Nakroth mấy nay lại lắm.
Sau đợt xem mắt về, cậu nghĩ sẽ được hắn cho cậu ra mắt gia đình hắn để đỡ mai mối cho hắn, đánh bản quyền chỉ có cậu thôi, nói vậy chứ Zephys tập cả rồi đấy, tâm lí chưa.
Hôm đó lúc vụ xem mắt về, hắn có nhắc đến việc ra mắt cậu với gia đình, lòng cậu lúc đấy vui lắm, cố nghĩ làm sao để thể hiện bản thân thật tốt trước mắt bố mẹ Nakroth.
Nhưng suy nghĩ của cậu xa quá rồi, cả tuần nay, Nakroth bận rộn, sáng sớm cũng chẳng có nhà nhiều, gọi điện thì ít bắt máy, nhắn tin chỉ xem rep một hai câu nhiều lúc còn xem rồi để đó.
Về muộn với lí do tăng ca, Zephys cũng hiểu, đường đường một giám đốc như vậy nhiều việc là phải rồi, cả một công ty lớn mà.
"Bạn ơi, nay anh có thể về muộn đấy, bạn ngủ sớm nha"
"Dạ, bạn đi cẩn thận, nếu được em sẽ chờ"
"Ừm, nhưng tốt nhất vẫn nên ngủ sớm, sức khoẻ bạn yếu lắm, anh lo"
"Hehe sao mà yêu cái anh bạn này thế nhỉ"
"Yêu anh sao..."
Zephys với Nakroth ân ái trước giờ đi làm của hắn, một cái hôn trên má là cái chào cửa hằng ngày của cậu và hắn.
Nhưng trước thôi, mấy nay hắn dậy sớm làm nhiều nên hầu như không có, có thể nói đây là nụ hôn đầu tiên sau thời gian dài đó và cũng là cuối cùng....
Vẫy tay chào tạm biệt anh bạn yêu của mình, cậu lặng lẽ dọn đống bát đũa của bữa sáng cả hai đứa, điều chỉnh dòng nước vừa vặn rồi rửa sạch sẽ để lên kệ.
Lau tay vào chiếc khăn hình con vịt mà hắn và cậu chọn lúc chuyển nhà, nghe lâu nhưng khăn vẫn trông mới lắm đấy, bẩn cái là cậu đem đi giặt liền.
Dự định sẽ là một buổi xem phim tại nhà, sống chill với không gian sát cuối tuần, nhưng tiếng chuông điện thoại reo lên khiến huỷ bỏ mọi động tác chuẩn bị.
"Zephys ơi, em bé của em đến chơi nè"
"Gì đây ông già"
"Vẫn còn là em bé xinh nha"
"Em đùa, anh đang ở đâu đấy?"
"Trước cổng nhà em rồi nè, đi chơi với anh cho giải toả nào"
"Giải toả gì ạ?
Anh gặp vấn đề gì sao?"
"À...không có gì, nhưng lên xe nhanh nào cưng"
"Rồi em ra đây"
Zephys tắt hồi điện thoại, ngó ra ngoài của xác định xe của thằng anh cậu, nhanh chóng vào phòng kiếm bộ đồ thật hiphop, phong cách.
Xác định nhà cửa đã an toàn và sạch sẽ, khoá chiếc cửa thân yêu đang chứa toàn màu hồng bên trong căn nhà chung của cậu và hắn rồi bước thẳng về phía xe thân yêu của anh cậu.
Sợ rằng, khoá cửa không kĩ để chất độc đổi màu hồng thành màu xám đen bay khắp nhà.
"Chắc em ấy chưa biết đâu nhỉ?"
Tulen trong xe lẩm bẩm nhìn nhóc nhà mình đang thích thú nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, nhưng tiếng lẩm bẩm đó đã lan truyền được đên tai Zephys với một ý chí mãnh liệt.
"Biết gì ạ?"
"Hả, em nghe được à?"
"Trong xe có 2 đứa chứ có phải chở nguyên một cái chợ đâu mà em không nghe thấy"
"Dạ rồi lỗi anh, nhưng vụ đó từ từ em sẽ biết"
"Nói đi anh, em bị tò mò"
"Không nói được, nhưng anh chắc tối nay em sẽ biết thôi"
"À, dạ nghe anh"
Zephys cũng ngồi im lại không tra hỏi anh mình nữa, đành gác tạm thắc mắc đó để đến một phần trong kí ức hôm nay.
"Ăn sáng chưa?"
"Rồi anh"
"Đi tới quán chơi mấy anh em"
"Eo ơi, tập thể à, em cần Nakroth là đủ rồi"
"Thiếu chữ, chơi với mấy đứa"
"À, vâng em thế nào cũng được mà"
Anh thấy Zephys trầm tính đến lạ, bình thường nhoi nhoi đòi biết bằng được nay cứ yên tĩnh thế nào ấy, cảm giác như cậu biết chuyện kinh khủng đó rồi vậy, lúc Tulen nghe được tin từ chính bản thân Nakroth, anh đang vui mừng phút chốc mà chợt khựng lại mà chửi, đánh hắn thừa sống thiếu chết, may có Murad cản, em trai anh khổ rồi...
"Xin chào mọi người"
Zephys bước vào quán đầu tiên, vui vẻ bước ra bắt chuyện với mấy nhóc đang ngồi cắm mặt vào điện thoại.
Cả bọn thấy Zephys đang vui vẻ chào hỏi, bỗng ngạc nhiên đôi chút rồi cất lại, lôi ánh mắt có chút buồn nhìn cậu.
Zephys thấy lạ bèn hỏi.
"Có chuyện gì sao, sao nay ai cũng mắt buồn buồn nhìn tôi vậy, bộ sắp lên thiên đàng hả?"
"Ơ, chả lẽ anh không biết à?"
"Biết gì?"
"Anh Nakroth....ưm....."
Câu tiếp theo chưa thoát ra đã bị Tulen đằng sau nhét lại, cái thằng Laville này!!
"Anh nhắc em nha"
"Xin lỗi ạ"
Laville bĩu môi nhìn Tulen với ánh mắt đáng thương, anh cũng chả trách chỉ nhắc nhở nhẹ thôi.
"Lóc nha lóc nhóc"
"Bộ bản thân không thấy nhột hả?"
Enzo ngồi bên cạnh nói Laville khiến nó dẩu mỏ lên đáp lại, chịu thôi thằng nhóc này trẩu thì thôi nhé.
.......
"Anh đưa em về nhé, cũng tối rồi"
"Về nhà anh đi"
"Được không?"
"Được hết chứ, Nakroth nhà em nay về muộn"
"Nào thì đi"
Yên vị trên chiếc ghế hơi, cậu lại lặng im nhìn đường phố ngoài kia.
Bản thân cậu nay cũng lại lắm, điềm tĩnh đến lạ, dự cảm có điều sẽ cướp đi toàn bộ cuộc đời cậu vậy, sự sợ hãi này len lỏi từ lúc Nakroth đi làm lúc sáng rồi, hình bóng hắn rời khỏi nhà, như thể sẽ đi luôn, rời xa cậu mãi mãi.
Bây giờ tầm 9 rưỡi tối, vẫn trên đường đến nhà Tulen, cậu chợt nhận được cuộc điện thoại thứ 2 trong ngày, là của Nakroth, chắc về sớm mà không thấy cậu đâu đây mà, cái tính trẻ con đó cậu quen rồi.
"Ai gọi em hả"
"Dạ là Nakroth"
"...."
Tulen sợ rồi nha, điều này sao sớm quá.
Z: "Alo bạn ạ?"
N: "Em đang ở đâu vậy?"
Z: "Dạ em đang về nhà anh Tulen, có chuyện gì sao?"
N: "...Em ra công viên gần nhà mình nói chuyện được không?"
Z: "Có chuyện gì hả,em bảo anh Tulen quay lại đây"
N: "Ừm, nhanh nhé, anh sợ..."
Zephys cúp điện thoại rồi quay sang cười khờ với Tulen, anh nhìn đủ hiểu tên kia gọi về rồi, bình thường anh sẽ phàn nàn đến phát điên vì điều này vì nó làm phí xăng xe.
Nhưng có lẽ hôm nay, anh chỉ lặng im gật đầu rồi chở cậu về nhà.
Trên đường có thể nói tâm trạng của Tulen nó còn thể hiện rõ hơn Zephys, sự sợ hãi cùng đau khổ nó dâng lên như nước lũ muốn nhấn chìm anh xuống rồi.
"Haha, nhìn mặt anh kìa, anh đang lo lắng gì hả?"
"Ừm, anh lo lắm, anh lo cho em đấy"
"Hả?"
Cậu ngơ ra khi nghe câu trả lời, đến nơi, anh đỗ chiếc xe gần chỗ công viên nhà cậu.
Nhìn Zephys đang lụi hụi chuẩn bị xuống xe, Tulen chỉ biết cầm lấy tay cậu và nói.
"Nó mà nói gì quá đáng, khiến em đau lòng hay ấm ức, chạy ngay đến đây, anh sẽ đứng ngoài chờ em, sẽ đón em về nhà"
"Anh nói như em sắp đi lấy chồng luôn vậy, nhà em ngay đây còn nhà bố mẹ về xa lắm, anh đứng cẩn thận nha tối rồi, còn sương nữa, tốt nhất anh cứ vào trong xe ngồi chờ em"
"Ừm"
Nhìn thân hình bé nhỏ đang chạy đến chỗ người lớn kia đang đợi ở xích đu, cảm giác này còn buồn hơn chia tay Murad nhà anh nữa, nếu thôi nha!
Lưu ý đọc kĩ nghe chưa, không Tulen dỗi đấy.
"Zep ơi, anh đây"
"Anh đợi em lâu không Nakroth?"
"Sao không xưng em-bạn vậy"
"Lúc gọi điện anh chả gọi em là em-anh mà có anh-bạn đâu"
"Rồi ạ, lỗi anh, em ngồi đây đi"
Zephys nghe lời ngồi xuống ghế đá lạnh cóng, làn gió thổi thều thào qua từng kẽ tóc, giờ đây cậu cảm giác không lạnh vì nó nữa, mà lạnh vì không khí lúc này.
"Anh nói đi Nak"
"Thật ra, mấy nay anh bận rộn vì..."
"Việc trên công ty hả?"
"Không, là vì chuyện khác em ạ"
"Chuyện gì á, anh nói nhanh đi"
Nakroth nhìn cậu với ánh mắt buồn tình, cắn môi không dám nói ra.
"Anh...sẽ kết hôn với cô ấy"
"Cô ấy?"
"Cô gái em gặp hôm đi xem mắt"
"...."
Mắt hắn cụp xuống không dám nhìn cậu.
Zephys thu liễm lại nụ cười, khuôn mặt cứng đờ, lỗ tai em ù đi, nghe rõ nhất chỉ là tiếng gió đang thổi ngoài kia, như đang nói an ủi em vậy.
Tulen đứng từ xa nhìn thấy biểu cảm của cậu mà cố kiềm lòng, sao mà chua sót trái tim này quá.
......
Đợt đó, mẹ hắn không biết chuyện rằng hắn yêu cậu, chỉ đơn thuần thấy thằng anh hắn - Murad có một mối tình đẹp đẽ với người tình đẹp kia mà thằng em lại không có, nên quyết định kiếm cho Nakroth một cô vợ.
Giới thiệu sơ qua, cô ấy có tên Krixi, tên đẹp nhỉ?
Mái tóc hồng xinh xắn gây ấn tượng một chút cho hắn, tò mò nhất vẫn là đôi tai có chút nhọn nhìn giống một tinh linh như trong phim hắn hay xem với Zephys, có tìm hiểu và hẹn nhau làm quen.
Cảm xúc Nakroth lúc đó đúng là một thằng tồi, Murad biết chuyện chửi hắn như một dạng không thể thống gì nhưng hắn mặt dày không nghe, chuyện hắn, hắn quyết không cần tên anh hắn cản.
Lúc đó Murad cũng chỉ biết lắc đầu nhìn thằng em mình, chán nản không nói chuyện một tuần.
Còn dịp chủ nhật tuần trước, lúc hẹn nhau quán cà phê, vâng kịch bản cả đấy.
Chuyện chàng trai có tai nhọn kia là thanh mai trúc mã là người cô yêu là thật, nhưng chuyện yêu hai người và chửi hắn do Murad sắp xếp cả, mục đích cũng vì muốn huỷ bỏ tình duyên lằng nhằng này, chứng tỏ rằng mỗi người đều có cảm xúc tình yêu riêng, không ràng buộc.
Nakroth đâu biết, có thể nói như một phân thân 2 mặt, trước lúc đo hắn cãi bằng được và không tin chàng trai đó là người yêu cô, nhưng giây sau phát hiện cậu vô tình đến quán nước này, khẩu vị nói năng của hắn thay đổi chong chóng.
Lời nói, hành động đặc biệt giả dối dành cho Zephys khiến cậu cuốn và đi theo nó, tình yêu 7 năm sao không tin được?
Người đàn ông mà, cảm xúc chán ghét người mình yêu sẽ bộc lộ lên đôi lúc, đó không phải là không còn yêu nữa, mà là muốn đổi một cảm xúc yêu mới, một cách yêu mới và đem so sánh có bằng với tình yêu đang duy trì hiện tại không.
Hắn cũng vậy, nhưng so sánh này quá ngu dốt, nó dẫn đến sai lầm không thể sửa được.
Đem 1 tình yêu trong 1 tuần đi so sánh với tình yêu 7 năm?
Điên không?
Vào hôm chốt ngày, hắn cùng Krixi ngồi ăn với các họ gia đình hai bên, lời khen vào khen ra khiến hắn cuốn theo và đồng ý ngay tức thì bởi một câu nói.
"Tụi này đẹp đôi thế này, cưới nhau sớm nhỉ?"
"Cưới vội chứ bác"
Đúng vậy, sai lầm không sự khốn nạn từ đây, Murad nghe thấy, hắn trừng mắt nhìn thằng em đang mừng rượu với từng người, tay còn đang nắm cô đi từng bàn này bàn kìa, nhìn biểu cảm xem, cô vui không?
Không.
Hào hứng chấp nhận không?
Không.
Toàn lời hắn nói cả.
Không suy nghĩ trước khi nói, để rồi nhận ra đã quá muộn, tối đó, tàn tiệc Murad tức giận lôi thằng em đang say của mình ra nói chuyện.
"Mày có điên không?
Cưới là sao?
Còn Zephys mày tính để em ấy danh phận gì?"
"Cái thằng đó hả?
Trẻ con, yêu làm gì"
"Địt mẹ thằng điên này"
Người ta bảo rằng, rượu vào là lời nói chân thực nhất, Murad tức điên lao vào đấm thằng em mình ngay tức thì khiến mọi người trong nhà chạy ra cản.
Hắn vô thức quên rồi, quên đi em người yêu bé bỏng mà hắn nuông chiều 7 năm.
7 năm chưa cưới sẽ kết thúc sao?
Sau sự việc đó, hắn chỉ có bù đầu vào sắp xếp thiệp cưới,quần áo và nhẫn cho ngày vui này, xuyên suốt một tuần với lí do " công việc bận" dành cho cậu.
Ngày vui mà hắn không vui trong lòng.
Hắn muốn rút lại lời nói, hắn muốn nói lại rằng bản thân do rượu.
Nhưng ai nghe?
Nói trong lòng, trong suy nghĩ ai nghe, ai hiểu?
Trong khi cả họ lên lịch cưới, lễ vật để ăn hỏi hai bên đầy đủ cả rồi.
.......
Hắn đã đưa tất cả thiệp mời cho mọi người, trừ cậu người yêu này, hắn sợ đưa sẽ làm cậu buồn, sợ giọt nước mắt cậu rơi xuống mà hắn không biết dỗ làm sao.
Hắn còn muốn ôm cậu, hôn cậu, trao hết tình cảm còn đọng lại ở trái tim chứa cậu, vì trái tim sẽ sắp chứa thêm người khác vào rồi.
Hắn muốn nhẹ nhàng với cậu, muốn nói chuyện trực tiếp, muốn nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy cuối cùng thay vì đưa cho cậu cái thiệp cưới rồi biến mất.
"Zep, không khóc, anh..."
"Sao anh không đưa em sớm chứ, người yêu anh mà chẳng nhận được phần ưu tiên"
Hắn khựng lại nhìn vào đôi mắt phía đối diện.
Em à, đôi mắt đang tràn lệ kia đang có xích mích với nụ cười xinh trên môi em sao?
"Đúng là sẽ rất buồn khi một trong hai chúng ta tìm được một ai yêu thiết tha mà, vậy là đôi ta cách xa sau 7 năm sao anh?"
"Zephys à...."
"Thôi không sao ạ, tuy không được có danh phận như em mong muốn, nhưng 7 năm qua em cũng có những khoảnh khắc này, kỉ niệm, và đặc biệt danh phận mối tình đầu 7 năm nhá"
Nhìn em đang khóc nhưng đôi môi vẫn đang kể lại những điều khiến không khí này bớt ngột ngạt, hắn rung động lần nữa mà nhìn chằm chằm vào gương mặt mình yêu này.
Chỉ là gương mặt mình yêu hôm nay thôi, sang ngày mai có lẽ sẽ rời khỏi mình.
Zephys vẫn cười nói, tỏ ra cảm xúc lúc này, nhưng tiếng nức nở trong cổ họng cùng giọt nước mắt đã ngăn cậu rồi.
"Em có lẽ trân trọng nó lắm, không trách anh đâu, em là con trai em biết sẽ không giúp được gì trong việc nối dõi dòng máu nhà anh, nên hãy tìm một người vợ mà lưu truyền nó, anh Murad có anh Tulen rồi, dự định sẽ nhận nuôi một cậu bé đây, hạnh phúc anh nhỉ, em cũng từng có suy nghĩ đó cho mình đấy....hức...ư...oa..."
Kìm nén hết nổi rồi, cậu cũng yếu đuối mà có phải lúc nào cũng mạnh mẽ chống chả lại điều không may đâu.
Nakroth ôm em vào lòng an ủi, chặt, phải thật chặt, ôm lấy cơ thể đã nuôi nấng hắn suốt 7 năm cùng mẹ hắn, chặt lại để lưu giữ cơ thể đã sống cùng hắn trong một quãng đường thành công dài.
"Anh xin lỗi em nhiều, anh xin lỗi, anh xin lỗi làm em khóc rồi...."
Hắn ướt mắt theo rồi, bản thân hắn đúng là chỉ trẻ con khi yêu đúng người thôi.
"Nào nín nào, ngoan, giờ anh đưa thiệp cho em nhé"
"Vâng..."
Lôi tấm thiệp được thắt nơ cẩn thận giữ sâu trong áo, đặt vào tay em, Zephys còn cảm nhận được hơi ấm trên đó.
"Anh mới đút vô nôi hấp hả"
"Anh sợ sương rơi làm ẩm tấm thiệp dành cho em"
"Em cảm ơn, lời cuối cùng cho anh nhé?"
"Vâng em nói đi"
"Mình chia tay nha, hạnh phúc mới chờ anh trong ngày này"
Zephys vừa nói vừa vẩy vẩy cái thiệp trong tay, hắn cũng hiểu nhưng lời đùa này không khiến hắn cười nổi, chỉ nhếch môi nhẹ rồi ôm em lần nữa vào lòng.
"Cho đây là cái ôm chia tay nha"
"Em thế nào cũng được"
Zephys cũng đáp lại xong nhanh chóng rời ra, đứng dậy khỏi ghế đá trong công viên.
"Muộn rồi, về thôi anh, sương xuống cũng nặng rồi, anh bị cảm đấy"
Em đưa tay vuốt mái tóc đang đọng lớp sương dày trên đó.
"Giờ mình về nhà chung lần cuối được không?"
"Xin lỗi anh"
"Được rồi anh hiểu"
"Ngày vui em nhất định sẽ đến"
"Được, em có đến muộn anh vẫn sẽ chờ"
Zephys tạm biệt hắn rồi chạy nhanh về phía Tulen đang đứng đợi, vừa quay đầu lại vừa chạy em đã khóc thật to khiến hắn đang rời đi cũng giật mình quay đầu lại nhìn.
Mái tóc em bay nhẹ trong gió, những hàng nước mắt chảy dài trên gương mặt em, hắn chỉ nhìn thấy từ xa có 2 người dang tay ôm lấy em vào lòng mà xoa dịu những tiếng khóc đang vang trong công viên này.
"Được rồi, yêu không thành, giờ về nhà anh nuôi"
Murad xoa đầu đứa em mà hắn tin chắc sẽ gọi là em dâu trong tương lai nhưng không thành, Tulen đứng bên cạnh cũng gục mặt xuống vai em mà vuốt ve tấm lưng đang run rẩy vì khóc, anh xót điên lên được, không yêu thương được em anh thì đừng có nhận.
"Em ghét hắn....a..hức....hu....tồi tệ....hức....."
2 người cũng không biết nói gì chỉ biết ôm cho đứa nhóc này nìn dần vì mệt.
....
Tại sao Murad ở đây?
Vì nãy ảnh gọi điện gào lên vì con vợ ảnh không có mặt ở nhà, đòi ra bằng được chỗ con vợ ảnh đang đứng nên ảnh có mặt ở đó và chứng kiến đoạn cuối.
.......
end
.....
Chợt tỉnh giấc, hoá ra tất cả chỉ là cơn mơ.
Zephys vừa mơ một giấc mơ chân thực lắm, nó tồi tệ vô cùng.
Mồ hôi lưng em ướt lắm, sờ lên khuôn mặt vẫn còn ẩm như em mới khóc vậy.
Giật mình quay sang Nakroth đang ngủ bên cạnh.
"Có chuyện gì sao?"
Nakroth ngái ngủ nhìn gương mặt đang thở gấp nhìn hắn, tay hắn vô thức vuốt ve eo em như dỗ.
"Em vừa mơ thấy em và anh xa nhau, anh cưới cô nào đó Ki ki ri ri gì á, bỏ em với mối tình 7 năm á"
"Zep à, chúng ta cưới nhau 2 năm rồi đấy"
Zephys ngẩn người, chết tiệt em quên béng mất.
"Mơ tào lao không, nằm xuống ôm anh ngủ đi này"
Hắn bực dọc vì đang ôm em ngon lành thì bị phá.
"Dạ dạ, em xin lỗi anh yêu nhá"
Chụt một tiếng trên môi Nakroth, Zephys nhanh chóng nằm xuống ôm chặt lấy hắn để bù đắp.
Ít lâu sau cả hai ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Zephys sợ rồi, nó thực tế đến lạ, đó có lẽ là giấc mơ kì lạ nhất của em, em không muốn nó xuất hiện lần nào nữa.
Nakroth nhẹ nhàng lau nước mắt trên khoé mắt em và đặt nụ hôn vào đó, hắn chú ý em mơ gì đó khiến nước mắt em chảy dài trên gương mặt xinh trai này, hắn lúc đó lo chết đi được, nhưng em mơ mà sao mà dỗ được, hắn chỉ biết ôm chặt lấy em vào thời khắc đó, cho giọt nước mắt chảy vào bờ vai của hắn.
Thương không hết mà lỡ lòng nào để em bé này khóc cơ chứ.
☁︎ -'♡'- ──── ୨୧ ──── -'♡'- ☁︎
end
thật ra tính viết cả đoạn đám cưới của Nakroth nữa ae ạ, nhưng sợ ae đau khổ nên thôi cho nó dừng tại đó.
Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng bộ fic " [Nakzep] Anh bạn người yêu", bộ truyện xin phép kết thúc, tác phẩm hồi đầu tay, được lưu trong bản thảo khá lâu do lúc đó hồi ít người đu nên cũng ngại đăng lắm, giờ thì cũng tầm phổ biến nên tớ đăng lên góp sức hehe.
Thật ra tớ viết truyện khá lười soát lại chính tả:> nên nếu có chỗ nào sai chính tả bảo tớ để tớ sửa lại nha.
ʚଓ
Cảm ơn các cậu đã đọc, mong các cậu sẽ ủng hộ những bộ truyện khác của tớ. ⋆˚✿˖°
Love u ❤︎
⋆。‧˚ʚ🍓ɞ˚‧。⋆