Cập nhật mới

Khác Mộng Nàng Kiều

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
102801927-256-k603825.jpg

Mộng Nàng Kiều
Tác giả: VanVo55
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện xưa về một mỹ nữ hư vinh, suốt ngày nằm mơ được làm bà vương, bà chúa...

Có một ngày lại đụng trúng phải ông vương của đời mình.

Warning: nữ chính thuộc tuýp thích làm đỏm, mê hư vinh, tự sướng nặng, là dạng nữ phụ kinh điển thường gặp trong mấy quyển ngôn tình cổ đại. 😀

Nữ phụ... khỏi nói, y chang nữ chính ngôn tình. 😀

Nói chung, truyện đề cao cái ác, có khả năng gây lệch lạc tư tưởng, cần suy nghĩ trước khi đọc. 😀



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
Mộng Nàng Kiều
I


"Kiều sắc khuynh Thanh, Oanh tài bá Nghệ."

Cụ ông phe phẩy quạt mo bật cười khà khà, lộ ra hàm răng thâm đen bóng bẩy, búi tó bạc phơ theo mỗi nhịp quạt lại run rẩy đung đưa như sắp bung ra, cuối cùng vẫn ngoan cố quấn lấy nếp mây như đang gắng giữ cái thế người hay cho cụ già luống tuổi.

"Thấy không, ngồi ở sau mấy lớp mành tre góc đó, chính là nàng Oanh nổi danh kỳ nữ xứ Nghệ, thi phú văn tài sợ rằng còn vượt xa bọn sĩ tử mài vẹt cặp mông trong Quốc Tử Giám.

Mấy bức liễn Tết nhà ông xã làng tôi đều là do chính tay cô ấy viết tặng, nghe nói đức ông Quận công phủ Hà đòi bỏ ra hơn ba trăm quan tiền mà ông xã tôi chẳng nỡ bán đi đâu đấy."

"Quý vậy cơ đấy?" thiếu niên áo vải tròn mắt, làn mi chớp nhẹ như cánh bướm đầu xuân.

"Cụ có nói ngoa không ạ?"

Cụ ông gật đầu cười xòa.

"Thật như vàng!

Kẻ sĩ hâm mộ tài hoa của nàng Oanh nhiều vô số kể.

Cậu xem, số đàn ông đổ xô về cái mảnh đất khỉ ho cò gáy này trong những hôm nay hết một nửa là vì thị đấy!"

"Ôi... oai thế cơ ạ?

Thế mà thầy u cháu cứ bảo Ấp Trào lúc này đông như thế là vì Tam Nguyên Vương sắp sửa hạ cố thăm ông đồ Nhuệ trên huyện cơ."

"Thì tôi nói cũng có sai đâu nào.

Thanh Nghệ nhị nữ đều chẳng đến đây vì ông vương đấy hay sao?

Đến rồi mới kéo theo ong bướm tứ bề đấy!

Cậu xem, cái người vận áo gấm thanh thủy ấy chính là con ông Tả Thị Lang họ Cao, cậu trai bên cạnh là con ông Đông các đại học sĩ họ Lâm, ngối ở bàn đối diện họ là cháu ông Thiếu sư họ Viễn, em trai bà Thục phi, con ông Tuyên phủ sứ Yên Trị..."

Thiếu niên tròn mắt.

"Sao ai cụ cũng biết thế ạ?"

"Các ông ấy chưa đến thì đám tôi tớ đã gióng trống rêu rao khắp huyện, ai mà chẳng biết chứ."

Thiếu niên mỹ mạo gật gù, mặt bừng lên sự khấp khởi trẻ nhỏ, ánh nhìn loe lóe chao liệng khắp lầu gác ra vẻ tìm tòi.

Cụ ông thấy thằng bé thân người cú nhấp nhổm không yên, sợ bọn người sang kẻ quý chú ý, vội vã chộp vai cậu bé kéo lại.

"Ấy ấy, cậu trẻ, cậu tìm ai thì cứ hỏi tôi, đừng cứ lổm nhổm kẻo bị chủ quán họ đuổi xuống lầu, thế là hết được xem việc nhộn đấy...!"

"Cụ ơi, chẳng phải cụ bảo Thanh Nghệ nhị nữ đều ở cả đây sao ạ?

Kia là cô Oanh xứ Nghệ rồi, thế còn nàng Kiều đất Thanh đâu?"

Cụ già tóc bạc toan mở miệng đáp thì đột nhiên im bặt, mắt nhướn to dõi về phía sau cậu trai đối diện mình.

Thấy không chỉ cụ là người duy nhất bị kẻ mới đến sau lưng mình thu hút sự chú ý, thiếu niên thầm đoán đối tượng hẳn là mỹ nhân tuyệt sắc tên Kiều kia, vội vã ngoái đầu căng mắt.

Bước từ dưới lầu lên là một cô gái trong xiêm áo màu lam, nét mày dịu dàng, sóng mắt loang loáng, mũi thanh môi hồng, đúng là một giai nhân tú lệ.

Nhưng cùng lắm cũng chỉ đẹp bằng Phạm Yến Oanh mà thôi, cớ gì danh tiếng về nhan sắc còn nổi trội hơi cả vị tài nữ xứ Nghệ nọ?

Ngay cả vị trí trong lời truyền miệng trứ danh kia cũng trước nàng Oanh?

Thiếu nữ xinh đẹp xoay người, đầu hơi cúi, hai tay vươn ra đỡ một người đầu đội nón quai thao có quây mành đang ung dung bước lên.

Không gian nhốn nháo chẳng mấy chốc đã im lặng như tờ, gió ngoài hiên như có bàn tay vô hình bắt lùa vào gian quán rộng mở.

Rèm trúc đong đưa, mành the phơ phất, vô tình để lộ nét mày xuân sơn họa trên làn da ngọc ngà.

Trong một khắc, cả gian lầu dường như nín thở.

Gió lặng, mành yên, chốn thần tiên lại bị kéo tuột về miền xa thẳm.

Đâu đó vẳng lại âm thanh thở dài đầy nuối tiếc.

"Tiên nữ giáng trần..."

Thiếu niên là người tỉnh lại đầu tiên, ngó dọc liếc ngang thấy đàn ông ngồi đây người nào người nấy vẫn còn chìm trong mê đắm thì mỉm cười bất đắc dĩ, bất giác bị một hình dáng ung dung uống chè nơi góc lầu kéo về sự chú ý.

Thấy người đàn ông tuấn tú này không hề bị ảnh hưởng bới vẻ đẹp kinh tâm động phách kia, gương mặt thiếu niên liền hiện lên vẻ tán thưởng,

"Ái chà chà, cái danh mỹ nhân tuyệt sắc quả là chẳng ngoa," cụ ông bên cạnh thiếu niên cuối cùng cũng mở miệng.

"Cậu xem, chỉ là một góc mặt cũng đủ làm từ già đến trẻ điêu đứng rồi."

Thiếu niên cười nhẹ, mắt híp lại cầm một miếng mứt bỏ vào miệng.

"Đây gọi là nửa ẩn nửa hiện dụ người đảo điên đấy cụ ạ.

Cụ xem, thị đã đeo mành lên đầu ra vẻ muốn giấu dung mạo, thế mà gương mặt vừa nãy vô tình bị gió lộ ra lại được trang điểm kỹ càng, chứng tỏ cái nón mành kia chẳng qua chỉ là đạo cụ để tăng phần hấp dẫn thôi cụ ạ, từ đầu thị đã muốn để cho các cậu con quan chỗ này chiêm ngưỡng dung nhan rồi."

Nói đến đây thì đôi mắt không tự chủ lại lướt qua gã đàn ông đẹp mã ban nãy, thấy khóe môi người đó hơi nhếch.

Biết hắn phản ứng như thế có lẽ là đồng tình với lời vừa rồi của mình, thiếu niên thấy tim chợt nảy lên một cái.

Mắt dời đến tiếp tục quan sát mỹ nhân xứ Thanh, thiếu niên chống cằm mỉm cười nhìn cảnh tượng náo nhiệt đương diễn ra trước mặt.

Hết cậu này đến ông kia đua nhau ùa lên giới thiệu bản thân với Thị Kiều, thậm chí một hồi sau còn cự nhau vì ai cũng muốn mời cô nàng về bàn mình dùng nước.

Cuối cùng, mỹ nhân vì không muốn can qua xảy ra, yểu điệu cầu xin các cậu cho đến ngồi cùng cô Oanh xứ Nghệ.

Đệ nhất mỹ nữ ngồi với đệ nhất tài nữ, còn cái chi mà dị nghị?

Thế là cả đám đàn ông đều yên tĩnh trở lại, chỉ là thỉnh thoảng lại phóng về nhị nữ những ánh nhìn đầy ao ước, đắm say.

Thiếu niên nhếch mép đầy khinh thường, thầm mắng đúng là một đám phàm phu tục tử.

Còn Thị Kiều kia thì càng vẽ vời, đã vào đến đây cũng chẳng chịu tháo xuống mũ mạng, cứ giữ nguyên bộ dáng thần bí đó ngồi chuyện trò cùng Thị Oanh.

Đàn bà đẹp thời cổ đại thật là màu mè quá đỗi.

Thiếu niên chờ cả buổi mà cũng chẳng thấy kịch tuồng mà mình mong đợi có gì mới mẻ hay ho, chán nản xuống lầu toan mướn xe bò lên huyện, xem ra những tình tiết cổ đại đầy kịch tính trong tiểu thuyết cũng chẳng dễ mục kích như cậu mong chờ, chi bằng về nhà leo cây đá gà cho rãnh nợ.

Ai ngờ đương lúc kỳ kèo giá cả với lão chủ xe bò, bỗng đâu có một thằng hầu chạy đến thưa chủ nó muốn cho cậu đi nhờ, mắt thiếu niên sáng lên khi nhận ra đối phương chính là người đàn ông tuấn tú trên gác ban nãy, lập tức vui vẻ đồng ý.

Thấy thiếu nữ cải nam trang sảng khoái leo lên xe ngựa của mình, gã đàn ông không khỏi giật mình nhìn nàng kỹ hơn vài cái.

Cô gái có cái lá gan cũng to phết, người qua đường chưa quen biết mà đã nhảy phốc lên xe người ta, còn hớn hở tươi cười thế kia, không biết nên nói là quá tự tin vào lớp vỏ cải trang mong manh của mình hay quá thật tình nên đâm dại đây...

Vốn dĩ chỉ là thằng Nhị thấy chủ có vẻ chú ý đến người nên tự ý lại làm quen thay chủ, cậu thấy nó làm việc ngớ ngẩn, buồn cười nên để mặc chờ xem hài kịch, nào ngờ cô nàng kia đồng ý thật.

Tưởng đâu cái sự lạ chỉ dừng ở đấy, chẳng ngờ không bao lâu lại có đích thân cặp chủ tớ mỹ nữ xứ Thanh đến xin đi nhờ lên huyện vì cáng võng bị gãy.

Thân là một nho đồ, cậu há có thể ngó ngơ khi người hoạn hạn?

Cậu thế là gật đầu lần nữa, trong lòng thầm nghĩ lần sau mua hẳn chiếc xe bò, có khi chở được thêm cả tài nữ xứ Nghệ kia.

Ôi là cái huyện Ấp Trào này thật là nhiễu sự.

Xe ngựa phóng nhanh trên con đường xóc xảy, bốn kẻ ngồi bên trong cũng nóng nảy cái lòng, đôi co đã định là chuyện khó tránh khỏi.

Giời lại phú cho con hầu nhà nàng Kiều cái miệng điêu toa điêu toắt, vừa nhác thấy giai lạ ngó đăm đăm cô mình liền lao ra rít khẽ.

"Khiếp cái cậu này, cậu nhìn cô tôi chi mà nhìn lắm thế?

Rợn hết cả da gà rồi đây này!"

Đàn ông bình thường bị quở như thế đã muối mặt co vòi, ngờ đâu cá gã non choẹt này lại xoen xoét hớt lại.

"Thế điểm trang kỹ càng như thế ra đường không phải để người ta nhìn thì là gì?"

"Ối giồi ôi, lại còn thế nữa đấy à?

Này, đây nói cho mà biết nhá, cô Kiều nhà này là dòng tiên giống phượng nhá, nhan sắc há để cái bọn quần thô áo vải như đấy ngắm đâu nhá!

Đừng có mà đũa mốc chòi mâm son, hứ!"

"Dòng tiên giống phượng à?" thiếu niên hếch mũi lẩm bẩm.

"Có mà cái phường gà cúng mà hoang tưởng thành chim phượng hoàng!"

Ở góc này chủ xe vẫn khoanh tay vờ ngủ, lòng nghĩ thầm cái con bé này miệng lưỡi cũng độc địa thật...

Con hầu nàng Kiều tức đến đỏ mặt, song ngại chủ xe vẫn đang nằm ngủ nên cũng không dám hét lên, chì còn nước nghiến răng kèn kẹt phun ra từng chữ.

"Để đấy rồi xem, cô tôi mà lên làm bà lẽ của Tam Nguyên Vương thì rõ liền ai gà ai phượng nhá...!"

Khóe miệng chủ xe khẽ mím, mắt hơi hé ra nhìn cái chợ trước mặt, đặc biệt là người con gái đội mạng trên đầu đương đưa tay lên miệng tằng hắng.

Con hầu lỡ miệng làm lộ ý tứ, bản thân là chủ dĩ nhiên sẽ nhẹ nhàng chối bỏ để giữ lấy mặt mũi, cho dẫu cái ý tứ ấy thiên hạ đều hay, người người đều biết.

"Mận, em nói cái gì thế?" mỹ nhân quả nhiên cất giọng oanh vàng, thanh âm tuy dịu dàng lại có nốt bất mãn.

" Cái gì mà là bà lẽ của Tam Nguyên Vương?

Toàn điều xằng bậy...!

Em đừng có mà đi rao bừa!"

Thiếu niên nhếch cười, chủ xe cũng nhếch cười.

"Cô chắc chắn sẽ làm bà cả của ngài ấy," mỹ nhân quả quyết.

Thiếu niên sững người, chủ xe chết cười một cách tức tưởi.

Không khó để suy ra Thanh Nghệ nhị nữ đều có lòng muốn trao thân gửi phận cho Tam Nguyên Vương, lần này mượn việc mừng thọ cụ đồ Nhuệ chẳng qua là để tiếp cận ông vương ấy mà thôi, song thân là nữ nhi phải luôn kín kẽ ý tứ, đằng này Thị Kiều lại...

Không vờ ngủ nổi nữa, chủ xe nhổm dậy nhàn nhạt hỏi.

"Dựa vào đâu mà cô Kiều đây lại tự tin như vậy?"

Ai cũng bị sự đột ngột này làm cho giật mình, trừ đối tượng được hỏi.

Rất thản nhiên, Thị kiều đáp lời cậu.

"Vì làm vương phi là giấc mộng từ nhỏ của tôi."

Lời này vừa thốt ra, ai nấy đều thấy giời đất chao đảo.

Vâng, là chao đảo thật ạ, xe bị chặn cướp mà.

Chao đảo chán chê, cái vị công tử khăn lụa áo gấm dĩ nhiên phải ra mặt bảo vệ đám nữ lưu còn lại, bèn rủa thầm vài tiếng, gom lấy vài thỏi vàng rồi vén màn phóng xuống xe.

Mười mấy tên cướp nhà quê thôi mà, cứ cho vài thỏi vàng là xong chuyện, lằng nhằng tới lui mang thương tích trên người đã đành, ba ả đàn bà trên xe còn có nguy cơ bị cướp mất, lúc ấy thì cậu phải tội với giời, đâu có được.

Thế mà có kẻ cứ muốn cậu phải tội với giời mới chịu cơ.

Màn xe xốc lên, thiếu niên mặt hoa da phấn cầm kiếm phóng ra xông thẳng vào chém tên cướp đầu đàn, phong thái anh dũng trác tuyệt, oai phong lẫm liệt, khí thế hiên ngang.

"Ban ngày ban mặt mà dám chắn xe dân lành cướp bóc, các ngươi thật là không muốn sống nữa rồi, phen này bản công tử đây sẽ dạy cho các ngươi thế nào là lễ độ!"

Sự việc sau đó... cứ như là chảo đồ xào, lộn xộn bát nháo.

Cậu thanh niên tuấn tú nhìn thiếu nữ giả trai tung hoành giữa trận địch rồi thở dài, không còn cách nào bèn để mặc gói vàng nằm trong ngực, bản thân cùng với thằng hầu lao lên tiếp sức cô gái kỳ lạ.

Một kiếm trượt qua, khăn đóng của thiếu niên vuột khỏi đầu, mái tóc thề thế là xõa tung khi chủ nhân của nó xoay vòng giữa ráng chiều ấm áp.

Mắt hạnh, mày cong, tóc dài óng lên như lụa Hà tơ Vạn, cảnh tượng bất ngờ khiến cho nhiều kẻ vô cùng bỡ ngỡ, đến cả thủ lĩnh đám cướp cũng phải há miệng ngẩn ngơ.

Cảm giác được ánh mắt kinh ngạc từ tứ phía, đặc biệt là gã đàn ông anh tuấn cho mình đi nhờ xe, thiếu nữ lúng túng cúi đầu, đỏ mặt.

Chưa gì đã bất cẩn lộ ra thân phận nữ nhi rồi, lại khiến người người kinh diễm một phen, thật là...

Mắt vẫn đắm đuối vào thiếu nữ trước mặt, thủ lĩnh bọn cướp phát một cái rõ kêu lên đầu thằng đứng cạnh, rít khẽ.

"Tiên sư cái thằng tay chân lóng ngóng!

Húi hẳn một lỗ to trên đầu nó rồi!"

Mấy tên khác lập tức lao nhao.

"Ban nãy tôi đã bảo các bác nhẹ tay với cái con giả giai đấy!

Giờ hói hẳn một lỗ trên đầu thế kia đem bán lại mất giá!"

"Mà thằng này xén cũng hay phết, cái lỗ nó tròn xoe trắng hếu hệt như cái bánh trôi, bọn em nhìn nãy giờ cứ phải nói là ngẩn ngơ ngơ ngẩn luôn đấy ạ..!"

"Đúng ạ, đời em ngoài ni cô ra thật chưa thấy con đàn bà hói nào đâu ạ..."

"Cứ là tròn đến độ không dứt mắt ra được ạ..."

Thằng Nhị quan sát một hồi cũng ghé tai chủ nói nhỏ.

"Cậu này, cái lỗ đấy đúng là xén khéo thật ạ, kiếm pháp bọn cướp này cũng không phải dạng vừa đâu..."

"Rất có thể là Độc Cô Cửu Kiếm đã thất truyền trong truyền thuyết đấy ạ..."

"Tròn đến nổi khiến người kinh tâm động phách luôn ạ..."

"..."

"..."

Giữa lúc người người đang trầm trồ trước thủ pháp vi diệu và độ tròn kinh tâm động phách trên đầu nữ tử nọ, bỗng đâu có thằng nhãi la lên.

"Các bác ơi, đứa còn lại đánh xe chạy mất rồi...!"

Nam anh hùng nữ anh thư lập tức quay đầu, trân trối nhìn theo bóng xe ngựa khuất dần vào bụi đường mù mịt...

"Mẹ kiếp cái con đàn bà hèn nhát!!" thiếu nữ xinh đẹp tức giận rống lớn.

"Gặp hiểm nguy liền đánh xe chạy một mình, bỏ lại những người đã xả thân cứu ngươi!

Lý Thị Kiều kia, Lâm Thiên Kiều này nhất định sẽ nhớ mãi chuyện ngày hôm nay!!"

Nói đoạn, liền quay sang gã thanh niên vẫn đang trân mắt dõi theo bóng xe tít tắp rồi mỉm cười một cách hào sảng.

"Đã thế, người huynh đệ, chúng ta hai người hãy cho bọn này nếm thử bản lãnh của những kẻ bị bỏ rơi nào!"

Nụ cười xán lạn đầy anh khí của thiếu nữ áo vải lúc ấy, sợ rằng cả đời cậu khó có thể quên.

Vì hai khắc sau, cả hai đều bị đám cướp trói gô rồi lôi xệch đi như trâu cày ruộng.

Nhục như thế quên thế quái nào được.

"Cậu, còn có Nhị nữa, là ba người ạ..." thằng hầu đau khổ mếu máo theo sau.

Ừ, là cả ba đều bị đám cướp trói gô rồi lôi xệch đi như trâu cày ruộng.

Nhục như thế quên thế quái nào được...

------------

Ai là nữ chính mấy chế nhở? 🙂)
 
Mộng Nàng Kiều
II.


Mặt trời oằn mình chui xuống rặng núi phía Tây, gió xuân hây hây khiến những cơn mưa đào phai cứ chập chờn trên triền núi, thiếu nữ chớp đôi mi dày tựa bướm xuân vờn đuổi... há miệng ngoạm lấy cái đùi gà vàng ươm bóng bẩy, động tác phóng khoáng không hề câu nệ thân phận nữ nhi đã sớm lộ bày.

Nhị và cậu nó nhìn không chớp mắt.

"Đấy... thật sự là đàn bà con gái sao ạ?" thằng Nhị giật giật khóe miệng nói nhỏ với chủ.

"Cái nết cái na chắc đem đi liệm cả rồi cậu ạ."

Cậu nó lắc đầu, mắt quét qua khung cảnh rừng núi bạt ngàn vây quanh họ rồi thản nhiên cười.

"Ngồi giữa cảnh nước non hùng vĩ, trang nữ nhi kiêu hùng há cần gì cái nết cái na?

Cậu lại thấy đàn bà phải có chút khí khái mới được cho là đẹp."

Thiếu nữ lập tức dừng ngay động tác ăn uống, gương mặt trắng nõn gợn lên hai ráng chiều hồng nhuận, lúng túng xoay mình ra chỗ khác.

Nhị nhìn chủ nó như lợn nái leo cây.

"Cậu nói hơi bị to rồi đấy ạ."

Cậu nó chẳng đáp gì, chỉ tiếp tục nhìn thiếu nữ kia chằm chằm, nét cười trên môi càng lúc càng sâu đậm, ánh mắt có gì đó mãnh liệt, xa xăm...

Nhị nghĩ, chết thật, hay sau cái màn vung kiếm chém đạo tặc kia cậu nó đã ưng cái ả đầu hói này rồi?!

Dẫu gì thì với cậu nó thứ càng lạ mới càng vô giá, tắm mình trong ôn tuyền ướp hương bấy lâu, dễ dầu đã sinh ra hứng thú với tắm sông tắm suối, huống hồ cái cô Thiên Kiều này quả thật cũng có chút nhan sắc gọi là...

"Chả trách mà ban nãy con bảo để con nói chuyện với tên đầu đàn cho người lên huyện lấy vàng chuộc mà cậu không cho, ra là muốn có nhiều thời gian hơn để bên mỹ nhân 'cùng chung hoạn nạn' ạ?"

Cậu lườm nó.

"Con nói chả đúng sao mà cậu lườm con ạ?

Đấy, đấy, lúc đánh nhau chẳng phải cậu nhặt được trâm ngọc của người ta làm rơi sao?

Con thấy rõ ràng cậu còn thuận tay giấu đi đấy nhá.

Gớm, chưa gì mà đã muốn lấy vật làm tin rồi đấy cơ, thế mà khi xưa lúc con trộm yếm của cái Xuân cậu còn bảo con lì...!"

Nói đến thế rồi mà mặt cậu nó vẫn cứ nhơn ra đó, chẳng có chút mảy may xấu hổ gì sất, đúng là khó hiểu.

"Nhị này, lần này về kinh cậu mua cho mày cái thang nhé?"

"Ơ, để chi ạ?

Con là thư đồng của cậu cơ mà, có phải cái đám hầu phải quét ngói lau cột đâu mà cần ạ?"

"Để leo lên đầu cậu ngồi này con."

"Ơ hay, cậu... cậu..."

"Tiện thể để mày vắt dây qua xà nhà thắt thòng lọng đu đầu trên ấy mà chơi luôn."

Thằng hầu lắm điều thế là nín thinh từ đấy.

Còn lại bản thân với sự yên tĩnh, cậu nheo mắt quan sát thiếu nữ vẫn say mê ăn thịt trước mặt.

Cái lũ cướp này có đâu mà tự dưng tốt bụng thế, cho cả tù nhân ăn đùi gà, chắc chắn trong thịt này có thuốc.

Cậu phải sớm ra mặt dàn xếp tình huống này cho ổn thỏa, nhất định không để thiếu nữ kia bị tổn hại dù chỉ một sợi tóc.

À thôi bỏ đi, tóc tai gì nữa...

Nhất định không để thiếu nữ kia bị tổn hại dù chỉ là một cái móng tay!

Ấy thế mà cậu chưa kịp cứu lấy đám móng tay của thiếu nữ nọ, đám cướp đã bị lính xã dẫn theo chó săn ập đến đánh cho tơi bời, cậu và cô gái họ Lâm thế là được cứu trong vòng năm tiếng sủa.

"Dạ thưa, đám chó săn thiên hạ vô địch của ông xã đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy ạ, đi xa đến thế mà vẫn có thể lần ra, con và cô con vô cùng bái phục ạ...!"

Lão quan bụng phệ cười tít cả mắt, tay phẩy liên tục về phía đứa hầu gái mặt mày xinh xẻo.

"Ôi dào thế này thì có cái chi mà bái với chả phục?

Nhớ năm xưa tao cùng với lão lý sung quân đánh giặc, tướng quân còn giao cho trọng trách huấn luyện đến cả trăm con..."

Có bóng người đi về phía cậu.

Tuy trời tối om om, dưới ánh đuốc lập lòe chỉ trông ra được mắt người lấp láy, song cái dáng người lưng thẳng eo thon bước đi nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay này thì đích thị là cô Kiều xứ Thanh rồi, đố có lẫn vào đâu được.

Ra cô nàng chính là người dẫn ông xã đến đây đánh cứu?

"Cậu Trương," đến còn cách cậu một sào thì dừng, Thị Kiều nhún nhẹ mình chào cậu.

Cậu cũng chấp tay chào theo lễ, lòng thầm đoán có lẽ cô nàng muốn thể hiện bản thân là người nhân nghĩa chi đây.

Dẫu gì ả cũng vừa cứu cậu và cô gái họ Lâm kia, chuyện bản thân ban đầu một mình tháo chạy ít nhiều cũng có phần xấu hổ, ả chắc chắn sẽ không muốn để lộ ra bên ngoài nên mới qua đây muốn đánh phủ đầu cậu trước.

"Trước lúc cậu ra ngoài đối mặt với bọn cướp, có quơ nhầm cái khăn tơ của tôi đánh rơi trên ghế, chẳng hay tôi có thể xin lại?"

"Khăn... tơ?"

"Vâng ạ," Thị Kiều gật nhẹ sau tấm mành the, hai ngón tay đưa lên vẽ thành một hình vuông vức.

"To cỡ này, màu trắng, góc khăn có thêu hình một chiếc cầu kiều màu đỏ và vài đóa đào phai."

Cậu bỗng nhớ ra lúc sắp lao xuống xe có tiện tay rút ra vài mảnh vải trong mớ hành lý ngổn ngang nơi góc, gói vội gói vàng mấy nén vàng rút ra từ cái rương dưới ghế rồi nhét luôn vào ngực, vội quá có khi vơ nhầm cái khăn của ả thật cũng nên.

Đưa tay vào trong vạt áo tìm kiếm, cậu nhíu mày.

Mò được nó rồi đây, nhưng cớ gì khăn lại... có dây nhỉ?

Lúc cậu sắp sửa rút nó ra, bỗng nhiên cô nàng sấn đến ép tay cậu lại.

"Thôi, khi nào lên đến huyện cậu đưa lại tôi cũng được."

Nói rồi quay đầu đi thẳng về phía con hầu và lão quan béo.

"Đầu tôi mọc sừng hay sao mà vừa thấy tôi thị lại quay đầu bỏ chạy thế kia?"

Giọng nói lanh lảnh đến từ phía sau, cậu quay đầu nhìn Lâm Thiên Kiều đang vừa day trán vừa tiến đến, phút chốc chợt hiểu ra thì ra cô Kiều kia không muốn cô Kiều này trông thấy vật cậu đang nắm giữ.

"Tôi cũng không biết.

Có lẽ là cô ta chột dạ chuyện lúc trưa."

Thiên Kiều gật đầu, tay vẫn day lấy trán, mặt mũi phờ phạc, đứng tại chỗ mà còn loạng choạng muốn ngã.

"Không hiểu tại sao tôi lại..."

Gã đàn ông vội vã đỡ lấy thiếu nữ xinh đẹp, ánh mắt ấm áp dùi thẳng vào nàng.

"Tôi dìu cô Kiều lên võng nghỉ ngơi."

"Tôi... vâng ạ."

An vị trên chiếc võng điều của lão quan xã, Thiên Kiều tuy đã buồn ngủ muốn chết, song vẫn gắng gượng nói với người vừa dìu mình về một tiếng cám ơn.

Ánh mắt ôn hòa của cậu nhìn nàng lúc ấy... thật khiến người mất ngủ.

Thế rồi sau đó Kiều ta lăn ra ngủ khò.

Lý Thị Kiều là mỹ nữ nổi danh, lại còn là khách quý của ông đồ Nhuệ - bậc thân sinh của ông huyện Âp Trào, lão quan xã dĩ nhiên sẽ không tiếc công tiếc sức cho người hộ tống nàng lên phủ huyện.

Hai kẻ đi chung với nàng vì thế cũng được hưởng ké đặc ân, kẻ thì được nằm võng của lão, người lại được cưỡi ngựa quý của lão, riêng chủ tớ nàng Kiều thì lão cho tọa trong xe kín màn để tránh kẻ gian dòm ngó nhan sắc, cứ thế mà cả bốn được cả đám quan binh gươm giáo rình rang hộ tống lên huyện, oai không để đâu cho hết.

Thằng Nhị và cậu nó cưỡi ngựa đi phía sau nhìn theo mà chóng mặt váng đầu.

Đó vốn là xe ngựa của họ cơ mà?

Giục thằng Nhị lên trước trông chừng Lâm Thiên Kiều, cậu Trương nhà ta ghìm dây cương cho ngựa chậm dần, chậm dần... cuối cùng bị rớt lại phía sau.

Một tay khoan thai luồn vào trong ngực lôi mảnh khăn tơ kỳ bí ra.

Có cầu kiều đỏ thắm, có mấy đóa đào phai.

Có dải lụa thắt eo dài dài, có dây cổ mảnh mai ngắn ngắn.

Mảnh yếm của con gái tròn trăng, hóa ra chính là như vậy.

Cậu bất giác bật cười ra tiếng, tay nhét cái yếm vào lại trong lòng.
 
Mộng Nàng Kiều
III.


Chừng lên đến phủ huyện, cô Kiều họ Lâm vẫn còn say giấc không lay dậy nổi, Thị Kiều đành xin quan ông cho một phòng để thị ta ngủ cho vã thuốc mê, đoạn quay sang dặn cậu Trương đến sáng hẵng quay lại đây đón bạn.

Sẵn lúc thưa người, Thị Kiều lại một lần nữa sáp gần đến cậu xin lại khăn tơ.

Cậu lục lọi hồi lâu, lôi ra một mảnh khăn trắng dúi vào tay thị.

Thị nhìn chòng chọc mảnh khăn trên tay mình.

"Đây nào phải của tôi ạ, cậu cứ khéo đùa."

"Thế à?" cậu chớp mắt đầy kinh ngạc, lại một lần nữa lục lọi khắp người.

"Cả người tôi chỉ có mảnh khăn này thôi cô Kiều ạ, nếu không phải là thứ cô cần tìm, hẳn lúc đánh nhau với cướp tôi đã đánh rơi mất rồi."

Nắm lấy khăn thinh lặng hồi lâu, cậu Trương cứ tưởng cô Kiều thẹn quá hóa đá luôn rồi, nào ngờ cái cô này lại từ từ đưa tay lên gỡ nón xuống, động tác mượt mà, thanh tao tựa nước chảy mây trôi.

Mi cong khẽ phất lên, đúng là đẹp thật.

Lúc trên gác trông thoáng qua đã đẹp, giờ nhìn gần lại muôn phần xinh đẹp.

Cái vẻ đẹp của non nước hữu tình, của trăng non treo đỉnh, của áng thơ tình chú Cuội viết tặng Hằng Nga...

"Cậu Trương này..." giọng nói nỉ non rót vào tai như mật trên lò vừa sánh tới, khuôn mắt cong lên tựa chim phượng quyến rũ bạn đời.

"Cái... khăn ấy đối với em rất quý ạ, cậu gắng nghĩ lại giúp em với, xem có để quên ở đâu, được không ạ...?"

Hít sâu vào đánh tan sự mê muội, cậu cười mỉm đáp vẫn một câu, không thấy.

Tình tứ gì lập tức được thu về đáy mắt, Thị Kiều nghiêng đầu nhìn đối phương một hồi lâu.

"Xem ra sắc đẹp chẳng có tác dụng trên cậu thật," nàng chầm chậm nói, giọng điệu trầm ngâm thể như đang tự ngẫm với bản thân, một bàn tay còn đưa lên vuốt má mình ra chiều khổ sở.

"Lâu lâu lại trồi ra một người thẩm mỹ thui chột như vậy, đẹp thế này mà chẳng mảy may chớp mắt, không lẽ sức hấp dẫn của mình đã tiêu giảm mất rồi?"

Đoạn xoay lưng ỏng ẹo đi một nước vào phủ, dọc đường còn ngừng lại trước mặt thằng hầu đang đóng cửa chớp mắt một cái làm tên này đuối chân ngã khụy.

"Vẫn hiệu nghiệm lắm mà ta?"

Bỏ lại cậu Trương lồi mắt nhìn theo, không kiềm được phải lẩm bẩm cái gì mà lời vừa rồi chẳng phải chỉ nên nghĩ trong đầu thôi sao?

Cái con đàn bà này còn nói ra miệng...?

Đây có nên được gọi là, cái đẹp nó kè cặp với cái hâm không?

Đến sáng ngày hôm sau khi quay trở lại phủ huyện xem cô gái họ Lâm, cậu Trương đây mới ngẫm ra cái sự hâm của cô Kiều xứ Thanh còn có phần vượt trên cả sắc đẹp nàng sở hữu.

Khi mà giữa đông đảo đám cậu ấm cô chiều, nàng lại dám oang oang thừa nhận mình đánh xe bỏ lại hai vị khách chung đường đương nghênh chiến với địch.

Sự là sáng ấy chào hỏi người lớn xong xuôi, cụ Nhuệ và ông huyện bèn xui đám người trẻ cùng ra vườn thưởng sen, sẵn tiện làm quen làm thân để các cụ về sau dễ bề mai mối.

Dĩ nhiên vế sau các cụ có dại đâu mà nói ra miệng, song không nói thì ai cũng ngầm hiểu mất rồi.

Cả xứ này còn lạ gì cái thú vui làm ông nguyệt ông tơ của cụ Nhuệ, cứ trông thấy trai thanh gái lịch là cụ lại ngứa tay ngứa mồm, phải lấy dây cột chúng lại bằng được mới thôi.

Ấy thế mà tay cụ thiêng miệng cụ linh lắm nhé, cả trăm cặp trong vùng cũng là thành từ mấy cái dịp lễ thọ của cụ đấy.

Lại nói đến cái buổi thưởng sen ngoài đình, nghe đâu là đương lúc người người lao vào tâng bốc khen ngợi hành động khôn khéo xua quan đến cứu người của cô Kiều xứ Thanh, đột nhiên lại có một thiếu niên mặt hoa da phấn khịt cười chế giễu.

Hành động cá lội ngược dòng này của thiếu niên kia dĩ nhiên thu hút sự chú ý của nhiều kẻ hiện diện, liền có người lên tiếng thắc mắc cớ gì cậu lại cười như thế?

Đối phương thản nhiên hớp một ngụm chè trong chén, môi vẫn đượm nụ cười trong suốt tựa sương mai, đáp rằng cậu cười cái da mặt ai đó còn dày hơn da trâu mà thôi, có thể tỉnh bơ ngồi đấy hưởng thụ người ta tâng bốc.

Bắt được ánh nhìn của cậu rơi trên Thị Kiều, cô Oanh xứ Nghệ cũng thong dong hớp một ngụm chè, cười duyên rồi bảo cậu Kiều đây có phải là chưa vã thuốc hay không mà lại móc mỉa ân nhân như vậy, thật là không hợp tình cho lắm...

Lời qua tiếng lại bấy nhiêu cũng đủ cho những kẻ còn lại đón bắt ý tứ, con hầu của Thị Kiều lập tức lao lên nói vài lời ngoa ngoắt, mắng cậu Kiều là thứ đồ vô ơn bạc nghĩa, ăn không được thì đạp đổ linh ta linh tinh... cuối cùng phải ép cậu thanh niên kia đối mặt với Thị Kiều mà ba mặt một lời hỏi thẳng, lúc cậu và chủ tớ cậu Trương đang khổ sở đánh đuổi bọn cướp, cô Kiều đây đang làm gì?

"Đánh xe chạy trốn chứ làm gì?"

Lời này thốt ra, tất cả đều chìm vào yên lặng nhìn chằm chằm đệ nhất mỹ nhân xứ Đoài.

Đặt chén chè xuống, Thị Kiều nhẹ nhàng hỏi.

"Chứ tôi còn có thể làm gì?"

Nghĩ mãi nghĩ mãi, ừ thì trong hoàn cảnh đó không thể làm khác đi được, nhưng mà ai lại đi oang oang phơi bày loại hành xử hèn nhát ấy ra thế này?

"Dạ thưa, lúc ấy trên xe còn có rương vàng của cậu Trương đây, vì bảo vệ tài sản của cậu cô con phải đánh xe chạy thôi ạ, đem theo của quý thì có thể làm gì khác đâu ạ, các cô các cậu có thấy thế không?"

Lời này tuôn ra khỏi miệng con hầu tên Mận một cách trơn tru mượt mà, thái độ con bé và chủ nó lại điềm đạm trầm tĩnh, cứ như là đã liệu trước sự việc sẽ đi đến cái nước này vậy.

"Cậu Trương, cậu nói có phải không ạ?"

Bị Thị Kiều hướng mũi giáo về phía mình, cậu Trương nheo mắt cười nhẹ, trong lòng thầm nghĩ con đàn bà này điêu thôi rồi.

Lâm Thiên Kiều nói cho cùng cũng là người đàn bà cậu chọn để phối ngẫu, khoanh tay đứng nhìn nàng bị chủ tớ nhà này chèn ép thì còn gì mặt mũi đấng nam nhi?

"Cô Kiều cứ hay đùa," đưa quạt lên gãi đầu, cậu giả vờ lúng túng.

"Vàng tôi đã lấy ra hết trước khi xuống xe, trong cái rương ấy có còn gì đâu mà quý với hóa?"

Mắt chạm đến tấm mành the khẽ lay động, cậu Trương rũ mắt mỉm cười, cảm thận rõ ràng ánh mắt của đối phương đang dán chặt lên mình.

Xâu xé.

Cuối cùng, sau một lúc tưởng chừng như vô tận, Thị Kiều đều đều hỏi một câu.

"Tôi có bảo vật quý ấy là rương vàng của cậu đâu ạ?"

Ngẩn đầu, cậu nhíu mày.

Kẻ xung quanh nín thở khi những ngón tay trắng trẻo khẽ đưa lên vành nón, lại cùng một động tác nước chảy mây trôi như đêm qua, cô Kiều xứ Thanh từ từ kéo nón xuống, để lộ diện mạo khuynh đảo nhân tâm của mình, mắt trong veo mở ra đầy an tĩnh.

"Thứ quý hóa nhất trên xe ngựa lúc ấy, là tôi đây cậu ạ."

À, đúng là... chữ Kiều cùng với chữ Kiêu một vần mà...!

~~~~~~~~~~
 
Back
Top Bottom