Trước mặt Tô Hoài Nam là vô số bóng đen quỷ dị, chính là đám sinh vật cậu từng chạm mặt cách đây không lâu.
Hốc mắt sâu thẳm của chúng rỉ ra thứ chất lỏng đục ngầu, vừa giống lệ vừa giống máu bẩn, từng giọt chảy xuống khuôn mặt mờ nhòe, khiến cho dáng vẻ của chúng càng thêm đáng sợ.
Giữa đám hình thù quái dị ấy, vẫn lác đác vài kẻ mang diện mạo con người.
Họ giống Tô Hoài Nam, vẫn giữ được hình dáng, nhưng cả người run lẩy bẩy, như chỉ cần thêm một hơi thở nữa là sẽ sụp đổ.
Chỉ có ba người là ngoại lệ, và lạ thay, cả ba đều là nữ sinh.
Tô Hoài Nam nheo mắt, liếc về phía bảng tên trên ngực họ: Chu Vãn Khanh, Triệu Thanh Du, và Chương Tử Vy.
Người cuối cùng có vẻ khác biệt so với hai người còn lại.
Chu Vãn Khanh cùng Triệu Thanh Du ngồi cạnh nhau, vừa thì thầm vừa cười khẽ, dường như không hề để ý đến bầy quỷ đang chen chúc sát bên.
Trong mắt họ, cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào chuyện thường ngày.
Trái lại, Chương Tử Vy lại im lặng, ánh mắt sắc lạnh quét khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người Tô Hoài Nam.
Khoảnh khắc bị bắt gặp, tim Tô Hoài Nam khựng lại.
Toàn thân căng cứng, cậu suýt cắn vào lưỡi mình.
“Em kia, còn chưa mau về chỗ ngồi?”
Giọng nói vang lên từ cửa lớp.
Tô Hoài Nam thở phào, nghĩ thầm giáo viên đến cứu mình, bằng không cậu sẽ bị bầy quỷ nuốt chửng bởi ánh nhìn đen ngòm kia mất.
Nhưng ngay sau đó, cậu lại cứng người.
Khuôn mặt của nữ giáo viên chẳng có mắt, chẳng có mũi, chỉ có một cái miệng ngoác dài đến mang tai.
“Về chỗ.
Nhanh.”
Cơn lạnh chạy dọc sống lưng, Tô Hoài Nam nuốt khan một ngụm nước bọt, vội lao xuống chiếc ghế trống bên cạnh Chương Tử Vy.
Đứng trước mặt cô giáo này còn đáng sợ hơn cả việc ngồi cạnh quỷ.
Ngồi xuống ghế rồi mà Tô Hoài Nam vẫn thấy gáy mình lạnh toát.
Cậu cúi đầu, giả bộ mở vở, bút lạch cạch vài nét, nhưng mắt thì cứ liếc ra xung quanh.
Đám bóng đen ấy… rốt cuộc là thứ gì?
Bên ngoài thì chẳng khác gì người, nhưng hốc mắt đen ngòm, thứ nước chảy ra như bùn lầy, bẩn thỉu đến mức nhìn thôi cũng thấy buồn nôn.
Vậy mà chúng vẫn trò chuyện, cười nói như học sinh bình thường.
Giống hệt bọn NPC trong game… nhưng, ở đây lại kỳ lạ hơn.
Chỉ có vài người không giống chúng.
Trong đó nổi bật nhất là Chu Vãn Khanh, Triệu Thanh Du, rồi Chương Tử Vy.
Khác biệt quá rõ.
Một bên là bầy rối bị dây vô hình giật lên giật xuống.
Một bên lại thở, cử động, run rẩy, chân thật đến mức khó phủ nhận.
Nhưng cái đáng sợ nhất là khi nhớ lại cốt truyện game, mọi thứ chẳng hề trùng khớp.
Trong kịch bản cũ, Chu Vãn Khanh là quỷ, kẻ giết sạch cả tầng ký túc.
Giờ thì trước mắt cậu chỉ có một nữ sinh như bao người.
Thế thì… cái nào mới là thật?
Tô Hoài Nam rũ mắt xuống, mấy ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn.
Nếu phó bản đã bị thay đổi, vậy thì bất cứ ai cũng có thể trở thành “quái vật kế tiếp”.
Bao gồm cả những người trông có vẻ vô hại nhất.
Ý nghĩ đó khiến cậu lạnh sống lưng.
“Hôm nay chúng ta sẽ học Chuyện chức phán sự đền Tản Viên của Nguyễn Dữ.”
Giọng nữ giáo viên vang lên, nhấn nhá từng từ, khô khốc như tiếng kim loại cọ vào nhau.
“Các em...
đã bao giờ nghĩ... nếu phán sự của đền Tản Viên đứng ngay trong lớp học này... thì hắn sẽ phán xử ai đầu tiên?”
Âm thanh vừa dứt, cả đám bóng đen đồng loạt rì rầm, những tiếng cười khục khục len lỏi khắp gian phòng, sau đó tất cả ánh mắt đều xoáy vào Chu Vãn Khanh.
Chu Vãn Khanh run bần bật, tay siết chặt đến trắng bệch.
Cô mấp máy môi, khẽ thốt ra hai chữ gần như không nghe nổi:
“Tất cả...”
Triệu Thanh Du nghiêng đầu: “Vãn Khanh, cậu nói gì thế?
Tớ nghe không rõ.”
“Không có gì... chỉ là mấy hôm nay lạnh quá, mặc áo khoác rồi mà vẫn run.”
“Vậy để tớ xin cô tắt bớt quạt.”
Triệu Thanh Du đứng lên, bước đến bục giảng.
Cô giáo không ngăn cản, chỉ đứng im, đôi môi ngoác dài khẽ mấp máy như đang cười.
Thanh Du tắt một chiếc quạt, không khí trong lớp lập tức đặc quánh lại.
Ngồi dưới, Tô Hoài Nam bất giác rùng mình.
Trong mắt cậu, Triệu Thanh Du như một kẻ liều mạng, dám tiến sát thứ quỷ khủng khiếp kia.
Còn Chu Vãn Khanh thì quá mờ nhạt, không hề giống “con quỷ diệt sạch tầng sáu ký túc xá” như kịch bản trong game.
...
Giờ giải lao đến, tiếng xì xầm nổi lên dồn dập.
Bầy bóng đen thi nhau chế nhạo, xoáy thẳng vào mối quan hệ giữa Chu Vãn Khanh và Triệu Thanh Du.
Giọng nói của chúng rít qua kẽ răng, dính đặc như bùn.
“Đồng tính... thật ghê tởm...”
“Cái loại áp lực học hành rồi sinh ra ảo tưởng tình cảm ấy mà...”
Triệu Thanh Du vẫn bình thản, nhưng Chu Vãn Khanh thì sắc mặt trắng bệch.
Cái ghế dưới cô bỗng gãy rầm một tiếng, cả người ngã ngửa ra, đầu đập xuống bàn, máu loang đỏ một mảng.
“Haha...”
“Hahaha...”
“Đáng đời...”
Tiếng cười giễu cợt vang khắp phòng.
Một bóng đen vỗ vai Mễ Nhi, cô gái ngồi gần Chu Vãn Khanh nhất.
Trên mặt Mễ Nhi vẫn còn vẻ sợ hãi, nhưng đôi môi lại gượng ép nhếch cười theo bầy quỷ.
Ngay sau đó, một vài “người” khác cũng đứng lên hùa theo, lời lẽ nhọn hoắt, độc địa, từng câu như lưỡi dao đâm thẳng vào lồng ngực Vãn Khanh.
Cô vốn không khóc khi bị thương, nhưng giờ đây, nước mắt lại tràn xuống ào ạt.
“Còn các cậu thì sao?”
Bầy quỷ đồng loạt ngoái đầu, nhìn sang Tô Hoài Nam và Chương Tử Vy.
"Không thấy ghê tởm sao?
Không thấy các cậu bày tỏ thái độ gì."
“Phiền phức, mất thời gian.”
Chương Tử Vy từ đầu im lặng, cuối cùng cũng mở miệng.
Giọng cô dửng dưng, lạnh lẽo đến mức khiến bóng đen cũng khựng lại.
“Ồ, cậu cũng thấy phiền à?”
Một tên cười hì hì.
“Tớ cũng vậy.
Nhỏ đồng tính xấu xí đó cứ lẽo đẽo bám lấy lớp trưởng, nhìn là biết khó chịu rồi.”
Chúng cười khanh khách, toan nói thêm, nhưng Chương Tử Vy bỗng quay sang, đôi mắt tối sầm lại.
“Không.”
“...?”
“Mi mới phiền.”
Cả căn phòng lặng đi, tiếng cười tắt ngấm.