Đã được nửa tiếng đồng hồ kể từ khi cả hai bước vào căn phòng này.
Mặc dù không xảy ra hiện tượng quái dị nào, nhưng một áp lực vô hình trong không gian khiến cho cả hai đều cảm thấy ngộp ngạt.
Sau khi đã lục tìm trong tất cả các rương và sắp xếp chúng lại, họ có được: một cây rìu sắt bị gỉ sét, một thanh kiếm sắt còn mới, một cây cung, một ít mũi tên và một con dao ngắn.
Lộc đưa cho Ghast cây cung và mũi tên.
"Con dao này có hoa văn tinh xảo thật."
"Nhìn đẹp thật.
Ghast giữ con dao này đi, để có gì tự vệ."
Con dao được khắc những hoa văn tinh xảo, trong bóng tối ánh lên màu tím nhạt...
Nhìn khuôn mặt tươi tắn của Ghast, trong chớp mắt hình ảnh Ghast với khuôn mặt vô hồn ập đến khiến Lộc giật mình lùi lại, biểu cảm vô cùng hoảng hốt.
Ghast cũng giật mình theo, hỏi.
"Lộc bị sao vậy?
Thấy không khoẻ ở chỗ nào hả?"
Lộc nhanh chóng trấn tĩnh bản thân, trả lời với giọng điệu bình thản như cũ.
"À Lộc không sao.
Chỉ là tui vừa nghĩ tới những chuyện xảy ra khi nãy thôi ấy mà...."
Một cảm giác kỳ quặc thoáng lướt qua trong Ghast nhưng nhanh chóng tan biến.
Cậu ngả người nằm xuống, vẻ mặt trầm ngâm.
"Mọi chuyện đang xảy ra, cứ như chúng ta đang chơi một cái modpack kinh dị nào đó vậy."
Không biết mọi người ra sao rồi ha?
Nghĩ tới đây, chợt những câu nói của "Ka-rét" kia lại vang lên trong đầu Ghast, từ câu từng chữ vô cùng rõ ràng.
Lộc cũng gật gù theo.
"Ừm.
Mọi chuyện quá đỗi phức tạp."
Cộc- cộc- cộc!
Những tiến gõ cửa dồn dập đánh thức sự cảnh giác bên trong Lộc và Ghast.
Lộc cầm trên tay kiếm và rìu, đứng chắn giữa Ghast và cánh cửa, vẻ mặt vô cùng dữ tợn, dường như có thể chém chết bất cứ thứ gì tấn công vào phòng.
Lộc bỗng lao về phía cánh cửa, cùng lúc đó, cánh cửa bị đập nát, một thứ không rõ hình dạng lao vút về phía Lộc.
Nhanh như cắt, thứ đó bị chém làm đôi rơi xuống đất.
"Zom- zombie con?
Zombie con cũng có thể phá cửa nữa sao...?"
"Tất nhiên là không rồi.
Ghast, đi theo Lộc."
Vừa nói, anh vừa dìu Ghast qua chỗ chiếc rương nhỏ ở góc phòng, anh mở rương ra, bên dưới là một hành lang hẹp đủ cho một người đi.
Không nhiều lời, Lộc liền nhảy xuống trước, đỡ lấy Ghast nhảy xuống sau, nắp rương cũng đóng lại.
Bóng tối nhanh chóng bao phủ lấy cả hai.
"Ở dưới này tối quá, tụi mình lại không có gì để chiếu sáng nữa chứ."
"Ghast đừng lo.
Ông cứ leo lên lưng tôi đi.
Chân của ông vẫn còn bị thương mà, để tôi cõng ông thì đi sẽ nhanh hơn."
"Ừm, làm phiền Lộc quá."
"Không sao đâu, chỉ cần đó là Ghast là được..."
"Hả?
Lộc vừa, vừa nói gì vậy?"
"À à không có gì, Ghast leo lên đi."
Trong bóng tối đen kịt, Lộc lại quẹo trái quẹo phải vô cùng thành thạo, cứ như anh đã thuộc lòng mọi lối đi ngã rẽ của nơi này rồi vậy.
Bỗng Ghast cảm giác như Lộc đang ngày càng bước đi nhanh hơn rồi dần chuyển thành chạy, Ghast khó hiểu định hỏi Lộc thì tiếng chạy nhanh đằng sau đã trả lời cho Ghast.
Hành lang tối tăm dần xuất hiện những ánh đèn mờ mờ chiếu từ trên xuống, dù chẳng thấy cái bóng đèn nào.
Ghast nhìn ra đằng sau, những ánh sáng từ phía xa dần đần tắt ngóm đi kèm với tiếng bể bóng đèn.
Ghast vô cùng kinh hãi.
Khi Lộc vẫn đang tập trung chạy thoát khỏi thế lực bí ẩn đằng sau, một tiếng leng keng cùng cảm giác nhẹ bẫng trên lưng khiến Lộc giật mình hoảng hốt, anh ngay lập tức xoay người nhìn phía sau.
Dưới ánh đèn duy nhất còn sáng, là một con dao với những hoa văn tinh xảo, nhuốm máu.
Trong tích tắc, mọi thứ trở thành một màu đen khiến Ghast có chút hoảng hốt.
Cậu nhìn khắp xung quanh, tìm kiếm bóng dáng của Lộc.
Nhưng trong tầm mắt cậu chỉ toàn một màu đen.
"Lộc?
Ông ở đâu vậy?
Lộc!
Lộc!"
Tiếng gọi của cậu vang vọng trong không gian, cho đến khi nó bị không gian nuốt trọn chỉ còn lại khoảng không tĩnh lặng.
Lúc Ghast vẫn đang bối rối không biết nên làm gì, một tiếng leng keng đã thu hút sự chú ý của Ghast.
Cậu liền ngoái đầu nhìn ra đằng sau.
Dưới ánh đèn là một con dao được khắc bằng những hoa văn tinh xảo, ánh lên hàng quang màu tím trông vô cùng đẹp mắt.
Ghast không suy nghĩ nhiều mà nhặt con dao đó lên.
"Con dao này nhìn đẹp thật.
Mà hình như nhìn nó hơi quen quen..."
Bên trong Ghast chợt xuất hiện cảm giác khó chịu không biết tên, cùng cảm giác deja vu khiến cho cậu không ngừng tự hỏi, liên tục ngắm nghía con dao trên tay.
Bỗng, trong đầu Ghast chợt hiện lên hình ảnh cậu đang cầm con dao đó đâm vào bụng mình, máu tươi không ngừng chảy ra...
Khi Ghast lấy lại được ý thức, cảm giác nhói đau ở bụng khiến Ghast vô cùng bất ngờ xen lẫn hoảng hốt.
Ghast đang cầm con dao đâm sâu vào bụng, máu chảy ra nhuộm đỏ con ghast cute trên áo
"Sao mình, lại, tự đâm mình vậy chứ..."
Cậu cảm thấy cơ thể không còn chút sức lực nữa, ngã ra đằng sau.
Đúng lúc này, một tiếng gọi lớn cùng bóng dáng màu tím quen thuộc xuất hiện, đỡ lấy cậu.
"Ghast!
Ghast!
Ghast đừng có chết nữa mà, Ghast, Ghast..."
Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt của một người tưởng chừng như vô cùng mạnh mẽ.
Ghast có chút bất ngờ, bởi cái chết đối với cả cậu và anh không phải là những điều xa lạ.
Nhưng tại sao...
"Sao, sao Lộc lại khóc...?"
Lộc thút thít một lúc, sau đó chậm rãi cất tiếng.
"Thật ra, Lộc và Ghast đã từng tới đây rồi."
"Hả...?"
Ghast khó hiểu nhìn Lộc, dường như cảm giác kì lạ luôn đeo bám Ghast suốt thời gian qua dần dần hiện rõ hình dạng của nó.
"Ghast còn nhớ lúc tụi mình cùng với Kuro đi qua cổng địa ngục để tới nhà của băng Cướp Sa Mạc không?"
"Nhớ.
Lần đó khi bước ra từ cổng địa ngục, không hiểu sao bụng của tui lại bị chảy máu."
"Khi bước ra từ cổng địa ngục, tui với ông bị dịch chuyển tới khu rừng kì quái kia.
Cứ như vậy, tụi mình bị mấy con vật kia dí theo, tới nhà của tên thợ săn.
Lúc đó Ghast không bị thương ở chân trái, tụi mình lục tìm trong mấy tủ đồ, xuống bếp, ăn bánh.
Tên thợ săn đó về, tụi mình chạy thoát bằng cửa sau.
Lúc đó cửa sau không dẫn ra khu rừng tối, mà là hành lang với ván gỗ và lồng đèn treo kia.
Tụi mình bị một đám quái truy đuổi, ánh mắt sáng trưng, cơ thể chỉ toàn là một màu đen.
Sau đó tụi mình bị bộc đầu, Ghast vô tình mở ra cửa dẫn vào căn phòng kia.
Lúc kiểm tra đồ trong rương, ông phát hiện ra con dao ngắn đó rồi giữ nó bên mình.
Mọi chuyện sau đó đều giống hệt như bây giờ, chỉ khác là con dao đó tự động xuất hiện...."
"Thì ra mọi chuyện là vậy."
Kể từ lúc bước ra khỏi cánh cổng địa ngục đó, ánh mắt của Lộc nhìn Ghast khiến cậu có chút khó hiểu, ánh mắt như quan sát vô cùng cẩn thận một vật quý giá mà mình suýt đánh mất vậy.
Hơn nữa, Lộc luôn tỏ thái độ quan tâm Ghast một cách thái quá, luôn bảo vệ cậu khi trận chiến xảy ra, thậm chí là tức giận khi có người làm cậu bị thương.
Khi được Lộc quan tâm đối xử như vậy, Ghast lại cảm thấy ấm áp và hạnh phúc không rõ ràng.
Cậu luôn lấy suy nghĩ "bản thân chỉ là lần đầu được người khác chăm sóc chu đáo nên mới cảm thấy như vậy" để biện hộ cho cảm giác kì lạ đang dần hình thành bên trong cậu.
Bây giờ, dường như mọi chuyện đều sáng tỏ trong giây lát, trái tim cậu bỗng trở nên nặng trĩu.
Nỗi đau và sự tự trách luôn luôn ám ảnh lấy Lộc, mỗi khi chứng kiến cảnh Ghast bị thương, bị giết chết, anh đau đớn vô cùng.
Nỗi đau sinh ra từ sự bất lực và tuyệt vọng, bất lực vì không thể bảo vệ người mình thương, tuyệt vọng vì chẳng thể cứu được người mình thương.
Lộc ôm chặt lấy Ghast.
Dù biết cậu sẽ hồi sinh, nhưng cậu hiện tại, ở đây, vẫn đang chịu sự đau đớn, chờ đợi đến khi sinh mạng bị rút cạn hoàn toàn, khiến cho trái tim Lộc như bị hàng ngàn mũi kim chích vậy, đau không thể tả nổi.
"Xin lỗi Ghast.
Xin lỗi vì không thể giữ lời hứa bảo vệ Ghast, xin lỗi vì đã không bảo vệ được Ghast...xin lỗi...."
Ghast từ từ giơ tay lên, lau đi hàng nước mắt đang tuông ra.
Cậu mỉm cười dịu dàng, ánh mắt chứa đầy tình cảm.
"Lộc đừng khóc.
Lộc mà tui biết vẫn luôn là một người mạnh mẽ, luôn hết mình với anh em, lại PvP giỏi nữa.
Thực sự, ngay từ lần đầu tiên khi mà tụi mình gặp nhau, tui vẫn luôn chú ý tới Lộc.
Lộc biết không, mỗi khi Lộc xuất hiện, tui đều dõi theo Lộc, mọi thứ mà Lộc làm đều thu hút sự chú ý của tui.
Đôi khi trong đầu tui lại nảy lên suy nghĩ..."
"Suy nghĩ gì?"
Ghast cười hai tiếng, rất nhỏ.
"Hay là mình bị mắc bệnh tương tư mất rồi..."
Nước mắt lại một lần nữa tuông rơi dù anh đã cố kìm lại.
"Kể từ lần đó, tui đã thề với bản thân, bằng bất cứ giá nào tui cũng phải bảo vệ Ghast an toàn.
Nhưng, tui quá yếu kém, chẳng thể nào bảo vệ được Ghast chu toàn."
Lộc dần nhỏ giọng đi."
Đến cả người mình thương còn chẳng bảo vệ được thì tui có phải người giỏi giang gì đâu chứ..."
Ghast định nói gì đó thì bỗng ho sặc sụa, cậu lấy tay che miệng.
Lộc hoảng hốt ôm lấy Ghast, liên tục gọi tên cậu trong vô vọng.
Khi Ghast bỏ tay ra, máu đã nhuộm đỏ cả lòng bàn tay.
"Lộc, đừng tự trách.
Thực sự, tui thấy hạnh phúc lắm, vì luôn có Lộc ở bên cạnh quan tâm bảo vệ tui.
Tin tui đi, Lộc đã làm rất tốt rồi..."
Bàn tay còn chưa kịp chạm đến mặt anh đã rơi xuống, ánh mắt chứa đầy niềm hạnh phúc dần trở nên vô hồn.
Cậu chết đi, với nụ cười còn giữ trên môi.
"GHAST!!"
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, khi Lộc tỉnh táo lại, anh nhận ra mình đang đứng trước cánh cổng địa ngục trắng xoá.
Trên tay anh là xác của Ghast đã nhắm mắt, nụ cười vẫn nguyên vẹn trên môi.
Ghast à, ông yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ ông bằng mọi giá, dù có chết đi chăng nữa.
Tình cảm này, tôi sẽ giấu nó trong lòng, để không làm ảnh hưởng đến Ghast.
Dù Ghast có lẽ sẽ quên...
Anh hít sâu một hơi, bước qua màn sương trắng xoá.
Khi cả hai biến mất trong màn sương, màn sương trắng xoá bỗng chốc chuyển thành một màu đỏ thẫm rùng rợn, cùng với một tiếng két kéo dài, báo hiệu cho mội mối nguy hiểm nữa sắp sửa ập tới với cả hai.
Hết?
______________
Mấy tuần nay bị xoay mồng mồng với mấy cái sự kiện chào mừng tân sinh viên với việc học nữa thành ra không viết truyện được luôn ಥ‿ಥ
Nếu ổn thì mình sẽ viết thêm mấy chương nữa (・∀・)