Cập nhật mới

Khác [MegaSMP||Locghast] Lời hứa có tồn tại?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400296807-256-k731059.jpg

[Megasmp||Locghast] Lời Hứa Có Tồn Tại?
Tác giả: Bosiungao
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cảnh báo!!
+ Fanfic này có thể sẽ bị OOC cực mạnh.
+ Fic này ship otp LộcGhast, là hai nhân vật mà hai anh thể hiện trong Minecraft.
+ Không ship người thật!!
+ Không ship người thật!!
+ Không ship người thật!!
(Cái gì quan trọng nhắc lại ba lần • v •)

Hint otp nhẹ nhàng nhẹ nhàng lắm nha

Có thể sẽ viết hơi dở một chút nên mấy bạn đọc có gì thì góp ý nha :>

Ảnh bìa mình tự vẽ á.

Phần background với shading hơi dở nên thôi có nhiu đó à 🥲

Truyện này có thể sẽ chỉ tầm 4 chương.

Nếu mình siêng thì mình sẽ viết thêm (- v -)
____________________

*Câu chuyện xảy ra vào ngày cuối cùng mọi người trong server tụ họp, mở mic nói chuyện với nhau.

Lộc và Ghast rủ nhau về thăm nhà của cả hai xem tình hình thế nào.

Khi cả hai vừa bước vào cổng địa ngục, định đến nhà Ghast thì....



megasmp2025​
 
[Megasmp||Locghast] Lời Hứa Có Tồn Tại?
Chương 1. Bắt đầu.


Trước mắt cậu là một khoảng không đen thăm thẳm, tiếng nói của Lộc vẫn còn văng vẳng trong đầu Ghast.

Cậu bối rối, lo lắng nhìn ngó xung quanh không gian xa lạ.

Cánh cổng địa ngục bỗng vỡ toang khiến Ghast giật mình.

Cậu định lấy ra dụng cụ đánh lửa để mở lại cánh cổng nhưng...

"Đồ, đồ của mình đâu rồi!?"

Ghast lại càng lo lắng hơn, cậu run rẩy nhìn xung quanh, như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu kêu to.

"Lộc!

Lộc!

Ông đâu rồi Lộc!

Lộc!"

Không có tiếng đáp lại, cũng chẳng nhìn thấy hình bóng quen thuộc.

Ghast đi xung quanh cánh cổng, cố gắng tìm kiếm Lộc trong vô vọng.

Khi cậu đi quanh cánh cổng một vòng nữa, Lộc bỗng xuất hiện ở giữa cánh cổng trong khi Ghast đã đi 7749 vòng xung quanh cánh cổng nhưng chẳng thấy anh.

Ghast mừng rỡ kêu lên.

"Lộc!

Tui kiếm ông từ nãy giờ.

Nãy giờ ông đã ở đâu vậy—"

Chưa kịp nói hết câu, Lộc đã xông tới đấm vào mặt cậu.

"Lộc!

Ông làm cái gì vậy Lộc!

Sao tự nhiên ông lại đấm tui— Á!"

Lộc như không nghe thấy gì, xông về phía Ghast và liên tục tấn công cậu.

Từ nãy đến giờ, anh chàng khoác chiếc áo màu tím vẫn giữ khuôn mặt vô cảm, luôn nhìn vào khoảng không vô định, như một con rối.

Ghast vẫn cố gắng né tránh và phản công nhưng mỗi đòn tấn công của cậu vào Lộc đều như muối bỏ biển.

Ghast lui về sau, chân cậu dẫm vào hư không.

Cậu giật mình thu chân về, "Lộc" xông tới tấn công khiến cậu ngã xuống, cậu nắm tay "Lộc" kia, lôi hắn rơi xuống cùng.

"Aaaa!"

___________

Trước mắt Lộc không phải là vùng đá đỏ thẫm quen thuộc, mọi thứ xung quanh chỉ toàn một màu đen kịt.

Nhưng trong tầm mắt của anh là khuôn mặt của Ghast.

Mái tóc nâu rối bời, khuôn mặt đầy vết thương đang ngủ trong vô cùng bình yên.

Lộc trong vô thức đưa tay chạm nhẹ vào môi dưới của Ghast.

Cảm giác mềm ấm khiến Lộc vội rụt tay về.

Ngay lúc đó, Ghast từ từ mở mắt.

Ánh mắt mơ màng thoáng chốc mở to khi nhận ra người đang nằm trước mặt, cậu bật dậy, lùi ra xa.

Lộc thoáng chốc trở nên bối rối.

Không lẽ, Ghast phát hiện rồi sao?

Ghast nhìn anh bằng đôi mắt vô cùng cảnh giác.

Lộc vội lên tiếng.

"Ghast, Ghast từ từ nghe Lộc giải thích.

Lộc, Lộc không cố ý, Lộc chỉ là, chỉ là.."

"Sao, sao lúc đó Ghast gọi Lộc mà Lộc không trả lời?"

"Ghast, Ghast gọi Lộc?"

Anh tỏ vẻ không hiểu khiến Ghast cũng khó hiểu theo.

"Mới nãy tự nhiên Lộc từ đâu xuất hiện rồi bắt đầu tấn công Ghast, Ghast dậm hụt chân, rơi xuống rồi kéo "Lộc" xuống theo.

Bộ Lộc không nhớ gì hết hả."

Lộc đứng dậy lắc đầu.

"Không, lúc Lộc bước qua cổng thì chỉ thấy Ghast nằm trước mặt Lộc thôi.

Kì lạ thiệt, đây là overworld mà?"

Khung cảnh xung quanh là cánh rừng gỗ sồi quen thuộc nhuộm một gam màu xám xịt khiến cánh rừng đầy sức sống trước kia trở nên u ám.

Bầu trời chỉ toàn một màu xám tro, tối sầm.

Trên khung chat hiện lên hai dòng thông báo:

[LocZutaki joined the game.]

[GhastboyMC joined the game.]

"Cái này–" Lộc đột nhiên lên tiếng.

"Cái này tui nghĩ là tụi mình bị kéo vào một server nào khác rồi ông ạ.

Ông bật tab lên coi thử đi, trong server giờ chỉ còn có hai đứa mình thôi à."

"Ừ, vậy là tụi mình bị bắt cóc rồi hả."

Ghast nói đùa như thói quen.

"Chắc vậy ông ạ."

Lộc cười đáp.

Ghast thử đập một thân cây gần đó nhưng chẳng hề hấn gì cả, tay của cậu lại bị đau.

"Lộc ơi, tui thử đập khúc cây mà nó không hề hấn gì Lộc ạ.

Ngược lại thì tay tui lại bị đau."

"Đâu ông đưa tui coi thử."

Lộc nhẹ nhàng cầm tay Ghast như đang cầm một viên ngọc quý, mu bàn tay của cậu bị trầy xước vì bị đập vào cây với lực mạnh.

Anh chạm nhẹ vào vết xước, Ghast vội rụt tay về như bị điện giật.

"Vậy giờ tụi mình phải làm sao đây?"

Ghast lo lắng hỏi.

"Hừm, tụi mình thử đi khám phá xung quanh coi sao."

Nói rồi, Lộc đi trước, Ghast liền đuổi theo sau.

Cả hai đi trong rừng một lúc lâu, vẫn là khu rừng quen thuộc chìm trong không khí u ám rùng rợn.

Xung quanh tĩnh lặng một cách bất thường, chỉ có tiếng bước chân trên nền cỏ như nhắc nhở về sự hiện diện của cả hai.

Một tiếng chân thứ ba vang ra khiến cả hai đột ngột dừng bước.

Ghast vừa cảnh giác vừa run rẩy, khẽ hỏi.

"Lộc, Lộc nghe thấy gì không.

Có, có tiếng bước chân."

"Tiếng bước chân ở bên kia."

Lộc chỉ tay về phía bên phải.

Từ đằng sau cái cây, một con heo bước ra nhưng nó lại bước sang ngang trông vô cùng dị thường, nhìn chằm chằm hai người.

"Con heo này có gì đó không ổn Lộc à.

Nhìn nó đáng sợ quá à."

"Con heo này rõ ràng không phải con heo bình thường ông ạ.

Thôi tụi mình cứ đi tiếp đi."

"Lộc chờ tui với!"

Tiếng bước chân đằng sau lại vang lên, Ghast quay lại nhìn thì hốt hoảng khi nhìn thấy.

Con heo lúc nãy đang đi theo họ và giữ một khoảng cách nhất định, đôi mắt vô hồn vẫn nhìn chằm chằm cả hai.

Ghast gấp gáp đuổi theo Lộc, giọng cậu run run.

"Lộc Lộc, con heo lúc nãy nó đang đi theo tụi mình kìa.

Làm sao đây?"

Lộc nhìn ra đằng sau, va phải đôi mắt vô hồn của nó.

Anh liền kêu lên một tiếng, đáp.

"Trông nó đáng sợ thật.

Tụi mình đi nhanh nhanh lên đi."

Nhưng dù cho họ có cố gắng đi nhanh đến cỡ nào, con heo đó vẫn có thể đuổi kịp hai người, vẫn giữ một khoảng cách nhất định đó.

Đáng sợ ở chỗ là cách nó di chuyển, cứ như một hoạt ảnh con heo đang đi bộ tại chỗ vậy.

Những tiếng sột soạt ngày một nhiều hơn.

Rất nhiều loài động vật như gà, heo, cừu, bò, thỏ bước ra từ sau cây.

Hành vi của chúng chẳng khác con heo kia là bao.

Cả hai vô cùng hoảng hốt.

"Lại, lại có thêm nhiều con nữa kìaaa."

Lộc nắm lấy cổ tay Ghast, hét lớn.

"Chạy đi Ghast!!"

Từ đằng sau, hàng chục con vật với cặp mắt vô hồn và "hoạt ảnh đi bộ" đuổi theo cả hai.

Cứ như vậy, họ chạy trong vô định.

Sức lực ngày một vơi đi.

Lộc nhìn thấy thứ gì đó trông giống như một căn nhà từ đằng xa, anh liền phấn khởi kêu lên.

"Phía trước có một căn nhà!

Tụi mình vào đó trốn đi."

Trước mắt hai người hiện ra rõ ràng là một căn nhà với một khu vườn nho nhỏ phía trước sân, được bao quanh bởi hàng rào.

Ngay khi Ghast bước vào trong căn nhà, Lộc liền nhanh tay đóng cửa lại.

Chưa kịp thốt lên một tiếng vui mừng thì cả người Ghast bỗng nghiêng về phía trái, vô tình ngã vào người Lộc đang đứng kế bên khiến anh bất ngờ.

Anh vội giữ lấy cậu, Ghast liền rên một tiếng nhỏ.

"A!

Chân của Ghast đau quá!"

"Sao, sao chân của Ghast lại bị thương nặng vậy.

Không lẽ..."

Lộc bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh đứng hình trong giây lát khi nhìn thấy, vô số khuôn mặt của những con vật lúc nãy lấp kín các khung cửa sổ, đôi mắt của chúng sáng rực.

Một con bò trong số chúng có cái miệng đầy máu.

Ghast thở hồng hộc, khuôn mặt nhăn nhó vì cơn đau.

Cậu nói khẽ.

"Rõ ràng khi chúng ta vào trong nhà thì tụi nó vẫn còn cách xa lắm mà, sao chân Ghast lại bị thương được..?"

Lộc vội dìu Ghast qua chiếc giường, giọng anh trầm đi hẳn.

"Ghast ngồi yên ở đây đi.

Để tui đi kiếm đồ băng bó vết thương."

Lộc bỗng trở nên nôn nóng khiến Ghast cảm thấy lạ.

Mắt Ghast vô tình lướt qua khung cửa sổ, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhìn thấy khuôn mặt của mấy con vật, nó đang cười?

Ghast liền cúi mặt nhìn mặt đất, vô tình lướt qua vết thương ở chân trái.

Vết thương như bị một thứ gì đó cắn mất một mảng thịt lớn, máu liên tục chảy ra.

Đúng lúc này, Lộc quỳ một chân bên cạnh giường, trên tay anh là thuốc và băng gạc.

Ghast cố gắng nở nụ cười.

"Hay quá, Lộc tìm thấy băng gạc rồi.

Vậy là tụi mình không cần lo về việc bị thương mà không có băng gạc hehe....."

Tiếng của Ghast nhỏ dần, cả người cậu ngã ra giường.

Lộc như hét lên thành tiếng.

"Ghast!

Ghast!

Ông đừng có ngất!

Ghast!"

Trên giường có tiếng nói khẽ đáp lại.

"Ghast không có ngất.

Ghast chỉ là cảm thấy hơi mệt, Lộc đừng lo quá."

Nhận ra phản ứng có phần thái quá của mình, Lộc cúi gằm, ừm một tiếng rồi tiếp tục băng bó vết thương.

Sau một lúc khám phá xung quanh căn nhà, Lộc quay trở lại giường nơi Ghast đang nằm đó, một cánh tay gác lên trán, nhìn chằm chằm vào trần nhà như đang suy tư điều gì đó.

Lộc ngồi xuống giường, trên tay anh là một miếng bánh táo và một ly nước.

"Ghast à, ông dậy ăn bánh táo đi.

Lộc mới tìm thấy vài cái bánh ở dưới bếp, Ghast ăn một chút đi."

Ghast nhận lấy miếng bánh, cắn một miếng.

"Lộc cũng ăn chút đi."

Lộc liền lắc đầu.

"Mới nãy Lộc có ăn ở dưới bếp rồi, Ghast cứ ăn đi."

"Ồ..."

Cậu chợt lên tiếng.

"Không biết mọi người ra sao rồi ha."

"Tui nghĩ chắc mọi người vẫn ổn á."

Lộc nhìn ra sự lo lắng của Ghast liền trấn an.

"Ông đừng lo, rồi tụi mình sẽ tìm được cách thoát khỏi đây mà."

Ghast thì thầm.

"Mong là vậy."

Bỗng bên ngoài có tiếng bước chân nặng trĩu dẫm trên nền đất ẩm, cùng lúc đó trên khung chat hiện lên thông báo:

[Chủ nhân của căn nhà đã trở về.

Trả mọi thứ về vị trí cũ và trốn dưới gầm giường trước khi hắn săn luôn cả bạn.

Bạn có 30 giây.

30

29

...]

Ngay khi đọc được dòng thông báo, cả hai đều ngầm hiểu mà lặng lẽ hành động.

Lộc sắp xếp lại tất cả mọi thứ mà anh đã đụng đến, Ghast cố gắng sắp xếp chiếc giường cho ngăn nắp rồi chui xuống gầm giường.

Vì gấp gáp nên bên chân bị thương của Ghast va phải chiếc giường khiến cho cậu gần như kêu lên thành tiếng.

Đúng lúc đó, Lộc liền bịt miệng của Ghast, cả hai cùng chui vào gầm giường.

Cánh cửa bị mở tung phát ra tiếng động lớn.

Tiếng bước chân nặng nề từ từ tiến vào trong, cùng với đó là tiếng kéo lê trên mặt sàn gỗ.

Ghast kìm nén hơi thở, cả người cậu run rẩy vì sợ hãi.

Một bàn tay ấm áp đè lên bàn tay lạnh đang run của Ghast, cậu bất ngờ nhìn sang bên cạnh.

Lộc đang nhìn cậu với ánh nhìn ấm áp như ánh nắng sớm mai, mỉm cười dịu dàng.

Nếu nói cậu không run động thì chính là nói dối.

Từ giọng nói, ánh mắt, cho đến những cú chạm vô tình, gần như tất cả mọi thứ về Lộc đều khiến cho Ghast chú ý.

Cậu chàng mở to mắt nhìn anh, rồi lại nhìn đi chỗ khác với vẻ ngại ngùng.

Đúng lúc đó, ánh mắt cậu vừa hay va phải ánh mắt của cái thứ bị kéo lê trên sàn, trước khi nó bị khuất khỏi góc nhìn.

Đó là một con cừu, đôi mắt của đó như đang nhìn thẳng vào Ghast khiến cậu giật thót tim.

Bước chân nặng nề hướng về phía chiếc giường.

Sau một lúc, từ trên giường vang lên tiếng ngáy ngủ.

Lộc cẩn thận chui ra trước, sau đó giúp Ghast chui ra sau.

Lộc dìu Ghast đi xuống nhà bếp, định trốn ra ngoài bằng cửa sau.

Cả hai đi ngang qua xác của con cừu.

Lông của nó nhuốm đầy máu, đầu của nó quay theo hướng của cả hai, nhìn chằm chằm.

Sau khi đã ra khỏi căn nhà, cả hai tiếp tục đi sâu vào trong rừng.

Khi đã cách xa khỏi căn nhà, Lộc liền lên tiếng.

"Ghast, Ghast leo lên lưng Lộc đi để Lộc cõng cho."

Ghast liền lắc đầu.

"Không không cần đâu, Ghast tự đi được mà."

Lộc quay lưng về phía Ghast, quỳ xuống.

"Không sao đâu, Ghast cứ leo lên đi."

Do dự một lát, cuối cùng, Ghast từ từ leo lên lưng Lộc.

Cả hai tiếp tục đi sâu vào trong rừng.

Họ càng đi xa khỏi căn nhà, khu rừng càng trở nên tối tăm hơn.

Lộc chỉ có thể nhìn thấy những bóng cây mờ mờ.

Anh cố gắng bước từng bước chậm rãi.

Ghast thì thầm.

"Trời càng lúc càng tối.

Lúc nãy tụi mình quên không chôm mấy món trong cái nhà đó ha.

Bây giờ trong người tụi mình không có đồ gì hết, cứ đi đi như vầy nguy hiểm quá à."

Lộc dường như rất mệt, anh hít một hơi, nói với giọng chắc nịch.

"Dù có chuyện gì xảy ra tui cũng sẽ bảo vệ Ghast."

Anh nói gần như thì thầm, như nhắc nhở chính bản thân anh.

"Tui sẽ không để Ghast bị thương thêm một lần nào nữa."
 
[Megasmp||Locghast] Lời Hứa Có Tồn Tại?
Chương 2. Đụng độ.


Ánh đèn le lói trong màn đêm tăm tối.

Ghast thấy ánh sáng từ đằng xa liền mừng rỡ kêu lên một tiếng, kéo Lộc trở lại "thực tại".

"Lộc, nhìn kìa, có ánh sáng kìa Lộc."

"Ừm, tới thử xem sao."

Đột nhiên, khu rừng yên ắng tĩnh lặng lại nổi lên những tiếng rít gào của gió.

Lộc bước nhanh hơn, tiếng gió rít gào dần trở thành tiếng hét của một thực thể đáng sợ đang lao đến từ sâu trong bóng tối.

Ghast nói với giọng run run.

"Lộc, Lộc ơi.

Hình như, đằng sau tụi mình, có thứ gì đó..."

Lộc cũng biết rõ.

Thực thể đó đang tiến về phía cả hai với tốc độ rất nhanh, tiếng gào thét chói tai ngày một lớn hơn.

Không chỉ một mà rất rất nhiều tiếng hét chói tai trộn lẫn vào nhau.

Ánh sáng mà hai người nhìn thấy hiện rõ ra là một cánh cửa gỗ có vẻ mục nát, treo ở hai bên là hai chiếc lồng đèn với ngọn lửa đang chập chờn bên trong.

Ánh sáng đang chập chờn đó lại thắp sáng một khu vực rất rộng.

Ngay khi Lộc vừa đặt chân vào vùng đất có ánh sáng, Ghast ở phía sau liền kêu lên một tiếng.

Trong bóng tối đen thăm thẳm, vô số cánh tay đen đúa duỗi ra, với làn da nhăn nheo cùng móng tay dài quái dị, với tới từ phía sau khiến cho cánh tay của Lộc và lưng của Ghast bị cào vài đường, trước khi bị ánh sáng thiêu đốt.

Lộc thở hồng hộc, đổ mồ hôi hột.

Hai bên cánh tay của Lộc có vô số vết cào lớn nhỏ, máu chảy ra nhuộm đỏ tay áo.

Cánh tay run run của Lộc khiến cho Ghast lo lắng.

"Lộc, Lộc có sao không?

Hay Lộc thả Ghast xuống trước đi."

Cánh tay đang run rẩy vẫn giữ chặt không buông.

Anh cố gắng tỏ ra mình ổn nhất có thể, quay sang hỏi ngược lại Ghast với vẻ sốt ruột.

"Còn Ghast có bị sao không?

Lưng có bị thương không?"

"Ừm lưng của Ghast chỉ bị nhẹ thôi.

Không sao đâu.

Lộc thả Ghast xuống đi.

Cánh tay của Lộc bị thương rồi kìa."

Thấy Lộc còn có vẻ chần chừ, Ghast nhẹ nhàng tiếp lời.

"Không sao đâu, Ghast tự đi lại được mà.

Khi nào bớt thì cõng Ghast cũng không muộn."

Cuối cùng, Lộc thở dài.

Anh từ từ thả Ghast xuống.

Những vết cào chi chít hai bên cánh tay khiến cho cả Lộc và Ghast không khỏi hoảng hốt.

Nhưng có vẻ như, sự chú ý của Lộc lại nằm ở phía sau lưng của Ghast.

Lưng của Ghast cũng chi chít những vết cào lớn nhỏ, máu đỏ thấm ra lớp áo ngoài.

Lộc lo sốt vó, lấy ra thuốc và băng gạc mà anh lấy được ở nhà thợ săn.

"Cảm ơn Lộc nhiều nha."

Lộc vẫn chăm chú xử lí vết thương trên lưng Ghast.

Những vết thương mang sắc đỏ làm nổi bật làn da trắng của Ghast.

Nhưng Lộc chẳng thể để tâm đến nó.

Sau khi cả hai đã băng bó vết thương xong, họ tiếp tục khám phá những thứ đằng sau cánh cửa kia.

Đằng sau cánh cửa là một hành lang dài được bao bọc bởi ván gỗ.

Xuyên suốt hành lang treo những cái lồng đèn giống hệt hai cái lồng đèn treo bên ngoài cửa.

Ghast và Lộc chậm rãi băng qua hàng lang dài.

Sự hồi hộp, căng thẳng và cảnh giác vẫn luôn văng vẳng trong lòng cả hai.

Đột nhiên có rất nhiều tiếng cót két vang vọng trong hành lang hẹp, giống như có rất nhiều người đang đi đằng sau hai người.

Lộc nói khẽ.

"Đừng quay đầu lại."

Ghast gật đầu.

"Ừm."

Cả hai vẫn bước đi đều đều, sự căng thẳng bao trùm lấy cả hai.

Đột nhiên, họ không còn nghe thấy những tiếng bước chân từ đằng sau nữa.

Ghast tò mò nhìn ra đằng sau.

Chỉ có hành lang dài với những chiếc đèn lồng đang đưa qua đưa lại dù chẳng có gió.

Bỗng Lộc kêu Ghast với giọng điệu cảnh giác.

"Ghast, Ghast nhìn kìa."

Ghast nhìn về phía trước.

Càng về trước, ánhh sáng từ những chiếc đèn lồng càng nhạt dần, cuối cùng chỉ còn lại bóng tối tràn ngập.

Mà từ trong bóng tối, một bóng người từ từ bước ra.

Dáng đi nghiêng ngả, bước chân có vẻ khập khiễng nhưng đều đều, tiếng kêu như vọng lại từ cõi xa xăm.

"Lộc, Ghast...."

Với mái tóc hồng cùng chiếc áo sweater quen thuộc, cả hai ngay lập tức nhận ra đó là ai.

Đó là Kresh.

Dù vậy, dáng đi cùng giọng nói bất thường của Kresh khiến cho Lộc và Ghast cảnh giác.

Ghast thử gọi Kresh với giọng run run.

"Ka, ka rét?

Là ông đó hả?

Ông cũng bị rơi vào đây giống tụi tui đó hả?"

Tiếng nói nhè nhẹ, khàn đặc đó vẫn lặp đi lặp lại tiếng gọi đó, giống như một cái máy thu âm rồi phát đi phát lại vậy.

Lộc nói với giọng chắc nịch.

"Đây chắc chắn không phải quý ông người Pháp mà tụi mình biết đâu Ghast à."

"Ừm tui biết rồi.

Vậy giờ tụi quay đầu bỏ chạy đi ha?"

"Chân của Ghast vẫn đang bị thương chảy máu kìa, để Lộc cõng Ghast cho.

"Không, không cần đâu Lộc à.

Thứ đó di chuyển cũng khá chậm, tụi mình đi bộ nhanh hơn một chút là được-"

Vừa xoay người ra sau, Ghast chợt đứng hình khi thấy một "Kresh" khác với tình trạng tương tự, cũng đang tiến về phía họ.

"Tụi mình bị bọc đầu rồi!"

Đường đi đã bị chặn, đường chạy cũng không còn.

Lộc nhíu mày nhìn chằm chằm kẻ trước mặt, như sợ rằng dù anh lia mắt khỏi nó một giây thôi, nó sẽ nhào tới anh ngay lập tức.

"Vậy bây giờ tụi mình phải làm sao đây?"

"Chỉ còn một cách thôi...

Ghast, ông xử lí "Ka-rét" bên kia được không."

"Nếu là đánh tay không thì tui tự tin 100%."

"Được.

Tui đếm tới ba tụi mình cùng xông lên.

Một...

...Hai...

...Ba!"

Cả hai cùng lao về hai hướng ngược nhau.

Ghast, ông phải cẩn thận đó!

Ghast chịu đựng cơn đau ở chân, lao đến đấm vào mặt "Ka-rét" kia.

Hắn như không có chút sức lực, ngã xuống sàn.

Hắn cố gắng cử động muốn đứng dậy nhưng không được, hành động cứng nhắc y như một con rô bốt.

Có lẽ, vì cậu đang bị thương nên mới cho ra một con quái yếu như vậy?

"Ka-rét" bên phía Lộc là minh chứng hoàn hảo cho câu trên.

Dù chuyển động không nhanh nhẹn bằng Lộc, nhưng hắn lại có thể né tránh đòn tấn công của Lộc một cách hoàn hảo.

Lộc lùi lại một bước, dường như đang tính toán chuyển động của đối phương.

Anh lại lao tới, lần này hắn cũng lao về phía Lộc, giơ móng vuốt lên nhanh như cắt cào vào vai trái của Lộc.

Vết thương khá sâu, Lộc chịu đựng cơn đau, nhân cơ hội đấm một phát vào mặt "Ka-rét".

Hắn hét lên, giọng nói giật giật như một cuộc gọi lúc mạng yếu.

"SaO LỘc lạI đẤM TuI."

Giọng nói cũng méo mó không kém.

Hắn lại lao về phía Lộc, Lộc nghiêng người né tránh khiến hắn chụp hụt, nhân cơ hội đó đá vào eo hắn.

Cả người hắn va mạnh vào tường, nằm úp trên mặt sàn, bất động.

Lộc không suy nghĩ nhiều, rút từ trong áo ra một con dao ngắn định đâm xuống.

Đột nhiên, đầu của hắn xoay 180°.Gương mặt đó không còn là của "Ka-rét" nữa, mà là của Ghast.

Đôi mắt đen thăm thẳm cùng nụ cười ngoác đến mang tai.

Với giọng nói của Ghast, hắn nổi lên một tràn cười tinh quái, đầu của hắn lắc lư liên hồi sau đó biết mất.

Lộc đơ người giây lát, thở hồng hộc, gương mặt kinh hãi nhìn chăm chăm vị trí của cái thứ hồi nãy nằm ở đó.

Đó, đó là gương mặt của Ghast mà!?

Ghast...

Phải rồi, Ghast!

Anh lập tức quay sang nhìn về phía của Ghast, thấy cậu đang quay lưng về phía anh, vai nhấp nhô, cẳng chân được băng bó bây giờ lại thấm đầy máu.

"Ghast, Ghast có sao không?"

Anh xông đến chỗ cậu, gọi cậu nhưng cậu không trả lời, vẻ mặt lại vô cùng hoảng hốt.

Lộc gọi lớn, lay vai Ghast.

"Ghast, GHAST!"

Ghast giật mình quay sang nhìn Lộc, hất tay anh ra, vẻ mặt cảnh giác.

"Ghast, ông bị sao vậy?"

Khi đã bình tĩnh lại, Ghast kể lại sự việc đã xảy ra.

Khi cậu cứ tưởng như vậy đã xong, cậu quay sang nhìn về phía Lộc, thấy Lộc lùi lại một bước.

Bỗng một giọng nói quen thuộc phát ra từ phía của "Ka-rét".

"Ghast, Ghast nhìn cái gì vậy?"

Ghast giật mình quay lại.

"Ka-rét" nằm trên mặt đất không còn nữa, thay vào đó là Lộc đang đứng ở đó.

Anh mỉm cười nhẹ nhàng, hơi híp mắt nhìn Ghast.

Nhưng ánh mắt đó của anh lại khiến cho cậu rợn tóc gáy.

Cậu lại nhìn về phía Lộc và "Ka-rét" kia, bỗng "Lộc" ôm chầm lấy cậu.

Anh nói nhỏ, giọng điệu có vẻ giễu cợt khiến Ghast hoảng sợ.

"Nơi này sẽ phản chiếu và chơi đùa với nội tâm của tụi mày.

Những suy nghĩ đen tối sâu trong tâm trí tụi mày, rồi cả những mảnh kí ức đáng ghê tởm mà tụi mày đang che giấu.

Hai chữ bí mật của tụi mày chẳng là gì cả."

Ghast vội đẩy "Lộc" ra, hắn biến mất trong chớp mắt.

Nụ cười giễu cợt trước khi biến mất đó khiến Ghast đứng hình.

Những câu nói lúc nãy vang vọng lại trong đầu Ghast như một bản thu âm được phát lại.

"Nơi này sẽ phản chiếu và chơi đùa với nội tâm của tụi mày.

Những suy nghĩ đen tối sâu trong tâm trí tụi mày, rồi cả những mảnh kí ức đáng ghê tởm mà tụi mày đang che giấu.

Hai chữ bí mật của tụi mày chẳng là gì cả."

Hai chữ bí mật của tụi mày chẳng là gì cả...

Cả hai người đều rơi vào trầm tư.

Họ là con người, mà đã là con người thì sẽ luôn có những bí mật dù lớn hay nhỏ, dù xấu xa hay kinh tởm.

Lộc nhìn Ghast, trên gương mặt cậu ngập tràn sự lo âu và sợ hãi về một điều gì đó.

Cậu lia mắt nhìn Lộc, anh đang nhìn cậu với ánh mắt phức tạp.

Bỗng Ghast kêu lên một tiếng.

Lộc như bừng tỉnh, nói với giọng lo lắng.

"Chân của Ghast bị chảy máu rồi kìa."

"Tụi mình cũng hết băng gạc với thuốc mất tiêu rồi- A!"

Ghast vịn tay vào tường, bức tường như một cánh cửa mở vào trong khiến cho Ghast mất thăng bằng ngã xuống.

May mắn Lộc nhanh tay chụp lấy cổ tay của Ghast, kéo cậu lại.

"Ghast, Ghast từ từ thôi."

Anh từ từ dìu cậu vào trong.

Sắc mặt Ghast tái nhợt, cậu nhìn sơ qua căn phòng.

Căn phòng bốn bức tường được làm bằng ván gỗ và tre.

Bên trong được bài trí đơn giản nhưng có chút quen mắt.

Lộc dìu Ghast ngồi xuống giường.

Ghast liết mắt một vòng quanh phòng, sau đó nói với vẻ khó hiểu.

"Hình như đây là phòng ngủ của Lộc mà đúng không?

Nhưng mà có gì đó hơi khác thì phải..."

Lộc chỉ nhìn sơ qua căn phòng rồi nói với thái độ hờ hững.

"Có vẻ là vậy, nhìn sơ qua thì khá giống phòng ngủ ở căn cứ bí mật của Lộc, chỉ khác ở cách bài trí đồ đạc của một số thứ..."

Trông nó chẳng khác lần trước là mấy...

Ghast không để ý thấy thái độ khác lạ của Lộc, cậu vẫn quan sát xung quanh.

Trong khi đó, Lộc đi thẳng đến một chiếc rương phủ đầy bụi bặm, lấy từ bên trong ra một lọ thuốc màu hồng phát ra ánh sáng nhè nhẹ.

"Nè, Ghast uống thuốc hồi máu i."

Ghast nhận lấy.

"Cảm ơn Lộc nha."

Nói rồi, anh uống một hơi hết sạch bình thuốc.

Vết thương của Ghast bắt đầu hồi phục với tốc độ khá nhanh.

To be continued....
 
[Megasmp||Locghast] Lời Hứa Có Tồn Tại?
Chương 3. Thoát?


Đã được nửa tiếng đồng hồ kể từ khi cả hai bước vào căn phòng này.

Mặc dù không xảy ra hiện tượng quái dị nào, nhưng một áp lực vô hình trong không gian khiến cho cả hai đều cảm thấy ngộp ngạt.

Sau khi đã lục tìm trong tất cả các rương và sắp xếp chúng lại, họ có được: một cây rìu sắt bị gỉ sét, một thanh kiếm sắt còn mới, một cây cung, một ít mũi tên và một con dao ngắn.

Lộc đưa cho Ghast cây cung và mũi tên.

"Con dao này có hoa văn tinh xảo thật."

"Nhìn đẹp thật.

Ghast giữ con dao này đi, để có gì tự vệ."

Con dao được khắc những hoa văn tinh xảo, trong bóng tối ánh lên màu tím nhạt...

Nhìn khuôn mặt tươi tắn của Ghast, trong chớp mắt hình ảnh Ghast với khuôn mặt vô hồn ập đến khiến Lộc giật mình lùi lại, biểu cảm vô cùng hoảng hốt.

Ghast cũng giật mình theo, hỏi.

"Lộc bị sao vậy?

Thấy không khoẻ ở chỗ nào hả?"

Lộc nhanh chóng trấn tĩnh bản thân, trả lời với giọng điệu bình thản như cũ.

"À Lộc không sao.

Chỉ là tui vừa nghĩ tới những chuyện xảy ra khi nãy thôi ấy mà...."

Một cảm giác kỳ quặc thoáng lướt qua trong Ghast nhưng nhanh chóng tan biến.

Cậu ngả người nằm xuống, vẻ mặt trầm ngâm.

"Mọi chuyện đang xảy ra, cứ như chúng ta đang chơi một cái modpack kinh dị nào đó vậy."

Không biết mọi người ra sao rồi ha?

Nghĩ tới đây, chợt những câu nói của "Ka-rét" kia lại vang lên trong đầu Ghast, từ câu từng chữ vô cùng rõ ràng.

Lộc cũng gật gù theo.

"Ừm.

Mọi chuyện quá đỗi phức tạp."

Cộc- cộc- cộc!

Những tiến gõ cửa dồn dập đánh thức sự cảnh giác bên trong Lộc và Ghast.

Lộc cầm trên tay kiếm và rìu, đứng chắn giữa Ghast và cánh cửa, vẻ mặt vô cùng dữ tợn, dường như có thể chém chết bất cứ thứ gì tấn công vào phòng.

Lộc bỗng lao về phía cánh cửa, cùng lúc đó, cánh cửa bị đập nát, một thứ không rõ hình dạng lao vút về phía Lộc.

Nhanh như cắt, thứ đó bị chém làm đôi rơi xuống đất.

"Zom- zombie con?

Zombie con cũng có thể phá cửa nữa sao...?"

"Tất nhiên là không rồi.

Ghast, đi theo Lộc."

Vừa nói, anh vừa dìu Ghast qua chỗ chiếc rương nhỏ ở góc phòng, anh mở rương ra, bên dưới là một hành lang hẹp đủ cho một người đi.

Không nhiều lời, Lộc liền nhảy xuống trước, đỡ lấy Ghast nhảy xuống sau, nắp rương cũng đóng lại.

Bóng tối nhanh chóng bao phủ lấy cả hai.

"Ở dưới này tối quá, tụi mình lại không có gì để chiếu sáng nữa chứ."

"Ghast đừng lo.

Ông cứ leo lên lưng tôi đi.

Chân của ông vẫn còn bị thương mà, để tôi cõng ông thì đi sẽ nhanh hơn."

"Ừm, làm phiền Lộc quá."

"Không sao đâu, chỉ cần đó là Ghast là được..."

"Hả?

Lộc vừa, vừa nói gì vậy?"

"À à không có gì, Ghast leo lên đi."

Trong bóng tối đen kịt, Lộc lại quẹo trái quẹo phải vô cùng thành thạo, cứ như anh đã thuộc lòng mọi lối đi ngã rẽ của nơi này rồi vậy.

Bỗng Ghast cảm giác như Lộc đang ngày càng bước đi nhanh hơn rồi dần chuyển thành chạy, Ghast khó hiểu định hỏi Lộc thì tiếng chạy nhanh đằng sau đã trả lời cho Ghast.

Hành lang tối tăm dần xuất hiện những ánh đèn mờ mờ chiếu từ trên xuống, dù chẳng thấy cái bóng đèn nào.

Ghast nhìn ra đằng sau, những ánh sáng từ phía xa dần đần tắt ngóm đi kèm với tiếng bể bóng đèn.

Ghast vô cùng kinh hãi.

Khi Lộc vẫn đang tập trung chạy thoát khỏi thế lực bí ẩn đằng sau, một tiếng leng keng cùng cảm giác nhẹ bẫng trên lưng khiến Lộc giật mình hoảng hốt, anh ngay lập tức xoay người nhìn phía sau.

Dưới ánh đèn duy nhất còn sáng, là một con dao với những hoa văn tinh xảo, nhuốm máu.

Trong tích tắc, mọi thứ trở thành một màu đen khiến Ghast có chút hoảng hốt.

Cậu nhìn khắp xung quanh, tìm kiếm bóng dáng của Lộc.

Nhưng trong tầm mắt cậu chỉ toàn một màu đen.

"Lộc?

Ông ở đâu vậy?

Lộc!

Lộc!"

Tiếng gọi của cậu vang vọng trong không gian, cho đến khi nó bị không gian nuốt trọn chỉ còn lại khoảng không tĩnh lặng.

Lúc Ghast vẫn đang bối rối không biết nên làm gì, một tiếng leng keng đã thu hút sự chú ý của Ghast.

Cậu liền ngoái đầu nhìn ra đằng sau.

Dưới ánh đèn là một con dao được khắc bằng những hoa văn tinh xảo, ánh lên hàng quang màu tím trông vô cùng đẹp mắt.

Ghast không suy nghĩ nhiều mà nhặt con dao đó lên.

"Con dao này nhìn đẹp thật.

Mà hình như nhìn nó hơi quen quen..."

Bên trong Ghast chợt xuất hiện cảm giác khó chịu không biết tên, cùng cảm giác deja vu khiến cho cậu không ngừng tự hỏi, liên tục ngắm nghía con dao trên tay.

Bỗng, trong đầu Ghast chợt hiện lên hình ảnh cậu đang cầm con dao đó đâm vào bụng mình, máu tươi không ngừng chảy ra...

Khi Ghast lấy lại được ý thức, cảm giác nhói đau ở bụng khiến Ghast vô cùng bất ngờ xen lẫn hoảng hốt.

Ghast đang cầm con dao đâm sâu vào bụng, máu chảy ra nhuộm đỏ con ghast cute trên áo

"Sao mình, lại, tự đâm mình vậy chứ..."

Cậu cảm thấy cơ thể không còn chút sức lực nữa, ngã ra đằng sau.

Đúng lúc này, một tiếng gọi lớn cùng bóng dáng màu tím quen thuộc xuất hiện, đỡ lấy cậu.

"Ghast!

Ghast!

Ghast đừng có chết nữa mà, Ghast, Ghast..."

Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt của một người tưởng chừng như vô cùng mạnh mẽ.

Ghast có chút bất ngờ, bởi cái chết đối với cả cậu và anh không phải là những điều xa lạ.

Nhưng tại sao...

"Sao, sao Lộc lại khóc...?"

Lộc thút thít một lúc, sau đó chậm rãi cất tiếng.

"Thật ra, Lộc và Ghast đã từng tới đây rồi."

"Hả...?"

Ghast khó hiểu nhìn Lộc, dường như cảm giác kì lạ luôn đeo bám Ghast suốt thời gian qua dần dần hiện rõ hình dạng của nó.

"Ghast còn nhớ lúc tụi mình cùng với Kuro đi qua cổng địa ngục để tới nhà của băng Cướp Sa Mạc không?"

"Nhớ.

Lần đó khi bước ra từ cổng địa ngục, không hiểu sao bụng của tui lại bị chảy máu."

"Khi bước ra từ cổng địa ngục, tui với ông bị dịch chuyển tới khu rừng kì quái kia.

Cứ như vậy, tụi mình bị mấy con vật kia dí theo, tới nhà của tên thợ săn.

Lúc đó Ghast không bị thương ở chân trái, tụi mình lục tìm trong mấy tủ đồ, xuống bếp, ăn bánh.

Tên thợ săn đó về, tụi mình chạy thoát bằng cửa sau.

Lúc đó cửa sau không dẫn ra khu rừng tối, mà là hành lang với ván gỗ và lồng đèn treo kia.

Tụi mình bị một đám quái truy đuổi, ánh mắt sáng trưng, cơ thể chỉ toàn là một màu đen.

Sau đó tụi mình bị bộc đầu, Ghast vô tình mở ra cửa dẫn vào căn phòng kia.

Lúc kiểm tra đồ trong rương, ông phát hiện ra con dao ngắn đó rồi giữ nó bên mình.

Mọi chuyện sau đó đều giống hệt như bây giờ, chỉ khác là con dao đó tự động xuất hiện...."

"Thì ra mọi chuyện là vậy."

Kể từ lúc bước ra khỏi cánh cổng địa ngục đó, ánh mắt của Lộc nhìn Ghast khiến cậu có chút khó hiểu, ánh mắt như quan sát vô cùng cẩn thận một vật quý giá mà mình suýt đánh mất vậy.

Hơn nữa, Lộc luôn tỏ thái độ quan tâm Ghast một cách thái quá, luôn bảo vệ cậu khi trận chiến xảy ra, thậm chí là tức giận khi có người làm cậu bị thương.

Khi được Lộc quan tâm đối xử như vậy, Ghast lại cảm thấy ấm áp và hạnh phúc không rõ ràng.

Cậu luôn lấy suy nghĩ "bản thân chỉ là lần đầu được người khác chăm sóc chu đáo nên mới cảm thấy như vậy" để biện hộ cho cảm giác kì lạ đang dần hình thành bên trong cậu.

Bây giờ, dường như mọi chuyện đều sáng tỏ trong giây lát, trái tim cậu bỗng trở nên nặng trĩu.

Nỗi đau và sự tự trách luôn luôn ám ảnh lấy Lộc, mỗi khi chứng kiến cảnh Ghast bị thương, bị giết chết, anh đau đớn vô cùng.

Nỗi đau sinh ra từ sự bất lực và tuyệt vọng, bất lực vì không thể bảo vệ người mình thương, tuyệt vọng vì chẳng thể cứu được người mình thương.

Lộc ôm chặt lấy Ghast.

Dù biết cậu sẽ hồi sinh, nhưng cậu hiện tại, ở đây, vẫn đang chịu sự đau đớn, chờ đợi đến khi sinh mạng bị rút cạn hoàn toàn, khiến cho trái tim Lộc như bị hàng ngàn mũi kim chích vậy, đau không thể tả nổi.

"Xin lỗi Ghast.

Xin lỗi vì không thể giữ lời hứa bảo vệ Ghast, xin lỗi vì đã không bảo vệ được Ghast...xin lỗi...."

Ghast từ từ giơ tay lên, lau đi hàng nước mắt đang tuông ra.

Cậu mỉm cười dịu dàng, ánh mắt chứa đầy tình cảm.

"Lộc đừng khóc.

Lộc mà tui biết vẫn luôn là một người mạnh mẽ, luôn hết mình với anh em, lại PvP giỏi nữa.

Thực sự, ngay từ lần đầu tiên khi mà tụi mình gặp nhau, tui vẫn luôn chú ý tới Lộc.

Lộc biết không, mỗi khi Lộc xuất hiện, tui đều dõi theo Lộc, mọi thứ mà Lộc làm đều thu hút sự chú ý của tui.

Đôi khi trong đầu tui lại nảy lên suy nghĩ..."

"Suy nghĩ gì?"

Ghast cười hai tiếng, rất nhỏ.

"Hay là mình bị mắc bệnh tương tư mất rồi..."

Nước mắt lại một lần nữa tuông rơi dù anh đã cố kìm lại.

"Kể từ lần đó, tui đã thề với bản thân, bằng bất cứ giá nào tui cũng phải bảo vệ Ghast an toàn.

Nhưng, tui quá yếu kém, chẳng thể nào bảo vệ được Ghast chu toàn."

Lộc dần nhỏ giọng đi."

Đến cả người mình thương còn chẳng bảo vệ được thì tui có phải người giỏi giang gì đâu chứ..."

Ghast định nói gì đó thì bỗng ho sặc sụa, cậu lấy tay che miệng.

Lộc hoảng hốt ôm lấy Ghast, liên tục gọi tên cậu trong vô vọng.

Khi Ghast bỏ tay ra, máu đã nhuộm đỏ cả lòng bàn tay.

"Lộc, đừng tự trách.

Thực sự, tui thấy hạnh phúc lắm, vì luôn có Lộc ở bên cạnh quan tâm bảo vệ tui.

Tin tui đi, Lộc đã làm rất tốt rồi..."

Bàn tay còn chưa kịp chạm đến mặt anh đã rơi xuống, ánh mắt chứa đầy niềm hạnh phúc dần trở nên vô hồn.

Cậu chết đi, với nụ cười còn giữ trên môi.

"GHAST!!"

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, khi Lộc tỉnh táo lại, anh nhận ra mình đang đứng trước cánh cổng địa ngục trắng xoá.

Trên tay anh là xác của Ghast đã nhắm mắt, nụ cười vẫn nguyên vẹn trên môi.

Ghast à, ông yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ ông bằng mọi giá, dù có chết đi chăng nữa.

Tình cảm này, tôi sẽ giấu nó trong lòng, để không làm ảnh hưởng đến Ghast.

Dù Ghast có lẽ sẽ quên...

Anh hít sâu một hơi, bước qua màn sương trắng xoá.

Khi cả hai biến mất trong màn sương, màn sương trắng xoá bỗng chốc chuyển thành một màu đỏ thẫm rùng rợn, cùng với một tiếng két kéo dài, báo hiệu cho mội mối nguy hiểm nữa sắp sửa ập tới với cả hai.

Hết?

______________

Mấy tuần nay bị xoay mồng mồng với mấy cái sự kiện chào mừng tân sinh viên với việc học nữa thành ra không viết truyện được luôn ಥ⁠‿⁠ಥ

Nếu ổn thì mình sẽ viết thêm mấy chương nữa (⁠・⁠∀⁠・⁠)
 
Back
Top Bottom