“U ơi, con về rồi đây.” – giọng Cẩm Hàn vang lên nơi hiên nhà, tay nàng vội cởi nón lá treo lại vị trí cũ.
Từ gian nhà sau, dáng người còng còng theo năm tháng chậm rãi bước ra.
“Về rồi hả con.”
“Dạ, u xem con mua có đúng đồ không ạ.” – nàng nói, đưa giỏ hàng về phía u.
Bàn tay chai sạn của u vươn ra, cẩn thận đón lấy.
“Chà, con gái u khéo quá.” – u nàng tấm tắc khen, khóe mắt ánh lên nét vui mừng.
Cẩm Hàn hít một hơi thật sâu.
Mùi cơm nếp đang nấu nơi gian bếp thoang thoảng đưa lên, quyện trong làn khói lam chiều bảng lảng ngoài hiên.
“U đang nấu cơm phải không ?
Để con ra sau phụ u một tay.”
U nàng mỉm cười, chỉ khẽ gật đầu.
Nàng theo u ra gian bếp.
U ngồi thổi lửa, ngọn lửa reo tí tách, khói bếp quyện cùng mùi rơm khô thoảng cay nơi khóe mắt.
Cẩm Hàn ngồi bên thau nước, rửa lại mớ rau củ quả còn đọng bùn đất.
“Xích qua nào, để u ngồi lặt rau phụ con, còn kịp nấu nồi canh.”
Nàng liền nhích sang một bên, chừa chỗ cho u.
Tay làm nhưng lòng Hàn chẳng yên.
Hình ảnh chiếc phong bì đỏ khi nãy cứ lẩn khuất trong trí, và hơn hết… nàng mơ hồ cảm giác phía sau lưng mình dường như có bóng dáng của một người đàn ông đang dõi theo.
Làn gió từ cửa sổ lọt vào, làm ngọn lửa bập bùng, bát đũa trên chạn khẽ lay kêu leng keng.
“U ơi…” – nàng cất giọng, khe khẽ gọi.
“Sao đấy con?” – u đáp, tay vẫn thoăn thoắt.
“U có nghe chuyện… cậu Bạch… gì đó không ạ?”
“Có nghe.
Mà sao con lại hỏi?”
“Khi nãy…” – nàng ngập ngừng, lời chưa dám thốt ra.
U nàng bỗng dừng tay, ngước nhìn, giọng chậm rãi:
“Khi nãy làm sao?
Con nói u nghe thử nào.”
“Khi nãy, trên đường từ chợ huyện về… con có dẫm trúng một chiếc phong bì đỏ.”
Nghe đến đó, u nàng sững lại, sắc mặt đổi khác, giọng gấp gáp:
“Trời đất… thế con có nhặt nó không?”
Cẩm Hàn tim đập loạn nhịp.
Nàng thoáng nhìn u, sợ u buồn lòng mà sinh bệnh, nên vội chối:
“Nhớ lời u dặn, con nào dám nhặt…”
Khóe môi run nhẹ, nàng nuốt vào trong nỗi dằn vặt, không hay bóng dáng mơ hồ kia đã khẽ nghiêng đầu, như mỉm cười phía sau lưng mình…
Một ngày yên ả bên u rồi cũng trôi qua.
Đêm xuống, bóng tối phủ kín mái tranh nghèo.
Trong gian nhà, u đã chợp mắt tự lâu, chỉ còn Cẩm Hàn trằn trọc, nỗi bất an bám riết chẳng rời.
Nàng trở mình mãi, rồi mệt lả mà chìm vào giấc ngủ.
Nhưng trong mộng, cảnh tượng hiện ra khiến nàng thoắt rùng mình.
Giữa màn đêm u ám, một đoàn kiệu rước dâu màu đỏ tươi hiện đến, đèn lồng đỏ treo lủng lẳng lay động trong gió, tiếng chiêng trống vọng xa như từ cõi khác.
Tim Hàn se thắt, tóc gáy dựng đứng.
Nàng lắp bắp tự nhủ: “Chỉ là mộng thôi… là mộng thôi…”
Rèm kiệu khẽ lay, rồi từ phía sau kiệu, một người đàn ông vận hỷ phục bước ra, đứng sừng sững trước mặt nàng.
Giọng hắn trầm đục, vang vọng như từ nơi âm phủ vọng về:
“Xin chào, tân nương.
Đúng canh Tý, ngày rằm tháng này, chúng tôi sẽ đón nàng về phủ.”
Trong đầu Hàn loạn cả lên, từng ý nghĩ như dao cứa:
“Tân nương?
Ta nào đã lấy chồng?”
“Canh Tý ngày rằm… chẳng phải chỉ còn đúng ba ngày sao?”
Nàng còn chưa kịp kêu, đoàn kiệu đã dần xa khuất.
Qua làn rèm mỏng, Cẩm Hàn thoáng thấy rõ khuôn mặt công tử nhà họ Bạch, nhợt nhạt như sáp, ánh mắt lạnh lẽo ghim chặt lấy nàng.
“Không…!” – nàng thét lên.
Cẩm Hàn bật dậy giữa đêm, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, tim đập dồn dập như muốn phá lồng ngực.
Ngọn đèn dầu nơi góc nhà khẽ chập chờn, hắt bóng nàng run rẩy in trên vách.
Chỉ còn ba ngày… rốt cuộc nàng sẽ phải đối diện chuyện gì…?