Cập nhật mới

Khác Mộng Hồi Đại Việt

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
375588967-256-k561665.jpg

Mộng Hồi Đại Việt
Tác giả: linhpqkg753
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhân vật chính, một chàng trai trẻ sống ở thế kỷ 21, là một nhà sử học đam mê lịch sử Việt Nam.

Trong một lần tìm hiểu về triều đại nhà Trần, anh vô tình phát hiện một cuốn sách cổ lạ kỳ tại một ngôi chùa cổ.

Cuốn sách này được viết bằng những chữ Hán cổ xưa và được cho là do chính một hoàng tộc triều Trần viết lại, nhưng điều đặc biệt là chỉ có anh mới có thể đọc được nội dung của cuốn sách.

Một đêm nọ, khi anh đang chìm đắm trong giấc mơ, cuốn sách phát sáng và bất ngờ đưa anh xuyên không về thời đại Đại Việt dưới triều đại nhà Trần, nhập vào thân xác của Lê Tần, người về sau được biết đến với tên gọi Lê Phụ Trần.



mộnghồiđạiviệt​
 
Mộng Hồi Đại Việt
Lạc Giữ Hai Thời Đại


**Hồi Thứ Nhất: Bước Chân Vào Quá Khứ**

---

Đêm ấy, ánh trăng mờ ảo chiếu qua cửa sổ, rọi xuống trang sách cổ đang mở.

Nhân vật chính của chúng ta Lê Minh, một học giả trẻ sống vào thế kỷ 21, ngồi đăm chiêu bên chiếc bàn gỗ, tay lật nhẹ từng trang sách đã ngả vàng.

Cuốn sách mang tựa đề “Đại Việt Sử Thông Sử” nhưng điều kỳ lạ là bên trong lại chứa đựng những dòng chữ không ghi chép trong bất kỳ tài liệu lịch sử nào.

Anh cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo từ cuốn sách tỏa ra, tựa như những linh hồn từ quá khứ xa xăm đang thì thầm bên tai.

"Một cuốn sách... không thuộc về thời đại này," anh thầm nghĩ.

Mắt anh khẽ nhíu lại khi đọc những dòng chữ viết bằng Hán tự, nội dung miêu tả một sự kiện bí ẩn trong triều đại nhà Trần.

Những cái tên quen thuộc như Trần Thái Tông, Lý Chiêu Hoàng, Lê Tần hiện ra, nhưng lại được ghi chép với những tình tiết khác lạ.

Một cảm giác không an yên lan tỏa trong lòng anh.

"Chẳng lẽ đây là... một mảnh lịch sử đã bị lãng quên?"

Đột nhiên, trang sách bỗng phát sáng rực rỡ.

Ánh sáng mạnh mẽ, như dòng sông thời gian, cuốn lấy anh.

Cảm giác như toàn bộ cơ thể anh bị cuốn vào vòng xoáy vô tận, tâm trí anh trôi dạt vào một miền ký ức xa xôi mà anh chưa từng trải qua.

Khi anh tỉnh lại, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên bên tai.

Mùi đất, mùi cỏ khô, và mùi của máu tanh phả vào mặt khiến anh choáng váng.

Trước mắt anh, một trận chiến đang diễn ra ác liệt, những lá cờ đỏ rực tung bay trong gió, mang theo hình ảnh của rồng bay phượng múa, biểu tượng của hoàng tộc nhà Trần.

"Ta...

đang ở đâu?" anh lẩm bẩm, tay ôm lấy đầu.

Bàn tay mạnh mẽ nắm chặt lấy thanh gươm bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại khiến anh giật mình.

Quá đỗi ngạc nhiên, anh nhìn xuống mình, nhận ra bộ giáp chiến binh nặng nề đang mặc trên thân.

Anh không còn là chàng trai của thế kỷ 21 nữa, mà đang hiện thân trong một cơ thể khác - cơ thể của một vị tướng trẻ.

"Ta là ai?" anh tự hỏi, rồi bất chợt nhận ra qua ký ức mới - anh chính là Lê Tần, vị tướng tài giỏi dưới triều đại nhà Trần, một trong những nhân vật lịch sử mà anh từng say mê nghiên cứu.

Nhưng không kịp để suy nghĩ nhiều hơn, một tiếng hét lớn vang lên từ phía sau:

"Lê Tướng Quân!

Mau tập hợp quân lính, quân Mông Cổ đã đến sát chân thành rồi!"

Nhân vật chính quay lại, thấy một vị tướng quân mặc áo giáp bạc, khuôn mặt rắn rỏi đang hối thúc.

Anh chưa kịp phản ứng thì bản năng của Lê Tần trong cơ thể anh đã tự động hành động.

Thanh gươm tuốt khỏi vỏ, lấp lánh dưới ánh mặt trời, phản chiếu hình ảnh của một chiến binh quyết đoán.

"Đại Việt không thể lùi bước!

Xông lên!"

Giọng anh vang lên, mạnh mẽ như tiếng trống trận, bản thân cũng không thể nhận ra sao mình lại có thể hành động một cách dứt khoát như vậy.

Quân sĩ nghe lệnh, vội vàng tập hợp dưới cờ hiệu.

Những người lính với ánh mắt kiên định, sẵn sàng đối mặt với kẻ thù, chỉ chờ lệnh để xông lên.

Trước mắt họ là kẻ thù mạnh mẽ đến từ phương Bắc, đoàn quân Mông Cổ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp châu Âu và châu Á.

Nhưng trong lòng họ, có một niềm tin mãnh liệt vào vị tướng của mình, Lê Tần, người sẽ dẫn dắt họ bảo vệ mảnh đất Đại Việt này.

Lúc này, trong lòng nhân vật chính dấy lên một niềm tự hào lạ lùng.

Anh nhận ra rằng, mình không chỉ đang đóng vai một vị tướng, mà còn đang sống trong vai trò đó, với trách nhiệm bảo vệ quốc gia, bảo vệ những con người đang đặt niềm tin vào anh.

"Tấn công!" anh hét lớn, dẫn đầu đoàn quân lao thẳng về phía kẻ thù.

Tiếng gươm giáo va vào nhau, tiếng hô vang của binh lính và tiếng ngựa hí vang trời tạo nên một bản giao hưởng đầy bi tráng của chiến trường.

Trong khói lửa, nhân vật chính chợt nhận ra rằng, anh đã thực sự bước chân vào quá khứ, vào một thời đại đầy sóng gió của Đại Việt.

Và từ đây, cuộc hành trình mới của anh, dưới thân phận của Lê Tần, chính thức bắt đầu.

**Hồi Thứ Hai: Giữa Trận Chiến và Lòng Người**

---

Tiếng binh khí va chạm loảng xoảng, hòa lẫn với tiếng thét vang rền trên chiến trường.

Mặt đất rung chuyển dưới sức nặng của những đoàn kỵ binh Mông Cổ, khiến bụi mờ tung bay khắp nơi.

Nhân vật chính, giờ là Lê Tần, mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi đoàn quân Đại Việt đang kiên cường chống trả.

Khi lưỡi gươm trong tay chàng vung lên, từng đợt quân giặc ngã xuống.

Mỗi đường kiếm, mỗi cú đánh đều được dẫn dắt bởi bản năng chiến binh của Lê Tần, nhưng trong sâu thẳm, ý thức của nhân vật chính vẫn tồn tại, cố gắng nắm bắt từng chi tiết của cuộc chiến, để hiểu rõ hơn về thời đại mà mình đang đối diện.

Trong khoảnh khắc giữa trận đánh, khi gươm giáo tạm ngưng nghỉ, một binh sĩ bị thương nặng từ hàng ngũ phía trước, loạng choạng chạy tới và ngã quỵ trước chân Lê Tần.

Đó là một người lính trẻ, ánh mắt sáng ngời nhưng khuôn mặt nhợt nhạt vì mất máu.

"Bẩm báo tướng quân," người lính thều thào, "Quân ta đã đánh lui được bọn Mông Cổ ở cánh phải, nhưng bên trái vẫn còn yếu thế.

Chúng ta cần viện binh ngay..."

Nhân vật chính cúi xuống, đặt tay lên vai người lính, cảm nhận được nhiệt huyết và nỗi đau của những con người nơi đây.

Anh hít một hơi sâu, trong lòng ngập tràn niềm tự hào và trách nhiệm.

"Ngươi yên tâm," Lê Tần trầm giọng nói, "Quân ta sẽ không bỏ mặc đồng đội.

Trần Hưng Đạo đã chỉ huy quân sĩ ở phía Nam, ta sẽ đưa thêm binh lực lên cánh trái để ngăn chặn quân giặc."

Người lính cố gắng đứng dậy, nhưng sức lực đã cạn kiệt.

Lê Tần ra lệnh cho một người lính khác đứng gần đó, đưa người lính bị thương về hậu phương.

Lúc này, chàng ngẩng lên, đôi mắt sáng rực đầy quyết tâm, nhìn về phía trận địa bên trái.

"Bảo toàn lực lượng!

Tập trung tiến về phía trái!"

Lê Tần dõng dạc ra lệnh.

Tiếng trống trận vang lên dồn dập, quân lính Đại Việt nhanh chóng tập hợp theo lệnh.

Họ biết, phía trước không chỉ là kẻ thù, mà còn là trách nhiệm với quê hương, với những người thân yêu ở lại hậu phương.

Khi đoàn quân tiến lên, trong lòng nhân vật chính chợt vang lên những lời của sử sách mà anh đã từng đọc.

"Thời nhà Trần, từ vua đến dân đều một lòng, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc."

Những dòng lịch sử ấy giờ đây hiện rõ trước mắt anh, sống động và đầy cảm xúc.

Giữa cơn mưa tên bay như vũ bão, Lê Tần dẫn đầu đoàn quân tiến về cánh trái, nơi mà quân Mông Cổ đang áp đảo.

Mắt anh dõi theo từng đợt tấn công của giặc, tự nhắc nhở mình phải thật bình tĩnh, sáng suốt để không làm tổn thất nặng nề.

Khi đối mặt với một viên tướng Mông Cổ cao lớn, gương mặt dữ tợn, anh cảm nhận được sự uy hiếp mạnh mẽ từ phía kẻ địch.

"Lê Tần không thể lùi bước," anh thầm nhủ, "Ta phải giữ vững trận địa, không để chúng chiếm lấy."

Trận đấu giữa hai vị tướng diễn ra ác liệt.

Kẻ địch mạnh mẽ, nhưng Lê Tần với kỹ năng chiến đấu thuần thục và quyết tâm bảo vệ đất nước đã nhanh chóng chiếm thế thượng phong.

Anh dùng thanh gươm sắc bén chém mạnh vào đối thủ, khiến tên tướng Mông Cổ lảo đảo ngã xuống ngựa.

Một tiếng hô vang dội từ phía quân Đại Việt, khích lệ tinh thần chiến đấu của họ lên đến đỉnh điểm.

Nhưng khi lưỡi gươm của Lê Tần chuẩn bị hạ xuống để kết thúc tên tướng Mông Cổ, một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh.

"Sử sách không ghi chép gì về việc Lê Tần hạ gục một tướng địch tại trận này...

Liệu ta có đang thay đổi lịch sử không?"

Khoảnh khắc do dự đó suýt chút nữa khiến anh mất mạng, khi một mũi tên từ phía quân địch lao thẳng đến.

Nhưng bản năng chiến binh của Lê Tần đã giúp anh kịp thời né tránh, trước khi chém đứt tên tướng địch và hạ gục hắn.

Khi trận chiến tạm lắng, Lê Tần thở hắt ra, nhìn xung quanh mình còn sống sót và kẻ thù nằm gục dưới chân.

"Ta đã thay đổi dòng lịch sử?"

Anh tự hỏi, nhưng câu trả lời lại nằm ngoài tầm với.

Bởi giờ đây, anh không chỉ là một học giả biết đến lịch sử, mà còn là một phần của lịch sử đang diễn ra.

Tâm trí anh tràn ngập sự mâu thuẫn, vừa muốn bảo toàn dòng lịch sử, vừa không thể ngăn cản mình chiến đấu để bảo vệ Đại Việt.

"Nếu ta không hành động, liệu điều gì sẽ xảy ra?

Liệu sự tồn tại của ta ở đây có ý nghĩa gì?"

Trận chiến kết thúc, quân Mông Cổ bị đẩy lùi, để lại một chiến trường tan tác với đầy máu và xác người.

Nhưng trái tim của Lê Tần vẫn không thể bình lặng.

Anh nhận ra, trách nhiệm của mình không chỉ là bảo vệ quốc gia, mà còn là bảo vệ dòng lịch sử đúng với những gì nó vốn dĩ phải diễn ra.

"Cuộc chiến này,"anh thầm nghĩ, "không chỉ là với giặc ngoại xâm, mà còn là với chính lòng mình."

Với những suy tư ấy, Lê Tần nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, để lại một vệt đỏ thẫm trên nền trời – màu đỏ của máu, của hy sinh, và của lòng trung thành bất diệt.

**Hồi Thứ Ba: Bóng Dáng Trong Cung Đình**

---

Sau trận chiến, Lê Tần trở về kinh thành Thăng Long, nơi những âm mưu chính trị và những toan tính triều đình luôn là phần không thể thiếu trong đời sống cung đình.

Vết thương từ trận chiến vẫn còn đau nhức, nhưng tâm trí của nhân vật chính lại bị ám ảnh bởi những suy nghĩ về việc thay đổi dòng chảy lịch sử.

Trong những ngày đầu ở kinh thành, Lê Tần nhận được tin rằng triều đình sẽ tổ chức một buổi yến tiệc long trọng để chúc mừng chiến thắng trước quân Mông Cổ.

Lòng người kinh thành lúc này cũng đầy phấn khởi và tự hào về chiến công vĩ đại mà quân dân Đại Việt đã lập được, nhưng bên trong những bức tường thành kiên cố, các cuộc đấu đá quyền lực lại bắt đầu nổi lên.

"Bên ngoài là chiến trường khốc liệt, nhưng trong cung đình cũng không kém phần nguy hiểm," Lê Tần nghĩ thầm khi bước qua những dãy hành lang rộng lớn của hoàng cung, nơi các đại thần và tướng lĩnh đang tụ tập, chuẩn bị cho buổi yến tiệc.

Khi bước vào đại điện, nơi hoàng đế Trần Thái Tông và các quan lại đang tụ hội, ánh mắt của Lê Tần lập tức bị thu hút bởi một bóng dáng quen thuộc – Lý Chiêu Hoàng, người phụ nữ từng là hoàng đế của Đại Việt, nay trở thành công chúa với thân phận mờ nhạt sau khi bị phế truất.

Nàng đứng ở một góc, khuôn mặt thanh tú nhưng mang đậm vẻ u buồn, như một đóa hoa đẹp nhưng bị lãng quên trong vườn hoàng gia.

Bản thân Lê Tần, dù giờ đây đã hoàn toàn nhập vào vai trò của mình, vẫn không thể không cảm thấy một sự lúng túng trước vị công chúa này.

"Đây là người mà trong lịch sử sẽ trở thành vợ ta,"anh tự nhủ, "nhưng nàng đã từng là hoàng đế, một người từng nắm quyền sinh sát trong tay."

Trần Thái Tông ngồi trên ngai vàng, với phong thái uy nghiêm nhưng cũng không thiếu sự nhân từ.

Hoàng đế mỉm cười nhìn Lê Tần khi chàng bước tới và cúi mình hành lễ.

"Lê Tần, khanh đã lập công lớn trong trận chiến vừa qua.

Trẫm đã nghe kể về lòng dũng cảm và sự mưu trí của khanh trên chiến trường.

Đại Việt rất cần những vị tướng như khanh."

Lê Tần cúi đầu, đáp lại với giọng đầy kính trọng: "Muôn tâu bệ hạ, thần chỉ làm tròn bổn phận của mình.

Công lao thực sự thuộc về quân dân Đại Việt đã một lòng vì nước."

Hoàng đế gật đầu, rồi như đã suy tính từ trước, nói tiếp: "Khanh hãy đứng lên.

Trẫm có phần thưởng dành cho khanh."

Cả đại điện yên lặng, mọi ánh mắt đều hướng về phía ngai vàng.

Hoàng đế đưa mắt nhìn Lý Chiêu Hoàng, rồi chậm rãi nói: "Ta quyết định ban hôn cho Lê Tần với Chiêu Thánh công chúa.

Đây là ân điển của hoàng tộc, để khanh trở thành một phần của hoàng gia, và cũng để khanh giúp đỡ Chiêu Thánh công chúa sau những năm tháng khó khăn."

Lê Tần giật mình, trái tim chàng đập nhanh trong lồng ngực.

Cuộc hôn nhân này, anh đã biết từ lịch sử, nhưng khi nó thực sự xảy ra, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.

Lý Chiêu Hoàng, người từng là hoàng đế, sau đó là hoàng hậu của Thái Tông bị giáng trở thành công chúa bây giờ lại sắp trở thành vợ của một vị tướng – một sự chuyển đổi thân phận đầy chua xót.

"Nhưng tại sao Hoàng thượng lại quyết định như vậy?"

Lê Tần tự hỏi trong lòng, nhưng miệng vẫn đáp lại: "Thần xin tuân chỉ."

Lý Chiêu Hoàng lặng lẽ bước tới, đôi mắt nàng long lanh nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu kín.

Nàng cúi đầu trước hoàng đế, rồi quay sang nhìn Lê Tần.

Khoảnh khắc ấy, nhân vật chính cảm nhận được một luồng cảm xúc lạ lùng – vừa thương xót, vừa kính trọng.

Sau buổi yến tiệc, Lê Tần được nội thị dẫn về cung của mình.

Đêm đó, khi ngồi một mình trong gian phòng yên tĩnh, những suy nghĩ về cuộc hôn nhân sắp tới và sự phức tạp của tình thế hiện tại lại ùa về.

"Liệu ta có thể thay đổi số phận của Chiêu Thánh, giúp nàng tìm lại hạnh phúc mà nàng xứng đáng có?"

Chàng tự hỏi.

"Nhưng ta cũng phải cẩn trọng,"Lê Tần tiếp tục suy tư.

"Hoàng đế Trần Thái Tông có lẽ không chỉ đơn thuần muốn ban hôn, mà còn có ý đồ chính trị đằng sau quyết định này.

Ta không thể để mình trở thành con tốt trong tay kẻ khác."

Những âm mưu trong triều đình ngày càng trở nên rõ rệt, và nhân vật chính hiểu rằng, anh phải cẩn thận từng bước để không bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực.

Lê Tần giờ đây không chỉ phải đối mặt với những kẻ thù bên ngoài, mà còn phải đối diện với những nguy hiểm tiềm tàng từ chính những người xung quanh.

"Đại Việt trong thời loạn, bên trong nội bộ cũng đầy những toan tính," anh tự nhủ, mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo phủ lên những dãy cung điện nguy nga nhưng cũng đầy bí ẩn.

"Ta phải tìm cách để tồn tại trong thế giới này, bảo vệ những gì ta trân quý, và không để lịch sử bị thay đổi."

Với những suy tư ấy, Lê Tần tự hứa với lòng mình rằng sẽ cẩn trọng trong từng bước đi, và chờ đợi thời cơ để tìm hiểu rõ hơn về âm mưu của những người xung quanh, đặc biệt là ý định thực sự của hoàng đế Trần Thái Tông.

Cuộc hành trình của anh trong thế giới mới này chỉ vừa mới bắt đầu, và trước mắt anh là những thử thách không thể đoán trước.

Hồi Thứ Tư: Bóng Tối Trong Cung Điện

---

Đêm ở Thăng Long tĩnh mịch nhưng không kém phần nguy hiểm.

Những ngọn đèn lồng treo cao bên ngoài các cung điện tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, tạo nên một khung cảnh vừa uy nghi, vừa bí ẩn.

Những hàng lính gác đứng thẳng lưng, im lặng dưới bóng tối, đôi mắt họ luôn cảnh giác, nhưng cũng hiểu rằng, trong cung điện này, không phải mọi chuyện đều có thể thấy được bằng mắt thường.

Lê Tần – vị tướng trẻ vừa trở về sau trận chiến khốc liệt, giờ đang ngồi trong gian phòng của mình.

Đôi mắt chàng nửa khép, nửa mở, như đang chìm vào suy nghĩ sâu xa về những gì vừa xảy ra.

Cả tâm hồn chàng vẫn còn đọng lại dư vị của cuộc chiến, nơi máu và mồ hôi đã hòa quyện vào nhau trong từng nhát kiếm, từng nhịp trống trận.

Nhưng giờ đây, trong cung điện này, mọi thứ dường như lại khác biệt hoàn toàn.

Không còn tiếng gươm đao, không còn tiếng hô hào xung trận, mà chỉ còn lại sự im lặng.

Sự im lặng ấy lại khiến Lê Tần cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.

Kể từ khi hoàng đế Trần Thái Tông ban hôn cho Lê Tần và Lý Chiêu Hoàng, chàng cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ trong không khí xung quanh.

Những lời thì thầm, những ánh mắt dò xét của các đại thần, và cả sự xuất hiện thường xuyên hơn của những vị khách không mời – tất cả đều làm chàng cảnh giác.

"Chính trị trong cung đình này không đơn giản chỉ là một ván cờ.

Mỗi nước đi đều có thể dẫn đến sự sống hay cái chết," Lê Tần tự nhủ.

Chàng ngồi trầm ngâm, trước mặt là một tấm bản đồ lớn của Đại Việt, với các đường biên giới được vẽ rõ ràng.

Ánh sáng từ ngọn nến lay lắt chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của chàng, tạo ra những mảng sáng tối lấp lánh, như một bức tranh sống động nhưng đầy u ám.

Những đường biên giới kia dường như đang nở rộng, đẩy lùi sự an toàn của Đại Việt, khi mà ngoài kia, các thế lực phương Bắc không ngừng nhòm ngó.

Nhưng đêm nay, tâm trí Lê Tần không chỉ tập trung vào những hiểm họa từ bên ngoài.

Trong bóng tối của cung điện này, chàng nhận thấy một bóng đen khác đang dần lan rộng, len lỏi vào từng ngõ ngách của quyền lực và lòng người.

Đó là những mưu toan, những âm mưu ngấm ngầm mà bất kỳ kẻ nào cũng có thể là một phần trong đó.

Khi hoàng đế Trần Thái Tông ban hôn, chàng đã tự hỏi về ý đồ thực sự đằng sau quyết định ấy.

Một cuộc hôn nhân giữa một vị tướng và một công chúa, mà lại là một công chúa đã từng là Hoàng hậu, liệu có đơn thuần chỉ là sự ban ơn?

Hay đó còn là một nước cờ trong một trò chơi quyền lực phức tạp?

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Lê Tần ra khỏi dòng suy nghĩ.

Chàng ngẩng lên, ánh mắt sắc bén hướng về phía cánh cửa gỗ lớn.

"Ai đó?"

Chàng hỏi, giọng trầm ấm nhưng không giấu được vẻ đề phòng.

"Là ta, Thái sư Trần Thủ Độ," một giọng nói quen thuộc nhưng đầy uy quyền đáp lại.

Cánh cửa mở ra, và Trần Thủ Độ – vị quyền thần lừng lẫy, bước vào.

Ông mặc chiếc áo bào đỏ thẫm, khuôn mặt sắc sảo và cương nghị, đôi mắt sáng quắc như đang nhìn thấu lòng người.

Lê Tần lập tức đứng dậy, cúi mình hành lễ trước Thái sư, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.

"Thái sư đến thật bất ngờ,"Lê Tần lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng không che giấu được sự thận trọng.

Trần Thủ Độ nhẹ nhàng phất tay, ra hiệu cho Lê Tần ngồi xuống.

Ông tiến đến gần chiếc bàn, ngồi xuống đối diện với Lê Tần, đôi mắt vẫn không rời khỏi chàng.

"Ta đến không phải chỉ để trò chuyện," Thái sư bắt đầu, giọng nói của ông nhẹ nhàng nhưng từng lời lại như găm sâu vào lòng người.

"Chiến thắng vừa rồi, tướng quân đã lập công lớn, nhưng không phải ai trong triều cũng hài lòng về điều đó."

Lê Tần không khỏi rùng mình trước câu nói của Trần Thủ Độ.

"Ý của Thái sư là gì?"

Chàng hỏi, nhưng trong lòng đã mơ hồ đoán ra.

"Trong hoàng cung này," Trần Thủ Độ tiếp tục, giọng nói càng thêm lạnh lùng, "không chỉ có một cuộc chiến với giặc ngoại xâm, mà còn là cuộc chiến giữa những người mang quyền lực.

Ta đến để cảnh báo tướng quân rằng, vị trí của ngươi bây giờ không còn đơn giản chỉ là một tướng quân.

Từ khi được ban hôn với Chiêu Thánh, tướng quân đã trở thành một phần của cuộc đấu tranh quyền lực này."

Những lời nói của Trần Thủ Độ như một đòn đánh vào tâm trí Lê Tần.

Chàng hiểu rằng, việc được hoàng đế ban hôn không chỉ là sự vinh quang, mà còn là một cái bẫy nguy hiểm.

Chàng đã bị kéo vào một trò chơi mà người chơi không hề khoan nhượng.

"Thần nên làm gì?"

Lê Tần hỏi, giọng chàng có chút nghi ngại nhưng đầy quyết tâm.

Trần Thủ Độ nhếch môi cười, nhưng nụ cười đó lạnh lùng và đầy ẩn ý.

"Tướng quân không cần phải làm gì cả, chỉ cần luôn cảnh giác và nhớ rằng, trong cung này, không ai thực sự là bạn, cũng không ai thực sự là kẻ thù.

Mọi người đều có thể trở thành cả hai, tùy thuộc vào hoàn cảnh và thời điểm."

Lê Tần gật đầu, thầm hiểu những lời dạy bảo của Trần Thủ Độ.

Cuộc đời của chàng, từ giờ phút này, sẽ không còn là những trận chiến trên chiến trường, mà còn là những trận đấu trí đầy hiểm nguy trong bóng tối trong hoàng thành này.

Trần Thủ Độ đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Lê Tần, như muốn truyền tải một thông điệp cuối cùng.

"Ngươi đã bước vào một trò chơi lớn, hãy cẩn trọng trong từng bước đi.

Ta sẽ quan sát."

Nói rồi, ông quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Lê Tần một mình với những suy tư chồng chất.

Cánh cửa khép lại, Lê Tần nhìn vào ngọn nến trên bàn, ánh sáng của nó vẫn lung linh trong bóng tối.

"Trần Thủ Độ,"chàng tự nhủ, "ông ấy là người như thế nào?

Một vị quyền thần trung thành, hay là một người đang thao túng cả triều đình này?"

Câu hỏi ấy vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng Lê Tần biết rằng từ giờ trở đi, chàng phải cẩn trọng trong từng bước đi của mình, bởi lẽ bóng tối trong cung điện này dường như sâu thẳm và nguy hiểm hơn bất kỳ trận chiến nào mà chàng từng đối mặt.
 
Mộng Hồi Đại Việt
Bí Mật Dưới Bóng Hoàng Triều


Hồi Thứ Năm: Ánh Trăng Dưới Mái Hiên

---

Đêm đã khuya, ánh trăng treo lơ lửng trên cao, chiếu những tia sáng bạc xuống khắp Hoàng Thành Thăng Long.

Những ngọn đèn lồng treo cao không đủ làm dịu đi sự tĩnh lặng, mà chỉ khiến bóng đêm càng trở nên huyền bí và thâm sâu hơn.

Lê Tần ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo vầng trăng tròn như một người bạn tri âm trong phút chốc cô đơn.

Trong lòng chàng, những lời của Thái sư Trần Thủ Độ vẫn còn vang vọng, như một lời nhắc nhở về thế giới mà chàng vừa bước vào.

"Không ai thực sự là bạn, cũng không ai thực sự là kẻ thù," chàng lẩm bẩm.

Những lời này khiến Lê Tần càng thêm suy tư về cuộc hôn nhân sắp tới với Lý Chiêu Hoàng, người mà chàng vẫn chưa có cơ hội tiếp xúc gần gũi kể từ khi trở về từ trận chiến.

Đêm nay, không khí trong cung càng trở nên đặc biệt, khi một cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động những tán cây và tạo ra âm thanh xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ.

Trong lòng chàng, sự tò mò về Lý Chiêu Hoàng càng lúc càng lớn.

Người phụ nữ từng là hoàng đế, nhưng nay lại bị đẩy xuống vị trí công chúa, liệu nàng có suy nghĩ gì?

Cuộc đời nàng đã trải qua những biến cố lớn, và giờ đây nàng lại sắp trở thành vợ của một vị tướng như Lê Tần.

"Có lẽ,"Lê Tần tự nhủ, "đêm nay chính là lúc để ta tìm hiểu về nàng."

Quyết định của chàng nhanh chóng được thực hiện.

Lê Tần đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng mỏng rồi bước ra ngoài.

Đôi chân chàng đưa bước đến cung của Lý Chiêu Hoàng như có một lực hút vô hình.

Cung điện của nàng nằm ở một góc yên tĩnh, xa hẳn những nơi ồn ào và náo nhiệt của hoàng cung.

Con đường dẫn tới đó được trải dài bởi những hàng cây xanh, tạo nên một bầu không khí thanh bình nhưng cũng đầy bí ẩn.

Khi chàng đến gần, ánh trăng soi rọi cung điện của Lý Chiêu Hoàng, khiến nơi đây trông như một cảnh tượng trong mộng, vừa hư vừa thực.

Cảnh vật trước mắt khiến chàng không khỏi cảm thấy lòng mình chùng xuống, như đang bước vào một thế giới khác, nơi mà những quy tắc và âm mưu của cung đình không thể chạm tới.

Chàng dừng chân trước cửa cung, đứng lặng im một lúc lâu, cảm nhận hơi thở của màn đêm và lắng nghe những tiếng thì thầm từ xa vọng lại.

Những suy nghĩ về trách nhiệm, về tình yêu và cả về định mệnh quay cuồng trong đầu chàng.

Cuối cùng, với quyết tâm tìm hiểu về người vợ sắp cưới, Lê Tần nhẹ nhàng bước vào.

Cung điện bên trong không lớn như những nơi khác trong hoàng cung, nhưng lại có một sự tinh tế và cổ kính.

Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ trang nhã, từ cách bài trí đến những món đồ nhỏ nhắn.

Nhưng điều khiến chàng chú ý hơn cả chính là sự yên tĩnh tuyệt đối.

Dường như mọi âm thanh đều bị ngăn lại trước cửa, để lại một không gian yên bình đến lạ thường.

Lý Chiêu Hoàng đang ngồi bên một chiếc bàn nhỏ, dưới ánh sáng dịu dàng của ngọn nến.

Nàng mặc một bộ y phục đơn giản nhưng thanh tao, khuôn mặt nghiêng nghiêng dưới ánh sáng, tạo nên một hình ảnh vừa mong manh, vừa kiên định.

Đôi mắt nàng, dù buồn bã, vẫn toát lên vẻ thông minh và mạnh mẽ.

Lê Tần đứng lặng một lúc, ngắm nhìn nàng từ xa, tự hỏi làm thế nào một người phụ nữ từng là hoàng đế lại có thể đối diện với những biến cố lớn như vậy mà vẫn giữ được vẻ thanh thoát ấy.

Như cảm nhận được sự hiện diện của chàng, Lý Chiêu Hoàng từ từ ngẩng lên, đôi mắt chạm phải ánh nhìn của Lê Tần.

Không có sự ngạc nhiên hay hoảng hốt nào trong đôi mắt ấy, mà chỉ có sự điềm tĩnh, như thể nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

"Tướng quân,"nàng nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng chuông ngân giữa đêm, "chàng đến đây vào giờ này, chắc hẳn có điều gì muốn nói."

Lê Tần bước tới gần, trái tim chàng đập nhanh trong lồng ngực, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

"Chiêu Thánh công chúa,"chàng đáp lại, "ta đến đây để hiểu rõ hơn về nàng, về người sẽ trở thành vợ ta."

Lý Chiêu Hoàng khẽ cười, nhưng nụ cười ấy mang theo một nỗi buồn không thể giấu.

"Thân phận của ta bây giờ có gì đáng để tướng quân quan tâm?

Ta chỉ là một nữ nhân đã qua thời, không còn quyền lực, không còn vị thế.

Chỉ là một bóng dáng lạc lõng trong cung điện rộng lớn này."

"Nàng từng là hoàng đế," Lê Tần nhẹ nhàng đáp,"và vẫn là người có thể hiểu rõ hơn bất cứ ai về những gì đã xảy ra, và cả những gì sắp đến.

Cuộc đời của nàng không chỉ là của riêng nàng, mà còn là một phần của lịch sử Đại Việt."

Nàng im lặng, đôi mắt lấp lánh ánh sáng của ngọn đèn dầu, nhìn sâu vào mắt Lê Tần như muốn tìm hiểu ý định thực sự của chàng.

"Tướng quân," nàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mềm mại nhưng không kém phần mạnh mẽ, "nếu đã muốn hiểu rõ về ta, thì hãy để ta kể cho chàng nghe một câu chuyện.

Câu chuyện về một vị hoàng đế, về những quyết định sai lầm, và về sự đánh đổi giữa tình yêu và quyền lực."

Lê Tần lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời nói của nàng.

Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, giọng nói của Lý Chiêu Hoàng vang lên như một lời tâm sự từ sâu thẳm lòng người, mang theo những nỗi niềm và uẩn khúc mà nàng đã cất giấu từ lâu.

Chàng biết rằng, đêm nay sẽ là đêm của những câu chuyện chưa từng được kể, và qua đó, chàng sẽ hiểu rõ hơn về người phụ nữ đang ngồi trước mặt, người sẽ sớm trở thành vợ chàng, và cũng là một phần trong cuộc đời chàng từ đây về sau.

Trong ánh trăng mờ ảo, dưới mái hiên tĩnh lặng của cung điện, Lê Tần và Lý Chiêu Hoàng bắt đầu câu chuyện của họ, một câu chuyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, giữa quyền lực và tình yêu, giữa những âm mưu chốn cung đình và những giấc mơ không thành của những người mang dòng máu hoàng gia.

Hồi Thứ Sáu: Trái Tim Trong Bóng Tối

---

Đêm đã qua nửa, Hoàng Thành Thăng Long chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại âm thanh nhẹ nhàng của gió lướt qua những tán cây và tiếng vọng của quá khứ vẫn còn vang lên đâu đó trong những bức tường cổ kính.

Trong gian phòng của Lý Chiêu Hoàng, ánh sáng của ngọn nến vẫn leo lét, chiếu sáng khuôn mặt của nàng và Lê Tần.

Hai người ngồi đối diện nhau, nhưng dường như khoảng cách giữa họ đã được rút ngắn bởi những lời tâm sự chân thành và sâu lắng.

"Tướng quân,"Lý Chiêu Hoàng nhẹ nhàng nói, phá tan sự im lặng bao trùm, "chàng biết không, có những điều trong đời ta mà cho đến bây giờ, ta vẫn chưa thể hiểu hết được.

Là một nữ nhân từng đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh cô độc và lẻ loi.

Đôi khi, ta tự hỏi liệu tất cả những điều đó có phải là định mệnh không thể tránh khỏi, hay chỉ là những sai lầm của ta."

Lê Tần im lặng, chăm chú lắng nghe.

Chàng cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc trong giọng nói của nàng, nhưng cũng nhận thấy sự kiên cường ẩn chứa trong đó.

Lý Chiêu Hoàng không phải là một người dễ dàng bị khuất phục, dù số phận có đẩy nàng vào tình cảnh như thế nào đi chăng nữa.

"Có lẽ," Lê Tần bắt đầu, giọng chàng trầm ấm và an ủi, "chúng ta đều là những con người bị cuốn vào vòng xoáy của thời cuộc.

Đôi khi, những quyết định mà ta nghĩ là đúng lại dẫn đến những hậu quả không ngờ.

Nhưng điều quan trọng là ta không ngừng tiến lên, không để những gì đã qua làm mất đi ý chí và sự kiên định của mình."

Lý Chiêu Hoàng khẽ cười, nhưng nụ cười đó vẫn mang theo một chút đắng cay.

"Tướng quân thật là một người lạc quan.

Nhưng ta thì không thể không nghĩ về quá khứ, về những gì ta đã mất và những gì ta đã trải qua."

Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh trăng chiếu vào người nàng, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ nhưng đầy bi thương.

"Có lẽ chàng đã nghe kể về việc ta từng là hoàng đế, nhưng ít ai biết rằng ta đã phải đối mặt với những gì.

Là một đứa trẻ bị đẩy lên ngai vàng khi còn quá nhỏ, ta đã không thể tự quyết định số phận của mình.

Mọi thứ đã bị sắp đặt sẵn, và ta chỉ là một quân cờ trong tay người khác."

Lê Tần bước tới, đứng bên cạnh nàng, nhìn vào khoảng không trước mắt.

"Nhưng nàng đã sống sót qua tất cả," chàng nói, "đó là minh chứng cho sức mạnh và ý chí của nàng.

Không phải ai cũng có thể vượt qua được những thử thách như vậy mà vẫn giữ được sự thanh tao và lòng nhân ái như nàng."

Lý Chiêu Hoàng im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn chàng.

"Tướng quân," nàng nói, giọng nói trở nên dịu dàng hơn, "chàng có bao giờ nghĩ rằng, đôi khi quyền lực không phải là thứ quan trọng nhất?

Rằng có những điều khác, như tình yêu, và sự chân thành, mới là những giá trị thực sự đáng quý?"

Lê Tần khẽ gật đầu.

"Ta đã từng nghĩ về điều đó.

Khi ở trên chiến trường, ta đã thấy rất nhiều binh sĩ sẵn sàng hy sinh mạng sống vì một lý tưởng, vì một tình yêu, hoặc đơn giản chỉ là vì họ muốn bảo vệ những gì họ trân quý.

Đôi khi, ta tự hỏi liệu ta có thể từ bỏ tất cả để giữ lấy những giá trị ấy hay không."

Nàng nhìn sâu vào mắt chàng, như muốn tìm kiếm một câu trả lời.

"Và tướng quân, chàng có sẵn sàng từ bỏ quyền lực để giữ lấy những điều đó không?"

Lê Tần không trả lời ngay lập tức.

Chàng biết rằng câu hỏi của nàng không chỉ là một câu hỏi đơn giản, mà là một thử thách về lòng trung thành, về sự hy sinh và về những gì thực sự quan trọng trong cuộc đời.

Cuối cùng, chàng nói, "Ta không thể nói trước được điều gì, nhưng ta biết rằng, nếu phải lựa chọn giữa quyền lực và những gì ta yêu thương, ta sẽ không do dự mà chọn nàng."

Lý Chiêu Hoàng gật đầu, dường như hài lòng với câu trả lời của chàng.

"Tướng quân,"nàng nói, giọng nói chứa đầy sự tin tưởng, "ta tin rằng chàng là người có thể hiểu được ta, và có thể cùng ta đối mặt với những khó khăn sắp tới.

Ta đã mất nhiều thứ trong đời, nhưng ta không muốn mất đi một người đồng hành chân thành như chàng."

Lê Tần cúi đầu, cảm nhận được sức nặng của lời nói đó.

Chàng biết rằng từ giây phút này, mối quan hệ giữa chàng và Lý Chiêu Hoàng đã vượt qua ranh giới của một cuộc hôn nhân sắp đặt.

Nó đã trở thành một mối liên kết giữa hai con người, cả hai đều bị cuốn vào vòng xoáy của lịch sử, nhưng đều khao khát tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, ánh trăng vẫn chiếu sáng, soi rọi lên những tâm hồn đang trăn trở giữa bóng tối và ánh sáng.

Và dưới mái hiên tĩnh lặng của cung điện, một lời thề ngầm được khắc sâu trong lòng hai người – lời thề về sự trung thành, về tình yêu và về cuộc hành trình đầy gian nan nhưng cũng không kém phần vinh quang phía trước.

Hồi Thứ Bảy: Nghị Lực Giữa Bão Tố

---

Bình minh vừa lên, những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong cung điện.

Không gian tĩnh lặng của đêm qua giờ đã bị thay thế bởi âm thanh của cuộc sống đang thức tỉnh.

Tiếng chim hót líu lo vang lên khắp nơi, xen lẫn với những tiếng bước chân của các cung nữ và thị vệ đi lại trong hoàng cung.

Tuy nhiên, không khí vẫn phảng phất chút u ám, như báo hiệu rằng ngày hôm nay sẽ không chỉ có nắng đẹp mà còn có những cơn bão ngầm đang chờ đợi.

Lê Tần, sau đêm dài suy tư bên Lý Chiêu Hoàng, đã trở về phòng của mình để chuẩn bị cho một ngày mới.

Nhưng tâm trí chàng vẫn còn vương vấn những lời nói và ánh mắt của nàng.

Dường như những điều nàng nói không chỉ đơn giản là sự tâm sự của một người phụ nữ cô đơn, mà còn là một lời cảnh báo về những hiểm nguy đang rình rập, về những cạm bẫy trong cung đình mà chàng cần phải đề phòng.

Không lâu sau, một thị vệ bước vào phòng, cúi đầu cung kính: "Bẩm tướng quân, Thượng Quốc Thái sư cho mời ngài tới đại điện bàn việc hệ trọng.

Lê Tần gật đầu, hiểu rằng thời điểm quan trọng đã đến.

Chàng nhanh chóng khoác lên mình bộ giáp, rồi theo thị vệ bước ra ngoài, hướng về đại điện nơi Trần Thủ Độ đang đợi.

Trên đường đi, chàng không thể không nhớ lại những lần gặp trước đây với vị Thái sư đầy quyền lực này.

Dù chỉ mới nhập vào thân xác Lê Tần một thời gian ngắn, nhưng chàng đã cảm nhận rõ sự khôn ngoan, sắc sảo và không khoan nhượng của Trần Thủ Độ – một người đàn ông mang trên mình trọng trách nặng nề của cả triều đại.

Khi bước vào đại điện, Lê Tần thấy Trần Thủ Độ đã ngồi sẵn ở vị trí của mình, xung quanh là các đại thần cùng những tướng lĩnh khác.

Ánh mắt của Thái sư như một lưỡi kiếm sắc bén, quét qua từng người, khiến ai nấy đều cảm thấy sức ép vô hình đè nặng trên vai.

"Lê Tướng Quân," Trần Thủ Độ cất giọng trầm hùng, "chúng ta đang ở vào thời kỳ nhạy cảm.

Cả bên ngoài lẫn bên trong đều có những sóng ngầm khó lường.

Đêm qua, ta đã nhận được quân báo từ biên cương rằng quân Mông Cổ đang có dấu hiệu động binh.

Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng, có lẽ cuộc chiến sẽ sớm diễn ra."

Lê Tần khẽ cúi đầu, lắng nghe từng lời nói của Thái sư.

Mặc dù sự lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng chàng vẫn giữ vững sự điềm tĩnh.

Chàng biết rằng, lúc này không phải là lúc để tỏ ra yếu đuối hay hoang mang.

"Tướng quân," Trần Thủ Độ tiếp tục, ánh mắt đầy sắc bén nhìn vào Lê Tần, "ta đã nghe thị vệ báo lại về việc tối qua ngươi đến cung Thượng Dương để gặp Chiêu Thánh công chúa.

Người phụ nữ đó, dù không còn ngồi trên ngai vàng, nhưng vẫn là một quân cờ quan trọng trong bàn cờ này.

Ngươi cần phải biết cách khai thác sức mạnh từ mối quan hệ này, để bảo vệ chính mình ."

Lê Tần cảm thấy một luồng điện chạy qua người khi nghe những lời này.

Chàng hiểu rằng Trần Thủ Độ đang ám chỉ điều gì – trong cuộc đấu tranh quyền lực này, không có gì là chắc chắn, và bất cứ ai cũng có thể trở thành đồng minh hoặc kẻ thù tùy vào hoàn cảnh.

"Bẩm Thái sư,"Lê Tần đáp lại, giọng chàng trầm xuống nhưng kiên định, "thần hiểu trách nhiệm của mình.

Nhưng thần cũng xin nhắc nhở người, Chiêu Thánh công chúa đã được bệ hạ ban hôn cho thần, Thần có thể xả thân để bảo vệ Đại Việt thì nhất định cũng sẽ bảo vệ người phụ nữ của mình đến hơi thở cuối cùng, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào."

Trần Thủ Độ khẽ nhíu mày, đôi mắt ông ánh lên vẻ suy tư.

"Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào?"

Ông lặp lại, giọng nói trầm ngâm.

"Ngươi nói đúng, Lê Tần.

Nhưng trong cuộc chiến này, đôi khi chúng ta phải đưa ra những quyết định khó khăn, vì lợi ích của cả triều đại.

Hãy nhớ rằng, ngươi đang mang trên vai trách nhiệm không chỉ của riêng mình, mà còn của cả Đại Việt."

Lê Tần gật đầu, không nói gì thêm.

Chàng hiểu rằng mình cần phải khôn ngoan và cẩn trọng trong từng hành động, từng lời nói, bởi mỗi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ quả không thể lường trước.

Buổi họp kết thúc nhanh chóng, nhưng tâm trí Lê Tần vẫn còn trĩu nặng khi bước ra khỏi đại điện.

Chàng biết rằng mình đang bước vào một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trong chính nội bộ triều đình.

Một cuộc chiến đòi hỏi cả sự mưu trí lẫn lòng dũng cảm.

Khi trở về phòng, Lê Tần ngồi xuống, nhìn qua cửa sổ về phía xa, nơi ánh nắng đã bắt đầu tỏa sáng khắp không gian.

Nhưng trong lòng chàng, những đám mây đen vẫn còn che phủ, và chàng biết rằng cuộc hành trình của mình chỉ mới bắt đầu.

Trận chiến phía trước không chỉ là về vũ lực, mà còn là về những âm mưu, những cạm bẫy, và những lựa chọn định mệnh mà chàng sẽ phải đối mặt.

Trong khoảnh khắc đó, Lê Tần tự nhủ rằng dù có chuyện gì xảy ra, chàng sẽ không bao giờ đánh mất đi những giá trị mà mình luôn tin tưởng – lòng trung thành, tình yêu, và sự kiên định.

Bởi chỉ có những điều đó mới giúp chàng đứng vững trước bão táp và giữ cho trái tim mình không bị vấy bẩn bởi sự tàn ác và dối trá của thế giới này.

Hồi Thứ Tám: Gió Lớn Đổi Chiều

---

Buổi chiều hôm ấy, bầu trời Thăng Long chuyển sang một màu u ám, mây đen kéo về như báo hiệu một cơn bão sắp đến.

Những con đường trong hoàng cung dường như trở nên vắng lặng hơn thường lệ, và các cung nữ, thị vệ đều có vẻ cẩn trọng, lặng lẽ di chuyển.

Lê Tần sau cuộc gặp với Thái sư Trần Thủ Độ trở về phòng, nhưng lòng chàng vẫn chưa thể bình yên.

Trong chàng, những suy nghĩ về mối quan hệ giữa bản thân, Lý Chiêu Hoàng và Trần Thủ Độ không ngừng đan xen lẫn nhau.

Chàng biết rằng những lời Trần Thủ Độ đã nói không chỉ đơn thuần là lời khuyên, mà còn là một lời cảnh báo ngầm.

Dường như tất cả mọi người trong triều đình đều đang tham gia vào một ván cờ quyền lực, và không ai có thể biết trước được quân cờ nào sẽ bị lật đổ tiếp theo.

"Tướng quân,"giọng nói của một thị vệ vang lên, kéo Lê Tần ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Công chúa Chiêu Thánh có sai thị nữ mời người đến cung Thượng Dương"

Lê Tần khẽ nhíu mày.

Từ sau đêm trò chuyện với Lý Chiêu Hoàng, chàng cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt và lời nói của nàng.

Nhưng chàng không thể không nhận ra rằng phía sau vẻ dịu dàng ấy, có lẽ còn có những ý đồ mà chàng chưa thể nắm bắt.

Dù vậy, Lê Tần hiểu rằng, từ chối lời mời của Chiêu Thánh công chúa không phải là một lựa chọn khôn ngoan.

"Được,"chàng đáp, giọng bình thản, "ta sẽ đến ngay."

Khi bước vào cung của Lý Chiêu Hoàng, Lê Tần cảm nhận được sự khác biệt so với lần trước.

Không gian nơi đây dường như còn tĩnh lặng hơn, ánh sáng từ những ngọn đèn mờ ảo, tạo ra những bóng hình nhảy múa trên tường.

Lý Chiêu Hoàng đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một chiếc quạt lụa nhẹ nhàng phe phẩy, đôi mắt nàng như đang nhìn về một nơi xa xăm nào đó.

"Tướng quân," nàng quay lại khi nhận thấy sự hiện diện của chàng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, "cảm ơn chàng đã đến."

"Bẩm công chúa," Lê Tần cúi đầu chào, giọng chàng vẫn giữ vẻ điềm đạm, "công chúa cho gọi, Lê Tần không dám chậm trễ."

Lý Chiêu Hoàng ra hiệu cho chàng ngồi xuống chiếc ghế gần đó, rồi nàng ngồi xuống đối diện với chàng.

Ánh mắt nàng chăm chú nhìn vào khuôn mặt của Lê Tần, như thể muốn khám phá hết những suy nghĩ trong lòng chàng.

"Tướng quân,"nàng bắt đầu, giọng nàng trầm hơn, "ta biết rằng cuộc sống trong hoàng cung này không hề dễ dàng.

Nhưng có một điều mà ta chưa từng nói với ai, đó là ta đã quyết định sẽ không để bản thân trở thành quân cờ trong tay kẻ khác nữa."

Lê Tần khẽ nhướn mày, bất ngờ trước lời nói của nàng.

"Công chúa muốn nói điều gì?"chàng hỏi, dù trong lòng đã mơ hồ hiểu được ý nàng.

"Ta đã từng là hoàng đế, từng là người nắm giữ vận mệnh của đất nước này," Lý Chiêu Hoàng nói, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên quyết, "nhưng cuối cùng ta bị đẩy vào tình thế phải từ bỏ tất cả.

Dù là vì lý do chính trị hay cá nhân, ta cũng đã mất đi quyền lực và tự do của mình.

Nhưng giờ đây, ta không muốn sống tiếp như vậy nữa.

Ta muốn tự mình định đoạt số phận của mình, và nếu có thể, ta sẽ đòi lại những gì thuộc về ta."

Lê Tần nhìn thẳng vào mắt nàng, lòng chàng vừa cảm phục vừa lo lắng.

Sự quyết tâm của nàng là điều mà chàng không thể phủ nhận, nhưng chàng cũng biết rằng những lời nói đó có thể đưa cả hai vào một cuộc chiến không cân sức với những thế lực trong triều đình.

"Công chúa," chàng nhẹ nhàng nói, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, "ta hiểu được mong muốn của nàng.

Nhưng nàng cũng phải hiểu rằng, trong cung đình này, mọi hành động đều có thể bị theo dõi và bị lợi dụng.

Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể bị cuốn vào một vòng xoáy nguy hiểm mà không có lối thoát."

Lý Chiêu Hoàng gật đầu, như đã lường trước được những lời chàng sẽ nói.

"Ta biết điều đó, tướng quân.

Nhưng ta đã suy nghĩ rất nhiều, và ta tin rằng với sự giúp đỡ của chàng, ta có thể làm được điều mà ta mong muốn.

Ta không còn là một cô bé ngây thơ bị đẩy lên ngai vàng nữa.

Giờ đây, ta đã là một người phụ nữ trưởng thành, và ta muốn lấy lại những gì thuộc về ta, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."

Trái tim Lê Tần đập nhanh hơn khi nghe những lời này.

Chàng biết rằng mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng.

Một mặt, chàng không thể không cảm thấy bị cuốn hút bởi lòng kiên định và ý chí của Lý Chiêu Hoàng.

Mặt khác, chàng cũng biết rằng con đường này sẽ đầy rẫy hiểm nguy và khó khăn.

"Nếu công chúa đã quyết định như vậy," Lê Tần nói, giọng chàng trầm lại, "ta sẽ không từ bỏ trách nhiệm của mình.

Ta sẽ đứng bên cạnh công chúa, dù có phải đối mặt với bất kỳ điều gì."

Lý Chiêu Hoàng mỉm cười, lần này là một nụ cười ấm áp và chân thành.

"Cảm ơn chàng, Lê Tần," nàng nói, giọng nói lộ rõ sự tin tưởng và hy vọng.

"Ta biết rằng chỉ có chàng mới có thể hiểu và cùng ta đối mặt với tất cả."

Trong khoảnh khắc đó, giữa ánh sáng mờ ảo và không gian tĩnh lặng của cung điện, Lê Tần cảm nhận được một sợi dây vô hình đã kết nối chàng và Lý Chiêu Hoàng lại với nhau.

Không chỉ là một lời hứa, mà còn là một mối quan hệ sâu sắc hơn – một mối quan hệ được xây dựng trên lòng trung thành, sự tin tưởng và sự quyết tâm vượt qua tất cả để tìm kiếm công lý và tự do.

Chàng biết rằng từ giờ trở đi, mọi bước đi của mình đều sẽ mang theo những hậu quả không lường trước.

Nhưng với quyết tâm và niềm tin trong lòng, chàng sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước.

Và trong cái không gian u ám ấy, Lê Tần nhận ra rằng, gió lớn đang bắt đầu đổi chiều, mang theo những cơ hội mới nhưng cũng đầy rẫy những nguy cơ mà chàng sẽ phải vượt qua.
 
Back
Top Bottom