Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [MilkLove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405494898-256-k186426.jpg

[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Tác giả: Mive_Lolk
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: sắc, sủng, ngọt, trùng sinh, bách hợp (girl love), tổng tài, He

...

Sau khi chết đi Love Pattranite Limpatiyakorn mới biết, hóa ra người mình ghét nhất lại yêu mình nhất, người mình yêu nhất lại ghét mình nhất.

Bị hại đến sống dở chết dở, chịu mọi đắng cay, mang theo phẫn uất, mang theo tuyệt vọng tự tử.

Lần nữa mở mắt tỉnh dậy, có thể gặp lại người yêu thương mình, Love Pattranite không thể nhắm mắt làm ngơ.

Milk Pansa Vosbein, cô ấy yêu tôi hơn sinh mệnh.



trongsinh​
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 1: Cô ấy yêu tôi hơn sinh mệnh


Lúc đặt chân bước vào bệnh viện tâm thần, hốc mắt Milk Pansa Vosbein đã đỏ hoe.

"Love, tôi đến đón em đây."

Cửa phòng khẽ mở, bốn bề xung quanh vô cùng tối tăm.

Ánh sáng duy nhất có thể xuất hiện chỉ là một ô cửa nhỏ nằm ở trên cùng, ban ngày có ánh nắng nhàn nhạt chiếu vào.

Đây là nơi dành cho người ở sao?

Không phải, là nơi dùng để giam giữ người mắc bệnh tâm thần.

Milk Pansa cắn chặt môi dưới, nhẹ nhàng bước vào bên trong.

Bức tường bốn bề khép kín như nhà giam, giường ngủ bẩn thỉu, bày trí đơn điệu.

Không có quạt trần, cũng không có cửa sổ.

Love Pattranite Limpatiyakorn ngồi trên giường nhỏ, hai tay bị một vòng xích khống chế, vô lực đặt ở trên đùi.

Lúc nhìn thấy cô, Love Pattranite liền mở mắt nhìn, mắt phượng vô hồn không có thần sắc, ngẩn ra như một kẻ ngốc.

Milk Pansa nghiến răng thật chặt, cố gắng nén lại nước mắt đang muốn trào ra.

"Love, tôi đến đón em đây..."

Lúc muốn ôm nàng vào lòng, Love đột nhiên phát điên.

Cánh tay vung lên cào cấu khắp nơi.

Móng tay bấu vào da thịt đến bật cả máu, thế nhưng Milk lại không hề để tâm.

Nàng càng vùng vẫy muốn thoát, cô càng kích động ôm chặt.

Cuối cùng, Love ngã vào vòng tay của cô, nước mắt tựa như châu ngọc không ngừng rơi xuống, cam chịu số phận.

"Sao lại...

đối xử với tôi như vậy?"

Sau khi xích khóa trên tay nàng được mở ra, Milk dịu dàng nắm lấy tay nàng, mỉm cười ấm áp.

"Love, chúng ta về nhà."

Thế nhưng thế sự vô thường.

Hy vọng không còn, chỉ còn lại thất vọng.

Hành lang bệnh viện vô cùng tối tăm.

Cảnh sát hợp thành một đội nhanh chóng tập kích, thành công khống chế Milk.

"Các người thả tôi ra, tôi phải đưa em ấy rời khỏi...

Love..."

Người đang vùng lên bị cưỡng ép đè xuống, hốc mắt đỏ hoe, liếc mắt nhìn Love đang đứng ngây ngốc như đứa trẻ con.

Tại sao vậy?

Tại sao người nàng yêu nhất lại đẩy nàng vào bệnh viện tâm thần?

Người nàng ghét nhất lại liều mạng muốn đưa nàng ra ngoài?

Thiên đạo có đang nhìn không, có thể nào cho Love Pattranite Limpatiyakorn ngu xuẩn này một câu trả lời thỏa đáng được không?

Sau khi Milk bị đưa về đồn, Love cũng được mang theo.

Nhìn dáng vẻ ngờ nghệch không có thần sắc của nàng, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, lắc đầu bất lực.

Có người nhìn thấy Milk Pansa Vosbein phóng hỏa thiêu sống hai mạng người.

Lúc lấy lời khai, cô không hề che giấu sự thật mà nhướng người nhìn cảnh sát, nở nụ cười giễu cợt.

"Bọn họ đáng chết.

Bọn họ dồn em ấy vào đường cùng, bức em ấy thành một kẻ không có thần trí."

"Ngày cũng như đêm, đêm cũng như ngày, sống mà như chết, đau khổ đến điên loạn."

"Không có pháp luật nào xử phạt được bọn họ, vậy thì tôi sẽ trở thành pháp luật.

Pháp luật chỉ của riêng một mình Love Pattranite Limpatiyakorn."

Vì tội danh đó, cô chịu mức tù chung thân.

Bọn họ cho rằng dùng xăng thiêu chết người sống thật sự quá nhẫn tâm, vậy nên muốn giam cầm cô trong ngục tù, để cô sống một đời ân hận.

Thế nhưng bọn họ đã lầm, Milk Pansa Vosbein chưa từng ân hận.

Ngày thứ ba kể từ lúc Love được đưa ra ngoài, nàng đã tự tử.

Nghe mọi người nói, nàng đứng ở trên tòa nhà bỏ hoang, không hề sợ hãi nhảy xuống mặt đất.

Thân thể nhầy nhụa thành một đống thịt nhão, lẫn trong lớp áo váy nhăn nhúm.

Vải trắng nhuộm đỏ một màu máu, thê thảm đến đáng sợ.

Sau khi chết đi, linh hồn của Love liền trở nên sáng suốt.

Nàng bị cưỡng ép kéo đến nhà giam nơi Milk đang sống, chỉ có thể quanh quẩn bên cạnh cô.

Nàng chết rồi, tự khắc cũng biết được nhiều chuyện.

Biết được...

Người nàng yêu nhất lại ghét nàng nhất.

Người nàng ghét nhất lại yêu nàng nhất.

Biết được...

Nàng vì sao lại chết, vì sao lại sống không bằng chết, vì sao Milk Pansa Vosbein mà nàng ghét nhất lại rơi vào chốn tù tội không lối thoát.

Cô ấy đều là vì nàng, vì nàng mà mạng sống không cần, kể cả giết người cũng không suy xét.

Trời cao có mắt, có thể giúp cho một linh hồn bẩn thỉu như nàng thấu rõ lòng người, hiểu được mọi chuyện.

Thế nhưng hiểu thấu thì đã làm sao, chỉ là một người đã chết, hai kẻ hại nàng cũng không còn nữa, nàng... phải làm sao đây?

Ngày đầu tiên sau khi Love chết, Milk cũng trút bỏ hơi thở cuối cùng, đi theo nàng.

Cô chết rất đau đớn, cơ thể bị đánh đến bầm nát, lục phủ ngũ tạng tổn thương nghiêm trọng.

Thế nhưng trong mắt lại có ý cười, dường như không hề hối hận.

Lần đầu tiên Love nhận ra, một đời của mình hóa ra lại sai lầm đến như vậy.

Nàng nằm bên cạnh thân xác lạnh lẽo của Milk, không thể khóc được, chỉ có thể mang theo ân hận cùng cực trôi vào hư không.

"Milk Pansa, em hối hận rồi, em thật sự hối hận rồi."

Cô ấy yêu tôi hơn sinh mệnh, vì tôi làm ra không biết bao nhiêu chuyện, chẳng qua là tôi ngu ngốc không biết trân trọng.
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 2: Trùng sinh


Thời điểm Love mở mắt, đầu óc nhanh chóng truyền đến một trận choáng váng kinh khủng.

Nàng nhấn ngón tay vào huyệt thái dương, ngồi dậy một cách chật vật.

Khung cảnh xung quanh vô cùng náo nhiệt, ánh đèn lập lòe lẫn trong tiếng nhạc càng khiến cơn đau đầu của nàng được phóng đại nhiều lần.

Mắt thấy Love đã tỉnh, Kawin Wisakorn Suksawat nhanh nhẹn rót một ly rượu, nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt.

"Mới uống hai ly đã say, em vẫn ổn chứ?"

Love nhíu mày, ánh nhìn dọc theo cánh tay lướt đến khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông.

Khoảnh khắc trông thấy Kawin Wisakorn Suksawat, lòng ngực không khỏi kích động, mạnh mẽ đập một cái.

Không đúng, Kawin vốn dĩ đã chết, sao lại có thể ở đây mỉm cười nhìn nàng, còn tự tay rót rượu mang đến.

Love vốn cho rằng đây chỉ là một giấc mơ.

Sau khi chết đi vì quá oán giận, cho nên mới khiến linh hồn rơi vào huyễn cảnh.

Thế nhưng, khi Rinda Tanyarat Siriphan ôm chầm lấy cánh tay nàng, trên trán bỗng dưng phủ lên một tầng mồ hôi mỏng nhẹ như sương.

Nếu chỉ là huyễn hoặc, vì sao lại có cảm giác chân thật?

Love dùng tay đỡ đầu, sau đó âm thầm hạ xuống, tự mình cấu vào cánh tay.

Thời điểm móng tay để lại trên da một vệt tím thẫm kèm theo cơn đau truyền đến, trái tim đang treo lơ lửng của nàng bỗng dưng tê cứng.

Thật sự không phải nằm mơ.

Nỗi đau thể xác dễ dàng xâm lấn vào não bộ, khiến nàng cảm nhận rất rõ đau rát trên da.

Bởi vì da thịt mỏng manh, cơn đau thậm chí còn được phóng đại nhiều lần.

Love tức tốc nhặt lấy điện thoại, thời điểm dãy số nhỏ nhắn từng dòng rõ rệt in sâu vào mắt, biểu cảm trên mặt cũng lập tức đông cứng.

Tay cầm điện thoại vô thức buông lỏng, nàng ngả người về sau, ngẩng đầu nhìn trần nhà tối tăm.

Phải mất rất lâu nàng mới dám tin vào sự thật, nàng... trùng sinh rồi.

Trở về ba năm trước kia, khi mọi chuyện còn chưa diễn ra nghiêm trọng.

"Cậu không sao chứ?"

Rinda Tanyarat Siriphan cầm lấy ly rượu đưa đến trước mặt, sau đó giả vờ quan tâm, áp tay vào khuôn mặt tái nhợt của nàng.

Đối diện với một kiếp lầm lỡ, kiếp này, Love bỗng dưng nảy sinh cảm giác chán ghét với người bạn tốt của mình.

Nàng nghiêng đầu tránh né cái chạm thân mật, cũng nhẹ nhàng gạt tay đối phương ra khỏi cơ thể.

Một bên là bạn thân Rinda Tanyarat Siriphan, một bên là bạn trai Kawin Wisakorn Suksawat, bọn họ giống như vảy ngược của nàng, đều là điểm yếu chí mạng.

Vậy mà hai chiếc vảy ngược này lại kết hợp với nhau, tự tay đẩy nàng vào con đường chết.

Love hít sâu một hơi, sau đó cầm lấy ly rượu uống cạn một cách bất mãn.

Kawin không mấy để tâm, sau khi liếc mắt đưa tình với cô gái nhỏ bên cạnh bạn gái, hắn liền tự nhiên ngồi xuống, thoải mái khoác tay lên bả vai nàng.

"Bảo bối, đừng buồn nữa, cho dù mẹ em có lên xe hoa về nhà họ Vosbein, bà ấy cũng sẽ không bỏ em."

Đầu óc nhanh nhẹn của Love nhanh chóng tiếp nhận thông tin.

Nàng ấn móng tay vào ngón tay mình, ngăn không để bất kỳ sung sướng nào được biểu hiện.

Không dễ dàng gì sống lại một kiếp, cái giá từng trả cũng quá khủng khiếp, kiếp này nàng không thể để bản thân rơi vào kết cục bi thảm, cũng sẽ không để Milk Pansa Vosbein vì mình mà chết một cách đau đớn.

Vai nhỏ tùy ý hất mạnh, Love cắn chặt môi dưới, nén lại lửa giận đang rò rỉ bùng lên.

"Đừng tức giận nữa.

Anh và Rinda đều sẽ ở bên cạnh em, đứng về phía em."

Nàng thầm cười một tiếng trong lòng.

Khóe môi nhếch lên, giấu sau cốc thủy tinh trong suốt.

Đúng vậy, bọn họ quả thật sẽ luôn ở bên cạnh nàng, cùng nhau đẩy nàng vào chỗ chết.

"Love Pattranite Limpatiyakorn, em còn muốn ở đây đến lúc nào?"

Bàn tay đang cầm ly rượu bỗng dưng siết chặt.

Lòng ngực Love đột nhiên đập mạnh, truyền đến từng trận kích động không sao diễn tả.

Thời điểm ngẩng đầu, mắt nàng lập tức ôm trọn dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc của người thương nhớ.

Milk Pansa Vosbein buông lỏng mi mắt, nhìn nàng không chút cảm tình.

"Ngoan ngoãn một chút, theo tôi trở về."
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 3: Đừng chết


Love buông lỏng ly rượu, loạng choạng nhấc cơ thể nặng nề của mình đứng dậy, mỉm cười nhìn Milk.

“Được, em sẽ… ngoan ngoãn.”

Nàng mím cánh môi đang khẽ run rẩy, che giấu một tia nhung nhớ ẩn trong mắt phượng sắc sảo.

Khoảng thời gian sau khi Love chết, linh hồn nàng lúc nào cũng quanh quẩn bên cạnh Milk.

Lúc biết tin nàng tự sát, một đêm đằng đẵng trống vắng liền bị nước mắt của cô lấp đầy.

Sau đó, cô tự mình tìm đến những tù nhân nguy hiểm trong phòng giam, trải qua một trận ẩu đả, cuối cùng chết trong đau đớn thể xác.

Khoảnh khắc hơi thở lẫn trong mùi máu của Milk tản ra không trung, linh hồn của Love cũng ôm theo oán giận tan biến.

Sự ngoan ngoãn đột ngột của nàng khiến Milk vô cùng ngờ hoặc, cô nhíu mày nhìn nàng, mày ngài thanh tú càng thêm dán chặt vào nhau.

“Love…”

Kawin nhanh chóng kéo cánh tay bạn gái, lắc đầu ra hiệu cho nàng không được nghe theo.

Thế nhưng, đối diện với một Milk Pansa Vosbein khiến nàng ngày đêm nhung nhớ, một kẻ bội bạc giống như Kawin Wisakorn Suksawat đã không còn khiến nàng lưu tâm.

“Buông ra.”

Love lạnh nhạt hất tay, trực tiếp ném cho bạn trai cái nhìn oán khí.

Bắt gặp thái độ hung hãn của người trước mặt, Kawin bắt đầu lo lắng, ngón tay chậm chạp buông lỏng, cuối cùng vô lực đặt ở trên đùi.

Hôm nay, bạn gái của hắn có cái gì khác lạ, giống như trở thành một con người khác, đối lập đến nỗi khiến hắn nhất thời không thể nhận ra.

Love ngoan ngoãn níu lấy ngón tay thanh mảnh của Milk, ủy khuất cúi đầu, giọng nói khản đặc mang theo yếu ớt chưa từng xuất hiện trước đây.

“Chị… chúng ta về thôi.”

Mơ hồ hít sâu một hơi, cô nghiêng cơ thể trực tiếp quay đi.

Liếc mắt nhìn đến ngón tay đang bị người nọ níu giữ, mặc dù trong lòng hỗn tạp suy tư, phòng bị trong lòng cũng chưa buông xuống, thế nhưng cái níu tay kia chưa từng khiến cô nảy sinh ghét bỏ.

Rời khỏi quán bar, Milk trực tiếp xuống hầm giữ xe.

Người phía sau vẫn theo sát cô, bước chân nhanh chậm tùy ý, lảo đảo như người say rượu.

Love dõi theo bóng lưng quen thuộc, khóe môi căng cứng mơ hồ nhếch lên, mỉm cười một cách ngốc nghếch.

Cô ấy vẫn luôn như vậy, dáng vẻ lạnh lùng, âm trầm như kẻ ngoài cuộc khiến nàng không sao đoán được tâm ý.

"Pansa…”

Tâm trí rõ ràng đã không kìm được nhung nhớ, thôi thúc nàng gọi tên một người.

“Có việc gì?”

Milk không hề quay lại, nhưng cũng không để người phía sau tự mình đối thoại.

Cô không hiểu, rõ ràng lúc sáng Love vẫn còn hung hăng cãi nhau với cô, chưa đầy một ngày, dáng vẻ kiêu ngạo liền không còn nữa, lập tức trở nên phục tùng nghe lời.

Đến cả Kawin Wisakorn Suksawat nàng cũng không thèm đoái hoài, cứ vậy trực tiếp cùng cô rời đi.

Vả lại, Love hôm nay lại gọi tên cô.

Hai chữ ‘Pansa’ được thốt ra một cách thâm tình, dịu dàng đến nỗi khiến người ta nảy sinh ảo giác.

Nàng hít sâu một hơi, mỉm cười ngờ hoặc.

“Pansa, thật sự là chị sao?”

Một tiếng ‘Pansa’ khiến Milk vô cùng ngứa ngáy.

Cô không bước nữa, trực tiếp quay lại nhìn Love.

“Sao vậy?

Rất chướng mắt sao?”

Lời nói nhẹ nhàng tựa khói sương, lại mang theo mức nhiệt lạnh lẽo đọng lại dưới da.

Love chậm rãi lắc đầu, sau đó, khuôn mặt đang hài hòa bỗng dưng bị bóp méo.

Cảm xúc như đê vỡ nước lũ lượt trào ra, trở nên vô cùng nhạy cảm.

“Pan…

P…Pansa, đừng chết.”

Một tiếng ‘Pansa’ đó nàng gọi không được trọn vẹn.

Love lập tức lao vào vòng tay căng cứng của Milk.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào lòng ngực mềm mại của cô, khóc rất đáng thương.

“Pansa…

đừng chết.”

Hơi thở nữ nhân bỗng dưng trở nên nặng nề.

Milk không hiểu lời nói kỳ quặc của Love, miệng lưỡi mặc dù cứng rắn, âm điệu vẫn hạ thấp thêm một nấc.

“Love Pattranite Limpatiyakorn, em mong tôi chết đến vậy à?”

Nàng đau đớn lắc đầu, giống như rối gỗ được lập trình sẵn, chỉ có thể nói được một câu:

“Pansa, đừng… chết.”
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 4: Hối lỗi


Milk cắn chặt môi dưới, đối diện với toàn thân run rẩy của Love, vẫn là không thể mạnh mẽ được lâu.

Người trước mặt rõ ràng vẫn là nàng ấy, chỉ là khí tức kiêu ngạo không còn nữa, biểu cảm hung hăng chống đối kia cũng không xuất hiện.

Milk nặng nề chớp mắt, sau một tiếng thở dài, cánh tay đang căng cứng cũng có dấu hiệu nâng lên.

Người kia luôn miệng bảo cô đừng chết, biểu cảm bên ngoài cũng không giống đang trù ẻo.

Nhưng Milk không chết, cũng sẽ không tự tiện đặt cược sinh mạng trước ván cược sinh tử.

Vậy thì đừng chết ở đây, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Mắt thấy Love khóc đến không thể thở nổi, Milk hít sâu một hơi, bàn tay nhẹ nhàng ấn vào sau đầu đối phương, vô lực vuốt ve.

“Tôi không chết, em đừng khóc.”

Đem lời nói kia lặp lại mấy lần Love mới chịu ngẩng đầu nhìn cô.

Hốc mắt nữ nhân đỏ hoe, da vẻ nhợt nhạt tái trắng, kết hợp với dáng vẻ khóc lóc thảm thương này thật sự là muốn bức chết tâm can của Milk.

Love duỗi tay lau nước mắt, dè dặt giấu đi bộ dạng xấu xí của mình.

Vừa rồi, cảnh tượng Milk bị đánh đến chết đột ngột ập vào tâm trí khiến nàng bỗng dưng hoảng loạn.

Có chút không khống chế được cảm xúc, vậy nên mới ở trước mặt của cô, bày ra dáng vẻ sợ hãi hèn mọn của mình.

Bây giờ tỉnh táo trở lại, qua cơn xúc động, cảm giác hổ thẹn liền tới.

Sau khi trở về, Love ở trước mặt mẹ, quỳ xuống thành tâm nhận lỗi.

Bỗng dưng nhận ra thái độ khác biệt của con gái, bà lập tức đảo mắt nhìn Milk.

Bắt gặp cái lắc đầu hoang mang của đối phương, ánh mắt bà càng thêm khó xử.

Thật ra mà nói, người nhà họ Vosbein đối với nàng rất tốt, ba Vosbein là người nặng tình, đối xử với con gái riêng còn có thêm mấy phần chiều chuộng.

Anh cả Pawat Weerapon Vosbein là một người ôn hòa, ấm áp, thường xuyên quan tâm đến em gái trong nhà.

Người tiếp theo là…

Milk Pansa Vosbein, điển hình cho câu nói ngoài lạnh trong nóng.

Dùng vẻ ngoài lạnh lẽo như sương bộc lấy mức nhiệt nóng ẩm ở trong lòng ngực.

Kiếp trước, nàng như yêu quái tác quai tác quái trong nhà họ Vosbein, phủ nhận sự yêu thương của những người đối tốt với mình, khiến họ không lúc nào được sống an ổn.

Sống thêm một lần, Love không muốn chống đối nữa.

“Mẹ, trước kia là con không tốt, vẫn luôn làm ra những chuyện càn quấy.

Con không nên ngăn cản mẹ đến với hạnh phúc của mình, là con nhất thời nông nổi…”

Nước mắt rơi xuống mặt sàn lạnh buốt.

Cho dù hôm nay có đem nàng ra lăng trì xử tử, cũng không thể nào xóa hết tội lỗi nàng đã gây ra.

Love hít sâu một hơi, chủ động hướng đến ông Vosbein, như đứa trẻ sai phạm biết hối lỗi.

“Ba, con sẽ ngoan ngoãn.”

Mức độ cứng đầu của Love người nhà họ Vosbein đều được chiêm ngưỡng, nếu như không chọc chết người khác thì vẫn là còn rất nhẹ.

Suy cho cùng, mọi người đều đang mở rộng vòng tay chờ đợi nàng quay đầu, kiếp trước họ không đợi được cũng không có nghĩa là kiếp này cũng thế.

Ông Vosbein kích động đến tay chân luống cuống, mặc dù rất muốn đỡ Love đứng dậy, chỉ là tâm ý không thể biến thành hành động thực tế.

Ông đảo mắt nhìn vợ, mang theo xúc động không thể nói ra.

Mẹ nàng duỗi tay lau nước mắt, sau đó nhanh chóng đỡ con gái đứng dậy.

“Love, con thật sự… chấp nhận rồi sao?”

Love chậm rãi gật đầu, khóe mắt vương lại một chút hạnh phúc, cuối cùng theo giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Mọi chuyện kết thúc, nàng lảo đảo trở về phòng.

Bàn tay dựa vào tường lớn không ngừng bước đi, bước chân vô lực yếu ớt, suýt thì khiến nàng ngã xuống.

“Không sao chứ?”

Cánh tay bị một lực nhỏ dịu dàng đỡ lấy.

Love miễn cưỡng đứng dậy nhưng lại lảo đảo ngã vào vòng tay ấm áp của Milk.

“Hình như em… say rồi.”

“Ừm.

Tôi đưa em về phòng.”

Sau khi mẹ nàng được gả đến đây, Love cũng đến đây sống.

Nàng được sắp xếp một phòng ở cạnh Milk.

Sinh hoạt hằng ngày đều khó tránh khỏi việc chạm mặt nhau, điều đó khiến nàng chán ghét đến nỗi không muốn về nhà.

Nhưng mà thời thế thay đổi, cục diện cũng khác rồi.
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 5: Đừng ghét em


Đèn được bật sáng, Love nhìn căn phòng quen thuộc của mình, nhất thời liền cảm thấy đau lòng.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, việc trở về nhà dường như đã trở thành chấp niệm trong lòng nàng.

“Love Pattranite, hôm nay em rất lạ.”

Milk là người ít nói, thông thường đều chỉ giao tiếp bằng mắt.

Trong các cuộc cãi vã, nếu Love không phải là người mở lời, có lẽ Vosbein gia cũng không sóng gió đến vậy.

Rốt cuộc là do thay đổi quá lớn hay do lòng cô đã không còn được an ổn?

Love nhếch môi mỉm cười, mi mắt cong lại như ánh trăng non.

“Em không có…”

Nụ cười bỗng dưng tê cứng, dáng vẻ an tĩnh lập tức lắng xuống, ẩn hiện bên trong đáy mắt là thứ cảm xúc cực kỳ bi thống.

Gió trời mang theo kinh hãi ập tới, lướt qua khuôn mặt kinh diễm của Love.

“Chẳng qua là mơ thấy một cơn ác mộng.”

Cổ họng nghẹn cứng, cảm xúc bị khóa chặt bởi vòng vây tội lỗi khiến nàng không thể nói thêm nửa lời.

Love cắn chặt môi dưới, lại ngẩng đầu nhìn Milk, nước mắt ủy khuất lập tức trào ra.

Ngón tay đang áp vào đùi có chút động đậy.

Milk rất muốn duỗi tay vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp kia, rốt cuộc sau khi nhớ lại chuỗi ngày sóng gió cùng nàng, cô lại miễn cưỡng đè xuống.

Đem bàn tay giấu trong túi quần, Milk khẽ nuốt một ngụm nước bọt, cũng vô thức hạ thấp âm điệu của mình.

“Đừng lo lắng, đã không sao nữa rồi.”

Love khẽ liếm cánh môi khô khan, vô lực gật đầu một cái.

Hơi thở yếu ớt nhàn nhạt tản ra không trung, rất nhanh liền không còn nặng nề.

Cảm thấy không còn việc gì quan trọng, Milk lập tức rời đi.

“Em nghỉ ngơi đi, tôi trở về phòng.”

Với mối quan hệ của bọn họ hiện tại, cho dù có muốn dây dưa thêm lâu cũng là điều không thể.

Love từ lâu đã có bài xích với cô, có lẽ là kể từ lúc biết tin ba mẹ của hai bọn họ sẽ kết hôn với nhau, trong lòng nàng đã ôm oán giận.

Milk chỉ biết Love rất ghét mình, ghét đến nỗi không muốn chung nhà, không muốn nói chuyện, thậm chí còn không muốn nhìn mặt.

Oán khí trong lòng Love đã lớn đến nỗi không có gì hóa giải được, Milk cũng tin, hai người bọn họ dù đến cuối đời cũng không nói được một câu tử tế.

Thế nhưng hôm nay, chuyện đó lại xảy ra.

Lúc Milk muốn rời đi, Love lại giữ cô lại.

“Milk Pansa, có phải chị rất ghét em không?”

Cô vốn dĩ không hiểu, người ghét cô rõ ràng là Love, chuyện là do nàng gây, thù là do nàng kết.

Trong mối quan hệ này, Milk chưa từng làm gì cả.

“Nghĩ nhiều rồi.”

Cô thở dài một hơi, biểu cảm lãnh đạm như thường.

Love muốn tìm ra chút biến động trên khuôn mặt đó, kỳ thực còn khó hơn lên trời.

Nàng mím môi không cam tâm, ngón tay vô lực duỗi ra nhẹ nhàng níu lấy bàn tay đối phương.

“Đừng ghét em được không?”

Nàng biết rất rõ Milk không hề ghét mình, nếu thật sự ghét, kết cục thảm thương ở kiếp trước sẽ không xảy ra với cô.

Chỉ là, đối mặt với sự hoảng loạn trong lòng, nàng vẫn cố chấp muốn tìm một nơi bám víu.

Milk nhíu mày nhìn ngón tay lạnh buốt bên dưới, ruột gan như xáo trộn cả lên.

Mặc dù rất muốn xoa đầu nàng, nói một câu: “Không ghét.” thế nhưng vẫn là không thể.

“Love Pattranite Limpatiyakorn, em muốn bày trò gì tôi không để tâm.

Vả lại, Milk Pansa Vosbein tôi cũng không có thời gian để ghét người khác.

Tôi không ghét em, ngược lại tôi cảm thấy, người ghét tôi chính là em.”

Một câu lại thêm một câu tựa như vết dao chí mạng ghim vào lòng ngực Love.

Một kiếp sai lầm của nàng, đến ai ghét ai cũng đều do nàng ngộ nhận.

Love đưa tay đỡ trán, mỉm cười trong bất lực.

“Em không bày trò, em cũng không ghét chị…”

Milk không hề ghét nàng, cô ấy không ghét nàng là được rồi.

Một đời này của nàng sợ rằng đã không còn đủ kiêu ngạo để ghét cô nữa.

Cô thu lại bàn tay đang bị đối phương níu lấy, thận trọng giấu đi dáng vẻ run rẩy bên trong túi quần.

“Em có ghét tôi hay không, em là người rõ nhất.”

Hít sâu một hơi, cô lạnh lùng bỏ đi.

“Không còn sớm nữa.

Em nghỉ ngơi đi, đừng để mọi người lo lắng.”

Mọi người ở đây, có bao gồm cả cô không?

Phòng ngủ rộng lớn rốt cuộc chỉ còn một người.

Love nằm ở trên giường, nặng nề khép lại mi mắt.

Kiếp này, cho dù Milk có đối xử tệ với nàng thế nào, đều do nàng đáng đời.

Hối hận… cũng muộn rồi.
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 6: Đi nhờ xe


Buổi sáng, Love bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Trên màn hình, ba chữ ‘Trợ lý Chan’ hiện lên vô cùng chói mắt.

Nàng chật vật nhấc máy, sau đó kề điện thoại vào tai trong tình trạng mơ màng chưa tỉnh ngủ.

“Love Pattranite, đêm qua em đã làm cái gì?”

Người ở bên kia dường như vô cùng tức giận, câu đầu tiên nói với nàng không phải là lời chào mà là một câu hỏi mang theo oán khí.

Love nghiêng đầu tránh đi tiếng hét, mày ngài nhíu lại, lười biếng lật người.

“Em…

đi uống rượu, sao vậy chị Chan?”

Suriya Chantarakorn cười lạnh một tiếng, lời nói tiếp theo càng mang theo uy áp chết người.

“Chị gọi nhắc nhở em sáng nay đến công ty nhận kịch bản, rốt cuộc gọi cả một đêm em cũng không chịu nhấc máy… hóa ra là đi uống rượu.”

Đôi mắt đang nhắm nghiền của Love lập tức mở to, nàng từ trên giường bật dậy, khóe mắt vương lại một chút lười biếng vẫn còn chưa tan.

“Xin lỗi chị Chan, thời gian là lúc nào, em sẽ đến ngay.”

Suriya Chantarakorn nhìn đồng hồ trong tay, cố gắng nén xuống oán giận, nói:

“Nhóc lắm chuyện, em còn bốn mươi lăm phút.”

Sau khi xác định rõ thời gian địa điểm, Love lập tức ngắt máy.

Nàng suýt thì quên mất bản thân của ba năm trước là một diễn viên, là một diễn viên thật thụ đi lên bằng chính thực lực của mình.

Xét vào khoảng thời gian tương tự mà nói, sau khi casting vai diễn của dự án phim ngôn tình ‘Anh Thấy Ngân Hà Trong Mắt Em’, nàng đã được chọn.

Thậm chí còn được chỉ đạo diễn vai nữ chính.

Rõ ràng là một vai diễn tốt, thế nhưng khí chất trên người lại không thích hợp để diễn những vai nhẹ nhàng.

Mặc dù kỹ năng diễn xuất vượt trội hơn những diễn viên khác nhưng lúc phim được ra mắt, độ yêu thích của nàng không được nổi trội.

Giải quyết xong các vấn đề cơ bản đã tiêu tốn gần hai mươi phút của nàng.

Nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, Love càng trở nên gấp gáp.

Nàng khẩn trương chạy khắp căn phòng, lục lọi tìm chìa khóa xe.

Mãi cho đến khi cái tên ‘Kawin Wisakorn Suksawat’ ập vào não bộ, bàn tay đang lục đồ đạc của nàng miễn cưỡng dừng lại.

Nếu nàng vẫn cố chấp tìm kiếm chìa khóa xe, sợ rằng đến ba năm nữa cũng không thể tìm thấy.

Sở dĩ như vậy là do nàng trước kia đã đưa xe cho bạn trai mượn.

Bây giờ mới nhớ lại, thật sự là muốn ép chết nàng rồi.

Kawin Wisakorn Suksawat chết tiệt, thật muốn học cách phóng hỏa giết người giống Milk ở kiếp trước.

Love lao ra khỏi phòng, khuôn mặt xinh đẹp ám lấy một tầng mồ hôi mỏng nhẹ như sương.

Vừa bước ra ngoài liền may mắn đụng phải Milk.

Nhìn thấy cô, Love suýt thì khóc trong sung sướng.

Nàng quên mất, xe không có thì vẫn còn người có xe.

“Pansa…”

Tiếng gọi ‘Pansa’ này thốt ra cũng thật êm tai.

Love kích động nắm lấy vạt áo cứng cáp bên dưới, mắt phượng xinh đẹp mang theo cầu xin nhìn cô không hề di chuyển.

Milk thầm hít một hơi khí lạnh, biểu cảm trên mặt an tĩnh như thường, không thể tìm ra nửa điểm lay động.

“Có việc gì?”

Love cúi đầu nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, gấp gáp đến nỗi nắm lấy bàn tay mềm mại của Milk kịch liệt kéo đi.

“Không có thời gian nữa đâu.”

Cổ họng phát ra vài tiếng uất ức.

Nàng kéo cô xuống nhà xe, sau đó đứng trước mặt cô hèn mọn cầu xin.

“Pansa, có thể nào cho em đi nhờ xe được không?”

Nàng chắp tay xoa xoa mấy cái, miệng nhỏ xinh đẹp chu ra, biểu cảm hoàn toàn mang theo dáng vẻ cầu xin tuyệt đối.

Milk nhẹ nhàng rút ra chìa khóa, vẫn là có chút không hiểu, Love rõ ràng có xe, cũng không đến nổi ỉ ôi cầu xin cô cho đi theo cùng.

“Xe của em đâu?”

Nàng không thể nói bản thân đã đem xe giao cho bạn trai, nếu không, có khi cô lại không vui, quẳng nàng ở nhà vì tội dại dột.

Vậy nên, cách tốt nhất chỉ có thể là bịa ra một lời nói dối.

“Em đã đem xe đi bảo dưỡng, thật sự đường cùng rồi, Pansa…”

Mắt thấy dáng vẻ cầu xin của nàng có chút đáng thương, bất quá, cô liền lạnh nhạt hỏi:

“Muốn đến đâu?”

Love thật sự sung sướng muốn chết, ngón tay nhanh chóng đưa lên lau nước mắt đang vừa rỉ ra.

“Công ty giải trí P.V, hôm nay em đến nhận kịch bản…”

Milk không nói thêm gì.

Cô nghiêng người, bàn tay nhanh chóng mở cửa xe ra.

Mắt thấy Love đứng im không nhúc nhích, cô có chút lười biếng nhắc nhở.

“Còn không mau lên xe?”
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 7: Làm thân


Sau khi đến công ty, Love nhận ra Milk cũng đi theo mình.

Nàng tìm đường đến phòng trợ lý, thế nhưng quanh quẩn một hồi liền bị lạc mất.

Cho dù kiếp trước nàng thật sự là diễn viên của P.V, nhưng đường trong công ty cũng quá rắc rối rồi.

Người ta thường nói đi nhiều sẽ thông thạo, còn nàng thì đi nhiều sẽ lú lẫn.

Love chạy đông chạy tay một hồi, da mặt trắng mịn lập tức căng nóng bừng bừng, ngực lớn nhấp nhô lên xuống mang theo hơi thở gấp gáp, khiến cho một người bắt đầu cảm thấy ngứa mắt.

Cổ áo phía sau bị một bàn tay kéo lại, Love lập tức đứng im, sau đó nghiêng cái đầu nhỏ, liếc nhìn Milk.

"Pansa…”

Cô bất lực thở dài một tiếng.

Một tay níu lại cô nhóc phiền phức đang chạy lộn xộn ở trước mặt mình, một tay nâng lên, nặng nề xoa trán.

“Rốt cuộc là em muốn đi đâu?”

Love chỉ tay vào màn hình điện thoại, giọng nói nhỏ nhẹ, ngoan ngoãn như cún con.

“Em muốn đến phòng tổng trợ lý…”

Ngón tay Milk nhẹ nhàng nới lỏng.

Cô chậm rãi quay người, bắt đầu bước đi.

“Đi theo tôi.”

Love mỉm cười nhẹ nhõm một cái, chân dài miên man có chút cử động, lập tức đuổi theo người ở phía trước.

Lúc nàng đuổi kịp, một bên cánh tay đang được buông lỏng của Milk liền bị nàng túm chặt lấy.

Bởi vì có chút giật mình, lại càng không tin nổi việc Love tự tiện tiếp xúc cơ thể một cách gần gũi, sắc mặt của Milk đột ngột chuyển biến phức tạp.

“Pansa, sao chị lại thông thạo đường đi như vậy?”

Cô thật sự không rõ Love là giả vờ ngốc hay thật sự đang ngốc.

Nàng thật sự không biết bản thân là nhân viên của ai, hay là uống rượu đến mức đoản trí.

Milk nhúc nhích cánh tay, rõ ràng vô cùng e ngại, muốn kéo cánh tay ra khỏi người nàng.

Thế nhưng, Love giống như nam châm vĩnh cửu, hút lấy cánh tay của cô giữ chặt không buông.

“Love Pattranite, công ty giải trí P.V là một chi nhánh của tập đoàn Vosbein thị.

Tôi quản lý nơi này, em lại còn là nhân viên của tôi, vậy em nghĩ xem tôi có nên thông thạo đường đi nước bước hay không?”

Love ‘ồ’ lên một tiếng, sau đó biểu cảm trên mặt hoàn toàn đông cứng.

Đúng rồi, sao nàng lại có thể quên được chuyện này?

Milk là cấp trên của nàng, cho dù nàng có ở nhà hay là chạy trốn đến công ty, đều sẽ không tránh khỏi việc gặp mặt cô.

Nếu là kiếp trước, nghe có vẻ cực kỳ khủng khiếp, nhưng mà kiếp này, đây lại là một cơ hội vô cùng tốt.

Nụ cười trên môi Love càng thêm rạng rỡ, nàng vừa đi vừa nũng nịu ngả đầu lên vai đối phương, dáng vẻ làm thân chói mắt chưa từng thấy.

“Thật là, em nhất thời hồ đồ nên quên mất thôi.”

Milk liếc mắt nhìn cô gái nhỏ đang đi bên cạnh, liền nhàn nhạt lắc đầu mấy cái.

Nếu như chuyện này nàng cũng quên mất, thì Love Pattranite Limpatiyakorn, nàng thật sự là quá hồ đồ rồi.

Dáng vẻ hung hăng gây chuyện không còn nữa, nghiễm nhiên có chút xa lạ, khiến cho cô cảm thấy không quen.

Đẩy cửa bước vào phòng trợ lý, Love nhẹ nhàng buông cánh tay Milk ra, sảng khoái nở một nụ cười chào hỏi.

Trong phòng kỳ thực có chút đông đúc, trên dưới áng chừng có hơn hai mươi người đang đứng vây quanh.

Suriya Chantarakorn nhìn thấy nàng liền muốn trách móc, thế nhưng tầm mắt nhanh chóng bắt được người phía sau nàng, vậy nên thái độ có phần kiên dè hơn một chút.

"Love, mau lại nhận kịch bản đi.”

Mắt thấy bóng người lạnh lẽo phía sau Love, người ở trong phòng đồng loạt chào hỏi.

“Sếp Pan…”

Milk chỉ hơi gật đầu, sau đó tùy ý ngồi xuống ở ghế chủ tọa.

Love hời hợt đọc lướt kịch bản.

Nàng thật sự có thể diễn được vai diễn dịu dàng, trong sáng này, có điều đường nét trên khuôn mặt nàng lại hoàn toàn không phù hợp.

Nếu phải dùng gì đó để miêu tả, có lẽ phải nói Love xinh đẹp như tiểu yêu tinh.

Nàng hơi chu môi, sau đó đưa lại kịch bản cho Suriya Chantarakorn bằng thái độ ghét bỏ.

“Chị Chan, em không muốn diễn vai nữ chính.”
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 8: Nữ phụ phản diện


Một câu nhẹ nhàng của Love lập tức khiến trợ lý Chantarakorn chấn kinh.

Suriya Chantarakorn trợn to đôi mắt nhìn nàng, trong lòng bắt đầu dấy lên phong ba bão táp.

"Love, em có biết mình đang nói gì không?

Vai diễn nữ chính là một vai diễn tốt, người ta cầu còn không được, em lại ghét bỏ.

Love à, em uống đến úng não rồi sao?"

Câu nói vừa rồi, Milk cũng nghe rõ.

Không chỉ cô, tất cả mọi người trong phòng đều đã nghe thấy.

Love không hề nhún nhường, thản nhiên ngồi xuống một chỗ ngồi trống, vẩn vơ suy nghĩ một hồi mới chịu trả lời.

"Em biết bản thân dư sức diễn tròn vai diễn này, có điều, chị không thấy sao?

Diện mạo không hợp, khí chất lại càng không... với giao diện này của em, thật sự không hợp để diễn vai nữ chính."

Nghe Love nói, Milk mới chú ý đến.

Dự án phim lần này của cô kỳ thực cần một nữ chính có dáng vẻ trong sáng, thanh thuần, đặc biệt là đôi mắt có thể toát ra loại khí chất càng nhẹ nhàng, thanh khiết lại càng tốt.

Liếc mắt nhìn đến mắt phượng sắc sảo của nàng, cô thật sự có chút lung lay, cảm thấy lời nói của nàng cũng không phải là vô căn cứ.

Suriya nghe đến sắc mặt trắng bệch, lén lút quan sát biểu cảm trên mặt sếp Pan, lại đảo mắt liếc nhìn khuôn mặt nghiêm túc của đạo diễn.

Trời ơi, cô nhóc nghịch ngợm thích gây chuyện này hôm nay lại gây chuyện cho cô, thật sự quá khổ rồi.

"Em không diễn vai nữ chính vậy thì sẽ diễn vai gì?

Nữ phụ phản diện à?"

Bốn chữ này trực tiếp gợi lên hứng thú trong lòng Love.

Nàng phấn khích đứng dậy, nhìn Suriya bằng đôi mắt lấp lánh.

"Nữ phụ phản diện sao?

Em cảm thấy vai này rất hợp với em..."

Đạo diễn cười nhạt một tiếng, sau đó cầm lấy kịch bản nữ phụ phản diện đưa cho nàng.

"Nữ phụ phản diện sẽ chết sớm, thật sự không suy nghĩ lại sao?"

Nàng hứng thú liếc mắt đọc lướt kịch bản trong tay, nhanh chóng đóng lại, trong mắt nữ nhân bỗng dưng có thêm một tầng kiên quyết.

"Em cảm thấy rất thích vai diễn này.

Nữ chính trong sáng thật sự không phù hợp..."

Nàng cảm thấy, giao diện ác nữ này lại có chung vài nét tương đồng với nàng.

Chết sớm thì đã sao, điều đó không quan trọng.

Suriya lấy khăn thầm lau mồ hôi trên trán, thật sự đã bị cô nhóc trước mặt đẩy đến đường cùng.

"Vai diễn cũng đã phân xong rồi, muốn đổi, làm sao có thể đổi được..."

Love không ngần ngại quay đầu, ánh mắt mang theo lấp lánh như sao liếc nhìn Milk.

Cô khẽ cắn môi dưới nghĩ ngợi, cảm thấy mấy lời vừa rồi của Love cũng không có gì sai.

Vả lại, khuôn mặt của nàng thật sự có thể đóng vai một người xấu, chỉ ở điểm này cũng đủ để đem lại cảm giác thỏa mãn về mỹ quan nhân vật.

Love chạy đến cạnh cô, bày ra dáng vẻ làm nũng đáng yêu của chú mèo nhỏ.

Một hành động này lập tức khiến cho toàn bộ trợ lý ôm lấy một bụng chấn kinh, kể cả Suriya cũng không ngoại lệ.

Ai lại không biết, Love Pattranite ghét Milk Pansa Vosbein nhất, thậm chí còn ghét ra mặt.

Love ấy à, chính là yêu quái tác quai tác quái ở đây, không ít lần náo loạn khiến P.V chìm trong biển mặn.

Chỉ là, nhìn dáng vẻ nũng nịu lấy lòng này của nàng, bọn họ đều đang có một suy nghĩ, Love hôm nay rất khác thường, giống như... bị ma nhập.

Suriya sợ sẽ có án mạng xảy ra, lập tức kéo nàng đứng dậy, ra sức khuyên ngăn.

"Em đừng càn rỡ như vậy... vai diễn đã được quyết định rồi..."

Love bị cưỡng ép, khuôn mặt xinh đẹp liền rũ xuống, buồn bã không nói nên lời.

Đạo diễn đứng phía sau thỉnh thoảng lại chèn thêm một câu, giữa lúc sóng biển muốn lặng, ông ấy lại khơi thêm một đợt gió.

"Cũng không phải không thể, sếp Pan nếu đồng ý đổi, tôi sẽ sắp xếp lại nhân vật."

Kỳ thực, trong lòng ông cũng cảm thấy, Love thật sự thích hợp với vai diễn nữ phụ hơn.

Mặc dù không phải nam, nữ chính, thế nhưng diễn vai nữ phụ có gì không tốt?

Trước những chuyện tưởng chừng không thể xảy ra, Milk lại chậm rãi ngẩng đầu, hờ hững hất tay, lạnh nhạt thốt ra một chữ: "Đổi."
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 9: Thiên vị


Love nhanh chóng ném cho sếp lớn một ánh nhìn thâm tình.

Ngoại trừ nàng, tất cả mọi người trong phòng đều bị một chữ vừa rồi làm cho kinh ngạc.

Đạo diễn nhanh chóng khôi phục dáng vẻ bình tĩnh, vui vẻ mỉm cười một cái, cảm thấy sếp Pan của mình vẫn còn sáng suốt.

Chẳng qua là những người bên cạnh lại không nghĩ như vậy.

Suriya Chantarakorn mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào Milk, ngón tay run rẩy duỗi ra, chỉ về phía Love đang đứng mỉm cười một cách mãn nguyện.

“Sếp Pan, thật sự muốn đổi sao?

Tôi không nghe nhầm?”

Milk lười biếng “ừ” một cái, nhận ra một chữ ngắn gọn vừa rồi không có đủ thuyết phục, cô lại nhàn nhạt cất lời:

“Love muốn đổi thì để em ấy đổi đi.

Đạo diễn, phiền ông phân phó lại diễn viên.”

Đạo diễn được nhắc đến nhanh nhẹn cúi đầu một cái.

“Được, sếp Pan, tôi sẽ sắp xếp lại.”

Các trợ lý trong phòng bắt đầu liếc mắt nhìn nhau, trao đổi thông tin.

Dường như lúc này bọn họ đều ôm ấp chung một suy nghĩ khác thường, không chỉ trợ lý, các diễn viên thuộc cùng sự quản lý của Milk cũng đều đang liếc mắt nhìn nhau.

Không ai nói ai, nhưng bọn họ đều biết, sếp Pan là đang thiên vị cho Love Pattranite Limpatiyakorn.

Suriya thầm nuốt một ngụm khí lạnh, đầu óc nhanh chóng ập đến một trận choáng váng, nhất thời không thể tin nổi vào sự thật đang diễn ra trước mắt.

Cô nhớ, ngày hôm qua của ngày hôm qua, trận chiến giữa Love và Milk diễn ra vô cùng gay gắt.

Mặc dù sếp Pan là người không dễ nổi nóng, biểu cảm trên mặt thông thường đều chỉ duy trì ở một trạng thái lạnh lùng như băng.

Vậy mà trận chiến ngày hôm đó, Love thật sự khiến Milk nổi điên.

Gân xanh trên tay mơ hồ hiện lên, da mặt căng đỏ bừng bừng, ánh mắt mang theo sát khí tỏa ra uy áp khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

Chuyện cũng không có gì nghiêm trọng, chủ yếu nếu liên quan đến Milk Pansa Vosbein, Love đều sẽ phóng đại hết nấc.

Chuyện không thành nhỏ, nhỏ lại thành lớn, lớn lại hóa nghiêm trọng.

Ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng, khiến Milk không lúc nào được yên.

Love kéo ghế ngồi xuống bên cạnh sếp Giang, ngón tay không an phận bắt đầu níu lấy ống tay áo đối phương, e thẹn kéo mấy cái.

Ngoại trừ đạo diễn đang bận phối lại diễn viên, thì tất cả mọi người trong phòng đều đang liếc mắt dõi theo từng cử động nhỏ nhặt của nàng.

Suriya khẽ chấm mồ hôi trên trán, giống như mọi người, ái ngại nhìn hành động kỳ quặc của Love.

Có người nghi vấn, nàng vì quá căm thù sếp Pan nên đã bỏ bùa đối phương.

Cũng có người mơ hồ, sếp Pan vì bị nàng ấy căm thù, cho nên đã bị đối phương bỏ bùa.

Mắt thấy tay áo có người lôi kéo, Milk liền liếc mắt nhìn.

Nhanh chóng bắt gặp đôi mắt lấp lánh tựa như ánh sao của Love, không thể hiểu nổi liền thở dài một tiếng.

Hôm qua vẫn còn náo loạn, hôm nay đã ra sức lấy lòng, nàng giống như con rắn nhỏ vậy, liên tục đảo đầu khiến người khác không biết đường ứng phó.

Bị nhìn chằm chằm, Milk bất mãn liếc nhìn một cái.

Chung quy chỉ là cái nhìn không xác định lại có thể khiến cho mọi người lập tức quay đi, sợ hãi không dám nhìn nữa.

Love được nước lấn tới, ban đầu là đụng chạm, sau đó là ôm lấy cánh tay, nhẹ nhàng nghiêng đầu đặt trên vai đối phương.

Không nhịn nổi việc bản thân bị nàng đụng chạm thân mật, cô hít sâu một hơi, dùng dáng vẻ lạnh nhạt cảnh cáo:

“Love Pattranite, tôi không biết em định giở trò gì, nhưng tôi khuyên em nên dừng lại hành động tùy tiện này.

Tôi không phải trò đùa của em.”

Milk không nỡ hất tay nàng ra một cách hung hăng, chỉ có thể thả lỏng cơ thể, nhẹ nhàng giành lại cánh tay của mình.

Thế nhưng, cô dường như đã đánh giá thấp sự đeo bám của Love.

Nàng chu chu môi, cố chấp ghì chặt cánh tay của cô, vô tình đem lời trong lòng thốt ra cửa miệng.

“Lòng dạ mềm yếu mà sao miệng lưỡi lại cứng như đá vậy, đúng là trong ngoài bất nhất.”
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 10: Hồng trà


Thứ Milk Pansa không lường trước được chính là cái miệng nhỏ đang chu chu ra của Love.

Nàng ấy ngày thường lớn gan lớn mật, cho dù chuyển từ sinh sự thành đeo bám cô, cái miệng nhỏ đó cũng không thay đổi được việc đá xéo người khác.

Phòng lớn trở nên im lặng, khí lạnh tản ra từ người cấp trên khiến cho mọi người không dám hít thở.

Chỉ có Love, duy nhất chỉ mình nàng là vô cùng sảng khoái, lấy cánh tay người bên cạnh làm điểm dựa, giải trí bằng mấy video hài trên điện thoại.

Mãi cho đến khi đạo diễn lên tiếng, cục diện kinh hoàng này mới bị phá vỡ.

“Thay đổi xong rồi, đại khái cũng không chỉnh sửa gì nhiều.

Cô Limpatiyakorn, vai diễn của cô sẽ chuyển từ nữ chính thành nữ phụ phản diện.”

Đạo diễn vui vẻ bước đến, đưa lại kịch bản cho Love.

Ngoài thay đổi vai diễn của nàng, đạo diễn còn phải thay đổi vai diễn của một số diễn viên khác, sắp xếp đội hình cân xứng, khiến nó trở nên hoàn hảo nhất.

Sau khi lướt qua lời thoại kịch bản, Love thoải mái cất nó vào trong túi xách.

Tiếp theo sau đó, nàng còn phải nghe đạo diễn sơ lược đại khái hành trình trước mắt của mình.

Cuộc thảo luận diễn ra trong hai mươi phút rồi kết thúc trong bầu không khí an toàn.

Cảm thấy không còn việc gì quan trọng, Suriya Chantarakorn ra hiệu nàng có thể về.

Thế nhưng khi Milk rời khỏi phòng lớn, nàng lại lẽo đẽo theo phía sau cô.

Cô tiến một bước nàng liền tiến một bước, cô dừng nàng liền dừng, rốt cuộc theo đến trước phòng làm việc cũng không có ý định trở về.

Milk nhíu mày không vui, trước khi bước vào bên trong còn quay lại nhìn nàng một cái.

“Chẳng phải xong việc rồi sao?

Còn không mau trở về, đi theo tôi làm gì?”

Love nhướng đôi mày xinh đẹp nhìn Milk, ánh mắt mang theo ngây thơ dối người.

“Không thể theo sao?”

Cô hơi mở khóe miệng, có chút suy tư nhìn biểu cảm đáng thương của Love.

Cũng không phải không thể, chẳng qua là vì không thể đoán được ý đồ của nàng, cho nên cô vẫn luôn e dè.

Đột ngột thay đổi như vậy, cho dù có rộng lòng tin tưởng, cũng khó tránh khỏi nảy sinh nghi ngờ.

Không thấy cô trả lời, nàng lại cúi đầu e ngại, có chút khó xử nói:

“Nếu em nói em không biết đường ra… chị có tin không?

Ở nhà nhàm chán như vậy, lại chỉ có một mình…”

Nàng nói như muốn khóc, khóe mắt tựa hồ rỉ ra một giọt nước mắt vô cùng đáng thương.

Milk dùng tay đỡ trán, nếu như là người khác, cô sớm đã tống đối phương khuất mắt từ lâu.

Nhưng người trước mặt vốn dĩ là Love Pattranite Limpatiyakorn, nếu đã là nàng, vậy thì điều đó cô không làm được.

Cô khẽ cắn môi dưới, bất quá nhìn nàng mở lời: “Muốn vào trong không?”

Một câu này của cô, Love đã đợi từ lâu.

Nàng chân thành gật đầu, biểu cảm càng thêm đáng thương, yếu ớt.

Milk thở dài một tiếng, sau đó mở cửa bước vào bên trong.

Không thấy cô từ chối, Love cười thầm trong lòng, nhanh chóng theo đôi chân dài phía trước bước vào.

Phòng làm việc rộng lớn thoải mái.

Trên bàn, văn kiện xếp thành từng chồng vô cùng ngay ngắn.

Nội thất bày trí theo kiểu đơn giản, chủ đạo chỉ có ba màu trắng, xám, đen vô cùng ảm đạm.

Có điều, cảm giác phòng làm việc của Milk cũng thật oách, không hề xa hoa, lòe loẹt nhưng lại vô cùng sang trọng.

Nàng ngồi trên sô pha dành cho khách, vô cùng thoải mái ngắm nhìn ánh nắng nhàn nhạt đang khẽ hắt vào bên trong.

Kiếp trước, nàng còn không vào phòng làm việc của cô quá ba lần.

Chẳng qua là vì vô cùng chán ghét, vậy nên bầu không khí trong phòng làm việc của cô càng khiến nàng bí bách không sao chịu nổi.

Chỉ là lần này lại khác rồi, cảm giác dễ chịu thoải mái này, thật muốn khiến người khác lười biếng, ngủ thêm một giấc.

Sau khi mở cửa cho nàng bước vào, Milk lập tức rời đi.

Chỉ trong mười phút, cô đã trở lại, trên tay mang theo hai cốc giữ nhiệt đã được gài nắp cẩn thận.

Đem một cốc nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt đối phương, cô lập tức quay đi, hời hợt nói.

“Hồng trà.”

Love lén lút nhìn theo, nếu trong cốc nàng là hồng trà ấm, vậy trong cốc cô chính là trà bạc hà.

Milk thích bạc hà như vậy, thông thường đều có thói quen uống một cốc trà bạc hà vào hai buổi sáng và tối.
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 11: Làm nũng


Biết được thói quen của Milk thật ra cũng không có gì đáng để tự hào, chẳng qua là ở kiếp trước, bởi vì muốn cô không được an ổn, nàng đã âm thầm đánh tráo trà bạc hà của cô thành nước pha kem đánh răng.

Bây giờ nghĩ lại, thật là khiến người ta mất mặt, xấu hổ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mặt đối phương.

Love uống một ngụm trà, gò má nhỏ nhắn thoáng chốc ửng hồng.

Cúi đầu nhìn cốc giữ nhiệt trong tay, nàng thất thần cười thầm một tiếng, cũng không hẳn là hồng trà, mà là hồng trà sữa.

Love thích ngọt, cực kỳ thích đồ ngọt, vậy nên hồng trà sữa này đặc biệt thơm ngọt vừa miệng.

Nàng nghiêng đầu nhìn Milk đang xem văn kiện, mắt phượng buông lỏng, mang theo một tia thâm tình lén lút ngắm nhìn.

Kiếp trước, nàng chỉ nhìn rõ khi khuôn mặt kia ngập trong biển máu.

Da mặt trầy xước nhiều đường, khóe môi dập nát, những vệt tím đỏ hằn lên da thịt mỏng mịn vô cùng thương tâm.

Chỉ khi Milk bị người ta đánh chết, nàng mới chịu ngắm kỹ khuôn mặt xinh đẹp không còn sự sống kia.

Bây giờ, người ở trước mặt vẫn còn nguyên vẹn, da thịt mịn màng không tì vết càng khiến Love say mê ngắm nhìn.

Uống hết hồng trà trong tay, nàng lười biếng nằm xuống sô pha, bắt đầu giải trí bằng cách xem tin tức.

Phòng làm việc của Milk vô cùng thoải mái, đến cả sô pha cũng mềm mại, dễ chịu.

Mới nằm một lúc, mi mắt nàng liền trĩu xuống, báo động cần phải nghỉ ngơi.

Cho đến khi điện thoại trong tay rơi mạnh xuống bụng, Love mới lười biếng mở mắt.

Lúc này, Milk lẽ ra nên xem văn kiện lại đang đứng cạnh sô pha, cúi đầu quan sát nàng.

Love khịt mũi, nhíu mày nhìn người trước mặt một cách nũng nịu.

“Đồ đáng ghét, sao lại nhìn lén người khác ngủ như vậy chứ?”

Nhận ra việc xấu của mình đã bị bại lộ, Milk kinh hãi giật mình, chân dài miên man nhích về phía sau mấy bước.

Cô quay đầu, che đi khuôn mặt đã thoáng ửng hồng.

Dáng vẻ làm nũng vừa rồi thật sự đáng yêu quá, còn đáng yêu hơn cả em bé phụng phịu đòi mua kẹo.

Tâm can của Milk suýt thì loạn hết cả lên, Love quả nhiên là chiếc vảy ngược của cô, là điểm yếu chí mạng duy nhất.

Nàng chật vật ngồi dậy, nhanh chóng chỉnh lại một bên vai áo đang trễ sâu xuống.

Khẽ níu cánh tay của Milk, nàng lại dùng giọng điệu vừa rồi làm nũng.

“Pansa…”

Một tiếng ‘Pansa’ này gọi rất ngọt, cô có cảm giác lòng ngực vô cùng ngứa ngáy, giống như vừa bị tiếng gọi đục khoét toàn thân.

Khẽ nuốt một ngụm nước bọt, cô hơi nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt như có chứa sao của Love, da mặt lập tức căng nóng bừng bừng.

“Lúc sáng không ăn kịp, bây giờ em…

đói rồi.”

Không ổn, long thể bất an.

Milk dùng tay che mặt, sau khi hít sâu một hơi liền lập tức xoay người đi nhanh khỏi phòng.

Love ‘hừ’ nhẹ một tiếng, mắt thấy cô đã đi khỏi, nàng lại lười biếng đứng dậy, đi dạo một vòng khắp phòng làm việc.

Ngó đông ngó tây một hồi, cuối cùng nàng liền dừng lại trước bàn làm việc của Milk.

Kéo ghế ngồi xuống, tò mò đọc qua văn kiện đang bày trước mặt.

Nội dung hình như có liên quan đến dự án phim mà nàng sẽ đóng sắp tới.

Nàng liếc mắt nhìn, bàn tay duỗi ra, vô thức chạm trúng cốc giữ nhiệt của cô.

Mùi trà bạc hà thoang thoảng bốc lên, bởi vì không rõ thức uống yêu thích của cô có mùi vị gì, Love lấy hết dũng khí uống liền một ngụm.

Khoảnh khắc trà ấm trôi vào cổ họng, bên ngoài bỗng dưng có người đi vào.

Milk nhất thời đứng hình, kinh ngạc nhìn khuôn mặt nhăn nhó biến dạng của người bên trong.

Trên tay mang theo một phần thức ăn vẫn còn nóng hổi, cô khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi.

Vắng mặt không lâu, Love lại muốn giở trò.

Nàng siết chặt cốc giữ nhiệt trong tay, nhăn mặt lè lưỡi nhìn Milk, dáng vẻ vô cùng thảm hại.

"Milk, trà này khó uống quá, sao chị lại thích thứ này được vậy?”
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 12: Muốn nôn tiền ra, nằm mơ đi


Love ghét bỏ đặt cốc giữ nhiệt xuống bàn, mi mắt chậm rãi khép lại, khó nhọc nuốt vào từng ngụm nước bọt.

Trà bạc hà không có gì ngon, vừa chát lại vừa the mát, hậu vị hơi đắng, thứ này thật sự là dành cho người uống sao?

Milk hít sâu một hơi, bất lực nhìn Love, nói: "Thứ đó nếu không biết uống sẽ không uống được.

Sau này đừng lắm chuyện như vậy nữa."

Cô đặt phần ăn vuông vức xuống bàn bên cạnh, sau khi phủi nhẹ tay áo mới xoay người bước về bàn làm việc.

Love chu chu môi nhỏ, nhìn Milk ung dung giúp mình rót một cốc nước, nàng mới hờn dỗi đứng dậy.

"Em chỉ hơi tò mò một chút, không ngờ trên đời này thứ khủng khiếp như vậy cũng có người yêu thích."

Cô không tức giận, quả thật, trà bạc hà đó mùi vị có chút khó nói.

Nếu không phải vì đã uống quen, càng không phải vì yêu thích mùi bạc hà thơm mát, đến chính cô cũng không uống nổi.

Chẳng qua là vì muốn giữ đầu óc tỉnh táo trong suốt quá trình làm việc, Milk mới chọn loại trà này.

Uống được thành quen, quen lại thành nghiện, từ đó không thể bỏ được.

Love trở về vị trí ban đầu, mắt thấy trên bàn chỉ có duy nhất một phần thức ăn, nàng lại đảo mắt nhìn về phía cô.

Vừa nãy than đói, người này lại đi ra ngoài giúp nàng mua một phần ăn, nhưng thật sự chỉ có một phần.

Lúc sáng không thấy người đó ăn gì, bây giờ cũng không có ý định đó sao?

Love thản nhiên uống một ngụm nước, cũng may, hậu vị đắng chát vẫn còn lưu lại ở trong cổ họng đang dần trôi đi.

"Chị không ăn sao?"

Milk ngồi vào vị trí, ngón tay nhẹ nhàng lật qua một tệp tài liệu, thản nhiên trả lời.

"Ừ, không đói.

Em ăn trước đi."

Love cũng không hỏi nữa.

Người này ăn uống bất thường, tâm trạng mù mịt như sương mù giăng, muốn đọc được tâm trí, e rằng còn khó hơn lên trời.

Trong lúc ăn uống, điện thoại đang nằm trên bàn bất chợt reo lên.

Lúc nhìn thấy người gọi đến là Kawin Wisakorn Suksawat, mỹ vị trước mặt bỗng nhiên không còn ngon nữa.

Love dùng khăn lau khóe miệng ẩm ướt, sau đó nhíu mày nhặt điện thoại lên, ghét bỏ một hồi mới chịu miễn cưỡng nghe máy.

Đầu dây bên kia, giọng nói khàn khàn của đàn ông vang lên vô cùng gấp gáp.

"Love, xảy ra chuyện không hay rồi.

Anh lái xe của em... vô tình va vào một chiếc xe khác, bây giờ bọn họ đều ở đây muốn anh đền tiền."

Thìa trên tay nặng nề rơi xuống, mi mắt nữ nhân giật giật vài cái.

Nàng hít sâu một hơi, ngăn không để lửa giận bùng lên dữ dội.

Tên khốn nạn này dùng xe của nàng gây ra tai nạn, bây giờ còn dám cả gan gọi điện thông báo?

Love chật vật nuốt xuống oán giận suýt thì dâng trào, nàng đảo mắt một hồi, cuối cùng lại dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất mà hỏi:

"Anh không sao chứ?"

Kawin cho rằng nàng đang tỏ ra quan tâm bản thân, gấp gáp nói vào điện thoại.

"Anh thì không sao, nhưng mà xe... có chút hư hại.

Vả lại, xe bị anh quẹt trúng hình như cũng hư hại không ít.

Em có thể đến... giúp anh giải vây được không?"

Chỗ của Kawin vô cùng ồn ào, lẫn trong tiếng người cãi nhau ầm ĩ, nàng còn nghe ra giọng nói quen thuộc của một người.

Rinda Tanyarat Siriphan...

Love nhếch môi cười khẩy, dùng xe của nàng chở gái, dùng xe của nàng gây ra tai nạn, bây giờ lại muốn nàng nôn tiền ra, nằm mơ đi.

Nàng cũng không phải ATM di động, cũng không tự nhiên có tiền.

"Anh gửi vị trí đi, đợi em một lát, em sẽ đến."

Ngắt máy, Kawin gửi định vị hiện tại.

Thế nhưng Love lại không liếc nhìn nửa cái.

Trực tiếp vứt điện thoại sang một bên rồi tiếp tục ăn sáng.

Nàng hơi nhếch môi, muốn đợi, vậy thì đợi đến chết luôn đi, đợi khi nào bị người khác đánh chết hay nôn tiền ra, đến lúc đó nàng miễn cưỡng có thể suy xét lại.

Milk ngồi không xa nàng, đối thoại vừa rồi e rằng đều đã nghe hết.

Chẳng qua là vì không mấy để tâm, xem mọi chuyện nhẹ nhàng giống như cây cỏ, trong lòng cũng nghĩ đến việc Love sẽ chạy đến ngay lập tức.

Thế nhưng, dáng vẻ vừa ăn vừa xem hoạt hình của người bên cạnh vô cùng thư thả, không giống là đang lo lắng, càng không giống là sẽ đến ngay lập tức.

Milk thầm cười một tiếng, bắt đầu cảm thấy tò mò về cơn ác mộng của Love.

Phải kinh khủng đến mức nào mới có thể khiến cái đầu nhỏ của nàng trở nên sáng suốt?
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 13: Rắn nhỏ lươn lẹo


Chưa đầy hai mươi phút sau, Kawin lại gấp gáp gọi đến.

Love thản nhiên bắt máy, thái độ vô cùng hời hợt.

“Em đã đến chưa?”

“Sắp đến rồi, đợi em một lúc.”

Lạnh lùng ngắt máy, nàng tiếp tục xem qua kịch bản dày cộm trong tay.

Hai mươi phút tiếp theo, Kawin lại gọi điện đến.

Lần này, giọng nói bắt đầu mất đi dịu dàng vốn có, nói như muốn hét lên.

“Em lề mề cái gì vậy?

Sao còn chưa tới?”

Love không hề tức giận, ngược lại đáy mắt mang theo ý cười không có thiện chí.

“Bị kẹt xe rồi, tình hình bây giờ rất hỗn loạn.

Chi bằng anh đền tiền cho người ta đi, không cần phải đợi em đến, rắc rối như vậy.”

Chút tiền đó nàng biết Kawin không thiếu, chỉ là không muốn tự nhiên mất tiền oan.

Vả lại, chẳng phải bên cạnh hắn ta vẫn còn một ATM dễ dàng lừa gạt kia sao, chẳng qua là nói vài lời ngon ngọt, muốn bao nhiêu tiền đều sẽ có.

Chỉ là, không ai sống lại mà vẫn ngu xuẩn như xưa, Love chính là một ví dụ sống.

Mắt thấy bản thân có thể mất oan một khoảng tiền lớn, Kawin vô cùng bất mãn, lo lắng đến nỗi mất hết bình tĩnh.

“Love, em không đến cũng được, chi bằng chuyển tiền cho anh, anh đền cho người ta.”

Nàng chép miệng một cái, biểu cảm trên mặt càng trở nên ghét bỏ không thôi.

Loại đàn ông này cũng có thể quen được, sao kiếp sống đầu tiên nàng có thể mê muội như vậy chứ?

“Tiền sao?

Em cứ nghĩ là đến giải quyết giấy tờ.

Vẫn chưa nói cho anh biết, hôm qua sau khi náo loạn trở về, em và Milk Pansa lại cãi nhau, thẻ lương của em bị công ty khóa rồi, mấy thẻ khác cũng không còn tiền.”

Mắt thấy nàng nói dối không chớp mắt, Milk bất giác liền bật cười.

Kawin rõ ràng không cam tâm, sau khi biết bạn gái không có tiền, hắn liền trực tiếp nổi giận.

“Không có tiền?

Em đóng phim lâu như vậy mà không có tiền để dành sao?

Hay là em mượn ai khác được không?”

Love ho khan vài tiếng, cảm thấy lời nói của Kawin khó nghe đến mức tiếng chó sủa nghe còn hay hơn.

Giờ phút này, nàng thật sự cảm thấy ghê tởm hắn ta.

“Sao anh lại lớn tiếng với em?

Chỉ vì em không có tiền nên anh tức giận sao?

Kawin, xe của em cũng đưa anh dùng, anh lại làm hư nó, bây giờ lại đổ lỗi lên người em.

Anh quản lý một công ty lớn như vậy, chút tiền đó còn không có sao?”

Love dùng giọng nói ủy khuất nhất mà nói, giống như chú mèo nhỏ đang run rẩy trước bầy sói hoang.

“Có phải anh chỉ muốn lợi dụng tiền của em hay không?

Huhu, Kawin Wisakorn, em cảm thấy rất buồn, hóa ra anh yêu em chỉ vì tiền.

Việc của anh, anh tự giải quyết đi.

Còn xe, em hy vọng trước khi lấy lại nó, nó vẫn còn nguyên vẹn không tổn hại.

Bằng không, chúng ta dừng lại đi.”

Love nhếch môi cười khẩy một cái, lại nói vào điện thoại.

“Huhu, đồ đáng ghét.

Bác tài, tôi muốn xuống xe, không đi nữa.”

Sau khi nói xong, nàng liền ngắt máy, nhanh chóng thả số của Kawin vào danh sách đen.

Sở dĩ có thể dễ dàng nói lời chia tay đều là do, nàng trong mắt Kawin chính là một thần tài lớn ngu ngốc không có não, một năm nay, hắn đều bòn rút không ít tiền từ nàng, nếu chia tay, người thiệt thòi nhất chỉ có hắn.

Không gọi được nàng, Rinda Tanyarat Siriphan bắt đầu ra mặt.

Love không dễ dàng gì buông tha cho đôi cẩu nam nữ đó, sau khi nhận ra Rinda muốn nàng chuyển tiền cho Kawin, nàng lại khóc lóc vô cùng chật vật, bày tỏ cảm xúc không được ổn định của mình.

Nói thêm một hồi cũng không moi được tiền ở chỗ nàng, Rinda lập tức cúp ngang.

Love nhếch môi nhìn cuộc gọi đã tắt từ lâu, đáy mắt dâng lên ý cười không có thiện chí.

Từ nay về sau, tiền của nàng, một đồng cũng sẽ không nhè ra cho không bọn chúng.

Muốn có tiền, hậu quả tự chịu.

Milk thở dài một hơi, âm thầm cảm thán: “Con rắn nhỏ lươn lẹo này hình như thật sự thông suốt rồi.”
 
[Milklove] Cô Ấy Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh
Chương 14: Giả vờ?


Love nằm trên sô pha, dáng vẻ lười nhác như mèo, ung dung xem kịch bản.

Chẳng qua là xem được một lúc, nàng lại ngủ quên mất.

Không phải vì nàng là kẻ ham ngủ mà là do trong phòng quá an tĩnh, ngoại trừ âm thanh lật giấy cùng tiếng bút viết thì chẳng còn âm thanh đặc biệt nào khác.

Trong giấc mơ, nàng nhìn thấy bàn tay thon dài của Milk đang hướng về phía mình.

"Love, tôi đến đón em đây."

Hình ảnh bỗng dưng nhòe đi, chớp mắt một cái, Milk đã nằm bất động dưới đất, khuôn mặt bị đánh dập nát, cơ thể nằm trong vũng máu vô cùng thê thảm.

"Em chết rồi, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa?"

Một cơn nhói đau lập tức quấn chặt lòng ngực thấp thỏm, Love hét lên một tiếng, duỗi tay muốn chạm vào cỗ cơ thể đang dần tan biến trong sương, nhưng không được.

Khung cảnh hóa thành mảnh kính ồ ạt rơi xuống, để lại khoảng không tối tăm tràn vào tâm trí đối phương.

"Đừng mà, đừng chết..."

Lúc nàng tỉnh giấc, mồ hôi đã ám đầy trán, trong mắt vương chút gân đỏ mờ nhạt hiện lên, mang theo kinh hãi liếc nhìn mọi thứ xung quanh.

Ngón tay nhẹ nhàng ấn vào ngực trái, nhận ra nhịp tim đang đập mạnh mẽ, nàng co rút người, cố gắng điều chỉnh hơi thở một cách khó nhọc.

Nỗi ám ảnh đó có phải là đang nhắc nàng, tuyệt đối đừng để mọi chuyện lặp theo quỹ đạo tương tự, bằng không viễn cảnh đó trong tương lai sẽ thành sự thật.

Love lau mồ hôi trên trán, lại đảo mắt đến bàn làm việc của Milk.

Nơi đó không có người, trong phòng lúc này cũng chỉ có nàng.

Khó nhọc nuốt vào một ngụm nước bọt, Love cúi đầu, nhìn thấy trên bàn xuất hiện một mẫu giấy nhỏ liền tò mò nhặt lên xem thử.

Chữ trong giấy thẳng tắp lại vô cùng đẹp mắt, nội dung vỏn vẹn chưa đầy hai dòng, là Milk để lại.

"Tôi đi họp, rất nhanh sẽ trở lại.

Bánh bên cạnh mua cho em, sau khi ăn xong, nếu muốn đợi tôi thì cứ tiếp tục, nếu chơi chán rồi có thể trở về nghỉ ngơi."

Đặt tờ giấy ghi chú xuống dưới, nàng liếc mắt nhìn hộp bánh vuông vức được Milk đặt ngay ngắn trên bàn, khóe môi nhẹ nhàng cong lên, lộ ra đường cong xinh đẹp vương chút ấm áp.

Quả nhiên, vẫn là Milk suy nghĩ chu toàn.

Nghĩ một lúc, Love dùng bút ghi lại vài dòng vào mẫu giấy nhỏ rồi đặt trên bàn làm việc, ở nơi dễ nhìn thấy nhất.

Sau khi ăn xong bánh ngọt, nàng tìm đường rời khỏi công ty.

Lúc Milk về phòng, bên trong đã không còn ai.

Mắt thấy trên bàn có một mẫu giấy vô cùng chói mắt, cô nhẹ nhàng nhặt lên, đọc nội dung được ghi nắn nót bên trong.

"Buổi tối em muốn ăn cơm cùng gia đình, chị về sớm nhé."

Cô mỉm cười ôn hòa.

Chỉ khi không có ai, đôi mắt vẫn luôn tỏ ra lãnh đạm kia mới có chút ấm áp hiếm hoi.

"Love, có phải em lại âm mưu bày trò gì đó rồi không?"

"Gần gũi với tôi như vậy, là muốn tạo dựng niềm tin chờ đợi cơ hội đâm sau lưng tôi?"

"Nếu thật sự giả vờ, vậy có mệt không?"

"Giả vờ... cũng không sao, sau này vẫn có thể... giả vờ gần gũi với tôi được không, Love...?"

Không thể ngoài sáng lo lắng cho em, vậy thì ngược tối âm thầm bảo hộ em.

...

Mấy ngày sau đó, khi mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi, Kawin nhờ vả Rinda nói giúp hắn mấy câu trước mặt Love, dỗ dành nàng đừng chặn số của hắn.

Mắt thấy chiếc xe không chút tổn hại đã trở về tay chủ, Love miễn cưỡng mở chặn số Kawin.

Vì để dỗ dành nàng, hắn không chỉ cắn răng đền bù tiền thiệt hại mà còn bỏ ra một khoảng không nhỏ sửa chữa lại xe cho bạn gái.

Dẫu sao thần tài lớn này hắn đã câu suốt gần một năm, bỏ ra chút ít cũng không phải là điều không thể.

Hắn cho rằng chỉ cần giải quyết êm xuôi mọi chuyện, nàng sẽ ngoan ngoãn trở về, tiếp tục cung phụng tiền bạc cho hắn.

Nhưng Kawin không ngờ, thứ thâm độc nhất chính là lòng dạ phụ nữ, nó có thể dây dưa không dứt khoát, nhưng nhất định vô cùng tuyệt tình.
 
Back
Top Bottom