Khác "梦鬼" ( Mộng Quỷ)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406456979-256-k114037.jpg

"梦鬼" ( Mộng Quỷ)
Tác giả: PhongT2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thiên Vũ là một bác sĩ tâm lý.

Trong một lần chìm vào giấc ngủ, cậu bất ngờ tỉnh lại trong một căn biệt thự xa lạ, u ám và khép kín.

Bên trong biệt thự không chỉ có mình cậu, mà còn có những con người khác, tất cả đều bị mắc kẹt giống nhau.

Từ khoảnh khắc đó, Thiên Vũ nhận ra bản thân đã rơi vào một chuỗi giấc mơ quỷ dị chồng chéo lên nhau.

Mỗi giấc mơ là một thế giới riêng, ẩn chứa những nguy hiểm khó lường và những quy luật tàn khóc.

Muốn tiếp tục tồn tại, cậu buộc phải sống sót qua từng giấc mơ, đối mặt với nỗi sợ sâu thẳm nhất trong tâm trí con người.

Lối thoát duy nhất là thu thập đủ mười chiếc chìa khóa được giấu rải rác trong các giấc mơ.

Chỉ khi nắm trong tay chiếc chìa khóa cuối cùng, Thiên Vũ mới có cơ hội thức tỉnh và thoát khỏi vòng lặp ác mộng không hồi kết này.



vợ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Civil War(Nội chiến)
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • "梦鬼" ( Mộng Quỷ)
    Chương 1 ( Mộng Quỷ )


    (Mộng cảnh là thứ khiến kẻ khờ trở thành thiên tài, khiến kẻ nghèo khó luôn mơ thành tỷ phú.

    Và ta nói cho các ngươi biết, mộng cảnh cũng là thứ giết chết các ngươi bằng chính những điều mà các ngươi hằng mơ ước.)

    23h45, bên trong một phòng khám tâm lý vẫn còn một bóng người đi đi lại lại.

    - Haizz, hôm nay có chút mệt, chắc phải nghỉ một lát thôi.

    Không hiểu sao mấy hôm nay luôn có người hỏi mình có biết Mộng Quỷ là gì không.

    Ánh đèn trong phòng từ từ tắt.

    Tiếng đồng hồ vang lên, kim giờ và kim phút trùng nhau tại 00h00.

    Một tia sáng lóe lên rồi biến mất.

    Khi mở mắt ra, trước mặt là một cánh cổng lớn, phía trên khắc hai chữ "梦鬼" (Mộng Quỷ).

    Trước cổng có vài người đang đứng.

    - Đầu đau quá... mình đang ở phòng khám mà?

    Đây là đâu vậy? khó chịu

    Bên cạnh, những người khác cũng hoảng sợ.

    - Chau Chau, đây là đâu vậy?

    Mình sợ quá... lo lắng

    - Tớ cũng không biết, nhưng trước hết phải bình tĩnh đã, Niệm An. trấn an

    Khi mọi người còn đang hoảng loạn, từ bên trong cánh cổng xuất hiện một bóng người bước ra.

    - Xin chào, tôi tên là Hạ Tử Khiêm.

    Chào mừng mọi người đến với "梦鬼" (Mộng Quỷ).

    Nếu có thắc mắc gì, hãy theo tôi vào trong.

    Nói xong, bóng người đó quay lưng, từ từ đi vào trong.

    - Mọi người... người đó là ai vậy? sợ hãi

    - Trước hết chúng ta nên vào trong đã.

    Tôi cảm thấy bóng tối xung quanh đang tiến lại gần. bình tĩnh

    - Mẹ kiếp, đây là thứ quái quỷ gì chứ!

    Lão tử không tin! tức giận

    Người đàn ông tức giận bước về phía bóng tối.

    Bóng tối lập tức tràn lên, nuốt chửng lấy hắn.

    Một tiếng thét thảm vang lên, ngay sau đó một vật thể bị ném mạnh ra ngoài.

    - Aaaaaaaaaa!

    - Cái... cái gì vậy?!

    Thứ bị ném ra chính là thi thể của người đàn ông.

    Tay chân gãy gập, đôi mắt bị móc rỗng, thân thể đã hoàn toàn tắt thở.

    - Đ...

    đó là người vừa rồi... sợ hãi

    - Đừng đứng đây nữa!

    Mau vào trong đi, bóng tối sắp tới rồi! hối thúc

    Mọi người không dám nghĩ nhiều, lập tức chạy vào trong cổng, chỉ trừ một người vẫn đứng lại.

    - Mộng Quỷ...

    Mộng Quỷ rốt cuộc là thứ gì?

    Nói xong, người đó cũng nhanh chóng bước vào.

    Bên trong cánh cổng là một tòa biệt thự rộng lớn, u ám.

    - Chào mừng mọi người đã đến bên trong "梦鬼" (Mộng Quỷ).

    Đây sẽ là thử thách dành cho các vị.

    - Trước hết, mọi người hãy tự giới thiệu về mình đi.

    - Tôi trước.

    Tôi tên Trương Liêu, cao 1m95, nặng 124kg, sở thích là nấu ăn.

    - Trời ạ, đã lúc nào rồi mà cậu còn đùa được.

    - À xin lỗi, tại tôi thấy không khí hơi im lặng nên muốn làm mọi người bớt căng thẳng thôi.

    - Đến lượt tôi.

    Tôi tên Lâm Chau Chau, sinh viên năm ba đại học.

    - Em... em tên là Tô Niệm An, cũng là sinh viên năm ba ạ.

    - Tôi là Thiên Vũ, bác sĩ tâm lý.

    Mọi người cứ gọi tôi là Anh Thiên là được.

    - Được rồi, nếu mọi người đã giới thiệu xong, tôi sẽ bổ sung quy tắc cho mọi người.

    Quy tắc:

    (Nếu muốn thoát khỏi Mộng Quỷ, mọi người phải tìm đủ 10 chìa khóa.

    Người mới phải vượt qua 4 Mộng Quỷ ban đầu để được công nhận.

    Thời gian giữa các Mộng Quỷ: từ 1 đến 4 là 1 tuần; từ 5 đến 8 là 2 tháng; từ 8 đến 10 là 6 tháng.

    Chìa khóa chỉ có thể tìm được trong Mộng Quỷ cấp 5 trở lên, tỷ lệ tìm thấy là 1/10.

    Trong mỗi Mộng Quỷ sẽ tồn tại thứ gọi là Quỷ Vật, chúng có thể bảo vệ hoặc tấn công Quỷ trong Mộng Quỷ, tùy từng loại Quỷ Vật.

    Nếu chết trong Mộng Quỷ, ngoài đời thực mọi người cũng sẽ chết.

    Nếu tìm đủ 10 chìa khóa, người đó sẽ thoát khỏi Mộng Quỷ và nhận được một Giấc Mơ có thể trở thành hiện thực, bất kể là điều gì.)

    - Đó là toàn bộ quy tắc và cách để sống sót.

    Còn bây giờ, mời mọi người bước vào Mộng Quỷ.

    Theo hướng Hạ Tử Khiêm chỉ, giữa sảnh biệt thự xuất hiện một luồng sáng tím đen đang xoáy tròn.

    - Bên trong chính là Cửa Ải Mộng Quỷ đầu tiên của các vị.

    Chúc mọi người... thành công.
     
    "梦鬼" ( Mộng Quỷ)
    Chương 2( Ngôi Trường Biệt Lặp)


    Tia sáng lóe lên, mọi người đồng loạt ngất đi.

    Đến khi tỉnh lại, xung quanh bốn người họ đã xuất hiện thêm mười người khác.

    Trang phục trên người tất cả đều thay đổi, biến thành đồng phục công nhân cũ kỹ, dính bụi bẩn.

    Trước mặt họ là một ngôi trường rộng lớn, im lặng đến quỷ dị.

    – Anh Thiên…

    Anh Thiên…

    – Khó chịu quá…

    – Mọi người tỉnh hết rồi à?

    Mà… có cậu là người mới à?

    Một giọng nói vang lên khiến bốn người đang quan sát xung quanh đồng loạt quay đầu lại.

    – Cậu là ai?

    Thiên Vũ không biểu lộ cảm xúc, bình thản hỏi.

    – À, tôi tên Chu Gia Lâm, là người đã vượt qua bốn Mộng Quỷ rồi.

    Thật kỳ lạ, đây là lần đầu tôi thấy người mới lại trực tiếp tiến vào Cổng 4 Mộng Quỷ như vậy.

    – Vậy có nghĩa là…?

    – Đúng vậy, những người ở đây ít nhất cũng đã từng vượt qua Cổng 3.

    Đột nhiên, một giọng nói mang theo sự tức giận vang lên.

    – Vãi thật, đám người mới này không làm vướng chân bọn tao khi vượt Mộng Quỷ chứ?

    – Lý Chu, chú ý lời nói đi, sao lại nói như vậy được.

    Nghe vậy, Trương Liêu – vốn là người nóng tính – lập tức không nhịn được.

    – Mẹ kiếp, mày muốn đánh nhau à?

    Nói lại cho lão tử nghe xem.

    – Thằng chó, mày vừa chửi ai đó?

    Hai người Lý Chu và Trương Liêu trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.

    – Trương Liêu!

    Thiên Vũ từ nãy đến giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng.

    – Không cần để ý bọn họ.

    Nếu họ cho rằng chúng ta vướng chân thì cứ tự đi con đường của mình.

    Nói xong, Thiên Vũ quay người, chậm rãi bước về phía cổng trường.

    Bước vào trong, họ gặp một chú bảo vệ lớn tuổi.

    – À, chào mọi người.

    Mọi người đến đây để sửa chữa trường phải không?

    – Để tôi dẫn mọi người đến khu cần sửa.

    Nói xong, chú bảo vệ dẫn họ đến một tòa nhà cũ kỹ, tường bong tróc, rêu xanh bao phủ khắp nơi, trông vô cùng âm u.

    – Đây chính là tòa nhà mọi người cần sửa, cũng là nơi ở tạm thời của mọi người.

    Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn đồ ăn, nếu đói thì có thể đến nhà ăn.

    – Nếu không còn việc gì nữa, tôi xin phép đi trước.

    Chú bảo vệ quay người rời đi.

    Đi được bốn, năm bước, ông chợt dừng lại nói thêm:

    – Hôm nay mọi người có thể nghỉ ngơi, tìm chỗ ngủ.

    Ngày mai mới bắt đầu công việc.

    Mọi người nhìn nhau, không khí căng thẳng ban đầu dần dịu xuống.

    Họ cùng bước vào tòa nhà.

    Khi cánh cửa mở ra, một luồng gió lạnh âm u thổi mạnh ra ngoài.

    – Đm, đây là nơi ở được à?

    – Vào thôi.

    Thiên Vũ không để ý đến những tiếng than phiền xung quanh, chỉ lặng lẽ bước vào bên trong.

    – Trong này có mười phòng, mỗi phòng có hai giường đôi.

    Trương Liêu, cậu ở cùng tôi.

    Niệm An và Chau Chau, hai người ở chung với bọn tôi hay sang phòng khác?

    Niệm An có chút lo lắng, quay sang hỏi.

    – Chau Chau, cậu thấy sao?

    – Vậy bọn tôi ở cùng hai người đi.

    Mà nè, hai người không có ý gì chứ?

    Hehe.

    Thiên Vũ và Trương Liêu khẽ cười.

    – Vậy các người muốn bọn tôi làm gì?

    Trương Liêu vừa nói vừa cố tạo không khí nhẹ nhàng.

    – Đúng là đám vướng chân, không biết Mộng Quỷ đáng sợ thế nào mà còn đùa giỡn được.

    Cả nhóm quay đầu lại.

    Người lên tiếng là một cô gái dáng người nhỏ nhắn.

    – Thiến Thiến, cậu đừng nói nữa.

    Một cô gái khác, có nét mặt hơi giống Niệm An, khẽ lên tiếng.

    – Nhu Nhu, kệ họ đi.

    Tôi muốn xem mấy người này sống được bao lâu.

    – Nè cô kia, cô nói vậy là sao?

    Chau Chau lập tức phản bác.

    Thiên Vũ đứng một bên, im lặng quan sát và suy nghĩ.

    (Thật ra Chau Chau và Trương Liêu khá hợp nhau, giống như hai bảo sao ồn ào.

    Còn Niệm An tuy nhút nhát nhưng lại khá tỉnh táo, nhất là những lúc cần suy nghĩ.)

    – Thôi được rồi, mọi người đều ở đây thì coi như đồng đội, đừng gây mâu thuẫn nữa.

    Chu Gia Lâm nhẹ giọng khuyên nhủ cô gái tên Nhu Nhu.

    – Bốn người các ngươi tốt nhất đừng cản trở bọn này giải mã để thoát ra.

    Lý Chu nói, giọng vẫn đầy khó chịu.

    – Lý Chu, đến lượt cậu à?

    Cuộc cãi vã kéo dài thêm một lúc rồi cũng lắng xuống.

    Mọi người lần lượt chọn phòng nghỉ, sau đó cùng nhau đi đến nhà ăn.

    Mười bốn người bước vào nhà ăn của trường.

    Những học sinh đang ngồi bên trong nhìn thấy họ liền lặng lẽ tránh sang một bên, ánh mắt thấp thoáng vẻ sợ hãi.
     
    Back
    Top Dưới