In nghiêng là phần trích trong tiểu thuyết.
Cường lại mơ, giấc mơ này vẫn thế vẫn kì lạ như giấc mơ lúc trước.
Màn hình mờ ảo dần hiện lên, một bóng người với một cái áo bó màu trắng đang ngồi trên bộ ghế Rồng Phượng nhìn là biết không hề rẻ.
Kẻ kia mang một khuôn mặt lạ lẫm mà Cường chưa thấy bao giờ, khuôn mặt khá trẻ tầm hai mươi mấy tuổi và mang cho Cường một cảm giác khá kì lạ.
Với trực giác của một người lính, Cường thấy bất an khi nhìn thấy con người này.
Tên kia bất ngờ chuyển động, hắn ta vỗ đùi liên tục và nói.
"Trời ơi cái gì zậy trời, gồng nãy giờ đúng mợt luôn á".
Cái hành động đó là anh rợn hết cả người, cơ thể truyền đến một cảm giác ớn lạnh đáng sợ.
"Anh Cường, dậy đi anh!"
Là giọng của Tú!
Cường giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt hết cả người thêm gió đêm lùa vào khiến cơ thể của anh căng cứng vì lạnh.
Trời đã gần nửa đêm tiểu đội đã tập trung gần hết ở đây.
Tiểu đội trưởng Tạ đang điểm danh lại sỉ số.
"Ra đi anh, mọi người đến hết rồi".
Tú níu lấy tay anh nó, thấy mọi người gần như đã ra hết rồi nhưng chua thấy anh đâu nó vội vào tìm thì thấy Cường đang ngồi co ro một góc, người thì đổ mồ hôi trông căng thẳng lắm.
Cường đứng dậy, nắm lấy tay Tú hai anh em dắt nhau ra cửa hầm nơi cả tiểu đội đang đứng thành hàng.
Gật đầu chào mấy anh em hai người vội đứng sát ngay vào chỗ còn trống ngay kế bên Sen.
Cường nhìn vào cái đồng hồ Poljot rạn mặt trên tay, kim đồng hồ đã chỉ vào số 1.
Tiểu đội trưởng Tạ trầm giọng:
- Bộ chỉ huy Thành cổ giao cho tiểu đội ta làm mũi chủ công phá thế cắm cờ của địch.
Đây là một trận đánh có ý nghĩa rất đặc biệt, nó quyết cắm và ta quyết nhổ, tôi đề nghị tất cả lấy quân phục cất trong ba lô ra mặc vào.
Nếu chẳng may có làm sao thì ta cũng có bộ quần áo đàng hoàng mặc trên người.
Mọi người răm rắp làm theo.
Thoắt cái, cả tiểu đội đã biến thành một đội hình ăn vận chính quy nghiêm chỉnh như hồi còn dọc dài đi theo triền núi Trường Sơn.
Tú cũng mặc bộ đồ mới coóng của mình.
Tạ lắc đầu:
- Thằng Tú ở lại coi hầm!
Tú mếu máo:
- Tiểu đội trưởng không tin em chứ gì?
- Chưa chứ không phải không.
Tú càng mếu máo:
- Mẹ em mà biết chuyện này thì mẹ em... buồn lắm!
- Buồn gì?
Báo chí họ nói, chỉ cần tồn tại đến tháng thứ hai ở đây mà không đầu hàng, không thối chỉ là đáng phong anh hùng rồi.
Cậu đang là một anh hùng, được chưa?
- Em là anh hùng?
Tú ngớ ra một lát rồi khi đã hiểu, nước mắt cậu tự nhiên chảy ra, cái miệng có lớt phớt chút lông tơ lại méo xệch:
- Mẹ ơi...
Con anh hùng rồi.
Cường ôm cậu vào lòng, chúm tay búng nhẹ một cái vào cái má đang xị ra kia.
"Thôi em vào kia đi, lỡ bọn nó đột kích bất ngờ đấy, các anh đi tí rồi về".
Cường buông Tú ra đẩy nó vào hầm.
Tú lủi thủi đi vào hầm, nước mắt nó cứ chảy miệng thì vẫn méo xệch như ai kéo nó xuống nhưng mắt nó sáng lắm, nó nhìn theo bóng tiểu đội rời đi phía xa và hình như nó đã đưa ra quyết định gì đó.
Trong bóng đêm, tiểu đội bảy người khom lưng âm thầm di chuyển về phía bức tưởng gạch nằm mờ mờ ở một góc Thành cổ.
Gần đến nơi tiểu đội tản ra thấp người xuống.
Theo ý kiến của Cường, địch chắc chắn sẽ chọn một vị trí tốt, cao để cắm cờ vì không ai lại đi phô trương chiến công trong một vũng bùn lầy cả.
Phía bên kia chiến tuyến, Trung úy Quang đang chỉ đạo quân cắm cờ phía trên thì hắn bất chợt nghĩ đến.
Nếu hắn nghĩ đượ thế thì đám bên kia cũng không ngu gì mà bỏ qua, ngay lập tức hắn gọi với hai tên lính định lên phía trên cắm cờ mang theo đám tay sai chuyển đến điểm cắm khác.
Cả toán oằn mình di chuyển trong bóng đêm và vừa hay đi ngang chỗ phục kích của tổ Sen chỉ hơn chục thước.
Với giác quan nhạy bén của một họa sĩ đã ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn trong màn đen ấy và báo cho Sen nhưng anh gạt đi ý nghĩ xông ra tập kích.
"Bọn nó đến gần quá rồi, cứ để bọn nó vào trong, tổ anh Tạ sẽ tiêu diệt.
Còn đội mình vòng ra sau nó khóa đuôi lại".
"Tôi thấy trong chuyện này có gì đó không ổn!"
Bình nói với một thoáng nghi ngờ.
Sen gắt khẽ:
- Vậy cậu nổ đi, và chính cậu sẽ chịu trách nhiệm về toàn bộ chuyện này nếu chúng cắm được cờ.
Đúng là ngựa non...
Đến đây thì Bình không kìm được nữa, cũng như đã phải cố kìm nhiều rồi, anh nhìn thẳng vào mắt Sen:
- Đừng giở cái giọng trịch trượng ấy ra!
Đã cùng nhau chui đầu vào đây đánh hàng trăm trận, ai là ngựa non?
Hai tia mắt bắn vào nhau căng thẳng...
Phía bên tổ của Tạ, Cường đã phát hiện ra ý định đánh lạc hướng của quân địch, anh sẽ cùng với Hải và một chiến sĩ trẻ quê Nam Định chia ra để tiếp cận mục tiêu.
Bóng đen đã tiến lên phía trên để đào bới, Hải định nổ súng thì Cường ngăn anh lại.
"Nổ bây giờ dễ kích động lắm, đợi bọn nó cắm xong anh em xông lên mỗi đứa lo một thằng, tôi lo thằng đi đầu!"
Chậm rãi bò tiến lại gần, cả ba cùng lấy đà dùng sức bay người vồ lên.
Một cuộc vật lộn bất ngờ diễn ra khiến bên cắm cờ bất ngờ không kịp trở tay, chỉ thoáng cái đã bị vật ngã nhưng vì là những tay súng kì cựu chúng ngay lập tức đứng dậy quyết liệt đánh trả.
Cạnh đó cậu lính trẻ không được may mắn, bị kẹp giữa hai tay một tên lính trông to khỏe và vạm vỡ.
Anh quặn người và chắc chắn sẽ đón nhận cái chết nếu như không có một bóng đen từ đâu lao đến, nện cả cái báng súng AK vào ngay đầu hắn.
Chỉ nghe một tiếng vỡ, hắn ngã vật ra đất thở những hơi thở cuối cùng rè rè rồi tắt thở.
Cái bóng đen ấy cũng buông lơi cây súng, toàn thân run bắn.
Hải chạy đến, trợn mắt.
"Tú!....
Sao mày ra đây em?"
Tú vẫn con lơ ngơ như người bị hớp mất hồn.
"Cái tiếng sọ người vỡ nghe như chum vại vỡ ấy anh nhỉ?"
Như một sự săp đặt của số phận, ngay chỗ cắm cờ cuộc vật lộn kịch liệt diễn ra dữ dội.
Nương theo ánh sáng mờ mờ của trăng, Cường và Quang đã nhìn thấy rõ mặt của đối phương đồng tử cả hai co rụt lại một khắc và cả buông nhau ra lùi lại.
Trong một phút chốc, cả hai đã có chung một suy nghĩ.
Chắc chắn là đứa mình thấy trong mơ!
Lấy lại tình thần, Quang nhặt lấy lá cờ ba sọc toan cắm xuống lần nữa nhưng Cường đâu cho phép điều đó xảy ra, anh lao vào dành giật kịch liệt.
Ban đầu là báng súng, sau đó là dao găm và sau nữa là dùng tay không.
Cái giẻ rách đó đã bung ra bay đi chìm vào đất cát, nằm kẹt cứng không thể nào dành ra nổi.
Quang điên lên, hắn móc lấy trái tạc đạn ở cạnh sườn miệng cắn chíp như sẵn sàng chia đôi.
Cường chồm lên dữ lại nhưng trong một khoảnh khắc, trái da láng đã rút kíp tuột rơi xuống đất và rồi nó nổ, khói bung lên che lấp cả hai thân hình.
Khói tan, trong ánh sáng của nền trời sắp chuyển về sáng chỉ thấy một thân hình tơ tướp, máu me, giãy dụa trên mặt đất, còn cái thân hình kia bị văng đi đâu mất.
Tiểu đội trưởng Tạ tự phía sau ào đến, ôm chầm lấy thân hình đó lắc mạnh, nâng lên, kêu rống:
- Cường ơi...
Ta thắng rồi!
Cậu không thể chết được!
Hải rồi Tú cũng chạy lại.
Sen đột ngột xuất hiện, giọng thất thanh:
- Cậu ấy sao rồi?
Tạ trừng mắt:
- Mày làm gì bây giờ mới tới hả?
Sen làm thinh không trả lời.
Tạ định nói thêm câu gì nữa nhưng dưới ánh hảo châu chợt nhận ra một dòng máu đang chảy từ thái dương xuống ướt đẫm cổ áo của Sen, anh dừng lại.
- Xin... xin lỗi cậu!
- Tạ nói.
Quang nằm khuất trong một bụi cỏ xác xơ, hắn dùng chút sức lực cuối cùng quơ được cây súng nằm dưới đất nhắm về phía Cường định siết cò.
Nhưng Tú đã phát hiện, em giật lấy khẩu AK trong tay Hải lao đến.
Nhưng bất ngờ, một tràng tiểu liên cực nhanh phóng ra, quật Tú ngã xuống.
"Tú!"
END
Chúc các bạn nữ một ngày 20/10 vui vẻ!
Kể chuyện xàm:
Có chuyện này căng lắm mọi người ạ, đây là một trong những lý do khiến tui quyết định đăng chương mới ngày hôm nay ai muốn biết thì lướt tiếp còn không thì mọi người có thể nghỉ từ đây vì sau đây là chuyện thường ngày của tui vì không thể chia sẻ với bạn nên tui lên đây kể xàm =)).
Tui có một con bạn thân và một thằng bạn thân.
Mọi chuyện sẽ rất bình thường nếu thằng đó không tỏ tình tui mọi người ạ.
Tự nhiên hôm nay nó chúc tui 20/10 xong tui để đó rồi đi làm việc quên rep xong nó giận tui.
Nhưng vì lịch khác nhau nên 2 đứa nhắn chắc phải mấy tiếng sau mới rep là chuyện bình thường ấy.
Nó nhắn từ trưa thì đến 7 giờ tối tui mới cầm được máy để trả lời, nó nhắn tui là "Đm đéo thèm rep luôn" tui nhắn lại là "Nhiều anh nhắn quá không để ý" rồi nó rep là "Thế là kinh anh này rồi".
Sau đó tui rep lại lời chúc của nó là "Gớm cảm ơn bạn nhiều 🙄" xong tự nhiên nó nhắn cái "T thích mi làm ny t nhá" lúc đó tui đang rep cái câu khác của nó nên nó nhắn xong là tui rep lại cái câu trước là "Tao ói cho ba bãi thúi đến mai" sau đó tui giật mình nhìn cái câu trước xong tui giả bộ không thấy vì tui nghĩ nó trêu thôi.
Sau đó nó bảo tui đưa stk đây nó ck cho, bình thường tui với nó sinh nhật là cứ chuyển khoản cho nhanh vì có mấy khi gặp được nhau đâu, khác trường, khác hội bạn nữa nên thế tiện nhất.
Nhưng vì tôi đổi sang dùng MB nên nó hỏi lại và tự nhiên tui rén mọi người ạ, tui đ giám nhận nữa.
Sau đó tui đánh trống lảng sang chuyền khác ấy, nó cứ nhắn ba câu thì 15 phút sau tui rep lại một câu kiểu vậy rồi đm nó tỏ tình lại lần nữa.
Đến lúc này tui sợ rồi mọi người ạ.
Nó nhắn từ 22 và 1 tiếng rồi tui chưa rep.
Chuyện có mỗi thế thì không có gì đâu, vấn đề là ngày trước tui đã giúp nó theo đuổi con bạn thân của tui =))).
Tui giúp nó chọn quà, gói quà để tặng vào ngày valentine năm ngoái để tặng cho con bạn thân tui.
Tui còn ship hộ nó đến lớp vì khác trường bảo vệ không cho vào và nếu mà lẻn vào được thì tỏ tình công khai thì nhỏ chắc chắn không đồng ý.
Ừ vì cái này nên con bạn thân nó giận tui ba hôm, sau tui hứa là tui sẽ nói với thằng bạn là nó không thích nên đừng có tặng nữa xong nó cũng nhắn cho thằng kia là nó muốn học nên không yêu đương gì hết.
Ừ đấy, nhưng thằng bạn tui nó vẫn lì lắm, nó vẫn kiên trì mọi người ạ nhưng đến hè năm 2025 thì thôi nó không theo đuổi nữa.
Tui tưởng tui thoát được rồi thì chuyện ngày 20/10 này xảy ra đấy =))) Ừ giờ là 22h55 rồi tui vẫn chưa rep.
Cần cộng đồng mạng giải cứu gấp, tui không giám kể cho con bạn tui nghe đâu nó chắc chắn sẽ cười vào mặt tui rồi bảo là quả báo đó con chó =)))