Cập nhật mới

Khác Mong em đừng khóc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399698330-256-k882167.jpg

Mong Em Đừng Khóc
Tác giả: bachkha2211
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưu ý: đây là một câu chuyện hoàn toàn hư cấu và do mình TỰ SÁNG TÁC,nếu có bất kì điểm nào giống một bộ truyện khác hoặc sự kiện nào đó thì chỉ là sự TRÙNG HỢP



kinhdi​
 
Mong Em Đừng Khóc
Chương 1


1.

Dạo gần đây,tôi luôn cảm thấy có một sự trùng hợp đến bất ngờ xung quanh mình.

Nhưng liệu đó có thật sự là trùng hợp không?

Tôi không biết nữa.

Hay do tôi đã nghĩ quá nhiều?

2.

Hôm nay,tôi vừa nhận được một bưu kiện không nêu rõ người gửi.

Vì tò mò nên tôi

đã mở ra xem, bên trong là một lọ tinh dầu thơm của nhãn hiệu nào đó khá lạ mắt.

Chẳng hiểu sao tôi cứ thấy mùi hương này thật quen thuộc.Vì vậy tôi đã lên mạng

tra cứu thử.

Thật kỳ lạ.Tôi không thể tìm thấy bất cứ thông tin gì về nhãn hiệu sản xuất lọ tinh

dầu ấy.

Đáng lẽ tôi nên vứt bỏ thứ không rõ nguồn gốc này ngay lập tức.Nhưng cảm giác

quen thuộc đã thôi thúc tôi giữ lại nó và đặt trong phòng khách.

Tôi nghĩ chắc chỉ là nhãn hiệu này không quá nổi tiếng hoặc là hàng đặt làm thủ

công mà thôi.

Tuy nhiên,tôi đã hoàn toàn bỏ qua một vấn đề.

Ai đã gửi nó cho tôi?

Tôi như bị ma xui quỷ khiến vậy.

3.

"kính..coong..."

Tiếng chuông cửa vang lên.

"Ai thế ạ?"

Tôi vội chạy tới mở cổng.Thì ra là chị hàng xóm nhà tôi sang chơi,có vẻ

còn đem theo vài thứ thì phải.

"Chị Thùy sang chơi à"Tôi cười chào.

Chị thùy cũng cười" Ừ,nay chị vừa từ quê lên,đem cho cô ít trái cây nhà chị trồng

tiện thể ngồi chơi tí ấy mà."

Nói rồi chị đưa cái túi trong tay cho tôi.

"Ui,thế em xin ạ,chị vào nhà trước đi để em lấy dao ra gọt hoa quả rồi chị em mình ngồi nói chuyện."

Tôi nhìn thoáng qua cái túi,có vẻ chỉ là mấy loại trái cây bình

thường như ổi,xoài,....

Chị Thùy bước vào nhà,liếc qua bàn phòng khách nơi đang để lọ tinh dầu rồi hỏi"Cô mua cái này ở đâu thế?"

Tôi đi từ trong phòng bếp ra,nhìn theo hướng chị chỉ rồi chợt nghĩ đến vấn đề đã bị mình bỏ qua"Em cũng không biết,có người gửi cho em.Thấy hay hay nên cũng tính giữ lại.Giờ chị nói em mới để ý chẳng biết ai lại đi gửi cái thứ này cho em."

"Mà em lên mạng tra cũng không tìm được gì.Chị nghĩ em có nên vứt bỏ nó không?"

Tôi hỏi ý kiến chị Thùy.

"Ôi dào,cô cứ lo quá làm gì.Bọn bạn chị cũng hay trêu nhau thế đấy,không để rõ tên người gửi để chị lo chơi .Với lại nhãn hiệu này đợt trước chị cũng mua rồi,hàng thủ công nên ít người biết ,vậy mà giá chát phết,người ta cho thì cô cứ nhận đi.

"Đúng là chuyện lũ bạn của mình có thể làm ra thật."

Tôi nghĩ

Giải đáp được khúc mắc,tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi giữ lại lọ tinh dầu đó hẳn.

Tôi thực sự thích mùi hương quen thuộc của nó.Cảm giác như tôi đã thấy ở đâu đó.Mỗi lần ngửi khiến trong tôi gợi lên một kí ức xa xăm nhưng rất đỗi thân thuộc mà tôi chẳng thể nhớ nổi.

________________________________________________

Đôi lời tâm sự:

Cảm ơn các bạn đã đọc.Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên không tránh khỏi sai sót và phải mất rất lâu mới nghĩ ra được nhiêu đây,rất mong được mọi người thông cảm cũng như góp ý.

Gặp được nhau là cái duyên,mình sẽ trân trọng từng điều mọi người chia sẻ.

Love u ❤️❤️❤️
 
Mong Em Đừng Khóc
Chương 2


4.

Sau khi tiễn chị Thùy ra về,tôi vẫn ngồi trong phòng khách thẫn thờ.

cố nhớ về những kí ức dường như đã bị quên lãng chỉ khiến đầu óc tôi càng thêm rối loạn,có thứ gì đó cứ lướt qua trong đầu tôi -mơ hồ chẳng thể bắt lấy.

Kết hợp với sự lo lắng vô cớ khi cảm thấy có quá nhiều sự trùng hợp trong mấy ngày nay,Tôi nghĩ mình nên đi gặp bác sĩ tâm lý xem sao.

Có phải tôi quá nhạy cảm ,chỉ vậy đã muốn gặp bác sĩ tâm lý?

5.

Bác sĩ nhìn tôi,nói:"Lại là cô à?"

Lại là?

Sao bác sĩ lại nói như vậy?

Tôi rõ ràng chưa bao giờ gặp ông ấy mà?

Tôi cười gượng"Bác cứ khéo đùa,tôi mới đến đây lần đầu,làm sao bác từng gặp được."

"Ồ...Tôi đùa chút cho cô bớt căng thẳng thôi,đừng để ý."

Bác sĩ tâm lý cũng cười.

"Vâng,Bác vui tính quá."

Tuy nói vậy,trong lòng tôi vẫn dấy lên sự nghi hoặc.

6.

Ra về,tôi vẫn không khỏi nghĩ về câu nói của vị bác sĩ tâm lý.

"Lại là ư...."

Tôi lẩm bẩm...

Kết hợp với kí ức mơ hồ trong mấy ngày nay,tôi bỗng nảy ra một suy đoán...

Phải chăng....Tôi đã quên mất điều gì đó,liên quan đến mùi hương quen thuộc và bác sĩ tâm lý.

Nghĩ đến đây, lại có một vấn đề xuất hiện.

Nếu tôi thực sự từng gặp bác sĩ đó, vậy sao ông ấy lại phủ nhận?

Có lý do gì để làm như thế?

Và tại sao dù thiếu mất một phần kí ức,tôi lại không mảy may nhận ra điều gì?

Đầu óc tôi dần bị lấp đầy bởi những câu hỏi mơ hồ,chẳng có lời giải đáp.

7.

Nằm lên giường,tôi nghĩ lại về buổi tư vấn tâm lý hôm nay.

Bác sĩ chỉ hỏi tôi những điều hết sức đơn giản, rồi kết luận rằng tôi chỉ là lo lắng và suy nghĩ quá nhiều.

Thật sự là vậy sao?

Nhắm mắt nghĩ ngợi,tôi chợt nhớ tới lọ tinh dầu đặt ở phòng khách.

Bật dậy đi đến phòng khách,tôi cầm chiếc lọ lên nhìn kĩ tên thương hiệu .

Sun&Moon

Mặt trời và mặt trăng ư...

Tôi cố lục tìm dấu vết của cái tên này trong kí ức nhưng hoàn toàn không có gì cả.

Rõ ràng mùi hương này không hề giống bất cứ thứ gì tôi từng ngửi qua,thế mà lại thân thuộc đến vậy.

Thân thuộc đến rợn người.

Như thể nó sinh ra để dành cho tôi...

8.

Nói về những sự trùng hợp bất ngờ,phải bắt đầu từ 3 tuần trước.

Lần đầu tiên là khi tôi ngồi xe buýt đến trung tâm thành phố,tôi đã vô tình ngủ quên mất.Có một người đã nhắc nhở tôi khi xe buýt dừng ở đúng nơi tôi cần xuống"Này,cô không xuống xe à?"

Giật mình tỉnh dậy,tôi vội nói:" Ôi!

Tôi ngủ quên mất!May mà có anh nhắc,không thì chắc tôi phải ngủ đến trạm sau rồi!"

Đi xuống xe,tôi mới nhận ra một điều:

Khoan đã....Làm sao người đó biết tôi cần xuống xe ở đây?

"Anh....Sao anh biết tôi cần xuống ở đây vậy?"

Tôi nói ra thắc mắc trong lòng khi thấy người vừa đánh thức mình cùng xuống chung một trạm.

"Tôi cũng xuống ở đây,thấy cô ngủ say quá nên gọi thử.Thế mà cô cũng xuống ở đây thật,trùng hợp nhỉ?"

Người đó cười cười trả lời.

"Vậy à...."

Tôi lúc ấy cũng không suy nghĩ nhiều.

9.

Một lần khác,khi đi siêu thị mua đồ,trong lúc tôi đang cố gắng tìm khu vực bán dụng cụ vệ sinh cá nhân chợt nghe thấy tiếng chỉ đường:

"Phía trước bên trái,dãy thứ tư là khu bán đồ cá nhân"

Một cơn ớn lạnh chạy dọc qua sống lưng

Quay đầu lại,tôi nhìn thấy nhân viên siêu thị đang dẫn đường cho một bé gái.

Trùng hợp ư.....

Tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng...

Chắc do tôi nghĩ nhiều quá mà thôi...

10.

6 ngày trước, tôi đã đến thư viện mượn vài cuốn sách nhưng lại không thể tìm thấy,vì vậy tôi đã đi hỏi thủ thư xem sao.

"Mấy cuốn đó à....mấy ngày trước vừa có người mượn thì phải..."

Người thủ thư suy nghĩ một lát rồi trả lời.

"Thực sự không còn cuốn nào trong số đó sao?"

Tôi hỏi lại.

"Hình như là vậy...."

Đúng lúc đó,có một người phụ nữ tiến vào trả sách.

Tôi nhìn qua tên những cuốn sách người đó trả lại,giật thót.

Toàn là những cuốn sách tôi cần,không thừa,không thiếu.

Lại là trùng hợp sao?

Một nỗi bất an dâng lên trong tôi....

Cuối cùng,tôi vẫn mượn chúng-những cuốn sách đó

Tất cả đều do chị Thùy-hàng xóm của tôi giới thiệu....

______________________________________

Cảm ơn bạn đã đọc🫰🫰🫰
 
Mong Em Đừng Khóc
Chương 3


Tôi yêu em ấy.

Mặc dù tôi khá chắc rằng em không còn nhớ tôi là ai.

Chúng tôi đã từng bên nhau,yêu nhau trong một khoảng thời gian dài.

Một biến cố đã xảy đến khiến em quên đi tôi.Nhưng không sao,tôi sẽ giúp em ấy lấy lại ký ức nhanh thôi.

Ồ,có một vài điều em thực sự không nên nhớ lại.

Tạm thời tôi không thể xuất hiện trước mặt em.

Hi vọng chúng tôi sẽ lại có thể bên nhau.

Giống như trước khi "nó" xảy ra vậy.

Em sẽ tha thứ cho tôi thôi.....Đúng chứ.

"Nguyệt."

Vì tôi thương em như vậy mà.

............................

Chà...Có vài điều thực sự nằm ngoài kế hoạch của tôi.

Em không nên nhận ra sớm như vậy.

Vẫn chưa đến lúc.

"Kẻ đó "thật phiền phức.

Tôi biết rõ hơn bất kì ai khác về sự nhạy cảm của em.

Em sẽ phát hiện ngay thôi.

Đã đến lúc tôi phải thay đổi kế hoạch rồi.

Tôi làm nhiều đến thế vì em.

Liệu em sẽ hiểu cho tôi chăng?

"Em sẽ chờ anh chứ?"

"My lover."
 
Back
Top Bottom