dòng nước vừa vặn rồi rửa sạch sẽ để lên kệ.

    Lau tay vào chiếc khăn hình con vịt mà hắn và cậu chọn lúc chuyển nhà, nghe lâu nhưng khăn vẫn trông mới lắm đấy, bẩn cái là cậu đem đi giặt liền.

    Dự định sẽ là một buổi xem phim tại nhà, sống chill với không gian sát cuối tuần, nhưng tiếng chuông điện thoại reo lên khiến huỷ bỏ mọi động tác chuẩn bị.

    "Zephys ơi, em bé của em đến chơi nè"

    "Gì đây ông già"

    "Vẫn còn là em bé xinh nha"

    "Em đùa, anh đang ở đâu đấy?"

    "Trước cổng nhà em rồi nè, đi chơi với anh cho giải toả nào"

    "Giải toả gì ạ?

    Anh gặp vấn đề gì sao?"

    "À...không có gì, nhưng lên xe nhanh nào cưng"

    "Rồi em ra đây"

    Zephys tắt hồi điện thoại, ngó ra ngoài của xác định xe của thằng anh cậu, nhanh chóng vào phòng kiếm bộ đồ thật hiphop, phong cách.

    Xác định nhà cửa đã an toàn và sạch sẽ, khoá chiếc cửa thân yêu đang chứa toàn màu hồng bên trong căn nhà chung của cậu và hắn rồi bước thẳng về phía xe thân yêu của anh cậu.

    Sợ rằng, khoá cửa không kĩ để chất độc đổi màu hồng thành màu xám đen bay khắp nhà.

    "Chắc em ấy chưa biết đâu nhỉ?"

    Tulen trong xe lẩm bẩm nhìn nhóc nhà mình đang thích thú nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, nhưng tiếng lẩm bẩm đó đã lan truyền được đên tai Zephys với một ý chí mãnh liệt.

    "Biết gì ạ?"

    "Hả, em nghe được à?"

    "Trong xe có 2 đứa chứ có phải chở nguyên một cái chợ đâu mà em không nghe thấy"

    "Dạ rồi lỗi anh, nhưng vụ đó từ từ em sẽ biết"

    "Nói đi anh, em bị tò mò"

    "Không nói được, nhưng anh chắc tối nay em sẽ biết thôi"

    "À, dạ nghe anh"

    Zephys cũng ngồi im lại không tra hỏi anh mình nữa, đành gác tạm thắc mắc đó để đến một phần trong kí ức hôm nay.

    "Ăn sáng chưa?"

    "Rồi anh"

    "Đi tới quán chơi mấy anh em"

    "Eo ơi, tập thể à, em cần Nakroth là đủ rồi"

    "Thiếu chữ, chơi với mấy đứa"

    "À, vâng em thế nào cũng được mà"

    Anh thấy Zephys trầm tính đến lạ, bình thường nhoi nhoi đòi biết bằng được nay cứ yên tĩnh thế nào ấy, cảm giác như cậu biết chuyện kinh khủng đó rồi vậy, lúc Tulen nghe được tin từ chính bản thân Nakroth, anh đang vui mừng phút chốc mà chợt khựng lại mà chửi, đánh hắn thừa sống thiếu chết, may có Murad cản, em trai anh khổ rồi...

    "Xin chào mọi người"

    Zephys bước vào quán đầu tiên, vui vẻ bước ra bắt chuyện với mấy nhóc đang ngồi cắm mặt vào điện thoại.

    Cả bọn thấy Zephys đang vui vẻ chào hỏi, bỗng ngạc nhiên đôi chút rồi cất lại, lôi ánh mắt có chút buồn nhìn cậu.

    Zephys thấy lạ bèn hỏi.

    "Có chuyện gì sao, sao nay ai cũng mắt buồn buồn nhìn tôi vậy, bộ sắp lên thiên đàng hả?"

    "Ơ, chả lẽ anh không biết à?"

    "Biết gì?"

    "Anh Nakroth....ưm....."

    Câu tiếp theo chưa thoát ra đã bị Tulen đằng sau nhét lại, cái thằng Laville này!!

    "Anh nhắc em nha"

    "Xin lỗi ạ"

    Laville bĩu môi nhìn Tulen với ánh mắt đáng thương, anh cũng chả trách chỉ nhắc nhở nhẹ thôi.

    "Lóc nha lóc nhóc"

    "Bộ bản thân không thấy nhột hả?"

    Enzo ngồi bên cạnh nói Laville khiến nó dẩu mỏ lên đáp lại, chịu thôi thằng nhóc này trẩu thì thôi nhé.

    .......

    "Anh đưa em về nhé, cũng tối rồi"

    "Về nhà anh đi"

    "Được không?"

    "Được hết chứ, Nakroth nhà em nay về muộn"

    "Nào thì đi"

    Yên vị trên chiếc ghế hơi, cậu lại lặng im nhìn đường phố ngoài kia.

    Bản thân cậu nay cũng lại lắm, điềm tĩnh đến lạ, dự cảm có điều sẽ cướp đi toàn bộ cuộc đời cậu vậy, sự sợ hãi này len lỏi từ lúc Nakroth đi làm lúc sáng rồi, hình bóng hắn rời khỏi nhà, như thể sẽ đi luôn, rời xa cậu mãi mãi.

    Bây giờ tầm 9 rưỡi tối, vẫn trên đường đến nhà Tulen, cậu chợt nhận được cuộc điện thoại thứ 2 trong ngày, là của Nakroth, chắc về sớm mà không thấy cậu đâu đây mà, cái tính trẻ con đó cậu quen rồi.

    "Ai gọi em hả"

    "Dạ là Nakroth"

    "...."

    Tulen sợ rồi nha, điều này sao sớm quá.

    Z: "Alo bạn ạ?"

    N: "Em đang ở đâu vậy?"

    Z: "Dạ em đang về nhà anh Tulen, có chuyện gì sao?"

    N: "...Em ra công viên gần nhà mình nói chuyện được không?"

    Z: "Có chuyện gì hả,em bảo anh Tulen quay lại đây"

    N: "Ừm, nhanh nhé, anh sợ..."

    Zephys cúp điện thoại rồi quay sang cười khờ với Tulen, anh nhìn đủ hiểu tên kia gọi về rồi, bình thường anh sẽ phàn nàn đến phát điên vì điều này vì nó làm phí xăng xe.

    Nhưng có lẽ hôm nay, anh chỉ lặng im gật đầu rồi chở cậu về nhà.

    Trên đường có thể nói tâm trạng của Tulen nó còn thể hiện rõ hơn Zephys, sự sợ hãi cùng đau khổ nó dâng lên như nước lũ muốn nhấn chìm anh xuống rồi.

    "Haha, nhìn mặt anh kìa, anh đang lo lắng gì hả?"

    "Ừm, anh lo lắm, anh lo cho em đấy"

    "Hả?"

    Cậu ngơ ra khi nghe câu trả lời, đến nơi, anh đỗ chiếc xe gần chỗ công viên nhà cậu.

    Nhìn Zephys đang lụi hụi chuẩn bị xuống xe, Tulen chỉ biết cầm lấy tay cậu và nói.

    "Nó mà nói gì quá đáng, khiến em đau lòng hay ấm ức, chạy ngay đến đây, anh sẽ đứng ngoài chờ em, sẽ đón em về nhà"

    "Anh nói như em sắp đi lấy chồng luôn vậy, nhà em ngay đây còn nhà bố mẹ về xa lắm, anh đứng cẩn thận nha tối rồi, còn sương nữa, tốt nhất anh cứ vào trong xe ngồi chờ em"

    "Ừm"

    Nhìn thân hình bé nhỏ đang chạy đến chỗ người lớn kia đang đợi ở xích đu, cảm giác này còn buồn hơn chia tay Murad nhà anh nữa, nếu thôi nha!

    Lưu ý đọc kĩ nghe chưa, không Tulen dỗi đấy.

    "Zep ơi, anh đây"

    "Anh đợi em lâu không Nakroth?"

    "Sao không xưng em-bạn vậy"

    "Lúc gọi điện anh chả gọi em là em-anh mà có anh-bạn đâu"

    "Rồi ạ, lỗi anh, em ngồi đây đi"

    Zephys nghe lời ngồi xuống ghế đá lạnh cóng, làn gió thổi thều thào qua từng kẽ tóc, giờ đây cậu cảm giác không lạnh vì nó nữa, mà lạnh vì không khí lúc này.

    "Anh nói đi Nak"

    "Thật ra, mấy nay anh bận rộn vì..."

    "Việc trên công ty hả?"

    "Không, là vì chuyện khác em ạ"

    "Chuyện gì á, anh nói nhanh đi"

    Nakroth nhìn cậu với ánh mắt buồn tình, cắn môi không dám nói ra.

    "Anh...sẽ kết hôn với cô ấy"

    "Cô ấy?"

    "Cô gái em gặp hôm đi xem mắt"

    "...."

    Mắt hắn cụp xuống không dám nhìn cậu.

    Zephys thu liễm lại nụ cười, khuôn mặt cứng đờ, lỗ tai em ù đi, nghe rõ nhất chỉ là tiếng gió đang thổi ngoài kia, như đang nói an ủi em vậy.

    Tulen đứng từ xa nhìn thấy biểu cảm của cậu mà cố kiềm lòng, sao mà chua sót trái tim này quá.

    ......

    Đợt đó, mẹ hắn không biết chuyện rằng hắn yêu cậu, chỉ đơn thuần thấy thằng anh hắn - Murad có một mối tình đẹp đẽ với người tình đẹp kia mà thằng em lại không có, nên quyết định kiếm cho Nakroth một cô vợ.

    Giới thiệu sơ qua, cô ấy có tên Krixi, tên đẹp nhỉ?

    Mái tóc hồng xinh xắn gây ấn tượng một chút cho hắn, tò mò nhất vẫn là đôi tai có chút nhọn nhìn giống một tinh linh như trong phim hắn hay xem với Zephys, có tìm hiểu và hẹn nhau làm quen.

    Cảm xúc Nakroth lúc đó đúng là một thằng tồi, Murad biết chuyện chửi hắn như một dạng không thể thống gì nhưng hắn mặt dày không nghe, chuyện hắn, hắn quyết không cần tên anh hắn cản.

    Lúc đó Murad cũng chỉ biết lắc đầu nhìn thằng em mình, chán nản không nói chuyện một tuần.

    Còn dịp chủ nhật tuần trước, lúc hẹn nhau quán cà phê, vâng kịch bản cả đấy.

    Chuyện chàng trai có tai nhọn kia là thanh mai trúc mã là người cô yêu là thật, nhưng chuyện yêu hai người và chửi hắn do Murad sắp xếp cả, mục đích cũng vì muốn huỷ bỏ tình duyên lằng nhằng này, chứng tỏ rằng mỗi người đều có cảm xúc tình yêu riêng, không ràng buộc.

    Nakroth đâu biết, có thể nói như một phân thân 2 mặt, trước lúc đo hắn cãi bằng được và không tin chàng trai đó là người yêu cô, nhưng giây sau phát hiện cậu vô tình đến quán nước này, khẩu vị nói năng của hắn thay đổi chong chóng.

    Lời nói, hành động đặc biệt giả dối dành cho Zephys khiến cậu cuốn và đi theo nó, tình yêu 7 năm sao không tin được?

    Người đàn ông mà, cảm xúc chán ghét người mình yêu sẽ bộc lộ lên đôi lúc, đó không phải là không còn yêu nữa, mà là muốn đổi một cảm xúc yêu mới, một cách yêu mới và đem so sánh có bằng với tình yêu đang duy trì hiện tại không.

    Hắn cũng vậy, nhưng so sánh này quá ngu dốt, nó dẫn đến sai lầm không thể sửa được.

    Đem 1 tình yêu trong 1 tuần đi so sánh với tình yêu 7 năm?

    Điên không?

    Vào hôm chốt ngày, hắn cùng Krixi ngồi ăn với các họ gia đình hai bên, lời khen vào khen ra khiến hắn cuốn theo và đồng ý ngay tức thì bởi một câu nói.

    "Tụi này đẹp đôi thế này, cưới nhau sớm nhỉ?"

    "Cưới vội chứ bác"

    Đúng vậy, sai lầm không sự khốn nạn từ đây, Murad nghe thấy, hắn trừng mắt nhìn thằng em đang mừng rượu với từng người, tay còn đang nắm cô đi từng bàn này bàn kìa, nhìn biểu cảm xem, cô vui không?

    Không.

    Hào hứng chấp nhận không?

    Không.

    Toàn lời hắn nói cả.

    Không suy nghĩ trước khi nói, để rồi nhận ra đã quá muộn, tối đó, tàn tiệc Murad tức giận lôi thằng em đang say của mình ra nói chuyện.

    "Mày có điên không?

    Cưới là sao?

    Còn Zephys mày tính để em ấy danh phận gì?"

    "Cái thằng đó hả?

    Trẻ con, yêu làm gì"

    "Địt mẹ thằng điên này"

    Người ta bảo rằng, rượu vào là lời nói chân thực nhất, Murad tức điên lao vào đấm thằng em mình ngay tức thì khiến mọi người trong nhà chạy ra cản.

    Hắn vô thức quên rồi, quên đi em người yêu bé bỏng mà hắn nuông chiều 7 năm.

    7 năm chưa cưới sẽ kết thúc sao?

    Sau sự việc đó, hắn chỉ có bù đầu vào sắp xếp thiệp cưới,quần áo và nhẫn cho ngày vui này, xuyên suốt một tuần với lí do " công việc bận" dành cho cậu.

    Ngày vui mà hắn không vui trong lòng.

    Hắn muốn rút lại lời nói, hắn muốn nói lại rằng bản thân do rượu.

    Nhưng ai nghe?

    Nói trong lòng, trong suy nghĩ ai nghe, ai hiểu?

    Trong khi cả họ lên lịch cưới, lễ vật để ăn hỏi hai bên đầy đủ cả rồi.

    .......

    Hắn đã đưa tất cả thiệp mời cho mọi người, trừ cậu người yêu này, hắn sợ đưa sẽ làm cậu buồn, sợ giọt nước mắt cậu rơi xuống mà hắn không biết dỗ làm sao.

    Hắn còn muốn ôm cậu, hôn cậu, trao hết tình cảm còn đọng lại ở trái tim chứa cậu, vì trái tim sẽ sắp chứa thêm người khác vào rồi.

    Hắn muốn nhẹ nhàng với cậu, muốn nói chuyện trực tiếp, muốn nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy cuối cùng thay vì đưa cho cậu cái thiệp cưới rồi biến mất.

    "Zep, không khóc, anh..."

    "Sao anh không đưa em sớm chứ, người yêu anh mà chẳng nhận được phần ưu tiên"

    Hắn khựng lại nhìn vào đôi mắt phía đối diện.

    Em à, đôi mắt đang tràn lệ kia đang có xích mích với nụ cười xinh trên môi em sao?

    "Đúng là sẽ rất buồn khi một trong hai chúng ta tìm được một ai yêu thiết tha mà, vậy là đôi ta cách xa sau 7 năm sao anh?"

    "Zephys à...."

    "Thôi không sao ạ, tuy không được có danh phận như em mong muốn, nhưng 7 năm qua em cũng có những khoảnh khắc này, kỉ niệm, và đặc biệt danh phận mối tình đầu 7 năm nhá"

    Nhìn em đang khóc nhưng đôi môi vẫn đang kể lại những điều khiến không khí này bớt ngột ngạt, hắn rung động lần nữa mà nhìn chằm chằm vào gương mặt mình yêu này.

    Chỉ là gương mặt mình yêu hôm nay thôi, sang ngày mai có lẽ sẽ rời khỏi mình.

    Zephys vẫn cười nói, tỏ ra cảm xúc lúc này, nhưng tiếng nức nở trong cổ họng cùng giọt nước mắt đã ngăn cậu rồi.

    "Em có lẽ trân trọng nó lắm, không trách anh đâu, em là con trai em biết sẽ không giúp được gì trong việc nối dõi dòng máu nhà anh, nên hãy tìm một người vợ mà lưu truyền nó, anh Murad có anh Tulen rồi, dự định sẽ nhận nuôi một cậu bé đây, hạnh phúc anh nhỉ, em cũng từng có suy nghĩ đó cho mình đấy....hức...ư...oa..."

    Kìm nén hết nổi rồi, cậu cũng yếu đuối mà có phải lúc nào cũng mạnh mẽ chống chả lại điều không may đâu.

    Nakroth ôm em vào lòng an ủi, chặt, phải thật chặt, ôm lấy cơ thể đã nuôi nấng hắn suốt 7 năm cùng mẹ hắn, chặt lại để lưu giữ cơ thể đã sống cùng hắn trong một quãng đường thành công dài.

    "Anh xin lỗi em nhiều, anh xin lỗi, anh xin lỗi làm em khóc rồi...."

    Hắn ướt mắt theo rồi, bản thân hắn đúng là chỉ trẻ con khi yêu đúng người thôi.

    "Nào nín nào, ngoan, giờ anh đưa thiệp cho em nhé"

    "Vâng..."

    Lôi tấm thiệp được thắt nơ cẩn thận giữ sâu trong áo, đặt vào tay em, Zephys còn cảm nhận được hơi ấm trên đó.

    "Anh mới đút vô nôi hấp hả"

    "Anh sợ sương rơi làm ẩm tấm thiệp dành cho em"

    "Em cảm ơn, lời cuối cùng cho anh nhé?"

    "Vâng em nói đi"

    "Mình chia tay nha, hạnh phúc mới chờ anh trong ngày này"

    Zephys vừa nói vừa vẩy vẩy cái thiệp trong tay, hắn cũng hiểu nhưng lời đùa này không khiến hắn cười nổi, chỉ nhếch môi nhẹ rồi ôm em lần nữa vào lòng.

    "Cho đây là cái ôm chia tay nha"

    "Em thế nào cũng được"

    Zephys cũng đáp lại xong nhanh chóng rời ra, đứng dậy khỏi ghế đá trong công viên.

    "Muộn rồi, về thôi anh, sương xuống cũng nặng rồi, anh bị cảm đấy"

    Em đưa tay vuốt mái tóc đang đọng lớp sương dày trên đó.

    "Giờ mình về nhà chung lần cuối được không?"

    "Xin lỗi anh"

    "Được rồi anh hiểu"

    "Ngày vui em nhất định sẽ đến"

    "Được, em có đến muộn anh vẫn sẽ chờ"

    Zephys tạm biệt hắn rồi chạy nhanh về phía Tulen đang đứng đợi, vừa quay đầu lại vừa chạy em đã khóc thật to khiến hắn đang rời đi cũng giật mình quay đầu lại nhìn.

    Mái tóc em bay nhẹ trong gió, những hàng nước mắt chảy dài trên gương mặt em, hắn chỉ nhìn thấy từ xa có 2 người dang tay ôm lấy em vào lòng mà xoa dịu những tiếng khóc đang vang trong công viên này.

    "Được rồi, yêu không thành, giờ về nhà anh nuôi"

    Murad xoa đầu đứa em mà hắn tin chắc sẽ gọi là em dâu trong tương lai nhưng không thành, Tulen đứng bên cạnh cũng gục mặt xuống vai em mà vuốt ve tấm lưng đang run rẩy vì khóc, anh xót điên lên được, không yêu thương được em anh thì đừng có nhận.

    "Em ghét hắn....a..hức....hu....tồi tệ....hức....."

    2 người cũng không biết nói gì chỉ biết ôm cho đứa nhóc này nìn dần vì mệt.

    ....

    Tại sao Murad ở đây?

    Vì nãy ảnh gọi điện gào lên vì con vợ ảnh không có mặt ở nhà, đòi ra bằng được chỗ con vợ ảnh đang đứng nên ảnh có mặt ở đó và chứng kiến đoạn cuối.

    .......

    end

    .....

    Chợt tỉnh giấc, hoá ra tất cả chỉ là cơn mơ.

    Zephys vừa mơ một giấc mơ chân thực lắm, nó tồi tệ vô cùng.

    Mồ hôi lưng em ướt lắm, sờ lên khuôn mặt vẫn còn ẩm như em mới khóc vậy.

    Giật mình quay sang Nakroth đang ngủ bên cạnh.

    "Có chuyện gì sao?"

    Nakroth ngái ngủ nhìn gương mặt đang thở gấp nhìn hắn, tay hắn vô thức vuốt ve eo em như dỗ.

    "Em vừa mơ thấy em và anh xa nhau, anh cưới cô nào đó Ki ki ri ri gì á, bỏ em với mối tình 7 năm á"

    "Zep à, chúng ta cưới nhau 2 năm rồi đấy"

    Zephys ngẩn người, chết tiệt em quên béng mất.

    "Mơ tào lao không, nằm xuống ôm anh ngủ đi này"

    Hắn bực dọc vì đang ôm em ngon lành thì bị phá.

    "Dạ dạ, em xin lỗi anh yêu nhá"

    Chụt một tiếng trên môi Nakroth, Zephys nhanh chóng nằm xuống ôm chặt lấy hắn để bù đắp.

    Ít lâu sau cả hai ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

    Zephys sợ rồi, nó thực tế đến lạ, đó có lẽ là giấc mơ kì lạ nhất của em, em không muốn nó xuất hiện lần nào nữa.

    Nakroth nhẹ nhàng lau nước mắt trên khoé mắt em và đặt nụ hôn vào đó, hắn chú ý em mơ gì đó khiến nước mắt em chảy dài trên gương mặt xinh trai này, hắn lúc đó lo chết đi được, nhưng em mơ mà sao mà dỗ được, hắn chỉ biết ôm chặt lấy em vào thời khắc đó, cho giọt nước mắt chảy vào bờ vai của hắn.

    Thương không hết mà lỡ lòng nào để em bé này khóc cơ chứ.

    ☁︎ -'♡'- ──── ୨୧ ──── -'♡'- ☁︎

    end

    thật ra tính viết cả đoạn đám cưới của Nakroth nữa ae ạ, nhưng sợ ae đau khổ nên thôi cho nó dừng tại đó.

    Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng bộ fic " [Nakzep] Anh bạn người yêu", bộ truyện xin phép kết thúc, tác phẩm hồi đầu tay, được lưu trong bản thảo khá lâu do lúc đó hồi ít người đu nên cũng ngại đăng lắm, giờ thì cũng tầm phổ biến nên tớ đăng lên góp sức hehe.

    Thật ra tớ viết truyện khá lười soát lại chính tả:> nên nếu có chỗ nào sai chính tả bảo tớ để tớ sửa lại nha.

    ʚଓ

    Cảm ơn các cậu đã đọc, mong các cậu sẽ ủng hộ những bộ truyện khác của tớ. ⋆˚✿˖°

    Love u ❤︎

    ⋆。‧˚ʚ🍓ɞ˚‧。⋆
     
    Back
    Top Bottom