Mưa trút xuống bãi đỗ xe trước khu chung cư cũ như thể muốn xóa đi dấu vết của thành phố.
Những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn cảnh sát.
Han Seo Yoon đứng sau dải băng phong tỏa.
Áo mưa phủ kín người, nhưng cái lạnh vẫn len qua da thịt, bám chặt vào sống lưng.
Mùi máu.
Kim loại tanh nồng hòa với mùi ẩm mốc của hành lang cũ—một mùi quen đến mức khiến cô phải hít thở chậm lại.
"Đừng đứng đó nữa."
Giọng nam trầm, thấp và gãy gọn.
Không cao, không gay gắt vang lên trong cơn mưa.
Seo Yoon quay đầu.
Baek Joon Hyuk đứng cách cô vài bước.
Không áo mưa.
Nước chảy dọc theo mái tóc đen, thấm vào cổ áo sơ mi cài kín.
Anh đứng thẳng, như thể mưa không tồn tại.
Ánh mắt anh lướt qua cô—một lần duy nhất, nhanh và đánh giá.
"Cô là ai?"
"Han Seo Yoon."
Giọng cô không cao.
"Chuyên viên phân tích hiện trường.
Mới được điều sang đội trọng án."
Cô đưa thẻ công tác.
Joon Hyuk nhận lấy, liếc qua.
Rồi anh nhìn cô—lâu hơn mức cần thiết.
Quá trẻ.
"Chúng tôi không cần thêm người."
Anh trả thẻ lại.
"Đặc biệt là người chưa từng xử lý án mạng thực tế."
Seo Yoon mím môi.
"Nhưng mà tôi vẫn đứng ở đây."
Không khí khựng lại.
Một cảnh sát trẻ đứng gần đó khẽ hít vào—như thể sợ hai người sẽ var nhau giữa hiện trường.
Joon Hyuk nhìn cô thêm một giây.
Không sợ.
Hoặc không biết sợ.
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì ở đây cả."
"Cô chỉ nên đứng nhìn."
"Và đừng gây thêm rắc rối."
Anh quay đi, không đợi Seo Yoon trả lời.
Căn hộ 502 nằm ở cuối hành lang.
Cửa nguyên vẹn.
Không dấu hiệu cạy phá.
Bên trong, thi thể một cô gái nằm ngửa giữa phòng khách.
Khoảng hai mươi tuổi.
Cổ bị cắt sâu, gọn.
Máu không bắn tung—chỉ thấm xuống sàn.
Bác sĩ pháp y cúi người ghi chép.
"Thời gian tử vong?"
Joon Hyuk hỏi.
"Khoảng 9 đến 11 giờ tối."
"Không có dấu hiệu chống cự."
"Khóa cửa từ bên trong?"
"Đúng."
Im lặng lan ra như sương lạnh.
Án phòng kín.
Seo Yoon bước thêm một bước.
"Cô không nghe tôi nói sao?"
Joon Hyuk quay lại.
Ánh mắt sắc hẳn.
"Tôi chỉ nhìn thôi mà."
Cô dừng lại.
"Đã chạm vào đâu."
Anh nhìn cô chằm chằm.
Seo Yoon cúi thấp người, giữ khoảng cách.
Ánh mắt dừng ở bàn tay nạn nhân.
"Ngón trỏ có vết chai."
Cô nói chậm.
"Thường xuyên dùng dụng cụ kim loại."
Joon Hyuk khựng lại.
"Suy đoán của cô à?"
"Chỉ là quan sát thôi."
Anh tiến lại gần hơn.
"Tiếp đi."
"Vết cắt khá gọn."
"Không có dấu hiệu run tay."
"Không phải hành vi trong hoảng loạn."
Seo Yoon ngẩng lên nhìn anh.
"Đây không phải là án bộc phát."
Không khí đông cứng.
Một cảnh sát khác lên tiếng:
"Tôi nghe nói bạn trai nạn nhân có tiền án bạo lực—"
"Không!"
Tiếng cắt ngang vang lên rõ ràng.
Seo Yoon nhận ra quá muộn.
Joon Hyuk quay phắt lại.
"Cô vừa nói gì?"
Cổ họng cô khô lại.
"Nếu là người quen..."
"Hiện trường sẽ có sự do dự."
"Nhưng mà ở đây nhìn chung thì không có."
Anh nhìn cô rất lâu.
Quá chắc chắn.
Quá sớm.
"Cô đang làm xáo trộn hướng điều tra của bọn tôi đấy."
Giọng anh trầm xuống.
"Và tôi không thích điều đó."
Khi họ rời hiện trường, mưa đã thưa dần.
Seo Yoon đứng dưới mái hiên, hít sâu để xua mùi máu còn bám trong phổi.
Một giọng nói vang lên sau lưng.
"Cô không sợ tôi loại cô khỏi vụ án này sao?"
Cô quay lại.
Joon Hyuk đứng đó, tay đút túi áo khoác.
"Có."
Cô đáp .
"Nhưng tôi sợ bỏ sót sự thật hơn.
Vì nếu hôm nay tôi im lặng, sai lầm này sẽ được lặp lại."
Trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt anh dao động.
Rồi anh quay đi.
"Đừng để tôi phải hối hận vì quyết định hôm nay."