Cập nhật mới

Khác Minh Hôn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
209287842-256-k970771.jpg

Minh Hôn
Tác giả: PhngMai253
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả : Phương Mai
Số chương : chưa xác định
Tình trạng : đang viết

Minh Hôn là hủ tục xuất hiện từ nhà Chu nhằm tổ chức đám cưới cho người đã chết và người sống hoặc cả 2 đã chết.

Oái ăm thay, Tố Tố lại có duyên âm với Cố Mạn Dương - 1 tiên ma sống lâu năm

Truyện được viết và đăng tải bởi Phương Mai !

Mọi người vui lòng không coppy dưới mọi hình thức.

Mình xin chân thành cảm ơn 💚



tâmlinh​
 
Minh Hôn
CHƯƠNG 1


Minh hôn là một tập tục từ thời nhà Chu.

Đã cấm từ năm 1947.

Song, ngày nay vẫn còn ở một số làng quê xa xôi hẻo lánh.

Minh hôn nói thẳng ra là" kết duyên âm" hay " đám cưới ma "

Tập tục minh hôn dùng để mong cho người chết không cô đơn.

Người sống được bình yên.

Hôn minh được thực hiện với những người hạp mệnh .

Cùng mệnh với người đã khuất.

Chỉ những người chết hơn một trăm lẻ một năm mới có quyền thực hiện minh hôn.

Làng Nam Dã là một làng quê nhỏ , người dân ở đây tuy vốn biết điều.

Sớm bác bỏ phong tục tiến hành minh hôn.

Song, có những điều đã được định sẵn !

Tố Tố sinh ra và lớn lên tại làng nam dã.

Từ nhỏ, cha mẹ cô mời nhiều thầy pháp tới, mong giải trừ duyên âm cho nàng, nàng lớn lên xinh đẹp tuyệt trần, tài năng xuất chúng, đỗ được vào một trường đại học lớn danh tiếng, cha mẹ nở mày nở mặt.

Một lần về quên, nghe tin Tạ Tuyến - người bạn thân của Tố Tố chất bất đắc kì tử, mọi người đồn đại rằng do kết minh hôn.

Cha mẹ cô sau đó cứ lo lo sợ sợ, ngày đêm canh chừng cô.

Một hôm, lúc đang đi qua con đường làng dài, đột nghe tiếng Tạ Tuyến , cô có vẻ hơi lo sợ.

Tiếng hú của lá cây cứ xen xen lạ lùng.

Chả phải cô ấy đã kết minh hôn rồi ư?

Có lẽ đến sau này nữa, cô cũng chả muốn quan tâm.

Chỉ nghe qua tiếng gió : Tố Tố ...

Nhanh chóng rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt, đừng bao giờ quay lại.

Rõ ràng là giọng Tạ Tuyến, càng nghe càng rõ, cô gọi trong ngập ngừng : Tạ Tuyến ... ?

Cậu có ở đây không.

Đáp lại Tố Tố là sự im lặng.

Cô về nhà, không để cha mẹ lo.

Vốn định qua thắp cho Tạ Tuyến nén nhang, nhưng có lẽ là nên thôi.

Một số thầy pháp bảo là, trước 18 tuổi chỉ cần kết hôn với một người hạp mệnh là có thể hóa giải duyên âm.

Nhân lúc Tố Tố về quê, cha mẹ cô sắp xếp những cuộc xem mắt, mong cô tìm được ý chung nhân, hóa giải duyên âm.

Hết lần này đến lần khác, không một ai và không thể ai gặp cô một lần trọn vẹn, lần thì tai nạn, lần thì người trong nhà mất ...

Bà mối làng cạnh làng Nam Dã bảo với cha mẹ cô là tìm được người hợp tuổi lại giàu có, có thể cho cô cuộc sống yên ấm.

Hơn tháng nữa thôi là cô tròn 18 mất rồi, nhanh lúc chưa đủ tròn, cha mẹ cô mừng rỡ khi nghe có người có người có thể hóa giải duyên âm của con gái họ ...
 
Minh Hôn
Chương 2


Bà mối tìm được một người giàu có có thể cho cô cuộc sống yên ấm.

Hơn tháng nữa thôi là cô tròn 18 mất rồi, nhanh lúc chưa đủ tròn, cha mẹ cô mừng rỡ khi nghe có người có người có thể hóa giải duyên âm của con gái mình.

Làng cạnh Làng Nam Dã Là làng Như Vương.

Làng Như Vương nằm khuất sau 1 ngọn thác chảy xiết , nghe tiếng thác thôi cũng đủ ớn người rồi.

Tố Tố đi đến cạnh một ngôi nhà cuối làng cùng bà mối, Bà mối bảo là nhà có việc cần về gấp, có gì cứ alo.

Nàng một mình vào sâu trong ngôi nhà, gõ nhẹ vào cửa, nhà cửa ở đây rất ư bừa bộn, gọi rõ to : " có ai ở nhà không vậy ạ ?

" .

Từ trong nhà vang vọng ra một tiếng người phụ nữ cỡ tuổi trung niên : " Ta đây!

Ta đây!

Tố Tố đấy phải không?

" .

Nàng được người phụ nữ này dẫn vào nhà, Tố Tố nhận ra rằng người phụ nữ này mặc dù tuổi đã cao vẫn rất ư xinh đẹp, ăn mặc kiểu cổ trang, tóc bối cao .

Bà rót trà mời nàng và nói : " Đợi một tí nữa người xem mắt sẽ tới, con yên tâm nhé, đây là người giàu nhất làng ta đấy " .

Người phụ nữ này bảo là đi ra nấu cơm canh mời 2 người, cứ dặn Tố Tố ngồi yên, đừng chạy lung tung.

Đang mơ màng, thoảng qua đâu đó trong không khí một mùi hoa anh đào nhẹ, tuy nhẹ nhưng rất quyến rũ, làm u mê lòng người.

Sau cái mùi anh đào đó là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, cao tầm m8, nước da trắng ngần, sóng mũi cao.

Người phụ nữ hớt hải chạy ra : " Ấy Ấy, Mạn Dương, người đến rồi à?

Mời ngồi mời ngồi!

"

Theo lời bà mối kể lại , chàng trai này tên là Cố Mạn Dương, là một người giàu có và đẹp trai , chẳng hiểu sao bao lâu nay vẫn không kiếm được vợ.

Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường.

Tố Tố cùng 2 người họ vẫn nói chuyện bình thường với nhau.

Lát sau, Tố Tố xin về.

Chạy đến tận đầu làng ...

Nàng mới biết là đã bỏ quên điện thoại , nàng tức tốc chạy về lại căn nhà đó " chết tiệt, thật là xui xẻo " .

Tố Tố chạy lại gõ cửa nhưng đáp lại là sự im lặng, nàng gào lên cũng chỉ là sự im lặng, hồi sau, người hàng xóm ra hỏi chuyện, nàng kể lại mọi thứ, người hàng xóm kinh hãi hỏi Tố Tố là người hay Ma.

Nàng khiếp sợ, khẳng định rằng mình đường đường là Người bằng da bằng thịt.

Bác hàng xóm kéo nàng vào trong nhà, khép kín cửa và nói : " đó là ngôi nhà hoang đấy, ở đây có một người phụ nữ xinh đẹp nhất làng , gần 40 tuổi nhưng đã chết trong căn nhà đó lâu lắm rồi , kể ra cũng đã gần 7 8 năm, nghe mọi người đồn đại rằng là đi qua thế giới bên kia làm tay sai của quỷ " Nghe đến đây.

Tố Tố bàng hoàng sợ hãi, nàng chạy về trong lo sợ, nàng muốn hỏi rõ sự tình với bà Mối, nàng muốn biết rằng rốt cuộc Cố Mạn Dương và người phụ nữ kia là ai ...

Cứ thế ...
 
Minh Hôn
Chương 3


Tố Tố sợ hãi ra về ...

Vừa về cô vừa lo, vừa nghĩ đến việc mình vừa ăn uống nói chuyện với 2 thây ma.

Eo ơi !

Nghĩ tới thôi cũng rợn người rồi.

Chết tiệt !

Cái ngọn thác này quái gì cứ phải réo réo ỉ on, như cái nhạc chiêng trống đám ma thế này ?

Qua được ngọn thác là cả một quá trình.

Về tới nhà, thay vì nói với cha mẹ Tố Tố liền gọi bà mối hỏi rõ sự tình ...

Nhưng lạ thay, khi vừa gọi : " số máy quý khách liên lạc hiện không tồn tại " Cái quái gì thế này??

Không tồn tại, rốt cuộc bà ta là ai?

Hoang mang, lo sợ, Tố Tố rất sợ hãi !

Nàng cho rằng đó có thể bắt tân của âm hỉ ...

Mẹ Tố Tố có một người chị gái làm thầy pháp, sống ở một khu miếu rất xa.

Khi Tố Tố sinh ra, may nhờ bà cô này mà Tố Tố lớn lên khỏe mạnh, không bị người âm quấy rầy ...

Tuy là nghe danh đã lâu , Tố Tố vẫn chưa một lần gặp qua.

Tố Tố về kể với 2 người về chuyện vừa nãy, họ lo sợ tức tốc gọi bà cô về ngay trong đêm, tờ mờ sáng hôm sau bà cô đã về lễ phép chào nhưng đáp lại là sự lạnh lùng như băng.

Kể có hơi sợ,Bà cô vào nhà, hỏi tình hình của nàng mấy hôm nay, đưa nàng một lá bùa và dặn lúc nguy cấp phải lấy lá bùa dán ở giữa trán ....

Bà cô nói với cha mẹ nàng : " Gần hết hạn gửi dâu ở trần gian, bên kia chắc chắn sẽ đòi nợ âm, bọn chúng đã cử tận bà mối lên, xem ra không thoát được, ngay cả việc kết hôn trước 18 là điều chắc chắn không thể, bây giờ ta chỉ có thể ngày ngày bên con bé để bảo vệ nó, và đương nhiên nó cũng phải có ý chí nữa " Tiếng thở đai nghe thật não nề , Tố Tố ở ngoài cửa bàng hoàng, sợ hãi

Ở nhà được vài hôm, người bạn tiếp theo của Tố Tố, Lãn Như cũng chết bất đắc kì tử, lại là cái chết lạ lùng.

Lần trước Tố Tố không rõ cái chết của Tạ Tuyến, bây giờ, nàng quyết tâm tới hiện trường xem sao, Lãn Như mặc một chiếc áo Hỉ đỏ rực màu máu, tay cầm 1 đóa hoa cúc trắng .

Quanh đó, có rất nhiều rất nhiều giấy.

Bà cô đi theo nàng , lặng lẽ nói : " con bé đã kết duyên âm mất rồi " Tôi chợt nói trong vô thức : " cái quái gì cưới lắm người vậy??

"

Bà cô gõ vào đầu tôi một cái đau điếng : " thế con nghĩ chỉ có một ma thây muốn cưới thôi à ?

Con bé ngốc này "

Tôi cười hì.

Bà cô nói là tôi không được ở đây lâu, ở đây trần ngập hỉ khí và ma khí, ở lâu sẽ không tốt, hấp thụ ma khí và hỉ khí này nhiều sẽ dẫn đến việc dễ dàng tiến hành Minh Hôn....

Nghe lời bà cô, chúng tôi về nhà, ở sau nhà Lãn Như, tôi thấy bà của Lãn Như đôi mắt vô sắc nhìn chúng tôi ...
 
Minh Hôn
Chương 4


Nhìn đôi mắt của bà ấy ...

Nàng có chút rợn mình .

Về đến nhà, vốn dĩ định lên trường ngay.

Nhưng nhân có bà cô ở đây, nàng quyết định ở lại điều tra ra ai là người muốn làm âm hỉ với 2 người bạn thân duy nhất của cô

Nói tới nói lui, bây giờ cũng gần 12h kém rồi.

Mọi người trong nhà đều ngủ, chỉ có Tố Tố lật người qua lại, suy nghĩ mãi hoài câu chuyện 2 người bạn kia.

Chuông đồng hồ vừa reo đúng 0h thì có lẽ tố tố cũng đã ngủ được dăm mười phút.

Và rồi ...

Nàng chìm vào những giấc mơ.

Giấc mơ đến với nàng thoạt đầu thật là nhẹ nhàng ...

Nàng được đưa đến một khu rừng, xùn quanh tối om mù mịt, ở khu rừng này có rất nhiều cây cổ thụ, cây nào cây nấy phải bằng mấy người ôm.

Đâu đó, còn có tiếng rít xào xạc của lá cây, cái thanh âm đó nghe sao mà ma mị chết người.

Nàng đi mãi, đi mãi.

Đến một nơi, thoát khỏi sự chiếu rọi của anh trăng, nàng cảm thấy sau lưng có tiếng bước chân, tiếng bước chân cứ dồn dập dồn dập, nàng đi nhanh thì nó đi nhanh , nàng đi chậm thì nó đi chậm.

Bất thình lình, này quay lưng lại ...

"Tạ Tuyến ????

Cậu làm gì ở đâyyy!!!

" có lẽ nàng quá vui sướng khi gặp lại được người bạn thân.

Tố Tố ngỡ là Tạ Tuyến sẽ bổ nhào tới mà ôm nàng.

Nhưng không, cái ánh nhìn đó, có quá chăng là lạnh lẽo. im lặng một hồi, Tạ Tuyến nói với Tố Tố

- Tố Tố, hãy mau mau tránh xa bà cô ra, bà ta không phải hạng người tốt lành gì, một con mắt mù của bà ta có nhốt một con quỷ, đừng quá mù quáng tin vào người thân.

Lúc Tố Tố đang hoang mang thì Tạ Tuyến nói tiếp

- Nếu cậu không tin ta sẽ trả cậu về với thực tại, hãy tự tìm hiểu.

Bảo trọng !

Vừa dứt lời, Tạ Tuyến biến mất, Tố Tố cũng như bị Một lực hút mạnh hút thẳng về phía đầu rừng.

Và rồi ...

Nàng tỉnh dậy.

Thuận tay bật điện thoại lên xem, bây giờ mới có 1h32 phút.

Có lẽ nhiều người chưa biết , đây là thời gian vừa tròn 2p quỷ bị kéo lại âm ti

Nàng thực sự có chút tin tưởng vào lời nói của đứa bạn mình, bởi vì ...

Đôi mắt đó thực sự bị mù, và mỗi lần nàng thắc mắc hỏi đến đều bị nạt cho tơi tả.

Nàng muốn biết rõ thực hư.

Nàng muốn biết rằng sâu bên trong đôi mắt đó có quỷ hay không.

Tờ mờ sáng, Tố Tố thấy bà cô dậy bèn lật đật chạy qua phòng bà cô, hỏi chuyện .

Nàng đóng cửa cẩn thận.

Cất lời :

- Bà Cô, đôi mắt của bà cô sao có một con mắt bị mù vậy ạ ?

Nghe xong, bà cô quát lên :

- Cháu thắc mắc làm gì những chuyện của bổn đạo.

Kẻ phàm phu tục tử như cháu, rồi mãi cũng không hiểu được đâu.

Một hồi sau đó, nàng như bất động, Bà cô hạ giọng :

Đêm qua có phải cháu mơ thấy gì khôngg ?

....
 
Minh Hôn
Chương 5


Bà cô bất chợt hỏi vậy, khiến Tố tố hơi bất ngờ, nàng tự hỏi là tại sao bà cô lại biết đến chuyện đó, ậm ừ suy nghĩ hồi lâu, bà cô lên tiếng khiến mọi sự tĩnh lặng tan biến.

- Con gặp ai ?

Họ nói với con những gì ?

Tôi vẫn vậy, vẫn một chút nghi ngờ mà trở nên im lặng, bà cô nói tiếp :

- Cháu nên dẹp bỏ ý nghĩ trong đầu đi, cháu nên biết cháu có âm hôn ,vậy nên việc ma quỷ tìm tới cháu là rất nhiều, không được tin bất cứ ai trừ ta, ai cũng có thể bị quỷ nhập vào, ta đã hứa với cha mẹ con là sẽ bảo vệ cháu, ắt sẽ không để một con quỷ nào kéo cháu đi

Nghe đến đây, Tố Tố có phần tin tưởng bà cô mình, nàng thẹn thùng mà nói ra

- Hôm qua cháu gặp Tạ Tuyến ạ !

Cô ấy nói với cháu là một bên con mắt kia của bà cô ...

- Đôi mắt kia của ta làm sao ?

- Đôi mắt đó chứa một con quỷ á !

- Thật là vớ vẩn?

Hết sức vớ vẩn, con dẹp bỏ ngay ý nghĩ đó cho ta.

Tạ Tuyến kia ắt hẳn đã bị quỷ nhập vào, mà nói gì xa xăm, ắt hẳn là người của phái Âm Minh.

Càng nói càng mơ hồ, Tố Tố thực sự thắc mắc không biết phái Âm Minh là gì?

Họ có lai lịch ra sao?

Có quan hệ gì với bà cô.

Những nghĩ đến việc bà cô sẽ không thương tiếc mà chửi như tát nước vào mặt, nàng lại thôi

Cả ngày hôm đó, Cô Cô bảo nàng đi cùng tới đám tang của Lãn Như.

Tới nơi, thấy một cỗ thây cứ mở mắt không nhắm, môi vẫn nở nụ cười.

Nghe bảo, dân làng đã làm nhiều cách vẫn không thể làm mắt nàng nhắm lại, làm môi nàng tắt nụ cười.

Bà cô đi tới, tự xưng là đạo sĩ, xin mọi người dán một lá bùa vào trán Lãn Như, không ai quan tâm, bà cô kệ đời mà dán luôn cho khỏe.

Ngay lập tức, Lãn Như có phản ứng ngay, nàng từ từ nhắm mắt, môi cũng tắt hẳn nụ cười, thả lỏng bàn tay .

Ngay lúc bàn tay nàng thả lỏng bàn tay, thì đột nhiên cả Tố Tố và bà cô giật mình, trong tay nàng là một chữ Hỉ màu đen như dấu phong ấn

Tôi và bà cô thắp một nén nhang rồi đi về.

Về đến nhà, bà cô hỏi Tố Tố rằng giữa nàng, Lãn Như và Tạ Tuyến có điểm gì giống nhau không ?

Tố Tố suy nghĩ hồi lâu

- 3 đứa bọn con đều cùng tuổi, và đều sinh vào tháng 7 âm lịch ạ.

Bà cô vỗ cái đét vào đùi rồi nói :

- Chết tiệt, mệnh mấy đứa sinh ra đã là phu nhân của quỷ , cho dù có trốn tránh thế nào thì cũng sẽ không thoát được đâu

Tố Tố giật mình :

- Còn cháu ... ?
 
Minh Hôn
Chương 6


- Còn cháu còn cháu cái gì chứ !?

Ta đã nói là có ta rồi, cháu hãy bớt lo lắng đi ...

Nói là bớt lo lắng, chứ có kiểu người chết tiệt nào mà không sợ đâu chứ, kiểu kiểu đứng bên cái bờ sống chết mà cứ làm như giữa 2 bờ suối.

Nói đến chuyện trùng hợp, Tố Tố cũng nghĩ tới nhiều chuyện hơn thế nữa, trong cả cái làng Nam Dã này chỉ có 3 người bọn cô là sinh tháng 7 và cũng rất thân với nhau .

Chưa kể, bà cô từng nói, đáng lí ra Tố Tố là người đầu tiên.

Mọi chuyện cũng cứ thế trôi qua, màn đêm buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc nhường chỗ cho những đám mây đen lớn.

Tố Tố ăn xong thì ra hiên nhà ngồi, nhìn ngắm bầu trời không trăng không sao, lạ thay...

Cái nàng thấy không chỉ là mây, nhìn lên những đọt cây, nàng còn thấy những thây ma cụt đầu cụt tay, phát ra những tiếng rên ai oán.

- Chết tiệt !!!

Mình bị nỗi sợ biến thành quỷ nương mà hoa quả mắt rồi ư !?

Nói rồi, nàng vào giường nằm ngủ, trằn trọc mãi nàng mới ngủ được...

Thế nhưng ...

Giấc mơ lại tràn về, nàng được đưa tới phía ngọn thác cách giữa 2 làng có tiếng nước chảy ai oán nỉ non , phía sau ngọn thác là một cái hang động to lớn, nàng liều mạng bước vào.

Cứ bước đi vậy nhưng cứ luôn có cảm giác có người đi sau lưng, sau hồi lấy hết sức bình sinh, nàng quay đầu.

Một thây ma bịt hết mặt mũi tay chân không để lộ bất cứ thứ gì, chân không chạm đất, tay cầm khăn choàng thực hiện tân hỉ.

Thấy nàng quay lại, cỗ thây ma nhanh như cắt bay tới, quấn lấy nàng, hắn bóp nghẹn cổ nàng, nàng dùng tất cả sức lực còn sót mà lôi lá bùa ra trong túi áo dán đại vào chỗ quái nào mà nàng nắm được.

Ở chỗ bị dán lá bùa bỗng chợt cháy lên rồi tắt.

Lựa thời cơ, nàng chạy bán sống bán chết.

Tuy nhiên, sức lực của một người phàm làm sao đọ lại với một cỗ thây ma, đến lúc con ma chết tiệt đó sắp bắt được nàng thì ...

Cố Mạn Dương xuất hiện, Mạn Dương nhanh như cắt lướt tới mà bóp cổ cỗ thây, cỗ thây tan thành mây khói.

Mạn Dương đến bên Tố Tố , nhẹ nhàng nói :

- Nàng yên tâm, nàng đã định là nương tử của ta, ta ắt sẽ bảo vệ nàng

- Mạn Dương, ngươi là quỷ ... !?

- Ta có là quỷ hay không quan trọng sao?

Ta có là quỷ hay không chả nhẽ nàng không biết sao.

Nói rồi, Mạn Dương đưa cho Tố Tố một miếng ngọc bội, bảo là :

- Người quỷ phái Âm Minh truy lùng nàng thật ghê sợ, cầm miếng ngọc này, lúc cấp bách thì gọi tên ta

Lại là phái Âm Minh, có cơ hội giải đáp thắc mắc, Tố Tố nhanh miệng

- Phái Âm Minh là gì ... !?

Mạn Dương tiến sát Tố Tố

- Mệnh của nàng ...

Đã định là ta.

Những thứ khác, ta quan tâm.

Nàng chỉ cần yêu ta là đủ

Nói rồi, Mạn Dương tiến tới mà hôn Tố Tố một cái.

Tim nàng vì thế mà thình thịch thình thịch.

Mạn Dương biến mất ...
 
Minh Hôn
Chương 7


Tố Tố bỗng dưng bị một hố đen hút vào.

Ở đó, nàng thấy một người y đúc nàng mặc Hán Phục.

Ngỗi chễm chệ trên ghế ngọc khắc phượng.

Một tên hầu kề lên tiếng.

- Minh chủ, người nên nghỉ ngơi đi.

Đã muộn rồi.

- Ta không mệt, ngươi vào bảo Vương Minh Triệu đi theo ta có chút việc , ta phải tới gặp Cố Dương.

Cố Dương?

Chã lẽ là Cố Mạn Dương ư?

Tố Tố như bị cái gì đó mà hút theo người giống mình y đúc.

Hai người họ dùng pháp lực mà thoát chút tới nơi.

Cố Dương họ thấy họ tới thì liền lên tiếng !

- Lục Triết Yên?

Nay nàng tới thăm ta đó ư?

Hay lại tới bắt ít hồn ma của âm giới về làm tay sai vậy hả.

Nói rồi Cố Dương cười lớn.

Lục Triết Yên chẳng quan tâm là có chuyện gì bay tới lấy viên Thạch Cẩm phía trên tay Cố Dương.

Rồi nói :

- Cố Dương, hôm nay bổn tọa phải san bằng âm giới!

Nói rồi Lục Triết Yên tay cầm đá cẩm thạch nuốt thẳng, sức mạnh tăng thêm bội phần.

Cố Dương nhìn thấy bay tới ngăn cản.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Từng giọt lệ trong như ngọc nhỏ xuống, Cố Dương vì Lục Triết Yên mà khóc ư?

- Yên Yên !

Nàng hận ta đến mức ấy rất ư ?

.........

Ngắt quãng, Tố Tố bị dội ngược lại phía cạnh thác nước.

Nàng xâu chuỗi lại tất cả sự việc, rằng Lục Triết Yên giống nàng y đúc, còn Cố Dương có lẽ là bản gốc của Cố Mạn Dương, giữa họ chắc chắn có mối thâm thù gì đó, nhưng có lẽ còn pha chút tình cảm nam nữ.

Nàng thắc mắc tại sao trời vẫn chưa sáng để nàng thoát khỏi giấc mơ này .

Ngồi nghịch nước một tí, nàng nghe thấy tiếng gì đó

- Meooow ...

Meooow

Hình như có một con mèo bị thương thì phải, Tố Tố chạy tới xé mảnh áo trên người mà băng bó.

Con mèo sau khi được băng bó thì quấn quýt Tố Tố không rời.

Nàng bèn ôm mèo ngồi chờ.

Gà gáy ...

Nàng tỉnh giấc, bên cạnh còn có chú mèo đó nữa.

Nàng hoang mang, con mèo cứ đi theo nàng mãi, không chịu rời nửa bước.

Thấy có khúc mắc, nàng bèn giữ lại, đặt tên là Tiểu Miêu.

Bà Cô thấy Tiểu Miêu thì hỏi nó ở đâu ra, nàng bèn trả lời là nhặt được ngoài hiên nhà.

Bà cô nhìn nàng một hồi rồi bỏ qua.

Lát sau, bà cô nhờ nàng ra chợ mua ít sau, đi được nửa đường Tố Tố mới nhớ ra là quên tiền đành vội quay về nhà.

Về nhà, không khí có phần lạnh buốt, nàng nhẹ nhàng bước vào, đi qua phòng của bà cô, nàng nghe thấy tiếng mèo : Meoooow

Tố Tố nghe thấy tiếng bà cô gằn giọng :

- Nói !!!

Ai sai ngươi tới đâyy ?

Ta biết rõ ngươi không phải là mèo hoang.

Tiểu Miêu hiện lên thành một nam nhân ưu tú, miệng nhoẻn nụ cười :

- Minh chủ sắp 18t rồi, ta đương nhiên lên dương thế để bảo vệ người.

Còn ngươi, đừng hòng làm hại Minh chủ.

Nói rồi ...

Tôi vờ ra lại cửa, giả bộ như vừa về đến nhà, lớn tiếng gọi bà cô

...
 
Minh Hôn
Chương 8


Thấy Tố Tố, bà cô cũng chẳng buồn hỏi những đồ bà dặn mua đâu rồi.

Chỉ nguẩy tay bảo Tố Tố vào phòng đi.

Tiểu Miêu thấy vậy nhanh chân lẻn vào trong phòng nàng

Bà cô nói vọng từ ngoài sân nhà vào nói là có việc cần phải đi giải quyết gấp.

Nhìn thấy bóng bà cô khuất dần, Tố Tố bỏ Tiểu Miêu xuống sàn, nhìn thẳng mắt mà nói như ra lệnh :

- Ngươi nhanh hiện nguyên hình cho ta !

Thấy vậy, Tiểu Miêu hiện rõ lại thành nam nhân lúc nãy , Tố Tố không kiềm chế được mà thốt lên :

- Vương Minh Triệu!???

- Minh Chủ!!!

Nàng nhớ ra mọi thứ rồi sao?

Thật sự đã nhớ ra rồi sao

Tiểu Miêu cầm bả vai Tố Tố mà lắc lia lịa.

Nàng đẩy Tiểu Miêu ra :

- Cái gì mà Minh Chủ chứ !?

Ta không phải là Minh Chủ , ngươi nói cái quái gì vậy, tránh xa ta ra đi.

- Vậy tại sao người lại biết tên ta !?

Tố Tố kể lại :

- Trước khi ta cứu ngươi, ta bị rơi vào một cái hố đen, chứng kiến một đoạn hồi ức, trong đó có ngươi xuất hiện , cả Cố Dương và Lục Triết Yên nữa.

- Còn bao nhiêu ngày nữa là người đến tuổi 18 ?

- 2 Ngày

Tiểu Miêu nghe vậy không nói gì, hóa lại thành con mèo nhỏ, tiến tới gần tôi mà , dụi đầu rồi cuộn tròn lại mà ngủ .

Tiểu Miêu đi ngủ Tố Tố quyết định đi đến thác nước ngăn cách 2 làng, nàng đi sâu hơn phía sau thác nước, đột nhiên, có một con quỷ cụt chân , lè cái lưỡi dài ra, tay lòng thòng vụt đến định nắm lấy Tố Tố.

Dưới chân có đá, nàng cầm đá ném vào con quỷ kia, bên cạnh có roi, nàng cầm roi quất lấy quất để.

Con quỷ cười lớn :

- Thật không ngờ có ngày Minh chủ của Minh Phái lại phải sợ sệt một quỷ tinh tu luyện chưa đến 200 năm như ta !!

Minh chủ à!

Người nhớ vì ai mà ta chết oan ức, vì ai mà ta phải hút máu người tu thành quỷ!?

Vì Aiii ???

Con quỷ kia hét lớn, Tố Tố sợ sệt, nàng thực sự bị con quỷ này dọa cho tới mức tim gan phèo phổi như muôn bay ra ngoài, con quỷ kia tiến lại gần, càng tiến lại gần càng cười lớn, Tố Tố lần mò khắp người hy vọng tìm được lá bùa nào đó mà dán miệng con quỷ này lại, sờ mó hồi lôi, nàng đụng tới miếng ngọc bội mà Cố Mạn Dương đưa cho.

Đúng lúc nhớ ra những gì trong giấc mơ.

Nàng cầm chặt miếng ngọc bội mà thét lớn :

- Cố Mạn Dươngggg !!!!

Vừa dứt câu, Mạn Dương xuất hiện , quỷ tinh thấy vậy lại bèn lớn giọng :

- Toàn những nhân vật máu mặt của âm giới xuất hiện ấy nhỉ, tại hạ có nên về giết ít dân lấy ít máu đãi Minh Chủ Minh phái Và Vương Vương của Âm giới không đây ?

Nói đến đây, Cố Mạn Dương nhếch mép cười khẩy một cái, tỏ ý khâm phục sự liều lĩnh của con quỷ nàyy

Thế nhưng, về phần Tố Tố nàng vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra ...

Vừa lúc đó ...
 
Minh Hôn
Chương 9


Vừa lúc đó thì bà cô của Tố Tố xuất hiện , Mạn Dương cũng vì thế mà biến mất.

Ngay lúc thấy bà cô , nam quỷ kia liền cúi đầu :

- Xin người tha mạng, kẻ tiểu nhân này không có ý mạo phạm người!

- Câm miệng !

Nói rồi bà cô viết lá bùa, mở nắp một cái bình nhỏ rồi thu phục con quỷ kia vào.

Làm xong, bà cô bảo nàng nhanh chóng về nhà, nghiêm cấm nàng tới nơi đây .

Về đến nhà, nàng đem chuyện kể với Tiểu Miêu, nàng nói vu vơ vì Tiểu Miêu đang ngủ, không ngờ rằng nó đã nghe hết tất cả.

Xong xuôi, chờ Tố Tố đi ngủ, Tiểu Miêu hiện nguyên hình là Vương Minh Triệu, thoát ẩn thoát hiện đi tìm bà cô :

- Cho hỏi, quý cô đây có phải người thừa kế của Hắc Quỷ Tinh ?

Bà cô nghe vậy chối lấy chối để :

- Gì mà Hắc Quỷ Tinh chứ, ngươi nói gì ta không hiểu, nhanh nhanh tránh xa cháu gái ta ra, không thì liệu cái thần hồn bổn tọa sẽ thu phục ngươi

- Ồ !

Cho hỏi ngươi qua được mắt được Vương Minh Triệu ta sao?

- Vương Minh Triệu !?

Ngươi là ...

Đúng lúc Tố Tố dậy, liên miệng gọi Tiểu Miêu, Vương Minh Triệu vì lo lắng cho nàng mà nhanh chân đi về, bỏ qua chuyện của Hắc Quỷ Tinh.

Hắc Quỷ Tinh là môn phái chuyên thu nhặt những hồn ma lang thang mang đầy nỗi uất hận về để tu luyện thành quỷ, những hồn ma này đa số đều làm nhiều điều ác, khi xét xử thì không được dung tha, bị đày lưu vong nơi trần gian làm việc thiện mới có thể đầu thai.

Thế nhưng, ngựa quen đường cũ, vì lòng mang đầy nỗi uất hận mà giết người vô tội vạ, ám khí đầy người, Hắc Quỷ tinh thu nhận về và truyền vào người những hồn ma này một đoạn kí ức tồi tệ.

Giúp họ tu luyện thành quỷ tinh và bắt làm tay sai.

Người đứng đầu Hắc Quỷ Tinh đến cả Vương Vương minh giới và Minh chủ phái âm minh vẫn chưa thể thu phục

Nói đến đoạn, gần đây, Tố Tố luôn cảm thấy rằng trời tối rất nhanh, mỗi lần nàng đi ngủ luôn mơ thấy những điều khác lạ.

Hôm nay, trời đã tối dần, nàng cũng lên giường ôm Tiểu Miêu đi ngủ.

Đến đoạn, chuông 0h vừa điểm, nàng đi vào trong giấc mơ, và cái làm nàng ngạc nhiên đó chính là cả Tiểu Miêu cũng đi theo nàng, nhưng trong hình dáng của Vương Minh Triệu, nàng đến tẩm điện của Minh Chủ Minh Phái, ở đây, gặp ai họ cũng cúi đầu chào :

- Cung kính Minh Chủ trở về

Nàng càng nghĩ càng thắc mắc, cái quan trọng ở đây là nàng gặp Tạ Tuyến, Tạ Tuyến nằm trong ngục giam của Minh Phái, nàng quay qua hỏi Minh Triệu :

- Người này là ai và vì sao lại bị giam ở đây

- Đây là phu nhân của đứa con thứ 2 của Minh Chủ Hắc Quỷ Tinh, họ cử đến đây để ám sát người.

Nói đến đây, Tố Tố hiểu ngay người cùng Tạ Tuyến kết Minh Hôn không ai xa lạ chính là hắn ...
 
Minh Hôn
Chương 10


Người minh hôn với Tạ Tuyến chắc hẳn là đứa con trai của Hắc Quỷ Tinh.

Nói đến đoạn, nàng bảo Minh Triệu đem nàng đến nơi yên tĩnh

- Vương Minh Triệu !

Tại sao ngươi lại đi theo ta !?

- Ta đi theo để bảo vệ nàng trên dương thế!

- Nói đi, ta là ai cơ chứ, ngươi nói đi

- Tố Tố, nàng đừng kích động, ta đưa nàng ra khỏi đoạn kí ức này nhé

- Đừng, ta muốn hỏi thêm một vài chuyện, để ta ra ngoài sẽ có sự giám sát của cô cô ta

Tố Tố trầm ngâm, nhìn cảnh vật nơi đây có phần âm u mù mịt.

Một lát sau, Vương Minh Triệu lên tiếng :

- Chỉ còn 16 canh giờ nữa thôi là nàng qua tuổi 18 rồi.

Năng lực của nàng mười phần cũng lấy lại được một phần, yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng

- Nói đi, ta là ai ... !?

Minh Triệu im lặng, dùng sức phá bỏ kết giới hồi ức, đưa nàng về thực tại.

Thật ra , Minh Triệu muốn rằng đúng thời khắc nàng tròn 18 tuổi thì mới kể rõ sự tình cho nàng.

Trời vẫn chưa sáng, chỉ mới tờ mờ có gần 1h sáng.

Đang lúc cả 2 đang ngủ, đột nhiên Minh Triệu nghe tiếng kèn tân hỉ inh ỏi, nghe rất chói tai, tiếng kèn ngày càng gần khiến chàng thêm phần hoảng hốt.

Một lúc sau, một quỷ nam ưu tú đi đến, đánh thức Tố Tố, Minh Triệu bị những quỷ tinh kia dụ ra ngoài mà đánh nhau loạn xạ.

Quỷ Nam kia gọi hồn Tố Tố tách ra khỏi thân thể, Tố Tố như bị thôi miên .

Quỷ Nam lên tiếng

- Tại Hạ là Lý Nhất Phàm, người sẽ kết Minh Hôn với minh chủ Âm Phái, tuy nhiên, sau khi kết hôn với ta nàng sẽ không còn là Minh Chủ nữa, cả âm phái của nàng sẽ phải đi theo Hắc Quỷ Tinh

Nói rồi, Lý Nhất Phàm nở nụ cười man rợ.

Tố Tố mơ màng, đưa ánh mắt yếu đuối nhìn xung quanh, nàng gắng gượng dùng mọi cách nhập vào thân xác của nàng, thế nhưng, bên cạnh thân xác của nàng, bà cô đang luyện phép ép nàng không được vào thân thể.

Nàng bất ngờ thì bà cô miệng nở nụ cười nham hiểm

- Rồi đây ta sẽ là bá chủ âm giới

Tố Tố sững sờ, nàng khóc, Lý Nhất Phàm thấy vậy thì sinh ra chán nản, nguẩy tay bảo đám quỷ hầu tràn điểm mặc áo quần cho tân nương.

Tâm nàng đang nghĩ tới Cố Mạn Dương, Miệng không kiểm soát mà bất chợt gọi tên chàng

Bất thình lình, Cố Mạn Dương xuất hiện, đánh bay bà cô khỏi thân thể của chàng, sau đó chàng đứng trước mặt Lý Nhất Phàm mà quát lớn :

- Người của bổn vương mà các ngươi dám làm càn hay sao ?

Cố Mạn Dương dùng sức mà đánh hồn bay phất lạc những quỷ hầu kia, Lý Nhất Phàm vì bị thương mà sợ hãi bỏ chạy.

Tố Tố chạy tới mà ôm chặt Cố Mạn Dương vào lòng.

Đúng lúc Vương Minh Triệu đi vào, thấy cảnh tượng đó mà ...
 
Minh Hôn
Chương 11


Thấy cảnh tưởng đó mà quá ư đau lòng, tim không quản được mà cứ nhói lên.

Ai đủ dũng cảm thấy người con gái mình thương, mình muốn bảo vệ ôm chặt một người con trai khác cơ chứ.

Thế nhưng, mối duyên này đã được định từ nhiều kiếp trước, kẻ nô tài theo sau như Minh Triệu sao có thể với tới nàng.

Dù có đau lòng đến mấy thì Minh Triệu cũng đành xoay gót rời đi, để 2 người họ có khoảng không gian riêng tư.

Mạn Dương để Tố Tố ôm đến nhói ngực vẫn nở nụ cười.

Chàng sợ rằng sau khi Tố Tố biết được chuyện mà sinh ra thù hận, đoạn khúc mắc kiếp trước vốn dĩ đã được hóa giải đâu ...

- Mạn Dương!

Ngươi nói rõ mọi chuyện cho ta nghe được không!?

- Đúng khi nàng tròn 18, thuộc hạ của nàng sẽ cho nàng đáp án.

Nhưng hãy nhớ rằng, trăm nghìn kiếp nàng cũng phải là vợ của Cố Mạn Dương ta

Nói rồi, Mạn Dương giúp Tố Tố nhập vào thân xác của mình, chàng hôn lên trán Tố Tố rồi bảo :

- Nàng chú ý tĩnh dưỡng , 12 canh giờ còn lại phải để Tiểu Miêu bên nàng không rời nửa bước, chuyện Cô Cô nàng sau 12 canh giờ sẽ rõ.

Nói rồi Cố Mạn Dương biến mất, tầm dăm ba phút sau, Tố Tói thấy Tiểu Miêu ngoắc ngoắc cái đầu lửng thửng bước vào bằng bốn cái chân nhỏ bé của mình.

Nàng cười một cái rồi ôm lấy Tiểu Miêu, chìm vào giấc ngủ say mà không lo toan bất cứ một điều gì.

Đến lúc nàng ngủ say, Tiểu Miêu hiện nguyên hình là Minh Triệu, hưởng thụ sự sung sướng trong vòng tay của Tố Tố.

Có lẽ là ...

Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi

Sáng sớm !

Tầm 4h30 5h sáng, Vương Minh Triệu trở lại là Tiểu Miêu, dùng bộ vuốt sắc nhọn xủa mình Cào cào Tố Tố đánh thức nàng Dậy.

Vừa dậy, Tố Tố nhớ đến chuyện tối hôm qua, đang ngồi suy nghĩ ít phút thì bà cô gõ Cửa.

- Tố Tố, đêm qua xảy ra chuyện gì sao phòng con ta vào không được, ai đã đặt kết giới ở phòng con vậy, con có sao không?

- Cô Cô, người đang đóng kịch đó à!?

Chính người đã ngăn không không cho linh hồn con nhập vào thể xác ...

- Con nói linh tinh gì vậy, đó ắt hẳn là quỷ biến thành, Sao con có thể tin người vậy chứ

- Vậy à !!!?

Con xin lỗi cô cô

Nói đến đoạn, cô cô bảo Tố Tố đi theo để làm phép Trừ tà , tránh người âm theo dõi.

Tố Tố lại ngây thơ quá mức mà đi theo.

Cô Cô dẫn Tố Tố đến nơi làm ranh giới giữa 2 ngôi làng ,đó là ngọn thác chảy siết với tiếng chảy róc rách nỉ non ai oán

Và thế là ...
 
Minh Hôn
Chương 12


Và thế là ...

Bà cô đưa Tố Tố đến ngọn thác đó xong thì bảo nàng ở đây đợi, nửa tiếng sau sẽ quay lại.

Lúc đó nàng không cẩn thận mà trượt chân ngã, máu của nàng thấm đẫm vào đất, thoáng thấy cây ngải sâm ở đó nàng bèn chạy đến hái vài lá.

Lúc quay đầu lại, đứng từ xa, nàng trông thấy một con quỷ đang bới móc ăn cả chỗ đất có máu nàng chảy ra, càng ăn thì thân ảnh nó càng hiện rõ, có vẻ như càng ăn càng tăng thêm bội phần.

Quỷ nhân ngửi mùi máu theo dọc đường Tố Tố đi mà đi đến chân nàng.

Tố Tố mặt cắt không còn giọt máu , lớn tiếng xua đuổi rồi dùng lá bùa cô cô từng đưa đem ra sử dụng, thế nhưng lại không có hiệu quả.

Quỷ nhân cười lớn

- Máu người đã nuốt thạch cẩm quả là uống vào tăng mười phần sức mạnh!

Tố Tố nhớ đến viên cẩm thạch mà vị Minh chủ Minh phái đã nuốt, thế nhưng, quan tâm gì đây khi con quỷ này đang muốn phanh cái thân xác nàng ra mà hút máu.

Nàng chạy, chạy bán sống bán mạng, chạy một hồi biết mình đã đi lạc vẫn chạy.

Sức người sức quỷ liệu có cân bằng!?

Nàng vốn dĩ không thoát nổi con quỷ nàng.

- Cô Cô !!!

Người đâu rồi!?

Mau cứu con, nhanh lênnn!!!!!

Đáp lại nàng là tiếng cười khanh khách của con quỷ kia, hồi sau, không chỉ mình nó mà có thêm vài con nữa tới, có vẻ như kéo cả dòng họ nó tới cùng hưởng nguồn sức mạnh vô giá này Thì phải.

Rơi vào trạng thái tuyệt vọng, đã hơn 1 tiếng đồng hồ trôi qua mà cô cô vẫn chưa trở về.

Tuy nhiên, trong số những con quỷ lăm le hút máu nàng, nàng đã nghe được giọng của một nữ quỷ, giọng nữ quỷ này rất giống với giọng cô cô.

Mà bỏ qua cái thứ chết tiệt này đi, Tố Tố sinh bí mà gọi tên Cố Mạn Dương, thế nhưng, gọi tới lần thứ 3 mới được, Tố Tố không kìm được mà chửi rủa trong lòng.

Theo Tố Tố biết, với sức lực của Cố Mạn Dương mấy con quỷ này chỉ là thứ vặt vãnh, có khi một chưỡng bay tông cả đám, nhưng Mạn Dương sớm nhận ra sự hiện diện của người thừa kế Hắc Quỷ Tinh mà có phần e dè, không những thế mà những thuộc hạ thân cận máu mặt đều có đủ không thiếu một ai, xem ra lần này Hắc Quỷ Tinh quyết tâm giết cho Tố Tố bằng được trước khi nàng 18 tuổi.

Mạn Dương quay lại nói với Tố Tố

- Nàng nhắm mặt lại Tiểu Miêu tới đây cho ta, trận này quả là không thể xem nhẹ được

- Gọi con mèo tới làm gì chứ !?

Ta cũng không biết làm sao gọi nó cả

- Nàng đặt tay lên ngực rồi nhắm mắt gọi tên thật.

Thuộc hạ của nàng và nàng có thần giao cách cảm !

Nói rồi ...
 
Minh Hôn
Chương 13


Vốn dĩ Tố Tố và Minh Triệu là quan hệ chủ tớ mấy nghìn năm, Tố Tố khi còn mang thân phận Lục Triết Yên đã đem phong ấn để ở người minh Triệu, để 2 người tâm ý tương thông

Nghe lời Cố Mạn Dương, Tố Tố đặt tay ở ngực của mình, mắt từ từ nhắm lại

- Vương Minh Triệu ... !!!

Nàng gọi như vậy 3 lần liên tục, lập tức xung quanh nàng đã lạnh nay còn lạnh hơn, một cỗ âm khi từ đâu phi thẳng tới mặt nàng rồi dừng lại.

Hẳn là Tiểu Miêu đã tới

Tố Tố lòng có chút thắc mắc :

- Nhanh vậy sao !?

Chả nhẽ là bay à !!!

Tiểu Miêu sau khi tới thì vội bỏ lốt mèo, trở lại là chàng trai khôi ngô tuấn tú, hỏi nàng có chuyện gì mà gọi nó tới gấp nhs vậy.

Tức thì nàng chỉ về hướng Cố Mạn Dương, nói là hắn ta bảo nàng gọi Minh Triệu tới ! .

Minh Triệu vốn không mấy thiện cảm với Mạn Dương, tuy nhiên mệnh lệnh chủ nhân là không thể nào cãi được, Minh Triệu tới mặt Mạn Dương

- Cho hỏi Cố Hoàng Tử cần gặp kẻ tiểu nhân như ta làm gì !?

- Tránh phí lời, ngươi nhìn trước mặt ngươi đi xem cái bọn vớ vẩn này là ai nữa mà giả ngu giả mù, ta vốn đang bị thương nặng, kêu ngươi tới đâu chắc chắn để giải quyết đám Hắc Quỷ Tinh này.

- Một mình Minh triệu Ta ư ... !??

Minh Triệu có chút lưỡng lự mà hỏi lại Mạn Dương

- Đương nhiên là ta sẽ phụ ngươi , bọn chúng hung hăng đến vậy ngươi với nó ba chiêu chắc sợ chết khiếp mất rồi.

Xong chuyện còn cùng ta giải quyết một số việc !!!

Không đợi Cố Mạn Dương nói nhiều, Minh Triệu lập tức hóa thành Tiểu Miêu, nhưng không phải là một con mèo nhỏ béo mà Tố Tố có thể ôm ngủ nữa rồi.

Nó càng ngày càng lớn hơn, trên đầu xuất hiện một vương miện lấp lánh.

Lũ quỷ ngạc nhiên đồng thanh lên tiếng :

- Tiên ly!????

- Tiên Ly này ắt hẳn đã là thất hạch, nếu không sẽ không xuất hiện trên đầu vương miện kia, con mèo này ắt hẳn đã tu luyện từ từ 1500 đến 2000 năm trước mới có thể luyện ra thất hạch, nhanh hơn nữa cũng tầm 1000 năm nếu có tiên nhân giúp đỡ.

Từ trong đám quỷ kia nữ quỷ có giọng nói giống cô cô lập tức lên tiếng

- Bổn tọa là không nhận ra thân phận tiên ly của ngươi, không những thế còn là tiên ly thất hạch.

Nghìn năm trước ngươi chỉ là tiên ly song hạch, mới có thể tự biến thành hình người và dùng pháp thuật giáo phái của ngươi .

Nhưng hóa ra ta sai lầm mất rồi.

Dứt lời nữ quỷ kia người toát ra đầy âm khí màu đen nói tiếp

- Hôm nay cả tiên ly và Cố Dương ở đây, xem như Lục Triết Yên thoát tội, đợi ngày cô ta nhớ rõ, nhất định sẽ truy cùng đuổi tận, sức các ngươi không bỏ nhẽ cái răng môn giáo ta

Nói rồi đám quỷ kia thoắt người biến mất, nói đến đoạn, Minh Triệu trở lại hình người, hỏi Cố Mạn Dương việc chàng cần nhờ là gì

...
 
Minh Hôn
Chương 14


Man Dương từ sau tiến tới

- Ta cần ngươi cùng ta phong ấn kí ức của Tố Tố lại , ít nhất cũng phải 2 năm, chỉ để nàng có được thực lực chứ không để nàng sớm nhớ ra mọi chuyện.

Minh Triệu hiểu rõ mọi chuyện kiếp trước của Tố Tố như thế nào, nếu để nàng biết chuyện chỉ gây thêm ân oán thù hằn.

Bèn gật đầu đồng ý với Mạn Dương.

Cùng lúc, Mạn Dương bảo Minh Triệu bứt ít lông ở đỉnh đầu cho chàng, rồi từ phía đó dùng âm khí bay thẳng lên vách đá gần đó, hóa nắm long thành những luồng khí màu trắng, luồng khí đó như có ý thức bay thẳng vào đỉnh đầu Tố Tố.

Nàng ngất lịm đi, cứ thế từ từ chìm vào giấc ngủ.

Nàng không biết là ngủ bao lâu, chỉ là ngoài trời đã trải qua không biết bao nhiêu lần mặt trời đi ngủ.

Mí mắt Tố Tố chợt giật giật , nàng từ từ tỉnh lại, theo thói quen quơ tay tìm điện thoại, thời điểm bây giờ là mùng 1 tháng 3 năm 2020, cách thời gian sinh nhật nàng cũng như thời gian cô cô đem nàng tới dòng thác giữa hai ngôi làng đó.

Nàng bật dậy xem mọi thứ xung quanh để thử xem đây là đâu, nhìn qua đây là một phòng trong khách sạn, khá tiện nghi và sạch sẽ.

Tố Tố bật điện thoại lên thì biết đây là Trùng Khánh, là khu thương mại lớn nhất của Trung Quốc.

Ngôi trường mà Tố Tố theo học cũng đang ở Trùng Khánh.

Đang hoang mang không biết chuyện gì xảy ra, tại sao lại tới nơi này??

Bất chợt có một âm thanh ấm áp phá tan không khí ảm đạm trướt kia.

Một thân thể cao ráo đi tới

- Tố Tố, em tỉnh rồi à?

Có mệt không?

Lòng Tố Tố bất chợt hoảng loạn, đang yên đang lành đột nhiên một con quỷ lại chung sống với nàng, con quỷ này quả cũng không còn xa lạ, là Cố Mạn Dương.

Xung quanh anh ta tỏa ra một cỗ âm khí mạnh mẽ, khiến cho nhiệt độ trong phòng giảm mạnh.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Tại sao anh lại có mặt ở đây?

Đang yên đang lành ở quê đột nhiên lại quay lại Trùng Khánh?

Tố Tố nói xong thì ra vẻ sợ hãi với Mạn Dương, anh ấy im lặng, không trả lời Tố Tô mà chỉ đi tới, nhẹ nhàng nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, hôn vào mái tóc nàng rồi nhẹ nhàng dùng tay lau đi những giọt nước mắt không tự chủ đã rơi của Tố Tố

Tố Tố nhất thời bị hành động của Mạn Dương làm cho ngây người .

Mạn Dương xoay người Tố Tố để nàng nằm xuống nghỉ ngơi thì cũng quay gót rời đi.

Có một chút chút gì đó, chút chút gì đó gọi là rung động !

Chả nhẽ chỉ vì hắn ta làm từng ấy hành động đã khiến nàng rung động ?

Suy nghĩ một hồi nàng lại xoay người chìm vào giấc ngủ ...
 
Minh Hôn
Chương 15


Trong lúc Tố Tố đang ngủ, nàng mơ màng cảm nhận được ở môi truyền tới một cảm giác mát mẻ, mang hương thơm thoang thoảng của cỏ cây hoang dại.

Ý thức nàng như từ từ thoát khỏi sự điều khiển của nàng, nhiệt tình đáp lại nụ hôn đó.

Thấy nàng đáp trả ,khóe miệng nam nhân kia chợt bất giác nở một nụ cười gian tà.

Nàng gắng gượng mở mắt, chỉ dám khẳng định rằng thân ảnh này nhất định của Cố Mạn Dương.

Liền sau đó nụ hôn của Mạn Dương cứ kéo nàng thoát khỏi sự kiểm soát cần có.

Tay Mạn Dương từ từ lần lượt các cúc áo của Tố Tố, đến mức trên người nàng bây giờ không có nổi mảnh vải che thân.

Mạn Dương như một con hổ đói thấy thịt không buông ta, liên tục khiến Tố Tố thở dốc không ngừng.

Chỉ là, Nàng cảm thấy sự quen thuộc ở thân thể này, cảm thấy rằng nàng đã tiếp xúc rất nhiều lần chứ không phải lần đầu tiên.

Một giọt, hai giọt, hai hàng nước mắt từ từ lăn xuống trên đôi má trắng ngần của nàng.

Mạn Dương cảm nhận được cái vị mặn mà trong nước mắt , lập tức dừng lại, tay đưa lên lau những giọt lệ kia, hôn lên trán nàng rồi ôm nàng vào lòng.

Tố Tố bật chợt xem tấm ngực Mạn Dương như một nơi an toàn và ấm áp nhất, không tự chủ mà rúc đầu vào đó, ngọ nguậy ngửi lấy mùi hương cỏ cây rồi từ từ vào giấc ngủ một lần nữa.

Nàng có lẽ đã quá mệt rồi, nàng đã hôn mê bất tỉnh suốt nửa tháng liền, vừa tỉnh dậy đã liên tục gặp những chuyện khiến nàng hoảng sợ không thôi.

Khi Tố Tố tỉnh dậy cũng đã là xế chiều, nàng nhìn quang giường không thấy Mạn Dương đâu , thân thể cũng đã được mặc vào một tinh tươm.

Từ trong bếp phát ra tiếng động, là tiếng chảo hay chén gì đó rơi xuống sàn nhà, cứ kêu loảng xoảng khiến nàng giật mình .

Từ trong bếp, một thân ảnh cao ráo đẹp đẽ lạ thường bước ra, nhất thời làm Tố Tố si mê không chợp mắt

- Ngắm đủ chưa?

Ta biết ta đẹp trai rồi, nhanh chóng lại đây ăn chén cháo ta vừa nấu

- Mạn Dương !???

Anh nấu cháo hay là đánh trận vậy.

- Thôi đi !

Ta nấu cho đã phước lắm rồi, huống hồ ở thời ta còn sống nam nhi không phải vào bếp.

Nàng đừng có mà đòi hỏi.

- Chuyện vừa rồi ...

- Nàng đừng thắc mắc gì nữa, chỉ cần biết rằng giữa ta và nàng đã thực hiện Minh Hôn, lần đó coi như là dấu ấn để các quỷ nam khác biết nàng đã là người đã có chồng.

Trong lúc Tố Tố đang trợn tròn mắt thế kia thì Mạn Dương tiến tới, nở một nụ cười gian tà

- Gọi ta một tiếng lão côngg !
 
Minh Hôn
Chương 16


- Tại sao ta phải làm vợ một tên quỷ như ngươi .

Ta vừa chỉ có 18 tuổi thôi, chả nhẽ phải xuống địa ngục à ?

- Không !

Đã thực hiện Minh Hôn xong thì nàng sẽ vẫn sống bình thường còn ta lại tùy ý lên trần gian lúc nào tùy thích

- Ngươi đừng có mà lừa ta !

Hai người bạn của ta đều chết bất đắc kì tử vì thực hiện Minh Hôn.

Có phải ta cũng sắp chết không ??

- Nàng đừng sợ, bọn họ không phải chết do Minh Hôn mà do một vấn đề khác, cũng do người dân ở chỗ nàng thiếu hiểu biết mới nghĩ là khi kết Minh Hôn thì phải chết

- Chả nhẽ cô cô ta cũng vậy à ?

Bà ấy là một đạo sĩ đấy

- Ta nhắc nàng lần đầu và cũng là lần cuối !!

Phàm ở kiếp này nàng được tin tưởng duy nhất một mình ta và cha mẹ nàng.

Mạn Dương quay gót rồi biến mất ngay trước mắt nàng.

Tố Tố ấm ức vì bị một nam nhân quát tháo mà khóc.

Nàng ôm đầu gối mà khóc, không có dấu hiệu dừng lại.

Thế nhưng sau đó một thân ảnh xuất hiện,thân ảnh đó có phần quen thuộc từ từ ôm phía sau lưng nàng , một hơi ấm quen thuộc phả vào trong người tố Tố , thân ảnh đó ... chắc chắn là Cố Mạn Dương . tố tố không cầm được mà rúc đầu vào cái thân ảnh đó không một chút chần chừ , ngực Mạn dương không biết lúc nào đã là nơi mà Tố Tố xem là nơi ấm áp và an toàn nhất

- Sao lại khóc !?

Ta ăn hiếp nàng hay sao ?

Tố Tố không hề có một chút nào đáp trả ...

Hóa ra , nàng vì cái hơi ấm đó mà ngủ trong vô thức.Mạn Dương lắc đầu một cái

- Thật là ... cháo ta nấu còn không thèm ăn cơ

im lặng một hồi , Mạn Dương bế Tố Tố đặt lại giường và thì thầm

- Nàng đã định là người của ta , dù yếu đuối thế nào cũng phải do tay ta bảo vệ

Sau đó , sợ Tố Tố lại nói mớ hay khóc mà Mạn Dương không Nỡ rời đi .

Sáng ra , theo thói quen nghe tiếng chuông đồng hồ báo thức nàng mở con mắt dậy.

Đập vào mắt nàng là khuôn mặt trẳng không tì vết , đôi mắt đen nháy 2 mí , sóng mũi cao, trông y như mấy anh oppa Hàn Quốc, nàng có chút si mê mà nhìn ngắm không chớp mắt

- Dậy mà ăn uống đi chứ , nàng đã sống bằng nước đường suốt nửa tháng rồi, đời này còn dài ... nàng yên tâm lúc nào ngắm ta mà không được ?

Tố Tố bất giác mặt đỏ ưng ngượng ngùng , làm gì có ai muôn bị bắt gặp khi đang ngắm người nào đó chứ , nàng lập tức bật dậy khỏi giường

- Em đi ngay

- Gọi ta một tiếng Lão Công

- Lão...C..Công ~
 
Minh Hôn
Chương 17


- Thế có phải ngoan không chứ?

Tố Tố ngồi dậy ăn chén cháo mà Mạn Dương đã nấu lúc nãy, kể ra bát cháo có hơi dở nhưng mà không dám chê.

Nàng vừa ăn vừa quay đầu hỏi

- Tại sao anh lại cưới tôi ?

- Mệnh của nàng...

Đã định là ta

- Sao tôi có thể nhìn thấy anh vậy?

- Bởi vì nàng đã có con mắt âm dương

- Người khác thấy anh không?

- Ta muốn họ thấy thì họ thấy, không muốn họ thấy thì không thấy

- Anh bật nắp quan tài ra đây đấy à ?

- Thật tức chết, bổn tọa là quỷ đã tu luyện nhiều năm, sao nàng hỏi nhiều thế, có muốn ta làm cho không xuống được giường không hả ?

Thấy nàng cúi đầu ăn cháo Mạn Dương lại nói tiếp.

Rằng cuộc sống nhân gian chàng đã xử lí xong, gia tộc của chàng là Cố gia, nhờ sự che chở của chàng mà làm ăn phát đạt, mở một chuỗi công ty kiếm tiền không đếm nổi, đại khái ý của Mạn Dương là ở đó có một đứa cháu và một đứa em nữa của nó, đều gọi Mạn Dương là ông hai, một người tên Cố Mạn Phong một người là Cố Mạn Nhất Thiên.

Nói rằng từ nay Tố Tố có gì khó khăn cứ tới đó.

- Ta có tư cách gì mà tới đó chứ ?

- Yên tâm, bọn chúng nó sẽ phải gọi nàng một tiếng bà hai

Thực sự rằng Tố Tố rất sợ khi phải kết Minh Hôn với một quỷ dạ, thế nhưng muốn sống thì phải chiều theo ý nó đã, nói vậy, nàng bèn tiếp lời

- Ở thời đại này, vợ chồng xưng với nhau là anh em hoặc chồng và vợ, anh hãy dẹp ngay cách xưng hô ngàn năm trước của anh đi

- Haha !

Được!

Được!

Mọi chuyện đều theo ý nàng

Cứ thế 2 ngày sau đó Mạn Dương cận kề bên Tố Tố chăm sóc cho nàng, sau 2 ngày thì Tố Tố đòi đi học và được Mạn Dương đồng ý, Mạn Dương chỉ nói đem theo cái miếng ngọc bội chàng từng cho và có chuyện gì cứ sờ vào đó mà gọi.

Cuộc sống khá là tự do khi mà nàng không ở bên thái độ lồi lõm và không chút tôn trọng nàng đó nữa.

Thế nhưng đến trường, nàng nghe được chuyện có 2 nữ sinh ở kí túc xá chết bất kì tử, không có một nguyên nhân.

Tính Tò Mò hiện sẵn trong người nên nàng cũng muốn biết là chết do Nguyên nhân gì .

Cái khiến nàng bất ngờ đó là ở xác và trong phạm vi 50m đều không có hồn phách của 2 nữ sinh đó dù chỉ là một mảnh phách, nàng đang hoang mang lo lắng thì một bóng dáng bước vào, đó chắc hẳn là một con quỷ, hơn nữa con quỷ này cũng rất quen, nó dần dần hút hết các mảnh hồn phách còn sót lại mà nãy Tố Tố không nhận ra ...
 
Minh Hôn
Chương 18


Tố Tố lập tức nhận ra con quỷ đó, nó là một trong những con quỷ đi cùng lũ quỷ ở thác nước ngăn cách hai làng.

Khi mà con quỷ đó hút hồn phách vào thì Tố Tố càng ngày càng nhìn rõ hơn các mảnh phách đó, thân ảnh con quỷ này cũng càng ngày càng rõ nét hơn.

Tố Tố vờ như không thấy, chạy đến hỏi một vài người xung quanh.

Đám người này cảnh sát có, giám thị có, ngoài ra còn có một thế lực phong thủy rất được tôn sùng ở Trùng Khánh : Cố Gia Phong Thủy ! .

Nàng hỏi quơ một vị cảnh sát nữ :

- Cho hỏi lai lịch 2 nữ sinh này như thế nào?

Đã đủ 18 tuổi chưa ?

Vị cảnh sát ngần ngại một tí rồi bảo

- 2 cô gái này đều ở Bắc Kinh, chưa tròn 18 tuổi.

Tố Tố cảm ơn rồi quay gót nhìn về phía 2 thi thể.

- Lẽ nào là luyện hồn trinh nữ ư!?

Từ sau lưng Tố Tố bông có tiếng bước chân đi tới :

- Tại hạ là Cố Mạn Nhất Thiên hiện là một trong hai gia chủ của Cố Gia Phong Thủy.

Cho hỏi cao nhân đây lat người phương nào tới!?

Còn trẻ như vậy đã biết đến thuật luyện hồn trinh nữ !?

Tố Tố nghe ra cái tên rất quên thuộc, hồi lâu mới nhớ mà mở miệng :

- Ngươi là cháu của Cố Mạn Dương?

Em trai của Cố Mạn Phong?

- Đúng vậy!

Cho hỏi tại sao cao nhân lại biết cả ông hai ta ?

- Thôi đừng cao nhân này nọ nữa, bổn nương đang yên đang lành phải kết hôn âm với con quỷ Cố Mạn Dương, thật xui xẻo

- Ô !!!

Thế ra bà là bà hai à!? .

Cháu thất lễ thất lẽ, mong bà hai lượng tình bỏ qua.

Thật ra Tố Tố cũng không biết gì về ma quỷ hay thế giới bên kia cho lắm, tuy nhiên, nàng có rất nhiều sách nói về thế giới bên kia, dựa vào trí tò mò và sự hăng say tìm kiếm vốn kiến thức về thế giới bên kia của nàng đã khá đồ sộ, mới đầu nàng còn không tin đống kiến thức vớ vẩn này nhưng có lẽ từ nay về sau nó sẽ giúp ích nhiều cho nàng

Thấy nàng đứng thẩn thơ, Nhất Thiên lên tiếng :

- Bà Hai, có chuyện gì vậy?

- Ngươi thấy con quỷ kia hút hết tất cả hồn phách của 2 thiếu nữ kia không?

- Bà hai ... !!! bà có con mắt âm dương ư !?

- ...

- Con quỷ đó mới là cấp bậc quỷ mới, nó tuy hút hồn của các nữ sinh này nhưng tầm 1 2 canh giờ là tự nhả hồn phách, vì năng lực không dung nạp nổi hồn phách trinh nữ.

Tuy nhiên, cũng sẽ có rất nhiều trường hợp ví dụ như có kẻ đứng sau giật dây dùng tiểu quỷ này thu nạp hồn phách nữ sinh luyện hồn trinh nữ.

Bởi vậy Cố Gia đã phái người canh giữ bên tiểu quỷ này 2 canh giờ rồi.

Nếu có chuyện gì chúng con tự giải quyết bà hai không cần lo.

- Ừm, ta biết rồi

Vừa khi Tố Tố định xách ba li vào học thì ...
 
Minh Hôn
Chương 19


Bảng thông báo : " Hiện tại nhà trường vừa ra quyết định cho tất cả các sinh viên nghỉ học trong 2 tuần tới, ban giám hiệu thông báo để học sinh được biết "

Tố Tố nhìn bảng thông báo mà sinh ra nóng nảy :

- Chết tiệt

Quay lưng về với Mạn Dương ?

Nàng về tới cửa phòng thì hết lớn

- Con quỷ thối tha chết tiệt kia anh có ở nhà không !?

Thấy không có tiếng trả lời, nàng mới tới thả mình vào cái giường êm ái kia.

Nàng nhắm mắt từ từ đi vào giấc ngủ

Đại sảnh Minh Âm phái :

- Minh chủ, nghe nói gần đây Hắc Quỷ Tinh cho người giết rất nhiều trinh nữ chưa tròn 18 tuổi

- Ngươi ra gọi Minh Triệu vào đây cho ta !

Minh Triệu từ phía sau sảnh cung bước vào :

- Minh Chủ !?

Người cho gọi ta !?

- Um!

Ngươi điều tra cho ta về tình hình Hắc Quỷ Tinh, bọn chúng hình như đang lấy hồn trinh nữ luyện thuật tà ma, lũ này ăn gan hùm trước mắt bổn tọa mất rồi .

- Thuộc hạ đã rõ !

Đâu đó thoảng qua hương hoa anh đào ngào ngạt, Lục Triết Yên ngẩng đầu :

- Mạn Dươngg !?

Tố Tố tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại, mặt hoảng loạn ,tâm trí có phần bất ổn.

Nàng gục mặt xuống phía đầu gối ,miệng lẩm bẩm :

- Lục Triết Yên là ai, Minh Triệu vốn là người như thế nào?

Mạn Dương ở đây là có mục đích gì??.

Đâu đó thân ảnh quen thuộc ôm lấy nàng vào lòng .

Tố Tố giật mình hét lớn :

- Anh cút ra, rốt cuộc tôi là ai?

Anh là ai?

- Ngoan, nàng là nương tử của ta

Tố Tố bật khóc nức nở, Mạn Dương lần nữa phong ấn khả năng hồi ức của nàng.

Thế gian có quá bi ai ?

Thương trong hận, hận trong thương, muốn giết chẳng nỡ, muốn yêu chẳng đành.

Mạn Dương suy nghĩ hồi lâu về quyết định đưa Tố Tố theo để nàng biết thêm nhiều thứ .

Sau khi hỏi ý nàng thì nàng đồng ý.

Trước tiên, chàng đưa Tố Tố tới biệt thự Cố Gia để hai đứa cháu mình chào hỏi đàng hoàng cũng như để nàng quen với nhà chồng, sau đó, nhân chuyện ở trường Tố Tố chưa giải quyết xong, chàng cũng muốn đi theo hiểu rõ sự tình, xem ai là kẻ " ném đá giấu tay " .

Mạn Dương bảo với Tố Tố là ra ngoài gọi taxi, nàng ngơ ngác :

- Tiền đâu ra anh gọi taxi hay vậy ?

- Tiền trong ví em chứ đâu ra ?

- Ủa anh bị khùng hả !?

Sao anh có thể tùy tiện vậy chứ?

- Dăm ba đồng bạc lẻ em tiếc với chồng em sao ?

Khả năng kiếm tiền của chồng em còn hơn khả năng em ngủ đấy!

Nói rồi Mạn Dương cười lớn, vài phút sau taxi tới, vừa ngồi lên xe được ít phút thì Tố Tố lên tiếng :

- Anh có biết Tiểu Miêu đi đâu không nhỉ ?

- Ý em hỏi là Vương Minh Triệu ư ?

Bên cạnh chồng mình còn dám hỏi về nam nhân khác ?

Em ăn gan hùm rồi ư?

- Không phải, ý em không phải vậy !!
 
Back
Top Bottom