Khác Modern Weapons Cheat in Another World

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
217731597-256-k13671.jpg

Modern Weapons Cheat In Another World
Tác giả: SovetskyEasternLaos
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nagato Kazuya, một học sinh cao trung cuồng quân sự, đang đi học về thì chết nhảm được lão thần đưa đến thế giới khác với khả năng tool cheat bá đạo là triệu hồi vũ khí hiện đại.

Cùng với dàn harem toàn yandere và đồng bọn, cậu sẽ chinh fụck bầu trời, đất liền và đại dương như thế nào đây.



wars​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • Tình Yêu
  • Kì Tinh Mộng
  • Định mệnh tuổi 16
  • Modern Weapons Cheat In Another World
    Vol 1 - Chap 2


    「Trước hết, do thám khu vực xung quanh, chúng ta sẽ lấy nơi này làm vị trí phòng thủ và dựng lên trụ sở của chúng ta.」

    「Tuân lệnh.」

    Kazuya bắt đầu triệu hồi các phương tiện cần thiết bằng màn hình menu, đặt chúng dưới sự kiểm soát chặt chẽ của Chitose.

    Các công trình bê tông đã được xây dựng, cùng với các trang thiết bị liên lạc cần thiết.

    Tường dày xây bằng bê tông và dây thép gai bao quanh khu vực.

    Hào, hầm trú và tháp canh cũng được dựng lên.

    Một cứ điểm phòng thủ vững chắc dành cho pháo binh cũng đã được thiết lập.

    「Tốt lắm, bây giờ tuyến phòng thủ của chúng ta đã được sắp xếp ổn thỏa, giờ thì chuẩn bị đi quẩy thôi các anh em.」

    Đối với vũ khí cơ giới, cậu triệu hồi súng máy hạng nặng Browning M2 được Quân đội Hoa Kỳ chính thức sử dụng vào năm 1933 nhờ vào độ tin cậy của nó.

    Uy lực của nó còn vượt qua cả súng trường không giật M20 75mm.

    Đối với xe cơ giới, 10 đơn vị M4A3 Sherman Calliope (biến thể của M4 Sherman) với bộ phóng tên lửa T34 Calliope, 5 xe tải gắn bệ phóng tên lửa BM-13 Katyusha.

    Về trọng pháo, cậu triệu hồi 5 khẩu đại bác M115 203mm, 5 súng cối 120 PM43 và Type 96 150mm.

    Ngoài ra, nhiều loại vũ khí lớn nhỏ khác cũng được triệu hồi.

    Ô kê con dê.

    Bây giờ thì đưa quân đi trinh sát thui.

    「Tất cả các thành viên của Đại đội 1, tập hợp!!」

    Kazuya gọi tất cả binh sĩ của Đại đội 1, kể cả các nhân viên hậu cần.

    Những tiến bước chân vang lên rầm rập, ngay lập tức Đại đội 1 đã tập hợp đầy đủ.

    Xác nhận rằng tất cả các thành viên có mặt, cậu bắt đầu lên tiếng.

    「Bây giờ tôi sẽ giải thích về nhiệm vụ trinh sát sắp tới.

    Theo bản đồ, chúng ta hiện đang đóng quân trong lãnh thổ vương quốc Canary, tại một địa điểm có tên 『Khu rừng Một đi không trở lại』 và đây là nơi trú ngụ của vô số ác quỷ.

    Vì nơi này có mật độ quỷ cao, nên đây là nơi hoàn hảo cho việc thành lập căn cứ, nếu không có ai phản đối, chúng ta sẽ xây dựng một cứ điểm ở đây.

    Bây giờ, chúng ta sẽ phân ra 12 Phân đội từ Đại đội 1, mỗi Phân đội có 10 người.

    Mỗi Phân đội sẽ trinh sát khu vực có bán kính 5km tính từ đây bắt đầu từ hướng 12h và chia đều theo chiều kim đồng hồ.

    Nhưng đội phía Đông chỉ cần trinh sát dọc bờ biển cách đây 3km.

    Nếu các đồng chí tìm thấy con người hoặc vật thể bất thường nào đó trong quá trình trinh sát, hãy báo cáo kịp thời và yêu cầu chỉ thị.

    Trong trường hợp khẩn cấp, hãy hành động theo ý của mỗi binh sĩ.」

    「「「「Rõ!」」」」

    「Những người ở lại tiếp tục cảnh giác bảo vệ căn cứ và đề phòng bị tấn công, kể cả những vệ binh của tôi.

    Bất kể là trinh sát hay vệ binh, tất cả các thành viên của Đại đội 1 đều được cung cấp vũ khí phù hợp cũng như các trang thiết bị cần thiết.

    Các đội trinh sát phải có sự hỗ trợ từ hậu cần, vì thế các đồng chí đi trinh sát hãy mang theo một số quân y.」

    「「「「Tuân lệnh!」」」」

    Sau khi được nhận lệnh từ cậu, toàn bộ binh sĩ Đại đội 1 chào tay đáp lại.

    Nhân tiện, mình cần cấp phát vũ khí bổ sung vì binh lính tôi triệu hồi vẫn chưa có trang bị gì cả.

    Chỉ riêng với STG-44, nó vẫn không đủ hỏa lực... mình tự hỏi nếu súng máy hạng nhẹ là MG42, súng bắn tỉa là Type 99, và súng phóng lựu là Panzerfaust đã đủ chưa?

    Xong!

    Thế này thì mấy thành phần gà vịt trẻ trâu ở đâu cứ lao hết vào đây, bố cân tất.

    Sau khi sắp xếp vũ khí và nhân viên hậu cần cho 12 phân đội đi trinh sát và chuẩn bị các đơn vị pháo binh để có thể khai hỏa bất cứ lúc nào,12 phân đội lên đường đi trinh sát quanh khu vực.

    Fuu~, giờ thì nghỉ ngơi được roài.

    「Ngài có chuyện gì sao, thưa Master?」

    Chitose nói trong khi Kazuya đang buông thỏng đôi vai.

    Nhắc mới nhớ, Chitose đã luôn gọi tôi là Master...

    Cho đến bây giờ, ẻm vẫn gọi tôi là Master như thể nó là một điều hiển nhiên, và mình cũng có yêu cầu ẻm gọi thế đâu nhờ.

    「Cô có thể thôi việc gọi tôi là Master được chứ?」

    「Không thể ạ, Master là Master.

    Ngài là Master duy nhất có thể ra lệnh cho chúng tôi, vì thế không thể thay đổi ạ.

    Tôi sẽ rất vui nếu ngài gọi tôi là Chitose mà không sử dụng kính ngữ ạ」

    「...Được rồi, từ giờ tôi sẽ gọi cô là Chitose vậy.」

    Kazuya hít một hơi thật sâu, bị áp đảo bởi bầu không khí của Chitose, cậu quyết định nhượng bộ.

    Ẻm là yandere hả trời.

    Cứ gọi mình như thế...

    À, mình có thể xem bảng trạng thái của Chitose không nhỉ?

    Kazuya kiểm tra bằng màn hình menu.

    ============================

    [Trạng thái]

    ● Tên: Chitose Katayama

    ● Cấp độ: 1

    ● Trang bị: Nón cối, găng tay, quân phục M43, ba lô, xẻng cầm tay, bốt quân đội.

    ● Vũ khí chính: STG-44 (Đạn 7.92×33mm và băng đạn cong 30 viên)

    ● Vũ khí phụ: Walther P38 (Đạn 9×19mm Parabellum và băng đạn 8 viên)

    ● Trang bị bổ sung

    2 quả lựu đạn M24

    [Tính cách]

    ● Cuồng tín

    ● Yêu nhiệt tình

    ● Tận tâm

    ● Phụ thuộc

    ============================

    .........

    Oh shit.

    Trợ lý của mình nguy hiểm vãi.

    Kazuya rời mắt khỏi màn hình và từ từ nhìn vào Chitose, cậu không ngừng toát mồ hôi lạnh.

    Lúc này, Chitose cởi mũ bảo hiểm, duỗi mái tóc đen bóng mượt dài đến thắt lưng.

    Chitose cũng mặc quân phục M43 cổ điển giống Kazuya.

    Bộ quân phục dường như đang làm nổi bật thêm về vẻ đẹp của cô.

    Cô đúng là một mỹ nhân nhưng cũng không kém phần nguy hiểm.

    Chitose, người thậm chí không biết rằng Kazuya đang nghĩ về một điều như vậy, cô không hiểu ý nghĩa chứa trong ánh mắt của Kazuya và nghiêng đầu mỉm cười một cách vô cùng dễ thương.

    Kazuya hoàn toàn choáng váng khi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Chitose.

    Không, cậu phải bình tĩnh, cậu củng cố tinh thần lại và quyết định gạt cô ra khỏi tâm trí cậu...

    Sau khi rời khỏi trung tâm chỉ huy, Kazuya đã nói chuyện với Chitose và những người lính còn lại không tham gia trinh sát.

    Đó là cách để cậu giết thời gian đang giết thời gian.

    Tuy nhiên, một trong những đơn vị trinh sát gửi báo cáo về cho cậu.

    『HQ (Headquarters - Bộ chỉ huy), đây là Phân đội trinh sát 6.

    Chúng tôi đã đến bờ biển, không có người cũng như sinh vật sống nào ở đây.

    Chúng tôi sẽ quay về căn cứ sau khi nhiệm vụ của chúng tôi hoàn thành. 』

    「HQ đây, đã nghe rõ.」

    Ít lâu sau, Phân đội 4 và 8 cũng có những bản báo cáo tương tự.

    Trong khi cậu đang chờ đợi các báo cáo từ những phân đội khác, một đường tin truyền đến từ Phân đội 9.

    『HQ, đây là Phân đội 9, xin hãy trả lời.』

    「Đây là HQ, đã xảy ra chuyện gì?」

    『Có một di tích nhân tạo trông giống như một pháo đài khoảng 3 dặm cách từ Trụ sở.

    Xin đưa ra chỉ thị.』

    「HQ nghe rõ.

    Chúng tôi sẽ gửi Phân đội 10 đến vị trí của các đồng chí, khi hai đội hội nhập hãy khám phá di tích đó.」

    『Đã hiểu, sau khi gặp Phân đội 10, Phân đội 9 sẽ tìm hiểu di tích đó.』

    Nhân viên liên lạc chuyển thông tin đến Phân đội 10 ngay khi cắt liên lạc với Phân đội 9.

    「HQ đây, Phân đội 10 xin hãy trả lời.」

    『Phân đội 10 nghe rõ.』

    「Phân đội 10 hãy hội nhập với Phân đội số 9.

    Họ đã phát hiện ra một di tích nhân tạo cần phải tìm do thám」

    『Đã hiểu.

    Phân đội 10 sẽ hội nhập với Phân đội 9』

    Ngay khi nhân viên liên lạc ngắt kết nối với Phân đội 10 thì...

    -DOGAAAN!!!

    Đột nhiên, một tiếng nổ chói tai vang lên gần đó.

    Những con chim rừng bất ngờ, sợ hãi bay lên đầy trời.

    「Chuyện gì đã xảy ra!?」

    「Tôi không rõ nữa!!

    Tôi sẽ xác nhận ngay bây giờ!!」

    Sự ồn ào trong trung tâm sở chỉ huy tăng lên do vụ nổ bất ngờ.

    Một trong những binh sĩ được đặt trên tháp canh đột nhiên mở cửa.

    「Chỉ huy!!

    Khói đen đã được xác định, nó đến từ phía Tây!!」

    Anh ta bước qua cánh cửa và cao giọng nói.

    「Đã hiểu!

    Báo cáo từ các phân đội ở phía Tây thế nào?」

    「Hiện tại, Phân đội 11 và 12 đang di chuyển đến địa điểm nơi khói đen đang phát ra」

    Sĩ quan thông tin, người đã liên lạc với các phân đội từ phía Tây báo cáo Kazuya.

    「Hiểu rồi.

    Chitose!」

    「Có, thưa ngài?」

    「Điều động một trung đội được trang bị đầy đủ đến hỗ trợ Phân đội 11 và 12 tiến về phía vụ nổ.」

    「Rõ, thưa ngài.

    Tôi sẽ huy động một trung đội ngay!」

    Chitose đã nhận được lệnh, rời khỏi tòa Chỉ huy.

    Ngay sau đó, một thông tin liên lạc đến từ Phân đội 12.

    「Chỉ huy, có một liên lạc từ Đội trưởng Phân đội 12.」

    「Hiểu rồi.」

    Kazuya liên lạc với Phân đội 12 thông qua tai nghe.

    「Báo cáo tình hình đi.」

    『Phân đội 12 đây.

    Khi chúng tôi đến địa điểm xảy ra vụ nổ, một người ở tuổi vị thành niên với mái tóc vàng đang giao chiến với một người đàn ông có mái tóc đen ở tuổi 30.

    Hiện tại, cả hai đang được theo dõi bởi đội của tôi và Phân đội 11.

    Chúng tôi buộc phải giữ khoảng cách nhất định, xin ngài hãy đưa ra chỉ thị tiếp theo』

    Có những người giống mình thật kìa, nhưng tại sao họ lại chiến đấu với nhau...

    Có thể là...

    ...

    Chắc chắn là vì khả năng đặc biệt đây!

    Có vẻ như mình không nên tin tưởng bất cứ ai đến từ thế giới khác.

    Vậy thì "thừa nước đục thả câu" vậy, trước khi chúng nhận ra thì có lẽ quân mình đã giải quyết sạch sành sanh rồi.

    Mình cũng vừa nhận được năng lực và chưa từng gặp thế lực nào có thể đe dọa đến mình cả.

    Nghe thật tàn nhẫn, nhưng lại rất hợp lý.

    Kazuya quyết định đưa ra mệnh lệnh cho Phân đội 12.

    「Coi hai người đàn ông hiện tại là mục tiêu cần tiêu diệt và "chăm sóc kĩ càng".

    Tôi đã điều một trung đội vũ trang đầy đủ trên đường để hỗ trợ các đồng chí.

    Hãy chắc chắn giết chúng trước khi chúng phát hiện ra các cậu, tôi sẽ để các đồng chí được quyền hành động theo ý mình.

    Nhiệm vụ hoàn thành, dọn xác chúng rồi trở về.

    Nhiệm vụ thất bại, rút lui và trở về kịp thời.」

    『Phân đội 12 đã nghe rõ mệnh lệnh của ngài.

    Chúng tôi sẽ hành động ngay khi chúng tôi được hội nhập với viện quân......!!?

    Báo cáo!!

    Người đàn ông tóc đen dường như đã giành chiến thắng, chúng tôi đang bắt đầu bám sát mục tiêu.』

    「Tốt lắm.」

    Ngắt liên lạc giữa Phân đội 12, Kazuya thay đổi tần số và ra lệnh cho các phân đội khác:

    「Đến các Phân đội hiện đang làm nhiệm vụ trinh sát, hãy trở về Bộ tư lệnh ngay lập tức.」

    『『『『RÕ!!!!』』』』

    Kazuya, người vừa kết thúc mệnh lệnh của mình, ngồi xuống chờ báo cáo.
     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    Vol 1 - Chap 3


    Trung sĩ Eric Barza, Chỉ huy Tiểu đội số 12 trong nhiệm vụ trinh sát, đã kết thúc liên lạc với Kazuya và giao lại bộ đàm cho sĩ quan liên lạc rồi ra chỉ thị cho những các binh sĩ đang chờ lệnh xung quanh.

    「Lệnh trực tiếp từ chỉ huy.

    Người đàn ông hiện đang được theo dõi và giám sát bởi quân ta đã xác định là kẻ thù và cần phải loại bỏ.

    Đồng thời, một trung đội có vũ trang từ sở chỉ huy đang đến chi viện.

    Khi trung đội hội quân với phe ta thì vào vị trí tấn công, ta sẽ bắt đầu triển khai chiến dịch.」

    Trung sĩ Eric vừa ra lệnh cho người của anh xong thì một binh sĩ trong đội giơ tay xin phát biểu ý kiến.

    「Tiểu đội trưởng, chiến dịch triển khai như thế nào?」

    「Tôi sẽ giải thích nó ngay...

    Tuy nhiên, mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy, thất bại là một lựa chọn tồi tệ.

    Kẻ thù của chúng ta sở hữu một số năng lực đặc biệt, vì vậy hãy luôn sẵn sàng tùy cơ ứng biến.」

    Sau khi nhìn qua cấp dưới của mình, Trung sĩ Eric bắt đầu lên tiếng.

    「Đầu tiên, chúng ta sẽ đánh một đòn phủ đầu ở cự ly xa bằng các xạ thủ bắn tỉa trong tiểu đội ta cùng với tiếp viện từ trung đội.

    Nếu mục tiêu không chết từ khoảng cách này, lính bắn tỉa hỗ trợ đánh lạc hướng mục tiêu trong khi những người còn lại tiếp cận hắn ta.

    Lúc đó, hãy tập trung toàn bộ hỏa lực của ta và trung đội để tiêu diệt mục tiêu...

    Nếu thất bại do vũ khí của chúng ta không đủ hiệu quả thì rút lui và yêu cầu lệnh bắn hỗ trợ từ pháo binh.」

    「「「「......」」」」

    「Còn ai thắc mắc điều gì nữa không?

    Nếu không, hành động ngay lập tức.

    Liên lạc đâu, thông báo chiến thuật cho Trung đội 1.

    Để cho tiện, chúng ta sẽ là Trung Đội 2」

    Sau khi Trung sĩ Eric nói điều đó, anh ta bắt đầu tham gia chiến dịch với thuộc cấp của mình, người đang theo dõi mục tiêu.

    「Mục tiêu đâu?」

    「Hắn ở đằng kia.」

    「Ở đó à...」

    『Đây là Trung đội 1, chúng tôi đã ở vị trí sẵn sàng tấn công.』

    Nghe báo cáo, Trung sĩ Eric điều quân vào vị trí.

    「Ngay bây giờ, triển khai theo kế hoạch.

    Đầu tiên, các tay súng bắn tỉa trong Trung đội 2 sẽ khai hỏa, sau đó Trung đội 1 sẽ bắn cùng lúc với Trung đội 2.

    Nếu thất bại, hãy chuyển sang kế hoạch tiếp theo.」

    Một thuộc cấp của Trung sĩ Eric đang chuyển tiếp mệnh lệnh của mình đến Trung đội 1.

    Với một tiếng lạch cạch~, khóa nòng trên súng trường Type 99 đã được kéo lại và đẩy viên đạn đầu tiên vào buồng đạn.

    「Trung sĩ à, anh đừng lo.

    Với khẩu Type 99 ở khoảng cách này thì không thể nào có vụ tôi bắn trượt được đâu.」

    「Thế hở!

    Nếu cậu tự tin như vậy thì hạ gục hắn thử xem.」

    Khi nhìn vào phạm vi xung quanh và ngắm, tay bắn tỉa cười toe toét với một nụ cười gian xảo và nói 「OK!」

    Một phút sau khi trả lời, cuộc chiến đầu tiên của họ bắt đầu bằng việc khai hỏa súng bắn tỉa Type 99 ngay bên cạnh Trung sĩ Eric.

    「Phát súng đầu tiên trúng vào vai phải của mục tiêu!

    Tuy nhiên, những viên tiếp theo đếu không thể chạm đến hắn ta!

    Kế hoạch thứ nhất đã thất bại!」

    Những binh sĩ bên cạnh các tay bắn tỉa hét lên từ những bụi cỏ và vùng trũng thấp, bắt đầu giảm khoảng cách và nổ súng.

    「Tiến lên!!!」

    「Tấn công!」

    「「「「Ooooooooooooo!」」」」

    Đằng sau những binh sĩ đang tiến công, mấy tay bắn tỉa không ngừng chửi rủa.

    「Chết tiệt thật!

    Hắn ta có thể dừng được một viên chí mạng cơ đấy!!

    Hắn còn đẩy lùi một viên đạn chỉ bằng cách búng nó nữa chứ!!」

    ―~――~―――~―――~――~―

    Trung sĩ Eric và Trung đội 2 tiếp cận người đàn ông cách khoảng 200 mét trong khi các tay súng bắn tỉa đang cố hạ gục mục tiêu, bắt đầu nổ súng trên mặt đất.

    Âm thanh của long trời lở đất của súng máy STG-44 và MG42 tràn ngập khu vực, đương nhiên rằng người đàn ông đó sẽ hứng toàn bộ cơn mưa đạn.Tuy nhiên, người đàn ông đã tránh được viên đạn bằng cách xử lý khéo léo và sử dụng cây cối làm lá chắn để nhảy vào một cái hố gần đó.

    「Bắn, bắn đi, bắn hắn đi!」

    「Đừng để kẻ thù ngẩng đầu lên!!」

    Xung quanh vùng trũng nơi người đàn ông nhảy xuống, những viên đạn đáp xuống xới tung cả vùng đất và khiến những gốc cây gỗ nát bươm.

    Khói bụi, thuốc súng, vỏ đạn bay tứ tung.

    Thứ gây ra thiệt hại nhiều nhất là súng máy hạng trung Browning M1919A2 (Loại dễ vận chuyển) mà Trung đội 1 mang theo.

    Ngoài ra, PTRS-41 cỡ 14.5 mm và Type 97 cỡ 20mm bắn xuyên cả mặt đất, nhưng người đàn ông không có bất kỳ phản ứng gì hết.

    「Này tên khốn kia!

    Sao mà mày nhát như thỏ đế vậy!

    Mày có ngon thì ló cái mặt ra đây coi!」

    Có vẻ như là một cuộc phản công, chỉ có bàn tay người đàn ông xuất hiện.

    Hắn ta đang cầm một cây trượng, và đang đung đưa nó.

    Đột nhiên, một quả cầu lửa xuất hiện, sau đó được phóng đi.

    May mắn thay, nó đã phóng trượt và phát nổ trong một khu vực trống.

    「Á hự!

    Hắn ta là một pháp sư hay gì!?

    Đáng sợ thật!」

    Trung sĩ Eric rút băng đạn rỗng ra khỏi khẩu STG-44 đã hết đạn trong khi nghe lời ra vẻ sợ sệt của cấp dưới.

    Anh lắp băng đạn mới vào và lên đạn.

    Chết tiệt, hắn ta đúng là có năng lực đặc biệt.

    Chẳng lẽ không làm được gì?!

    Trung sĩ Eric ra lệnh cho cấp dưới của mình sử dụng Panzerfaust, một loại súng phóng lựu, càng sớm càng tốt.

    「Các đồng chí!

    Hãy sử dụng Panzerfaust!

    Điện đài đâu, liên lạc với Trung đội 1 và yêu cầu họ sử dụng bộ phóng lựu Type 89 khai hỏa vào nơi mục tiêu đang ẩn nấp.

    Khi hắn lộ vị trí hãy sử dụng Panzerfaust thổi bay hắn.」

    Nghe lệnh của Trung sĩ Eric, những binh sĩ của Trung đội 2 chuẩn bị Panzerfaust trên lưng họ.

    Mặt khác, Trung đội 1 đã nhận được yêu cầu từ liên lạc vô tuyến, bắt đầu chuẩn bị bộ phóng lựu Type 89.

    「Chết đi!!」

    「Chết nhanh lên, thằng cờ hó xài phép thuật!!」

    Công việc chuẩn bị gần như hoàn tất, để đối phương không thể ngăn cản họ, các binh sĩ tập trung bắn vào vị trí người đàn ông bằng các loại súng máy như STG-44, MG42, M1919A2, Type 97 và PTRS-41 không nghỉ.

    Khi Trung sĩ Eric nghe rằng việc chuẩn bị đã hoàn tất, anh ta ra lệnh.

    「Trung đội 1, khai hỏa!!」

    Sau vài giây, tiếng Bon~ nặng nề của Type 89 đã lấp đầy không khí.

    Đầu đạn nổ đáp xuống gần miệng hố.

    Lúc này, người đàn ông buộc phải xoay sở tìm đường tháo chạy khỏi cuộc oanh tạc.

    Trung sĩ Eric đã không bỏ qua cơ hội này và lập tức đưa ra mệnh lệnh.

    「Khai hỏa!!」

    Toàn bộ trung đội đã nghe lệnh của Trung sĩ.

    Không chút chậm trễ, những binh sĩ đang chờ đợi, đã nhanh chóng khai hỏa Panzerfausts.

    Toàn bộ đầu đạn pháo phát nổ nhấn chìm người đàn ông trong biển lửa.

    Xung quanh vụ nổ chỉ còn lại khói bụi mịt mờ, không thấy người đàn ông đâu nữa.

    「......」

    Hắn chết chưa?

    Trung sĩ Eric quan sát một lúc rồi ra lệnh cho 2 binh sĩ kiểm tra.

    「Chết tiệt!!」

    Bất thình lình, trong khi tiếp cận.

    Một trong những binh sĩ bị thổi bay cánh tay phải, quần áo bị xé toạc ra.

    Một người đàn ông máu me đầy người nhảy xổ ra.

    「Hực!」

    「Á!?」

    Hai binh sĩ hoàn toàn mất cảnh giác.

    Một trong những binh sĩ bị người đàn ông nhảy lên, sau đó anh ta ngã vào người lính khác hạ gục cả hai.

    Khi người đàn ông cố gắng tiếp cận những binh sĩ đã ngã xuống định tung một đòn kết liễu, Trung sĩ Eric và người của anh đã giương vũ khí lên sẵn sàng.

    Tiếng của súng bắn tỉa Type 99 vang lên từ phía sau Trung sĩ.

    Mộ cái lỗ nhỏ xuất hiện trên đầu người đàn ông.

    Ngay sau đó, cả trung đội xả đạn khẩu súng máy chống tăng Type 97 cỡ 20mm và PTRS-41 cỡ 14.5mm.

    Khi mỗi viên đạn cỡ lớn bay thẳng vào ngực và bụng của người đàn ông, từng tảng thịt theo đó mà bị kéo đi.

    「......!?」

    Khuôn mặt của tên đàn ông ngờ nghệch không biết chuyện gì đang xảy ra.

    Phần lớn cơ thể của hắn bị văng xa đến cả mét.

    Phần dưới của cơ thể hắn chạm đất cùng lúc đó, tiếng súng ngừng hẳn.

    「Được... rồi...?」

    Trung sĩ Eric quay lại nhìn người lính bắn tỉa vừa nãy, giơ nắm đấm lên và nở một nụ cười.

    Nice shot... tên này được!

    Sau khi xác nhận một lần nữa rằng người đàn ông thực sự đã chết, Trung sĩ Eric buông lỏng đôi vai.

    Sau khi báo cáo hoàn thành nhiệm vụ cho HQ, Trung sĩ Eric cùng với Trung Đội 1 xử lý thi thể.

    Sau đó, họ bắt đầu trở về căn cứ.

    「Nhiệm vụ hoàn thành!!

    Trở về căn cứ!!」

    ―~――~―――~―――~――~―

    Sau khi ra mệnh lệnh, tiếng súng và tiếng nổ vang lên liên hồi từ phía Tây.

    Một lúc sau, tiếng nổ chấm dứt và một báo cáo từ Trung đội 2 gửi đến.

    『Mục tiêu đã bị loại bỏ, hai người bị thương, không có thương vong.

    Hoàn thành xử lý xác chết, chúng tôi hiện đang trở về căn cứ』

    「HQ đã rõ.

    Các đồng chí làm tốt lắm.

    Giờ thì quay về căn cứ nghỉ ngơi đi.」

    Vậy là mối lo ngại của tôi đã được giải quyết.

    Phần còn lại là di tích pháo đài...

    Mình có nên đích thân đi kiểm tra không nhỉ?

    Kazuya nghĩ ngợi trong khi đợi quân trinh sát trở về.
     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    Vol 1 - Chap 4


    Trong khi chờ đợi những sĩ quan ở 2 trung đội trở về sở chỉ huy, Kazuya quyết định kiểm tra các đặc quyền và năng lực đặc biệt sau khi tiêu diệt người đàn ông đến từ thế giới khác.

    ____________________________________

    [Đặc quyền]

    ● Cường hóa tinh thần (Mạnh)

    ● Cường hóa thể chất (Mạnh)

    ● Ngôn ngữ thông dụng

    ● May mắn (Trung)

    ____________________________________

    Hình như tôi có thêm đặc quyền mới thì phải?

    Được mỗi cái đặc quyền tôi đánh cắp thì không được tăng nhiều lắm.

    ____________________________________

    [Khả năng]

    Chữa trị hoàn toàn

    ● Có thể chữa bất kỳ bệnh tật hoặc chấn thương nếu chưa chết.

    * Không có tác dụng lên chính bản thân.

    Vô song

    Sinh lực tăng gấp mười lần.

    (――――――――)

    ____________________________________

    Tôi cảm ơn vì khả năng ở vế trên, nhưng khả năng ở vế dưới thì...

    Tôi tự hỏi nó có gì tốt nhỉ?

    Những gì được viết trong "()" dưới vô song, không thể đọc được à?

    Kazuya xác nhận những đặc quyền và khả năng mà cậu có được, những người lính đã hoàn thành nhiệm vụ trở về trụ sở.

    「Trung đội 1 và 2 đây.

    Chúng tôi đã trở về!」

    「Các đồng chí gặp khó khăn rồi.

    Cứ từ từ nghỉ ngơi đi.」

    Sau khi ra lệnh cho những người lính trở về nghỉ ngơi đầy đủ, Kazuya đã chọn những binh sĩ chưa đi trinh sát và thành lập một trung đội để thăm dò di tích pháo đài do Tiểu đội 9 tìm ra.

    「Bây giờ, tôi định sẽ khám phá pháo đài đó.」

    「Hể...?

    Còn tôi?

    Master, tôi...」

    「Ah, Chitose, hãy tiếp tục chỉ huy khi tôi vắng mặt.

    Nếu tôi gặp rắc rối, tôi sẽ yêu cầu hỗ trợ từ cô.」

    「Master.

    Xin hãy đưa tôi theo, tôi là phụ tá của ngài cơ mà!

    Ngài không cần tôi nữa sao, Master!?」

    Đôi mắt cô trở nên tối sầm lại khi cô bị bao quanh bởi một luồng hào quang chết chóc.

    Đệt, tôi đâu có ý đó... có vẻ ẻm bật yandere mode lên rồi.

    「Không, không phải thế.

    Lý do duy nhất tôi có thể tự do rời đi là vì tôi tin tưởng cô hoàn thành trọng trách này.」

    「Vậy là... ngài không bỏ rơi tôi...」

    Chitose mỉm cười trấn an trước những lời của Kazuya.

    「Vậy, tôi đi đây.」

    「Vâng, xin hãy giao mọi việc lại cho tôi!」

    Chitose tiễn Kazuya với một nụ cười.

    Bật-tắt yandere mode dễ dàng như vậy, tôi ngỡ ngàng lắm đấy.

    Kazuya, người sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột ở Chitose.

    May mắn thay, lời thì thầm của Chitose không thể đến được tai của Kazuya.

    「...

    Master không hiểu đâu... nếu ngài vứt bỏ tôi thì...

    Fufufu.」

    Những lời nghiêm túc và sặc mùi đe dọa của Chitose đã tan vào không khí trước khi chúng được nghe thấy.

    ―~――~―――~―――~――~―

    「Bây giờ thì, Trung đội 1, xuất kích」

    「「「「Rõ!」」」」

    Kazuya tiến về pháo đài khi cậu ra lệnh cho toàn đội.

    ―~――~―――~―――~――~―

    Chẳng khác gì một chuyến dã ngoại ấy nhỉ.

    Hửm?

    Hình như có người tới đón thì phải?

    「Chúng tôi đang chờ đợi ngài ở đây, Chỉ huy.

    Pháo đài ở phía này.」

    Rời khỏi trụ sở và đi bộ trong rừng một lúc, một binh sĩ Tiểu đội 9 đang đợi và dẫn đường cho cậu.

    Khi cậu đi theo người lính chỉ dẫn, khu rừng đột nhiên mở ra và đồng cỏ rộng lớn xuất hiện.

    Một pháo đài nằm ngay trung tâm của đồng cỏ.

    「Nó...

    đúng là một pháo đài...

    Tường thành phía ngoài khá chắc chắn dù trông nó có vẻ xuống cấp.」

    Pháo đài được làm bằng đá và gỗ, rộng hơn và chắc chắn hơn so với dự kiến.

    Tuy nhiên, một thời gian dài đã trôi qua kể từ khi bị bỏ hoang, pháo đài được dây thường xuân quấn quanh và gần như bị chôn vùi trong thảm thực vật.

    「Tôi sẽ đi gọi Tiểu đội trưởng.」

    Người lính dẫn đường nói như vậy và chạy trong vào pháo đài.

    Nhưng tại sao pháo đài này xuất hiện trên bản đồ?

    Có phải do nó là một pháo đài bị bỏ hoang không?

    Tại sao lại pháo đài ở đây và nó không có trên bản đồ?

    Và cũng giống như Kazuya đã lạc lối trong suy nghĩ của chính mình, Đội trưởng Tiểu đội 9 chạy lại phía cậu.

    「Xin lỗi vì đã để ngài phải chờ.

    Việc khám phá và bảo vệ pháo đài đã hoàn tất.

    Ngài có muốn xem xét bên trong không?」

    「Được, chúng ta sẽ kiểm tra nó, dẫn đường đi.」

    「Vậy thì mời ngài theo tôi.」

    Kazuya bước vào pháo đài, trong khi được hướng dẫn bởi chỉ huy Tiểu đội 9, Trung úy Ibuk Aoba.

    ...

    Vâng và méo có gì cả.

    Bên trong pháo đài chỉ có một vài kiến trúc mục nát và không còn gì khác.

    Kazuya chọn tòa nhà vững chắc nhất và ra lệnh cho một liên lạc viên bên trong sắp xếp thiết bị để cậu ta có thể liên lạc với trụ sở chỉ huy bất cứ lúc nào.

    Vì muốn biết liệu có lối đi hay mật đạo bị che giấu nào không, cậu ra lệnh cho trung đội tiến hành kiểm tra chi tiết hơn về pháo đài.

    Sau khoảng một giờ, toàn bộ pháo đài đã được kiểm tra kỹ lưỡng.

    Kazuya nhận được báo cáo từ Trung úy Ibuki.

    「Trước hết, pháo đài này, nơi chúng tôi đang ở, cách trụ sở khoảng 3 km.

    Kích thước của pháo đài có chiều dài và chiều rộng khoảng 250 mét, và lối ra vào chỉ có cổng trước.

    Không phát hiện được lối đi bí mật nào cả.」

    「Thế à?

    Còn vấn đề nào nữa không」

    「Vâng.

    Tôi cũng đã nhìn quanh pháo đài, nhưng không có gì bất thường cả.

    Nói một cách đơn giản, pháo đài này đã bị bỏ hoang khá lâu rồi, nên những bức tường và cấu trúc bên ngoài đang xuống cấp.」

    Kazuya nói chuyện với Trung úy Ibuki và lén nhìn ra ngoài.

    Sau đó, cậu nhận thấy rằng mặt trời đang dần khuất bóng sau hoàng hôn.

    Mình đã dành quá nhiều thời gian để khám phá pháo đài chăng?

    Mặt trời đang lặn và màn đêm buông xuống từ cửa sổ.

    Chà, có lẽ không nên về trụ sở lúc này mà qua đêm ở đây.

    Vào ban đêm, quái vật mạnh mẽ mới bắt đầu hoạt động nhiều hơn và chúng rất nguy hiểm.

    Kazuya xem xét sự an toàn trước tiên và quyết định qua đêm tại pháo đài trước khi trở về.

    Khi cậu gửi một thông báo cho bộ chỉ huy, cậu cho trung đội tập hợp lại.

    「Hôm nay chúng ta quyết định qua đêm trong pháo đài này do trời đã tối.

    Để an toàn, tránh hành động một mình và ít nhất hai người, nghỉ ngơi và cảnh giác luân phiên.

    Phân phối thiết bị chiến đấu để sử dụng trong đêm và bộ đàm, chúng sẽ rời đi vào sáng sớm ngày mai.」

    Một số vũ khí và thiết bị xuất hiện, cậu quyết định nghỉ ngơi sau khi triệu hồi căn lều và đặt chúng trong pháo đài

    Quá nhiều chuyện xảy ra hôm nay nên cậu đã thấm mệt.

    Tôi có nên làm cho Trung úy nghỉ trước không?

    Kazuya, đang cảm thấy mệt mỏi, bảo trung úy nghỉ ngơi và sau đó trở lại chỗ của mình.

    ―~――~―――~―――~――~―

    Trong khi Kazuya đang chìm trong giấc ngủ, viên Trung úy tiến đến đánh thức cậu.

    「...

    Có chuyện gì thế Trung úy Ibuki, vẫn còn sớm mà...?」

    Kazuya hỏi Trung úy Ibuki trong cơn ngái ngủ và dụi mắt.

    「Tôi xin lỗi vì phá hỏng giấc ngủ của ngài, nhưng có vẻ như lính gác theo dõi bên ngoài pháo đài đã nhìn thấy một vài bóng đen đang di chuyển trong rừng.」

    「Cái gì!?

    Cô có thể nói rõ thêm cho tôi không?」

    Kazuya nhanh chóng mặc quần áo, trang bị vũ khí, lao ra khỏi tòa nhà đến nơi báo cáo.

    「Ở phía này ạ.」

    Kazuya hỏi ngay những binh sĩ canh gác khi cậu đến tường thành phía Tây theo báo cáo của Trung úy.

    「Chuyện gì đã xảy ra?」

    「Phát hiện những vật thể đang di chuyển trong khu rừng đó.」

    Kazuya nghe báo cáo rồi nhìn vào khu rừng phía Tây với chiếc kính nhìn đêm.

    「Chắc chắn có thứ gì đó đang di chuyển...

    Tôi không thể nhìn thấy nó rõ ràng.」

    Cậu nhìn vào rừng bằng kính nhìn đêm, nhưng cậu không thể biết vật thể chuyển động là gì do khoảng cách quá xa.

    「Trung úy Ibuki, ra lệnh cho toàn quân chuẩn bị chiến đấu.」

    「Tuân lệnh.

    Tôi sẽ huy động binh lính ngay.」

    「Thông báo cho trụ sở chưa?」

    「Nó đã được báo cáo, thưa ngài.

    Tôi nghe nói rằng việc chuẩn bị pháo binh bắn hỗ trợ đã chuẩn bị từ 10 phút trước trong trường hợp khẩn cấp.」

    「Trung úy, làm tốt lắm.」

    「Cảm ơn ngài vì lời khen, thưa Chỉ huy.」

    Sau khi hoàn thành cuộc đối thoại với Trung úy Ibuki, Kazuya ra lệnh cho 80 binh sĩ hiện trú trong pháo đài thông qua bộ đàm chuẩn bị cho trận đại chiến.

    「Chúng ta sẽ dồn toàn bộ sức lực vào đội hình chiến đấu!

    Đóng cổng thành lại.

    Không được nổ súng khi chưa có hiệu lệnh!

    Chỉ có thế thôi.」

    「「「「Đã rõ!!」」」」

    5 phút trôi qua từ khi Kazuya ra lệnh.

    Khi cổng chính đã bị đóng để bố trí chiến đấu, Kazuya quyết định bắn pháo sáng để tìm xem danh tính của vật thể đang di chuyển trong rừng.

    「Bắn!」

    Cùng lúc với hiệu lệnh, những khẩu súng tín hiệu Type 10, tổng cộng 8 quả pháo sáng phóng lên bầu trời đêm đen kịt, hai phát mỗi hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.

    Những viên pháo sáng lơ lửng trên bầu trời phát ra ánh sáng rực rỡ và chiếu rõ cả khu vực.

    「Đù má......

    đéo ổn rồi」

    Trước mắt Kazuya, vô số quái vật lần lượt xuất hiện từ khu rừng xung quanh pháo đài.

    「Bao nhiêu vậy trời.

    Ngay cả trong cuộc trinh sát vào ban ngày, có gặp được con quái nào đâu?」

    「Tôi rất xin lỗi, nhưng tình huống hiện tại rất khó chịu sao?」

    Số lượng quái vật xung quanh pháo đài càng lúc càng tăng lên.

    「Goblin, Kobold, Orc, có cả Troll nữa.」

    Những con quái vật tiếp cận pháo đài đều được trang bị chùy, kiếm rỉ sét và áo giáp rách nát.

    「Không thể thoát được rồi, chúng ta đã bị bao vây...」

    「Đúng vậy thưa ngài, cách duy nhất chúng ta có thể sống sót là tiêu diệt toàn bộ lũ này tại đây.」

    Tổng cộng, Kazuya có khoảng 80 binh sĩ.

    20 từ hai Tiểu đội trinh sát, 60 từ trung đội cậu mang theo.

    Vũ khí và đạn dược được mang theo bên mình, và 8 súng máy hạng nặng M2, 10 súng cối Type 12, 10 khẩu súng trường chống tăng Type 97, 5 súng phóng lựu Type 89.

    Mặc dù súng ống đạn dược đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng có thể tiêu diệt hết lũ quái vật này hay không?

    Ngay cả khi mình yêu cầu tiếp viện, bọn họ không thể đến đây trước buổi sáng...

    Đợi đã, mình có thể triệu hồi vũ khí bây giờ, trận chiến vẫn chưa bắt đầu cơ mà.

    Khi Kazuya mở màn hình menu và cố gắng triệu hồi vũ khí, màn hình hiển thị những điều bất ngờ.

    ____________________________________

    [Thử thách của Thần: 1]

    Sống sót sau cuộc tấn công của quái vật!!

    Tổng số kẻ thù

    17829

    ____________________________________

    ......

    Hèn chi nhiều quái vật đến thế.

    Giờ thì chả triệu hồi được cái mẹ gì hết trơn á.

    Chết tiệt!!

    Tại sao mình lại rơi vào trò chơi khốn nạn này cơ chứ?

    Thì ra đây là cách mà lão ta xin lỗi vì giết nhầm cơ đấy.

    Cay thật sự, chúng ta chỉ đang mua vui cho Thần thôi...

    Kazuya ngay lập tức nghĩ ra kế hoạch.

    「Trung úy Ibuki.

    Chừng nào trời mới sáng?」

    「Khoảng hai giờ nữa.」

    「Hiểu rồi...

    Điện đài viên!

    Yêu cầu hỗ trợ pháo kích từ trụ sở, cũng như quân tiếp viện.」

    「Tuân lệnh ngài!」

    Theo lệnh của Kazuya, một liên lạc viên bên cạnh bắt đầu kết nối vô tuyến với sở chỉ huy.

    Gần như cùng lúc.

    Khoảnh khắc liên lạc với trụ sở kết thúc, như thể chờ đợi sự chuẩn bị của Kazuya, lũ quái vật bắt đầu la hét và lao đến pháo đài.

    「Chúng đang đến!

    Các đồng chí, cho chúng thấy sức mạnh quân đội ta như thế nào!!

    Chúng ta sẽ sống sót.」

    「「「「Ooooooooo!!」」」」

    Kazuya nhìn chằm chằm vào những con quái vật đang đến gần.

    Cậu giương khẩu STG-44 lên và nhắm vào một trong những con Goblin đang chạy, rồi bóp cò.

    Nó đã mở ra một trận chiến ác mộng của Kazuya.
     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    Vol 1 - Chap 5


    Những quả đạn súng cối gầm rú trên bầu trời đêm, gào thét khi đáp xuống mục tiêu của chúng.

    Vô số quái vật ngay lập tức được thổi vào lò rèn của vụ nổ.

    Rải rác như những chiếc lá rơi, máu và mảnh thịt vụn bay tứ tung khắp nơi khi những con quái vật sống sót sau vụ nổ ban nãy cũng trút hơi thở cuối cùng.

    「Liên lạc viên!!

    Nói với tổng bộ, nói với họ rằng chúng ta cần oanh tạc vào tọa độ 2-7-0, cách vị trí của họ 3200m!!

    Mục tiêu là xung quanh pháo đài này.」

    「Tuân lệnh!!

    Đây là Trung đội 1.

    Chúng tôi cần oanh tạc vào tọa độ 2-7-0, cách sở chỉ huy 3200 mét.

    Mục tiêu là xung quanh pháo đài.

    Nhắc lại, chúng tôi cần oanh tạc vào tọa độ 2-7-0, cách sở chỉ huy 3200 mét, mục tiêu là xung quanh pháo đài.

    Over!!!」

    Trận chiến đã bắt đầu từ lâu, nhưng những con quái vật tiến lên không hề suy giảm một chút nào.

    Những người lính trong pháo đài đổ nát tuyệt vọng bắn chết đám quái vật đang đến gần.

    Dù chúng ta có giết bao nhiêu đi chăng nữa, quân số bọn chúng chẳng giảm đi chút nào cả.

    Khởi động khẩu súng máy hạng nặng M2 gắn gần cổng trước, Kazuya tạo cơn mưa đạn, vô số bông hoa màu đỏ nở rộ trên cơ thể lũ quái vật.

    「Chỉ huy!

    Bên phải cũng có kìa!!」

    「Biết rồi!!

    Chết cmm đi!!」

    Sức công phá của những viên đạn cỡ nòng 12,7mm lớn đến nỗi những con quái vật khi trúng đạn không thể nhận ra nó là thứ gì lúc còn sống.

    「Chết tiệt!!

    Chúng quá đông!!」

    「Thôi rên rỉ đi!!

    Với pháo kích oanh tạc hỗ trợ, chúng ta sẽ ổn thôi!!」

    Một binh sĩ gần đó mắng đồng đội của mình và động viên anh ta tiếp tục chiến đấu, mặc dù số lượng quái vật quá đông.

    Xe tăng M4A3 Calliope, pháo phản lực BM-13 Katyusha và pháo tự hành M115 203mm và Type 96 15cm Howitzer không ngừng khai hỏa.

    Cùng với các binh sĩ tấn công từ pháo đài đổ nát, với súng máy hạng nặng M2 và súng máy đa năng MG42, súng tỉa Type 99 và súng trường STG44, cũng như súng phóng lựu Panzerfaust, súng cối Type 2 12cm, Type 89.

    Những con quái vật đã bị tàn sát trước khi chúng có thể tiếp cận các bức tường pháo đài đổ nát.

    「Cái gì!?

    Làn pháo kích đang thưa dần!!」

    Nhận ra hỏa lực từ cuộc pháo kích giảm xuống rõ rệt, Kazuya gọi sĩ quan vô tuyến xem có sai sót gì không, đồng thời nã đạn về phía kẻ thù.

    「Chỉ huy!!

    Trụ sở hiện đang trong quá trình nạp đạn tên lửa M4A3 Calliope và BM-13 Katyusha!!

    Pháo phản lực M115 và Type 96 của chúng ta đã phải giảm tốc độ bắn và không bắn nhanh được nữa vì nòng pháo quá nóng!!」

    Chết tiệt, tình hình tệ quá.

    Trong khi Bộ Tư lệnh đang nạp lại đạn, phải sử dụng súng cối Type 2 và súng phóng lựu Type 89 dự phòng thôi.

    Nhưng cả hai loại đó cũng sắp hết đạn rồi.

    Nghe báo cáo của liên lạc viên, Kazuya cố nghĩ cách trước khi lên tiếng.

    「Trung úy Ibuki!

    Mặt trời mọc bao lâu nữa?」

    「Khoảng một giờ thưa ngài!!」

    Trong khi bắn một con Troll lớn bằng khẩu Type 97 của mình, Ibuki hét lên đáp lại Kazuya.

    Vẫn còn một giờ nữa...

    Có thể trụ đến lúc ấy được không đây?

    Kazuya đang vận dụng từng tế bào thần kinh suy nghĩ biện pháp giải quyết, súng cối của họ đã hết đạn.

    Không có hỏa lực hỗ trợ, lũ quái vật nhân cơ hội tiến về phía pháo đài.

    Đột nhiên, một binh sĩ hét lên.

    「Tôi hết đạn rồi!!

    Ai đó ném tôi băng đạn đi!!」

    Chết tiệt, mình cũng hết đạn rồi.

    Kazuya cảm thấy như mình bị rơi vào thế bị động.

    Vì sự hỗ trợ của pháo binh đã dừng lại, hơn nữa một số thuộc cấp của cậu đã bắt đầu hết đạn.

    Còn bao nhiêu con quái vật ở ngoài đó nữa cơ chứ?

    Nghĩ vậy Kazuya vội vàng mở màn hình menu của mình lên.

    ____________________________________

    [Thử thách của Thần: 1]

    Sống sót sau cuộc tấn công của quái vật!!

    Tổng số kẻ thù

    2354

    ____________________________________

    Chúng ta đã giết một lượng lớn rồi.

    Nhưng vẫn còn nhiều đến thế này sao?

    「Tôi hết đạn rồi!!」

    「Tôi cũng vậy!!」

    「Bên này cũng hết rồi!!」

    Trong khi Kazuya đang nhìn vào màn hình menu của mình, các binh sĩ lần lượt hét lên tương tự.

    「Khỉ thật, ở đằng kia nữa!!」

    「Lựu đạn, NÉM ĐI!!」

    Những người lính đã hết đạn súng trường tấn công đã chuyển sang súng lục, một khẩu Walther P38 và lựu đạn M24 còn lại của họ.

    Cách xa những người lính ném lựu đạn, Kazuya đột nhiên nghe thấy tiếng hét của binh sĩ nào đó.

    「MỘT CON TROLL ĐANG ĐẾN GẦN!!」

    Quay mặt về phía người lính đang la hét, Kazuya thấy một con Troll siêu to khổng lồ đang chầm chậm bước về phía pháo đài, tay lăm le cây gậy tổ bố.

    Mặt đất rung chuyển theo từng bước chân của nó.

    Chết tiệt!

    Quả panzerfaust cuối cùng rồi!

    Con Troll bắt đầu tăng tốc lao về phía cánh cổng pháo đài.

    Kazuya giương khẩu panzerfaust với phát đạn cuối cùng hướng về phía con Troll và kéo cò.

    -Kaboom~.Ngay khi nó được bắn, đầu đạn bay thẳng về phía Troll khi nó nâng cây chùy của mình lên để chặn đường đạn, thổi bay cả cây chùy cùng với phần gắn trên cổ của nó

    Mất đầu trong vụ nổ, cơ thể Troll đổ sập xuống, đè nát bét mấy con Kobold và Goblin bên cạnh gần đó.

    「Nai xừ!!」

    Cuộc khủng hoảng trước mắt đã được giải quyết, nhưng vẫn chưa phải lúc để nghỉ ngơi.

    Đạn dược thì túng thiếu, lũ quái vật cũng bắt đầu càn quấy ở cổng trước.

    ......

    Cánh cổng không thể trụ lâu được nữa.

    「Tất cả các đồng chí, phân bố số đạn còn lại!!」

    Theo dõi cánh cổng sắp bị phá vỡ, Kazuya ra lệnh cho người của mình củng cố và phân phối đều số đạn ít ỏi còn lại.

    「Phân phối lại đạn dược, đã hoàn thành thưa ngài!」

    「Được rồi.

    Các đồng chí!!

    Theo tôi, tập trung tại vị trí phía sau cổng trước!!」

    Ra lệnh cho người của cậu qua bộ đàm, những binh sĩ đã rời khỏi bức tường pháo đài và tạo ra một đội hình bao quanh cổng trước.

    「「「「......」」」」

    「Các đồng chí!!

    Sẵn sàng chưa?」

    Khi Kazuya đến cánh cổng, các binh sĩ chiến đấu ở vị trí khác cũng tập trung về đây.

    Gương mặt họ lấm lem một màu đen từ khói thuốc súng, còn ánh mắt thì lóe lên như loài mãnh thú đang rình mồi.

    「Tất cả chuẩn bị trận chiến, đây sẽ là vị trí cuối cùng của chúng ta!!

    Và bằng mọi cách hãy SỐNG SÓT!! 」

    「「「「VÂNG THƯA CHỈ HUY!!!」」」」

    Đặt khẩu súng máy M2 hạng nặng nhắm trực tiếp vào cổng trước, những người lính chờ đợi lũ quái vật xông vào.

    Bất ngờ, trên cánh cổng xuất hiện những lỗ thủng.

    Thông qua những cái lỗ đó, Kazuya có thể nhìn thấy những gương mặt xấu xí của tụi Orc và Goblin.

    「Các đồng chí, lắp lưỡi lê!!」

    Dưới sự chỉ huy của Kazuya, những lưỡi lê được treo trên vòng eo của các binh sĩ được gắn vào khẩu súng trường tấn công STG44 của họ.

    Cùng lúc đó, sự xuất hiện của ánh bình minh, những tia sáng (của Đảng) bắt đầu chiếu vào pháo đài đổ nát.

    Và như thể đó là tín hiệu, cơn mưa tên lửa hỗ trợ từ Bộ Tư lệnh đã dội xuống quanh pháo đài sau khi nạp xong.

    Được rồi, chỉ một chút nữa thôi, Chitose sẽ đến tiếp viện.

    Chúng ta vẫn có thể làm được, miễn là chúng ta vẫn giữ được, ta có thể giành chiến thắng!

    Khi niềm hy vọng tràn đầy linh hồn Kazuya, âm thanh của cánh cổng đang bị phá vỡ bắt đầu lớn dần, cuối cùng cũng sụp đổ.

    Lũ con quái vật gầm lên khi chúng đã có thể vào trong pháo đài, chỉ để được chào đón bằng một loạt súng máy hạng nặng M2.

    「Chào đằng ấy!...

    Và xin vĩnh biệt!!!」

    Những viên đạn 12,7mm xuyên qua những con quái vật đang gào thét ngoài cổng, băm nát những con phía trước cũng như phía sau.

    Nhưng trong vài giây, toàn bộ dây đạn cho súng máy biến mất, khi một binh sĩ đếm ngược số viên đạn còn lại của mình.

    「......

    50......

    40......

    30......

    20......

    10......

    0!

    Hết đạn rồi!!!」

    Khoảnh khắc người lính bắn súng máy hạng nặng đếm ngược về không, Kazuya ra lệnh.

    「Tất cả, XUNG PHONGGGGG!!!」

    Ngay khi Kazuya hét lên mệnh lệnh, mọi binh sĩ với lưỡi lê trên khẩu súng trường tấn công STG44 lao lên đập đám quái.

    Một cuộc chiến giáp lá cà ác liệt nổ ra.

    Vụ oanh kích bên ngoài pháo đài đã làm giảm số lượng quái vật xuống gần 200.

    Bên trong, tiếng la hét, tiếng rên rỉ và tiếng gầm rú dữ dội khi cuộc hỗn chiến giữa binh sĩ và đám quái xảy ra sau đó.

    Một nam binh sĩ đã mất súng trường tấn công STG44, chiến đấu với xẻng cầm tay, chặt đầu một số con Kobold, trong khi một người lính khác đang bem một con Goblin và đâm nó nhiều nhát bằng lưỡi lê của mình vào điểm yếu của nó.

    「Đằng sau!!!」

    「Cái...!

    Đó...!

    Cảm ơn ngài đã cứu tôi!!!」

    Kazuya dùng khẩu Walther P38 bắn yểm trợ người đồng đội bị đánh lén từ phía sau.

    Hết đạn, Kazuya rút băng đạn rỗng ra, một con Goblin vung thanh kiếm rỉ sét của nó khi nó lao đến chỗ cậu.

    Chết thật!

    Mình bất cẩn rồi!!

    Một tay cầm khẩu súng lục không còn đạn và tay kia với lấy băng đạn dự phòng từ trong túi đeo trên thắt lưng, Kazuya hiện không thể phòng thủ, đóng băng trong khoảnh khắc mà cậu tưởng rằng cậu sẽ chết.

    Nhưng ngay khi con dao Goblin chuẩn bị đâm Kazuya, một loạt đạn bay qua, xé toạc và thổi bay con Goblin sang một bên, xác của nó giờ như một cái tổ ong.

    Nhìn về hướng những viên đạn được bắn ra, Kazuya thấy cô trợ lý Chitose ôm khẩu STG 44, hơi thở nặng nề và chạy về phía cậu.

    Khói bốc lên từ nòng súng của cô.

    ......

    Được cứu rồi!

    May mà Chitose đến kịp lúc!

    Tiếp viện cũng đến rồi.

    Cùng với đó, những con quái vật còn lại bị quét sạch bởi trung đội của Chitose mang theo.

    「Ahh ~~~ mệt quá, không chịu nổi nữa.」

    Nhìn dáng vẻ của Chitose, Kazuya ngồi bệt xuống đất.

    Chitose chạy lại chỗ cậu, bối rối dùng ngón tay kiểm tra thương tích cho cậu.

    「Master!!

    Ngài ổn chứ, ngài có đau chỗ nào không?」

    「Ah... không.

    Tôi ổn, chỉ hơi mệt chút thôi.

    Tôi sống được là nhờ cô đây, Chitose」

    「Không có gì đâu ạ, Master!!

    Bảo vệ ngài là lý do duy nhất để tôi tồn tại cơ mà!!」

    Chitose nắm lấy tay Kazuya rồi đỡ cậu dậy, với một biểu hiện nhẹ nhõm và nụ cười dịu dàng, cô quyết định sẽ "chăm sóc" Kazuya sau trận chiến.

    「Vậy à......」

    Khu vực xung quanh pháo đài đổ nát đã bị thiêu rụi, biến thành một chiến trường, đồng cỏ xuất hiện những hố sâu hoắm do bị bắn phá liên tục.

    Cả bên trong và bên ngoài pháo đài, xác chết quái vật ngổn ngang xếp chồng lên nhau, mùi xác cháy và thuốc súng nồng nặc khắp cả không khí trong khu vực.

    「Master, ngài không nên ở đây mà hãy trở về sở chỉ huy đi ạ.

    Cứ để việc dọn dẹp bãi chiến trường cho viện quân.

    Thương binh ở hậu phương đang cần ngài chữa trị.」

    「Được, tôi hiểu mà...」

    Nghe theo lời khuyên của Chitose, Kazuya để trung đội viện quân ở lại xử lý đám xác quái vật xung quanh pháo đài.

    Sau tất cả, cậu đưa lực lượng đã thấm mệt của mình về trụ sở chỉ huy.

    ―~――~―――~―――~――~―

    Sau khi trở về trụ sở, Kazuya ra lệnh cho những binh sĩ tham gia trận chiến nghỉ ngơi trong hai ngày, rồi cho họ giải tán.

    Nhưng sau khi nghe báo cáo về thương vong từ Chitose, Kazuya cảm thấy như mình không thể nghỉ ngơi.

    「Tổng cộng 35 người bị thương nhẹ, 10 người bị thương nặng, nhưng vì tôi đã chữa lành tất cả, nên số người bị thương thực tế về con số 0.

    Và...

    5 binh sĩ đã hy sinh anh dũng.

    Qua trận chiến như vậy mà hi sinh 5 binh sĩ thì đúng là phép màu.

    Tuy nhiên, mất đi người thuộc cấp của mình thì đau lòng quá.」

    「......

    Master!」

    Đứng bên cạnh Chitose, Kazuya lẩm bẩm với chính mình khi nhìn cảnh vận chuyển những túi xác chứa thuộc cấp đã mất của cậu được đưa ra khỏi bệnh viện dã chiến.

    「......

    Tôi có nên bổ sung lại các kho đạn dược trước khi nghỉ ngơi không?」

    「Master!

    Ngài chắc chắn đã sau cuộc chiến vừa rồi, vì vậy hãy nghỉ ngơi trước đi ạ!!」

    Kazuya nghĩ rằng cậu ta nên bổ sung lượng vũ khí và đạn dược cho quân đội trước, mặc dù Chitose đã khuyên cậu nên nghỉ ngơi sau trận chiến đó thì hơn.

    「Đây là cuộc chiến đầu tiên của tôi, hệ thần kinh của tôi giờ đang rất căng thẳng, khó mà ngủ được.

    Thôi được rồi... bao giờ xong thì tôi sẽ đi nghỉ.」

    「Nhưng...

    Tôi hiểu rồi!

    Ngài phải đi ngủ sớm đấy ạ.」

    「Được, được!

    Tôi sẽ nghe cô.」

    Gật đầu đáp lại Chitose, Kazuya di chuyển rồi triệu hồi bổ sung số đạn dược.

    「......」

    Lo lắng nhìn chằm chằm vào lưng Kazuya đang biến mất khỏi tầm nhìn, đột nhiên Chitose nở một nụ cười nham hiểm, nghĩ rằng bây giờ là cơ hội hoàn hảo.

    Chitose tiến về phía các nữ sĩ quan gần đó, thì thầm to nhỏ.

    「Này, các cô gái.」

    「Huh, có chuyện gì ạ?」

    「Lại gần đây, tôi nói cho mà nghe... *Lí nhí lí nhí* *Xì xào xì xào*」

    「――!?

    Thật là một ý tưởng tuyệt vời!!」

    Lắng nghe kế hoạch của Chitose, những nữ sĩ quan xung quanh ban đầu vô cùng bất ngờ.

    Sau đó, ai cũng nở một nụ cười khoái chí.

    Nếu Kazuya thấy khuôn mặt của Chitose và những nữ sĩ quan này, có lẽ cậu ta có thể tránh được những sự kiện sẽ xảy ra tiếp theo......

    Cậu không hề biết......

    Giá như......

    「Hử, Chitose đi đâu mất rồi ta?」

    Khi đã bình tĩnh lại và hoàn thành việc bổ sung lượng đạn dược của mình, Kazuya đã quyết định tìm Chitose, trước khi về phòng nghỉ ngơi.

    「Ah, ẻm kia rồi.

    Này, Chitose!!!」

    Bắt gặp Chitose đang nói chuyện với một nhóm nữ sĩ quan với vẻ mặt nghiêm túc, Kazuya tiếp cận nhóm nữ binh từ từ trong bóng tối.

    「「「「Á!?」」」」

    「Á!?

    Master!?

    Ngài đang làm gì ở đây vậy?」

    Chitose và các nữ sĩ quan khác đang run bần bật.

    Hừm?

    Làm gì mà sợ dữ vậy?

    Bộ tui là ma chắc!

    Bỏ qua Chitose và các cô gái có hành vi đáng ngờ, Kazuya lên tiếng giữa bầu không khí u ám.

    「Tôi không ăn thịt các cô đâu!

    Có điều tôi muốn nói với cô trước khi đi ngủ thôi.」

    「V- Vậy ạ?

    Chúc ngài ngủ ngon!

    Tôi sẽ không để ai làm phiền ngài đâu!」

    「Chà, thế thì tốt quá, cảm ơn cô nhá.」

    Cảm thấy như ngực mình nhẹ nhõm hẳn đi, Kazuya rời khỏi các cô gái rồi đi thẳng vào khu nhà riêng của mình.

    Nhưng ngay khi Kazuya rời đi.

    「......

    Dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ không có ai đến cứu ngài đâu, Master...」

    Kazuya không biết gì về chuyện Chitose lên kế hoạch đưa cậu vào "thực đơn".

    ―~――~―――~―――~――~―

    ......Hm?

    Có ai đó... vừa... vào đây...?

    Nằm trên giường trong khu nhà riêng, Kazuya nhận thấy sự hiện diện của ai đó bước vào phòng mình.

    Lại chuyện gì nữa đây?

    Cố gắng rời khỏi giường, Kazuya nhận ra cậu không thể di chuyển cơ thể vì lý do nào đó.

    「WTF!?」

    Bàng hoàng vì không thể cử động, Kazuya mở to mắt khi thấy mình bị trói xuống giường.

    Đứng xung quanh giường là năm nữ sĩ quan, bao gồm cả Chitose và Ibuki.

    ......

    Úi?!

    Ý nghĩa của tất cả mấy thứ này là này là gì đây?

    Mình không thể hiểu được tại sao mình lại bị trói, nhưng may mắn thay, đó chỉ là Chitose, Ibuki và những người phụ nữ này, bảo Chitose cởi trói vậy.

    「À ừm...

    Chitose?

    Sao tui lại bị trói vậy?」

    「À Master, ngài thấy đó.」

    「What?..........」

    「Tôi nhận ra Master có tâm trạng không được tốt, vì vậy tôi nghĩ về việc để mấy cô gái này giải tỏa cho ngài.」

    「Nà ní.........?!」

    「Tôi sẽ chú ý không làm đau "thằng em" quý giá của Master đâu, ngài cứ việc tận hưởng cơ thể của chúng tôi thôi.」

    Nét mặt của các cô gái đầy ham muốn.

    「Dừng lại, không ổn đâu, tôi không thể kiềm chế được đâu!」

    「Không, như vậy không tốt đâu, không có lý do gì phải kiềm chế cả.

    Ngài cứ sử dụng cơ thể của chúng tôi như ngài muốn.」

    「Không, cái thể loại gì đây....?」

    「Trong trường hợp đó, tôi sẽ đảm bảo phục vụ toàn bộ Master.

    Ngài chắc chắn sẽ rất hài lòng.」

    Chitose đến gần giường hơn với một nụ cười mê mẩn.

    「Đợi đã!!

    Bình tĩnh lại nào!!

    Đừng, dừng lại, nghe tôi nói!! 」

    「Tôi sẽ nghe ngài nói sau.

    Cứ để bản năng làm việc đã. 」

    Đến gần giường Kazuya, Chitose cởi chiếc váy ngủ một mảnh của cô xuống, theo cảm tính, những cô gái còn lại cũng từ từ trút chiếc váy ngủ xuống.

    Nhận ra rằng không có cách nào lời nói của cậu sẽ đến được với Chitose và những cô gái kia, Kazuya cầu cứu từ các binh sĩ bên ngoài.

    「KÍU, AI CŨNG ĐƯỢC!!

    KÍU TUI DỚI!!"」

    「Vô ích thôi, Master.

    Chả phải tôi đã nói với tất cả mọi người rằng đừng làm phiền ngài trong khi nghỉ ngơi sao, vì vậy không có ai ở đây đâu!!!」

    「Cái!?」

    Kazuya toát mồ hôi hột khi Chitose nói sẽ không có ai đến cứu cậu.

    Trèo lên trên giường của cậu, Chitose đưa mình vào cơ thể đang giật điên cuồng của Kazuya, nói với cậu rằng cô không thể chịu đựng được nữa.

    「Giờ thì, hãy vui lòng thưởng thức toàn bộ cơ thể của chúng tôi đi ạ ~」

    「Khoan, đừng, đợi đã, nooooooooo !!」

    Bộ đồ ngủ của Kazuya bị xé toạc trong nháy mắt, Kazuya hét lên như một cô gái bị quái vật nuốt chửng.

    Khi tiếng kêu cứu vang lên trong vô vọng, những giọng nói trong căn phòng biệt lập đó biến thành tiếng thở hổn hển và rên rỉ, cuối cùng thì xen kẽ rồi hòa quyện vào nhau.

    ―~――~―――~―――~――~―

    「......」

    Hai ngày sau, Kazuya rời khỏi khu nhà riêng của mình và trông gầy gò hơn trước.

    Bị vắt kiệt luôn rồi.

    Khi tất cả các nữ sĩ quan khác trong đại đội bắt đầu xuất hiện, mình đã nghĩ rằng mình sẽ chết rồi cơ.

    Cũng có ngày phải cảm ơn lão Thần ban cho năng lực đặc biệt, củng cố cơ thể, mình mới thoát khỏi cảnh chết khô.

    Đã hai ngày rồi sao, kể từ khi mình bị "tấn công".

    Giữ những suy nghĩ như vậy Kazuya nhìn lại căn phòng của mình qua một khoảng trống trên cánh cửa, anh có thể thấy bóng dáng của Chitose cùng mấy cô gái khác, đang ngủ với vẻ ngoài không thể diễn tả được khi một lượng lớn chất lỏng nhầy nhụa màu trắng đục dính đầy cơ thể.

    「Hai dà~.......」

    Thở dài với chính mình, Kazuya quay mặt đi, đóng cửa lại trước khi anh đi đến phòng chỉ huy.

    「......」

    Khoảnh khắc Kazuya bước vào phòng chỉ huy, tất cả các nam sĩ quan lập tức xếp thành một hàng.

    「「「「......」」」」

    ......Hơ, cái chi rứa?

    Đột nhiên, cấp dưới của cậu đồng thanh chào với biểu hiện trang nghiêm rồi lần lượt rời khỏi phòng.

    ......

    Tôi không hiểu, mấy người bị làm sao thế......

    Không hiểu ý nghĩa của hành động của cấp dưới, Kazuya chào lại trước khi đi vào công việc của mình.
     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    Vol 1 - Chap 6


    Chap dài vler

    .

    .

    .

    .

    .

    Cùng với Chitose và các sĩ quan khác, Kazuya đang thảo luận về chính sách của mình trong tương lai.

    Ái chà, có một vài vấn đề khá rối rắm, nhưng cứ để nó qua một bên quyết định sau vậy.

    「Không sao đâu Master, như thế sẽ tốt hơn!」

    「Chitose, đọc tâm trí người khác mà không có sự đồng ý của họ thì bất lịch sự lắm đấy.」

    「Tôi biết ngài đang nghĩ gì mà, Master.」

    「...........」

    Chitose càng ngày càng đáng sợ hơn từ đêm đó thì phải.

    Không quan tâm nữa, kệ bà nó đi.

    Tiện thể, không biết liệu cấp độ của mình có tăng lên hay không?

    Nói rồi Kazuya mở menu lên.

    ____________________________________

    [Thử thách của Thần: 1]

    Thử thách đã được hoàn thành

    Xin chúc mừng cấp độ của bạn đã tăng lên 19.

    Giới hạn khả năng đã được nới lỏng.

    ____________________________________

    ============================

    [Số lượng vũ khí có thể được triệu hồi]

    Số lượng có thể triệu hồi bị giới hạn như sau:

    • Bộ binh - 1000 (1 Tiểu đoàn)

    • Pháo binh - 200

    • Vận tải - 450

    • Phi cơ - 250

    • Tàu chiến - 50

    ※ Những vũ khí này được triệu hồi, số người cần thiết để vận hành nó cũng sẽ được triệu hồi

    ※ Nhân viên hậu cần (kỹ sư chiến đấu, lính bảo trì, lính thông tin, lính tiếp tế, cứu thương) không được bao gồm trong triệu hồi và được triệu hồi riêng.

    Số lượng nhân viên hậu cần có thể được triệu hồi là số lượng cần thiết để duy trì một bộ phận.

    ※ Không có giới hạn trong việc triệu tập vũ khí nhỏ và vũ khí hạng nặng có thể được điều hành bởi 2 hoặc 3 binh sĩ.

    ============================

    Có vẻ như cấp độ mình tăng lên khá nhiều.

    Cả một đống quái vật gần hai vạn con thế kia mà.

    Hà hà...

    Với tất cả những kỹ năng nâng cấp này, mình sẽ có thể xây dựng tiềm năng chiến tranh và có một căn cứ quân sự riêng.

    Xử luôn cho nóng ―― chờ làm méo gì.

    Khu rừng này về cơ bản gần biên giới giữa Vương quốc Canary và Đế chế ma thuật Alsace, tốt hơn mình nên đặt căn cứ ở một nơi khác nhỉ.

    「Nghe tui nói này, Chitose.」

    「Ngài muốn xây dựng một căn cứ quân sự mới ạ.」

    .......

    Cô thật sự có thể đọc được suy nghĩ của tôi sao?

    Nghiêm túc đấy hả?

    Kazuya bắt đầu sợ hãi khả năng đọc tâm trí của cô.

    Sau khi thảo luận về nơi đặt trụ sở mới, Chitose và Kazuya quyết định xây dựng một căn cứ quân sự của họ trên một hòn đảo hoang vắng có diện tích tương đương đảo Sado (~855km²) với quy mô lớn hơn, cách Trụ sở cũ khoảng 400 km.

    「Vậy thì lên đường!!!」

    Tận dụng năng lực của mình, Kazuya triệu hồi một Tàu khu trục để vượt biển, đến hòn đảo hoang nọ để xây dựng căn cứ quân sự trong mơ của mình.

    Canh tác đất đai, thiết lập các kiến trúc hạ tầng và củng cố khu vực với tốc độ không thể tưởng tượng được, ngay cả cậu cũng phải thừa nhận năng lực của mình đúng là "cheat".

    Đi khắp xung quanh hòn đảo, Kazuya tạo ra một cảng Hải quân với xưởng đóng tàu riêng, một sân bay và Trụ sở cho tất cả các hoạt động chỉ huy.

    Triệu tập nền tảng cho các cơ sở quân sự của cậu ta và xếp tất cả chúng lại với nhau.

    Cậu đã tiến hành khai triển các ụ pháo phòng không, thậm chí là cả tên lửa đạn đạo V2, các địa điểm ra đa, hầm trú.

    Thêm vào đó, Kazuya cũng thêm vào các cơ sở hạ tầng cho việc giải trí cấp dưới.

    Ngoài ra, trong lòng hòn đảo, Kazuya đã triệu hồi một hầm ngầm hạt nhân dưới lòng đất cũng như các tổ hợp sản xuất và lưu trữ nhiều loại vật tư, vũ khí và đạn dược.

    Kazuya muốn duy trì kho vũ khí và đạn dược mà không phụ thuộc quá nhiều vào khả năng của mình.

    「......Xong xuôi.」

    「Tất cả đều vì ngài làm việc chăm chỉ thôi, Master.」

    Cơ bản thì việc xây dựng một căn cứ lớn như thế thường đòi hỏi một khoản đầu tư và nhân lực khổng lồ để dựng lên.

    Tuy nhiên Kazuya chỉ hoàn thành trong chớp mắt.

    「Có phải ngài muốn tái thiết lại căn cứ của chúng ta nằm trong đất liền không? 」

    「Yeah, ý kiến hay lắm!」

    Khi căn cứ mới trên đảo hoàn thành, Kazuya bắt đầu mở rộng căn cứ đầu tiên và chính thức bắt đầu biến nơi từng là tiền đồn quân sự thành một trạm tiếp tuyến.

    「Ta chỉ cần tạo ra căn cứ trong đất liền với quy mô nhỏ hơn thôi.

    Như thế sẽ thuận tiện hơn. 」

    「Quyền của ngài thôi ạ, nếu chúng ta làm với quy mô quá lớn, nó có thể thu hút sự chú ý Đế chế hoặc Vương quốc nữa ạ.」

    Tương tự, Kazuya triệu hồi một số lượng lớn các tòa nhà và cơ sở vật chất quân sự để duy trì hoạt động.

    Để chuẩn bị cho trường hợp khẩn cấp, Kazuya cũng đã ngụy trang sao cho căn cứ hòa lẫn với khu rừng để không ai nhìn thấy dù có bay từ trên trời đi chăng nữa.

    Lúc này Kazuya chỉ có thể tạo ra hai căn cứ với khả năng của mình do những hạn chế.

    Có nghĩa là mỗi trụ sở chỉ được phân bổ 500 binh sĩ, kèm theo 10.000 nhân viên hỗ trợ và hậu cần.

    Cậu vẫn đang cố gắng bù đắp cho sự thiếu hụt vũ khí và trang bị cho quân đội nhanh nhất có thể, vì thế mà các cơ sở sản xuất đều hoạt động hết công suất để đáp ứng nhu cầu này của Kazuya.

    「Tình hình chưa được ổn định lắm nhỉ...」

    「Đúng vậy, thưa ngài.

    Mặc dù quân số ta đông, nhưng với tình hình như này, nếu kẻ thù tấn công bất ngờ, vấn đề chỉ là thời gian trước khi lớp phòng thủ của ta đạt đến giới hạn và cả căn cứ này có thể sẽ sụp đổ.」

    Giữa cuộc trò chuyện, Kazuya xem xét báo cáo phân bố sức chiến đấu của mỗi căn cứ.

    Hmmm, quân ta đang thiếu hụt vũ khí và trang thiết bị trầm trọng.

    Ở Trụ sở chính, lực lượng phòng thủ phần lớn thiên về hải quân.

    Nên trong mặt trận khác, lục quân ở căn cứ tiền phương đang được ưu tiên cung cấp vũ khí và trang bị.

    Mình nên làm gì đây?

    Vắt óc tìm cách xử lý, Kazuya cố gắng nghĩ ra điều gì đó bù đắp cho điểm yếu quân đội của mình.

    ―~――~―――~―――~――~―

    Hai tuần trôi qua.

    Nơi từng là một hòn đảo hoang vắng, Kazuya đã cố gắng cải tạo và hoàn thiện căn cứ của mình trên đó trong một ngày ―― khó có ai tin được điều này như Kazuya.

    Các binh sĩ được cậu triệu hồi đang cật lực làm việc chăm chỉ từ hôm đó tới giờ.

    「Quào, tuyệt vời ông mặt trời!!!」

    Trong lúc đó, cậu ra ngoài để kiểm tra các hòn đảo chưa được khám phá trong vùng lân cận trên chiếc Lớp thiết giáp hạm Yamato đầu tiên của Hải quân Đế Quốc Nhật Bản, bản thân Yamato, Kazuya bị cuốn vào thế giới riêng của mình, thể hiện sự phấn khích vô cùng.

    「Master, xin hãy bình tĩnh đi ạ, dù chỉ một chút cũng không sao.」

    「Nhưng mà Chitose, dù cô nói gì đi nữa thì cũng vô ích thôi, vì đây là một trong những niềm mơ ước lớn nhất từ một tên cuồng quân sự như tôi đó.」

    「Tôi hiểu cảm giác của ngài, nhưng ngài vẫn phải để ý đến các sĩ quan thuộc cấp chứ ạ.」

    Tên cuồng quân sự Kazuya với tinh thần cao độ khám phá mọi ngóc ngách con Yamato, điều mà cậu vẫn tin đây chỉ là một giấc mơ.

    Trong khi Chitose lon ton chạy theo sau Kazuya đang rất phấn khởi.

    Trái ngược với những lời khuyên răn đe của cô, không có chút giận dữ hay khinh bỉ nào.

    Thay vào đó, biểu hiện của Chitose, cô như người mẹ đang đặt niềm tin vào một đứa nhóc hào hứng và nghịch ngợm.

    Hay thật đấy, ngài chỉ là một học sinh cấp ba thôi.

    Nhìn Master hồn nhiên cứ như đứa trẻ thích tự do thế cũng vui, hehe...

    Chitose suýt chảy nước miếng khi tâm trí cô bay bổng.

    Nhận thấy Kazuya nhìn mình, cô quơ quẹt cánh tay mau lẹ lau đi dòng nước miếng, rồi cười mếu với Kazuya.

    「Có chuyện gì sao?」

    「Ah!

    Không có gì đâu.

    E hèm...

    Master, chúng ta nên quay trở lại buồng chỉ huy sớm thôi ạ.」

    Cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ áp vào Kazuya, cậu quay sang cảnh giác thì thấy nụ cười của Chitose không ngớt nhìn cậu.

    Chitose nhắc nhở cậu nên mau chóng quay về.

    「Hài~ Tôi đoán vậy là đủ rồi... tôi đã xem qua hầu hết con tàu rồi, thế chúng ta đi!」

    Sau khi khám phá Yamato một hồi lâu, Kazuya quyết định quay trở lại buồng lái.

    ―~――~―――~―――~――~―

    「Mừng ngài trở lại, chỉ huy.

    Ngài cảm thấy con Yamato này thế nào? 」

    Sau khi đi thang máy đến tháp điều khiển chiến hạm Yamato, cũng là điểm bắt đầu chuyến tham quan của Kazuya.

    Đại tá Kosaku Aruga, Thuyền trưởng Lớp thiết giáp hạm này, mở đầu cuộc nói chuyện bằng một lời chào vui vẻ.

    「Chỉ một câu thôi....... trên cả tuyệt vời.......!!!」

    「Hahaha, tốt quá, rất vui khi ngài hứng thú như vậy.」

    Khi Kazuya giơ ngón tay cái lên, Đại tá Aruga nở nụ cười tự hào trước lời khen ngợi hào hứng của Kazuya.

    「Bên cạnh việc tham quan bên ngoài mạn tàu, tôi nghĩ tôi đã bị mê hoặc bởi 3 tháp pháo 3 nòng 46cm của con này.

    Dưới buồng động cơ cũng vậy, ồn lắm luôn, nhưng tôi cũng bất ngờ lắm đấy, 12 nồi hơi hoạt động hết công suất cho 4 tuabin hơi và tạo ra năng lượng lên tới 153553 mã lực.

    Tai tôi như ù hết cả lên.

    Tôi thấy cả đại bác và súng máy phòng không xếp dọc hai bên tàu này.

    Còn quá trời thứ mà tôi không thể thể mô tả hết bằng lời nữa chứ! ―― Oh, bao lâu nữa chúng ta tới nơi ấy nhỉ? 」

    「Tầm 30 phút nữa thưa ngài!」

    Đại tá Aruga liếc nhìn đồng hồ rồi kéo cậu về hiện thực bằng câu trả lời, không thì tên cuồng quân sự này lại tiếp tục luyên thuyên về trải nghiệm của bản thân nữa mất.

    「Oh, 30 phút nữa à....

    Tôi đoán tôi sẽ lên phía trên tháp điều khiển ngắm tàu tiếp vậy.」

    Kazuya đang lên kế hoạch cho chuyến thám hiểm một lần nữa nếu cậu có thêm chút thời gian, nhưng khi nghe thông báo chỉ còn nửa giờ trước khi tàu cập bến, vì vậy cậu chọn cách im lặng lên đài quan sát ngắm cảnh cùng Chitose.

    Lên đến nơi, Kazuya há hốc mồm cảnh tượng hoành tráng đang đập vào mắt mình - một vòng tròn bao gồm nhiều tàu chiến khác đang bơi quanh Yamato.

    「 Gì thế này?

    Nhìn mà thấy phê lòi cả mắt ấy chứ lị.

    Là mơ phải không, cảnh tượng như vầy chỉ có thể là...」

    「Ngài nói gì vậy chứ, đây chắc chắn không phải mơ đâu.

    Hơn nữa, tất cả đều dưới quyền chỉ huy của chỉ một mình ngài thôi.」

    「Tất cả đều là của tôi ư...

    Thật... không thể tin nổi mà.」

    Cậu vô thức đáp lại lời Chitose.

    Trong lúc đón gió biển, Kazuya lướt mắt về phía 15 chiến hạm hải quân vây quanh con Yamato cậu đang đứng.

    Một trong số đó là Musashi, thiết giáp hạm với tải trọng nặng nhất và được trang bị loại hải pháo lớn nhất thế giới, cô thuộc đời thứ hai của thiết giáp hạm lớp Yamato.

    Tự hào với lịch sử bất khuất trong trận ở vịnh Leyte, nhưng cuối cùng cô chịu thua sau nhiều đợt tấn công, hứng khoảng 20 quả bom, 17 quả ngư lôi và hơn 20 vụ nổ lớn nhỏ gần bên khác.

    Kế tiếp là niềm tự hào của Hải quân Đế quốc Đại Nhật Bản - Nagato.

    Thường được biết đến là một trong "Thất kỳ Hạm (Big 7)"* bởi Hoa Kỳ và Anh.

    Thật là một sự trùng hợp đến kỳ lạ khi mà họ của Kazuya cũng là Nagato.

    Hai tàu tuần dương hạng nhẹ lớp Kuma là Kitakami và Oi được cải tiến với mười bệ phóng ngư lôi bốn nòng có thể phóng đi loại ngư lôi Type 93 610mm Long Lance, lấy oxy làm nhiên liệu cho hệ thống đẩy tiên tiến nhất Thế chiến Thứ hai.

    Hai thành viên có xuất xứ tại Hoa Kỳ Atlanta và Juneau là các tàu tuần dương hạng nhẹ lớp Atlanta, thường được giao nhiệm vụ trinh sát nhanh với hệ thống phòng không vô cùng vững chắc.

    Trong số các khu trục hạm của Hải quân Đế quốc Nhật Bản, khu trục hạm Shimakaze có tốc độ nhanh nhất.

    Với Akizuki, Teruzuki và Suzutsuki vây quanh, những khu trục hạm lớp Akizuki này chủ yếu được sử dụng trong vai trò đối không trong Hải quân Đế quốc Nhật Bản.

    Đến từ Quân xưởng Hải quân Sasebo, Yukikaze "kẻ sống sót đơn độc" thuộc khu trục hạm lớp Kagerou.

    Tiếp theo đó là Shigure thuộc lớp tàu khu trục Shiratsuyu.

    Trên mặt trận Thái Bình Dương của Chiến tranh Thế giới Thứ hai, cả hai được gán cho cái mác "kẻ may mắn" hay "con tàu không thể chìm" sau này.

    Trong giai đoạn 1942-1944, Hải quân Hoa Kỳ đã nhập biên chế 175 tàu khu trục lớp Fletcher, nhiều hơn bất kỳ lớp tàu khu trục nào khác, và thiết kế của lớp này nói chung được xem là thành công.

    Mà tàu của Kazuya là 3 chiếc Fletcher, Radford và Jenkins, đây cũng chính là 3 chiếc khu trục hạm đầu tiên trong lớp này.

    「Có xem đi xem lại cái cảnh này bao nhiêu lần đi nữa... vẫn thấy phê con mắt thật!」

    Dưới ánh nhìn đầy hồ hởi, Kazuya mải mê ngắm 15 con tàu chiến đang lướt sóng tại vùng biển thế giới khác.

    「Thành thật thì...

    Để chiêm ngưỡng khung cảnh quá mức hoành tráng vầy... chết cũng đáng!」

    Ngay khoảnh khắc Kazuya đang phấn khích, đột nhiên...

    『Thưa Chỉ huy!!

    Thông báo khẩn.

    Tàu khảo sát Tsukushi và tàu tuần dương Soya đang thực hiện các cuộc khảo sát hải dương học về biển và sinh vật đang gặp nguy hiểm.

    Họ tuyên bố mình bị tấn công bởi một sinh vật khổng lồ chưa xác định!!』

    「Gì cơ!?」

    Giọng nói nghiêm túc từ Đại tá Aruga trong ống dẫn thanh khiến Kazuya hoàng hồn.

    『Chúng ta nên làm gì đây?』

    「Hiểu rồi!

    Tôi sẽ giải quyết!

    Nói với tất cả các thuyền viên và trạm chỉ huy, triển khai đội hình, kịp thời ứng cứu Soya và Tsukushi.」

    『Vâng, thưa ngài.』

    「Master, ở đây khá khó nắm bắt được tình hình ngoài kia.

    Ta nên xuống buồng điều hướng thì hơn.」

    「Có lý.

    Ta đi thôi!!!」

    E rằng sẽ có một vài trường hợp khó lường, Kazuya cùng Chitose xuống tháp điều khiển.

    「Tình hình ra sao rồi?」

    Khi cậu bước vào, các thủy thủ và Đại tá Aruga đang dàn xếp lại đội hình chiến đấu, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.

    「Thưa ngài, Soya và Tsukushi cách ta khoảng 50km bị tấn công bởi một sinh vật lạ khổng lồ, dù họ đã tạm thời đẩy lùi nó thành công, nhưng nó không từ bỏ mà vẫn đuổi theo.

    Lúc này, chưa có tàu nào nhận thiệt hại cả.

    Theo báo cáo từ Soya, sinh vật lớn chưa xác định ấy giống một con bạch tuộc khổng lồ, theo phân loại thì nó thuộc lớp động vật chân đầu của ngành thân mềm ạ.」

    「Bạch tuộc á?

    Làm thế nào...

    đừng nói thứ ta đang đối đầu là......」

    Một cái tên không còn lạ lẫm gì chợt thoáng qua tâm trí Kazuya, một cái tên của một quái vật biển khổng lồ.

    Biết trước mình sẽ đối mặt thứ gì, thay vì nói ra tên nó, Kazuya quyết định giữ im lặng.

    「Đúng vậy.

    Chính là nó ―― Kraken, một hung thần biển cả chỉ có trong truyền thuyết, cũng chính là thứ đang truy đuổi Soya và Tsukushi.」

    Ai nấy trên tháp điều khiển đều giật mình trước lời nói của Đại tá Aruga.

    「Này... là Kraken thật à?」

    「Làm sao chúng ta có thể đối đầu cái con đó chứ?

    Điều này là bất khả thi...」

    「Trước hết, vũ khí phe ta có tác dụng gì với nó không?」

    「Dù gì chăng nữa, cũng không chơi lại cái con đó đâu, nó là quái vật huyền thoại cơ đấy.」

    「Mọi người trật tự!!!」

    Các thuyền viên bắt đầu nhốn nháo hết cả lên, Chitose không thể chịu được thái độ hèn nhát đó mà vặn lại.

    「Các người chẳng phải là những chiến binh quả cảm hay sao mà lại phô ra cảnh tượng thảm hại thế này hả!!

    Đối phương có là một sinh vật huyền thoại thì có chuyện gì to tác không?

    Kraken ư, kệ bà nó chứ.

    Nếu làm theo cách của Master, chẳng phải làm thịt nó dễ như bỡn sao.

    Đừng quên lý do chúng ta tồn tại, chúng ta ở đây vì Master, và đó là mong muốn của chúng ta.」

    「「「「V-vâng, thưa ngài!!

    Thứ lỗi cho chúng tôi, chúng tôi sai rồi!!」」」」

    Mọi thành viên trên buồng điều hướng ngoài Đại tá và Kazuya đều chào cô theo kiểu quân đội vì lời phát biểu nóng giận đầy sát ý của Chitose.

    「Giờ thì, Master.

    Mời ngài!」

    Xua tan nỗi lo âu không đáng có nép mình trong tim mỗi thuyền viên, Chitose bình tâm lại và khuyến khích Kazuya đưa ra chỉ thị.

    「E hèm.

    Cảm ơn cô. ――Hãy lắng nghe tôi nói.

    Như các đồng chí đoán, kẻ thù của chúng ta là một con Kraken.

    Tôi muốn tránh giao tranh hết sức có thể, nhưng có lẽ đây chỉ là một trò đùa của Vương Thần.

    Giờ đây Soya và Tsukushi đang bị Kraken đe dọa, thậm chí nó còn truy đuổi họ nữa.

    Tôi không thể nhắm mắt cho qua vụ này được.

    Khi anh em của chúng ta gặp hoạn nạn, làm sao chúng ta bỏ mặc họ được chứ.

    Những lời tôi đang nói có lẽ là đường mật, và một số đồng chí có thể cho rằng tôi không thích hợp làm Chỉ huy của các đồng chí.

    Nhưng tôi biết tôi chỉ là một con người bình thường.

    Vậy nên tôi mới nhờ các đồng chí, hãy cho tôi mượn sức mạnh, để đá đít con Kraken ấy, giải cứu cho Soya và Tsukushi vì dám động thủ đến anh em chúng ta!!」

    「「「「UOOOOOOOOoooooo!!!!!」」」」

    Kazuya như một nhà lãnh đạo thực thụ.

    Tinh thần suy nhược vừa nãy của các chiến sĩ đã biến đâu mất.

    Thay vào đó, nhuệ khí càng bùng nổ thêm.

    「...Cô nghĩ vậy là đủ chưa?」

    「Vâng, ngài tuyệt lắm, Master!」

    Chitose làm vơi đi mối lo ngại trong lòng Kazuya.

    「Cảm ơn vì lời khen, Chitose.

    Mà tôi cũng chưa quen đưa ra chỉ đạo trực tiếp hay diễn thuyết cho lắm.」

    「Không sao ạ thưa Master.

    Ngài có lẽ nên tập làm quen với nó thì hơn ạ」

    「Được rồi, tôi sẽ cố gắng hơn. ――...oh đúng rồi Chitose, liên lạc về trụ sở bảo Ibuki và các nhóm hàng không mẫu hạm sẵn sàng chiến đấu, chúng ta cần sự hỗ trợ từ không lực.」

    「Thưa Master, việc đó xong từ trước rồi ạ.

    Tôi đã gửi yêu cầu hỗ trợ không lực và họ cũng vừa báo cáo lại mọi thứ đã hoàn tất.」

    「Xong rồi sao?

    Chitose làm việc hoàn hảo thật đấy!」

    「Dĩ nhiên!

    Tôi là phụ tá của ngài mà!」

    Chitose mỉm cười rạng rỡ đầy tự hào.

    「Giờ chúng ta cứ bình tĩnh chờ tới lúc xử con Kraken đó thôi.」

    「Vâng,Master.」

    Kết thúc quá trình chuẩn bị cho trận chiến phía trước, Kazuya nhanh chóng hội quân với Soya và Tsukushi.

    「Chúng ta nhận được báo cáo từ một trong những máy bay!

    Việc bắn phá không có tác dụng, mục tiêu vẫn còn sống tốt.

    Thay đổi hướng tấn công sang trinh sát, tiếp tục duy trì theo dõi mục tiêu.」

    Để rút ngắn khoảng cách giữa Soya và Tsukushi, Kazuya cùng đội hộ tống triển khai từ đội hình vòng cung sang đội hình cột đôi.

    Hiện tại, họ chỉ cách hai tàu 38km.

    20 đơn vị thủy phi cơ được cất cánh từ ba tàu Yamato, Musashi và Nagato, sử dụng hệ thống phóng bằng thuốc nổ, bao gồm Mitsubishi F1M (Thủy phi cơ quan sát Type 0) mang 2 quả bom 60kg và Aichi E13A (Thủy phi cơ trinh sát Type 0) mang 1 quả bom 250kg.

    Họ đã cố đánh lạc hướng con Kraken khỏi Soya và Tsukushi nhưng không ăn thua.

    Tuy nhiên, ngay cả sau vụ oanh tạc nhằm làm trọng thương nó, con Kraken tiếp tục lặng lẽ bám đuôi mà không có bất kỳ phản ứng nào.

    「Radar đã bắt được tín hiệu từ Soya và Tsukushi ạ.」

    Một lúc sau cuộc đánh phủ đầu của không quân, máy đo sóng vô tuyến kiểu 22 trang bị trên Yamato phát hiện tín hiệu của hai tàu trinh sát.

    Khi nghe báo cáo từ radar rằng Yamato và Musashi đã vào tầm bắn hiệu quả, Kazuya thở phào nhẹ nhõm.

    「...Hơ, vụ gì đây?

    Một đốm sáng bỗng dưng biến mất khỏi radar...」

    Tình huống Kazuya lo sợ trở thành hiện thực.

    「Này anh, có chuyện gì?」

    Chỉ đạo tình hình trận chiến từ đài chỉ huy, Kazuya bối rối hỏi sĩ quan đang điều khiển radar.

    「Thưa...chúng ta đã mất tín hiệu của Tsukushi...」

    ...

    Cái đạ mấu.

    Khi nghe viên sĩ quan nói vậy, Kazuya tưởng tượng đến viễn cảnh tồi tệ nhất.

    「Báo cáo!!

    Tsukushi vừa bị đắm!!

    Nó dường như đã bị Kraken kéo xuống đáy biển!! 」

    Nghe hết báo cáo về Tsukushi, Kazuya trở nên sốc toàn tập.

    Pháo hạm Nhật Bản Tsukushi được thiết kế nhằm khảo sát đại dương.

    Nhiệm vụ chủ yếu của cô là trinh sát và tuần tra vùng biển với vũ trang thuộc hạng không phải dạng vừa.

    Xui thay, trong công cuộc chinh phục đại dương ở thế giới này, cô bị những xúc tua to lớn quấn chặt lấy, thân tàu bị bẻ gãy làm đôi và chìm xuống sâu dưới đáy biển.

    Cách Yamato khoảng 31km, 128 thuyền viên cùng 65 nhân viên hỗ trợ trên tàu Tsukushi, tổng cộng là 193 thủy thủ đoàn đã tử nạn.

    Tsukushi được xem là thiệt hại đầu tiên của Kazuya về lực lượng Hải quân từ khi cậu đặt chân đến thế giới này.

    「Chúng ta chậm một bước rồi...!」

    「「「「......」」」」

    Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng.

    Kazuya run rẩy đôi vai và siết chặt nắm đấm, răng cậu ken két nghiến lại.

    Vì thời gian có hạn nên đây không phải lúc thương xót cho những chiến sĩ đã khuất.

    Báo cáo!

    Một máy bay trinh sát đã thấy con Kraken ngoi lên mặt nước và đang tiếp cận Soya.

    Khi đã đánh chìm Tsukushi, Kraken lại quay sang Soya làm mục tiêu tấn công tiếp theo.

    Bị vướng vào các xúc tua khiến Soya không thể xoay sở mấy khẩu pháo được.

    Từ súng trường cho đến súng máy hạng nặng, các binh sĩ cố gắng chống trả bằng hỏa lực.

    Nhưng chỉ đủ gãi ngứa con Kraken mà thôi.

    「――Chuẩn bị pháo chính!!

    Khai hỏa về phía Soya!!」

    Nhất quyết không để chuyện tương tự như Tsukushi xảy ra, Kazuya hạ lệnh mà không do dự chút nào.

    「Master!?」

    「Thưa ngài!?」

    Cả Chitose và Đại tá Aruga đều tròn mắt ngạc nhiên vì yêu cầu nã pháo về phía đồng minh của cậu.

    「Còn không mau thi hành mệnh lệnh?

    Không nghe rõ à?」

    「Nhưng thưa ngài... ngài vừa nói là...」

    「Tôi biết tôi vừa nói những điều vô lý, nhưng đây là cách để cứu Soya.

    Tôi không có ý định bắn phá hay đánh chìm Soya cả, tôi chỉ muốn đạn pháo rơi xung quanh nó thôi.」

    「Vậy là ngài không có ý làm đắm Soya ạ? 」

    「――Master, ý ngài là bắn về phía Soya nhưng không để đạn pháo rơi trúng họ, là vậy sao ạ?」

    Điều Chitose nhận ra được khiến Đại tá Aruga cảm thấy xấu hổ vì không nhận ra mục đích của Kazuya sớm hơn.

    「That's right.

    Tôi muốn đẩy Kraken ra xa khỏi Soya bằng cách tận dụng sai số của pháo chính.」

    Chitose hiểu ý cậu, Kazuya liền gật đầu.

    「Nhưng...

    độ chính xác của pháo chính sẽ giảm đi đáng kể khi bắn tầm xa.

    Liệu nếu trúng đồng minh thì chuyện gì sẽ xảy ra?」

    「Chắc phải dựa vào vận may của Soya thôi.

    Nhưng tôi biết các đồng chí sẽ làm được, tôi tin vào kỹ năng và sự rèn luyện gian khổ ở mọi người.」

    「Hahahaha...

    Được ngài tin tưởng thế này, là niềm vinh hạnh rất lớn đối với chúng tôi.

    Chúng tôi xin nhận trọng trách này, thưa Chỉ huy... ―― Điện đài, nối máy với Soya.」

    Đại tá Aruga bật cười, thể hiện lòng quyết tâm đáp lại kỳ vọng của Kazuya.

    Đại tá Aruga ra lệnh cho đoàn thủy thủ với giọng điệu cứng cáp.

    「Rõ, thưa ngài!!」

    「Báo với Soya, ta sẽ khai hỏa về phía họ.」

    「Đã hiểu, thưa ngài!!」

    Chỉnh lại chiếc mũ trên đầu, Đại tá Aruga bảo cấp dưới liên lạc với Soya.

    「Pháo thủ sẵn sàng!!

    Pháo chính chuẩn bị!!

    Mục tiêu: Soya!!

    Đạn xuyên giáp Type 91!!

    Cố gắng đừng để họ phải dính đạn!!」

    「「Roger!!」」

    Khi được chỉ huy bởi hạm trưởng Aruga để đáp lại mong muốn của Kazuya, mỗi tháp pháo có tổng trọng lượng 2510 tấn, tương đương một tàu khu trục cỡ trung bình thời đó, bao gồm cả 9 pháo 3 nòng Type 94 đồng loạt chĩa về Soya.

    Ở cuối trục xoay tháp pháo, trong khoang tiếp đạn phía dưới, loại đạn xuyên giáp Type 91 được nạp lên nòng phóng và khóa nòng qua 4 bước.

    Trong bệ pháo, loạt đạn xuyên giáp Type 91 luân phiên nhau gửi đến góc nạp với ống nạp xi lanh từ kho tiếp đạn, đặt quả đạn xuyên giáp Type 91 lên giá thép, và đưa vào máy nạp sau đó.

    Khi bộ nạp đạn sẵn sàng, một thanh kim loại chuyên dùng để thông nòng đẩy quả đạn vào nòng pháo cùng lúc.

    Ngoài ra, sau khi đạn xuyên giáp thứ 91 được nạp vào, 6 liều thuốc phóng lấy từ kho thuốc nổ được đưa vào máy nạp.

    Và khi khóa nòng được đóng lại và hoàn tất việc nạp đạn, hai tiếng còi phát tín hiệu rằng dàn pháo chính của Yamato với hỏa lực có thể xuyên thủng lớp thép dày 430mm ở khoảng cách 30 000m đã sẵn sàng đục lỗ con quái vật.


    (Video minh hoạ)

    「Tổng lực khai hỏa!!」

    「Tổng lực khai hỏa!!」

    Theo lệnh Đại tá, Những khẩu pháo 46cm trên tàu Yamato đồng loạt triển khai hoả lực.

    Nỗ lực cứu trợ đồng minh, sáu quả đạn bay ra khỏi nòng nhắm đến mục tiêu tạo ra làn khói đen kịch và sóng xung kích gào thét.

    「5, 4, 3, 2, 1........

    Trúng rồi!!」

    Giọng nói như hùng hổ sấm vang của người lính pháo binh, anh nhìn đồng hồ và đếm ngược thời gian cho đến khi đầu đạn đáp xuống, vang vọng cả Đài Chỉ huy.

    「―― Báo cáo từ những thuỷ phi cơ trinh sát!!

    Toạ độ xa, xa, gần, gần, gần, gần!!

    Trúng một viên!!

    Viên đạn xé toạc cái xúc tu của nó luôn!!

    Nó đã chịu nhận thất bại và lặn khỏi đó rồi!!」

    Mọi người trong buồng Chỉ huy nhảy cẫng lên vui sướng sau báo cáo.

    「Trúng...

    Ở khoảng cách vô lý này sao」

    Trong nỗ lực cứu trợ đồng minh điều kỳ diệu đã xảy ra, một viên đạn pháo đã vô tình bắn trúng con Kraken cách đó khoảng 30km, mặc dù đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

    「Thông điệp từ Shimakaze, họ sẵn sàng hỗ trợ và đang xin chỉ thị tiếp theo!!」

    「Hiểu rồi, phản hồi lại Shimakaze rằng khi gặp Soya, hãy hộ tống họ đến vùng biển nào đó an toàn hơn đi!!」

    「Đã rõ, thưa ngài!!」

    Chuyển ý thức về tình huống hiện tại, Kazuya nhờ viên điện đàm chuyển lời đến Shimakaze.

    「Xin được gửi lời đến toàn bộ các chiến hạm, chúng ta sẽ thay đổi lịch trình, truy sát Kraken và lùa nó đến hòn đảo hoang hướng 10 giờ!

    Chúng ta sẽ làm gỏi nó ở đấy!!」

    Mặc dù các hạm viên của Shimakaze đang ngứa ngáy tay chân, họ vẫn phải tách khỏi hạm đội với tốc độ tối đa 39 hải lý/giờ để hội quân với Soya.

    Đáp lại lời kêu gọi, Đệ nhất Hạm đội Kazuya chuyển hướng về phía báo thù cho đồng đội của họ.

    「Tin khẩn từ Radford!!

    Sonar của họ bắt được tín hiệu của Kraken!!」

    Radford, một tàu khu trục lớp Fletcher đã phát hiện ra Kraken - kẻ đã hoá kiếp cho Tsukushi và muốn đánh chìm luôn Soya, bằng cách sử dụng sóng âm.

    Theo đó, Kazuya liền tức tốc đuổi theo.

    「Nó đâu?」

    「Ngay phía trước Radford 3500 m ạ.

    60 độ về mạn phải, cách chúng ta khoảng 12 km ạ!!」

    「Tốt, một vị trí lý tưởng.

    Thông báo cho Fletcher và Shigure ở cánh phải, Yukikaze và Jenkins cánh trái, dựng lên đội hình hình bán nguyệt để áp sát mục tiêu.

    Ngay khi cả 4 vào vị trí, Radford hãy lùa nó đến hòn đảo hoang.

    Akizuki, Teruzuki, Suzutsuki, Atlanta và Juneau bịt kín các lỗ hổng trong đội hình bao vây.

    Còn Musashi, Nagato, Kitakami và Oi cứ di chuyển và chờ ở địa điểm đã chỉ định khác!!」

    Ngọn lửa báo thù bùng lên trong lòng Kazuya đang chỉ huy hạm đội và cấp dưới của mình sau khi nghe báo cáo.

    「Vâng, thưa ngài!!」

    Lệnh của Kazuya được chuyển đến tất cả các tàu thuộc Đệ nhất Hạm đội.

    Toàn bộ thành viên răm rắp tuân theo chiến lược cậu đề ra trong cuộc rượt đuổi với Kraken.

    「Master, tất cả chiến hạm đã vào vị trí.

    Họ sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào!!」

    「Ngon lành luôn.

    Rồi, đã đến lúc cho con quái vật thế giới fantasy này biết thế nào là sự lợi hại của vũ khí hiện đại. ―― Bắt đầu chiến dịch!!」

    Triển khai đội hình hoàn tất, Đệ nhất Hạm đội Kazuya cuối cùng cũng phát động tấn công nhằm vào Kraken, kẻ đang ẩn mình dưới biển mà không biết mình đã lọt vào cái bẫy đã giăng ra mà chống trả.

    Mở màn chiến dịch, bệ phóng mìn chống tàu ngầm Hedgehog (Con nhím), một loại mìn nổ sâu trang bị trên Radford, phóng ra một loạt đạn cối.

    24 quả cối Mark 10, mỗi quả gắn trên một bệ phóng có hình cây cọc, mỗi quả được phóng đi trong 0.2 giây theo hình vòng cung có đường kính khoảng 40 m.

    Những quả cối sau khi rơi xuống nước sẽ phát nổ nếu va chạm với mục tiêu.

    Cứ ngỡ là con mồi, Kraken lướt qua rạn đá ngầm, nó xòe những cái xúc tu vồ lấy những quả đạn như thể muốn thỏa mãn cơn đói.

    Do sự thay đổi áp suất lên bề mặt, quả cối chống ngầm phát nổ ngay thời điểm Kraken vừa quấn xúc tu vào nó.

    Bất ngờ vì vụ nổ, Kraken hoảng loạn tìm đường thoát thân.

    Tuy nhiên, xung kích từ vụ nổ đã làm cho 23 quả cối còn lại đồng loạt phát nổ.

    Kết quả là con Kraken hứng trọn toàn bộ cuộc công kích của vũ khí chống ngầm do Radford thực hiện.

    Mặc dù có ưu điểm là có độ chính xác vượt trội hơn so với các loại mìn sâu thông thường, mặt hạn chế của nó là lượng chất nổ bên trong lại quá ít nên Kraken không mấy thiệt hại.

    Cũng nhờ lượng thuốc nổ ít hơn mà xung kích từ vụ nổ cũng yếu hơn nên không nhất thiết phải ngừng nghe giữa chừng để bảo vệ thính giác.

    Nói cách khác, mọi hành tung của Kraken vẫn bị sonar theo dõi, kế hoạch của Kazuya tiếp tục được triển khai.

    Ngoài ra, do Hedgehog nhỏ gọn hơn các loại mìn chống ngầm thông thường, tính cả bệ phóng, cho phép trang bị nhiều hơn trên tàu.

    Bị tấn cống từ 3 hướng trái - phải - phía sau, con quái vật to xác dần bị lùa đến hòn đảo hoang, nơi sẽ trở thành pháp trường cho nó mà không có chút phản kháng nào.

    「Tốt lắm, nó trồi lên bờ rồi kìa!!」

    Các vụ nổ và xung kích liên tiếp làm rung chuyển cả đại dương, những cột nước nổi lên hệt như một bể nước đang sôi sùng sục vậy.

    Con Kraken bị quay như chong chóng vô tình dạt vào bờ biển.

    「Đến lúc làm gỏi mày rồi!」

    Sau một hồi chơi trò mèo vờn chuột, vô số họng pháo chĩa về phía con Kraken đã mất đi lợi thế sân nhà của mình.

    Như thể cảm nhận được cái chết, con bạch tuộc cố gắng la lết quay trở lại đại dương, nhưng đều đã quá muộn.

    Nhân vật chính của lực lượng Hải quân, vốn được phát triển để giết người, đang chuẩn bị lên sàn và cho con quái vật tiêu biến vào dĩ vãng.

    「Yamato, Musashi và Nagato, cả 3 thiết giáp hạm hãy liên tục pháo kích xen kẽ vào mục tiêu.

    Ngoài ra, để tăng tính sát thương, các pháo thủ phòng không cũng phải tập trung yểm trợ hỏa lực bắn phá.

    Để xem nó chịu được trong bao lâu?」

    Các tháp pháo chính lần lượt khai hỏa không cho con quái vật có thời gian trốn thoát, những con tàu lân cận cũng tham gia chi viện hỏa lực bắn áp chế.

    3 loạt đạn bắn ra từ thiết giáp hạm lần lượt xé toạc lớp da ngoài con Kraken để khóa chặt chuyển động của nó.

    Sau đó, các khu trục hạm và tuần dương hạng nhẹ cũng không ngần ngại nã pháo vào cơ thể mềm oặt của nó.

    Trong nháy mắt, bãi biển hoang sơ bỗng dưng hóa thành một cơn bão lửa địa ngục nghi ngút khói và mảnh bom đạn, kèm theo đó là những âm thanh ngắt quãng thống khổ của con quái vật.

    Ngoài Đệ nhất Hạm đội của Kazuya, một hạm đội tàu sân bay khác cũng đã xuất trận ―― Akagi, Kaga, Souryuu, Hiryuu, Shoukaku, Zuikaku tung ra các máy bay ném bom bổ nhào Aichi D3A, tiêm kích Mitsubishi A6M Zero và máy bay ném ngư lôi Nakajima B5N; không những thế, từ căn cứ địa của mình, họ còn triển khai các loại máy bay ném bom đường dài như Mitsubishi G4M Zero, thủy phi cơ Kawanishi H8K Type 2 hay pháo đài bay B-17, B-29.

    Từng đợt bom dội lên bờ biển làm thay đổi cả tầng địa chất.

    「――Master!!

    Nó đang đào thoát ra biển!!」

    Ngay cả một cuộc oanh tạc quy mô lớn như vậy mà con Kraken vẫn còn sống nhăn răng, nó vẫn cố gắng vùng vẫy xúc tu lao ra biển.

    「Tôi biết rồi!!

    Hãy bắn pháo hiệu cho Kitakami và Oi!!」

    Kazuya ra hiệu cho 2 chiếc tàu đang chờ sẵn đâu đó, nhất quyết không cho Kraken chạy thoát.

    Tuần dương hạng nhẹ Kitakami và Oi mai phục nãy giờ, bắt đầu di chuyển theo tín hiệu của Kazuya.

    Xông ra từ góc khuất của hòn đảo nơi họ đang mai phục, cả hai lập tức phóng một loạt ngư lôi Type 93 cỡ 61cm này đến loạt ngư lôi khác đến con Kraken đang lao xuống biển.

    Gần như toàn bộ số ngư lôi Type 93 cỡ 61cm, có điểm mạnh vượt trội hơn so với các loại ngư lôi cùng thời khác trong Thế chiến thứ 2 về tầm bắn, tốc độ cũng như độ hủy diệt, cộng với việc khó bị phát hiện đều trúng trực tiếp vào Kraken.

    Ngay sau đó, cảm biến tiếp xúc được kích hoạt, với trọng lượng nổ gấp gần 23 lần sức công phá của pháo hạm 46 cm của Yamato, những quả ngư lôi Long lance nối đuôi nhau phát nổ.

    Không nói nhiều, 4 cái xúc tu của nó tức khắc bị xé toạc ra, cuốn vào cột nước khổng lồ bay cao lên trời.

    Bị kéo xuống bởi lực hấp dẫn, con Kraken lộ rõ vẻ khốn cùng khi 5 trong 8 cái xúc tu của nó đã một đi không trở lại, cả cơ thể cháy đen cháy đỏ.

    Tiếng pháo bom ngừng lại, mặt biển trở lặng như tờ.

    「.....

    Rồi, chấm dứt chuyện này tại đây thôi.

    Thay loại đạn xuyên giáp Type 91 bằng đạn nổ mạnh Type 0.

    Bắn thẳng vô mặt nó!!」

    Bất chấp cơ thể tàn tạ của mình, Kraken vẫn cố gắng vùng vẫy những cái xúc tu cố gắng trốn thoát, một cách nặng nề, tuyệt vọng.

    Chứng kiến chút ý chí sinh tồn cuối cùng của Kraken, Kazuya vẫn không khoan nhượng thẳng tay ra lệnh hóa kiếp cho nó.

    「Chuẩn bị khai h―― chuyện gì vậy?」

    Ngay khi Kazuya chuẩn bị ra lệnh khai hỏa pháo chính, chiếc Yamato bị rung lắc nhẹ như có thứ gì đó vừa phát nổ trên thân cô ấy.

    「Báo cáo tình hình ngay!!」

    「C― cụm súng máy số 8 phía sau đuôi tàu bị đánh trúng!!

    Nó đang bốc cháy!!」

    「Trúng "đạn"!?

    Ý ông là sao!?」

    「Xác nhận có khói đen bốc ra từ đầu con Kraken giống như khói thuốc súng!!――Có thứ gì đó trên đầu nó kìa!!.....

    Phải chăng...

    đó là loại hải pháo 12 cm/45!?

    Có tới 2, à không, 4 khẩu như vậy lận!!」

    「Quần què!?」

    Bán tín bán nghi về lời nói của quan sát viên, Kazuya với lấy chiếc ống nhòm.

    「Đùa bố mày à......sao có thể chứ?」

    「Thưa Master, theo tôi thì, nó là những khẩu pháo đối không đã được gắn trên Tsukushi.......」

    「Hm, có vẻ đúng như Chitose nói......nhưng tại sao lại gắn trên đầu con Kraken đó được?.....

    Nó có thể trang bị những thứ nó hấp thụ sao?」

    Hai cặp pháo 12 cm mọc ra từ đầu Kraken như những chiếc sừng.

    Không ai có thể nghĩ rằng những khẩu pháo của con tàu quá cố Tsukushi nay lại được sử dụng bởi sinh vật khốn nạn này.

    「Nó bắn nữa kìa!!」

    「――Báo cáo!!

    Yukikaze và Shigure đã bị trúng đạn!!

    Nhưng không có vụ nổ hay đám cháy nào xảy ra cả!!

    Có vẻ viên đạn tịt ngòi rồi!!」

    「Đm!!

    Ơn trời thứ ngu ngốc ấy không phát nổ...Mà cho dù nó là đạn lép, để Khu trục đỡ đòn nhiều quá cũng không tốt đâu...

    Ta phải tiêu diệt nó càng sớm càng tốt!!

    Pháo lên nòng!!」

    「Bắt đầu khai hỏa!!」

    Quả không hổ danh là "kẻ may mắn", Yukikaze và Shigure không hề hấn gì sau đòn tấn công vừa rồi.

    Tuy nhiên, Yukikaze và Shigure sẽ gặp nguy hại nếu con quái vật tự tung tự tác, Kazuya liền lập tức ra lệnh bắn trả.

    Để chấm dứt trận chiến này, tiếng pháo 46 cm của Yamato gầm lên tung ra đòn quyết định.

    9 quả đạn tiêu chuẩn Type 0 chỉ đơn giản bay vút qua bầu trời.

    Không giống như loại đạn AP Type 91 được bắn trước đó, loại đạn HE Type 0 trúng thẳng vào con Kraken và thổi tung cái đầu của nó thành vữa thịt.

    Chờ đến khi đám khói lửa tan đi, tất cả những gì còn sót lại là một con khô bạch tuộc nướng siêu toa khổng lồ với phần đầu bung bét.

    「Mẹ nó... cuối cùng cũng xong...!!」

    Và như vậy, trận hải chiến đầu tiên tại dị giới của Kazuya đã chính thức khép lại.

    End vol 1 (・∀・)

    ―~――~―――~―――~――~―

    ―~――~―――~―――~――~―

    .

    .

    .

    (*) Big 7 hay Thất kỳ Hạm là thuật ngữ dành riêng cho các thiết giáp hạm trang bị pháo có cỡ nòng 41 cm được đóng trước Hiệp ước Hải quân Washington bao gồm:

    • HMS Nelson

    • HMS Rodney

    • IJN Nagato

    • IJN Mutsu

    • USS Colorado

    • USS Maryland

    • USS West Virginia

    Muốn hiểu rõ hơn thì vào link

     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    [Phương tiện] Vol 1


    [M4 Sherman Calliope]

    • Loại: Xe tăng hạng trung

    • Quốc gia: Hoa Kỳ

    • Khối lượng: 30.3 tấn

    • Vận tốc: 38.5 km/h

    [M4 Sherman Calliope]

    (Biến thể M4 Sherman Calliope)

    [ZIS-6] (Trong truyện chỉ nói là "xe tải gắn bệ phóng tên lửa")

    • Loại: Xe tải chở hàng đa dụng

    • Quốc gia: Liên Xô

    • Khối lượng: 4.23 tấn

    • Vận tốc: 55 km/h
     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    [Vũ khí] Vol 1


    [M4 Carbine]

    Xuất xứ: Hoa Kỳ

    Đạn: 5.56×45 mm NATO

    Băng đạn rời 20-30 viên

    [STG44]

    Súng trường tấn công

    Xuất xứ: Đức Quốc xã

    Đạn 7.92×33 mm Kurz

    Băng đạn rời 30 viên

    [Walther P38]

    Xuất xứ: Đức Quốc xã

    Đạn: 9×19 mm Parabellum

    Băng đạn rời 8 viên

    [M24]

    Lựu đạn chày

    [Lưỡi lê]

    [Browning M2]

    Súng máy hạng nặng

    Xuất xứ: Hoa Kỳ

    Đạn: 12.7×99 mm NATO (.50 BMG)

    [Pháo không giật M20]

    Vũ khí chống tăng không giật

    Xuất xứ: Hoa Kỳ

    Đạn: 75×408 mmR (HE, HEAT, Smoke)

    [BM-13 Katyusha]

    Pháo phản lực

    Xuất xứ: Liên Xô

    Đạn: 132 mm (M-13)

    8 rãnh phóng, mỗi rãnh 2 quả M-13

    [T34 Calliope]

    Xuất xứ: Hoa Kỳ

    Đạn: 114 mm (M8)

    Gồm 60 ống phóng tên lửa

    Thường gắn trên dòng xe tăng M4 Calliope

    [M115 203mm]

    Pháo

    Xuất xứ: Hoa Kỳ

    Đạn cỡ 203 mm

    [120mm PM-43]

    Pháo cối

    Xuất xứ: Liên Xô

    Đạn 120 mm (Frag-HE, HE)

    [Type 96 15 cm]

    Pháo

    Xuất xứ: Nhật Bản

    Đạn cỡ 149.1mm

    [MG42]

    Súng máy hạng nhẹ

    Xuất xứ: Đức Quốc xã

    Đạn: 7.92×57 Mauser

    Dây đạn 50-250 viên

    [Type 99]

    Xuất xứ:: Nhật Bản

    Đạn: 7.7×58 mm Arisaka

    Ổ đạn 5 viên

    [Panzerfaust]

    Xuất xứ: Đức Quốc xã

    [Type 97]

    Súng trường chống tăng

    Xuất xứ: Nhật Bản

    Đạn: 20×125mm

    Băng đạn rời 7 viên, lên đạn thủ công

    [PTRS-41]

    Xuất xứ: Liên Xô

    Đạn: 14.5x114 mm

    Ổ đạn 5 viên, bán tự động

    [Type 89]

    Cối

    Xuất xứ: Nhật Bản

    Cỡ nòng 50mm
     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    Vol 2 - Chap 1


    Có một đoàn xe quân sự khoảng 20 chiếc đang chờ xuất phát.

    「Đã sẵn sàng khởi hành, Trung tá Chitose.」

    「Vâng, thưa Master.」

    「Rồi, đi thôi.」

    Từ lúc Kazuya đến thế giới này , cũng đã được 2 tháng.

    Cậu đã đương đầu với nhiều cuộc chiến khác nhau, tập trung tích trữ vật tư, sản xuất vũ khí hàng loạt, mở rộng căn cứ địa sang các đảo lân cận, tiêu diệt những con quái vật xung quanh căn cứ.

    Công việc bù đầu như khiến cậu bị giam lỏng trong lãnh thổ của mình.

    Biết sao được, cậu là người chu cấp chính cho cả đội quân mà.

    Nên bây giờ, cậu quyết định thực hiện một chuyến vi hành trên lục địa cùng một trung đội vệ binh do Chitose chỉ huy.

    À phải, Chitose - người lúc mới triệu hồi giữ chức vị Thiếu tá, giờ đã được thăng cấp thành Trung tá.

    Vì binh lực cậu có thể triệu hồi đã lên đến quy mô của một tiểu đoàn.

    ……

    Tuy nhiên, không lâu trước đó, Kazuya định triệu hồi thêm một sĩ quan phụ tá khi số lượng nhân sự tăng lên cấp tiểu đoàn thì:

    「Được rồi, vậy nếu tôi triệu hồi thêm binh lính thì sao?」

    「Sẽ ổn thôi ạ.」

    「Vậy vị trí Thiếu tá sẽ được bổ nhiệm cho……」

    「Ah?……

    Phụ tá…….

    Người đó sẽ mang hàm Thiếu tá nhỉ?

    Master, vậy là ngài đã vứt bỏ em rồi sao?」

    Chitose tươi cười vừa chầm chậm tiến lại gần Kazuya, mang theo luồng khí tức đen như cuộc đời chị Dậu với đôi mắt không còn chút ánh sáng nào.

    「Éc!?

    Cô là ai?

    Một Chitose khác sao!!」

    Trong một khoảnh khắc, Kazuya còn chưa hiểu Chitose vừa nói gì, nhưng cậu đã nhận ra sai lầm của mình khi nhìn thấy nụ cười yandere đầy kinh hoàng đó.

    「Có gì khác cơ ạ!?

    Hay là ngài chán em rồi sao…..?」

    Càng lúc Chitose càng thu hẹp khoảng cách với Kazuya, kèm theo những lời nói vô cảm.

    Toang, toang thật rồi.

    Kazuya vô thức lùi lại và cố giữ khoảng cách với Chitose đang ngùn ngụt sát khí.

    「Không, cô hiểu lầm rồi!!

    Tôi không có vứt bỏ hay chán nản gì cô hết, Chitose!!

    Chỉ là để mình cô gánh hết công việc thì thật không phải chú nào, nên tôi muốn kiếm thêm người để dễ phân công hơn ―― Cái éo...!?」

    Éc, bức tường đâu ra vậy!?

    Kazuya tìm cách bào chữa trong khi từng bước lùi lại về sau, rồi vô tình va vào bức tường đã chặn đường tẩu thoát của cậu

    「Ngài không cần lo lắng gì đâu ạ…..」

    「À, hay là, ừm….

    để tôi….!!

    Chi-Chitose?」

    Chống hai tay lên bức tường phía sau lưng Kazuya, cô nàng yandere khóa chặt mọi lối thoát của cậu.

    Chitose đưa khuôn mặt của cô lại gần Kazuya, đến mức mũi của họ có thể chạm nhau.

    Đôi mắt đen láy của cô dán chặt vào đôi mắt cậu.

    「Nếu ngài nói ngài chưa bỏ rơi em, liệu ngài sẽ thăng chức cho em rồi giữ em làm phụ tá chứ….? 」

    「Rồi rồi, hiểu rồi, tôi sẽ thăng chức cho cô lên Trung tá.

    Xin tiếp tục được chiếu cố!!」

    Kazuya vô cùng kinh hãi đôi đồng tử tựa hố đen kia đang nhìn chằm chằm vào cậu, nên cậu đồng ý ngay tắp lự.

    Sau đó, vầng hào quang chết chóc cũng dần tan biến.

    「Vâng.

    Cảm ơn ngài, thưa Master.」

    Nụ cười trên gương mặt Chitose tỏa nắng hơn, chỉ riêng đôi mắt vẫn tối đen như mực.

    ―― Và thế là Chitose được thăng chức trở thành Tiểu đoàn trưởng.

    ―~――~―――~―――~――~―

    「Vậy tôi giao căn cứ này lại cho cậu, Trung tá Miller!!」

    「Vâng, mọi việc cứ giao lại cho tôi!!!」

    Kazuya, Chitose cùng các hầu cận rời khỏi tiền đồn sau khi giao lại quyền điều hành căn cứ cho Trung tá Miller bằng một lối đi bí mật dưới lòng đất.

    「Thời gian đã điểm.」

    「Tất cả các đồng chí, chuẩn bị khởi hành!!」

    Theo hiệu lệnh, động cơ các phương tiện bắt đầu gầm rú.

    3 con xe jeep có vũ trang gồm súng chống tăng không giật M20 75mm với súng máy hạng nặng M2, 3 xe thiết giáp hạng nhẹ M8 và 4 chiếc xe máy sidecar (xe máy có chỗ ngồi phụ).

    Chiếm phần lớn trong tổng số 18 phương tiện là 8 xe quân dụng chuyên chở binh lính, quân lương và các vật tư y tế.

    Đi theo đoàn là trung đội cận vệ gồm 60 binh sĩ do chính tay Chitose lựa chọn và thành lập.

    「Chúng ta gần đến rồi.」

    「Vâng.」

    Tại điểm cuối của mật đạo, có một thang máy đưa cả đoàn xe cơ giới lên mặt đất.

    Chiếc thang máy đưa đoàn Kay lên mặt đất, khu rừng nối liền với cao tốc thuộc địa phận vương quốc Canary xuất hiện trong tầm mắt.

    「Đây là phương tiện Chỉ huy.

    Tôi có đôi lời dặn dò với các đồng chí.

    Tôi nghĩ các đồng chí ắt hẳn cũng đã biết, nhưng tôi sẽ nhắc lại một lần nữa: chúng ta vẫn chưa có những thông tin chắc chắn về thế giới này.

    Thế nên, nhất quyết tránh gây mâu thuẫn, xung đột với người dân địa phương do khác biệt văn hóa.」

    『『『『RÕ!!!』』』』

    「Được rồi!

    Tiến về phía trước!!」

    Kay vừa dứt lời, cả đoàn xe cơ giới cùng lúc khởi hành về phía thành phố gần nhất.

    「Master, liệu có ổn không nếu chúng ta di chuyển bằng xe cơ giới thế này ạ?

    Chẳng phải chúng ta quá nổi bật sao?

    Hầu hết cư dân thế giới này di chuyển bằng xe ngựa ạ.」

    「Chà, biết làm sao được nhỉ.

    Vũ khí này, đạn dược này, rồi lương thực, quân nhu này.

    Mang đống này lên xe ngựa chẳng phải bất tiện quá sao.

    Còn 60 binh sĩ trong đội cận vệ nữa.

    Chưa tính đến việc chúng ta sẽ bị đạo tặc mai phục hay bị quái vật tấn công đâu, lúc đấy tôi không thể triệu hồi thêm vũ khí được đâu.」

    「À vâng, em hiểu rồi….」

    「Mà nếu ai có hỏi, thì cứ nói đây là vật phẩm ma thuật là được rồi.

    Trước sau gì chúng ta cũng sẽ sử dụng vũ khí hiện đại mà, làm thế nào đi chăng nữa cũng sẽ nổi bật thôi!!」

    Khi Chitose đang bày tỏ mối lo ngại của mình với Kazuya về việc họ thu hút sự chú ý không cần thiết, một giọng nói phát ra từ máy vô tuyến, Chitose lập tức nhấc máy.

    「……Rồi, Tôi hiểu rồi. ―― Master, có báo cáo từ B-29 đang khảo sát khu vực này.

    Họ phát hiện có một vài cỗ xe trông có vẻ như đang bị tấn công bởi những con côn trùng khổng lồ, cách chúng ta khoảng 3km dọc theo đường cao tốc.

    Chúng ta nên làm gì đây ạ?」

    Với bộ đàm trong tay, Chitose chỉ ra nơi xảy ra sự việc trên bản đồ cho Kay.

    「…….

    Hmmm…..

    Lương tâm tôi sẽ không cho phép chúng ta bỏ rơi bọn họ, chúng ta sẽ ra tay cứu họ.

    Chitose, đưa tôi bộ đàm.」

    「Đây ạ!!」

    「Thông báo cho tất cả các đơn vị.

    Phía trước chúng ta có một nhóm xe ngựa đang bị tấn công bởi một đám quái vật có hình dáng như côn trùng.

    Giờ là lúc kiếm chác chút kinh nghiệm.

    Tất cả tiến công!!」

    『『『『ĐÃ RÕ!!』』』』

    Khi Kazuya trả bộ đàm cho Chitose, cậu xốc lại tinh thần trước khi tham gia combat.

    Đoàn Kay nhanh chóng tiếp cận và tiến hành chiến dịch giải cứu.

    「Này, ở kia!!」

    Đoàn xe của họ chạy nước rút đến địa điểm trong báo cáo, nơi các kỵ sĩ vận trên người bộ giáp trắng tinh, với kiếm và thương trong tay, họ ra sức bảo vệ một cỗ xe ngựa sang trọng.

    Trong khi các hiệp sĩ cố giữ bước tiến của những con quái vật, các pháp sư mặc áo choàng hô thần chú và bắn ma pháp vào chúng.

    Tuy nhiên, lũ côn trùng từ khu rừng đổ ra càng lúc càng nhiều, đẩy các hiệp sĩ vào thế bị động.

    Họ đang thất thế, nếu mình không ra tay ngay lúc này thì nguy mất.

    Xác nhận tình hình nguy cấp của các hiệp sĩ, Kazuya ra lệnh bắn yểm trợ nhóm hiệp sĩ từ xa.

    「Mục tiêu, bầy quái vật côn trùng ở bìa rừng bên phải!!

    Nạp đạn Canister (đạn nổ mảnh)!

    Bắn!」

    Kay liên lạc vô tuyến với hai xe thiết giáp M8 và ra lệnh.

    『Tuân lệnh!!』

    『Vâng, thưa ngài!!』

    Khẩu pháo chống tăng 37mm M6 trên xe thiết giáp M8 lần lượt xoay sang phải sau khi nhận lệnh của cậu.

    Hai chiếc xe bọc thép sau khi lên đạn hoàn tất thì bắn những viên đạn Canister về phía mục tiêu theo lệnh.

    Những con quái vật với lớp vỏ kitin bên ngoài cứng cáp như bọ cạp cao đến 2-3 mét, các chi lông lá, dài ngoẵng và cặp càng sắc bén, cong vút như lưỡi liềm của chúng khiến chúng trông giống bọ ngựa hơn.

    Chùm đạn Canister được bắn ra xé toạc lớp vỏ ngoài và khoét sâu vào cơ thể chúng; máu, thịt, nội tạng vương vãi khắp nơi.

    「「「「......!?」」」」

    「――Đừng có đứng đực ra đấy!!

    Đây là cơ hội, tất cả xông lên!!!」

    「V-Vâng thưa đội trưởng!!」

    「Đã rõ!!」

    Các hiệp sĩ chết lặng khi nhìn thấy đám côn trùng đổ ra từ khu rừng bỗng hóa thành vữa thịt, nhưng đã bình tâm trở lại khi nghe chỉ huy của họ gào lên.

    「Cẩn thận kẻo bắn nhầm đồng minh đấy!!」

    「「「「Rõ!!」」」」

    Đoàn xe jeep cũng tham gia yểm trợ hỏa lực với pháo không giật M20 trong khi cố gắng tránh để đoàn hiệp sĩ trúng đạn lạc.

    Các binh sĩ đổ ra từ những chiếc xe tải triển khai đội hình xung quanh xe thiết giáp M8 và trút cơn mưa đạn vào lũ côn trùng.

    「Kẻ địch áp sát!!」

    「Diệt hết chúng nó đi!!」

    Một đám côn trùng khác rít lên và cố lao vào đoàn xe, nhưng phải chịu chung số phận với những con trước dưới làn đạn súng máy M2.

    Máu tuôn ra từ những cơ thể chi chít lỗ đạn của chúng trước khi bất động hoàn toàn.

    「Ngừng bắn!!

    Ngừng bắn!!」

    Lúc chiếc xe M8 bắn hết loạt pháo cuối cùng, cũng là lúc bè lũ quái vật bị quét sạch hoàn toàn.

    Thây chất thành đống, mùi máu và thuốc súng nồng nặc trong bầu khí quyển.

    Nghĩ lại thì, đây không phải là lần đầu mình được tiếp xúc với cư dân thế giới này sao?

    Với hy vọng được gặp người dân ở dị giới một lần, Kay cùng đoàn xe từ từ tiến lại gần đoàn hiệp sĩ mà không kích động họ.

    Hmm?

    Có hai người.

    Kay nhận thấy hai hiệp sĩ có lẽ là người đại diện đang tiếp cận.

    Để lại đoàn xe phía sau, cậu leo lên con xe jeep cùng với Chitose và tiến lại gần họ.

    「Dừng đây được rồi!」

    「Vâng.」

    「Chitose, theo tôi qua đó.」

    「Vâng Master, để em bảo vệ ngài.」

    Chiếc xe jeep dừng một khoảng trước hai vị hiệp sĩ, Kay và Chitose bước xuống xe rồi từng bước lại gần họ.

    Thủ sẵn phía sau, một tay bắn tỉa vừa lên nòng, có thể nổ súng bất cứ khi nào nếu có biến xảy ra.

    ……Nữ hiệp sĩ sao?

    Khi tiếp cận các hiệp sĩ, Kazuya khá ngạc nhiên khi thấy hai người này là nữ nhân.

    「Chúng tôi vô cùng biết ơn vì đã cứu chúng tôi khỏi tình cảnh hiểm nghèo.

    Tôi là Phyllis Gardening, Đội trưởng của Đệ nhị Đội Cận vệ Hoàng gia Canary.

    Còn đây là Phụ tá của tôi, Beretta Zara.

    Liệu tôi có thể biết tên của ngài chứ?」

    Người mở lời là cô nàng Đội trưởng Hiệp sĩ xinh đẹp.

    Mái tóc hoàng kim của Phyllis như một tấm lụa vàng xõa ngang lưng, gương mặt kiều diễm nhưng cũng không kém phần lạnh giá.

    Cô cũng khoác lên vẻ nghiêm nghị của một chiến binh dày dặn kinh nghiệm.

    Đáng ngạc nhiên hơn là Phó Hiệp sĩ của cô, Beretta Zara.

    Đôi tai và chiếc đuôi thú của cô cứ ngoe nguẩy trong khi cô đang săm soi Kay và Chitose.

    Kay vô tình buông thõng cảnh giác khi được diện kiến hai mỹ nhân thế này, nhưng cậu vẫn bình tĩnh đáp lại.

    「Tôi là Kazuya Nagato.

    Thủ lĩnh của nhóm mạo hiểm giả Parabellum.

    Còn bên cạnh là Chitose Katayama, cánh tay phải của tôi.」

    Sau khi xoay sở trả lời, cậu có chút phấn khích khi lần đầu được thấy tận mắt thú nhân.

    Tuy nhiên, hai nữ hiệp sĩ lại thì lại nhìn nhau nghi ngờ.

    「…Pa la...beo lum?

    Xin lỗi, tôi chưa bao giờ nghe cái tên đó trước đây.

    Còn cô thì sao, Beretta?」

    「Ưm, tôi cũng không nhớ rõ nữa.」

    「…Vậy sao.

    Nhóm mạo hiểm giả có thể tiêu diệt một bầy quái vật côn trùng chỉ trong vài nốt nhạc, chắc các ngài sẽ mau chóng nổi tiếng thôi.

    Những chiếc hộp sắt di chuyển với tốc độ cao và sức công phá kinh hoàng.

    Tôi có nghe rằng Đế quốc Legalis bên kia đại dương cũng có những thứ tương tự vậy.

    Các ngài đến từ đó chăng?」

    Phyllis tò mò hỏi trong khi nhìn chăm chú hai con xe jeep và M8.

    「À không, chúng tôi không có quan hệ gì với Đế quốc Legalis cả.」

    Kay vừa phủ nhận mối quan hệ của mình với Đế quốc Regalis, một hiệp sĩ từ toa xe chạy lại và thì thầm với Phyllis.

    「Đội trưởng, xin mạn phép...」

    「Thật chứ?

    Tôi hiểu rồi.

    Để tôi thử nhờ bọn họ xem?」

    Sau vài lời với vị hiệp sĩ kia, Phyllis quay sang Kay với vẻ khẩn thiết.

    「―― Ngài Kay, thật khó xử khi nhờ đến sự giúp đỡ của ngài như vầy, nhưng liệu ngài có thể giúp chúng tôi một tay được không ạ?

    Có quá nhiều thương vong, hơn nữa chúng tôi cũng thiếu nhân lực nữa.」

    「Không sao, cứu người hoạn nạn là điều hiển nhiên mà.」

    「Thật chứ?

    Chúng tôi nợ ơn ngài một lần nữa rồi.」

    Thở phào nhẹ nhõm, Phyllis và Beretta cúi đầu thật sâu với Kay.

    Kay và đồng bọn dìu những người bị thương sang một bên rồi sử dụng các loại thuốc và kỹ thuật y tế hiện đại chữa lành cho họ.

    Phyllis vô cùng ngạc nhiên khi thấy khả năng chữa trị tuyệt đối của Kay và các công nghệ y học mà các binh sĩ của cậu đang sử dụng.

    Có thể giải thích lý do tại sao kiến thức về y học ở thế giới này lại lạc hậu đến như vậy, một phần là bởi việc chữa bệnh và trị thương đều do ma pháp chữa lành cả.

    「Tuyệt quá… tôi chưa bao giờ chứng kiến kỹ thuật nào như vầy.

    Dùng kim chỉ để khâu vết thương hở, hơn nữa là còn không cảm thấy đau đớn gì nhờ vào thứ thuốc kì diệu đó.

    Khả năng chữa trị của ngài Kay có thể vượt xa các pháp sư Hoàng gia đấy...

    Ngài rốt cục là cao nhân phương nào vậy?」

    「Chỉ là một mạo hiểm giả bình thường thôi.

    Không hơn không kém.」

    「……Là vậy sao.」

    Biết rằng Kay sẽ không tiết lộ danh tính cho mình, Phyllis cũng không gặng hỏi nữa.

    Sau khi điều trị cho những thương binh cũng như an táng các liệt sĩ, Kazuya quyết định nói lời từ biệt với Phyllis.

    「Chúng tôi chỉ giúp được nhiêu đây thôi, vậy nên tạm biệt mọi người ha.」

    Kay và đồng bọn chuẩn bị rời đi thì Phyllis gọi lại.

    「Ngài Kay, liệu ngài có thể nán lại một chút được không.」

    「Còn có gì vướng mắt à?」

    「Thực ra tôi có yêu cầu dành cho ngài Kay và nhóm mạo hiểm Parabellum...」

    「Nội dung là...?」

    「Chúng tôi muốn nhờ ngài hộ tống chúng tôi về Vương đô.

    Ngài thấy đấy, với tình trạng như vầy, chúng tôi không chắc có thể toàn mạng quay về Vương đô không nữa.」

    Phyllis đưa mắt nhìn một lượt các hiệp sĩ tàn tạ, một vài người lên tiếng rên rỉ đau đớn, những cái xác ngựa cùng với đống toa xe đổ nát.

    Đưa mắt theo ánh nhìn của Phyllis, Kay cũng nhận ra rằng họ khó có thể trở về vương đô một cách an toàn được.

    Sao đây...?

    Khó sử quá…?

    Khi Kay chìm sâu vào suy nghĩ của cậu, Phyllis ngập ngừng.

    「T-tất nhiên, nếu chúng tôi an toàn trở về Thủ đô Hoàng gia, chúng tôi sẽ trả thù lao tương xứng, không tính đến phần thù lao cho việc ngài đã giúp chúng tôi trước đó nữa.」

    「…Đợi tôi bàn chuyện này với thuộc cấp trước đã.

    Sẽ không lâu đâu!」

    「Vâng, tôi hiểu rồi!」

    Quay lại đoàn xe của mình, Kazuya bàn bạc với Chitose và đồng bọn và quyết định rằng sẽ cho họ thêm một ân huệ nữa.

    Cả đoàn cùng nhau hộ tống đội hiệp sĩ trở về lâu đài Hoàng gia.
     
    Modern Weapons Cheat In Another World
    Vol 2 - Chap 2


    Trở thành hộ tống cho Đệ nhị Cận vệ Đoàn sau khi cứu pha combat máu lửa với lũ bọ, Kazuya và đồng bọn tiếp tục lên đường tiến về thị trấn gần nhất.

    Còn khoảng 20km nữa thì tới nơi nhưng mặt trời đã khuất núi nên họ buộc phải hạ trại tại đây.

    「Sau cùng thì, đều nhờ có cậu Kazuya cả...」

    「À, vậy sao?」

    Sau bữa ăn, Phyllis hớp một ngụm trà rồi trưng ra vẻ mặt chán chường trong khi tay nắm chặt chiếc cốc không gỉ.

    「Tôi thật sự lấy làm biết ơn vì người của Kazuya đã đến kịp lúc!」

    Đoàn kỵ sĩ của cô gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.

    Hơn phân nửa số chiến mã cùng toàn bộ xe ngựa bị thiệt hại vì chúng được dùng như chướng ngại vật để cản bước tiến của lũ côn trùng.

    Đương nhiên số quân lương và nhu yếu phẩm cũng theo đó nói lời xin vĩnh biệt cụ.

    Ngoài ra, việc xử lý xác quái vật cũng tốn kha khá thời gian (trước sau gì cũng bị thiêu rụi bởi Kazuya), vì thất thoát quá nhiều ngựa chiến khiến tốc độ di chuyển của họ bị tê liệt nên họ không thể đi đến thị trấn trước khi màn đêm buông xuống.

    Ngoài ra, đoàn hiệp sĩ cũng không thể tái cung ứng thực phẩm nên Kazuya phải cung cấp cho họ một phần lương thực của mình

    Đó là lý do tại sao Phyllis trở nên ủ rũ như vậy.

    「Đừng bận tâm, chúng ta đều như nhau cả mà, cứu người hoạn nạn là điều đương nhiên.」

    「Rất vui khi cậu nói vậy, chúng tôi lại nợ cậu một lần nữa rồi.」

    Để thay đổi bầu không khí cùng với tâm trạng của Phyllis, Kazuya thay đổi chủ đề nói chuyện

    「Mà đồ ăn vừa miệng chứ?」

    「À?

    Ý câu là đĩa cà ri ấy hả, tôi chưa bao giờ ăn món đấy nhưng nó ngon lắm.

    Còn món tráng miệng sau ăn nữa, là sô cô la nhỉ?

    Nó đúng là mỹ vị mà!」

    「Vậy chắc là hợp khẩu vị với mọi người nhỉ?」

    Cơm cà ri và sô cô la là khẩu phần ăn mà Kazuya chia sẻ cho đoàn kỵ sĩ.

    Cả hai đều là món mà họ chưa từng ăn trước đây, lúc đầu họ có hơi ngần ngại khi thử món cà ri, nhưng sau khi thử một miếng, cả đám ăn lấy ăn để luôn.

    Vì hay biết đoàn kỵ sĩ chỉ có nữ nhân, nên cậu chuẩn bị sô cô la tráng miệng cho họ.

    Và trông họ cũng khá hài lòng nữa.

    Vừa ăn, phó đoàn kỵ sĩ Beretta vừa hỏi: 「Cậu lấy đống này ở đâu vậy?」 với vẻ đầy hào hứng.

    Nhưng khi Kazuya trả lời rằng chỉ mình cậu mới có thì đôi vai cô chùng xuống thấy rõ.

    Sau bữa tối là một khoảng thời gian thanh bình, yên ắng.

    Quan hệ giữa Kazuya với Phyllis và Beretta trở nên gần gũi hơn như bạn bè trong một thời gian ngắn. (Ngoài ra, khi Phyllis và Beretta nói rằng cậu có thể gọi họ bằng tên, Kazuya cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, quay sang thì thấy Chitose đang nhìn cậu bằng đôi mắt đen láy 🙂))

    Trong khi quây quần bên đám lửa trại, Kazuya hỏi Phyllis điều cậu băn khoăn bấy lâu.

    「Nghĩ mới nhớ, tại sao Phyllis và mọi người lại ở trong khu rừng đó?

    Và ai ở trong cỗ xe đằng kia vậy?」

    Kazuya nói, trong khi nhìn sang cỗ xe ngựa duy nhất còn nguyên vẹn.

    「...Vì đây là một nhiệm vụ nên tôi không thể tiết lộ thông tin chi tiết được.

    Tôi chỉ có thể cho ngài biết trong xe là một quý tộc thôi.」

    「Hmmm, vậy cũng tốt...

    Phyllis cũng có chuyện cần giải quyết mà nhỉ!」

    Kazuya quyết định không dò xét thêm thông tin nữa, vì chuyện này có vẻ khá phức tạp.

    「Còn cậu thì sao Kazuya, tại sao cậu lại trở ra từ trong đó, nơi được mệnh danh là "Khu rừng một đi không trở lại" vậy?」

    「Cũng khó giải thích lắm, nói chung là có công chuyện thôi.」

    「?」

    Bỏ mẹ!

    Làm thế méo nào mình có thể nói rằng mình đã san phẳng lũ quái vật, rồi còn xây dựng căn cứ mà chưa có sự cho phép của Vương quốc Canary cơ chứ, chuyện hệ trọng quốc gia đấy.

    「Thôi, khuya rồi!

    Nghỉ ngơi mai còn có sức đi tiếp chứ nhỉ?.」

    Để bảo toàn thông tin, Kazuya quyết định kết thúc cuộc chuyện trò đêm khuya, một phần là do bầu không khí có hơi gượng gạo.

    「...Vậy thôi.

    Chúc ngủ ngon, Kazuya!」

    「Nghỉ ngơi tốt nhé, Kazuya!」

    Hiểu ý của Kazuya, Phyllis và Beretta nói một vài từ rồi rời đi.

    「Cô cũng đi nghỉ đi.」

    「Vâng, Master.」

    Sau khi Phyllis và Beretta khuất khỏi tầm mắt, hai người Kazuya và Chitose mới trở về giường của mình.

    ―~――~―――~―――~――~―

    「.......

    Mẹ nó....................

    Éo ngủ được!!」

    Nằm trên giường mà trằn trọc mãi không ngủ được, Kazuya nhổm dậy ra và ra khỏi căn lều để tìm chút đồ uống

    「Sương đêm lạnh vãi kít...

    Gì vậy?」

    Vừa ra khỏi căn lều, cậu đưa mắt về phía cỗ xe ngựa theo phản xạ, cánh cửa mở hé ra và một cái bóng đen nhỏ đáp xuống rồi lao về phía bụi rậm.

    Ai rứa?

    Tò mò đó là thứ gì, Kazuya rút khẩu lục Walther P38 rồi chầm chậm tiến về phía cái bóng.

    Lùm cỏ bên kia có động, chắc nó ở đó...

    Đi nhẹ nói khẽ cười duyên, Kazuya di chuyển thêm tầm chục mét nữa thì bắt gặp cái bóng và lên tiếng.

    「Này nhóc con, nhóc không biết nơi này nguy hiểm lắm sao?

    Cận vệ đâu rồi hử?」

    「Á!?」

    Kazuya không ngờ người trên cỗ xe ngựa bí ẩn kia lại là một cô bé trên bộ váy trắng tinh khôi.

    ......

    Nhưng thời điểm gặp mặt thì hơi có vấn đề.

    ―― Xèeeeeeeeeee

    「Đ-đừng có nhìn mà!!」

    「Éc!!

    Chời đụ」

    「Uuuu......

    Không dừng lại được......」

    Có lẽ do nhịn từ trong xe quá lâu, âm thanh phát ra từ cô gái vẫn chưa dừng lại.

    .......Chết thật, làm gì đây?....

    Kazuya muốn sủi khỏi đó càng sớm càng tốt, nhưng cậu lại ngại đụng mặt với lính gác và đội Cận vệ, hơn nữa cậu không thể bỏ mặc cô bé một mình được.

    Cậu đứng quay mặt đi.

    Có cảm giác thời gian như kéo dài vô tận, nhưng âm thanh đó nhỏ dần rồi tắt hẳn.

    「Dùng-dùng cái này đi...」

    Lấy ra từ trong túi một ít khăn giấy, Kazuya đưa chúng cho cô bé trong khi giữ mình không quay mặt lại.

    「......」

    Mặt cô bé đỏ lự khi nhận khăn giấy từ tay Kazuya, rồi một vài tiếng sột soạt vang lên.

    「...A-anh có thể nhìn sang đây được rồi.」

    Nghe vậy, cậu chầm chậm xoay người lại và chạm mắt với một cô bé xinh xắn với khuôn mặt đỏ như gấc.

    「Thật sự xin lỗi, ta không nghĩ nhóc là một cô bé...」

    「Không sao, là lỗi của em.

    Lẽ ra em nên nói với mọi người trước khi ra khỏi xe ngựa」

    Cô bé đỏ mặt vẫn nhìn chằm chằm vào Kazuya với đôi mắt xanh lục và lam long lanh tựa viên ngọc.

    「Nếu nhóc đã nói vậy... 」

    Sau đó, sự im lặng lại kéo thêm một quãng dài.

    Mé~~, biết nói gì đây trời?

    Kazuya cứ ấp a ấp úng càng làm cho bầu không khí trở nên khó coi.

    Không chịu được bầu không khí ngượng ngùng ấy, cô gái trẻ quyết định mở lời trước tiên.

    「Um, anh, anhh không sợ em sao?」

    「Ha, tại sao chứ―?」

    「......

    Vì em là một đứa trẻ đáng kinh tởm!」

    「...

    Xin lỗi, ta vẫn chưa hiểu ý của nhóc là gì!」

    Nhìn cô bé nói với vẻ mặt buồn bã, cậu không nỡ để yên mà quyết định nghe cô tâm sự.

    「―― Là vậy đó...」

    「......」

    Từ những gì Kazuya nghe được từ cô gái, những người sinh ra với đôi mắt khác màu được cho là tai họa quốc gia này.

    Vì lượng ma lực khổng lồ mà họ, những người có đôi mắt kì lạ không thể kiểm soát được, thường phát tán ra bên ngoài và gây thiệt hại cho môi trường xung quanh.

    Họ luôn chịu sự kì thị và khinh thường từ mọi người.

    「Chậc, là vậy sao?」

    「Vâng...」

    Nghe xong, Kazuya có chút phẫn nộ.

    「Mắt hai màu tượng trưng cho sự tai họa sao, thứ định kiến rác rưởi.

    Thật không thể hiểu sao lũ người đó lại phân biệt đối xử với một cô gái xinh đẹp như vầy chứ!」

    「...Anh là người đầu tiên nói ra điều đó đấy!」

    Lần đầu tiên... ai đó nói mình xinh đẹp...

    Nghe đến đấy, cô gái đỏ mặt cười nhẹ.

    「À phải rồi, anh tên là gì vậy?」

    「Oh xin lỗi.

    Anh là Kazuya Nagato.

    Đội trưởng của một nhóm mạo hiểm giả được gọi là Parabellum」

    「Kazuya....

    Nagato, một cái tên hiếm gặp nhỉ?」

    「Thật sao?

    Anh cũng không biết nữa?

    Thôi, chúng ta ở ngoài này cũng lâu rồi, về trại mau kẻo mọi người lo lắng.

    Chắc đội Kỵ sĩ đang nháo nhào vì một hầu gái tự dưng biến mất đây.」

    Từ cuộc trò với Phyllis, Kazuya nghe được ra người trong xe là một quý tộc, còn cậu nghĩ cô gái đã ra khỏi xe ngựa và bên cạnh cậu nãy giờ là người hầu của quý tộc đó.

    「Xin đợi chút?

    Em không phải là hầu――」

    Đột nhiên cô gái bụm miệng, nuốt lại những lời cô định nói xuống bụng.

    「Huh?

    Nhóc có chuyện gì sao?」

    「Dạ không, không có gì đâu.

    Quý tộc trên xe cũng không dễ bị đánh thức khi đang say giấc đâu ạ.

    Vậy sao chúng ta không tản bộ thêm chút nữa ạ.」

    「Chắc cũng ổn...」

    ...

    Haiz, cô hầu này có lẽ chịu đựng ở trong xe khá lâu rồi, nên ra ngoài hóng gió chút chắc cũng không sao.

    Với suy nghĩ đó, Kazuya đồng ý đi chung với cô gái.

    Xác định điểm đến, Kazuya và cô gái đi đến một cái hồ nhỏ gần khu trại.

    Vầng trăng tròn rực rỡ phản chiếu trên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh vô cùng tráng lệ.

    「......

    Đẹp quá......」

    Cảnh tượng hùng vĩ đẹp như tranh vẽ đấy đập vào đôi mắt long lanh của ô gái trẻ.

    「Ta ngồi đây được chứ?」

    「Vâng!」

    Vì có hai gốc cây ở cạnh bờ hồ, nên hai người nọ quyết định nghỉ chân tại đó.

    「...

    Mà này, anh vẫn chưa biết tên của nhóc.

    Anh nên gọi nhóc thế nào đây?」

    「Ah, um, tên em...」

    「Có chuyện gì sao?」

    Khi được Kazuya hỏi tên, cô gái trẻ bối rối trả lời.

    「Uh, t-tên em là...

    I-Iris...

    Hãy gọi em là Iris」

    「Hiểu rồi, là Iris ha.」

    Cô gái mỉm cười vui sướng khi được Kazuya gọi tên mình.

    「Vậy nhóc có muốn nghe anh kể chuyển cho đỡ chán không?」

    「Vâng ạ!」

    Một lúc trôi qua khi Kazuya kể lại một vài câu chuyện cổ tích từ thế giới quê hương cậu, Iris hoàn toàn say mê với câu chuyện trong khi ánh mắt dán vào những gợn sóng trên mặt hồ.

    「Những câu chuyện anh trai kể thú vị lắm luôn đó.」

    Tiếng cười vui vẻ của Iris bất giác khiến cậu cười lây.

    「Vậy thì, liệu chúng ta sẽ về trại ngay chứ?」

    「Muu, em muốn ở đây thêm chút nữa」

    「Trời cũng bắt đầu trở lạnh rồi.

    Ở ngoài lâu quá sẽ bị cảm đấy!」

    「...

    Nếu như vậy... thì thế này là được mà!」

    Nói rồi, cô lao ra khỏi gốc cây gốc cây đang ngồi mà ôm chầm lấy cậu.

    Trời, con gái con lứa gì mà thiếu phòng vệ thế này!

    Kazuya đờ người trước hành động bất ngờ của Iris.

    「Ehehe...

    ấm quá...」

    Cọ má mình vào ngực Kazuya, Iris hạnh phúc cảm thán.

    「Vậy là không được đâu nhé, tiểu thư.」

    Định thần lại, Kazuya hùa theo và xoa xoa mái tóc vàng óng mượt mà của Iris.

    「Mufufu...」

    Iris lim dim đôi mắt trước phản ứng của Kazuya với vẻ mặt hạnh phúc.

    Haiz, đúng là không thể quen với việc này mà.

    Mà cũng chẳng khó chịu lắm.

    Cứ như vậy, thời gian lặng lẽ trôi qua.

    Cho tới khi...

    「...」

    「Ắt xì~...」

    「Đấy, thấy chưa, còn không mau theo anh về trại.」

    「......

    Vâng ạ.」

    Cho tới khi tiếng hắt hơi khá cute của Iris phá hỏng sự tĩnh lặng, Kazuya mới mau chóng đưa cô về lại lán trại của mình.

    _______________________

    End chap

    Cả năm trời mới có chap 🙂)
     
    Back
    Top Bottom