Ngôn Tình Mỹ Nhân Kiếp - Thập Nguyệt Thập Lục

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,373,934
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
my-nhan-kiep-thap-nguyet-thap-luc.jpg

Mỹ Nhân Kiếp - Thập Nguyệt Thập Lục
Tác giả: Thập Nguyệt Thập Lục
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

《Mỹ Nhân Kiếp》- Thập Nguyệt Thập Lục

***

Bạch nguyệt quang mà thái tử thích mười năm trở về rồi.

Nàng ta đứng trước mặt ta, vênh váo hống hách nói: “Ngươi, cút về đi.”

Ta nhấc váy bước lên xe ngựa, cười với nàng ta: “Xin lỗi, vị trí này, ngươi không về lại được nữa đâu.”

***​
 
Có thể bạn cũng thích !
Mỹ Nhân Kiếp - Thập Nguyệt Thập Lục
Chương 1


1

Ta là nhân tuyển cho vị trí thái tử phi được Định Quốc hầu phủ bồi dưỡng mười năm.

Thái tử đã đến mức không phải ta thì không cưới, hoàng đế cũng không còn cách nào.

Suy cho cùng, bất luận là gia thế, dung mạo hay tài thức, ta đều là tú nữ đứng đầu trong tất cả.

Vòng điện thí cuối cùng, chỉ có hoàng đế, hoàng hậu và thái tử có mặt.

*Điện thí (殿试): Dự thi trong cung điện. Đây là phương thức thi cử (thi Tiến sĩ) để tuyển dụng quan lại tại Trung Quốc trong thời khoa cử, do nhà vua đích thân khảo thí các sĩ tử ở cung điện.

Hoàng đế hỏi ta: “Nếu từ nay về sau ngươi vứt bỏ toàn bộ hầu phủ, chỉ vì được ở bên cạnh thái tử, ngươi có nguyện ý không?”

“Thần nữ nguyện ý.”

2

Đối với đáp án này của ta, Định Quốc hầu cực kỳ hài lòng.

Hầu gia tay cầm binh quyền, hoàng đế vô cùng kiêng kỵ.

Định Quốc hầu nhìn khuôn mặt này của ta, cao giọng cười nói: “Được, đẹp lắm, ông trời thương xót ta, ban con cho ta.”

Ta là người được Định Quốc hầu cứu khỏi đám nạn dân.

Định Quốc hầu thay ta an táng cho phụ mẫu huynh đệ, thu nhận ta làm dưỡng nữ, tuyên bố với bên ngoài ta là đích nữ của Định Quốc hầu phu nhân, mấy năm trước thân thể yếu nhược phải xuống nông thôn dưỡng bệnh.

Ta quỳ rạp xuống đất: "Là nữ nhi phải cảm tạ phụ thân, đã cho nữ nhi một cuộc đời mới.”

“Tốt, chúng ta mưu tính mười năm, chỉ chờ một mai kia.”

3

Ở yến tiệc mùa xuân, lần đầu tiên thái tử nhìn thấy ta.

Hắn nhìn chằm chằm ta hồi lâu, mới chậm rãi hỏi ta: “Nàng có biết đích nữ Chân Ngọc Đình của phủ bá tước không?”

Ta lắc đầu, nghi hoặc nhìn hắn.

“Dung mạo hai người các nàng thật giống nhau, nhưng giữa lông mày nàng ấy có vết bớt, vừa vặn có hình dáng một đóa hoa sen, ngược lại thêm một phần ý vị.”

Ta hơi ngượng ngùng đáp: “Ta vừa mới trở về kinh thành không lâu. Hôm nay vị tỷ tỷ này không đến sao?”

Thái tử lắc đầu, có chút mất mát: “Nàng ấy tránh hiềm nghi, không muốn nhìn thấy ta.”

Ta cười nói: “Công tử tuấn lãng như vậy, ngay cả nữ nhân cũng chưa chắc có thể sánh được, sao lại có người không muốn nhìn thấy khuôn mặt này chứ? Quả nhiên là không biết quý trọng.”

Sau ngày hôm đó, thái tử liền nhớ kỹ ta.

Cố Hàn Ngọc – Đích nữ Định Quốc hầu rất giống với Chân Ngọc Đình.

4

Từ ngày đầu tiên ta đến Định Quốc hầu phủ ta đã biết, ta có thể được chọn, là vì có dung mạo giống Chân Ngọc Đình, thiên kim phủ bá tước từ nhỏ đã được thái tử đi theo phía sau hỏi han ân cần.

Định Quốc hầu không che giấu mục đích ông ta cứu ta, ta cũng không kiêng dè ta biết mục đích của ông ta.

Chúng ta vẫn dối trá gọi nhau là phụ thân nữ nhi, nhưng chỉ là đóng kịch cho người ngoài xem mà thôi.

Ông ta đảm bảo cho ta không phải lo lắng về ăn uống y phục, ta giúp ông ta hoàn thành đại nghiệp.

Định Quốc hầu mua chuộc người động tay động chân vào thuốc mà Chân Ngọc Đình uống mỗi ngày, Chân Ngọc Đình bị tiêu chảy hai ba ngày, bất đắc dĩ phải vắng mặt ở yến tiệc mùa xuân.

Thái tử si tâm chỉ cho rằng giai nhân tránh mặt hắn.

Có cô nương nhà nào mà không né tránh hắn, đến gần một cái, ngày mai liền có tin đồn bay đầy trời, sơ sẩy một chút còn liên lụy đến cả gia đình.

Nhưng ta thì không, ta cũng không biết hắn là thái tử, ta chỉ coi hắn là con cháu thế gia.

5

“Món gà hầm hạt dẻ này do ngự trù trong cung làm, nàng nếm thử đi.” Thái tử thân mật gắp một miếng thịt gà và một miếng hạt dẻ.

Ta khẽ cười nói: “Đa tạ hảo ý của công tử, nhưng ta thích gà hầm hạt dẻ không có hạt dẻ.”

Thái tử ngẩn người, lại thăm dò gắp món tôm kho, “Món này nhiều dầu mà không ngấy.”

Ta không từ chối, tao nhã ăn một con tôm rồi mới nói: “Hương vị thì ngon, nhưng ta cảm thấy tôm sống nên được hấp luộc để giữ lại hương vị ban đầu của tôm.”

Thái tử không còn che giấu sự kinh ngạc và vui sướng trên mặt hắn nữa.

“Nàng và nàng ấy ngay cả thói quen ăn uống cũng giống nhau.”

Đương nhiên là giống nhau, đây chính là tin tức mà Định Quốc hầu tốn một số tiền lớn mới mua được. Ta biết thói quen của nàng ta còn nhiều hơn bản thân mình.

“Vậy sao, quả nhiên ta cùng vị tỷ tỷ kia có duyên phận.” Vẻ mặt ta mừng rỡ nói.

Nói về kỹ năng diễn kịch, ta đều bội phục bản thân mình, dù sao mỗi ngày đều phải diễn kịch, rất khó mà luyện không tốt.

6

Sau yến tiệc mùa xuân, mọi người đều biết đích nữ nhà Định Quốc hầu có tám phần tương tự Chân Ngọc Đình, trò chuyện với thái tử thập phần hợp ý.

Đầu đường cuối ngõ đều đang cười nhạo ta bị thái tử xem là một Chân Ngọc Đình nghe lời ngoan ngoãn.

Định Quốc hầu vì thế mà phạt ta cấm túc, vì đã làm mất thể diện của Định Quốc hầu.

Trong lòng thái tử có thẹn, mua chuộc quản sự của hầu phủ, nhờ người tặng cho ta một đôi khuyên tai hoa ngọc lan.

Trong thọ yến của Anh Quốc công lão phu nhân, các tiểu thư thế gia đều đeo vàng bạc để biểu hiện thân phận, chỉ có ta đeo bộ khuyên tai ngọc thạch kia.

Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy Chân Ngọc Đình, trong mắt nàng ta tràn đầy lạnh nhạt.

“Đây là thái tử tặng phải không? Ta thích nhất hoa ngọc lan, hắn từng đặc biệt sai người làm một bộ, đáng tiếc ta lại không thích.”

Nàng ta nói điều này bằng một giọng nhẹ nhàng mà mọi người đều có thể nghe thấy, mí mắt cũng không nâng một chút rồi rời đi.

7

Lần này, sự thật ta là thế thân của Chân Ngọc Đình dường như đã được xác thực.

Những ngày đó, các phu nhân tiểu thư sau khi trà dư tửu hậu, đều cười nhạo ta học đòi một cách vụng về, kẻ ngốc nằm mơ.

Định Quốc hầu và ta đang ngồi ở trong viện uống trà, nghe quản gia báo cáo chuyện này bây giờ đã lan truyền đến ồn ào huyên náo đến mức nào.

“Trong rừng có thêm một ít hươu nai, đã đến lúc săn bắn rồi.” Định Quốc hầu phân phó nói.

Hằng năm vào Lập hạ, các võ quan đều mang theo gia quyến đi đến bãi săn để săn bắn.

Khi tiểu thư nhà khác đang uống trà ngắm cảnh dưới lều, ta lại cưỡi ngựa kéo cung đuổi thỏ giành nai cùng các công tử thế gia.

"Nàng ấy thích yên tĩnh, bình thường phần lớn đều là đọc sách vẽ tranh." Thái tử vừa cưỡi hãn huyết bảo mã của mình vừa nói.

Ta khẽ mỉm cười, “Ta lớn lên ở nông thôn, thích trời đất rộng lớn bao la, không giống với các tiểu thư thế gia kim tôn ngọc quý bình thường.”

Thái tử hơi sửng sốt, “Mấy tin bịa đặt đồn nhảm nàng không cần để trong lòng.”

Ta không nói gì nữa, siết chặt dây cương, giương cung hết cỡ, hướng về phía con nai kia mà đi, một mũi tên bắn trúng.

Ngày đó thái tử nhìn chằm chằm bóng lưng ta một hồi lâu.

8

Lần thứ hai ta nhìn thấy Chân Ngọc Đình là trong hội thơ của tỷ tỷ hoàng hậu – Bá Dương phu nhân.

Đây là lần đầu tiên ta tham gia hội thơ, phá vỡ kỷ lục bất bại mà Chân Ngọc Đình vẫn luôn duy trì, trở thành người đứng đầu.

Bá Dương phu nhân tán thưởng ta văn có thể ngâm thơ làm phú, võ có thể cưỡi ngựa giành nai, là nhân vật số một trong các tiểu thư quý tộc cùng trang lứa.

“Nhưng ăn mặc lại có chút thuần khiết mộc mạc, cũng không giống đích nữ hầu phủ.”

Ta cười nói: “Quý giá nhất chính là ân điển của hoàng thượng và thái tử. Thái tử thương xót tiểu nữ khi còn nhỏ đã nhiều bệnh, tặng khuyên tai hoa ngọc lan này để cầu phúc, tiểu nữ đương nhiên quý trọng. Chỉ là hoa ngọc lan tao nhã, càng xứng đôi với y phục màu trắng.”

Bá Dương phu nhân đương nhiên cũng đã nghe nói đến lai lịch của khuyên tai này, cười đáp: “Rất tốt, thanh nhã tinh khiết, rất hợp với ngươi. Người đâu, đi lấy trâm ngọc của ta đến đây.”

Bá Dương phu nhân gọi ta đến trước mặt, cài trâm lên tóc ta, trâm cài này bạch ngọc thanh nhã, thanh ngọc thuần túy, phối hợp với thạch ngọc hết thảy đều giống như một làn khói xanh, lại điểm xuyết mấy chiếc lá vàng làm nổi bật quý khí.

“Đây là thái hậu ban cho ta, thiên hạ chỉ có một cái như vậy, hôm nay nhìn lại rất hợp với khuyên tai này của ngươi, liền tặng cho ngươi.”

Lúc khách của hội thơ đã tan hết, đi ngang qua Chân Ngọc Đình, ta thấp giọng nói: “Hoa ngọc lan không chỉ cao khiết, mà còn có thể nghênh phúc.”

9

Thế gian này có một loại người như vậy, so với việc nhanh chóng bắt được con mồi, bọn họ càng hưởng thụ quá trình xem con mồi rơi vào bẫy hơn.

Chân Ngọc Đình chính là như thế.

Cho dù nàng ta tự cho mình thanh cao, cũng sẽ không phải không chút động tâm với vị trí thái tử phi. Nhưng nàng ta càng thích thái tử khiến cho nàng ta trở thành tâm điểm để mọi người hâm mộ thảo luận hơn.

Thái tử si tâm với Chân Ngọc Đình cảm động trời đất, mùa hạ hắn tặng khối băng đã được niêm phong tốt, mùa đông hắn tặng ấm lô cống nạp.

Chân Ngọc Đình nhận tất cả lễ vật, nhưng vẫn luôn khách khí xa cách đối với thái tử, như thể tránh hiềm nghi.

Nếu như không có ta xuất hiện, có lẽ thái tử sẽ bởi vì không chiếm được mà càng cảm thấy trân quý hơn.

Nhưng ta đã xuất hiện, ta còn giống nàng ta hơn cả nàng ta, Chân Ngọc Đình luôn giấu đi d*c vọng và tâm tư kia.

Ta biết làm thế nào để khiến cho người trong khu tập trung hoàng quyền vui vẻ, chẳng hạn như Bá Dương phu nhân.

Bất kể người khác có nghị luận về ta thế nào, chỉ cần Bá Dương phu nhân có thể cảm thấy ta cúi đầu trước hoàng quyền, cung thuận thần phục thái tử, lấy chuyện được thái tử ban thưởng làm vinh dự, vậy là đủ rồi.

Chỗ ngu xuẩn nhất của Chân Ngọc Đình chính là, tuy nàng ta có thể câu hồn thái tử, nhưng lại đ.ánh vào mặt những người hoàng gia khác.

10

Sau ngày đó, có Bá Dương phu nhân tọa trấn, ai cũng không dám khua môi múa mép lung tung.

Mà ta, trở thành người để mọi người tranh nhau mời tham gia các yến hội ở kinh thành.

Cho dù cưỡi ngựa đ.ánh bóng, hay làm thơ xen hoa, ta đều có thể đối phó hoàn hảo.

Ngày qua ngày, thứ không thay đổi là ân tứ hoàng quyền mà ta vững vàng củng cố – khuyên tai hoa ngọc lan và trâm ngọc.

Ta đeo từ mùa hạ đến ngày Lập thu – ngày mà những nữ quyến công huân thế tước đi thỉnh an hoàng hậu.

Hoàng hậu nhìn cách ăn mặc của ta, cười nói: “Hàn Ngọc xuất thân trong sạch, chỉ là cũng nên may một ít hoa phục để thể hiện quý khí hầu phủ.”

Ta cúi người, cung kính bái: “Phụ thân thường nói tiền tài là vật ngoài thân, tham lam vô ích, dạy chúng ta hiểu rõ thứ thích hợp hơn thứ quý giá. Hết thảy những gì hầu phủ nhận được đều là hoàng ân, hằng ngày luôn luôn ghi nhớ không dám vượt qua.”

Hoàng hậu rất hài lòng, “Quả thật hiểu chuyện như tỷ tỷ nói.”

Lúc rời cung, hoàng hậu ban cho ta một xe chở đầy trang sức y phục, lệnh chưởng sự cô cô truyền lời cho ta, “Cô nương hiện giờ chính là tuổi hoa, nên ăn mặc xinh đẹp một chút.”

Chân Ngọc Đình tất nhiên cũng có đi, chỉ là dựa theo phân vị gia tộc, ta ngồi phía trên nàng ta.

Hoàng hậu tâm lực có hạn, sẽ không muốn dành thời gian xem cùng một khuôn mặt lần thứ hai.

11

Sau khi vào thu, Bá Dương phu nhân thiết yến tại gia, mời quý tộc các nhà đến ăn cua ngắm cúc làm thơ.

Lần này thái tử cũng ở đây.

Lần trước ở hội thơ đã bị ta cướp đi danh tiếng, lần này Chân Ngọc Đình đổi thành vẽ tranh, hoa cúc được nàng ta vẽ cực kỳ thanh nhã.

Thái tử tán thưởng nói, “Tranh của Ngọc Đình cô nương cho dù so với quốc thủ cũng không kém.”

*Quốc thủ (国手): Danh thủ quốc gia; tuyển thủ quốc gia; người giỏi bậc nhất (người có tay nghề nổi tiếng trong nước như ngành y hoặc đ.ánh cờ).

Chân Ngọc Đình vừa khách khí đa tạ thái tử, vừa cao ngạo nhìn về phía ta, giống như đang nói: “Nhìn xem, ta chỉ động ngón tay thái tử liền vội vàng chạy tới.”

Theo ánh mắt của nàng ta, thái tử cũng nhìn về phía ta. Lần này ta không đeo khuyên tai hoa ngọc lan hắn tặng nữa, mà là đổi thành y phục trang sức hoàng hậu ban thưởng. Vẻ mặt của thái tử trong nháy mắt có chút cô đơn, dù sao hắn cũng biết ta rất coi trọng đôi khuyên tai kia.

“Hàn Ngọc cô nương, có biết vẽ không? Nghe di mẫu nói văn chương nàng rất tốt.” Thái tử chung quy không nhịn được mà hỏi.

Ta ngẩng đầu mỉm cười, “Không biết, ở trước mặt Ngọc Đình tỷ tỷ, ta chẳng qua chỉ là múa rìu qua mắt thợ.”

Chân Ngọc Đình cực kỳ hài lòng, lúc khách tan thì ngẩng cao đầu bước lên xe ngựa, suýt chút nữa giẫm hụt.

(Còn tiếp)
 
Mỹ Nhân Kiếp - Thập Nguyệt Thập Lục
Chương 2


12

Mùa thu trời cao và mát mẻ, ta và Định Quốc hầu đi đến ngoại ô câu cá, câu được rất nhiều cá sống tươi ngon.

Định Quốc hầu sai người đưa đến cho thái tử một sọt, cùng với những tập sách mà thái tử vẫn khổ tìm mấy ngày trước.

Ngày hôm sau, thái tử đưa trả lại tập sách.

Hóa ra là do quản gia sơ suất, thứ được đưa sang cũng không phải là tập sách, mà là một bức “Thu nhật phong thâu đồ”.

Quản gia quỳ trên mặt đất, “Hầu gia vốn phân phó lấy quyển trục đã được chuẩn bị từ thư phòng đưa sang, tiểu nhân mắt nhỏ vụng về đã cầm nhầm.”

Thái tử cũng không tức giận, “Không sao. Hôm nay bản cung đến cửa quấy rầy, là muốn hỏi một chút về lai lịch của bức họa này, quả thật là tuyệt phẩm thượng thừa.”

Định Quốc hầu cười nói: “Là tiểu nữ Hàn Ngọc ngày đó câu cá trở về, vẽ ra cảnh tượng nông gia ở ngoại ô bội thu. Đã để cho thái tử chê cười.”

Vẻ mặt thái tử mừng rỡ, “Hầu gia khiêm tốn rồi, trình độ vẽ tranh của Hàn Ngọc cô nương đã có thể so vai với mọi người. Hôm nay bản cung may mắn được nhìn thấy, xem cho đã mắt. Sau này nếu có cơ hội, nhất định phải xin Hàn Ngọc cô nương chỉ giáo một chút.”

13

Sau khi nhìn thấy bức họa kia, thái tử liền khắc ghi trong lòng.

Viện cớ tìm tập sách, luận bàn tiễn pháp, đ.ánh cờ, thái tử chạy đến Định Quốc hầu phủ hai lần trong ba ngày.

Nhưng trùng hợp ngày thu sương nhiều gió lớn, ta bị nhiễm phong hàn, không tiện gặp khách, nên vẫn chưa từng bái kiến thái tử.

Nhưng trong lúc bị bệnh nhàm chán, cũng cần một ít thứ tiêu khiển, liền vẽ mấy bức họa. Đơn giản chỉ là thu cúc, lá phong, chim nhạn mùa thu và nữ tử dựa vào cửa sổ ngắm cảnh trong lúc mang bệnh.

Định Quốc hầu thương nữ nhi, đem những bức họa này treo ở thư phòng để xem hằng ngày, nhìn thấy bức họa giống như nhìn thấy nữ nhi.

Vì thế mỗi một bức thái tử đều luận bàn qua một chút, hắn càng tán thưởng bức họa của ta thì càng muốn nhìn thấy con người của ta hơn.

Ta đoán chừng thời cơ cũng sắp đến, Định Quốc hầu liền bắt đầu mời tân khách tham gia yến tiệc sinh thần của Định Quốc hầu phu nhân vào đầu tháng.

14

Trong yến tiệc sinh thần, ngoài rượu thịt trên bàn tiệc, còn có rất nhiều hoạt động và giải thưởng, cố để khách khứa có thể vui chơi thoả thích.

Giải thưởng là một bức “Thu Cư Không Sơn Đồ” của Nghê Dần, bức họa này Chân Ngọc Đình đã vẽ theo rất nhiều lần.

Nàng ta đương nhiên bắt đầu vẽ tích cực nhất, không nghi ngờ gì đã nhận được lời khen ngợi nhất trí từ các tân khách.

Nhưng từ đầu đến cuối thái tử cũng không gật đầu, hắn nhìn bức họa hồi lâu, “Hàn Ngọc cô nương không vẽ sao?”

Ta che mặt ho nhẹ, “Ta cũng không bêu xấu nữa, huống gì thân thể còn chưa khỏi hẳn.”

Sắc mặt Chân Ngọc Đình cực kỳ khó coi, lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy thái tử có chút thất vọng với mình, rụt rè hỏi, “Thái tử điện hạ chê ta vẽ không đẹp sao?”

Lúc này thái tử mới phát hiện người trong lòng mình không vui, “Tranh Ngọc Đình cô nương vẽ, đương nhiên là rất đẹp.”

Sau khi khách khứa rời đi, ta và Định Quốc hầu ở thư phòng nhìn mấy bức họa, cười nói: “Dùng một bức họa của Nghê Dần, đổi lại được kết quả nàng ta không phải là lựa chọn tối ưu ở trong lòng thái tử, đáng giá.”

Đây là lần đầu tiên, thái tử biết rõ Chân Ngọc Đình thích cái gì, nhưng lại không ra sức giúp nàng ta.

15

Sau khi thân thể khỏe lên, gặp phải thái tử đến bái phỏng, vừa vặn Định Quốc hầu đi ra ngoài luyện binh, ta liền cùng thái tử ngồi chờ ở thư phòng.

“Hàn Ngọc cô nương, ta vẫn muốn hỏi nàng, trình độ vẽ tranh của nàng cao như vậy, vì sao cũng không lộ ra?” Vấn đề này thái tử đã nghẹn quá lâu.

Ta khẽ cười nói: “Trước kia ta chỉ xem điện hạ là con cháu thế gia, sau khi biết được thân phận của điện hạ, mới nghe nói điện hạ và Chân gia tỷ tỷ của phủ bá tước lưỡng tình tương duyệt, tất nhiên phải tránh một chút, không thể cướp đi danh tiếng của tỷ tỷ.”

Thái tử nghe được câu “lưỡng tình tương duyệt” kia, sắc mặt rõ ràng trầm xuống.

Ta lại nói tiếp: “Đây vốn là suy nghĩ trong lòng ta, cảm niệm thái tử điện hạ lúc trước tặng ta khuyên tai coi ta như tri kỷ, mới có thể nói ra. Ta cũng không phải là người không biết chừng mực. Mặc dù tướng mạo có tám phần giống với tỷ tỷ, nhưng bất cứ việc gì cũng phải chú ý trước sau, cho dù ta cũng có ý, nhưng không thể ỷ vào chuyện giống nhau mà đoạt người yêu. Mong điện hạ hiểu.”

Thái tử là người thông minh, hắn tự nhiên nghe hiểu được ta có ý không chỉ là bức họa kia.

“Hàn Ngọc cô nương, nếu nàng có hai tỷ muội tướng mạo tuổi tác học thức đều giống nhau, một người kiêu ngạo thanh cao luôn tránh xa nàng, người kia lại tự tại thoải mái nguyện thân cận với nàng, nàng sẽ chọn vị nào?” Thái tử nghe xong lời của ta, hỏi.

Ta cười nói: “Đương nhiên là vị sau, ta cũng không si ngốc, sẽ không tự mình tìm khổ.”

Thái tử cũng cao giọng cười đáp: “Bản cung cũng không si ngốc.”

16

Ngày đó trước khi thái tử rời đi, hắn tặng ta một cái vòng tay bạch ngọc, hắn nói: “Thiên hạ chỉ có một cái này.”

Đầu đông, Bá Dương phu nhân có được thịt nai thượng đẳng, mời một ít vãn bối trẻ tuổi đến nhà nướng thịt nai.

Bá Dương phu nhân ngồi trên giường ấm cười nói: “Mùa đông ta luôn cảm thấy thân thể mệt mỏi, có nhiều người trẻ tuổi như các ngươi đến náo nhiệt, ta liền có tinh thần hơn một chút.”

Ta liếc mắt một cái, các đích nữ quý tộc trong phòng này tuổi tác đều tương đương nhau, phỏng chừng có liên quan đến chuyện thái tử tuyển phi.

“Vòng tay của Ngọc Đình trong suốt, rất tôn lên ngươi.” Bá Dương phu nhân liếc mắt liền thấy được vòng tay trên cổ tay Chân Ngọc Đình.

Chân Ngọc Đình cười nói: “Ánh mắt phu nhân thật tốt, đây là lễ vật sinh thần mà thái tử tặng.”

Bá Dương phu nhân lại nhìn thoáng qua ta, cười nói: “Nhưng vòng tay làm bằng ngọc dương chi kia của Hàn Ngọc, ngược lại càng tinh quý hơn, là vật mà thái tổ đặc biệt làm cho Đoan quý phi. Thái tổ từng nói Đoan quý phi là tri kỷ duy nhất của người. Xem ra thái tử rất thích ngươi.”

Sắc mặt Chân Ngọc Đình cực kỳ khó coi.

Sinh thần nàng ta, thái tử tặng vài xe lễ vật, nhưng đều không quý trọng bằng cái vòng tay làm bằng ngọc dương chi này.

17

Năm sau chính là đến lúc thái tử tuyển phi, sự kiêu ngạo ngày xưa của Chân Ngọc Đình không thể tiếp tục ngụy trang được nữa.

Ngày hôm sau, nàng ta liền hẹn ta đến trà lâu ngồi một chút, lau nước mắt xin lỗi ta, “Thật sự là ta không nên để muội muội phải chịu đựng những lời đồn nhảm kia, bị người ta nhai lưỡi nói muội muội học theo ta. Sau này chúng ta chính là tỷ muội ruột thịt, nếu có người đặt điều muội, ta nhất định sẽ xé rách miệng bọn họ.”

Vẻ mặt ta cảm động, “Tỷ tỷ, chúng ta vốn là duyên phận trời định, có thể cùng tỷ tỷ tương ái là phúc khí của ta.”

Chân Ngọc Đình khóc đến lê hoa đái vũ, “Chung quy là ta có lỗi với muội muội, muội muội là đích nữ hầu phủ, lại bị thái tử xem như quân cờ để cáu gắt vô cớ với ta, điều này thật sự bất công.”

Ta nghe đến đây, sự xúc động trên khuôn mặt đã thay bằng sự mất mát.

Chân Ngọc Đình liền tiếp tục nói: “Ta biết, muội muội cũng là người kiêu ngạo, thế gian này có ngàn vạn nam tử tốt, tất nhiên không thể làm thế thân của người khác. Mấy ngày trước sinh thần ta, thái tử còn sai người tặng vài xe lễ vật, ta lại nghĩ lúc này trong lòng muội muội hẳn rất khó chịu.”

Thấy ta cúi đầu chỉ lo khóc không nói lời nào, Chân Ngọc Đình thở dài.

“Muội muội tốt của ta, ta cũng là thương muội mới nói những lời này. Nếu muội muội tin ta, ta đi cầu xin thái tử thay muội muội, để thái tử trả tự do cho muội muội, để thái tử biết được muội là Cố Hàn Ngọc cành vàng lá ngọc.”

Chân Ngọc Đình liên tục thở dài kêu bất bình thay ta, từng câu từng câu đều là đau lòng cho ta bị người khác lợi dụng.

Nàng ta chắc chắn lấy gia thế tài mạo của ta sẽ không cam lòng làm thế thân của người khác, nhưng nàng ta đã tính sai rồi, ta chính là cực kỳ nguyện ý.

18

Vì thế tỷ tỷ ruột của ta – Chân Ngọc Đình liền hẹn thái tử ngâm thơ đối chữ, sau đó nói hết khó xử và ủy khuất của ta cho thái tử nghe.

Kỳ thật nàng ta nói với thái tử như thế nào cũng không quan trọng, thậm chí ta hi vọng nàng ta nói càng thái quá càng tốt.

Ta sai người đem vòng tay làm bằng ngọc dương chi kia gói kín lại đưa về phủ thái tử, chỉ giữ lại khuyên tai hoa ngọc lan.

Lại trong lúc Định Quốc hầu và thái tử đang thương nghị sự tình, sai người đi mời Định Quốc hầu hồi phủ, “Hầu gia, cô nương khóc ngất đi rồi.”

Khi thái tử đi theo Định Quốc hầu đến hầu phủ, ta vừa tỉnh lại, yếu ớt quỳ lạy trên mặt đất hành lễ với thái tử.

“Hàn Ngọc không nghĩ tới, còn có thể gặp lại được thái tử điện hạ.” Trong mắt ta ẩn lệ, khóe miệng mỉm cười.

“Nàng, đã sớm không muốn gặp ta nữa, là ta đường đột rồi.” Thái tử có lẽ đã nhớ lại lời của Chân Ngọc Đình.

Ta cố gắng kiềm chế nước mắt, “Chỉ cần thái tử điện hạ và tỷ tỷ yêu nhau như lúc ban đầu, bất luận là vòng tay chỉ có độc nhất một cái trong thiên hạ, hay là thái tử chỉ có độc nhất một người trong thiên hạ, Hàn Ngọc đều nguyện ý nghe lời tỷ tỷ, trả lại cho tỷ tỷ.”

Bóng lưng thái tử xoay người rời đi cứng đờ.

19

Ngày đó thái tử hơi sửng sốt nửa khắc, nhưng vẫn không quay đầu mà rời đi, ta biết nếu muốn để cho bạch nguyệt quang trong lòng hắn sụp đổ, lực đạo này vẫn còn chưa đủ. Nhưng không sao, sau khi đã có vết nứt rất nhỏ, vỡ nát chỉ là chuyện sớm muộn.

Thái tử không đến thăm ta nữa, ngược lại Chân Ngọc Đình thường xuyên đến. Ta cũng không bao giờ thúc giục nàng ta rời đi, thời thời khắc khắc ở cùng nàng ta. Vì thế khi Bá Dương phu nhân hạ thiếp mời ta đến ngồi một chút, nàng ta tự nhiên là đi theo.

Nhìn thấy Chân Ngọc Đình, Bá Dương phu nhân rõ ràng không vui.

“Hàn Ngọc à, ngươi có biết chuyện nông phu và rắn không? Đôi khi không thể đối xử với mọi người quá tốt.” Lúc Chân Ngọc Đình đi thay y phục, Bá Dương phu nhân nói.

Ta khẽ cười, “Nhưng Ngọc Đình tỷ tỷ là người trong lòng thái tử, cái gì cũng không thiếu, không thể tính kế ta chuyện gì.”

Sau khi Chân Ngọc Đình quay lại, Bá Dương phu nhân liền nhẹ nhàng nói một câu, “Hàn Ngọc cô nương, tính tình không tranh không đoạt của ngươi cực kỳ giống với hoàng hậu, muội muội kia của ta lúc trước cũng thuận theo tự nhiên, không ngờ lại được ông trời chiếu cố trở thành hoàng hậu.”

Những lời này, đủ để đè bẹp lí trí của Chân Ngọc Đình.

20

Số mệnh không thể đoán trước. Chân Ngọc Đình biết rõ điều này hơn ta.

Ta đối với nàng ta mà nói là một con số bất định, và cách duy nhất để loại bỏ con số bất định là khiến cho nó không tồn tại nữa.

Hơn mười ngày sau khi trở về từ phủ Bá Dương phu nhân, Chân Ngọc Đình cũng không hẹn ta, ta đoán chừng nàng đang chuẩn bị.

Quả nhiên, nàng ta phái người đến mời ta, nói hồ nước biệt viện đóng đầy băng, mời ta cùng đi nghịch băng.

Chân Ngọc Đình mang giày trượt băng nhảy múa trên mặt băng, còn kéo ta chơi cùng, thân thiết như thể chúng ta đã quen biết hơn mười năm.

Đợi đến khi chúng ta sắp đến giữa hồ, Chân Ngọc Đình kéo ta đi vòng quanh, có lẽ là đã xoay quá nhiều vòng, lúc buông tay ra, ta liền bay về phía giữa hồ. Băng dưới chân cũng nhanh chóng xuất hiện vết nứt, trong lòng ta rõ ràng, đây là chuyện Chân Ngọc Đình đã an bài tốt.

Khe băng này, giống như hoài nghi trong lòng thái tử, ngày càng sâu, khuếch tán, sau đó dần dần phóng đại.

Ta giả vờ ngã, nhào xuống trên mặt băng, bắt được một khối băng lớn, cố gắng hết sức ổn định thân thể nằm sấp trên khối băng.

Băng lạnh đến thấu xương, nhưng ta biết đây là một trong những cơ hội tốt nhất. Ta đang chờ, chờ thái tử xuất hiện.

Nhìn thấy thái tử mang theo người chạy tới trong tiếng khóc của Chân Ngọc Đình, ta chậm rãi trượt xuống mặt băng kia, rơi vào trong hang băng.

21

Bình thường ta sẽ không dùng khổ nhục kế, tổn thương thân thể. Nhưng bây giờ ta đã có cơ hội, ta sẽ tận dụng nó triệt để.

Khi tỉnh lại, ta đã ở trong Định Quốc hầu phủ. Nghe nói là thái tử đưa ta trở về, lúc này còn đang chờ ở ngoại sảnh.

“Đa tạ ơn cứu mạng của thái tử điện hạ. Vốn định mời thái tử điện hạ xem vũ đạo của tỷ tỷ, không muốn thêm những phiền toái này.” Ta cố gắng ổn định thân thể hành lễ.

Thái tử lập tức đỡ ta dậy, mang theo chút trách cứ hỏi: “Nàng lớn lên ở phương nam, rõ ràng có thể cự tuyệt lời mời lần này.”

Ta cố gắng kéo ra một nụ cười tái nhợt: “Gần đây tâm tình tỷ tỷ rất tốt, không giận dỗi với điện hạ giống như trước đây, Hàn Ngọc nghĩ chỉ cần tỷ tỷ có thể vui vẻ, ở bên điện hạ liền tốt hơn, cho nên không đành lòng quét sạch hứng thú của tỷ tỷ.”

Ta thấy rất rõ ràng, có một tầng tức giận trong đáy mắt thái tử.

“Nàng xem nàng ta là tỷ tỷ ruột, nàng ta chưa chắc sẽ suy tính cho nàng.”

Sau ngày đó, mỗi ngày thái tử đều sai người đưa đến ít thuốc bổ tổ yến, mà ta cũng vẫn cáo bệnh khước từ lời xin lỗi thăm hỏi sướt mướt từ Chân Ngọc Đình.

22

Qua mùng hai, chính là thời điểm náo nhiệt nhất kinh thành. Từ sáng đến tối, nhà nhà đều có tiệc rượu. Biết được yến tiệc của phủ bá tước đã được định vào mùng bốn, hầu phủ liền định vào mùng ba.

Trù kỹ của Chân Ngọc Đình rất giỏi, ta cũng vì thế mà khổ học một hồi, thế nhưng chỉ học được hai món ăn sở trường, có điều như vậy là đủ rồi.

Bữa gia yến này ta tự mình lo liệu, cô nương quan lại nhà bình thường luôn rụt rè một chút, bản lĩnh lo liệu đương gia cũng không dám bày ra. Tuy rằng tân khách kinh ngạc một cô nương chưa xuất giá như ta vậy mà lại chủ trì gia sự, nhưng ta an bài thỏa đáng mọi việc, làm một món thịt cừu còn ngon hơn tửu lâu, tất cả đều nhao nhao bị ta khuất phục.

Ngày hôm sau, gia yến của phủ bá tước, Chân Ngọc Đình cũng tự mình lo liệu, tuy rằng tất cả đồ ăn trên bàn chính đều do nàng ta tự nấu, nhưng dù sao cũng đã bỏ lỡ thời cơ trước.

Vì thế người người trong kinh đều nói, Chân Ngọc Đình đây là thấy ta được tán dương, cuống quít bắt chước theo.

“Nhưng làm sao có thể so sánh được, người ta chính là đích nữ hầu phủ, tước vị của phủ bá tước còn kém xa.”

Nhìn xem, hướng gió này đổi chiều nhanh như thế nào, chỉ bỏ công sức trong một năm, ta liền từ thế thân biến thành nguyên thân bị bắt chước trong mấy lời đồn nhảm.

(Còn tiếp)
 
Mỹ Nhân Kiếp - Thập Nguyệt Thập Lục
Chương 3


23

Năm sau, danh sách tuyển tú đã xác định được khâu mấu chốt, mỗi người đều cẩn thận lời nói và hành động, từ chối ra ngoài.

Ta mang theo bánh hạt dẻ do mình tự làm đi thỉnh an hoàng hậu.

“Lần này Hàn Ngọc vào cung, mặc dù cũng e ngại người có dụng tâm khác phỏng đoán là đến lấy lòng nương nương, nhưng cảm thấy mặc kệ sau này thân phận như thế nào, đều là kính trọng ngưỡng mộ nương nương. Chỉ cần có nương nương ở đây, thì nên nhớ kỹ quy củ của lão tổ tông, đến đây thỉnh an năm mới.”

Hoàng hậu nghe xong những lời này, kéo tay ta cảm thán nói: “Các cô nương đều nóng lòng muốn làm thái tử phi, chỉ có ngươi hiểu chuyện không quên quy củ.”

Sau khi ta nói nhiều chuyện cùng hoàng hậu, hoàng hậu mệt mỏi nói, “Đi, mời thái tử đến, bảo hắn tự mình đưa Hàn Ngọc trở về.”

Tuy nói là thái tử tuyển phi, nhưng quyết định cuối cùng là do hoàng thượng và hoàng hậu lựa chọn từ trong số những người mà thái tử vừa ý.

24

“Điện hạ, Hàn Ngọc cũng ở trong danh sách tuyển chọn.” Ngồi trên xe ngựa, ta chủ động nói.

Thái tử không nói gì, nhìn ta một cái ra hiệu cho ta tiếp tục nói.

Ta cười nói, “Trước kia điện hạ nói tỷ tỷ tránh điện hạ, Hàn Ngọc thầm nghĩ, dung mạo đã giống với tỷ tỷ, có thể giải sầu cho điện hạ một chút cũng là tạo hóa của Hàn Ngọc, bởi vậy cho dù ta biết rõ khuyên tai ngọc lan kia được làm cho tỷ tỷ nhưng vẫn đeo như cũ, nghĩ điện hạ xem ta là thế thân của tỷ tỷ cũng không sao, chỉ cần điện hạ thoải mái trong lòng là được rồi.”

Nói xong ta thở dài, “Bây giờ, tỷ tỷ và điện hạ đã giải quyết xong khúc mắc, vậy Hàn Ngọc đương nhiên không cần bầu bạn bên cạnh điện hạ nữa. Để tránh cho tỷ tỷ nhìn thấy trong lòng lại không vui.”

“Những thứ này cũng do nàng ta dạy nàng nói?” Thái tử lạnh lùng hỏi.

Ta vội vàng quỳ xuống, “Là suy nghĩ của Hàn Ngọc. Vốn cho rằng làm thế thân ít nhất cũng có thể được điện hạ chú ý một chút, nhưng bây giờ chính chủ đã ở đây...”

“Nếu bản cung không xem nàng là nàng ta, nàng có nguyện ý ở lại không?” Thái tử vươn tay đỡ ta lên, hỏi.

Những giọt nước mắt mà ta vẫn luôn kìm nén lập tức trào ra, “Hàn Ngọc chưa bao giờ mưu cầu xa vời sẽ có một ngày như vậy.”

Mưu cầu xa vời, vậy thì càng phải cầu cho được.

25

Danh sách tuyển tú được công bố, ta và Chân Ngọc Đình đều ở trong danh sách, đây là chuyện trong dự liệu.

Sơ tuyển là do Bá Dương phu nhân chủ trì, Bá Dương phu nhân biết rõ phẩm chất và dung mạo của các nữ tử trong kinh. Vòng chọn mặt sau khi sơ tuyển là do thái tử và hoàng hậu cùng nhau lựa chọn, cuối cùng là điện thí là do hoàng thượng lựa chọn. Quá trình này ta đã sớm dò hỏi xong, cho nên mới cố ý nói như vậy, ta muốn trong lòng thái tử nhớ kỹ chuyện này.

Sau khi sơ tuyển kết thúc, các tú nữ tiến vào vòng chọn mặt được an bài ở cùng nhau trong cung, chờ đợi ba ngày sau tiến hành.

Chân Ngọc Đình nhét bạc cho chưởng sự cô cô, ở cùng một phòng với ta.

Ta sắp xếp lại bọc hành lý trước mặt nàng ta, lấy ra một bộ váy màu xanh nhạt, “Bộ này do mẫu thân ta chuẩn bị, nói là hoàng hậu yêu thích màu xanh nhạt, kiểu dáng xiêm y này cũng là kiểu mà Bá Dương phu nhân yêu thích nhất, nói là kiểu thịnh hành trong cung. Ngay cả đồ trang sức trên đầu, đều là đồ lúc trước hoàng hậu đích thân ban thưởng.”

Chân Ngọc Đình cười nói: “Vậy muội muội mặc xiêm y này há chẳng phải sẽ nắm chiến thắng trong lòng bàn tay sao?”

Ta cũng cười đáp: “Tỷ tỷ quên rồi, lúc trước chúng ta đã nói qua, muội muội sẽ không ở bên cạnh thái tử nữa, cho nên ta nghĩ, bộ xiêm y này không bằng đưa cho tỷ tỷ mặc? Ngày sau tỷ tỷ trở thành thái tử phi, muội muội ta đây cũng có thể diện.”

Ngày đó sau khi thái tử đưa ta ra khỏi cung, tin tức liền truyền đi, cho nên giờ phút này lời ta nói, Chân Ngọc Đình liền có vài phần tin tưởng.

“Nếu tỷ tỷ không tin, vậy đợi ta tự mình mặc qua vòng chọn mặt rồi lại cùng tỷ tỷ tham gia điện thí, thế nào?” Ta cố ý đùa giỡn, Chân Ngọc Đình quả nhiên sốt ruột.

“Muội muội tốt của ta, mảnh tâm ý của muội ta đương nhiên tin tưởng.” Chân Ngọc Đình cười tiếp nhận xiêm y, lại đưa y phục của mình cho ta, “Vậy đa tạ muội muội thành toàn.”

26

Vào ngày chọn mặt, tú nữ do mấy cô cô dẫn dắt, ta và Chân Ngọc Đình không ở cùng một nhóm, trước khi ra khỏi cửa nàng ta nhìn thấy ta mặc một bộ xiêm y màu hồng cánh sen, mới cười yên tâm mặc bộ xiêm y màu xanh nhạt gần như giống như bộ xiêm y ta mặc lần đầu tiên gặp thái tử trong yến tiệc mùa xuân năm ngoái mà rời đi.

Mà ta thì trong lúc chờ đợi, thay đôi khuyên tai hoa ngọc lan vẫn nắm trong tay lên.

Nếu Chân Ngọc Đình không mặc bộ y phục kia, vậy ta cũng không hoàn toàn nắm chắc.

Nhưng nàng ta đã mặc, nàng ta nóng lòng muốn chứng minh tâm ý của mình với thái tử.

Có lẽ tình nghĩa của thái tử đối với ta cũng không sâu đậm đến như vậy, nhưng Chân Ngọc Đình càng muốn hắn rời xa ta, hắn càng cảm thấy phản cảm.

Hắn chính là thái tử, quyết định của hắn từ khi nào mà đến lượt người khác bận tâm lo nghĩ?

Quả nhiên, đúng như ta dự đoán, lúc thái tử nhìn thấy Chân Ngọc Đình mặc xiêm y kia, cũng không có nhiều kinh hỉ. Đáy mắt hắn đều là thất vọng.

Bạch nguyệt quang trong lòng hắn, trước kia đối với hắn lạnh như băng sương, hiện giờ vì vị trí thái tử phi, vậy mà lại cam tâm làm thế thân của người khác.

Nhưng hắn vẫn giữ nàng ta lại.

27

Ta mặc vàng đeo bạc, cài trang sức đá quý theo yêu cầu, chỉ là khuyên tai ngọc thạch này thật sự không hợp.

Thái tử nhìn khuyên tai ta đeo, cười nói: “Mùa xuân chính là mùa hoa ngọc lan nở rộ.”

Ta cũng được giữ lại.

Ta cam tâm tình nguyện đeo khuyên tai vốn thuộc về Chân Ngọc Đình, làm thế thân của nàng ta, thái tử cực kỳ vui mừng.

Nhưng Chân Ngọc Đình mặc xiêm y của ta, bắt chước thái độ đối đãi với mọi người của ta, thái tử lại tức giận.

Vòng chọn mặt kết thúc, chỉ giữ lại bốn tú nữ, còn cách điện thí một tháng, các tú nữ liền có thể về nhà chờ đợi.

Khi ta về đến nhà, quản gia đến báo, “Trong kinh đã truyền khắp nơi, Chân gia cô nương vì vị trí thái tử phi mà không từ thủ đoạn, vậy mà lại lấy trộm xiêm y của cô nương nhà chúng ta, có ý đồ để thái tử xem nàng ta là Cố Hàn Ngọc.”

Ta nhìn Định Quốc hầu đang thưởng trà, cười nói: “Chắc hẳn đây là kiệt tác của phụ thân?”

Định Quốc hầu cười to đáp: “Chẳng qua chỉ tiêu một chút tiền bạc mà thôi. Nói cho cùng, phủ bá tước từ đầu đến cuối vẫn luôn mắc nợ ta, nếu không phải nhờ ta, năm đó bọn họ cũng đừng nghĩ đến chuyện thoát thân sạch sẽ như vậy.”

28

Trước điện thí, thái tử không được rời cung, ngoại trừ thân tín bất luận người nào cũng không được đến gần thái tử.

Xuân ấm hoa nở, ta hẹn Chân Ngọc Đình đi du hồ thả diều giấy.

Sắc mặt Chân Ngọc Đình rất khó coi, nàng ta khôi phục lại cao ngạo ngày xưa, “Ta xem muội muội là muội muội ruột, không ngờ muội muội lại tính kế lên đầu ta.”

Ta giả vờ không biết, “Lời này của tỷ tỷ là sao?”

Chân Ngọc Đình cười lạnh một tiếng, “Bây giờ ta đã trở thành trò cười cho cả kinh thành, muội muội hẳn đang rất đắc ý. Ta cho rằng muội muội hảo tâm tặng ta xiêm y, thì ra đ.ánh giá ta là một kẻ ngốc.”

Ta mỉm cười, “Hoàng hậu quả thật yêu thích màu xanh nhạt, không phải tỷ tỷ quả thật cũng được giữ lại sao? Về phần ai thế thân cho ai, thì có quan trọng không? Chúng ta không phải là tỷ muội ruột sao?”

Chân Ngọc Đình ngồi bên hồ lạnh lùng nhìn ta, nhóm nha đầu ở xa xa đang thả diều giấy.

“Ngày đó ngươi rơi vào trong hồ băng, thái tử lại đến đúng lúc như vậy, là do ngươi mời đến phải không?”

Ta ném một viên đá vào trong hồ, "Đúng vậy, bằng không ta sẽ táng thân trong hồ băng, như ý nguyện của tỷ tỷ.” Ta đứng dậy từ trên cao nhìn xuống Chân Ngọc Đình, “Tỷ tỷ, tỷ thật sự cho rằng chúng ta không thân không thích thì vẫn là tỷ muội ruột thịt sao?”

Sắc mặt Chân Ngọc Đình cứng ngắc, một lúc lâu sau cũng không nói nên lời.

29

“Thôi, tỷ tỷ, chúng ta gặp lại ở điện thí. Nghe nói nội dung hoàng đế muốn khảo vấn còn rất nhiều, muội muội ta đây phải trở về chuẩn bị.” Ta xoay người đi về phía xe ngựa.

Chân Ngọc Đình đuổi theo, “Ngươi đã sớm chuẩn bị xong phải không? Lúc trước giả vờ nhu nhược tri kỷ, đều là mưu kế của ngươi.”

Ta nhìn Chân Ngọc Đình, giờ phút này trong mắt nàng ta đều là lửa giận, ngũ quan xinh đẹp vặn vẹo lại một chỗ, hận không thể lột da ta.

“Phải.” Ta thừa nhận.

“Ta sẽ vạch trần thủ đoạn của ngươi, để thái tử nhìn rõ bộ mặt thật của ngươi. Ngươi đừng nghĩ đến chuyện làm thái tử phi, vị trí thái tử phi từ đầu đến cuối đều là thái tử giữ lại cho ta. Chỉ có ta, mới có thể khiến cho hắn canh cánh trong lòng. Mà ngươi, tốt nhất là nên cút xa ra một chút.” Chân Ngọc Đình hoàn toàn không để ý đến hình tượng, gào thét với ta.

Ta nhấc váy bước lên xe ngựa, cười với nàng ta: “Xin lỗi, vị trí này, ngươi không về lại được nữa đâu.”

Nói cái gì mà tỷ muội ruột, trên đời này làm gì có thân nhân nào chỉ treo ở ngoài miệng.

Ta và Định Quốc hầu vẫn là phụ thân nữ nhi ruột, vậy thì sao? Ta vẫn mong chờ khoảnh khắc tòa nhà đồ sộ của ông ta sụp đổ.

30

Chân Ngọc Đình bị ta quấy nhiễu tâm trí, mỗi ngày đều nghĩ cách vạch trần ta khi gặp thái tử.

Còn ta thì dưỡng nhan da thịt mỗi ngày, uốn nắn cử chỉ, học cách trả lời hoàng đế.

Ngày điện thí, Định Quốc hầu tự mình đưa ta đến cửa cung, ông ta mặc một bộ y phục xanh thẫm mới, trong mắt đều là quan tâm, nhìn theo ta được đưa vào cung.

Trên đại điện, bốn tú nữ dựa theo vị trí gia tộc chỉnh tề đứng thành một hàng, từ trái sang phải, ta là người đầu tiên.

“Định Quốc hầu Cố gia đích nữ, Cố Hàn Ngọc, mười bảy tuổi.” Ta ngoan ngoãn quỳ lạy trên mặt đất, hành lễ với những người nắm quyền ngồi trên chủ vị.

“Định Quốc hầu biết nuôi nữ nhi, sinh ra đẹp mắt lại đoan trang hiểu lễ.” Hoàng đế rất hài lòng với ấn tượng ban đầu của ta. “Hoàng hậu và Bá Dương phu nhân thường khen ngươi hiểu chuyện thức thời.”

Ta vội vàng tiếp tục quỳ lạy tạ ơn, “Tiểu nữ tử ngu ngốc, hoàng hậu nương nương là quốc mẫu, tự nhiên sẽ yêu thương mỗi một thần dân. Bá Dương phu nhân tâm thiện từ bi, thương tiếc thần nữ khi còn nhỏ được nuôi dưỡng ở nông thôn, bởi vậy trong yến hội đã quan tâm vài câu.”

Thứ hoàng đế muốn thăm dò, chỉ là Định Quốc hầu có khơi thông quan hệ giữa hoàng hậu và Bá Dương phu nhân hay không mà thôi.

Hoàng đế cười, cẩn thận đ.ánh giá ta, “Nghe thái tử nói, ngươi vẽ tranh rất tốt, thi từ ca phú cũng tinh thông.”

Ta dịu dàng đáp, “Phụ thân thường nói mình là mãng hán, chỉ biết đ.ánh giặc không hiểu văn lí. Liền để thần nữ đọc sách biết chữ, hiểu lí lẽ, hiểu chừng mực, biết tiến lùi, biết đại thể, mới có thể không vượt quá khuôn phép.”

Hoàng đế kiêng kỵ binh quyền trong tay Định Quốc hầu, nghe ta nói bản thân Định Quốc hầu không thông văn lí còn muốn nữ nhi hiểu rõ quy củ chừng mực, lập tức thập phần hài lòng.

“Nếu từ nay về sau ngươi vứt bỏ toàn bộ hầu phủ, chỉ vì được ở bên cạnh thái tử, ngươi có nguyện ý không?”

Ta kiên định đáp: “Thần nữ nguyện ý.”

31

Ngoại trừ Chân Ngọc Đình, hai vị tú nữ khác ta cũng không thèm để ý.

Chân Ngọc Đình đứng bên cạnh ta, hoàng đế nhìn nàng ta cười nói: “Ngược lại có vài phần giống với đích nữ Định Quốc hầu.”

Ta có thể thấy được sắc mặt Chân Ngọc Đình khẽ thay đổi, trước kia đều là người khác nói ta giống nàng ta.

Chân Ngọc Đình quỳ lạy xong nhẹ giọng nói: “Thái tử cũng từng nói Cố gia muội muội giống thần nữ.”

Nàng ta nóng lòng muốn chứng minh với thái tử, là ta đang bắt chước nàng ta, muốn thay thế nàng ta, nhưng nàng ta trước sau như một lại quên mất, người nắm quyền bây giờ là hoàng đế.

Sắc mặt hoàng đế rất khó coi, chưa từng bị người khác làm mất mặt đến như vậy.

Hoàng hậu lạnh lùng nói: “Dung mạo thì giống, nhưng lại không hiểu quy củ như Hàn Ngọc.”

Cả người Chân Ngọc Đình cứng đờ trên đại điện, lúc này nàng ta mới ý thức được mình nói sai, vì thế ném ánh mắt cầu cứu với thái tử.

Thái tử đã nhìn thấy nàng ta tìm mọi cách chứng minh ta đang bắt chước, biểu hiện cho việc nàng ta muốn ta rút lui. Bởi vậy, đối với ánh mắt cầu cứu của Chân Ngọc Đình, hắn không có bất kỳ phản ứng gì.

Bạch nguyệt quang của hắn đã sụp đổ rồi.

Có đôi khi ta cũng suy nghĩ, nếu Chân Ngọc Đình không bị ta kích động ra d*c vọng ẩn giấu, từ đầu đến cuối vẫn là dáng vẻ lạnh lùng điềm tĩnh như vậy, duy trì tất cả ảo tưởng của thái tử đối với nàng ta, có lẽ thái tử vẫn sẽ giữ nàng ta làm trắc phi chứ?

Nhưng nàng quá sợ ta thay thế nàng ta, sợ không chiếm được quyền thế mà lộ ra nguyên hình. Nàng ta càng đi thân cận với thái tử như ta, d*c vọng càng bại lộ nhiều, ấn tượng và ảo tưởng của thái tử đối với nàng ta đã lung lay sắp đổ.

Thẳng cho đến khi điện thí, nàng ta lướt qua hoàng đế mà nhắc tới thái tử.

32

Chân Ngọc Đình được người đỡ đi ra khỏi hoàng cung.

Ta được ma ma bên người hoàng hậu hộ tống trên kiệu mềm ra khỏi hoàng cung.

Định Quốc hầu đối với biểu hiện của ta vô cùng hài lòng.

Ngày hôm sau, nội quan bên cạnh hoàng đế đến tuyên chỉ, ta trở thành thái tử phi. Lần này, thái tử không giữ trắc phi.

Nghe nói Chân Ngọc Đình đã viết cho thái tử rất nhiều phong thư, nhưng từng cái một đều bị trả về.

Quan lại các nhà ngày xưa giao hảo cùng phủ bá tước nhao nhao chạy đến Định Quốc hầu phủ, lại bị Định Quốc hầu từ chối gặp mặt.

“Ngày đại hôn, sẽ mời các vị đồng liêu đến chung vui.”

Hiện tại nhất cử nhất động của Định Quốc hầu phủ đều bị giám thị chặt chẽ.

Của hồi môn mà Định Quốc hầu chuẩn bị cho ta xem như phong phú hơn nhà những người khác, nhưng lấy tước hầu ra mà nói, cũng không tính là nhiều.

Ông ta sẽ diễn một vở kịch giản dị đến cùng.

Ta đương nhiên vui vẻ phối hợp diễn kịch với hắn, “Phụ thân, lần này nữ nhi tiến cung, không biết khi nào mới có thể gặp mặt. Có thể để cho nữ nhi mang theo một ít đồ vật tùy thân của phụ thân làm kỉ niệm không?”

Phụ thân nữ nhi tình thâm, cho dù là hoàng đế cũng nhịn không được cảm thán, “Vẫn là sinh nữ nhi mới tốt.”

(Còn tiếp)
 
Mỹ Nhân Kiếp - Thập Nguyệt Thập Lục
Chương 4: Hoàn chính văn


(Đại kết cục)

33

Thái tử đại hôn, Định Quốc hầu gả nữ nhi, mười dặm hồng trang, mở cửa hàng cháo, toàn quốc chung vui.

Đêm khuya, khi khách khứa đã ra về, ta ngồi ngay ngắn trên giường trầm hương thiên công chờ thái tử.

Thái tử nhẹ nhàng nhấc khăn trùm đầu của ta lên, mang theo chút say rượu nói: “Tốt lắm, Hàn Ngọc rất đẹp.”

Sau một đêm mây mưa, thái tử tỉnh lại, ta nằm trong lòng hắn, ôm chặt lấy cánh tay hắn.

“Sao vậy, sợ mất bản cung sao?” Thái tử rút cánh tay ôm ta cười hỏi.

Ta dịu dàng đáp: “Hàn Ngọc có nằm mơ cũng không nghĩ tới, cuối cùng lại là ta ở bên cạnh điện hạ. Nhưng chỉ sợ thật sự là mộng, tỉnh lại thì một hồi trống rỗng.”

Thái tử nhẹ nhàng vén mớ tóc vụn bên tai ta lên: “Hàn Ngọc, đừng sợ. Người bản cung muốn là nàng, không phải bất luận ai khác.”

Thấy ta không nói lời nào, thái tử lại nói: “Nàng cũng giống như vòng tay ngọc dương chi kia, thiên hạ độc nhất vô nhị, không ai có thể thay thế.” Nói xong nhẹ nhàng hôn lên trán ta.

34

Sau hai tháng làm thái tử phi, Định Quốc hầu phái người đến thúc giục ta động thủ.

Định Quốc hầu yêu tiền tài, yêu quyền lực hơn bất cứ ai, ông ta giả vờ cần kiệm cung thuận, chẳng qua chỉ là muốn hoàng đế yên tâm mà thôi.

Ngay từ lần đầu tiên ông ta nhìn thấy ta, liền quyết tâm muốn ta trở thành thái tử phi, trở thành người bên gối thái tử.

Hoàng đế chỉ có một nhi tử này, nếu thái tử không còn, ông ta liền có thể thừa dịp hỗn loạn tạo phản xưng đế.

Ta biết, đừng nói chỉ trong Đông cung, ngay cả trong hoàng cung khắp nơi cũng đều là người của Định Quốc hầu. Trong quân đội càng không cần phải nói, ông ta có thanh danh yêu dân như con, các tướng sĩ thậm chí còn kính ngưỡng ông ta hơn cả hoàng đế. Chỉ là hết thảy những chuyện này đã được ông ta che đậy rất tốt.

Định Quốc hầu sai người đưa thuốc đến, thêm một lượng nhỏ vào trà mà thái tử uống nhiều lần, dần dà lâu ngày, thân thể thái tử sẽ suy kiệt, cho dù thái y có tra nghiệm cũng không tra ra kết quả.

Ta đã nhận được tất cả các loại thuốc, nhưng ta chưa bao giờ dùng chúng.

Định Quốc hầu cũng không hoàn toàn yên tâm với ta, thường xuyên bái kiến thái tử, quan sát tình trạng của thái tử. Mỗi lần ông ta muốn gặp thái tử, ta liền dùng kỹ năng toàn thân, làm cho thái tử mệt mỏi cả một đêm, ngày hôm sau gặp ông ta cũng mệt mỏi không chịu nổi, ông ta liền tin ta một phần.

35

Ta làm thái tử phi một năm, yến tiệc mùa xuân, ta cùng thái tử tay trong tay tham dự.

Trên cổ tay ta đeo vòng tay ngọc dương chi, nhìn cả khu vườn tràn ngập sắc xuân, nũng nịu hỏi thái tử: “Điện hạ còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

Trong mắt thái tử đều là nhu tình, “Đương nhiên nhớ rõ, Hàn Ngọc mặc y phục màu xanh nhạt, đẹp như một tuyệt cảnh trong mùa xuân.”

“Tâm ý của Hàn Ngọc đối với điện hạ, điện hạ có hiểu được không?”

Thái tử cười đáp: “Nếu như không hiểu, lúc trước sẽ không chọn nàng.”

Sau khi hồi cung, ta cho người hầu lui hết, lấy ra một xấp thư giao cho thái tử, sau đó quỳ rạp trên mặt đất.

“Thần thiếp có tội, nhiều lần khuyên giải phụ thân không có kết quả, thần thiếp không nỡ hạ thủ với điện hạ, đành phải... Thỉnh điện hạ ban c.hết cho thần thiếp.”

Xấp thư kia, đều là ta bắt chước chữ viết của Định Quốc hầu, phần lớn nội dung trên đó là “Sớm có thai”, “Đợi sinh được hoàng tử sau đó g.iết thái tử”, “Bản hầu tự mình phò tá hoàng tôn đăng cơ”.

Sắc mặt thái tử biến đổi, lạnh lùng nhìn ta, “Đây là mưu đồ từ sớm của nàng và Định Quốc hầu đúng không?”

Ta tháo tất cả trâm vòng xuống, “Từ sau khi thần thiếp trở thành thái tử phi, phụ thân dần dần trở nên kiêu ngạo, thần thiếp không biết đã có kẻ nào khiêu khích khiến cho phụ thân có ý niệm như vậy, mắt thấy khuyên giải không có kết quả, chỉ có thể thành thật khai báo với điện hạ.”

Thái tử không nói gì, vẫn lạnh lùng nhìn ta.

Nước mắt ta rơi đầy mặt, “Thần thiếp nguyện lấy cái c.hết tự chứng minh trong sạch, chỉ cầu điện hạ có thể bình an thuận lợi.” Nói xong ta xoay người nhanh nhẹn đập mạnh vào góc bàn.

Thái tử nhanh tay lẹ mắt kéo ta lại, nhưng trên thái dương vẫn có vết trầy xước, ta liền thuận thế hôn mê bất tỉnh.

36

Lúc tỉnh lại, ta nhìn thấy vẻ mặt thái tử tiều tụy canh giữ ở bên giường.

“Hàn Ngọc, là bản cung không tốt, không nên hoài nghi nàng.” Thái tử nhẹ nhàng vuốt v3 thái dương của ta.

“Điện hạ không cần tự trách, nếu không phải lúc trước Hàn Ngọc ngẫu nhiên gặp được điện hạ, trở thành thái tử phi, cũng sẽ không có tình cảnh như bây giờ.” Trong mắt ta đều là nước mắt, cố gắng ngồi dậy quỳ trên giường, “Điện hạ, Hàn Ngọc phân biệt rõ thị phi đại nghĩa, nếu bách tính có thể an cư lạc nghiệp, hoàng thượng, hoàng hậu và điện hạ có thể bình an, Hàn Ngọc nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.”

Thái tử đỡ ta dậy, “Nếu nàng đã xem bản cung là phu quân, cũng không nên giấu giếm. Định Quốc hầu, cũng không phải là phụ thân ruột của nàng.”

Nghe nói như vậy, trong lòng ta cả kinh, nhưng vẫn ra vẻ khó hiểu, “Điện hạ, lời này là sao?”

Thái tử thở dài, “Ta đã phái người đi điều tra, Định Quốc hầu phu nhân quả thật từng sinh một nữ nhi, là sinh lúc đi theo Định Quốc hầu xuất chinh, nhưng biên cương giá rét, hài tử đã c.hết khi chưa đầy một tuổi. Vài năm sau Định Quốc hầu mang theo nàng trở về, mọi người đều cho rằng thân thể đích nữ yếu ớt nên được đưa đi tĩnh dưỡng.”

Ta nhanh chóng điều chỉnh sắc mặt, “Điện hạ đã sớm biết, vậy vì sao...”

Thái tử cười nói: “Bản cung cũng không thèm để ý đến xuất thân của nàng, bản cung chỉ quan tâm con người của nàng. Đúng là bản cung từng ngưỡng mộ Chân Ngọc Đình, nhưng sau đó trái tim của bản cung dần dần đặt ở trên người nàng, bận tâ m đến nhất cử nhất động của nàng, từng cái nhăn mày từng nụ cười của nàng. Vốn định giữ Chân Ngọc Đình làm trắc phi, nhưng sau khi nhìn thấy nàng đeo khuyên tai ngọc thạch kia, bản cung liền biết trong lòng nàng ít nhiều gì cũng có ủy khuất, cho nên không giữ trắc phi nữa.”

Đây là lần đầu tiên thái tử nói đến những điều này kể từ khi thành thân được một năm.

37

“Sau vòng chọn mặt, bản cung liền tra rõ thân thế của nàng. Phụ hoàng cũng biết, cho nên lúc điện thí người từng hỏi nàng, có thể vứt bỏ toàn bộ hầu phủ hay không.” Thái tử ôm ta vào lòng nói.

Ta có chút kinh ngạc, “Điện hạ không cảm thấy ta là người không nhớ tình cũ sao? Định Quốc hầu đã nuôi ta mười năm.”

Thái tử thở dài, “Nàng đó, vẫn là quá ngốc. Ông ta nuôi nàng chẳng lẽ là nuôi không vô ích? Ông ta đã sớm đoán được nàng chí ít có thể làm trắc phi, mới có thể bồi dưỡng nàng như thế. Nếu ông ta thật sự mưu phản, nhất định cũng sẽ không giữ lại cái mạng cho nàng.”

Ta trầm tư một lúc lâu, “Điện hạ định tính toán như thế nào?”

Ta có hàng nghìn sách lược trong đầu, nhưng ta không thể nói ra. Ta muốn thái tử cho rằng từ đầu đến cuối đều là mưu kế của Định Quốc hầu, mà ta chẳng qua chỉ là vật hi sinh. Tình cảm của hắn đối với ta sẽ thêm một phần thương tiếc, cũng sẽ thêm một phần lí trí tách ta ra khỏi Định Quốc hầu.

“Không đủ chứng cứ, chúng ta còn phải chờ thêm.”

Không đủ chứng cứ, vậy ta sẽ đưa chứng cứ cho hắn.

Ngày hôm sau, thân tín của thái tử chặn được một phong thư, là của Chân Ngọc Đình viết cho Định Quốc hầu, “Chỉ sợ muội muội chỉ biết hưởng lạc, sớm đã quên mẫu gia còn có hầu gia ở đây. Nếu ta có thể trợ giúp hầu gia một tay, mong hầu gia đừng quên vị trí đã hứa cho ta.”

Ta học theo Chân Ngọc Đình mười năm, chữ viết là dễ bắt chước nhất.

38

Chiến sự ở biên cương căng thẳng, Định Quốc hầu được giao trọng trách dẫn binh xuất chiến.

Chân trước Định Quốc hầu dẫn binh ra khỏi thành, chân sau thái tử liền sai người đưa gia quyến các vị tướng sĩ vào cung, vật phẩm thiếp thân của mỗi gia quyến đều thu lấy.

Quân đội của Định Quốc hầu vừa mới tiến vào sơn cốc, liền bị ngự lâm quân mai phục vây quanh. Trong tay ngự lâm quân cầm vật phẩm của các gia quyến, cho dù những tướng sĩ kia dù có trung thành với Định Quốc hầu, cũng không thể bỏ thân nhân trong nhà. Bọn họ nhao nhao nộp vũ khí nghe lệnh, Định Quốc hầu được bí mật đưa về cung. Những người còn lại do thân tín của thái tử dẫn dắt tiếp tục xuất chiến.

Mà ta cũng lấy thân phận thái tử phi hạ thiếp mời Chân gia tiến cung ôn chuyện cũ.

Chân Ngọc Đình ăn mặc cực kỳ xinh đẹp, mị nhãn như tơ nhìn thái tử, chỉ là chưa đến một khắc, liền bị đưa đi.

Mấy ngày sau, tin tức Định Quốc hầu tử trận ở biên cương liền truyền về kinh thành.

Chân phụ cảm động trước chuyện cố nhân qua đời, phát bệnh mà c.hết.

Thái tử quả nhiên là thái tử, mạnh mẽ vang dội.

39

Ta tự biết mình không có năng lực lật đổ được Định Quốc hầu, cho nên chỉ có thể mượn đao g.iết người.

Định Quốc hầu ký thác ta trở thành người bên cạnh thái tử, về phần chính phi hay trắc phi, đối với ông ta mà nói đều giống nhau.

Nhưng một khắc kia vừa nhìn thấy thái tử, ta liền biết ta phải trở thành chính phi, ta muốn trong lòng hắn chỉ có ta.

Cho nên từng bước từng bước làm sụp đổ hình tượng Chân Ngọc Đình trong lòng hắn, thuận lợi thay thế Chân Ngọc Đình đi vào lòng hắn.

Ta cho đến bây giờ cũng không phải là một người lương thiện, có lẽ trước kia thì phải, nhưng từ sau khi vào Định Quốc hầu phủ năm ta bảy tuổi, liền không còn nữa.

Bởi vì ta biết, người lương thiện, chưa chắc sẽ có hồi báo tốt.

Mà người mềm lòng, không thành sự, không thể báo thù.

Hoàng đế vì an ủi phụ thân ta hi sinh vì triều đình, ban thưởng cho ta vô số đồ.

40

Ta mặc hoa phục đứng trong thiên lao, nhìn Định Quốc hầu đầu bù tóc rối, ông ta sớm đã không còn khí phách như ngày xưa.

“Không ngờ, ta lại lật thuyền ở chỗ tiểu tiện nhân nhà ngươi.” Định Quốc hầu lạnh lùng nói.

Ta mở hộp thức ăn ra, “Phụ thân mau thừa dịp còn nóng mà ăn đi, đây là đồ ăn ta tự tay làm, phụ thân ăn xong thì có thể lên đường rồi.”

Định Quốc hầu phun nước bọt về phía ta, “Tiểu tiện nhân nhà ngươi, ngươi đã quên là ai cứu ngươi ra, nuôi ngươi mười năm rồi sao?”

Ta cười nói: “Nữ nhi đương nhiên không thể quên. Là ngài, phụ thân đại nhân, đường đường là Định Quốc hầu chinh chiến tứ phương, lại nuốt ngân lượng cứu trợ thiên tai của triều đình, không kịp thời kéo quân cứu viện, dẫn đến toàn bộ tộc nhân của ta c.hết đói, c.hết bệnh ở dòng suối đá đó. Nữ nhi không ngày nào không nhớ, phụ mẫu ta vì để cho ta sống sót mà đưa tất cả thức ăn duy nhất cho ta, ca ca ta vì để cho ta được tìm thấy và giải cứu mà nâng ta lên cho đến khi cơ thể cứng ngắc. Nữ nhi căn bản không dám quên.”

Sắc mặt Định Quốc hầu đại biến, “Ngươi, làm sao ngươi biết?”

Ta cười lạnh một tiếng, “Nữ nhi còn chưa cảm tạ phụ thân ngài đâu, nghĩ đến bây giờ ta sống tốt như vậy, vong linh phụ mẫu ta ở trên trời cũng được an ủi rất nhiều.”

Nói xong, ta xoay người nhìn về phía Chân gia trong phòng giam đối diện, cười nói: “Chân bá phụ, ngài đoán xem, hậu nhân sẽ chọn mộ địa cho ngài ở đâu đây? Là một khu rừng có phong cảnh đẹp, hay là một nơi hoang vu vô tận?”

Chân phụ cũng hoảng sợ như Định Quốc hầu, “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Ta mỉm cười, “Chân bá phụ, ngài là quý nhân hay quên nhiều chuyện, sao lại không nhớ rõ mười năm trước ngài tìm người xem bói đoán mệnh, nhìn trúng một ngọn núi ở nguyên quán, bất chấp phủ nha địa phương khuyên can xây dựng lăng mộ dẫn đến sạt lở núi, vừa vặn có mưa to đất đá trôi nuốt sống hơn mười thôn trấn, chuyện này ngài còn nhớ không?”

“Vì để phủi sạch cho nhà mình, ngài uy h.iếp phủ nha không được nói ra, còn đem toàn bộ số tiền cứu trợ thiên tai đút lót phụ thân đại nhân, mười thôn trấn bị các ngươi nói dối thành một thôn trấn, cứu được toàn bộ nạn dân, thật đúng là quan tốt vì dân.”

“Các ngươi nửa đêm nằm mơ, có nhìn thấy những thôn trang chìm trong bùn cát hay không? Các ngươi có nhớ đến những nạn dân sống lưu lạc đó không?”

41

Trong suốt mười năm ở Định Quốc hầu phủ, cái gì ta cũng học, chưa bao giờ biết mệt mỏi. Nhắm mắt lại là nhìn thấy hình bóng của phụ mẫu và ca ca, ta không bao giờ dám quên.

Khi ta biết được Định Quốc hầu muốn ta dựa vào dung mạo tương tự Chân Ngọc Đình để trở thành thái tử phi, ta liền biết, có lẽ cơ hội của ta đã đến.

Ta đã thành công trong việc làm cho thái tử yêu ta, tin tưởng ta.

Cũng thành công trong việc mượn quyền thế trong tay thái tử, báo thù cho tộc nhân của ta.

Ta đã suy nghĩ về điều đó hàng nghìn lần, sau khi báo thù thành công, ta sẽ rời đi.

Thế nhưng, ta không bỏ được thái tử.

Mặc dù là mưu kế, ta chung quy vẫn thật sự yêu hắn.

“Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng thái tử, thái tử phi sinh hạ một tiểu thái tôn.” Thái y kích động quỳ trên mặt đất.

Vẻ mặt thái tử tràn đầy ý cười, “Thật tốt, thật tốt.”

“Hàn Ngọc, nàng đặt tên mụ cho hài tử của chúng ta đi?” Thái tử ôm ta, hôn ta nói.

“Thuận ca nhi, hi vọng con luôn vạn sự thuận ý.” Vĩnh viễn có phụ mẫu thân nhân bầu bạn, không cần lĩnh hội hết thảy những gì mẫu thân đã từng trải qua, có thể sống một cuộc sống không tính toán là có thể bình an mỗi ngày.

“Được, gọi là Thuận ca nhi.”

CHÍNH VĂN HOÀN.
 
Mỹ Nhân Kiếp - Thập Nguyệt Thập Lục
Chương 5: Toàn văn hoàn


(Phiên ngoại: Góc nhìn của thái tử)

Cô nương Chân gia lại nhiều ngày không để ý tới ta, đôi khi ta cũng tức giận, nhưng nghĩ lại dựa vào cái gì người ta nhất định phải ái mộ ta, chỉ vì ta là thái tử sao?

Ngay khi ta phiền muộn, giương mắt lên liền nhìn thấy một nữ tử mặc y phục màu xanh nhạt.

Nàng và cô nương Chân gia thật giống nhau, nhưng thân cận hơn cô nương Chân gia một chút.

Nàng gọi ta là “công tử”, nàng cười rộ lên cực kỳ đẹp mắt, ta liền trút toàn bộ thất ý lên người nàng, nhiệt tình gắp thức ăn cho nàng.

Nhưng ta lại quên mất thân phận của ta, khiến cho nàng nhanh chóng trở thành đối tượng bàn tán của mọi người.

Ta nghĩ rằng ít nhất cũng nên bồi lễ chịu lỗi, liền sai người đưa tặng một đôi khuyên tai.

Ngày đó ta nhìn thấy nàng, hoa ngọc lan nở rộ, rất đẹp.

Ai ngờ Chân Ngọc Đình làm cho nàng khó xử trước mặt mọi người, chỉ thẳng khuyên tai kia là ta làm vì nàng ta.

Ta muốn giải thích một chút với nàng, nhưng nàng cưỡi ngựa tùy ý tiêu sái nói: “Ta không giống với các tiểu thư thế gia kim tôn ngọc quý bình thường.”

Nàng bắn trúng con nai hoang dã với một mũi tên, cưỡi ngựa chạy qua, ta nhìn theo bóng lưng của nàng.

Ta chưa bao giờ gặp được một nữ tử tràn đầy sinh lực sống động như vậy.

Di mẫu đã gặp nàng vài lần, không ngừng khen nàng thức thời đại thể không ra vẻ.

Mẫu hậu sau khi gặp nàng cũng thường xuyên khen nàng hiểu chuyện, xuất thân trong sạch.

Vì thế yến tiệc ngắm cúc nhà di mẫu, ta liền đi, vốn muốn xem phong thái làm thơ của nàng, lại không ngờ nàng chỉ lặng lẽ ngồi trong góc, cũng không đeo khuyên tai ta tặng.

Ta đã suy nghĩ rất lâu, chẳng lẽ là bởi vì ta đã khen bức hoạ Chân Ngọc Đình vẽ?

Ta thích Chân Ngọc Đình, từ khi còn nhỏ gặp qua đã thích. Chân Ngọc Đình sinh ra đẹp mắt, lại có tài văn chương. Nhưng Chân Ngọc Đình đối với ta từ đầu đến cuối luôn lãnh đạm, mấy năm nay tình cảm cũng đã tiêu hao bớt, không còn bao nhiêu. Mà ta trước sau không buông tha, bởi vì so với những người khác, ít nhất ta nguyện ý để Chân Ngọc Đình làm thái tử phi.

Ngày thu, ta nhận được một bức hoạ, trực giác nói cho ta biết có lẽ có liên quan đến Cố Hàn Ngọc.

Quả nhiên, là Cố Hàn Ngọc vẽ. Trong thư phòng của Định Quốc hầu treo đầy bức hoạ nàng vẽ, ta nhìn những bức hoạ này, tưởng tượng ra dáng vẻ nàng dưỡng bệnh một mình, trong lòng lại có chút không nỡ.

Cố Hàn Ngọc quả thật biết chừng mực biết đại thể, nàng nhường giải thưởng cho Chân Ngọc Đình, điều này làm cho ta vô cùng tức giận.

Nàng vốn không cần phải ủy khuất chính mình như thế.

Nhưng bởi vì Chân Ngọc Đình treo một cái danh hiệu “Người mà thái tử ngưỡng mộ”, nàng cũng chỉ có thể lựa chọn khiêm nhường.

Ta sai người đưa tặng vòng tay dương chi bạch ngọc mà tổ phụ để lại cho ta, ta muốn cho nàng biết nàng không cần khiêm tốn, nàng có thể có được những thứ này.

Chân Ngọc Đình chủ động hẹn ta một cách kì lạ, Chân Ngọc Đình nhiệt tình nói những lời trong lòng với ta, đây là tình cảnh ta mong đợi nhất trước đây. Nhưng bây giờ nhìn lại chỉ cảm thấy quen mắt, thần thái nói chuyện của Chân Ngọc Đình, rất giống Cố Hàn Ngọc. Ngay cả khi cười, mặt mày cong cong cũng cực kỳ giống Cố Hàn Ngọc.

Chân Ngọc Đình khuyên ta đừng làm khó Cố Hàn Ngọc nữa.

Ta cố nén lửa giận, xem ra là ta đã quen nhìn thấy nữ tử này kiêu căng, phụ hoàng mẫu hậu cũng chưa bao giờ nhúng tay vào chuyện ta thích ai, chỉ là một nữ nhi của phủ bá tước, vậy mà lại thay ta tính toán.

Lúc hồi cung, Cố Hàn Ngọc sai người đến trả lại vòng tay.

Khi ta gặp lại nàng, nàng thê thảm quỳ trên mặt đất, nàng nói nàng có thể đem tất cả mọi thứ trả lại cho Chân Ngọc Đình.

Quả nhiên, trong lòng nàng có ta.

Vào mùa đông, Cố Hàn Ngọc mời ta đi nghịch băng.

Khoảnh khắc ta nhìn thấy nàng trượt khỏi mặt băng, trái tim ta cũng rơi xuống.

Ta biết, nàng cố ý gọi ta tới, có chút tức giận, nhưng cũng hiểu được nàng muốn cho ta thấy rõ bản chất của Chân Ngọc Đình.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có huyết sắc của nàng, ta cực kỳ đau lòng, tức giận vừa rồi cũng theo đó mà biến mất.

Năm sau, di mẫu tiến cung không ngừng khen nàng, nói người người đều nói nàng chủ trì gia sự như thế nào, cô nương Chân gia kia lại học theo nàng như thế nào.

Ta hiểu được, Chân Ngọc Đình muốn làm thái tử phi. Nàng ta sợ Hàn Ngọc có trọng lượng ở trong lòng ta, vì thế không thể chờ đợi được muốn học theo nàng.

Nhưng, đây là Chân Ngọc Đình mà ta từng thích sao?

Có phải vẫn là Chân Ngọc Đình lãnh đạm không màng danh lợi kia không?

Không nghĩ đến, trong vòng chọn mặt, Chân Ngọc Đình lại mặc bộ y phục màu xanh nhạt đó.

Ta đã rất thất vọng về Chân Ngọc Đình.

Nếu nàng ta vẫn là chính mình, có lẽ cuối cùng ta còn có thể liếc mắt nhìn nàng ta một cái.

Điều thú vị là, khi Chân Ngọc Đình muốn thay thế Cố Hàn Ngọc, Cố Hàn Ngọc lại chủ động đeo đôi khuyên tai ngọc thạch kia, sáng ngời nói cho ta biết, “Nhìn xem, ta chính là một thế thân trong trái tim ngươi.”

Ta biết, trong lòng Hàn Ngọc ít nhiều có chút ủy khuất. Phần ủy khuất này của nàng, làm cho ta rất đau lòng.

Ta đã hỏi Cố Hàn Ngọc, có nguyện ý ở lại không?

Nàng nói, nàng không dám mưu cầu xa vời.

Đã như vậy, ta liền vì nàng mà giải tán những người khác, chỉ giữ lại một mình nàng, nàng không phải là cái bóng của bất kì ai.

Mẫu hậu từng hỏi ta, “Con có cảm thấy Cố Hàn Ngọc dường như tiếp cận con một đường quá thuận lợi không?”

Vì vậy ta phái người đi điều tra, tìm được lang trung hiện giờ còn ở biên cương, cũng là lang trung năm đó trị bệnh cho đích nữ của Định Quốc hầu.

Hoá ra, nàng không phải do Định Quốc hầu phu nhân sinh ra.

“Giữ nàng lại đi, xem bọn họ có mưu tính gì.” Phụ hoàng và mẫu hậu rất thích Cố Hàn Ngọc, nhưng lại có chút nghi ngờ với thân thế của nàng.

Thả hổ về núi, không bằng nuôi hổ ở bên người, mới dễ phòng bị.

Một năm sau khi thành hôn, Hàn Ngọc vẫn không có thai, bởi vì canh an thần nàng uống hằng ngày đều có tác dụng tránh thai.

Trước khi điều tra rõ ràng, quả quyết không thể để cho nàng sinh hạ hoàng tôn.

Nhưng ta không ngờ rằng, Hàn Ngọc lại chủ động nói cho ta biết hết thảy.

Ta tức, tức vì nàng bị xem như một quân cờ.

Ta cũng giận, giận vì nàng không xem ta là phu quân.

Ta và phụ hoàng lên kế hoạch đem Định Quốc hầu về thiên lao, nhưng ta từ đầu đến cuối vẫn muốn giữ lại thân phận cho nàng, giữ lại một phần thể diện.

Vì thế liền tuyên bố với bên ngoài, Định Quốc hầu tử trận.

Ít nhất cho đến bây giờ, nàng cũng chưa từng làm ra bất cứ chuyện gì tổn thương đến ta và phụ hoàng mẫu hậu.

Ta nghe nàng chất vấn Định Quốc hầu và Chân gia ở trong thiên lao.

Nàng cười rạng rỡ, nói chuyện tràn đầy dịu dàng, nhưng ta lại nghe thấy trái tim nàng rỉ m.áu.

Hóa ra nàng đã phải chịu nhiều đau khổ như vậy, khó cho một mình nàng mười năm ròng mưu tính báo thù cho người nhà.

Ta đã thỏa thuận với phụ hoàng mẫu hậu, sau này vô luận như thế nào, đều sẽ để cho nàng làm hoàng hậu.

Chỉ có nàng, mới thật sự hiểu được trái tim của vạn dân, trải qua đau khổ của vạn dân.

Hài tử của chúng ta được sinh ra, Hàn Ngọc nói gọi con là “Thuận ca nhi”.

Ta hiểu rằng nàng hi vọng hài tử luôn được suôn sẻ thuận lợi. Hơn mười năm trôi qua của nàng đã thực sự vất vả, nàng muốn đem tất cả những điều tốt đẹp nhất ký thác lên hài tử.

“Được, gọi là Thuận ca nhi.”

Trong lòng ta thầm nghĩ, không chỉ hài tử, sau này hết thảy những gì của nàng, cả đời này của nàng, ta sẽ bảo hộ nàng chu toàn, bảo hộ nàng luôn suôn sẻ thuận lợi.

(TOÀN VĂN HOÀN)
 
Back
Top Bottom