Khác ( Muichiro x Kotetsu ) Cơ hội bằng không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
347046136-256-k684185.jpg

( Muichiro X Kotetsu ) Cơ Hội Bằng Không
Tác giả: Amytrial
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cơ hội dành cho họ là bằng không
Có lẽ họ đã biết, đã đoán trước được kết quả
Vậy mà vẫn là đâm đầu
Là mạnh mẽ, bất khuất hay cứng đầu, ngu ngốc ?

Chẳng biết nữa...



đn​
 
Có thể bạn cũng thích !
( Muichiro X Kotetsu ) Cơ Hội Bằng Không
/ 1 /


Kotetsu năm 10 tuổi là một cậu nhóc tốt bụng nhưng độc miệng, lời nói của em sắc bén và danh thép ngay từ nhỏ.

Còn đối với Muichiro ?

Anh ta chỉ hơn em 4 tuổi, là kẻ tài năng nhất em từng biết, anh ta giống em, lời nói của anh ta tựa lưỡi dao.

Kotetsu thông minh, chính cậu đã cứu anh trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ngay khi anh đã buông xuôi, ngay lúc anh tuyệt vọng nhất thì cậu đã cứu anh, anh biết ơn cậu từ tận đáy lòng mình và cũng như cậu, anh hối hận với những lời lẽ mình đã thốt ra với cậu

Người ta thường thấy Hà Trụ đến làng thợ rèn mỗi khi anh rảnh...

Và biết gì nữa không ?

Anh đối xử với cậu nhóc Kotetsu rất đặc biệt, không giống như Tanjiro đâu, sự đặc biệt này anh muốn chỉ anh và cậu biết mà thôi...

_ Kotetsu-kun, nhóc ở đây sao

Kotetsu không ở nhà thì thường ở trong rừng, cậu thường ở tít trên cây hay kế những con sông, dòng thác, đôi khi còn là trên núi, toàn là những nơi Muichiro chắc rằng một đứa nhóc 10 tuổi không thể đến

Hôm nay Kotetsu ở trên cây

_ Anh Tokito-san lại đến sao, làm trụ cột rảnh rỗi đến vậy ạ

Cậu nhóc đã lễ phép hơn sau khi được anh cứu, dù rằng anh cũng chẳng quan tâm mấy

_ Đuổi xéo anh đấy à

_ Haha có lẽ là vậy ạ

Cậu cười, tay xoa xoa đầu

_ Tsk, cái thằng nhóc này

Nhấc nhẹ chiếc mặt nạ, anh nhéo má cậu một cái đau khiến cậu la oai oái

_ Aaaa em chin lỗi, thả em raaaa

Cậu nhóc giãy dụa làm chiếc mặt nạ rớt ra, đôi mắt long lên vì nước mắt khiến Muichiro mũi lòng...

_ Huhu đau chết em rồi, anh đúng là đồ đáng ghét

Có lẽ anh dùng lực hơi mạnh rồi, cậu nhóc vừa khóc vừa đánh vào cánh tay anh

_ Ngồi vô đây Kotetsu-kun, coi chừng té

Kéo cậu lại gần mình, anh một tay ôm lấy eo cậu một tay xoa xoa cái má lúc nãy vừa bị anh nhéo

_ Th-thôi mà Kotetsu-kun, cho anh xin lỗi

_ Ư... anh là đồ đáng ghét

_ Rồi rồi, anh đáng ghét, tha lỗi cho anh nhé

Anh ôm cậu vào lòng vỗ về như một đứa bé

_ Hic, tha cho anh đó, đầu tảo

_ Aha cảm ơn, cảm ơn em nhé

Biết gì không ?

Hà Trụ chưa xin lỗi và cảm ơn ai nhiều như vậy đâu.
 
( Muichiro X Kotetsu ) Cơ Hội Bằng Không
/ 2 /


Muichiro từng xách cổ chửi mắng và bảo cậu vô dụng, Kotetsu biết

Kotetsu từng lăng mạ, xỉ nhục và yêu cầu anh đi chết, Muichiro cũng biết

Nhưng khi cả hai đứng bên bờ vực cái chết, họ biết người kia đã không bỏ đi, họ nhận ra người kia là kẻ ngu ngốc có thể đánh đổi sinh mệnh của mình cho kẻ mình vừa chán ghét, giống như họ...

Họ không ghét những kẻ ngu ngốc đó.

...

_ Kotetsu-kun này, ngày trước sao em lại giúp anh vậy

Dù biết bản thân có thể chết, sao em vẫn giúp vậy ?

_ Aha... cũng chẳng biết nữa, chẳng phải lúc đó anh cũng đã giúp em sao

_...

Một câu trả lời... ngu ngốc nhỉ, anh là sát quỷ nhân, là Đại Trụ của Sát Quỷ Đoàn, bảo vệ người khác là nhiệm vụ của anh, còn cậu, cậu chỉ cần được bảo vệ ở sau lưng, vậy là đủ

_ Haiz...

Chồm lên ôm lấy cậu, cả cơ thể nhỏ được bao bọc trong vòng tay anh

_ Kotetsu-kun chỉ cần ở sau lưng anh, vậy là được rồi mà...

Bất ngờ được ôm lấy Kotetsu có chút hoảng, cậu luống cuống muốn đẩy anh ra nhưng rồi lại chẳng thể, đành ở trong lòng hưởng thụ hơi ấm của anh

_ Th,thì tại vì...

đó là anh Tokito-san nên em mới k-không muốn anh gặp nguy hiểm

Vừa nói cậu càng vùi mặt vào lòng ngựa anh vì xấu hổ

_ Nhưng lúc đó anh và em còn chẳng thân nhau

Anh xoa xoa mái tóc cậu, mở chiếc mặt nạ vướng víu và vuốt vuốt tấm lưng cậu như đang an ủi, đây là việc anh trai song sinh của anh thường làm mỗi khi anh mất bình tĩnh hay hoảng sợ

_ Đó là bây giờ, còn trước đó, a,anh là kẻ tài năng nhất em từng gặp, chỉ là em tôn trọng, ngưỡng mộ và biết ơn anh, anh lúc đó là hi vọng của em mà

_ Ôi...

Kotetsu-kun, em thật kì lạ

_ Hứ, anh cũng vậy mà

_ Nhưng em cũng rất đáng yêu

_ E,em biết

_ Ngẩng mặt lên nhìn anh này Kotetsu-kun

_...

Hong

Kotetsu ôm chặt anh, hoàn toàn không muốn để anh thấy gương mặt đang đỏ ửng vì ngượng của cậu

Anh thơm khẽ lên mái tóc cậu, thậm chí ôm chặt cậu rồi hít hà mùi hương trên người cậu, hơi ấm từ đỉnh đầu truyền xuống khiến Kotetsu giật mình đẩy anh ra

_ A-anh làm gì thế

Mặt Kotetsu đỏ và nóng ran cả lên, cậu lấy một tay che đi gương mặt xấu hổ đó, Muichiro lại cảm thấy đó là gương mặt và dáng vẻ đáng yêu nhất anh từng thấy

* Chụt

_ Anh đi làm nhiệm vụ đây, tạm biệt Kotetsu-kun

Hôn phớt lên chiếc má còn vài vệt hồng, Muichiro nhanh chóng rời đi trong sự thỏa mãn và để lại sau lưng những tiếng mắng chửi của cậu nhóc làng thợ rèn

_ A-a-anh, anh là đồ đáng ghét, Tokito-sannn đi chết đi

" Đáng yêu ghê "

Mà...

Muichiro nào quan tâm đâu.
 
( Muichiro X Kotetsu ) Cơ Hội Bằng Không
/ 3 /


Hà Trụ có mái tóc dài màu đen xanh rất đặc biệt, Kotetsu lại từng rất ghét mái tóc đó, ghét luôn cả Hà Trụ ấy

Một ngày nọ cậu thấy Muichiro tay cầm kéo định xử luôn mái tóc...

_ Oái, a-anh làm gì đấy, Tokito-san

Cậu vội chạy đến nắm lấy tay anh, nhanh chóng lấy được cây kéo ra khỏi tay anh trong lúc anh còn ngơ ngác, cậu gằn giọng

_ Tokito-san anh bị điên à, ấm đầu hay sao đấy, tóc đẹp sao lại cắt

Cậu nắm lấy vai anh lắc mạnh, nhìn anh như một kẻ ngốc

_ Đừng lắc nữa, Kotetsu-kun

Thấy cậu không chịu buông, anh nắm lấy hai tay nhỏ của cậu, trực tiếp kéo cậu ngã vào lòng mình

_ Anh không có điên

Nhưng....

_ Nghe bảo ngày trước em xúi anh cắt tóc

_ Ơ, em...

_ Nghe bảo ngày trước em kêu anh đi chết

_ K-không, em là...

_ Nghe bảo em nói tóc anh như đầu tảo, rong biển ?

Sao ảnh biết vậy ta

Như biết được suy nghĩ của cậu, anh không nhanh không chậm nói tiếp

_ Là Tanjiro-kun đã nói cho anh biết

...

....

.....

_ Oaa, em xin lỗi, oa thật sự xin lỗi anh, nhiều nhiều lắm, oaaa oaa...

Kotetsu òa khóc, vừa khóc vừa xin lỗi Muichiro liên tục, anh chắc rằng nếu anh không đang ôm cậu thì cậu sẽ quỳ dập đầu xuống đất mất

_ Đủ rồi, Kotetsu-kun

Đã không còn tiếng khóc

_ Hức... vâng

_ Nếu em thật sự không thích mái tóc của anh, anh sẽ...

_ Không, không, không, không ạ, em rất thích mái tóc của anh, cái gì của anh em cũng thích hết

Cậu ôm lấy anh, nói một tràng làm anh chẳng kịp theo

_ Ưm, cảm ơn nhóc, anh thích em nhiều lắm, Kotetsu-kun

_...

Em cũng thích anh Tokito-san nhiều lắm

Sao anh có thể nói những câu như vậy mà không ngượng nhỉ, cậu tự nghĩ

_ Hể, em thích anh thật chứ...

_ E,em chắc chắn mà

* Chụt

Anh hôn lên mái tóc cậu, mái tóc đen mượt với mùi hương nhẹ từ cậu làm anh muốn nghiện

_ Cứ gọi anh là Muichiro nhé, nhóc Kotetsu

_ Aa,a vâng ạ, anh Muichiro

Cậu đang ngượng đỏ mặt, anh chắc chắn...

Thật đáng yêu ghê.
 
( Muichiro X Kotetsu ) Cơ Hội Bằng Không
/ 4 /


Kotetsu đang rất, rất bối rối...

Cậu không hiểu, không thể hiểu được cảm xúc của mình nữa, ở bên cạnh Hà trụ cậu chẳng điều khiển được bản thân

Cứ như một kẻ điên vậy...

Mà cảm xúc đó là sao nhỉ ?

Là khi được anh chạm vào cơ thể cậu sẽ nóng ran

Là khi nhìn thấy anh bị thương trái tim cậu sẽ nhói đau

Là khi nhìn thấy anh thân mật với người khác cậu sẽ khó chịu cùng cực

Là khi nhìn thấy nụ cười rạng ngời của anh trái tim cậu như lỡ 1 nhịp

Nó... là gì ấy nhỉ ?

_ Muichiro này, dạo này em lạ lắm

_ Hả, lạ là sao cơ, nhóc nói rõ xem nào

Anh bối rối cầm lấy vai cậu,tự dưng vừa gặp anh Kotetsu lại nói như vậy là sao chứ, anh vừa bối rối cũng vừa ngơ ngác chẳng hiểu gì, cũng chẳng biết phải làm sao

_ Aiz, nói chung là anh tránh xa em một chút

Nói rồi cậu hất tay anh quay đi, để lại anh với bầu trời đầy ngơ ngác.

Gì chứ, anh làm sai gì à, anh không tìm thấy cậu, mỗi lần anh đến làng cũng chẳng có cậu ra đón nữa

Muichiro không hiểu, ngàn lần không biết mình đã làm sai ở đâu

_ Em ấy ghét mình à...

Nghĩ đến đây Muichiro lại đau nhói, cái đau chẳng bắt nguồn từ đâu cả

Nhưng đủ làm anh rơi nước mắt...

Mặn thật đấy, lần đầu anh biết mình có thể rơi nước mắt nhiều đến vậy, lần đầu anh rơi nước mắt khi gia nhập Sát Quỷ Đoàn

Lần đầu anh cảm thấy bất lực đến như vậy

_ A-anh Muichiro...

_ Kotetsu ?

Anh ôm chầm lấy cậu, cơ thể anh run lên và nước mắt rơi cứ thế càng nhiều

_ Em ghét anh rồi sao, K-Kotetsu

Cái giọng anh run rẩy, tay anh ôm chặt lấy cậu hơn, Kotetsu chỉ biết ôm lấy anh

_ K-không, em không ghét anh, em...

_ Anh thích em

Mở nhẹ chiếc mặt nạ của cậu, anh đặt môi mình lên trán rồi cánh môi cậu, sự dịu dàng và ngọt ngào trong từng cái hôn làm Kotetsu nhanh chóng đỏ mặt

_ Anh thích em, không, anh yêu em, Kotetsu

Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, chờ đợi cho mình câu trả lời,

_ E,em cũng r,rất yêu anh...

Ra vậy, cậu yêu anh nên trái tim mới có thể đập mạnh khi ở cạnh anh

Là vì yêu anh nên mới muốn chịu đau thay anh

Là vì yêu, nên mới cho anh thấy nhiều mặt khác của bản thân

Cuối cùng thì cậu, Kotetsu biết mình yêu anh

Và anh, Muichiro hẳn là cũng rất yêu cậu.
 
Back
Top Bottom