Cập nhật mới

Khác Mộng Hoa Gian

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393280043-256-k295205.jpg

Mộng Hoa Gian
Tác giả: _bimbimctiee_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, cung đình, âm mưu, sủng - ngược, trọng sinh

Sơ lược nội dung:

Nàng - Tô Vân Sơ, thiên kim của Thừa tướng đương triều, thông minh, tài sắc vẹn toàn, lại là hôn thê được chỉ hôn của Thái tử Lục Trạm.

Tưởng chừng sẽ có một cuộc đời như ý, nhưng lại bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu chốn cung đình.

Bị người thân phản bội, bị tình lang hãm hại, nàng chết trong khuê phòng trong một đêm mưa gió.

Trời xui đất khiến, nàng sống lại trong thân xác của một nữ tử ti tiện - nha hoàn Thanh Hòa trong phủ Thái tử.

Mang theo trí nhớ kiếp trước, nàng thề sẽ không để bản thân trở thành quân cờ lần nữa.

Từ thân phận thấp hèn, nàng bước từng bước lên nắm quyền, từng bước trả thù, cũng từng bước chạm vào trái tim Lục Trạm - kẻ năm xưa là hung thủ hại chết nàng, nay lại bị nàng khiến rung động.

Nhưng giữa yêu hận đan xen, nàng liệu có đủ can đảm để yêu lần nữa?

Lưu ý : nguồn lấy từ Chat GPT



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Mộng Hoa Gian
Chương 1 : Hoa rụng đêm mưa


Trời đổ mưa từ chiều.

Từng hạt mưa nặng trĩu gõ xuống mái ngói xanh rêu, vỡ tan trên những phiến đá lát hành lang phủ Thừa tướng.

Gió lạnh luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm khiến chiếc đèn lồng trước hiên nhà chao đảo, bóng lửa cũng lay lắt như sắp tắt.

Trong khuê phòng, Tô Vân Sơ ngồi trước gương đồng, tay run rẩy chạm vào máu nơi khóe môi.

Trên đất, chiếc trâm ngọc bị gãy làm đôi

— là của Lục Trạm tặng nàng vào ngày sinh thần hai năm trước.

Máu vẫn chảy, từ vết thương vừa bị người thân cận nhất cắm trâm vào ngực.

Nàng không thể tin được muội muội nàng yêu thương hết mực, Tô Tuyết Nghi, đã đâm nàng...

Mà phía sau nàng ta... là hắn — Lục Trạm, vị hôn phu cao cao tại thượng, người từng ôn nhu hứa hẹn với nàng cả đời che chở.

"Vì sao?"

Giọng nàng khàn đặc, như tiếng gió lướt qua đồng hoang.

Tô Tuyết Nghi cười, tiếng cười như tiếng chuông bạc nhưng lại lạnh đến thấu xương:

"Vì tỷ quá ngu ngốc.

Tỷ cho rằng hắn yêu tỷ ư?

Thái tử điện hạ chưa từng yêu tỷ, người hắn cần là một hoàng hậu có ích, chứ không phải một con cờ dư thừa như tỷ."

Ánh mắt Lục Trạm lúc đó không một gợn sóng, chỉ lạnh lẽo và xa cách như gió đông.

"Tô Vân Sơ, ngươi đã biết quá nhiều.

Đừng trách trẫm."

Đêm đó, mưa gió gào thét, như tiếng khóc của trời.

Và nàng, thiên kim Thừa tướng, chết trong khuê phòng giữa mùa hoa rụng.

...

Tỉnh dậy, trước mắt nàng là căn phòng đơn sơ phủ bụi, thân thể nhỏ bé, yếu ớt.

Ngoài cửa có tiếng quát tháo của quản sự trong phủ Thái tử.

Trong gương đồng cũ kỹ, gương mặt phản chiếu không phải là Tô Vân Sơ kiêu hãnh năm xưa.

"Ngươi không phải là Thanh Hòa sao?

Ngủ say đến thế, còn muốn bị phạt roi à?"

Nàng cắn môi.

Tô Vân Sơ đã chết — nhưng nàng, Thanh Hòa, nha hoàn ti tiện trong phủ Thái tử, đã sống lại.

Một nụ cười lạnh lẽo dần hiện nơi khóe môi nàng.

Nếu ông trời cho nàng sống lại một lần nữa... thì nàng sẽ không tha cho bất kỳ ai từng khiến nàng chết trong đêm mưa đó.

Bạn muốn mình tiếp tục với chương 2 không?

Hay bạn muốn thêm các chi tiết cung đấu, phản diện, hoặc phát triển tình tiết lãng mạn dần dần
 
Back
Top Bottom