Cập nhật mới

Khác [MICHAENG] BÓNG MA

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
182180751-256-k231335.jpg

[Michaeng] Bóng Ma
Tác giả: YOOIMSHIPPER
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cuộc gặp gỡ của một bác sĩ tâm lí với một khách hàng kì lạ.

Ai là kẻ điên?

Ai là kẻ nói dối?

Rốt cuộc đâu mới là sự thật đằng sau câu chuyện tình yêu bi kịch này?



twice​
 
[Michaeng] Bóng Ma
Buổi trị liệu đầu tiên


(Một chút chia sẻ tâm sự.

Từ khi TWICE hé lộ những tấm hình concept cho The year of yes, mình đã kiểu bị đánh bả với tạo hình của Mina (trừ bộ màu hồng).

Từ đó thì mình đã luôn nhen nhóm suy nghĩ về việc viết một cái gì đó cổ kính, mang đậm màu sắc Châu Âu cổ điển.

Vậy nên bộ này có thể hiểu là lấy bối cảnh giống MV The year of yes.

Nó sẽ không dài, có hơi hướng phong cách viết của Tilli Tilli Bom.

Hi vọng lần thử sức này sẽ thành công nha!!!!)

_____________________________________________________________________________

Hôm nay thời tiết thật dễ chịu.

Dù nhiệt độ chỉ trên dưới 20 nhưng nắng lại rất ấm áp, thậm chí còn làm một góc trong phòng làm việc trở nên quang đãng hơn.

Nhìn những tập tài liệu, hồ sơ bệnh án được xếp gọn một chỗ, tàn thuốc vương đã được dọn sạch, tôi hiểu cô trợ lí Jeongyeon hẳn đã có một buổi tổng vệ sinh vất vả.

Có nên xem xét tới việc tăng lương cho cậu ta không?

Tôi ngồi xuống, theo thói quen lại châm một điếu thuốc cho ấm người.

Nhưng để bày tỏ sự tôn trọng với công sức dọn dẹp của Jeongyeon, tôi với tay lấy cái gạt tàn ngay gần cuốn lịch.

Vậy nên ánh mắt cũng liếc xem nhiệm vụ tuần này của mình là như thế nào.

Vỏn vẹn một cái tên được tô đậm Myoui Mina.

Chỉ mấy ngày trước, tôi nhận được một cuộc điện thoại đề nghị hãy chữa trị cho người này với thời gian ngắn nhất có thể.

Người gọi đến là ai, tôi chẳng biết.

Nhiệm vụ chỉ để thông báo danh tính, vài thông tin cơ bản và địa chỉ của bệnh nhân, đồng thời căn dặn tôi phải giữ bí mật về cuộc trị liệu này, dĩ nhiên là đi kèm với một khoản tiền khá hậu hĩnh.

Ngay khi tôi đồng ý, lập tức có tin báo tài khoản đã thêm vài con số không.

Bằng năng lực và kinh nghiệm nghề nghiệp trong giới bác sĩ tâm lí bao lâu nay, tôi đoán khách hàng lần này có thể là một tên tuổi làm trong ngành giải trí hoặc chính trị.

Đó là hai môi trường dễ dàng nảy sinh những áp lực khó nói, và việc chữa trị cũng phải thật kín đáo để tránh tai tiếng không đáng có.

Buổi trị liệu đầu tiên.

Khi bước chân vào căn hộ tráng lệ cũng như rất cổ kính ấy, tôi hiểu rằng dự đoán của mình đã chính xác vài phần.

Có điều, mọi thứ thật quạnh quẽ và lạnh lẽo.

Khi đi dọc lối vào phòng khách, tôi không khỏi rùng mình trước những cơn ớn lạnh không rõ nguyên do.

Phải chăng do hàng loạt bức họa về những nhạc sĩ, danh ca nổi tiếng đang trực chờ chiếu đôi mắt vô hồn dõi theo kẻ lạ mặt?

"Cô Myoui?"

Khi tôi đánh tiếng, con người ấy đang ngồi chơi piano một cách say sưa.

Đôi mắt nhắm nghiền nhưng ngón tay vẫn lướt nhanh trên phím đàn đầy điệu nghệ.

Tôi không am hiểu nhiều về âm nhạc, nhưng nhìn cũng có thể biết kĩ năng của người này rất điêu luyện.

Những nốt nhạc vang lên, lớp này chưa xong đã có lớp khác ùa đến.

Dồn dập, cường độ và tiết tấu nhanh đến mức khiến một kẻ mù nhạc như tôi cũng cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt.

Và chỉ có thể thở phào khi nốt cuối cùng chấm dứt.

"Bản nhạc vừa rồi thật xuất sắc!"

"The phantom of the opera."

Cô ta nói bằng chất giọng không mấy cảm xúc.

Bóng ma trong nhà hát ấy hả?

Thật không ngờ là có cả một bản nhạc tên như vậy.

Tôi tưởng chỉ có phim và tiểu thuyết.

Mina tiến về bộ trường kỉ gần lò sưởi, đưa tay tỏ ý mời ngồi.

Vị trí là đối diện nhau, nhờ vậy tôi có thể quan sát chi tiết về vị khách hàng này.

Trái ngược với những âm thanh xuất chúng vừa rồi, người phụ nữ trước mặt có vẻ ngoài đôi chút tẻ nhạt.

Mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang lưng, thả xõa ra, làm những lọn xoăn rối bù nhếch nhác.

Chiếc váy đen ren trắng rộng thùng thình khiến cô ta trông già hơn tuổi thật.

Gương mặt tái xạm đầy mệt mỏi dù đường nét cực kì xinh đẹp thanh tú, hay do bản nhạc vừa rồi đã hút cạn quá nhiều sức lực?

"Bác sĩ sẽ điều trị cho tôi như thế nào?"

"Thật ra nhiều người vẫn hay nghĩ điều trị tâm lí rất ghê gớm, nhưng tôi xin cam đoan mọi thứ đều không gây khó chịu gì cho cô.

Chúng ta sẽ cùng nhau trò chuyện, cô có thể tâm sự hết mọi khó khăn mà mình đang gặp phải với tôi.

Sau đó hai ta sẽ tìm ra cách giải quyết tốt nhất được chứ?

Chỉ cần coi tôi như một người bạn đáng tin cậy và tâm sự.

Điều đầu tiên, xin hãy gọi tôi là Jihyo."

Dù hiện giờ tôi vẫn rất mông lung, không hiểu mình cần điều trị chấn thương tâm lí hay giải tỏa áp lực cho Mina, nhưng có lẽ sau một buổi nói chuyện, mọi thứ sẽ đi vào đúng quỹ đạo cần có.

Cô ta nhìn tôi một hồi, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, chẳng cảm nhận được chút sức nặng nào.

Tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi khách hàng của mình mở lời.

Rốt cuộc vẫn là một câu hỏi:

"Cô có biết gì về opera không?"

Opera ư?

Thành thật mà nói, công việc của một bác sĩ tâm lí bận rộn đến mức thời gian chăm sóc cho bản thân còn không có, vậy nên tôi chẳng nuôi dưỡng được một thú giải trí nào cả.

Âm nhạc cũng không ngoại lệ.

Tôi nhún vai:

"Xin thứ lỗi, tôi chỉ biết đó là loại nhạc dành cho tầng lớp thượng lưu."

Mina cười nhạt, không hiểu là đang chế nhạo vốn hiểu biết kém cỏi hay là đang phật ý vì tôi lỡ thất thố điều gì.

"Dành cho tầng lớp thượng lưu thì không hẳn, bởi thiếu gì những kẻ trưởng giả học làm sang, chỉ biết vểnh lỗ tai dơ bẩn để nghe thứ thanh âm đỉnh cao nghệ thuật.

Với tôi, opera là ông hoàng của âm nhạc.

Và ông hoàng chỉ xứng đáng với tình yêu thực sự.

Những kẻ chỉ biết vểnh tai nghe rồi khen hay chẳng khác nào đang sỉ nhục, vấy bẩn opera cả."

Tôi nhíu mày, cảm giác đang được dẫn lối đúng hướng.

Hiếm một vấn đề nào không mang tính chất tôn giáo lại được bảo vệ theo một cách có phần cực đoan như vậy, trong trường hợp này chỉ là một thể loại âm nhạc.

Và đặc biệt là đôi mắt xám của cô ta bỗng lóe lên tia đỏ, giống như từ lớp tro tàn vẫn sót lại những ngọn lửa cuồng dại.

"Bài hát lúc nãy chính là hóa thân của em ấy."

"Ai?"

"Một thiên thần đã chối bỏ đi đôi cánh của mình."

oOo

Tôi chọn bừa một vị trí tiện quan sát nhất mà ngồi xuống một cách uể oải.

Dù sao thì rạp cũng không đông nên quy định về chỗ ngồi có phần lỏng lẻo.

Tạm yên vị, tôi lập tức nhắm nghiền mắt vì mệt mỏi.

Dạo gần đây, tôi gặp chút khó khăn trong việc sáng tác.

Số café và thuốc lá được sử dụng có lẽ nhiều gấp đôi mọi khi nhưng cũng chẳng tác dụng.

Những giai điệu chỉ xuất hiện được trong năm nốt rồi bế tắc, khi viết hoàn chỉnh được một đoạn thì lập tức xé nát vì quá dở.

Không muốn tình trạng này kéo dài đến khi tôi thật sự hủy hoại sức khỏe bản thân, một người bạn đã gợi ý về chuyến nghỉ dưỡng ở một vùng nông thôn nào đó.

"Biết đâu tiếp xúc nhiều với thiên nhiên sẽ làm tâm trạng cậu khá hơn và tìm lại được cảm hứng sáng tác?" – ý kiến ấy không tồi nên tôi lập tức bắt chuyến tàu đến một thị trấn nhỏ có tên Orden.

Vì chỉ biết đó là nơi sản xuất rượu vang nổi tiếng nên tôi có chút bất ngờ khi phát hiện ra một rạp hát opera.

Tôi nhìn tấm vé trên tay, vở diễn "Thằng gù nhà thờ Đức Bà" theo phong cách nhạc kịch opera.

Cũng đáng để thưởng thức đấy chứ.

Nhưng khi mọi thứ trong rạp chìm vào bóng tối, nơi ánh đèn sân khấu vụt sáng, tôi có đôi chút thất vọng khi nhìn những đạo cụ sơ sài đến tội nghiệp.

Có điều, đây chỉ là một thị trấn nhỏ bé, sẽ thật quá thiển cận nếu đem nó đi so sánh với những buổi diễn hoành tráng ở thủ đô Yamen.

Chỉ cần tình yêu với loại hình nghệ thuật này được người dân yêu thích là đủ rồi.

Dù vậy, khi chàng gù Quasimodo bước ra và cất giọng hát, tôi bỗng thấy một cảm giác khó chịu đang không ngừng cuộn trong lồng ngực.

Những tiếng xì xào, những tiếng cười khúc khích vang lên.

Những kẻ được gọi là khán giả, khi ngồi đây, thay vì lắng nghe giọng hát của người diễn viên, lại đi thích thú trước vẻ ngoài đã được hóa trang của họ hay sao?

Chưa bao giờ tôi thấy Quasimodo tội nghiệp đến thế, cũng chưa bao giờ cảm thấy bầu không khí ô uế như lúc này.

Không thể tiếp tục chịu đựng, tôi đứng dậy.

Opera không phải là một trò tiêu khiển rẻ tiền như vậy.

"My promised one please let me one time be untrue

Before in front of god and man I marry you"

Đúng lúc này, một tiếng ca trong vắt vang lên từ một phương hướng không ai có thể ngờ tới.

Tôi nhìn theo ánh đèn, về phía một cô gái đang bước đi trên con đường giữa những hàng ghế và tiến về phía sân khấu.

Khí chất tỏa ra khiến tay chân tôi như thể đã đông cứng lại.

Esmeralda xuất hiện với mái tóc cam dài xinh đẹp kèm chiếc băng đô quấn đầu.

Tâm trí tôi hoàn toàn đã bị tiếng ca đó chi phối.

Tiếng ca tựa như mang theo một đôi cánh vô hình rực rỡ ánh sáng kéo lên thật cao và vắt ngang phía bên kia bầu trời.

Chất giọng cao mạnh mẽ sở hữu một uy lực đáng sợ không chút mềm yếu vang vọng mãnh liệt khắp những bức tường của rạp hát, như thể muốn phá tan tất cả.

"Tell,who'd be the first to raise his hand and throw a stone

I'd hang him high and laugh to see him die alone

Oh Lucifer, please let me go beyond god's love"

Tiếng hát này đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của con người!

Nó tựa như một bài ca tối cao phát ra từ thiên thần.

Giống như người con gái Gypsy giờ đây xinh đẹp thuần khiết, không để một người đàn ông xấu xa nào chạm vào mình.

Khi nàng đặt chân tới trung tâm sân khấu, cơ thể nàng tắm trong ánh đèn, nàng bắt đầu cất cao tiếng ca trong vắt mang theo hơi thở điên cuồng tới mọi ngóc ngách của nhà hát.

"When I dances oh, the stories he can tell

A free bird try out her wings to fly away

And when I see her move I see the hell to pray"

Tiếng ca này rốt cuộc có thể vang cao đến đâu chứ?

Âm thanh càng lúc càng lên cao, sức mạnh trong nó cũng càng lúc càng lớn, như thể linh hồn Esmeralda muốn tung cánh bay lên bầu trời.

Không chỉ tôi, mà toàn bộ khán phòng đều đã bị cuốn theo vòng xoáy của mộng tưởng và cuồng dã.

Giọng ca của Esmeralda và Quasimodo cuốn lấy nhau.

Giọng nữ cao soprano và nam cao terno, hai loại âm này dường như đang cố áp chế lẫn nhau để bay lên bầu trời.

Tuy nhiên, khi Quasimodo dừng lại, thì Esmeralda vẫn kéo cao tiếng hát như muốn thể hiện sự chênh lệch giữa hai người.

Màn che hạ xuống.

Toàn bộ thính phòng đứng dậy, bùng nổ bởi tiếng vỗ tay tán thưởng.

Ai cũng như vừa mới tỉnh khỏi cơn say.

Bởi ngay cả trong suy nghĩ của tôi, giọng hát này quả nhiên không thể nào thuộc về một con người.

Nghẹt thở.

Chinh phục.

Hoàn toàn bị chinh phục.

Ngay cả giọng ca tuyệt nhất của Yamen cũng không thể sánh ngang với chất giọng thiên thần kia.

Tôi nôn nao, bồi hồi, ngay cả lòng bàn tay cũng ướt đẫm.

Phải lâu lắm rồi mới có cảm giác này.

Tôi dặn mình, phải bằng mọi giá gặp được người ca sĩ có chất giọng tuyệt vời ấy.

Vậy nên sau khi vở diễn hạ màn, với danh tiếng của mình, tôi dễ dàng thâm nhập vào được bên trong phòng hóa trang của nhà hát.

"Xin chào, tôi là Son Chaeyoung, người thủ vai Esmeralda."

Tôi có đôi chút ngạc nhiên khi biết người thể hiện vai diễn nặng kí đó chỉ là một cô nhóc.

Đó là lí do tại sao gương mặt ấy được trang điểm rất đậm và kĩ càng như vậy.

Thứ gây ấn tượng mạnh hơn cả chính là nụ cười tươi rói, đặc trưng của một thiếu niên.

"Tôi là Myoui Mina, nhạc sĩ và nhà phê bình opera đến từ Yamen.

Tôi đã xem buổi diễn và rất ấn tượng trước giọng hát của em, và tôi nghĩ em sẽ có một tương lai hoàn toàn tươi sáng nếu trở thành ca sĩ ở Yamen."

"Cô ăn nói như mấy nhân viên của chương trình tìm kiếm tài năng vậy, chẳng giống một nhạc sĩ chút nào, nhà phê bình nghe càng hư cấu hơn."

Lại cười, lần này còn là cười hềnh hệch nữa.

Cô nhóc hoàn toàn không coi một chữ bẻ đôi trong lời nói của tôi là nghiêm túc.

Bộ dạng này... liệu ông trời có nhầm lẫn khi trao cho giọng hát thiên phú như thế không?

Bỏ đi ý tưởng trò chuyện lịch sự, tôi liền dùng vẻ mặt nghiêm trọng, nhắc lại đề nghị đó thêm một lần nữa.

May mắn thay, kết quả khả quan hơn.

Chaeyoung không cười nữa và nói cần thời gian để suy nghĩ về vấn đề này.

Tôi lại ngạc nhiên.

Liệu lời đề nghị này còn có gì khiến cô nhóc băn khoăn?

À phải rồi.

Tôi lấy từ trong túi áo ra một đôi khuyên tai màu xanh ngọc bích, dúi hẳn vào tay Chaeyoung.

Cô nhóc lập tức trở nên hoảng hốt:

"Cô làm cái gì vậy?"

"Vì một số việc nên tôi không thể nán lại Orden lâu, tối nay sẽ lên đường trở về.

Đây là thứ mà tôi luôn mang theo bên người, giới nghệ sĩ của Yamen đều biết điều đó.

Bao giờ có câu trả lời, em hãy lên đó tìm tôi.

Chắc chắn thứ này sẽ giúp chúng ta gặp lại nhau."

oOo

Tôi nghe cô ta kể chuyện, nhưng tâm trí từ lúc nào cũng đã nghĩ mãi về giọng hát đó, dù chưa một lần nghe qua.

Thật sự tuyệt mĩ đến vậy sao?

Hoàn hảo đến vậy sao?

Một chất giọng không phải do con người hát lên ư?

Tôi nhớ đến vẻ điên cuồng của Mina bên cây đàn piano khi nãy.

"Jihyo, chị nói xem.

Tại sao cô nhóc lại khước từ thành ý của tôi?

Chẳng lẽ nhìn tôi giống kẻ lừa đảo đến vậy sao?"

"Thật ra phản ứng đó cũng bình thường.

Chaeyoung chưa biết cô là ai, thông tin lai lịch ra sao, lại nhận từ cô một đề nghị quá hệ trọng.

Nó ảnh hưởng đến công việc, nơi ở và rất nhiều thứ khác của cô nhóc.

Đâu có thể nói đồng ý là đi luôn được đâu."

"Cũng phải, cũng phải...

Chắc tại lúc đó tôi bị em ấy làm cho mất trí rồi."

Đó không phải một lời nhận xét của một nhà phê bình.

Đó cũng chẳng phải là lời khen với tư cách khán giả.

Giống như một sự tôn sùng kì lạ.

Phải chăng giọng hát ấy chính là một bóng ma, len lỏi và ám lấy con người này?
 
[Michaeng] Bóng Ma
Buổi trị liệu thứ hai


"Giờ này mà cậu còn chưa về sao?"

Jeongyeon vươn vai, ngáp một cái đầy mệt mỏi.

Vì trong tuần này, tôi chỉ tập trung điều trị cho Mina nên một số bệnh nhân phải chuyển bớt sang cho cậu ấy tiếp quản.

Đôi khi tôi tự hỏi, nếu phòng khám tư này chỉ có mình tôi thì liệu có thể tồn tại với danh tiếng như ngày hôm nay hay không.

"Tớ thấy cậu đã ngồi xem mấy cái này suốt từ khi trở về phòng khám.

Bình thường cậu có quan tâm đâu?

Phục vụ cho việc điều trị hả?"

Tôi đã nghe các tuyệt phẩm opera và xem nhạc kịch Thằng gù nhà thờ Đức Bà vô số lần, nhưng có lẽ vẫn mãi chẳng thể tưởng tượng nổi sự khủng khiếp mà giọng hát của ca sĩ Chaeyoung mang lại, hay niềm ngưỡng mộ cực đoan của Mina với opera.

"Muộn rồi, cậu về đi."

Jeongyeon nghe tôi đuổi khéo, cũng chẳng có ý nán lại.

Vốn cậu ấy biết một khi tôi đã tập trung thì rất ghét có kẻ làm phiền tới mình.

Văn phòng đột ngột trở nên im ắng lạ thường, chỉ có đôi tai tôi vẫn đang văng vẳng giọng hát của Esmeralda.

Buổi trị liệu thứ hai

Khi đang quay bước trên con đường ban đêm rét lạnh để về nhà, tôi nhìn thấy tầng mây che đậy bầu trời khẽ tách ra, trong một thoáng chốc, ánh trăng chiếu xuống làm hiện lên bóng hình của một bóng ma.

Một bóng ma?

Cơn ớn lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên sống lưng làm tôi dựng đứng.

Cái bóng tiếp tục lao về phía trước, tôi nhanh chân đuổi theo.

Hơi thở càng lúc càng khó khăn, những tiếng thở dốc trở nên rõ ràng.

Hơi thở trắng xóa ấm áp lướt qua gò má lạnh băng.

Khi kịp định thần, tôi phát hiện mình đang đứng trong một con hẻm tối đen như mực không một ánh đèn.

Cái bóng đã hòa làm một với màn đêm, tôi không thấy được dáng hình ấy đâu nữa.

Làm sao có thể như vậy đươc?

Rõ ràng đã rẽ vào đây cơ mà?

Tại sao lại không thấy nữa?

Bóng đó, bóng ma đó biến đi đâu rồi!

Trong khi trái tim hoang mang, đập dồn dập, đột nhiên tôi nghe được một tiếng ca nho nhỏ.

Lúc thì trầm thấp tựa tiếng khóc nỉ non, tựa giọng ca của một vong hồn bao hàm sự căm phẫn và bi ai.

Lúc lại lanh lảnh như tiếng đàn Lyr từ thiên đàng vọng xuống.

Cái gì vậy!?

Tiếng hát đó phát ra từ đâu vậy?

Đằng trước?

Không, từ phía sau?

Không, bên kia?

Không phải, là đằng kia.

Không, cũng không phải!

Âm thanh tựa hồ kéo tới từ bốn phương tám hướng vang vọng khắp cả con hẻm, một cảm giác sợ hãi chậm chạp bò dọc qua sống lưng.

Âm thanh này không phải là của con người.

Đây là giọng hát của thiên thần!

Là giọng hát của một con quái vật!

Là bóng ma trong nhà hát!

Là khúc nhạc đưa tang của linh hồn sống giữa trời và đất!

Tiếng ca ngập tràn ma tính như bóp nghẹt linh hồn tôi, khiến tôi hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo.

Cổ họng nóng bỏng, phổi không thể thở, những đầu ngón tay dần trở nên tê dại.

Giọng hát đó nhẹ nhàng lại gần, vòng lấy, mơn trớn cơ thể tôi, vuốt ve nhẹ nhàng rồi đột ngột xiết chặt cuống họng.

Đầu gối tôi cong lại, khuỵu xuống trên nền đường lạnh lẽo.

Tiếng ca biến thành tiếng cười nhạo.

Âm thanh lúc thì nghe như giọng của một người đàn ông, lúc thì là của một người đàn bà, lúc như thiếu niên, lúc lại là thiếu nữ.

"DỪNG LẠI ĐI!!!!"

Khoảnh khắc tôi cố dùng nốt sức lực còn lại để thét lên trong vô vọng thì tất cả mọi thứ đều biến mất.

Giấc mơ, lại là giấc mơ đáng sợ đó.

Kể từ sau chuyến đi về Orden, dường như giọng hát đó đã chi phối tâm trí của tôi theo một cách thật đáng sợ.

Nhận ra điều đó, toàn thân tôi run lên cầm cập, hơi thở càng lúc càng trở nên dồn dập.

Son Chaeyoung, rốt cuộc cô nhóc có lên đây tìm tôi không?

Liệu cô nhóc đã suy nghĩ một cách nghiêm túc chưa vậy?

Đã gần một tuần rồi vẫn chưa có tin tức gì, tôi không thể tiếp tục chịu đựng cảnh thần trí mình bị giết dần giết mòn như thế này được nữa.

oOo

Mina vén ống tay áo, để lộ những tĩnh mạch trên nền da xanh tái ốm yếu.

Tại sao chúng lại nổi rõ, phình to xấu xí đến vậy?

Là chứng tắc huyết tĩnh mạch do dùng thuốc quá nhiều.

Tôi thật không thể tưởng tượng nổi, giọng hát ấy kinh hoàng đến thế nào mà có sức tàn phá khủng khiếp đến thế?

Trong khi đang chìm trong màn suy nghĩ mông lung, bỗng một loạt âm thanh lộn xộn vang lên, phát ra từ phía đàn piano.

Hóa ra là một chú mèo đang dạo bước trên đó.

Từng đệm thịt nhấn nhá nhẹ nhàng, thong thả như chơi nhạc.

Nó nhìn tôi bằng đôi mắt xanh ngọc lục bảo lóe sáng, càng rõ thêm uy quyền với bộ lông vàng cam, xù lên hệt ngọn đuốc sống.

Cái ánh nhìn ấy... thật lạ lùng.

Mina lại gần cây đàn, đưa tay ra nhấc bổng và ôm chú mèo vào lòng.

Thái độ đầy cưng nựng.

"Jihyo, chị thích chó hay thích mèo?"

"Tôi thích chó."

"Ồ, vì sao vậy?" – Cô ta dụi dụi mặt vào bộ lông mềm mại ấy.

"Chó là loài vật trung thành, rất nghe lời, không giống mèo."

"Chị không nhận ra đó chính là nét quyến rũ của loài mèo ư?

Giống như một chủ nhân kiêu kì, luôn có thế khiến chúng ta phủ phục, tự nguyện phục vụ.

Ma lực đó, mấy ai có thể cưỡng lại?"

Cô ta dùng tay vuốt ve bộ lông không ngừng, làm chú mèo khẽ rên gừ gừ vẻ đầy thỏa mãn.

Nhưng mèo vốn là loại cả thèm chóng chán, chẳng mấy chốc nó đã có ý muốn thoát khỏi vòng tay Mina.

Những ngón tay thon dài của cô đột ngột xiết chặt lại, khẽ run lên từng chập.

Nhưng mèo vốn đâu chịu quy phục như loài khác, dù là vật nuôi nhưng vẫn còn một chút bản năng của dã thú.

Nó kêu lên một tiếng rồi giương vuốt cào mạnh, lập tức mu bàn tay Mina xuất hiện ba vệt xước ứa ra chất lỏng màu hồng đào.

"Chú mèo của cô cũng thật ghê gớm."

Tôi nhìn theo con vật bé nhỏ đó chạy vụt đi, loáng cái đã biến mất sau dãy hành lang lạnh lẽo.

Mina không mấy phiền lòng.

Xem chừng cô ta cũng đã quen với việc bị thương như thế này.

"Một khi mèo đã không muốn, thì dù có làm cách nào đi chăng nữa cũng không thể giữ nó ở lại bên mình được."

oOo

Đúng một tuần chờ đợi mỏi mòn, cuối cùng Chaeyoung cũng đã đến tìm gặp tôi, ngay tại nhà hát Haxes – thánh đường opera của thủ đô Yamen.

Nhưng trái với kì vọng và mong đợi, cô nhóc vẫn chỉ lắc đầu.

"Xin lỗi, tôi không thể giữ vật quý giá như thế này bên người được."

"Em đến đây chỉ để trả lại tôi thứ này?"

Tôi nhìn đôi khuyên tai được bọc trong chiếc khăn tay, đặt lên mặt bàn trước mặt, kiềm chế sự phẫn nộ không hất mạnh chúng xuống nền đất lạnh.

Để khi mặt ngọc đập xuống sàn đá hoa cương sẽ kêu lên một tiếng lanh lảnh, nhưng cũng không kém phần chói tai.

Tại sao lại từ chối chứ?

Còn có gì không ổn ở đây sao?

"Xin em hãy giữ lấy, coi như món quà thể hiện sự ngưỡng mộ của tôi trước một giọng hát tuyệt đẹp."

Chaeyoung có lẽ nhìn thấy phần nào tâm trạng tôi không được tốt, vậy nên nghe lời là thượng sách.

Cô nhóc nâng niu đôi bông tai bằng cả hai tay, cái miệng lại mỉm cười một cách rất ngốc nghếch.

"Đạo cụ của nhà hát không có nhiều khuyên tai lắm, cảm ơn chị nhiều."

Tôi nghe cô nhóc nói, cảm giác như đang nghe một câu chuyện cười vậy.

Mới lúc trước, cái kẻ trước mặt còn tỏ rõ thái độ nâng niu trân trọng hết mực thứ quý giá ấy, vậy mà bây giờ...

Hay đây là kiểu tâm lí đồ của mình, mình muốn làm gì cũng được?

Muốn cười lắm, nhưng không thể nhếch nổi mép.

Mà một tuần không gặp, trông cô nhóc khác khá nhiều.

Thật ra nói vậy có chút không phải, bởi lần gặp trước, lớp trang điểm vẫn chưa được xóa hết.

Có thể coi lần này là cuộc gặp gỡ với một Son Chaeyoung toàn vẹn nhất.

Vóc dáng và cách ăn mặc hơi bụi này, khó ai có thể nghĩ tới việc em lả lướt trong những bộ váy phụ nữ một cách rất duyên dáng.

Nhìn thế nào cũng chỉ là một cô nhóc quê mùa, nghịch ngợm và phóng khoáng như chính những trang trại trồng nho trải rộng bạt ngàn xứ Orden.

Giờ mà nói, người đang đứng trước mặt chính là Esmeralda kiều diễm, kể cũng gây hoang mang thật.

"Chaeyoung, đây là lần đầu tiên em tới Yamen, chi bằng hãy nán lại chơi vài ngày.

Thủ đô có rất nhiều thứ hay ho và khác lạ so với Orden.

Việc chỗ ăn chỗ ở tôi có thể lo hết, được chứ?"

Khi đưa ra lời đề nghị, dĩ nhiên mục đích của tôi không chỉ đơn giản là lòng hiếu khách.

Chắc chắn trong thời gian cô nhóc ở đây, tôi phải thuyết phục Chaeyoung thay đổi ý định.

Để vuột mất khỏi tay một viên ngọc, đúng hơn là một viên kim cương quý giá như vậy, tôi không cam tâm.

oOo

"Chaeyoung là một con người rất đơn giản, cô nhóc ngay lập tức chấp nhận lời đề nghị của tôi không chút đắn đo, thậm chí còn nói rằng ruộng nho chỉ mới vừa thu hoạch, công việc nhà nông đang vào giai đoạn rảnh rỗi nhất.

Tôi thấy vậy, liền đề nghị cô nhóc ở lại thêm một tháng, cô nhóc cũng đồng ý.

Không hiểu hai chúng tôi, ai mới là kẻ đang bẫy ai nữa?

Cứ nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra đúng theo kế hoạch.

Bởi với kinh nghiệm viết những bài phê bình có thể khiến kẻ khó tính nhất hài lòng, tôi hoàn toàn tự tin vào khả năng thuyết phục người khác.

Người như Chaeyoung chẳng phải càng dễ giải quyết sao?

Nhưng cuối cùng, cô nhóc lại một lần nữa khiến tôi vỡ mộng.

Cô nhóc rất ồn ào, náo nhiệt, dẫn đến chỗ nào cũng có thể tạo thành nhóm ba nhóm bảy chè chén vui vẻ.

Giọng hát tốt như vậy mà cũng hoàn toàn không có ý thức giữ gìn, thích gì ăn nấy, mà toàn đồ vừa cay vừa nóng.

Còn là trẻ con mà uống rượu nhiều hơn nước lã, cũng khó trách, dân xứ Orden mà.

Phòng trà không nói làm gì, nhưng ghé quán bar cũng lên hát opera, chưa kể nhiều khi hứng lên lại ra đứng ngoài đường hát như đám nghệ sĩ đường phố.

Mà chị biết đó, tôi không bao giờ ủng hộ những hành động khiến giá trị của loại hình nghệ thuật cao quý này bị sụt giảm như vậy.

Nhiều khi, tôi nén giận tự hỏi mình có sai lầm khi coi em ấy là một viên kim cương thô quý giá?"

Tôi không hiểu mình đã thở dài bao nhiêu lần khi nghe giọng nói của Mina trong cuốn băng ghi âm.

Cho tới hôm nay, tôi vẫn chưa thể hình dung ra vấn đề mà cô ta gặp phải, càng không biết sẽ chữa trị thế nào khi chỉ có vỏn vẹn vài ngày.

Tất cả những gì cô ta nói đều chỉ liên quan đến opera và người ca sĩ kì lạ Son Chaeyoung.

Khả năng cao đây là triệu chứng của ám ảnh cưỡng chế, nhưng đang dừng ở mức độ rối loạn.

Bởi trong lời kể, tôi vẫn thấy thần trí Mina khá minh mẫn, chưa bộc lộ nhiều về ám thị nào đó.

À, ngoại trừ việc cô ta liên tục hỏi tôi nghĩ thế nào về con người phía sau tấm màn sân khấu của Chaeyoung.

Vì biết câu trả lời của mình sẽ không thể nào thỏa mãn được vị khách hàng này, tôi quyết định im lặng.

Vốn dĩ vai diễn và đời thực không phải là một.

Người nghệ sĩ cũng chỉ là con người mà thôi.

Họ làm chúng ta say mê vai diễn của họ trên sân khấu, không có nghĩa họ phải sống một cuộc đời y như vậy.

Mang trên mình đôi cánh còn chưa rõ là thiên thần hay ác quỷ, vậy thì giọng hát thiên thần cũng đâu đồng nghĩa với việc nó không thể thuộc về một con người bình thường?
 
[Michaeng] Bóng Ma
Buổi trị liệu thứ ba


Buổi trị liệu thứ ba

"Cô nói với tôi rằng cô là một nhà phê bình có tiếng trong giới opera?"

Mina gật đầu, bàn tay đang xếp lại những bản chép nhạc một cách ngay ngắn và cẩn thận nhất.

Cô ta nói toàn bộ gia tài đồ sộ này đều là viết tặng cho Son Chaeyoung, vậy nên tôi đã xin mang về, với hi vọng rằng việc đọc ca từ của chúng sẽ giúp tôi suy luận ra được điều gì đó.

"Vậy nếu không muốn giọng ca của Chaeyoung bị bỏ sót, tại sao cô không viết một bài phê bình thật hay?

Tôi nghĩ người yêu opera chân chính sẽ không ngại đường xá xa xôi mà đến Orden lắng nghe giọng ca ấy."

Đôi bàn tay của cô ta chợt run run.

Mina lắc đầu, mặt tái mét, mồm lẩm bẩm nói không được, không thể được.

"Cô Myoui, cô ổn chứ?"

Tôi cố gọi tên mấy lần nhưng đều thất bại, liền lay lay vai cô ta thì bất chợt bị bấu chặt lấy.

Một sức mạnh khủng khiếp không hiểu từ đâu, chẳng lẽ từ chính cánh tay trắng nhợt nổi đầy tĩnh mạch ấy?

Và khi cô ta ngẩng lên, trên miệng hằn vết một nụ cười bí ẩn:

"Khi chị có một viên kim cương, liệu chị muốn khoe khoang nó, chia sẻ nó cho người khác không?"

Tôi cảm nhận được móng tay cô ta đang dần lún mạnh vào da thịt mình, nhưng cơn đau đó vẫn có thể kiểm soát.

Tôi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, nhưng vẫn mãi là một thứ cảm giác nhẹ tênh tới trống rỗng.

Rõ ràng là đang hướng thẳng vào tôi, sao không lấy một sức ép gì?

"Mina, Chaeyoung không phải là thứ cô có thể sở hữu.

Em ấy là một con người, đừng nhầm lẫn điều đó."

oOo

"Bà chị vẫn thường hay thức khuya như vậy hả?"

Tôi xoay đầu sang bên phải, thấy Chaeyoung cũng đang tựa vào lan can, chống cằm nhìn mình tò mò.

Sao hôm nay cô nhóc không đi ngủ sớm vậy?

Hút thuốc vào đêm trăng, với tôi là một thói quen khó bỏ.

Khoảng thời gian này, tôi chẳng bao giờ thấy buồn ngủ, trái lại, những ý tưởng độc đáo, những dòng suy nghĩ triền miên cứ luôn thay phiên nhau xuất hiện.

Chắc tại ban ngày ở Yamen xô bồ và ồn ào quá.

Giờ đây, vẫn là những con phố ấy, vẫn là những ngôi nhà ấy, vẫn là những đèn đường ấy, tại sao lúc này đẹp nên thơ đến vậy?

"Không, chỉ là khi đang suy nghĩ vài việc thôi."

"À, ra vậy.

Có lẽ đó là lí do khiến bà chị trông già hơn tuổi."

Tôi cười nhạt, lấy điếu thuốc khác ra châm.

Chaeyoung ngẩng đầu nhìn ánh trăng.

Mái tóc em thả dài, một hình ảnh luộm thuộm nhưng lại rất quyến rũ.

Dường như vẫn có gì đó làm người khác nhìn vào, sẽ thấy cô bé này không thuộc về nơi phố thị.

Sự hoang dã một cách rất đáng yêu.

Đôi mắt nhìn ánh trăng đó rất thanh lành, không gợi cảm giác ưu sầu và nặng nề như tôi.

"Cause I never knew, I never knew

You could have moonlight in your hands

'Til the night I held you"

Chaeyoung lại bắt đầu cất tiếng hát.

Có lẽ chưa bao giờ tôi gặp một người say mê với việc cất cao giọng hát đến như vậy.

Trong đêm tĩnh mịch, tiếng ca của em càng trường và vang xa hơn.

Dù Chaeyoung chỉ khe khẽ hát như đang thì thầm, từng nốt từng nốt cứ len lỏi, được gió đưa ra xa rồi lại vọng về suốt đêm.

Rốt cuộc điếu thuốc trên miệng tôi bị cô nhóc cướp đột ngột.

Chaeyoung nháy mắt một cái rất tinh nghịch:

"Chị đã nghe tôi hát rồi, vậy có thể nói cho tôi biết lí do khiến chị phải thao thức mà suy nghĩ như vậy không?"

"Tôi đang nghĩ cách có thể giữ em ở lại Yamen."

Dù đó là điều tôi trăn trở mỗi khi nhìn thấy em, nhưng không phải là lí do thức khuya thế này.

Nói xong, cũng có chút cảm giác hối hận.

Nhất là khi nét mặt em có chút gượng gạo thiếu tự nhiên.

"Phải nhớ, bằng mọi giá cũng không được để Garnier sụp đổ - Đó chính là những lời cuối cùng mà bà nội đã dặn tôi."

Và cô nhóc đưa điếu thuốc cướp được từ tôi lên miệng, rít một hơi dài.

Làn khói trắng từ mũi, từ mồm Chaeyoung từ từ nhả ra.

Một thoáng chốc, gương mặt cô nhóc trở nên mơ hồ, hư ảo.

Chỉ có thể nhìn rõ đôi khuyên tai màu xanh tôi tặng, lấp ló trong mái tóc cam.

Dù tôi rất muốn giật lại điếu thuốc, bởi hút thuốc sẽ ảnh hưởng tới cổ họng nhưng lại linh cảm hành động đó bây giờ không thích hợp.

"Bà của tôi đã gây dựng nên nhà hát opera Garnier đó.

Bà đã hi vọng rằng có thể gieo vào trong tiềm thức những người dân Orden một tình yêu với loại hình nghệ thuật này giống như mình.

Từ khi biết nhớ, trong tâm trí tôi vẫn luôn in đậm hình ảnh bà tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, cất cao giọng hát, hóa thân thành từng nhân vật một cách trọn vẹn và sống động nhất.

Ngày ngày, tôi vẫn lén trốn vào phòng hóa trang của nhà hát, mặc lên người bộ váy dạ hội dù chúng dài lượt thượt.

Chẳng hiểu từ bao giờ, tôi không muốn trở thành một người làm rượu giống như hầu hết người dân Orden.

Tôi muốn làm một ca sĩ opera, nổi tiếng hay không chẳng quan trọng, chỉ cần có thể đứng dưới ánh đèn và hát, nhất là với bà.

Nhưng rồi bà cũng dần trở nên ốm yếu, không thể đứng trên sân khấu.

Đó cũng là lúc Garnier tắt dần ánh hào quang.

Không một ai, không một ca sĩ nào có giọng hát mê đắm và tuyệt vời như bà tôi.

Tôi nghe họ hát mà cũng chẳng có chút rung cảm nào.

Lúc ấy, tôi chợt nhận ra người Orden cũng biết nghe nhạc lắm đó.

Nếu tiếng hát không có chất men làm người ta say như rượu, thì tiếng hát đó chẳng là gì cả."

Giọng hát là men rượu, men rượu làm ta say.

Hay lắm, so sánh rất hay.

Vậy thì tôi sẽ coi chất giọng của Chaeyoung là thứ rượu vang hảo hạng, được chưng cất hàng chục năm.

Chạm môi một lần cũng đủ ngấm, khiến ta tham luyến mãi chẳng nỡ rời.

"Có lẽ tôi may mắn được thừa hưởng chất giọng của bà, vậy nên người Orden mới bắt đầu quay trở lại rạp hát.

Dù không thể trở lại thời hoàng kim ngày xưa, nhưng thế này cũng không tệ.

Vậy nên tôi không thể rời đi được, nếu tôi đến Yamen, Garnier sẽ vĩnh viễn sụp đổ, mà đó lại chính là linh hồn của bà tôi."

Tôi thầm ước, giá như chưa từng nghe qua câu chuyện đó.

Nếu vậy, trong lòng tôi vẫn sẽ còn chút cái gọi là hi vọng, hi vọng một ngày có thể khiến em đổi ý.

Còn bây giờ, tất cả đều vô vọng rồi.

"Chà, tiếc thật đấy."

Tôi gãi gãi đầu, vô tình làm rối mái tóc vốn đã rất lộn xộn của mình.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, có một cảm giác nhẹ nhõm xuất hiện.

Tại sao lại là nhẹ nhõm nhỉ?

Tôi chỉ có thể tự hỏi chứ không biết lí giải như thế nào.

Ngoài trời, mây mù đã che kín trăng từ lúc nào.

Dù tự biết trăng không thể phát sáng như mặt trời, nhưng cớ sao lại chỉ càng thấy tăm tối hơn.

Tôi nhẩm lịch, chỉ còn nốt ngày mai là cô nhóc sẽ trở lại Orden.

Nốt ngày mai là tôi không được ở bên con người này nữa rồi.

Vẫn còn một điều chưa thể hoàn thành.

"Này, Chaeyoung, em có thể giúp tôi làm một việc được không?"

"Rise from ash the Phoenix come

With angel eyes that shine for some

All these days of sun

Wait for rain to drum"

Chính tay tôi đã bện gọn lại mái tóc cam tuyệt đẹp ấy, chính tay tôi đã cài từng chiếc nút áo, chính tay tôi đã miết thẳng từng nếp gấp vạt váy và cũng chính tôi dẫn Chaeyoung tiến về sân khấu của Haxes – một đỉnh cao mà bất kì nghệ sĩ opera nào cũng mơ ước.

"Những ánh đèn này chỉ thuộc về em, ca khúc này là dành cho em, nhân vật chính trong buổi diễn này chỉ mình em.

Tất cả chỉ đều là em mà thôi.

Vậy nên hãy hát đi, hát bài mà em mong muốn.

Tôi muốn được là kẻ duy nhất tận mắt chứng kiến vẻ đẹp của một thiên thần đang ghé xuống nhân gian này."

Tôi không thể rời mắt khỏi vẻ đẹp nội lực đang tỏa ra không ngừng trong tiếng hát ấy.

Nếu giờ này đưa tay lên, hẳn tôi sẽ bắt được những nốt nhạc đầy hư ảo.

Giọng hát ấy vừa có thể xuống trầm tới nặng trĩu lồng ngực, rồi lại đột ngột vút cao làm tim chỉ muốn vỡ tung.

Nghe em hát, chính là sự tra tấn ngọt ngào nhất mà tôi từng biết.

Nơi ánh đèn đó, Chaeyoung tỏa sáng một cách kì lạ.

Mà tôi tin, không cần ánh đèn thì ánh sáng nơi thiên đường cũng tự động soi chiếu cho con người này.

Lồng ngực em vươn ra đầy kiêu hãnh, đôi bàn tay diễn xướng như miêu tả nốt nhạc cao thấp nhưng gương mặt với đôi mắt nhắm nghiền kia lại thanh thản tới kì lạ.

Không phải, tuyệt đối không phải con người.

"Quý bà Myoui, lệnh bà có hài lòng về màn trình diễn vừa rồi của tôi không?"

Bằng một cách nghịch ngợm, thay vì dùng cầu thang, Chaeyoung trực tiếp nhảy từ trên sân khấu xuống ngay chỗ tôi đang đứng.

Bài hát đã kết thúc rồi, những dường như những nốt cuối cùng vẫn đang vọng lại không ngừng khắp bốn bề Haxes.

Tôi run rẩy, đưa tay ra chạm nhẹ vào gò má em.

Cảm giác âm ấm, mềm mại của từng mạch máu đang chảy bên dưới.

Rồi là cảm giác lành lạnh của chiếc khuyên tai đang tỏa sáng đầy kiêu hãnh mà tôi tặng em.

Em ấy tồn tại, thực sự em ấy đang tồn tại.

Son Chaeyoung là một người trần mắt thịt và đang đứng ngay trước mặt tôi.

"Myoui..."

Và đó là lần đầu tiên chúng tôi hôn nhau.

Tại lâu đài của opera, thánh đường của nghệ thuật, một cõi thực ảo bất phân.

Nếu ngay một giây sau đó, trước mặt tôi chỉ còn là một khoảng trống vô hình thì cũng chẳng có gì là lạ.

Vậy nên tôi ghì chặt lấy em mà hôn, bàn tay luồn sâu vào tóc em, chẳng mấy chốc khiến chúng xổ tung ra.

"Mina..."

Cô bé gọi tên tôi.

Khoảnh khắc nụ hôn kết thúc, khi mà tôi phải mở mắt, Chaeyoung vẫn đang bên cạnh và gọi tên tôi.

Cảm giác hơi thở phả vào da thịt, chạm tới đâu là bỏng rát, thiêu cháy tới đó.

Là thiên thần đang gọi tên tôi.

Niềm vinh hạnh đó làm tôi sung sướng đến mức bật khóc.
 
[Michaeng] Bóng Ma
Buổi trị liệu thứ tư


Tôi thở dài mệt mỏi khi đọc nốt tờ chép nhạc cuối cùng.

Mối quan hệ của họ, quả nhiên không thể chỉ là một sự đồng mệnh tương liên đơn thuần.

Chỉ qua những con chữ này, tôi dần dà có thể thấy được sự tồn tại một cách sống động của Chaeyoung.

Nếu mai sau có cơ hội được gặp mặt, tôi hoàn toàn có thể coi cô nhóc như một người lạ thân quen.

"Sing once again with me

Our strange duet

My power over you grows stronger yet

And though you turn from me to glance behind

The Phantom of the Opera is there

Inside your mind."

Tôi chập chờn, nửa mê nửa tỉnh.

Bên tai rõ ràng nghe thấy một tiếng hát nào đó.

Lúc nãy quên không tắt máy nghe đĩa sao?

Tôi nhấc người khỏi giường, đi về phòng khách.

Nhưng tất cả chỉ là một khoảng không tối đen như mực, hoàn toàn im lìm không thể phát ra tiếng động nào.

Hay là nhà hàng xóm lúc nãy mở nhạc?

Có thể lắm, bởi khi ngủ, tiếng động ngoại cảnh vẫn có thể tác động vào chúng ta, gây ra nhiều ảo giác.

Hoặc đơn thuần là dạo này tôi đang phải dính tới hơi nhiều opera nên tự tưởng tượng ra mà thôi.

Quay về phòng, tôi có chút giật mình khi thấy bàn làm việc của mình trở nên lộn xộn.

Những bản viết nhạc được sắp xếp gọn gàng ngay ngắn giờ lung tung khắp nơi như có bàn tay kẻ nào đó quấy phá.

Tôi nhìn về phía cửa sổ đang mở toang.

Từng cơn gió thốc mạnh khiến rèm cửa bay phấp phới liên hồi.

Tôi nhớ mình luôn đóng chốt cửa sổ khi ngủ mà?

Có lẽ nào...

Không, không thể, chẳng qua bản thân đang có chút ảnh hưởng từ mấy lời kể của Mina.

Chỉ là gió thôi, chỉ là tôi đãng trí thôi, làm gì có kẻ nào trèo tường vào nhà để lục lọi mấy bản nhạc chứ?

Chưa kể phòng làm việc của tôi còn đang ở trên tầng cao nhất, việc có người đột nhập bằng cửa sổ mà không để lại chút dấu vết thật quá phi lý.

Khi đó tôi chỉ nghĩ tất cả là một sự trùng hợp...

Buổi trị liệu thứ tư

"Không thấy!

Không thấy nó đâu nữa!

Chị vứt nó đi đâu rồi?

Tôi không thể nào tìm ra nó!!!"

Mina gần như đã xiết chặt lấy cổ áo tôi, lắc mạnh mà tra hỏi đầy giận dữ.

Dường như hàm răng đang nghiến chặt kia, sẽ sẵn sàng cấu xé tôi trong một giây thiếu kiềm chế.

Tôi nhìn đôi mắt gần như đang lồi hẳn ra vì phẫn nộ đó, cố giữ giọng hòa ái hết sức có thể.

"Vứt nó?

Tôi không hiểu ý cô?

Không lẽ một bản viết nhạc..."

"Đúng!

Là Fantasmas, bản nhạc duy nhất mà Chaeyoung đã viết cho tôi!

Nó biến mất, nó thực sự đã biến mất rồi!

Đó chỉ đơn thuần là một bản nhạc chưa được viết lời, vậy nên nó rất nổi bật!

Tại sao chị có thể để mất nó chứ!"

Chưa được phổ lời sao?

Tôi nhớ lại đêm qua mình thực sự đã xem kĩ từng bản chép nhạc.

Theo trí nhớ của tôi, tất cả đều được Mina phổ lời rất đầy đủ.

Nếu có một bản nhạc đặc biệt như Fantasmas thì tôi ắt sẽ nhớ rõ...

"Vậy là hết...

Không lẽ em ấy đã đến và lấy nó đi rồi sao?"

Mina trượt dọc theo mép bàn, ngồi thụp xung quanh những bản nhạc đang vương vãi.

Gương mặt cô ta là một sự tuyệt vọng đến ám ảnh.

Đôi mắt ấy như chẳng còn chút tia sáng nào.

Tới đôi mắt của một người sắp chết cũng chưa đủ u mù như vậy.

Nhưng tôi vẫn còn một chút tỉnh táo để nhận ra được sự khó hiểu trong câu nói của con người ấy:

"Em ấy?

Cô đang nhắc đến ai vậy?"

"Còn ai nữa, chỉ có thể là Chaeyoung mà thôi..."

Chaeyoung?

Chaeyoung thì liên quan gì đến chuyện này cơ chứ?

Dù những câu chuyện xoay quanh cô nhóc thực sự thú vị, nhưng chưa đến mức khiến tôi cố chấp tự lừa mình rằng có thể gặp cô nhóc ở Yamen này.

Dù là bằng một cách kì lạ nào đó đi chăng nữa.

Vì sao ư?

"Mina, bởi thời gian mà tôi được yêu cầu để điều trị cho cô đã đi quá nửa chặng đường rồi, vậy nên tôi chỉ muốn hỏi một điều duy nhất, cô có thể cho tôi gặp Son Chaeyoung một lần được không vậy?"

Việc ám ảnh, kể đi kể lại về một người nào đó, sống động và chân thực như thật, chỉ có ba giả thiết của triệu chứng hoang tưởng.

Bị cự tuyệt nhưng quá cố chấp, dẫn đến hoang tưởng.

Quá huyễn hoặc về một hình mẫu đến mức hoang tưởng nó tồn tại.

Hoặc người đó đã chết, do quá đau buồn nên sinh chứng hoang tưởng.

Câu trả lời của cô ta, có thể giúp tôi đưa ra được kết luận chính xác nhất.

Dù bản thân cũng tự hiểu, ngày còn lại sẽ chẳng thể giải quyết được bất cứ điều gì.

Khi nghe lời đề nghị đó, Mina không tỏ ra chút gì kích động hay lo sợ.

Cô ta bình tĩnh tiến về phía bàn làm việc, lấy ra một hộp gỗ sồi vẫn còn thơm mùi.

Bên trong chứa rất nhiều cuống vé của nhà hát Garnier, thời gian kéo dài trong vòng ba tháng.

"Vì không thể khiến em ấy ở lại Yamen nên gần như tuần nào tôi cũng đi tàu về Orden.

Cảm giác phấn khích, sung sướng khi được nhìn thấy Chaeyoung trên sân khấu, có lẽ đến bác sĩ cũng chẳng thể hiểu được đâu.

Giọng hát của em ấy cứ như một liều thuốc phiện.

Thiếu nó, chân tay tôi cứ như thể bứt rứt, làm gì cũng chẳng tập trung, tâm thần suy mòn kiệt quệ.

Nhưng việc chỉ ngồi ở hàng ghế khán giả mà lắng nghe tiếng hát của em ấy không đủ để thỏa mãn tôi.

Ở Garnier có một căn hầm bí mật chỉ có bà nội Chaeyoung và em ấy biết.

Đó chính là nơi mà giọng hát của em ấy, khi vang lên thật vô cùng ma mị và hư ảo."

oOo

"Mina, chị có yêu em không?"

Trong căn hầm có ánh đuốc đang hừng hực cháy bốn góc, mọi thứ chẳng hiểu sao vẫn tăm tối và giá lạnh đến kì lạ.

Chaeyoung ngả người trên những phím đàn piano, bàn tay vô thức nhấn ra những nốt nhạc.

Âm thanh cũ kĩ, có đôi chút chói tai.

"Dĩ nhiên."

Tôi nhìn một sáng tác nữa vừa mới được hoàn thành với vẻ mãn nguyện.

Kể từ khi có em ở bên, công việc sáng tác của tôi chưa bao giờ trở nên trôi chảy đến như vậy.

Cứ nghĩ tới em, tới giọng hát thiên thần ấy là cảm hứng cứ tuôn dạt dào như thác nguồn Muze.

"Vậy nếu một ngày nào đó, em không thể hát được nữa, chị vẫn còn yêu em chứ?"

Tôi nhìn em.

Hiếm bao giờ trên mặt Chaeyoung lại phủ một nét buồn khó tả như vậy.

Những âm thanh vẫn không ngừng lạc lõng vang lên, xáo trộn như chính thứ xúc cảm em vừa bộc lộ.

Trong thoáng chốc, tôi không đủ can đảm để nhìn về đôi mắt ấy.

"Đừng nói những điều vô lí như vậy."

"Ừ, chỉ là em đang đùa thôi mà."

Rất nhanh, em lại bật cười.

Vẫn là cái bông đùa như mọi khi.

Dù có là giả dối đi chăng nữa, nhưng bằng một cách nào đó, tôi vẫn tự nguyện để bản thân bị đánh lừa.

Một thiên thần khi mất đi đôi cánh thì chẳng ai gọi đấy là thiên thần nữa.

Chaeyoung rướn người, lấy từ phía hộp đàn ra một chai rượu ướp lạnh, thản nhiên mở ra và uống từng ngụm lớn.

"Chaeyoung!

Dừng lại!"

"Chị sẽ làm gì?

Nổi giận vì em dám làm trái lời?

Xót xa vì nghĩ nó hại cho sức khỏe của em?

Hay vì hành động nãy có thể làm hỏng mất thứ mà chị thật sự yêu?"

Tôi thở dài bất lực, nhưng vẫn có chút gì đó phẫn nộ không nói nên lời.

Tôi tiến đến, giật lấy chai rượu từ tay Chaeyoung nhưng gặp phải sự phản kháng.

Chúng tôi cứ thế giằng qua giằng lại, kết quả là chai rượu tuột ra, văng mạnh vào một góc tường vỡ tan tành.

Đó cũng là giây phút mọi thứ như bùng nổ.

"Tôi nói cho chị biết.

Tôi phát ngán với sự điên khùng của chị dành cho thứ nhạc chết tiệt này rồi!

Gì mà giọng hát thiên thần?

Xét ra cũng chỉ là mĩ từ dành cho một ca sĩ may mắn hát hay hơn kẻ khác.

Còn opera ư?

Chẳng phải cũng chỉ là một loại nhạc thôi hay sao?"

"Em đã đi quá xa khi sỉ nhục nghệ thuật như vậy rồi đấy."

"Nghệ thuật?

Nghệ thuật gì chứ?

Tôi thích thì tôi hát.

Ít ra tôi chưa bị danh vọng làm cho mờ mắt như chị.

Chẳng phải việc sáng tác của chị dạo này trôi chảy lắm hay sao?

Chị nói những bản nhạc mà chị viết chính là dành cho tôi, nhưng ngay hôm sau lại đã đem chúng tới Haxes để giao nó cho những giọng ca có tên tuổi.

Nghệ thuật, nói trắng ra cũng là để kiếm tiền thôi mà, và opera chỉ là thứ công cụ giúp chị lấy tiền thiên hạ mà thôi."

Chaeyoung dùng ánh mắt căm phẫn.

Không, đúng hơn là một ánh mắt đầy ghê tởm để nhìn tôi.

Ánh mắt như muốn bóc trần bản chất thối nát bên trong một kẻ lúc nào cũng tưởng rằng bản thân cao quý lắm.

Dường như kẻ khiến opera trở nên điêu tàn, chính là tôi chứ không phải ai khác.

oOo

"Jihyo, có phải tôi đã phạm một sai lầm rất lớn không?

Khi Chaeyoung hỏi rằng tôi có yêu em ấy không, hẳn là em ấy đã mong muốn một câu trả lời khác.

Nếu lúc đó tôi không lảng tránh, tôi ôm em ấy vào lòng và nói rằng tôi rất yêu em ấy, yêu em ấy hơn cả bản thân mình, liệu tôi có đánh mất Chaeyoung?

Tôi đã khiến trái tim thuần khiết của em ấy nhuốm màu bởi những dục vọng tầm thường bên trong mình.

Tại sao tôi lại hèn nhát đến thế?

Những bài hát ấy, những bài hát mà chị đã xem.

Dù tôi nói rằng chúng đều sáng tác riêng cho Chaeyoung, đều được lấy cảm hứng từ em ấy, nhưng cô bé không được giữ lại một bài hát nào cho riêng mình cả.

Tất cả là tại tôi quá tham lam, tôi không muốn những kiệt tác hay như vậy bị đem vào góc tối quên lãng.

Nếu lúc đó, tôi có thể nhận ra, khi tuyên bố những bản nhạc đó chỉ dành cho Chaeyoung, nghĩa là chỉ em ấy mới có quyền được hát, chỉ em ấy mới có quyền quyết định ai được xem, ai được thưởng thức.

Tại sao chứ?

Fantasmas, bài hát duy nhất mà em ấy tặng cho tôi thì tôi lại ích kỉ giấu kín.

Tại sao tôi chưa từng một lần hiểu cho cảm giác của Chaeyoung?

Vì tôi, ngay cả việc ăn uống của em ấy cũng bị can thiệp.

Chaeyoung là một đứa trẻ vô lo vô nghĩ.

Trẻ con sẵn sàng làm bất cứ việc gì, không màng hậu quả.

Chỉ đơn giản là vì chúng thích, chỉ đơn giản vì chúng là trẻ con.

Nhưng lí lẽ ấy đến giờ tôi mới có thể hiểu.

Em ấy không được ăn đồ quá nóng, quá cay dù xứ Orden là một vùng hàn đới.

Ngay cả thức rượu quen thuộc nơi đó, thứ đồ uống đặc sản của dân họ cũng bị tôi hạn chế.

Tại sao tôi có thể nhẫn tâm tới vậy?

Rốt cuộc, tôi đã từng yêu em ấy hay chưa?"

Rốt cuộc tôi có thể làm gì để cứu rỗi con người này?

Hóa ra niềm kiêu hãnh mà xã hội dành cho một kẻ tài hoa chẳng khác nào gông cùm xiềng xích.

Mina không gào thét, không la hét, đập phá hay phẫn nộ.

Cô ta chỉ nói, vừa lấy tay lau nước mắt, yếu ớt như chẳng còn chút sức kháng cự nào.

Vết thương lòng mà đến bây giờ tôi mới có thể được chứng kiến.

"Thật ra tôi có thể gửi thư cho Chaeyoung và nói lên những điều mà cô suy nghĩ, phòng trường hợp em ấy vẫn chưa muốn đối diện với cô.

Nếu có thể, tôi sẵn sàng làm người đưa thư."

"Nhưng..."

"Sẽ không phiền đâu, tôi cũng rất muốn được ghé thăm Orden và thưởng thức giọng ca trời phú của em ấy.

Chưa kể, bác sĩ tâm lí cũng rất giỏi khiến gương vỡ lại lành đấy."

Nghe tôi thuyết phục, gương mặt của Mina sáng lên phần nào.

Cô ta cảm ơn, thậm chí vội vàng tiến về bàn làm việc, dường như sẵn sàng đặt bút viết rất nhiều tâm tư chôn giấu bấy lâu nay.

Một lát sau, Mina gấp gọn thư lại, trao cho tôi một phong bì dày cộp.

Chúa phù hộ, mong cho tất cả mọi việc có thể suôn sẻ.

Tôi không mong đợi nhiều vào một cái kết viên mãn như trong chuyện cổ tích.

Chỉ mong ám ảnh quá khứ sẽ buông tha con chiên này.

Sự trừng phạt của Người, có lẽ nên chấm dứt rồi.
 
[Michaeng] Bóng Ma
[END] Buổi trị liệu cuối cùng


"Vậy là cậu sẽ đưa bức thư đến tận nơi đó?"

Jeongyeon cau mày khi thấy mép cổ áo của tôi bị lệch.

Vốn từ trước đến giờ, cậu ấy luôn luôn có một sự cố chấp trước những tiểu tiết nhỏ nhặt như vậy.

Khéo mẹ tôi cũng chẳng kĩ tính như thế này.

"Tớ có một vài điều muốn xác minh.

Tớ có cảm giác rằng câu chuyện mà Myoui Mina kể chỉ là một sản phẩm của trí tưởng tượng thuộc về kẻ điên mà thôi."

Có tiếng Jeongyeon khúc khích cười.

Vì cậu là đồng nghiệp thân thiết duy nhất của tôi ở phòng khám này, vậy nên quá trình khám bệnh của Mina cũng đã để lộ ít nhiều.

Trong khi tôi vẫn chưa hiểu ẩn ý sau nụ cười ấy, cậu đã nói luôn:

"Bình thường bác sĩ Jihyo luôn đưa ra những chẩn đoán chính xác và chắc chắn, sao lần này lại rụt rè thế?"

"Còn cậu?

Chẳng phải cũng rất đắn đo về trường hợp này hay sao?"

Jeongyeon nhún vai, có ý coi câu hỏi của tôi là sự trả đũa một cách rất trẻ con.

Cậu tiến về phía cửa sổ, rút điếu thuốc trong túi áo ra và châm lửa.

Đôi lúc, người bạn này còn hút nhiều hơn cả tôi.

Chẳng hiểu sao, tôi lại thấy Jeongyeon khi hút thuốc trông rất có sức hút.

"Trí tưởng tượng mà tớ và cậu đang hướng đến, có lẽ không giống nhau.

Cậu nghĩ rằng Mina đang tự tưởng tượng về mối quan hệ của bản thân với một người nghệ sĩ mà cô ta hâm mộ, đúng chứ?"

"Vậy còn cậu, trí tưởng tượng mà cậu muốn nói đến ở đây là gì?"

Cậu ta không trả lời, chỉ tiếp tục phả ra một làn khói trắng dày đặc.

Thôi được rồi, làm đồng nghiệp đã lâu, tôi hiểu Jeongyeon có một nguyên tắc mang tên Chủ nghĩa bí mật tuyệt đối.

Một khi cậu ta đã không muốn nói thì chẳng ai có thể moi móc được bất cứ thông tin gì.

Cũng đã đến giờ, tôi nên bắt xe tới Orden ngay thôi.

Tôi lao nhanh ra ngoài vẫy taxi, trên tay vẫn cầm chặt lá thư của nhà phê bình kì lạ ấy.

Buổi trị liệu thứ năm.

Trái ngược với vẻ tấp nập của Yamen, Orden trông hiền hòa hơn rất nhiều.

Thứ khiến chúng ta cảm thấy thu hút, không gì khác ngoài những dàn nho xanh mướt, nối nhau trải đều tăm tắp.

Nếu mở cửa xe, tôi tin có thể cảm nhận được chất men rượu tươi đang ủ mình trong từng trái nho hãy còn chưa chín.

Là vị của đất trời, thức quà thần tiên mà riêng Orden mới có.

Tôi mở áo, ghé mắt vào nhìn phong thư một lần nữa.

Thái độ trân trọng như một thứ bảo vật này, bản thân tôi cũng không tài nào lí giải nổi.

Rất nhiều lần, tôi muốn bóc lớp sáp nến kia ra mà đọc thử, bởi có lẽ tôi đang phát điên muốn hiểu xem chẩn đoán của mình có chính xác.

Bỗng tiếng chuông điện thoại rung lên, là cuộc gọi của Myoui Mina.

"Xin chị, đừng đến Orden làm một việc vô ích nữa, hãy quay trở lại Yamen đi.

Tôi hứa sẽ kể cho chị nghe tất cả mọi chuyện, tất cả mọi sự thật mà tôi đã che đậy bấy lâu nay."

Sự thật?

Che đậy?

Những từ đó như kích thích cao độ vào sóng não, khiến tôi bỗng căng cứng một cách lạ thường.

Liệu đây có phải là lúc mọi chuyện có thể được làm sáng tỏ?

Tôi lập tức ra hiệu cho tài xế dừng xe trong một con ngõ trống không vắng lặng.

Đầu dây bên kia, có tiếng nhạc, dường như có ai đó đang chơi đàn piano.

Xen kẽ trong đấy là hơi thở đứt quãng và run rẩy của Mina.

Nếu đã nói xong thông tin quan trọng mà chưa cúp máy, chứng tỏ vẫn còn nhiều điều cô ta muốn nói bây giờ.

Tôi cần phải khai thác một cách thật cẩn thận.

"Tại sao cô lại hoảng sợ như vậy?

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Giờ tôi đang quay xe về Yamen, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể nói chuyện theo cách này được mà."

"Chị biết đó, thiên thần không thể nào tồn tại với con người."

Thiên thần là để ám chỉ ai, tôi hiểu rất rõ.

Nhưng câu nói của cô ta nghe mới rùng rợn làm sao.

"Phải, không thể.

Vậy thì thiên thần đã đi đâu?"

Tiếng nhạc vẫn tiếp tục vang lên.

Làm sao cô ta có thể chơi đàn trong trạng thái kích động như vậy được cơ chứ?

Âm thanh dồn dập ấy làm bản thân tôi cũng thấy khó chịu và sốt ruột.

"Là tại tôi, tất cả là lỗi tại tôi.

Là tôi đã giết Chaeyoung.

Chỉ vì tôi không thể chịu được cái nhìn rẻ mạt và tầm thường khi em nói về opera.

Nhưng thật sự tôi chưa bao giờ có ý định giết chết thiên thần.

Tôi không cố ý giết em ấy đâu!!!"

Phải hết sức kiềm chế, tôi mới không đánh rơi chiếc điện thoại.

Mina đã bắt đầu khóc lóc, nói chuyện âm được âm mất rất khó nghe.

Tôi thật sự muốn gào lên, nói cô ta đừng chơi nhạc nữa, nhưng làm vậy chẳng khác nào một hành động thêm dầu vào lửa đầy ngu ngốc.

Vậy nên tôi hít thở thật sâu, cố dùng bộ não xếp lại thông tin một cách nhanh nhất và nói:

"Mina, xin hãy bình tĩnh và kể lại mọi chuyện cho tôi nghe."

"Không có gì hết.

Thật sự chẳng có gì hết.

Tôi chỉ nhớ khi Chaeyoung định bỏ đi, chúng tôi đã xảy ra xô xát.

Đến khi nhận ra mọi thứ... thì em ấy đã nằm nơi góc phòng đầy mảnh chai.

Tôi quá hoảng sợ, vậy nên...

Không được, không được, Chaeyoung ở trong căn hầm đó chắc sẽ lạnh lẽo lắm, tôi không thể bỏ mặc em ấy ở đó được."

"Mina, hãy giữ bình tĩnh.

Xe đang về Yamen với tốc độ nhanh nhất có thể.

Tôi sẽ có mặt ở nhà cô ngay, hãy bình tĩnh đợi tôi."

Tôi gần như phải hét lên vào những lời căn dặn cuối cùng, bởi tiếng nhạc thật sự đã vang lên đến mức chói tai.

Thậm chí tôi không chắc Mina có nghe được mình nói gì không.

Nhưng thay vì bảo tài xế trở về Yamen như lời hứa, chúng tôi tiếp tục quãng đường tới Garnier.

Nếu những gì Mina nói là sự thật, vậy có nghĩa là thi thể của Chaeyoung vẫn chưa được phát hiện.

Bởi căn hầm đó là một mật thất không được ai biết tới sự tồn tại.

Rốt cuộc thì điều kinh khủng đó đã xảy ra từ bao giờ vậy?

Tôi cũng không quên gọi điện và kể hết cho Jeongyeon.

Cậu ấy nói sẽ lập tức đem hồ sơ bệnh án của Myoui Mina tới sở cảnh sát và nói lại với họ toàn bộ sự thật.

Chắc chỉ ít phút nữa, vị khách hàng của tôi sẽ không thể tiếp tục chơi bản nhạc kì dị ấy.

Nhưng tại sao bỗng nhiên cô ta lại nói hết sự thật với tôi?

Chẳng phải nếu tôi tới Garnier thì sự thật trước sau gì cũng sẽ được phơi bày hay sao?

Khoảng tầm hơn hai tiếng, cuối cùng cũng đã đến.

Vừa trả tiền xe xong, không chờ thối lại, tôi vội vã lao vào Garnier, thái độ vồ vập như người lữ hành phát hiện ra kho báu ở ngay trước mặt.

"Son Chaeyoung?

Trong nhà hát của chúng tôi không có người nào tên vậy."

Nhưng rồi câu trả lời của một thành viên nhạc kịch khiến tôi chưng hửng.

Không thể nào chứ?

Đã tìm đến tận đúng địa chỉ này rồi cơ mà?

Hay đây là trường hợp một nghệ sĩ dùng nhiều nghệ danh khác nhau?

Nghĩ vậy, tôi cố gắng miêu tả:

"Người ấy có mái tóc dài màu cam rất đặc trưng.

Có một nốt ruồi gần khóe miệng.

À, cô bé còn luôn đeo một đôi khuyên tai xanh lá..."

"Quý khách thông cảm, anh ta chỉ mới vào, chưa quen mặt hết dàn diễn viên ở nhà hát này."

Một bàn tay chạm nhẹ vào vai tôi.

Nó thuộc về người đàn ông tầm khoảng ba chục tuổi, trông cách ăn mặc thì dường như là quản lí của nhà hát.

Ánh mắt của gã, có vẻ như đã lắng nghe hết những điều cả hai vừa trao đổi với nhau.

Trong lòng tôi sáng lên chút tia hi vọng:

"Vậy anh biết người mà tôi đang tìm chứ?"

"Dĩ nhiên là tôi biết, Son Chaeyoung là bà nội của tôi, cũng chính là người đã sáng lập ra nhà hát Garnier này."

Bà nội?

Lại cái quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

Làm sao có thể như thế được?

Tôi trợn tròn hai mắt, lắc đầu mấy lần cũng không dám tin.

"Anh nói thật chứ?"

"Tên và ngoại hình, tất cả đều chính xác.

Nhưng bà tôi đã mất lâu rồi, chỉ còn linh hồn vẫn tồn tại và phù trợ cho nhà hát này mà thôi."

Tôi nghe vậy, thật sự chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, không hiểu nên phản ứng ra sao.

Rốt cuộc thì sự thật là như thế nào?

Là ai đang lừa bịp ai?

Ai là kẻ hoang tưởng?

"Vậy... nhà hát này, có căn hầm bí mật nào không?"

"Nếu theo những gì bà tôi kể lại thì có tồn tại căn hầm bí mật.

Nhưng hàng chục năm qua, nó chưa bao giờ được khám phá ra."

Dường như thấy vị khách lạ mặt vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, người đàn ông đấy bèn dẫn tôi về phòng làm việc của mình.

Anh lấy từ trên kệ một album ảnh rất dày, mở ra.

"Đây là những bức ảnh về bà tôi, người được coi là linh hồn của Garnier"

Người con gái trong ảnh, dù chỉ qua chất liệu đen trắng nhưng tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra bóng hình của Chaeyoung.

Phải, dường như tôi đã gặp con người này ở đâu đó rồi.

Trong giấc mơ?

Trong nốt nhạc?

Hay trong lời kể của một kẻ điên như Mina?

Nhưng làm sao Mina biết đến sự tồn tại của Son Chaeyoung?

Làm thế nào, tôi không tài nào có thể lí giải được.

Chợt tôi chú ý đến một tấm hình.

"Bức này... là bà Chaeyoung chụp với ai vậy?"

"Tôi cũng không rõ, nghe nói đó là một người rất quan trọng với bà."

Bàn tay tôi run rẩy sờ vào tấm ảnh.

Qua thời gian, chất ảnh đã bị tàn phá nhiều, nhưng căn bản vẫn đủ để quan sát.

Thứ thu hút tôi, chính là biểu cảm bí ẩn, khác với mọi tấm ảnh luôn mang vẻ rạng rỡ quen thuộc của Chaeyoung.

Và điều đáng sợ hơn cả, là sự xuất hiện của một gương mặt mà tôi đã quá thân quen.

Một cảm giác rợn tóc gáy lan ra toàn thân.

Tôi thấy mình không khác nào đang bị cuốn vào trong một câu chuyện kinh dị.

Thật giả bất phân.

Thậm chí toàn những điều mắt thấy tai nghe mà không tài nào giải thích nổi.

Rốt cuộc, tôi chỉ có thể bỏ chạy khỏi Garnier bằng đôi chân đã run rẩy đến mất cảm giác, trong sự hoảng loạn tột cùng với hàng vạn, hàng trăm câu hỏi không thể giải đáp.

Sực nhớ ra, tôi mở áo lấy lá thư Mina viết cho Chaeyoung, nóng vội xé toạc lớp bì ngoài.

Chuông điện thoại reo, là cuộc gọi của Jeongyeon.

Cậu ta thông báo:

"Myoui Mina đã treo cổ tự tử."

"Cậu nói sao?"

"Khi cảnh sát và tớ đến thì cô ta đã treo cổ tự tử rồi.

Dưới chân cô ta có ghi một chữ bằng máu, là tiếng Tây Ban Nha thì phải...

Nó ghi là..."

"Fantasmas.

Nghĩa là bóng ma..."

Môi tôi khẽ mấp máy, ánh mắt trân trối nhìn vào bản nhạc cũ kĩ đang nằm trong tay mình.

Chất giấy ngả vàng nhuốm bước chân thời gian.

Cũ hơn hẳn những bản chép nhạc tôi đã từng xem qua.

Chẳng phải đó là bản nhạc đã biến mất bí ẩn khiến Mina phát điên hay sao?

Boong...boong...boong...

Tiếng chuông nhà thờ bỗng đổ liên hồi.

Và tôi nghe văng vẳng đâu đó một giọng hát.

Nó lúc cao vút, lúc lại trầm thấp.

Âm thanh lúc thì nghe như giọng của một người đàn ông, lúc thì là của một người đàn bà, lúc như thiếu niên, lúc lại là thiếu nữ.

Giọng hát này không thể nào thuộc về một con người.

Giai điệu của bài hát này chính là âm thanh cuối cùng Mina... mà giờ tôi còn không dám chắc liệu cô ta có thật sự là người đã chơi đàn trong lúc gọi điện hay không.

"Trí tưởng tượng mà tớ và cậu đang hướng đến, có lẽ không giống nhau."

Mây đen đột ngột kéo đến.

Một đàn quạ kêu từng hồi thảm não rồi tung cánh bay về phía cuối trời.

Tôi ngước mặt nhìn kiến trúc nguy nga mà cổ kính của Garnier.

Phải chăng đâu đó trong những nét cong kiêu hãnh của mái vòm, tôi có thể thấp thoáng nhìn thấy một bóng ma có mái tóc dài màu cam rực rỡ, đeo một đôi khuyên tai luôn tỏa ra thứ ánh sáng xanh ma mị.

Giọng hát đó vẫn tiếp tục văng vẳng mãi không ngừng, như thể đang chế nhạo loài người và nhân gian.
 
Back
Top Bottom