Cập nhật mới

Khác Mộ Uyên Ương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405925822-256-k77374.jpg

Mộ Uyên Ương
Tác giả: VnNgThanh8
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Couple chính Hạ Ánh x Mộng Vân

Tổng chương: Dự kiến 150 chương

Mỗi tuần 1 chương tối thứ ba

Con người sinh ra luôn mang trái tim của tình yêu, nhưng cũng có lúc tình yêu ấy đầy dối trá và ghê tởm.

Những kẻ mang danh vợ chồng lại mang trái tim mục nát đi ngoại tình, lăng nhăng và chẳng hề biết ngại ấy tồn tại và ăn mòn mạnh mẽ.

Người hứng chịu sự đau khổ ấy là những đứa trẻ con chúng chẳng hề sai mà lỗi ở bậc phụ huynh.

Mộng Vân, một cô bé năm nay 16 tuổi đang học lớp 10 với rất nhiều hoài bão, thanh xuân nhưng gia đình cô bé chẳng êm ấm, nơi gọi là " nhà " ấy chính là ngục tù, sự đau khổ.

Cha cô bé ngoại tình, đánh đập mẹ cô bé, rồi một lần Mộng Vân đau khổ vung dao lên bảo vệ mẹ nhưng cuối cùng cô bé lại chết , cha cô bé đi tù mẹ cô bé đau khổ.

Còn Mộng Vân mang trong mình oán niệm và lòng thù hận với cha và người phụ nữ đã xen vào gia đình mình, dần dần nó tích tụ lại biến Mộng Vân thành ngạ quỷ.

Sau những ngày tháng tù, ông Tấn Hiền , cha của Mộng Vân ra tù, ông ta đến nhà của mình quỳ xuống xin lỗi mẹ cô bé nhưng rồi mưa to trút xuống, một bóng người ngồi trên chiếc xích đu trước sân , một bóng người mặc đầm trắng, tay ôm bó hoa nói mỉm cười, Mộng Vân đã quay về.

Cùng lúc đó, Hạ Ánh nhận được thư mời đến nhà của Mộng Vân để xóa bỏ hay nói đúng hơn cha của cô bé đã mời Hạ Ánh về để giết con gái mình.

Nhưng khi Hạ Ánh vào căn phòng, nàng ta lại nói mỉm cười, liệu hai người có uẩn khuất gì?



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Mộ Uyên Ương
Chương 1: Mở đầu


Hạ Ánh bước vào căn phòng của Mộng Vân, nàng ta nhìn cha cô bé ông Tấn Hiền kẻ năm xưa ra tay với cô bé bằng con mắt khinh thường.

Nàng ta đặt lá tờ cho ông ta rồi từ tốn nói:

-"Thiên hạ chiếu viết, lá bùa này phòng thân thí chủ mang vào đi!

"

Hạ Ánh là người theo phật cũng là người siêu độ vong linh, khi ông ta rời đi.

Hạ Ánh vẽ ra trận pháp, nàng cầm chuông đưa lên cao, tay bên kia cầm di ảnh của Mộng Vân.

Hạ Ánh nghiêm túc gầm gừ:

-"Thiên địa chứng giám âm hồn hiện hình "

Mộng Vân từ từ xuất hiện sau lưng nàng ta, Mộng Vân mặc chiếc đầm đuôi cá trắng hai bên tay đeo gồng xích, mặt Mộng Vân bị vải che người chết che lại.

Cô bé nói:

-"Ai..

Ai gọi ta?

"

Nàng ta cảm nhận được một linh lực rất mạnh, Hạ Ánh hít thở:

-"Ta triệu hồi mi lên đây hỏi sao lại ám cặp vợ chồng này?

"

Mộng Vân tay đặt lên vai Hạ Ánh, móng tay dài siết chặt bả vai Hạ Ánh cười lớn nói:

-"Hahaha!

Ta là con gái của họ ta phải ở đây chứ? ~"

Hạ Ánh nhìn di ảnh nói:

-"Ngươi..

Ngươi..

Là con bé Mộng Vân này!

"

Cô bé cười lớn:

-"Haha!

Đúng..

Đúng vậy!

"

Hạ Ánh nhìn di ảnh thở dài, nàng nói:

-"Ngạ quỷ thành hình!

Ngươi có tâm nguyện gì?

"

Mộng Vân nhìn Hạ Ánh rồi hiện rõ hơn:

-"Ta muốn bọn chúng tế trời, rút máu tế tên ta..

Chúng..

Chúng phải chết..

"

Hạ Ánh nói:

-"Tâm nguyện này..

Ta e là nghịch thiên, phạm trời!

"

Mộng Vân chỉ tay nói:

-"Ta..

Ta chẳng sợ trời!

"

Hạ Ánh nói:

-"Vậy ta sẽ đáp ứng cho nhóc!

Nhưng không phải rút máu hay gì mà là nhóc dùng những cách khác khiến họ trả giá, ta cho nhóc mượn thân xác.

"

Mộng Vân hơi sựng lại, ánh mắt sau lớp vải che nghi ngờ:

-"Ta và ngươi đâu có thân thiết đến vậy?

Sao lại cho ta mượn xác ngươi?

"

Hạ Ánh cười:

-"Ta chỉ là kẻ đáp ứng yêu cầu của ngạ quỷ vì ta là ' kẻ đưa quỷ ' , ta chấp nhận mọi yêu cầu của ngạ quỷ "

Mộng Vân che miệng nhếch mép nói:

-"Ha!

Ta hiểu rồi!

Ngươi tên gì?

Ta..

Ta tên!

"

Chưa kịp nói xong thì Hạ Ánh đã chặn miệng Mộng Vân lại:

-"Ta tên Hạ Ánh!

Ta biết tên ngươi, Mộng Vân chết 15 tuổi "

Mộng Vân ngơ ngác, cô bé biến lại hình dáng thiếu nữ 15 tuổi với mái tóc đen cột nơ trắng hai bên, trên người mặc váy công chúa.

Cô bé nói:

-"Sao ngươi biết nhiều về ta vậy?

Mà thôi kệ!

Chúng ta bắt tay nào~ cộng sự!

"

Hạ Ánh biết mối quan hệ này chỉ có sự lợi dụng, nhưng nàng cũng vậy.

Cả hai bắt tay, đến khi Hạ Ánh bước ra khỏi phòng.

Ông ta chạy lại hỏi:

-"Pháp..

Pháp sư đã xử lý được chưa?

"

Hạ Ánh nói giả tạo:

-"Ta đã phong ấn rồi!

Bức di ảnh này ta sẽ đem về để phong ấn kĩ lại!

Sau này ông và vợ yên tâm nhé!

"

Mẹ của Mộng Vân là bà Liễu Hạnh nghe vậy đau khổ, bà quá yếu mềm chẳng làm được gì.

Hạ Ánh rời đi, nàng mang Mộng Vân về căn nhà của mình, Mộng Vân xuất hiện nói:

-"

Sau này tôi ở đây à?

"

Hạ Ánh gật đầu, nàng đứng dậy đi đến một bát cơm âm nói:

-"Ăn đi!

Rồi chúng ta nói chuyện!

"

Mộng Vân nhìn rồi nhăn mặt:

-"Ta..

Ta là Mộng Vân là ngạ quỷ không ăn uống!

Chỉ nuốt oán hận và phẫn nộ "

Hạ Ánh hơi khựng lại nói:

-"Nuốt oán hận!

Ta phải hỏi nhóc, nhóc đã nuốt oán hận mấy năm?

"

Mộng Vân nói:

-"Ba mươi năm!

Ông ta ra tù là tôi nuốt đủ oán hận đó!

"

Hạ Ánh cánh tay hơi khựng lại nói:

-"Nuốt cỡ đấy mà chưa sát hại người khác quá là kì tích!

"

Mộng Vân nhìn quanh rồi thở dài, dáng vẻ của người con gái 15 tuổi hiện ra:

-"Ta chỉ mới 15-16 tuổi, chẳng lớn hơn ai ta chết trẻ nên nuốt oán hận rồi hóa ngạ quỷ không hay"

Hạ Ánh vỗ tay rồi nghiêng đầu:

-"Nghỉ ngơi đi mai ta sẽ có kết hoạch cho người đi trả thù "

Mộng Vân nghe là trả thù, cô bé mỉm cười nhếch mép đôi mắt đen lánh lấp ló tia đỏ:

-" Ha ta được kéo người khác xuống không?

"

Hạ Ánh đứng dậy , nàng cột tóc nói:

-"Quá đáng thì cứ kéo ta bảo hộ cho nhóc làm "

Mộng Vân cười lớn, ngã lăn lộn:

-"Hahahaa nghe cứ tổng tài bá đạo thế, ta sẽ tiếp nhận lời nói của ngươi "
 
Back
Top Bottom