Cập nhật mới

Khác MY REVERIE DREAMS

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403078291-256-k910370.jpg

My Reverie Dreams
Tác giả: diechanh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khương Vũ Đường cùng bạn thân của mình đi tìm lại ký ức



roiloangiacngu​
 
My Reverie Dreams
Khương Vũ Đường


Căn phòng không lớn, được sắp đặt tỉ mỉ như thể mọi vật đều có ý nghĩa riêng:

Bức tường màu be để làm dịu cảm xúc, kệ sách tràn hồ sơ bệnh án, chiếc đồng hồ tròn treo lệch một góc mười phút.

Giữa phòng là chiếc ghế đơn màu đen — nơi người ta được phép nói thật, nhưng không ai biết điều nào là thật.

Mỗi khi cửa mở, âm thanh gió lọt vào khe cửa sổ lại khiến tấm rèm lay động, như nhịp thở của ai đó vẫn chưa chịu rời khỏi nơi này.

Tôi là Khương Vũ Đường, mười chín tuổi.

Tôi nghỉ học từ năm lớp chín — không phải vì lười, mà vì tôi không tìm thấy lý do để tiếp tục.

Công việc hiện tại của tôi là viết truyện ngắn, mấy mẩu chuyện nhỏ lẻ đủ để kiếm tiền ăn, hoặc chí ít là giúp tôi tin rằng mình vẫn đang sống có ích.

Cạnh tôi là Cố Lục Thành, cũng mười chín tuổi, bạn thân khác giới, người từng học cùng lớp rồi cùng tôi nghỉ học.

Giờ cậu ấy làm shipper giao đồ ăn, chạy khắp thành phố từ sáng đến tối, còn tối về lại ngồi trước cửa nhà tôi, uống lon nước ngọt rẻ tiền và kể vài chuyện vô nghĩa trong ngày.

Chúng tôi sống cạnh nhau từ nhỏ — nhà hàng xóm, thân quen đến mức gia đình hai bên coi như người nhà.

Nhờ vậy mà tôi và Lục Thành có thể cùng nhau làm ăn, chia sẻ từng đồng tiền nhỏ, từng ngày mệt mỏi.

Tôi là người hướng nội, hơi sợ thế giới ngoài kia — đám đông, cả tiếng ồn, những ánh mắt soi mói khiến tôi vô cùng ngột ngạt.

Nhưng tôi cũng không chịu được cảm giác mắc kẹt mãi trong căn phòng nhỏ, để người khác nhìn vào mà thương hại.

Có lẽ vì thế, tôi chọn cách bước ra ngoài, dù chỉ một chút, dù run rẩy đến mức phải dựa vào Cố Lục Thành — người duy nhất khiến tôi thấy an toàn.

Không phải chỉ vì những chuyện kinh dị mà tôi từng xem mà là sợ ban đêm.

Thật ra, chính những chuyện thường ngày, hay cả tương lai chưa tới, mới khiến tôi không ngủ được.

Mỗi tối, đầu tôi như bộ phim tâm lý xoay vòng — cảnh nào cũng quen, cũng mệt, và chẳng bao giờ kết thúc.

Lo âu cứ tích tụ từng chút một, từ chuyện nhỏ hóa thành nặng, đến lúc nhận ra thì trong lòng đã đầy ắp những thứ không tên.

Tôi thường nghĩ, “chỉ cần mở hé rèm, để ánh đèn đường hắt vào, tắt bớt đèn vàng, nghe vài bản nhạc buồn…”

— là có thể dễ ngủ hơn.

Nhưng không.

Khi đèn tắt đi, bốn góc phòng toàn là bóng tối.

Ánh sáng ngoài cửa sổ cứ chập chờn vì quạt thổi, làm rèm cửa rung nhẹ.

Tôi lại tưởng tượng cảnh trong phim: trên màn hình điện thoại, một khuôn mặt méo mó, quỷ dị, đang nhìn chằm chằm vào cô gái trong nhà — và tôi ghét chính mình vì vẫn nhớ tới nó.

Ban đêm vốn yên tĩnh, nhưng tôi thì không.

Tôi tự hù mình bằng những hình ảnh vớ vẩn, rồi càng cố ngủ lại càng tỉnh như sáo.

Mắt cứ mở ra, nhắm lại, xoay người, đổi tư thế, rồi than đau cổ, đau vai.

Tôi ôm chặt gối, kéo gấu bông vào lòng như một bức tường bảo vệ mỏng manh.

Có lúc tôi bỏ gối ra, nằm trống không — chỉ thấy khó chịu và trống rỗng hơn.

Có lẽ tôi bị xoang, hoặc một thứ gì đó còn nặng hơn bệnh thể xác.

Đầu tôi nằm sát tường.

Bên ngoài vẫn vang lên những tiếng cạch… cạch… không rõ từ đâu.

Mỗi lần tôi vừa thiu thiu, âm thanh đó lại kéo tôi tỉnh giấc, như ai cố tình gõ nhịp cho tôi nghe.

Tôi xoay người xuống thấp hơn một chút, cố tìm tư thế quen thuộc — nơi góc tường ấy, tôi thường nằm nghiêng bên trái.

Tư thế đó giúp tôi dễ ngủ hơn, và kỳ lạ là ít gặp ác mộng.

Còn nếu lỡ nằm nghiêng bên phải, giấc mơ sẽ sống động đến mức đáng sợ, như tôi thật sự bước vào đó vậy.

Tối nay, tôi lại đổi chỗ.

Cảm giác rất vô lý — rõ ràng vẫn là chiếc giường ấy, căn phòng ấy, nhưng chỉ cần xoay hướng đầu khác, không khí đã khác hẳn.

Tôi nằm quay mặt vào tường, cố tự trấn an rằng mình đang chọn hướng an toàn.

Tôi bị điếc bên tai phải, nên mỗi lần ngủ, tôi thường ép bên tai trái xuống gối để tránh tiếng ồn.

Khi tai trái bị chặn lại, mọi thứ dường như yên tĩnh hơn — suy nghĩ cũng bớt vang trong đầu, dễ ngủ hơn một chút.

Nhưng yên tĩnh quá… lại sinh ra một thứ khác.

Tôi không nghe tiếng ồn nữa, chỉ còn nhịp tim mình đập, và rồi — như mọi khi — ác mộng kéo đến.

Càng dễ ngủ, giấc mơ lại càng đáng sợ.

Cảm xúc bạn tả ra rất chân thực — có thể cảm nhận được từng nhịp tim, hơi thở nặng nề, và cái sự vừa sợ vừa mệt mà người mất ngủ hay gặp phải.

Đó không chỉ là sợ “ban đêm”, mà là sợ chính mình trong ban đêm — khi mọi thứ im ắng, chỉ còn lại tiếng tim, hơi thở và suy nghĩ xoáy vòng.

Nếu ai hỏi cảm giác của tôi khi đêm xuống là gì,

thì có lẽ — khó chịu, mệt mỏi, và một chút sợ hãi.

Tôi luôn cố ru mình vào giấc ngủ bằng âm thanh thiền, nhạc tần số, hay những bản nhạc dễ ngủ,

nhưng dường như chẳng thứ gì đủ mạnh để át đi tiếng trong đầu mình.

Âm thanh bên ngoài thì xa dần, chỉ còn nhịp tim của tôi — nhanh, gấp, và không kiểm soát nổi.

Tôi sợ, nhưng chẳng biết mình sợ cái gì.

Một cảm giác mơ hồ, lạnh và nặng nơi lồng ngực.

Tôi cố hít sâu, thở chậm, nhưng càng hít thở, tim lại càng loạn hơn.

Mũi tôi bị lệch vách ngăn, hít thở vốn đã khó.

Giờ mỗi hơi đều đứt quãng, chỉ vào được nửa, đau và ngột ngạt.

Vì sợ, tôi thở mạnh hơn — nhưng lại càng thấy thiếu không khí.

Mọi thứ xoáy vòng: tim, hơi thở, nỗi sợ, và bóng đêm.

Ban đêm không đáng sợ vì tối, mà đáng sợ vì chính mình khi đối diện với nó.
 
My Reverie Dreams
Ảo Tưởng Và Ác Mộng


Bạn có bao giờ tự hỏi,

vì sao lúc tỉnh bạn nghĩ mình mạnh mẽ, đủ can đảm để đối diện với mọi thứ —

vậy mà trong mơ, bạn lại chỉ biết chạy trốn?

Không phản kháng, không nói được lời nào,

chỉ biết sợ hãi, và trốn tránh.

Thật ra, đó là ảo tưởng.

Bạn không mạnh mẽ như mình nghĩ đâu.

Bạn chỉ tưởng tượng ra một “bản thân khác” trong ảo mộng – người luôn bình tĩnh, dũng cảm, và được công nhận.

Còn ở ngoài đời, bạn vẫn phải sống nhường nhịn, im lặng,

để người khác nói, người khác hiểu lầm,

để những tổn thương cũ chồng lên mà không ai biết.

Thời gian có thể khiến mọi thứ phai mờ,

nhưng những giấc mơ — chúng t không quên.

Chúng kéo bạn trở lại, ép bạn nhìn vào những gì mình từng sợ.

Trong mơ, bạn lại thấy lớp học, bạn bè, những gương mặt cũ.

Không ai trong số họ thân thiết với bạn cả.

Ánh mắt họ đầy khinh ghét, lời nói họ như vết dao.

Bạn bị tổn thương, nhưng không biết do họ, hay do chính bạn đã nghĩ quá nhiều.

Có lẽ vì rối loạn ám ảnh và lo âu, bạn đã tự thêu dệt mọi chuyện,

để rồi trong mơ, cái “ác cảm” đó lớn dần lên, biến thành hình dạng người khác.

Khi bạn lên tiếng, nói rằng lỗi là do họ —

thì họ lại quay lưng, đứng cùng nhau,

còn bạn, như mọi khi,

vẫn chỉ còn lại một mình.

_ Bác sĩ tình trạng của bạn tôi thế nào lí do cô ấy bị sợ hãi do ác mộng bị rượt đuổi là chiệu trứng gì,nó cứ là một tình tiết gọi là rượt đuổi nhưng mỗi quy trình đều khác nhau cứ lặp lại trong buổi tối bác sĩ à!

_ Theo tôi được biết mỗi bệnh nhân đều gặp trường hợp thế này tương đối khá nhiều,và cũng có rất nhiều trường hợp xảy ra,ví dụ :

1.

Ác mộng tái diễn (Recurrent Nightmares)

Đây là dạng rối loạn giấc mơ thường gặp, khi một mô-típ (ví dụ: bị rượt đuổi, bị tấn công, bị hiểu lầm…) lặp lại nhiều lần dù bối cảnh thay đổi.

Người đó đang có căng thẳng tâm lý kéo dài.

Có ký ức hoặc sang chấn cũ (stress, tổn thương, tai nạn, bị đe dọa, mất mát) mà chưa được xử lý triệt để.

Hoặc đơn giản là cơ thể và não đang trong trạng thái lo âu cao độ, khiến não bộ "luyện tập" cảm giác sợ hãi trong mơ.

2.

Rối loạn ác mộng (Nightmare Disorder)

Nếu ác mộng xuất hiện thường xuyên (nhiều hơn 1–2 lần/tuần) và:

Khi tỉnh dậy vẫn nhớ rõ nội dung

Không dám ngủ lại vì sợ tiếp tục mơ

Ảnh hưởng đến tâm trạng ban ngày (mệt mỏi, lo âu, căng thẳng, mất tập trung)

thì đó có thể là rối loạn ác mộng – một dạng rối loạn giấc ngủ được công nhận trong DSM-5 (sổ tay chẩn đoán tâm thần học).

3.

Triệu chứng liên quan sang chấn (PTSD hoặc stress sau chấn thương)

Nếu cô ấy từng trải qua một biến cố khiến bản thân sợ hãi, tổn thương hoặc bị đe dọa an toàn (dù đã lâu), thì việc giấc mơ “bị rượt đuổi” có thể là biểu hiện của não đang tái hiện ký ức sang chấn ở dạng biểu tượng.

Ví dụ:

Rượt đuổi = bị đe dọa, không an toàn

Chạy trốn = nỗ lực thoát khỏi cảm xúc hoặc ký ức

Không thể thoát = cảm giác bất lực hoặc mất kiểm soát

Bác sĩ:

_“Cô Khương… tôi nghĩ tình trạng của cô không chỉ là rối loạn giấc ngủ thông thường.

Việc những cơn ác mộng rượt đuổi cứ lặp đi lại lại suốt, dù tình tiết có thay đổi, thì cho thấy não bộ cô đang cố gắng gợi lại một ký ức nào đó bị chặn lại — một điều gì đó mà cô chưa thể đối diện.

Chúng tôi gọi đó là ký ức chấn thương tiềm ẩn.

Bệnh viện chúng tôi hiện đang sử dụng một phương pháp mới — gọi là thiết bị hồi tưởng ký ức định hướng, nó giúp bệnh nhân tái hiện lại những mảnh ký ức ẩn sâu trong vô thức.

Không phải là “xuyên thời gian”, mà là trở về chính nơi tâm trí đã bỏ quên điều gì đó.

Nếu cô sẵn sàng, chúng tôi có thể thử.

Nhưng cô phải hiểu, khi ký ức được mở ra, không phải lúc nào nó cũng dễ chịu.

Cô có muốn thử một lần hóa giải tất cả những khúc mắc mà mình luôn muốn né tránh không?”

_“…Thật ra tôi thật sự rất sợ,là phải bắt mình đối diện với những chuyện đã qua,bởi vì có những thứ tôi luôn muốn nó qua thì cứ cho qua đi.

Nhưng nếu cứ tiếp tục bị rượt đuổi mỗi đêm như thế này, chắc tôi sẽ phát điên mất.

Nếu máy đó có thể giúp tôi đối diện được với chính mình… tôi sẽ thử.”
 
My Reverie Dreams
Phòng Trị Liệu


_ “Được, mời cô, chúng ta sẽ làm ngay và luôn.”

Giọng bác sĩ vang lên đều đặn, có chút gấp gáp.

Tôi hơi khựng lại, ánh mắt liếc quanh căn phòng trắng toát.

Mùi hương tinh dầu bạc hà thoang thoảng, ánh đèn trắng chiếu thẳng xuống mặt bàn, làm không khí thêm lạnh.

_Thành,nếu cậu bận cứ về trước không cần chờ tôi,tôi ở đây tự xử lý cũng được!

_Cậu khỏi lo đi,tôi nào dám để cậu một mình,nên tôi đã xin nghỉ rồi!

Yên tâm vào trong đi tôi sẽ ở đây chờ..

_Ừmm

Tôi đi theo bác sĩ vào trong phòng ,bác sĩ không nhìn tôi, chỉ ghi chép gì đó trên tờ giấy, rồi ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

Trên bàn có một chiếc đồng hồ cát nhỏ, cát bên trong đang rơi chậm rãi — tôi nhìn nó mà có cảm giác thời gian ở đây không thật.

_“Cô Khương,cô bảo mình bị mất ngủ, và lo âu,cò đúng không?”

_“Vâng.”

_“Và cô nói… thường nghe tiếng động lạ vào ban đêm?”

_“Tôi… không chắc là thật, hay là do tôi tưởng tượng.”

Ông ta ngẩng đầu, cười nhẹ:

_“Tưởng tượng hay không, thì chúng ta vẫn sẽ gặp lại nó thôi.”

Lời nói ấy khiến tôi rùng mình.

Không biết “nó” là gì — nỗi sợ, ký ức, hay thứ đang ở trong giấc mơ của tôi.

_ “Được rồi, cô cứ ngồi thoải mái.

Thả lỏng vai, rồi nhắm mắt lại…”

Giọng bác sĩ vang lên chậm rãi, đều đều như nhịp đồng hồ.

_“Hít sâu… thở ra.

Tốt lắm.

Cứ để đầu óc trôi đi.

Không cần kiểm soát.”

Tôi làm theo, dù lòng vẫn còn lẫn chút ngờ vực.

Hơi thở nặng nề vì vách ngăn lệch khiến lồng ngực đau âm ỉ.

Nhưng càng hít, cơ thể càng chìm xuống — như thể chiếc ghế đang nuốt lấy tôi.

_“Giờ cô hãy tưởng tượng, mình đang ở nơi cô thấy an toàn nhất,”

Bác sĩ nói tiếp ;

_“Có thể là căn phòng của cô, hay một nơi nào đó cô từng đến.”

Tôi thấy mình gần nhà vệ sinh của trường!

_“Cô thấy gì?”

_“Là trường cũ… nhưng khá u ám,phong cảnh lạ lẫm,nó vừa quen thuộc mà vừa xa lạ.”

_“Cô thấy có ai ở xung quanh không?”

_Tôi thấy xung quanh toàn là học sinh nhưng tôi không biết ai trong số họ cả.

Tôi mở mắt ra.

Căn phòng trị liệu vẫn đó.

Bác sĩ vẫn ngồi đối diện, đôi mắt sau gọng kính phản chiếu ánh đèn trắng — nhưng tôi không thấy đồng hồ cát đâu nữa.

_ “Cô cảm thấy thế nào?”

Giọng ông ta vang lên, nhỏ đến mức gần như thì thầm.

_ Tôi cũng không rõ nữa!

_“ Được rồi cô Khương ,tôi nghĩ chúng ta sẽ tiếp tục vào ngày mai vậy,”

Bác sĩ khẽ đẩy gọng kính, giọng nói bình thản,

_“Giờ thì cô cứ về mà nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

_“Cảm ơn bác sĩ.”

Tôi đứng dậy, cố nở một nụ cười, nhưng đôi chân lại run nhẹ.

Căn phòng trắng trơn ấy đột nhiên có cảm giác hẹp hơn lúc tôi bước vào.

Ánh sáng đèn trần khiến tôi chói mắt, nhưng tôi thề là —

ở góc bàn, có thứ gì đó phản chiếu như một mảnh gương nhỏ.

Tôi cúi nhìn.

Là đồng hồ cát khi nãy — cát bên trong đã rơi hết,

nhưng phần dưới không đầy, mà lại rỗng.

Giống như cát rơi vào khoảng không.

Bác sĩ nhìn theo ánh mắt tôi, mỉm cười:

_“Đừng lo, chỉ là cát thôi mà.

Dòng chảy của thời gian trong tâm trí mỗi người… không giống nhau.”

Tôi gật đầu, bước ra cửa.

Tiếng chốt cửa click phía sau lưng nghe rõ đến mức bất thường.

_ “Thành, cậu đây rồi.”

Tôi thở ra, như vừa trút được gánh nặng.

_“Đường, cậu vẫn ổn chứ?” – Cố Lục Thành hỏi, giọng có chút lo lắng.

_“Mình ổn.

Chúng ta về đi.

Mai mình sẽ quay lại khám tiếp.”

_“Cậu vào trong đó lâu vậy, chắc cũng đói rồi.

Mình đưa cậu đi ăn nhé.”

Anh nói rồi lấy mũ bảo hiểm đưa tôi.

Trời đã sập tối, mây dày và gió lạnh, đèn đường vừa bật lên thành hàng dài ánh vàng.

Tôi gật đầu, cố cười, nhưng cổ họng khô khốc như chưa từng thốt ra lời nào.

_ “Ngày mai sáng sớm cậu còn phải gánh cá ra chợ bán đó,” – Lục Thành nhắc, giọng khẽ,

_“Chuẩn bị tinh thần thật tốt thì mọi mệt mỏi mới tan biến được.”

Tôi bật cười :

_“Tôi biết rồi mà.”

Cố Lục Thành,cười theo nhưng bàn tay vẫn siết chặt tay cầm đang lái xe.

_“Mình sợ lắm… sợ tối nay lại không ngủ được.

Mình sợ phải thức trắng đêm.”

Lục Thành nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt anh chậm lại, rồi nói:

_“Vậy… tôi qua nhà cậu ngủ cùng được không?”

Tôi ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.

Từ trước tới giờ, Lục Thành ít khi nói kiểu đó — giọng anh bình thản, nhưng có gì đó khác,

một vẻ dịu quá mức, gần như… không phải là anh.

Gió đêm lùa qua, làm hàng đèn ngoài phố khẽ nhấp nháy.

Tôi nuốt khan:

_“Ừ… cũng được, miễn là cậu không chê phòng mình nhỏ.”
 
My Reverie Dreams
Quán Phở 24H


Tiệm ăn nhỏ nằm nép dưới ánh đèn vàng ấm.

Bên ngoài, trời đã lạnh, sương bám đầy trên cửa kính.

Tôi và Lục Thành ngồi ở chiếc bàn góc, kế bên là nồi nước lèo đang sôi lục bục, mùi thơm ngập cả không gian.

_ “Cho hai tô phở bò đặc biệt nhé, thêm trứng nữa!” –Lục Thành gọi to, giọng rất tự nhiên như ở nhà mình.

_“Không hành cũng đừng cho thêm ớt và tiêu,” tôi chen vào.

_“Biết rồi cô tiểu thư,” anh liếc tôi cười, “tý mà cay chắc lại bắt tôi đền.”

Tôi chống cằm nhìn Lục Thành, đôi tay anh vẫn còn hơi chai do gánh vác nặng mỗi sáng.

Tôi bật cười:

_ “Cậu lúc nào cũng lắm lời.”

“Thì phải nói nhiều cho cậu bớt im lặng chứ, không nói chắc buồn ngủ giữa quán mất.”

Khi phở được mang ra, hơi nóng mờ cả mặt bàn.

Cả hai cùng cúi xuống, ăn im lặng trong vài phút,

rồi Lục Thành bỗng nói nhỏ:

_“Thật ra nhìn cậu ăn được như vậy là tôi yên tâm rồi.”

_Sao tự nhiên nói nghe sến vậy?”

_Tôi nói thật mà, mấy hôm trước cậu cứ ăn như mèo ngửi vậy, tôi còn tưởng bệnh nặng thêm rồi.”

Tôi nhìn anh, cười khúc khích.

Ngoài kia, gió đêm vẫn thổi,

nhưng ở đây — ánh sáng, mùi phở, tiếng cười — mọi thứ đều yên bình đến lạ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày,

tôi thấy mình thật sự nhẹ nhõm.

Nhìn Cố Lục Thành ăn uống nhanh nhẹn,

cậu ta vẫn không quên gắp miếng thịt bò để qua tô cho tôi.

_ “Ăn đi, tôi không thích ăn thịt bò.”

Tôi khẽ cười, nhìn dáng gầy gò của cậu ta mà lại giả vờ bĩu môi:

“Vậy tôi cũng không thích ăn chả.”

Nói rồi, tôi đẩy hết phần chả qua tô của Lục Thành.

Cậu ta chẳng nói gì, chỉ cúi đầu ăn, động tác vẫn nhanh mà gọn gàng,

hệt như sợ nếu chậm một chút, món ngon sẽ nguội mất.

Tôi ngồi nhìn, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Chắc vì cậu ta chờ tôi lâu nên mới đói đến thế.

Cảnh trước mắt làm tôi nhớ lại những tháng ngày cũ —

hồi còn học lớp 9,

chỉ có Cố Lục Thành là người không chê bai tôi,

chẳng dè bỉu, chẳng xa lánh.

Cậu ta sẵn sàng chơi cùng, giúp đỡ tôi,

khi mà cả lớp đều tránh ánh mắt tôi như sợ dính điều gì xui xẻo.

Cha mẹ Lục Thành mất sớm, cậu ta sống với ông nội –

một người hiền lành, ít nói, nhưng thương cháu hết mực.

Cậu ta từng nói,

_“Ông nội chính là chỗ dựa duy nhất của tôi, nên tôi phải tự lo được cho mình,

không để ông phải khổ thêm.”

Có lẽ cũng vì thế,

dù học giỏi,Cố Lục Thành vẫn lựa chọn nghỉ học sớm,

đi làm, đi giao hàng,

vừa để tự lập, vừa để không phụ công ông nuôi dạy.

Tôi ngẩng nhìn Lục Thành lần nữa —

ánh đèn vàng trong quán hắt lên gương mặt cậu ta,

gầy, nhưng sáng và thật yên tâm.

Nhìn gương mặt Cố Lục Thành dính đầy những vết đen nhỏ do nước lèo bắn lên,

tôi bật cười khẽ, vội lấy khăn giấy lau cho cậu ta.

_ “Thành, món cậu thích nhất vẫn là phở đúng không?

Vậy quán này vừa miệng cậu chứ?”

Cậu ta vừa nhai vừa nói, giọng lơ đãng như chẳng để tâm:

_ “Phở nào mà chẳng là phở, có gì ngon hay không ngon đâu.”

Tôi khẽ nhíu mày, nửa đùa nửa thật:

_ “Cậu lúc nào cũng nói kiểu qua loa như vậy hết.”

Lục Thành cười, đặt đũa xuống, ánh mắt dịu lại dưới ánh đèn vàng:

_ “Chắc tại tôi thấy, có người ăn cùng là ngon rồi.”

Tôi thoáng im lặng, không đáp lại, chỉ giả vờ cúi xuống khuấy phở.

Một lúc sau, tôi hỏi:

_“À mà…

ông nội cậu giờ sống ở đâu thế?”

Lục Thành ngẩng lên, giọng trầm đi đôi chút:

_ “Ông tôi hả?

Ông vẫn ở dưới quê.

Cũng may là còn mấy chú hàng xóm hay qua trông giúp nên tôi cũng yên tâm phần nào.

Ở thành phố này đông đúc, ồn ào mà chật chội,

ông nội lại quen không khí yên tĩnh ở dưới quê nữa.

Với lại, ông lớn tuổi, đâu có rành đường xá trên ở này nên...”

Tôi gật đầu khẽ.

Ánh mắt Lục Thành nhìn xa xăm, phản chiếu lại trong đôi mắt tôi một chút buồn lặng —

nỗi nhớ gia đình, nhưng cũng là niềm tự hào nhỏ nhoi

vì cậu ta đang sống thật kiên cường.
 
My Reverie Dreams
Tâm Sự


_ “Lục Thành, cũng đã lâu rồi tôi không thấy cậu tổ chức sinh nhật.”

Cậu ta đang uống nước liền ngẩng lên, nhíu mày:

_“Cậu hỏi nhiều thế làm gì?”

Tôi chu môi, hơi hờn dỗi:

_“Tôi chỉ muốn biết thêm về cậu thôi.

Mang tiếng là bạn thân mà cậu cứ sống khép kín kiểu đó,

cậu làm tôi buồn lắm đấy!”

Lục Thành bật cười khẽ, giọng đùa mà nghe vẫn hơi lạnh:

_“Tôi bỏ sinh nhật lâu rồi.

Ăn sinh nhật tốn kém lắm.

Tôi ăn ké sinh nhật của cậu là được mà.”

Tôi tròn mắt:

_“Đâu có được!

Mỗi năm chỉ có một lần thôi.

Hay là năm nay chúng ta đón sinh nhật chung nhé?

Lúc đó tôi sẽ mua cho cậu một món quà đặc biệt.

Cậu sẽ không đoán ra được đâu.”

_Thôi đi, cậu dành tiền mà ăn bánh kem cho sướng.

Không cần quà cáp gì đâu.”

_Đâu có được mỗi năm chỉ có một lần thôi,phải tổ chức chứ...

Thành chống cằm nhìn tôi, giọng nửa nghiêm túc nửa đùa:

_ “Đường, vậy cậu muốn quà sinh nhật thế nào?

Cậu thích gì, tôi mua cho.”

Tôi chớp mắt, suy nghĩ vài giây rồi nhoẻn miệng cười:

_“Ừm… tôi thích váy đẹp.”

Lục Thành ngẩn ra, đôi đũa khựng lại giữa không trung.

_ “Váy đẹp?”

_ “Ừ, loại xòe nhẹ, màu pastel, kiểu công chúa ấy.

Tôi mặc chắc hợp lắm.” – tôi nói, cố nén tiếng cười.

Lục Thành thở dài, khẽ lắc đầu, nhưng khóe môi vẫn cong lên:

_ “Trời đất… tôi cứ tưởng cậu nói thích cái gì nhỏ nhỏ thôi,

ai ngờ đòi hẳn váy đẹp.”

_ “Thì có sao đâu, sinh nhật là dịp đặc biệt mà.” – tôi chống cằm, nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

“Với lại, tôi đâu có đòi cậu mua đắt đâu, chỉ cần cậu chọn thôi là tôi vui rồi.”

Cậu ta khẽ cười, gật đầu:

_“Được rồi, nhớ lời đó nhé.

Tôi mà mua thật thì đừng có chạy.”

_“Chạy đâu, tôi còn khoe khắp nơi nữa là khác!”

Hai đứa cùng bật cười.

Tiếng cười hòa với tiếng mưa lất phất ngoài cửa kính,

mọi thứ bỗng trở nên nhẹ tênh —

như thể cả thế giới lúc đó chỉ còn lại hai người.

Lục Thành chống tay lên bàn, nở nụ cười hiền hiền:

_ “Hay tôi mua cho cậu mười cái váy luôn, được không?”

Tôi tròn mắt, suýt sặc nước:

_“Mười cái?

Cậu giàu từ khi nào vậy?”

Cố Lục Thành nhún vai, giọng nhẹ tênh:

_ “Thì cậu thích mà.

Tôi chỉ muốn cậu vui thôi.”

Tôi nhìn cậu ta, trong lòng vừa buồn cười vừa thấy thương.

_ “Thôi đi, mười cái thì khi nào tôi mới mặc cho hết.

Với lại cậu còn phải lo cho ông nội nữa,

phải dành dụm chứ không được tiêu linh tinh đâu.”

Lục Thành hơi cúi đầu, mỉm cười:

_ “Ờ… vậy chốt ba cái nhé.”

Tôi bật cười khúc khích:

>_“Ba cái thì được.

Cậu mà dám quên là tôi tới đòi liền đó.”

>_“Biết rồi, cô tiểu thư.” – Lục Thành đáp, giọng pha chút trêu chọc.

Cả hai cùng bật cười.

Tiếng cười nhỏ vang lên giữa đêm,

nơi quán phở chỉ còn lại hương nước lèo và ánh đèn vàng ấm áp —

khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trong cuộc sống vất vả của hai người.
 
Back
Top Bottom