Cập nhật mới

Khác Minh hôn - Xung hỉ luyện quỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400226409-256-k607514.jpg

Minh Hôn - Xung Hỉ Luyện Quỷ
Tác giả: nguybachlien
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện xảy ra với Dương Thị Cẩm Hàn,một cô gái ở nông thôn,chốn làng quê hẻo lánh,cha cô mất sớm,cô sống cùng mẹ và vốn không tin mấy về tính ngưỡng phong bì đỏ,nên đã nhặt nó về,cô bị bắt thực hiện nghi lễ Minh hôn để xung hỉ cho nhà họ Bạch với công tử Bạch Văn Hào,nhưng người thật sự là chồng cô lại muốn ăn một trinh nữ như cô,hắn là Bạch Văn Hứa,người anh trai song sinh đã mất cách đây vài tháng của Văn Hào.

- Liệu cô có toàn mạng trở về với người mẹ ngày đêm trông ngóng,hay lại mãi mãi ở lại nơi lòng đất lạnh lẽo...?

-
Hãy đón xem toàn bộ diễn biến của truyện



xunghi​
 
Minh Hôn - Xung Hỉ Luyện Quỷ
Chương 1 : Phong bì đỏ trên đường quê


Việt Nam ta từ lâu đã bị ảnh hưởng bởi văn hóa Trung Hoa,vì thế biết bao câu chuyện truyền miệng về tín ngưỡng phong bì đỏ,về minh hôn dần dần dày đặc.

Dương Thị Cẩm Hàn,cô gái nơi thôn dã heo hút,từ thuở nhỏ đã nghe u mình kể lắm chuyện lạ lùng về tín ngưỡng phong bì đỏ,thứ mà người trong làng vẫn nửa tin nửa ngờ,truyền miệng từ đời này sang đời khác.

Hôm ấy,trời u ám,mây giăng xám xịt,chẳng phải là ngày lành.

Thế nhưng,mẫu thân lại dặn nàng phải ra chợ huyện mua ít đồ dùng trong nhà.

"Cái Hàn đâu,ra đây u bảo."

- tiếng u nàng cất lên từ gian nhà trước.

Từ phía nhà sau,tiếng chân vội vã vang tới.

"U gọi con đấy ạ ?"

- Cẩm Hàn thưa.

"Con ra chợ huyện mua giúp u ít món trong nhà.

Chân u mấy hôm nay chẳng biết sao, đau nhức lắm."

"Chân u đau,hay để con kêu thầy lang tới xem ?"

"Thôi,không cần đâu con.

Già rồi,xương cốt lâu ngày nó nhức,vài bữa lại đỡ."

- U nàng ngưng chốc lát rồi lại giục - "Con đi chợ cho sớm, kẻo muộn người ta hết đồ."

"Dạ,con đi ngay đây."

- nàng đáp,tay với lấy nón lá đội lên đầu.

Khi Cẩm Hàn toan bước ra khỏi ngõ,tiếng u lại gọi giật :

"Nghe u dặn này.

Trên đường có gặp phong bì đỏ,thì tuyệt đối chớ có nhặt nghe chưa con."

Cẩm Hàn cười khẽ :

"Úi chà,đó chỉ là chuyện đồn thôi mà u.

Ai mà xác nhận đâu."

U nàng chau mày,giọng trầm xuống :

"Tin hay chẳng tin thì mặc người đời.

Nhưng cứ phòng vẫn hơn,con ạ."

"Con biết rồi.

Thưa u,con đi."

Cô nói rồi,bóng dáng khuất dần trên con đường đất đỏ loang lổ vết mưa.

Trên đường ra chợ huyện, gió lùa qua hàng tre kẽo kẹt,tiếng người già quanh quán nước đầu làng rì rầm bàn tán.

"Nghe đâu cậu Bạch mất đã hai tháng mà vẫn chưa tìm được người xung hỉ."

"Ừ,ông bà Bạch chỉ có mỗi cậu con trai độc đinh, vậy mà trời chẳng thương,để yểu mạng chết trẻ..."

Một cụ khác ghé sát,hạ giọng như sợ điều gì :

"Nghe nói nhà họ Bạch giờ đang rải phong bì đỏ,để tìm người xung hỉ cho cậu."

Một cụ nhấp chút trà còn thoang thoảng hương hoa lài rồi nói :

"Tôi có người quen,làm việc trong nhà họ,nghe bảo ông bà Bạch sớm tìm được người xung hỉ rồi mà "

Các cụ nhìn nhau với vẻ ngơ ngác,pha chút vẻ khó tin.

Cẩm Hàn lại thoáng rùng mình.

Mấy câu chuyện u từng kể bỗng chốc ùa về,rờn rợn như hơi lạnh len qua từng kẽ áo.

Cẩm Hàn tự trấn an mình,rằng tất cả chỉ là cảm giác thoáng qua,chứ chuyện phong bì đỏ xung hỉ nào có thật.

Nửa canh giờ sau,nàng cũng đến được chợ huyện.

Chen giữa đám đông ồn ã,Hàn mua đủ những món theo lời u dặn.

Trên đường về,nàng chẳng chọn lối cũ mà rẽ sang một con đường mòn nhỏ xuyên qua cánh đồng làng.

Gió chiều hun hút thổi qua lũy tre,lá khô xào xạc như ai thì thầm.

Đi được một quãng,bất chợt chân nàng vấp phải vật gì cứng,phải khựng lại.

Cúi xuống nhìn,Cẩm Hàn thấy đó là...một phong bì đỏ nằm chơ vơ giữa lối.

Ánh nắng xế chiều hắt lên khiến tờ giấy đỏ nổi bật đến gai người.

Tim nàng chợt thắt lại,sống lưng lạnh buốt.

Nhớ lời u dặn,nàng thoáng rùng mình,toan bỏ qua.

Nhưng lý trí lại gạt phắt : "Tín ngưỡng thôi mà, đã ai chứng thật đâu."

Nghĩ vậy,Cẩm Hàn đưa tay nhặt phong bì,ngón tay khẽ run.

Rồi nàng lại tiếp tục bước đi,chẳng hay biết rằng từ khoảnh khắc ấy,một sợi tơ vô hình đã trói buộc số mệnh nàng...
 
Minh Hôn - Xung Hỉ Luyện Quỷ
Chương 2 : Cảnh Mộng Hão Huyền


“U ơi, con về rồi đây.” – giọng Cẩm Hàn vang lên nơi hiên nhà, tay nàng vội cởi nón lá treo lại vị trí cũ.

Từ gian nhà sau, dáng người còng còng theo năm tháng chậm rãi bước ra.

“Về rồi hả con.”

“Dạ, u xem con mua có đúng đồ không ạ.” – nàng nói, đưa giỏ hàng về phía u.

Bàn tay chai sạn của u vươn ra, cẩn thận đón lấy.

“Chà, con gái u khéo quá.” – u nàng tấm tắc khen, khóe mắt ánh lên nét vui mừng.

Cẩm Hàn hít một hơi thật sâu.

Mùi cơm nếp đang nấu nơi gian bếp thoang thoảng đưa lên, quyện trong làn khói lam chiều bảng lảng ngoài hiên.

“U đang nấu cơm phải không ?

Để con ra sau phụ u một tay.”

U nàng mỉm cười, chỉ khẽ gật đầu.

Nàng theo u ra gian bếp.

U ngồi thổi lửa, ngọn lửa reo tí tách, khói bếp quyện cùng mùi rơm khô thoảng cay nơi khóe mắt.

Cẩm Hàn ngồi bên thau nước, rửa lại mớ rau củ quả còn đọng bùn đất.

“Xích qua nào, để u ngồi lặt rau phụ con, còn kịp nấu nồi canh.”

Nàng liền nhích sang một bên, chừa chỗ cho u.

Tay làm nhưng lòng Hàn chẳng yên.

Hình ảnh chiếc phong bì đỏ khi nãy cứ lẩn khuất trong trí, và hơn hết… nàng mơ hồ cảm giác phía sau lưng mình dường như có bóng dáng của một người đàn ông đang dõi theo.

Làn gió từ cửa sổ lọt vào, làm ngọn lửa bập bùng, bát đũa trên chạn khẽ lay kêu leng keng.

“U ơi…” – nàng cất giọng, khe khẽ gọi.

“Sao đấy con?” – u đáp, tay vẫn thoăn thoắt.

“U có nghe chuyện… cậu Bạch… gì đó không ạ?”

“Có nghe.

Mà sao con lại hỏi?”

“Khi nãy…” – nàng ngập ngừng, lời chưa dám thốt ra.

U nàng bỗng dừng tay, ngước nhìn, giọng chậm rãi:

“Khi nãy làm sao?

Con nói u nghe thử nào.”

“Khi nãy, trên đường từ chợ huyện về… con có dẫm trúng một chiếc phong bì đỏ.”

Nghe đến đó, u nàng sững lại, sắc mặt đổi khác, giọng gấp gáp:

“Trời đất… thế con có nhặt nó không?”

Cẩm Hàn tim đập loạn nhịp.

Nàng thoáng nhìn u, sợ u buồn lòng mà sinh bệnh, nên vội chối:

“Nhớ lời u dặn, con nào dám nhặt…”

Khóe môi run nhẹ, nàng nuốt vào trong nỗi dằn vặt, không hay bóng dáng mơ hồ kia đã khẽ nghiêng đầu, như mỉm cười phía sau lưng mình…

Một ngày yên ả bên u rồi cũng trôi qua.

Đêm xuống, bóng tối phủ kín mái tranh nghèo.

Trong gian nhà, u đã chợp mắt tự lâu, chỉ còn Cẩm Hàn trằn trọc, nỗi bất an bám riết chẳng rời.

Nàng trở mình mãi, rồi mệt lả mà chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong mộng, cảnh tượng hiện ra khiến nàng thoắt rùng mình.

Giữa màn đêm u ám, một đoàn kiệu rước dâu màu đỏ tươi hiện đến, đèn lồng đỏ treo lủng lẳng lay động trong gió, tiếng chiêng trống vọng xa như từ cõi khác.

Tim Hàn se thắt, tóc gáy dựng đứng.

Nàng lắp bắp tự nhủ: “Chỉ là mộng thôi… là mộng thôi…”

Rèm kiệu khẽ lay, rồi từ phía sau kiệu, một người đàn ông vận hỷ phục bước ra, đứng sừng sững trước mặt nàng.

Giọng hắn trầm đục, vang vọng như từ nơi âm phủ vọng về:

“Xin chào, tân nương.

Đúng canh Tý, ngày rằm tháng này, chúng tôi sẽ đón nàng về phủ.”

Trong đầu Hàn loạn cả lên, từng ý nghĩ như dao cứa:

“Tân nương?

Ta nào đã lấy chồng?”

“Canh Tý ngày rằm… chẳng phải chỉ còn đúng ba ngày sao?”

Nàng còn chưa kịp kêu, đoàn kiệu đã dần xa khuất.

Qua làn rèm mỏng, Cẩm Hàn thoáng thấy rõ khuôn mặt công tử nhà họ Bạch, nhợt nhạt như sáp, ánh mắt lạnh lẽo ghim chặt lấy nàng.

“Không…!” – nàng thét lên.

Cẩm Hàn bật dậy giữa đêm, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, tim đập dồn dập như muốn phá lồng ngực.

Ngọn đèn dầu nơi góc nhà khẽ chập chờn, hắt bóng nàng run rẩy in trên vách.

Chỉ còn ba ngày… rốt cuộc nàng sẽ phải đối diện chuyện gì…?
 
Back
Top Bottom