Cập nhật mới

Khác Midnight of Christmas

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405114560-256-k351425.jpg

Midnight Of Christmas
Tác giả: nhDng8228
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Demon and the nun
WARNING: tác giả ko phải người theo đạo Thiên chúa nên có gì sai sót các bạn hãy góp ý để mình hoàn thiện hơn



winter​
 
Midnight Of Christmas
OPENING


Đêm Giáng Sinh buông xuống Nhà thờ Thánh Micae bằng một thứ tĩnh lặng khác thường, nặng nề như đang chờ đợi điều gì đó xảy ra.

Sơ Karina thắp ngọn nến chuẩn bị cho lễ vọng, ánh lửa run rẩy chiếu lên những ô cửa kính có hình các thánh.

Khi tiếng chuông báo lễ vang lên, một cơn gió lạnh quét qua dãy ghế gỗ dù cửa đều đã đóng chặt.

Ngọn nến trên tay cô lập lòe rồi tắt dần .

Rồi... một tiếng bước chân khẽ vang lên từ góc tối của thánh đường.

Karina dừng lại.

Tim cô đập nhanh.

Bóng tối tách ra, để lộ một dáng người đứng im lặng.

Không có lời chào, không có lý do xuất hiện.

Chỉ có đôi mắt sâu, tối, và mang cái ánh nhìn như đã dõi theo cô rất lâu.

Trong khoảnh khắc ấy, Karina cảm thấy rõ:

đêm nay, nhà thờ không chỉ có mình cô và Chúa.
 
Midnight Of Christmas
GENESIS: KHỞI ĐẦU


Gió mùa đông năm ấy thổi qua thung lũng như tiếng thở dài trong đêm tối của tự nhiên.

Tuyết phủ kín mái nhà thờ cổ, bám lên các tượng thánh một lớp trắng mỏng như bụi thời gian.

Vào nửa đêm dưới ánh trăng mờ, tháp chuông bạc đứng trầm mặc giữa bầu trời giá lạnh, mỗi tiếng chuông phát ra đều vang xa đến mức khiến cả thị trấn như chìm trong sự vang vọng ấy cũng như báo hiệu một điều gì đó sắp đến.

Giáng Sinh đang đến gần.

Người dân trong thị trấn họ cùng gia đình chuẩn bị mọi thứ tươm tất để đón một mùa Giáng Sinh an lành với những người họ yêu thương, họ ăn mừng ngày Chúa ra đời cùng với niềm tin rằng Ngài sẽ dang rộng đôi tay và che chở các con chiêng ngoan đạo của mình.

Nhưng ở đây có một lời đồn truyền miệng rằng vào mùa này, dù không ai nhìn thấy, thế giới trở nên mơ hồ dưới làn sương tuyết dày đặc, chẳng ai rõ trong làn sương đó chứa đựng điều gì đó bí ẩn và nguy hiểm nhưng họ tin chắc rằng kẻ đó vẫn luôn ẩn nấp và chờ đợi khoảnh khắc để trở lại.

Những ngày nay có điều gì đó trở nên có chút khác lạ: ngọn nến rung mà không có gió, tiếng chuông vọng sâu hơn thường lệ, và đôi khi, các bức tường đá trong nhà thờ ngân lên âm sắc mà không ai giải thích được.

Không ai nói thành lời, nhưng mọi người đều cảm nhận rằng có một thứ gì đó sắp xuất hiện không phải tốt cũng không phải xấu đang lặng lẽ thức dậy theo bước chân của mùa đông.

Và trong sự tĩnh mịch ấy, nơi những chiếc lá thông rơi xuống còn nghe rõ tiếng chạm nền tuyết... câu chuyện cũng bắt đầu từ đó...

Katarina nhưng người dân ở đây vẫn luôn gọi cô là Karina nàng lớn lên trong một thị trấn nhỏ nép mình dưới thung lũng tuyết hẻo lánh, nơi nhà thờ Micae đứng sừng sững như linh hồn của cả vùng.

Nhà thờ được xây bằng đá vôi trắng, mái ngói đỏ đã nhạt màu theo năm tháng, và những ô cửa kính màu kể lại các câu chuyện cổ trong Kinh Thánh.

Khi đêm xuống, ánh nến bên trong hắt qua những mảng kính ấy, tạo thành những vệt đỏ lam tím trải dài trên nền tuyết, như những lời nguyện âm thầm đang bước đi.

Bên trong, nhà thờ luôn phảng phất mùi trầm và gỗ cũ.

Gió len qua các kẽ cửa tạo nên âm thanh nhỏ như tiếng thở dài của ai đó đứng ngay phía sau.

Những tượng thánh nghiêm trang dưới ánh nến run rẩy trông như đang chuyển động, còn hành lang đá dài và tối khiến bất kỳ ai đi qua đều có cảm giác mình vừa bước vào một trang sử cổ chưa bao giờ được khép lại.

Trong chính điện, bức tượng Chúa Hài Đồng đã được đặt sớm hơn mọi năm.

Ánh sáng từ các cây nến soi lên khuôn mặt đá khiến đôi mắt nhỏ bé của pho tượng như nhìn theo Anna mỗi khi cô quét dọn hay chỉnh lại vòng nguyệt quế treo trên cung thánh.

Karina mồ côi từ nhỏ.

Các sơ trong tu viện gần nhà thờ đã nuôi cô lớn lên.

Họ thường nói ánh mắt Karina "luôn như đang lắng nghe điều gì đó", và sự tĩnh lặng của cô khiến người ta nghĩ rằng Chúa đã đặt vào tim cô một điều đặc biệt.

Năm mười bảy tuổi, Karina trở thành nữ tu trẻ nhất của nhà thờ Micae.

Cô thắp nến mỗi tối, soạn thánh ca, đọc các đoạn kinh cổ có nét chữ đã phai, và không bao giờ phàn nàn.

Với cô, mỗi hành động dù nhỏ đều là một lời cầu nguyện.

Nhưng từ khi tuyết đầu mùa rơi xuống, điều gì đó bắt đầu thay đổi.

Không phải trong nhà thờ, cũng không phải trong thị trấn mà trong chính Karina

Cô bắt đầu cảm nhận rõ ràng những rung động rất khẽ trong không khí: tiếng bước chân dường như vọng lâu hơn trong hành lang, những trang kinh cô đọc bỗng sâu hơn, già hơn, như thể chúng đang cố nói với cô điều gì mà trước nay cô không nhận ra.

Đôi khi, khi thắp cây nến cuối cùng trong ngày, Anna thấy ngọn lửa nghiêng đi dù không có gió.

Đôi khi, khi đóng cửa sổ kính, cô nghe tiếng gió mang theo âm sắc rất lạ không phải tiếng than khóc, cũng không phải tiếng gọi, nhưng giống như một câu hỏi không lời.

Trong lòng Karina, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện: vừa như được chạm đến, vừa như bị dõi theo.

Không phải bởi con người.

Cô không biết vì sao, nhưng cảm nhận được rõ ràng một điều:

Có kẻ nào đó xuất hiện trong bóng tối đang đứng ở giữa thánh đường và đang nhìn nàng bằng ánh mắt kì lạ không phải là ánh nhìn của kẻ săn mồi nàng lại cảm nhận được sự mong đợi từ trong ánh mắt đó....
 
Midnight Of Christmas
THE VISTOR: KẺ LẠ MẶT


Gió lùa qua khe cửa thánh đường, làm rung nhẹ những ngọn nến đang cháy trên bàn thờ.

Karina vừa đặt lại cây thánh giá thì nghe một tiếng khẽ tiếng cửa gỗ dịch chuyển một chút.

Không phải gió.

Không phải ai trong giáo xứ.

Giờ này chẳng còn ai ở đây.

Cô quay đầu lại.

Một bóng người bước vào thánh đường.

Không tiếng bước chân.

Không hơi thở.

Và hoàn toàn không mang dáng dấp của bất kỳ ai trong thị trấn.

Đó là một cô gái với mái tóc dài rơi xuống như bóng đêm đang chuyển động theo từng bước đi.

Ánh mắt nàng ta sắc, nhưng sâu, như thể bên dưới là một vực thẳm không đáy.

Khi ánh nến chiếu vào nửa gương mặt cô ta, Karina biết ngay người này không đến để cầu nguyện.

Cô đứng bất động tại chỗ, cố giữ giọng bình tĩnh:

"Thánh lễ đã kết thúc rồi.

Nếu cô muốn cầu nguyện.."

"Tôi không tới để cầu nguyện."

Giọng cô gái cắt ngang, lạnh lùng, sắc hơn lưỡi gió chạm vào cửa kính.

Karina khẽ lùi một bước, nhưng cô gái lại bước lên một bước — khoảng cách không nhiều, nhưng đủ khiến tim Karina như treo hẳn lại.

"...Vậy cô tới làm gì?"

Karina hỏi, giọng nhỏ đi.

Cô gái dừng giữa lằn ranh ánh sáng và bóng tối.

Một nửa mặt sáng, nửa còn lại chìm trong đen, như thể nàng sinh ra để đứng ở ranh giới ấy.

"Để xem," cô ta đáp chậm rãi.

"Xem... gì?"

"Cô."

Một từ duy nhất, nhưng đánh mạnh như tiếng chuông nửa đêm.

Karina nắm chặt vạt áo tu sĩ.

"Tại sao... lại nhìn tôi?"

Cô gái nghiêng đầu, đôi mắt không rời Anna dù chỉ trong một nhịp chớp.

"Vì tôi muốn biết."

Giọng nàng thấp xuống, không giống thì thầm, cũng không giống đe dọa mà như đang nói chuyện với một điều gì đó vô hình ở ngay phía sau tim Karina.

"Kẻ được Tổng lãnh thiên sứ ban cho lời chúc phúc, sở hữu đôi mắt của Thánh Lucy thử hỏi có bao nhiêu kẻ muốn tìm đến cô đây, Karina ."

Karina cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

"tại sao cô ta lại biết được những điều này?"

Việc Karina có được và sở hữu những ân huệ này chỉ có những người trong hội đồng giám mục biết những điều này phần là vì đảm bảo sự an toàn cho cô, cũng một phần vì họ không muốn cô rơi vào tay kẻ khác.

Vậy cô ta là ai mà biết những điều này?

"Việc ta biết được những việc này không quan trọng, điều cô cần biết bây giờ là đám quỷ kia đã biết được hành tung của cô và giờ chúng đang truy tìm cô và nhất là hắn, sự thèm khát của hắn đối với cô chưa bao giờ là giảm đi" Cô ta bình thản nói

"Ý cô là....."

Nàng run rẩy nghĩ tới một cái tên mà không ai dám nhắc tên

"Đúng như cô nghĩ đấy, chính là hắn Lucifer đã một lần nữa để mắt đến cô" Cô ta nói như thể đọc được suy nghĩ của nàng

"Những ngày gần đây kết giới có sự bất thường do sự xâm nhập của bọn chúng ngày hôm đó" Nàng hồi tưởng về mấy ngày trước có những tín đồ của Lucifer đã tập kích tấn công nhà thờ làm náo động một phen.

Nàng rùng mình một phen, bao nhiêu năm dưới sự che chở của các giám mục mới tạm thời có thể né tránh được sự truy đuổi của hắn nhưng hiện tại kết giới đã bị suy yếu và hắn lại một lần nữa tìm thấy cô.

Đang đắn đó suy nghĩ cô bỗng quay sang hỏi người phụ nữ bí ẩn kia

"Tại sao cô lại nói với tôi những điều này, cô thật sự là ai lũ quỷ như cô chẳng tốt đẹp đến mức đi nhắc nhở con mồi của chính mình" Cô đã nhận ra cô ta là một con quỷ kể từ lần đầu xuất hiện cô không thể hiểu được tại sao cô ta lại hành động như vậy chẳng lẽ còn ý đồ nào khác sao?

Cô gái không trả lời.

Nàng bước thêm một bước, chỉ còn cách Karina vài gang tay.

Qua ánh nến, Karina thấy đồng tử cô ta co lại không phải vì ánh sáng chói, mà như đang tập trung vào nàng, chỉ riêng nàng, như thể Karina là điều duy nhất tồn tại trong gian thánh đường rộng lớn này.

"Cô... có sợ không?"

Câu hỏi của cô gái vang lên nhẹ như một vệt khói, nhưng lại ấn sâu vào không khí đang đứng im.

Karina hít sâu, lòng bàn tay ướt mồ hôi.

"Tôi....tin rằng Chúa sẽ dang tay mà che chở chúng tôi"

Cô gái nở một nụ cười rất mỏng, cong như một lưỡi dao vừa xuất hiện rồi biến mất.

"Vậy sao, một niềm tin thật mù quáng của những kẻ sùng đạo ngu ngốc.

Cô nên chuẩn bị đi hắn sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.

Còn về phần tôi sau này chúng ta sẽ còn nhiều lần gặp nữa trong tương lai" Cô ta nói với giọng điệu mờ ám

Karina khựng lại.

Ngực phập phồng, Karina như nghe được từng nhịp tim đang loạn lên, không phân biệt đây là vì sợ hãi hay vì lí do nào khác nữa

Rồi ánh mắt nàng ta quay lại, sâu và sắc như xuyên qua mọi lớp phòng vệ của Karina.

"Dù vậy," cô gái nói khẽ, "cô vẫn đứng yên, không chạy trước một con quỷ như ta.

Thú vị thật.

Thôi tạm biệt sau này chúng ta sẽ còn gặp lại"

Karina mở miệng định hỏi thì

"Karina?"

Giọng Linh mục Woo-seok vang từ hành lang.

Karina giật mình quay lại.

Chỉ một giây.

Và khi cô nhìn lại

Không còn ai ở đó.

Không dấu chân trên nền đá.

Không hơi lạnh còn sót lại.

Không bóng phản chiếu trong kính màu.

Chỉ có ngọn nến trước mặt Karina tắt ngúm như có ai vừa thổi đi.

Linh mục bước vào, tay đặt lên vai Karina:

"Con vẫn chưa về sao?

Trễ rồi, vào phòng nghỉ đi."

Karina gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn nhìn về góc tối nơi cô gái đã đứng.

Không hiểu sao, dù nàng đã biến mất, Karina cảm thấy rõ ràng trong không khí vẫn còn thứ gì đó chưa rời đi một sự hiện diện như đang đứng cạnh, sát hơn cả ánh nến, sát đến mức cô gần như nghe được hơi thở của nó.

Không phải hơi thở người.

Mà là thứ gì đó đã dõi theo cô rất lâu chỉ đợi khoảnh khắc được tiến đến gần

Trong đầu nàng vẫn vang vọng câu nói cuối cùng của người đó

" Nhớ kĩ ta tên là Winter, cái tên bị Chúa quay lưng và những tội đồ sẽ tìm tới ta để cầu nguyện"
 
Midnight Of Christmas
WHISPERS FROM HELL: LỜI THÌ THẦM ĐẾN TÙ ĐỊA NGỤC


Đêm trước lễ Giáng Sinh, nhà thờ Micae chìm trong một sự yên tĩnh khác thường.

Không phải sự bình yên của đức tin, mà là khoảng lặng kéo dài trước khi một điều gì đó không thể tránh khỏi xảy ra.

Tuyết rơi chậm, dày, phủ kín những bậc đá dẫn vào thánh đường.

Gió không thổi, nhưng các ô cửa kính màu khẽ rung lên, như bị chạm vào bởi một bàn tay vô hình.

Sau cuộc gặp tình cờ ở trong lễ đường cô mệt mỏi nghỉ ngơi ở trong phòng.

Cô mệt lả và thiếp đi lúc nào không hay biết.

Karina tỉnh giấc khi chưa đến giờ kinh nửa đêm.

Cô không mơ, nhưng tim đập nhanh như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài.

Trong khoảnh khắc mở mắt, cô có cảm giác rất rõ ràng rằng căn phòng nhỏ này dừng như có kẻ nào đang nhìn nàng ở trong chính căn phòng này.

Ngọn nến trên bàn thờ con rung nhẹ.

Ánh lửa kéo dài bất thường, lay lắt như thể đang bị níu lại bởi kẻ nào đó.

"Ngươi vẫn nghĩ đám tu sĩ đó có thể bảo vệ được ngươi sao.

Vẫn có niềm tin mù quáng vào đám cuồng tín đó mà thoát khỏi được ta sao?"

Giọng nói vang lên phía sau, không lớn, không gấp nhưng đủ để khiến không khí trong phòng khép chặt lại.

Karina quay phắt lại.

Bóng tối đứng đó.

Không có hình hài rõ ràng, chỉ là một sự hiện diện sâu và nặng, như thể đêm tối tự đứng dậy và bắt đầu lên tiếng.

"Ngươi là ai?"

Karina hỏi, tay vô thức siết chặt thánh giá trước ngực.

Một tiếng cười rất khẽ vang lên.

"Ta đã từng được gọi bằng nhiều tên," giọng nói đáp.

"Nhưng không có cái nào quan trọng bằng việc... ngươi đã từng biết ta."

Karina lắc đầu.

"Tôi chưa từng"

"Đã từng," giọng nói cắt ngang, không gay gắt, chỉ chắc chắn.

"Rất lâu trước khi ngươi khoác lên mình tấm áo này."

Ánh nến vụt tắt.

Trong khoảnh khắc bóng tối tràn lên, những hình ảnh vụn vỡ lướt qua tâm trí Karina: tuyết không rơi từ trời xuống mà trào lên từ mặt đất, tiếng chuông vang ngược, và một bàn tay nắm lấy tay cô rất chặt, như một sự đe doạ trước kẻ đi săn khi tóm được con mồi mà khó có thể thoát ra.

Karina thở gấp.

"Ngươi sợ," giọng nói nhận xét.

"Có lẽ là vì ta mà có khi điều mà người muốn lãng quên nhất ngươi dường như đã sắp nhớ ra."

"Ngươi muốn gì?"

Karina thì thầm.

Một khoảng im lặng kéo dài.

"Ta chỉ đến để cảnh báo," hắn nói.

"Ngươi đã lọt vào tầm nhìn của ta, đừng nghĩ đến chuyện trốn thoát đám tu sĩ đó không đủ khả năng để cứu ngươi khỏi ta."

"Vì sao lại cảnh báo ta, ngươi không có nhân từ để để đi nhắc nhở.

Vì Winter sao?

"

Cái tên bật ra trước cả khi Karina kịp suy nghĩ.

Bóng tối khựng lại.

Rồi tiếng cười vang lên—lần này rõ ràng hơn.

"À," giọng nói trầm xuống, "ngươi vẫn gọi tên nàng như thế."

Không khí lạnh hẳn đi.

"Ngươi nghĩ nàng ở lại vì lòng tốt sao?"

Lucifer hỏi, cuối cùng cũng để cái tên ấy lộ ra qua chính giọng điệu kiêu hãnh.

"Hay vì món nợ mà ngươi đã quên?"

"Đừng nhắc đến nàng," Karina nói, giọng run nhưng không lùi.

"Ngươi không có tư cách."

"Tư cách?"

Bongs đen bật cười.

"Karina, ta không đến để giành ngươi."

Hắn tiến lại gần không bằng bước chân, mà bằng cảm giác.

"Ta đến để chiếm lấy ngươi không cần phải tranh giành với bất kì ai thêm nữa kẻ không có tư cách nhắc đến nàng ở đây phải là ngươi" hắn thì thầm

"ngươi sẽ dần nhớ lại tất cả và ngươi sẽ lại phải lựa chọn một lần nữa hãy nhớ kĩ điều đó."

Ánh nến bùng sáng trở lại.

Bóng tối tan đi như chưa từng tồn tại.

Karina quỳ sụp xuống sàn, tim đập loạn nhịp.

Trong đầu cô còn vang lại một câu hỏi chưa được nói thành lời mình đã quên điều gì?

Ở phía ngoài thánh đường, nơi tuyết không chạm được đến bóng tối,

Winter đứng dưới mái hiên đá cũ.

Không cần quay đầu, nàng vẫn cảm nhận được sự hiện diện quen thuộc đang tiến lại gần một áp lực cổ xưa, không cần hình hài.

"Ngươi không nên nói với nàng những điều đó" Winter nói, giọng đanh lại.

Lucifer đứng cạnh nàng, nhìn về phía thánh đường đang sáng đèn.

"Ta chỉ nhắc cô ta nhớ rằng," hắn đáp

"Điều gì cần nhớ lại thì vẫn sẽ phải nhớ lại tội lỗi rồi cũng sẽ bị thời gian dần phô bày"

Winter siết chặt bàn tay.

"Quá khứ đã kết thúc."

"Không," Lucifer nói khẽ.

"Quá khứ sẽ tạo ra tương lai nhưng những điều sau này xảy ra ai mà biết trước được."

Hắn quay sang Winter.

"Khi nàng nhớ lại," hắn tiếp tục,

"ngươi nghĩ nàng sẽ đau khổ... hay quay lưng với ngươi, giống như Chúa đã từng quay lưng?"

Winter không đáp.

Lucifer mỉm cười một nụ cười không mang ác ý, chỉ đầy kiên nhẫn.

"Ta sẽ chờ," hắn nói.

"Giống như ta và ngươi vẫn luôn làm chờ đợi một cơ hội để giành lại thứ từng thuộc về chúng ta mà bị đám thiên sứ tự xưng mình là cao quý đã đánh cắp."

Nhắc đến đây ánh mắt hắn dường như đỏ lên chứa đầy sự tức giận khi nhắc về những kẻ đó.

Nói rồi hắn tù từ tan biến, sau đó như hoà tan với bóng đêm mà biến mất.

Winter đứng lại rất lâu, rơi vào trầm mặc, ánh mắt khép lại trong giây lát như thể đang đối diện với một sự thật không thể phản bác.

Bên trong thánh đường, Karina không thể ngủ được sau cuộc gặp gỡ đó nàng cần một sự trấn an của Ngài.

Nàng quỳ trước tượng, trong lòng vẫn chẳng thể nào được trấn an bởi một sự thật rằng:

Có một điều gì đó rất quan trọng mà cô đã quên đi và chắc chắn kí ức đó có liên quan đến người mà cô đã gặp hôm qua Winter
 
Midnight Of Christmas
WHEN THE TRUTH IS REVEALED: KHI SỰ THẬT DẦN ĐƯỢC HÉ LỘ


Tuyết tan chậm trên bậc đá nhà thờ Micae, để lộ những vệt nước đen kéo dài như dấu vết thời gian không thể xóa.

Karina tỉnh dậy khi chuông sáng vang lên, nhưng trong đầu cô, đêm qua vẫn chưa kết thúc.

Những hình ảnh không thuộc về giấc mơ cứ len lỏi vào ý thức: ánh sáng rực đến mức thiêu đốt, những hàng cột trắng không có bóng, và một giọng nói từng gọi tên cô bằng cách mà không ai ở trần gian biết được.

Karina.

Không phải cái tên được ban khi cô vào tu viện.

Mà là cái tên từng được xướng lên trong phán quyết.

Cô quỳ trước bàn rửa tội, nước thánh chảy qua tay nhưng không mang lại cảm giác thanh sạch.

Trái lại, da thịt cô râm ran như đang nhớ lại một điều đã bị che phủ quá lâu.

Mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy đôi cánh không phải mọc ra, mà bị xé khỏi lưng.

"Con sẽ phải quên hết những kí ức này," một giọng nói vang lên trong ký ức.

"Quên đi là phán quyết nhân từ nhất mà chúng ta có thể khoan dung cho con với tư cách là một kẻ đã phạm sai lầm.

Ta mong con chấp hành bản án và còn có thể trở lại là một thiên thần trong sạch như ngày xưa ."

Karina thất thần một lúc rồi rời giường để chuẩn bị các việc cần làm để chuẩn bị cho ngày Giáng Sinh.

Vừa làm việc vừa rối ren với những hình ảnh xuất hiện bên trong đầu bỗng nhiên nàng nhìn thấy một bóng người đang dần tiến tới chỗ nàng.

Cha xứ đứng ở cuối hành lang, ánh mắt hiền từ nhưng lạnh hơn mọi khi.

Sau lưng ông, hai vị đại diện của Thánh hội đã đến từ sáng sớm.

Áo choàng trắng, biểu tượng khắc vàng những dấu hiệu của thẩm quyền tuyệt đối.

"Con có vẻ mệt," một người nói.

"Gần đây con cầu nguyện quá nhiều, nhưng đừng quá sức mọi thứ cần con chuẩn bị thật hoàn hảo cho buổi lễ sắp tới."

Karina cúi đầu theo nghi thức, nhưng tim đập mạnh.

Cô nhận ra rồi: từ khi nhận nuôi nàng đến giờ những hành động kì lạ, những lời nói đầy ẩn ý của Thánh hội nàng từng cho rằng đó đều là sự quan tâm và bảo vệ nàng, nhưng không họ dường như không lo cho đức tin của nàng họ dần như đã phát hiện và lo sợ cho những hình ảnh đang dần xuất hiện trong tâm trí nàng hay cũng có lẽ là kí ức đang dần trở về với nàng.

Đêm xuống.

Karina lén mở căn phòng lưu trữ cũ phía sau thánh đường nơi những bản kinh bị cấm và hồ sơ cổ được niêm phong.

Cô không biết vì sao mình biết chỗ này, chỉ biết rằng đôi chân đã dẫn cô đến đây rất quen thuộc.

Những trang giấy vàng úa ghi chép về "Sự Sa Ngã Bị Thay Thế".

Một bản án không có tên hoặc cũng có thể là truyền thuyết mà chẳng có ai xác thực dần lộ diện trước mắt nàng

Một thiên thần cấp cao phạm lỗi nhưng không ai bị trừng phạt đúng danh.

Karina run rẩy.

Giữa các dòng chữ, có một ghi chú viết tay bằng mực đen:

"Kẻ phạm tội đã bị xóa khỏi Thiên giới.

Kẻ còn lại được giữ lại trần gian, tước ký ức, làm vật cân bằng sau khi hoàn thành bản án sẽ có cơ hội trở lại Thiên đường.

Thánh hội sẽ giám sát cho đến khi bản án được hoàn tất."

Hoàn tất bằng cách nào không được ghi.

Dưới đây là bản đã sửa, mình không phá văn, chỉ uốn trọng tâm.

Những trang sách khép lại, nhưng điều Karina vừa đọc thì không.

Cô đứng bất động rất lâu giữa căn phòng lưu trữ, tim đập chậm và nặng như thể mỗi nhịp đều phải xin phép để tiếp tục.

Những dòng chữ kia không nói ra một cái tên, nhưng lại để lộ một khoảng trống quá rõ ràng một vị trí đáng lẽ phải có người đứng vào.

Và trong đầu Karina, thay vì đối diện với chính mình, cô lại nhìn thấy một bóng hình duy nhất vừa khớp, vừa không thể chấp nhận.

Winter.

Cánh cửa phía sau khẽ mở.

Winter xuất hiện, không gây tiếng động, như thể đã ở đó từ trước khi Karina kịp gọi tên nàng trong suy nghĩ.

Ánh mắt nàng lướt qua cuốn sách trên bàn, rồi dừng lại nơi gương mặt Karina lâu hơn thường lệ.

"Nàng đã đọc bao nhiêu?"

Winter hỏi.

"Đủ để biết," Karina đáp khẽ,

"rằng có một kẻ đã phạm phải tội lỗi và phải trả giá ."

Winter không đổi sắc.

"Những trang đó không đáng tin."

Karina lắc đầu.

"Không," cô nói chậm, từng chữ như đang tự trấn an mình.

"Chúng bị che đậy .

Nhưng không bị bịa ra."

Winter bước tới một bước.

"Đừng tiếp tục."

Karina ngẩng lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào nàng mà không né tránh như thể nếu không nhìn Winter, cô sẽ buộc phải nhìn vào chính mình.

"Là nàng, đúng không?"

Không gian đông cứng.

Winter dừng lại.

"Ta không biết nàng đang nói gì," nàng đáp, giọng lạnh đi rõ rệt.

"Thiên thần bị xóa tên," Karina tiếp tục,

"kẻ bị bị xoá khỏi Thiên đường nếu không phải nàng, thì còn ai?"

Winter siết chặt tay.

"Nàng đang suy diễn."

"Vậy hãy phủ nhận đi," Karina nói, giọng run nhưng không lùi, không phải vì chắc chắn, mà vì cô cần đó không phải là mình.

"Hãy chứng minh rằng không phải nàng."

Winter im lặng.

Sự im lặng ấy không kéo dài nhưng đủ để Karina bám lấy nó như một lời buộc tội.

"Nghe ta," Winter nói thấp, từng từ mang theo mệnh lệnh.

"Dừng lại ở đây."

"Vì sao?"

Karina hỏi.

"Vì nàng sợ ta nhớ ra sự thật chính nàng là kẻ bị trục xuất và dẫn đến việc ta một Thiên thần cũng phải vì nàng mà bị liên luỵ nên cũng phải xuống cái trần gian hỗn loạn này ?"

Winter nhìn cô rất lâu, rồi quay đi.

"Có những ký ức không sinh ra để được nhớ," nàng nói."

Và có những câu trả lời sẽ phá hủy thứ ít ỏi mà nàng đang có."

"Nàng đang bảo vệ ta," Karina thì thầm,

"hay đang che giấu lỗi lầm của chính mình?

Còn nữa việc bị đầy xuống Trần gian đã là điều tuyệt vọng nhất đối với một Thiên thần như ta rồi Winter à"

Winter không đáp.

"Nếu nàng tiếp tục tìm hiểu," Winter nói câu cuối cùng, "sẽ không còn ai có thể chống lại những kẻ đó một lần nữa."

Winter rời đi.

Căn phòng trở nên yên tĩnh quá yên tĩnh.

"Ngươi thấy chưa?"

Giọng nói vang lên ngay sau lưng Karina, nhẹ như hơi thở chạm gáy.

Cô quay phắt lại.

Không có ai.

"Nàng vẫn rất giỏi nguy biện," giọng nói kia thì thầm, mang theo ý cười.

"Giống hệt như ngày đó."

Karina siết chặt tay.

"Im đi."

"Winter không phải kẻ đã phạm sai lầm," giọng nói nói tiếp, chậm rãi.

"Nàng ấy chỉ là kẻ đã bước lên... khi ngươi không dám."

Một mảnh ký ức bật lên, một khoảnh khắc do dự,

một quyết định không được thốt ra,và một bóng lưng đã che khuất hậu quả.

"Ngươi đã chọn im lặng," giọng nói kết luận.

"Còn nàng ấy chọn trả giá."

Ánh nến chao đảo.

Khi Karina chớp mắt, giọng nói đã tan biến

để lại một sự thật mà cô vẫn chưa sẵn sàng thừa nhận:

Winter đang nói dối.

Không phải để lừa Karina mà để bảo vệ Karina trước nhưng điều không ai lường trước được sắp ập tới

Và ở đâu đó, có một kẻ đang kiên nhẫn

kéo từng mảnh ký ức trồi lên mặt nước trong khi Karina vẫn tiếp tục trách Winter cho điều mà chính nàng đã không đối diện.
 
Back
Top Bottom