Cập nhật mới

Khác Minh - Kẻ phối giống bất đắc dĩ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397553407-256-k925770.jpg

Minh - Kẻ Phối Giống Bất Đắc Dĩ
Tác giả: Bebotlonto
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

x heo nái
Nặng
---
Ủng hộ tác giả 1 lý trà sữa qua
STK ViettelPay (MB BANK)
9704229208647755679
* Ai cần viết truyện theo yêu cầu thì ib mình qua link Facebook: https://www.facebook.com/share/1BiawJHvqp/



animal​
 
Minh - Kẻ Phối Giống Bất Đắc Dĩ
Bóng Tối Trong Ánh Đèn Sân Khấu: Khởi Đầu Cơn Ác Mộng Của Minh


Minh là hình mẫu lý tưởng của mọi chàng trai tại phòng gym X: cao ráo, gương mặt góc cạnh nam tính, và đặc biệt là thân hình sáu múi rắn chắc được rèn luyện tỉ mỉ.

Anh là huấn luyện viên cá nhân (PT) nổi tiếng nhất nhì Sài Thành, luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ từ các học viên nam lẫn nữ.

Cuộc sống của Minh dường như hoàn hảo, cho đến một buổi chiều định mệnh trong nhà vệ sinh của phòng gym.

Khoảnh Khắc Riêng Tư Bị Xâm Phạm

Sau một buổi tập cường độ cao và vài ca huấn luyện liên tục, Minh cảm thấy cơ thể rệu rã nhưng cũng đầy hưng phấn.

Anh quyết định vào nhà vệ sinh riêng của huấn luyện viên để thư giãn và giải tỏa căng thẳng.

Phòng vệ sinh sạch sẽ, vắng lặng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách.

Minh khóa trái cửa, bật vòi sen ấm, và bắt đầu tự thưởng cho mình một khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi.

Anh dựa vào tường gạch men lạnh lẽo, nhắm mắt lại, cảm nhận dòng nước ấm xoa dịu cơ bắp.

Khoái cảm từ từ dâng lên khi anh đưa tay xuống, miết nhẹ theo đường viền cơ bụng săn chắc, rồi trượt xuống hạ thân.

Hơi thở anh dần trở nên gấp gáp, từng nhịp vuốt ve đều đặn, chuyên nghiệp.

Anh chìm đắm trong thế giới riêng của mình, hoàn toàn không hề hay biết rằng có một đôi mắt khác đang theo dõi, lạnh lẽo và đầy tính toán.

Bỗng, một tiếng "tách" nhỏ vang lên.

Minh giật mình, vội vàng dừng lại.

Anh mở bừng mắt, nhìn quanh.

Không có ai.

Anh tặc lưỡi, cho rằng đó chỉ là tiếng nước hoặc tiếng ống cống.

Với chút e ngại, anh tiếp tục hành động của mình, cố gắng tìm lại khoảnh khắc khoái lạc đang dang dở.

Anh không biết rằng, tiếng "tách" đó chính là tiếng chụp ảnh từ một thiết bị ẩn, và mọi khoảnh khắc riêng tư nhất của anh đang bị ghi lại.

Cái Bóng Của Lão Lao Công Già

Minh hoàn thành việc của mình, cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Anh lau người, mặc lại quần áo và mở cửa bước ra.

Đúng lúc đó, anh chạm mặt ông Ba – lão lao công già của phòng gym.

Ông Ba là một người đàn ông thấp bé, lưng còng, tóc bạc phơ, thường xuyên lúi húi quét dọn ở các ngóc ngách khuất.

Ông ta có vẻ ngoài hiền lành, ít nói, thường xuyên lảng tránh ánh mắt người khác.

Ông Ba mỉm cười, một nụ cười mà Hoàng chưa từng thấy ở lão trước đây – một nụ cười đầy ẩn ý và có phần quái dị.

Lão Ba liếc nhìn Minh từ đầu đến chân, ánh mắt lão ta nán lại lâu hơn ở vùng hạ thân Minh, rồi lại nhìn lên mặt anh.

Hoàng cảm thấy rờn rợn.

Có điều gì đó không đúng.

"Cháu... cháu về hả Minh?"

Ông Ba hỏi, giọng khàn khàn.

"Dạ, cháu về ạ," Minh trả lời, cố gắng giữ vẻ bình thường, dù cảm giác khó chịu vẫn bám riết.

Ông Ba không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đi vào nhà vệ sinh Minh vừa bước ra.

Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh có cảm giác như mình vừa thoát khỏi một cái nhìn xuyên thấu, một sự dò xét đáng sợ.

Cú Điện Thoại Định Mệnh: Bằng Chứng Bất Ngờ

Vài ngày sau, Minh nhận được một cuộc gọi từ một số lạ.

Anh bắt máy, và một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ đe dọa vang lên, không ai khác chính là giọng của ông Ba.

"Chào cháu, Minh," ông Ba nói, giọng lão ta không còn vẻ hiền lành, nhút nhát nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và quyền lực đáng sợ.

"Chắc cháu đang thắc mắc tại sao ta lại gọi cháu, phải không?"

Minh im lặng, cảm thấy tim mình đập thình thịch.

"Ta đoán cháu đang thắc mắc về cái điện thoại của cháu.

À không, ý ta là về những 'bí mật nhỏ' của cháu trong phòng vệ sinh hôm nọ," ông Ba tiếp tục, giọng lão ta lộ rõ vẻ đắc thắng.

"Ta có một vài 'bức ảnh' và 'đoạn phim' rất thú vị về cháu đấy."

Hoàng cứng người.

Toàn thân anh đổ mồ hôi lạnh.

Những gì anh đã làm trong phòng vệ sinh...

Lão ta đã ghi hình lại?

"Cháu muốn chúng ta gặp nhau không?

Ta có một vài 'đề nghị' nhỏ dành cho cháu," ông Ba nói, giọng lão ta trở nên bệnh hoạn và đầy ám chỉ.

"Đừng lo, cháu sẽ rất 'thích' những 'trò chơi' mới của ta thôi.

Nếu không... những 'bí mật' này sẽ không còn là bí mật nữa đâu."

Minh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực.

Cuộc sống hoàn hảo của anh đã sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

Giờ đây, anh đang nằm trong tay một lão già lao công bí ẩn, người đang nắm giữ bằng chứng có thể hủy hoại toàn bộ sự nghiệp và danh tiếng của anh.

Cơn ác mộng của Minh đã chính thức bắt đầu.
 
Minh - Kẻ Phối Giống Bất Đắc Dĩ
Thỏa Thuận Với Quỷ Dữ: Bước Chân Vào Vực Thẳm


Buổi chiều hôm đó, Minh bị lão Ba dẫn đến một trang trại heo hẻo lánh ở vùng ngoại ô của lão.

Mùi phân heo, mùi ẩm mốc và mùi hôi tanh đặc trưng xộc vào mũi, khiến anh buồn nôn.

Trang trại cũ kỹ, những chuồng heo bẩn thỉu, đầy rẫy những con lợn nái to lớn, lông xù xì, đang kêu eng éc ồn ào.

"Nào, Minh.

Khởi động đi," lão Ba nói, giọng đầy phấn khích, tay chỉ vào một hàng lợn nái đang nằm trong chuồng riêng.

Tổng cộng hơn chục con, tất cả đều đang trong kỳ động dục, mắt lim dim, thân thể nặng nề.

Hoàng cảm thấy toàn thân đông cứng lại.

Nỗi kinh tởm dâng lên tột độ.

Anh không thể tin được mình đang ở đây, và sắp phải làm gì.

Lão Ba cười khẩy, tiến lại gần, dùng điện thoại quay phim.

"Cứ tự nhiên đi, cháu trai.

Coi như đây là buổi tập riêng của cháu vậy."

Màn "Kích Thích" Kinh Hoàng

Minh bị lão Ba ép phải cởi quần áo, chỉ còn lại chiếc quần lót.

Anh cảm thấy ánh mắt của lão Ba dán chặt vào mình, đầy vẻ thèm khát.

Lão ta còn đưa cho anh một chiếc roi da nhỏ.

"Dùng cái này để 'tán tỉnh' chúng đi, cháu trai.

Kích thích chúng thật tốt vào."

Hoàng run rẩy, làm theo lời lão.

Anh tiến đến con lợn nái đầu tiên.

Mùi hôi tanh nồng nặc hơn bao giờ hết khi anh đến gần.

Anh cố gắng hít thở nông, nhắm mắt lại, và bắt đầu thực hiện hành vi bệnh hoạn đó.

Anh dùng tay vuốt ve thân thể con vật, miết mạnh vào những vùng nhạy cảm của nó.

Con lợn kêu lên "éc éc", cựa quậy.

Lão Ba đứng đó, cười hả hê, quay phim liên tục và liên tục thúc giục: "Mạnh nữa đi, Minh!

Cháu phải dũng cảm lên!

Con cái nó thích thế!"

Cứ như vậy, Minh bị ép phải "kích thích" từng con lợn nái một.

Nỗi buồn nôn thường trực, cảm giác ghê tởm bản thân dâng lên tột độ.

Anh cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vũng lầy bẩn thỉu, không thể thoát ra.

Mỗi lần anh cố gắng kìm nén, lão Ba lại nhắc đến những đoạn phim trong điện thoại.

Sự Sụp Đổ Cuối Cùng

Anh đã đi qua hơn chục con lợn nái.

Cơ thể anh rã rời, tinh thần kiệt quệ.

Anh cảm thấy mình đã mất đi tất cả nhân phẩm, tất cả sự tự trọng.

Mùi hôi tanh của heo dường như đã thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào của anh.

Anh tiến đến con lợn nái cuối cùng.

Con vật to lớn, nằm lì trong chuồng, đôi mắt đục ngầu nhìn anh.

Hoàng cảm thấy một cơn sốc điện chạy dọc sống lưng.

Dù đã cố gắng kiềm chế bản thân suốt cả buổi, nhưng áp lực tinh thần quá lớn, sự căng thẳng tột cùng, và cả những kích thích bệnh hoạn liên tục đã khiến anh không thể kiểm soát được nữa.

Hoàng cảm thấy cơ thể mình run lên bần bật.

Hơi thở anh trở nên gấp gáp, từng nhịp đập của tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Anh nhắm chặt mắt, trong một khoảnh khắc mất kiểm soát hoàn toàn, trong sự tuyệt vọng và ghê tởm tột cùng, anh đã xuất tinh vào cơ thể con lợn nái cuối cùng đó.

Một cảm giác kinh hoàng bao trùm lấy anh.

Anh đã làm gì vậy?

Anh đã mất kiểm soát, đã buông thả bản thân vào hành vi bệnh hoạn này.

Lão Ba đứng đó, nở nụ cười thỏa mãn, đắc thắng.

"Tốt lắm, Minh!

Ta biết cháu sẽ làm được mà!"

Hoàng gục xuống, toàn thân mềm nhũn, nằm vật ra trên nền đất bẩn thỉu của chuồng heo.

Nước mắt anh chảy dài, hòa lẫn với mồ hôi và bùn đất.

Anh cảm thấy mình không còn là con người nữa.

Anh đã bị hủy hoại hoàn toàn, bị biến thành một thứ ghê tởm trong chính thế giới bệnh hoạn của lão Ba.
 
Minh - Kẻ Phối Giống Bất Đắc Dĩ
Nỗi Ám Ảnh Mới: Từ Chuồng Heo Đến Giường Ngủ Của Bà Hồng


Minh nằm vật vã trên nền chuồng heo bẩn thỉu, hơi thở yếu ớt, cơ thể kiệt quệ và tinh thần vỡ vụn.

Anh đã hoàn toàn gục ngã, bị biến thành một công cụ, một thứ ghê tởm trong thế giới bệnh hoạn của lão Ba.

Nhưng ngay cả khi anh nghĩ mình đã chạm đến tận cùng của địa ngục, một bóng ma mới, kinh hoàng hơn, lại xuất hiện.

Ánh Mắt Ám Ảnh Từ Bóng Tối

Khi Minh nằm đó, mắt dại đi vì kiệt sức và nhục nhã, một tiếng cười the thé, ghê rợn vang lên từ phía góc tối của chuồng heo.

Anh ngước nhìn lên, và mọi thứ trong anh như đông cứng lại.

Đứng đó là một người phụ nữ lớn tuổi, thân hình mập mạp, sồ sề, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và đầy vẻ bệnh hoạn.

Đó là bà Hồng – người bạn thân của lão Ba, người mà anh từng thoáng thấy ở đâu đó trong thị trấn.

Bà ta đã đứng đó, chứng kiến toàn bộ màn tra tấn của anh với đàn lợn nái.

Bà Hồng tiến lại gần, mùi nước hoa nồng nặc trộn lẫn với mùi hôi tanh của chuồng heo khiến Hoàng buồn nôn.

Bà ta cúi xuống, nở một nụ cười ranh mãnh, ánh mắt dán chặt vào hạ thân Minh.

"À, anh chàng đẹp trai của chúng ta đây rồi!"

Giọng bà ta khàn khàn, đầy vẻ phấn khích.

"Trông cháu có vẻ... khỏe mạnh đấy chứ.

Màn trình diễn của cháu rất tuyệt vời."

Lão Ba đứng bên cạnh, cười khúc khích, đầy vẻ thỏa mãn.

Bà Hồng nháy mắt với lão Ba, rồi quay sang Minh.

"Tối mai, cháu hãy đến nhà cô.

Cô có một vài 'việc' cần cháu giúp."

Giọng bà ta hạ xuống, đầy vẻ đe dọa.

"Nếu cháu không đến... cháu biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy.

Tất cả mọi người ở Sài Thành này, từ bạn gái cháu, gia đình cháu, đến những người ở phòng gym, sẽ biết về những 'sở thích đặc biệt' của cháu.

Và cả màn 'phối giống' này nữa."

Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Nỗi kinh hoàng mới, còn khủng khiếp hơn cả những gì anh đã trải qua, ập đến.

Anh chỉ có thể gật đầu, vô lực.

Đêm Kinh Hoàng Tại Nhà Bà Hồng: Biến Thành Vật Thể

Tối hôm sau, Minh, với thân thể rã rời và tâm hồn mục ruỗng, lết đến căn nhà của bà Hồng.

Căn nhà sang trọng, nhưng lại toát lên một vẻ u ám đến rợn người.

Bà Hồng đã chờ sẵn, mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, khuôn mặt đầy son phấn nhưng lại hiện rõ sự thèm khát ghê tởm.

"Chào mừng cháu đến với 'thiên đường' của cô, Minh," bà ta cười khẩy.

"Đừng ngại.

Tối nay, cháu sẽ là của riêng cô."

Minh bị kéo vào phòng ngủ.

Căn phòng rộng lớn, chiếc giường được trang trí cầu kỳ nhưng lại mang đến cảm giác rùng mình.

Bà Hồng không vòng vo, trực tiếp ra lệnh.

"Nào, ôm cô lên!

Bế cô lên và...

'phục vụ' cô đi!"

Minh cứng người.

Anh cố gắng nâng bà ta lên.

Bà Hồng nặng nề, thân hình sồ sề khiến anh đổ mồ hôi lạnh.

Anh cảm thấy một cảm giác ghê tởm dâng lên khi cơ thể bà ta áp sát vào anh.

Anh buộc phải bế bà ta, trong khi thực hiện hành vi man rợ nhất.

Mỗi lần anh cảm thấy mỏi tay, mỗi lần cánh tay anh run rẩy và sắp buông bà ta xuống, bà Hồng lại vươn tay ngắt và xoắn mạnh núm vú anh.

Bà ta không ngừng xoáy mạnh, kéo giật, khiến núm vú Hoàng sưng đỏ tấy, đau rát đến tận xương tủy.

"Đừng có lơ là!

Phải nhiệt tình lên chứ, chàng trai của cô!"

Bà ta cười khúc khích, đầy vẻ khoái trá.

Lần Thú Tính Thứ Hai: Bịt Mắt và Biến Chất Hoàn Toàn

Minh đau đớn đến tột cùng, không chịu nổi những cú ngắt và xoắn liên tục vào núm vú.

Anh cảm thấy cơ thể mình không còn kiểm soát được nữa.

Trong một khoảnh khắc của sự kiệt quệ và nhục nhã, Minh đã xuất tinh trước khi được phép.

Bà Hồng cau mày, khuôn mặt bà ta thoáng lộ vẻ khó chịu.

"Chà chà, cháu làm cô thất vọng đấy, Minh!

Nhanh quá!"

Bà ta cười nhếch mép.

"Không sao, chúng ta sẽ làm lại.

Lần này, sẽ 'đặc biệt' hơn."

Minh bị đẩy xuống giường.

Một chiếc khăn bịt mắt được đặt lên.

Thế giới của anh chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Đôi tay anh bị trói chặt ra sau lưng.

Anh bị ép quỳ gối trên giường, trong tư thế quỳ bò.

"Giờ thì, hãy 'phục vụ' cô từ phía sau đi, như một con heo nọc vậy!"

Bà Hồng ra lệnh, giọng nói đầy quyền lực và bệnh hoạn.

"Hãy giã thật mạnh vào, cho đến khi cô lên đỉnh thì mới được 'bắn'!"

Minh cảm nhận được sự ghê tởm tột cùng khi anh bị ép thực hiện hành vi đó.

Anh không còn nhìn thấy gì, chỉ còn cảm giác.

Anh bị buộc phải lặp đi lặp lại những cú thúc mạnh bạo, trong bóng tối, trong sự vô vọng.

Mỗi nhịp đẩy, mỗi cử động đều là một sự hành hạ, một sự chà đạp lên nhân phẩm anh.

Anh nghe tiếng rên rỉ của bà Hồng, tiếng bà ta thúc giục.

Anh bị biến thành một con vật hoàn toàn, một công cụ thỏa mãn dục vọng của một người đàn bà bệnh hoạn.

Cuối cùng, khi tiếng rên rỉ của bà Hồng lên đến đỉnh điểm, bà ta hét lên "Bắn đi!".

Minh, với cơ thể kiệt quệ và tinh thần đã vỡ vụn, đã xuất tinh một cách vô thức.

Anh gục xuống, hơi thở yếu ớt, không còn một chút sức lực nào để động đậy.

Anh đã bị hủy hoại hoàn toàn, bị biến thành một thứ ghê tởm, một nô lệ cho những dục vọng bệnh hoạn.
 
Minh - Kẻ Phối Giống Bất Đắc Dĩ
Ác Mộng Mới: Minh Thành Vật Tế Cho Những Kẻ Bệnh Hoạn


Ác Mộng Mới: Minh Thành Vật Tế Cho Những Kẻ Bệnh Hoạn

Minh, sau những đêm kinh hoàng tại nhà bà Hồng, trở về với thân xác tàn tạ và linh hồn mục ruỗng.

Anh không còn là huấn luyện viên gym tràn đầy năng lượng ngày nào.

Ánh mắt anh trống rỗng, bước chân lê lết, mỗi ngày trôi qua chỉ là sự tồn tại vô nghĩa.

Anh cố gắng lẩn tránh mọi người, nhưng số phận nghiệt ngã vẫn không buông tha anh.

Màn Hình Ghê Tởm: Bí Mật Bị Phơi Bày

Vào một buổi sáng định mệnh tại phòng gym, khi Minh đang lảng tránh ở một góc khuất, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra.

Lão Ba, kẻ đã khởi nguồn mọi cơn ác mộng của Minh, đang lúi húi chỉnh sửa một chiếc điện thoại cũ kỹ.

Trong lúc vô ý, lão đã để màn hình bật sáng, hiển thị một đoạn video ngắn.

Đúng lúc đó, Lâm - một lão già béo ú, bụng phệ, là khách hàng VIP của phòng gym và cũng là người đã nhiều lần nhờ Minh tập giảm mỡ - vô tình đi ngang qua.

Lão Lâm nổi tiếng là kẻ háo sắc, ánh mắt lão ta thường xuyên dán chặt vào các huấn luyện viên trẻ tuổi.

Lão ta liếc nhìn màn hình điện thoại của lão Ba, và ngay lập tức, ánh mắt lão ta lóe lên vẻ ghê tởm xen lẫn thích thú bệnh hoạn.

Đoạn video đó chính là cảnh Hoàng đang tự thỏa mãn trong nhà vệ sinh, được quay lén bởi lão Ba.

Lão Lâm nhanh chóng nhận ra Minh.

Nụ cười nhếch mép hiện rõ trên khuôn mặt lão béo.

Lão ta không nói gì, chỉ nhìn lão Ba đầy ẩn ý, rồi quay đi.

Lão Ba cứng người, biết rằng mọi thứ đã bại lộ.

Ngay buổi chiều hôm đó, Minh nhận được một cuộc điện thoại từ lão Lâm.

"Chào Minh.

Tôi có một vài việc muốn nói riêng với cậu.

Đến nhà tôi tối nay."

Giọng lão Lâm không cho phép từ chối, chất chứa sự đe dọa không thể nhầm lẫn.

Minh biết, một màn địa ngục mới đang chờ đợi.

Kế Hoạch Đày Đoạ: Thỏa Thuận Của Quỷ Dữ

Tối đó, khi Minh đặt chân đến căn biệt thự sang trọng của lão Lâm, lão Ba đã có mặt ở đó.

Hai lão già, một béo một gầy, một hèn hạ một quyền lực, đang cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ tham lam và bệnh hoạn dán chặt vào Minh.

"Ngồi xuống đi, Minh," lão Lâm nói, chỉ vào một chiếc ghế bọc da.

Lão ta rót rượu ra hai ly, đưa cho lão Ba một ly.

"Ba, ông làm tốt lắm.

Tôi nghĩ, chúng ta có thể 'cùng nhau' tận hưởng 'món hàng' đặc biệt này."

Lão Ba gật đầu lia lịa, ánh mắt lão ta nhìn Minh đầy vẻ khinh miệt.

"Vâng, thưa ông Lâm.

Minh nó rất 'ngoan ngoãn'."

Minh cảm thấy rùng mình.

Anh đã bị bán, bị biến thành một món hàng trao đổi giữa hai kẻ bệnh hoạn này.

Lão Lâm giải thích kế hoạch.

Đây sẽ là một buổi "tập luyện đặc biệt", một màn tra tấn thể lực kết hợp với sự sỉ nhục tột cùng, được quay phim lại để cả hai lão cùng "thưởng thức" sau này.
 
Minh - Kẻ Phối Giống Bất Đắc Dĩ
Màn "Tập Luyện" Bệnh Hoạn: Thân Thể Minh Bị Hủy Diệt


Màn "Tập Luyện" Bệnh Hoạn: Thân Thể Minh Bị Hủy Diệt

Minh đứng đó, trần trụi ngoài chiếc quần lót mỏng manh, toàn thân run rẩy không kiểm soát.

Ánh mắt anh dại đi vì nỗi kinh hoàng sắp tới, nhưng không còn sức để phản kháng.

Lão Lâm và lão Ba, hai kẻ bệnh hoạn đứng đối diện, nở nụ cười thỏa mãn, ánh mắt dán chặt vào từng thớ cơ trên cơ thể anh, như đang đánh giá một món hàng sắp bị hành hạ.

Căn phòng rộng lớn của lão Lâm, với những dụng cụ tập gym đắt tiền và những bức tranh trần trụi treo trên tường, bỗng biến thành một đấu trường của sự đau đớn và sỉ nhục.

Hít Đất Với Kẹp Cá Sấu Và Trọng Lượng Đè Nặng

"Nào, huấn luyện viên Minh!

Khởi động đi!"

Lão Lâm vỗ tay, giọng đầy phấn khích.

Lão Ba tiến đến, trong tay là một chiếc kẹp vú cá sấu to lớn, màu bạc lạnh lẽo, với những răng cưa sắc nhọn.

Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi lão Ba không ngần ngại kẹp chặt nó vào 2 núm vú của anh.

Cảm giác đau buốt truyền thẳng đến tận xương tủy, khiến anh rùng mình, muốn gào lên, nhưng không một tiếng nào thoát ra khỏi cổ họng.

Núm vú anh lập tức sưng đỏ, đau rát.

"Giờ thì, hít đất đi!"

Lão Lâm ra lệnh, nụ cười nhếch mép.

"Mỗi lần cháu hạ người xuống, một trong hai lão sẽ ngồi lên lưng cháu.

Nào, Ba!"

Minh đặt tay xuống sàn, cố gắng hít một hơi thật sâu.

Anh bắt đầu hạ người xuống.

Khi ngực gần chạm sàn, một trọng lượng đột ngột đè lên lưng anh.

Đó là lão Lâm.

Lão béo ú, bụng phệ, toàn thân nặng nề, ngồi phịch lên lưng Minh.

Minh rên rỉ, cơ bắp anh căng lên đến cực hạn, xương sống như muốn gãy rời.

Anh cố gắng đẩy người lên, từng thớ cơ bụng và ngực nổi lên cuồn cuộn vì gắng sức.

Cảm giác đau đớn từ chiếc kẹp cá sấu trên núm vú như muốn xé toạc anh ra.

"Tốt lắm!

Tiếp đi!"

Lão Ba hò reo.

Lần này, khi Minh hạ người xuống, lão Ba nhảy lên ngồi thay thế lão Lâm.

Trọng lượng của lão Ba, dù không bằng lão Lâm, nhưng cú ngồi phịch xuống cũng khiến Minh choáng váng.

Lão Ba còn không ngừng xoắn mạnh chiếc kẹp cá sấu trên núm vú anh, khiến Minh phải thét lên trong vô vọng.

Nước mắt anh chảy dài, ướt đẫm sàn nhà.

Cứ thế, hai lão luân phiên nhau ngồi lên lưng anh, mỗi lần một trọng lượng nặng nề đè xuống, mỗi lần một cú xoắn đau điếng vào núm vú, biến bài tập hít đất thành một màn tra tấn kinh hoàng.

Cõng Người Và Ngồi Xổm: Đau Đớn Thể Xác Tột Cùng

Sau hàng chục lần hít đất trong đau đớn, Minh được lệnh đứng dậy.

Cơ thể anh rã rời, run rẩy không kiểm soát.

Hai lão già vẫn không buông tha.

"Giờ thì, bài tập cõng người!"

Lão Lâm nói, khoanh tay.

"Lão Ba, lên lưng nó đi."

Lão Ba lập tức trèo lên lưng Minh, hai chân vòng qua eo anh, bàn tay to béo nắm chặt lấy vai anh.

Trọng lượng của lão Ba đè lên, khiến Minh loạng choạng.

"Nào, ngồi xuống đứng lên đi!

Cho chú xem cháu khỏe thế nào!"

Lão Lâm cười khẩy, và trong lúc đó, lão Ba không ngừng xoắn và kẹp núm vú của Minh, đồng thời dùng những ngón tay thô bạo ngắt véo vào từng thớ cơ bụng săn chắc của anh.

Minh đau đớn tột cùng, từng thớ cơ co giật liên hồi, anh cảm thấy nước mắt mình trào ra không kiểm soát.

Anh nghiến răng ken két, cố gắng giữ thăng bằng và thực hiện động tác.

"Chưa đủ đâu!"

Lão Lâm gằn giọng.

"Phải đau hơn nữa chứ!

Thêm trọng lượng!"

Lão Lâm bất ngờ nhảy lên, ngồi phịch xuống vai Minh, cùng với lão Ba.

Minh oằn mình, khuỵu gối xuống, toàn thân anh run lên bần bật.

Trọng lượng của hai lão già đè nặng lên lưng, khiến xương sống anh như muốn gãy rời, chân tay tê dại.

Anh cố gắng đứng lên, từng cơ bắp gồng mình, nhưng mỗi khi anh có dấu hiệu muốn ngã, lão Ba và lão Lâm lại đồng loạt xoắn mạnh hơn vào núm vú, hoặc véo cấu vào những vùng nhạy cảm trên cơ thể anh, khiến Hoàng thét lên trong vô vọng.

Cầu Nối Sống: Quỳ Ngửa Và Nhún Nhảy

Khi cơ thể Minh đã hoàn toàn kiệt sức, anh gục xuống.

Nhưng hai lão già không cho phép anh nghỉ ngơi.

Minh bị ép quỳ gối trên sàn, rồi bị đẩy vào tư thế quỳ ngửa, chống tay và chân xuống sàn, tạo thành một chiếc cầu sống.

Cơ bụng anh căng cứng, toàn thân anh đau nhức.

Lão Lâm và lão Ba lấy hai chiếc ghế, đặt lên lưng Minh.

Rồi cả hai lão già, một béo một gầy, cùng ngồi lên chiếc ghế, bắt đầu nhún lên nhún xuống.

Trọng lượng và những cú nhún liên tục của hai lão già khiến cột sống Minh như muốn gãy rời.

Anh cảm thấy từng đốt sống bị ép chặt, từng dây thần kinh bị kéo căng đến cực hạn.

Hơi thở anh trở nên dồn dập, hổn hển.

Anh muốn gào thét, muốn vùng vẫy, nhưng toàn thân anh đã tê liệt, không còn chút sức lực nào để phản kháng.

Mỗi cú nhún của hai lão già là một nhát dao đâm vào cơ thể anh.

Minh cảm thấy những vết bầm tím đang hình thành dưới lưng, dưới hông.

Anh cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng không phát ra một tiếng rên rỉ nào.

Nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn với mồ hôi, thấm ướt sàn nhà lạnh lẽo.

Minh đã bị biến thành một món đồ chơi, một công cụ thỏa mãn dục vọng và sự bệnh hoạn của hai lão già.

Anh nằm đó, thân thể rách nát, bầm dập, tinh thần vỡ vụn.

Mọi thứ trước mắt anh đều chìm vào một màu đen đặc quánh, không một tia hy vọng.
 
Minh - Kẻ Phối Giống Bất Đắc Dĩ
Kết Thúc Kinh Hoàng: Vật Tế Cho Dục Vọng


Kết Thúc Kinh Hoàng: Vật Tế Cho Dục Vọng

Minh nằm đó, toàn thân bầm dập, từng hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió.

Mỗi thớ cơ trên cơ thể anh co giật không ngừng, không phải vì đau đớn dữ dội nữa, mà vì sự kiệt quệ hoàn toàn.

Anh đã trở thành một đống thịt vô tri, chỉ biết nằm đó hứng chịu mọi sự giày vò.

Mùi mồ hôi, mùi cơ thể ghê tởm của những lão già, và cả mùi máu tanh từ những vết cào cấu trên người anh, tạo nên một thứ hỗn tạp kinh tởm xộc thẳng vào mũi.

Treo Lơ Lửng Giữa Địa Ngục

Đột nhiên, một bàn tay thô bạo túm lấy tóc anh, kéo mạnh khiến đầu Minh ngửa ra sau.

Anh bị lôi đến giữa phòng.

Những sợi dây thừng gai góc, lạnh lẽo quấn quanh hai cổ tay anh, siết chặt đến mức máu ngừng lưu thông.

Minh cảm nhận được cơ thể mình được kéo lên, từ từ rời khỏi mặt đất.

Anh bị treo lơ lửng trên trần nhà, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết vào hai cổ tay, đau buốt đến tận xương tủy.

Cánh tay anh căng cứng, như muốn đứt lìa.

Anh cố gắng nhúc nhích, nhưng vô vọng.

Anh chỉ có thể treo mình đó, một miếng thịt tươi sống bị phơi bày hoàn toàn trước ánh mắt thèm khát của hai con quỷ.

Lão Lâm và lão Ba tiến lại gần, ánh mắt chúng dán chặt vào hạ thân Minh, như hai con thú đói đang rình mồi.

Khuôn mặt lão Lâm đỏ tía, nụ cười nhếch mép hiện rõ sự thèm khát bệnh hoạn.

Lão Ba thì miệng khô khốc, đôi mắt ti hí lóe lên vẻ hung tợn.

Sự Tranh Giành Bệnh Hoạn: Nỗi Đau Nhân Đôi

Lão Lâm, không chờ đợi, lập tức lao tới.

Bàn tay thô bạo của lão nắm chặt lấy dương vật cương cứng của Minh, vuốt ve, miết mạnh từ gốc đến ngọn.

Hơi thở nóng hôi hám của lão phả vào hạ thân anh, khiến Minh rùng mình.

Lão Lâm bắt đầu sục một cách điên cuồng, miệng lão ta ghé sát, mút lấy tinh hoàn của Minh, tạo ra những tiếng "chụt chụt" ghê tởm vang vọng khắp căn phòng.

Minh gào lên trong câm lặng.

Anh cảm thấy một sự hỗn loạn khủng khiếp khi cơ thể mình bị kích thích một cách bệnh hoạn.

Cảm giác đau đớn tột cùng từ cổ tay bị treo, từ núm vú bị kẹp, từ những vết bầm dập trên người, hòa lẫn với sự ghê tởm và sự kích thích ép buộc từ bàn tay và cái miệng của lão Lâm.

Anh không còn kiểm soát được bản thân.

Dưới sự sục và bú liếm không ngừng của lão Lâm, cơ thể Minh co giật liên hồi, và anh đã xuất tinh lần thứ nhất, dòng tinh dịch nóng hổi bắn ra trong vô vọng.

Lão Lâm cười đắc thắng, nuốt chửng tất cả, không chừa lại một giọt nào cho lão Ba.

Lão Ba, đứng bên cạnh, khuôn mặt méo mó vì tức giận.

Lão nhìn chằm chằm vào lão Lâm, rồi quay sang Minh, ánh mắt đầy sự thèm khát và hung ác bị kìm nén.

"Khốn kiếp!

Không chừa cho ai cả!"

Lão Ba gầm gừ.

Không nói một lời, lão Ba lập tức vươn tay ra, túm lấy dương vật của Minh.

Lão không sục, không bú liếm như lão Lâm, mà thay vào đó, lão Ba dùng răng cạ mạnh vào đầu dương vật của Minh, từng cú cạ đều tạo ra một cảm giác đau buốt, tê dại đến tận xương tủy.

Rồi lão dùng đầu lưỡi nhọn hoắt, liên tục lia mạnh vào lỗ sáo, khiến Minh phải rên lên trong đau đớn tột cùng.

Máu từ khóe miệng Minh rỉ ra khi anh cắn chặt răng.

Cơn đau lan khắp cơ thể, khiến anh muốn ngất đi.

Hai lão già tiếp tục hành hạ anh.

Lão Lâm vẫn sục, còn lão Ba thì liên tục dùng răng cạ và đầu lưỡi lia vào những vùng nhạy cảm nhất của Minh, ép buộc anh phải chịu đựng nỗi đau và sự kích thích bệnh hoạn cùng lúc.

Minh cảm thấy cơ thể mình đang bị vắt kiệt.

Mỗi cú cạ của lão Ba, mỗi cú sục của lão Lâm, đều như một nhát dao đâm vào linh hồn anh.

Anh không còn là con người, mà chỉ là một vật thể vô tri, bị treo lơ lửng, bị hành hạ để thỏa mãn cơn thèm khát bệnh hoạn của những kẻ này.

Cuối cùng, sau những phút giây dài đằng đẵng của sự dày vò tột cùng, khi cơ thể anh đã hoàn toàn kiệt sức, không còn một chút năng lượng nào, Minh lại xuất tinh một lần nữa, dòng dịch nóng bỏng trào ra, lần này không phải vì khoái cảm, mà là sự giải thoát của một cơ thể đã bị vắt kiệt đến tận cùng.

Minh nằm đó, treo lơ lửng, toàn thân mềm nhũn, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

Anh đã bị hủy hoại hoàn toàn, cả về thể xác lẫn tinh thần.

Anh đã trở thành một thứ ghê tởm, một nô lệ cho những dục vọng bệnh hoạn.
 
Back
Top Bottom