Đô Thị  Mẹ Không Thích Khóc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,283,936
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaU9AP73pHbvCTxip-ZnRCvCHEgb_UaPZaeuO3hVL4AUsGQgIlFZjeEA_fD1x17_-F2BBuCGO7dMbe_xTduc2AvrPvm3ojJ3xT1a4H2CLXDF8BAaIb4Z-HuHbA3Wd0vfJs7LVYajcaBBiA1qwUdgvxDa=w215-h322-s-no

Mẹ Không Thích Khóc
Tác giả: Dư Không
Thể loại: Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Mẹ không thích khóc
Tác giả: Dư Không
Editor: bibinhh
- ------------
Giới thiệu:

Ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi, tôi muốn ăn bánh kem bơ.

Bởi vì trong kỳ thi thử vừa qua, tôi không nằm trong top mười, nên bà ấy nói nếu như tôi thì chet thì được.

Tôi ngồi trên tầng thượng lén khóc, nhân viên cứu hộ hao hết tâm tư để thuyết phục tôi xuống dưới nhưng mẹ tôi lại tát tôi một cái, bà ấy hùng hổ xô đẩy tôi: “Sao mày lại không nhảy? Nhảy đi!”

Bà ấy dùng quá nhiều lực nên ngoài ý muốn, tôi rơi xuống lầu.

Nhân viên cứu hộ khóc nức nở.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Boss Game Kinh Dị Luôn "Chơi" Tôi
  • Lệ Tổng! Em Mệt Rồi
  • Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
  • Omega Thủy Tinh
  • Tạm Biệt Mẹ Yêu
  • Mẹ Không Thích Khóc
    Chương 1


    01.

    Ngày sinh nhật mười tám tôi cũng là ngày thông báo thành tích của kỳ thi thử lần hai, tôi phát huy thất thường nên chỉ được hạng mười tám.

    Khi nhìn thấy thứ hạng, tôi bắt đầu run rẩy, buồn nôn, co rút muốn nôn khan.

    Giọng nói của mẹ như bóng đè mà xuất hiện trong đầu tôi.

    “Lý Tư Tư, con là niềm kiêu ngạo của mẹ, nhất định phải học tập thật giỏi đừng làm mẹ thất vọng!”

    “Lý Tư Tư, người khác đều cười nhạo mẹ không có con trai nhưng mẹ muốn chứng minh cho mọi người thấy, con gái của mẹ ưu tú hơn tất cả bọn con trai của bọn họ một vạn lần”

    “Lý Tư Tư, nếu con không chăm chỉ học tập thì mẹ sẽ chet trước mặt con, chet không nhắm mắt!”

    .....

    Thân thể tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, gương mặt đỏ bừng khác thường, hô hấp dồn dập hỗn loạn.

    Hạng mười tám, không có lọt vào top mười, mẹ sẽ nổi điên.

    02.

    Sau khi tan học, tôi trầm mặc đi về nhà, thấy có một nữ sinh nhào vào lòng của mẹ cô ấy, khóc lóc kể lể cô ấy không có làm bài tốt, không được hạng cao.

    Mẹ cô ấy đau lòng mà nói thi không tốt không sao, lần sau cố gắng thêm là được rồi.

    Tôi rõ ràng thấy mẹ cô ấy lau nước mắt, mẹ cô ấy cũng khóc.

    Trái tim tôi quặn đau, vì sao mẹ của người khác lại dễ dàng khóc thút thít vì con gái mình?

    Những năm gần đây, tôi luôn để ý tới nước mắt của mẹ người khác.

    Dì hàng xóm sẽ khóc khi con gái của cô ấy ngã trầy da; mẹ của bạn cùng phòng sẽ khóc khi thấy cô ấy gầy ốm; cô chủ cửa hàng tiện lợi dưới lầu, một mình nuôi con, cô ấy cũng thường xuyên vuốt v e mặt con gái mà khóc.

    Vì sao?

    Vì sao bọn họ lại dễ dàng khóc vì con mình?

    03.

    Về tới nhà, trên bàn là những món ăn nóng hổi cùng với chiếc bánh kem bơ tôi thích nhất.

    Mẹ tôi cố ý chuẩn bị cho tôi.

    Bà ấy đeo tạp dề chạy tới, gương mặt tang thương của bà ấy được thay thế bằng nụ cười chờ mong: “Tư Tư, chút nữa hãy ăn bánh kem, con thi thế nào? Có lọt vào top mười không?”

    Tôi cúi đầu, trong đầu hỗn loạn, lại nghĩ tới nước mắt của mẹ người khác.

    “Con nói chuyện đi Lý Tư Tư, thi được hạng mấy?” mẹ không cười nữa, thân hình gầy yếu còng lưng, biểu tình trên mặt nghiêm khắc.

    “Mười tám” Yết hầu của tôi như nuốt phải chì, ngón tay run rẩy, cuống quýt nói: “Mẹ, lần sau nhất định con sẽ vào top mười!”

    Nói xong, tôi nghĩ mẹ sẽ đau lòng cho tôi, sẽ thúc giục tôi mau ăn bánh kem bơ tôi thích nhất, sẽ nói lần này thi không tốt thì lần sau cố gắng hơn là được.

    Nhưng mà mẹ không nói gì, bà ấy cứ đứng nhìn chằm chằm tôi, đôi mắt đỏ lên.

    Bà ấy không có khóc.

    Bà ấy là tức điên rồi.

    “Lý Tư Tư, mày giỏi lắm, càng thi càng tệ, mày học theo con chó hả?”

    Mẹ quát tôi: “Mày nói xem, mày học kiểu gì thế, mày biết mẹ bởi vì mày mà vất vả ra sao không! Trời chưa sáng tao đã phải đi làm rồi, mày nhìn xem tay của tao đi!”

    Mẹ vươn bàn tay ra, trên đó là từng khe nứt dữ tợn, đó là những vết nứt, vết thương được khép lại, lưu theo năm tháng.

    “Mày xem kĩ vào, tất cả đều là vì mày! Vì phải thuê nhà cho mày ở, vì phải mua đồ cho mày ăn, vì phải mua quần áo cho mày mặc!”

    Mẹ tôi để bàn tay trước mắt tôi, bà ấy thở hồng hộc, lại chỉ ngoài cửa: “Mày biết người khác nói tao ra sao không! Nói tao không sinh được con trai! Tất cả dòng họ đều có con trai chỉ có tao là không!

    Tất cả niềm hi vọng của mẹ đều đặt trên người mày, mày phải thi đậu Thanh Hoa, Bắc Đại, mày phải để cho tao có tiền đồ, mày hiểu không!”

    Đây là lần mẹ tôi nổi điên kinh khủng nhất.

    Bởi vì tôi sắp thi đại học nên bà ấy sốt ruột, lo lắng hơn bất kì ai.

    Nếu tôi không đậu đại học thì cuộc sống của bà ấy sẽ ảm đạm, bà ấy không thể thẳng lưng mà sống.

    Tôi ngồi xổm khóc, trong đầu nghĩ tới nước mắt của mẹ người khác.

    Vì sao mẹ người khác lại dễ dàng khóc vì con mình?

    “Mẹ.... nếu con là con trai.... thì con có cần phải cố gắng như thế này không?” cuối cùng tôi cũng hỏi vấn đề nằm sâu trong lòng tôi.

    Từ nhỏ tôi đã nghĩ tại sao tôi lại bị so sánh với con trai nhà người khác.

    Tôi rõ ràng là con gái mà.

    “Mày còn mặt mũi hỏi hả, nếu mày là con trai thì mẹ mày sẽ bị khinh thường hả?”

    Mẹ tôi giống như bị chọc trúng vào vết thương, bỗng nhiên la to: “Toàn thôn chỉ có mình tao không có con trai, toàn bộ dòng họ chỉ có tao không có con trai, mày có biết mẹ mày bị người ta nói sau lưng như thế nào không?

    “Bọn họ nói mày là món hàng phải bỏ thêm tiền vào, mày còn không biết cố gắng thì ai hơn thua giúp mẹ mày”

    04.

    Mẹ tôi đã nói ra lời trong lòng của bà ấy.

    Nước mắt tôi chảy ròng: “Con không phải là món hàng cần thêm tiền mới bán được, con cũng không cần bị so sánh với con trai người khác, con mệt mỏi quá...”

    “Mày mệt? Mày làm gì mà mệt? Mày có biết mỗi ngày tao đều mệt mỏi muốn hộc máu, mày có tư cách gì mà nói mệt với tao?” Mẹ tôi giơ bàn tay.

    Tôi nhìn bà ấy: “Rất mệt, rất mệt, mệt muốn chet............”

    “Vậy mày chet đi, chet đi!” Mẹ không có hạ bàn tay xuống nhưng mà bà ấy rất thất vọng về tôi nên đẩy hết tất cả đồ vật trên bàn xuống.

    Đồ ăn rơi đầy đất, chén đũa văng tứ tung.

    Mẹ trở về phòng, dùng sức đóng cửa thật mạnh.

    Tôi đứng mê mang, đứng thật lâu xoay người lên tầng thượng.

    Vừa lúc hoàng hôn, tôi đứng trên tầng thượng ngắm nhìn, nhìn phía dưới xe chạy tấp nập, nghe những tiếng cười nói rôm rả, tôi thẫn thờ.

    Mệt quá,

    Đứng cũng mệt nữa.

    Cho nên tôi ngồi xuống, ngồi ở chỗ tầng thượng thấp bé cũ xưa, hai chân treo không, dưới chân là “vực sâu” bảy tầng.

    Trên đường phố, có người phát hiện tôi nên la lớn:

    “Mau xem, có người muốn nhảy lầu”

    Từng ánh mắt nhìn lên, có ngạc nhiên, có rối loạn.

    Lúc này tôi mới phục hồi tinh thần, thì ra trong mắt người khác tôi đang muốn nhảy lầu.

    “Em gái, đừng có nhảy nha, em còn nhỏ mà!”

    “Đừng nhúc nhích, mau lùi lại đi!”

    Rất nhiều người gọi tôi, vừa quan tâm vừa nôn nóng lo sợ.

    Lòng tôi có chút ấm áp, sau đấy lại khổ sở.

    Vì sao người xa lạ qua đường lại quan tâm tôi hơn mẹ?

    Tôi không có nhảy lầu, tôi chỉ muốn ngồi ở đây chờ được mẹ quan tâm.

    Tốt nhất là thấy được nước mắt của mẹ, tôi chỉ muốn bà ấy sẽ rơi nước mắt một lần vì tôi.

    05.

    Nhân viên cứu hộ tới.

    Phía dưới, họ đang thổi tấm lót khí, có vài người đi lên tầng thượng.

    Bọn họ leo lên mái nhà người khác làm cho hàng xóm láng giềng hết hồn, rất nhiều người ra mái nhà nhìn xung quanh.

    Tôi im lặng nhìn bọn họ, nhìn những người cứu hộ tới gần.

    “Em gái đừng xúc động, em bình tĩnh một chút” Một anh trai giơ tay chào hỏi với tôi.

    Tôi ngồi im như cũ.

    Anh trai nói chuyện phiếm với tôi, trấn an cảm xúc của tôi, dời lực chú ý của tôi đi.

    Nhưng tôi không có cảm xúc gì,

    Những lời anh ấy nói truyền vào tai trái tôi thì lại lọt ra tai phải.

    Cứ như vậy, môi anh ấy khô đi.

    Sau đó mẹ tôi lên tới, nhân viên cứu hộ muốn mẹ tôi làm công tác Tư Tưởng cho tôi,

    Nhưng mà bà ấy đang tức giận nên chỉ tay vào tôi: “Lý Tư Tư, mày muốn nhảy lầu? Mày điên hả?”

    “Dì ơi bình tĩnh đi ạ, chúng ta cần phải trấn an cảm xúc của con gái dì”

    Anh trai muốn nói mẹ tôi không cần xúc động.

    Mẹ hít sâu, đôi mắt bà ấy lại đỏ bừng.

    Lần nữa bà ấy vươn tay, “triển lãm” bàn tay đầy vết nứt dữ tợn đó.

    “Lý Tư Tư, mày nhìn tay mẹ mày đây, mẹ mày có lỗi với mày ở chỗ nào? Mày chỉ có việc là học tập thôi? Sao lại nói mệt muốn chet?” mẹ chất vấn tôi, vội vàng lại tức giận.

    Lòng tôi run rẩy, không muốn nhìn bàn tay đó.

    Một chút tôi cũng không muốn xem.

    Bởi vì bàn tay đó ép tôi không thở được, đó là cực khổ của mẹ, mẹ vì tôi mà phải đổi lấy nó.

    Thấy tay bà ấy, tôi vừa áy náy vừa khổ sở, tôi thật sự có lỗi với mẹ.

    “Em gái, mẹ em rất thương em, em xem, mẹ em biết em muốn nhảy lầu, bà ấy sợ hãi khóc, chúng ta mới để bà ấy đi lên đây” Một anh cứu hộ khác nói, nháy mắt ra hiệu với anh trai trước mắt tôi.

    Anh trai thử đi về chỗ tôi, dịu dàng duỗi tay: “Em gái, em áp lực học tập hả? Không sao hết, chúng ta sẽ nói với mẹ em, mẹ em không đúng, bất quá thì bà ấy chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, em xem đi bà ấy đang lo lắng cho em....”

    Anh trai nói xong, quay đầu nhìn mẹ tôi: “Dì ơi, dì rất thương con gái dì phải không?”

    Mẹ tôi nhấp môi, hít sâu: “Đúng, Tư Tư, mau xuống dưới đây”

    Mẹ tôi thừa nhận bà ấy rất yêu thương tôi.

    Tôi chờ được sự quan tâm của bà ấy rồi.

    Trong lòng cũng nhẹ nhõm, không kiềm được nước mắt mà rơi liên tục.

    Anh trai thừa cơ hội này ôm lấy tôi, thở dài vỗ đầu tôi cười nói: “Được rồi, em gái nhỏ đừng có suy nghĩ bậy bạ nữa nha”

    Tôi ừm ở trong lòng, vừa khóc vừa chạy về mẹ.

    Tuy rằng mẹ không có khóc vì tôi nhưng mà tôi muốn ôm bà ấy một cái.

    Đột nhiên, bà ấy chạy tới tôi, tát một cái.

    Gương mặt của bà ấy căng thẳng, trợn trừng mắt, cổ họng nhấp nhô: “Lý Tư Tư, mày nhảy đi, sao lại không nhảy? Có mình mày chịu đựng đau khổ hả? Mày học ai tính tình đòi chet đòi sống vậy?”

    Tôi bị đánh mà mơ hồ, nhân viên cứu hộ cũng mơ hồ.

    “Sao tao lại sinh ra đứa không hiểu chuyện như mày, mày có phải làm tao mất mặt mới cam tâm phải không?” mẹ tôi rít gào.

    Bà ấy mắng tôi, la hét trước mặt nhân viên cứu hộ, sau đó la hét xuống dưới lầu: “Mọi người tới xem đi, tôi không biết xấu hổ, tôi còn mặt mũi gì nữa, con gái tôi rất hiếu thuận với tôi, nhảy lầu ha!”

    Tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo, cũng có chút thoải mái, thì ra mẹ coi trong mặt mũi, thể diện nhất,

    Tôi là con gái nên bà ấy mất mặt.

    Tôi không giỏi bằng những đứa con trai của dòng họ nên bà ấy mất mặt.

    Tôi nhảy lầu, làm ầm ĩ nên bà ấy mất mặt.

    “Mẹ, thì ra mẹ hi vọng con nhảy lầu” Lạ là nước mắt tôi ngừng rơi, tiếng nói khô khốc, ánh mắt không có chút ánh sáng.

    “Đúng, mày nhảy cho tao xem, mày có mất mặt không!” mẹ tôi tiếp tục mắng, đôi tay dùng sức đẩy tôi: “Nhảy đi, tao phí công nuôi dưỡng mày, nhảy cho tao!”

    Trạng thái bà ấy trở nên điên cuồng, bà ấy giống như quên mất, chung cư mà chúng tôi thuê ở là khu nhà giá rẻ, nên tầng lầu rất thấ, cũng quên mất tôi đang đứng ở mép tầng thượng.

    Kết quả là, toàn bộ thân thể tôi bị bà ấy đẩy ngã về phía sau, lập tức trọng tâm thân thể của tôi nghiêng ra ngoài mép lan can.

    Sau đó, tôi cắm đầu rơi xuống.

    Trong mắt, tôi thấy sắc mặt của mẹ tôi từ tức giận thành hoảng sợ.
     
    Mẹ Không Thích Khóc
    Chương 2


    06.

    Bảy tầng lầu, hai mươi mốt mét, vật rơi tự do trong hai giây.

    Có lẽ là hai giây thôi, một giây hít vào một giây thở ra, BANG, cơ thể sẽ nằm dưới đất.

    Cuộc sống mười tám năm của tôi, cứ rớt xuống đất như thế.

    Bị mẹ đẩy xuống.

    Máu chảy đầm đìa, xương cốt gãy, xuất huyết dưới da.

    “Aaaaaaa” tiếng thét chói tai từ bốn phía, toàn bộ con đường hỗn loạn nháo nhào, có một vài người đứng gần sợ hãi lùi về sau.

    Nhân viên cứu hộ lôi kéo tấm lót khí chạy vọt tới.

    Tôi không có như ý nguyện của bọn họ rơi vào tấm lót khí, mà là rơi xuống mặt đất, máu tươi nhiễm đỏ bên phải của tấm lót khí.

    Tôi cũng không có chet, bởi vì khi rơi xuống tôi đụng vào cây sào nhà ai đó nên mông và chân rơi xuống trước.

    Đương nhiên tôi mơ màng muốn hôn mê, thân thể không cảm nhận được đau đớn gì chỉ thấy mệt, rất mệt.

    Sau đó nhẹ nhàng.

    Rất nhẹ nhàng.

    Thân thể và linh hồn bay lơ lửng, giống như bồ công anh vậy, vừa uyển chuyển vừa nhẹ nhàng.

    “Em gáiiiii” Ở hàng hiên, anh trai cứu hộ khuyên bảo tôi chạy vọt ra,

    Đầu anh ấy đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt anh ấy vừa không tin tưởng được vừa mê mang.

    “Đừng chạm vào em ấy, xe cứu thương đâu rồi” Một nhân viên cứu hộ khác la lớn, duy trì trật tự.

    Anh trai đó không có tới gần tôi, anh ấy chỉ đứng ngơ ngác nhìn tôi, thân thể run rẩy, môi cũng run theo.

    Anh ấy giống như để ý tôi.

    Tôi có chút vui mừng, cũng có người để ý tới tôi rồi.

    Có lẽ anh ấy là người mới, cũng có lẽ tôi là người đầu tiên anh ấy cứu.

    Đáng tiếc, tôi phụ lòng anh ấy.

    “Rõ ràng đã cứu được... rõ ràng cứu được rồi...” anh trai run rẩy nói, nhân viên cứu hộ bên cạnh ôm lấy anh ấy, không để anh ấy nhìn tôi.

    Xe cứu thương tới, tôi mê mang bị nâng lên cáng, không đúng, có lẽ là ôm lên.

    Chân của tôi đã nát.

    Nhưng mà không quan trọng.

    Quan trọng là mẹ tôi.

    Mẹ đâu?

    07.

    Tôi muốn nhìn mẹ tôi một chút.

    Tôi muốn nhìn bà ấy khóc.

    Tôi chỉ còn một nguyện vọng như vậy.

    Mẹ, có lẽ mẹ vừa mới khóc đi.

    Cuối cùng, mẹ xuất hiện.

    Bà ấy tự đỡ tường, chết lặng mà đi tới,

    Người khác đều nhường đường cho bà ấy, coi bà ấy là thần vậy.

    Bà ấy thấy tôi bị nâng lên xe cứu thương, ngơ ngác mà đứng.

    Có phải bà ấy choáng váng rồi không?

    “Bà đẩy con gái bà làm gì! Bà có phải là người không?!” anh trai cứu hộ thấy tôi, tâm trạng bùng nổ.

    Anh ấy mắng to, hai mắt đỏ bừng, tay run rẩy chỉ vào mẹ tôi.

    Mẹ tôi run rẩy, như là linh hồn nhập lại, lúc này mới phản ứng có chuyện gì xảy ra.

    Mặt bà ấy so với người chet thì trắng hơn, sau đó biến thành màu đỏ, hô hấp dồn dập, phảng phất bà ấy không thể thở nổi nữa.

    “Tôi đã khuyên được con gái bà, bà đẩy em ấy làm gì? Bà đẩy em ấy làm gì!?” anh ấy hét lớn, nước mắt chảy ròng, giọng khàn đi.

    Linh hồn tôi nhẹ nhàng di chuyển, cảm nhận được vui mừng.

    Thì ra có người vì tôi mà khóc.

    Nhưng vì sao không phải là mẹ?

    Mẹ không có khóc, bà ấy cắn môi chảy máu, hai tay nắm chặt nổi gân xanh, đi từng bước tới chỗ tôi.

    Giống như một người máy bị hỏng.

    “Mau chạy tới bệnh viện, người nhà đi nhanh lên” bác sĩ bên cạnh tôi hô to.

    Xe cứu thương phải chạy.

    Mẹ đi thêm hai bước, lảo đảo suýt nữa ngã.

    Cuối cùng bà ấy đi tới chỗ tôi, có thể thấy được bộ dáng của tôi.

    Tôi bắt đầu ảo giác.

    Tôi còn sống không?

    Đôi mắt tôi có mở to không?

    Là tôi nhìn mẹ hay là linh hồn của tôi đang nhìn mẹ?

    08.

    Mẹ bị nhân viên cứu hộ đẩy lên xe cứu thương.

    Bà ấy cứng đờ người ngồi bên cạnh tôi, cứng đờ nhìn tôi.

    Bà ấy cắn chặt môi, máu chảy không ngừng, cánh tay của bà ấy c**ng cứng, giống như muốn gãy.

    Nhưng mà bà ấy không có khóc.

    Vì sao không khóc?

    Tất cả bắt đầu mơ hồ, tôi thất vọng thở một hơi.

    Xem ra, tôi sẽ không bao giờ thấy được nước mắt của mẹ.

    “Lý Tư Tư, con biết mẹ vì con mà trả giá bao nhiêu không..... vì sao con muốn chọc giận mẹ...” Đột nhiên giọng nói mẹ tôi vang lên, vừa mệt mỏi vừa nghẹn ngào.

    Tôi không thể nhìn bất cứ thứ gì, cái chet đang từ từ cắn nuốt tôi, đại não cũng bắt đầu chet đi.

    Nhưng mà lời mẹ nói vẫn làm trái tim tôi đau đớn, cực kì đau.

    Rất rất rất đau.

    Cảm giác đau đớn này làm tôi hét lên, sau đó tôi run rẩy không kiềm chế được.

    Bác sĩ bận rộn, giám sát sự sống của tôi, cố gắng cứu lấy mạng sống của tôi,

    Xe cứu thương chạy như điên trên đường.

    Chỉ có mẹ tôi nói nhỏ: “Lý Tư Tư, con chưa lần nào làm mẹ thất vọng sao? Lý Tư Tư, vì sao con muốn lên tầng thượng?....”

    Mệt mỏi quá, hít thở không nổi nữa, mệt quá.

    Vì sao chet rồi mà vẫn mệt?

    Mẹ, mẹ khóc vì con một lần đi, để con thoải mái mà chet đi.

    09.

    Đau nhức, mệt mỏi, hôn mê, ngủ say....

    Tôi đang lơ lửng trước cửa tử thần, cuộn tròn người trong bóng tối, vừa lạnh vừa đau.

    Không biết qua bao lâu, có một tia sáng chiếu vào không gian tối tăm này, tôi mở bừng mắt.

    Không đúng, không phải mở mắt mà là linh hồn tôi bay lơ lửng trong không gian phòng bệnh.

    Tôi cứ bay như vậy, nhìn mình nằm trên giường bệnh.

    Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào mặt tôi, đại não tôi được gắn vào những máy móc kì lạ.

    Mà cạnh cửa sổ, mẹ tôi khom lưng đứng nhìn bầu trời, nhìn bà ấy giống như một bức tượng điêu khắc.

    Là bà ấy kéo bức màn để ánh mặt trời chiếu vào, để “tôi” bừng tỉnh.

    Cửa phòng bệnh mở ra, một vị bác sĩ trịnh trọng bước vào.

    Mẹ tôi xoay người, tôi bất ngờ nhìn thấy gương mặt ốm yếu, mái tóc hoa râm, phảng phất bà ấy già thêm ba mươi tuổi.

    “Cô Trương, con gái của cô đã hôn mê ba tháng rồi, căn cứ vào phán đoán của bệnh viên thì con gái cô đã chet não, sợ là không thể tỉnh nữa” bác sĩ thở dài.

    Mẹ tôi không có phản ứng gì.

    Giống như bà ấy đã biết từ trước, cho nên chỉ lắc nhẹ đầu.

    Bác sĩ nhìn mẹ rồi lại nhìn tôi, xoay người rời đi.

    Mẹ tôi đứng im trong giây lát, sau đó bà ấy che lại ngực, dùng sức đấm mạnh vào, cắn chặt răng mà đấm mạnh, giống như đau đớn tới cực hạn.

    Đấm đủ rồi, bà ấy ngồi xuống mép giường như một bức tượng điêu khắc, chỉ là đôi mắt đỏ như máu đó cứ nhìn chằm chằm tôi.

    “Tư Tư... con không cần phải mệt mỏi nữa...” giọng nói của mẹ vừa yếu ớt vừa khàn, như đang mê mang.

    Đúng vậy, tôi không mệt nữa.

    Nhưng mà vẫn chưa đúng ý nguyện của tôi.

    Tôi muốn mẹ tôi khóc.

    Vì tôi, bà ấy chỉ cần khóc một lần.

    “Không biết con có nghe được giọng nói của mẹ hay không, chuyện con trở thành người thực vật, mẹ chưa từng hi vọng như thế, hành động của mẹ đã hủy hoại hy vọng của chính mình” Mẹ tự giễu mà che mặt, bà ấy cong lưng như muốn dán sát vào người vào đùi.

    Tôi bay tới trước mặt bà ấy, ngồi xổm xuống xem mặt bà ấy.

    Mẹ, mẹ có khóc không?

    10.

    Mẹ không có khóc.

    Bà ấy ngồi thẳng dậy, hít sâu một hơi sau đó gọi điện thoại.

    “Cút về đây đi, con gái anh đã thành người thực vật, chúng ta nói chuyện tiền sinh hoạt sau này đi, chi phí nuôi nấng một đồng cũng không thể thiếu”. Mẹ gọi cho ba tôi.

    Người đã ly hôn với bà ấy được mười năm.

    Tôi không có ấn tượng gì với ba, chỉ nhớ ông ấy rất cao, rất hung dữ, thường xuyên cãi nhau với mẹ.

    Bà ấy thật sự kiên cường, chỉ chớp mắt đã thay đổi cảm xúc để đòi tiền ba tôi.

    Nửa ngày trôi qua, ba tôi tới.

    Ông ấy mặc tây trang mang giày da, cầm một túi công văn, vẻ mặt nghiêm túc nhăn mày.

    “Tư Tư chưa tỉnh lại?” ba nhìn qua tôi, không có biểu tình dư thừa nào.

    “Đúng, sau này anh đưa thêm tiền cho tôi, một mình tôi không thể nuôi nổi một người thực vật” giọng nói mẹ lạnh lẽo lại ảm đạm.

    Ba nhìn chằm chằm mẹ, châm chọc: “Trương Lỵ, cô quá tuyệt vời, con gái cô đã thành như vậy, đầu tiên cô muốn là đòi tiền, tốt xấu gì thì cô cũng phải khóc đi chứ?”

    “Vậy vì sao anh không khóc? Ồ đúng rồi, anh ở bên ngoài nuôi dưỡng ba, bốn đứa con riêng thì đương nhiên sẽ không khóc vì Lý Tư Tư rồi” mẹ lại châm chọc ba.

    Sắc mặt ba tôi khó coi, ông ấy mắng mẹ: “Cô vẫn như cũ, mẹ nó vẫn là một người đàn bà điên, một chút dáng vẻ của phụ nữ cũng không có!”

    “Biết vì sao ông đây muốn tìm người phụ nữ khác không? Bởi vì cô không giống phụ nữ chút nào! Chỗ nào cũng hiếu thắng, ông đây muốn cho cô làm một bà chủ thoải mái, dễ sống, cô không chịu cũng không vui, mẹ nó, cô cho rằng mình rất giỏi hả?”

    Ba tôi giống như còn tồn giữ lại những oán hận của năm đó, bây giờ ông ấy đem tất cả ra nói.

    Vẻ mặt mẹ tôi châm chọc: “Tiếp tục nói đi, tôi nhàm chán như thế đó”

    “Ừ được, tôi cũng muốn mắng cô từ lâu rồi”

    Ba tôi mặt lạnh: “Vậy nói tới Lý Tư Tư đi, mâu thuẫn lớn nhất của chúng ta là do Lý Tư Tư! Tôi hỏi cô, năm đó nó mới tám tuổi, cô muốn làm gì mà một hai đòi tôi giữ một trăm vạn cho nó, vì cái gì mà bắt tôi phải sang tên toàn bộ tài sản cho nó, cô bị khùng hả, não tàn hả?”

    “Rất đơn giản, anh ở bên ngoài có người khác, anh có con riêng với người ta, đương nhiên tôi muốn tranh thủ một chút lợi ích cho Tư Tư, chừa một con đường sống cho nó không thể để nó lưu lạc ngoài đường nếu như tôi có chuyện được” Giọng điệu mẹ tôi châm biến.

    Ba tôi đá ghế nhỏ, chỉ vào giường bệnh la lớn: “Nó muốn có lợi ích gì? Nó chỉ là con gái, trưởng thành rồi chỉ cần gả chồng là được!”

    “Cô cũng như vậy mà kết hôn với tôi đấy, nhà mẹ đẻ cô có cho được đồng nào không? Sao cô không nhớ?”

    Ba càng nói càng tức, biểu tình càng hung dữ: “Cô không sinh được con trai còn muốn tôi coi Lý Tư Tư là con trai, cô muốn Lý gia tuyệt hậu hả?”

    “Anh quên rồi hả, trên đường cao tốc, anh cãi nhau với người khác dẫn tới tai nạn, tôi mới không thể sinh nữa” mẹ tôi không châm biếm nữa chỉ nhìn chằm chằm ông ấy.

    Ba tôi né ánh mắt của mẹ, giọng nhỏ lại: “Được, tôi không muốn gây chuyện với cô nữa, tư tưởng của cô có vấn đề”

    “Cô không thể sinh nữa, tôi cũng không ghét bỏ chỉ là Lý gia yêu cầu tôi có con trai nên tôi tìm người khác sinh thay là chuyện bình thường, tôi cũng không có đòi ly hôn với cô, chính cô là người muốn ly hôn còn mang Lý Tư Tư đi”

    11.

    Tôi nghe hiểu,

    Ba mẹ ly hôn là vì tôi,

    Mẹ không thể sinh con nữa, bà ấy nuôi tôi như một đứa con trai vì tôi tranh giành lợi ích, nhưng mà ba tôi không coi tôi là con trai, cho nên ông ấy tìm người khác sinh thay.

    Mẹ ly hôn với ông ấy, mang tôi đi theo.

    Tôi nhấp miệng nhìn vào ba mẹ ruột của mình.

    Mẹ không có tranh cãi nữa, mẹ nói sau này mỗi tháng ba chu cấp cho mẹ thêm ba ngàn khối.

    “Cô ăn uống thật nhiều nha, một tháng tôi phải đưa cô tám ngàn tệ?” ba tôi mỉa mai: “Lúc ly hôn, tốt xấu gì thì tôi cũng đã chia cho cô một căn hộ với hơn một trăm vạn, đâu rồi?”

    Mẹ im lặng không nói.

    Ba tôi phủi tay: “Tôi không thêm tiền, đừng tưởng tôi không biết cô là người đẩy Lý Tư Tư xuống lầu, tin tức của cô đầy trên mạng rồi, thật ghê tởm”

    Thân thể mẹ tôi run rẩy, giống như bị rút cạn sức sống, cả người uể oải.

    Chờ ba tôi đi rồi, mẹ tôi run rẩy lấy điện thoại.

    Tôi bay qua xem thấy bà ấy nhấn vào một đường link tin tức.

    Tin tức viết thật sự kĩ càng, chi tiết, trên đó còn có ảnh chụp của mẹ tôi tuy rằng được làm mờ nhưng người quen chỉ cần nhìn qua là biết.

    Mẹ chỉ nhìn sơ qua rồi tắt đi.

    Có lẽ bà ấy đã xem rất nhiều lần.

    Tin tức của tôi và bà ấy.

    Không khí trong phòng áp lực, mẹ ngồi im rất lâu.

    Bóng dáng bà ấy rất cô đơn, thoạt nhìn bà ấy sẽ khóc.

    Tôi bay tới chính diện bà ấy, phát hiện bà ấy không có khóc, chỉ là thất thần nhìn thân thể tôi.

    Thân thể người thực vật kia.

    Nhất định mẹ tôi đã mệt mỏi, đã sức đầu mẻ trán rồi, sau này sao có thể nuôi dưỡng một người thực vật?

    Bà ấy nghèo như vật, nuôi tôi không nổi.

    Lúc này, cửa phòng bệnh lại mở, có bốn người tới.

    Tôi đều biết họ.

    Là nhà mẹ đẻ của mẹ.

    Bà ngoại chống gậy, ông ngoại đội mũ đen, cậu cả mặc tây trang, cậu ba cà lơ phất phơ.

    Mẹ đứng lên, ánh mắt vô thần bây giờ có chút tiêu cự.

    “Ba mẹ tới rồi...” mẹ tôi nói chuyện nhưng bị ngắt lời.

    “Tư Tư sao rồi, thoạt nhìn con bé đã tốt hơn một chút” bà ngoại thò người tới nhìn tôi, vẻ mặt hiền từ.

    Ông ngoại cũng nhìn tôi, lắc đầu nói: “Có lẽ không lạc quan lắm, đã lâu rồi con bé không tỉnh, haizzzz”

    “Cháu của tôi thật sự bướng bỉnh mà sao lại nghĩ quẩn như vậy? Leo lên tầng thượng làm chi!” cậu cả thở dài.

    Cậu ba không nhìn tôi, cậu ấy nói chuyện với mẹ tôi: “Tư Tư có thể xuất viện không? Chúng ta chở con bé về phòng thuê của chị ở, ở bệnh viện tốn tiền quá”

    Mẹ ngẩn người, châm chước: “Chắc có thể xuất viện, tôi muốn đưa con bé về căn hộ Thành Đông, cậu mời hộ lý giúp tôi đi, tôi mệt mỏi quá”

    Lời này vừa nói ra, trong phòng yên tĩnh quỷ dị.

    Yên tĩnh tới mức làm cho người khác bất an lo sợ.

    Cậu ba chậc một tiếng, đôi tay đút túi quần nhìn cửa sổ.

    Cậu cả không nói gì, giả vờ nhìn máy móc trên người tôi.

    Ông ngoại nhận điện thoại.

    Bà ngoại nhìn trái nhìn phải, thở dài:

    “Lỵ Lỵ, em trai con đã hơn ba mươi tuổi sắp kết hôn rồi, căn phòng Thành Đông kia của con không thể để một người thực vật vào ở, nhường lại cho em trai con ở đi.

    “Còn hộ lý thì hiện tại không tiện lắm đâu, con tìm chồng con đi, đòi tiền hắn, đây là nghĩa vụ của hắn”

    Bà ngoại sắp xếp rất thỏa đáng.

    Mẹ tôi ngồi xuống, cúi đầu, không cử động một lúc lâu.

    Ông ngoại nhận điện thoại xong rồi, mở miệng nói: “Đi đi, Tuấn Tuấn đã trở lại.

    “Đúng rồi, tôi phải đi tiếp con trai về” cậu cả vừa cười vừa đi ra.

    Bốn người họ sắp đi khỏi.

    Đột nhiên mẹ tôi ngẩng đầu, cười đến đau lòng: “Xem ra tôi cũng nên nhảy lầu chet đi cho rồi, bất quá thì trước khi chet, tôi sẽ thu hồi lại căn hộ, số tiền một trăm vạn cho các người mượn cũng phải lấy lại”
     
    Mẹ Không Thích Khóc
    Chương 3


    12.

    Lời mẹ tôi nói làm cho bọn người giật mình

    Bọn họ không đi nữa.

    Cậu cả tức giận, cậu ba xắn tay áo, vẻ mặt ông ngoại không vui, bà ngoại quay lại chất vấn: “Lỵ Lỵ, con nói cái gì?”

    “Mẹ nghe được cái gì?” Mẹ tôi hỏi ngược lại.

    “Con muốn lấy lại căn hộ và một trăm vạn?” bà ngoại nhăn mày.

    “Quả nhiên, các người không nghe thấy tôi muốn nhảy lầu” mẹ tôi cười, sắc mặt lại trắng bệch, tơ máu trong mắt rất đáng sợ.

    Bốn người nhìn nhau, có chút xấu hổ nhưng bất mãn nhiều hơn.

    “Chị, chị có ý gì? Tôi phải kết hôn, chị lại muốn lấy lại căn hộ, bạn gái tôi chạy thì sao?” cậu ba khó chịu, móc điếu thuốc ra.

    “Tư Tư còn bệnh, không được hút thuốc” mẹ tôi nhìn chằm chằm cậu ba.

    Cậu ba không cho là đúng, vẫn ngang nhiên bật lửa: “Có quan hệ gì sao? Lúc chị mang thai tôi vẫn hút thuốc đấy thôi, cũng có ảnh hưởng gì đâu”

    “Tắt” mẹ tôi hít thở sâu.

    “Mẹ, chị bị thần kinh hả?” cậu ba rất bất mãn.

    “Tắt!” mẹ tôi hét lớn, đôi môi khô khốc bật máu.

    Cậu ba hoảng sợ lui về sau.

    Ông bà ngoại kêu cậu ấy tắt nhanh.

    Cuối cùng cậu ấy tắt điếu thuốc, tức giận mà đi ra ngoài.

    “Lỵ Lỵ, chúng ta hiểu được tâm tình của con, rốt cuộc thì Tư Tư....” bà ngoại đi tới trấn an mẹ tôi, vẻ mặt lại hiền từ.

    Mẹ tôi vô biểu tình, chỉ tính toán phòng ở và tiền.

    “Các người quyết định đi khi nào tôi nhận lại căn hộ và tiền, nếu không tôi sẽ khởi tố!”

    Mẹ tôi mặt lạnh.

    Vẻ hiền từ của bà ngoại biến thành lạnh lùng.

    Bà ấy không thể tin được mà nhìn chằm chằm mẹ tôi: “Trương Lỵ, sao con lại như vậy? Đều là người nhà, con cứ muốn quậy như vậy hả?”

    “Trương Lỵ, con là con gái của ba, ba phải nói với con, con có năng lực thì giúp anh em trong nhà mới đúng!” ông ngoại lên tiếng,

    Mẹ tôi cười,

    Bà ấy cười nặng nề, cười như tiếng cười trong rừng rú ban đêm.

    “Tôi giúp chưa đủ hả? Từ nhỏ tới lớn, việc nặng nhọc cực khổ gì cũng là tôi làm, anh trai, em trai đều ngồi mát ăn bát vàng.

    Tôi thi vào đại học, các người không cho đi học, muốn để tiền cho anh trai và em trai. Tôi đi làm, tiền kiếm được đều bị các người lấy hết, nói là dành tiền hồi môn cho tôi, nhưng khi tôi kết hôn, một đồng tiền các người cũng không bỏ ra!”

    Mẹ nhìn chằm chằm ông bà ngoại: “Tôi muốn ly hôn, các người tức giận chet khiếp đi được, bởi vì tôi ly hôn thì các người không được con rể cho tiền xài nữa, nhưng mà con rể của các người nuôi tình nhân bên ngoài, các người đều biết hết.

    Ly hôn được chia căn hộ, điều đầu tiên các người làm là tranh giành nó, lý do là các người muốn ở trong đó dưỡng già, kết quả các người chỉ ở một thời gian ngắn, vừa quay đầu lại các người đã để em trai vào ở.

    Các người gạt tôi đầu tư hơn một trăm vạn, lại nói phẫu thuật cần nhiều tiền, tranh thủ lúc tôi bất lực nhất, các người lừa gạt tôi, lấy tất cả đi hết”

    Mẹ còn đang cười, nhưng mà tôi thấy môi bà ấy chảy máu tới cổ rồi.

    Như một bông hoa bỉ ngạn.

    13.

    Từng câu, từng chữ mẹ tôi nói ra, đem “lòng tốt” của ba mẹ và anh em trai dành cho mẹ kể ra hết.

    “Cho nên tất cả là do tôi là con gái nên tôi phải chịu đối xử như thế hả?” mẹ tôi chất vấn, không còn cười nữa đã bình tĩnh trở lại.

    Ông bà ngọai không biết phải làm sao, vừa tức giận vừa bất lực.

    Cậu cả tức giận đập cửa, la lớn: “Trương Lỵ, có ai sẽ nói ba mẹ như vậy hả? Ba mẹ nuôi mày không dễ dàng, lớn tuổi rồi muốn có chút tiền dưỡng già là điều đương nhiên!”

    “Đúng rồi, phải rồiiiii”

    Mẹ tôi đứng lên, đi tới cửa sổ.

    “Lỵ Lỵ con muốn làm gì?” bà ngoại nhăn mày.

    Mẹ tôi chỉ ngoài cửa sổ: “Tôi muốn nhảy xuống, mười năm trước không thành thì mười năm sau có thể thành công mà”

    Mười năm trước?

    Ký ức tôi lập tức trở về mười năm trước.

    Lúc đó, ba mẹ vừa ly hôn không lâu, mẹ không còn nơi nương tựa chỉ có thể về nhà mẹ đẻ.

    Cũng là lúc đó, căn hộ và tiền đều bị nhà mẹ đẻ lấy hết.

    Mà năm đó, tôi mới tám tuổi, đó là ký ức của tôi.

    Nhưng tôi luôn chọn quên đi phần ký ức đó, bởi vì năm đó rất đáng sợ, đã để lại bóng ma tâm lý cho tôi.

    Tôi nhớ rất rõ đó là lúc hoàng hôn, mẹ đem thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm cho bà ngoại.

    Bà ngoại vui mừng hết mức, gọi cậu cả và cậu ba tới thương lượng cái gì đó.

    Mẹ ngồi trong góc lôi kéo tay tôi, thường nhìn lén bọn họ.

    Tôi hỏi mẹ: “Mẹ, bọn họ làm gì vậy?”

    “Bọn họ nói sau này sẽ coi con là cháu nội mà nuôi dưỡng, tài sản trong nhà sẽ chia sẽ cho con một phần” mẹ cười rất xán lạn.

    Thật ra thì tôi và mẹ cũng không nghe được bọn họ đang bàn luận cái gì.

    Nhưng tôi tin lời mẹ nói, tôi có thể được chia một mảnh đất.

    Tuy rằng tôi không biết mảnh đất đó dùng làm gì nhưng tôi rất vui vẻ.

    Cuối cùng thì bọn họ thương lượng xong rồi, nhất trí nhìn về chúng tôi.

    Mẹ kéo tay tôi đi qua, cười hỏi: “Một trăm bảy mươi vạn, đừng có chi tiêu lung tung, sau này con sẽ lấy lại”

    Mẹ tôi cố ý nhắc nhở bọn họ.

    “Con nói gì vậy? Đều là người nhà, tiền là của cả nhà mình”

    Bà ngoại xem thường, sau đó hứng thú bừng bừng mà nói: “Lỵ Lỵ, chúng ta sẽ lấy năm mươi vạn để dưỡng già, anh trai con sẽ lấy năm mươi vạn lo chuyện ăn uống, đầu tư, em trai con sẽ lấy hai mươi vạn để kết hôn, còn năm mươi vạn cuối cùng thì sẽ để dành vào quỹ giáo dục các cháu”

    “Đúng đúng, sắp xếp rất thỏa đáng, sau này chúng ta không cần lo lắng nữa, con trai anh vào đại học cũng không cần dùng tiền của anh” cậu cả cười tủm tỉm.

    Cậu ba xoa tay: “Em phải tìm bạn gái sớm chút, muốn phụ nữ muốn điên rồi”

    Tôi cảm nhận được ngón tay của mẹ tôi run rẩy, ra mồ hôi.

    Lúc đó tôi không biết tại sao bà ấy lại run rẩy như vậy, hiện tại nghĩ lại thì có lẽ bà ấy biết được một trăm bảy mươi vạn của mình đã bị lừa mất, không thể lấy lại.

    Nhưng mà mẹ không có phản đối, bà ấy cố gắng cười: “Vậy các người cứ dùng đi, sau này con cần thì con lấy lại”

    “Lỵ Lỵ, đừng nói như vậy, đều là người một nhà” bà ngoại phe phất tay, “Mẹ đi nấu cơm cho con ăn đây, hôm nay không còn sớm, con còn trở về thành phố mà”

    Mẹ tôi cứng người, cho rằng mình nghĩ lầm.

    “Con về thành phố?”

    “Đúng vậy, con về nhà sáu ngày, người trong thôn đều đang nói xấu, nói nữa, thì nhà này là của anh trai con, con ly hôn rồi về đây ở thì sẽ ảnh hưởng tới may mắn của nó” bà ngoại cho là đúng.

    Mẹ nắm chặt tay tôi, siết chặt tới nỗi tôi đau đớn.

    Nhưng mà tôi kiềm nén không lên tiếng, bởi vì khi còn nhỏ tôi đã nhận thấy không khí không đúng lắm.

    14.

    Bà ngoại nấu cơm chiều cho chúng tôi ăn.

    Có một dĩa thịt gà còn dư lại của bữa trưa, một dĩa mì xào, một dĩa củ cải trắng.

    Thịt gà đều là xương, xương nhiều mà thịt ít, mì xào khô cằn, còn có chút khó ăn.

    Chỉ có củ cải trắng là mới, mới từ trong đất.

    Cho nên mẹ tôi chỉ ăn củ cải trắng,

    Ông bà ngoại ngồi trên sô pha, họ hưng phấn mà bàn về một trăm bảy mươi vạn, không để ý tới tôi và mẹ.

    Mẹ tôi cứ một đũa lại một đũa gắp củ cải trắng, nhưng mà chén cơm vẫn chưa thấy hết.

    Tôi thấy mắt mẹ tôi đỏ hồng nhưng mà bà ấy không có khóc.

    Bà ấy chưa bao giờ khóc.

    Ăn hết củ cải trắng, mẹ tôi thu dọn chuẩn bị về thành phố.

    Lúc này, cậu ba ngoài ý muốn mà nhiệt tình, khởi động chiếc ô tô secondhand, đưa chúng tôi về thành phố,

    Ông bà ngoại cũng muốn đi theo chẳng sợ là buổi tối,

    Mek tôi có chút ngoài ý muốn, trên mặt không nén được vui mừng: “Các người muốn đưa con đi?”

    “Đúng vậy, trễ rồi nên không yên tâm, chúng ta đã thương lượng rồi, đưa con tới khách sạn thành phố mới được” bà ngoại hiền từ.

    Mẹ tôi lắc đầu: “Con không ở khách sạn, con có căn phòng ở Thành Đông.”

    “Chúng ta biết, mấy ngày trước đã nói qua rồi mà, căn hộ đó sẽ để ba mẹ dưỡng già, chúng ta sẽ đến ở một thời gian, hôm nay sẽ đến đó ở” bà ngoại chờ mong.

    Ánh mắt mẹ tôi ảm đạm đi, một lúc lâu không lên tiếng.

    Cậu ba thúc giục: “Chị, mau lên xe, tôi cũng muốn nhìn căn hộ trong thành phố!”

    Mẹ tôi im lặng ngồi lên xe.

    Xe rất chật, chúng tôi ngồi sát vào nhau.

    Mẹ tôi ôm tôi trên đùi, im lặng, áp lực,

    Cậu ba khởi động xe, nhưng một lúc lâu không khởi động được.

    Cậu ấy hùng hồ: “Mẹ nó, xe cùi, chị gái chị mua cho tôi chiếc xe mới đi, tôi có căn hộ lại có xe thì sẽ tìm được bạn gái”

    Cậu ba lộ ra sơ hở.

    Mẹ tôi cảnh giác hỏi: “Em có căn hộ? Chỗ nào?”

    “Phòng của chị đó, không cho tôi được sao? Dù sao thì chị không sinh được con trai, giữ lại cũng lãng phí” cậu ba nói liên tục không ngừng, ông bà ngoại muốn ngăn cản nhưng không kịp.

    Mẹ tôi như bị sét đánh, toàn thân run rẩy không ngừng.

    Tôi bị dọa sợ, hỏi bà ấy bị sao vậy.

    Mẹ không nói gì chỉ ôm tôi xuống xe,

    “Lỵ Lỵ, con sao vậy? Trở về thành phố đi” bà ngoại nắm tay mẹ tôi, bị mẹ tôi né tránh.

    Ông ngoại thẹn quá hóa giận: “Trương Lỵ, con phát khùng gì? Em con nói sai hả? Căn bản con không thể sinh được nữa sau này cũng không thể có con trai, căn hộ của con cho em trai con là chuyện thường thôi”

    “Căn hộ của con là để cho Lý Tư Tư!” mẹ tôi tức giận.

    “Tư Tư chỉ là một đứa con gái, muốn căn hộ làm gì!” ông ngoại quát lại mẹ tôi.

    “Chỉ cần căn hộ này thôi, đời này tôi quá khổ cực rồi, tôi không muốn Tư Tư cũng khổ!” mẹ tôi nghẹn ngào hét lớn, nước mắt muốn rơi xuống.

    “Mày thì khổ chỗ nào! Tụi tao mới khổ, nuôi mày lớn như vậy, mệt sắp chet rồi, muốn một căn hộ của mày thôi mà mày còn dám nổi điên!” bà ngoại tức giận nắm lấy cây gậy bên góc tường.

    Cậu cả chạy từ trong phòng ra, xắn tay áo muốn đánh mẹ tôi.

    Cậu ba ngồi trong xe xem kịch, vui vẻ mà hút thuốc.

    Mẹ tôi run rẩy, sau đó nắm lấy tay tôi chạy lên lầu.

    Ba tầng lầu cao mười mét.

    15.

    Không trăng không sao, gió đêm thê lương.

    Mẹ ôm chặt tôi, đứng sát mái nhà.

    Ông bà ngoại, cậu cả, cậu ba đuổi tới.

    Hàng xóm trong thôn chạy tới xem náo nhiệt, ngẩng đầu nhìn chúng tôi.

    Bà ngoại tức muốn hộc máu: “Trương Lỵ, mày điên hả? Cút xuống đây cho tao, mày không sợ mất mặt sao!”

    “Đem sổ tiết kiệm và thẻ ngân hàng trả lại cho tôi, nếu không tôi nhảy xuống!” mẹ tôi hít từng hơi.

    “Trương Lỵ, mày uy h**p tụi tao hả? Mày là đồ bất hiếu!” ông ngoại nhăn nhó biến dạng, tức giận tới mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài.

    Một lần nữa mẹ tôi hít sâu, giọng nói bà ấy nghẹn ngào như gió đêm thổi qua núi lớn.

    “Tôi bất hiếu? Có phải chỉ cần tôi chet đi thì các người mới thấy tôi hiếu thuận?” mẹ tôi chất vấn, đôi tay ôm tôi run rẩy không ngừng.

    Bà ngoại tức giận ho khan, cậu cả lên tiếng: “Em gái, mày phát điên gì vậy? Tiền của mày, phòng ở của mày để cho tụi tao thì làm sao?”

    “Mày sinh con trai không được, chỉ có một đứa con gái, tài sản của mày để cho con trai tụi tao không phải sao?”

    Cậu cả hận sắt không thành thép: “Tao không hiểu được tư tưởng của mày, mày nhìn coi mày quậy bao nhiêu lần rồi!”

    “Đúng, cứ quậy phá ầm ĩ hoài!” cậu ba chỉ trích “Chị, trước kia chị đi làm công, mỗi tháng tôi tìm chị lấy tiền sinh hoạt, chị cứ dây dưa nửa ngày mới chịu đưa cho tôi, còn nói mình không có tiền ăn cơm, không phải là do chị luyến tiếc không muốn đưa tiền sao?”

    “Trước kia chị trở về ăn tết, ba mẹ muốn chị đưa mười vạn để trang trí nhà cửa, chị không chịu đưa, còn quậy phá gà chó không yên, mẹ nó!”

    Cậu ba càng nói càng tức giận, đem điếu thuốc vứt xuống đất.

    Mẹ nhắm chặt mắt, dùng sức ôm tôi, giống như tôi là sức lực của bà ấy.

    Tôi sợ hãi theo bản năng ôm lấy mẹ tôi.

    Mẹ tôi có thêm sức lực, gào rống: “Đừng có nói nhiều, trả tiền lại cho tôi, nếu không tôi nhảy xuống!”

    “Mày nhảy đi, nhảy cho tao xem!” bà ngoại đi tới “Sao tao lại nuôi đứa như mày, chet đi!”

    Mẹ tôi thấy như vậy nên lui về sau một chút, nhưng bà ngoại không sợ gì bà ấy cứ tiến tới, còn cố ý la lớn: “Mọi người tới xem đi, tôi không có mặt mũi gì nữa, tôi còn mặt mũi gì nữa đâu, con gái tôi thật sự hiếu thuận, sẽ nhảy lầu”
     
    Mẹ Không Thích Khóc
    Chương 4


    16.

    Bà ngoại càng ngày càng đi tới, căn bản bà ấy không để bụng chuyện mẹ tôi có nhảy lầu thật không.

    Bà ngoại gào thét lớn tiếng làm cho tất cả mọi người trong thôn tới xem mẹ.

    Tôi sợ hãi khóc lớn.

    Một khắc đó tôi cảm nhận được mẹ tôi dừng lại không lui về sau nữa.

    Bà ấy muốn nhảy lầu nhưng tôi khóc.

    Cuối cùng, mẹ tôi lui về khi nghe tiếng nghị luận của hàng xóm khi nghe tiếng gió đêm hiu quạnh.

    Tôi bị bà ấy ôm chặt phảng phất giống như cây lục bình.

    (kiểu hai mẹ con nương tựa lẫn nhau)

    Bà ấy suy sụp ngồi sụp dưới đất, mặt chôn vùi vào cổ tôi, vẫn không nhúc nhích, không khóc không quậy nữa.

    “Này thì xong rồi, nghe lời đi” ông ngoại vừa lòng.

    Bà ngoại hừ, đi xuống lầu đuổi hàng xóm đi.

    Cậu cả và cậu ba nói nhỏ, trò chuyện về căn hộ về tiền, vẻ mặt hưng phấn vui vẻ.

    Đêm đó, chúng tôi đi về thành phố ở tại khách sạn giá rẻ, sáng hôm sau đi tìm một căn nhà tiện nghi ở.

    Sau đó, chính là cuộc sống mười năm đầy áp lực của tôi,

    Mẹ tôi gần như thay đổi thành người khác, bà ấy không cười nhiều nữa, mỗi ngày đều đeo gánh hàng nặng nhọc, làm hết công việc dơ bẩn.

    Mà tôi chỉ cần học tập là được.

    Mẹ bắt tôi học tập nên tôi phải học tập.

    Mẹ chú ý thành tích, cũng chú ý thành tích của nhóm cháu trong dòng họ.

    Tôi thấy có lẽ bà ấy bị điên rồi.

    17.

    Suy nghĩ tán loạn, tôi quay lại phòng bệnh.

    Tôi vẫn nằm trên giường chỉ có linh hồn bay lơ lửng bên người mẹ tôi.

    Mẹ tôi đứng bên cửa sổ, cười xán lạn.

    Bà ấy nói, mười năm trước bà ấy nhảy không thành, mười năm sau có thể thành công.

    Đúng vậy, mười năm trước bà ấy ôm tôi, nên không thể nhảy, mười năm sau, tôi “nhảy” trước bà ấy, nên có thể lần này bà ấy sẽ thành công.

    “Lại diễn nữa hả, mày nhảy đi, tao xem mày dám nhảy hay không!” bà ngoại tức giận chửi ầm lên, bà ấy tuổi đã lớn, chống gậy rồi nhưng tinh thần mắng chửi người khác vẫn còn phấn chấn.

    Ông ngoại giận dữ: “Trương Lỵ, mày còn xem tụi tao là ba mẹ sao?”

    “Xem chứ, bởi vì các người là ba mẹ tốt nhất của tôi, nên sau khi tôi chet đi, tôi sẽ dây dưa với các người, sẽ báo đáp ân tình của các người thật tốt” mẹ cười,

    Nụ cười nguyền rủa.

    Ông bà ngoại tức giận tới nỗi mặt mày xanh mét, không thể tin mẹ tôi sẽ nói như thế.

    “Mẹ nó, chị là đồ tâm thần, ông đây giet chet chị” cậu ba tính tình nóng nảy, trước sau như một.

    Cậu cả không ngăn cản, ông ấy thơ ơ lạnh nhạt.

    Mẹ cũng không tức giận nữa, bà ấy đỡ tường, bò lên, sau đó lấy điện thoại, gọi một cuộc, nói vài câu.

    “Chị lải nhải gì vậy” cậu ba nói.

    Mẹ tôi sửa sang lại mái tóc khô cứng của bà ấy, ảm đạm nhìn từng người họ.

    “Kỳ thật, tuần trước tôi đã khởi tố các người rồi, hôm nay chỉ muốn cho các người một cơ hội cuối cùng nhưng mà sự thật thì các người không yêu thương tôi”

    Mẹ tôi ra vẻ không sao hết, hít mũi: “Căn hộ kia và một trăm bảy mươi vạn đều là của Tư Tư con gái tôi, tôi không chỉ mời luật sư còn lập di chúc, chờ tới khi tôi chết rồi, luật sư sẽ tìm chồng trước của tôi lo chuyện hậu sư, chồng trước của tôi hận các người rất nhiều, hắn cũng có năng lực giải quyết các người”

    Nhắc tới ba tôi, bọn họ thay đổi sắc mặt, kiêng kị lại hoảng sợ.

    Tôi nghe mẹ từng nói, ba tôi thật sự ghét cay ghét đắng những người bên nhà mẹ đẻ của bà ấy, bởi vì bọn họ là những kẻ có lòng tham không đáy, mỗi năm đều đòi lấy đồ tốt, có đôi khi ba tôi không cho thì sẽ tới công ty quậy phá.

    Thậm chí cậu ba còn đánh nhau với ba tôi, nếu không phải mẹ tôi cầu tình thì lúc đó cậu ba tôi đã vào tù.

    Hiện giờ, bọn họ cướp bất động sản và tiền của mẹ tôi, mà tất cả những thứ này đều là của tôi, ba tôi không thích tôi đi nữa thì ông ấy cũng không muốn bọn họ lấy được.

    “Trương Lỵ, mày thật tàn nhẫn, mày còn coi tụi tao là người thân không?” bà ngoại nhấc gậy đánh mẹ tôi.

    Cậu bà cũng muốn đánh mẹ tôi.

    May mắn có mấy bác sĩ chạy tới ngăn cản, để bọn họ rời đi.

    Nhưng bọn họ không chịu vẫn hùng hổ thúc giục mẹ tôi nhảy lầu.

    “Trương Lỵ, mày làm tốt lắm, bất động sản và tiền tụi tao từ bỏ hết, mày nhảy lầu đi, nhảy đi!”

    “Chính mày là con gái, không bằng chet đi còn hơn!”

    “Con gái mà không chịu trả giá cho anh trai và em trai, khó trách được mày không sinh được con trai”

    Những lời nói ác độc đều hướng tới mẹ tôi.

    18.

    Mẹ tôi thờ ơ.

    Bà ấy nhìn bên ngoài cửa sổ, lại nhìn tôi trên giường bệnh.

    Sau đó bà ấy đi lại chỗ tôi, ngồi xuống giường bệnh.

    Bọn họ đang cãi nhau với bác sĩ, nhưng không ảnh hưởng tới mẹ tôi.

    Mẹ nhìn tôi chằm chằm.

    Tôi ở bên cạnh bà ấy, cũng nhìn chằm chằm bà ấy.

    Trong đầu tôi nhớ lại rất nhiều chuyện, từ nhỏ lang bạt sống, đến sau này cố gắng học tập.

    Tôi chưa từng vui vẻ,

    Kể cả thi được hạng nhất cũng không vui chỉ có mẹ tôi vui vẻ.

    Nhưng mà khi tôi được hạng cao, mẹ tôi sẽ vui vẻ một chút sau đó bà ấy vừa mệt mỏi vừa đau khổ.

    Cuộc sống mười năm qua của bà ấy chưa từng khóc vì tôi, nhưng cũng chưa từng cười vui vì bản thân mình.

    Đột nhiên tôi ý thức được, mẹ còn khổ hơn tôi.

    “Tư Tư thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại, để cho bọn họ nhìn thấy, ai dám nói con gái không bằng con trai nữa!”

    “Con thật giỏi, trước kia mẹ luôn được hạng nhất, đáng tiếc trong nhà không cho mẹ đi học nữa”

    “Tư Tư, con đừng trách mẹ nghiêm khắc, hy vọng của mẹ đều đặt trên người con, con phải chịu đựng một chút nha”

    Rất nhiều lời nói ở quá khứ xuất hiện trong não tôi, làm linh hồn tôi nặng trĩu.

    Mẹ tôi sờ mặt tôi trên giường bệnh, sau đó dán vào ngực tôi.

    Linh hồn tôi cảm nhận được sự ấm áp.

    Giống như mười năm trước, ở ngày hiu quạnh đó, mẹ đứng bên lầu, dùng sức ôm chặt tôi.

    Tôi là hy vọng của mẹ.

    Tôi cũng cúi người, dùng đôi tay không tồn tại ôm mẹ.

    Chỉ là những năm gần đây, mẹ luôn nghiêm khắc ép tôi không thở nổi nên tôi không dám ôm bà ấy.

    Hiện tại, tôi ôm bà ấy.

    Hình như bà ấy có cảm giác, nghiêng đầu nhìn không khí, buồn bã, mất mát, sau đó bà ấy ghé vào ngực tôi.

    Tôi nghe được giọng nói của bà ấy:

    “Tư Tư, mẹ sai rồi

    Mẹ quá khổ, cả đời này mẹ khổ lắm rồi, không có ai thương mẹ, không có ai để ý mẹ, bởi vì mẹ là con gái.

    Cả đời này mẹ hiếu thắng, mẹ không chịu thua, học tập là chuyện mẹ làm tốt nhất, kiếm tiền cũng là chuyện mẹ làm tốt nhất.

    Cái gì mẹ cũng làm tốt hết, nhưng mẹ là con gái trong thôn nên tất cả đều không tốt nữa”

    Bả vai bà ấy bắt đầu run rẩy.

    Tôi nghe bà ấy nhỏ giọng nói:

    “Tư Tư, mẹ thật sự sai rồi.

    Mẹ cũng muốn đối xử thoáng với con một tí, nhưng mà những điều khổ cực cứ ập tới người mẹ, làm mẹ sợ hãi, sợ con không học tập tốt.

    Con không thể đi vào con đường xưa của mẹ được, nhất định không được đi theo”

    Mẹ khóc nức nở.

    Tôi cảm nhận được trước ngực ấm áp, chẳng sợ tôi chỉ là một linh hồn.

    Cúi đầu thấy, thân hình người thực vật của tôi, ướt một mảnh trước ngực, nước mắt mẹ tôi chảy ròng, làm ướt ngực của tôi.

    Trong nháy mắt, tôi khóc.

    19.

    Mẹ khóc.

    Mẹ khóc vì tôi.

    Mẹ là người không thích khóc, chưa bao giờ bà ấy khóc.

    Nhưng hiện tại, bà ấy khóc còn thương tâm hơn tôi, nước mắt bà ấy còn nhiều hơn lượng mực mà tôi dùng.

    Vào năm tôi mười tám tuổi, bất ngờ hiểu được một đạo lý.

    Vì sao mẹ người khác rất dễ dàng khóc vì con mình?

    Bởi vì họ không có khổ, người không khổ cực nên luôn được tình yêu bao bọc, cũng dễ dàng bộc lộ cảm xúc.

    Vì sao mẹ không khóc vì tôi?

    Bởi vì bà ấy quá khổ rồi, người khổ cực, trên mặt đều là sương gió, trên tay là vết sẹo, sau lưng là áp lực ngàn cân.

    Bà ấy không được ai yêu thương, sẽ không bộc lộ cảm xúc, bà ấy chỉ hy vọng tương lai con gái bà ấy có thể được yêu thương.

    “Mẹ, đừng khóc, con không muốn xem mẹ khóc nữa”. Tôi ôm chặt mẹ, nhưng tôi chỉ là linh hồn nên không thể ôm bà ấy.

    Bọn họ còn cãi nhau, xô đẩy bác sĩ, hùng hổ gây chuyện.

    Mẹ sờ mặt tôi lần cuối, nhìn về cửa sổ.

    Bà ngoại la lớn: “Nhảy đi, tao không cần đứa con gái như mày nữa, mày là đồ súc sinh! Đi chet đi!”

    Mẹ đứng dậy đi tới cửa sổ,

    Bà ngoại không la nữa, lạnh mặt nhìn.

    Ông ngoại, cậu cả, cậu ba cũng yên lặng, hung dữ nhìn mẹ tôi.

    Bọn họ đang nhìn mẹ tôi nhảy lầu.

    Tôi sốt ruột, bay sau lưng, muốn kéo bà ấy lại.

    Đáng tiếc, không thể nắm lấy bất cứ thứ gì.

    Mẹ đi tới cửa sổ, nhìn chăm chú bầu trời đêm.

    Bác sĩ nghi hoặc, tiến lên khuyên bảo mẹ: “Cô Trương, cô bị sao vậy?”

    “Không có việc gì, hóng gió thôi:” mẹ cười, ý muốn bác sĩ yên tâm.

    “Nó muốn nhảy lầu, haha, diễn kịch, cá chắc nó không dám nhảy!” bà ngoại châm chọc.

    Mẹ không có để ý tới bà ngoại, bà ấy lấy điện thoại.

    Tôi nhìn thấy bà ấy gửi tin nhắn cho ba tôi

    [Chồng, em sai rồi, là do em không tốt, sinh không được con trai là tội đáng chet của em, kiếp sau em nhất định sẽ sinh cho anh một đứa con trai, đời này, hy vọng anh sẽ đối xử tử tế với Tư Tư, con bé khổ quá rồi, cảm ơn anh]

    Đoạn tin nhắn này mẹ tôi gõ rất nhiều lần, tay bà ấy run rẩy,

    Nội dung này, bà ấy không thể nói thẳng mặt được, nhưng bà ấy có thể gõ chữ để gửi đi.

    Tôi biết bà ấy luôn yếu thế trước ba tôi, chỉ cần bà ấy hạ mình thì trong lòng ba tôi sẽ thoải mái, sẽ đối xử tốt với tôi một chút.

    Tin nhắn được gửi đi, linh hồn của mẹ tôi như rút đi vậy, những dòng tin nhắn này phá hủy lòng hiếu thắng cả đời của bà ấy.

    Toàn thân bà ấy nhũn ra, bà ấy đỡ cửa sổ, thở gấp, tùy lúc mà bà ấy có thể ngã xuống.

    Thân thể và linh hồn của bà ấy đã hết sức.

    “Mẹ!” tôi gọi bà ấy

    Bà ngoại cười nhạo: “Chân mềm hả? Không phải muốn nhảy lầu hả? Nhảy đi!”

    Mẹ không có trả lời, bà ấy nằm bò nghỉ ngơi, tích tụ sức lực.

    Trong mắt người ngoài, bà ấy như đèn cạn dầu, yếu ớt mỏng manh.

    Nhưng tôi biết, chỉ cần bà ấy tích đủ sức lực rồi bà ấy sẽ nhảy xuống không chút do dự.

    Giống như tôi vậy.

    Cơn khủng hoảng đánh úp tôi, linh hồn tôi hoảng loạn, tôi ý thức được sắp mất người thân duy nhất của mình.

    Mà kiểu khủng hoảng này, mẹ tôi đã trải nghiệm một lần.

    Khi tôi bị mẹ đẩy xuống lầu khẳng định linh hồn của mẹ cũng run rẩy, hoảng loạn giống vậy.

    Mẹ, không nên nhảy!
     
    Mẹ Không Thích Khóc
    Chương 5: Hoàn


    20.

    Tôi hét lớn, nắm chặt lấy mẹ.

    Nhưng không có tác dụng.

    Mà mẹ th ở dốc chậm dần, sau đấy mẹ tôi bình ổn lại cảm xúc, bà ấy có đủ sức lực rồi.

    Tôi nhìn bà ấy đứng vững, đôi tay cũng hướng về cửa sổ.

    “Mẹ!” tôi gọi lớn, linh hồn giống như con ruồi bay loạn.

    Đột nhiên thấy chính mình trên giường bệnh, linh quang chợt lóe, tôi điên cuồng chạy tới.

    Tôi nhảy vào thân thể, nháy mắt, tôi hợp nhất với cái gì đó, một giây sau tôi mở mắt, tất cả dụng cụ trong phòng bệnh đều kêu lên.

    Mà mẹ đang bò trên cửa sổ, thân thể cứng đờ xoay người.

    Bác sĩ kinh ngạc mà nhìn tôi, thấy tôi mở mắt.

    “Trời ơi, con bé tỉnh rồi!”

    Bác sĩ sợ hãi, mẹ đột ngột xoay người chạy về tôi.

    Tôi khó khăn mở mắt, toàn thân cứng đờ, yết hầu khô khan.

    Tôi muốn nói chuyện nhưng môi không động đậy được.

    Tôi chỉ có thể chớp mắt.

    “Tư Tư, Tư Tư của mẹ!” mẹ òa khóc, nước mắt như mưa rơi xuống mặt tôi.

    Tôi chớp chớp mắt, nước mắt chảy ra.

    Mẹ, mẹ lại khóc nữa rồi.

    Nhưng mà con không muốn nhìn mẹ khóc nữa.

    Mẹ, đừng khóc mà.

    21.

    Tôi là một kỳ tích của y học, chet não rồi lại tỉnh dậy.

    Nhưng mà tôi hoài nghi bệnh viện sơ suất, não tôi chưa có chet.

    Tôi sống lại.

    Đương nhiên là hai chân của tôi đã liệt, đã bị cắt rồi, sau này chỉ có thể gắn chân giả.

    Nhóm ông bà ngoại thấy thực sự kinh ngạc, hừ vài tiếng rồi đi.

    Đêm tôi tỉnh lại, mẹ tôi không chịu đi ngủ, bà ấy ngồi ở mép giường, nói với tôi rất nhiều,

    “Tư Tư, mẹ thương con, mẹ yêu thương con muốn chet!”

    “Tư Tư, con là kiêu ngạo của mẹ, mẹ rất vui vẻ khi nhìn thấy con!”

    “Ai nha, lại khóc rồi, nước mắt của mẹ đều dành cho con hết!”

    Tôi nghe mẹ nói, cũng thường xuyên rơi nước mắt.

    Tôi muốn ôm bà ấy.

    Ba ngày sau, cuối cùng tôi cũng nói chuyện được.

    Sau khi mẹ đi mua cơm về, bà ấy đang giúp tôi làm nguội.

    Tôi há miệng, yết hầu khô khốc: “Mẹ,...... con yêu mẹ”

    Mẹ run người, quay đầu nhìn tôi, che mặt, nước mắt chảy ròng.

    Xem đi, mẹ tôi cũng rất dễ khóc.

    Một tuần sau, tôi ngồi dậy, có thể dựa vào tường.

    Th@n dưới trống rỗng, đầu gối cũng không có.

    Mẹ lại khóc, bà ấy xoay người qua chỗ khác lau nước mắt.

    Tôi nắm tay bà ấy, ôm bà ấy một cái.

    Hai mẹ con ôm nhau, khóc xong lại cười,

    Khi tách ra, chúng tôi mới biết ba tôi tới, ông ấy đứng trước cửa, không biết nhìn bao lâu chỉ thấy thần sắc ông ấy phức tạp.

    Mẹ cúi đầu lau nước mắt, sắc mặt kiên nghị.

    Tôi dời ánh mắt, không muốn nhìn ba tôi.

    Ông ấy trầm mặc đứng một lúc lâu, miễn cưỡng cười: “Tỉnh là được rồi..., đúng rồi Lỵ Lỵ, căn hộ của cô tôi đã giúp cô lấy lại, còn một trăm bảy mươi vạn kia thì người nhà cô đã xài hết rồi, không còn đồng nào hết”

    “Cảm ơn” mẹ tôi cúi đầu

    Ba tôi đứng im, cứ ngập ngừng, ông ấy vừa muốn đi vừa muốn ở lại.

    Cuối cùng ông ấy nói: “Tin nhắn của cô, tôi nhận được rồi.... mấy năm nay tôi cũng kiếm được nhiều tiền, tôi sẽ cấp cho Tư Tư hai trăm vạn tiền nuôi nấng đi, buổi chiều tôi sẽ gửi cho cô”

    Ông ấy nói xong thì đi.

    Mẹ tôi nhìn theo ông ấy, một câu cũng không nói.

    22.

    Sau khi xuất viện, tôi ngồi trên xe lăn, mẹ đẩy tôi về nhà mới của chúng tôi.

    Nói là nhà mới, kỳ thật là căn hộ mà mẹ tôi được chia phần khi ly hôn, là căn hộ mà bị cậu ba chiếm lấy.

    Bởi vì cậu ba đã ở đây nhiều năm, nên tôi và mẹ không thích nơi này, chỗ này đen đủi.

    Cho nên chúng tôi đã ra ngoài thuê khách sạn cao cấp năm sao ở, dù gì cũng không thiếu tiền.

    Ba tôi thật sự đã đưa hai trăm vạn.

    Hôm sau, mẹ tôi đem căn hộ bán đi, bà ấy mua một căn phòng khác tám mươi mét vuông ở, hết một trăm sáu mươi vạn.

    “Mẹ hào phóng vậy ạ” tôi thấy đau lòng quá, nhiều tiền như vậy.

    “Đây là ba cho con, nên xài” mẹ cười, mẹ kêu tôi ở nhà đợi bà ấy, bà ấy đi về phòng thuê thu dọn đồ vật.

    Tôi không muốn ở một mình, muốn ở bên cạnh mẹ.

    “Con cũng muốn về phòng thuê” tôi làm nũng với mẹ, bà ấy sờ đầu tôi, xuất phát.

    Chúng tôi ngồi xe trở về phòng thuê, mở cửa đã nghe được mùi hôi thối bốc lên.

    Là bàn đồ ăn trước kia bị mẹ ném xuống đất, chưa được dọn dẹp nên hư thối, bốc mùi.

    Tôi ngẩn ngơ, mẹ cũng ngẩn ngơ.

    Sau đó, bà ấy không kiềm chế được mà khóc, bà ấy xoay người sang chỗ khác không muốn tôi thấy.

    Tôi nắm tay mẹ, vào thôi mẹ.

    Mẹ dọn dẹp phòng ở, sau đó dọn đồ vật.

    Chúng tôi rất nghèo, không có đồ vật gì đáng giá hết, có lẽ sách vở là đồ vật đáng giá nhất.

    Nhưng mà mẹ không dọn sách vở, bà ấy cố tình để sách vở ở lại đây, nói là cho chủ nhà đi, để chủ nhà tìm người mua phế phẩm.

    Thậm chí, tôi cũng không đem theo một cây bút nào.

    “Mẹ, con muốn học tập mà” tôi cười với mẹ.

    Bà ấy lắc đầu: “Không học, không học nữa, sống bình an, vui vẻ là được rồi”

    “Không được, năm sau con học lại, con muốn vào Thanh Hoa” tôi nắm chặt tay.

    Mẹ ngẩn người nhìn tôi.

    Tôi biết bà ấy muốn khóc.

    Aiii nha, thật phiền mà.

    23.

    Cuộc sống mới của chúng tôi bắt đầu.

    Mùa xuân năm sau, thân thể tôi khôi phục, mẹ dẫn tôi đi làm chân giả.

    Tôi có hai chân giả.

    Sử dụng không thuận tiện lắm, nhưng từ từ quen cũng ổn.

    Tôi rất vừa lòng.

    Mẹ xem tôi vụng về đi đường, lặng lẽ lau nước mắt lại cố gắng cười với tôi.

    Hiện tại, mẹ tôi có một công việc khá tốt, lương tháng một vạn hai, làm Phó Giám đốc tại công ty.

    Tôi hoài nghi là ba tôi hỗ trợ.

    Tới mùa thu, tôi bắt đầu đi học lại.

    Rất lâu rồi mới quay về trường học, tôi không thích ứng lắm, nhưng cũng may không sao, học tập cũng không áp lực nữa.

    Thật ra tôi học tập cũng giỏi, từ nhỏ đã giỏi, có nhiều lần được hạng nhất.

    Chỉ là do mẹ tôi càng ngày càng nghiêm khắc, càng lo lắng nên tôi có áp lực lớn hơn, mỗi lần thi đều thất thần, dẫn tới sai lầm.

    Cho nên lúc đó, tôi mới hạng thứ mười tám.

    Hiện tại, tôi tự tin, tôi có thể lọt vào top năm thậm chí top ba.

    Ngày đầu tiên tan học, mẹ đứng ở cổng trường chờ tôi.

    Bà ấy có một chiếc xe mới, mặc tây trang màu đen, đứng trong đám người, chỉ cần nhìn là thấy bà ấy đầu tiên.

    Tôi đi tới, mẹ ôm lấy tôi, sợ tôi té ngã.

    “Tư Tư, sao rồi? còn đuổi kịp không? Theo không kịp thì không học nữa, mẹ nuôi con được mà!” mẹ tôi đau lòng.

    “Đơn giản lắm mẹ ơi, mẹ chờ con thi vào Thanh Hoa nha” tôi tự tin mười phần.

    Mẹ nhìn tôi một cái rồi đỡ tôi lên xe.

    “Đây là xe của công ty mua cho mẹ, hơn năm mươi vạn, vừa lúc mẹ thăng chức lên Tổng Giám đốc, nên mẹ được lấy chạy” mẹ hứng thú bừng bừng.

    Tôi lại hoài nghi lần nữa, chắc chắn là ba tôi giở trò quỷ.

    Nhưng tôi không đề cập tới thì mẹ tôi cũng không nhắc sâu vào vấn đề này.

    24.

    Thu đi đông tới, đảo mắt đã qua một năm.

    Đối với việc sử dụng chân giả, tôi đã thuần thục rất nhiều, chạy chậm không thành vấn đề nữa.

    Mẹ đi làm ở công ty cũng vui vẻ lắm, từ nhỏ mẹ đã sống kiên cường, năng lực của bà ấy cũng không tệ, chỉ là trước kia không có chỗ để bà ấy phát huy năng lực của mình.

    Hiện tại, bà ấy như cá gặp nước, khí chất đều thay đổi.

    Bà ấy đi nhuộm tóc đen, đi chăm sóc da, nhìn qua trẻ hơn tuổi rất nhiều, nhìn từ xa thì bà ấy cũng là một mỹ nhân.

    “Mẹ xinh đẹp lắm phải không?” khi ra cửa, mẹ tôi đã trang điểm xinh đẹp, mẹ đắc ý khoe khoang với tôi.

    “Xinh đẹp” tôi giơ ngón tay cái lên, đương nhiên mẹ tôi xinh đẹp rồi nếu không thì khi mẹ tôi còn trẻ sao được người gốc thành phố như ba tôi xem trọng được.

    “Vậy được rồi, xuất phát thôi!”

    Mẹ đưa tôi tới trường thi, hôm nay là ngày tôi thi đại học.

    Tôi đã chờ ngày này rất lâu.

    Từng môn thi xong, thi đại học cũng kết thúc.

    Thi xong môn cuối, tôi chạm trán với mẹ trước cổng trường.

    Mẹ tôi không hỏi gì hết, chỉ búng tay: “Đại tiểu thư của tôi, đi ăn bò bít tết đi, tôi đã đặt cho tiểu thư rồi”

    “Được nha”

    Ngày kiểm tra thành tích, mẹ tôi cố tình né tránh.

    Bà ấy mua cá, đi vào phòng bếp làm, một bên hát một bên xoắn cổ.

    Tôi tra điểm, lập tức nhảy vào: “Mẹ, được 691 điểm!”

    “A?” dao phay trong tay mẹ tôi rơi xuống bồn rửa chén, mẹ tôi òa khóc.

    Tôi ôm lấy mẹ: “Mẹ, vào Thanh Hoa được rồi!”

    25.

    Mẹ tôi dùng hai mươi lăm vạn đặt mười hai bàn trong khách sạn tốt nhất thành phố, mời bạn bè, người thân của tôi tham gia.

    Đây cũng là lần đầu tiên tôi phát hiện, bạn bè, người thân của tôi nhiều như vậy.

    Rõ ràng trước kia, một năm cũng không thấy quá hai người, hiện tại thấy mấy chục người.

    “Nhà Lỵ Lỵ có thiên tài, rất lợi hại!”

    “Trăm năm thôn chúng ta mới có một sinh viên Thanh Hoa, thật mừng!”

    “Tôi sớm nói rồi, Lỵ Lỵ có năng lực như vậy thì con gái của cô ấy cũng không kém!”

    Mẹ tôi điềm tĩnh đứng, mỉm cười đáp lại người ta khích lệ.

    Tôi mặc quần jeans rộng, đứng bên cạnh giả vờ cười, cười tới nỗi miệng cứng đơ.

    Sau đó, tôi thấy gương mặt quen thuộc.

    Ông bà ngoại, cậu cả, cậu ba.

    Mới hơn một năm không gặp mà ông bà ngoại già nua thêm mấy chục tuổi vậy, đầu bạc phơ, lưng còng, quần áo cũ rách, vừa nhìn đã biết sống không sung sướng gì.

    Cậu cả mặt xám tro, đã thành trung niên vô dụng.

    Bên cạnh ông ấy có thêm một người trẻ tuổi tóc vàng, đeo khuyên tai, khoen mũi, môi đinh, đầu lưỡi cũng có đinh, hơn nữa còn xăm trên trán, thật sự chói mắt.

    Mấu chốt là hắn mặc quần bó, mang giày tod, cổ chân đó còn ốm hơn cánh tay tôi,.

    Tôi nhìn ngây người, hình như đây là anh họ tôi?

    Hắn chỉ lớn hơn tôi một tuổi thôi.

    “Em gái, lâu ngày không gặp, em càng xinh đẹp ha” cậu cả thò người tới gần, bắt tay mẹ tôi.

    Mẹ tôi gật đầu: “Lâu ngày không gặp”

    Cậu cả giới thiệu một chút, chỉ tóc vàng: “Em gái, đó là Tuấn Tuấn, nhớ không?”

    “Nhớ chứ, hắn học đại học phải không? Đại học tự do như vậy hả?” mẹ tôi đánh giá Tuấn Tuấn.

    Cậu cả tức giận, chỉ trích Tuấn Tuấn: “Nó học đại học cái gì, con mẹ nó, nó là đứa nằm top đầu của khoa từ dưới đếm lên, nó nói dối chúng ta, nó được hạng hai, chúng ta còn tổ chức tiệc ăn mừng trong thôn cho nó!

    Nó là con chó chet, nói đi học đại học ở Quảng Châu, kết quả là đi chơi, vay nặng lãi hết mấy chục vạn, nhà của chúng ta bị nó hại chet!”

    Cậu cả càng nói càng tức, nói xong tát Tuấn Tuấn một cái: “Mày nhìn xem mày có giống con chó không, chỗ nào giống người? Mày có thể học giống Tư Tư không, người ta đậu Thanh Hoa!”

    Tuấn Tuấn bất ngờ bị tát, hắn sửng sốt, sau đó bạo nộ đấm vào mặt cậu cả: “Mẹ ông!”

    Cậu cả ngã xuống đất, tứ chi run rẩy sau đó hôn mê bất tỉnh.

    Đám người đại loạn, mẹ tôi nhíu mày, gọi bảo vệ, kêu Tuấn Tuấn đưa cậu cả vào bệnh viện.

    Ông bà ngoại than khổ kêu trời, ảm đạm rơi lệ: “Con trai đánh cha, bất hiếu, quá bất hiếu!”

    Cậu ba cũng than khổ: “Tuấn Tuấn hại chet người rồi, chị biết không, lúc trước tôi muốn kết hôn, chị đoán xem có chuyện gì? Tuấn Tuấn thiếu tiền, người ta tới nhà hất phân vào, vừa lúc bạn gái tôi cũng ở đó, bị hất trúng vào mặt, sau đó chia tay với tôi!”

    “Đúng vậy, em trai con không thể kết hôn, con có ai thích hợp thì giới thiệu cho nó đi” bà ngoại vừa ho vừa nói chuyện với mẹ.

    Ông ngoại bổ sung: “Nghe nói con phát tài rồi, có dư thì giúp chúng ta một chút đi, nhà của chúng ta hiện tại sống không bằng chet...”

    “Vậy đi chet đi” mẹ tôi ngắt lời.

    Ông ngoại không thể thở, nghẹn tới nỗi như bị Parkinson vậy, gương mặt biến thành màu gan heo.

    Bà ngoại cũng không thở nổi, run rẩy muốn ngã xuống.

    Cậu ba vội vàng đỡ lấy bà ngoại, há mồm kêu: “Mọi người tới xem đi, con gái bất hiếu..”

    Còn chưa nói xong, cậu ấy bị người ta đá vào chân. Một nhóm khách quý mặc quần áo sang trọng, đẹp đẽ đi tới, dẫn đầu là ba tôi.

    “Hôm nay, là tiệc mừng của con gái tôi, ai dám quậy?!” ba tôi có thân hình như hổ vậy, hung dữ, không giận tự uy, cậu ba sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.

    Cậu ấy biết ba tôi.

    Cuối cùng, cậu ấy mặt xám xịt mà dẫn ông bà ngọai chạy.

    Mẹ tôi vẫn nhàn nhạt.

    Ba tôi có chút không tự nhiên, bất quá thì ông ấy dẫn một nhóm người có tiền theo sau, nên ông ấy giả vờ.

    “Người này là vợ trước của tôi Trương Lỵ, còn đây là con gái của tôi Lý Tư Tư”

    Ba tôi nhiệt tình giới thiệu: “Con gái của tôi thi được 691 điểm, vào thẳng Thanh Hoa”

    “Lý Tổng thật biết cách dạy con!”

    “Chúc mừng Lý tổng! chúc mừng Lý tổng!”

    Một đám người nịnh bợ.

    Ba tôi lâng lâng, nhìn trộm mẹ tôi, có lẽ ông ấy thấy mẹ tôi xinh đẹp

    Mẹ tôi cười: “Mời Lý Tổng vào”

    “Được” ba tôi vui vẻ ra mặt, trực tiếp nắm lấy tay tôi.

    Theo bản năng tôi né tránh, nhưng mà ba tôi cũng là cao thủ, ông ấy thuận thế ngồi xuống ôm tôi, “Tư Tư trưởng thành rồi, ghê gớm nha, sinh viên ưu tú của Thanh Hoa!”

    26.

    Tiệc mừng này thật sự rất nhộn nhịp, vui vẻ.

    Bạn bè, người thân không say không về.

    Rượu quá ba tuần, tôi phát hiện không thấy ba mẹ đâu.

    Tôi đi tìm một vòng mới nghe được giọng nói từ trong nhà vệ sinh.

    Tôi đi tới thấy mặt ba tôi đỏ bừng, nồng nặc mùi rượu, ông ấy nắm lấy vai mẹ tôi.

    “Lỵ Lỵ, anh sai rồi, em là phụ nữ mạnh mẽ, mạnh mẽ cũng là chuyện bình thường, anh không nên ép em ở nhà.

    Em không thể sinh con, cũng là lỗi của anh, anh còn ghét bỏ em nữa, anh thật sự đáng chet”

    Ba tôi cảm xúc dâng trào, sau đó thở dài: “Em còn nhớ tin nhắn em gửi cho anh không? Em nhận sai với anh, nói kiếp sau sẽ sinh cho anh một đứa con trai, anh biết em nói như thế là vì Tư Tư, nhưng anh vẫn xúc động.

    Những tình nhân của anh, đều là dùng con riêng giành ích lợi cho bản thân, tất cả tình yêu của họ đều biến chất, anh chịu đủ rồi.”

    Ba tôi sắp sụp đổ.

    “Em gửi tin nhắn cho anh, anh liền chạy tới bệnh viện, thấy em ôm Tư Tư khóc rống, anh thật sự chua xót, khó chịu. Em nói xem, một người đàn ông tồn tại là vì gì? Không phải là vì tình yêu của vợ và con cái sao? Chỉ có em và con mới có tình yêu.....”

    Ba tôi muốn ôm mẹ.

    Mẹ tôi trực tiếp né tránh, ba tôi ôm không khí, ngẩn người, như tỉnh rượu.

    Sau đó, ông ấy vỗ vỗ mặt, lấy một thẻ trong ngực ra.

    “Anh nói mấy lời này không có ý gì khác cả, anh biết tất cả không thể quay lại từ đầu, cũng không mong muốn cái gì, chỉ mong em nuôi Tư Tư thật tốt, anh hy vọng tương lai con bé sẽ sống thật vui vẻ”

    Ông ấy đưa thẻ cho mẹ tôi, nói trong đó có năm trăm vạn, là khen thưởng cho tôi.

    Tôi dựa tường, nhìn ba tôi rời đi.

    Mẹ tôi lấy thẻ, đi rửa mặt, bình tĩnh ra ngoài.

    Tôi nắm tay bà ấy, bà ấy cười với tôi: “Con nghe lén ba con nổi điên hả?”

    “Không có ạ, trùng hợp thôi ạ”

    “Nghịch ngợm”

    27.

    Sau khi tiệc mừng kết thúc, mẹ tôi quyết định sẽ cùng tôi sống ở Bắc Kinh.

    Tôi cảm thấy bà ấy muốn né tránh ba tôi, bà ấy không muốn quay đầu lại.

    Bà ấy tiết kiệm rất nhiều tiền, hơn nữa ba tôi còn đưa năm trăm vạn, bà ấy đem căn hộ bán đi, cũng đủ cho chúng tôi sinh sống ở Bắc Kinh.

    Đương nhiên, trước khi thuê nhà thì phải chờ tôi học xong mới có thể mua nhà mới ở Bắc Kinh.

    Tới Bắc Kinh, chúng tôi trở thành dân quê sống trong thành phố, đi tàu điện ngầm ra ngoài, ăn cơm tiết kiệm.

    Có tiền nhưng phải để dành lại.

    Mẹ tìm được công việc mới, chúng tôi mới bắt đầu ổn định cuộc sống.

    Mẹ nói cho tôi một sự kiện.

    Cậu cả bị liệt.

    Một cú đấm của Tuấn Tuấn sức lực như hổ vậy, đánh một cái cậu cả không thể sinh hoạt được luôn.

    Vợ của cậu cả chạy trốn trong đêm, Tuấn Tuấn cũng đi lên tỉnh, trở thành du côn.

    Ông bà ngoại phải làm ruộng, phải chăm sóc cho cậu cả, khổ không thể tả.

    Còn cậu ba thì muốn có tiền lấy vợ nên tin vào lời bạn học cũ nên cậu ấy chạy tới Myanmar.

    Này vừa đi cái mất luôn hai cái thận.

    Tôi cười chet.

    Làm cho rất nhiều người cười.

    Cho nên khi tôi đang học đại học, nhân cơ hội rảnh rỗi viết một cuốn tiểu thuyết

    Cả đời của mẹ quá khổ, mẹ không nhận được tình yêu, nên không biết cách biểu đạt tình yêu, cho nên bà ấy không khóc vì tôi, tới khi tôi rơi từ lầu xuống biến thành người thực vật, sau đó sống lại như một kỳ tích.

    Rốt cuộc thì mẹ tôi cũng khóc.

    Rất nhiều năm trước, bà ấy ôm chặt tôi, bà ấy cũng muốn nhảy xuống, nhưng mà bà ấy không khóc.

    Rất nhiều năm sau, bà ấy muốn từ biệt với tôi, một lần nữa muốn nhảy xuống, nhưng mà lúc đó bà ấy cũng không khóc.

    Chỉ tới khi tôi tỉnh dậy, bà ấy khóc liên tục.

    Tôi không bao giờ hâm mộ mẹ người khác dễ dàng khóc vì con mình nữa.

    Bởi vì khóc là yêu thương, nhưng không khóc cũng là yêu thương.

    Mẹ còn tồn tại, thì đó cũng là một loại yêu thương rồi.

    (Hoàn văn)
     
    Back
    Top Bottom