Khác Mysteries of the Land of Fog (Kỳ án xứ sở sương mù)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406755355-256-k724587.jpg

Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
Tác giả: TrangTrn011469
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lock

Truyện có yếu tố trinh thám, tâm lý, gothic (yếu tố siêu nhiên, u ám).

Kể về hành trình tìm ra sự thật về kỳ án "Thiếu nữ hoa hồng đỏ" đã tồn tại sáu thập kỉ chưa có lời giải mã.

Hai nam nhân vật chính mỗi người mang một quá khứ bi thương (người thân là nạn nhân của kỳ án).

Đặc điểm truyện: bối cảnh u ám, tuyến tâm lý nhân vật được miêu tả theo mạch truyện, án mạng liên hoàn, có miêu tả tử thi ở một vài đoạn.

Tình trạng: đang tiến hành

Bản quyền: bảo lưu mọi quyền



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Veil of Normalcy
  • The Child Of God
  • Suite side of the Passion
  • Son of Dragon Slayer
  • Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 1: Án mạng chuyến tàu (1)


    London, vào cuối thế kỷ XVIII một vụ án đã sáu mươi năm chưa có kết luận mang tên: "Thiếu nữ hoa hồng đỏ".

    ****************

    Người đàn ông này tên là Luke Alden, hai mươi bảy tuổi, hiện đang thất nghiệp.

    Anh tự nhận mình là thám tử dù chẳng khác nào một người chỉ đam mê đọc báo về những vụ án mạng.

    Nghe nói ở London - thủ đô tráng lệ của Anh, thông qua một bài báo từ mấy năm trước về kỳ án "Thiếu nữ hoa hồng đỏ" mà Luke đã đọc qua nhiều lần, anh bắt chuyến tàu thẳng tới thủ đô được người ta nhắc với cái tên "Thủ Đô Ngàn Sương".

    Kịp lúc bước lên toa thứ hai, anh trông thấy một người đàn ông trẻ thuộc tầng lớp tri thức trông có vẻ trạc tuổi mình.

    Luke hướng mắt sang phía người đàn ông cảm thấy người này có gì đó khó thể diễn tả bằng lời, một sự cuốn hút lạ thường.

    Đột nhiên làn gió vụt qua khiến anh thoáng rùng mình.

    Anh có cảm giác không hay khi trông thấy một người đàn ông đội mũ che kín mặt, bên tay cầm một chiếc vali đen có vẻ rất vội vàng .

    " Khụ khụ!

    "

    Sở dĩ thể chất Luke có vấn đề về mùa đông nên cứ hễ có chấn động y như rằng lên cơn hen suyễn.

    Bất giác người đàn ông anh có ấn tượng kia cũng ngoái đầu về phía sau, anh ta nhíu mày lại như đã phát hiện ra điều gì

    Ngay khi chuẩn bị gấp cuốn sách thì chợt một cơn gió ngang qua vướng tầm nhìn người đàn ông, anh gạt tóc ra với vẻ hơi khó chịu.

    Bên khác, Luke tháo tạm chiếc áo choàng vướng víu đi do vội vã nên không để ý đã đặt ở đâu, vô tình lại là chỗ người đàn ông ấy.

    Anh ta nhìn chàng thám tử vụng về kia không biết nói gì hơn

    Khi này trên khoang tàu như một cuộc vật lộn, Luke bắt được khuỷu tay người đàn ông kia thì nhanh chóng lấy sức nặng của bản thân ép người kia xuống đất sau đó dùng lực mạnh để ấn gáy hắn ta xuống.

    Khi toa tàu chuẩn bị đi tới đường hầm đồng thời chiếc vali kia cũng bị anh thẳng tay ném ra ngoài biển rồi một chấn động lớn vang lên, cả không gian dường như rung lắc như thể động đất, tới cửa kính tưởng chừng như sắp vỡ vụn.

    " Nhân viên an ninh đâu!

    Mau trói hắn ta lại!

    "

    Trong lúc nguy cấp anh ta không hề để tâm tới những ánh mắt ngỡ ngàng của hành khách, cả cục an ninh của toa tàu cũng phải giật mình khi anh ta quát tới lần thứ hai nhưng khi thấy biểu cảm trên khuôn mặt của kẻ xách vali thì Luke dường như nhận ra gì đó, trong đầu anh đặt tới cả trăm câu hỏi: "tại sao tên này lại "ôm" vali?", "Tại sao hắn lại có vẻ hoảng loạn như này?", "Không lẽ hắn muốn tự sát sao?" và "tại sao hắn lại "có vẻ"sợ như vậy?"

    Bất chợt nhận ra điều gì, anh ra lệnh cho bộ phận an ninh như thể là cấp trên dù chỉ là một người vô danh

    " Rà soát lại tất cả hành khách ngay!

    "

    Bên phía kia cũng có chút tự cao nên không định nghe lời nhưng sau khi bị anh sỉ vả một trận thì họ mới bắt đầu rà soát lại.

    Luke đi lại quanh khoang tàu thì thấy một chiếc móng tay giả dài tầm một đốt ngón tay người đàn ông trưởng thành, quả nhiên thiếu người.

    Sau khi giải quyết mớ rắc rối, Luke theo thói quen đưa tay vào túi áo lấy khăn nhưng lần này anh lại quên mất mình mới ném chiếc áo từ đâu không hay.

    Anh đi dọc xuống từng hàng ghế thấy chiếc áo của mình được gấp gọn còn bên cạnh là người đàn ông ấy, dường như thế giới anh ta chỉ toàn là những con chữ dài lê thê trên cuốn sách.

    Chuyện này coi như anh chỉ giúp đỡ phía điều tra chứ không hề định can thiệp vào nên việc thẩm vấn không quan tâm, chỉ nhìn vào ánh mắt người đàn ông kia là anh ta biết tên đó không có chủ ý, ngược lại với thái độ đó chắc hẳn chả làm được gì nên hồn.

    Sau khi giải quyết mớ rắc rối, Luke theo thói quen đưa tay vào túi áo lấy khăn nhưng lần này anh lại quên mất mình mới ném chiếc áo từ đâu không hay.

    Anh đi dọc xuống từng hàng ghế thấy chiếc áo của mình được gấp gọn còn bên cạnh là người đàn ông ấy, dường như thế giới anh ta chỉ toàn là những con chữ dài lê thê trên cuốn sách.

    " Xin thứ lỗi, áo của tôi..."

    Người đàn ông hạ kính xuống, đôi mắt anh ta trong như thuỷ tinh, giọng nói cũng trầm ấm, cuốn hút.

    " Anh là....người khi nãy đúng không?

    ".

    " Ồ, không ngờ anh còn để ý tới tôi ".

    Luke gãi đầu mình, anh nở ra nụ cười gượng gạo.

    " Không sao, áo của anh đây ".

    Người đàn ông đưa cho anh chiếc áo với giọng nói như thể không có gì nhưng nhìn cách gấp là anh ta biết đây là người gọn gàng, ít nhất là hơn mình.

    Luke nhận lấy chiếc áo đồng thời ngồi đối diện người đàn ông đó.

    " Cảm ơn anh, tiện thể tôi là Luke Alden, chúng ta trông có vẻ bằng tuổi nhau ?

    ".

    "....."

    Sự lạnh lùng của người đàn ông đó cũng khiến người hiếu kì như anh cảm thấy thú vị vì vốn dĩ anh là người có xu hướng thích bắt chuyện với người ít nói.

    Làn gió bên cửa sổ khiến mũi anh ta có chút cay, thấy vậy người đối diện ấy đưa tay kéo chiếc rèm lại, đồng thời anh ta cũng mở lời.

    " Tôi là Dan Adwards".

    Anh gấp mặt cuốn sách lại rồi đưa mắt hướng về phía Luke trong vài giây sau đó cất lên một giọng có thể nói trầm ấm hơn cả sự nồng nàn của lò sưởi.

    " Anh khoảng hai mươi bảy tuổi nhỉ?

    ".

    " Anh nói đúng rồi nhưng không phải 'khoảng', tôi nghĩ rằng chúng ta bằng tuổi nhau đấy ".

    Nói xong anh nháy mắt mỉm cười rồi lại đưa tờ báo cũ lên đọc.

    Thấy người đối diện mình quàng khăn kín tới miệng, người đàn ông từ tốn rót một chén trà đưa cho anh.

    " Đây là trà mật ong, mời dùng ".

    " Anh quả thật là chu đáo, cảm ơn nhiều ".

    Luke nhâm nhi một chút như để thưởng vị thơm là chủ yếu sau lại hạ chén trà xuống, đôi mắt anh chăm chú vào từng hàng chữ trên tờ báo đã đọc đi đọc lại tới vài ba lần.

    Người đàn ông trông thấy mặt sau dù chỉ lướt qua cũng đã biết: "Kỳ án "Thiếu nữ hoa hồng đỏ"?

    Anh tới London đúng không ?".

    Anh ta dường như không hề bất ngờ mấy vì ngay khi nhìn thấy người đàn ông này đã đủ để thấy anh ta không phải người tầm thường.

    " Đúng vậy, nhưng giá thuê phòng ở trên đó cao quá, có lẽ một mình tôi không thể chi trả hết được ".
     
    Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 2: Án mạng chuyến tàu (2) - Hồi tưởng quá khứ


    Không hiểu sao hai người vừa mới gặp đã như thể hiểu người như hiểu mình, không cần phải nói nhiều sau khi tới ga tàu của thủ đô London thì đôi người đó đã quyết định ở chung một phòng để cho chuyện tiền nong dễ thở hơn.

    Đêm Luke ra ngoài ban công, anh hướng mặt lên vầng trăng để hưởng thụ làn gió nếu như giờ mà có rượu thì tốt biết bao, vô tình anh nhớ tới chiếc móng tay giả.

    Anh đưa lên ánh trăng để soi rõ, chiếc móng giả dài và nhọn không chắc đây phải loại phụ nữ thường dùng song chính anh cũng không hề biết một chút nào về phụ nữ cứ như một tên khờ.

    Một bên khác, Dan ngồi trước bếp sưởi, anh lấy trong hộp ra một chiếc nhẫn, dưới nguồn sáng ấm của từng đốm lửa bay lên, viên đá quý nhỏ lấp lánh nhưng lại chai sạn như tượng chưng cho một quá khứ đã mất vĩnh viễn không thể trở về.

    Trong suốt một thời gian dài anh ta chỉ ngắm chiếc nhẫn đó nhưng trong đôi mắt nâu sẫm lại chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

    Luke đi vào, trên tay vẫn cầm chiếc móng giả.

    " Anh có vợ rồi à ?

    "

    " Không, đây là di vật của em gái tôi nhưng em ấy đã mất cách đây hai năm rồi "

    Người đàn ông nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, ngọn lửa giận trong lòng như đang thổi bừng lên, anh ta nhoài người về sau, chỉ biết lấy hơi ấm bàn tay đậy lên đôi mắt để kiềm hãm cơn giận lại nhưng khi vừa cất lời, giọng anh ta chứa đầy hơi thở nặng nề, trầm tới đáng sợ.

    " Em gái tôi...là nạn nhân của vụ án "thiếu nữ hoa hồng đỏ", khi 20 tuổi nó mang thai hai đứa con sinh đôi nhưng...- "

    " Xin lỗi, tôi nói hơi nhiều "

    Đôi mắt anh ta chùn xuống, muốn nói nhưng rồi lại thôi vì vốn dĩ đó là một kí ức đau buồn.

    Luke cũng đoán được chuyện gì nên khéo léo chuyển chủ đề, anh đưa chiếc móng tay cho Dan xem, vừa chỉ nhìn qua anh ta đã nhận ra.

    " Phụ nữ không ai lại mang bộ móng như vậy, có lẽ, là của một người nào đó muốn chứng tỏ quyền lực nên mới mang thứ này "

    " Ừ, mà London có quỷ nhỉ?

    Ý tôi là ma cà rồng ấy ".

    Vừa dứt câu anh đã bị ánh mắt của người bạn kia làm cho rùng mình cứ như thể anh sắp bị ăn thịt tới nơi rồi vậy.

    Nhớ lại quá khứ đó lại khiến Dan trở nên trầm lặng hơn cả khi trên toa tàu, anh ta đan hai bàn tay vào với nhau, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống câu nói của Luke, miệng liên tục lầm bẩm hai chữ: "khốn nạn".

    " Cậu...có sao không ?

    "

    Anh lo lắng cho bạn nên định vỗ vai an ủi nhưng không ngờ lại bị anh ta vạch một phần áo trên cổ ra nói với chất giọng cay nghiệt như muốn thiêu sống toàn bộ thứ "khốn nạn" đó.

    " Cậu hiểu chứ?

    Bọn quỷ khốn nạn đó sẽ ghim cả hàm răng vào cổ cậu rồi hút cho tới đi thân thể cậu chỉ còn bộ xương khô thì chúng mới bỏ đi ".

    " Khốn nạn, đều là một lũ rác rưởi chỉ biết nếm mùi máu tươi ".

    " như em gái tôi bị vậy, lúc tôi mua bánh cho em nhưng đi tới nửa đường tôi chỉ thấy cái xác lạnh ngắt của nó.

    Vết răng đó thâm tím một vệt trên cổ em ấy ".

    " Chính chỗ này ".

    Anh ta ấn mạnh đầu ngón tay mình vào rìa cổ của Luke, đây cũng là lần đầu anh thấy một mặt đáng sợ của anh ta.

    Một vài giây sau Dan lấy lại được bình tĩnh và buông tay khỏi cổ anh.

    " Xin lỗi cậu, đôi khi cảm xúc tôi thật khó kiểm soát, nó là đứa em gái duy nhất của tôi "

    Nói xong anh ta đi về phòng mình với tâm trạng khó diễn tả, thấy thế anh giữ lấy tay người đàn ông ấy lại, anh ta chỉ nhẹ nhàng đẩy tay anh ra.

    " Tôi không sao, dù sao đó cũng đã là quá khứ chỉ là tôi có chút bồng bột đã khiến cậu bận tâm rồi ".

    Sáng ngày mai Luke đi dạo trên đường phố, khi này gió lại nổi lên, trận tuyết đêm qua cũng khiến con đường trở nên nặng nề, dù đã mặc mấy lớp áo nhưng cảm giác vẫn chưa đủ, cái lạnh lẫn xuyên qua từng sợi vải len trên chiếc khăn quàng của Luke, mùi hương thơm nức của chiếc bánh mì mới ra lò lại gợi cho anh những kỉ niệm tưởng chừng đã quên nhưng anh lại chỉ muốn chôn vùi nó vào sâu trong quá khứ.

    Đôi mắt anh ta chùn xuống, anh đứng thẫn thờ trước cửa hàng bánh mì cứ như một pho tượng rồi lúc sau mới nhớ tới người bạn của mình tiện thể mua luôn cho anh ta.

    Khi về tới nhà anh vẫn thấy người bạn của mình cặm cụi bên đống tài liệu không rời mắt, dáng vẻ đó mới đúng như dáng vẻ của lần đầu hai người gặp nhau.

    Anh ta thở một hơi dài rồi vuốt ngược tóc mình lên, tia nắng ấm rọi xuống làm rõ từng đường nét trên khuôn mặt nhìn chân thực giống như một bức tranh, ngay cả Luke cũng phải đứng ở cửa một lúc rồi mới đi vào.

    Một mùi cafe nồng nàn làm cả gian phòng trở nên ấm cúng, Dan rót một ly cafe nhâm nhi sau đó anh đóng tập tài liệu lại hướng mắt về phía người bên kia.

    " Cậu về rồi à ?

    "

    " Tôi mới mượn được bên tổ điều tra vài thông tin quan trọng "

    " Ồ, tôi cũng từng tới đó mượn nhưng không được, cậu làm sao vậy ?

    "

    Anh ta nhìn Luke rồi mỉm cười nhẹ: "Có lẽ nhìn cậu không đáng tin?".

    " Haha, vậy chắc họ không có con mắt nhìn người rồi "

    Dan không nói gì, vẫn giữ nụ cười mờ nhạt trên môi một lúc rồi lại quay lại dáng vẻ điềm đạm ban đầu.

    Anh đưa tập tài liệu cho Luke.

    " cậu xem qua đi, tối nay tôi sẽ ra ngoài một chuyến "

    Anh ta lật cẩn thận từng trang giấy không bỏ sót một chữ, trong đầu suy nghĩ gì đó rồi bất giác chạm lên cổ mình cảm thấy có chút nhột nhột khó chịu.

    Anh trở về phòng ngủ của mình, bật chiếc đèn duy nhất lên, tiếng đóng cửa vang lên trong không gian tĩnh mịch, cho đến tận tối khuya mới khẽ mở ra.

    Khi này trong nhà không một tiếng động, chỉ nghe tiếng gió lùa thoảng qua từ khe cửa sổ.

    Anh nhìn ra bên ngoài không khỏi phải chán nản khi mới sáng còn hy vọng đêm không tuyết nhưng thực tại lại đưa anh ta trở về sống chung với cái rét âm độ.

    Luke co người lại dường như không muốn rời khỏi nhà, anh ma sát đôi bàn tay với nhau cho tới khi lớp biểu bì có mùi khen khét nhưng nghĩ về hồ sơ án mạng "thiếu nữ hoa hồng đỏ" ấy khiến anh lại hứng khởi muốn rời khỏi căn nhà này.
     
    Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 3: "Sinerry"-Đoá hoa từ địa ngục.


    Khu phố Baker được khoanh đậm, trong sáu mươi năm trở lại đây đã có vô số thiếu nữ từ mười tám đến hai mươi hai tuổi bị mất mạng, giữa ngực họ cắm bông hoa đỏ gọi là hoa "Sinerry"

    một loài hoa ban đầu màu trắng tinh khiết nhưng sau khi hấp thụ nước, cánh hoa sẽ chuyển sang màu tương tự với màu nước cả kể đặc tính nên loài hoa này được cấm bán nhưng trong trợ đen vẫn tồn tại những tay buôn giống hoa Sinerry với giá cao ngất ngưởng.

    Sau khi tiếng đóng cửa sập xuống, làn gió đông lạnh lẽo cuốn lấy Luke như thể lại sắp có chuyện gì không hay đến với anh.

    21:00 tiếng chuông đồng hồ từ toà tháp phía xa vọng lại, anh ngước về phía tháp đồng hồ thở một hơi dài đầy làn khói trắng

    Đường Baker lúc này âm u, màn sương dày lớp lớp chồng lên nhau hoà lẫn với cái khí lạnh của đêm đông.

    Trên con đường tối dường như ánh đèn cũng chẳng thế soi rõ nổi nơi anh đi, được một lúc anh ta dừng lại nhìn chiếc biển quảng cáo tạm bợ: "Bán bánh mì".

    Luke nhắm mắt rồi trông mặt lên bầu trời như thể hưởng thụ sự thoải mái, khoé miệng anh mỉm cười mãn nguyện trước cái lạnh của đêm đông.

    Miếng bánh mì chưa kịp bỏ vào miệng, một tiếng la thất thanh vọng vào khiến đôi đồng tử cửa anh ta phải co lại vì giật mình.

    Anh vội vàng bỏ dở miếng bánh mì và lập tức đuổi theo âm thanh nhanh như một cơn gió.

    Tàn điếu thuốc chưa kịp gạt xuống, tiếng gọi của sự đau đớn hối thúc người đàn ông buông xuống căng thẳng cá nhân, anh ta ngước đầu nhìn bầu trời đầy sương như thể đang ám chỉ chính bản thân bây giờ vậy.

    Thoáng chốc sau, mái tóc đen của một người nào.

    đó rũ rượi trên nền đất, Luke chầm chậm đi tới cảnh khiến anh phải nheo mắt lại vì quá khó coi, Dan cũng vừa kịp, bước chân của anh chậm dần lại, đôi mắt hé to hơn dáng vẻ điềm tĩnh khi thường khi nhìn thấy cái xác bị chết cứng giữa con hẻm vắng.

    Anh khuỵ một chân xuống nền gạch ẩm, chậm rãi đặt hai đầu ngón tay ấn nhẹ lên động mạch chủ trên cổ người phụ nữ.

    Qua một thời gian ngắn nét mặt của anh trầm lắng xuống.

    "Chúng ta tới muộn rồi."

    Giọng anh trầm, xen chút khàn khàn.

    Dan nhìn tử thi tái nhợt của người phụ nữ, mày anh nhíu lại xem xét: giữa ngực cô ta bị đâm xuống một bông hồng rực sắc đỏ,

    "Sinerry" lại là "Sinerry" loài hoa quyền quý khiến bao gã điên rồ phải bỏ tiền túi mua cho bằng được nhằm tôn danh cái tôi của mình, khiến người ta phải lạnh gáy vì nó hấp thụ mọi loại độc tố, bôi lên vụ án "thiếu nữ hoa hồng đỏ" một vẻ đoan trang nhưng lại vô cùng nhơ nhuốc của lầm lỗi.

    Luke kéo nhẹ chiếc mũ của mình xuống nhìn vào sâu thẳm bóng tối trong con hẻm, anh biết giờ có đuổi theo chỉ tổn tốn sức vô công.

    Nhìn vào cái vẻ trầm lắng của người cộng sự bên cạnh, anh biết anh ta lại nghĩ tới người em gái quá cố trước kia, một hình ảnh không thể nào phôi phai trong dòng kí ức đen trắng.

    Vẫn là lần này, họ lại không tìm thêm được manh mối gì ngay cả một dấu chân hay hung khí vì kẻ phạm tội là gã ma cà rồng cũng không tìm thấy ngoài hai dấu răng nhọn của một người trưởng thành.

    "Không được, khoan đã Dan"

    Luke lật lại vài tấm ảnh và phát hiện điều gì đó, anh kêu Dan mặc một chiếc áo khoác da.

    Sau khi phối hợp theo lời, bất chợt anh ta đẩy người đàn ông ấy vào sát tường rồi ôm lấy người anh ta một cách thô bạo khiến ngay bản thân anh ta cũng không thể hiểu nổi.

    Khuôn mặt người đàn ông trở nên nhăn nhó, Luke tiếp tục chặt lại, anh nắm lấy xương hàm anh ta, một bên tay giữ chặt phần thắt lưng cho tới khi mũi của anh gần chạm tới cổ của người đàn ông thì anh dừng lại nở nụ cười hết sức vô tư.

    "Rồi, cảm ơn cậu"

    Anh ta cũng hiểu được chuyện gì đành mỉm cười cho qua, Luke đi xung quanh những vết nhăn trên áo, Dan cũng phối hợp giữ cho mình ở tư thế bất động.

    "Tôi từng học qua hội hoạ nên biết một chút"

    Anh nháy mắt và đưa bức ảnh cho người đàn ông, Luke chỉ chi tiết từng nếp nhăn trên áo, Dan vừa nghe tay anh vừa chầm chậm tháo chiếc áo da ra và ngồi vào ghế lắng nghe từng câu người phía đối nói, vậy là đã có một sợi chỉ trong sơ đồ manh mối của cả hai.

    Dan mỉm cười, tay anh chống lên gò má thấm từng lời của Luke chỉ là họ vẫn chưa tìm được tại sao tên sát nhân lại làm như vậy.

    Tối ấy, Dan đi vào phòng của mình, anh tháo chiếc kính ra rồi ngồi bên khung cửa sổ ngắm tấm ảnh của người em gái, lòng anh không thể nào không trách bản thân hồi ấy quá ngây thơ.

    Đối với Dan, nụ cười cô gái ấy như thay thế mặt trời thực trong tâm hồn lạnh lẽo của anh.

    "Con bé mới chỉ tìm được tình yêu, thực sự tôi không muốn xa nó nhưng nó cũng trưởng thành rồi"

    "Chỉ không ngờ nó lại ra đi nhanh như vậy ở tuổi 18, nó còn quá non nớt"

    "Trách xã hội này quá ngang tàn và thối rữa"

    Anh đi ra ngoài ban công châm một điếu thuốc, rồi một điếu nữa.

    Dan nhìn vào điếu thuốc mình vừa châm, hoài nghi về bản thân mình.

    Đúng lúc này Luke đi tới, anh tước lấy điếu thuốc dang dở trên tay Dan.

    "Dan, có chuyện gì sao ?"

    "Cậu vừa phải thôi, có chuyện gì nói với tôi"

    Dan mỉm cười, nhưng đôi mắt của anh lại chẳng hề cười.

    "Cậu biết đấy, xã hội này thật thối nát, bản chất xã hội...tốt đẹp, chỉ là thứ xa xỉ tính trên đầu ngón tay"

    "Con người hám lợi, hám nhu cầu của cá nhân, xã hội bây giờ không hề trung hoà như màn sương"

    "Nó cách nhau tầng tầng lớp lớp như những đám mây, nhưng...."

    "tôi đã không thấy mây trắng từ lâu lắm rồi"

    Giọng của anh trầm theo từng câu nói, Luke thấu được nỗi buồn của anh ta nhưng chẳng thể nói lời nào, anh chỉ biết quàng tay qua vai người đàn ông ấy như một sự đồng cảm

    "Liệu người chết có thể trở về nhân gian được không?"

    Dan lại cười, anh cũng vỗ lấy vai người bạn thân, chiếc kính mắt cũng bị màn sương làm mờ.

    "Nó mới chỉ hai mươi tuổi thôi đấy, mang thai hai đứa nhỏ rồi, tôi chẳng thể đưa nó trở về nhân gian được, càng không thể bảo vệ nó "

    Anh cười trong tiếng thở dài.

    "Cậu có biết tôi ghét thứ gì nhất không?"

    "Lũ ma cà rồng?"

    "Không"

    đôi mắt người đàn ông ấy qua lớp kính có chút sắc lạnh.

    Dan không nói gì thêm rồi trở về phòng mình, dù sao chút tâm sự ngắn cũng làm tâm trí được thả lỏng hơn, ít nhất đó là đêm mà anh ta có thể ngủ trong yên bình.

    Sáng sớm hôm sau, màn sương lại che mờ ô cửa số, từ phòng khách thoảng qua hương cafe nồng ấm.

    Người đàn ông chỉ mới đêm qua như một người đầy tâm sự giờ lại trở về dáng vẻ vốn có ban đầu.

    Quả nhiên cỗ thi thể đêm qua đã được đăng lên báo, Luke ngáp một hơi dài hỏi:

    " Có thông tin gì quan trọng không ?

    "

    " Không, đêm qua tôi đã quan sát hết rồi, hôm nay chúng ta cần dành thời gian cho chuyện khác "

    Nói xong người đàn ông gấp tờ báo lại rồi choàng chiếc áo khoác lên, anh ta liếc mắt ra phía cửa ám hiệu: "Đi thôi".

    Dọc theo con phố Baker, hai người đàn ông tới một sở cảnh sát nhưng có vẻ người ở đây khá khó tính vì cả đêm qua họ phải điều tra rất nhiều thứ, mới ban đầu do chưa biết danh tiếng nên họ làm khó hai người tới cả gần nửa giờ đồng hồ, sau cùng cũng nhờ tài thuyết phục của Luke mà phía cảnh sát đã đưa gần như tất tần tật tài liệu về kỳ án " thiếu nữ hoa hồng đỏ ".

    Vài ngày sau đó hầu như anh ta dành toàn bộ thời gian để giam mình trong phòng kín tới mức không dám mở cửa sổ chỉ vì lo gió sẽ cuốn bay mấy tập tài liệu, đèn cũng không biết đã mở bao nhiêu tiếng.

    Luke nhìn quầng thâm trên mắt mình làm cho anh cảm giác như đã già thêm mấy tuổi, tới mức giọng anh khàn đi vì thiếu nước.

    Sợi chỉ đỏ trên bức tường gạch ngày càng nhiều, không biết anh ta đã gõ bao nhiêu chiếc đinh, gán bao nhiêu tấm ảnh trên đó có lẽ người thường nhìn vào cũng chẳng hiểu anh đang làm gì nữa, nhìn không khác mớ hỗn độn là bao.

    Tối đó anh ta ngủ gục ngay trên bàn mấy giờ đồng hồ y như rằng khi tỉnh dậy bộ não được thanh lọc.

    Luke mở to đôi mắt ra, anh cười rạng rỡ tới phòng người kia

    " Dan!

    Tôi tìm ra rồi !"
     
    Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 4: Phân tích tâm lý kẻ phạm tội & khoanh vùng mục tiêu


    Người đàn ông im lặng, anh ta chỉ cười mỉm như để gật đầu với cậu bạn ấy, Luke như một đứa trẻ tìm được kẹo, đôi mắt anh ta sáng rực lên khi nói về manh mối mình tìm ra, cụ thể là: " những thiếu nữ trẻ độ tuổi 18-22, chưa lập gia đình, là quý tộc hay tiểu thư của gia đình điều kiện nào đó, hoặc là...gái bán hoa ".

    " Vậy cậu có đoán được tại sao gã đó lại có mục tiêu như vậy không ?

    "

    " Tôi không chắc, nhưng tôi cảm thấy gã này khá...biến thái "

    Nói tới đây mặt anh ta liền nhăn lại vì những suy nghĩ của mình, qua nhiều lần lén đọc trộm sách ở thư viện Luke có biết vài thứ về tâm lý tội phạm.

    Anh cũng nhiều lần đam mê tới nỗi dựng lại hiện trường vụ án rồi thủ vai sát nhân để thấu hiểu cảm giác của kẻ phạm tội khi đó.

    " Cậu chắc cũng để ý rồi nhỉ?

    Hiện trường vụ án chẳng hề có một chút sơ suất gì, hoàn toàn "sạch" "

    Anh ta như hiểu được ý của Luke nói bèn đứng dậy cầm một bức ảnh chụp bông hoa "Sinerry" rồi mỉm cười .

    " Gã này khá lãng mạn nhỉ?

    "

    " Ưa cái sạch sẽ hay còn gọi là "trong trắng", nhưng mà..."

    Anh đưa bức ảnh của một nạn nhân vào bóng tối, góc khuất của chiếc đèn bàn.

    " nhưng mà, tại sao lại là những cô gái bán hoa nhỉ?

    "

    Dan đặt ra câu hỏi nhưng như thể anh ta đã biết trước câu trả lời, Luke cười nhẹ, anh tới gần anh ta và đậy lòng bàn tay lên mặt trước tấm ảnh.

    " Hắn muốn hút cạn những thứ "ô uế" "

    " Quả nhiên, thông tin này chúng ta cũng nên báo lại phía cảnh sát "

    " Suỵt, chỉ cần nói cho họ hiểu để bảo vệ những cô gái đó thôi, việc chúng ta là tiếp tục điều tra "

    " Ý cậu là?

    Lợi dụng thông tin phía cảnh sát?

    "

    " Tôi không ích kỷ nhưng, tôi khá háo thắng "

    " Cậu cũng có mặt này nhỉ?

    Luke "

    " Tôi đơn giản lắm, haha "

    Dan mở cửa sổ, anh ta nhìn ra phía bầu trời đêm xa xa, có vẻ trái tim cả hai người dường như đang rất rạo rực

    " Chúng ta sắp tới bận rồi đây "

    Đêm ấy ánh trăng sáng mờ ảo xuyên qua lớp lớp mây, có lẽ đêm ấy là đêm đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau ánh trăng có thể chống lại được làn sương mù lạnh lẽo của thủ đô London.

    Thông tin này được hai chàng thám tử yêu cầu cấm phía truyền thông đưa tin nên cho dù nhà báo đứng nghẹt bên ngoài cửa cũng chẳng ai thèm ra tiếp, trước hết cứ âm thầm theo dõi những người phụ nữ được khoanh viền đỏ việc còn lại để dành cho phía cảnh sát lo.

    Đêm ấy tất cả đều được tặng một món trang sức, những tiểu thư, quý tộc được tặng chiếc vòng cổ đính viên pha lê xanh cùng lời nhắn ngọt ngào nặc danh còn các cô gái bán hoa được tặng đôi bông tai pha lê đỏ cùng bức thư gắn bông hoa hồng bên cạnh.

    Và đây đều là sắp xếp của hai chàng thám tử, Dan và Luke.

    Gia công không mất nhiều thời gian do tất cả đều là nhờ một nhà đá quý học ép giá thành công từ chợ đen.

    Viên pha lê đỏ cứ hằng đêm sẽ phát sáng dưới ánh trăng, tương tự với viên pha lê xanh của các quý cô, tất cả điều làm bằng chất liệu đặc biệt nhỉnh hơn những viên đá quý bình thường khác.

    Không tự nhiên mà họ lại nghĩ ra ý tưởng này, là thành quả của bao nhiêu đêm giam mình trong phòng của Luke, bấy nhiêu ngày báo chất thành chồng của Dan.

    Đêm trăng tròn, một người phụ nữ tầng lớp ra đi, đêm kín mây, một cô gái bán hoa rời khỏi trần thế.

    Dan đã phải mày mò tới nỗi mí mắt anh muốn sập xuống nghỉ ngơi cho rồi, trong thời gian Luke ở trong phòng, anh lặng lẽ tới gặp một nhà thiên văn học ở tận phía Bắc Anh quốc để mượn cuốn sổ ghi chép của ông.

    Kể từ hôm đó mọi thứ có vẻ ảm đạm hơn, sau khi một vài thông tin được đăng lên báo những người phụ nữ đều sợ hãi không bước chân ra khỏi nhà chỉ trừ những cô gái bán hoa.

    Cũng kể từ lúc đó hai người có chút tiếng tăm nên đôi khi có nhà báo gõ tận cửa nhưng cả hai đều không hé nừa lời, cùng lắm chỉ trả lời qua loa vì họ đã thống nhất điều tra trong âm thầm, càng trở nên nổi tiếng càng nguy hiểm nhưng bằng một cách nào đó tiếng tăm của hai người ngày được đồn thổi như gió.

    Hôm ấy có một người đàn ông cầm trên tay một tờ báo lớn, lướt từng con chữ về "hai chàng thám tử tài ba" hắn ta dừng lại ở một người nhìn có vẻ quen thuộc, môi mỉm cười nhẹ.

    " Người này là...."

    Trong khi đó, Luke cầm trên tay giỏ hoa quả mới mua, anh mặc cả mãi họ mới bán cho.

    Đi dọc trên một con đường vắng anh ta thấy một tia sáng đỏ từ đầu lối con hẻm tối, biết đó là một cô gái bán hoa Luke cũng không tiện đi gần, anh lẩn sang một bên nhưng chợt sống lưng lạnh ngắt, từ trong con hẻm tiếng hét người đàn bà ngắt quãng nửa vừa, anh ta chạy vội chạy theo, bước chân ngày càng nhanh.

    Hơi thở dần trở nên dồn dập vì làn khí lạnh cứ bủa vây xung quanh khoang mũi anh như thể nó muốn xâm nhập tới tận nội thể.

    " khụ khụ!

    "

    Luke nghiến chặt răng, anh ta chạy vào con hẻm mờ thấy bóng dáng của một người đàn ông.

    Ngay khi phát hiện có người đi vào, cái gã bí ẩn đó liền biến mất nhanh như một cơn gió, phía xa xa chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân của hắn.

    Luke ôm người phụ nữ, chỉ biết bất lực vì không thể bỏ cô gái đó ở lại để đuổi theo tên kia, anh chậm rãi buông bàn tay run rẩy của cô gái ấy ra.

    " Quý cô, cô có sao không?

    "

    " tôi, tôi không sao, cảm ơn anh "

    Nhưng thoáng chốc trông thấy dáng vẻ yếu ớt của người phụ nữ là anh ta đã biết có chuyện chẳng lành.

    " Thứ lỗi thưa cô "

    Luke nhẹ nhàng vén mái tóc cô ta ra, anh chợt mở to đôi đồng tử không phải chỉ mỗi bất ngờ mà là vì suy đoán của mình đã đúng.

    Luke đưa cho cô gái một quả táo kèm theo một tấm danh thiếp.

    " Sáng ngày mai nếu cô không bận thì hãy tới gặp tôi "

    Người phụ nữ bỗng cảm thấy có chút an toàn sau khi người đàn ông đó rời đi, cô ta mỉm cười rồi đi vào con hẻm khi cố tìm ánh sáng để nhìn rõ thông tin trên tấm danh thiếp.

    Tới sáng mai, khi nhà nhà mới hé cửa thì chẳng hiểu sao cô gái bán hoa ấy đã chăm chút tỉ mỉ chỉ để tới gặp một chàng thám tử bình thường, trong lòng nàng có chút nâng nâng khó hiểu.

    "Mời cô vào trong"

    Luke mới ngủ dậy, mái đầu anh còn chưa kịp chải chỉ kịp chồng lên lớp áo len ấm, hầu như sáng nào cũng thoang thoảng hương caffe, nghe chuyện nhà sắp có khách tàn thuốc lá cũng vội giấu sau tấm rèn.

    Người bạn cùng phòng của anh chỉ biết thở dài bởi có lẽ lâu nay Luke chưa hề tiếp xúc với phụ nữ nên chắc rằng anh muốn gọn gàng một chút.

    Cô gái nhìn mái đầu của anh ta chỉ biết khúc khích cười, nhìn xung quanh vừa thấy gọn gàng, vừa thấy không.

    "Mời ngồi, tôi chỉ muốn hỏi cô một vài điều mong cô phối hợp"

    "Trưới tiên xin hỏi cô tên gì?"

    "Tôi là Loward Lavia, anh có thể gọi tôi là Lavia"
     
    Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 5: "Thoms Helnick"


    Không hiểu sao khi trả lời mấy câu hỏi của Luke thì cô gái cứ chỉ chăm chăm vào anh ta, đôi lần còn bị vấp lời còn bên phía Luke thì quả nhiên trong đầu chỉ toàn công việc.

    Một lúc sau anh ta và người cộng sự ra nói chuyện riêng, Luke nhìn vào mấy thông tin thu được nói với Dan bằng giọng điệu mà mới sáng ai cũng thấy mệt

    "Ước gì chúng ta có người biết về lĩnh vực phác thảo chân dung nhỉ?"

    .....

    Người đàn ông cầm lấy mảnh giấy ghi chú, anh ngồi vắt chéo chân trên ghế ngẫm nghĩ một hồi rồi nhìn sang cô gái bán hoa kia.

    Dan vót nhọn cây bút chì sắc tới nỗi như có thể trở thành hung khí giết người

    "Ồ, đúng là cậu có nhiều tài, coi như điều ước của tôi thành sự thật rồi"

    Trong khi Luke tới tiếp chuyện tới cô gái kia thì chẳng lâu sau cảm giác như thời gian trôi rất mau, chẳng mấy chốc người đàn ông kia đã vẽ xong bản trắng đen, Dan đặt lên bàn, anh nhìn thẳng vào mắt cô gái ấy khiến nàng có chút đứng tim

    "Quý cô cho tôi hỏi, người này có giống người cô nhìn thấy không?"

    "....ừm thưa anh, đúng rồi"

    Cô gái nhìn vào chiếc nhẫn trên tay người đàn ông: "anh có vợ rồi sao?".

    Dan nhìn xuống chiếc nhẫn, sắc mặt anh trầm xuống một chút: "Không, đây là nhẫn của người em gái quá cố của tôi" - "Xin thứ lỗi, tôi không biết , anh lắc đầu bỏ qua dù có chút nhung nhớ

    Hai người lại bắt tay vào điều tra và dĩ nhiên thông tin này sẽ giao về phía bên cảnh sát, người cung cấp đương nhiên sẽ dưới dạng ẩn danh nhưng trước đó Dan vẫn phải thuyết phục họ, đúng là cái gì cũng tài chỉ là anh ta hơi kiệm lời, cũng kể từ đó cô gái bán hoa đó biết Luke thích bánh mì nhất là bánh mì mứt nên cô thường gửi cho anh, mỗi lần như thế cô gái đều thêm chút hoa khô vào lá thư, nắn nót từng chữ một, có vẻ nàng đã bị động lòng bởi người đàn ông như Luke, từ khi anh ôm cô ấy thì con tim nàng khi ấy như đập loạn nhịp chỉ là anh ta vẫn chưa biết mình được yêu, vẫn là một kẻ quan tâm tới công việc

    "Cô gái đó có vẻ hay gửi cho cậu bánh mì nhỉ?"

    "Ừ nhỉ?

    Đây là lần đầu tiên của tôi đấy"

    Luke cắn miếng bánh mì trên tay, đôi môi anh nở nụ cười mãn nguyện, sự ngọt ngào ấy tan chảy trong khoang miệng.

    Có lẽ bây giờ anh ta không cần tự mua bánh mì nữa

    " Dù tôi không hiểu về tình yêu nhưng, có lẽ tôi đoán cô gái đó có gì với cậu rồi "

    "Hổ?

    Thật ư?

    Tôi cũng không biết nữa nhưng cô gái này rất tốt"

    Anh nháy mắt với Dan khi đặt miếng bánh xuống, chợt anh ngừng lại khiến không khí như thể ngưng đọng lại.

    Luke nhìn trần nhà thở dài

    "Tôi vẫn chưa nghĩ đến chuyện tình yêu đâu nhưng, à không, tôi nghĩ cô nàng đó nên yêu một người đàn ông khác"

    "Tôi không hợp đâu"

    "Hửm?"

    "...."

    Luke quay sang nhìn người bạn thân, nụ cười của anh như thể đó là đáp án, chả hiểu nữa, anh không buồn cũng không vui song lại luôn cười, sâu trong ánh mắt cứ cảm giác có chuyện gì đó quan trọng gấp bội.

    Anh đặt giỏ bánh cạnh khung cửa sổ vì đó là nơi sáng nhất trong gian phòng rồi trở về phòng: "Tôi nói rồi, cô ấy không nên yêu tôi, bởi..."

    Người đàn ông úp một tấm ảnh trên bàn, anh ngồi sõng soài trên ghế chả hiểu lại có chuyện gì vướng bận trong lòng nữa.

    Chợt Dan đi vào, anh ta đặt một tập hồ sơ lên bàn đồng thời nói:

    "Sao vậy?

    Tôi cứ ngỡ cậu là ánh dương cơ"

    "Haha, ánh dương cũng phải gặp nắng chứ?

    Tôi thấy trời hôm nay khá nhiều mây"

    "Tôi kể với cậu chưa nhỉ?

    Có lẽ là chưa nhưng bây giờ chúng ta nên quan tâm tới thứ này"

    Luke đặt bàn tay lên tập hồ sơ, trong đây có khoảng hơn 20 "người đặc biệt" tức ma cà rồng nhưng anh cảm giác trong đây không có ai là phù hợp nên rốt cuộc tất cả để sang một bên, chợt đầu Luke nhảy số, đôi mắt anh như sáng lên

    " Khoan đã, nếu bản phác thảo chân dung là đúng thì có thể người chúng ta cần tìm không có trong phạm vi thành phố?

    "

    " Đa phần bọn người ma cà rồng đều sống ẩn dập nhưng họ đều tập trung ở London, vì sao?

    "

    " Tất nhiên rồi, sở dĩ nạn nhân tập trung ở London đều là nhờ nguồn máu nhưng thông tin của từng người e rằng nếu tìm thì khá khó, chưa kể..."

    Dan ngừng lại một khắc bởi có một suy nghĩ mà ít người nghĩ tới chỉ là nó qua đỗi đen tối

    "Ví dụ như người bị 'cho rằng' là đã chết?

    Hoặc người bị mất tích?"

    Luke cũng ngừng lại, dường như anh còn nghĩ gì đó sâu xa hơn thế nữa.

    Bất chợt chàng thám tử nhìn sang tấm ảnh bị úp xuống, đôi lông mày anh nheo lại bởi có đó lại tiếp tục khiến anh suy tư

    "Nếu không nằm trong số kia thì chỉ có thể..."

    "Được rồi, chúng ta dừng lại ở đây"

    "Nhớ viết thư cho quý cô đó nhé"

    "Câu đó tôi nói với cậu mới đúng"

    Anh nhếch môi nhẹ coi như một nụ cười chưa trọn vẹn rồi nằm vật ra giường, cậu bạn thân thấy thế cũng tắt đèn rồi ra khỏi phòng anh ta không ngủ mà làm việc khác

    Chẳng qua Luke dành cả buổi chiều ngủ để lấy sức hoạt động về đêm, dạo này giờ giấc sinh hoạt của anh ta cũng hơi có vấn đề.

    Anh chàng tới quán bar trong cùng con hẻm chỉ để nhâm nhi chút rượu vì tửu lượng cũng không quá tốt.

    Đang thư giãn thì bỗng có một giọng nam thốt lên bên tai, đối phương còn khoác vai anh như thể hai người rất thân nhau vậy

    " Chào anh "

    Người đàn ông kia mỉm cười, dù nụ cười hắn phải nói là đẹp nhưng vẫn có cảm giác kỳ lạ gì đó

    " Thứ lỗi, chúng tôi đã từng gặp chưa?

    "

    " Hửm?

    Là tôi "

    Hắn vuốt ngược mái tóc lên, một vẻ đẹp phải nói như hào quang "đen", hai người nói chuyện vào nhau lại có cảm giác gì đó khá đối nghịch

    "Ồ, là anh"

    Luke mỉm cười như với bao người khác, lâu dần đã thành một thói quen xã giao.

    Nhớ chỉ vào mấy ngày trước, khi ấy trời hoàng hôn sắp cập tối, Luke thấy có một người đàn ông trông lạ, trên người toát ra vẻ gì đó khá cuốn hút thôi thúc sự tò mò của anh.

    Khi hai ánh mắt sắp chạm nhau bỗng cơm gió từ đâu mang theo cả lá khô xoa nhẹ vào mắt anh làm anh phải nheo lại, trong khắc đó anh chẳng thể thấy rõ người đàn ông kia, bóng hình ấy thoắt ẩn thoắt hiện rồi cuối cùng biến mất hoàn toàn, sự hiếu kì của chàng thám tử ấy cũng đã được khơi dậy kể từ khi đó

    " Là anh đúng không?

    Ôi trời, rất vui được gặp anh "

    "Tôi cũng vậy nhưng hơn cả hết là tôi"

    "hả?"

    Luke nở nụ cười gượng gạo, xem ra anh không hiểu sao người đàn ông lại nói vậy

    "Tôi là Thoms Helnick, anh có thể gọi tôi là Thoms"
     
    Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 6: B21-52


    " Còn tôi và Luke Alden "

    " Tôi có thể gọi đồ uống cho anh không?

    "

    Nhìn thoáng qua ly rượu Luke đang uống hắn biết đó là loại có cồn nhẹ nhất

    "Cảm ơn anh, thật ra đây là lần đầu tôi tới đây"

    "người mới?

    Hừm...nơi sâu trong hẻm này anh cũng biết?"

    "Không hẳn, ban đầu là bạn tôi tới sau đó mới tới tôi"

    Đôi mắt người đàn ông liếc sang chỗ khác, chợt đầu anh nảy sô

    "Là anh chàng đeo kính sao?"

    "Anh biết cậu ấy"

    "Hửm?

    Ồ, tất nhiên là không nhưng có thể là trực giác được đấy"

    Giữa chốn đông người như thể trong mắt hắn chỉ có anh đã vậy còn luôn luôn cười làm cho gã bartender cũng phải kinh ngạc bởi thường ngày người đó hiếm khi tiếp chuyện với ai bao giờ, cùng lắm coi như phép lịch sự tiếp vài ba câu cho có lệ

    Song cách hắn trò chuyện lại khiến người khác phải bị cuốn theo cả kể người cẩn trọng như Luke cũng phải nhưng buông lỏng cảnh giác

    Một lúc người đàn ông rời đi tiếng leng keng của cửa ra vào sập lại, hắn bước đi trên nền gạch đỏ nứt ẩm chẳng biết cố ý hay vô tình đánh rơi thẻ thông tin.

    Luke ngắm lại ly rượu chốc chốc cũng chẳng còn hứng thú như ban đầu, người đàn ông đó rời đi y như rằng không khí xung quanh trở về bẻ ảm đạm vốn có.

    Cửa tiệm khép lại cũng là nền gạch đỏ, chiếc thẻ thông tin của hắn ta làm rơi suýt chút nữa hoà vào lớp bùn nâu sẫm, nhưng cho dù gọi như thế nào người đàn ông đó cũng không quay lại, bóng hình hắn ẩn hiện sau lớp sương rồi biến mất.

    Anh quay sang phía tiệm bar dưới ánh đèn dầu mờ ảo, Luke nhìn tấm thông tin anh chợt muốn gửi lại cho quầy pha chế nhưng thấy dòng chữ in mờ cuối mặt sau tấm thiếp: "B21 - 52", cảm thấy có gì đó quen thuộc nên anh quyết định giữ nó lại đợi tới khi người đàn ông đó trở lại

    Ngày qua ngày vẫn không thấy bóng dáng người ấy, hỏi mới biết người đàn ông đó đã rút thẻ hội viên từ cái ngày đánh rơi thẻ thông tin, chẳng hiểu sao khi ấy trong người Luke cảm thấy vô cùng uể oải, tổn công anh đợi mấy ngày nay chỉ để gặp lại một người.

    Chàng thám tử về lại nhà, tiếp tục với sở thích nhàm chán đọc báo như mọi ngày.

    Chẳng biết cơ duyên đâu bài báo lại nhắc tới "Đường Baker, tuyến số 21", đôi mắt Luke như sáng lên, anh nhìn lại tấm thiếp khoé môi nở nụ cười nhạt làm cho người bạn cùng phòng cũng phải để tâm

    "Hôm nay trông cậu có vẻ khá vui nhỉ?"

    "Haha, đúng vậy, tôi sắp tìm ra rồi!"

    Nhưng hướng mắt sang con số 52 trên tấm thẻ thì bỗng chàng thám tử trẻ ngừng lại, có lẽ bây giờ anh đang rơi vào thế bí, Luke lật lại bản đồ ra nhưng anh nhìn đi nhìn lại vẫn không phát hiện được gì.

    Ngước lên trên chợt thấy Dan cũng đang chăm chú, anh gấp tấm bản đồ của Luke lại phong thái nhỏ nhẹ như một quý ông thực thụ, Dan rót một ly rượu ra, hương thơm toả ra khiến Luke cũng cũng phải cố gắng kiềm chế lại bởi anh vốn không thích đồ có cồn.

    "Đây là loại rượu Penter, "Penter-52", nổi tiếng trong giới đồ uống cồn.

    Rượu này được sản xuất vào năm 1952, là đồ uống yêu thích của giới quý tộc hay có điều kiện đều được."

    "Hiện tại các quán bar dù có nhưng chỉ pha loãng thêm với một số loại khác tạo hương vị khác biệt"

    "Penter-52 cũng có loại gốc và bản làm giả hay gọi là hàng nhái cũng chẳng thô, riêng loại nhái thì tập chung ở phía Bắc đường Baker số 21 vì ở đó là ổ của những kẻ bợm rượu"

    "Và hơn hết, Penter-52 cũng được sản xuất tại đó"

    Nói xong Dan nhấp một ngụm rượu nhỏ, đây cũng là Penter-52

    "Tôi không giàu, có được thứ này là nhờ một anh bạn tặng cho, được chứ?

    Mời"

    Người đàn ông đưa cho anh ta một ly rượu

    "Tôi thấy nó khá thơm tuy nhiên tôi lại không khoái đồ uống nhiều cồn cho lắm"

    "Coi như tôi mời đi, vì cậu là bạn tôi, nếu cậu quyết định vậy thì tôi sẽ không ép"

    Dan đặt ly rượu xuống bàn và rời khỏi phòng của Luke hương thơm vẫn chưa chịu bay đi, bấy giờ gần nửa đêm sương mù kha khá nên anh ta cũng chẳng muốn mở cửa sổ ra, quả nhiên đàn ông, chỉ nửa giờ sau khi Dan nghe thấy một tiếng "rầm!"

    Phát ra từ phòng anh bạn cộng sự trở lại đã thấy anh ta nằm trên sàn, hơi thở toàn mùi rượu

    "Ôi trời, tôi lại không nghĩ tửu lượng của cậu lại kém như vậy"

    Dáng vẻ gật gù của Luke khi mới tỉnh rượu của anh như một kẻ ngốc, anh cứ ngồi im một chỗ giống một pho tượng.

    Luke quệt nhẹ lên môi cảm giác như đầu ngón tay anh vẫn thoang thoảng vị ngọt của Penter-52

    "Thật không ngờ"

    Người đàn ông thở dài một hơi, anh chấp cả bàn tay lên đôi mắt mình để toả hơi ấm, có một điều gì đó trong tâm Luke khiến anh cảm thấy u tối hơn thường ngày.

    "Lại nữa rồi", lại cái gia đình tồi tàn ấy cứ ám ảnh mãi trong tâm trí Luke, rốt cuộc ai cũng có bí mật riêng, nếu quá khứ của Dan là cái chết của em gái thì tuổi thơ của Luke sống như "đã chết", anh ta chỉ có duy nhất một ánh sáng mập mờ nhưng giờ đây không biết đã biến mất đâu

    Hôm ấy là một sớm lạnh, Dan mặc chiếc áo cổ lọ trắng trông anh thật khôi ngô dù thường ngày cũng vậy ít ra không giống ông già trẻ, Dan đặt cốc nước bên Luke nhỏ giọng hỏi anh ta:

    "Có chuyện gì đúng không?

    Tôi thấy cậu hơi uể oải"

    "Không có gì, chỉ là...tôi mới ngủ dậy nên hơi nhức đầu thôi"

    Cái cười gượng gạo ấy như thể không biết nói dối, việc nói dối trong mắt người đàn ông đó chỉ như múa dìu qua mắt thợ bởi anh ta quá quen với sự dối trá rồi.

    "Nghỉ ngơi đi, nếu cậu không thể nói thì đừng gắng"

    Anh ta vỗ nhẹ lên vai chàng trai như để thay cho lời an ủi.

    Đối với Luke thì bây giờ anh chỉ có một mình Dan là người thân không ai khác.

    Nhìn theo người bạn rời đi bỗng Luke cảm thấy có gì đó thiếu thiếu, lúc này ngoài trời chỉ mới lạnh đã chuẩn bị đổ mưa, mây đen sầm lại cả một vùng trời, bỗng chốc anh đưa tay ra nắm lấy tay áo người bạn kia, thốt lên với nụ cười mà ai nhìn cũng biết không phải thật:

    "Ôi trời, thời tiết hôm nay ủng cho tâm trạng của tôi quá"

    "Cậu vẫn còn tâm trạng để đùa sao?"

    "...."

    "đúng là, dù cậu đeo kính nhưng quả thật tinh hơn cả tôi.

    Hôm nay tôi mới tự nguyện uống chút cồn nên hơi lo"

    "Cậu có muốn nghe tôi giãi bày không?"
     
    Mysteries Of The Land Of Fog (Kỳ Án Xứ Sở Sương Mù)
    Chương 7: thảm sát đêm giáng sinh - cuộc thương lượng của Luke (1)


    Anh đứng lên tựa hai tay bên khung cửa sổ, ánh mắt trở nên xa xăm hơn mọi ngày

    "Tôi...có một anh trai rất thân với tôi trong số năm anh em trong gia đình, nhưng anh biết không?"

    Nói đến đây Luke mỉm cười với Dan, đó cũng là lần đầu tiên cậu cười một cách vô hồn như vậy, trông thật tồi tàn, tồi tàn tới mức khiến đôi lông mày của Dan phải nheo lại cảm thấy xót xa

    "Tôi là đứa duy nhất "cùng mẹ khác cha", khủng khiếp thật không phải vì điều đó, còn nữa, những tháng năm ấy sống của năm anh em với mẹ tôi, tôi bị đối xử như người ngoài còn hơn thế."

    "Cậu biết không?

    Tôi sống gọi là "trong nhà" thật ra chỉ là cái gác xép tạm bợ, những ngày nắng chưa kịp khô nền thì ngày mưa lại đến, đôi khi cơn gió nhẹ thôi đã khiến tôi lạnh thấu xương "

    " khác gì cái ổ chuột thu nhỏ đâu?"

    "Lúc đó tôi khờ lắm, cứ nghĩ để mẹ đánh thì bà sẽ yêu thương tôi hơn nhưng...vẫn chẳng có gì thay đổi"

    Nói tới đây sắc mặt của Luke càng trở nên sầm hơn, bên ngoài cũng lạnh rồi chẳng mấy anh lại bị hen suyễn

    "Vào phòng đi, rồi ta nói tiếp"

    Anh mỉm cười nhạt giống như đã được chút quan tâm

    "Nhưng mà tôi vẫn còn chút ánh sáng, đó là người anh thứ tư yêu thương tôi, bởi trong năm anh em ngoại trừ tôi ra thì anh ấy rất được mẹ tôi coi trọng bởi anh rất thông minh"

    "Chúng tôi đã từng lén lút lấy sách ở thư viện đọc với nhau, rất lâu...nhưng chỉ một vài năm sau anh ấy biến mất"

    Nói xong giọng Luke nghe có vẻ hơi run run thoáng qua có chút gì đó khàn khàn.

    Anh gục mặt xuống trông như một người giấu đi khuôn mặt buồn bã

    "ai cũng có nỗi đau riêng, đừng cố gắng nếu cậu muốn nói"

    "không, thực sự tâm lí của tôi hôm nay hơi có vấn đề, tôi tự nguyện mà, cậu cũng nên biết về tôi một chút nhỉ?"

    Nói xong người đàn ông nở một nụ cười trông có vẻ cũng vơi đi phần nào, nhưng đó chỉ là thứ anh ta tưởng tượng, thực tế là khi nói tiếp, Luke trên rất khác với vẻ ban đầu

    "Anh ấy đi rồi...lúc anh ấy mất tích cũng là lúc thi thể của cả gia đình tôi chất thành một đống, toàn những bộ xương khô"

    "Đúng vậy, khung cảnh khiến tôi nhớ mãi bây giờ là hình ảnh từng người từng người một bị trói trên ghế bàn ăn nhưng cậu tưởng tượng xem, bốn cái xác bị trói vào ghế, đối với một đứa trẻ đó như một cực hình tinh thần"

    -"dao dĩa đều rất là lộn xộn chỉ riêng duy nhất của tôi còn gọn gàng tới kì lạ"

    "Ngay cả của anh ấy cũng bị vỡ vụn ra, lúc anh ấy biến mất chắc cũng là một may mắn bởi khi ấy tôi đang lén lút ở thư viện rồi, ít ra anh ấy còn sống chăng...?"

    Đôi mắt Luke nheo lại, hai tay anh đan vào nhau cố nở nụ cười nhưng càng cói trông nó càng méo mó, rốt cuộc anh ta cứ cố cười để làm gì?

    Luke vẫn luôn thiếu tình yêu thương nên mục đích anh tới London duy nhất là để tìm người anh trai mất tích

    Nói xong anh ta lại nở nụ cười như thường lệ, dù biết rõ nụ cười đó có phần méo mó nhưng Dan vẫn hoà theo giống như anh muốn vơi bớt không khí này đi vậy

    "Được rồi, có lẽ tôi nên đi trả lại đồ đã mất"

    Luke khoác chiếc măng tô đi ra khỏi căn phòng.

    Thời tiết khi này hết mưa lại tới hơi se se lạnh, anh ta bước đi trong đêm băng qua một con hẻm tối, cảm giác mới chỉ đó mà chàng thám tử như hoà vào cùng với mấy người đứng ven đường bởi bộ đồ anh không những không đủ ấm mà trông không hề bình thường.

    Chỉ có chiếc áo giữ nhiệt với chiếc khăn và áo khoác ngoài, chỉ vậy bởi anh ta để dành tiền còn cho việc khác

    Băng qua con hẻm này là tới nhà nhớ đàn ông nọ nhưng khi đi tới cứ ngỡ anh đã nhầm nhà, quanh quẩn một hồi anh nghe lỏm được trong nhà chỉ có một người đàn ông trẻ sống ở đó

    Sau khi xác nhận lại anh ta mạnh mẽ đi tới trước cửa, tay có chút không thoải mái bởi đây là lần đầu anh ta chiêm ngưỡng được căn nhà sang trọng như này

    Trước khi gõ cửa giác quan âm nhạy bén của người đàn ông đã cảm nhận được

    "Xem ra ta có khách mới, lâu lắm rồi"

    Người đàn ông chậm rãi bước xuống cầu thang, phong thái không khác gì ban đầu nhưng lại toát ra vẻ quyền quý tới lạ thường, phải chăng năm nay anh đã gặp toàn quý nhân rồi không?

    Lại lần nữa anh bị cuốn theo từng câu chuyện của hắn khiến anh quên mất mình tới đây để là gì, bỗng một tiếng sấm "đùng!"

    Làm anh bừng tỉnh

    "Ồ, tôi tới đây để trả lại cho anh tấm thẻ thông tin"

    Luke tìm quanh túi một lúc nhưng anh chẳng thể tìm thấy

    "Ôi trời tôi mang nhầm thành tấm danh thiếp rồi"

    Hắn mỉm cười khi nhìn thấy tấm danh thiếp nhưng chỉ một lúc sau không hề cười nữa, dù điểm này có chút bất thường nhưng không tiện hỏi nên anh đành thôi

    Bỗng trong nhà toả hương thơm kì lạ, người đàn ông để ý ánh mắt của Luke

    "Theo tôi, tôi muốn cho cậu thấy thứ này"

    Đi một lúc thật sự khi nhìn thấy một hành lang trải đầy hoa Luke dường như bị choáng ngợp, mắt anh cứ đi theo từng bông hoa một

    "có thể cho tôi biết đây là hoa gì không?"

    "...."

    "Đây là hoa hồng"

    Quả thật tất cả chúng đều màu hồng nhưng khi nhìn sang bên cạnh anh thấy một bông hồng đỏ trông vừa kì lạ mà vừa quen thuộc

    "Anh thích nó chứ?

    Quả thật là có mắt mà"

    Luke tò mò đến gần nhưng mùi hương anh ngửi nghe không phải lắm, bỗng anh khựng lại một chốc quay sang nhìn người đàn ông đó với đôi mắt sững sờ

    Anh nhấc bông hoa lên bóp nát nó trong tay, một thứ chất lỏng đỏ thẫm nhuộm đầy tay anh trông thật ớn lạnh

    Người đàn ông vỗ tay trông hắn ta có vẻ tự hào, dường như bông hoa đã được cố ý đặt ở nơi dễ thấy nhất

    "Ôi trời ơi, lộ rồi, quả thật là thám tử"

    "Thường thì những vị khách vào dinh của tôi không ai là không để lại thứ gì đó, vậy theo anh đó là gì?"

    Luke cầm bình hoa lên, anh dốc ngược xuống dưới, lần nữa thứ chất lỏng màu đỏ kia trút ra một mùi tanh nồng khó chịu

    "Anh biết không?

    Thứ anh vừa bóp nát đó có thể nuôi sống anh trong nửa năm"

    "Hơn hết...-"

    Anh ta cau mặt, thật sự không lọt tai câu nào đi tới siết chặt cổ áo người đàn ông, hắn vẫn còn từ tốn xua tay

    "Là một quý ông, mong anh hành xử cho phải lẽ"

    "Sao tôi phải là một quý ông khi đứng trước một người đàn ông?"

    "Nếu chỉ cái bông hoa kia nuôi tôi được nửa năm thì anh nghĩ xem?

    Đời người sống trung bình 70 năm"

    "Oh, hình như ta có chút hiểu lầm ở đây rồi"

    Hắn giữ tay lên vai Luke làm anh ta có chút nhức nhối nhẹ

    "Anh buông ra được rồi đấy, tôi vốn dĩ không thích những người hành xử thô lỗ"

    Nhưng chẳng hiểu sao cậu đã làm gì khiến hắn mất kiên nhẫn thêm, hắn ta cau mặt

    "Này dừng lại ngay, không đừng trách tôi"

    Vừa dứt lời người đàn ông giữ chặt tay Luke khiến cậu ta không tài nào cử động được

    "Chậc- được thôi"

    "Ngồi xuống rồi ta cùng nói chuyện"

    Người đàn ông quan sát sắc mặt của Luke, khoé môi nở nụ cười

    "Thứ nhất"

    Hắn chống hai tay lên bàn, rướn người về phía anh ta với ánh mắt nhìn có chút...mê hoặc

    "thứ nhất?"

    "Làm phiền, anh cách xa tôi được không?"

    Luke trầm giọng xuống đồng thời ánh mắt có chút thân thiện

    "Đừng làm tôi dị ứng với anh"

    "Ôi trời, anh làm tôi rợn người quá"

    "Quay trở lại vấn đề thôi"

    "Theo như anh thấy, tôi có nuôi hoa "hồng" nhưng suy ra tôi cũng chỉ là bên cung cấp, vậy thì có tội gì chứ?"

    "Tiếp"

    "Hừm...."

    Tiếng gõ bàn cứ reo lên theo nhịp hoà cùng thứ lặng im của căn dinh thự làm nơi đây có chút u ám

    Hắn phải ngắm chàng thám tử một lúc rồi mới tiếp tục nói, đôi môi mỉm cười.

    Luke nhìn qua thì thấy ớn lạnh dù phía trước đang là lò sưởi

    "Như tôi đã nói, mỗi vị khách vào đây trước khi đi ra cần phải để lại thứ gì đó"

    "Ồ khoan đã, nhưng đó không phải là mạng sống, có người muốn tôn vinh dòng máu của họ nên mới vắt vào hoa kia chứ? tôi không ép buộc"

    "Được rồi"

    "Tôi muốn hỏi một câu"

    "Bất cứ điều gì anh muốn"

    "nếu điều này quan trọng thì một đổi một chứ?"

    "Được"

    Anh nhìn quanh trần nhà rồi lại nghĩ tới anh trai mình

    "Anh cung cấp hoa cho ma cà rồng không?"

    "Tất nhiên là có"

    Luke ngừng lại, anh có chút suy ngẫm rồi nén cái nhục xuống

    "hai đổi hai chứ?"

    Khi này hắn ta không nhịn được mà suýt bật cười dù rất kiềm chế, hắn nhìn Luke như thể nhìn một thứ gì đó vừa nực cười vừa ngây thơ

    "Được"

    Đôi lông mày anh ta nheo lại nhìn người đàn ông có chút khó coi

    "Anh có thể cung cấp cho tôi những người sống trên 60 năm được không?"

    "Hừm...câu hỏi này khá chung chung nhưng tất nhiên chắc chắn tôi biết, chỉ là tôi không thể tiết lộ"

    "Anh đang tìm tung tích sát nhân của kỳ án "thiếu nữ hoa hồng đỏ" đúng chứ?"

    "Trong thị trấn này có một mình anh cung cấp hoa sinnerry"

    "Hừm, ôi trời chưa chi đã vào tầm ngắm của anh rồi"

    "Có lẽ chăng?"

    "Đừng khiến tôi tò mò thêm nữa"

    "Được rồi, có lẽ tôi nên ra về"

    "anh cứ thế mà về sao?"

    Luke khựng lại một chút

    "anh muốn gì?"

    "Đơn giản thôi"
     
    Back
    Top Bottom