Hồi Thứ Năm: Ánh Trăng Dưới Mái Hiên
---
Đêm đã khuya, ánh trăng treo lơ lửng trên cao, chiếu những tia sáng bạc xuống khắp Hoàng Thành Thăng Long.
Những ngọn đèn lồng treo cao không đủ làm dịu đi sự tĩnh lặng, mà chỉ khiến bóng đêm càng trở nên huyền bí và thâm sâu hơn.
Lê Tần ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo vầng trăng tròn như một người bạn tri âm trong phút chốc cô đơn.
Trong lòng chàng, những lời của Thái sư Trần Thủ Độ vẫn còn vang vọng, như một lời nhắc nhở về thế giới mà chàng vừa bước vào.
"Không ai thực sự là bạn, cũng không ai thực sự là kẻ thù," chàng lẩm bẩm.
Những lời này khiến Lê Tần càng thêm suy tư về cuộc hôn nhân sắp tới với Lý Chiêu Hoàng, người mà chàng vẫn chưa có cơ hội tiếp xúc gần gũi kể từ khi trở về từ trận chiến.
Đêm nay, không khí trong cung càng trở nên đặc biệt, khi một cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động những tán cây và tạo ra âm thanh xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ.
Trong lòng chàng, sự tò mò về Lý Chiêu Hoàng càng lúc càng lớn.
Người phụ nữ từng là hoàng đế, nhưng nay lại bị đẩy xuống vị trí công chúa, liệu nàng có suy nghĩ gì?
Cuộc đời nàng đã trải qua những biến cố lớn, và giờ đây nàng lại sắp trở thành vợ của một vị tướng như Lê Tần.
"Có lẽ,"Lê Tần tự nhủ, "đêm nay chính là lúc để ta tìm hiểu về nàng."
Quyết định của chàng nhanh chóng được thực hiện.
Lê Tần đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng mỏng rồi bước ra ngoài.
Đôi chân chàng đưa bước đến cung của Lý Chiêu Hoàng như có một lực hút vô hình.
Cung điện của nàng nằm ở một góc yên tĩnh, xa hẳn những nơi ồn ào và náo nhiệt của hoàng cung.
Con đường dẫn tới đó được trải dài bởi những hàng cây xanh, tạo nên một bầu không khí thanh bình nhưng cũng đầy bí ẩn.
Khi chàng đến gần, ánh trăng soi rọi cung điện của Lý Chiêu Hoàng, khiến nơi đây trông như một cảnh tượng trong mộng, vừa hư vừa thực.
Cảnh vật trước mắt khiến chàng không khỏi cảm thấy lòng mình chùng xuống, như đang bước vào một thế giới khác, nơi mà những quy tắc và âm mưu của cung đình không thể chạm tới.
Chàng dừng chân trước cửa cung, đứng lặng im một lúc lâu, cảm nhận hơi thở của màn đêm và lắng nghe những tiếng thì thầm từ xa vọng lại.
Những suy nghĩ về trách nhiệm, về tình yêu và cả về định mệnh quay cuồng trong đầu chàng.
Cuối cùng, với quyết tâm tìm hiểu về người vợ sắp cưới, Lê Tần nhẹ nhàng bước vào.
Cung điện bên trong không lớn như những nơi khác trong hoàng cung, nhưng lại có một sự tinh tế và cổ kính.
Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ trang nhã, từ cách bài trí đến những món đồ nhỏ nhắn.
Nhưng điều khiến chàng chú ý hơn cả chính là sự yên tĩnh tuyệt đối.
Dường như mọi âm thanh đều bị ngăn lại trước cửa, để lại một không gian yên bình đến lạ thường.
Lý Chiêu Hoàng đang ngồi bên một chiếc bàn nhỏ, dưới ánh sáng dịu dàng của ngọn nến.
Nàng mặc một bộ y phục đơn giản nhưng thanh tao, khuôn mặt nghiêng nghiêng dưới ánh sáng, tạo nên một hình ảnh vừa mong manh, vừa kiên định.
Đôi mắt nàng, dù buồn bã, vẫn toát lên vẻ thông minh và mạnh mẽ.
Lê Tần đứng lặng một lúc, ngắm nhìn nàng từ xa, tự hỏi làm thế nào một người phụ nữ từng là hoàng đế lại có thể đối diện với những biến cố lớn như vậy mà vẫn giữ được vẻ thanh thoát ấy.
Như cảm nhận được sự hiện diện của chàng, Lý Chiêu Hoàng từ từ ngẩng lên, đôi mắt chạm phải ánh nhìn của Lê Tần.
Không có sự ngạc nhiên hay hoảng hốt nào trong đôi mắt ấy, mà chỉ có sự điềm tĩnh, như thể nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
"Tướng quân,"nàng nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng chuông ngân giữa đêm, "chàng đến đây vào giờ này, chắc hẳn có điều gì muốn nói."
Lê Tần bước tới gần, trái tim chàng đập nhanh trong lồng ngực, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản.
"Chiêu Thánh công chúa,"chàng đáp lại, "ta đến đây để hiểu rõ hơn về nàng, về người sẽ trở thành vợ ta."
Lý Chiêu Hoàng khẽ cười, nhưng nụ cười ấy mang theo một nỗi buồn không thể giấu.
"Thân phận của ta bây giờ có gì đáng để tướng quân quan tâm?
Ta chỉ là một nữ nhân đã qua thời, không còn quyền lực, không còn vị thế.
Chỉ là một bóng dáng lạc lõng trong cung điện rộng lớn này."
"Nàng từng là hoàng đế," Lê Tần nhẹ nhàng đáp,"và vẫn là người có thể hiểu rõ hơn bất cứ ai về những gì đã xảy ra, và cả những gì sắp đến.
Cuộc đời của nàng không chỉ là của riêng nàng, mà còn là một phần của lịch sử Đại Việt."
Nàng im lặng, đôi mắt lấp lánh ánh sáng của ngọn đèn dầu, nhìn sâu vào mắt Lê Tần như muốn tìm hiểu ý định thực sự của chàng.
"Tướng quân," nàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mềm mại nhưng không kém phần mạnh mẽ, "nếu đã muốn hiểu rõ về ta, thì hãy để ta kể cho chàng nghe một câu chuyện.
Câu chuyện về một vị hoàng đế, về những quyết định sai lầm, và về sự đánh đổi giữa tình yêu và quyền lực."
Lê Tần lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời nói của nàng.
Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, giọng nói của Lý Chiêu Hoàng vang lên như một lời tâm sự từ sâu thẳm lòng người, mang theo những nỗi niềm và uẩn khúc mà nàng đã cất giấu từ lâu.
Chàng biết rằng, đêm nay sẽ là đêm của những câu chuyện chưa từng được kể, và qua đó, chàng sẽ hiểu rõ hơn về người phụ nữ đang ngồi trước mặt, người sẽ sớm trở thành vợ chàng, và cũng là một phần trong cuộc đời chàng từ đây về sau.
Trong ánh trăng mờ ảo, dưới mái hiên tĩnh lặng của cung điện, Lê Tần và Lý Chiêu Hoàng bắt đầu câu chuyện của họ, một câu chuyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, giữa quyền lực và tình yêu, giữa những âm mưu chốn cung đình và những giấc mơ không thành của những người mang dòng máu hoàng gia.
Hồi Thứ Sáu: Trái Tim Trong Bóng Tối
---
Đêm đã qua nửa, Hoàng Thành Thăng Long chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại âm thanh nhẹ nhàng của gió lướt qua những tán cây và tiếng vọng của quá khứ vẫn còn vang lên đâu đó trong những bức tường cổ kính.
Trong gian phòng của Lý Chiêu Hoàng, ánh sáng của ngọn nến vẫn leo lét, chiếu sáng khuôn mặt của nàng và Lê Tần.
Hai người ngồi đối diện nhau, nhưng dường như khoảng cách giữa họ đã được rút ngắn bởi những lời tâm sự chân thành và sâu lắng.
"Tướng quân,"Lý Chiêu Hoàng nhẹ nhàng nói, phá tan sự im lặng bao trùm, "chàng biết không, có những điều trong đời ta mà cho đến bây giờ, ta vẫn chưa thể hiểu hết được.
Là một nữ nhân từng đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh cô độc và lẻ loi.
Đôi khi, ta tự hỏi liệu tất cả những điều đó có phải là định mệnh không thể tránh khỏi, hay chỉ là những sai lầm của ta."
Lê Tần im lặng, chăm chú lắng nghe.
Chàng cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc trong giọng nói của nàng, nhưng cũng nhận thấy sự kiên cường ẩn chứa trong đó.
Lý Chiêu Hoàng không phải là một người dễ dàng bị khuất phục, dù số phận có đẩy nàng vào tình cảnh như thế nào đi chăng nữa.
"Có lẽ," Lê Tần bắt đầu, giọng chàng trầm ấm và an ủi, "chúng ta đều là những con người bị cuốn vào vòng xoáy của thời cuộc.
Đôi khi, những quyết định mà ta nghĩ là đúng lại dẫn đến những hậu quả không ngờ.
Nhưng điều quan trọng là ta không ngừng tiến lên, không để những gì đã qua làm mất đi ý chí và sự kiên định của mình."
Lý Chiêu Hoàng khẽ cười, nhưng nụ cười đó vẫn mang theo một chút đắng cay.
"Tướng quân thật là một người lạc quan.
Nhưng ta thì không thể không nghĩ về quá khứ, về những gì ta đã mất và những gì ta đã trải qua."
Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh trăng chiếu vào người nàng, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ nhưng đầy bi thương.
"Có lẽ chàng đã nghe kể về việc ta từng là hoàng đế, nhưng ít ai biết rằng ta đã phải đối mặt với những gì.
Là một đứa trẻ bị đẩy lên ngai vàng khi còn quá nhỏ, ta đã không thể tự quyết định số phận của mình.
Mọi thứ đã bị sắp đặt sẵn, và ta chỉ là một quân cờ trong tay người khác."
Lê Tần bước tới, đứng bên cạnh nàng, nhìn vào khoảng không trước mắt.
"Nhưng nàng đã sống sót qua tất cả," chàng nói, "đó là minh chứng cho sức mạnh và ý chí của nàng.
Không phải ai cũng có thể vượt qua được những thử thách như vậy mà vẫn giữ được sự thanh tao và lòng nhân ái như nàng."
Lý Chiêu Hoàng im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn chàng.
"Tướng quân," nàng nói, giọng nói trở nên dịu dàng hơn, "chàng có bao giờ nghĩ rằng, đôi khi quyền lực không phải là thứ quan trọng nhất?
Rằng có những điều khác, như tình yêu, và sự chân thành, mới là những giá trị thực sự đáng quý?"
Lê Tần khẽ gật đầu.
"Ta đã từng nghĩ về điều đó.
Khi ở trên chiến trường, ta đã thấy rất nhiều binh sĩ sẵn sàng hy sinh mạng sống vì một lý tưởng, vì một tình yêu, hoặc đơn giản chỉ là vì họ muốn bảo vệ những gì họ trân quý.
Đôi khi, ta tự hỏi liệu ta có thể từ bỏ tất cả để giữ lấy những giá trị ấy hay không."
Nàng nhìn sâu vào mắt chàng, như muốn tìm kiếm một câu trả lời.
"Và tướng quân, chàng có sẵn sàng từ bỏ quyền lực để giữ lấy những điều đó không?"
Lê Tần không trả lời ngay lập tức.
Chàng biết rằng câu hỏi của nàng không chỉ là một câu hỏi đơn giản, mà là một thử thách về lòng trung thành, về sự hy sinh và về những gì thực sự quan trọng trong cuộc đời.
Cuối cùng, chàng nói, "Ta không thể nói trước được điều gì, nhưng ta biết rằng, nếu phải lựa chọn giữa quyền lực và những gì ta yêu thương, ta sẽ không do dự mà chọn nàng."
Lý Chiêu Hoàng gật đầu, dường như hài lòng với câu trả lời của chàng.
"Tướng quân,"nàng nói, giọng nói chứa đầy sự tin tưởng, "ta tin rằng chàng là người có thể hiểu được ta, và có thể cùng ta đối mặt với những khó khăn sắp tới.
Ta đã mất nhiều thứ trong đời, nhưng ta không muốn mất đi một người đồng hành chân thành như chàng."
Lê Tần cúi đầu, cảm nhận được sức nặng của lời nói đó.
Chàng biết rằng từ giây phút này, mối quan hệ giữa chàng và Lý Chiêu Hoàng đã vượt qua ranh giới của một cuộc hôn nhân sắp đặt.
Nó đã trở thành một mối liên kết giữa hai con người, cả hai đều bị cuốn vào vòng xoáy của lịch sử, nhưng đều khao khát tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, ánh trăng vẫn chiếu sáng, soi rọi lên những tâm hồn đang trăn trở giữa bóng tối và ánh sáng.
Và dưới mái hiên tĩnh lặng của cung điện, một lời thề ngầm được khắc sâu trong lòng hai người – lời thề về sự trung thành, về tình yêu và về cuộc hành trình đầy gian nan nhưng cũng không kém phần vinh quang phía trước.
Hồi Thứ Bảy: Nghị Lực Giữa Bão Tố
---
Bình minh vừa lên, những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong cung điện.
Không gian tĩnh lặng của đêm qua giờ đã bị thay thế bởi âm thanh của cuộc sống đang thức tỉnh.
Tiếng chim hót líu lo vang lên khắp nơi, xen lẫn với những tiếng bước chân của các cung nữ và thị vệ đi lại trong hoàng cung.
Tuy nhiên, không khí vẫn phảng phất chút u ám, như báo hiệu rằng ngày hôm nay sẽ không chỉ có nắng đẹp mà còn có những cơn bão ngầm đang chờ đợi.
Lê Tần, sau đêm dài suy tư bên Lý Chiêu Hoàng, đã trở về phòng của mình để chuẩn bị cho một ngày mới.
Nhưng tâm trí chàng vẫn còn vương vấn những lời nói và ánh mắt của nàng.
Dường như những điều nàng nói không chỉ đơn giản là sự tâm sự của một người phụ nữ cô đơn, mà còn là một lời cảnh báo về những hiểm nguy đang rình rập, về những cạm bẫy trong cung đình mà chàng cần phải đề phòng.
Không lâu sau, một thị vệ bước vào phòng, cúi đầu cung kính: "Bẩm tướng quân, Thượng Quốc Thái sư cho mời ngài tới đại điện bàn việc hệ trọng.
Lê Tần gật đầu, hiểu rằng thời điểm quan trọng đã đến.
Chàng nhanh chóng khoác lên mình bộ giáp, rồi theo thị vệ bước ra ngoài, hướng về đại điện nơi Trần Thủ Độ đang đợi.
Trên đường đi, chàng không thể không nhớ lại những lần gặp trước đây với vị Thái sư đầy quyền lực này.
Dù chỉ mới nhập vào thân xác Lê Tần một thời gian ngắn, nhưng chàng đã cảm nhận rõ sự khôn ngoan, sắc sảo và không khoan nhượng của Trần Thủ Độ – một người đàn ông mang trên mình trọng trách nặng nề của cả triều đại.
Khi bước vào đại điện, Lê Tần thấy Trần Thủ Độ đã ngồi sẵn ở vị trí của mình, xung quanh là các đại thần cùng những tướng lĩnh khác.
Ánh mắt của Thái sư như một lưỡi kiếm sắc bén, quét qua từng người, khiến ai nấy đều cảm thấy sức ép vô hình đè nặng trên vai.
"Lê Tướng Quân," Trần Thủ Độ cất giọng trầm hùng, "chúng ta đang ở vào thời kỳ nhạy cảm.
Cả bên ngoài lẫn bên trong đều có những sóng ngầm khó lường.
Đêm qua, ta đã nhận được quân báo từ biên cương rằng quân Mông Cổ đang có dấu hiệu động binh.
Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng, có lẽ cuộc chiến sẽ sớm diễn ra."
Lê Tần khẽ cúi đầu, lắng nghe từng lời nói của Thái sư.
Mặc dù sự lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng chàng vẫn giữ vững sự điềm tĩnh.
Chàng biết rằng, lúc này không phải là lúc để tỏ ra yếu đuối hay hoang mang.
"Tướng quân," Trần Thủ Độ tiếp tục, ánh mắt đầy sắc bén nhìn vào Lê Tần, "ta đã nghe thị vệ báo lại về việc tối qua ngươi đến cung Thượng Dương để gặp Chiêu Thánh công chúa.
Người phụ nữ đó, dù không còn ngồi trên ngai vàng, nhưng vẫn là một quân cờ quan trọng trong bàn cờ này.
Ngươi cần phải biết cách khai thác sức mạnh từ mối quan hệ này, để bảo vệ chính mình ."
Lê Tần cảm thấy một luồng điện chạy qua người khi nghe những lời này.
Chàng hiểu rằng Trần Thủ Độ đang ám chỉ điều gì – trong cuộc đấu tranh quyền lực này, không có gì là chắc chắn, và bất cứ ai cũng có thể trở thành đồng minh hoặc kẻ thù tùy vào hoàn cảnh.
"Bẩm Thái sư,"Lê Tần đáp lại, giọng chàng trầm xuống nhưng kiên định, "thần hiểu trách nhiệm của mình.
Nhưng thần cũng xin nhắc nhở người, Chiêu Thánh công chúa đã được bệ hạ ban hôn cho thần, Thần có thể xả thân để bảo vệ Đại Việt thì nhất định cũng sẽ bảo vệ người phụ nữ của mình đến hơi thở cuối cùng, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào."
Trần Thủ Độ khẽ nhíu mày, đôi mắt ông ánh lên vẻ suy tư.
"Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào?"
Ông lặp lại, giọng nói trầm ngâm.
"Ngươi nói đúng, Lê Tần.
Nhưng trong cuộc chiến này, đôi khi chúng ta phải đưa ra những quyết định khó khăn, vì lợi ích của cả triều đại.
Hãy nhớ rằng, ngươi đang mang trên vai trách nhiệm không chỉ của riêng mình, mà còn của cả Đại Việt."
Lê Tần gật đầu, không nói gì thêm.
Chàng hiểu rằng mình cần phải khôn ngoan và cẩn trọng trong từng hành động, từng lời nói, bởi mỗi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ quả không thể lường trước.
Buổi họp kết thúc nhanh chóng, nhưng tâm trí Lê Tần vẫn còn trĩu nặng khi bước ra khỏi đại điện.
Chàng biết rằng mình đang bước vào một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trong chính nội bộ triều đình.
Một cuộc chiến đòi hỏi cả sự mưu trí lẫn lòng dũng cảm.
Khi trở về phòng, Lê Tần ngồi xuống, nhìn qua cửa sổ về phía xa, nơi ánh nắng đã bắt đầu tỏa sáng khắp không gian.
Nhưng trong lòng chàng, những đám mây đen vẫn còn che phủ, và chàng biết rằng cuộc hành trình của mình chỉ mới bắt đầu.
Trận chiến phía trước không chỉ là về vũ lực, mà còn là về những âm mưu, những cạm bẫy, và những lựa chọn định mệnh mà chàng sẽ phải đối mặt.
Trong khoảnh khắc đó, Lê Tần tự nhủ rằng dù có chuyện gì xảy ra, chàng sẽ không bao giờ đánh mất đi những giá trị mà mình luôn tin tưởng – lòng trung thành, tình yêu, và sự kiên định.
Bởi chỉ có những điều đó mới giúp chàng đứng vững trước bão táp và giữ cho trái tim mình không bị vấy bẩn bởi sự tàn ác và dối trá của thế giới này.
Hồi Thứ Tám: Gió Lớn Đổi Chiều
---
Buổi chiều hôm ấy, bầu trời Thăng Long chuyển sang một màu u ám, mây đen kéo về như báo hiệu một cơn bão sắp đến.
Những con đường trong hoàng cung dường như trở nên vắng lặng hơn thường lệ, và các cung nữ, thị vệ đều có vẻ cẩn trọng, lặng lẽ di chuyển.
Lê Tần sau cuộc gặp với Thái sư Trần Thủ Độ trở về phòng, nhưng lòng chàng vẫn chưa thể bình yên.
Trong chàng, những suy nghĩ về mối quan hệ giữa bản thân, Lý Chiêu Hoàng và Trần Thủ Độ không ngừng đan xen lẫn nhau.
Chàng biết rằng những lời Trần Thủ Độ đã nói không chỉ đơn thuần là lời khuyên, mà còn là một lời cảnh báo ngầm.
Dường như tất cả mọi người trong triều đình đều đang tham gia vào một ván cờ quyền lực, và không ai có thể biết trước được quân cờ nào sẽ bị lật đổ tiếp theo.
"Tướng quân,"giọng nói của một thị vệ vang lên, kéo Lê Tần ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Công chúa Chiêu Thánh có sai thị nữ mời người đến cung Thượng Dương"
Lê Tần khẽ nhíu mày.
Từ sau đêm trò chuyện với Lý Chiêu Hoàng, chàng cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt và lời nói của nàng.
Nhưng chàng không thể không nhận ra rằng phía sau vẻ dịu dàng ấy, có lẽ còn có những ý đồ mà chàng chưa thể nắm bắt.
Dù vậy, Lê Tần hiểu rằng, từ chối lời mời của Chiêu Thánh công chúa không phải là một lựa chọn khôn ngoan.
"Được,"chàng đáp, giọng bình thản, "ta sẽ đến ngay."
Khi bước vào cung của Lý Chiêu Hoàng, Lê Tần cảm nhận được sự khác biệt so với lần trước.
Không gian nơi đây dường như còn tĩnh lặng hơn, ánh sáng từ những ngọn đèn mờ ảo, tạo ra những bóng hình nhảy múa trên tường.
Lý Chiêu Hoàng đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một chiếc quạt lụa nhẹ nhàng phe phẩy, đôi mắt nàng như đang nhìn về một nơi xa xăm nào đó.
"Tướng quân," nàng quay lại khi nhận thấy sự hiện diện của chàng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, "cảm ơn chàng đã đến."
"Bẩm công chúa," Lê Tần cúi đầu chào, giọng chàng vẫn giữ vẻ điềm đạm, "công chúa cho gọi, Lê Tần không dám chậm trễ."
Lý Chiêu Hoàng ra hiệu cho chàng ngồi xuống chiếc ghế gần đó, rồi nàng ngồi xuống đối diện với chàng.
Ánh mắt nàng chăm chú nhìn vào khuôn mặt của Lê Tần, như thể muốn khám phá hết những suy nghĩ trong lòng chàng.
"Tướng quân,"nàng bắt đầu, giọng nàng trầm hơn, "ta biết rằng cuộc sống trong hoàng cung này không hề dễ dàng.
Nhưng có một điều mà ta chưa từng nói với ai, đó là ta đã quyết định sẽ không để bản thân trở thành quân cờ trong tay kẻ khác nữa."
Lê Tần khẽ nhướn mày, bất ngờ trước lời nói của nàng.
"Công chúa muốn nói điều gì?"chàng hỏi, dù trong lòng đã mơ hồ hiểu được ý nàng.
"Ta đã từng là hoàng đế, từng là người nắm giữ vận mệnh của đất nước này," Lý Chiêu Hoàng nói, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên quyết, "nhưng cuối cùng ta bị đẩy vào tình thế phải từ bỏ tất cả.
Dù là vì lý do chính trị hay cá nhân, ta cũng đã mất đi quyền lực và tự do của mình.
Nhưng giờ đây, ta không muốn sống tiếp như vậy nữa.
Ta muốn tự mình định đoạt số phận của mình, và nếu có thể, ta sẽ đòi lại những gì thuộc về ta."
Lê Tần nhìn thẳng vào mắt nàng, lòng chàng vừa cảm phục vừa lo lắng.
Sự quyết tâm của nàng là điều mà chàng không thể phủ nhận, nhưng chàng cũng biết rằng những lời nói đó có thể đưa cả hai vào một cuộc chiến không cân sức với những thế lực trong triều đình.
"Công chúa," chàng nhẹ nhàng nói, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, "ta hiểu được mong muốn của nàng.
Nhưng nàng cũng phải hiểu rằng, trong cung đình này, mọi hành động đều có thể bị theo dõi và bị lợi dụng.
Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể bị cuốn vào một vòng xoáy nguy hiểm mà không có lối thoát."
Lý Chiêu Hoàng gật đầu, như đã lường trước được những lời chàng sẽ nói.
"Ta biết điều đó, tướng quân.
Nhưng ta đã suy nghĩ rất nhiều, và ta tin rằng với sự giúp đỡ của chàng, ta có thể làm được điều mà ta mong muốn.
Ta không còn là một cô bé ngây thơ bị đẩy lên ngai vàng nữa.
Giờ đây, ta đã là một người phụ nữ trưởng thành, và ta muốn lấy lại những gì thuộc về ta, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."
Trái tim Lê Tần đập nhanh hơn khi nghe những lời này.
Chàng biết rằng mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng.
Một mặt, chàng không thể không cảm thấy bị cuốn hút bởi lòng kiên định và ý chí của Lý Chiêu Hoàng.
Mặt khác, chàng cũng biết rằng con đường này sẽ đầy rẫy hiểm nguy và khó khăn.
"Nếu công chúa đã quyết định như vậy," Lê Tần nói, giọng chàng trầm lại, "ta sẽ không từ bỏ trách nhiệm của mình.
Ta sẽ đứng bên cạnh công chúa, dù có phải đối mặt với bất kỳ điều gì."
Lý Chiêu Hoàng mỉm cười, lần này là một nụ cười ấm áp và chân thành.
"Cảm ơn chàng, Lê Tần," nàng nói, giọng nói lộ rõ sự tin tưởng và hy vọng.
"Ta biết rằng chỉ có chàng mới có thể hiểu và cùng ta đối mặt với tất cả."
Trong khoảnh khắc đó, giữa ánh sáng mờ ảo và không gian tĩnh lặng của cung điện, Lê Tần cảm nhận được một sợi dây vô hình đã kết nối chàng và Lý Chiêu Hoàng lại với nhau.
Không chỉ là một lời hứa, mà còn là một mối quan hệ sâu sắc hơn – một mối quan hệ được xây dựng trên lòng trung thành, sự tin tưởng và sự quyết tâm vượt qua tất cả để tìm kiếm công lý và tự do.
Chàng biết rằng từ giờ trở đi, mọi bước đi của mình đều sẽ mang theo những hậu quả không lường trước.
Nhưng với quyết tâm và niềm tin trong lòng, chàng sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước.
Và trong cái không gian u ám ấy, Lê Tần nhận ra rằng, gió lớn đang bắt đầu đổi chiều, mang theo những cơ hội mới nhưng cũng đầy rẫy những nguy cơ mà chàng sẽ phải vượt qua.