Khác [Moonsun] Eclipse

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
214415403-256-k999869.jpg

[Moonsun] Eclipse
Tác giả: _chuotlangbeo_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi mặt trăng che lấp mặt trời



yongsun​
 
Related threads
  • Eclipsera
  • [Moonsun] Eclipse
    Description


    Moon Byul Yi - là thám tử cho cục cảnh sát Seoul, đội trưởng của nhóm điều tra hình sự

    Người cô yêu nhất đã bị một tên sát nhân máu lạnh giết, việc trả thù sẽ diễn ra suôn sẻ hay không?

    Kim Yong Sun- người bạn thân nhất của cô

    Cô ấy là người duy nhất cô còn trên thế giới này...

    Seo Jung Won - hậu bối của Moon Byul Yi, là một chàng trai cao ráo, tốt bụng và rất kính trọng tiền bối của mình

    Jung Whee In - cùng nhóm điều tra với Byulyi và Jungwon, rất sáng dạ và là đứa trẻ dễ thương nhất mà Byulyi từng gặp

    Ahn Hye Jin - dù nhỏ hơn Byulyi vài tuổi nhưng rất tinh ranh và ma mãnh, trực thuộc bộ phận an ninh mạng, được phân công vào giúp dù em không thích những thứ máu me

    ______________

    Câu chuyện dựa trên một bộ webtoon Hàn quốc
     
    [Moonsun] Eclipse
    I.


    Có một số người luôn tự hỏi rằng tại sao tôi lại trở thành một thám tử - không chỉ vì bố mẹ tôi cũng làm nghề này - mà thực chất tôi muốn trở thành công lý và pháp luật để trừng trị những kẻ phạm tội bẩn thỉu và nhơ nhuốc

    Công việc này cũng không dễ dàng gì, thậm chí nó còn khá mệt mỏi nữa, nhưng tôi đã không từ bỏ.

    Tôi nghĩ rằng mình sẽ trở nên cứng cáp, mạnh mẽ hơn khi đi đây đi đó để suy nghĩ về những vụ án hóc búa, hay để phá những vụ án chưa ai có thể giải được, và quả thật đúng là như vậy.

    10 năm tôi đã tự đi trên con đường của mình, 10 năm ấy là khoảng thời gian tôi thu nhặt những gì gọi là "niềm tự hào" - một thứ mà thế giới này không thể nào cướp đi được...

    Nhưng hôm nay, tôi đã bắt đầu tin vào những gì tôi từng lo lắng...

    Tôi thẫn thờ

    Cơ thể em ở đó, bị những vết dao găm sâu vào lồng ngực, màu đỏ tươi của máu, trên sàn, trên ngực em, bên hông phải, trên cổ....

    Mái tóc rối bù, dính đầy thứ chất lỏng nhớp nháp, đôi tay chứa đầy những vết xước...

    _____________

    Giờ là sáng sớm, với những làn sương vẫn còn phủ trên bầu trời.

    Tại hiện trường vụ án, tiếng ầm ĩ của những viên cảnh sát, tiếng máy ảnh chụp tanh tách, tiếng rải băng được kéo nhịp nhàng

    Trái tim tôi chậm hơn một nhịp

    Cả cơ thể trở nên nặng nề hơn, dường như không thể thở được

    Tôi từ chối tiếp nhận tất cả những gì đang hiện ra trước mắt

    "Tại sao ư?

    Tất cả lại tại chị!

    Chị hiểu không?

    Tất cả là tại chị khi chuyện này đã xảy ra"

    "Tiền bối chị ổn chứ?"

    - Jung Wheein quay sang hỏi người vẫn đang đứng thẫn thờ cạnh em - "Chị có nghe em nói từ nãy tới giờ không vậy?"

    "Ah, xin lỗi, em có thể nhắc lại được không?"

    Moon Byulyi quay sang, cố gắng tỏ ra thật bình thản - giống như những gì cô vẫn thể hiện trước những vụ án đẫm máu

    "Bọn em đã cố gắng thu thập tất cả những gì xung quanh hiện trường, nhưng không còn thứ gì xót lại cả"

    "Em cũng đã nói với anh Jungwon rồi, anh ấy bảo bọn em tìm kĩ hơn nữa và sau đó phong toả chỗ này ra.

    Em cũng đã chụp được đủ ảnh ở hiện trường.

    Nè, chị có nghe không vậy, Moon Byulyi?"

    Jung Wheein khẽ lay vai, nhưng có vẻ Byulyi không có động thái gì hết.

    Bỗng dưng, cô tiến về phía cái xác...

    "Wow, sao có thể lại tàn nhẫn với một cô gái trẻ đẹp như vậy chứ?"

    "Đừng nói những điều không cần thiết nữa và khênh cái xác này lên đi"

    Hai người cảnh sát trẻ tuổi thì thầm với nhau và không nhận ra rằng có ai đó đã đứng sau lưng họ từ lúc nào...

    Áaaa

    Vị cảnh sát nọ hét lên, anh ta bị một lực đẩy mạnh đến nỗi ngã nhào và lộn một vòng dưới đất, tất nhiên cú đẩy ấy là của Moon Byulyi

    "Tiền bối!!

    Chị đang làm cái gì vậy?

    Chị chưa bao giờ hành động kì lạ như này cả.

    Tiền bối!!"

    "Nếu chị có lý do gì thì cũng đừn--"

    Jungwon vốn đang đỡ chàng trai kia đứng dậy bỗng hét lên, anh ngỡ ngàng vì lần đầu tiên vị tiền bối mà anh luôn kính trọng bỗng có những hành xử kì lạ.

    Ban đầu là thẫn thờ, sau đó là sự mất tập trung, và cuối cùng là tiếng hét lớn đáp trả lại anh

    "Khôn hồn thì đừng có ai lại gần đây hết!"

    Byulyi quỳ gối xuống, mặt cô trông trắng bệch, đôi mắt nâu đen vô hồn

    Hãy nói với chị đây là lời nói dối đi Soojung

    Sao em lại nằm ở dưới nền đất lạnh lẽo như thế này chứ.

    Sao em lại tự ý đi ra ngoài, sao điều này lại xảy ra.

    Tại sao?

    "Nhìn này, tại sao luôn luôn là lỗi của em, tại sao lúc nào chị cũng nói em vô tâm?

    Chị đâu có biết rằng em đau đớn thế nào với những điều đó và thậm chí cách đối xử tệ bạc của chị?"

    Không, không, chị làm vậy vì chị lo lắng cho em

    "Không chị không hề lo lắng cho em, chị chỉ đang giấu diếm vì sợ.

    Em ở cạnh bên chị đủ lâu rồi và tất cả những gì em cảm thấy được là sự sợ hãi"

    .

    .

    .

    .

    "Tiền bối?

    Chị có quan hệ gì với người này sao?"

    "À"

    Những đám nhân viên xung quanh bắt đầu thì thầm to nhỏ, mặc kệ việc Moon Byulyi sẽ có thể nghe thấy

    Đó là ai vậy?

    Người thân của cô ta sao?

    Thám tử Moon thật là...

    Có vẻ như đó là một người rất quan trọng đối với cô ta...

    Chưa bao giờ thấy cô ta hành xử như này...

    Mà không phải cô ta sống một mình hả?

    "Byul ah, cả cuộc đời này, chị sẽ định giấu em đi sao?"

    "Cô ấy là một người quen tôi biết"

    Byulyi nói, giọng cô hơi run lên, để có kìm nén tất cả những cảm xúc và suy nghĩ trong đầu.

    Cô không muốn họ biết mối quan hệ của cô với em ấy...

    "Ồ vậy sao, sao chị không nói sớm hơn.

    Bọn em có thể dẹp qua một bên cho chị mà..."

    Wheein e dè nói, em cũng không hiểu điều gì đã xảy ra đối với vị đội trưởng nhóm hình sự nữa.

    Em và Jungwon nhìn nhau rồi đồng loạt thở dài

    Thật kì lạ

    ____________________

    Hôm nay, ngày 15 tháng 10, năm 20XX, trái tim của tôi lụi tàn

    ____________________
     
    [Moonsun] Eclipse
    II.


    "Nạn nhân tên là Jung Soojung, nữ, 23 tuổi, học tại trường đại học XX.

    Sáng nay lúc 5h, thi thể của nạn nhận được phát hiện ở một khu đất trống - cách căn hộ cô ấy không xa.

    Ước đoán thời gian tử vong là tầm từ 1h đến 2h"

    "Xung quanh là những toà nhà gần như bị bỏ hoang, xác của nạn nhân dù được tìm thấy ở khu đất trống nhưng đây là đường đi chung, thật kì lạ khi không có một dấu vết nào bị bỏ xót lại"

    "Kết nối duy nhất ta có được là từ người thân, bạn bè của nạn nhân ở trường đại học..."

    Bầu không khí ngày càng trở nên căng thẳng khi người đồng nghiệp của tôi cứ liên tục và liên tục nói về cái chết của Soojung

    Tôi không thể tập trung vào bất cứ việc gì

    Đống giấy tờ trên mặt bàn làm tôi giật mình quay trở lại với thực tại, tôi lại tiếp tục lắng nghe những gì ông ta nói

    Hình ảnh của cô gái nhuốm đầy máu - Jung Soojung, nó không giống với tích cách của em chút nào cả.

    Em là một cô gái ấm áp, vui vẻ, luôn tươi cười và quan tâm người khác...

    Tôi vẫn còn nhớ như in lần cuối cùng mình gặp em ấy

    ___________________

    "Ngay sau đó, ông Kim tấn công tôi.

    Vì quá bối rối, tôi chỉ đứng đực ở đó.

    Tôi không biết mọi thứ sẽ xảy ra như vậy.

    Xin lỗi vì sự mất mát, thám tử"

    Tôi đang ngồi nghe lại cuộc ghi âm với nghi phạm cuối cùng

    Bỗng dưng có tiếng mở cửa

    "Byul ah~ Em cảm thấy chóng mặt quá"

    "Soojung?

    Em đến mà không gọi trước ư...

    Chờ đã, mặt em bị làm sao vậy?!"

    "Yep, em tính gọi cho chị nhưng điện thoại em hết pin rồi...

    À vết xước này á?

    Đừng lo nó chả phải cái gì to tát đâu"

    "Em lại dây vào chuyện gì nữa vậy?"

    "Nó ổn mà, thật sự.

    Chỉ là vết bầm nhỏ thôi, có gã đàn ông cãi nhau với tụi em tại quá bar em thường tới"

    "Em nói hay quá ổng không cãi lại được nên tính tát em, nhưng mà không thành..."

    "HẢ, CÁI GÌ?!

    Em tốt hơn hết vẫn là tránh xa ra khỏi mấy tên say rượu đó, chị đã bảo em là phải cẩn thận hơn rồi cơ mà"

    "Tại sao chị lại nói thế?

    Tại sao chị lại đổ lỗi cho em khi mà gã đó mới là người gây sự trước?"

    "Thế vậy sao anh ta lại đánh nhau với bọn em?"

    "Haiz...

    Em đang có một cuộc trò chuyện vui vẻ với một bạn cùng khoa thì hắn ta đến và chửi vào mặt bọn em - chỉ vì mặt hắn dính bọt"

    "Cái bar chiết tiệt của em...

    Chúa ơi chị đã dặn em không được gây chuyện ở chốn công cộng mà?"

    "Nó còn chẳng phải lỗi của em, giờ chị trách em luôn?

    Chị phải lo lắng vì em sắp bị đánh chứ, thay vì việc đổ lỗi?"

    "Không phải, bởi vì nó nguy hiểm, cái xã hội này rất nguy hiểm, mọi người sẽ nghĩ như thế nào về chúng ta?

    Chị lo nên chị mới hành xử như vậy"

    "Chị đang lo lắng thái quá lên đó!

    Đây là lỗi của em sao?

    Nếu chị cứ tiếp tục giấu diếm thì chẳng giải quyết chuyện gì cả!"

    _______________

    Và vì lý do ngu ngốc vớ vẩn này, chúng tôi cãi nhau

    Thậm chí đến tận buổi tối ngày hôm sau

    Chỉ vì quá căng thẳng với những vụ án, chúng tôi đã dừng liên lạc, không gặp nhau.... mới chỉ một tuần?

    Tôi cứ nghĩ rằng em ấy sẽ trở về...

    Tôi sợ, thật sự rất sợ

    Tôi không còn được chạm vào mái tóc mềm mượt ấy, không được nắm bàn tay nhỏ xinh, không được nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của em nữa

    Cảm giác mỗi lần được nhìn thấy em, cảm nhận từng hơi ấm...

    Tôi gần như vỡ vụn

    Nhưng

    Tên khốn nào đó đã cướp mất em khỏi tôi - vẫn đang trốn ngoài kia, cười khẩy tôi, chế giễu tôi

    Soojung, chị thề chị sẽ bắt được tên khốn đó với chính đôi tay của mình

    Rầm

    Tiếng đập tay mạnh lên bàn, tiếng chiếc ghế xê dịch, tiếng bước chân gấp gáp và tức giận

    "Tiền bối!"

    "Này Moon Byulyi, cô đang đi đâu vậy?"

    "Thám tử Moon, đứng lại ngay"

    "Còn chần chừ gì nữa, Jungwon, Wheein, đi theo cô ta mau lên!"

    Cô bỏ qua tất cả những lời gọi đó ngoài tai, đi một mạch cho đến khi ai đó đã bắt kịp và nắm chặt lấy vai cô

    "Tiền bối, chị đang đi đâu vậy?"

    Jungwon thở hổn hển, anh không nghĩ là anh có thể đuổi theo tiếp được nữa, may là anh còn khoẻ, chứ mà để Jung Wheein đuổi thì đến mai cũng không kịp được nổi với tiền bối mất

    "Đến hiện trường vụ án"

    "Nhưng mà thông tin chưa được chuẩn bị đầy-"

    "Tôi không cần chúng"

    "Từ bây giờ tôi sẽ nhận vụ án, những ai đang không làm được tích sự gì thì đuổi thẳng cổ đi"

    "Nhưng mà còn ủy viên Kim..."

    "Tôi sẽ nói với ông ấy sau, từ giờ hãy theo sự chỉ đạo của tôi!"

    "Dạ vâng thưa tiền bối"

    "Hãy cử người đến hiện trường, cậu cũng nên đến đó và tìm hiểu mọi thứ xung quanh đang diễn ra thế nào đi, khi nào xong thì hãy đến gặp tôi"

    Jungwon gật đầu, anh dạo gần đây đã để ý kĩ hơn sắc mặt vị tiền bối của mình

    Trắng bệch, đỏ ửng, trắng bệch

    Họ tiếp tục đi trong im lặng và khi đứng trước xe của Byulyi, Jungwon mới dám mở lời

    Anh tuy rất yêu quý và kính trọng vị tiền bối của mình, nhưng việc cứ để Moon Byulyi tung hoành như vậy sẽ ảnh hưởng tới công việc anh không ít, và nhất là đối với ông già đầu hói đeo kính bụng phệ đó...

    "Nhưng mà tiền bối, em sẽ thật sự rơi vào rắc rối nếu ủy viên Kim...."

    "Tôi sẽ lo chuyện đó, việc của cậu là làm theo lời tôi nói, chỉ có vậy thôi"

    Byulyi mở cánh xe oto và bước vào, khởi động xe

    Jungwon thở dài thườn thượt, anh nghĩ khi mình quay lại phòng họp kia thì chắc sẽ phải nghe vị cấp trên 'đáng kính' quở trách liên hồi.

    Thôi trách ai thì trách chứ sự cứng đầu của Moon Byulyi là điều anh không thể trách nổi

    "Chị sẽ đến buổi khám nghiệm tử thi chứ, tiền bối?"

    - Jungwon cố níu kéo thêm một tí nữa

    "Tôi sẽ đến"

    Byulyi tỏ ra thật bình tĩnh, cô biết nếu gấp gáp bây giờ thì sẽ gặp những chuyện không mong muốn, phải thật chuyên nghiệp, Moon Byulyi

    "Vậy thì chị đi cẩn thận"

    Chẳng nói chẳng rằng, cô bẻ tay lái và phi ra khỏi bãi đỗ xe, hoà vào dòng người tấp nấp, trong lòng bộn bề những cảm xúc.

    Mình sẽ không bỏ lỡ bất cứ một tích tắc nào

    Bấy giờ Jung Wheein bé nhỏ mới có thể bắt kịp được với hai người kia, mặt em đỏ ứng còn chán lấm tấm mồ hôi.

    "Em đã bỏ lỡ cái gì rồi?"

    "Chẳng có gì ngoài sự cáu kỉnh đến lạ thường"

    Anh nhún vai nói, tốt hơn hết là anh nên nghe theo lời của tiền bối nếu không muốn gây hoạ vào thân

    "Chúng ta cần phải bắt đầu làm việc thôi Jung Wheein, em hãy gọi cho cả Hyejin nữa để bảo em ấy chuẩn bị đi"
     
    Back
    Top Dưới