Khu phố Baker được khoanh đậm, trong sáu mươi năm trở lại đây đã có vô số thiếu nữ từ mười tám đến hai mươi hai tuổi bị mất mạng, giữa ngực họ cắm bông hoa đỏ gọi là hoa "Sinerry"
một loài hoa ban đầu màu trắng tinh khiết nhưng sau khi hấp thụ nước, cánh hoa sẽ chuyển sang màu tương tự với màu nước cả kể đặc tính nên loài hoa này được cấm bán nhưng trong trợ đen vẫn tồn tại những tay buôn giống hoa Sinerry với giá cao ngất ngưởng.
Sau khi tiếng đóng cửa sập xuống, làn gió đông lạnh lẽo cuốn lấy Luke như thể lại sắp có chuyện gì không hay đến với anh.
21:00 tiếng chuông đồng hồ từ toà tháp phía xa vọng lại, anh ngước về phía tháp đồng hồ thở một hơi dài đầy làn khói trắng
Đường Baker lúc này âm u, màn sương dày lớp lớp chồng lên nhau hoà lẫn với cái khí lạnh của đêm đông.
Trên con đường tối dường như ánh đèn cũng chẳng thế soi rõ nổi nơi anh đi, được một lúc anh ta dừng lại nhìn chiếc biển quảng cáo tạm bợ: "Bán bánh mì".
Luke nhắm mắt rồi trông mặt lên bầu trời như thể hưởng thụ sự thoải mái, khoé miệng anh mỉm cười mãn nguyện trước cái lạnh của đêm đông.
Miếng bánh mì chưa kịp bỏ vào miệng, một tiếng la thất thanh vọng vào khiến đôi đồng tử cửa anh ta phải co lại vì giật mình.
Anh vội vàng bỏ dở miếng bánh mì và lập tức đuổi theo âm thanh nhanh như một cơn gió.
Tàn điếu thuốc chưa kịp gạt xuống, tiếng gọi của sự đau đớn hối thúc người đàn ông buông xuống căng thẳng cá nhân, anh ta ngước đầu nhìn bầu trời đầy sương như thể đang ám chỉ chính bản thân bây giờ vậy.
Thoáng chốc sau, mái tóc đen của một người nào.
đó rũ rượi trên nền đất, Luke chầm chậm đi tới cảnh khiến anh phải nheo mắt lại vì quá khó coi, Dan cũng vừa kịp, bước chân của anh chậm dần lại, đôi mắt hé to hơn dáng vẻ điềm tĩnh khi thường khi nhìn thấy cái xác bị chết cứng giữa con hẻm vắng.
Anh khuỵ một chân xuống nền gạch ẩm, chậm rãi đặt hai đầu ngón tay ấn nhẹ lên động mạch chủ trên cổ người phụ nữ.
Qua một thời gian ngắn nét mặt của anh trầm lắng xuống.
"Chúng ta tới muộn rồi."
Giọng anh trầm, xen chút khàn khàn.
Dan nhìn tử thi tái nhợt của người phụ nữ, mày anh nhíu lại xem xét: giữa ngực cô ta bị đâm xuống một bông hồng rực sắc đỏ,
"Sinerry" lại là "Sinerry" loài hoa quyền quý khiến bao gã điên rồ phải bỏ tiền túi mua cho bằng được nhằm tôn danh cái tôi của mình, khiến người ta phải lạnh gáy vì nó hấp thụ mọi loại độc tố, bôi lên vụ án "thiếu nữ hoa hồng đỏ" một vẻ đoan trang nhưng lại vô cùng nhơ nhuốc của lầm lỗi.
Luke kéo nhẹ chiếc mũ của mình xuống nhìn vào sâu thẳm bóng tối trong con hẻm, anh biết giờ có đuổi theo chỉ tổn tốn sức vô công.
Nhìn vào cái vẻ trầm lắng của người cộng sự bên cạnh, anh biết anh ta lại nghĩ tới người em gái quá cố trước kia, một hình ảnh không thể nào phôi phai trong dòng kí ức đen trắng.
Vẫn là lần này, họ lại không tìm thêm được manh mối gì ngay cả một dấu chân hay hung khí vì kẻ phạm tội là gã ma cà rồng cũng không tìm thấy ngoài hai dấu răng nhọn của một người trưởng thành.
"Không được, khoan đã Dan"
Luke lật lại vài tấm ảnh và phát hiện điều gì đó, anh kêu Dan mặc một chiếc áo khoác da.
Sau khi phối hợp theo lời, bất chợt anh ta đẩy người đàn ông ấy vào sát tường rồi ôm lấy người anh ta một cách thô bạo khiến ngay bản thân anh ta cũng không thể hiểu nổi.
Khuôn mặt người đàn ông trở nên nhăn nhó, Luke tiếp tục chặt lại, anh nắm lấy xương hàm anh ta, một bên tay giữ chặt phần thắt lưng cho tới khi mũi của anh gần chạm tới cổ của người đàn ông thì anh dừng lại nở nụ cười hết sức vô tư.
"Rồi, cảm ơn cậu"
Anh ta cũng hiểu được chuyện gì đành mỉm cười cho qua, Luke đi xung quanh những vết nhăn trên áo, Dan cũng phối hợp giữ cho mình ở tư thế bất động.
"Tôi từng học qua hội hoạ nên biết một chút"
Anh nháy mắt và đưa bức ảnh cho người đàn ông, Luke chỉ chi tiết từng nếp nhăn trên áo, Dan vừa nghe tay anh vừa chầm chậm tháo chiếc áo da ra và ngồi vào ghế lắng nghe từng câu người phía đối nói, vậy là đã có một sợi chỉ trong sơ đồ manh mối của cả hai.
Dan mỉm cười, tay anh chống lên gò má thấm từng lời của Luke chỉ là họ vẫn chưa tìm được tại sao tên sát nhân lại làm như vậy.
Tối ấy, Dan đi vào phòng của mình, anh tháo chiếc kính ra rồi ngồi bên khung cửa sổ ngắm tấm ảnh của người em gái, lòng anh không thể nào không trách bản thân hồi ấy quá ngây thơ.
Đối với Dan, nụ cười cô gái ấy như thay thế mặt trời thực trong tâm hồn lạnh lẽo của anh.
"Con bé mới chỉ tìm được tình yêu, thực sự tôi không muốn xa nó nhưng nó cũng trưởng thành rồi"
"Chỉ không ngờ nó lại ra đi nhanh như vậy ở tuổi 18, nó còn quá non nớt"
"Trách xã hội này quá ngang tàn và thối rữa"
Anh đi ra ngoài ban công châm một điếu thuốc, rồi một điếu nữa.
Dan nhìn vào điếu thuốc mình vừa châm, hoài nghi về bản thân mình.
Đúng lúc này Luke đi tới, anh tước lấy điếu thuốc dang dở trên tay Dan.
"Dan, có chuyện gì sao ?"
"Cậu vừa phải thôi, có chuyện gì nói với tôi"
Dan mỉm cười, nhưng đôi mắt của anh lại chẳng hề cười.
"Cậu biết đấy, xã hội này thật thối nát, bản chất xã hội...tốt đẹp, chỉ là thứ xa xỉ tính trên đầu ngón tay"
"Con người hám lợi, hám nhu cầu của cá nhân, xã hội bây giờ không hề trung hoà như màn sương"
"Nó cách nhau tầng tầng lớp lớp như những đám mây, nhưng...."
"tôi đã không thấy mây trắng từ lâu lắm rồi"
Giọng của anh trầm theo từng câu nói, Luke thấu được nỗi buồn của anh ta nhưng chẳng thể nói lời nào, anh chỉ biết quàng tay qua vai người đàn ông ấy như một sự đồng cảm
"Liệu người chết có thể trở về nhân gian được không?"
Dan lại cười, anh cũng vỗ lấy vai người bạn thân, chiếc kính mắt cũng bị màn sương làm mờ.
"Nó mới chỉ hai mươi tuổi thôi đấy, mang thai hai đứa nhỏ rồi, tôi chẳng thể đưa nó trở về nhân gian được, càng không thể bảo vệ nó "
Anh cười trong tiếng thở dài.
"Cậu có biết tôi ghét thứ gì nhất không?"
"Lũ ma cà rồng?"
"Không"
đôi mắt người đàn ông ấy qua lớp kính có chút sắc lạnh.
Dan không nói gì thêm rồi trở về phòng mình, dù sao chút tâm sự ngắn cũng làm tâm trí được thả lỏng hơn, ít nhất đó là đêm mà anh ta có thể ngủ trong yên bình.
Sáng sớm hôm sau, màn sương lại che mờ ô cửa số, từ phòng khách thoảng qua hương cafe nồng ấm.
Người đàn ông chỉ mới đêm qua như một người đầy tâm sự giờ lại trở về dáng vẻ vốn có ban đầu.
Quả nhiên cỗ thi thể đêm qua đã được đăng lên báo, Luke ngáp một hơi dài hỏi:
" Có thông tin gì quan trọng không ?
"
" Không, đêm qua tôi đã quan sát hết rồi, hôm nay chúng ta cần dành thời gian cho chuyện khác "
Nói xong người đàn ông gấp tờ báo lại rồi choàng chiếc áo khoác lên, anh ta liếc mắt ra phía cửa ám hiệu: "Đi thôi".
Dọc theo con phố Baker, hai người đàn ông tới một sở cảnh sát nhưng có vẻ người ở đây khá khó tính vì cả đêm qua họ phải điều tra rất nhiều thứ, mới ban đầu do chưa biết danh tiếng nên họ làm khó hai người tới cả gần nửa giờ đồng hồ, sau cùng cũng nhờ tài thuyết phục của Luke mà phía cảnh sát đã đưa gần như tất tần tật tài liệu về kỳ án " thiếu nữ hoa hồng đỏ ".
Vài ngày sau đó hầu như anh ta dành toàn bộ thời gian để giam mình trong phòng kín tới mức không dám mở cửa sổ chỉ vì lo gió sẽ cuốn bay mấy tập tài liệu, đèn cũng không biết đã mở bao nhiêu tiếng.
Luke nhìn quầng thâm trên mắt mình làm cho anh cảm giác như đã già thêm mấy tuổi, tới mức giọng anh khàn đi vì thiếu nước.
Sợi chỉ đỏ trên bức tường gạch ngày càng nhiều, không biết anh ta đã gõ bao nhiêu chiếc đinh, gán bao nhiêu tấm ảnh trên đó có lẽ người thường nhìn vào cũng chẳng hiểu anh đang làm gì nữa, nhìn không khác mớ hỗn độn là bao.
Tối đó anh ta ngủ gục ngay trên bàn mấy giờ đồng hồ y như rằng khi tỉnh dậy bộ não được thanh lọc.
Luke mở to đôi mắt ra, anh cười rạng rỡ tới phòng người kia
" Dan!
Tôi tìm ra rồi !"