Cập nhật mới

Khác [ MILK LOVE ] TRĂNG MÁU

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402731242-256-k159594.jpg

[ Milk Love ] Trăng Máu
Tác giả: KiunhiL5
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

hiện đại,văn phòng,truyền kiếp, ngược
Chú ý tác giả chỉ viết theo cảm hứng không nhắm tới mục đích bôi nhọ
chỉ là truyện tưởng tượng mong mọi người thông cảm bởi vì
tớ không hay viết truyện nên sẽ mắc lỗi nhiều thứ, như chính tả...



milklove​
 
[ Milk Love ] Trăng Máu
Chương một gặp gỡ


Nhấn mạnh

chỉ viết theo cảm hứng không cố ý bôi nhọ

nếu không hay mọi người đi ra ạ

lần đầu tớ viết truyện như vậy

---------------

Hôm nay trời không mấy trong xanh, gió khá lớn nhưng hiện tại chỉ mới 6 giờ sáng.

-------

ting ting ting

tiếng chuông điện thoại phát ra từ dưới gối,trên giường có một cô gái vẫn còn say ngủ

Tiếng chuông điện thoại làm cô thức giấc

AlO

con kia nay mày không đi làm à?

Làm gì?

....... khoan mấy giờ rồi

cô hoảng hốt

7 giờ rồi gái ơi

chết tao rồi,sao mày không gọi tao

mày nhìn điện thoại lại đi.

điện thoại hiện lên cả chục cuộc gọi của bạn cô gọi tới và cả tiếng chuông báo thức

cô hốt hoảng dục điện thoại xuống và chạy đi kiếm đồ thay

khi thay đồ xong hết thì cô chạy lên công ty .

cô là trưởng phòng marketing nhưng chẳng bao giờ đúng giờ

hên bạn cô là giám đốc nên chẳng để ý mấy

------

trong phòng họp

Dạ thưa sếp

Hôm qua em...

Em làm về trễ đúng không

tôi quá quen với lí do đó của cô rồi

Cô vào chỗ đi họp xong, lên phòng của tôi nói chuyện.

cô cũng kiếm một chỗ để ngồi họp

Ê má ngày nào cũng trễ vậy má

hỏi nhỏ

Hôm qua mấy chị gái ở quán bar R níu kéo tao quá,về sớm thì sợ mấy chỉ buồn

Ừ rồi giờ mày bị trừ lương thì ai buồn dùm mày

Hai anh chị kia trong giờ họp mà bàn riêng gì thế

Đã đi trễ còn nói chuyện trong giờ họp nữa hả?

-----------

1 tiếng sau

Phòng của giám đốc

Tao lạy mày milk ơi

bạn bè với nhau tao bỏ qua nhưng lần cuối nha mạy

Tôi biết bạn thương tôi mà

Thôi không dám

Về chỗ làm đi

-------------

văn phòng

Chán quá ta

cô ngồi ngẫm nghĩ thứ gì đó

gán nhớ lại tối hôm qua đã có chuyện gì đó rồi

---------

Tối hôm qua

em...

ơi ...ơi

cô đang say xỉn đi trên đường, hôm nay trăng sáng nhưng có một chút đỏ

thấy từ xa có một cô gái mặc chiếc váy trắng đứng ngay vỉa hè

cô lại gần hỏi

em....gái

..đi đâu giờ này..

cô gái chỉ im lặng không trả lời cũng chẳng cho cô thấy mặt

người gì kì vậy ta người ta hỏi không trả lời

cô suy nghĩ

cần tôi đưa về không,tôi thấy cũng khuya rồi

nàng bỗng cất giọng

Tôi không cần...

tiếng như từ cõi chết vọng lên

cô thấy hơi ớn lạnh

nhưng cô vẫn lại gần chạm vào người nàng thì nàng bỗng quay mặt nhìn cô

và một tiếng la thất thanh

-------------

tới đây thôi
 
[ Milk Love ] Trăng Máu
Chương hai phiền


AAaaaaaaaaaaaa

sao cô đẹp vậy

trước mặt cô là một người con gái xinh xắn mắt nhìn trong trẻo nhưng mặt cô gái ấy hơi tái nhạt

lấy tay định sờ vào mặt nàng nhưng

nàng hất tay cô ra

cô không đụng vào người tôi được

tại sao chứ cô vẫn cố với

tôi là MA

nàng phất tay một cái cô xỉu xuống lúc mở mắt ra là cảnh đầu truyện

---------------

Ma á??? cô thắc mắc

chắc hôm qua mình sỉn quá nghe nhầm thôi

lắc đầu qua lại

không thể... không thể

có thể

có một bàn tay trắng bệch vỗ lên vai cô

cô giật mình quay lại nhìn

sao..sao cô ở đây

người đứng sau lưng cô là nàng.

thì tôi là ma mà tôi ở chỗ nào không được

aaaaaaaaaaaaa

mày khùng hả

thằng bạn thân của cô ký đầu cô chửi

mày..mmay thấy có ai sau lưng tao không

mày điên hả có tao kế bên mày chứ có ai nữa má

tôi nói rồi mà cô không tin tôi

tôi là MA mà

cô cút đi lấy gối ngay ghế cô đang ngồi chọi vào nàng

nhưng nó xuyên qua nàng làm cô há hốc nhìn

làm sao mà chọi được

nàng chống cằm nhìn cô lắc đầu

cô biến đi

không biến được

tại sao

tôi với cô có nợ truyền kiếp truyền từ kiếp này qua kiếp khác

cô phải giúp đỡ tôi, tôi mới hết ám cô

không ai mà rảnh tin lời một con ma như cô

Tôi không rảnh

nàng chống cằm nhìn

nè đừng tưởng tôi sợ

thì tôi làm gì cô

cút đi

đã nói là không rồi mà

khi nào cô giúp tôi đi rồi tôi trả tự do

KHÔNG

cút

trên bàn làm việc của cô có bao nhiêu thứ cũng lấy chọi nàng

vô ích thôi

nàng lắc đầu

bây giờ cô có giúp không

tôi nói không là không đừng làm phiền tôi

nàng nhìn rồi nàng biến mất

cô thở phào nhẹ nhõm cuối cùng cũng đi rồi, ma gì mà đẹp vậy trời

tôi làm gì đã đi

giọng ma mị phát lên từ dưới bàn của cô

cô nhìn xuống

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

nguyên văn phòng nhìn cô

tha cho tôi đi tôi xin mà chạy dòng dòng văn phòng

nàng hiện lên khuôn mặt kinh dị hai hốc mắt chảy ra máu mặt thì trầy một bên vẫn còn rỉ máu một tay lặc lìa bay theo cô không còn là khuôn mặt xinh xắn mà hiện tại rất kinh khủng

tôi xin cô mà tôi sẽ giúp cô

giúp là được chứ gì

cô không còn cảm giác có ai dí phía sau cô từ từ quay lại

khuôn mặt kinh dị khi nãy đã biến mất mà giờ chỉ là khuôn mặt xinh xắn của nàng

cô hứa rồi đó

cô chỉ cần thất hứa

tôi sẽ ám cô suốt đời

được được

cô muốn tôi giúp gì nói nhanh đi

cô vẫn còn hoảng sợ chuyện khi nãy

------------

tới đây thôi
 
[ Milk Love ] Trăng Máu
Chương ba tin tôi đi


---

Cô vẫn còn run rẩy, giọng lắp bắp:

“Cô… cô muốn tôi giúp gì?”

Nàng mỉm cười, nụ cười vừa hiền vừa đáng sợ:

“Tôi muốn tìm lại thứ thuộc về mình… và người đã cướp nó đi.”

Cô ngập ngừng:

“Thứ gì?”

“Chiếc vòng bạc.

Nó bị lấy đi cùng với mạng của tôi.”

Giọng nàng vang khẽ như gió, nhưng ánh mắt lại sâu như kéo cả căn phòng xuống đáy tối.

Cô nhìn quanh – bàn, tủ, hồ sơ đều đã cũ.

Văn phòng này vốn được thuê lại từ một công ty đã giải thể nhiều năm trước.

“Cô… chết ở đây sao?”

Nàng không trả lời.

Thay vào đó, cô cảm thấy hơi lạnh lan từ dưới chân lên, chạm vào da, rồi khẽ siết.

Một tiếng thở dài văng vẳng:

“Người giết tôi... cũng từng ở đây.

Và người đó... chính là—”

Giọng nàng nghẹn lại.

Một thoáng hình ảnh mờ ảo hiện ra trong đầu cô — một cô gái mặc áo trắng, khuôn mặt dính máu, đang nhìn mình với ánh mắt oán hận.

“—chính là...”

Là ai?

Nàng tiến gần hơn hiện tại tôi không thể nói, chỉ khi nào cô kiếm ra cái vòng cho tôi,tôi sẽ nói

---

Nàng nhìn tôi, đôi mắt đỏ nhạt ánh lên trong ánh đèn mờ.

“Một chiếc vòng bạc… mặt khắc hình cánh hoa.

Nó là thứ duy nhất còn sót lại của tôi.

Khi tìm được nó, cô sẽ biết mọi chuyện.”

Không khí lạnh ngắt, mùi hương hoa nhài lại thoảng qua, lần này nồng hơn, hệt như hơi thở của ai đó đang phả ngay bên tai.

Tôi cố trấn tĩnh, gật đầu:

“Được.

Tôi sẽ tìm cho cô.

Nhưng… tại sao lại là tôi?”

Nàng mỉm cười — nụ cười vừa hiền, vừa khiến tim tôi thắt lại.

“Vì chỉ mình cô nhìn thấy tôi.”

Gió đột ngột nổi lên, làm đèn chớp tắt liên tục.

Khi tôi ngẩng đầu, nàng đã biến mất, chỉ còn lại tờ giấy trên bàn đang cháy dở — dòng chữ mờ dần nhưng tôi vẫn đọc rõ:

“Đừng hứa nếu không thể giữ lời.”

Tôi đứng chết lặng.

Tờ giấy đó… chính là thứ tôi đã vứt vào ngăn bàn chiều nay.

Và dòng chữ ấy — chữ viết của tôi.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Tôi vội ném tờ giấy xuống sàn, bước lùi lại.

Từ phía xa hành lang, vang lên tiếng bước chân… nhẹ, đều, và mỗi lúc một gần hơn.

------
 
Back
Top Bottom