Ngôn Tình Mèo Trước Nhà Tổng Tài

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
873,285
0
0
AP1GczOpnmNUPpdr8n2AjXVFu5OL1UH96me-0bJy7AxU_mzjrZVY5lSfFAw0iQ-TRaxZnOsOOz7bBpupjOEw7tztRwo-SPD6frTbhUSHJ0i3Y6tG8pLtEjD06bOaBgDql-zOcYnHQ4EMpcYCb2Q7NSMypY6K=w215-h322-s-no-gm

Mèo Trước Nhà Tổng Tài
Tác giả: Ngải Khương
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Mèo trước nhà tổng tài

Tác giả: Ngải Khương

Editor: Lá

Số chương: 6 chương

Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Truyện ngắn

Nhân vật chính: Trình Thiên Hạo, Mặc Mặc

Giới thiệu

Tổng tài rất cô đơn, vậy nên muốn nuôi một con mèo.
Khi một con mèo biến thành một cô gái xuất hiện trước mặt anh, anh cảm thấy, vừa có mèo vừa có bạn gái, chẳng phải rất tuyệt sao?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Đời Tuyệt Đẹp Khi Có Mèo
  • Nuôi Mèo Xong Tôi Đi Lên Đỉnh Cao Đời Người
  • Mèo Con Trên Đại Thảo Nguyên
  • Sau Khi Xuyên Sách Không Nên Nhặt Bậy Mèo
  • Tôi Biến Thành Mèo Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
  • Xuyên Thành Mèo Nhỏ Bị Ma Tôn Nuôi Dưỡng
  • Mèo Trước Nhà Tổng Tài
    Chương 1: Nghĩ mèo, mèo đến


    Trình Thiên Hạo là một giám đốc điều hành trẻ tuổi đáng ngưỡng mộ, dù đã thành công trong sự nghiệp nhưng anh lại là một người cô độc, có ít bạn thân, chủ yếu là bạn làm ăn.

    Không phải do tính nết anh quái đản, chỉ đơn giản là anh không giỏi mở lòng với người lạ.

    Thời thơ ấu, anh bị mọi người cô lập vì quá ít nói, dù nếu anh muốn, anh vẫn có thể tán gẫu và làm quen với mọi người. Nhưng vấn đề là anh không muốn, anh luôn cảm thấy mối quan hệ như vậy rất khó quản lý, rất dễ bị phản bội và chịu tổn thương.

    Không có bạn bè thì thôi, cũng không nhất thiết phải có, Trình Thiên Hạo đã sớm quen điều đó từ lâu, vậy nên nhiều năm qua vẫn chỉ có anh một thân một mình.

    Kết bạn còn không được, huống chi nói đến tình yêu. Mấy năm nay gia đình thúc giục anh kết hôn, giục tới giục lui cũng đến lúc mệt mỏi, cho nên dứt khoát để anh tự sinh tự diệt.

    Nếu nói kết bạn đối với anh là khó khăn, thì việc yêu đương chính là thử thách cấp độ địa ngục.

    Từ nhỏ đến lớn, cho dù là thi cử hay đấu thầu kinh doanh, anh đều không cảm thấy áp lực quá lớn. Chỉ có chuyện này, anh cảm thấy mình không quá giỏi.

    Trình Thiên Hạo vô tình nhìn thấy trên điện thoại di động, nếu cảm thấy cô đơn, có thể thử nuôi thú cưng.

    Thú cưng sao… nghe có vẻ không tồi, nếu thật sự muốn nuôi, anh có thể cân nhắc nuôi một con mèo.

    Tan làm về nhà, Trình Thiên Hạo nghĩ đến việc này, liền nhìn thấy một con mèo đang ngủ say trước cửa nhà mình.
     
    Mèo Trước Nhà Tổng Tài
    Chương 2: Vuốt mèo thành nghiện


    Bề ngoài có thể không thể hiện rõ ràng, nhưng Trình Thiên Hạo không thích sống một mình chút nào.

    Vậy nên, anh không sống trong biệt thự sang trọng ở khu nhà giàu mà mua một căn hộ bình thường trong một khu phố nhỏ đông đúc, có an ninh tốt.

    Để một mình anh sống thì vậy là quá ổn rồi.

    Vậy… Chẳng lẽ con mèo sạch sẽ này của nhà hàng xóm sao?

    Trình Thiên Hạo đứng đó suy nghĩ một chút, đã nửa đêm rồi, không thể đi hỏi từng nhà một, những chuyện này chỉ có thể chờ đến ngày mai.

    Nhưng nếu để con mèo này ở ngoài, vạn nhất nó chạy lung tung lại quên mất đường về. Do dự hai giây, anh cúi xuống ôm nó lên, dùng tay còn lại lấy chìa khóa mở cửa.

    Căn nhà một người ở vắng tanh, mỗi lần chào đón anh chỉ có màn đêm tối cùng không khí lạnh lẽo.

    Trình Thiên Hạo bật đèn lên, cúi đầu nhìn chăm chú con mèo trong lòng.

    Bộ lông của nó trắng như tuyết, toàn thân trắng ngà không chút pha trộn, mềm mại đến nỗi khiến anh không nhịn được vuốt v e hai cái.

    Nhưng con mèo vẫn ngủ ngon lành, ngay cả khi được người ta động vào nó cũng không có dấu hiệu tỉnh dậy.

    Trình Thiên Hạo đặt nó lên ghế sô pha, sau đó quỳ xuống ngắm nghía, để nó ở đây chắc không có vấn đề gì chứ? Dù sao anh cũng chỉ ở đây với nó một đêm, ngày mai sẽ tìm chủ cho nó.

    Con mèo lúc ngủ trông rất đáng yêu, không hiểu sao anh vẫn có thể nhận ra đó là một con mèo xinh đẹp với khuôn mặt thanh tú.

    Trình Thiên Hạo cảm thấy tính nghiền thú cưng của mình như được đánh thức, càng ngắm càng không nhịn được muốn vuốt v e một cái – cảm giác thật thoải mái và dễ chịu, mọi căng thẳng đều được giải tỏa.

    Được voi đòi tiên, Trình Thiên Hạo tiếp tục vuốt v e con mèo.

    Chợt nhớ đến truyền thuyết đệm thịt ở chân mèo, anh cẩn thận kéo bàn chân nhỏ của con mèo ra vuốt v e. Trước đây anh chưa từng nuôi nên không biết, hóa ra mèo lại có sức hấp dẫn lớn đến như vậy.

    Trình Thiên Hạo quyết định, anh cũng phải nuôi một con mèo cho riêng mình.

    Trong lúc đang mải mê vuốt v e, con mèo trắng trên sô pha hơi cử động, đột nhiên nó mở mắt ra, vừa hay nhìn thẳng vào mắt anh.

    Hai con mắt kia, một xanh ngọc, một xanh lam, Trình Thiên Hạo cảm thán, thật là đẹp…
     
    Mèo Trước Nhà Tổng Tài
    Chương 3: Có mèo thật tốt


    Khi suy nghĩ này nảy lên, Trình Thiên Hạo nhìn vào đôi mắt ấy, chợt thấy ngượng ngùng rút tay lại: “À… Bé con đói sao?”

    Anh cũng không biết tại sao mình lại muốn nói chuyện với một con mèo, có lẽ do anh đã cô đơn quá lâu, thực sự muốn có ai đó để trò chuyện cùng.

    Con mèo vừa mở mắt bỗng trở nên sống động hơn nhiều.

    Nó đứng dậy lùi lại vài bước, lạnh lùng nhìn anh.

    Trình Thiên Hạo không biết làm thế nào để hòa thuận với mèo.

    nhìn thái độ này, giây tiếp theo chắc nó sẽ không duỗi móng vuốt để cào anh đấy chứ?

    Một người một mèo nhìn nhau năm sáu giây, ánh mắt của mèo trắng dần hòa hoãn, sau đó tò mò nghiêng đầu nhìn anh.

    Trình Thiên Hạo nín thở trong giây lát, bỗng hiểu tại sao có nhiều người thích mèo như vậy, thật đáng yêu!

    Giống như chậm rãi nhớ tới cái gì, mèo trắng buông xuống cảnh giác, lười biếng nằm xuống: “Meo.”

    Cảm thấy âm thanh này như một loại đáp lại nào đó, Trình Thiên Hạo có chút vui vẻ trong lòng.

    Tổng giám đốc trước giờ hay lạnh lùng trước mặt nhân viên, hiện tại đối với mèo con lại nở một nụ cười ôn hòa.

    Ở nhà hình như còn hộp cơm trưa… Nhưng nếu mèo đói, chỉ ăn nửa hộp có lẽ không đủ, mà bây giờ cũng muộn rồi, siêu thị ở tầng dưới cũng đã đóng cửa.

    Vừa lấy ra nửa hộp, Trình Thiên Hạo thấy rõ ràng trên mặt mèo trắng lộ ra vẻ chê quá là chê.

    Trình Thiên Hạo: “……….”

    Con mèo này thông minh nhỉ.

    Mèo trắng nhảy xuống khỏi ghế sô pha, nhẹ nhàng ưu nhã đi tới tủ lạnh, sau đó quay đầu nhìn anh.

    “Kỳ thật tủ lạnh cũng không có gì cả…” Trình Thiên Hạo mở tủ lạnh ra để nó xem, bên trong thật sự trống trơn, chỉ có vài lon bia.

    Điều này cũng không thể hoàn toàn trách anh.

    Ba bữa ngày nào anh cũng ăn ở ngoài, công việc lại luôn đi sớm về muộn.

    Hơi người trong nhà này có lẽ còn không bằng bằng hơi người trong văn phòng của anh.

    “…….” Mèo trắng có chút bất đắc dĩ, đành phải quay lại ăn cơm hộp.

    Trình Thiên Hạo không hiểu sao lại cảm thấy một con mèo tốt như vậy lại bị anh bạc đãi: “… Xin lỗi.”

    Miệng nhỏ ăn đồ hộp, mèo trắng khẽ “meo” một tiếng.

    Nó thật thông minh, cảm giác như thật sự hiểu lời anh nói…

    Trình Thiên Hạo ngồi xổm bên cạnh, hỏi: “Ngày mai anh sẽ đưa bé con về nhà, đêm nay ở đây nghỉ nhé?”

    Con mèo trắng đáp lại một tiếng “meo”.

    Chờ nó ăn xong, Trình Thiên Hạo đi tới bế nó lên, mèo trắng ngoan ngoãn không phản kháng.

    Anh mang nó vào phòng ngủ ấm cúng của mình, dùng quần áo cũ mềm mại làm một cái ổ nhỏ đơn giản đặt cạnh giường.

    Anh nhẹ nhàng đặt mèo trắng vào ổ nhỏ, đôi mắt tròn trịa nhìn anh đi vào phòng tắm, sau đó quay đầu nhìn căn phòng đơn sơ như khách sạn này.

    Nó nhổm dậy, nhẹ nhàng nhảy lên chiếc giường lớn mềm mại và thoải mái, ngáp một cái rồi hài lòng nằm xuống.

    Khi Trình Thiên Hạo ra khỏi phòng tắm, anh thấy mèo nhỏ cuộn tròn nằm bên gối của mình.

    Anh bất đắc dĩ đi tới, chạm nhẹ vào bụng nó, tai mèo trắng động đậy, nhưng không có phản ứng gì lớn.

    Vì vậy Trình Thiên Hạo cũng tắt đèn, nằm lên giường.

    Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của một người một mèo.

    Loại cảm giác này thật sự rất tốt, trái tim cô đơn thoáng được lấp đầy, anh tựa hồ không còn thấy cô độc nữa.
     
    Mèo Trước Nhà Tổng Tài
    Chương 4: Cuối cùng vẫn chỉ là mèo của người khác


    Ngày hôm sau, Trình Thiên Hạo theo thói quen dậy sớm, mở mắt.

    Tuy nhiên, anh phát hiện ra, con mèo ở gối bên cạnh không còn đấy nữa.

    Anh tung chăn ra, không thấy, mặc bộ đồ ngủ đi tìm khắp nhà, nhưng vẫn không thấy.

    Anh ngồi im lặng trên sofa trong phòng khách một lúc, bất giác nhớ đến việc anh đã lắp camera trong nhà, vì sợ mất đồ khi thuê người đến dọn dẹp.

    Trình Thiên Hạo rút điện thoại ra, xem lại hình ảnh từ camera an ninh, nhận ra mèo trắng đã dậy trước anh khoảng một tiếng.

    Mà nó nhảy lên, mở cửa vô cùng thành thạo.

    Nó đã tự mình đi.

    Nhận ra điều này, Trình Thiên Hạo không thể giải thích được tâm trạng của mình là gì, có lẽ là cảm giác hụt hẫng.

    Quên đi, nó vốn là mèo của người khác, anh có bận tâm cũng không có nghĩa gì.

    Nó thông minh như vậy, có lẽ sẽ tự biết cách trở về nhà mình.

    Sắp đến giờ đi làm, Trình Thiên Hạo nhanh chóng thu dọn sạch sẽ, một mình lái xe đến công ty.

    Hôm nay, tất cả nhân viên trong công ty đều nhạy bén nhận ra rằng, tâm trạng của tổng giám đốc họ không mấy vui vẻ.

    Vẫn là gương mặt lạnh lùng thường ngày, nhưng khí lạnh toát ra từ khắp cơ thể anh đã tăng thêm rất nhiều, xem ra hôm nay làm việc gì cũng nên cẩn trọng, kẻo bị chỉ trích.

    Đến công ty yêu cầu phải bước vào trạng thái làm việc, nhưng Trình Thiên Hạo thỉ thoảng vẫn sa vào tình trạng lơ đãng, trong tâm trí thoáng hiện lên đôi mắt xinh đẹp khác lạ, cùng tiếng meo meo nhẹ nhàng.

    Liệu nó có thể tự về nhà không nhỉ?

    Nó có phải mèo của người dân trong khu phố không?

    Chủ của nó hẳn sẽ đối xử tốt với nó chứ?

    Trình Thiên Hạo thở dài, cảm thấy mình nên dành thời gian để đến cửa hàng thú cưng một chuyến.

    Tuy nhiên, hôm nay tan làm muộn quá, anh chỉ có thể về nhà trước.

    Có lẽ là bởi vì cảm thấy không có việc gì khác để làm, anh luôn tự nguyện tăng ca đến nửa đêm, như thể việc này có thể làm cho cuộc sống của anh bớt nhạt nhẽo hơn.

    Trên đường về nhà, mặc dù cảm thấy không thể nào, nhưng anh vẫn mong chờ được nhìn thấy thứ gì đó trước cửa nhà mình.

    Trình Thiên Hạo đi thang máy lên tầng.

    Khi cửa sắp đóng lại, anh nhìn thấy một bóng người vội vàng đi về phía mình, nên đã giúp giữ cửa thang máy.

    Người đó bước nhanh vào thang máy, gật đầu với anh: “Cảm ơn.”

    Giọng nói mềm mại truyền vào tai, đó là một cô gái có vóc người nhỏ nhắn với mái tóc ngắn, mặc một chiếc váy hoa nhỏ xinh, trên vai cô đeo một cái túi nhỏ có hai dây với cục bông tròn lắc lư.

    Khi cô ấy cảm ơn anh, đôi mắt tròn hơi cong lên, trông rất dễ thương.

    Trình Thiên Hạo chỉ đáp lại một tiếng xa cách: “Không có gì.”

    Đây là lần đầu tiên anh gặp người khác khi về nhà, bởi vì lúc này đã rất khuya rồi.

    Sau đó, cả hai không nói chuyện thêm nữa.

    Khi đến đúng tầng, Trình Thiên Hạo ra khỏi thang máy, cô gái cũng đi theo.

    Anh đi về hướng nhà mình, cô ấy cũng đi cùng hướng với anh.

    Cho đến khi anh đứng trước cửa nhà mình, lấy chìa khóa ra để mở cửa, thì phía sau cũng có tiếng mở cửa.

    Thì ra cô ấy ở nhà đối diện.

    Cô gái mở cửa, quay lại nhìn anh: “Không ngờ chúng ta là hàng xóm nhỉ, chào anh, tôi là Mạc Mặc, vừa chuyển đến từ tuần trước.”

    Việc này Trình Thiên Hạo cũng biết, người sống ở căn hộ đối diện đã đổi, nhưng đến nay mới gặp mặt lần đầu tiên.

    Anh vẫn đáp “Chào cô” một cách lịch sự và lạnh lùng, rồi mở cửa bước vào phòng, trong lòng thất vọng nghĩ rằng quả nhiên sẽ không gặp lại.

    Con mèo đã đi mất.

    Nhìn cánh cửa đóng chặt của đối phương, Mạc Mặc khẽ mỉm cười.

    Thì ra tính cách như vậy sao, thái độ đối với người và mèo chênh lệch rất lớn nhỉ.
     
    Mèo Trước Nhà Tổng Tài
    Chương 5: Cô gái giống mèo


    Dù luôn nghĩ đến việc nuôi mèo, nhưng lịch trình làm việc của Trình Thiện Hạo mấy ngày nay vẫn không thay đổi, anh chưa đến cửa hàng thú cưng, có lẽ chính anh cũng không biết mình đang nghĩ gì.

    Kể từ lần gặp gỡ trước với hàng xóm mới, họ thường cùng nhau đi thang máy về nhà vào lúc nửa đêm. Thậm chí tính cách lạnh lùng của anh đôi khi không nhịn được mà thắc mắc, cô ấy làm công việc gì mà phải về muộn như vậy.

    Mỗi lần gặp, cô ấy đều chủ động chào hỏi nói chuyện, anh lãnh đạm đáp lại hai tiếng.

    “Chào buổi tối, hôm nay công việc cũng thuận lợi chứ?” Thái độ của Mạc Mặc giống như đối xử với hàng xóm bình thường, lễ độ thân thiện nhưng không làm người ta cảm thấy cô quá quen thuộc.

    Trình Thiên Hạo nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm.”

    Chủ đề cứ như vậy kết thúc, cô không hỏi thêm, anh cũng không trả lời nhiều hơn một câu. Trình Thiên Hạo cảm thấy cách giao tiếp như vậy khiến anh rất thoải mái.

    Chỉ là một ngày nọ, anh không nhịn được mở miệng hỏi: “Cho hỏi cô có nuôi mèo không?”

    Tuy bình thường anh rất bận rộn, nhưng cũng sẽ có chút thời gian rảnh rỗi, anh gần như đã ngó qua tất cả các con thú cưng của người dân trong khu phố. Nếu có con anh không biết, khả năng cao nhất là của cô gái mới chuyển đến đây, hơn nữa hai nhà cách nhau gần như vậy, nên không có gì lạ khi thú cưng của cô ấy chạy sang nhà của anh.

    “Mèo?” Mạc Mặc mỉm cười, “Chưa nuôi bao giờ.”

    Trình Thiên Hạo hơi thất vọng “Ồ” một tiếng.

    Mạc Mặc quan sát biểu cảm của anh, chớp chớp đôi mắt tròn xoe: “Có phải anh Trình rất thích mèo không?”

    Trình Thiên Hạo lơ đãng trả lời: “Cũng bình thường.”

    Khóe miệng Mạc Mặc nở nụ cười, vừa lúc thang máy dừng lại, cô không nói lời nào bước ra ngoài.

    Qua vài ngày sau, cuối cùng Trình Thiên Hạo cũng có thời gian để ghé qua cửa hàng thú cưng. Anh nhìn một lượt các loại mèo trong cửa hàng, nhưng cuối cùng vẫn không mang bất kỳ con nào về nhà.

    Không muốn một con quá nghịch ngợm, cũng không muốn một con quá trầm lặng… Tóm lại, chỉ là anh thấy không hợp.

    Anh luôn nghĩ đến lần đầu gặp mèo trắng kia, khi nằm ngủ trông rất ngoan, khi mở mắt ra thì lại toát lên một vẻ linh động và giảo hoạt… giống như con mèo bên đường ở phía trước vậy…

    Hả?!!!

    Trình Thiên Hạo mở to mắt, đỗ xe bên đường, một con mèo trắng đang lười biếng nằm trên chiếc bàn nhỏ trước cửa kính của cửa hàng, bên cạnh có một tấm bảng ghi dòng chữ:

    Chào mừng đến với quán trà sữa mèo của chúng tôi, meow ~

    Ai mà không thích những chú mèo đáng yêu chứ? Nhiều người cũng bị hấp dẫn bởi chú mèo dễ thương với vẻ ngoài ưa nhìn này, sau đó không cầm lòng được mà vào quán để xem.

    Trình Thiên Hạo đứng trước bàn nhỏ, kinh ngạc xen lẫn vui mừng nhìn nó: “Bé mèo này…” Anh chắc chắn không thể nhìn nhầm đôi mắt đẹp đầy đặc biệt ấy, nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở đây? Nghe thấy tiếng nói mèo trắng động nhẹ cái đầu nhỏ, đôi mắt một xanh ngọc một xanh lam lấp lánh dưới ánh nắng, nó nghiêng đầu nhìn anh: “Meo?”

    Tâm tình Trình Thiên Hạo nhất thời tỏa nắng: “Bé con còn nhớ anh sao?”

    Trong mắt mèo trắng dường như có thêm vài phần ý cười: “Meo.”

    Trình Thiên Hạo sờ cái đầu nhỏ của nó, nhìn thoáng qua biển hiệu, trong lòng ra quyết định: “Bé đợi chút nhé.”

    Anh sải bước vào quán trà sữa, thấy có rất nhiều loại mèo khác nhau trong quán, tất cả đều nằm ngoan ngoãn bên cạnh khách hàng, để họ vuốt v e.

    Một nhân viên tiến đến phía anh, lịch sự hỏi: “Chào anh, anh cần gì ạ?”

    Trình Thiên Hạo nói thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn hỏi chút, con mèo ở ngoài có thể nhận nuôi không?”

    Nhân viên lộ vẻ ngạc nhiên.

    Trình Thiên Hạo mím môi, chân thành nói: “Tôi cũng có thể trả tiền để lấy nó.”

    Nhân viên mỉm cười xin lỗi: “Anh này……”

    Cô nhìn qua cửa sổ, thấy mèo trắng nháy mắt với mình hai cái, sửng sốt một lúc rồi lập tức chữa lại: “Hay để tôi đưa anh đến gặp chủ quán chúng tôi nhé.”
     
    Mèo Trước Nhà Tổng Tài
    Chương 6: Mèo và bạn gái


    Trình Thiên Hạo được đưa vào một căn phòng khá giống phòng nghỉ của nhân viên. Ở đó có một người phụ nữ tóc dài đang ngồi trên ghế tựa, nhàn nhã nghịch điện thoại di động.

    “Quản lý…” Nhân viên giải thích mục đích đến đây của Trình Thiên Hạo.

    “Ồ?” Người phụ nữ tóc dài lập tức ngẩng đầu lên nhìn anh từ trên xuống dưới.

    Ánh mắt sắc bén đó tựa như bà mẹ chồng đang dò xét thằng con rể chuẩn bị cuỗm con gái mình đi.

    Trình Thiên Hạo vừa nghĩ đến ẩn dụ này liền áp chế lại, không không không không, đây không phải ẩn dụ, ngược lại là anh muốn mèo của người ta.

    Thế nên, vị CEO, người đã trải qua vô số cuộc họp kinh doanh lớn nhỏ cũng không hề thay sắc đổi mặt, giờ lại như ôm trong mình lo lắng: “Tôi nhất định sẽ chăm sóc bé thật tốt.”

    Người phụ nữ tóc dài nhếch đôi môi đỏ mọng, ngước mắt lên với vẻ quyến rũ tự nhiên: “Cậu không cần phải mua, dù sao tôi cũng không có quyền quyết định. Muốn đi hay không, đều phụ thuộc vào nó.”

    Cô ấy nói với nhân viên: “Ra ngoài đưa Mạc Mặc vào cho tôi nhé.”

    Trình Thiên Hạo: “…”

    Mặc Mạch Mạt Mạt? Là tên nào? Anh chợt nhớ đến cái tên giống hệt với người hàng xóm của mình…

    Nhân viên bán hàng nhanh chóng mang con mèo tới, người phụ nữ tóc dài hỏi: “Người đàn ông này nói muốn nuôi con, con muốn đi cùng anh ta không?”

    Trình Thiên Hạo thấy hơi kì kì, bây giờ nói chuyện với mèo như vậy được coi là bình thường sao? Nhưng lúc này đây anh lại không có bất kỳ suy nghĩ gì nữa.

    Mèo trắng lặng lẽ nhìn Trình Thiên Hạo.

    Trình Thiên Hạo cảm thấy bất an, anh rất muốn nuôi bé, sẽ đối xử thật tốt với bé, muốn gì có đó, thậm chí có thể thay đổi quy định của công ty, cho phép mang thú cưng đi làm!

    “Meo.” Cuối cùng, con mèo trắng duỗi chân về phía anh.

    Đôi mắt Trình Thiên Hạo sáng lên, anh kích động đón lấy con mèo trắng từ tay người bán hàng.

    “Được, cậu có thể đưa con bé đi.” Người phụ nữ tóc dài nhướng mày nhắc nhở: “Này, đây là đồ của nó, cậu đừng quên cầm theo, lần trước nó đánh rơi ở đây.”

    Trình Thiên Hạo theo bản năng cầm lấy một cái túi đeo nhỏ của phụ nữ, anh chỉ nhìn qua liền choáng váng, kiểu dáng quen thuộc này cùng cục bông tròn trên đó…

    Anh không khỏi cúi đầu, con mèo trắng bình tĩnh nhìn anh, mắt trái còn chớp chớp mấy cái.

    Một suy nghĩ táo bạo hình thành trong đầu anh… Không, điều này là không thể…

    Trình Thiên Hạo đầu óc trống rỗng, cứng đờ mang mèo lái xe về nhà.

    Về đến nhà, anh đặt con mèo lên ghế sofa rồi ngồi cạnh nó, nhìn chằm chằm vào chiếc túi trên bàn cà phê, chìm đắm trong suy nghĩ.

    Một lúc lâu sau, Trình Thiên Hạo mới khó khăn mở miệng:

    “…Điều này hình như không thể tin được.”

    “Ừ, thực sự rất khó chấp nhận.” Giọng nói của một cô gái đột nhiên vang lên bên cạnh.

    Trình Thiên Hạo giật mình, nhảy khỏi sofa, cho dù trong lòng đã đoán được phần nào, nhưng vẫn thấy kinh hãi: “Cô, cô, cô, cô, cô!!”

    Aaaaaaaa mèo biến thành người aaaaaaaaaa!!!

    Cô gái tóc ngắn ngồi trên sô pha không phải là hàng xóm Mạc Mặc đây sao?!

    “Ha ha…” Mạc Mặc cong mắt mỉm cười, “Quả nhiên bị tôi dọa sợ. Thực ra thì ngày nào chúng ta cũng gặp nhau đấy, anh Trình.”

    Trình Thiên Hạo hoàn toàn không thể bình tĩnh được, anh đang nằm mơ sao? Thế giới này còn đi theo chủ nghĩa duy vật* không vậy?

    <i>*Chủ nghĩa duy vật: hiểu đơn giản là thế giới tồn tại và hoạt động dựa trên các quy luật tự nhiên, không cần sự can thiệp của thực thể siêu nhiên. Mọi sự kiện và hiện tượng đều được giải thích bằng các quy luật vật lý và khoa học, không phụ thuộc vào ý thức hay thực thể siêu nhiên nào.</i>

    Mạc Mặc nhẹ nhàng giải thích: “Anh Trình, như anh thấy đấy, tôi là một mèo yêu. Mấy ngày trước tôi quên mang theo chìa khóa, vừa mới chuyển đến đây không cẩn thận đã nằm nhầm cửa. Tôi cũng muốn cảm ơn anh đã cho tôi ở nhờ một đêm.”

    “Tôi biết loài yêu có thể vượt quá lẽ thường với người bình thường, nên tôi đã không giải thích để tránh gây rắc rối cho anh, nhưng không nghĩ tới anh có vẻ quan tâm đ ến tôi? Nên tôi muốn quay lại giải thích với anh.”

    Nhìn Trình Thiên Hạo vẫn còn đang trong trạng thái hóa đá, cô cảm thấy anh có thể cần thêm thời gian để tiêu hóa, liền cầm chiếc túi trên bàn cà phê lên nói: “Dù đã quay lại với anh, nhưng có lẽ tôi không trở thành mèo nuôi trong nhà được đâu. Nếu anh Trình còn có chuyện gì có thể tìm tôi ở nhà đối diện. Tạm thời vậy đã, tạm biệt.”

    Mạc Mặc mở cửa chuẩn bị rời đi, Trình Thiên Hạo cuối cùng cũng tỉnh táo lại: “Chờ một chút! Cô nói… Tôi có thể đến nhà đối diện tìm cô?”

    Mạc Mặc quay đầu, mỉm cười nhìn anh: “Đúng vậy, có thể.”

    Cô hoàn toàn rời đi, nhưng Trình Thiên Hạo đứng ở phòng khách rất lâu, tay chạm vào ngực mình, cảm giác cái thứ trong lồ ng ngực đang đập kịch liệt.

    Đây không phải là cảm giác bị dọa sợ, mà là một sự rung động xa lạ.

    Trình Thiên Hạo tựa hồ có thể nghe thấy tiếng kêu gào trong lòng anh: “Mặc kệ cô đang là loài nào! Anh vẫn muốn bàn chuyện yêu đương! Hiện tại, ngay bây giờ, lập tức!”

    Nếu như mèo lại chính là bạn gái, chẳng phải rất tốt hay sao?

    【Hoàn】
     
    Back
    Top Dưới