Cập nhật mới

Khác Mùa Khói Lam Cuối Bếp

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404668871-256-k397836.jpg

Mùa Khói Lam Cuối Bếp
Tác giả: NhungPhm539
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

thuần việt, nam nam, thời xưa



thuanviet​
 
Mùa Khói Lam Cuối Bếp
Chương 1: gặp gỡ


Lừng danh sứ sở Bạc Liêu nhà họ Lâm.

Một quan võ về hưu và sự độc đáo của phủ còn nhiều ẩn số về những cái chết không ai giải thích được.

Phủ nhà họ Lâm vừa có đứa trẻ xấu số được bán vào đây.

Nó không nhớ một cái gì hết chỉ biết mình 12 tuổi.

Như một kẻ ngốc hỏi gì cũng không biết.

Nó được phân công theo cậu tư làm hầu riêng cho cậu.

Làm hầu cho một người khó ở như cậu kiến nó sợ hãi.

Cậu đuổi ba con hầu vì chúng nó không làm cậu vừa ý.

Vì sống trong một nhà nghiêm ông Lâm Hàn Phúc đã rèn cho Lâm Hàn Minh thành phiên bản thứ hai của mình.

Cậu khinh thường những người dưới chướng cậu.

Cậu thấy chúng nó lúc nào cũng bẩn thỉu, suy nghĩ không sạch sẽ, dơ bẩn

"Chào cậu Minh đi thằng ngốc" gia nhân nói cho thằng ngốc để nó hiểu đây là người nó phải hầu hạ

"Dạ..co.n chào.. cậu tư Minh ạ"

"Đen đúa, bẩn thỉu thế này! mà đòi theo tao à?" ghê tởm

"Dạ..c.on.."

"Con cái gì ở đây, người đâu mang nó đi tắm rửa sạch sẽ đi ở đây bẩn hết mắt tao"

"Dạ cậu"

___________________

cốc cốc

"Bẩm cậu tư Minh ông cho gọi cậu"

"Cha cho gọi con"

"ừ ngồi xuống đi, cái thằng mới theo hầu mày thế nào"

"Như nhưng hầu khác bẩn thỉu y trang nhau"

"Haz... tao tìm hết cho mày rồi đó có thằng đấy lanh nhất để lại mà hầu đi"

"Dạ con sẽ hạn chế"

Dạo này truyện sổ sách sao rồi có ổn không?

Dạ có mấy cái phải xuống xưởng kiểm tra lại, còn không bình thường hết

______________

"Mày tên gì"

"Dạ con không biết.."

"Vậy thì từ giờ tao gọi mày là Lượn"

"Dạ con.. cảm ơn.. cậu"

Mày bao nhiêu tuổi?

"Dạ con 12"

"Tao 17 tuổi cứ gọi tao là cậu tư là được không phải gọi cậu tư minh làm gì "

"Dạ.."

---

Cậu tư đang ngồi kiểm tra lại sổ sách

cốc.. cốc..

"Thưa cậu đến giờ cơm rồi ạ" con mang vô phòng cho cậu nha

"ừ mang vào đây"

Cạch..

"Đây ạ con mời cậu.."

Cậu tư ngồi nhíu mài lại "ừ để đấy đi, đi ra ngoài được rồi có gì tao gọi"

Lượn ơi, lấy cho tao ấm trà mang vào đây.

"dạ con nghe"

"trà của cậu.."

Để xuống đó

"Cậu ơi cậu cho con thất lễ một chút nhá.."

"ừ nói đi"

chữ này có nghĩa là gì vậy cậu mà nó đọc như nào vậy ạ.

Nó chỉ tay vào chữ quốc ngữ trên bàn.

Vậy mà cậu tư trả lời nó thật, mà còn dạy nó viết nữa.

Nay đến đây thôi mai tối cứ tới đây tao dạy mày học

____________________________________

ựa 💔 em mới biết truyện mong mn góp ý
 
Mùa Khói Lam Cuối Bếp
Chương 2: Lượm


Cái se se lạnh của sớm mơi Lượm thức giấc cũng như các gia đinh khác, nó cùng mọi người tất bật làm việc.

Vì nó theo hầu cậu nên ai sai gì nó làm ấy đợi cậu thức giấc rồi hầu nghe lời sai bảo của cậu.

Mọi người cũng bắt đầu gọi theo cái tên mà cậu đặt cho nó.,

"Lượm mày làm gì ở đây, cậu tư thức giất mà không có hầu bên cạnh mày chết chắc"

"Dạ..dạ em có biết gì đâu.."

"mày gia đinh mới chưa hiểu quy tắc nhà họ Lâm này, mau đi làm việc mình phải làm đi nhanh lên"

"dạ..'

__

Thật kì lạ sao nay phủ nhà họ Lâm im lặng một cách bất thường

"Thằng Tí đâu"

"Dạ cậu cho gọi con ạ"

"Ông đâu rồi"

Dạ thưa cậu nay ông xuống kiểm tra lại lô hàng lần trước.

Ông có dặn cậu xem lại thật kĩ các lô hàng mới nhập, xem có gì bất thường không.

Có người muốn phá hàng của nhà mình.

"Cho gọi thằng hầu mới đi theo tao, còn tụi mày đi xuống xưởng hai chắc chắn là có vấn đề ở đấy."

"Dạ.. cậu cho gọi con''

"Đi theo tao, còn bọn kia làm theo lời tao nó tìm cho bằng được đứa phá vụ làm ăn này".

"Dạ cậu ơi.., con nhỏ thế này thì làm được gì ạ?"

"Đi theo tao rồi biết"

"Mà sao.. cậu bảo mọi người xuống xưởng hai mà sao mình đi xuống xưởng một vậy cậu"

Cậu gằng giọng "im, biết đi theo tao là được."

Đi canh gia đinh nhà này chứ tao không tin là có người ngoài phá được.

Đứng một lúc thì cũng thấy có người đang thập thò đã làm Lượm chú ý, mà không làm phiền cậu nữa.

Khi thấy con Hương đã đổi nhiều lại vải của các lô hàng thì cậu nói vọng ra

"Mày đang làm gì đấy Hương"

Nó đứng chết sững ở đấy lắp ba lắp bắp "Cậ..u..

ơi.. cậu tha cho c.on"

Cậu quát lớn "nói.

Ai kêu mày làm cái này"

"D..ạ c..on.. d..ạ co..n"

Giọng cậu càng lớn hơn

"Nói"

"T.h..ưa.. c...ậ.u.."

"Mày không nói đúng không.

Mang về cho ông xử lý"

"Co..n v..an..xin c.ậ..u cậu.. là..m gì.. c..o..n c..ũ.ng được..

đ.ừng bẩ..m ôn..g"

"Nói ai sai mày làm"

"Dạ.. c..o.n tại ganh tị! với cậu dù thế nào cũng hơn phận gia nhân của chúng con.."

"Ganh tị? ganh tị mà đòi leo lên giường tao hả mày"

"S..a..o c.ậu.. b..iế..t"

"Đòi làm mợ tư của nhà này hả.

Cái gia đình thối nát của mày bán mày vô đây, mà còn đòi dựa hơi nhà họ Lâm này sao?"

"Cậ..u ..t.ha... c..h.o c..on đ..i c..

ậu.."

"Mày vẫn không nói đúng không.

Mang về cho ông xử lý."

Nó quỳ xuống bò lại chỗ cậu

"C.ậu ơi con.. xin cậu.."

"Thằng Tí đánh nó một trận rồi mang nó về cho ổng xử lý."

_______________________

1 2 1 2 cố lên thấy truyện lật cốt truyện rồi 😭😭😭
 
Mùa Khói Lam Cuối Bếp
Chương 3 : Nỗi sợ


Phủ nhà họ Lâm

Hàng xóm đi xem náo nhiệt

"Mày có muốn nói gì nữa không"

"Ông..

ơi.. tha cho. con.."

"Tao cho mày hai lựa chọn một là mày khai hai là mày chết.

Mày chọn đi''

"Ông ơi con chót dại, tại.. gia đình con được người ta thuê làm chuyện này con không biết là nó nghiêm trọng như vậy."

"Chúng mày mang nó ra giết cho tao.

Nhà tao không chấp nhận gia đinh phản chủ.

Chó còn hơn mày, nó còn biết chủ nó là ai."

Giọng nói càng run rẩy:

"Bẩ..m ông.. th..a co..n"

Ông gằng giọng "Giết,Minh việc còn lại để cho con đó.''

Lâm Hàn Minh mới 17 tuổi đã phải chứng kiến những lần thảm khốc như thế này.

"Cậu Minh mình nên làm gì?"

"Cắt lưỡi, chặt tay, lộ da, giải muối lên.

Cho nó chết một cách từ từ."

Lượm chứng kiến được bộ mặt thật của nhà này.

Càng sợ hơn về các tin đồn về phủ nhà họ Lâm là thật

___

Tối nay cậu tư có hẹn dạy cho thằng Lượm

.. cốc.. cốc

giọng thằng Lượm lắp bắp

"D..ạ..d..ạ cậu con..

đưa cơm..''

"Mang vào đây"

Nó cứ chần chừ một cái gì đó.

Cậu quát "Mang vô đây"

"Dạ..con.. dạ.. c..on"

"Tao có ăn thịt mày đâu mà mày sợ cái gì?"

Nó sợ quá làm đổ cả mâm cơm.

Lập tức nó quỳ xuống

" Con xin lỗi cậu.. xin cậu đừng giết con."

Cậu tư Minh thoáng sững sờ

" Mày có làm gì tao đâu mà tao giết mày.

"

" Con đội ơi cậu.

Để con dọn dẹp, rồi mang cái khác cho cậu nghen.

""

Ăn cơm xong cậu Minh gọi Lượm

"Lượm ra đây"

"Dạ.. c.ậu.. gọi con"

"Lại đây tao dạy chữ cho"

"Hay là.. con không.. học nữa được.. không cậu!"

"Mày làm sao vậy?"

" Con.. xin.. lỗ..i c.."

Giọng cậu to dần:

" Ngồi đây học cho tao"

Tay nó run rẩy cầm cây bút không nổi.

" C..ậu ơi c..on nên viết gì nữa ạ.

Hay là.. thôi."

" Viết chữ này cho tao"

" Dạ.."

"Lâm Hàn Minh viết đi"

" Con không.. biết viết"

Cậu cầm tay nó viết từng chữ một.

Hơi nóng của hai người chuyền sang cho cả hai.

Cậu chỉ nó viết mẫu xong bắt nó viết lại đến đi nào cậu hài lòng.

"Cậu ơi con viết xong rồi.."

"Xấu quá viết lại"

Cậu ngoài làm việc một bên.

Nó bị cậu bắt viết lại nhiều, ngủ gật lúc nào không hay.

Cậu nhéo nó một cái

"Á..

á đau"

"Chỗ này chỗ mày ngủ à?

Viết xong chưa đưa tao xem"

" Dạ... dạ đây ạ"

" Viết thế này được rồi.

Mai học tiếp"

" Dạ thế cậu cho con về ngủ được hong cậu tư."

" Đi đâu mà đi ở lại đây tí có gì tao gọi."

Giọng nói trầm hẳn đi " d...ạ"

" Mày thái độ gì đấy?"

" Con không có.."

______________________________________

Em thấy nó cứ sai sai ấy mà không biết chỗ nào 💔
 
Mùa Khói Lam Cuối Bếp
Chương 4: Hành xác


Lờ mờ sáng Lượm đã thức giấc.

Hôm qua cậu bắt nó thức vậy nhưng cứ để nó gật gù không cho ngủ.

Cậu hành xác nó gần như cả đêm mới cho nó về ngủ.

Mặt nó xanh sao mà cậu Minh sao mặt bình thản thế ta.

"Lượm, mặt mày sao vậy"

Trong lòng nó đã chửi cậu hàng vạn lần nhưng thốt ra câu:

"Dạ con không sao"

Nó ngáp ngắn ngáp dài chảy hết cả nước mắt

"Vậy pha cho cậu ấm trà."

"Dạ cậu, mà sáng cậu cũng uống trà hả cậu."

" Hỏi nhiều thế, có tin là tao cắt lưỡi mày không."

Nó lẩm bẩm trong miệng

" Mới 17 tuổi mà như ông cụ.."

" Mày vừa nói gì?

Hả Lượm nói lại tao nghe nào."

Giọng cậu đanh lại

" Dạ con... có nói gì đâu.."

" Cái chân này không dùng nữa thì tao chặt đi nha.

Mày có nhanh cái chân lên không."

" Con xin lỗi con đi liền"

Mới vô được một tuần mà cậu đã đòi chặt đủ thứ.

____

Làm xong việc cậu sai, nói đi ra góc vườn ngồi lẩm bẩm một mình ở đấy

" Có khi nào cậu Minh bị đống sách vở này làm cho mất cảm xúc không?"

"Không đâu đừng lẩm bẩm nữa.

Tí mà cậu tới tai cậu là mày mệt đấy!"

" Anh tí sao anh ở đây?"

" Bé cái mồm thôi đã trốn việc ra đây rồi mà nói to nữa.

Tí nữa tao với mày chết hết giờ.

Mà mày ít lẩm bẩm mấy việc của cái nhà này lại."

" Em lỡ miệng nói thôi mà"

'Tội nghiệp, mới 12 tuổi mà đã bị bán vô đây rồi.

Thế mày có nhớ gì về gia đình mày không?"

"Em không nhớ, mà sao anh bị bán vô đây vậy?"

"Haz.. chuyện dài lắm hôm nào anh kể cho"

Anh Tí vừa nói dứt câu thì Lượm bị cậu Minh gọi

"Lượm mày đâu rồi"

"Dạ con nghe cậu.

Anh ngồi đây đi nghen em vô xem cậu gọi cái gì"

"Dạ cậu gọi con, nãy giờ này đi đâu tao gọi không được"

"Dạ.. con.."

" Quỳ xuống đến khi nào tao tha thì thôi "

" Dạ.. c.ậu.. con biết con sai rồi cậu tha lỗi cho con."

Nó quỳ gần hai tiếng cậu kêu nó đứng dậy đi tưới cây.

" Tao tha cho mày đó, đứng dậy mà đi tưới cây trong sân đi"

" D...ạ cậu..."

Đứa trẻ mới 12 tuổi xách cái xô nước muốn bằng mình.

Hai chân tím hết một mảng.

" Sao vậy Lượm"

" Nãy em ra ngồi ở đấy.

Xong cậu gọi em không nghe cậu phạt quỳ"

Chưa nói xong nước mắt đã dàn dụa.

" Vô kia ngồi đi, anh tưới cho"

Một lúc của ảnh là 2 tiếng, Lượm mà tưới chắc đến mai ha

" Lượm ơi cậu Minh gọi Lượm kìa"

__

" Dạ thưa cậu gọi con"

" Mai sắp xếp theo tao xuống xưởng.

Đi thật sớm nên chuẩn bị hết từ hôm nay đi.

Đi cỡ một tuần chứ không như mọi lần."

" Dạ"

_________________________

Nó cứ sai sai á trời cứu nhung
 
Back
Top Bottom