Cập nhật mới

Khác [Mưa đỏ fanfic] Nếu như?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401528682-256-k815266.jpg

[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Tác giả: noikhongvoideadline
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tất cả diễn biến trong truyện đều là trí tưởng tượng của tác giả!

Nếu như các chiến sĩ năm 1972 ấy biết về "Mưa đỏ"

Truyện được lấy cảm hứng từ phim "Mưa đỏ"
Vui lòng không reup truyện khi chưa có sự cho phép của tác giả.



stevennguyen​
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Giới thiệu (Cảnh báo)


Truyện được lấy cảm hứng từ phim "Mưa đỏ"

1.

Nếu mình có sai sót gì hãy nhắc nhở mình qua phần bình luận và hội thoại ở trang cá nhân.

Mình không có nhu cầu và không muốn tên của mình xuất hiện trên bất cứ cfs và nền tảng mạng xã hội nào, đặc biệt là threads.

2.

Mình sẽ không viết về cp trong truyện, vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm.

Nên xin lỗi các bạn đang mong trong truyện có cp.

3.

Mình cần một số content của các anh em cast để viết truyện vậy nên mọi người nếu ai có tin tức nào thú vị hãy bình luận cho mình biết với =)))

Cảm ơn vì đã dành thời gian đọc

Bổ sung: cp ở đây là cp về nhân vật trong phim nhé chứ dàn cast có hint nào thì vẫn có bình thường nhé mọi người.
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Chương 1. Anh Sen bảo anh Tạ sợ ma á!


Một đêm bình thường trong thành cổ Quảng Trị, tiểu đội 1 K3 Tam Sơn đang chia người ra để gác đêm.

Người gác là anh Tạ và anh Sen.

Cường, Bình, Tú thì đang rúc người trong cái hầm chữ A còn ông Hải chắc đang đi mò cống đâu đó chưa có quay lại.

Lúc anh em đang liu thiu ngủ, tự nhiên trong đầu từng người hiện ra hình ảnh anh Sen đang cười ngoác mồm vừa nói cái gì đó.

Bình giật mình mở mắt, ngơ ngác nhìn thì thấy bản thân vẫn đang ngồi trong chòi với cuốn lịch đang vẽ dở ngay bên.

"Ủa mơ gì lạ vậy ta".

Bình thầm nghĩ rồi nhắm mắt lại chuẩn bị đi vào giấc ngủ.

Trong mơ, hình ảnh Sen cười lại hiện ra hoặc có thể nói rằng là Sen theo góc nhìn của Bình và là Lê Hoàng Long năm 2025.

Bình cứ thắc mắc mãi, ông Sen ông cười cái gì mà cười mãi thế?

Hòa bình rồi hả?

Thì ngay lúc đó giọng cười đó vang thẳng vào màng nhĩ.

Sen hay Hoàng Long 2025 vừa cười vừa kể với khán giả trên livestream "Thế là lúc đó tôi dậy tôi đi vệ sinh thì đi ngang qua giường tự nhiên tôi có cảm giác như kiểu ai đang nhìn mình ấy.

Thế là ha".

Thế là anh Long Bún bắt đầu cười, ổng cười mà khiến khán giả trên livestream chưa thấy buồn cười vẫn phải cười theo vì hạt nhài quá.

Vài giây trôi qua để đồng chí Long lấy lại giọng nói cụ thể là bớt cười hơn một chút "Thế là tôi quay lại tôi nhìn thì thấy ông Tạ ông ấy ngồi thẳng đứng mắt trợn trừng nhìn tôi, thế là lúc đó tôi quay đi vì tôi nghĩ là mình bị mớ ngủ nên nhìn nhầm.

Sau đó tôi mới quay lại tôi đi từ từ lại gần giường thì đúng ông Tạ ông ấy ngồi thẳng ông ấy nhìn mình, thế rồi ông ấy mới thở ra "Ối dồi ôi Sen à"".

Nói đến đây thì anh Long lại bắt đầu cười nói "Ông ấy sợ ma, trời ông Tạ sợ ma kinh khủng khiếp.

Tôi biết ông ấy sợ ma mà, mỗi lần nhắc mấy chuyện tâm linh là ông cứ sủi sủi đi đâu ý"

Nghe đến đây thì Bình bắt đầu thấy buồn cười, trong tiểu đội anh Tạ lúc nào cũng đóng vai trò là chỗ dựa cho anh em nên nghe chuyện anh sợ ma khiến Bình hơi bán tín bán nghi.

Nhưng nghĩ đến người kể là anh Sen, cái ông mà Bình sợ nhất trong tiểu đội thì nỗi nghi ngờ lại vơi dần đi.

"Có khi nào ảnh sợ ma thiệc không ta?"

Bình suy nghĩ.

Sau đó Hoàng Long bắt đầu kể tiếp "Lúc sau tôi đi vệ sinh vào đang định ngủ lại rồi thì lại nghe tiếng loạt soạt, thế là tôi lại mắc cười.

Trời ông Tạ này ông sợ ma kinh khủng luôn ấy.

Lúc sau thì tôi nghe ông ấy thì thầm "Sen ơi Sen, cho tao ngủ cùng với" thế là tôi ừ xong hai anh em chen nhau ngủ trong cái giường quân đội bé tí, tôi thì chắp tay quay mặt vào tưởng tôi ngủ mà vừa ngủ vừa mắc cười.

Sáng hôm sau tôi đi kể với mấy anh em trong tiểu đội làm nguyên ngày hôm ấy không ai tập được một cái gì cả vì lo cười nhiều quá".

Xong hình ảnh bỗng nhiên ngắt quãng, tầm nhìn mờ dần đi.

Một lát sau hình ảnh lại xuất hiện nhưng với một diện mạo mới là anh Tạ hay đồng chí Phương Nam.

"À cái vụ tôi ở cùng phòng với ông Sen chứ gì, trời ông ấy ngủ ngáy kinh khủng mọi người cứ tưởng tượng cái cảnh mà ông ấy cứ kéo pháo đi Hò dô ta nào!

Kéo pháo ta vượt qua đèo/ Hò dô ta nào!

Kéo pháo ta vượt qua núi đấy mọi người cứ tưởng tượng cảnh ông ấy kéo pháo đến 1-2 giờ sáng xem, không ai ngủ được.

Mà tôi lại nằm gần cửa sổ ấy nên cứ có tiếng động nhẹ cái là tôi tỉnh ngay, mà tỉnh không ngủ được lại nữa ấy chứ.

Mà ông Sen thì mọi người biết rồi đấy gọi là dân Hà Nội ở Thanh Trì ấy thế là chiều chiều đến cứ phải ra làm một ly ấy, thế là tối nào cũng vậy ông ấy cứ làm một hai ly rồi mới đi ngủ mà chả ngủ ngáy kinh.

Thế xong rồi là đêm hôm đó lúc 1 giờ sáng gì đấy tôi đang trằn trọc ngủ, thiu thiu chuẩn bị đi ngủ rồi thế mà tự dưng cha Sen đang ngủ ngon lành ông ấy bật dậy."

"Trời, mọi người biết ông ấy làm gì không, ông ấy đi vệ sinh.

Thế là tôi sắp ngủ rồi tự dưng ông ấy bật dậy cái làm tôi mở mắt ra tôi nhìn xem ông ấy đang làm gì, thì ra ông ấy đi vệ sinh vì lúc chiều nạp nhiều quá.

Sau 30 phút nữa ông ấy đi vệ sinh về rồi, thì tôi cứ trằn trọc mãi không ngủ được thế là tôi nhảy sang giường cha Sen tôi ngủ luôn.

Tôi hỏi là "Sen ơi Sen, cho tao ngủ cùng với" xong tôi nhảy sang ngủ luôn, kệ ông ấy có đồng ý hay không tôi sang tôi nằm ngủ luôn, mà ngủ ngon mới kinh chứ, ngủ một mạch tới sáng luôn".

"Xong sáng hôm sau ông Sen ông đi kể khắp cái thành cổ Quảng Trị cái chuyện tôi bị mất ngủ luôn"

Hình ảnh đến đây thì bị cắt ngang, Bình lơ mơ tỉnh dậy thì thấy anh Tạ đang đứng lay cả Cường và Tú.

"Dậy đi đến giờ thay ca nè, thằng Hải đâu nó lại đi hôi của đâu rồi chưa về à".

Nhìn anh Tạ là Bình cứ có cảm giác muốn cười lại vừa muốn hỏi "Anh ơi, anh có sợ ma không?" nhưng mà ai dám hỏi chứ Bình bây giờ chưa giám.

Tự nhiên cái giọng non choẹt từ đâu vang lên "Anh Tạ ơi, anh sợ ma hả?".

Tự nhiên cả Bình và Cường giật mình quay sang nhìn thằng Tú, ông Tạ ông cáu lên.

"Mi nói cấy chi chi mô đó, ngủ mơ thì bớt nói lung tung đi.

Ra đây rồi thì kiêng nói mấy cí chuyện ma quỷ ni đi"

"Mấy anh kiêng chứ em đâu có kiêng đâu" Tú cứng cổ trả lời.

Bấy giờ anh Sen mới lên tiếng "Ra gác đi đừng có nói luyên thuyên nựa".

Bình len lén nhìn lên, mặt anh Sen trông cứ cọc cọc như này mà mình lại đi mơ thấy ổng cười toác miệng kia trông hoang đường quá.

"Cường, ung đi tìm coi Hải hắn hôi của góc mô rồi xách cổ hắn về đây".

Anh Tạ nói mà thấy ông Cường chưa trả lời thì lại cáu "Mi lại nghị chi chi mô đó rồi, có nghe tau nói chi không?"

Cường thì đơ đơ nhìn anh Tạ với Sen một lúc thì mới đáp lại "À em biết rồi" xong lủi ra.

Anh Tạ nhìn biểu hiện của Cường rồi quay ra nói với anh em còn lại "Hắn bị chi hay răng mà cứ nhìn nhìn, chưa tỉnh hay răng nựa mà cứ đơ đơ như ga rứa khung biết"

Bình thì cứ bụm miệng ở một bên nhịn cười, không lẽ lại bảo em mơ thấy anh sợ ma nên mắc cười.

"Đồng chí vào vị trí làm việc đi" Anh Sen quay sang nhìn Bình khiến cậu sợ rụt cổ lại vội đi ra.

Quay đây thì Bình chắc chắn là cu Tú cũng mơ thấy giấc mơ giống mình, còn Cường thì chắc là cũng như vậy.
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Chương 2. May quá không phải mỗi tôi mơ thấy.


"Tú, nãy em nói anh Tạ sợ ma nghe từ đâu ra vậy?"

Cường sau khi tìm được Hẻ Quảng Nôm về mới nói ra thắc mắc của mình, mà cũng không phải mỗi Cường mà cả Bình cũng thắc mắc tại sao lại có sự trùng hợp kì lạ đến vậy.

"Hả, nhắc mới nhớ.

Nãy em nằm mơ thấy vậy á" Tú vừa nghịch con chim vành khuyên vừa nói "Mà không biết sao em mơ thấy nữa, đến giờ em vẫn không tin luôn mà".

"Cũng đúng, giờ ra đây rồi bảo sợ ma chắc không ai tin".

"Không phải, em không tin cái người mà nói với em á.

Lúc đó em tưởng em đói đến ngớ người mới mơ thấy chứ".

"Mày thấy anh Sen đúng không?"

Bình đột nhiên lên tiếng.

"Ủa sao anh biết hay vậy?

Em đã kể đâu?"

Thằng Tú ngạc nhiên trả lời, nó vẫn chưa nhận ra bầu không khí có vẻ bắt đầu hơi căng thẳng.

Sao một lúc ba người lại có cùng một giấc mơ giống nhau được, phải có một lý do gì đó để giải thích hiện tượng kì lạ này dù theo hướng tâm linh hay khoa học đi chăng nữa.

Phải chăng do bọn Việt Nam Cộng Hòa gây ra?

"Mấy anh không biết đâu, mặt ảnh lúc nói hài lắm.

Lúc đó em tưởng em sắp tỉnh đến nơi rồi nhưng em vẫn ráng mơ tiếp để nghe á".

Tú nó vẫn vô tư như vậy, như cái lúc nó đem con chim về rồi phán một câu xanh rờn "Các anh kiêng chứ em đâu có kiêng".

"Thôi, rồi sau đó sao mày có mơ thấy gì nữa không?"

Trong lúc đó, trong cùng một không gian tăm tối, hình ảnh giống trong giấc mơ của Tú đang dần hiện lên.

Tuy nhiên nhân vật xuất hiện trên đó không còn là Sen hay tạ mà là chính thằng Tú.

Trông nó khác hoàn toàn so với nó lúc bấy giờ, thằng Tú này trông nó có da có thịt hơn rõ ràng, da dẻ cũng không đen như lúc nó trên chiến trường.

Anh Tạ đoán vội nó là thằng Tú lúc trước, lúc mà nó còn ở quê với gia đình nó.

Càng nhìn càng thấy xót, thằng này nó còn chưa kịp tốt nghiệp cấp 3 mà đã xung phong ra trận, người thì đúng một mẩu.

"Biết rứa khi nớ bắt hắn về học cho xong đi đạ".

Thằng Tú trên đang loay hoay với cây súng trên tay, nhìn vào là đoán được nó đang học cách tháo lắp súng.

Mà cái thằng này nó tháo được mỗi cái ốp lót trên rồi cứ loay hoay mãi, nó cứ xoay xoay để gỡ cái ốp lót dưới mà mãi không gỡ được.

"Trời, tháo mại cấy súng mà khung mần được thì ai duyệt cho hắn ra đây rứa ni nạ".

Nhìn thằng Tú loay hoay trông rất là ngứa mắt, để cho một đứa như này ra chiến trường địch nó đến nơi rồi còn chưa lắp xong cái súng quá.

Thằng Tú nó cứ loay hoay mãi, anh Tạ nhìn thôi cũng thấy ngứa cả mắt.

Nhìn là biết cái thằng này chưa tháo khóa, ấy thế mà nó nhìn mãi không biết mới hay chứ.

Nó cứ chọt chỗ này rồi chọt chỗ kia, ấy thế mà vẫn không cạy được cái ốp lót dưới ra, rồi nó bắt đầu hơi hoảng.

Cuối cùng sau một hồi lâu loay hoay mãi với cây AK, thằng Tú mới phải nhờ đến sự giúp đỡ.

Thầy nó lấy cây súng, xoay đi xoay lại một hồi thầy nó gỡ ra phát một còn thằng Tú thì trầm trồ.

Nhìn thấy cái biểu cảm ngu ngơ của nó làm anh Tạ cứ nhớ quê mãi, nhớ vợ rồi nhớ con, cũng tội cho thằng Tú.

"Súng còn không biết dùng thì sao mà đánh giặc". (*)

Nghe đến đây anh Tạ liên tục tán thành, ấy thế mà nghĩ lại mấy ông này vẫn cho nó ra trận đấy thôi, không biết nghĩ ngợi như nào nữa.

Rồi cu Tú phán một câu mà khiến ông bố của tiểu đội xanh cả người.

"Em chết đầu tiên á anh".

Rồi thẳng nhỏ cười hề hề như kiểu việc đó đơn giản lắm.

Nghe đến đây, Tạ giận run cả người đến mức bay khỏi cả giấc mơ.

Anh tỉnh dậy, nhìn xung quanh hầm, Hải với Sen đang ngồi ngủ trong góc và có vẻ đang có dấu hiệu tỉnh dậy.

Lúc bấy giờ Tạ lao thẳng ra khỏi cái hầm rồi thấy Cường, Bình đang ngồi một góc ôm súng mà tám chuyện.

Còn đích đến là thằng Tú đang làm hành động hằng ngày của nó, chơi với con chim vành khuyên nó bắt được, trông vô tư hết mức.

Càng nhìn lại càng tức, lúc anh em bảo nó thả đi thì cãi lại bảo "Các anh kiêng chứ em đâu có kiêng", ấy thế mà lúc đó thấy thương nên mình bênh nó để rồi giờ trong mơ nó bảo "Em chết đầu tiên á anh".

Nghĩ thôi đã thấy tức rồi, mà từ từ hình như lúc nãy là mơ mà nhỉ, mà mơ cũng tức giờ thấy cái mặt nó càng tức hơn.

"Ủa anh Tạ, sao anh cứ đứng lù lù đó thế".

Ấy vậy mà cái thằng oắt con này nó không biết mà còn giám lên tiếng.

Cả Bình với Cường quay ra nhìn anh với cái ánh mắt kì lạ.

"Hai cấy thằng ni cứ nhìn mình là lạ từ lúc nãy giờ vẫn chưa hết".

Tạ đến chỗ anh em, cố tình lại gần chỗ thằng Tú.

"Không ngủ được, ra đây coi bay mần chi ngoài ni.

Hai cấy thằng bay cứ nhìn chi tau mại á".

Một câu thôi mà làm cả ba đứa Cường, Bình, Tú giật cả mình.

"Có gì đâu anh, chắc anh mất ngủ nghĩ nhầm thôi".

Thằng Cường luống cuống trả lời, còn Bình im thin thít cúi đầu, còn mỗi thằng Tú vẫn huýt sáo với con chim của nó.

Ngứa mắt hết sức.

"Mi bựa mô lo mà thả cân chim đi đi, địch vô có khi khung kịp mà xoay mô".

Anh Tạ nói một câu hết sức bất ngờ vì người bữa bao che cho thằng Tú giữ con chim lại là ổng mà giờ ổng đòi thằng Tú thả đi.

"Ủa gì vậy, em nuôi nó lâu rồi cũng có tình cảm chứ, thả làm sao được".

Thằng Tú nó vội nhốt con chim lại vào chuồng, sợ anh Tạ lại bắt nó thả đi.

"Mi đó, chim sa cá nhảy, cẩn thận vô".

Nói xong anh Tạ quay ngoăt vào trong hầm để lại ba cái mặt ngu ngơ ở ngoài.

"Ủa, bữa nay ảnh bị gì á tự nhiên bắt em thả trời".

Thằng Tú nhăn nhó, nó thích con chim này lắm, mất cả công làm cái lồng chim rồi mà bắt nó thả thì chắc chắn nó không chịu.

Lỡ thả nó ra bom trúng nó chết thì làm sao trời.

"Thôi chắc ảnh căng thẳng quá ấy, còn mày lo giữ con chim cho cẩn thận vào biết đâu bữa nó tự bay ra nó xổng chuồng đấy.

Cái lồng mày đan chắc 3 con chim như nó cũng chui lọt".

Cường lại trêu cái lồng mà thằng Tú làm, mặc dù đúng là 3 con chim chui cũng vừa thật.

---

(*) Đoạn này mình không nghe rõ anh nói gì nên tui bịa ra á =))) P/s: Đã sửa lại ạ!
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Chương 3. Ông còn đói lắm không Cường?


Từ chương này mình đổi sang tiếng phổ thông hết cho mọi người dễ đọc và mình dễ viết ha!

Hôm nay Hải có cảm giác lạ lắm, đầu óc cứ như bị thứ gì đó kiểm soát, mơ cũng không hẳn là mơ mà thực cũng không hẳn là thực.

Và rồi hình ảnh bắt đầu hiện lên ngày một rõ ràng, kèm theo cả tiếng nói cười.

"Ở trong đấy là anh em mình ăn cái bát con ấy, ở ngoài Bắc gọi là cái chén ấy thì một mình ông Cường ấy ăn 5 bát, ăn 5 bát mà chưa dừng!".

Hải cũng phải giật mình khi nghe thấy huyền thoại 5 bát cơm của Cường.

"Trời, bữa thường ổng ăn nhiều vậy, ra ngoài mặt trận còn không đủ ăn uống, không biết ổng có chịu nổi không trời?".

"Quay cảnh đánh nhau xong về mệt lắm, xong về ông ý một mình ăn 4 bát mì!".

Lại là một biểu cảm thú vị của anh Sen, Hải cũng phải lấy làm lạ.

Cái ông đặc công mặt lúc nào cũng như đưa đám của tiểu đội cũng có những lúc như thế này à.

Nghĩ đến thôi đã thấy có gì đó bất thường rồi, nhưng kì lạ thay Hải lại không thể chỉ ra điểm bất thường đó ở đâu.

Như có một thế lực nào đó khiến tất cả mọi thứ bất thường phải trở nên bình thường một cách khó hiểu.

Đột nhiên Hải bừng tỉnh khỏi giấc mơ, có tiếng động gì đấy đã kéo Hải khỏi điều kì lạ đó.

Nhìn lại trong hầm chỉ còn cậu với Sen, người cũng vừa mới choàng tỉnh, còn anh Tạ đâu?

"Ủa anh Tạ đâu rồi, nãy còn thấy ổng trong này mà".

"Mới đi ra rồi, không biết có chuyện gì mà tự dưng bật dậy".

Từ trong hầm, Hải nghe loáng thoáng thấy tiếng nói chuyện, rõ nhất chắc chắn là giọng anh tiểu đội trưởng và cái giọng trẻ con của thằng Tú.

Hai ổng ni chắc đang cãi nhau chi ngoài ni à?

Hải thầm nghĩ, cậu quay sang nói với Sen.

"Tui ra xem đang cãi nhau gì ngoài nhá".

Nói xong, Hải đeo súng, chui ra khỏi cái hầm chữ A thì vừa lúc anh Tạ quay lại, trông mặt rõ cái vẻ không vui.

"Ủa, anh cãi nhau gì ngoài này với thằng Tú hở?

Ở trong còn nghe rõ luôn á".

Vừa thấy đối tượng làm mình thức giấc, Hải hỏi ngay vào vấn đề chính không lòng vòng.

"Cãi cái gì?

Ra nhắc nó tí thôi.

Mà anh em thức hết rồi thì ra ngoài luôn đi, chắc sắp có cơm rồi đấy, tranh thủ ăn được tí nào thì ăn".

Nhắc đến cơm thì giờ Hải chỉ nhớ mỗi đến đồng chí Cường, quay ra nhìn thì thấy cả ba Cường, Bình, Tú đang thì thầm to nhỏ cái gì trông bí ẩn lắm.

Với bản tính tò mò, Hải chạy ngay ra chỗ cả 3.

"Này, mấy ông thì thầm to nhỏ cái gì đó?

Kể tui nghe với.

Thấy ông anh thân yêu của mình đến, thằng Tú nhanh miệng mách lẻo.

"Anh không biết đâu, tự dưng anh Tạ ra ảnh bảo em thả Hòa Bình đi, ai làm ảnh cọc hay sao ý".

Thằng Tú bĩu mỗi kể, dọa nó thả con chim vành khuyên của nó đi thế mà nó bất mãn dữ lắm rồi đấy.

Thằng này là chiều riết sinh hư.

"Thế thì đứa làm ổng giận là mày rồi đó em, chớ sao tự nhiên ổng mắng mỗi mày".

"Ủa, đáng ra anh phải bênh em chứ trời"

"Anh Tạ nói đúng đấy, cất con chim cho kĩ vào"

Giọng nói của Sen vang lên ngay sau lưng 2 người làm Tú với Hải giật hết cả mình, hai đứa quay người lại thấy đúng cái mặt búng ra lính đặc công ấy đang nhìn chằm chằm Tú với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Trời, ông đi không phát ra tiếng luôn Sen!".

Bình với Cường thì bụm miệng cười, rõ ràng hai con người này thấy nhưng không nhắc chắc chắn muốn hù anh em một phen đây mà.

Tú nghe thấy thế thì lại ỉu xìu, thằng nhỏ cúi đầu làm ra vẻ uất ức lắm.

Nó cúi đầu thủ thỉ với con chim vành khuyên.

"Hòa Bình ơi, mấy ảnh muốn thả mày đi kìa".

"Thôi, khóc cái gì mà khóc, có cơm rồi kìa có định ăn không?".

Cường vỗ cái bốp vào đầu Tú cho nó tỉnh, vừa hướng mắt về phía anh tiểu đội trưởng đang mang bọc cơm qua cho anh em.

"Đây, anh em chia nhau mỗi người mỗi nắm, tranh thủ đi".

Anh Tạ mang cơm được đựng trong mấy bọc lá chia cho mỗi người một nắm.

Mở ra thấy có một nắm cơm nho nhỏ chắc vừa đủ một muỗng cơm của Cường, Hải thầm nghĩ khi nhớ lại cảnh trong mơ.

Lúc đó Cường đang cầm một cái bát rõ to, cơm thì xới đầy cả bát và Hải cá chắc là mấy nắm cơm hiện tại của tiểu đội cộng lại chắc chắn không bằng nửa lượng cơm trong cái bát ấy.

Hải mở cái bọc lá ra, cơm đã hơi nguội, cậu đưa lên miệng nhấm nháp rồi đột nhiên thấy hình như bản thân cũng không đói lắm, chắc vẫn trong phạm vi chấp nhận được.

Mỗi khi nhắc đến cơm thì Hải lại nghĩ đến Cường, vậy nên theo phản ứng của người bình thường cậu hướng nắm cơm về phía người đồng đội cũng đang nhấm nháp phần ăn của mình.

"Cường, ông có đói nữa không?".

Cả tiểu đội đang ăn dở cũng phải ngẩn đầu lên nhìn Hải, cả người đang được nhường cho cũng khựng lại.

"Ơ...Không, tôi từng này là đủ rồi, sao thế?"

Cường hướng ánh nhìn hoang mang về phía người đồng đội.

Ngay cả Tú, đứa đang buồn về việc con chim cũng phải ngẩn đầu nhìn lên cánh tay vươn qua người nó hướng cái nắm cơm về phía cái ông anh nhạc sĩ trông ngu ngơ không kém.

"Tại tui thấy ông nhìn vẫn đói lắm".

Một câu nói chấn động, đã xác định ra chiến trường rồi thì chắc chắn không no được nhưng mà nghe anh em trong đội bảo nhau than đói vẫn khiến anh em nghẹn lòng.

Tú nhìn nắm cơm không còn lại bao nhiêu của mình rồi cũng đưa ra.

"Này anh ăn đi em nhỏ không cần ăn nhiều đâu".

"Ơ không, em ăn đủ mà từng này là đủ sức để chiến đấu rồi không cần thêm đâu.

Ơ tiểu đội hôm nay bị làm sao hết à?".

Cường nhìn anh em với ánh mắt lo lắng kèm theo lo sợ, tự nhiên hôm nay ai cũng hành động kì lạ, tự dưng đâu ra chuyện sợ ma của anh Tạ, rồi anh Tạ đột nhiên đòi thả con vành khuyên của Tú, rồi tự dưng bây giờ Hải lại bảo anh trông đói lắm.

Mọi chuyện đột nhiên căng thẳng hẳn lên.

End

Viết đến đây rồi thì không biết có ai nhận ra cái thể loại mình đang viết hay chưa, tên QT của nó là "xem ảnh thể" bạn nào hay đọc truyện trung có lẽ sẽ biết cái thể loại này.

Kiểu truyện mình đang viết là một dạng khác của xem ảnh thể nhưng lại khai thác theo góc nhìn của diễn viên chứ không phải của nhân vật.

Đáng ra tuần trước chương này đã được lên sàn rồi nhưng tại con bão nó cản trở mình.

Con bão lần này nó làm nhà mình mất 1 cây bơ với một cây ổi rồi =)))
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Chương 4. Ám ảnh kinh hoàng!


Quang cũng không biết hắn bị gì nữa, đã khuya rồi mà hắn vẫn trằn trọc mãi không chợp mắt được.

Nhắm mắt lại mà đầu cứ ong ong rồi đen tịt lại, cái cảm giác đó lạ lắm không giống mọi khi, với cái bản tính đa nghi của mình thì Quang gần như không giám chợp mắt cho đến khi hắn không còn chịu nổi nữa.

Hai mắt hắn từ từ nhắm lại và bản thân hắn xuất hiện trong một không gian đen tuyền với một cái màn hình to gần như ngay trước mắt.

Hắn có thể nhận ra cái này khá giống với mấy cái máy chiếu phim trong rạp mà hắn từng đi qua ở Sài Gòn, nhưng trông cái này có vẻ xịn hơn hẳn vì nó có màu.

Theo hắn biết thì ở đất Sài Gòn cũng chỉ có một hai chỗ có chiếu màu.

Rồi cái màn hình nhấp nháy một hồi sau đó từng hình ảnh rõ nét bắt đầu hiện lên khiến Quang giật mình.

Không đời nào hắn lại mơ thấy mấy tên cộng quân ở bên kia được, quá phi lí, hắn chỉ thấy thoáng qua mấy bóng người này đúng một lần vào lúc chúng nó qua sông Thạch Hãn bằng ống nhòm qua màn đêm mơ mịt.

Vậy mà sao bây giờ hắn lại thấy mấy gương mặt đó rõ ràng đến thế, những gương mặt mà hắn chỉ thấy loáng thoáng trên sông.

Hình ảnh vẫn tiếp tục chạy, một tiểu đội xếp thẳng hàng ai nấy đều cởi trần trông cũng có da có thịt nhưng chắc chắn đám cơ bắp đó không săn chắc bằng của hắn.

Hình ảnh trên khiến Quang càng tự tin về bản thân, một đám leo ngheo như này hắn không tin bản thân lại thua ở điểm nào.

Nhưng rồi Quang cảm thấy được một nỗi bất an dâng lên trong lòng khi cuộn phim vẫn tiếp tục chiếu, tên đầu tiên tiếng lại càng gần màn hình với nụ cười trông ngờ nghệch hết sức.

"Hế lô mấy cưng..."

Quang giật mình, mấy cưng?

Mấy cưng nào ở đây?

Nói với hắn à?

Rồi càng kinh khủng hơn cái tên cộng quân Hải đó đang chu cái môi lại gần màn hình như muốn xuyên qua đó để hôn.

Quang kinh hoàng, hắn liên tục xua tay như muốn ngăn cản nhưng đương nhiên là bất thành vang lên một tiếng chụt rõ to trong không gian vắng lặng.

Không để hắn lấy lại bình tĩnh, lại một tên nữa tiến đến, đầu đội mũ có hình lá cờ đỏ sao vàng, nói cái gì đó mà Quang không nghe rõ và rồi lại một lần nữa tiếng chụt ấy lại vang lên.

Hắn cố gắng nhắm mắt nhưng bất thành, vì trong mơ mà và vốn dĩ trong mơ thì hắn đã nhắm mắt từ lâu rồi.

Mặc cho cú sốc của Quang, người tiếp theo vẫn tiến lên như lẽ thường tình, một khuôn mặt trông chững chạc với bộ râu và nụ cười ngờ nghệch.

Theo phản xạ, Quang giơ tay lên che chắn tầm nhìn vì không muốn bị hôn thêm một lần nào nữa, nhưng may thay hành động đó không xảy ra, không có một tiếng chụt nào vang lên nữa.

"Mẹ nó chứ, hết rồi hả?"

Cứ tưởng bản thân đã chứng kiến đủ cảnh kinh hoàng nhưng hắn vẫn đã quá khinh thường cái màn ảnh đó.

Lần lượt từng người tiến lên rồi đến tên cuối cùng, hắn tiến lên với thần thái ung dung không giống như những kẻ khác.

Quang nheo mắt nghĩ, tên này trông có phần nguy hiểm hơn những tên còn lại.

Và rồi tên cộng quân đó nở một nụ cười và làm ra một hành động mà Quang cũng không biết phải diễn tả như thế nào vì chính hắn đang bị cú sốc đánh sập chưa thể hoàn hồn.

Mắt hắn run rẩy nhìn hành động đang được chiếu trên màn hình, tay hắn theo phản xạ đưa lên che lại đôi môi đang há hốc vì sốc của bản thân và rồi hắn tỉnh dậy.

Trời đã sáng dần, Quang vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc về giấc mơ lúc nãy hắn lấy tay giật một nhúm tóc trên đầu để cơn đau xác nhận rằng hắn đã tỉnh giấc.

Nhớ về giấc mơ lúc tối, Quang như muốn móc tất cả những kí ức kinh hoàng đó trong đầu ra, hắn bấu lấy mặt của bản thân như muốn móc đi hai con mắt đã giúp hắn nhìn thấy những cảnh tượng kinh hoàng lúc tối.

Hắn bấu chặt đến nỗi dấu móng tay hằn rõ mười đường trên mặt khiến Hoàng tưởng hắn bị điên vì thiếu ngủ.

Phía bên thành cổ, cảm giác kì lạ của Cường cứ nhắc nhở anh rằng có điều gì đó kì lạ sắp xảy ra nhưng anh không rõ đó là điều gì, nhưng nhìn vẻ mặt khó hiểu của anh em tiểu đội, anh lại nuốt những nghi ngờ của bản thân vào lòng.

Thứ gì đến thì đến thôi, anh không sợ nhưng ít nhất cũng đã có sự chuẩn bị tinh thần từ trước.

"Anh Bình anh khắc xong cho em chưa vậy, em muốn khắc hình con chim á".

Không biết sao thằng Tú kiên trì với mấy thứ không đâu lắm, từ con chim vành khuyên đến cái vụ khắc tên của Bình, gì nó cũng muốn bằng được mà nó lại là thằng nhỏ nhất nên anh em cưng nó lắm.

"Tên mày anh khắc xong lâu rồi nhưng mày nghĩ con chim dễ khắc lắm hả, đợi đi nào khắc xong anh đưa cho".

"Sao của anh Tạ anh làm xong nhanh lắm mà".

"Thôi đi, đòi mấy thứ gì đâu không".

Sen lại cọc rồi, ông anh đặc công mặt lúc nào cũng nghiêm làm mấy anh em thấy là cứ rén chắc cả tiểu đội có mỗi anh Tạ là còn giám trêu với mấy câu đùa mà chả ai cười.

"Tranh thủ nghỉ đi, bên trên có thông báo là tối nay chắc chắn bọn nó vào để cắm cờ đấy.

Nghỉ được tí nào thì nghỉ để tối mà còn sức mà canh"

END

Vừa viết vừa cười, chương này chắc chương hài nhất tui viết được rồi á =)), nghĩ cái cảnh tối đấm nhau 2 đứa thấy mặt nhau là đủ mắc cười rồi.

Mà chương đó lúc nào lên sàn thì tui chưa có biết =>>

À ai có mấy cái video mắc cười của chú gửi link cho tui đi, để tui tìm cái hài nhất tui thêm vào cho Cường xem =)))
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Chương 5. Lại nữa rồi.


In nghiêng là phần trích trong tiểu thuyết.

Cường lại mơ, giấc mơ này vẫn thế vẫn kì lạ như giấc mơ lúc trước.

Màn hình mờ ảo dần hiện lên, một bóng người với một cái áo bó màu trắng đang ngồi trên bộ ghế Rồng Phượng nhìn là biết không hề rẻ.

Kẻ kia mang một khuôn mặt lạ lẫm mà Cường chưa thấy bao giờ, khuôn mặt khá trẻ tầm hai mươi mấy tuổi và mang cho Cường một cảm giác khá kì lạ.

Với trực giác của một người lính, Cường thấy bất an khi nhìn thấy con người này.

Tên kia bất ngờ chuyển động, hắn ta vỗ đùi liên tục và nói.

"Trời ơi cái gì zậy trời, gồng nãy giờ đúng mợt luôn á".

Cái hành động đó là anh rợn hết cả người, cơ thể truyền đến một cảm giác ớn lạnh đáng sợ.

"Anh Cường, dậy đi anh!"

Là giọng của Tú!

Cường giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt hết cả người thêm gió đêm lùa vào khiến cơ thể của anh căng cứng vì lạnh.

Trời đã gần nửa đêm tiểu đội đã tập trung gần hết ở đây.

Tiểu đội trưởng Tạ đang điểm danh lại sỉ số.

"Ra đi anh, mọi người đến hết rồi".

Tú níu lấy tay anh nó, thấy mọi người gần như đã ra hết rồi nhưng chua thấy anh đâu nó vội vào tìm thì thấy Cường đang ngồi co ro một góc, người thì đổ mồ hôi trông căng thẳng lắm.

Cường đứng dậy, nắm lấy tay Tú hai anh em dắt nhau ra cửa hầm nơi cả tiểu đội đang đứng thành hàng.

Gật đầu chào mấy anh em hai người vội đứng sát ngay vào chỗ còn trống ngay kế bên Sen.

Cường nhìn vào cái đồng hồ Poljot rạn mặt trên tay, kim đồng hồ đã chỉ vào số 1.

Tiểu đội trưởng Tạ trầm giọng:

- Bộ chỉ huy Thành cổ giao cho tiểu đội ta làm mũi chủ công phá thế cắm cờ của địch.

Đây là một trận đánh có ý nghĩa rất đặc biệt, nó quyết cắm và ta quyết nhổ, tôi đề nghị tất cả lấy quân phục cất trong ba lô ra mặc vào.

Nếu chẳng may có làm sao thì ta cũng có bộ quần áo đàng hoàng mặc trên người.

Mọi người răm rắp làm theo.

Thoắt cái, cả tiểu đội đã biến thành một đội hình ăn vận chính quy nghiêm chỉnh như hồi còn dọc dài đi theo triền núi Trường Sơn.

Tú cũng mặc bộ đồ mới coóng của mình.

Tạ lắc đầu:

- Thằng Tú ở lại coi hầm!

Tú mếu máo:

- Tiểu đội trưởng không tin em chứ gì?

- Chưa chứ không phải không.

Tú càng mếu máo:

- Mẹ em mà biết chuyện này thì mẹ em... buồn lắm!

- Buồn gì?

Báo chí họ nói, chỉ cần tồn tại đến tháng thứ hai ở đây mà không đầu hàng, không thối chỉ là đáng phong anh hùng rồi.

Cậu đang là một anh hùng, được chưa?

- Em là anh hùng?

Tú ngớ ra một lát rồi khi đã hiểu, nước mắt cậu tự nhiên chảy ra, cái miệng có lớt phớt chút lông tơ lại méo xệch:

- Mẹ ơi...

Con anh hùng rồi.

Cường ôm cậu vào lòng, chúm tay búng nhẹ một cái vào cái má đang xị ra kia.

"Thôi em vào kia đi, lỡ bọn nó đột kích bất ngờ đấy, các anh đi tí rồi về".

Cường buông Tú ra đẩy nó vào hầm.

Tú lủi thủi đi vào hầm, nước mắt nó cứ chảy miệng thì vẫn méo xệch như ai kéo nó xuống nhưng mắt nó sáng lắm, nó nhìn theo bóng tiểu đội rời đi phía xa và hình như nó đã đưa ra quyết định gì đó.

Trong bóng đêm, tiểu đội bảy người khom lưng âm thầm di chuyển về phía bức tưởng gạch nằm mờ mờ ở một góc Thành cổ.

Gần đến nơi tiểu đội tản ra thấp người xuống.

Theo ý kiến của Cường, địch chắc chắn sẽ chọn một vị trí tốt, cao để cắm cờ vì không ai lại đi phô trương chiến công trong một vũng bùn lầy cả.

Phía bên kia chiến tuyến, Trung úy Quang đang chỉ đạo quân cắm cờ phía trên thì hắn bất chợt nghĩ đến.

Nếu hắn nghĩ đượ thế thì đám bên kia cũng không ngu gì mà bỏ qua, ngay lập tức hắn gọi với hai tên lính định lên phía trên cắm cờ mang theo đám tay sai chuyển đến điểm cắm khác.

Cả toán oằn mình di chuyển trong bóng đêm và vừa hay đi ngang chỗ phục kích của tổ Sen chỉ hơn chục thước.

Với giác quan nhạy bén của một họa sĩ đã ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn trong màn đen ấy và báo cho Sen nhưng anh gạt đi ý nghĩ xông ra tập kích.

"Bọn nó đến gần quá rồi, cứ để bọn nó vào trong, tổ anh Tạ sẽ tiêu diệt.

Còn đội mình vòng ra sau nó khóa đuôi lại".

"Tôi thấy trong chuyện này có gì đó không ổn!"

Bình nói với một thoáng nghi ngờ.

Sen gắt khẽ:

- Vậy cậu nổ đi, và chính cậu sẽ chịu trách nhiệm về toàn bộ chuyện này nếu chúng cắm được cờ.

Đúng là ngựa non...

Đến đây thì Bình không kìm được nữa, cũng như đã phải cố kìm nhiều rồi, anh nhìn thẳng vào mắt Sen:

- Đừng giở cái giọng trịch trượng ấy ra!

Đã cùng nhau chui đầu vào đây đánh hàng trăm trận, ai là ngựa non?

Hai tia mắt bắn vào nhau căng thẳng...

Phía bên tổ của Tạ, Cường đã phát hiện ra ý định đánh lạc hướng của quân địch, anh sẽ cùng với Hải và một chiến sĩ trẻ quê Nam Định chia ra để tiếp cận mục tiêu.

Bóng đen đã tiến lên phía trên để đào bới, Hải định nổ súng thì Cường ngăn anh lại.

"Nổ bây giờ dễ kích động lắm, đợi bọn nó cắm xong anh em xông lên mỗi đứa lo một thằng, tôi lo thằng đi đầu!"

Chậm rãi bò tiến lại gần, cả ba cùng lấy đà dùng sức bay người vồ lên.

Một cuộc vật lộn bất ngờ diễn ra khiến bên cắm cờ bất ngờ không kịp trở tay, chỉ thoáng cái đã bị vật ngã nhưng vì là những tay súng kì cựu chúng ngay lập tức đứng dậy quyết liệt đánh trả.

Cạnh đó cậu lính trẻ không được may mắn, bị kẹp giữa hai tay một tên lính trông to khỏe và vạm vỡ.

Anh quặn người và chắc chắn sẽ đón nhận cái chết nếu như không có một bóng đen từ đâu lao đến, nện cả cái báng súng AK vào ngay đầu hắn.

Chỉ nghe một tiếng vỡ, hắn ngã vật ra đất thở những hơi thở cuối cùng rè rè rồi tắt thở.

Cái bóng đen ấy cũng buông lơi cây súng, toàn thân run bắn.

Hải chạy đến, trợn mắt.

"Tú!....

Sao mày ra đây em?"

Tú vẫn con lơ ngơ như người bị hớp mất hồn.

"Cái tiếng sọ người vỡ nghe như chum vại vỡ ấy anh nhỉ?"

Như một sự săp đặt của số phận, ngay chỗ cắm cờ cuộc vật lộn kịch liệt diễn ra dữ dội.

Nương theo ánh sáng mờ mờ của trăng, Cường và Quang đã nhìn thấy rõ mặt của đối phương đồng tử cả hai co rụt lại một khắc và cả buông nhau ra lùi lại.

Trong một phút chốc, cả hai đã có chung một suy nghĩ.

Chắc chắn là đứa mình thấy trong mơ!

Lấy lại tình thần, Quang nhặt lấy lá cờ ba sọc toan cắm xuống lần nữa nhưng Cường đâu cho phép điều đó xảy ra, anh lao vào dành giật kịch liệt.

Ban đầu là báng súng, sau đó là dao găm và sau nữa là dùng tay không.

Cái giẻ rách đó đã bung ra bay đi chìm vào đất cát, nằm kẹt cứng không thể nào dành ra nổi.

Quang điên lên, hắn móc lấy trái tạc đạn ở cạnh sườn miệng cắn chíp như sẵn sàng chia đôi.

Cường chồm lên dữ lại nhưng trong một khoảnh khắc, trái da láng đã rút kíp tuột rơi xuống đất và rồi nó nổ, khói bung lên che lấp cả hai thân hình.

Khói tan, trong ánh sáng của nền trời sắp chuyển về sáng chỉ thấy một thân hình tơ tướp, máu me, giãy dụa trên mặt đất, còn cái thân hình kia bị văng đi đâu mất.

Tiểu đội trưởng Tạ tự phía sau ào đến, ôm chầm lấy thân hình đó lắc mạnh, nâng lên, kêu rống:

- Cường ơi...

Ta thắng rồi!

Cậu không thể chết được!

Hải rồi Tú cũng chạy lại.

Sen đột ngột xuất hiện, giọng thất thanh:

- Cậu ấy sao rồi?

Tạ trừng mắt:

- Mày làm gì bây giờ mới tới hả?

Sen làm thinh không trả lời.

Tạ định nói thêm câu gì nữa nhưng dưới ánh hảo châu chợt nhận ra một dòng máu đang chảy từ thái dương xuống ướt đẫm cổ áo của Sen, anh dừng lại.

- Xin... xin lỗi cậu!

- Tạ nói.

Quang nằm khuất trong một bụi cỏ xác xơ, hắn dùng chút sức lực cuối cùng quơ được cây súng nằm dưới đất nhắm về phía Cường định siết cò.

Nhưng Tú đã phát hiện, em giật lấy khẩu AK trong tay Hải lao đến.

Nhưng bất ngờ, một tràng tiểu liên cực nhanh phóng ra, quật Tú ngã xuống.

"Tú!"

END

Chúc các bạn nữ một ngày 20/10 vui vẻ!

Kể chuyện xàm:

Có chuyện này căng lắm mọi người ạ, đây là một trong những lý do khiến tui quyết định đăng chương mới ngày hôm nay ai muốn biết thì lướt tiếp còn không thì mọi người có thể nghỉ từ đây vì sau đây là chuyện thường ngày của tui vì không thể chia sẻ với bạn nên tui lên đây kể xàm =)).

Tui có một con bạn thân và một thằng bạn thân.

Mọi chuyện sẽ rất bình thường nếu thằng đó không tỏ tình tui mọi người ạ.

Tự nhiên hôm nay nó chúc tui 20/10 xong tui để đó rồi đi làm việc quên rep xong nó giận tui.

Nhưng vì lịch khác nhau nên 2 đứa nhắn chắc phải mấy tiếng sau mới rep là chuyện bình thường ấy.

Nó nhắn từ trưa thì đến 7 giờ tối tui mới cầm được máy để trả lời, nó nhắn tui là "Đm đéo thèm rep luôn" tui nhắn lại là "Nhiều anh nhắn quá không để ý" rồi nó rep là "Thế là kinh anh này rồi".

Sau đó tui rep lại lời chúc của nó là "Gớm cảm ơn bạn nhiều 🙄" xong tự nhiên nó nhắn cái "T thích mi làm ny t nhá" lúc đó tui đang rep cái câu khác của nó nên nó nhắn xong là tui rep lại cái câu trước là "Tao ói cho ba bãi thúi đến mai" sau đó tui giật mình nhìn cái câu trước xong tui giả bộ không thấy vì tui nghĩ nó trêu thôi.

Sau đó nó bảo tui đưa stk đây nó ck cho, bình thường tui với nó sinh nhật là cứ chuyển khoản cho nhanh vì có mấy khi gặp được nhau đâu, khác trường, khác hội bạn nữa nên thế tiện nhất.

Nhưng vì tôi đổi sang dùng MB nên nó hỏi lại và tự nhiên tui rén mọi người ạ, tui đ giám nhận nữa.

Sau đó tui đánh trống lảng sang chuyền khác ấy, nó cứ nhắn ba câu thì 15 phút sau tui rep lại một câu kiểu vậy rồi đm nó tỏ tình lại lần nữa.

Đến lúc này tui sợ rồi mọi người ạ.

Nó nhắn từ 22 và 1 tiếng rồi tui chưa rep.

Chuyện có mỗi thế thì không có gì đâu, vấn đề là ngày trước tui đã giúp nó theo đuổi con bạn thân của tui =))).

Tui giúp nó chọn quà, gói quà để tặng vào ngày valentine năm ngoái để tặng cho con bạn thân tui.

Tui còn ship hộ nó đến lớp vì khác trường bảo vệ không cho vào và nếu mà lẻn vào được thì tỏ tình công khai thì nhỏ chắc chắn không đồng ý.

Ừ vì cái này nên con bạn thân nó giận tui ba hôm, sau tui hứa là tui sẽ nói với thằng bạn là nó không thích nên đừng có tặng nữa xong nó cũng nhắn cho thằng kia là nó muốn học nên không yêu đương gì hết.

Ừ đấy, nhưng thằng bạn tui nó vẫn lì lắm, nó vẫn kiên trì mọi người ạ nhưng đến hè năm 2025 thì thôi nó không theo đuổi nữa.

Tui tưởng tui thoát được rồi thì chuyện ngày 20/10 này xảy ra đấy =))) Ừ giờ là 22h55 rồi tui vẫn chưa rep.

Cần cộng đồng mạng giải cứu gấp, tui không giám kể cho con bạn tui nghe đâu nó chắc chắn sẽ cười vào mặt tui rồi bảo là quả báo đó con chó =)))
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Chương 6. Không thay đổi...


Cường vẫn sống.

Bằng ý chí của mình anh vẫn sống sau quả tạc đạn đó, toàn thân băng bó bằng băng gạc trắng xóa chỉ có đôi mắt là mở to nhìn lên bầu trời Thành cổ.

Anh đang nằm trên cái bè chuối tơ tướp cùng với những thương binh khác bao gồm cả Tú.

Cái thằng mà vốn dĩ không nên ở đây, ở cái nơi khói súng mịt mù này, ở cái trận đánh tối qua.

Tú nằm bên cạnh anh, băng gạc trắng quấn quanh ngực, nó thều thào.

"Anh Cường...Anh đừng chết nhé...Em thương anh lắm".

Cường chớp mắt.

Tú nói tiếp, giọng đã yếu lắm.

"Em là người lính thật sự rồi phải không anh?".

Cường chớp mắt nữa.

"Em sẽ nhắn tin cho má là thằng Tu tồ của mẹ đã trả thù được cho ba rồi."

Mắt Cường không chớp nữa mà từ đó, một giọt nước mắt chảy ra.

Anh đưa tay nắm lấy tay Tú, bóp chặt...

Một trái pháo nổ phá tan mặt nước êm đềm, nó nổ khiến cái bè lênh đênh nhưng người lái đã kịp lấy lại thằng bằng...Nhưng trái thứ hai nổ ngay sát cạnh khiến cái bè chia ra làm đôi, hất văng Tú và ba thương binh khác xuống giòng nước cuộn đỏ.

Vận chút sức lực để bám víu, Cường vẫn còn nằm lại được trên bè mặc dù nửa người của anh đã chìm vào sóng.

Anh quằn mình cố chuyển người lên và vội nhìn xuống mặt nước đang sôi sùng sục...

Thân hình của Tú đang chìm dần, vòng băng trắng quấn quanh ngực đã xổ ra, vật vờ nổi lên mặt nước, máu loang ra từ vết thương trên người em trông thật chói mắt gần như biến cả mặt nước thành màu đỏ.

Bằng nỗ lực cuối cùng, như cố bám víu lấy sự sống, em cố ngoi lên nhưng một làn sóng khác tràn tới, lại nhấn chìm nỗ lực của em...Nước tràn qua khuôn mặt, tràn qua đôi mắt, rồi tràn qua tâm trí em.

Em vẫn chưa kể được cho má nhưng gì em muốn kể, vẫn chưa nói với má là em trả thù được cho ba rồi.

Tú nhớ má.

"Má ơi..."

Trước khi chìm hẳn vào lòng sông, dưới ánh pháo sáng lạnh lùng ma quái, đôi mắt của Tú còn mở to dưới làn nước nhìn lại anh như vĩnh biệt, như trách móc rồi mới từ từ chìm xuống...

"Tú ơi!..."

Cường hộc lên một tiếng đầy đau đớn rồi dụi mặt vào thân chuối, để mặc cho nước mắt trào ra.

Tú hi sinh rồi, nó với anh em qua sông và bọn kia nổ pháo, năm đứa một chiếc bè nhưng có mỗi Cường là qua được sông.

Lúc nghe được tin này không khí trong cái hầm chữ A, nơi mà tiểu đội thường ở trầm hẳn đi.

Thằng em út của cả đội đi rồi, nó không ra đi trên cái cối xay thịt này, nó ra đi dưới dòng nước cuồn cuộn của sông Thạch Hãn.

Bầu không khí u ám bao trùm lấy tất cả, mỗi người mỗi góc.

Đầu Sen quấn băng trắng, anh ôm súng, dựa lưng vào cửa hầm như đợi ai đó trở về.

Bình ngồi cách đó một khoảng xa, cạnh đó là cái lồng chim của Tú, con chim vành khuyên của nó vẫn sống nhưng chủ của nó thì không còn nữa rồi.

Hải không ở đây, chắc lại đi đâu đó trốn rồi, anh là người đầu tiên chạy lại đỡ em khi em bị một loạt đạn bắn trúng.

Cơ thể Tú lúc đó máu chảy thấm gần như nhuộm đỏ cả cái áo lính, cơ thể em lúc đó run lên vì đau, Hải vội ôm lấy Tú kéo xuống hào.

Cái thằng này đã được dặn là ở lại coi hầm rồi, thế mà nó vẫn chạy lên đây được để rồi thành ra thế này, cứ tưởng thế là xong nhưng anh lại quên mất đây là đâu.

Đây là chiến trường, là cái cối xay thịt muốn vào thì khó mà ra lại càng khó hơn.

Tiểu đội trường cũng không thể dùng mấy câu đùa hạt nhài để dỗ anh em được nữa vì chính anh cũng cảm thấy khó chịu.

Câu nói "Em chết đầu tiên á anh" cứ văng vẳng bên tai.

Ừ nó đi đầu tiên thật rồi, Tạ cũng không biết nguồn gốc của câu nói ấy, không phải thằng Tú nói nhưng nó trông giống thằng Tú lắm.

Điều kì lạ đó lại tái diễn, những hình ảnh mở ảo lại hiện lên ngày một rõ dần.

Đầu tiên chỉ lờ mờ thấy một bóng người đang chìm trong nước, rồi từ từ hiện lên khuôn mặt của Tú.

Mắt nó nhắm hờ, băng vải trước ngực thấm đẫm máu trông thật chói mắt, máu từ cơ thể nó chảy ra hòa vào dòng nước rồi từ từ chím xuống.

Không!

Nó đang nói gì đó, nhưng âm thanh duy nhất anh nghe được chỉ là tiếng nước cuồn cuộn và tiếng bom rơi xuống.

Ít nhất lời nói cuối cùng của nó phải để anh nghe được.

Nhưng lần này tiếng anh nghe được là tiếng bom thật!

Khốn nạn!

Bọn nó lại thả bom rồi!

Tiếng B-52 như xé gió trên trời, bồi thêm sau đó là những tiếng bom nổ, rồi tiếng kêu thất thanh của anh em.

Có một quả nổ gần ngay hầm của tiểu đội, tạo ra sóng xung kích làm rung chuyển cả căn hầm.

Sau đợi bom những bức tường thành vốn đã không lành lặn giờ đã bị san bằng gần như phẳng lì, có chỗ còn thấp hơn cả mặt đất, cửa hầm bị lấp bởi một đống đất đá.

Tạ lồm cồm bò ra tử đống đổ nát kéo theo cả Bình, tiếng kêu la cứ vang đến từ khắp nơi, những cột khói bốc lên nghi ngút nhìn khắp không có chỗ nào là không có thương vong.

"Anh Tạ!

Sen đâu anh!".

Bình mới chật vật chui ra từ căn hầm thì hốt hoảng, nhìn vào trong đống đổ nát thì không thấy gì quay ra cũng chả thấy bóng Sen đâu.

Bất đồng quan điểm thì có đấy nhưng không thấy đồng chí ấy đâu thì Bình cũng bắt đầu hoảng, Tạ cũng không khá hơn là bao quay sang quát.

"Tìm đi, coi nó có bị lấp chỗ mô đây không!".

END

Thật ra tui định đăng sớm hơn rồi á nhưng viết được một nửa tui quên mất phải viết gì nên tui ngậm đến giờ luôn á =)))

À mọi người cho tui hỏi, mập mở của tui hỏi tui như này thì trả lời sao giờ:

Hong lẽ tui trả lời là em xem phim gay buồn quá nên lụy =)))
 
[Mưa Đỏ Fanfic] Nếu Như?
Thông báo!


Mình nghỉ đăng truyện đến hết tháng 3 ạ.

Nếu lúc đó mình cảm thấy ổn thì sẽ quay lại đăng truyện còn không thì chắc phải đến hết tháng 6 mình mới đăng truyện lại được.

Lý do là kết quả học tập của mình hiện tại đang không ổn, một phần là vì lúc thi mình có trạng thái không được tốt lắm, giám thị còn ăn bớt thời gian thi nữa, nghĩ lại vẫn tức vì mình không đủ thời gian để làm bài.

Phần còn lại là mình thấy mình cố gắng chưa đủ nhiều nên mình xin phép tạm dừng cập nhật một thời gian khá lâu để tập trung cho việc học.

Truyện sẽ được hoàn thành vào một ngày nào đó nhưng chắc không phải bây giờ.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ suốt thời gian qua.
 
Back
Top Bottom