Cập nhật mới

Khác Mưa Trên Đỉnh Rừng Thẩm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404327741-256-k621843.jpg

Mưa Trên Đỉnh Rừng Thẩm
Tác giả: CooDooCj
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: CooDooCj

Thể loại: Kinh dị, tình cảm.

Giới thiệu:
Khi trở về ngôi làng miền Bắc phủ sương, Minh không ngờ quá khứ và bóng tối lại đang chờ anh nơi rừng sâu.

Một bóng hình quen thuộc xuất hiện mỗi đêm, gọi tên anh bằng giọng thì thầm lạnh gáy.

Càng đào sâu, Minh càng nhận ra sự thật về người con gái năm xưa-và rằng có những lời hứa, dù đã bị quên lãng, vẫn tiếp tục đòi được thực hiện... kể cả từ phía bên kia.



tinhcam​
 
Mưa Trên Đỉnh Rừng Thẩm
One shot


Trời cuối thu, sương dày đến mức ánh nắng chiều không xuyên nổi, bầu trời như bị phủ bởi một lớp màn tang trắng đục.

Khi tàu hỏa dừng lại ở ga Lâm Sơn, Minh bước xuống và lập tức cảm thấy cái lạnh như chạm thẳng vào xương.

Nhưng điều khiến anh rùng mình không phải là khí lạnh miền núi… mà là âm thanh mơ hồ anh nghe thấy khi tàu vừa chạy khỏi ga.

Giữa tiếng sắt thép rít lên còn vương lại trong không khí, Minh chắc chắn nghe có giọng ai đó gọi tên mình:

“…Minh…”

Không lớn.

Không gần.

Nhưng rõ đến mức khiến anh đứng lặng mất vài giây.

Anh nhìn quanh.

Ga vắng tanh.

Không có ai ngoài người gác ga đang ngồi ngủ gật.

Minh cố trấn tĩnh, cho rằng chỉ là ảo giác của một kẻ xa quê quá lâu.

Nhưng rồi khi mở hành lý, anh thấy một điều khiến da thịt nổi gai: tờ vé tàu đã bị ai đó kẹp thêm một mẩu giấy nhỏ, từ lúc nào không rõ.

> “Đừng đi một mình trong sương.”

Nét chữ nghiêng, mực nhòe như bị thấm nước — và một dấu ấn mờ giống hệt giọt nước mắt xuất hiện ở cạnh dưới.

Không đề tên.

Không thể biết ai bỏ vào.

Minh nuốt khan.

Làng Sương — quê mẹ anh — từ lâu đã gắn với những câu chuyện kỳ quái: trẻ con nghe tiếng bước chân quanh nhà dù chẳng có ai, người lớn đôi lúc thấy bóng người đứng lẫn trong sương…

Và tệ hơn, chính nơi ấy đã cướp mẹ anh khỏi đời anh trong một đêm mù đặc.

Con đường vào làng hẹp và uốn cong như xương sống của một con thú dài nằm phủ phục giữa rừng.

Càng tiến sâu vào, tiếng gió càng lạ.

Nó không rít hay thổi mạnh — nó thì thầm, kéo dài như thể ai đó đang nói chuyện ngay bên cạnh anh.

Đến khi Minh nhìn thấy cánh cổng gỗ cũ kỹ của làng, thứ khiến anh khựng lại không phải là cổng… mà là một dấu tay in trên lớp sương mỏng phủ trên mặt gỗ.

Rõ ràng như thể vừa được đặt lên vài phút trước.

Và dưới gốc thông đầu làng, có một cô gái đang đứng.

Cô gái mặc áo màu be nhạt, tóc dài, khuôn mặt mờ nửa vì sương.

Nhưng ánh mắt cô — đôi mắt sâu đến bất thường — lại nhìn xuyên thẳng vào Minh như đã biết anh từ rất lâu.

— Anh Minh, phải không? — giọng cô vang lên, nhẹ nhưng chắc chắn.

Minh giật mình.

— Sao cô biết…?

Cô không trả lời ngay.

Ánh mắt thoáng qua một thứ giống sợ hãi… hoặc tiếc nuối.

— Em là Lan.

Em được nhờ ra đón anh.

Nhưng khi Minh vừa định hỏi “ai nhờ”, Lan đã quay đi, bước sâu vào con đường đầy sương.

Bất chấp sương dày, cô bước nhẹ đến mức gần như không để lại dấu chân.

Một cơn gió thoảng qua, mang theo tiếng xào xạc lạ thường, như thể những tán thông đang thì thầm điều gì đó mà Minh chưa nghe rõ.

Anh xách vali bước theo Lan… và không nhận ra rằng dấu tay trên cánh cổng gỗ đã biến mất chỉ vài giây sau khi anh rời đi., dáng vẻ mảnh mai nhưng bước chân nhẹ tênh như không hề chạm đất.

Minh kéo vali theo, lòng đầy thắc mắc:Ai nhờ cô ấy đón mình?

Ai ở Làng Sương vẫn nhớ mình sau từng ấy năm?

Lan dẫn anh băng qua những con dốc nhỏ.

Làng Sương hiện ra trong ánh chiều muộn: những mái nhà ngói rêu phong xen giữa rừng thông cao vút, khói bếp bập bùng trong gió.

— Em đã từng gặp tôi à? — Minh hỏi.

— Chưa — Lan đáp, mắt vẫn nhìn thẳng. — Nhưng em biết anh sẽ về.

— Vì ai nhờ?

Lan không trả lời, chỉ bước tiếp.

Tiếng gió rít lên, hun hút.

Chỉ khi đến trước căn nhà gỗ cũ – nhà của mẹ Minh ngày xưa – cô mới quay lại, nhìn anh rất lâu, rồi nói bằng giọng nhỏ nhưng rõ từng chữ:

— Ở Làng Sương… không phải lúc nào người gọi mình cũng là người đang sống.

Cánh cửa gỗ mở ra với tiếng kẽo kẹt quen thuộc.

Mùi gỗ thông ẩm mốc xộc thẳng vào mũi Minh.

Mọi thứ hầu như không thay đổi: chiếc bàn gỗ mẹ từng ngồi vá áo, bức ảnh gia đình đóng khung treo lệch trên vách, chiếc giường nhỏ anh nằm mỗi tối nghe mẹ kể chuyện.

Lan đứng ở hiên, không bước vào.

— Anh ở lại đi.

Em về đây.

— Lan… khoan đã, cô nói rõ hơn chuyện người gọi tôi…

Cô chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt bỗng trở nên buồn lạ thường.

— Rồi anh sẽ biết.

Trong làng này, có những điều càng cố giải thích càng khó hiểu hơn.

Nói xong, Lan quay lưng, để lại Minh với bầu không khí lạnh lẽo đang dần siết chặt.

Đêm xuống nhanh.

Minh bật đèn dầu – nguồn sáng duy nhất trong nhà – rồi ngồi xuống cạnh bàn.

Khi đang cố thu dọn vài thứ, anh bỗng cảm thấy sau lưng như có ai đứng nhìn.

Minh quay phắt lại.

Không có ai.

Chỉ có hơi sương đang len qua khe cửa, mỏng như tơ.

Xoạt… xoạt…

Tiếng gì đó cọ vào cửa sổ.

Minh lại quay ra.

Bên ngoài, sương dày đến mức chỉ thấy mờ mờ bóng cây.

Nhưng giữa lớp sương ấy… hình như có bóng một người.

Minh tiến gần hơn.

Tim anh đập mạnh.

Một giọng thì thầm vang lên — rất nhẹ nhưng anh nghe rõ như đứng sát bên tai:

> "Con… về rồi…"

Minh bật lùi lại, đèn dầu trong tay run lên.

Giọng nói ấy… là mẹ anh.

Không thể nhầm được.

Nhưng mẹ anh đã chết từ mười năm trước.

Minh gần như không ngủ suốt đêm.

Đến sáng, anh quyết định đi tìm trưởng làng – cũng là người biết rõ nhất về cái chết của mẹ ngày xưa.

Trưởng làng – ông Độ – là người đàn ông tuổi ngoài sáu mươi, gương mặt hốc hác nhưng mắt thì sắc như dao.

Khi nghe Minh kể về bóng người trong sương, ông Độ chỉ im lặng rất lâu rồi nói:

— Mẹ cậu… chết trong một đêm sương rất dày.

Đêm ấy, người ta nghe tiếng gọi, tiếng cười… không giống tiếng người.

— Tôi tưởng mẹ tôi trượt chân ngã xuống vực? — Minh cau mày.

Ông Độ hít sâu một hơi.

— Ở đây… người ta tin rằng có thứ gọi là Bóng Chờ.

Khi một người chết mà lòng còn vương vấn, họ sẽ ở lại…

đứng giữa sương… chờ một ai đó.

— Ông đang nói mẹ tôi… vẫn còn ở đây? — Minh khẽ run.

— Ta không dám chắc.

Nhưng ta biết có người đang chờ cậu thật.

— Ai?

— Cô Lan.

Minh sững lại:

— Lan?

Nhưng tôi mới gặp cô ấy tối qua.

Ông Độ nhìn anh rất lâu.

— Lan… chết cách đây ba năm rồi.

Không khí đông cứng.

Minh bật dậy:

— Không thể nào!

Tôi nói chuyện với cô ấy, đi cùng cô ấy về nhà!

Cô ấy sống, rõ ràng là sống!

Ông Độ lắc đầu, đôi mắt già nua như chất chứa điều u tối:

— Những người chết ở Làng Sương…

đôi khi vẫn đi lại như người sống.

Nếu họ chưa thể rời đi.

Tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực.

Nếu Lan đã chết… tại sao cô lại xuất hiện trước mặt anh?

Tại sao cô biết tên anh?

Tại sao cô bảo có người đợi anh?

Một câu hỏi khác còn khiến anh lạnh sống lưng hơn:

— Lan… chết vì gì?

— Cũng trong sương.

Ngày đó, cô ấy lên rừng tìm thuốc cho mẹ cô.

Nhưng khi người ta tìm thấy thì Lan chỉ còn lại thi thể lạnh ngắt, không có dấu vết thú rừng, không có thương tích.

Chỉ… như ngủ quên trong sương vậy.

— Và cô ấy… có quen tôi? — Minh hỏi, giọng khản đi.

— Ngày nào nó cũng ngồi ở gốc thông đầu làng.

Nó bảo chờ một người… nhưng không nói là ai.

Minh cảm thấy đầu mình như quay cuồng.

Vậy từ tối qua… người dẫn anh về nhà… người đứng dưới gốc thông…

Là một người đã chết.

Chiều hôm đó, mây đen kéo về, trời sắp mưa.

Minh quay lại gốc thông đầu làng, hy vọng gặp lại Lan.

Sương mù vẫn dày đặc, trắng xóa cả con đường.

Và Lan…

đang đứng đó.

Cô vẫn trong bộ áo khoác be, vẫn mái tóc dài và đôi mắt sâu như hồ lạnh.

Nhưng lần này…

ánh mắt ấy buồn đến nghẹn.

— Anh lại đến — Lan nói nhỏ.

— Lan… cô là…

— Em biết anh đã nghe rồi — cô cắt lời. — Em… không còn sống.

Gió thổi mạnh, tóc cô bay lên như không trọng lượng.

— Vậy tại sao cô đón tôi? — Minh hỏi, tim nhói lên mà không hiểu vì sao.

Lan cúi mặt, giọng run nhẹ:

— Vì anh là người cuối cùng em nhìn thấy… trước khi chết.

Minh lặng người.

— Trước khi chết?

Nhưng tôi chưa từng gặp cô…

Lan nhìn thẳng vào mắt anh, nụ cười rất khẽ:

— Mấy năm trước, anh đi ngang rừng.

Hôm đó trời mưa lớn.

Em núp dưới mái hiên trạm gác, còn anh chạy vội qua.

Anh đưa em chiếc ô… rồi đi ngay, không nhớ gì đâu.

Minh mở to mắt.

Một hình ảnh mơ hồ hiện ra: cơn mưa tầm tã, đôi mắt một cô gái ướt nước mưa nhìn anh.

Chiếc ô anh để lại trước khi tiếp tục phượt qua vùng núi.

Lan nói tiếp, giọng như gió:

— Lúc đó… em đã thích anh.

Im lặng.

Minh không ngờ… một hành động nhỏ, đến cả anh cũng quên, lại trở thành lý do một linh hồn chờ đợi.

Lan bước đến gần.

Sương dày quanh cô dần chuyển thành những sợi mỏng như hơi thở.

— Em muốn gặp lại anh.

Chỉ vậy thôi.

Nhưng khi nhìn thấy anh… em nhận ra… mình không thể ở lại lâu nữa.

Minh siết tay:

— Ý cô là… sẽ tan biến?

Lan gật đầu.

— Em thuộc về nơi khác.

Nhưng trước khi đi… em muốn nhờ anh một điều.

Cô nhìn anh với ánh mắt tha thiết:

— Hãy tìm ra sự thật về cái chết của mẹ anh.

Người ở Làng Sương…

đang giấu anh điều gì đó.

Minh nghẹn lại.

— Lan… cô biết gì sao?

Lan đưa tay chạm nhẹ vào ngực Minh – bàn tay lạnh như sương.

— Em không được phép nói.

Nhưng anh phải cẩn thận.

Có người… không muốn anh biết.

Gió đột ngột nổi lên, sương cuộn lại như xoáy.

Lan bắt đầu mờ dần.

Minh hoảng hốt:

— Lan!

Khoan!

Tôi còn chưa…

— Em biết — Lan mỉm cười buồn. — Nhưng em… hết thời gian rồi.

— Lan!!!

Cơ thể cô tan vào sương.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Minh nghe giọng cô rất nhẹ:

> “Cảm ơn anh… vì chiếc ô ngày mưa ấy…”

Rồi chỉ còn sương trắng.

Và tiếng mưa bắt đầu rơi.

Mưa đổ xuống như trút, Minh chạy trong sương, lòng hoảng loạn.

Anh phải biết sự thật.

Anh đến nhà ông Độ thì thấy cửa mở toang.

Bên trong tối om.

— Ông Độ! — Minh gọi lớn.

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có… tiếng bước chân rất nhẹ trên nền gỗ.

Minh quay lại.

Một bóng người đang đứng ở góc nhà.

Không phải ông Độ.

Là một người đàn ông cao gầy, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đen sâu hoắm.

— Cậu… không nên về — giọng hắn khàn như gió lùa qua đá.

Minh lùi lại:

— Ông là ai?

— Người giữ bí mật.

Cái chết của mẹ cậu… không phải do trượt ngã.

Bà ấy thấy thứ không nên thấy.

— Thứ gì?

Hắn cười nhẹ, nụ cười ghê rợn đến rợn người.

— Thứ đang đứng trước mặt cậu đây.

Minh bật cửa bỏ chạy.

Tiếng bước chân hắn theo sát phía sau, nhanh một cách vô nhân tính.

Băng qua sân, Minh chạy vào rừng thông, nơi sương mù dày đến mức ánh đèn pin trên điện thoại cũng chỉ soi được một khoảng nhỏ.

Hơi thở dồn dập.

Tim như sắp nổ.

— MINH! — tiếng gào của ai đó vang lên.

Là giọng ông Độ.

Minh ngoảnh lại.

Ông Độ từ đâu lao đến, túm lấy tay anh:

— Chạy mau!

Nó không phải người!

Nó là…

GỤC!

Ông Độ chưa nói hết câu thì một bàn tay đen sì xuyên qua lồng ngực ông từ phía sau.

Máu phun ra đỏ thẫm.

Minh chết sững.

Ông Độ chỉ kịp nói một chữ cuối cùng:

— …

Bóng……

Cơ thể ông đổ xuống.

Minh chạy.

Chạy như điên.

Sương mù quấn quanh anh như hàng ngàn bàn tay níu kéo.

Phía sau, tiếng bước chân của thứ đó vang lên đều đặn, không nhanh, nhưng mỗi bước lại khiến mặt đất rung lên.

Minh thở không ra hơi.

Sắp ngã.

Thì bất ngờ…

Một bàn tay mềm mại nắm lấy tay anh từ trong sương.

Lan.

Nhưng Lan giờ chỉ là một hình bóng mờ nhạt.

— Đi với em! — cô nói.

Cô kéo Minh chạy vào sâu trong rừng, nơi có một lối mòn nhỏ chỉ đủ một người đi.

Tiếng bước chân của "Bóng" vẫn bám theo, như ở ngay sau lưng.

Lan dẫn anh đến một vách đá lớn.

Cô đặt tay lên một phiến đá, nó mở ra như một cánh cửa bí mật.

— Mau vào! — Lan đẩy Minh vào trong.

Minh quay lại:

— Còn cô thì sao?!

Lan mỉm cười buồn, ánh sáng sương trong cơ thể cô yếu dần:

— Em… không vào được.

Đây là nơi dành cho người sống.

— Lan!

Không được!

Cô sẽ…

Lan đặt một ngón tay lạnh lên môi Minh:

— Anh sống… là đủ rồi.

Rồi cô quay lại đối mặt với thứ đang đến.

Cánh cửa đá đóng sập.

Minh đập cửa điên cuồng:

— LAN!!!

LAN!!!

Nhưng tất cả chỉ còn tiếng mưa đập xuống đá.

Anh quỳ sụp xuống, nước mắt hòa với nước mưa.

Một lúc lâu sau, khi tiếng gầm bên ngoài tan dần…

Minh biết Lan đã biến mất thật rồi.

Minh thoát khỏi căn hầm khi trời hửng sáng.

Sương tan dần, nhẹ như khói bếp.

Rừng thông ướt đẫm nước mưa, mùi đất bốc lên ngai ngái.

Không còn ai trong rừng.

Không còn tiếng động nào.

Khi Minh trở về làng, người dân xôn xao hoảng loạn.

Họ tìm thấy thi thể ông Độ, còn căn nhà Minh ở thì cửa mở toang, dấu chân lạ khắp nền đất.

Không ai tin lời Minh nói về "Bóng".

Họ chỉ nhìn anh đầy sợ hãi, như nhìn người sống sót khỏi một cơn ác mộng.

Minh rời Làng Sương vào buổi chiều cùng ngày.

Trước khi đi, anh ra lại gốc thông đầu làng.

Không có ai.

Chỉ có gió.

Và chiếc ô cũ kỹ treo trên cành thông — chiếc ô anh từng đưa cho Lan trong cơn mưa năm nào.

Minh nhẹ nhàng lấy nó xuống, bóp chặt trong tay.

Anh thì thầm:

— Cảm ơn…

Lan.

Một làn gió thổi qua.

Sương bay lên nhẹ như cánh tay ai vuốt ve.

Minh cảm giác như có nụ cười thoáng qua bên tai.

Rồi mọi thứ im lặng.

Một tuần sau, khi trở lại thành phố, Minh nhận được một lá thư khác.

Vẫn là nét chữ nghiêng ngả quen thuộc.

> “Đừng buồn.

Khi một người được nhớ đến, họ vẫn tồn tại.”

Dưới cùng là hình một giọt nước mắt.

Nhưng lần này… giọt nước in rõ ràng.

Không còn nhòe.

Minh khẽ mỉm cười.

Ngoài cửa sổ, sương buổi chiều bay lững lờ.

Một lát sau, anh thấy bóng một cô gái đứng rất xa, chỉ là dáng mờ mờ.

Cô khẽ gật đầu.

Rồi tan vào hư vô.

Minh thầm nghĩ:

Một số người… dù đã rời khỏi thế giới này… vẫn có thể yêu một người khác theo cách dịu dàng nhất.
 
Back
Top Bottom