Thanh Đăng là học bá của Trường Trung học phổ thông X, kiểu học sinh mà giáo viên nhắc đến với giọng đầy tin tưởng, còn bạn bè thì vừa nể vừa xa cách.
Cậu sống gọn gàng, nguyên tắc, và gần như không để cảm xúc chi phối.
Thứ hiếm hoi khiến Thanh Đăng mềm lòng là động vật.
Cậu tin rằng, loài vật không nói dối.
Buổi chiều hôm đó, trời không mưa nhưng không khí ẩm và nặng như đè lên ngực người.
Trên con đường quen thuộc dẫn về nhà, Thanh Đăng nghe thấy một tiếng kêu khẽ, khàn và kéo dài.
Âm thanh ấy phát ra từ góc tối gần miệng cống, nơi ánh đèn đường không bao giờ chiếu tới.
Một con mèo đen ngồi co ro ở đó.
Bộ lông nó bẩn và rối, thân hình gầy đến mức có thể đếm được từng khúc xương.
Nhưng điều khiến Thanh Đăng khựng lại không phải vẻ ngoài ấy, mà là đôi mắt.
Đôi mắt vàng sẫm, mở to, nhìn thẳng vào cậu không chớp, không sợ hãi, như thể nó đã chờ sẵn ở đó từ rất lâu.
Khi Thanh Đăng cúi xuống, con mèo không bỏ chạy.
Nó chỉ nghiêng đầu, kêu thêm một tiếng, thấp và trầm hơn trước.
Một cảm giác khó tả lướt qua sống lưng cậu, nhưng rồi bị lý trí dập tắt.
Có lẽ nó đói.
Có lẽ nó bị bỏ rơi.
"Mày về với tao nhé!"
Cậu mang nó về nhà.
Đêm đầu tiên, mọi thứ vẫn bình thường.
Con mèo ăn rất ít, nhưng uống nước rất lâu.
Nó không kêu, không quậy phá, chỉ ngồi im trong góc phòng, dõi theo từng chuyển động của Thanh Đăng.
Khi cậu tắt đèn đi ngủ, cậu có cảm giác như ánh nhìn ấy vẫn còn nguyên trong bóng tối.
Khoảng nửa đêm, Thanh Đăng tỉnh giấc.
Không phải vì ác mộng, mà vì tiếng động.
Rất nhẹ.
Như tiếng móng tay cào lên gỗ, chậm rãi và có nhịp.
Cậu ngồi dậy, tim đập nhanh, mắt hướng về chiếc lồng đặt ở cuối phòng.
Con mèo vẫn ở đó, cuộn mình ngủ, hoàn toàn bất động.
Tiếng cào vẫn tiếp tục.
Sáng hôm sau, Thanh Đăng phát hiện một vết xước dài trên cánh cửa phòng ngủ.
Vết xước mới, sâu và thẳng, như thể ai đó đã cố tình khắc nó vào ban đêm.
Cậu nhìn xuống tay mình, không có gì.
Con mèo ngồi phía sau, lặng lẽ liếm chân, đôi mắt vàng phản chiếu ánh sáng buổi sáng một cách lạnh lẽo.
Không hiểu vì sao, lần đầu tiên trong đời, Thanh Đăng có lẽ cảm thấy hối hận vì đã mang một sinh vật về nhà.