Cập nhật mới

Khác Mộng Ngục

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400740895-256-k428809.jpg

Mộng Ngục
Tác giả: NhiNguyn017903
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi màn đêm buông xuống, giấc mộng hóa thành ngục tù.

Một trò chơi quỷ dị bất ngờ mở ra, đưa người sống vào những ác mộng khủng khiếp.

Ở đó, mỗi phó bản là một thế giới chết chóc.

Muốn sống sót, chỉ có thể bước từng bước giữa bóng tối, giải mã chân tướng, đối diện quái vật, và vượt qua tuyệt vọng.

Tô Hoài Nam - một sinh viên đại học bình thường, chỉ vì một lần đánh giá ba sao trò chơi, đã bị lôi kéo vào vòng xoáy khủng bố này.

Từ phó bản đầu tiên [Tội đồ lớp A4], hắn phải chứng kiến bạn học hóa thành bóng đen, phải đối diện sát nhân máu lạnh, và phải dùng hết trí tuệ lẫn dũng khí để sống sót.

Nhưng... mỗi phó bản chỉ là một mảnh nhỏ trong "Mộng Ngục".

Còn kẻ thật sự điều khiển tất cả... vẫn đang nhìn hắn từ nơi sâu trong bóng tối.



unlimitedstream​
 
Mộng Ngục
Chương 1


Ánh sáng vàng gắt từ cửa sổ tràn vào, làm Tô Hoài Nam nhức nhối nhắm tịt mắt.

Cậu mở rồi lại nhắm, lặp đi lặp lại mấy lần mới miễn cưỡng thích nghi được.

Khi tầm nhìn dần rõ, cảnh tượng đầu tiên lọt vào mắt khiến da đầu Tô Hoài Nam tê rần—

Một cái bóng đen đang đứng ngay sát mép giường.

Nó thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cậu.

Không có mắt, không có mũi miệng, cả cơ thể giống như bị bôi bằng mực đặc, chỉ phác họa ra hình dáng mơ hồ của một người.

“...Này.”

Âm thanh khàn khàn, rít gãy, như ai đó đang cố kéo giọng nói từ loa hỏng.

Nó đang gọi cậu.

Tô Hoài Nam không nhúc nhích.

Tim đập dồn dập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Đúng lúc này—

Căn phòng vang lên giọng máy móc, trơ lạnh, không phát ra từ miệng cái bóng mà từ chính bốn bức tường xung quanh:

“Chào mừng người chơi [Tô Hoài Nam] đến với phó bản [Tội đồ lớp A4].

Sau phản hồi của bạn về vấn đề đồ họa, chúng tôi đã nhanh chóng sửa chữa…”

Âm thanh khô khốc đứt đoạn như kim loại cạ vào thủy tinh.

Nó lặp đi lặp lại, thao thao bất tuyệt về “đánh giá ba sao” và “đồ họa cải tiến”.

Bóng đen vẫn đứng đó, không rời mắt khỏi Tô Hoài Nam, tựa như chẳng nghe thấy hệ thống.

Khi tiếng máy móc cuối cùng im bặt, cái bóng mới lại cúi thấp đầu hơn, bàn tay lạnh lẽo thò ra, nắm chặt lấy tay trái Tô Hoài Nam:

“…Hoài Nam?

Hoài Nam, cậu tỉnh chưa?

Cậu… sợ tớ sao?”

Tô Hoài Nam cố kìm tiếng hét, toàn thân cứng ngắc.

Lạnh buốt từ cánh tay bị nắm truyền thẳng vào tim.

“…Hoài Nam?

Cậu sợ tớ sao?

Cậu—”

Nó chưa kịp nói hết câu, Hoài Nam đã phản xạ điên cuồng, giật mạnh cánh tay về, phóng xuống giường.

Bàn chân vừa chạm đất, cậu lao thẳng về phía toilet.

“Ầm!”

Cửa phòng tắm bị đóng sập lại.

Hoài Nam áp chặt lưng vào cánh cửa, cả người run rẩy như muốn sụp xuống.

Tiếng “xẹc xẹc” lách tách vẫn vang lên mơ hồ bên ngoài, nhưng bóng đen không hề đập cửa xông vào.

Nó chỉ đứng đó, im lìm.

Tô Hoài Nam gần như nghiến nát hàm răng, ngẩng đầu nhìn vào gương treo trên bồn rửa.

Hình ảnh phản chiếu khiến chính cậu cũng phải lạnh sống lưng.

Đôi mắt đỏ ngầu tơ máu, ánh nhìn tán loạn.

Da mặt tái nhợt, mồ hôi túa ra như vừa bị kéo từ nước sôi bỏng rẫy.

Cả cơ thể chẳng khác nào con mèo nhỏ bị dồn ép vào góc tường, lông dựng đứng, sẵn sàng cào xé.

Tô Hoài Nam cắn chặt môi, ép mình hít thở sâu.

Một, hai, ba…

Cậu kề tai sát cửa, lắng nghe.

Ngoài kia đã im ắng.

May mắn, nó rời đi rồi.

Nhưng vì sao?

Không ai biết.

Tô Hoài Nam không dám truy cứu, cũng không muốn thử vận may lần thứ hai.

Nếu cái thứ kia quay lại… có lẽ nó sẽ không bỏ qua nữa.

Cậu ép nhịp tim bình ổn, rửa mặt qua loa, rồi lảo đảo bước ra ngoài.

Phòng ký túc xá hiện ra dưới ánh sáng trắng mờ.

Bốn bức tường dán chằng chịt giấy note, đề cương, thời khóa biểu.

Tủ gỗ xếp ngay ngắn cuối phòng, giống như bất kỳ ký túc xá học sinh nào.

Nhưng càng bình thường, Tô Hoài Nam càng thấy quỷ dị.

Nếu là người khác, chắc chắn họ sẽ lục tung tủ tìm manh mối.

Nhưng Tô Hoài Nam không.

Cậu bước thẳng đến tờ thời khóa biểu được dán ngay cạnh giường.

“Thời khóa biểu bắt đầu sử dụng từ ngày _ tháng _ năm _

Trường Trung học Phổ thông Vĩnh Hưng”

“Chết tiệt…”

Tô Hoài Nam thì thào.

Tim lại đập hỗn loạn.

Nơi này—giống hệt phó bản đầu tiên cậu từng chọn khi tải trò chơi [Mộng Ngục].

Vài tiếng trước, cậu vẫn còn là sinh viên đại học năm cuối, thong thả ôn tập luận văn.

Vài tiếng trước, cậu chỉ tiện tay tải trò chơi này về, mở thử trong lúc rảnh rỗi.

Vài tiếng trước, cậu còn bực mình gửi đánh giá ba sao, mắng đồ họa quá tệ, game lại hay văng.

Vậy mà giờ đây, cậu bị nuốt trọn vào chính trò chơi ấy.

Hoài Nam siết chặt tờ thời khóa biểu, cắn răng đọc.

“Tiết Toán bắt đầu… hôm nay còn có Văn nữa…”

Đã không còn đường lui.

Nếu không muốn chết, cậu chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo kịch bản phó bản.

Nghĩ vậy, Hoài Nam nhét tập vở vào cặp, bỏ qua bữa sáng, cắm đầu chạy xuống cầu thang.

Tầng sáu.

Tầng năm.

Tầng bốn…

“May quá, không có chuyện gì—”

Lời còn chưa dứt, vừa bước ra khỏi cửa ký túc, cả thế giới trước mắt liền vặn xoắn.

Không gian méo mó, quay cuồng, như bị bàn tay khổng lồ bóp nát rồi nhào trộn lại.

Khi mặt đất dưới chân ổn định trở lại, Hoài Nam suýt nôn thốc nôn tháo.

Cậu chống tay xuống sàn, mồ hôi lạnh ròng ròng.

Đập vào mắt cậu—

Một phòng học.

Bàn ghế ngay ngắn, bục giảng trống không, ánh sáng trắng chết chóc phủ kín.

Và xung quanh cậu, từng cái bóng đen lặng lẽ quay đầu, đồng loạt nhìn sang.

Hàng chục ánh mắt rỗng tuếch, lạnh lẽo.

Chúng đều là…

“bạn cùng lớp” của A4.
 
Mộng Ngục
Chương 2


Trước mặt Tô Hoài Nam là vô số bóng đen quỷ dị, chính là đám sinh vật cậu từng chạm mặt cách đây không lâu.

Hốc mắt sâu thẳm của chúng rỉ ra thứ chất lỏng đục ngầu, vừa giống lệ vừa giống máu bẩn, từng giọt chảy xuống khuôn mặt mờ nhòe, khiến cho dáng vẻ của chúng càng thêm đáng sợ.

Giữa đám hình thù quái dị ấy, vẫn lác đác vài kẻ mang diện mạo con người.

Họ giống Tô Hoài Nam, vẫn giữ được hình dáng, nhưng cả người run lẩy bẩy, như chỉ cần thêm một hơi thở nữa là sẽ sụp đổ.

Chỉ có ba người là ngoại lệ, và lạ thay, cả ba đều là nữ sinh.

Tô Hoài Nam nheo mắt, liếc về phía bảng tên trên ngực họ: Chu Vãn Khanh, Triệu Thanh Du, và Chương Tử Vy.

Người cuối cùng có vẻ khác biệt so với hai người còn lại.

Chu Vãn Khanh cùng Triệu Thanh Du ngồi cạnh nhau, vừa thì thầm vừa cười khẽ, dường như không hề để ý đến bầy quỷ đang chen chúc sát bên.

Trong mắt họ, cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào chuyện thường ngày.

Trái lại, Chương Tử Vy lại im lặng, ánh mắt sắc lạnh quét khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người Tô Hoài Nam.

Khoảnh khắc bị bắt gặp, tim Tô Hoài Nam khựng lại.

Toàn thân căng cứng, cậu suýt cắn vào lưỡi mình.

“Em kia, còn chưa mau về chỗ ngồi?”

Giọng nói vang lên từ cửa lớp.

Tô Hoài Nam thở phào, nghĩ thầm giáo viên đến cứu mình, bằng không cậu sẽ bị bầy quỷ nuốt chửng bởi ánh nhìn đen ngòm kia mất.

Nhưng ngay sau đó, cậu lại cứng người.

Khuôn mặt của nữ giáo viên chẳng có mắt, chẳng có mũi, chỉ có một cái miệng ngoác dài đến mang tai.

“Về chỗ.

Nhanh.”

Cơn lạnh chạy dọc sống lưng, Tô Hoài Nam nuốt khan một ngụm nước bọt, vội lao xuống chiếc ghế trống bên cạnh Chương Tử Vy.

Đứng trước mặt cô giáo này còn đáng sợ hơn cả việc ngồi cạnh quỷ.

Ngồi xuống ghế rồi mà Tô Hoài Nam vẫn thấy gáy mình lạnh toát.

Cậu cúi đầu, giả bộ mở vở, bút lạch cạch vài nét, nhưng mắt thì cứ liếc ra xung quanh.

Đám bóng đen ấy… rốt cuộc là thứ gì?

Bên ngoài thì chẳng khác gì người, nhưng hốc mắt đen ngòm, thứ nước chảy ra như bùn lầy, bẩn thỉu đến mức nhìn thôi cũng thấy buồn nôn.

Vậy mà chúng vẫn trò chuyện, cười nói như học sinh bình thường.

Giống hệt bọn NPC trong game… nhưng, ở đây lại kỳ lạ hơn.

Chỉ có vài người không giống chúng.

Trong đó nổi bật nhất là Chu Vãn Khanh, Triệu Thanh Du, rồi Chương Tử Vy.

Khác biệt quá rõ.

Một bên là bầy rối bị dây vô hình giật lên giật xuống.

Một bên lại thở, cử động, run rẩy, chân thật đến mức khó phủ nhận.

Nhưng cái đáng sợ nhất là khi nhớ lại cốt truyện game, mọi thứ chẳng hề trùng khớp.

Trong kịch bản cũ, Chu Vãn Khanh là quỷ, kẻ giết sạch cả tầng ký túc.

Giờ thì trước mắt cậu chỉ có một nữ sinh như bao người.

Thế thì… cái nào mới là thật?

Tô Hoài Nam rũ mắt xuống, mấy ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn.

Nếu phó bản đã bị thay đổi, vậy thì bất cứ ai cũng có thể trở thành “quái vật kế tiếp”.

Bao gồm cả những người trông có vẻ vô hại nhất.

Ý nghĩ đó khiến cậu lạnh sống lưng.

“Hôm nay chúng ta sẽ học Chuyện chức phán sự đền Tản Viên của Nguyễn Dữ.”

Giọng nữ giáo viên vang lên, nhấn nhá từng từ, khô khốc như tiếng kim loại cọ vào nhau.

“Các em...

đã bao giờ nghĩ... nếu phán sự của đền Tản Viên đứng ngay trong lớp học này... thì hắn sẽ phán xử ai đầu tiên?”

Âm thanh vừa dứt, cả đám bóng đen đồng loạt rì rầm, những tiếng cười khục khục len lỏi khắp gian phòng, sau đó tất cả ánh mắt đều xoáy vào Chu Vãn Khanh.

Chu Vãn Khanh run bần bật, tay siết chặt đến trắng bệch.

Cô mấp máy môi, khẽ thốt ra hai chữ gần như không nghe nổi:

“Tất cả...”

Triệu Thanh Du nghiêng đầu: “Vãn Khanh, cậu nói gì thế?

Tớ nghe không rõ.”

“Không có gì... chỉ là mấy hôm nay lạnh quá, mặc áo khoác rồi mà vẫn run.”

“Vậy để tớ xin cô tắt bớt quạt.”

Triệu Thanh Du đứng lên, bước đến bục giảng.

Cô giáo không ngăn cản, chỉ đứng im, đôi môi ngoác dài khẽ mấp máy như đang cười.

Thanh Du tắt một chiếc quạt, không khí trong lớp lập tức đặc quánh lại.

Ngồi dưới, Tô Hoài Nam bất giác rùng mình.

Trong mắt cậu, Triệu Thanh Du như một kẻ liều mạng, dám tiến sát thứ quỷ khủng khiếp kia.

Còn Chu Vãn Khanh thì quá mờ nhạt, không hề giống “con quỷ diệt sạch tầng sáu ký túc xá” như kịch bản trong game.

...

Giờ giải lao đến, tiếng xì xầm nổi lên dồn dập.

Bầy bóng đen thi nhau chế nhạo, xoáy thẳng vào mối quan hệ giữa Chu Vãn Khanh và Triệu Thanh Du.

Giọng nói của chúng rít qua kẽ răng, dính đặc như bùn.

“Đồng tính... thật ghê tởm...”

“Cái loại áp lực học hành rồi sinh ra ảo tưởng tình cảm ấy mà...”

Triệu Thanh Du vẫn bình thản, nhưng Chu Vãn Khanh thì sắc mặt trắng bệch.

Cái ghế dưới cô bỗng gãy rầm một tiếng, cả người ngã ngửa ra, đầu đập xuống bàn, máu loang đỏ một mảng.

“Haha...”

“Hahaha...”

“Đáng đời...”

Tiếng cười giễu cợt vang khắp phòng.

Một bóng đen vỗ vai Mễ Nhi, cô gái ngồi gần Chu Vãn Khanh nhất.

Trên mặt Mễ Nhi vẫn còn vẻ sợ hãi, nhưng đôi môi lại gượng ép nhếch cười theo bầy quỷ.

Ngay sau đó, một vài “người” khác cũng đứng lên hùa theo, lời lẽ nhọn hoắt, độc địa, từng câu như lưỡi dao đâm thẳng vào lồng ngực Vãn Khanh.

Cô vốn không khóc khi bị thương, nhưng giờ đây, nước mắt lại tràn xuống ào ạt.

“Còn các cậu thì sao?”

Bầy quỷ đồng loạt ngoái đầu, nhìn sang Tô Hoài Nam và Chương Tử Vy.

"Không thấy ghê tởm sao?

Không thấy các cậu bày tỏ thái độ gì."

“Phiền phức, mất thời gian.”

Chương Tử Vy từ đầu im lặng, cuối cùng cũng mở miệng.

Giọng cô dửng dưng, lạnh lẽo đến mức khiến bóng đen cũng khựng lại.

“Ồ, cậu cũng thấy phiền à?”

Một tên cười hì hì.

“Tớ cũng vậy.

Nhỏ đồng tính xấu xí đó cứ lẽo đẽo bám lấy lớp trưởng, nhìn là biết khó chịu rồi.”

Chúng cười khanh khách, toan nói thêm, nhưng Chương Tử Vy bỗng quay sang, đôi mắt tối sầm lại.

“Không.”

“...?”

“Mi mới phiền.”

Cả căn phòng lặng đi, tiếng cười tắt ngấm.
 
Back
Top Bottom