Linh Dị Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,557,014
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mo-cua-hang-trong-the-gioi-ac-mong.jpg

Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
Tác giả: Kính Cát Tường
Thể loại: Linh Dị, Đam Mỹ, Khác, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tô Tử Mặc nhận được một cửa hàng có tên là "A Ngư Ngư Ngư", Khi bán các hàng hóa trong cửa hàng thì có thể tăng thêm tuổi thọ,
Nhưng trước hết Tô Tử Mặc phải đến thế giới ác mộng để thu mua hàng hóa đã!
Người chơi lâu năm: Người mới ở chỗ kia, bỏ bình hoa xuống, bỏ khăn giấy xuống, để giày của A Phiêu xuống! Chạy mau đi!!
Cửa hàng: Là "An Vu Nhất Ngung", không phải là "A Ngư Ngư Ngư"
*****
Một câu tổng kết: Càn quét thế giới ác mộng!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Kẻ Tình Nghi Số Một
  • Món Quà Của Cậu
  • Thoát Khỏi Cơn Ác Mộng
  • Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
  • Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 1-1


    Tại một tầng của một khách sạn đã bị bỏ nhiều năm, ngọn nến màu trắng được treo trên tường phát ra ánh sáng u ám, cùng với chiếc gương vỡ nát và đầy nhà mạng nhện.

    Ở hai bên hàng lang dán giấy dán tường cũ xưa, tất cả các phòng của khách sạn đều đóng chặt cửa.

    Duy nhất có một chiếc thang máy để đi đến các tầng thì cũng bị hỏng, tất cả các số bấm đều không sử dụng được.

    “Chạy mau đi!!”

    Ở trong ánh nến mờ ảo, một người đàn ông trung niên quơ quơ gậy gỗ từ trong góc chạy ra, ông ta sử dụng hết sức lực của mình để chạy như bay qua thảm đỏ sẫm trên hành lang, ngay cả khuôn mặt vốn được xem là hiền lành cũng dữ tợn bởi vì cắn chặt răng.

    Chạy ngay phía sau người đàn ông trung niên là một cô gái trẻ mặc đồ thể thao, một nam sinh mũm mĩm mặc đồng phục của học sinh, một người ăn phụ nữ ăn mặc thời thượng và một người thanh niên đeo kính và xách túi leo núi.

    Nhóm người chạy như điên trong khách sạn như có vẻ kỳ quái, nhưng năm người chạy ở hành lang không không nghĩ nhiều, họ đang chạy trốn vì mạng sống của mình. Đa số mọi người đều chạy cắn chặt răng, trên mặt của họ còn hiện lên đầy nỗi sợ hãi không thể che lấp được, như thể ở phía sau họ như có thứ gì đó thật đáng sợ đang đuổi theo.

    Người thanh niên chạy ở cuối cúng có chút kỳ lạ, bởi vì trên mặt anh ta thực bình tĩnh, đôi môi mím chặt, mồ hôi chảy ròng ròng theo mặt sườn lăn xuống. Người thanh niên này vừa cõng một chiếc balo leo núi rất lớn, vừa đỡ mắt kính có thể dễ dàng bị tuột xuống, một đường vừa đỡ tường vừa chạy chậm đuổi theo phía trước.

    Tuy người thanh niên này đã cố gắng che giấu nhưng vẫn tạo cho mọi người cảm giác anh ta đang rất vất vả khi chạy.

    Thật may mắn thay, anh ta vẫn đều không bị bỏ lại phía sau.

    “Mau! Đằng trước có ánh đèn”. Người đàn ông trung niên rẽ trái chạy dọc theo hành lang, liền nhìn thấy phía trước ở hành lang u ám thế nhưng có một phòng khách mở cửa, hiện ra ánh đèn ấm áp sáng ngời!

    Ngay khi nhìn thấy ánh đèn, đôi mắt của người đàn ông trung niên cùng cô gái trẻ mặc đồ thể thao đều sáng lên, đồng thời họ đều tăng nhanh tốc độ chạy.

    “Phía trước chỗ chỗ trú nạn!” Cô gái trẻ mặc đồ thể dục kinh ngạc mà hét lên, “Đến nơi đó, chúng ta liền tạm thời an……”

    “A!”

    Cô gái trẻ còn chưa dứt lời, thì ở phía sau người phụ nữ với mái tóc cuộn sóng đột nhiên ngã xuống đất, kêu cứu: “Giúp tôi với, chân tôi bị trẹo chân rồi, đau quá!”

    “Lần này những người mới tới đều kém như thế sao?” Người đàn ông trung niên chống gậy nhìn thoáng ánh nến trên tường rồi cũng dừng lại thở hổn hển, vẻ mặt chán ghét nhìn nam sinh mập mạp cùng với người phụ nữ đi giày cao gót chạy như bay trên thảm đỏ bị trẹo chân, rồi nhìn người thanh niên trông rất bình thường nhưng lại chạy phía sau cùng.

    Người thanh niên này nhìn có vẻ khá ổn, nhưng sao lại chạy chậm như vậy?

    “Được rồi, đi nhanh lên!” Cô gái mặc đồ thể thao đỡ người phụ nữ bị trẹo chân dậy.

    “Thứ kia nhất định ở gần chúng ta phía sau, đừng nói vô nghĩa nữa, đến chỗ trú nạn rồi lại nói!”.

    Cô gái cũng nhìn thoáng qua người thanh niên ở phía sau cùng, là một người thanh niên có vẻ rất trắng, đặc biệt đẹp trai, đeo một cặp kính gọng tròn có dây, dáng vẻ khí chất của anh ta rất dễ dàng khiến cho các cô gái trẻ cảm thấy thích thú.

    Không biết có phải là lần đầu tiên đến thế giới ác mộng hay không mà sợ hãi, sắc mặt của người thanh niên này vô cùng tái nhợt, ở ánh nến mờ ảo lại trắng như lãnh ngọc.

    “Tháp - tháp - tháp-”

    “Chạy mau đi!”. Khi tiếng bước chân kh*ng b* lại vang lên, cô gái cắn môi, đỡ người phụ nữ bị trẹo chân đi đến căn phòng có ánh đèn.

    Cô nhìn người đàn ông trung niên cầm gậy gỗ cùng với cậu nam sinh mũm mĩm chạy tới cửa phòng và đang sợ hãi mà nhìn hành lang phía sau bọn họ.

    Cô gái cũng không nhịn được nhìn lại.
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 1-2


    Cô không thể nhìn đến "thứ" mà phát ra tiếng bước chân, nhưng cô có thể thấy ánh nến trên hành lang dần dần tắt đi và hành lang phía sau họ trở lên tối um. Nếu bọn họ không kịp trốn vào căn phòng có ánh đèn đó thì giây tiếp theo bọn họ sẽ hoàn toàn bị hàng lang tối tăm nuốt chửng mất!

    “Cảm ơn.” Ngay khi cô cảm thấy khó tiến lên, liền nhìn đến người thanh niên đẹp trai mà đi đường có chút chậm kia đi đến, đỡ lấy phía bên kia của người phụ nữ bị trẹo chân, tuy rằng bộ mặt có chút lạnh lùng nhưng vào thời điểm quan trọng đưa tay giúp đỡ khiến mọi người cảm nhận được sự ấm áp.

    Phía trước chính là chỗ trú ẩn tạm thời của thế giới Ác mộng, chỉ cần đến đó, bọn họ sẽ an toàn!

    “Bang”

    Ngay khi cô gái và người phụ nữ bị trẹo chân lao vào căn phòng đang sáng đèn đó, người đàn ông trung niên đã chờ đợi ở cửa đóng sập cửa lại và khóa cứng cửa bằng vài tiếng lách cách.

    Căn phòng mà được người đàn đàn ông trung niên và cô gái trẻ mặc đồ thể dục gọi là “Chỗ trú ẩn”, thì không khác gì một căn phòng lớn của khách sạn bình thường ngoại trừ ánh đèn rất sáng cả, căn phòng này không lớn, giấy dán tường và đồ dùng đều phủ lớp bụi cũ xưa.

    “Mỗi nơi trú ẩn sẽ thời hạn an toàn ít nhất là 30 phút.” Cô gái mặc đồ thể thao đỡ người phụ nữ bị trẹo chân lên chiếc giường bụi bặm, sau đó dựa vào vách tường thở hổn hển, “Mọi người muốn hỏi điều gì thì hiện tại liền có thể hỏi ngay luôn.”

    Cô gái trộm nhìn thoáng qua người thanh niên vừa giúp đỡ cô, phát hiện anh ta đứng bên tường thở đều đều, chỉnh chỉnh mắt kính, lau mồ hôi bên má rồi nhìn xung quanh. Cô rất hiếm thấy trong hiện thực có thanh niên treo dây bạc trên gọng kính cả,hơn nữa người thanh niên này có khí chất xuất chúng và vóc dáng cao lớn……Nếu họ không phải gặp nhau ở thế giới Ác mộng đáng sợ này thì thật tốt.

    “Chính xác thì nơi này là nơi nào?!” Người phụ nữ ngồi ở trên giường hình như đã khóc, đôi mắt đỏ hoe, trang điểm ban đầu đẹp đẽ cũng bị nhòe đi, “Tại sao chúng lại xuất hiện ở chỗ này?!”

    “Nơi này là thế giới Ác mộng.” Người đàn ông trung niên đứng ở đằng kia vẻ mặt trầm trọng lên tiếng, “Chúng ta đều là những người bị chọn vào thế giới Ác mộng để rèn luyện, chẳng qua tôi với cô gái kia đã trải qua vài lần thế giới Ác mộng, còn lại các bạn là những người mới lần đầu tiên đến thế giới Ác mộng.”

    “Tuy nhiên mục đích của chúng ta là giống nhau.” Cô gái trẻ mặc đồ thể thao nói tiếp, “Chỉ khi mọi người đồng tâm hiệp lực hoàn thành nhiệm vụ của thế giới Ác mộng, chúng ta mới có thể trở lại thế giới hiện thực.”

    “Nhiệm vụ của thế giới Ác mộng được khắc vào bên trong cánh tay trái của mọi người. Mỗi một chữ đều máu chảy đầm đìa, nhưng chỉ có chính bản thân nhìn kỹ mới có thể thấy được.” Người đàn ông trung niên nhìn thoáng qua vài người mới vẫn đang ở trạng thái hoảng loạn, nâng cánh tay trái đã cuộn lên tay áo nói, “Nhiệm vụ lần này rất đơn giản, chính là sống sót trong thế giới Ác mộng đủ mười hai giờ. Ngoài ra, cánh tay phải của mọi người được khắc vào đồng hồ đếm ngược.”

    Người phụ nữ bị trẹo chân đang ngồi trên giường cùng với người nam sinh mũm mĩm đang đứng thở hổn hển theo bản năng cùng người đàn ông trung niên giơ lên cánh tay của mình, sau đó đều kêu lên “A”, rõ ràng là bị chính dòng chữ máu chảy đầm đìa ở hai cánh tay của mình làm hoảng sợ.

    Mà người thanh niên đeo kính dựa vào tường từ ban đầu đã giơ cánh tay lên nhưng vẻ mặt bình tĩnh, chỉ im lặng bỏ cánh tay xuống rồi tiếp tục nhìn xung quanh, có vẻ thích thú với bố cục và đồ vật của căn phòng hơn là bản thân thế giới Ác mộng.

    “Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta sẽ nhận được điểm Ác mộng tương ứng, đó là một loại đồ vật rất hữu dụng.” Cô gái ở bên cạnh nói thêm.

    “Nhưng……Có thể dùng để đổi…đổi lấy vật phẩm sao?!” Nam sinh ngồi ở chỗ kia khẩn trương đến nói chuyện lắp bắp, ngón tay vừa run rẩy vừa nhìn hai vị tiền bối.

    “Thế giới Ác mộng khác với những cuốn tiểu thuyết mà cậu đã đọc.” Người đàn ông trung niên cau mày, “Điểm Ác mộng có rất nhiều tác dụng, cậu có thể cường hóa thân thể của mình bằng điểm Ác mộng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nếu cậu nhận được bất kỳ đồ tốt nào trong thế giới Ác mộng thì cũng cần phải sử dụng điểm Ác mộng để chi trả tương ứng thì mới có thể mang vật phẩm ra bên ngoài.”

    “Quan trọng nhất chính là, nếu cậu chết ở thế giới Ác mộng……” Cô gái liếc nhìn mấy người mới rồi nói tiếp, “Cũng có thể chi trả đủ điểm Ác mộng để tiếp tục sống sót.” “Nếu không có đủ điểm Ác mộng……” Khuôn mặt của nam sinh trở nên tái nhợt.

    “Kia chết chính là đã chết.” Người đàn ông trung niên chém đinh chặt sắt chắc chắn nói, “Sẽ giống thằng nhóc mà ban đầu đi ở cuối cùng đó, cái người mà vừa đi vừa mắng, bảo thế nào cũng không chịu chạy lên trước.”

    Người phụ nữ bị trẹo chân cùng với người nam sinh mập mạp kia thay đổi sắc mặt, như thể họ vẫn còn nghe thấy tiếng thét chói tai thê thảm của người đó sau khi bị bóng tối nuốt chửng. Cũng chính là bởi vì khi vừa mới vào thế giới Ác mộng, họ đã phải chứng kiến ai đó bị hành lang tối tăm “Ăn thịt”, nên họ đã liều lĩnh chạy như điên theo người đàn ông trung niên.

    “Mọi người yên tâm, số người tồn tại đến cuối cùng trong thế giới Ác mộng cũng sẽ ảnh hưởng đến điểm Ác mộng mà mọi người sẽ nhận được, vậy nên chỉ cần mọi người đừng làm việc ngu ngốc, chỉ cần chạy kịp, tôi và chú sẽ giúp đỡ mọi người nhiều nhất có thể.” So với người đàn ông trung niên không mấy thiện cảm thì cô gái tầm mười bảy, mười tám tuổi có vẻ thân thiện hơn. “Tôi tên là Tề Tiểu Mẫn, tôi đã trải qua hai lần thế giới Ác mộng.”

    “Trịnh Minh, trải qua ba lần thế giới Ác mộng.” Người đàn ông trung niên tên là Trịnh Minh, giọng nói có chút hào sảng, có vẻ như rất tự hào về lý lịch của mình.

    “ Còn anh? Anh tên là gì?” Tề Tiểu Tô nhìn về phía vào người thanh niên đeo mắt kính có khí chất khá đặc biệt.

    “Tô……Tô Mặc.” Người thanh niên chỉnh lại gọng kính luôn bị trượt xuống sống mũi của mình, thanh âm có vẻ dễ nghe, nhưng có chút khàn khàn, giống như hồi lâu chưa cùng người nào nói chuyện vậy, “Chỗ trú, trú ẩn là có ý gì?”

    “Khi số lượng người trong thế giới Ác mộng thấp hoặc là có người mới tham gia thế giới Ác mộng thì sẽ tồn tại một số nơi trú ẩn để giảm bớt mức độ khó khăn.”, Tề Tiểu Mẫn chỉ đèn treo trên trần nhà phòng khách, “Nơi có ánh đèn ấm áp là đặc điểm nhận biết rõ ràng nhất của chỗ trú ẩn, ở trong trường hợp môi trường xung quanh tối tăm thì rất dễ nhận biết được.”

    “Chỉ cần đến chỗ trú ẩn là có thể có ít nhất 30 phút thời gian an toàn, chúng ta có thể tận dụng thời gian này để lập kế hoạch vượt qua cửa ải, cũng có thể có thời gian nghỉ ngơi chút. Nhưng……” Tề Tiểu Mẫn cau mày, giọng nói của cô đột nhiên trở nên nghiêm túc, “Sau khi hết thời gian an toàn, tất cả mọi người cần nhanh chóng rời khỏi chỗ trú ẩn, nếu không nơi trú ẩn sẽ biến thành nơi nguy hiểm nhất của thế giới Ác mộng!”

    “30 phút sau, chúng ta……Chúng ta cần phải rời khỏi nơi này luôn sao?” Nam sinh ăn mặc đồng phục trông có vẻ rất rụt rè, ngay cả trong phòng trú ẩn thì nam sinh vẫn run rẩy trốn ở góc phòng.

    “Chính xác là 25 phút sau.” Người đàn ông trung niên nâng lên tay trái nhìn lại, “Mặt trong tay trái của mọi người có khắc đồng hồ đếm ngược 12 giờ, sử dụng đồng hồ này để tính toán thời gian sẽ chuẩn xác hơn đồng hồ mà mọi người mang đến.”

    “Mọi người mau đi nghỉ ngơi đi, nhiệm vụ của người mới sẽ không quá khó, mọi người đừng quá lo lắng.” So với giọng điệu nóng nảy của Trịnh Minh, Tề Tiểu Mẫn vẫn luôn là người an ủi, giúp đỡ mọi người.

    Mọi người mang tâm sự khác nhau đi nghỉ ngơi, toàn bộ khu trú ẩn trở nên im lặng, Tô Tử Mặc đang dựa vào tường chỉnh mắt kính, đột nhiên nhìn chằm chằm vào cửa phòng tắm vài sau rồi bước vào.

    Trong phòng tắm có một ít bụi bẩn, nhưng bởi vì ánh đèn ấm áp sáng sủa, do vậy sẽ không làm cho người ở trong thế giới Ác mộng cảm thấy sợ hãi.

    Tô Tử Mặc cầm khăn lông treo bên cạnh lau đi bụi bẩn ở gương, sau đó nhìn chằm chằm vào mình trong gương.

    Khuôn mặt tái nhợt, thân hình cao gầy, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm cùng với chiếc mắt kính treo dây xích mỏng manh……

    “ Đây không phải là giấc mơ.” Tô Tử Mặc thì thào nói một câu, sau đó có chút cứng nhắc mà cong cong khóe môi.

    Nếu người bị thế giới Ác mộng tuyển chọn gọi là người rèn luyện, thì anh ta có phải là…… Ông trời lựa chọn?

    Một chút tự giễu.
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 2-1


    Gia tộc họ Tô là một danh gia vọng tộc ở khu vực Hoa Đông, gia tộc này có địa vị vô cùng quan trọng trong nhiều lĩnh vực khác nhau.

    Nhưng có một thứ khác nổi tiếng không kém sự giàu có của gia tộc họ Tô, chính là cháu trai duy nhất của gia tộc họ Tô, Tô Tử Mặc, lại là một kẻ ngốc.

    Một gia tộc nổi tiếng như gia tộc họ Tô tất nhiên không cho phép làm một kẻ ngốc sinh ra, Tô Tử Mặc cũng không phải là vừa sinh ra đã ngốc. Ngược lại, trước khi xảy ra chuyện, Tô Tử Mặc là người cháu trai cưng của ông chủ nhà họ Tô, không chỉ có nhan sắc xuất sắc, thông minh tuyệt đỉnh, hơn nữa có tính cách ôn hòa, yêu thương người nhà, được mọi người hết lòng khen ngợi.

    Nhưng ý trời trêu người, vào thời điểm học cấp ba, Tô Tử Mặc xảy ra tai nạn xe cộ, tuy rằng mạng sống giữ được nhưng không biết gì sao khi tỉnh dậy lại trở thành kẻ ngốc - sẽ không khóc, cũng không cười, không nói, ngay cơ năng lực để thỏa mãn nhu cầu cơ bản cũng không có, chỉ có thể ngờ người chăm sóc.

    Cháu trai duy nhất của gia tộc họ Tô cứ như vậy trở thành ngốc nghếch.

    Nhưng không có ai biết rằng, có một linh hồn đang không ngừng giãy giụa dưới thân xác của kẻ ngốc nhà họ Tô.

    Bởi vì ý thức của Tô Tử Mặc vẫn luôn tỉnh táo a!

    Ngay khi Tô Tử Mặc tỉnh lại sau cơn hôn mê tai nạn xe cộ, thấy vẻ mặt lo lắng của ông nội, anh ấy muốn mở miệng báo tin sức khỏe của mình ổn định cho ông nội, nhưng anh ấy lại phát hiện bản thân mình không thể nói chuyện được! Anh ấy muốn mỉm cười với ông nội, nhưng lại không thể khống chế được biểu cảm của mình, anh ấy muốn giơ cánh tay, nhưng thậm chí anh còn không thể cử động được đốt ngón tay út của mình. Hai mắt của anh rõ ràng đã mở ra, nhưng Tô Tử Mặc không thể kiểm soát được cơ thể mình, dù chỉ là một cái chớp mắt!

    Tô Tử Mặc giống như một linh hồn thì giam cầm trong một thể xác xa lạ không liên quan vậy, tối đa anh ta chỉ có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài thông qua đôi mắt, còn các việc khác đều làm không được. Dù cố gắng giãy giụa, hay là dùng hết sức của mình la hét, thì người khác cũng chỉ có thể nhìn thấy một kẻ ngốc không phản ứng gì.

    Cuộc sống như vậy, Tô Tử Mặc đã trải qua bốn năm trong sự dày vò. Anh ta biết trạng thái này của mình thật không đúng, thậm chí anh ta còn nghi ngờ ai đã tạo ra cuộc tai nạn giao thông, nhưng cũng chỉ bất lực không làm gì được.

    Theo thời gian trôi đi, Tô Tử Mặc thậm chí cảm thấy tinh thần của mình ngày càng mệt mỏi, giống như nếu anh ta tiếp tục giãy giụa thì đến cuối cùng ý thức của anh ta sẽ biến mất.

    Vậy nên Tô Tử Mặc đã học được cách ngủ quên trong cơ thể mình, thỉnh thoảng thức dậy và tiếp tục đấu tranh để giành lấy quyền kiểm soát thân thể của mình. Đồng thời, Tô Tử Mặc cũng dùng giấc ngủ sâu để vượt qua khoảng thời gian bất thường này đối với anh.

    Nhưng lần này Tô Tử Mặc tỉnh dậy sau giấc ngủ sau, anh chưa kịp nhìn rõ mình đang ở đâu, anh đột nhiên nghe thấy tiếng máy tính Windows cũ khởi động, ngay sau đó là có một giọng nói non nớt nhưng mang cảm giác âm thanh của máy móc vang lên.

    “Chủ nhân, chào mừng trở lại ‘An Vu Nhất Ngung’.”

    Tô Tử Mặc mở mắt, hơn nữa anh ấy làm được bằng chính sức lực của mình!

    Anh kinh ngạc nhận ra bản thân thực hiện một hành động, một động tác mà người khác dễ dàng thực hiện được nhưng đối với anh điều này là bất khả thi. Ngay sau đó, Tô Tử Mặc nhận ra thân thể của mình đang run rẩy, anh thậm chí run rẩy giơ lên cánh tay phải của mình!

    Anh có thể kiểm soát được cơ thể của mình! Sau bốn năm, cuối cùng anh đã đoạt lại được cơ thể của mình!

    “A……Khụ - khụ khụ!” Tô Tử Mặc muốn mở miệng nói chuyện xem sao, cơ thể sau bốn năm chưa từng nói chuyện của anh dường như cũng không thói quen nói chuyện, ngay sau khi mở miệng, anh nhận thấy giọng nói của mình khô khốc, khiến anh không thể nhịn được muốn ho khan.

    Nhưng điều này nói lên cái gì?

    Thân thể của anh yếu ớt mà run rẩy, cổ họng khô khốc, giọng nói khàn khàn, tất cả những điều này đều cho thấy anh Tô Tử Mặc đã lấy lại được quyền kiểm soát thân thể của mình!

    “Nơi này……Là đâu? Vừa nãy……là ai đang nói chuyện?”

    Tô Tử Mặc quen với kiểm soát thân thể một lúc sau, anh mới nhìn bốn phía xung quanh.

    “Cửa hàng?”

    Tô Tử Mặc đứng dậy khỏi sàn nhà màu xám lạnh lẽo, ngạc nhiên phát hiện ra bản thân mình đang nằm trên sàn nhà của một cửa hàng kỳ lạ.

    Anh có thị lực hơi kém, cận không nhiều độ lắm, nhưng có chút bị loạn thị. Chỉ là Tô Tử Mặc đã hồi lâu không đeo kính kể từ lúc anh bị tai nạn xe cộ, xem một số đồ vật ở xa có chút bị nhòe.

    Diện tích cửa hàng rất nhỏ, bên cạnh có hai kệ để hàng treo trống rỗng, còn có một cái quầy có treo biển “Đề xuất hôm nay” trống trơn, ngoài anh ra thì không có ai khác ở đây.

    Điều này thật sự kỳ lạ, bởi vì dù Tô Tử Mặc “choáng váng”, nhưng người nhà anh chăm sóc anh rất tốt, mỗi khi tỉnh lại nh không nằm ở nhà thì chính là nằm ở biệt thự ngoại thành tĩnh dưỡng.

    Hơn nữa, vừa rồi hình như anh nghe thấy âm thanh có chút kỳ lạ.

    “Chủ nhân, chào mừng trở lại ‘An Vu Nhất Ngung’.”

    “A.” Tô Tử Mặc lại lần nữa nghe được âm thanh kỳ lạ này, anh đỡ quầy hàng bên cạnh để đứng dậy, tuy nhiên bởi vì hai chân của anh nhũn ra bây giờ mới hơi thích ứng được do vậy anh chỉ có thể dựa vào quầy hàng đứng thẳng.

    “Chủ nhân, chào mừng trở lại ‘An Vu Nhất Ngung’.”

    Tô Tử Mặc theo nguồn thanh âm phát ra nhìn lại, hóa ra âm thanh được phát ra từ một chiếc qua được đặt bên cạnh chiếc máy tính cũ sau quầy. Kiểu dáng của máy tính này rất lớn, cồng kềnh, cho dù ở bốn năm trước thì chiếc máy tính này cũng đã bị đào thải rồi.

    Lần cuối cùng Tô Tử Mặc “tỉnh dậy’, người giúp việc của gia tộc họ Tô dừng một chiếc máy tính bảng để gọi đồ ăn trong nhà bếp.

    Tô Tử Mặc vừa thích ứng thân thể, vừa đỡ quầy hàng đi vào bên trong, chỉ khi ngồi vào chiếc ghế dựa thoải mái, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm. Anh cảm thấy thân thể của mình đang nhanh chóng hồi phục, chỉ cần một lúc sau anh không cần phải chật vật như vậy nữa.

    Máy tính trên quầy đã được bật lên, màn hình là màu xanh lam, hơn nữa chỉ có một biểu tượng phần mềm được đặt ở chính giữa màn hình.

    Biểu tượng của phần mềm là một “cửa hàng” màu trắng, và tên phần mềm cũng rất đơn giản “cửa hàng”, không trang trí cầu kỳ gì cả.

    “Xin mời chủ nhân vui lòng kiểm tra thông tin của cửa hàng ‘An Vu Nhất Ngưng’, hệ thống định vị thông minh thiếu năng lượng hoạt động và sẽ ngừng hoạt động sau 10 phút. Xin chủ nhân nhanh chóng bổ sung hàng hóa càng sớm càng tốt, nâng cấp cửa hàng.”

    Tô Tử Mặc còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì anh thấy con chuột trên màn hình tự di chuyển, click vào phần mềm duy nhất, và sau đó một giao diện đơn giản chỉ có các ký tự trắng trên nền đen hiện ra trước mặt Tô Tử Mặc.

    Bởi vì cận thị, Tô Tử Mặc dụi mắt, cầm cặp kính mắt ở bên cạnh con chuột đeo lên. Đó là một mắt kính có gắn dây chuyền bạc, tuy nhiên mắt kính vẫn luôn trượt xuống do kích cỡ mắt kính không vừa. Mặc dù kích thước của mắt kính không phù hợp với Tổ Tử Mặc nhưng lại giúp cho anh ta có thể thấy rõ những dòng chữ trắng trên màn hình màu xanh lam.

    [Cửa hàng: An Vu Nhất Ngung]

    “A Ngư Ngư Ngư……” Cổ họng của Tô Tử Mặc khô khốc, do vậy phát âm có chút kỳ lạ, tuy nhiên trong vô thức anh ta rất thích tên cửa hàng này, kể cả đọc sai tên nhưng tên đọc sai cũng rất thuận miệng.

    An Vu Nhất Ngung, là sống ở trong một góc yên lặng? Hay vẫn là không có chí tiến thủ? So sánh hai cái ý nghĩa này, Tô Tử Mặc vẫn là thích nghĩa thứ nhất hơn.

    Kỳ lạ thay, ngay sau khi Tô Tử Mặc đọc sau tên, dòng chữ đầu tiên của phần mềm biến thành là -

    [cửa hàng: An Vu Nhất Ngung (A Ngư Ngư Ngư)]

    Tô Tử Mặc vừa mới nhận lại quyền kiểm soát thân thể nhưng lại cảm giác chính mình được một cái phần mềm an ủi. Tuy nhiên, đối với Tô Tử Mặc, người bị mất đi quyền kiểm soát thân thể hơn bốn năm, đều có thể tiếp thu dù xảy ra việc kỳ lạ đến đâu.

    Cho nên Tô Tử Mặc tiếp tục đọc văn bản của phần mềm đơn giản.

    [Chủ tiệm: Tô Tử Mặc]

    [Thời gian sống còn lại: 365 ngày]

    365 ngày? Tô Tử Mặc tháo xuống mắt kính, dụi dụi mắt, chắc chắn bản thân không nhìn lầm, phần mềm thần bí này không chỉ biết tên của anh, mà còn nói anh chỉ còn sống một năm nữa.

    Nói cũng hơi kỳ lạ, mặc dù Tô Tử Mặc đã bốn năm không thể kiểm soát được thân thể của mình, sống một cuộc sống mà người thường không thể tưởng tượng nổi, nhưng anh ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc coi thường mạng sống của mình, và chưa bao giờ từ bỏ cố gắng phấn đấu.

    Đặc biệt là bây giờ anh ấy đã lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể của mình, Tô Tử Mặc hơn ai hết muốn sống một cuộc sống tốt đẹp!

    365 ngày…….như thế nào đều không đủ a!

    "Lợi nhuận trong cửa hàng có thể được đổi lấy tuổi thọ theo tỷ lệ, xin chủ nhân nhanh chóng bổ sung hàng hóa càng sớm càng tốt và nâng cấp cửa hàng, hệ thống định vị thông minh thiếu năng lượng hoạt động và sẽ đóng cửa sau chín phút."

    Giọng nói non nớt mang theo âm thanh máy móc lại vang lên.

    Cũng nói cho Tô Tử Mặc, 365 ngày không phải là giới hạn của cuộc đời anh.

    Nhưng là…….nhập hàng hóa?
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 2-2


    Tô Tử Mặc chống đỡ thân thể đứng dậy, ở quầy nhìn bốn phía xung quanh. Nếu cần phải nhập hàng hóa thì nghĩ như thế nào cũng phải rời khỏi cửa hàng kỳ lạ này trước đã.

    Tô Tử Mặc nhìn sơ qua hoàn cảnh chung quanh, đây chỉ là một cửa hàng nhỏ với tường trắng và ngoài hai quầy để hàng trống rỗng cùng với nền nhà lạnh lẽo thì chẳng có gì nữa.

    Nhưng sau khi nhìn bốn phía xung quanh lần nữa, Tô Tử Mặc phát hiện ra cửa hàng trống rỗng này còn có 3 cái cửa.

    Một là cửa kính trước cửa hàng, nhưng bởi vì bên ngoài có cửa chớp kim loại, do vậy Tô Tử Mặc hoàn toàn không nhìn thấy cảnh vật ở bên ngoài. Một là “cửa sau” ở phía sau quầy, là một cái cửa phòng trộm được sơn màu trắng.

    Một phiến môn là ở bức tường bên cạnh quầy, cánh cửa trượt nhìn có vẻ rất bình thường, tạm thời gọi là “cửa hông”.

    Tô Tử Mặc bước đi một cách khó khăn đến cửa sau gần anh nhất, tin tức tốt là anh không phải chống tường để bước đi. Tuy nhiên, khi Tô Tử Mặc cố gắng mở cửa, anh thấy rằng cửa sau hình như đã bị khóa lại.

    “Thiếu năng lượng vận hành, chiếc cửa này tạm thời không thế mở ra, xin chủ nhân nhanh chóng bổ sung hàng hóa, hệ thống hướng dẫn thông minh bởi vì thiếu năng lượng hoạt động và sẽ đóng cửa sau tám phút.”

    Theo âm thanh máy móc hơi hiện non nớt vang lên, Tô Tử Mặc sững sờ, sau đó quay lại nhìn cửa trước và cửa hông. Không giống như cửa sau, cửa trước và cửa hông tuy rằng cũng đóng chặt, nhưng có một màn hình điện tử chiếu sáng trên bức tường bên cạnh cửa.

    Tô Tử Mặc chậm rãi đi đến cửa trước cửa hàng, không ngờ cửa trước không mở được, lại thấy trên màn hình điện tử bên cạnh hiện lên một danh sách kỳ lạ. Chỉnh chỉnh lại mắt kính trên sống mũi, Tô Tử Mặc có thể đọc rõ các từ trong danh sách.

    [Thế giới tùy chọn:]

    [Thế giới thực 001]

    [Thế giới Ác mộng 001]

    [chưa mở ra]

    [chưa mở ra]

    [……]

    Ngoại trừ lựa chọn thứ nhất và thứ hai, tất cả các tùy chọn khác trong danh sách đều là "Chưa mở ra", Tô Tử Mặc một bên im lặng thích ứng với sự kỳ lạ xung quanh mình, một bên lựa chọn "Thế giới thực 001" thông qua màn hình cảm ứng.

    "Thiếu hàng hóa, cửa hàng không thể khai trương được, xin chủ nhân nhanh chóng bổ sung hàng hóa, hệ thống hướng dẫn thông minh bởi vì thiếu năng lượng và sẽ đóng cửa sau bảy phút.” Âm thanh máy móc vang lên.

    Hai lựa chọn đã bị loại trừ, tầm mắt của Tô Tử Mặc cuối cùng rơi vào nằm ở một bên cửa hông, và có một màn hình cảm ứng bên cạnh cửa hông kính mờ trắng này.

    Tô Tử Mặc đứng trong cửa hàng trống rỗng, hít một hơi thật sâu, ngay cả khi anh có một trải nghiệm không thể tưởng tượng được, lúc này cũng cảm thấy rằng anh như đang nằm mơ.

    Chờ Tô Tử Mặc đi đến bên cửa hông, phát hiện màn hình bên cạnh cửa hông cũng có một danh sách tương tự như cửa trước:

    [Thế giới tùy chọn:]

    [Thế giới Ác mộng 001]

    [chưa mở ra]

    [chưa mở ra]

    [……]

    Thế giới Ác Mộng?

    Lai một lần nữa nhìn thấy bốn từ quen thuộc, Tô Tử Mặc ngừng lại lặng lẽ suy nghĩ trong vài giây, và sau đó đưa tay ra và chuẩn bị thử chọn. Bởi vì hai lần thất bại trước đó, Tô Tử Mặc nghĩ rằng lần này khả năng thành công không lớn lắm.

    Nhưng khiến Tô Tử Mặc không nghĩ tới là ……

    Anh còn chưa kịp chọn vào từ "Thế giới Ác mộng 001", giọng nói dịu máy móc hòa lẫn tiếng non nớt một lần nữa vang lên từ quầy: "Cửa hàng cấp bậc thấp, thế giới Ác mộng rất khó khăn, xin chủ nhân cần chuẩn bị cẩn thận và mang theo túi hành lý để xuất phát, hệ thống hướng dẫn thông minh thiếu năng lượng hoạt động và sẽ đóng cửa sau sáu phút. "

    "Nhưng, tôi không còn lựa chọn nào khác để lựa chọn, phải không?" Tô Tử Mặc hỏi một câu nhưng không được đáp lại.

    Tuy nhiên, vừa rồi lời nói của hệ thống hướng dẫn thông minh đã khiến Tô Tử Mặc chú ý, nếu anh không nghe sai, vừa nãy hệ thống dường như nhắc đến 5 chữ “mang theo túi hành lý”.

    Nghĩ đến đây, Tô Tử Mặc đi vòng quanh cửa tiệm một lần, vừa để hoạt động thân thể, vừa muốn tìm “túi hành lý” mà hệ thống vừa nhắc đến.

    Ở cửa hàng đúng là có rất ít đồ vật, ngoại trừ cả hai kệ để hàng trống rỗng, máy tính, loa và ba cánh cửa, Tô Tử Mặc chỉ tìm thấy một cái bút ký tên bằng kim loại rất nặng bên dưới bàn phím máy tính và một túi leo núi rất lớn được nhét vào phía dưới trong ngăn tủ.

    Túi leo núi màu đen xám xen nhau, ngoại trừ có vẻ đặc biệt “to” thì không có gì đặc biệt cả, chỉ có một cái nhãn mác bằng nhựa thôi. Mà cái nhãn mác này cho Tô Tử Mặc biết rằng túi leo núi lớn này có thể đựng đồ vật lên đến 60 lít.

    Tô Tử Mặc cảm thấy đây có lẽ là “Túi hành lý” mà hệ thống nhắc đến trước đó.

    Đem trống không túi balo leo núi đeo lên vai, Tô Tử Mặc phát hiện ra rằng trọng lượng của chính chiếc túi này cũng rất nhẹ, đeo nó lên sau thì cũng không ảnh hưởng đến hoạt động.

    Anh liền như vậy đeo túi balo leo núi, để chiếc bút ký tên nặng đến bất thường ở bên sườn túi balo, đeo kính được tìm thấy trước đó, rồi trở lại cửa hông - cánh cửa duy nhất có thể vượt qua.

    Lần này khi Tô Tử Mặc giơ tay ra, anh không nghe thấy những lời nhắc nhở của hệ thống nữa. Anh nhẹ nhàng bấm vào dòng chữ "Thế giới Ác mộng 001", sau đó liền thấy cửa kính mờ trắng tự động đẩy ra “Răng rắc” mở khóa và tự động mở một khe nhỏ.

    Khi Tô Tử Mặc đẩy cánh cửa đẩy, anh lại một lần nữa cảm thấy rõ ràng nhịp tim đập mạnh, nhưng Tô Tử Mặc của bốn năm sau nhận được quyền kiểm soát thân thể... không chán ghét cảm giác này, cái cảm giác như tham gia cuộc mạo hiểm phiêu lưu vậy.

    Phía sau cánh cửa tối om, nhưng trong bóng tối dường như có một gợn màu trắng mờ nhẹ, như là gọi Tô Tử Mặc hãy tiếp tục đi phía trước.

    "Xin chủ nhân biết thông tin, hiện tại chủ nhân không thể liên tục vào thế giới Ác mộng, sau 48 giờ kể từ khi rời khỏi thế giới Ác mộng thì có mới có thể tiến vào thế giới Ác mộng một lần nữa."

    "Hệ thống hướng dẫn thông minh thiếu năng lượng hoạt động, chuẩn bị đóng lại. Xin chủ nhân nhanh chóng bổ sung hàng hóa……Mong được gặp lại ngài lần tiếp theo." Sau khi cánh cửa mở ra, thanh âm non nớt kia lại lần nữa vang lên, tuy nhiên so với âm thanh máy móc ban đầu thì thêm chút sự mong chờ.

    Có lẽ là được hệ thống “ủng hộ”, Tô Tử Mặc đã không có lựa chọn nào khác, hít sâu một hơi, bước chân dài đi vào bóng tối.

    Trước mắt ánh sáng xuất hiện một lần nữa trước mắt của Tô Tử Mặc đã là lúc……

    Anh ta đã xuất hiện trong một cái khách sạn, cái mà dường như vô tận đường hành lang gấp khúc, sau lưng anh còn có bóng tối, sẽ nuốt chửng bọn họ bất cứ lúc nào.

    ……

    “Nơi này…… chính là thế giới Ác mộng sao?” Đứng trước tấm gương phủi đầy bụi trong phòng vệ sinh của nơi trú ẩn, Tô Tử Mặc véo véo cánh tay của mình, và chỉ sau khi cơn đau vừa quen thuộc lại vừa xa lạ xuất hiện, anh mới xác định rằng mình thực sự không phải nằm mơ.

    Anh thực sự đã đi qua một cửa hàng tên là A Ngư Ngư Ngư…… Không, cửa hàng đó tên là "An Vu Nhất Ngung".

    Anh thật sự cõng túi leo núi đến nơi này gọi là "Thế giới Ác mộng" để nhập hàng hóa.

    Anh ấy còn gặp một nhóm người tự gọi mình là "người rèn luyện" và coi họ giống như những người khác, đều là những người rèn luyện mới.

    Điều quan trọng nhất chính là khi Tô Tử Mặc nhìn chằm chằm túi đựng đồ dùng tắm rửa của khách sạn ở bồn rửa mặt, tuy phủi đầy bụi nhưng túi vẫn chưa được mở ra, anh nhìn thấy một vài dòng chữ nhỏ trên bộ đồ dùng tắm rửa—

    [Bộ tắm rửa cao cấp của thương hiệu Ác mộng gồm 6 món đồ (không có cấp bậc)]

    [Giá: 6 nguyên]

    [Mô tả: Bên trong gồm có hai bộ nha khoa, cây lược gỗ tinh tế, gói trải nghiệm xà phòng cao cấp, gói trải nghiệm dầu gội cao cấp và gói trải nghiệm sữa tắm cao cấp, tổng cộng sáu món, do thế giới Ác mộng sản xuất, có tác dụng tắm rửa và chăm sóc da tương đương với thương hiệu quốc tế và có thể được bán dưới dạng tách rời các sản phẩm. ]

    "......" Tô Tử Mặc nhìn chằm chằm cái dòng ghi chú giống cái giới thiệu trò chơi một lát, cuối cùng cầm bộ đồ dùng tắm rửa ném thẳng vào chiếc túi sau lưng.

    Anh có chút hiểu được việc nhập hàng là như thế nào rồi.
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 3-1


    Túi leo núi đựng thêm một bộ đồ dùng tắm rửa nhìn có vẻ khá năng, nhưng Tô Tử Mặc không cảm thấy túi hành lý có dấu hiệu nặng hơn, cũng không biết rằng trọng lượng bộ đồ dùng tắm rửa nhẹ quá, hay là túi leo núi rất to này có một số công năng tiềm ẩn mà anh không biết.

    Tô Tử Mặc còn phát hiện ra một chuyện quan trọng.

    Anh ta có thể thấy một dòng chữ nhỏ trên bộ đồ dùng tắm rửa, không phải vì anh ta đột nhiên có được dị năng đặc biệt, mà là bởi vì bộ mắt kính anh mang từ cửa hàng. Chỉ cần Tô Tử Mặc bỏ kính xuống, đeo trên cổ thì anh ta không thể nhìn thấy những từ nhỏ bé dễ bị người bỏ qua.

    Giống như hiện tại Tô Tử Mặc cầm cuộn giấy còn nguyên tem trên tay, chỉ khi đeo kính thì anh mới có thể biết đây là một "cuộn giấy cao cấp của thương hiệu Ác mộng" bán với giá 1 nguyên, sờ vào cuộn giấy có cảm giác thật tốt, hơn nữa có mùi thơm thanh nhã giống như mùi nước hoa của các thương hiệu nổi tiếng vậy.

    "..." Tô Tử Mặc lặng lẽ ném cuộn giấy vào túi, sau đó chỉnh lại mắt kính rồi chuẩn bị đi ra phòng vệ sinh.

    Ngay khi Tô Tử Mặc xoay người, ánh mắt của anh đột nhiên bị tấm gương mờ cũ thu hút thêm một lần nữa!

    "Đó là cái gì?" Tô Tử Mặc tay trái chỉnh mắt kính, tay phải giống như cảm thấy mắt của mình bị hoa mắt nên đưa tay dụi dụi mắt.

    Anh vừa rồi dường như đã nhìn thấy phía sau chính mình ở trong gương... có một cánh cửa nửa trong suốt như ẩn như hiện!

    Tô Tử Mặc lập tức quay người nhìn lại, nhưng trừ bỏ cửa ra vào phòng vệ sinh, anh đều không nhìn thấy gì phía sau mình cả.

    Là do anh nhìn nhầm rồi sao?

    Tô Tử Mặc lại lần nữa quay mình về phía gương, hơn nữa lần này anh nhìn thấy cánh cửa như ẩn như hiện kia.

    Anh nhặt chiếc khăn cũ vừa lau gương, cố gắng mở vòi nước nhưng không được, nên anh chỉ có thể sử dụng sức lực để chà lau lên gương trong một thời gian dài, cánh cửa nửa trong suốt ở trong gương dường như rõ ràng hơn, không chỉ thế nó trông khá giống cánh cửa màu trắng bị anh đẩy ra ở cửa hàng “An Vu Nhất Ngung”.

    Tô Tử Mặc đã cố gắng thử một lúc, anh thử xoay người theo nhiều phương hướng khác nhau, rồi sau đó nhặt một mảnh gương nhỏ ở trên bồn rửa mặt, sau khi thử nhiều lần thì anh phát hiện ra một điều đáng kinh ngạc!

    Có một cánh cửa đẩy nửa trong suốt luôn đi theo phía sau anh!

    Cánh cửa này chỉ có thể xuất hiện phía sau anh, vì vậy nếu không có sự giúp đỡ của gương, thì dù anh xoay người như thế nào đều không thể tìm thấy cánh cửa này.

    Tô Tử Mặc cũng đã thử đi lùi lại, nhưng anh đều không va chạm đến bất kỳ thứ gì ngoại trừ bức tường của nhà vệ sinh, thật giống như cánh cửa này chỉ là một cái bóng mà thôi.

    Sau khi thử rất nhiều lần nhưng không thể tìm ra cách sử dụng cánh cửa, Tô Tử Mặc tạm thời bỏ qua tìm hiểu thứ này. Rốt cuộc, thời gian ở chỗ trú ẩn bị hạn chế, anh vừa phải tìm cách bảo vệ sự an toàn của mình, vừa phải nhập càng nhiều hàng càng tốt.

    Nếu không, anh chỉ có thể bị giam cầm giữa "Thế giới Ác mộng" và "A Ngư Ngư Ngư"!

    Sau khi hít một hơi thật sâu, Tô Tử Mặc mở cửa nhà vệ sinh và đi ra ngoài.

    Mặc dù không có tìm được cách sử dụng cánh cửa phía sau lưng, nhưng Tô Tử Mặc cảm thấy cánh cửa đi theo phía sau lưng mình sẽ không hại anh!

    Sau khi rời khỏi phòng vệ sinh, Tô Tử Mặc phát hiện bầu không phí của phòng trú ẩn có chút im lặng, cho dù hai người tự xưng là người rèn luyện lâu năm, hay là hai cái người mới đều như đang có tâm sự, không ai nói chuyện với ai hết.

    Tô Tử Mặc biết rằng anh có thể không phải người rèn luyện như bọn họ, bởi vì trên cánh tay của anh không có đồng hồ đếm ngược mười hai giờ hay nhiệm vụ gì cả.

    Anh chỉ là đến nhập hàng, ngoài ra trên lưng còn “cõng” một cánh cửa kỳ lạ.

    Chỉ là, cách để ra ngoài còn chưa rõ.

    "Tô... Tô tiên sinh." Tề Tiểu Mẫn mặc đồ thể thao, tóc buộc đuôi ngựa, vừa nhìn đến Tô Tử Măc đi ra phòng vệ sinh liền quan tâm hỏi, "Anh có bị làm sao không?"

    Bình thường mà nói, ở trong thế giới Ác mộng đem bản thân mình nhốt vào trong phòng vệ sinh chỉ có hai nguyên nhân, một là quá mức lo lắng, hai là cơ thể không thoải mái.

    "Ừm, không sao đâu." Đột nhiên được gọi là "Tiên sinh", Tô Tử Mặc cảm thấy hơi lạ.

    Rốt cuộc bốn năm trước, anh mới chỉ chuẩn bị tốt nghiệp cấp 3, đến bây giờ anh vẫn còn cảm thấy mình là một thiếu niên. Thuận tay chỉnh lại mắt kính, Tô Tử Mặc cảm thấy anh cần phải bắt đầu thích nghi với thế giới có chút khác biệt này.

    "Tôi cảm ơn anh chuyện vừa rồi nhé." Người phụ nữ bị trẹo chân ban nãy đỡ tường, đi đến bên cạnh Tô Tử Mặc, tuy rằng khuôn mặt lộ vẻ đau đớn do bị thương ở mắt cá chân, nhưng cô vẫn nở nụ cười cảm ơn Tô Tử Mặc và Tề Tiểu Mẫn, “Tôi tên là Hàn Lăng, là một giám đốc quan hệ công chúng.”

    Hàn Lăng có bộ tóc cuộn sóng, mặc bộ váy màu đen bó sát người, dù không đi giày cao gót thì vẫn hiện dáng người cao gầy của cô.

    Tại thời điểm chạy trốn trên hành lang, Trịnh Minh vẫn luôn ghét bỏ cô cùng với Tô Tử Mạc yếu kém, tuy nhiên khi vào phòng trú ẩn thì đôi mắt của Trịnh Minh vẫn luôn dán vào đùi của cô Hàn Lăng.

    "Cảm ơn hai người đã giúp đỡ tôi." Hàn Lăng dịch dịch về phía Tề Tiểu Mẫn và Tô Tử Mặc, nỗ lực ra khỏi tầm mắt của của người đàn ông trung niên Trịnh Minh kia, "Nếu không có ai giúp đỡ, thì có lẽ tôi sẽ giống cái người từ đầu bị bóng tối nuốt chửng."

    "Chị yên tâm." Tề Tiểu Mẫn cảm giác được Hàn Lăng không thích Trịnh Minh, vì vậy nhỏ giọng nói: "Số người tồn tại đến cuối cùng của mỗi thế giới Ác mộng sẽ ảnh hưởng đến điểm Ác mộng mà mọi người nhận được, cho vậy nếu không phải rơi vào bước đường cùng, tôi và Trịnh Minh sẽ cố gắng bảo vệ an toàn của mọi người.”

    Hàn Lăng thở nhẹ một hơi, Tề Tiểu Mẫn lại nói một cách thần bí: "Trên tay của Trịnh tiên sinh, có khả năng là vũ khí được mang từ một thế giới Ác Mộng khác, cho nên ông ta vẫn luôn cầm trên tay."
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 3-2


    Khi Tề Tiểu Mẫn đang nói chuyện, Tô Tử Mặc nhìn bốn phía xung quanh, anh nhận thấy một điều rất kỳ lạ, trong phòng tắm có đủ loại đồ dụng hiện đại nhưng phòng khách lại không có TV hay điện thoại, xung quanh đều xám xịt và cũ kỹ, không có giá bán hay ghi chú trên đồ đạc, nhưng trên chiếc bình sứ trắng bình thường trông bẩn thỉu trên bàn cạnh giường lại xuất hiện bảng giá.

    [Hình hoa giá rẻ (không có cấp bậc)]

    [Giá: 1 nguyên]

    [Mô tả: Một chiếc bình rẻ tiền chất lượng rất thấp, bị lây dính hơi thở thế giới Ác mộng, nhưng không có đột biến xảy ra. ]

    Lại là 1 nguyên?

    Khi Tô Tử Mặc cảm thấy có chút kỳ lạ, anh nghe Tề Tiểu Mẫn nhắc tới Trịnh Minh, trong tiềm thức nhìn gậy gỗ kỳ lạ mà Trịnh Minh đang cầm trên tay. Thật bất ngờ, Tô Tử Mặc thực sự nhìn thấy những ghi chú liên quan đến cây gậy.

    [Gậy gỗ (một sao)]

    [Giá: 10 nguyên]

    [Mô tả: Một chiếc gậy được gia công đơn từ gỗ của một cây thông trồng bên cạnh ngôi mộ của lệ quỷ. Nó bị nhuốm một chút oán khí lệ quỷ, nó có thể tấn công hồn ma ở một mức độ nhất định, nhưng rất dễ bị hư hại. ]

    [Mức độ thiệt hại: 86%]

    Đây là lần đầu tiên Tô Tử Mặc nhìn thấy một sản phẩm "một sao", Tề Tiểu Mẫn gọi nó là “vũ khí”, nhưng Tô Tử Mặc chỉ thấy đây là một sản phẩm chất lượng bị hao tổn với giá bán không cao, hơn nữa nó là đồ của người khác.

    Tô Tử Mặc nghiêm túc nhìn vào đôi giày cao gót mà Hàn Lăng ném trên mặt đất, và bên cạnh là chiếc cặp của nam sinh không biết tên ôm vào trong ngực, những đồ vật này là đồ dùng cá nhân của người rèn luyện, cũng không hiện dòng ghi chú như thanh gỗ, điều này cũng chứng tỏ rằng cái gậy gỗ kia có chút đặc biệt.

    Tề Tiểu Mẫn nói có vẻ đúng, cây gậy đó là do Trịnh Minh mang ra từ thế giới Ác mộng khác.

    Rốt cuộc, ông ta là người duy nhất trong phòng trải qua ba cái thế giới Ác mộng.

    “Đã trôi qua gần hai mươi phút, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây!” Trịnh Minh nhìn thoáng qua thời gian được khắc bằng máu trên tay phải, từ trên giường chậm rãi đứng dậy.

    “Không… không phải có hơn mười phút sao?” Nam sinh mập mạp ôm cặp sách, lúc này lại có vẻ rụt rè đứng trong góc phòng, anh ta hoàn toàn không muốn rời đi nơi trú ẩn.

    “Tiền bối trong thế giới Ác mộng trước nói rằng ở trong phòng trú ẩn càng lâu thì tình huống càng nguy hiểm, vì vậy phải rời khỏi nơi trú ẩn sớm vài phút mới là lựa chọn an toàn nhất.” Tề Tiểu Mẫn kiên nhẫn giải thích.

    "Nếu tiếp tục ở trong phòng trú ẩn, chúng ta sẽ gặp phải chuyện gì? Ở trong bóng tối hành lang bên ngoài ẩn chứa cái gì?" Bởi vì lời giải thích của hai vị tiền bối rất mơ hồ, Tô Tử Mặc rất trực tiếp hỏi, cau mày nói: "Có phải hay không…… là một con ma?"

    Mặc dù sự tồn tại của ma quỷ có phần hơi phi lý nhưng đây là lời giải thích hợp lý nhất mà Tô Tử Mặc có thể nghĩ ra vào lúc này.

    “Đây là một thế giới Ác mộng, chuyện gì cũng có thể xảy ra.” Tề Tiểu Mẫn dừng lại một ít rồi nói, “Nhưng trong hầu hết các thế giới Ác mộng, nguy hiểm mà chúng ta gặp phải thực sự đến từ các loại lệ quỷ, và hiện tại cũng không ngoại lệ.”

    Phòng trú ẩn im lặng một lát, ba người mới đều cần thời gian để tiêu hóa thế giới quan mới của họ.

    "Các ngươi không phải là tiền bối sao?!" Sau vài phút, nam sinh hoảng sợ nói: "Các ngươi không phải rất cường đại sao? Chẳng lẽ không thể gϊếŧ chết được ma quỷ sao?"

    “Béo, mọi thứ bên ngoài đều biến thành quỷ rồi, còn có thể lại bị người gϊếŧ chết sao?” Trịnh Minh cười mỉa mai, “Đừng trách chúng ta tiền bối giấu giếm, chỉ có một cách rời khỏi Ác mộng thế giới, chính là tìm được nơi ở của con ma quỷ đang ẩn nấp, rồi lợi dụng điểm yếu đó mà trốn ở nơi tuyệt đối an toàn cho đến khi kết thúc nhiệm vụ. Hiện giờ con ma đang ẩn giấu trong bóng tối nên chúng ta chỉ còn cách tránh xa bóng tối, hiểu không?"

    “Thật ra gϊếŧ chết ma quỷ không phải là không thể.” Tề Tiểu Mẫn lắc đầu, “Tiền bối từng nói, trong thế giới Ác mộng có một số người rất lợi hại có thể gϊếŧ chết ma quỷ, hơn nữa bọn họ còn cố ý ở trong phòng trú ẩn đợi cho hết 30 phút."

    “Tôi nhớ cô từng nói nếu ở lại nơi trú ẩn hơn 30 phút thì nơi trú ẩn sẽ trở thành nơi nguy hiểm nhất trong toàn bộ thế giới Ác mộng.” Tô Tử Mặc nghĩ mối liên hệ trong này và dường như nghĩ đến điều gì đó.

    “Đúng vậy, đến lúc đó, 100% lệ quỷ sẽ xuất hiện trong phòng trú ẩn!” Tề Tiểu Mẫn nghiêm túc gật đầu, “Đối với chúng ta, đó là tình huống đáng sợ nhất. Nhưng đối với những người đó, chính là thời điểm tốt nhất để bắt gϊếŧ lệ quỷ!"

    “Đừng nghĩ, chỗ trú ẩn sẽ chỉ xuất hiện trong thế giới Ác mộng khi có người mới đến.” Trịnh Minh đá lên nam sinh đứng trong góc với vẻ mặt không vui, sau đó nhấc cổ áo nam sinh đi về phía cửa, “Các người sẽ không may mắn để gặp được loại người tài giỏi đó đâu, hãy chấp nhận số phận của mình đi!"

    Trịnh Minh nói xong, liền đẩy cửa phòng trú ẩn lao ra ngoài.

    "Anh Tô, chúng ta cũng..."

    Tề Tiểu Mẫn muốn gọi Tô Tử Mặc, nhưng cô rất ngạc nhiên khi thấy người thanh niên với vẻ ngoài và khí chất xuất chúng này lại bước đến mép giường với tốc độ rất nhanh, và ném chiếc bình hoa cũ nát xấu xí trên bàn đầu giường vào túi leo núi..

    "..."
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 4-1


    Tô Tử Mặc là người cuối cùng rời phòng trú ẩn.

    Mà hành lang khách sạn trông hơi khác so với trước đây.

    Ngay từ khi bước vào thế giới Ác mộng này, giấy dán tường cũ kỹ và ố vàng ở hành lang khách sạn và tấm thảm đỏ sẫm trên sàn đã tạo cho người ta cảm giác khó chịu, áp lực, nhưng sau khi rời khỏi phòng, hành lang khách sạn trong tầm mắt của Tô Tử Mặc có chút kỳ lạ.

    Hành lang của khách sạn có vẻ là một hành lang lớn có hình dạng hình vuông (回), bởi vì lúc đầu, Tô Tử Mặc và những người khác mất hơn mười phút để chạy xong một vòng và quay trở lại lối vào cái thang máy mà không sử dụng được.

    Vẫn còn những tấm gương vỡ được treo trên tường hành lang, một số hình tròn, một số hình vuông, được lồng trong khung kim loại rỉ sét phong cách châu Âu, phản chiếu hình ảnh của nhóm người rèn luyện bị vỡ vụn trong gương.

    Hai chiếc gương vỡ cách nhau khá xa, cùng với những ngọn nến trắng được thắp sáng và những chân nến cũng gỉ sét giống nhau.

    Điều khiến Tô Tử Mặc và những người rèn luyện khác cảm thấy kỳ lạ là tấm giấy dán tường cũ kỹ và bụi bặm thậm chí còn bị rách nát nhiều hơn trước, thậm chí một số tấm giấy dán tường còn bong tróc, lộ ra những mảng tường tối đen không thể phân biệt được dưới ánh nến.

    Có lẽ là màu đen, có lẽ là màu đỏ thẫm.

    Ngoài ra, ánh nến vốn dĩ đã mờ ảo, dường như càng trở nên mờ nhạt sau khi bọn họ rời khỏi nơi trú ẩn! Cơn gió vô danh thổi qua hành lang gần như đóng kín, ngọn nến yếu ớt bị gió thổi bay, bóng nến trên tường lay động như một bóng ma.

    “Thay đồ, thành tối?” Mặc dù Hàn Linh bị trọ chân, đi vẫn tập tễnh, cô vẫn cắn chặt răng để theo kịp tốc độ của đoàn đội.

    “Nhưng tất cả những ngọn nến vẫn chưa được dập tắt, phía trước và phía sau còn có thể cố gắng nhìn được.” Tô Tử Mặc chỉnh chỉnh kính mắt và xác định rằng hành lang trở nên tối hơn cũng không phải là ảo giác của anh ta.

    Điều đáng mừng nhất là bóng tối có thể "ăn thịt người" cũng không theo sát bọn họ, cho nên mặc dù bọn họ đi trên hành lang theo chiều ngược kim đồng hồ, nhưng tốc độ của bọn họ đã chậm hơn rất nhiều so với lúc đầu, do đó Hàn Linh và người nam sinh kia có thể hơi chút điều chỉnh.

    Khi đi dọc theo hành lang đổ nát, Tô Tử Mặc có thể cảm giác được Tề Tiểu Mẫn ở bên cạnh thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn mình, chính xác là, vào chiếc túi leo núi quá khổ mà anh ta mang theo sau lưng. Có thể thấy, vị “tiền bối” này từng trải qua hai thế giới Ác mộng này vẫn để ý chiếc bình hoa cũ mà Tô Tử Mặc cầm trong hầm trú ẩn.

    "Tôi muốn về nhà..." Nam sinh bị Trịnh Minh dùng gậy gỗ đánh đi về phía trước vừa khóc vừa nhăn nhó, không dám nhìn tường hai bên, thật giống như trong tường giấy và ánh nến ẩn chưa lệ quỷ.

    “Tất cả chúng ta đều muốn về nhà.” Tô Tiểu Mặc thở dài, nói với nụ cười gượng gạo, “Những người bước vào thế giới Ác mộng hầu hết được lựa chọn ngẫu nhiên, không có bất kỳ điều kiện hay dấu hiệu nào, thậm chí không ai biết thế giới Ác mộng và người rèn luyện là như thế nào tồn tại được, thật giống như cơn ác mộng ập đến và mọi thứ chỉ có thể được coi là xui xẻo. "

    “Kiểu lựa chọn này không công bằng chút nào.” Hàn Lăng người đang bị nghiêng lảo đảo, từ chối Tề Tiểu Mẫn dìu với vẻ mặt rất nặng nề.

    "Thế giới Ác mộng không có gì là công bằng, chỉ cần cảm thấy hài lòng là được rồi. So với những thế giới Ác mộng khác mà tôi đã trải qua, nhiệm vụ này ở một mức độ đơn giản rồi." Trịnh Minh vừa đẩy nam sinh đi về phía trước, một bên hừ lạnh nói "Miễn là hoàn thành việc nhiệm vụ lần này, bạn sẽ nhận được điểm Ác mộng cơ bản, lần sau khi bạn bước vào thế giới Ác mộng, sẽ không khó chịu như bây giờ. "

    Tô Tử Mặc giống ban đầu đi ở phía sau của đội ngũ, anh có thể cảm thấy rằng Trịnh Minh tuy rằng có một tính cách xấu, một số hành động không ổn, xem người khác không thoải mái. Nhưng đối với những người lần đầu bước vào thế giới Ác mộng, Trịnh Minh ít nhất đã hoàn thành nghĩa vụ cơ bản nhất của đàn anh là dẫn dắt những người mới.

    Mặc dù không muốn suy nghĩ về mặt xấu của bản chất con người, Tô Tử Mặc tin rằng có những đàn anh còn tệ hơn Trịnh Minh.

    Cũng chính vào lúc này, Tô Tử Mặc đột nhiên nhận ra thứ gì đó ở hành lang - đó là một chiếc xe đẩy của khách sạn được phủ một lớp vải màu trắng ố vàng, trong ấn tượng của Tô Tử Mặc, chiếc xe này dường như là nhân viên dọn phòng khách sạn dùng để đổi mới chăn đệm và một số đồ dùng trong phòng tắm.

    Hành lang hình vuông, hình như khúc nào cũng có xe đẩy như vậy, nhưng những chiếc xe đẩy này trước kia dựa ngay ngắn vào tường, lúc này lại nằm giữa hành lang.

    Cùng với việc trước đó Tô Tử Mặc đã thu hoạch được một ít "hàng hóa" trong phòng vệ sinh của nơi trú ẩn, anh đương nhiên chú ý đến chiếc đẩy bị Trịnh Minh đá sang một bên.

    Tô Tử Mặc đi ở cuối cùng, vén tấm vải trắng ố vàng bám đầy bụi lên và nhìn thấy một số bộ đồ dùng vệ sinh sáu món quen thuộc và những cuộn giấy ở lớp trên cùng của xe đẩy! Đáng tiếc là hơn một nửa số bao bì đã bị hỏng, và không có ghi chú nào hiện lên để bán, vì vậy Tô Tử Mặc chỉ tìm thấy hai bộ đồ vệ sinh và một cuộn giấy, và ném tất cả chúng vào chiếc ba lô ngoại cỡ mà anh mang theo.

    "Bạn đang làm gì thế?!"

    Bởi vì Tô Tử Mặc không che giấu hành động của mình, Trịnh Minh luôn cảnh giác với bóng tối phía sau anh ta, đã nhìn thấy hành động khó hiểu của Tô Tử Mặc ngay khi anh ta xoay người lại!

    Cái quái gì thế?

    Mặc dù mọi người rèn luyện đều hy vọng sẽ lấy đi thứ gì đó sau khi rời khỏi thế giới Ác mộng. Nhưng thứ mà họ hy vọng lấy đi là vũ khí có thể chống lại ma quỷ và công cụ để có thể tự bảo vệ mình, chứ không phải bộ vệ sinh sáu món của khách sạn……

    Càng không phải là một cuộn giấy!

    Trịnh Minh đã cố gắng nói cho những người mới rằng sẽ mang đồ vật ra khỏi thế giới Ác mộng rất rất rất rất rất quý giá, mất nhiều điểm Ác mộng để lấy đồ vật …... Vì vậy, anh ta không thể tìm ra lý do tại sao lại có người muốn lấy cuộn giấy mang ra ngoài?!

    Vậy... nó có thực sự là một cuộn giấy?

    "Anh bị bệnh à?! Bệnh tâm thần sao?" Trịnh Minh hế giễu Tô Tử Mặc, người có dung mạo cũng được coi là số môt số hai, hắn có chút ghen ghét Tô Tử Mặc, đồng thời chế giễu anh ta là một kẻ ngốc.

    “Có lẽ sau này sẽ dùng đến.” Tô Tử Mặc giật giật khóe miệng có chút cứng đờ, nhưng cuối cùng cũng từ bỏ, đôi mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào Trịnh Minh.

    Dù hành động của anh khó hiểu nhưng đó là việc của anh, miễn là nó không cản trở đội ngũ, thì nó không liên quan gì đến bất kỳ ai trong đội ngũ cả.

    Đối với những người rèn luyện khác, những bộ đồ vệ sinh và cuộn giấy chỉ là thứ bỏ đi.

    Nhưng đối với Tô Tử Mặc, những thứ này có khả năng liên quan đến tuổi thọ còn lại của anh ấy, điều này khiến anh ấy không thể quan tâm quá nhiều đến cái nhìn

    của người khác.

    "..." Trịnh Minh dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng, quay người lại đá vào nam sinh mập mạp trước mặt, "Nếu không phải nhiều người được cộng thêm điểm Ác mộng, muốn nó có gì dùng!"
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 4-2


    Mặc dù không thể nhìn thấy bóng tối ở phía sau, nhưng mọi người đều cảm thấy bóng tối đang ở một góc khuất sau lưng bọn họ, vì vậy không ai muốn dừng lại vì những việc không quan trọng, ngay cả Tô Tử Mặc, người đi cuối cùng của đội ngũ cũng đi nhanh hơn.

    Tốc độ của cả đội thực ra không nhanh, nhưng Tô Tử Mặc lại cảm giác như một người thực vật vừa mới tỉnh sau bốn năm hôn mê, phải tham gia chạy marathon ngay khi vừa thức tỉnh.

    “Anh Tô, ba lô của anh… có nặng không?” Tề Tiểu Mẫn đang đi ở phía trước, bước chậm lại và đi đến bên cạnh Tô Tử Mặc, cô có vẻ như muốn hỏi về cuộn giấy và bộ đồ dùng tắm rửa 6 món nhưng cuối cùng lại hỏi rất uyển chuyển.

    “Nó không có nặng lắm.” Tô Tử Mặc khẽ gật đầu, sợi dây chuyền bạc rất mảnh trên gọng kính khẽ đung đưa, giọng điệu rất chân thành.

    Có thể là do các túi leo núi do A Ngư Ngư Ngư sản xuất nên không giống bình thường, nhãn mác của túi leo núi cho biết có thể đựng đồ lên đến 60 lít, sau khi anh để bình hoa cũ cùng với mấy bộ đồ dùng tắm rửa và cuộn giấy thì cân nặng của chiếc ba lô không đổi.

    Tô Tử Mặc cũng ước lượng cân nặng của chiếc ba lô sau lưng, quả thật cân nặng hiện tại chính là cân nặng của chính chiếc ba lô thôi.

    "Ngọn nến đã bị thổi tắt!"

    Hàn Lăng hét lên, tất cả mọi người nhìn lại đều thấy sâu trong hành lang cách họ một đoạn bắt đầu chìm vào bóng tối bởi vì những ngọn nến đã bị thổi tắt!

    Họ không hề đi sai đường hay sai hướng, bóng tối thực sự theo sát bọn họ lúc nào không hay.

    “Tăng tốc độ!” Trịnh Minh nắm chặt thanh gỗ trong tay, dứt khoát đá văng nam sinh, người luôn bị ông ta đẩy về phía trước, Trịnh Minh liền xông lên phía trước, “Nếu cậu sợ bị ma quỷ ăn thịt, thì phải chạy nhanh lên! "

    Không cần phải Trịnh Minh nói nhiều, tất cả người rèn luyện trong đội ngũ đều chạy nhanh hơn, dù có mệt đến đâu thì họ vẫn cắn chặt răng chạy về phía trước, lúc này đau đớn nhất chính là Hàn Lăng bởi vì chân cô vẫn chưa khỏi.

    Rõ ràng là họ đang ở trong một hành lang hình vuông, nhưng mỗi đoạn của hành lang rất dài. Nếu tính theo đồng hồ đếm ngược trên cánh tay phải của họ, họ sẽ phải mất bốn đến năm phút mới chạy xong một phần tư quãng đường!

    Giấy dán tường trên hai bức tường bắt đầu bong ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, và bức tường bên trong giống như một vùng máu lớn ngày càng lan rộng ra. Tô Tử Mặc thậm chí còn nhìn thấy tro bụi từ trần nhà rơi xuống.

    Cái loại cảm giác này……

    Thật giống như toàn bộ hành lang đang dần đổ tan vỡ và sụp đổ xuống vậy.

    Và tốc độ sụp đổ đang tăng nhanh!

    Tô Tử Mặc vừa chạy, vừa nhìn thoáng qua những phòng khách đã đóng cửa, cửa phòng số 1404 dính đầy rỉ sắt, bởi vì con số này có chút đặc biệt, Tô Tử Mặc nhớ rõ vừa rồi chiếc xe đẩy ở hành lang cũng là số 1404!

    Hành lang dài này thực sự rất kỳ lạ, tất cả số phòng dường như được lặp đi lặp lại rất nhiều lần, khiến họ phải mất một lúc lâu mới có thể nhìn thấy chỗ ngoặt tiếp theo của hành lang.

    “Vì sao… tốc độ càng ngày càng nhanh!” Hàn Linh hai mắt đỏ bừng, không kìm được nước mắt, lớp trang điểm tinh xảo trên mặt từ lâu đã biến thành một đống hỗn độn.

    Tuy nhiên, những ngọn nến ở hành lang phía sau của họ ngày càng tắt càng nhanh, có vẻ như chỉ cần họ chậm lại một chút, họ sẽ bị bóng tối đuổi kịp và nuốt chửng.

    “Các người, còn nhớ chúng ta đã trốn thoát như thế nào khi người thứ nhất bị ăn thịt không?” Trịnh Minh đang chạy phía trước đột nhiên nói một câu không thể giải thích được.

    Nhưng Tô Tử Mặc cũng nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên đến thế giới Ác mộng này.

    Lần đầu tiên bước vào thế giới Ác mộng, Tô Tử Mặc thực sự rất sốc, không ngờ rằng chỉ cần bước qua cửa hông sẽ dẫn đến một khách sạn mà anh chưa từng thấy bao giờ, xung quanh anh cũng có rất nhiều người xa lạ.

    Khi Hàn Lăng và những người mới khác liên tục đặt câu hỏi, Tô Tử Mặc nhận thấy rằng Trịnh Minh, người đang cầm một thanh gỗ, biểu hiện rất mất bình tĩnh, và Tề Tiểu Mẫn muốn đứng ra giúp đỡ những người mới. Nhưng Tề Tiểu Mẫn chưa kịp nói thì bị một người thanh niên có đeo sợi dây chuyền vàng rất lớn trên cổ chen ngang.

    Từ lúc bắt đầu, cái người mới mà chưa giới thiệu tên đã giọng nói hổ báo, hơn nữa còn luôn miệng chửi bới, bất kể Tề Tiểu Mẫn nói gì thì anh ta cũng hoàn toàn không muốn lắng nghe.

    Cuối cùng, Trịnh Minh thúc giục mọi người rời khỏi chỗ vừa đứng, người thanh niên kia vẫn đứng ở đó vừa gọi điện thoại vừa đạp cửa cái thang máy bị hỏng! Khi bóng tối lặng lẽ xuất hiện, bóng tối lặng lẽ bao trùm lấy kẻ điên vừa chửi người kia……

    Những gì bọn họ nghe thấy là những âm thanh xé rách và tiếng la hét từ bóng tối.

    “Lúc cái người mới kia bị nuốt chửng, bóng tối ở sau lưng bọn họ… hay chính là ma quỷ đang ẩn nấp trong bóng tối, dừng lại đi?” Trịnh Minh đột nhiên quay đầu lại, trên mặt nở nụ cười lạnh lùng.
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 5-1


    Sau khi nhìn thấy nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng của Trịnh Minh, Tô Tử Mặc vẻ bề ngoài thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng trong lòng cảm thấy sợ hãi, có cảm giác tim đập nhanh hơn.

    Từ đầu đến giờ, Tô Tử Mặc chưa từng biểu lộ cảm xúc gì liên quan đến hoảng sợ ngoại trừ vẻ mệt mỏi cả.

    Đây không chỉ là do Tô Tử Mặc trải qua quá nhiều chuyện kỳ lạ nên anh không cảm thấy bất ngờ những gì xảy ra xung quanh mình...

    Còn bởi vì Tô Tử Mặc cảm thấy không chân thật.

    Cứ như thể những gì xảy ra trước mắt anh vẫn giống như trước, như là một cảnh trong mơ khi linh hồn anh ngủ say trong cái thân xác của “kẻ ngốc”.

    Đương nhiên, Tô Tử Mặc rất rõ ràng mình không phải đang nằm mơ, rốt cuộc sự đau đớn và mệt mỏi của cơ thể sẽ không lừa người, đặc biệt là đối với Tô Tử Mặc, anh phải mất rất lâu mới có thể lấy lại quyền kiểm soát thân thể của mình, do vậy anh càng chắc chắn rằng mình thanh tỉnh.

    Ngoài ra, sự bình tĩnh của Tô Tử Mặc còn do anh khác hẳn với những “người rèn luyện”, bởi vì cánh cửa “An Vu Nhất Ngung” vẫn luôn đi theo sau lưng anh……

    Nhưng khi Tô Tử Mặc nghe những gì Trịnh Minh nói, hơn nữa nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của Trịnh Minh, tuy rằng Tô Tử Mặc vẫn chưa tìm ra cách mở cánh cửa phía sau, anh lại rõ ràng nhận ra một việc –

    Trịnh Minh đã quyết định từ bỏ phần thưởng của thế giới Ác mộng khi có nhiều người rèn luyện cùng tồn tại đến cuối cùng!

    Không chỉ vậy, ông ta còn chuẩn bị hy sinh tính mạng của người rèn luyện để tồn tại, vượt qua nhiệm vụ của thế giới này.

    Lời nói của Trịnh Minh rất thẳng thắn, Hàn Linh và những người khác hiển nhiên hiểu rõ, vì vậy mặc dù không ngừng tăng tốc, nhưng trên hành lang tất cả người rèn luyện đều im lặng, bầu không khí chìm vào im lặng.

    “Chúng ta hẳn là đã chạy xong một vòng.” Tề Tiểu Mẫn dường như muốn phá vỡ sự im lặng, cho nên mặc dù đang thở hổn hển vì kiệt sức, cô vẫn duỗi ngón tay chỉ về phía trước nói: “Mọi người nhìn xem, đây có phải là thang máy mà chúng ta đã thấy lúc đầu không?”

    Mọi người nhìn kỹ lại, quả nhiên ở gần chỗ ngoặt có một cái thang máy lốm đốm, đó là nơi đầu tiên họ nhìn thấy khi đến thế giới Ác mộng này, và cũng là điểm xuất phát để mà họ chạy trốn.

    Khi Tô Tử Mặc chạy qua thang máy lần nữa, anh nhận thấy cửa thang máy rỉ sét ngày càng loang lổ, ở góc cạnh cửa thang máy có một chiếc điện thoại di động bị vỡ màn hình, là di vật của một người mới hung hăng kia.

    "A!"

    "Đây là……"

    Ngay khi Tô Tử Mặc nhìn chằm chằm vào điện thoại, những câu kinh hô của những người khác đột nhiên vang lên bên tai anh.

    Khi nhìn lên, anh thấy hành lang trước mặt …… hay thế giới Ác mộng này …...

    Nó hoàn toàn bị sụp đổ!

    Ngọn nến vàng mờ ảo ban đầu có thể chiếu sáng mờ nhạt nhưng trong chốc lát ngọn nến đã tắt đi một nửa, chỉ để lại một ngọn nến đỏ mờ ảo và kỳ quái.

    Đó là một ngọn nến trắng, nhưng nó đang nhỏ từng giọt sáp nến màu đỏ.

    Ánh nến màu đỏ sậm vừa vặn khiến người ta nhìn thấy giấy dán tường hai bên hành lang đã hoàn toàn bị bong tróc, lộ ra một "màu đỏ sẫm" dưới ánh nến đỏ, bức tường bên trong như máu đông lại vô hạn kéo dài về phía trước.

    Tô Tử Mặc nhìn thoáng qua chiếc xe đẩy ở hành lang này, nhưng phát hiện chiếc xe đã lật úp hoàn toàn trên mặt đất, mọi thứ vương vãi khắp nơi, tất cả đều đổ nát.

    Khi những người rèn luyện bước lên phía trước, họ phát hiện ra rằng tấm thảm đỏ sẫm dưới chân họ giống như một vũng bùn sau cơn mưa, giẫm dưới chân khiến người ta nổi da gà và cảm thấy bị tụt xuống vậy!

    Ánh nến màu đỏ.

    Những bức tường đỏ.

    Thảm "lầy lội" màu đỏ.

    Tất cả người rèn luyện bước vào hành lang này đều cảm thấy bầu không khí và hoàn cảnh không ổn, tất cả mọi người bao gồm Tô Tử Mặc đều không khỏi nín thở. Toàn bộ hành lang nhất thời vô cùng yên tĩnh, thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.

    Ngay cả môi trường xung quanh cũng bắt đầu trở nên ẩm ướt và nóng nực, còn có một mùi tanh khó tả, giống như mùi máu.

    Tô Tử Mặc và những người khác không dám dừng lại, họ chạy như điên về phía trước, chỉ có thể chịu đựng sự khó chịu và khϊếp sợ mà giẫm vào thảm "lầy lội" trên hành lang. Nhưng khi bọn họ hoàn toàn ở trong thế giới đỏ sẫm đó, cảm giác kinh hãi như muốn nén chặt không khí xung quanh, khiến con người càng thêm cảm thấy khó thở.

    "Tôi không chạy! Tôi không muốn chạy!" Nam sinh mập mạp bởi vì kiệt sức mà bật khóc, nhưng khi ở trong hành lang đỏ sẫm, cậu vừa không dám chạm vào tường, cũng không dám để mình ngã xuống đất, vậy nên cậu chỉ biết ôm đầu khóc, loạng choạng chạy đi.

    "Chúng ta không thể trốn thoát! Chúng ta không trốn thoát được đâu!" Giọng nói của người nam sinh mập mạp đứt quãng, "Mọi người không thấy sao? Cho dù chúng ta tiếp tục chạy, tất cả những ngọn nến trong hành lang sẽ bị dập tắt! Chúng ta chắc chắn phải chết rồi!!"

    Người nam sinh mập mạp vốn đã cảm thấy không còn cách nào để trốn thoát, đột nhiên lao đến cánh cửa của một phòng đang đóng chặt bên cạnh anh ta.

    Bất quá, căn phòng này vốn không thể là nơi trú ẩn lại bị người nam sinh mập mạp mở ra! Đương nhiên, căn phòng này không có ánh đèn sáng sủa ấm áp của nơi trú ẩn, bóng tối hiện ra trước mặt mọi người còn kinh khủng hơn cả hành lang!

    "Ma quỷ …… ở trong bóng tối …..." Người nam sinh mập mạp lẩm bẩm những gì Trịnh Minh đã nói trước đó, như quên mất mệt mỏi, quay người đuổi theo Trịnh Minh đã rời đi trước đó.

    Kể từ khi Trịnh Minh nói lời nói “tàn nhẫn”, ông ta liền hướng phía trước chạy nhanh, hoàn toàn không quan tâm những người khác làm gì.

    ……

    Tô Tử Mặc vẫn luôn theo đội ngũ chạy về phía trước, trên người cũng mệt mỏi không kém gì tên nam sinh mập mạp kia cùng với Hàn Linh kiệt sức, ngay cả cô gái trẻ Tề Tiểu Mẫn luôn khỏe khoắn, lúc này bước đi có chút chếch choáng rồi.

    Lúc đầu anh cũng nghi ngờ không biết phương pháp chạy liên tục này có đúng hay không, đồng thời cũng nghĩ đến khả năng trốn ở những căn phòng khác. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy bóng tối đằng sau cánh cửa phòng khách do nam sinh kia mở ra, Tô Tử Mặc chỉ có thể đồng ý với cách không ngừng chạy trốn để tránh thoát sự truy đuổi của bóng tối.

    Tô Tử Mặc chỉ hy vọng rằng đây là một cái trò chơi, hoặc trước khi anh bị bóng tối nuốt chửng, anh ta có thể may mắn tìm được cách mở cánh cửa phía sau anh.

    Nghĩ đến đây, Tô Tử Mặc đang chạy ở cuối cùng đội ngũ, vô thức đưa tay ra đằng sau, hy vọng chiếc ba lô do "A Ngư Ngư Ngư" sản xuất sẽ cho người ta một chút cảm giác an toàn. Rốt cuộc, đây là thứ duy nhất ngoài cặp kính anh mang ra từ A Ngư Ngư Ngư.

    Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra vào lúc này ……
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 5-2


    Tô Tử Mặc vươn tay ra đằng sau, khi tay còn chưa kịp chạm vào phía đằng sau ba lô, anh liền chạm vào một thứ nhỏ nhỏ bằng kim loại.

    Đó dường như là một tay nắm cửa?

    Cửa... tay nắm cửa?

    Tuy rằng Tô Tử Mặc không quay đầu lại, nhưng anh ấy thực sự cảm thấy chính mình đang cầm tay nắm cửa của cánh cửa bí ẩn sau lưng anh!

    "Hô —"

    Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi qua đôi tai của Tô Tử Mặc, mái tóc trên má bị thổi lên, cổ cảm thấy ớn lạnh, và ngọn nến gần nhất bọn họ bị thổi tắt.

    Tô Tử Mặc vươn tay phải ra phía sau, anh ta nắm chặt tay năm cửa, cái mà đáng lẽ không nên tồn tại phía sau anh, anh tay còn có chút run rẩy. Rõ ràng là anh vẫn đang chạy trốn hướng về phía trước, nhưng dường như nếu anh kéo mạnh một chút, anh ta có thể mở được cánh cửa bí ẩn của “A Ngư Ngư Ngư"!

    Mọi người, bao gồm cả Tô Tử Mặc, không thể nhìn thấy cánh cửa này. Nó giống như một điểm mù mà con người không thể nhìn thấy. Chỉ khi đứng trước gương hoặc đến quay lưng về phía cửa rồi vươn tay ra phía sau thì mới có thể phát hiện cánh cửa này tồn tại.

    Tô Tử Mặc cảm thấy rằng anh có thể đẩy cánh cửa này bất cứ lúc nào, và thậm chí cảm thấy rằng chừng nào anh ta đẩy cánh cửa, anh ta có thể quay lại luôn cái cửa hàng kỳ lạ có tên là "An Vu Nhất Ngung", và anh hoàn toàn có thể rời khỏi thế giới ác mộng quá mức kíƈɦ ŧɦíƈɦ này!

    "Anh Tô, anh có ổn không?" Có lẽ cô đã chú ý đến Tô Tử Mặc đi chậm lại cùng với một số biểu cảm kỳ lạ của Tô Tử Mặc, Tề Tiểu Mẫn đi chậm lại rồi quay đầu nhìn xem, trên mặt cô thể hiện rõ sự lo lắng.

    Ngay khi Tô Tiểu Mẫn quay đầu lại, Tô Tử Mặc phát hiện tay nắm cửa, cái mà anh đang nắm lấy đột ngột biến mất.

    Cái tay nắm cửa làm lòng người yên tâm đột nhiên biến mất không thấy.

    Tô Tử Mặc sững sờ, anh cảm thấy rằng để cái cửa và tay nắm cửa sẽ biến mất nếu có người nhìn và chỉ khi không có ai chú ý đến thì anh mới có thể chạm đến cái cửa và tay nắm cửa!

    Ngay cả Tô Tử Mặc cũng chỉ có thể phát hiện ra cánh cửa với sự trợ giúp của gương. Nếu không phải vì ngay từ đầu anh ta đã chạy ở cuối cùng đội ngũ, có lẽ Tô Tử Mặc cũng sẽ không phát hiện vươn tay ra phía sau là có thể cầm tay nắm cửa.

    "Không có việc gì." Tô Tử Mặc lại lần nữa cắn răng, lần này anh cố tình giữ tốc độ của mình chạy ở cuối cùng đội ngũ.

    Tô Tử Mặc còn chưa tính đến cần làm gì vào tiếp theo, anh ta đột nhiên nghe thấy một tiếng thét từ bên cạnh —

    "Ahhhh! Chân tôi!"

    Ngẩng đầu nhìn lại, Tô Tử Mặc cùng với những người rèn luyện rất ngạc nhiên khi thấy Hàn Lăng, người đã bị trẹo một chân, bây giờ lại té ngã rồi bị trẹo cái chân còn lại!

    Mặc dù Hàn Lăng phía trước đều cố gắng nhịn đau, nhưng lần này bị ngã khiến cô đau đớn không thể đứng dậy được.

    Điều tuyệt vọng hơn nữa là những ngọn nến trong hành lang phía sau bọn họ đang bị thổi tắt rất nhanh!

    "Hô —"

    Bóng tối đến nhanh như một cơn lốc.

    "Phía trước có ánh sáng!" Trịnh Minh đã chạy rất ra kêu lên một tiếng, thanh âm mơ hồ vang lên trong hành lang, "Là phòng trú ẩn thứ hai!"

    Trịnh Minh có lẽ không biết những gì đã xảy ra với những người phía sau, nhưng ông đã truyền cho mọi người một tin tức tốt.

    Nếu Hàn Lăng không bị ngã xuống, không bị đau cả hai chân thì……

    "Hàn Lăng bị trẹo chân một lần nữa!" Tề Tiểu Mẫn cao giọng nói một câu.

    "... Đừng quan tâm đến cô ấy, nhanh chóng vào phòng trú ẩn! Từ bỏ cô ấy!"

    Tô Tử Mặc đang chạy ở cuối đội ngũ, đã chạy đến gần Hàn Lăng đang bị ngã trên mặt đất, ngay lập tức anh nhận thấy có một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy mắt cá chân của mình khiến anh không thể tiếp tục di chuyển.

    Cúi đầu nhìn lại, Tô Tử Mặc nhìn thấy Hàn Lăng, khuôn mặt trang điểm cô ta đã bị nhòe, cô khóc lóc nhìn anh, giữ chặt mắt cá chân anh và sự đau khổ cầu xin: "Giúp tôi, làm ơn giúp tôi!"

    Tô Tử Mặc đã nhận được nền giáo dục tiên tiến từ lúc rất nhỏ ở gia tộc họ Tô. Từ tiềm thức của anh, trong hoàn cảnh này, anh không cho phép mình đá ra Hàn Lăng.

    Cầm lấy cánh tay của Hàn Lăng với tốc độ nhanh nhất, Tô Tử Mặc nhanh chóng sử dụng tất cả sức lực của mình giúp Hàn Lăng đứng dậy một lần nữa.

    Hàn Lăng sau khi đứng dậy một lần nữa, đặt tất cả trọng lượng của cơ thể vào Tô Tử Mặc. Gió lạnh thổi qua hai người họ, gió càng ngày càng mạnh, càng lúc càng lớn, ánh nến ở hai bên của hành lang lập lò như muốn cảnh báo bọn họ rằng bóng tối đang tiến đến rất gần.

    Cũng ngay tại lúc này……

    Hàn Lăng đang đứng một chân bất ngờ đẩy Tô Tử Mặc, người đang thật sự rất mệt mỏi, theo hướng bóng tối đang đến!

    Mặc dù bản thân Hàn Lăng cũng bởi vì đẩy mạnh quá mức mà thân thể cũng hơi hướng về phía sau, nhưng cô ta đã thành công đẩy Tô Tử Mặc vào bóng tối ở phía sau!

    Người phụ nữ này có lẽ biết rằng nếu cô ta không kịp thời đẩy ra "tế phẩm", cô sẽ bởi vì bị trẹo chân mà không thể chạy mà trở thành một cái tiếp theo “tế phẩm”!

    "Cảm ơn, cầu xin bạn …... giúp tôi cuối cùng một lần nữa!"
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 6-1


    Khoảnh khắc bị bóng tối "nuốt chửng", Tô Tử Mặc chợt hiểu ra.

    Khi anh không muốn gây tổn thương đến tính mạng của người khác, nhưng những người xa lạ khác mà anh ta gặp có lẽ nghĩ ngược lại.

    Hơn nữa, anh đang ở trong một không gian biến dị có tên là “thế giới Ác mộng”, chứ không phải ở thế giới trước khi trở thành “kẻ ngốc”, có những ngày cấp ba chẳng cần lo lắng bất cứ điều gì ngoại trừ việc học cả.

    Nếu không phải vì hoàn cảnh đặc biệt của Tô Tử Mặc, có lẽ anh sẽ không sống quá được một giờ trong cái gọi là "thế giới Ác mộng" này.

    "Ai…..." Bỏ qua những cảm xúc tiêu cực, Tô Tử Mặc duỗi tay phải ra phía sau nắm chặt, bởi vì không có ai nhìn nên tay nắm cửa lại một lần nữa xuất hiện trong bóng tối. Vừa thở phào nhẹ nhõm, Tô Tử Mặc đột nhiên cảm thấy môi trường xung quanh mình có chút kỳ lạ.

    Trong tưởng tượng của Tô Tử Mặc, bóng tối đang săn đuổi những người rèn luyện giống như lệ quỷ, chỉ cần bị bóng tối bắt được, sẽ bị nuốt chửng vào bụng của bóng ma, bị trực tiếp ăn luôn!

    Nhưng thật sự không phải vậy, anh đang ở một hoàn cảnh cũng không coi là xa lạ, ngược lại chỉ cần những ngọn nến ở hai bên hành lang không tắt, anh thậm chí có thể nhìn thấy những ngọn nến được thắp sáng trên hành lang đang ánh lên màu đỏ.

    Anh có thể thấy người nam sinh mập mạp vừa la hét vừa chạy như điên.

    Anh còn có thể nhìn thấy Hàn Linh bị té ngã xuống đất nhưng vẫn cố đứng dậy chạy trốn.

    Tô Tử Mặc có thể nhìn thấy họ, nhưng những người bên ngoài dường như không thể nhìn thấy anh, nếu không thì cái nắm cửa mà Tô Tử Mặc đang cầm có thể biến mất một lần nữa.

    Nhưng Trịnh Minh nói đúng, bóng tối dường như đã dừng lại bởi vì đã “nuốt chửng” Tô Tử Mặc, những ngọn nến còn lại trên hành lang cũng không bị thổi tắt, tạo cơ hội cho những người còn lại tiếp tục chạy trốn.

    Mặc dù Tô Tử Mặc vì bọn họ tranh thủ chỉ được một ít thời gian, nhưng cũng đủ để Hàn Lăng và những người khác trốn vào cái phòng trú ẩn mới mà Trịnh Minh vừa tìm thấy ở phía trước không xa!

    Kế hoạch của Hàn Lăng có thể nói là thành công.

    Nhưng... còn ma quỷ ở chỗ nào?

    Không biết có phải là do tác dụng của cặp kính trên mắt không, khi Tô Tử Mặc ở trong bóng tối vài giây, dường như anh mơ hồ có thể nhìn thấy thứ gì đó trong bóng tối.

    Anh có thể nhìn thấy chân nến trong bóng tối, và anh có thể nhìn thấy rất nhiều loại gương treo trên tường.

    Ngay từ đầu, Tô Tử Mặc đã nghi ngờ rằng tại sao lại có rất nhiều gương treo ở hành lang của khách sạn?

    Khi ánh mắt của Tô Tử Mặc quét qua một tấm gương ở bên cạnh mình, đồng tử của anh ngay lập tức co lại, lộ ra một biểu cảm khó tin.

    Anh thấy cái gì?

    Anh nhìn thấy một người phụ nữ tóc dài mặc váy đỏ đang cúi đầu trong gương! Anh nhìn thấy dòng máu đỏ sẫm đáng sợ chảy dài xuống cổ của "người phụ nữ”, trên vai và cánh tay của "người đó" dính đầy máu, ngay cả Tô Tử Mặc cũng không thể chắc chắn rằng chiếc váy màu đỏ là màu nguyên bản của nó hay chính là bị máu nhuỗm đỏ……

    Rõ ràng đó không phải là một con người, mà là một con quỷ!

    Càng đáng sợ hơn nữa là Tô Tử Mặc nhìn ma nữ mặc đồ đỏ biến mất khỏi tấm gương trước mặt, thay vào đó lại xuất hiện trong một tấm gương khác, rất gần ranh giới giữa bóng tối và hành lang! Ma nữ kia nghiêng người trong gương, cúi đầu và thổi tắt ngọn nến vốn được thắp sáng bên cạnh chiếc gương.

    Tô Tử Mặc có thể nghe thấy tiếng gió thổi quen thuộc khi ma nữ thổi tắt ngọn nến.

    Một ngọn nến lại bị thổi tắt, và bóng tối trong hành lang càng ngày càng kéo đến gần hơn.

    Ánh nết tắt, ma quỷ ở!

    Hóa ra... Ma quỷ trong thế giới Ác mộng này chưa bao giờ ẩn trong bóng tối, mà là ẩn giấu trong những tấm gương, cái mà đáng lẽ không nên xuất hiện ở hành lang khách sạn…...

    Đây mới là sự thật của thế giới Ác mộng này.

    "Bóng tối, bóng tối lại tới gần rồi! Vì sao lại không hiệu quả!" Hàn Linh phát ra thanh âm cuồng loạn từ hành lang bên ngoài bóng tối truyền đến, rõ ràng bóng tối đã “nuốt chửng” Tô Tử Mặc, hiện tại lại che mắt cá chân của cô.

    Lúc đầu, Tô Tử Mặc cũng nghĩ rằng ma nữ trong gương sẽ không tấn công mình, thậm chí còn cho rằng đây là một năng lực khác của “An Vu Nhất Ngung” cho mình. Nhưng khi Tô Tử Mặc vô tình cùng ma nữ đang ngẩng đầu trong gương đối diện nhau, âm thanh bén nhọn, gào thét chói tai và đứt quãng của ma nữ đột nhiên vang lên trong bóng tối, sau đó mái tóc đen của ma nữ tuôn ra như "thác nước", lao ra gương và tấn công Tô Tử Mặc mà không do dự!

    Tuy rằng Tô Tử Mặc có thể nhìn một ít đồ vật trong bóng tối, nhưng Tô Tử Mặc lại không thể né tránh được mái tóc đen như tảo của ma nữ trong bóng tối, do đó thời gian để cho anh trốn thoát không còn nhiều lắm.

    May mắn thay, ánh mắt của ma nữ không làm cho tay nắm cửa mà Tô Tử Mặc đang nắm chặt biến mất.

    "Tô Tử Mặc!"

    Ngay khi Tô Tử Mặc đẩy cánh cửa phía sau anh ra, một bóng người bất ngờ quay lại từ hành lang bên ngoài, thậm chí còn xé đứt chân đèn kim loại trên tường, cầm ngọn nến đỏ rực lao vào ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng.

    Dáng người kia cũng không dám tiến sâu vào bóng tối, nhưng việc cô chủ động quay đầu quay cầm ngọn nến tìm người rèn luyện mới cũng đủ khiến người ta nhìn vào phải thán phục.

    "Tô Tử Mặc, nắm lấy tay tôi!"

    Ánh nến yếu ớt đến nỗi người xông vào không tìm thấy người mình muốn tìm trong bóng tối.

    Tô Tử Mặc có thể nhìn thấy Tề Tiểu Mẫn đứng cách đó anh khoảng một mét cùng với ngọn nến, nhưng theo ánh nến, anh cũng nhìn thấy sợi tóc của con ma đang tấn Tề Tiểu Mẫn.

    “Chạy đi, ma nữ đang hướng về phía cô.” Tô Tử Mặc cảm ơn Tề Tiểu Tô đã giúp anh lần cuối, vì vậy ngay lúc lui vào cánh cửa phía sau của cửa hàng, anh lớn tiếng đưa ra nhắc nhở chính xác nhất mà anh có thể nghĩ ra, “Ma nữ trốn ở trong gương, hãy tìm chỗ trốn mà không có gương! "

    Phòng vệ sinh của phòng khách rõ ràng có sự bố trí hiện đại, nhưng cửa sổ bằng kính của phòng khách đã trở thành một bức tường trắng, cũng không có thiết bị có thể phản chiếu như TV. Bây giờ nghĩ lại, điều này thật kỳ lạ giống như một hành lang đầy gương. Tô Tử Mặc cảm thấy rằng đây có lẽ chính là gợi ý sinh tồn mà thế giới Ác mộng đã cho bọn họ ngay từ đầu.

    Anh ta không muốn cứu Hàn Lăng, nhưng đây là những thứ anh ta nghĩ đến để có thể cứu được cô gái, người đã nỗ lực để giữ cho tất cả người rèn luyện sống sót.
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 6-2


    Đáng tiếc, Tô Tử Mặc chỉ có thể làm được nhiều như vậy, anh cảm nhận được nếu bản thân mình không đi vào trong cửa thì anh sẽ phải chết dưới sự tấn công của nữ quỷ kia.

    Lúc này Tô Tử Mặc đã lùi vào trong cửa hàng, không thể nhìn rõ vẻ mặt của Tề Tiểu Mẫn, nhưng có thể thấy được ánh nến trong tay Tề Tiểu Mẫn đang bay với một tốc độ rất nhanh, điều này cũng khiến Tô Tử Mặc cảm thấy nhẹ nhõm.

    Điều khiến Tô Tử Mặc yên tâm hơn cả chính là khoảnh khắc lùi lại bước vào trong cửa, anh một lần nữa trở lại cửa hàng, nơi tuy sáng ngời nhưng yên lặng, gọi là "An Vu Nhất Ngung". Tô Tử Mặc lùi lại vài bước, cuối cùng nhìn rõ cánh cửa nửa trong suốt màu trắng mờ ảo luôn theo sát phía sau anh, cùng với phía sau cánh cửa là bóng tối vô bờ.

    Trong giây tiếp theo, mái tóc của nữ quỷ kia đột nhiên lao vào trong cửa, khiến Tô Tử Mặc vốn tưởng rằng mình đã an toàn hoàn toàn bất ngờ.

    Sau đó, Tô Tử Mặc nhìn thấy mái tóc của nữ quỷ rời khỏi cánh cửa nhanh như thủy triều, như thể nữ quỷ kia cảm nhận được điều gì đó rất khủng khϊếp, và cửa hông trông rất bình thường màu trắng mờ cũng tự động đóng lại bằng một tiếng "bang".

    Trước khi cửa đóng lại, Tô Tử Mặc mơ hồ nghe thấy một tiếng hét lên, giống như là âm thanh của Hàn Lăng.

    “Tôi về rồi.” Ngay khi cửa đã hoàn toàn đóng lại, Tô Tử Mặc đỡ vào quầy hàng cách anh không xa, ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo của An Vu Nhất Ngung, nhìn xung quanh, nhìn ánh đèn trên đầu, nhìn mọi thứ, dường như quay lại như lúc ban đầu.

    Trong tích tắc, Tô Tử Mặc liền tạm biệt những tiếng la hét, ồn ào vốn thuộc về những người rèn luyện khác, đồng thời cũng tạm biệt không gian đỏ sẫm, lầy lội, ẩm ướt và khó chịu. Anh chỉ cần đứng trong "An Vu Nhất Ngung", nơi sạch sẽ, sáng sủa, mới đầu nhìn cửa hàng có vẻ bình thường, nhưng lại khiến Tô Tử Mặc có thể ngửi được không khí trong lành.

    Điều duy nhất khác so với lúc anh tiến vào thế giới Ác mộng là có nhiều “hàng hóa” hơn trong chiếc túi mà anh ta đang mang theo từ thế giới Ác mộng đó.

    Cụ thể, những thứ được gọi là "hàng hóa" chính là một vài bộ đồ vệ sinh cá nhân, một vài cuộn khăn giấy và một chiếc bình hoa màu trắng không có bất kỳ tính năng nào.

    Khi lấy những thứ này ra khỏi túi, Tô Tử Mặc hít một hơi thật sâu và bắt đầu ngẫm nghĩ về những gì mình vừa gặp phải và anh cũng cơ bản biết cách sử dụng cánh cửa sau lưng.

    Thứ nhất, cánh cửa luôn ở phía sau anh ta và không bao giờ rời đi.

    Thứ hai, không ai có thể nhìn thấy cánh cửa ngoại trừ Tô Tử Mặc.

    Thứ ba, tay nắm cửa có thể cầm được bằng cách đưa tay về phía sau, nhưng nó sẽ biến mất khi những người sống khác đang nhìn.

    Thứ tư, cần đi lùi lại về phía sau mới có thể đi vào cánh cửa đã mở ở phía sau lưng.

    Sau khi tổng kết lại, Tô Tử Mặc biết rất rõ việc sử dụng cửa không phải là vạn năng, xét cho cùng, cánh cửa chỉ xuất hiện khi không có ai khác nhìn lại.

    Nếu lần sau, ở trước mặt mọi người, anh bị người đẩy đến trước nữ quỷ thì sao?

    Nghĩ đến khả năng như vậy, Tô Tử Mặc thở dài và tự nhủ rằng những người mà anh gặp trong thế giới Ác mộng không được coi là đồng đội!

    Nếu thực sự muốn bước vào thế giới Ác mộng một lần nữa, cần đặt mình vào vị trí kín đáo, không bị ai chú ý là tốt nhất. Rốt cuộc, ưu điểm lớn nhất của Tô Tử Mặc chính là anh không cần phải hoàn thành các nhiệm vụ như những người rèn luyện, anh chỉ cần lặng lẽ nhập hàng hóa là được rồi.

    Tô Tử Mặc bước đến cái kệ để hàng ở giữa cửa hàng "An Vu Nhất Ngung", bắt đầu cố gắng xếp từng thứ từ ba lô lên kệ để hàng.

    Khi cái túi đầu tiên nhìn rất bình thường gồm cuộn giấy và bộ vệ sinh cá nhân mang thương hiệu Ác mộng, được đưa lên kệ, Tô Tử Mặc phát hiện "cột giá bán" nằm ở phía trước cuộn giấy có dòng chữ và giá tự động xuất hiện ——

    [Giấy cuộn cao cấp thương hiệu Ác mộng]

    [Giá: 1 nguyên]

    [Bộ đồ sáu món tắm rửa của thương hiệu Ác mộng]

    [Giá: 6 nguyên]

    Những mặt hàng này thực sự được bán như bình thường.

    Sau khi đặt chiếc bình hoa màu trắng lên kệ, Tô Tử Mặc thử đi về phía cửa trước và cửa sau, cái mà mãi không mở được, nhưng hai cánh cửa này không thể mở ra trước đó vì thiếu năng lượng hoạt động, bây giờ cũng không thể mở được!

    Hệ thống thông minh A Ngư Ngư Ngư đã nói với Tô Tử Mặc rằng hệ thống đình công do thiếu năng lượng, nhưng ngay cả khi không có hệ thống thông minh thông báo, Tô Tử Mặc có thể đoán được lý do tại sao anh ấy không thể rời khỏi cửa hàng.

    Chắc chắn là do năng lượng hoạt động không đủ đúng không?

    “Còn ít sản phẩm quá.” Nhìn mấy cái kệ vẫn trống không, Tô Tử Mặc tháo kính ra lau, sau đó thở dài.

    Ngoài mong muốn dựa vào A Ngư Ngư Ngư để tăng tuổi thọ, thì mong muốn rời khỏi A Ngư Ngư Ngư và về nhà của Tô Tử Mặc càng mạnh mẽ không kém.

    Vì Tô Tử Mặc rất muốn biết, ai là người đã chăm sóc một "kẻ ngốc" vô dụng trong suốt 4 năm.

    Phải chăng là người bố của anh, người bị tước bỏ quyền thừa kế của gia tộc họ Tô, cưới 4 đời vợ, thay đổi rất nhiều tình nhân, sinh nhiều đứa con gái ngoài giá thú, nhưng chỉ có một đứa con trai ruột là anh?

    Hay chính ông nội của Tô Tử Mặc, người mà trước khi anh xảy ra tai nạn xe cộ đã nằm liệt giường bởi vì bệnh tật?

    Bởi vì mỗi khi thức dậy sau giấc ngủ "của mình", Tô Tử Mặc đều ở trong một biệt thự khác nhau để tĩnh dưỡng, xung quanh không chỉ có điều kiện sống tốt mà còn có rất nhiều người chăm sóc tốt, nên anh luôn cảm thấy hoang mang trước vấn đề này.

    Đứng trước hai cái đáp án, Tô Tử Mặc vẫn luôn ưu tiên cái đáp án phía sau. Nhưng điều này có nghĩa là bản thân anh được ông nội chăm sóc suốt bốn năm sao, người vốn trước đó đang nằm liệt giường?

    Còn hiện tại thì như thế nào?

    Liệu sự biến mất đột ngột của anh có khiến ông nội vội vàng tìm kiếm?

    Nghĩ đến cảnh tượng như vậy, Tô Tử Mặc càng muốn rời khỏi A Ngư Ngư Ngư!

    Nếu anh không thể rời đi vì không có đủ hàng hóa, thì……

    Đôi mắt Tô Tử Mặc tự nhiên mà rơi vào cửa hông mờ sương trắng vừa mới đóng lại.

    Nếu hàng không đủ, anh liền đến thế giới Ác mộng một lần nữa!
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 7-1


    Đi vào thế giới Ác mộng một lần nữa không phải là việc nói đi thì đi.

    Tuy chỉ nghe hệ thống hướng dẫn thông minh "A Vu Nhất Ngung" nói một lần, nhưng Tô Tử Mặc nhớ rõ sau khi rời khỏi thế giới Ác mộng, phải mất ít nhất 48 giờ mới có thể lại lần nữa đi vào thế giới Ác mộng, cho nên cửa hông vừa mới đóng lại thì bây giờ là không thể mở ra được.

    Ngoài ra, cửa trước và cửa sau của cửa hàng không thể mở ra được nên Tô Tử Mặc phải ở lại cửa hàng trong suốt 48 giờ.

    “Nếu cửa hàng tên là “An Vu Nhất Ngung”, thì hệ thống gọi là “A Ngư Ngư Ngư” đi. Tô Tử Mặc lẩm bẩm một mình, xem ra việc ở lại trong cửa hàng đủ 48 giờ vừa đơn điệu lại tẻ nhạt cũng không khiến anh lo lắng.

    Tuy nghe nghe có vẻ có chút khó khăn nhưng đối với Tô Tử Mặc, người một giấc ngủ dài mấy tháng trong suốt bốn năm qua, điều này không quá khó khăn. Hơn nữa xem xét tình hình hiện tại, không có cách nào khác tốt hơn và nhanh hơn để rời khỏi cửa hàng.

    Sau khi nhìn hết cửa hàng, Tô Tử Mặc đặt chiếc túi leo núi trống lên quầy, ngồi xuống sau quầy và nhìn vào chiếc máy tính cũ để bàn vẫn còn đang được mở ra.

    Tô Tử Mặc đã trải qua khoảng 1 tiếng đồng hồ trong thế giới Ác mộng vừa rồi. Máy tính này dường như lúc nào cũng bật. Phần mềm quản lý cửa hàng có nền đen và chữ trắng ở trên màn hình máy tính màu xanh lam cũng luôn được mở ra. Chẳng qua là nội dung hơi khác so với lúc trước mà Tô Tử Mặc nhìn thấy.

    [Cửa hàng: An Vu Nhất Ngung (A Ngư Ngư Ngư)]

    [Chủ cửa hàng: Tô Tử Mặc]

    [Tuổi thọ còn lại: 365 ngày]

    [Sức chứa của kệ để hàng số 1 (không có sao): 6/50]

    [Sức chứa của kệ để hàng số 2 (một sao): 0/20]

    Đây là tất cả thông tin mà Tô Tử Mặc thu được từ máy tính. Hai hàng thông tin về các kệ để hàng dường như đã xuất hiện sau khi anh trở về từ thế giới Ác mộng, hơn nữa chúng lần lượt tương ứng với hai cái kệ để hàng màu trắng duy nhất trong cửa hàng "An Vu Nhất Ngung”.

    Cái kệ để hàng mà Tô Tử Mặc đặt hàng vừa rồi chắc là cái "kệ để hàng số 1" được nhắc đến trong phần mềm, trong phần chú thích dù là bộ tắm rửa sáu món hay những cuộn giấy và chiếc bình hoa đều có ba chữ "không có sao”, và số lượng cũng được thống kế chính xác trong phần mềm.

    Trước khi xảy ra tai nạn, Tô Tử Mặc cũng đã từng tiếp xúc với một số trò chơi trực tuyến nổi tiếng với các bạn cùng lớp, nên khi nhìn thấy "không có sao" và "một sao", cho dù không có lời giải thích từ A Ngư Ngư Ngư, anh cũng có thể mơ hồ hiểu được phần nào về ngôi sao đại diện cho cái gì.

    Khi không có việc gì để làm, Tô Tử Mặc tìm kiếm xem có thứ gì ở cửa hàng thêm vài lần nữa.

    Cho đến khi sắp biết được số lượng bụi trong cửa hàng là bao nhiêu, những thứ Tô Tử Mặc mới tìm thấy chỉ là một cuốn sách được đặt ở dưới cùng của kệ số 1, sách gần như giống hệt nhau, giấy mỏng và không đẹp lắm.

    Sách bài tập không nằm ở bên cạnh không giống các sản phẩm trước đó, bởi vì nó không có nhãn mác gì hết, bản thân cuốn sách bài tập ccó vẻ hơi cũ và có dấu vết của các góc gấp, như thể nó đã được sử dụng bởi ai đó, có lẽ đây là lý do tại sao nó không được phân loại như một hàng hóa trên kệ.

    Nhưng điều kỳ lạ nhất là khi mở sách bài tập ra, Tô Tử Mặc phát hiện không có một chữ nào trên những trang giấy đã cũ và ố vàng.

    Là chỗ trống.

    Sau khi nhìn chằm chằm vào cuốn vở bài tập cũ một lúc lâu, Tô Tử Mặc chợt nhớ ra chuyện đã xảy ra khi còn học cấp 3. Khi đó, trường cấp 3 mà anh theo học không được phép mang bất cứ thiết bị điện tử nào vào trường, dù học sinh có gia thế lớn như thế nào cũng không thể trái với nội quy này.

    Khi học sinh cảm thấy nhàm chán, kể cả chỉ có một cuốn sách trắng cũng cũng là niềm vui.

    Tô Tử Mặc nhớ rõ trước đây anh đã tìm thấy cái bút bi kim loại ở quầy, anh thuận tay ném nó vào ngăn bên của túi leo núi. Vì vậy, tranh thủ khi chưa buồn ngủ, Tô Tử Mặc lấy cây bút ký trên tay, ghi lại một số chuyện mà anh đã trải qua trong thế giới Ác mộng trước đó.

    Mặc dù đã khá chắc chắn về khả năng ghi nhớ của mình nhưng Tô Tử Mặc vẫn muốn ghi lại một số điều mà mình cần phải nhớ.

    Ví dụ, người rèn luyện, điểm Ác mộng, nơi trú ẩn, nội dung nhiệm vụ và đồng hồ đếm ngược thời gian được khắc bằng máu trên cánh tay trái và phải của người thử nghiệm. Bởi vì Tô Tử Mặc không có những thứ này do vậy anh phải ghi nhớ chúng thật tốt, miễn cho khi giao tiếp với những người rèn luyện khác bị bại lộ.

    Một ví dụ khác…… như "Đừng tin tưởng vào người rèn luyện" là dùng kinh nghiệm để tự soi xét lại bản thân.

    Chiếc ghế dựa duy nhất trong cửa hàng tuy ngồi không thoải mái, nhưng ít nhất lưng có thể được điều tiết đỡ mệt mỏi. Tô Tử Mặc nằm trên ghế và nhắm mắt một lúc, anh ấy nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, thực ra anh ấy thực sự rất mệt mỏi.

    Thân thể này đang ở độ tuổi đôi mươi cùng với một cái tinh thần còn non nớt hơn thể xác thực sự đã phải chịu đựng quá nhiều và trải qua quá nhiều thứ, mà lẽ ra cậu không nên chịu đựng và cũng không nên trải qua. Tuy rằng anh không nói nhưng anh thực sự cần ngủ đủ ngay bây giờ.

    Sau bốn mươi tám tiếng đồng hồ chờ đợi "An Vu Nhất Ngung", khuôn mặt vô cảm của Tô Tử Mặc cuối cùng cũng lộ ra một chút cảm xúc chờ đợi, mong muốn, anh lại cầm túi đồ leo núi lên, điều chỉnh lại cặp kính, rồi đặt cuốn sách bài tập và chiếc bút bi có vẻ nặng đến kỳ lạ rồi nhét vào túi bên của túi leo núi, hít một hơi thật sâu trước khi bước đến cửa hông.

    Ngoài việc rất đói, Tô Tử Mặc chỉ muốn nhập hàng hóa ở thế giới Ác mộng tiếp theo, sau đó rời khỏi "An Vu Nhất Ngung" càng sớm càng tốt và trở về thế giới ban đầu.

    Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng và chuẩn bị tinh thần, Tô Tử Mặc đứng bên cửa hông có kính mờ khung trắng, chọn "Thế giới Ác mộng 001" trên màn hình hiển thị nhỏ bên cạnh cửa, sau đó nắm chắc lấy cái tay nắm cửa quen thuộc nào đó.

    Lạnh lẽo cảm xúc làm Tô Tử Mặc sảng khoái, anh liền đẩy ra cửa hông một cách nhẹ nhàng, và những gì hiện ra trước mặt anh là bóng tối vô tận.

    Tô Tử Mặc biết rằng chỉ cần anh vượt qua bóng tối đó, anh có thể đi đến thế giới Ác mộng một lần nữa.
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 7-2


    Nếu lời nói của Tề Tiểu Mẫn và Trịnh Minh là đúng, thế giới Ác mộng mà mỗi lần bọn họ trải qua sẽ hoàn toàn khác. Không ai biết thế giới Ác mộng kế tiếp mà họ sẽ trải qua sẽ như thế nào, có lẽ là những hòn đảo trên biển, có lẽ là những khách sạn bỏ hoang có ma quỷ, cũng có lẽ là những trường bị bỏ hoang có tiếng bước chân vào ban đêm, có lẽ đó là một bệnh viện đầy máu …

    Nhìn vào bóng tối trước mặt, Tô Tử Mặc giống như nhìn vào hộp Pandora, cái hộp không thể biết trước kết quả nếu không mở nó ra.

    Sau đó, anh bước vào.

    Cảm giác bị bóng tối bao phủ ngay lập tức khiến Tô Tử Mặc hoảng hốt một chút. Sau khi ánh sáng trước mặt anh trở lại bình thường, anh thấy rằng mình đang ở trong một cái thang máy trông rất bình thường, hơn nữa ở đây không có ai khác ngoài anh cả!

    Phải biết rằng, cái thế giới Ác mộng mà Tô Tử Mặc tham gia lần trước, khi anh xuất hiện thì đã có vài người đứng bên cạnh rồi.

    Bởi vì không gian của thang máy khá rộng và trống trải, Tô Tử Mặc liếc mắt một chút liền nhìn thấy có một chiếc ô dài màu đen nằm ở góc của thang máy.

    Đây là một chiếc ô dài, có vẻ được làm rất tinh vi. Vải được sử dụng làm bề mặt ô che màu đen rất mềm mại. Dây buộc ô có gắn một cái nút được chạm khắc tinh xảo và rất chi tiết.

    Ngoài ra, tay cầm của chiếc ô cũng có màu bạc, nó cũng được chạm khắc nông với những hoa văn không biết tên, nhìn nó không giống như một chiếc ô, mà nó càng giống như là một cây gậy chống của nhà giàu.

    Nhưng nó thực sự là một chiếc ô, hơn nữa điều thu hút Tô Tử Mặc không phải là sự tinh xảo của cái ô mà là những ghi chú kỳ lạ anh nhìn thấy qua cặp kính trên trên mũi.

    [Ô che mưa màu đen (???)]

    [Giá:??? ]

    [Miêu tả:??? ]

    Tô Tử Mặc không biết dấu chấm hỏi trên màn hình có ý gì và không biết tại sao chiếc ô này lại xuất hiện ở đây, nhưng anh biết rằng anh nên mang chiếc ô này từ thế giới Ác mộng đi ra, nếu không anh có thể ở một ngày trong tương lai hối hận.

    Ngay khi anh cầm chiếc ô trong tay, anh cảm thấy chiếc ô có chút bất đồng với vẻ bề ngoài của nó, thang máy “đinh” một tiếng liền mở ra. Tô Tử Mặc quan sát trong vài giây, rồi bước ra khỏi thang máy mà không chút do dự, ngay sau đó xuất hiện trước mặt anh là một hành lang kỳ lạ.

    May mắn thay, lần này Tô Tử Mặc tiến vào không phải ở trong một khách sạn cũ nát đầy ánh nến tối tăm, mà xuất hiện trong một tòa nhà văn phòng nơi có trang trí và thiết bị dường như rất hiện đại, hành lang có ánh đèn sáng tỏ, cùng với cây xanh xen lẫn trong cửa kính làm cho thế giới này không giống thế giới Ác mộng lắm.

    Điều khiến Tô Tử Mặc kinh ngạc nhất là trên toàn bộ hành lang chỉ có duy nhất một người chính là anh ta, liền nửa cái người rèn luyện đều không có!

    "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây không phải là thế giới Ác mộng sao?” Tô Tử Mặc đeo túi leo núi, trông anh thoạt nhìn như vừa mới tham gia đội leo núi vậy nhưng lại cùng các đồng đội chia tay ở trong văn phòng!

    Theo bản năng, anh duỗi tay ra phía sau, rồi nắm lấy cái tay nắm cửa quen thuộc, Tô Tử Mặc đem những người rèn luyện và thế giới Ác mộng đầu tiên vứt sang một bên, theo anh so với những điều này thì việc nhập hàng hóa càng quan trọng hơn.

    Nếu không có người rèn luyện thì quá trình nhập hàng có vẻ sẽ thuận lợi hơn chút.

    "Đây là... Học viện huấn luyện? Viện giáo dục?"

    Sau khi đi bộ dọc theo hành lang một lúc, Tô Tử Mặc đã tìm thấy dòng chữ "Học viện huấn luyện Đức Nhã" được ấn chìm vào lớp tường kính pha lê. Ngoại trừ quầy lễ tân ở gần thang máy của học viện huấn luyện, cả hai bên của hành lang đều là các lớp học lớn được phân chia bằng các bức tường kính, ở cửa đều treo các biển hiệu để phân chia lớp học.

    Nhìn qua anh liền thấy được lớp luyện nói, lớp luyện viết, lớp học nghệ thuật và lớp học khiêu vũ. Tô Tử Mặc thử mở cửa kính của lớp học nghệ thuật ngay bên cạnh anh ta, nhưng anh phát hiện ra cửa này đã bị khóa chặt, không thể mở ra được.

    Tuy nhiên, ngay cả như vậy, Tô Tử Mặc đã tìm thấy rất nhiều thứ có thể được sử dụng như một loại hàng hóa tại quầy lễ tân của học viện huấn luyện, chẳng hạn như một vài hộp đựng kẹp giấy, mấy quyển số tay mới tinh, trong ngăn kéo có bút bi chưa sử dụng, trong ngăn tủ có một ít giấy rút…... Tất cả những thứ này được sản xuất bởi "thương hiệu Ác mộng".

    Bởi vì nó được sản xuất bởi "thương hiệu Ác mộng" cho nên Tô Tử Mặc mới có thể nhận ra nó. Những thứ còn lại... Ngay cả khi Tô Tử Mặc cực kỳ đói bụng, anh cũng không chạm vào bất kỳ đồ ăn vặt nào trong ngăn kéo cả.

    Đeo lại ba lô, Tô Tử Mặc đi sâu vào hành lang trước mặt.

    Lúc anh càn quét đồ vật ở quầy lễ tân, anh dường như nghe thấy có rất nhiều tiếng động từ cuối hành lang truyền đến.
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 8-1


    Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 8-2


    Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 9-1


    Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 9-2


    Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
     
    Mở Cửa Hàng Trong Thế Giới Ác Mộng
    Chương 10


    Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
     
    Back
    Top Bottom