Khác Mysteries of the Land of Fog (Kỳ án xứ sở sương mù)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,494
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406755355-256-k724587.jpg

Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
Tác giả: TrangTrn011469
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lock

Truyện có yếu tố trinh thám, tâm lý, gothic (yếu tố siêu nhiên, u ám).

Kể về hành trình tìm ra sự thật về kỳ án "Thiếu nữ hoa hồng đỏ" đã tồn tại sáu thập kỉ chưa có lời giải mã.

Hai nam nhân vật chính mỗi người mang một quá khứ bi thương (người thân là nạn nhân của kỳ án).

Đặc điểm truyện: bối cảnh u ám, tuyến tâm lý nhân vật được miêu tả theo mạch truyện, án mạng liên hoàn, có miêu tả tử thi ở một vài đoạn.

Tình trạng: đang tiến hành

Bản quyền: bảo lưu mọi quyền



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Descendants of Heaven
  • [Six Of Crows]_MÓNG VUỐT QUẠ ĐEN
  • [ Arknights]: Phantom of The Past
  • Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 8: Án mạng liên hoàn (1)


    Hắn đặt tay lên vai anh ta từ tốn đưa môi về chạm nhẹ lên đó.

    Luke cảm thấy có gì không đúng lắm, thấy cổ mình như có một vật nhọn sắp đâm vào, anh giật mình vội vã giằng hắn ra

    "này!

    Anh làm đấy!?"

    Người đàn ông giữ chặt tay chàng thám tử lại khiến anh ta không tài nào nhúc nhích nổi, chẳng hiểu sao cùng là đàn ông nhưng sức hắn lại hơn người, bỗng hắn thì thầm bên tai anh: "thật ra tôi chưa bao giờ nếm thử máu con người"

    Chẳng hiểu sao hắn đột ngột dừng lại, tay cũng buông ra.

    Luke nhìn xuống cổ tay mình dường như nó đang đỏ ửng lên in cả vệt hằn

    "Nếu cứ như vậy thì có lẽ anh sẽ mất thiện cảm với tôi mất"

    "không ngờ anh cũng có chút nhân tính suýt chút nữa gãy tay tôi rồi"

    Người đàn ông mỉm cười, anh đặt tay lên bàn nghiêng một vai

    "Thật ra, tôi chỉ đang nhường nhịn anh thôi"

    "Cái gì?"

    Đôi mắt Luke mở to ra, anh ngỡ ngàng với lời hắn nói

    "Không có gì đâu"

    Nói xong hắn ta vỗ vai Luke, khẽ bên tai anh: "Nhớ đến nhà tôi thường xuyên, đây cũng là điều tôi muốn thứ hai".

    Luke nhăn mặt lại nhưng anh không thể đồng ý

    Khi đi ra bên ngoài, lớp sương dày khiến anh trông như người mất thị lực.

    Luke sang bên cạnh cửa trông anh không hề bất ngờ khi nhìn thấy Dan

    "Tôi biết cậu sẽ tới đây mà"

    "Nên mới cố ý để địa chỉ ở phòng sao?"

    Anh ta mỉm cười, nụ cười đó thay cho cái gật đầu.

    "Tôi moi móc được một vài thông tin khá có ích, ít nhất là vậy"

    Trước khi đi anh ta nghe thấy một tiếng bước chân từ cửa nhà hắn ta, đó là một người đàn ông quen thuộc tới rùng mình khiến nhãn cầu anh co lại, chẳng hiểu sao thấy lạnh sống lưng

    Dạng sáng qua phòng làm việc chỉ thoảng thấy mùi caffe nhẹ, Luke nhìn vào tấm danh thiếp người đàn ông đêm qua dường như anh ta không có mấy thiện cảm nhiều, anh ghét việc phải trao đổi thứ này thứ kia tuy vậy công bằng vẫn là lẽ phải

    Rồi chợt thấy thiếu thứ gì đó hoá ra là tờ báo mới nhất, mất thú vui tự nhiên làm anh hoà cùng một khí lắng đọng của gian phòng, không có báo Luke chỉ biết ngồi một chỗ ngắm mấy sợi chỉ đỏ trên bản đồ, cảm giác dạo đây mọi việc như đang tách dần ra

    Một bên khác Dan cũng cảm nhận như vậy, phía cảnh sát gần đây dường như đang dấu diếm điều gì đó làm cản trở tiến độ.

    Họ cũng chẳng hề cung cấp lộ trình của các quý cô và những người phụ nữ bán hoa kia mà chỉ đơn giản là cung cấp hồ sơ cơ bản

    Đi trên con đường ấy thoáng chốc lại trông thấy một hẻm nhỏ, sâu bên trong là những bông tai đá quý đỏ phát sáng, rồi Dan tới sở cảnh sát anh nói chuyện một lúc thì thấy dạo này yên ổn bất thường

    "Dạo này có thêm những cô gái bán hoa nào đâu đây không?"

    "......"

    Dan ngao ngán trước sự im lặng của phía điều tra, họ cứ mãi nhìn quanh đi quẩn lại

    "Dường như các anh không mấy để tâm nhỉ?"

    "Nguyên con phố chật chội này thuộc về mấy người quản lí vậy tại sao ngay cả thông tin cơ bản còn không nắm bắt được"

    Giọng anh vốn đã trầm nên khi gằn giọng một chút thôi cũng đã khiến người khác phải im bặt, bỗng một viên cảnh sát tiếp lời, trông anh ta cởi mở rõ ràng hơn người khác

    "Ồ, thứ lỗi, vị thám tử"

    "Tôi mới chuyển tới bộ phận mới, rất vui được gặp anh"

    "Tôi cũng đã xem qua hồ tiến độ đúng là có chậm trễ ở đây nhưng tất nhiên nếu số lượng các cô gái bán hoa tăng lên ta sẽ phải gia công thêm đá quý, phải chứ?"

    " Ôi trời, thứ lỗi cho tôi, cậu ta chỉ mới chuyển bộ phận"

    Ông trưởng bộ phận an ninh đã phải ra mặt với nụ cười gượng gạo, rõ ràng là đang cố xoa dịu bầu không khí này chẳng phải bởi chính phía cảnh sát cũng đang khá rối rắm định làm ngơ vụ án đi nhưng nghe Dan nói xong lại có thứ gì đó như bị đánh vào lồng ngực ông vậy

    Sau khi đi khỏi sở cảnh sát Dan nhìn lên bầu trời, có hướng gió thoảng qua làm anh chợt nhớ tới lễ hội hoa hàng năm, có lẽ đằng ấy đã biết rồi.

    Anh trở về phòng đặt chiếc mũ sang một bên

    "Mai lễ hội hoa nhỉ?"

    Luke trông như đã đợi Dan từ trước, khoé môi anh hiện nên nụ cười mỉm và còn nháy mắt kí hiệu gì đó mà chỉ hai người mới hiểu

    "Ồ đúng rồi, mai ta sẽ đi dạo một chút chứ?"

    "Dĩ nhiên rồi"

    "Ta sẽ đi dọc theo con đường xuống phía dưới gần khu ổ chuột và vào một hẻm nhỏ"

    Luke tiếp lời

    "Và len qua đó ta sẽ gặp được "cội nguồn" "

    Dan đặt chiếc măng tô qua một bên còn cả chiếc cà vạt mới gỡ ra mà trông đã đầy uể oải, hơi ấm từ trong người anh phả ra, một cảm giác thoải mái dâng trào như thoát khỏi giằng buộc

    "Ôi Luke Alden", giọng nói anh ta trầm xuống theo từng hơi thở.

    Người đàn ông chậm chạp hạ thấp lưng, anh ta chống hai tay trên chiếc bàn Luke ngồi

    "Cậu khiến tôi phải có cái khác về cậu"

    "Nhìn tôi giống kẻ ngốc lắm sao?"

    "Hừm, trong mắt tôi cậu chẳng ra làm sao"

    "Có thể là một gã vụng về chăng?"

    "Haha, giờ tôi mới biết tôi là một gã vụng về đấy"

    Dan mỉm cười, hiếm thấy anh đùa như vậy, lâu lắm rồi mới cảm thấy thoải mái

    Bỗng bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, gửi tới là một hồ sơ từ sở cảnh sát.

    "Ồ có vẻ..."

    Dan cầm trên tay tập hồ sơ, anh vỗ vai Luke: "tối nay tới phòng tôi có chuyện quan trọng".

    Luke ngoảnh lại nhìn tập hồ sơ không khỏi tò mò, một lần nữa anh lại phải kìm bản thân lại để chờ đợi

    Và tối ấy Luke mua cho mình bánh mì với một ít mứt dâu quen thuộc, đi dọc con phố anh ngửi thấy một hương hoa dù thoang thoảng nhưng lại vô cùng cuốn hút, chợt làm cho anh nhớ tới người phụ nữ khi trước hay tặng bánh mì nhưng dạo gần đây không thấy cô ấy đâu

    Bỗng trong cái dịu dàng của hương hoa, anh ta còn cảm thấy thêm một luồng khí lạnh ảm đạm như thể có thứ gì cản lấy chân anh, may sao từng quen rồi nên chỉ rùng mình nhẹ dù lần này hơi khác: "ôi trời, có lẽ mình già rồi", người đàn ông cầm trên tay giỏ bánh mì mà thở dài một hơi trên bầu trời

    Thời buổi mà trong các con hẻm đang nhộn nhịp thì trông anh ta cứ như một tên ngốc chẳng khao khát gì, trong đầu chừng chỉ nghĩ về "thiếu nữ hoa hồng đỏ" với giỏ bánh mì mứt trên tay rồi lại bước đi trên con đường ánh đèn mập mờ

    Về tới phòng Luke đặt giỏ bánh bên bàn, anh cởi chiếc khăn len ra lại thở dài một hơi như thể: "cuối cùng cũng về rồi".

    Nhớ tới lời Dan, anh đi vào phòng anh ta nơi mà lò sưởi đã được thắp lên sẵn cùng với người đàn ông đeo kính như đang chờ sẵn

    "Cậu tới rồi?"

    Anh ta đặt quyển sách lên bàn, đi tới kệ lấy một tập hồ sơ

    "Sáng nay tôi mới từ cục an ninh về, cậu xem đi"

    Luke cầm trên tay lật từng trang nhưng không phải cái vẻ hứng thú mà là suy ngẫm

    Gian phòng cứ như ngưng đọng như thể chỉ còn tồn tại đúng hơi ấm của lò củi.

    Bỗng anh ta lên tiếng phá tan sự lặng yên

    "Ngày mai trời có mây không, Dan?"

    Người đàn ông nhìn anh rồi lại lảng đi nơi khác, chất giọng anh ta vang lên như đàn áp giọng nói của Luke mới khi nãy

    "Ngày mai có mây như ta không thể dựa vào điều này được, một phần thôi"

    " 50/50"

    "Tôi biết"

    Trước kia dựa vào manh mối thời tiết tuy vậy phải lúc nào cũng như vậy, nếu thế thì thi thể có khi còn song song với từng ngày, vô lí

    Ngay mai hoa ngập tràn suốt dọc dường thành phố, may sao Luke chỉ dị ứng thời tiết chứ anh không dị ức phấn hoa nếu không giờ này đã ở im trong phòng rồi

    "Hoa đẹp nhỉ?

    Cậu thấy thế nào?"

    Luke tiện tay ngắt một bông hoa hồng bên khung cửa sổ

    "Xin lỗi, tôi thật lòng không hứng thú"

    "Tôi thấy...-"

    Đang nói thì anh ta ngắt lời:

    "Tôi thấy cậu nên tặng bông hoa này cho cô gái kia đấy, đừng đưa nó cho tôi"

    Luke cứ vậy, với vẻ đùa bỡn chả biết khi nào anh ta mới nghiêm túc, chỉ thấy cười thôi cũng chẳng đoán đoán được chàng ta đang nghĩ gì

    "khá lâu rồi tôi gặp cô ấy, thật nhớ vị bánh mì"

    Bỗng đi qua một tiệm hoa, Dan dừng lại ngắm bản thân trong gương với chiếc áo măng tô dài tới đầu gối, đôi lông mày anh nheo lại trông có vẻ có chuyện gì đó buồn

    "Cậu lại vậy nữa rồi"

    "Thật là một kẻ lưu luyến mà".

    Anh chỉ nghĩ như vậy chứ không lỡ nói thành lời

    "Thật nhớ quá"

    "Tôi nhớ đoá hoa ấy, vào ngày này hai năm trước tôi tặng cho em gái tôi một đoá hoa hồng"

    Luke chỉ thở dài, anh cắm bông hoa khi nãy vào túi áo của cái người ấy

    "Ôi trời, thôi nào, hôm nay ta đi công việc đừng có ủ rũ vậy"

    "Tôi vốn là người sống cảm xúc nên ít nhất sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều từ cậu đấy"

    Anh vừa nói mà vừa cười giống như đùa mà cũng là an ủi, thật sự anh ta cũng đau đáu về người anh trai của mình lắm

    "Được rồi"

    "Haha, cậu cười rồi"

    "Thôi đi, cậu đừng có tự ý ngắt hoa"

    Dan nghĩ về bản thân, trong không khí náo nhiệt của lễ hội hoa anh như thể tách biệt, phải chăng anh đã quá nhấn chìm mình trong quá khứ.

    Dẫu vậy bông hoa ấy vẫn cài trên áo anh

    Đi một lúc tới sâu con hẻm cứ như thể bước sang một thế giới khác, ở đây đầy đủ thể loại cho dù cao quý hay thấp kém nhất tựu chung vẫn là kẻ không tốt lành gì

    Phía giữa trung tâm có một nơi vô cùng sầm uất, đây là 'Khu đấu giá' nằm giữa chốn vô luật pháp

    Hai người họ đi sâu bên trong, bỗng ngửi thấy mùi hương man mát

    "Ở đây còn có nước hoa sao?"

    "Đúng, gian đồ có vài món được xịt nước hoa vào nhưng chỉ vài món"

    Nói xong trong khi người đàn ông kia đang nhìn sang phía khác

    Bỗng Luke lại cảm thấy lạnh sống lưng, có mùi hương gì đó anh từng ngửi một lần nhưng không nhớ nổi

    Họ đi tới ngồi vào hàng ghế giữa, phong thái cứ như hai người xuất thân quý tộc vậy, cả chuyện đấu giá dù trong tay không lấy nổi một xu nhưng vẫn thuận lợi qua mắt nhưng gã giàu có thực thụ

    Tới cuối chương trình quả nhiên 'sinerry' xuất hiện và giống hoa này cũng nổi tiếng trong giới ngầm, ở bên ngoài hầu như ai cũng tránh nhắc tới tên nó bởi đây như loài hoa tới từ 'vực đen'

    Bỗng nhiên ánh mắt anh ta va phải nói đàn ông đó thảo nào cứ thấy cảm giác không ổn.

    Hắn với đôi mắt đỏ sẫm trông lên anh trước khán đài hàng nghìn người, dường như trong mắt hắn chỉ tồn tại đúng hình ảnh anh với nụ cười trông kì lạ

    Luke lạnh gáy, anh nhìn vào người bạn vẫn đang chăm chú rồi lại nhìn lên khán đài.

    Một lúc sau phiên đấu giá kết thúc.

    Luke bắt gặp hắn ở một nơi, dù đang đeo mặt nạ hắn vẫn nhận ra

    Hắn ra hiệu chỉ cho hai người đi vào trong cánh gà

    "Lại gặp anh rồi, có vẻ chúng ta có duyên nhỉ?"

    "Vào vấn đề đi, tôi không muốn nói chuyện phiếm"

    "cũng không có gì, nhưng dạo này 'bên kia' đang khá bất ổn, nhớ cẩn thận kẻo rước hoạ vào thân"

    Chợt hắn như thấy bông hoa héo bên áo của Dan liền nở nụ cười vui ẩn

    "Khoan vội đi, tôi có thứ muốn cho anh xem"

    Hắn lấy ra một bông Sinerry vẫn còn trong lồng kính đưa cho Luke

    "Tôi nghĩ anh cần thứ gì tươi mới hơn, phải không?"

    "tôi từ chối nhận"

    "Anh có chắc?"

    "...."

    "Luke, nhận đi, nó có ích đấy"

    Nghe cộng sự nói xong, cậu cố nở nụ cười rồi nhận cho xong

    "Cậu biết không, cẩn thận đấy"

    "Cậu là người 'đặc biệt' với tôi"

    Vài ngày sau khi Dan đang nhâm nhi ly cà phê với một tờ báo trên tay như thường lệ

    Bông hoa kia cũng đã được gửi cho một người quen chuyên về lĩnh vực nghiên cứu thực vật học mà anh ta quen

    Đột nhiên Luke mở cửa ra, anh trông vội vã hơn bình thường

    "Dan...Dan..."

    "Có chuyện gì vậy?

    Trông cậu không ổn...-"

    Luke vắt ẩu chiếc áo bên cửa rồi tới ngay chỗ người đàn ông kia, anh thốt lên với hơi thở ấm như thể mới vội chạy về

    "Cô ấy, mất tích rồi"

    "Cô ấy?

    Là người tặng cậu bánh mì mứt sao?"

    "Đúng rồi, là Loward Lavia"

    "...."

    Người đàn ông quan sát Luke cẩn thận, sau đó anh ta chỉ hạ tờ báo xuống và vỗ vai anh

    "Cậu đoán xem, đên mai trời quang hay u?"

    "Tôi hiểu rồi"

    "Mong không như chúng ta đoán"

    Anh ta ngắm mắt lại rồi thở dài, mọi mệt mỏi cứ thế theo hơi thở đi ra nhưng hơn hết lòng anh vẫn nặng trĩu, có lẽ bản tính tốt lòng ấy lại nổi lên

    Quả nhiên, ngày mai Luke nhìn lên trời, một màn đêm tĩnh lặng, bóng mây che lấp ánh trăng, sự lo lắng trong anh trỗi dậy

    "Dan, thực sự tôi đang lo lắng quá không?"

    Người đàn ông im lặng, khi nhìn lên bầu trời, hàng lông mày anh ta cũng trĩu lại

    "Nếu phán đoán của chúng ta là đúng, thì bây giờ có lẽ sắp có chuyện rồi"

    Anh ta khoác chiếc áo măng tô dài tới đầu gối, đội chiếc mũ đen.

    Cả hai người băng qua con đường hẹp, một lúc sau tới đường lớn, chẳng hiểu sao đêm nay vắng tới lạ thường

    Lúc này trông Luke tĩnh lặng đến lạ thường, ánh mắt anh chẳng còn nụ cười, cứ tĩnh như bóng với trăng vậy

    "Đêm nay, tôi thấy hơi lạnh, cậu có thấy vậy không?"

    "....."

    "!"

    Phía trước nhộn nhịp bất thường, hai người đi tới, Luke sốc không lên lời, anh khuỵ xuống trước thi thể lạnh ngắt của người phụ nữ

    "Dan, chúng ta lại chậm rồi"

    Anh nhìn bên cạnh, đó là viên đá quý bị dẫm nát, điều này như thể đang thách thức hai người họ.

    Lần này bông hoa được găm chính giữa cổ người phụ nữ, Dan quan sát một lúc sau đó anh đi tới đâu đó

    Mặt khác Luke nhanh chóng hiểu được hàm ý, đôi mắt anh ta mở to ra: "chặn họng à?", nghi vấn nảy trong đầu anh ta, để ý người cộng sự bên cạnh đã biến mất.

    Luke biết bản thân chẳng cần nhúng tay vì cộng sự anh ta đã đi trước một bước

    Lúc này anh nghe được mấy người phụ nữ bên cạnh nói chuyện: "Cô ta tội nghiệp lắm, có tên chồng bỉ ổi, hắn ta trốn rồi bán cô ta lại cho chủ nhà lầu, còn con cô ta nữa, chắc cũng bị mang vào cô nhi viện rồi"

    Chẳng hiểu sao trông anh ta lúc này tối tăm hơn bình thường, anh đi tìm Dan nói một câu trước kia mình không hề nghĩ tới

    "Dan, cậu mang theo thuốc không?

    Cho tôi một điếu đi, hôm nay mệt quá"

    "Vừa phải thôi, đừng quá trớn"

    Dan đưa cho Luke một điếu thuốc, sau đó cả hai cùng ngồi trầm ngâm trước một bậc thềm

    "Hiếm lắm tôi mới động tới thứ này, nhưng thực sự..."

    "Tôi biết rồi, cậu không cần cố nói ra đâu"

    "Còn cậu, vẫn tinh như mọi ngày nhỉ ?"

    Luke cười nhạt, sau đó anh đứng lên vứt đi điếu thuốc mới được một nửa

    "Tôi quyết định rồi"
     
    Back
    Top Bottom