Cập nhật mới

Khác MỘT ĐỜI NIỆM THÀNH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
344993849-256-k599717.jpg

Một Đời Niệm Thành
Tác giả: user31905966
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Nguyên sang, Cổ đại, HE, Tình cảm, xuyên không, lịch sử, Huyền huyễn, Làm giàu, Cung đình hầu tước, Thế giới song song, Bình dân sinh hoạt, Đàn xuyên, Xây dựng, giá không, trọng sinh, võ hiệp, quái lực loạn thần, huyền nghi/trinh thám

Văn án

Chi Lan du hành thời gian!

Ngày đầu tiên du hành, Chi Lan bị sốc bởi nhan sắc, tài hoa và nhân phẩm của các vị thời xưa!

Lúc đó trong đầu cô chỉ nghĩ: "Ông trời ạ, đàn ông Việt thật sự có một không hai mà".

Cô gặp được vua Lê Thành Tông trước giờ chỉ thấy trong sách sử.

Người được mệnh danh là "thiên tư tuyệt đẹp, thần sắc khác thường".

Cô những tưởng con người này nhã nhặn, ngoan hiền, hòa hiếu, không muốn gây hấn với bất cứ ai như trong sách sử.

Nhưng cô đã lầm.

Chàng ấy là một con sói già đội lốt một chú nai hiền lành.

Chính mắt cô nhìn thấy thiếu niên có đôi mắt xếch nhẹ, lông mày như kiếm, mũi cao hơi hếch này giết người không ghê tay.

Chàng ẩn nhẫn tâm cơ, có thù tất báo nhưng càng chân tình thiện đãi.

Chàng đa nghi, lão luyện thu phục lòng người, đấu dũng đấu trí với quần thần nhưng luôn luôn đặt lợi ích nhân dân, lợi ích đất nước lên đầu, trừng trị gian thần, loại bỏ kẻ tham quyền cố vị.

Những tưởng chàng cũng giống trong sách sử, tham luyến sắc dục, trêu hoa ghẹo nguyệt.

Nhưng chính người đàn ông này cố chấp giữ chặt cô bên mình mặc kệ vận mệnh trêu ngươi.

"Nàng tuyệt đối không được bỏ mặc ta, Chi Lan."

Mặt tôi đần thối, trong lòng thì thét gào.

Tâm hồn bà cô già trong Chi Lan không khỏi cảm khái, cái tình chị em chết tiệt này, mình còn là b



trongsinh​
 
Một Đời Niệm Thành
Chương 1: Huyền tích vây bọc


Bầu trời đang trong xanh, nắng vàng óng ả, đột nhiên mây đen ùn ùn kéo đến, gió rít mạnh.

Tiếng sấm chớp vang to.

Người người vội vã chạy băng qua nhau tìm một chỗ trốn.

Khoang mũi của tôi tràn đầy mùi đất xộc thẳng lên cùng mùi trầm thoang thoảng đâu đây trong khu di tích mô phỏng tại Hà Nội.

"Rào rào!"

Tôi co người chạy băng băng qua hai ô cửa, vươn người ra từ căn phòng cổ, hét lên với Hoài Ân, bạn thân tôi.

"Mưa to quá, lấy giúp tao cái ô đi."

Hàng chục người quay phắt lại nhìn chúng tôi trong cơn mưa rào bất chợt ghé đến.

Có thể không khí tại đây quá linh thiêng và trang trọng nên tiếng hét của tôi cắt đứt bầu không khí thinh lặng giữa mọi người.

Ông lão đeo kính đen nhìn chúng tôi bằng ánh mắt tia lửa điện như muốn thiêu cháy hai chúng tôi tại chỗ.

Tôi cũng không còn cách nào khác mà, cứ có cái gì liên quan đến sử học, bố tôi còn tâm trí nào mà để ý đến đứa con gái bé bỏng dễ thương này nữa chứ.

Ông ấy cứ băng băng cầm ô vượt lên phía trước, đi song song với hướng dẫn viên.

Con bạn thân của tôi lách người qua những người chen lấn, chạy đến bên tôi rồi càu nhàu.

"Tao đã nói rồi, cứ cố chấp đi làm chi.

Ở đây có gì vui đâu mà mày cứ muốn đi thăm ngay sau khi về nước vậy."

Tôi cười hì hì, vuốt lại mái tóc bị ướt bởi mưa tuôn xối xả không ngừng.

Cuộc đối thoại của chúng tôi bị cắt ngang bởi tiếng đằng hắng của hướng dẫn viên.

Thấy các du khách im lặng sau một hồi bàn toàn xôn xao, ông lão đeo mắt kính đen tiếp tục câu chuyện :

"Ngay khi bức tử Lê Nghi Dân, người người đều bàn nhau rằng: ngôi trời khó khăn, thần khí rất trọng, nếu không phải là bậc đại đức, thì sao có thể kham nổi.

Nay Gia vương thiên tư sang suốt, hung tài đại lược, hơn hẳn mọi người, các vương không ai so được, lòng người đều nghe theo, đã biết ý trời đã quyết.

Ngày 18/06/1460 âm lịch, Lê Tư Thành lên ngôi hoàng đế tại điện Tường Quang, cải niên hiệu Quang Thuận, xưng hiệu Thiên Nam Động chủ, Đạo Am chủ nhân, Tao Đàn nguyên súy, dùng tên Lê hạo trong các văn bản ngoại giao với nhà Minh."

Hoài Ân, cô bạn thân của tôi nhăn mày nhăn mặt rồi quay sang thì thầm to nhỏ với tôi và chỉ tay sang phía đối diện.

"Ê mày, tao nghe thôi mà thấy muốn sang chấn tâm lý luôn á.

Sao bố mày tâm lý mạnh thế.

Còn ngồi nghe mà rung đùi nữa chứ.

Quả không hổ danh là "Thiên tài sử học" có một không hai của đại học Sư Phạm Hà Nội."

Tôi quay sang lườm nguýt nó ngay và nhỏ giọng khi thấy ánh mắt chớp điện của ông lão hướng dẫn viên.

"Tâm lý sắt thép với mấy thứ ông ấy thích thôi.

Mày không thấy căn phòng nghiên cứu của bố tao hả?

Như cái hang tiền sử di động còn gì.

May mà còn biết cam chịu trước mẹ tao đấy, không thì không biết bây giờ vi vu đi đâu rồi."

Tôi biết thừa Hoài Ân sợ hãi bố tôi từ hồi còn bé.

Thời còn đi học có hai thứ mà nó sợ nhất.

Một là sợ phải học sử.

Hai là sợ bố tôi giảng sử.

Nó từng nói nếu cho nó một cơ hội sinh ra một lần nữa đó là phải trốn khỏi nhà nó và dẫn tôi trốn khỏi ông bố này của tôi.

Lúc bé, bố tôi từng tra tấn tụi tôi cả tám tiếng liên tiếp chỉ vì một câu hỏi vu vơ của Ân về lịch sử về vua Lê.

Nó quá sợ hãi khi đứng trước ông bố hiền từ nhưng cố chấp với sử học của tôi.

Nó cũng biết tôi áp lực biết bao nhiêu khi sinh ra trong gia đình mà bố thì là nhà nghiên cứu sử học nổi tiếng, còn mẹ là thương nhân khét tiếng trên thương trường.

Dù tôi có nỗ lực bao nhiêu cũng không là gì so với bố mẹ cả.

Dù có cố gắng bao nhiêu thì...

"Lan!

Lan!"

"Hả?

Sao thế?"

Tôi giật mình thoát khỏi suy nghĩ riêng tư của bản thân mà nhìn về phía nó.

"Kìa!

Bố mày cãi nhau với hướng dẫn viên rồi kia.

Chạy ra can mau!

Mau lên!"

Nói xong hai đưa tức tốc chạy về phía hai con người mái tóc đã hoa râm mà còn cãi nhau như hai đứa bé trước mặt.

Tôi ôm chặt lấy người bố đang mặt đỏ tía tai, rướn mình về phía ông lão hướng dẫn viên, hét to.

"Ông nói sai rồi.

Ông đang bôi nhọ vua Lê Thánh Tông, xuyên tạc lịch sử Việt Nam.

Dám nói 38 năm trị vì, vua Lê Thánh Tông chỉ nhìn lợi trước mắt, chuyên quyền độc đoán, mắc bệnh lạ mà chết do sủng ái quá nhiều phi tần.

Nếu chỉ nhìn lợi trước mắt sao lại phải ra chủ trương "kính thiên ái dân".

Nếu chuyên quyền và độc đoán thì sao đưa ra những chính sách tích cực trong cai trị nhằm đáp ứng yêu cầu chính đáng của dân chúng chứ?

Nếu chỉ lo chuyện trai gái sao Đại Việt lúc ấy phát triển được như vậy?

Không lẽ chỉ mình Lê Thánh Tông bị còn phi tần cung nữ cả cung miễn nhiễm với căn bệnh tình dục này à?

Đừng tưởng ông già rồi tôi không dám mắng nhé!"

Ông lão đeo kính cũng lao vào bố tôi và to tiếng hơn ban nãy.

"Ngay cả Đại Việt sử ký toàn thư cũng ghi như vậy, ông còn muốn cãi nhau cái gì?

Cái lão già đầu hói thối tha này!"

"Cái ông già không có não kia!

Có giỏi thì dùng não một chút đi.

Sách vở cho lắm vào.

Trước một năm khi mất, lúc vua Lê Thánh Tông 55 tuổi còn đi ngự thuyền về Lam Kinh khoảng 130km bái yết lăng tẩm.

Chứng tỏ sức khỏe còn rất tốt.

Sao có thể ra đi đột ngột do bệnh về đường tình dục hả?

Chỉ có thể bị đầu độc"

"Đó là suy đoán của riêng ông thôi!

Phải đọc trên sách vở các bậc truyền nhân đúc kết chứ!"

"Ông học sử mà không tư duy hả, lão rùa già!"

"Này lão đầu hói kia!"

Khó khăn lắm tôi và Ân mới kéo được bố tôi và ông lão kia tách nhau ra.

Lau mồ hồi trên trán, tôi nhìn khuôn mặt của người bố suốt một đời nghiên cứu sử học đang đỏ bừng vì tức giận.

Tôi dìu ông lên xe, lẳng lặng nhìn lại khu vực di tích mô phỏng kia lần nữa.

Mưa vẫn tầm tã không dứt.

Đôi giày của bố tôi lấm lem bùn đất của những khu vực di dích tái hiện lịch sử vừa được khánh thành về triều đại nhà Lê.

"Sao bố cứ phải hay thích cãi nhau về những con người đã không còn tồn tại từ lâu vậy bố?

Việc gì phải tức giận như vậy?"

Sau một hồi lặng thinh trên xe, tôi quay sang hỏi bố tôi.

Bố tôi quay phắt sang một bên, tựa như đang độc thoại một mình.

"Chức năng cao cả nhất của lịch sử là tôn trọng sự thật.

Một nửa sự thật cũng không phải là sự thật."

"Nhưng sách vở người ta đều ghi vậy..."

Bố tôi quay sang lườm tôi.

"Cái con bé này!

Con không biết tư duy hả?

Nhận thức lịch sử là một qúa trình không phải đơn thuần là đọc và chấp nhận."

"Wow!

Chú nói cao siêu quá đi!

Con không hiểu gì hết!"

- Cái Ân vô thức buột miệng.

Rồi nhận được một cái lườm nguýt từ bố tôi.

"Đùng!!!"

- Tiếng sét ngoài trời như muốn rạch ngang bầu trời.

Nó giật thót.

Tôi cảm thấy cái Ân còn sợ bố tôi hơn cái thời tiết quỷ quái mà nó luôn ám ảnh này.

"Reng!!!!!!"

Điện thoại bố tôi đột ngột vang lên.

Ông nhanh chóng bắt máy giống như đã chờ đợi cuộc điện thoại này từ lâu lắm rồi.

Bỗng nhiên ông nói gấp với tôi: "Đưa bố đến sân bay ngay bây giờ!"

Tôi thắc mắc.

"Sao vậy bố!"

"Viện nghiên cứu lịch sử ngoài Hồ Chí Minh có tin báo gấp.

Ngay bây giờ!

Nhanh lên con!

Chở bố đi ra sân bay ngay bây giờ!"

"Nhưng mưa càng lúc càng to rồi bố, sương mù nhiều lắm, máy bay sẽ không cất cánh trong thời tiết thế này đâu.

Nguy hiểm lắm bố."

"Cái con bé này!"

"Bố gọi điện thoại cho mẹ đi!

Không thì con không thể..."

Tôi chưa kịp nói hết câu thì bố tôi đã mở cửa xe, lao thẳng ra đường, chạy dọc lề để bắt taxi.

Ân quay sang nhìn tôi rồi rút ô và mở cửa xe.

"Chú ơi, nguy hiểm lắm!

Cẩn thận, chú ơi."

Tôi cũng nhanh chân lái xe quay vòng lại để chạy sang bên đường mà bố tôi chạy đến bắt xe taxi.

Hình như trong bất kì tình huống nào, bố tôi vẫn luôn cố chấp với sử học như vậy.

Dù tôi có nói như thế nào đi nữa.

Haizz.

Tôi không biết có chuyện gì mà ông ấy lại cố chấp băng băng phải đi trong thời tiết như thế này nữa.

-----------------------------------------------------------------------------------------

Có thể là chuyện gì được nhỉ?

Tôi lơ đãng nhìn bầu không khí âm u ngoài trời, không thể nào chú tâm vào cuốn sách trên tay.

Bố tôi đã rời nhà hơn một tháng để bay vào viện nghiên cứu sử học tại TP Hồ Chí Minh.

Ông từng gọi cho mẹ tôi hai cuộc điện thoại đển mẹ bớt lo trong hai tuần đầu.

Còn lại đến nay, vẫn bặt vô âm tín.

Tôi đã quá quen với sự vắng mặt của bố tôi vì những chuyến đi băng rừng lội suối đi nghiên cứu sử học.

Tôi thật sự không hiểu ông đang quay cuồng làm gì ở độ tuổi 60 tuổi này nữa.

Có thể là chuyện gì được nhỉ?

Mặc dù tôi đang là sinh viên năm 3 theo học Khoa học Thần Kinh tại trường Y tại Đại học Harvard nhưng tôi thực sự không có nhiều đam mê với chuyên ngành của mình như người bố của tôi đối với sử học.

Vì cảm thấy khá nhàm chán, tôi học thêm một chuyên ngành về Luật.

Tuy nhiên, tôi vẫn chưa tìm được cảm giác đam mê như bố tôi.

Nên tôi không thể nào hiểu vì sao có thể tồn tại được một tình yêu to lớn như vậy với công việc được nhỉ?

Tôi không hề đam mê.

Nhưng...

Tôi muốn thử được lựa chọn.

Muốn thử được trưởng thành, lớn lên thành một con người khác...

Tránh xa áp lực của những cuốn sách sử đang im lìm ngủ say trên các kệ tủ trong phòng của bố tôi.

Phải chi nhỉ?

Thành một ai đó, ở một thế giới khác.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi chìm vào một cơn mê mang không tìm thấy lối ra.

Sương mù bao quanh cơ thể lơ lửng của tôi.

Tôi không thấy lạnh lẽo.

Ngược lại, tôi thấy ấm áp vô cùng.

Tôi gặp một cậu bé nhỏ con đang ngồi co mình ở phía đám mây xa xa.

Bước lại càng gần.

Tôi giật mình nhận ra cậu không có khuôn mặt.

Hay nói đúng hơn.

Cậu là một người vô diện.

Khuôn mặt bị xóa nhòa đi.

Tôi tự hỏi: "Ai vậy nhỉ?"

Sao lại lưu lạc trong giấc mơ đơn côi của tôi thế này.

Điều đặc biệt là cậu bé mặc một cái yếm màu đỏ nhìn giống như tiên đồng trong các tranh cổ ngày xưa vậy.

Đột nhiên đứa bé đó bị hút vào một không gian vô tận.

Tôi nhìn thấy cậu bé ấy từ lúc trong bụng mẹ đến khi trưởng thành thành một đứa bé tầm mười tuổi.

Giữa đám sương mù, như hiện ra một cái gương phản chiếu cuộc sống mà cậu ấy đang sống.

Nó quê mùa.

Rách rưới.

Lạc lõng.

Nhưng có vẻ rất vui vẻ nhỉ?

Sao cậu ta có thể cười ngô nghê như vậy được nhỉ?

Đột nhiên khung cảnh khuôn mặt thiếu niên của cậu ta hiện ra.

Máu từng giọt chảy loang lổ từ tóc chảy xuống cằm.

Cậu bé ấu thơ tôi từng nhìn như biến thành một người khác.

Ác độc

Che giấu tâm tư.

Nghi thần nghi quỷ.

Không còn nở một nụ cười mê hoặc như lúc bé thơ.

Tại sao....lại trở nên như vậy?

Vì....

Bị ép phải trưởng thành ư?

Giống như tôi.

Dù tôi chưa hiểu lắm đầu đuôi về cuộc đời cậu nhưng có một sự thật là tôi không thể nào dời mắt khỏi đứa trẻ đang mặc áo giao lĩnh màu than tre kia.

Dù cơ thể hơi gầy gò nhưng ngay từ ánh mắt đầu tiên tôi đã bị cuốn hút bởi thần thái và khí phách toát ra từ con người ấy.

Cậu ấy cúi gằm mặt.

Tôi đột nhiên nhớ lại cuốn sách sử mà bố tôi ngay từ khi tôi còn bé đã đọc cho tôi nghe về một người...

Tôi bỗng cất tiếng

"Vì sao ngươi khóc vậy?"

Ây da, sao câu thoại này quen vậy ta?

Nói xong, tôi tưởng tôi là bụt trong truyện cổ tích không đó.

Thấy sai sai, tôi đổi lại.

"Ý ta là có chuyện gì khiến ngươi khóc thương tâm vậy?

Nói ta nghe xem?"

Hình như câu này cũng giống ý câu trên.

Cậu bé giật mình, trợn mắt quay phắt lại nhìn ngó xung quanh.

Đương nhiên là cậu không thấy bóng dáng bất kì ai.

Tôi đang nhìn thấy cậu ấy thông qua chiếc gương này mà.

Tôi ra vẻ già dặn, thông cảm hỏi han.

"Khóc nhiều sẽ xấu trai đó nha.

Trên đời làm gì có nhiều chuyện buồn vậy!

Con trai phải kiên cường lên!!"

Mém chút nữa tôi đã nói luôn câu thường trực bên miệng của Ân luôn rồi.

Mưa nào mà mưa không tạnh, khóc hoài được gì!

"Ta không biết ngươi là ma quỷ phương nào.

Nhưng vĩnh viễn đừng đứng ở vị trí của người, dùng trí tưởng tượng phong phú đó, đi phán xét khả năng chịu đựng của người khác.

Ngươi là ai?

Ngươi biết gì về ta mà nói hả?"

Giọng nói đanh thép của đứa trẻ khiến tôi giật mình.

Đột nhiên giọng đứa bé mềm lại.

"Thôi, dù ngươi là ai cũng vậy thôi.

Ở trong hoàn cảnh của ta, ngươi sẽ hiểu!

Dù sao mấy đứa trẻ kia cũng không thèm nói chuyện với ta.

Ngươi là ma quỷ phải không?

Ta hỏi thử ngươi việc này nhé?"

"Ừm...ngươi nói thử xem"

"Nếu có kẻ nghi oan cho ngươi rằng người đã ăn đồ ăn của nó, ép người phải chết để chứng minh thì ngươi sẽ làm cái gì?"

"Ta...ừm....thì ta sẽ giữ trọn lòng thành của bản thân, dù có mổ bụng mình ra để chứng minh trong sạch".

"Ha ha ha ngươi thật sự là một con ma hiền lành nhỉ?

Còn hiền lành hơn cả con người nữa."

"Ý ngươi là sao?"

"Ngươi tuyệt đối không được mổ bụng mình ra để chứng minh trong sạch.

Mà..."

Nói đến đây, ánh mắt cậu long lên sòng sọc, tôi nhìn rõ được thù hận sâu trong ánh mắt của cậu.

"Mà chính người hãy dung đôi tay này móc mắt nó ra nuốt xuống cổ họng cho nó chui xuống bụng mà xem cho rõ".

Tôi giật mình, trợn tròn mắt.

Suy nghĩ này sao giống mấy kẻ tội phạm biến thái đa nhân cách quá vậy trời?

Cậu híp mắt lại rồi thở dài, nhỏ giọng nói.

"Khi người có thể mang lại lợi ích cho người khác, nhân cách của họ là thánh thiện.

Khi ngươi không thể mang lại lợi ích cho họ, nhân cách của họ là ích kỷ.

Khi người ảnh hưởng đến lợi ích của họ, nhân cách của họ là xấu xa."

Tôi vội vàng chỉnh sửa lại suy nghĩ của cậu ta

"Người không thể đánh đồng mọi mối quan hệ như vậy được.

Có thể ngươi không tin tưởng vào tình yêu, tình bạn, nhưng còn tình thân thì sao?"

Đứa nhỏ nhếch mép cười lạnh.

"Tình thân, tình bạn, hay tình yêu đều vậy thôi!

Đều luôn lợi dụng để đạt được mục đích!"

"Không thể nào!!!

Ngươi quá tiêu cực."

"Ngươi thử ngẫm kĩ lại mà xem những gì mà ngươi gọi là tình cảm tan vỡ rốt cuộc cũng chỉ vì không đủ lợi ích được đưa ra thôi."

Tôi sững người.

Đồng tử mở to hết mức có thể.

Trong vô thức, móng tay của tôi bấm thật sâu vào thịt lòng bàn tay.

Nó đột ngột đến mức đồng tử nhuốm chung một cơn đau từ tứ chi đến đỉnh đầu.

Dường như não bộ cảm nhận được cơn đau từ bàn tay mà giật mình thoát khỏi cơn mê.

Hắn nói không sai.

Có lẽ chính tính cách trọng tình trọng nghĩa luôn khiến con người ta dễ rơi vào những cái bẫy từ tình thân, tình bạn, tình yêu lý tưởng giăng ra.

Đến vì lợi ích, ra đi cũng vì lợi ích.

Dù là người yêu thương nhất trần đời cũng vậy.

Chúng ta đến với họ chỉ vì chúng ta cảm thấy được yêu thương.

Vì được yêu thương đồng nghĩa nhận được lợi ích từ mối quan hệ này khiến khi họ rời đi chúng ta tuyệt vọng gục ngã rồi nghĩ họ phản bội.

Không.

Bản chất mọi mối quan hệ luôn là thế.

Ta khát khao.

Họ chiều chuộng.

Rồi, họ bỏ bê.

Ta lún sâu.

Họ rời đi.

Ta chơi vơi.

Yêu thực chất cũng chỉ đơn thuần là vì lợi ích của bản thân mình mà thôi.

Vậy nên, chinh phục tình yêu dễ như bỡn nhưng nuôi dưỡng tình yêu được bền bỉ lâu dài khó như hái sao trên trời.

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi thức dậy.

Thoát khỏi cơn mê.

Tôi sợ hãi trước cơn mơ vừa nãy.

Trước giờ tôi có bao giờ mơ những giấc mơ kì lạ như vậy đâu.

Học về thần kinh con người, tôi càng cảm thấy khó hiểu trước những giấc mơ quái lạ như vậy, bữa nào tôi phải hỏi lại giáo sư của tôi mới được.

Nhưng, câu cuối cùng đứa bé kia nói là gì ấy nhỉ?

Tôi cố nhớ nhưng vẫn rất mơ hồ.

Tôi chỉ nhớ, câu nói cuối cùng của tôi mà thôi.

"Thật ra ngươi biết không?

Có lẽ thế giới này chưa từng tàn nhẫn đến mức bi quan như chúng ta suy nghĩ.

Chỉ là đôi lúc nó có chút ích kỷ và tư lợi.

Nhưng nó vẫn lén lút yêu thương ngươi theo cách riêng của nó.

Nó lạnh tanh trước những nổi đớn đau của ngươi để ngươi học cách tự ôm ấp và đối thoại với chính mình.

Đừng bi quan.

Sẽ tồn tại một người yêu thương ngươi hơn cả ngươi yêu thương chính mình xuất hiện."

Liệu tôi còn được gặp lại cậu bé đó nữa không nhỉ?

Tôi cười tự giễu.

Chi Lan ơi là Chi Lan.

Mày chỉ tin khoa học không tin chuyện mê tín dị đoạn mà cũng có lúc thất thiểu vì mấy chuyện không có thật trên đời thế này nữa hả?

Nhưng mà....

Aiiiiii.

Thật sự tôi rất muốn gặp lại cậu bé đó!

Chả lẽ tôi bị luyến đồng hả trời!!!!
 
Một Đời Niệm Thành
Chương 2: Du hành thời gian trong bão mặt trời


Tại một quán Cafe...

"Trời má!

Gu mày cũng mặn quá đó Chi Lan..ư....ưm..ư"

Hoài Ân chưa kịp nói hết câu thì tôi đã bịt miệng nó lại.

Để nó nói thêm một hồi nữa tôi khác gì mấy kẻ biến thái thích trẻ em trên mạng đâu chứ!

"Ý tao không phải như thế!"

Hoài Ân nheo mắt, cười dê.

"Không phải thì là gì hả?

Bình thường có bao giờ mày mơ về đàn ông con trai đâu?

Tao tưởng mày là thánh nữ trong truyền thuyết, tưởng mày là Cô Long trong cổ mộ không đó!

Bao nhiêu người đẹp trai giỏi giang làm quen mày đều không ưng.

Mà giờ lại mơ về một cậu bé.

Ha ha ha, mấy kẻ theo đuổi mày chắc tức chết quá.

Ê, đẹp trai không hả?"

Tâm trí tôi theo câu hỏi của Hoài Ân nhớ lại giấc mơ ngày hôm qua.

Đúng là có một chút đẹp trai.

Dù còn bé nhưng khuôn mặt không khác gì tượng tạc cả.

Sống mũi cao vút, môi đỏ răng hồng nhưng không mang chút nét nhu mì của con gái.

Bờ vai rộng dài, vóc người cao ráo...

Nếu mà sinh ra trong thời đại này, thêm vài tuổi nữa thì gọi là nam thần cũng không quá!

Hình như đúng là đẹp trai thật.

"Á!"

"Sao mày dí sát mặt vào tao thế?"

Tôi giật mình hét to khi phát hiện ra Hoài Ân dùng ánh mắt nhìn thấu hồng trần rồi cười như được mùa.

"Ôi cha, tao không nghĩ mày suy nghĩ nghiêm túc vậy luôn á!

Đẹp trai không???"

"Ừm cũng được.

"

Mắt của Hoài Ân nhìn tôi bắt đầu mang theo vẻ gian xảo.

"Thế đẹp trai bằng Cha Eun Woo, Timothée Chalamet của tao không?

Tôi bật cười, trả lời dối lòng.

"Không bằng nhé!"

Thế là Hoài Ân đánh lảng sang chuyện khác, không bám riết lấy chuyện này nữa.

Tôi cầu còn không được, vội vàng chuyển chủ đề.

"Bố tao vào Sài Gòn được hơn một tháng rồi, tao thấy hơi lo.

Không biết có chuyện gì xảy ra không nữa!"

"Có đợt bố mày đi cả năm có về đâu?

Tao tưởng mày quen rồi chứ!"

"Tao không biết!

Lần này tao cảm giác bồn chồn lắm!"

"Vậy đi chùa cầu an không?

Hồi xưa mẹ tao từng đi chùa này linh lắm á!"

"Mày biết tao không mê tín dị đoan rồi mà!

Đi chùa chỉ đơn thuần làm lòng dạ mày yên bình chứ..."

"Rồi rồi, tao biết nhưng nếu mà cứ lo lắng thế này thì đi tong một tháng nghỉ hè à, mày về Việt Nam phải hưởng một kì nghỉ trọn vẹn chứ!"

----------------------------------------------------------------

"Haizzz"

"Thở dài cái con khỉ í!

Á quên mất đang ở chùa, không được chửi tục!

Vào quỳ lạy bồ tát đi!

Cầu bình an!"

Tôi buồn cười trước khuôn mặt lo sợ của Hoài Ân.

Bước vào Tiền Đường của chùa, không hiểu sao tôi nổi da gà, cảm giác quen thuộc này khiến tôi không cách nào miêu tả được.

Giống như cảm giác lúc mơ về cậu bé kia vậy.

"Xin xỏ Bồ tát cũng vô dụng nếu tâm mày không yên."

Đột nhiên có một giọng nói già nua vang lên phía sau lưng hai chúng tôi.

"Cô bé này nói đúng.

Sự thanh tịnh luôn nằm ở trong tim.

Có cầu bái cũng vô dụng."

"Thưa thầy, con có một điều muốn hỏi."

"Trong lòng con, rất mong muốn gặp một người.

Liệu con có thể gặp lại được không ạ?"

Sư mỉm cười vô cùng hiền hậu.

"Đủ tâm thành sẽ gặp được ái nhân."

Hoài Ân ngạc nhiên nhìn tôi, vội nói thay.

"Dạ không phải vậy đâu thầy ơi, ý bạn con là chỉ một mối nhân duyên khác, chứ không phải tình ái!"

Nhìn tôi một hồi, bỗng sư trụ trì cất giọng già nua từ tốn.

"Cô bé này, con sẽ gieo duyên với những con người kì lạ.

Con sẽ có những cơ hội mà người thường không một ai có được.

Nhưng sẽ phải đánh đổi.

Ông trời sẽ lấy đi nhiều thứ con đang có, gia đình, bạn bè.

Cuộc đời con giống như một bông hoa ưu đàm không rễ ở phù thế vậy..."

Sư trụ trì chưa nói xong thì một chú tiểu gầy gò thấp lùn bước đến không tiếng động, ghé vào tai sư nói những từ ngữ mà tôi không thể nào hiểu được.

Dưới lông mày trắng như tiên, sư toát ra vẻ khó xử.

Dường như có chuyện gì đó, khiến sư ngừng lại, không nói tiếp.

Đột nhiên, Hoài Ân nắm lấy tay tôi muốn đi lên trước.

"Dạ chúng con xin phép vào cúng dường và thắp nhang ạ."

Tôi lén nhìn về phía sau.

Nét mặt của sư vô cùng hiền từ, hiếu hạnh khiến lòng tôi cảm thấy an tâm kì lạ.

Hoài Ân kéo tôi vào Phật điện.

Bên trong Phật điện có nhiều lớp tượng.

Tôi chợt nhận ra chùa Huy Văn khác biệt hoàn toàn so với các ngôi chùa tôi từng đi.

Từ kiến trúc đến không khí.

Nó mộc mạc, giản dị nhưng cứ như thể thuộc về một thời không khác.

Lớp trên cùng bày 3 pho tượng Tam thế.

Lớp thứ hai ngồi chính giữa là tượng Lê Thái Tông, xung quanh Vua có tượng bốn vị tứ trụ triều đình.

Lớp thứ ba đặt tượng Quán thế âm nghìn mắt nghìn tay.

Lớp thứ tư bài trí tượng Cửu Long ở giữa, bên trái là tượng Quán thế âm tống tử, bên phải có tượng thân mẫu của vua Lê Thánh Tông.

Lớp thứ năm đặt tượng Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ – 2 người đã có công phò trợ, bảo vệ mẹ con vua Lê Thánh Tông thuở hàn vi.

Từ lúc cúng bái đến tận khi ra về, Hoài Ân như hiểu được lòng tôi, nó không nói nhiều mà chỉ nắm lấy tay tôi.

----------------------

Về đến nhà, Hoài Ân đứng trước nhà tôi, đột nhiên ôm tôi một cái.

Tôi giật mình hỏi.

"Hôm nay mày bị sao thế?"

"Tao....mày có tin không?

Linh cảm của tao thường đúng lắm!

Tao cứ cảm giác mày sẽ biến mất trước mặt tao á!"

Tôi khó hiểu.

Mặc dù trước giờ đúng là Hoài Ân luôn linh cảm được những gì chưa xảy ra.

Nhưng chuyện tôi bỏ nó đi là thế nào?

"Hả là sao?"

"Hồi nãy tao nghe thấy chú tiểu kia nói với sư trụ trì bằng tiếng Trung á."

"Hả?

À, do tai mày thính từ trước đến giờ mà."

"Mày không tò mò nói gì hả?"

"Nói gì mà mày nghi thần nghi quỷ vậy?

Để lúc nào bố tao về, tao ghi âm bố tao giảng sử cho mày hồi hồn nhé!

Tự nhiên sợ hãi đâu đâu vậy!"

"Con quỷ sứ!

Mày biết tao sợ rồi mà còn..."

Tôi cười nhe răng.

"Mày nói đi, mày vốn thích học tiếng trung mà.

Rốt cuộc chú tiểu nói gì vậy?"

Hoài Ân trầm ngâm, một tay vuốt cằm.

"Tao cũng nghe không rõ á.

Nghe thấy từ "cẩn trọng", "không được để tâm đến tam sinh"."

"Mày có phải bị thần hồn nát thần tính không?"

Tôi nghi ngờ.

Hoài Ân muốn nói tiếp nhưng tôi bảo nó về trước vì một cuộc gọi đột ngột.

--------------

"Chi Lan, cháu có nghe chú nói không?

Chú Lâm đây, bố cháu gặp chuyện rồi!"

"Cốp!"

Điện thoại trên tay tôi trượt dài, rơi xuống đất.

Một giây định thần, tôi vội vàng cầm điện thoại lên, giọng nói run run.

"Sao vậy chú Lâm?

Chú nói rõ giúp cháu với, đã xảy ra chuyện gì?

Bố cháu bị sao?"

Từ lúc nghe điện thoại của chú Lâm đến khi tôi đặt vé bay từ Hà Nội và Sài Gòn, bước chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất chỉ vọn vẹn 5 tiếng.

Tôi tốc lực chạy về phía viện nghiên cứu tại quận 3, TP.

Hồ Chí Minh.

Đến khi bước vào viện nghiên cứu, tôi vẫn không thể nào điều hòa được hơi thở.

Chú Lâm mặc áo sơ mi bước ra, khuôn mặt thất thần, nhưng cố gắng ổn định tinh thần của tôi.

"Chú rất xin lỗi cháu..."

Tôi lao mồ hôi túa ra trên trán, vội vàng bám lấy cánh tay của chú ấy.

"Bố cháu vì sao mất tích vậy chú?

Không phải những lần trước vẫn bình thường sao?"

Chú Lâm dẫn tôi vào thang máy.

Khi mà tôi những tưởng sẽ lên tầng thì chú ra tín hiệu, nói với người máy để thang máy chạy xuống.

"Ban đầu chú không định bảo cháu vào Sài Gòn.

Chú cũng không đủ quyền để đưa cháu đến phòng nghiên cứu của bố cháu.

Tuy nhiên, lần này, giám đốc Bảo bắt buộc người nhà của sếp Biện đến.

Chú cũng chỉ đành gọi cho cháu.

Chú có gọi cho mẹ cháu nhưng không bắt máy."

"Ý chú là sao?"

"Ting!"

Tôi chưa kịp hỏi thêm câu nào thì thang máy đã đến nơi.

Ngay khi cánh cửa mở ra, tôi đã bị choáng váng.

Vì đây là lần đầu tiên tôi thấy phòng nghiên cứu xây dưới lòng đất tại TP.

Hồ Chí Minh.

Ở Mĩ, chúng tôi từng được tham quan rất nhiều các phòng nghiên cứu đặc biệt có cấu trúc mới lạ giúp bảo vệ các thành quả nghiên cứu.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy một căn phòng hiện đại đến như vậy ở Việt Nam.

"Đây là người nhà của lão Biện hả?"

Một ông chú tầm 50 tuổi nhưng phong thái ngời ngời vội bước lại gần tôi.

Chú nắm chặt lấy tay tôi khiến tôi không kìm được cơn đau ở cổ tay.

Tôi không hiểu chú ấy đang nôn nóng điều gì.

Chú Lâm vội chạy lại, kéo tôi về phía sau.

"Anh Bảo, em đã nói với anh rồi.

Con bé không có gen di truyền yêu thích sử học của lão Biện đâu, nó cũng chỉ là sinh viên, ý kiến anh đề xuất quá mạo hiểm.

Nếu lão Biện quay về mà biết được, thì em chết chắc!"

Ông chú trước mặt tôi bật cười.

"Tôi còn chưa hỏi ý kiến con bé, cậu vội vàng cái gì hả?"

Nói xong, kéo tôi lại một căn phòng khác làm bằng thủy tinh trong suốt.

Tôi giật mình nhận ra bấy lâu nay tôi đã hiểu lầm bố tôi.

Tôi chỉ nghĩ bố say mê nghiên cứu những gì liên quan đến trong sách vở thôi.

Không nghĩ đến ông ấy tham gia nghiên cứu ...

Hàng chục con người mặc áo blouse như bác sĩ đứng vây quay các máy tính và thiết bị hiện đại, tân tiến.

Còn có cả ống nghiệm lớn gấp 3,4 lần con người có mày xanh lá trông bí ẩn mà rung rợn.

Các thiết bị làm bằng titan vô cảm chạy bằng năng lượng mặt trời này tác dụng gì vậy chứ?

Nhìn không khác nào phim viễn tưởng...

"Các chú nói rõ cho cháu biết đi!

Rốt cuộc bố cháu vì sao lại mất tích?"

Tôi quay phắt lại nhìn hai người phía sau tôi.

Ông chú U50 kia không trả lời câu hỏi của tôi, dường như đang cố gắng bẻ suy nghĩ của tôi theo ý mình.

"Cháu thấy căn phòng này thế nào?

Có thú vị không?"

Tôi im lặng.

"Các chú dụ cháu vào Sài Gòn để làm gì?

Có phải bố cháu không hề mất tích đúng không?"

"Không phải đâu Chi Lan..."

Chú Lâm cố gắng kéo gần khoản cách với tôi và giải thích.

Nhưng tôi hiểu rõ chú Lâm không có quyền cao hơn ông chú U50 này ở đây.

Cuộc gọi trên hoàn toàn là chủ ý của người trước mặt này.

Tôi lùi lại tỏ ý kháng cự.

Ông chú kia cười hiền nhưng sau lưng tôi chỉ cảm thấy lạnh toát.

Ánh mắt này không khác gì bố tôi khi chuẩn bị nghiên cứu sử học.

Nhưng người đàn ông này nham hiểm, tâm cơ hơn nhiều.

Cảm giác ông ta bất chấp thủ đoạn để đạt được điều mình muốn.

"Chú sẽ nói với cháu nếu gỡ bỏ lớp phòng bị trong lòng mình xuống.

Bố cháu thật sự mất tích.

Chỉ khác ở một chỗ, ông ấy mất tích khi du hành thời gian."

Tôi sững sờ.

Nếu không phải tôi nghe nhầm thì tức là người đàn ông trước mặt này...

"Hiện tại tất cả các phương tiện liên lạc xuyên thời gian với bố cháu đều bị mất liên lạc.

Bố cháu là người duy nhất du hành thành công và quay trở về.

Nhưng bố cháu quá tự tin.

Lần thứ hai này..."

"Ý chú là từ lúc bố cháu đến đây, chú đã khiến ông ấy du hành liên tục, không chỉ một mà là hai lần rồi?"

"Không phải ai cũng được giống ông ấy, có một mã gien trời cho, những người trước đây đều không thể nào trở về và mang được nhiều cổ vật lịch sử như ông ấy."

"Rầm!"

Tôi cảm thấy lần đầu tiên trên đời tôi muốn chửi tục.

Máu huyết trong người cứ sôi trào hết lên.

Tôi hất đổ chồng giấy tờ trên bàn xuống.

Gia đình chính là giới hạn của tôi.

"Tên khốn kiếp!

Tôi phải giết ông!

Vì sao ông biết nguy hiểm mà còn..."

Chú Lâm giữ chặt tay tôi lại, có lẽ chú cũng bất ngờ vì chưa bao giờ thấy một người hiền lành như tôi lại giận dữ đến mức lao vào đánh người như vậy.

Ấy vậy nhưng ông chú kia không hề né tránh gì, vô cảm nhìn tôi.

Tôi còn cảm nhận từ ánh mắt của ông ta một tia nhìn sắc lạnh.

"Người duy nhất...chú xin phép nhắc lại với cháu một lần nữa, người duy nhất để có thể để bố cháu trở về an toàn và lành lặn đó là cháu.

Tức giận cũng không khiến bố cháu trở về!

Chú sẽ giúp cháu."

Con mẹ nó, ông ta khiến gia đình tôi mất đi một thành viên mà còn ở đó giả vờ ân nghĩa.

"Ai, tên khốn này này, ông không cảm thấy có lỗi sao?"

"Đó là nhiệm vụ.

Chú cũng đang tìm cách để đưa ông ấy trở về.

Chỉ có cháu mới có thể..."

"Câm miệng.

Vậy ai là người đã đề xuất bố tôi du hành thời gian hả?

Ông có biết ông ấy hơn 60 tuổi rồi không?

Ông làm thế này là phạm pháp đấy, ông biết không?"

Ông ta bỏ mặc lời nói giận dữ của tôi, qua ra trao đổi với vài người đang điều chỉnh máy tính.

Tôi cảm thấy cơn giận của mình như đấm vào bông, hoàn toàn vô nghĩa với người như ông ta.

Điều chỉnh lại cảm xúc, trái tim đang đập loạn lên, tôi cố tập trung suy nghĩ.

Vì sao ông ta lại nói gì có mình mới đưa bố về được?

Hồi nãy ông ta có nhắc đến mã gen...có phải là...

"Chú biết cháu không tin chú, nhưng chắc chắn tin chú Lâm đúng không?

Lâm, ông giải thích cho con bé đi.

Tôi đi chuẩn bị chuyến du hành tiếp theo.

Thật là ông trời cũng giúp chúng ta mà.

Bão mặt trời lại đến nữa rồi."

--------------------------

Chú Lâm biết tôi có rất nhiều thắc mắc.

Chú ấy kéo tôi ra một căn phòng riêng, pha cho tôi một tách trà gừng rồi ôn tồn nói.

"Uống chút cho ấm người đi cháu, chắc chắn cháu đang rất mệt phải không?

Thật ra, chú biết bọn chú có lỗi rất nhiều với gia đình cháu nhưng vì lợi ích chung, bọn chú không thể nào làm khác được.

Lần này, nhờ vệ tinh quan sát Trái đất giúp bọn chú nắm bắt được thời cơ bão mặt trời xảy ra giúp xáo trộn từ trường Trái Đất.

Vậy nên mới có hai chuyến du hành thời gian của lão Biện.

Chú cứ tưởng sẽ thành công như lần đầu nhưng không ngờ..."

"Cháu có thể hỏi chú một câu được không?"

Tôi có một thắc mắc rất lâu trong lòng.

"Cháu hỏi đi."

"Bố cháu du hành về thời điểm nào, chú có biết không?"

"Theo các cổ vật mà ông ấy mang về khi du hành lần thứ nhất là thời Lê Sơ, thế kỷ 15."

Lòng tôi như chết lặng.

Tôi không dám gọi điện thoại nói cho mẹ biết sự thật.

Nếu bà ấy biết chỉ sợ bà ấy không tài nào chịu nổi.

Tôi cũng đột nhiên hiểu vì sao họ lại gọi tôi đến đây rồi.

Hóa ra để làm một con chuột bạch thí nghiệm giống như bố tôi.

Vì trước đến nay không có ai du hành thành công.

Bố tôi giống như là tia nắng cứu cánh duy nhất trong đêm tối mò tìm nghiên cứu không thấy lối ra của họ vậy.

Họ nghĩ đến mã gen của bố tôi đặc biệt nên nóng lòng không còn cách nào khác đã gọi cho tôi đến đây dù biết tỷ lệ thành công chưa chắc có.

"Chú để cho cháu một mình suy nghĩ thêm nhé!"

Chú Lâm biết ý để một mình tôi trong căn phòng nhỏ.

Nhưng tôi biết chú rất lo cho tôi, chú cảm thấy có lỗi vì đã kéo cả tôi vào cuộc nghiên cứu này.

---------------------

"Tôi đồng ý!"

Ánh mắt ông chú U50 mừng rỡ nhìn tôi sáng trưng, lập tức huy động người đưa tôi vào một căn phòng kín, chuẩn bị ngay cho chuyến du hành tiếp theo.

"Nhưng với một điều kiện."

"Nếu tôi trở về thành công, ông tuyệt đối không được để bố tôi du hành thời gian thêm bất cứ một lần nào nữa.

Nếu dùng bạo lực bắt ép chúng tôi, tôi sẽ liên hệ cơ quan Công an trình báo ông xâm hại quyền công dân hợp pháp."

Ông ta nín thinh.

Tôi hiểu ông ta đang cố gắng để đưa ra một giải pháp toàn diện.

"Được.

Nhưng cháu phải trải qua 2 ngày tiếp thu các kiến thức tồn tại ở thời không lịch sử khác với hiện đại.

Cái chú cần là cháu đến vào thu thập thông tin và cổ vật chứ không chỉ về tay không."

Tôi cười nhạt.

Hừ còn ra điều kiện nữa cơ đấy.

Ông ta cũng tự cho mình cái quyền khống chế người khác cơ à?

"Được, nếu tôi và bố tôi còn sống..."

"À, ông không thể nào lật lọng được đâu nhé!

Tôi quay phim những gì ông và tôi nói rồi, cũng đã gửi cho người mà tôi tin tưởng nhất.

Nếu ông trái lời thì..."

Cứ như thế, tôi tham gia vào một cuộc du hành mà những tưởng chỉ có trong mơ.

Khi nằm xuống khoang xuyên không trắng toát, tôi chỉ có một suy nghĩ.

Tôi nhất định, nhất định phải mang người bố ham mê sử học của mẹ tôi về nhà.
 
Back
Top Bottom