Khác Minh Hôn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
297792036-256-k785057.jpg

Minh Hôn
Tác giả: MariaWilliams07
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu truyện xoay quanh về thời đại nhà Thanh,những người con chết trẻ chưa có bạn đời gia đình có điều kiện đi mai mối cho con họ đã chết.Sau khi làm nghi lễ xong nhà sui sai người họ mai mối vào trong quan tài cùng người con đã khuất trong đêm tân hôn.Đó người ta gọi là minh hôn



truyệnkinhdị​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mình ơi ! Em thương mình......
  • Minh Triều Trịnh Khắc Tang
  • [Allhar] Đánh Mất Chính Mình
  • mình ơi, phía sau còn có em!
  • Tư tưởng Hồ Chí Minh
  • Sao mình hứa về?
  • Minh Hôn
    Minh hôn - Chương 1


    Từng nghe về hủ tục Minh Hôn nhưng tôi chưa từng tận mắt thấy nên có chút không tin.

    Trên đời này đào đâu ra chuyện người sống sờ sờ lại đồng ý lấy một người đã chết bao giờ không?

    Nghe đã thấy vô cùng phi lý rồi.

    Mọi người trong khu tôi ở thường xuyên nhắc nhở tôi đừng về quá khuya, đi đâu nhớ mang theo tấm bùa bên người.

    Dứt khoát không được tháo ra kể cả khi ở nhà.

    Tôi đều gật đầu cho có lễ chứ chưa từng để tâm vào chuyện này.

    "Ưm!

    Ưm!"

    Rõ ràng hôm qua tôi đi làm về mọi thứ vẫn rất bình thường sau đó tắm rửa qua loa rồi lên giường ngủ.

    Đến đêm, cơ thể tôi như có cái gì đó chạm vào da lạnh đến thấu xương, cả người bất giác run rẩy.

    Tôi nghĩ chắc sương xuống nên mới lạnh như vậy, liền kéo chăn đắp kín người hở mỗi chỏm đầu ra ngoài.

    Nhưng cảm giác lạnh lẽo đấy vẫn không khác đi.

    Dần tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

    Cho đến bây giờ, khi tôi tỉnh lại.

    Chỉ thấy xung quanh là một nơi xa lạ, phòng ốc theo phong cách cổ đại.

    Và ngay trên cơ thể tôi, đang mặc hỷ phục đỏ chói với những đường nét hoa văn kì dị.

    Tôi hốt hoảng muốn hét lên nhưng chiếc khăn quấn quanh miệng không cho phép tôi làm điều đấy.

    Chân tay cũng bị cột chặt ở đầu giường không thể nhúc nhích.

    Tôi cố gắng dãy dụa nhằm nới lỏng dây cột phía sau, mắt nhìn xuyên qua tấm vải che đầu khung cảnh mờ nhạt bên ngoài.

    Lòng tôi bất an vô cùng.

    Phải chờ rất rất lâu sau, cửa phòng mới mở ra.

    Một người đàn bà đi vào tự nhận là bà mối đứng đối diện với tôi cười hài lòng:

    "Cô dâu này rất đẹp, rất phù hợp với cố thiếu gia."

    Tôi trợn trừng mắt nhìn bà ta.

    Bà ta vừa nói là cố thiếu gia.

    Tức là người đàn ông đã chết sao.

    Bà ta muốn gả tôi cho người đàn ông đã chết sao.

    Tôi sợ hãi dãy dụa, miệng không ngừng kêu rên.

    Người đàn bà tháo bịt miệng tôi ra, cởi trói cho tôi kéo tôi về phía bàn trang điểm.

    Không hiểu sao lúc này tôi muốn cử động cũng không được.

    Chỉ còn miệng vẫn có thể nói liền tức giận chất vấn bà ta:

    "Đây là đâu?

    Tại sao bà lại đưa tôi đến đây.

    Còn nữa bộ hỷ phục này là sao?

    Cố thiếu gia bà nói là kẻ nào?"

    Người đàn bà cười âm hiểm:

    "Còn ai nữa, đương nhiên là lấy chồng cho cô rồi.

    Một người chồng giàu có, tôi thấy cô nên cảm ơn tôi thay vì ở đây chất vấn đấy."

    Tôi gào lên:

    "Tôi không cần bà tìm chồng cho tôi.

    Mau thả tôi ra.

    Tôi muốn về nhà.

    Hu!!!"

    Tôi vừa giận vừa sợ, nước mắt chảy như mưa giọng nghẹn ngào không thốt lên lời.

    Bà ta rút khăn tay bên hông lau nước mắt cho tôi giọng an ủi:

    "Tôi muốn tốt cho cô thôi.

    Ngoài kia trăm cô gái ao ước còn không được.

    Nữ tì đâu?

    Vào trang điểm lại cho cô ta đi.

    Sắp đến giờ lành rồi."

    Câu trước bà ta nói với tôi, câu sau nà ta liền qua đầu ra ngoài nói to.

    Cửa phòng một lần nữa mở ra, hai nữ tì đi vào.

    Họ đều che mặt, duy chỉ hở đúng đôi mắt.

    Nhưng vô hồn không cảm xúc.

    "Nhanh tay tí đi."

    Bà ta vừa nói vừa lùi về phía sau nhường chỗ cho hai cô gái mới vào.

    Tay họ lạnh ngắt, chạm vào da mặt tôi như đang thoa đá lên mặt.

    Rất nhanh, họ trang điểm xong.

    Liền chỉnh lại y phục rồi chùm lên đầu tôi thêm một tấm khăn màu đỏ dày hơn khiên khung cảnh bên ngoài không thể nhìn nữa.

    Chỉ có thể căng mắt nhìn xuống dưới đất.

    Họ dìu tôi ra ngoài, tôi thật sự rất muốn đẩy bọn họ ra nhưng không có tí sức lực nào.

    Đến khi ngồi yên vị lên kiệu hoa tôi mới rùng mình.

    Không phải kèn đám cưới linh đình, cũng không phải đưa dâu vào ban ngày.

    Giờ lành bà ta nói là tròn 12h đêm, tiếng kèn đám ma vang vẳng khắp không gian âm u càng thêm man rợn.

    Kiệu hoa đang đi liền rung mạnh, khiến khăn đội đầu của tôi gần rơi hết ra.

    Đập vào mắt tôi là một nghĩa địa, gió lùa vào cửa sổ hất bay những tấm rèm che lên lộ ra khung cảnh bên ngoài.

    Cơn buồn nôn từ dạ dạy tôi cuộn lên.

    Vô số những xác chết bật nắp quan tài ngồi dậy chăm chăm nhìn vào chiếc xe.

    Có những bộ xác đang thối rữa mất đi nửa người.

    Cũng có người mới chết da thịt thâm đen, mùi hôi thối sộc thẳng vào mũi.

    Còn có cả những bộ xương khô...

    Tôi rùng mình, sau lưng lấm tấm mồ hôi lạnh.

    Muốn khóc cũng không khóc được, muốn nói cũng không xong, càng đừng nghĩ đến chuyện chạy chốn khỏi nơi quái qủy này.

    Chuyện bây giờ tôi có thể làm là ngồi yên đây và ngắm nhìn xung quanh.
     
    Minh Hôn
    Minh hôn - Chương 2


    Đi mãi cuối cùng xe hoa cũng dừng lại trước một ngôi mộ được coi là trang hoàng nhất trong bãi tha ma này.

    Hai tì nữ vừa trang điểm cho tôi từ bên ngoài vén rèm lên đỡ tôi mà nói cách khác là kéo tôi ra khỏi xe.

    Chiếc khăn trùm đầu tuột hẳn xuống chân.

    Khi thấy bóng dáng tôi bước vào, những xác người xung quanh tự động tách ra làm hai hiện lên bên trong là một bài vị khắc tên Cố Khang Tần, xung quanh mộ trang trí dây đỏ.

    Chữ hỷ đỏ rực dán lên thân phần mộ.

    Những bộ khung xương, còn cả những xác người chết không toàn thây cũng chen lên đứng xung quanh cảnh tượng tưởng náo nhiệt mà cũng kinh hồn táng đởm.

    Thật sự tôi phải thành thân với người chết sao?

    Tôi cắn chặt môi đến bật máu, nhắm tịt mắt lại để không chứng kiến cảnh đồ sộ xung quanh mình.

    U ám, lạnh lẽo, ghê rợn bao phủ cả cơ thể tôi.

    Có ai nói cho tôi biết rằng, nếu một người sống sờ sờ như này mà hít thở chung không khí với bầy xác chết này sẽ khiến tôi chết càng nhanh hơn không?

    Tôi được đưa đến trước bài vị.

    Người đàn bà tự nhận là bà mối lúc này hóa già nua, làn da nhăn nheo tím tái nhìn chằm chằm vào tôi.

    Bà ta lẩm bẩm niệm gì đó trong mồm bỗng nhiên bài vị trước mặt tôi hơi động rồi bay lơ lửng trước mặt.

    Tôi tròn mắt kinh hãi.

    Qủy mai mối giọng run run lên tiếng:

    "Giờ lành đã đến.

    Cô dâu, chú rể và khách khứa đã đông đủ.

    Chúng ta cùng nhau tiến hành thôi."

    Nói rồi bài vị bay song song với tôi, tiếng nói lại vang lên:

    "Nhất bái thiên điạ"

    "Nhị bái cao đường

    "Phu thê giao bái."

    Lúc này cổ tôi như thể có cái gì ấn xuống không thể không cúi đầu trước linh vị kia.

    Sau khi nghi thức thành hôn hoàn thành, qủy mai mối còn không quên nói thêm một câu, nở nụ cười mãn nguyện lộ ra hàm lợi không còn chiếc răng nào:

    "Bách niên giai lão"

    Ý của bà ta là sống hạnh phúc đến già, tôi nghe xong tức hộc máu muốn xông lên bóp chết bà ta.

    Tôi đang lấy một người đã chết.

    Là người chết đấy!

    Là chồng ma, mà bà ta còn chúc phúc câu "Bách niên giai lão" đây là muốn mỉa mai tôi sao?

    Sau khi tất cả nghi lễ kết thúc, tôi mới chợt nhận ra.

    Lấy hắn về rồi thì tôi sẽ ở đâu?

    Hắn đã chết rồi, người thân cũng không có.

    Vậy … vậy, chẳng nhẽ bọn chúng định chôn tôi với cái xác của người đàn ông này sao?

    Nghĩ đến cảnh tôi bị nhét vào quan tài, nằm chung với một bộ xương trắng rồi thiếu dưỡng khí mà chết đi.

    Tay chân tôi bỗng dưng bủn rủn không còn sức để đứng vững liền ngã bịch xuống nền đất lạnh lẽo.

    Rốt cuộc, rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì mà bây giờ phải chịu cảnh này.

    Đã phải kết hôn với người chết mà còn ép tôi phải chết theo hắn.

    Nước mắt tôi chảy ra thành dòng, qủy mai mối đến trước mặt tôi, dường như bà ta đọc được suy nghĩ của tôi liền run rẩy nói ra từng chữ một:

    "Cả đời lão dạm hỏi bao nhiêu cô gái trẻ.

    Nay có đại nhân nhờ tìm mãi không ra.

    Vô tình gặp cô, xóc quẻ bói liền thuận

    Mở tiệc đám cưới dặm hỏi 12 giờ đêm

    Khách quý bốn bên đều tụ tập

    Vong hồn tứ phương đều nghênh đón!!!"

    Nói xong bà ta liền chắp tay sau lưng, hài lòng rời đi hai nữ tì dìu bà ta ra khỏi đất nền của ngôi mộ.

    Dần dà, những vong linh xung quanh cũng dần biến mất.

    Chỉ còn lại mình tôi đờ đẫn ngồi trên nền đất.

    Cơ thể tôi lúc này đã có thể tự do hoạt động nhưng tôi lại không nghĩ đến chuyện trốn chạy.

    Đêm xuống, ở bãi tha ma càng lạnh lẽo.

    Sương xuống từng tầng thấm lên da, tôi co ro xoa xoa hai bên cánh tay đã sớm nổi đầy da gà một phần vì lạnh, một phần vì sợ hãi.

    Nhưng không hiểu tại sao, càng đứng gần ngôi mộ kia tôi lại có cảm giác an toàn liền bò sát đến chân ngôi mộ.

    Đầu tôi gục xuống bên thềm, cả cơ thể mềm nhũn.

    Hai mắt rũ xuống khiến tôi không thể kiềm chế cơn buồn ngủ.

    Trong giấc mơ, tôi mờ nhạt nhìn thấy người đàn ông ôm cơ thể tôi lên.

    Gương mặt tuấn mĩ nhìn tôi nhếch mép cười …
     
    Minh Hôn
    Minh Hôn - Chương 3


    "U, U, U"

    Tiếng gào thét dữ dội bên tai, cả người tôi lạnh run co ro một chỗ.

    Cảm giác lạnh thấu xương thấu tủy này như đang trong hầm băng cùng tiếng gào thét khiến mí mắt đang nặng trĩu phải cố mở ra.

    Qua đôi mắt, xung quanh từ mờ nhạt hiện lên càng rõ ràng hơn.

    Khung cảnh kì bí, âm u như không có sự sống.

    Từng tiếng gió vi vu thổi đến làm người nghe sởn tóc gáy, nếu tôi không nhầm đây chính là một khu rừng rậm.

    Những cái cây cành lá trơ trọi, đỏ rực như máu cùng với tiếng hú thét vang lên từng đợt.

    Tôi co rúm người lại, sờ soạng dưới đất bám vào được cục đá liền ngồi lên.

    Sự tò mò khiến đôi mắt tôi đảo đi đảo lại thăm dò.

    "Đây là nơi nào?"

    Một luồng khí đen từ đâu bay tới quấn quanh người tôi, tiếng cười rùng rợn phát ra vang vọng khắp khu rừng: "Huyền Vân Tịch, rốt cuộc ta cũng tìm được nàng rồi."

    Huyền Vân Tịch cố tránh khỏi luồng khí đen, miệng hét lớn: "Ngươi là ai?

    Tại sao ta lại ở đây?"

    Tiếng cười cợt vẫn chưa dứt nhưng thay vào đó là câu trả lời khiến tôi lặng người đi.

    "Đây là Vùng Đất Chết."

    "Vùng đất chết."

    Tôi lặp lại.

    Nếu tôi nhớ không lầm, trong sách tâm linh nói rằng đây là một nơi tụ tập những loài yêu ma qủy quái vì không được đầu thai mà bị đày tới nơi này.

    Chúng vì không phục mà làm cho nơi này trở nên hoang tàn nếu con người sa chân vào nơi này chỉ có một con đường đó là "Chết".

    Tôi đứng dậy vội vàng đuổi theo luồng khí đen, nhưng không quá vài bước thì bàn chân vấp phải một cục đá màu nâu nhô lên.

    Tôi nhăn mặt, khắp nơi này đều là cục đá như vậy.

    Nghĩ sao, lúc này tôi liền lấy tay không bới hết lớp đất bên dưới ra một cái đầu lâu nhô lên hiện rõ trong tầm mắt.

    Tôi bịt miệng, lần đầu tiên tôi biết sợ hãi mà lùi về phía sau.

    Cùng lúc này, khắp mảnh đất đều rung chuyển, tiếp theo đó là sự sụt lở.

    Mặt tôi trắng bệch cố bám chặt vào thân cây bên cạnh cho đến khi mặt đất ngừng rung, cả một khu rừng hiện lên toàn những bộ thi thể thối rữa có, xương cốt có.

    Đầu lâu xương sọ cùng với rắn rết kết thành từng đàn kéo nhau bò ra.

    Tôi nín thở, bộ hỷ phục vì cọ xát mà rách tơi tả chỉ che được chỗ cần che.

    Chúng bò đến gần tôi, cả bốn phía đều đông đúc thè lưỡi trườn đến chân rồi lên đến bụng.

    Tôi nhắm mắt phó mặc cho số phận.

    Tôi thật sự không có cách nào di chuyển được.

    Tôi sợ.

    "Á!!!"

    Đau đớn chuyển từ cổ chân lan ra khắp người.

    Tôi nhận thức được bị rắn cắn.

    Nọc độc rất mạnh khiến chỗ đấy của tôi tím đen, gân xanh nổi bám khắp cổ chân lên đến đùi nhìn kinh hồn.

    Tôi không dám đưa tay xuống buộc vết thương vào.

    Vì chỉ cần động một cái lập tức cơ thể tôi sẽ bị bọn chúng cắn nát mà chết ở đây mất.

    Cơn đau đớn từ chân truyền lên khiến dây thần kinh tôi tê liệt.

    Cả người tôi lạnh run như lên cơn sốt rét, môi cũng vì thế mà tím tái khô lại.

    Tôi chính thức ngất lịm.

    Cảm giác lành lạnh mơn trớn trên da khiến tôi rùng mình tỉnh giấc.

    Một gương mặt yêu mị đập vào mắt tôi, tiếp đến là bộ hỷ phục trên cơ thể tôi bị xé rách.

    Tôi chỉ kịp "A" lên một tiếng thất thanh rồi bàn tay lạnh ngắt luồn vào chạm lên từng tấc thịt trên người, mỗi nơi bàn tay đi qua cảm giác như tê dại.

    Tôi hoảng hốt đẩy hắn ta ra, nhưng tay tôi lại xuyên qua người hắn.

    Thật sự là xuyên qua người hắn.

    Tôi tròn mắt nhìn bàn tay tôi xuyên thủng cơ thể của người đàn ông kia miệng mấp máy mãi không thốt lên lời:

    "Ngươi …

    Ngươi là m a a a a sao?

    Sao … sao lại xuất hiện ở đây?"

    Bấy giờ mới để ý, đây không phải vùng đất chết vô số rắn rết và xương xẩu .

    Mà là một căn phòng, tấm màn che hết xung quanh nhưng tôi đang ở trên giường.

    Nhưng lạ là chiếc giường có 8 cạnh hình chữ nhật rất giống với quan tài?
     
    Minh Hôn
    Minh Hôn - Chương 4


    Tôi tránh né cánh tay hắn, giật chiếc khăn ở cuối giường trùm kín người chỉ hở ra mỗi cái đầu.

    Hai mắt rưng rưng:

    "Ngươi là ai?

    Mau đưa ta về nhà.

    Ta không muốn ở chỗ này nữa đâu."

    Hắn không nghe lời tôi nói, ánh mắt hắn chỉ chăm chú nhìn vào cổ chân tôi.

    Tôi liền rụt chân lại, không còn cảm giác đau tê tái giống lúc đầu nữa.

    Hắn nhíu mày nhìn chằm chằm vào tôi.

    Sâu trong đôi mắt chỉ có sự lạnh lùng, không có cảm xúc gì hết.

    À đúng rồi!

    Hắn có phải người đâu thì sao lại có cảm xúc được chứ?

    Mới chỉ có hai ngày thôi mà tôi cảm giác như đã trôi qua cả một kiếp nạn.

    Cả đời tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trải qua những chuyện này.

    Chỉ trong một đêm, mở mắt ra thì thấy mình mặc đồ tân nương.

    Nhắm mắt thêm cái nữa thì bị đưa đến nghĩa địa thành thân với một bài vị chỉ ghi tên Cố Khang Tần.

    Mở mắt ra lần nữa lại thấy mình ở nơi Vùng đất chết.

    Rốt cuộc, tôi đã bị ám cái gì vậy?

    Hắn nhìn chằm chằm tôi, không nói lời nào cúi đầu xuống mạnh bạo ngấu nghiến bờ môi.

    Tôi hoảng hốt cố gắng chống cự thì cơ thể lại như bị điểm huyệt mà nằm im cho hắn chơi đùa thân thể.

    Cơ thể mẫn cảm bị hắn sờ soạng, từng tế bào trong tôi đều run lên.

    Hắn khởi đầu rất lâu, lâu đến mức tôi không chịu được mà phải mở miệng nỉ non cầu xin hắn.

    Chân tay tôi bắt đầu cử động bình thường nhưng lại không còn sức phản kháng mà nằm nhũn dưới thân hắn thở dốc.

    Trong tôi lúc này cảm giác thiếu thốn trống rỗng đến khó chịu.

    Khao khát cần một thứ gì đó lấp đầy thỏa mãn dục vọng trong người lên đến đỉnh điểm.

    Rất nhanh, cơ thể đột ngột bị sự to lớn xé rách bất ngờ khiến tôi đau đớn cong người hứng chịu.

    Nước mắt ở khóe mi rỉ ra chảy xuống hai bên thái dương nhỏ xuống ướt đẫm gối.

    Trên chiếc giường lớn, hai thân thể quấn lấy nhau.

    Nếu người ngoài nhìn vào thì tưởng rằng tôi đang tự thỏa mãn chính mình.

    "Ưm!

    Làm ơn!

    Tha cho tôi được không?

    Đau quá, thật sự rất đau."

    Tôi bật khóc nức nở, nước mắt dàn giụa trên khuôn mặt.

    Nhưng hắn vẫn không cảm xúc mạnh mẽ chiếm lấy tôi.

    Cơ thể dần thay sự đau đớn bằng khoái cảm.

    Tôi tự trách mình đang làm tình với một con ma.

    Một con ma xa lạ mà cũng có thể khiến bản thân lên đỉnh được.

    Khi tôi đã mệt lử chuẩn bị ngất đi, hắn ghé sát bên tai tôi thầm thì từng chữ, từng chữ một khiến chúng in sâu vào tận ngóc ngách trong tâm trí tôi.

    "Hãy nhớ, ta là phu quân của nàng.

    Huyền Vân Tịch, nàng đã là thê tử của ta, uống máu thịt của ta.

    Thì cả đời này nàng phải theo Cố Khang Tần ta."

    Còn chút lý trí cuối cùng, tôi khẽ mấp máy môi.

    Đôi mắt cũng dần mờ đi.

    "Phu quân …

    Cố Khang Tần.

    Chồng ma?"

    "Không!

    Ta không phải ma.

    Ta là qủy.

    Qủy Sát!"

    Tôi loáng thoáng nghe hết câu đấy, rồi bờ môi mỏng hôn lên trán.

    Cơn buồn ngủ lại ập đến cùng sự mệt mỏi khiến tôi ngủ thiếp đi.

    Là ngủ thiếp trong lòng người chồng qủy này.

    Hôm sau, ánh nắng ấm áp bao chùm lên người tôi.

    Tôi khẽ nhíu chặt đôi mày, giơ tay lên che đi ánh sáng đang rọi thẳng xuống mặt.

    Từ từ mở mắt thích nghi với ánh sáng.

    Đảo mắt xung qanh một vòng nhận ra căn phòng quen thuộc tôi liền ngồi bật dậy.

    Sờ lên cơ thể quần áo chỉnh tên tôi vẫn cứ đinh ninh trong đầu mọi chuyển xảy ra kia chỉ là giấc mơ.

    Giấc mơ cực kì khủng khiếp.

    Tôi nhấc chân bước xuống giường, thân dưới liền dội lên một cơn đau khiến tôi loạn choạng xuýt ngã xuống mặt đất.

    Tôi siết chặt bàn tay thành nắm đấm.

    Hóa ra không phải mơ, là sự thật.

    Tôi đã lấy một người chồng qủy, tôi đã mất đi lần đầu của mình.

    Tôi hít thở thật sâu, lấy quần áo vào phòng tắm.

    Nhìn cơ thể trần trong gương, vô số vết tím đỏ chạy dọc từ cổ xuống.

    Không hiểu sao liền thấy ghê tởm liền bước vào bồn tắm ra sức kì sạch những vết hôn đó đến bật máu.
     
    Minh Hôn
    Minh Hôn - Chương 5: Thịt người phân hủy


    Tôi dành ra cả một ngày để ngẫm nghĩ lại mọi thứ, tưởng rằng chỉ như vậy là kết thúc.

    Tưởng rằng chỉ cần trao thứ quan trọng nhất của đời con gái để đổi lại sự tự do và quay về cuộc sống của mình cho qủy hồn.

    Nhưng không!

    Bi kịch của tôi từ đây mới bắt đầu xuất hiện.

    Chiều hôm sau, tôi mới lấy lại tinh thần rời khỏi căn hộ đang sống để tiếp tục công việc còn dang dở của mình.

    Lúc đi qua phòng khách nhìn thấy viên ngọc bội màu xanh mà bà lão hàng xóm đưa tối hôm trước, không hiểu sao tôi đi lại bàn cẩn thận cầm nó lên ngắm nghía.

    Tôi liền tháo dây chuyền trên cổ xuống luồn viên ngọc qua dây, rồi lại đeo lên cổ cất nó vào sau lớp áo công sở.

    "Chào cháu!

    Đi làm đấy hở?"

    Tôi vừa mở cửa ra, một giọng nói run rẩy cùng gương mặt già nua nhăn nheo của bà lão gần tám chục tuổi khiến tôi hết hồn mà suýt ngã ngửa về đằng sau.

    Tôi bám vào vách tường, lồng ngực phập phồng.

    Cố gắng cúi người xuống hít một hơi thật sâu trấn tĩnh lại bản thân rồi mỉm cười nhìn bà lão:

    "Vâng!

    Mà sao bà đứng trước cửa phòng cháu vậy ạ?

    Bà có chuyện gì cần gặp cháu sao?"

    Bà ngước đầu lên nhìn tôi, đôi mắt nhăn nheo mờ mờ thấy viên đá in viền trên áo liền gật gù:

    "Cháu đeo vào rồi à?

    Tốt quá, ta đang định sang nhắc cháu.

    Vậy là tốt rồi.

    Mau đi làm đi không muộn."

    "Dạ vâng!

    Tạm biệt bà."

    Mặc dù có chút khó hiểu nhưng tôi cũng không để ý nhiều mà vội vã ra đường lớn bắt xe.

    Híc!

    Hu hu!

    Tiếng trẻ con khóc truyền từ trong con hẻm nhỏ truyền ra.

    Bản tính tò mò dẫn dắt tôi đi về phía con hẻm chật hẹp sâu hun hút.

    Mùi ẩm ướt, hôi thối của rác xộc thẳng vào mũi.

    Chỉ thấy một đứa bé gái chừng bảy tuổi, ăn mặc có chút rách rưới bẩn thỉu đang chôn đầu giữa hai chân ôm khóc thút thít.

    Trên người nó còn dính máu me đã khô từ lâu ngồi nép vào một góc tường, nếu không nhìn kĩ nhất định sẽ không thấy con bé đấy.

    Tôi chậm rãi tiến lại gần, đứa bé ngước mắt lên nhìn tôi.

    Đôi mắt đẫm nước đầy sự tuyệt vọng nhưng khi nhìn vào tôi trong con mắt ấy lại chứa đầy hy vọng và vui mừng.

    Tôi ngồi thụp xuống ngang tầm mắt nó dò hỏi:

    "Sao em lại ở đây một mình?

    Ba mẹ em đâu mất rồi?

    Sao người em lại có máu?"

    Tôi gắng hỏi mãi nó cũng không đáp lời.

    Nó đờ đẫn một hồi xong đứng dậy, giơ bàn tay nhỏ tin hin lem luốc khều khều ngón tay tôi rồi chỉ về phía sau nó.

    Nơi chất đầy những bao rác.

    Tôi nhíu mày nhìn theo hướng tay nó chỉ, chẳng có gì ngoài những đồ vật gia dụng hỏng cùng rác rưởi đã chất đống cao gần bằng tôi.

    "Trong đấy có gì sao?"

    Tôi hỏi đứa bé.

    Nó gật đầu lia lịa, ánh mắt có chút cầu khẩn.

    Tôi liền xoa xoa mái tóc của nó, an ủi:

    "Để chị đi gọi người dọn rác tới tìm đồ giúp em nha.

    Chờ chị một lát chị sẽ quay lại.

    Ngoan!"

    Tôi quay người chuẩn bị rời đi, thì bàn tay ấy lại năm chặt góc váy tôi kéo lại.

    Nó nhìn tôi như thể chính tôi là người đang bỏ rơi nó.

    Tôi thở dài, cố gắng nói để nó hiểu rằng tôi sẽ quay lại và không bỏ nó ở đây.

    Nó đấu tranh tư tưởng một hồi mới quyết định buông tay ra.

    Tôi vọi vàng đi tìm lao công ở khu trung cư này.

    Vì rác rất nhiều, nên họ còn mang theo một máy xúc nhỏ.

    Tôi quay trở lại con hem đó, không thấy đứa bé đâu nữa.

    "Thật không thể tin được ở nơi chung cư có người dọn rác hộ rồi mà vẫn vô ý thức thế này.

    Cô gái, cảm ơn cô báo cho chúng tôi nhé!"

    "À!

    Không có gì.

    Mọi người dọn dẹp đi ạ!"

    Tôi đứng tránh sang một bên, nhìn họ xúc từng bao rác lên vừa chờ đứa bé kia trở lại.

    Càng múc vào sâu mùi thối rữa càng nặng mùi.

    Đúng vậy, như mùi mà thịt đang phân huỷ.

    Đồng tử tôi dãn ra, tôi biết mùi này.

    Biết rất rõ, đây chính là mùi cơ thể người đang phân hủy.

    Đêm hôm trước tôi bị đưa đến bãi tha ma, tôi đã bị mùi này tra tấn khiến bây giờ nhìn vào thịt tôi đã buồn nôn.

    Mọi người đều cau mày khó chịu đeo khẩu trang lên vẫn không ăn thua.

    "Rốt cuộc trong này chứa những cái gì mà nó có thể bốc mùi kinh tởm như vậy?"
     
    Minh Hôn
    Minh Hôn - Chương 6:Số phận đã sắp đặt


    Sau khi moi hết đống rác đó ra ngoài, trong cùng của con hẻm là một cái máy giặt cũ nát.

    Dính đầy những vệt đỏ thâm đã khô cong bám trên bề mặt của thân máy.

    Nhân viên điều khiển xe đi vào, kéo cái máy giặt cũ nát đấy ra, trong quá trình lôi kéo, máy giặt liền đổ xuống.

    Chiếc nắp nhựa lâu năm vỡ tan.

    Nửa thân dưới của cơ thể trẻ em rơi ra ngoài.

    Dễ dàng nhận ra phần thân đang phân hủy dở là của một đứa bé khoảng bảy đến tám tuổi.

    Phần thịt ở chân tay đã thối rữa, rơi từng mẩu vụn vặt ra ngoài.

    Nếu nhìn kĩ còn thấy cả những con ấu trùng nhỏ tin hin trắng mọng đang ngoe nguậy "bơi" trong đám thịt thối kia.

    Chính nó, mùi hôi thối từ nó bốc ra.

    Dạ dày tôi cuộn lên từng đợt.

    Tôi chống tay vào góc tường nôn khan.

    Trong đầu không khỏi suy nghĩ, chẳng nhẽ đứa bé gái vừa nãy biết trong này còn có một đứa bé bằng tuổi nó chết sao?

    Những nhân viên rọn dẹp sợ hãi hét lên lùi về đằng sau.

    Có nhân viên nữ còn lập tức ngất xỉu.

    Họ run rẩy đưa tay vào túi quần móc điện thoại gọi cảnh sát đến.

    Tiếng còi hú inh ỏi khiến nhiều người dân tò mò mà vây quanh.

    Cảnh sát bao vây lại hiện trường, bên pháp y đang cho người mang tử thi ra ngoài.

    Tôi đứng bên trong hiện trường vụ án, sau khi nhìn thấy khuôn mặt bị mất một nửa kia liền kinh hãi đưa tay lên bịt miệng lại.

    Cái xác kia rất giống với đứa bé ban chiều.

    Chẳng lẽ là … là của đứa bé đấy.

    Cơ thể nó thâm tím từng mảng, chỗ nào có vết thâm thì phần thịt nhanh phân hủy hơn.

    Quần áo trên cơ thể rách te tua.

    Đúng vậy, là xé rách.

    Nhìn mảnh áo kia rát dễ đoán ra.

    Sau một hồi xem xét, bên khám nghiệm đưa ra kết luận.

    Nạn nhân bị hãm hiếp, trong lúc phản kháng bị hung thủ đánh chết.

    Phần xương cổ tay bị trói về phía sau gãy tay bên phải.

    Ngoài những vết bầu tím ra còn có những dấu vết khác chứng tỏ bị bạo hành rất dã man.

    Cảnh sát mời tôi về sở lấy lời khai sau đó được thả ra ngoài.

    Sau khi rời khỏi sở cảnh sát, tôi vẫn chưa thể hiểu nổi sự việc vừa xảy ra.

    Tôi đã nhìn thấy một con ma, lại còn có thể chạm vào nó và nói chuyện.

    Nghĩ lại lúc đó người tôi bỗng nhiên lạnh toát sởn cả da gà.

    Tôi quay về chung cư, bây giờ cũng đã là 10 giờ đêm trời đã tối mịt.

    Vậy là hôm nay tôi lại nghỉ làm thêm một ngày nữa.

    Không biết mai đi làm có bị sếp mắng không?

    Tôi vừa đi vừa nghĩ ngợi.

    Cả tầng ba mọi người đều đã ngủ hết, trong bầu không khí tĩnh mịch với chiếc đèn vàng nhỏ mờ mịt treo trên trần nhà bị gió thổi lắc lư kéo cái bóng của tôi dài mãi đến tận cuối hành lang.

    Tôi mệt mỏi sải chân đi nhẹ nhàng đến phòng mình.

    Trong lòng lại nghĩ đến đứa bé ma chiều nay cùng với sự kiện kết hôn với người chết của mình.

    Tim tôi lại đập liên hồi.

    Cơ thể cũng vì thế mà khom lại khó khăn hít thở.

    "Cạch!"

    Tôi tra chìa khóa nhà vào ổ vừa mở cửa ra, một đứa bé đã đứng sẵn bên trong như đang chờ tôi về.

    Tôi giật mình hét toáng lên, miệng lắp ba lắp bắp:

    "Em …

    Em … sao em lại ở đây?"

    Mấy nhà bên cạnh nghe tiếng ồn bên ngoài sốt ruột liền mở cửa ra ngoài.

    Nhìn thấy tôi ngã xõng soài trên mặt đất liền đỡ tôi dậy thân thiện hỏi han:

    "Vân Tịch, cháu sao thế?

    Đêm hôm mà la toáng lên vậy?"

    "Dì ...

    Dì ơi!

    Phòng cháu có đứa bé."

    Tôi nhắm chắt mắt đưa ngón tay run rẩy chỉ vào nhà mình.

    Nhưng người đàn bà nhìn vào trong vẻ mặt đầy khó hiểu nói với tôi:

    "Làm gì có đứa bé nào đâu.

    Chắc cháu đi làm về mệt quá nên sinh ảo giác rồi."

    Người đàn bà khẳng định không có đứa trẻ nào.

    Tôi mở mắt ra, quả thật không còn thấy đứa bé nào đứng đấy nữa.

    Mọi người nói với tôi vài lời rồi ai về nhà nấy.

    Chỉ còn lại bà lão hơn 80 tuổi kia chờ mọi người về hết phòng mới tiến đến chỗ tôi chậm chạp nói từng chữ một:

    "Huyền Vân Tịch, đây là số phận sắp đặt.

    Cháu phải đi theo nó.

    Những thứ ta giúp được thì nhất định sẽ giúp.

    Còn lại là ở phía cháu."

    Nói rồi bà ấy lại chắp tay sau lưng lõm khó về.

    Tôi sửng sốt một hồi.

    Rồi đi vào nhà.
     
    Minh Hôn
    Minh Hôn - Chương 7


    Quả thật không còn đứa bé đấy đâu nữa.

    Chẳng nhẽ tôi lại bị ảo giác sao?

    Tôi cố gắng không nghĩ đến chuyện đấy nữa liền lấy quần áo đi tắm.

    Sau đó nấu một gói mì ăn lót dạ rồi đi ngủ.

    Căn phòng tối cùng với ánh đèn mờ nhạt khiến tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà không biết rằng.

    Hai mắt tôi vừa nhắm lại, ở cuối giường một bóng trắng mập mờ hiện lên, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào tôi toe toét cười.

    "Phù!

    Lạnh quá!!!"

    Tôi xoa xoa hai bên cánh tay, khoảng không trước mắt tối đen như mực, giơ tay về đằng trước cũng không thấy bàn tay.

    Không gian yên tĩnh lạ thường bức người ta sợ hãi mà run rẩy.

    Tôi trấn định, nhắm mắt đi về phía trước.

    Mà tôi cũng không biết đâu là trước đâu là sau chỉ biết nhắm mắt theo linh cảm mà đi.

    "Vân Tịch, Vân Tịch."

    Tiếng nói bỗng nhiên vang vọng lọt vào tai tôi, tôi mở mắt ra.

    Vẫn là một màu đen như mực.

    Tôi muốn lên tiếng thì miệng tôi như bị bịt lại, sau gáy có gì lạnh toát chạm vào khiến toàn thân tôi run lẩy bẩy cùng tiếng nói kiều diễm dụ hoặc như mật rót vào tai:

    "Cơ thể này thật tuyệt.

    Tôi muốn nó.

    Cô hãy nhường cho tôi đi."

    Cơ thể tôi đông cứng, mặc cho sự lạnh lẽo đấy luồn lách trên khắp bề mặt cơ thể tôi.

    Mỗi nơi nó đi qua đều vừa lạnh vừa đau.

    Như đang bị nó cấu véo mà xầy xước cơ thể.

    "Ngươi là ai?

    Sao lại đưa ta vào đây?"

    Dù tôi có đang sợ hãi đến mức nào đi nữa, nhưng trong trường hợp này.

    Tôi không thể để nó nắm bắt yếu điểm mà rút linh hồn tôi đi.

    Nó cười, cười điên cuồng.

    Điệu cười man rợn xuyên thủng lỗ tai tôi cùng với giọng nói chứa đầy thù hận:

    "Dựa vào đâu?

    Dựa vào đâu mà các người phạm tội vẫn có thể sống an nhàn trên cõi đời này?

    Mà ta, một linh hồn sau khi chết đi cũng không được siêu thoát mà đầu thai.

    Ta hận các người.

    Chính các người đã đoạt đi sự sống của ta."

    Vừa nói, bàn tay lạnh lẽo của cô ta siết chặt cổ tôi lại.

    Tôi vì thiếu dưỡng khí mà ngọ nguậy mạnh mẽ cậy tay cô ta ra.

    Cũng không biết cô ta chạm vào cái gì mà rên lên một tiếng buông cổ tôi ra.

    Tôi nghe tiếng xèo xèo như thịt chín nhưng lúc này tôi không còn sức để quan tâm, lồng ngực tôi phập phồng ra sức hít lấy hít để không khí.

    Khoảng không đen mù mịt kia cũng đã thay vào một nơi khác.

    Lại là nghĩa địa, tiếng chim lợn kêu inh ỏi trên bầu trời cùng tiếng dế kêu âm u.

    Một ngôi mộ, mà không đúng.

    Một gò đất cao nhô lên bị phủ đầy bằng cỏ dại.

    Cô ta thô bạo ấn người tôi xuống trước gò đất.

    Tiếng nói thù hận cũng đã dịu đi, cô ta xoa xoa tay lên gò đất mà kêu rằng:

    "Cô biết ta chết thảm như nào không?

    Tất cả là tại lũ đàn ông khốn khiếp.

    Ta chết đi, mà thân thể cũng không còn được nguyên vẹn.

    Nhiều lúc ta cũng đã muốn buông xuôi tất cả để có thể đi đầu thai.

    Nhưng mà, mối thù này không thể không báo.

    "Ta tưởng rằng cứ phải làm một vong linh mang đầy oán khí lang thang mà không thể sang kiếp khác cho đến lúc thấy cô nói chuyện với tiểu Tuyết tôi mới ngỡ ra mình có thể sẽ được giúp đỡ.

    Con bé ấy cũng giống ta.

    Cùng đều do lũ người đấy hại chết."

    Cô ta nói một tràng dài, ánh mắt buồn sâu sắc nhìn chằm chằm lên ngôi mộ được đắp qua loa của mình.

    Tôi đột nhiên lại cảm thông với cô ta, thật muốn nói câu an ủi.

    Nhưng chỉ trong nháy mắt.

    Tất cả mọi thứ dấn mờ nhạt đi cuối cùng biến mất hẳn.

    Tôi ngồi bật dậy, cả người đầm đìa mồ hôi.

    Nhịp tim không bình thường chút nào, nó đập liên hồi.

    Tôi với với cốc nước trên bàn uống ừng ực đến phát sắc.

    Tôi thu mình lại một góc giường, chôn đầu vào giữa hai chân mà bật khóc.

    Kể từ khi xảy ra chuyện kia, cuộc sống của tôi đều khác rồi.

    Không còn yên ấm nữa.

    Lúc nào cũng phải đối mặt với những chuyện kinh dị.
     
    Back
    Top Dưới