Ngôn Tình Mẹ Chồng Khí Phách

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,316,415
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaWTdwMkbEpqBMkAJ-ym78YvfN3RMS7EOPIsLtxp6WRgHlEAdJxfPCBIVwAb71FnxiiNE_g6qu7ojyqwLFwtjAGQrWIAAxQydpLVFjzJtJaKU84TVJ768bSc4sPAekFM6vxR6PyZGiTDlW60a6gDan6j=w215-h322-s-no

Mẹ Chồng Khí Phách
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Trong bữa tiệc tối cuối năm, mẹ chồng và bạch nguyệt quang của chồng cùng rơi xuống nước.

Lão ta không chút do dự chọn cứu bạch nguyệt quang.

Tôi vất vả lắm mới cứu được mẹ chồng lên bờ.

Lão ta còn nói với mẹ chồng rằng:

“Mẹ, lúc trước vì bị mẹ ép buộc nên con mới cưới Tố Diệp, đó là chuyện khiến con hối hận nhất từ trước tới nay. Con không thể trơ mắt nhìn Nhu Nhu xảy ra chuyện gì được.”

Mẹ chồng tôi tức đến mức cười ầm lên.

“Được, tao tác thành cho chúng mày, mày và Tố Diệp muốn ly hôn lúc nào cũng được. Ngày mai tao sẽ đăng bài giải trừ quan hệ mẹ con với mày. Từ giờ, Tố Diệp sẽ là người thừa kế duy nhất của tao.”

Tôi: “???”

Một đống gia sản hàng trăm triệu cứ thế mà rơi xuống đầu tôi?​
 
Mẹ Chồng Khí Phách
Chương 1


1,

Tôi là nàng Lọ Lem trong huyền thoại, may mắn được gả vào một gia đình giàu có.

Đáng tiếc, cũng chẳng có ai thèm ghen tị với tôi.

Mọi người chế giễu tôi, họ nói tôi có danh không phận, chẳng khác nào một bảo mẫu.

Bởi vì lão chồng của tôi - Cố Tử An không chỉ là một người không có đầu óc, còn là một người yêu đương não tàn!

Ngay từ lần đầu gặp nhau.

Anh ta đã nói rõ với tôi.

“Tôi kết hôn với cô chỉ vì mẹ tôi cảm thấy cô thích hợp làm con dâu của bà ấy.”

“Cô đừng vui mừng quá sớm, tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không bao giờ chạm vào bất cứ ai ngoại trừ cô ấy.”

“Dù có kết hôn với cô, đời này tôi cũng sẽ không bao giờ chạm vào cô.”

Hai mắt tôi sáng lên.

Trên đời này còn có chuyện tốt như vậy sao?

Vốn dĩ tôi đồng ý cưới anh ta cũng chỉ vì báo ơn thôi.

Tôi mồ côi từ nhỏ.

Nếu không phải dì Cố bắt đầu hỗ trợ tôi từ khi lên cấp hai, chỉ sợ tôi có ở nhà máy vặn ốc vít mấy chục năm cũng không có cơ hội được nhận vào trường top đầu cả nước, chứ đừng nói đến chuyện tôi còn ra nước ngoài học cao học!

Vừa trở về nước, tôi đã gia nhập tập đoàn Cố Thị, thề với lòng sẽ báo đáp dì Cố Thật tốt.

Ai mà biết được dì Cố lại hỏi một câu rất khó trả lời.

Con có đồng ý gả cho con trai của dì không?

“Diệp Diệp, dì biết yêu cầu này rất quá đáng. Nhưng thằng bé Tử An này đầu óc hơi có vấn đề, nó luôn trách móc dì, nói Tôn Nhu số khổ, là bông hoa xinh đẹp thuần khiết nhất, đời này không phải cô ta thì không cưới.”

Tôi không hiểu/

“Dì không thích xuất thân nghèo khó của cô ấy sao?”

Dì Cố lắc đầu.

“Tất nhiên là không phải. Để phát triển được tập đoàn Cố Thị đến mức này, đương nhiên là dì phải có một ánh mắt nhìn người rất tốt. Tôn Nhu cũng chẳng phải loại người đơn thuần gì cả, nếu để cô ta bước vào cửa, nhà ta nhất định sẽ không được sống yên ổn.”

Tôi thật sự rất tò mò, chẳng lẽ Tôn Nhu là người có thể gây ầm ĩ đến mức đó sao?

Cuối cùng, tôi vẫn đồng ý với dì, gả cho Cố Tử An.

Dù sao trong lòng tôi cũng sớm coi dì là một người mẹ rồi.

2,

Cả ngày kết hôn, Cố Tử An cả ngày cũng không bày ra sắc mặt tốt.

Tiệc còn chưa tàn anh ta đã rời đi, đến đêm cũng không về,

Ngày hôm sau, mọi người trong vòng tròn đều biết tôi chăn đơn gối chiếc cả một đêm.

Ngay cả đồng nghiệp cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Ba năm sau, Cố Tử An ngày càng quá đáng hơn.

Anh ta cho rằng tôi và mẹ chồng Cố Lam là thủ phạm khiến Tôn Nhu đau lòng rời đi.

Cố Tử An cố ý đối nghịch với tôi và mẹ.

Không những thường xuyên bỏ bê công việc trong công ty mà còn hay uống rượu say xỉn rồi phá phách.

Mẹ chồng tôi đều nhắm mắt làm ngơ, không so đo.

Nhưng bà ấy rất ngại khi đối diện với tôi.

Tôi cũng không ngờ Cố Tử An lại cứng đầu như vậy, sau khi kết hôn ba năm anh ta cũng chưa từng chạm vào tôi.

Ý định của bà là muốn tôi sinh một đứa nhỏ, sau này còn có chỗ mà dựa vào.

Tôi nói không sao, dù sao thì tôi cũng không muốn sinh con với Cố Tử An.

Vì để đền bù cho tôi, những năm gần đây bà ấy đều đặt trọng tâm phát triển vào tôi.

Bà đưa tôi đi gặp những đối tác kinh doanh và nhiều nhà cung cấp khác nhau.

Tôi rất vui khi bà ấy khen tôi có sự quyết đoán giống như bà ấy hồi trẻ.

Còn nói nếu tôi là một người đàn ông, tôi sẽ còn thành công hơn thế nữa.

3,

Gần đây, tôi nghe nói Tôn Nhu thi được cái bằng thạc sĩ trở về.

Cố Tử An càng nổi loạn hơn.

Chẳng những không đến công ty đi làm, mà ở nhà cũng không thấy bóng dáng.

Nơi duy nhất có thể nhìn thấy anh ta là ở trên hotsearch.

Ví dụ như # Tổng giám đốc Cố Thị vì người yêu mà vung tiền như rác, phủ 9999 bông hồng lên cầu Hỉ Thước để bày tỏ tình yêu với bạn gái mình. #

# Tổng giám đốc Cố Thị thuê 9999 máy bay không người lái để thổ lộ với bạn gái. #

Mỗi lần nhìn thấy hotsearch, sắc mặt mẹ chồng lại tối đi một chút.

Chỉ là tôi không ngờ, Cố Tử An dám mang cô ta đến bữa tiệc cuối năm của công ty.

4,

Ở bữa tiệc, Tôn Nhu mặc một bộ váy trắng, giống hệt một con thỏ trắng vô hại.

Nhân viên công ty cũng xì xào ầm ĩ.

“Giám đốc Tố cũng đáng thương quá đi, rõ ràng là vợ của tổng giám đốc, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn tổng giám đốc cưng chiều con giáp thứ mười ba kia.”

“Tổng giám đốc cũng quá đáng thật, làm ầm ĩ bên ngoài thì chẳng nói làm gì, thế mà còn dám mang bồ nhí tới đây, chẳng phải là trực tiếp vả vào mặt giám đốc Tố sao?”

Nghe họ bàn luận, mặt mẹ chồng đen như đáy nồi.

Bà ấy tức giận đến mức định đi đến nói gì đó với Cố Tử An, trông có vẻ hơi kích động.

Tôi đang định khuyên bà đừng tức giận.

Còn chưa kịp đến gần, Tôn Nhu có vẻ đứng không vững, hét chói tai rồi vùng vẫy lung tung, ngã về phía đằng sau.

Bữa tiệc được tổ chức dưới nước.

“Bùm” một tiếng, ai đó rơi xuống nước.

Chắc mẹ chồng tôi muốn cứu cô ta theo bản năng, kết quả cũng bị kéo xuống nước.

Bỗng nhiên bữa tiệc trở nên hỗn loạn.

5,

Tất cả mọi người đang hô hào kêu cứu.

Lúc tôi kịp chạy đến đó, Cố Tử An đã không do dự nhảy xuống.

Ai ngờ vừa nhìn xuống đã thấy Cố Tử An bơi về phía Tôn Nhu đang giãy dụa ở đằng xa.

Hoàn toàn không để mắt đến mẹ mình.

Tôi bắt đầu sốt ruột, nhảy xuống cứu mẹ chồng mình.

May mà nước không sâu lắm, mẹ chồng và Tôn Nhu đã được cứu lên rất nhanh rồi đi thay quần áo.

Khi mẹ chồng xuất hiện lại ở bữa tiệc.

Cảnh đầu tiên bà nhìn thấy là Cố Tử An đang đau lòng an ủi Tôn Nhu.

Lúc này, bà dắt tay tôi lên phía trước, lạnh mặt nói với Cố Tử An, “Cho mày một phút, dắt cô ta c.út ra ngoài, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tao nữa!”

6,

Tôn Nhu giật mình, sợ hãi chui vào lòng Cố Tử An.

Cố Tử An đau lòng đến mức quát mẹ mình.

“Mẹ, sao mẹ lại hung dữ như vậy, mẹ dọa Nhu Nhu sợ rồi.”

Các nhân viên đều bị sự ồn ào bên này hấp dẫn, lén lút dỏng tai lên hóng hớt.

Mẹ chồng tôi tức giận đến mức hít một hơi thật sâu, “Đừng để tao phải lặp lại lần nữa!”

Cố Tử An rất không hài lòng, “Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại căng thẳng như vậy, rốt cuộc Nhu Nhu đắc tội với mẹ chỗ nào mà mẹ lại có thành kiến với cô ấy như vậy!”

Mẹ chồng giận đến mức cười ầm lên.

“Tao quá đáng? Mày còn mặt mũi nói tao quá đáng sao? Nếu không phải vừa nãy cô ta kéo tao, tao cũng sẽ không rơi xuống nước! Còn mày, đúng là con trai ngoan của tao, tao và cô ta cùng rơi xuống nước, mày lại chọn cứu cô ta trước?”

Cố Tử An lúng túng trả lời, “Nhu Nhu không cố ý kéo mẹ xuống nước đâu, không phải Tố Diệp đã cứu mẹ rồi sao? Mẹ, mẹ nên nhớ rằng con bị mẹ ép kết hôn với Tố Diệp, đó là điều khiến con hối hận nhất từ trước đến này. Con không thể nhìn thấy Nhu Nhu phải chịu bất kì tổn thương nào nữa.”

7,

Các nhân viên sững sờ trước lời nói của Cố Tử An.

Chưa nói đến mẹ chồng, ngay cả tôi đây cũng trợn mắt há mồm.

Những lời của Cố Tử An thật sự rất buồn cười, anh ta không thể nhìn thấy Nhu Nhu của anh ta chịu tổn thương, vậy mạng sống của mẹ anh ta là cái gì?

Tôi không thể hiểu nổi, mẹ chồng tôi là một nữ cường nhân tài giỏi như vậy, tại sao lại sinh ra Cố Tử An ng.u xuẩn thế này?

Tôi lén lút nhìn bà ấy.

Bất ngờ là, sắc mặt của bà ấy cực kì bình tĩnh.

Khi bà ấy lên tiếng, giọng nói cũng lạnh lùng đến mức lạ thường.

“Con trai, đời này của con không phải cô ta thì không được đúng không?”

Cố Tử An chắc chắn như đinh đóng cột.

“Không sai!”

Bà ấy càng bình tĩnh hơn.

Nhẹ nhàng lên tiếng:

“Được, mẹ đồng ý.”

8,

Khuôn mặt của Cố Tử An trở nên rạng rỡ.

Có vẻ rất hào hứng.

Dường như anh ta không ngờ mẹ sẽ bất ngờ thành toàn cho mình.

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng nghĩ thông rồi sao!? Tốt quá, Nhu Nhu, em nghe thấy không, anh có thể cưới em rồi!”

Cố Tử An vừa nói vừa ném cho tôi một ánh mắt khinh thường, còn hừ một tiếng.

Anh ta tiếp tục nói với mẹ chồng.

“Mẹ, có phải mẹ cũng nhận ra ngày xưa mẹ ép con cưới Tố Diệp là sai lầm rồi đúng không. Vậy ngày mai con và Tố Diệp ly hôn, mẹ không phản đối chứ?”

Mẹ chồng gật đầu.

“Không.”

Tôi cảm nhận được trong thời khắc này, mọi người đều đang nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy thương hại.

Tôi không cảm thấy có gì bất thường cả.

Suy cho cùng, tôi cũng không có chút tình cảm gì với Cố Tử An cả.

Ai ngờ, câu tiếp theo của mẹ chồng chính là…

“Mày và Tố Diệp ly hôn lúc nào cũng được. Ngày mai tao đăng báo giải trừ quan hệ mẹ con, từ giờ Tố Diệp là người thừa kế duy nhất của tao.”

9,

Bữa tiệc đột nhiên chìm vào im lặng.

Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt hâm mộ.

Trong đầu tôi lúc này cũng tràn đầy dấu hỏi chấm.

Gia sản mấy trăm triệu cứ thế mà rơi xuống đầu tôi!?

Chuyện tốt như vậy mà cũng xảy ra với tôi à?

Tôi nghĩ đây chỉ là lời mẹ chồng nói lúc tức giận mà thôi.

Đương nhiên Cố Tử An cũng nghĩ như vậy.

“Mẹ đừng giận, hôm nay con sẽ đưa Nhu Nhu đi, mấy hôm nữa sẽ đến gặp mẹ sau.”

Anh ta dắt Tôn Nhu rời đi.

Ai ngờ, ngày hôm sau…

Mới sáng sớm bà đã gọi điện thoại cho Cố Tử An.

Bà ấy nói anh ta đến cục dân chính trước 10h30.

Cố Tử An nghĩ đến ly hôn nên lập tức đến đúng giờ.

Anh ta đến một mình, có lẽ anh ta cũng biết nếu mang theo Tôn Nhu đến thì sẽ làm bà ấy tức giận.

Không chờ nổi nữa, anh ta thúc giục tôi vào ly hôn.

10,

Nửa giờ sau.

Chúng tôi nhận được giấy ly hôn vô cùng suôn sẻ, không cần thêm thời gian tạm hoãn để ly hôn.

Tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Nói thật, tôi chưa từng muốn lấy chồng, càng không thích kiểu người yêu đương não tàn giống Cố Tử An.

Sau khi nhận giấy chứng nhận ly hôn, Cố Tử An tỏ vẻ cao cao tại thượng nói với tôi.

“Nhu Nhu rất thích căn nhà mẹ tặng chúng ta, ngày mai cô dọn ra ngoài đi.”

Tôi đang định gật đầu thì mẹ chồng khịt mũi.

Bà cầm ra một túi hồ sơ.

“Người nên chuyển đi là mày đấy, giấy chứng nhận cắt đứt quan hệ mẹ con ở sẵn đây rồi, hộ khẩu của mày đây, từ giờ tao với mày không có quan hệ gì nữa. Thẻ của mày tao cũng đóng băng rồi, từ giờ mày cũng không phải là tổng giám đốc của Tập Đoàn Cố Thị nữa.”

Cố Tử An không tin nổi, hốt hoảng nhận lấy túi tài liệu.

Bên trong là đơn thôi việc được chuẩn bị trong đêm, còn có cả những tài liệu về việc chấm dứt hợp đồng lao động, thu hồi cổ phần chia hoa hồng, thu hồi tài sản đứng tên… cuối cùng là hộ khẩu của anh ta.

11,

Giờ này Cố Tử An mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Mẹ! Mẹ đừng dọa con! Tại sao mẹ lại không thích Tôn Nhu? Hay là Tố Diệp đã nói xấu Tôn Nhu với mẹ!?”

Tôi muốn đá cho anh ta một phát.

Anh ta tưởng ai cũng rảnh như anh ta sao?

Mẹ chồng còn kiệm lời hơn cả tôi.

“Không phải dọa, tao nuôi mày lớn như vậy đã là làm tròn trách nhiệm của mình rồi. Từ giờ về sau chúng ta không liên quan đến nhau nữa.”

Cố Tử An giống như một đứa trẻ bị chiều hư, tự lừa mình dối người lắc đầu.

“Con không tin, con là con trai duy nhất của mẹ, mẹ không thể đoạn tuyệt quan hệ với con. Nếu mẹ không thích Nhu Nhu, vậy thì con tái hôn với Tố Diệp là được chứ gì, không cần cho Nhu Nhu danh phận nữa. Con cũng biết mẹ thích có cháu trai, nếu vậy… con cùng Tố Diệp sinh một đứa là được chứ gì?”

12,

Tôi cảm thấy cực kì gh.ê t.ởm.

Không nhịn nổi nữa, tôi lập tức thốt ra.

“Xin lỗi, tôi tình nguyện kéo bừa một người qua đường để kết hôn cũng không muốn tái hôn với anh!”

Mẹ chồng và Cố Tử An đều kinh ngạc nhìn tôi.

Họ không ngờ tôi lại ghét Cố Tử An đến mức đó.

Tôi không muốn giả vờ nữa, cuối cùng cũng quay sang nói với mẹ, “Mẹ, có thể đây là lần cuối cùng con gọi người là mẹ. Con thật sự cảm ơn mẹ đã quan tâm và bảo vệ con đến tận bây giờ. Trong lòng con, mẹ chính là người thân duy nhất.”

“Nhưng mà, kết hôn với Cố Tử An cũng không phải cách để báo đáp người. Con thật sự không muốn tái hôn với Cố Tử An.”

Bà ấy hơi kinh ngạc, thậm chí có chút đau lòng.

“Diệp Diệp, là mẹ không tốt, mấy năm nay để con khó chịu rồi.”

Bà vừa nói xong, Cố Tử An liền mắng tôi.

“Tô Diệp, cô đừng có mà không biết xấu hổ. Cô nghĩ mình là loại mặt hàng đắt tiền chắc, tôi cưới cô là phúc tổ 70 đời nhà cô. Cô nghĩ xem, ngoài tôi ra còn có ai có giá trị ngang hàng với tôi thèm cưới cô sao?”

13,

Tôi đang định đáp trả.

Một giọng nói trầm ấm mang theo một chút không hài lòng phát ra từ bên cạnh.

“Anh có tư cách gì mà thay tôi lên tiếng!”

Tôi quay đầu lại.

Những gì tôi nhìn thấy là một người đàn ông cao, gầy, ngũ quan sắc nét.

Anh ta không hài lòng nhìn Cố Tử An.

Tôi và mẹ chồng giật mình.

Bà ấy vội quay sang hỏi thăm.

“Khương Tổng, sao ngài lại đến đây?”

Tôi vội chào anh.

Cố Tử An thì nuốt nước bọt.

Bởi vì Khương Tổng trong miệng mẹ chồng chính là Khương Hàn, chẳng những gia thế hiển hách, lắm tiền nhiều của mà còn nổi tiếng về thủ đoạn trên thương trường, đặc biệt là giỏi chọc tức người khác.

Gần đây, có một hạng mục hợp tác với tập đoàn Khương Thị, bản thảo cũng đã bị anh ta bác bỏ không dưới năm lần.

Khương Hàn nói nếu lần sau còn chưa làm anh ta hài lòng, anh ta sẽ yêu cầu trưởng nhóm viết lại dự án trước mặt anh ta!

Không may, trưởng nhóm dự án lại là tôi.

14,

Khương Hàn vô cảm nhìn mẹ chồng tôi, hung hăng nói, “Cố Đổng, con trai của bà muốn hại tôi đoạn tử tuyệt tôn.”

Cố Tử An vừa tức giận vừa bối rối.

“Tôi nói muốn hại anh đoạn tử tuyệt tôn khi nào?”

Khương Hàn cười lạnh.

“Anh nói ngoài anh ra không có ai chịu cưới Tố Diệp. Lời này của anh không khác nào đoạn tuyệt nhân duyên của tôi và Tố Diệp. Lỡ đâu cô ấy bị lời của anh làm cho tổn thương, cô ấy tự nghĩ mình kém cỏi, tự ti không dám gả cho tôi, vậy thì khác nào anh hại tôi đoạn tử tuyệt tôn?!”

Đừng nói là mẹ chồng và Cố Tử An.

Ngay cả tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sao anh ta có thể tự tin nói những lời này vậy?

Tôi nhìn vào khuôn mặt đẹp trai kia.

Có phải tôi nhận nhầm người không nhỉ?

15,

Cố Tử An tức lắm nhưng vẫn không dám nói gì.

Chỉ nhỏ giọng phản bác.

“Khương Tổng, ngài đừng nói giỡn, người như ngài sao lại có thể để ý đến Tố Diệp chứ.”

Tôi còn chưa kịp tức giận, Khương Hàn đã tức giận thay tôi.

Anh lạnh giọng nói, “Anh nghĩ anh là con giun đũa trong bụng tôi à? Cho rằng tôi không thích Tố Diệp sao?”

Mẹ chồng tôi càng kinh ngạc hơn.

Mặt tôi đỏ bừng lên.

Không phải đâu.

Chẳng lẽ Khương Hàn lại … tôi?

Cố Tử An không nhịn được, thốt ra.

“Khương Tổng, ngài thích Tố Diệp thật sao!?”

Tôi len lén vểnh tai lên nghe.

Ai ngờ Khương Hàn lập tức lắc đầu.

“Không phải.”

Đó, biết ngay mà, tôi biết ngay chuyện này không thể xảy ra mà.

Tôi và Khương Hàn chưa từng tiếp xúc với nhau, không thể có chuyện nhất kiến chung tình được.

Nhưng mà, một giây sau, Khương Hàn thốt ra một câu khác:

“Dựa vào cái gì mà anh nghĩ tôi không muốn kết hôn với cô ấy!”
 
Mẹ Chồng Khí Phách
Chương 2


16,

Tôi mở tròn mắt, gần như không thể tin được mà nhìn Khương Hàn.

Tôi nghĩ mình đang bị ảo giác.

Ý của Khương Hàn là gì!

Anh ta nói muốn, cưới, tôi!?”

Khương Hàn, anh bị đ.i.ê.n rồi sao?

Chúng tôi cùng lắm mới chỉ gặp ở mấy yến hội vài ba lần.

Cả mẹ chồng tôi cũng rất ngạc nhiên.

Chợt, Cố Tử An cười ha hả.

Anh ta nhìn về phía Khương Hàn với vẻ khinh thường.

Còn chậc chậc tiếng.

“Kỹ năng trang điểm của nước ta thật tuyệt vời, có thể đến mức này luôn.”

Anh ta cười lạnh, nói với tôi.

“Tố Diệp, đây không phải Khương Hàn đúng không, mẹ tôi và cô cũng trâu bò thật, tìm được một người thật sự giống Khương Hàn như vậy. Tố Diệp, cô cũng thật buồn cười, cô nghĩ thuê một người đóng giả Khương Hàn đến đây thì cô sẽ bớt nhục đi một chút đúng không?”

17,

Đừng nói Cố Tử An hoài nghi Khương Hàn trước mắt này là đồ giả.

Vì tôi cũng không khỏi nghi ngờ.

Dù sao tôi cũng nghe giang hồ đồn thổi, Khương Hàn hai mươi tám năm chưa từng chạm vào phụ nữ, nhiều người trong giới còn nghi ngờ anh có bệnh kín.

Không thể nào có chuyện Khương Hàn đột nhiên lại yêu tôi và muốn cưới tôi được.

Nhưng Khương Hàn trước mắt này lại lạnh lùng liếc nhìn Cố Tử An.

“Tổng giám đốc Cố Thị đúng là ngu ngốc y như lời đồn. Cố Đổng, có một người thừa kế như anh ta, tôi nghĩ tập đoàn Cố Thị sẽ không tồn tại được lâu nữa đâu.”

Sắc mặt mẹ chồng thay đổi.

Bà ấy như là hiểu được những gì mà Khương Hàn đang ám chỉ, vội mở miệng xin lỗi.

“Xin lỗi, Khương Tổng, tôi và Cố Tử An đã đoạn tuyệt quan hệ. Từ giờ nó và nhà họ Cố không còn quan hệ gì, mong ngài giơ cao đánh khẽ.”

18,

Cố Tử An liếc mắt, mở miệng mắng.

“Vẫn còn diễn được à? Tố Diệp, rốt cuộc cô hạ th.uốc gì cho mẹ tôi mà khiến một người lớn tuổi như bà ấy lại cùng cô làm loạn?”

Khương Hàn nhìn Cố Tử An như nhìn một tên ngốc.

Có vẻ anh ta đang muốn rời đi.

Một trợ lý vừa nghe xong điện thoại chạy đến bên cạnh Khương Hàn, nhỏ giọng thì thầm.

“Boss, ừm… Ngũ thiếu gia hôm nay không đi đăng kí kết hôn mà đi chụp ảnh cưới.”

Khương Hàn lạnh mặt, không cảm xúc nói:

“Nói với lão Ngũ, trong vòng nửa năm tôi không muốn nhìn thấy nó nữa!”

Nói xong, anh ta và thư kí cùng rời khỏi đó.

19,

Cố Tử An nhìn thấy mặt của thư kí đó, sắc mặt lập tức thay đổi.

Dù sao trong giới cũng không ai lạ gì Khương Hàn và thư kí của anh ta.

Mẹ chồng đi đến, t.át cho Cố Tử An một phát.

“Nếu nhà họ Cố bị mày làm liên lụy, nhất định tao sẽ không tha cho mày!”

Sau đó bà đưa tôi về nhà.

Việc đầu tiên bà làm sau khi về nhà là công bố bà đã đoạn tuyệt quan hệ với Cố Tử An, để cho chắc chắn thì bà còn đầu tư mua thêm hotsearch.

Nhất định phải để Khương Hàn nhìn thấy!

Bà cũng nghiêm túc hỏi về mối quan hệ của tôi và Khương Hàn.

Bà ấy nói rằng Khương Hàn không hề vô hại như vẻ bề ngoài.

Nếu anh ta muốn làm nhà họ Cố sụp đổ, vậy thì nhà họ Cố ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Đã từng có hai công ty từng giở trò sau lưng Khương Hàn.

Chưa đầy nửa tháng sau, hai công ty đó đã phá sản, nợ nần chồng chất, đến giờ vẫn chưa có cơ hội xoay chuyển.

20,

Nhìn sắc mặt của mẹ, xem ra bà thật sự rất lo lắng.

Tôi lắc đầu, “Con và Khương Tổng thật sự không quen biết.”

Tôi an ủi bà.

“Dì, người cũng tuyên bố ra ngoài rồi, có lẽ Khương Tổng sẽ không để chuyện này trong lòng nữa đâu.”

Nghe được lời nói của tôi, bà rất đau khổ.

“Diệp Diệp, sao con lại gọi mẹ là dì? Mẹ không nói đùa, Diệp Diệp, mẹ muốn nhận con làm con gái được không? Sau này sẽ để con kế thừa gia sản của mẹ.”

Tôi cũng ngu hết cả người.

Thật ra, tôi cũng nghĩ như Cố Tử An, tôi cho rằng bà ấy sẽ không thể bỏ rơi con ruột của mình được.

Cắt đứt quan hệ chỉ là muốn dạy cho Cố Tử An một bài học.

Tôi chưa từng nghĩ bà ấy thật sự muốn nhận tôi làm con gái nuôi.

Tôi vội lắc đầu, thuyết phục bà.

“Dì à, người đừng hấp tấp.”

Xem ra bà ấy đã quyết định rồi.

“Diệp Diệp, mẹ biết con đang lo lắng điều gì, nhưng mẹ đảm bảo với con chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Nếu con đồng ý, mẹ sẽ tổ chức một bữa tiệc nhận con, công bố cho tất cả mọi người biết con là con gái duy nhất của mẹ.”

Sự cám dỗ trong lời của bà quá lớn.

Tôi chưa từng biết cảm giác có người thân thế nào, vậy nên tôi đồng ý.

Tôi cũng đã nói là tôi không muốn gia sản của bà.

Trong thời gian chuẩn bị tiệc nhận con, bà vẫn luôn lo lắng Khương Hàn sẽ xuống tay với nhà họ Cố.

May mà một tuần sau, Khương Thị vẫn như cũ thúc giục dự án như thường lệ.

Vì muốn tra rõ thái độ của Khương Hàn với nhà họ Cố, tôi dự định tự mình đưa ra phương án.

21,

Trong phòng họp.

Khương Hàn mặc một bộ vest cao cấp được cắt may cẩn thận, không cảm xúc đọc bản đề xuất của tôi.

Tôi ngoan ngoãn ngồi một góc, len lén nhìn anh.

Không thể không nói, các đường nét trên gương mặt của Khương Hàn thật là đẹp.

Nước da trắng, mũi cao, mắt sâu, môi chúm chím đều rất hài hòa, đấy là còn chưa nói đến xương hàm gợi cảm mê người kia.

Lúc này, anh đeo gọng kính vàng, cẩn thận xem xét bản kế hoạch.

Giống như một tên lưu manh giả danh tri thức, có thể mê hoặc hàng ngàn cô gái.

Thật ra, tôi luôn biết có rất nhiều quý cô trong giới kinh doanh đều muốn gả cho anh.

Mỗi lần tham gia yến hội, tên của anh được thảo luận rất nhiều, anh đi đến đâu cũng được mọi người bàn luận rất nhiệt tình.

Không dám giấu giếm, mặc dù tôi không nghĩ đến việc kết hôn.

Nhưng tôi cảm thấy, nếu có thể gả cho một người xuất chúng như Khương Hàn, sẽ có đầy đủ cảm giác an toàn, hơn nữa, gương mặt này đúng là không thể bắt bẻ được. Ai lấy được anh nhất định sẽ rất may mắn.

“Cô Tô, tôi không phải là người cô muốn gả là gả.”

Giọng nói trầm thấp của Khương Hàn đột nhiên vang lên.

22,

Tôi chợt tỉnh lại.

Phát hiện năm người trong phòng họp đều đang dùng ánh mắt chế nhạo nhìn tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra, tôi đã vô tình nói ra tiếng lòng của mình.

Khi tôi không tập trung, tôi hay vô tình nói ra những gì mình đang suy nghĩ.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Giờ phút này, cảm giác của tôi chính là quê chữ ê kéo dàiiii.

Nếu xuất hiện một vết nứt trên mặt đất, tôi sẽ không chút do dự mà nhảy xuống.

Nhưng có một người kiên quyết không muốn buông tha cho tôi.

Là một cô gái cao, gầy, dáng ngon khinh bỉ nhìn tôi.

Sau đó trêu chọc Khương Hàn một cách thân quen.

“Anh Hàn, anh cảm thấy người đó có tư cách gả cho anh không?”

Cô gái này tên là Phương Dao, trưởng phòng kế hoạch, tôi nghe đồng nghiệp nói cô ta mới từ nước ngoài trở về, có lẽ cũng là cô chiêu của một tập đoàn giàu có nào đó.

23,

Tôi cảm nhận được cô ta có ý với Khương Hàn.

Hình như Khương Hàn và cô ta cũng khá quen thân với nhau.

Cô ta cố tình hỏi như vậy chỉ để tôi xấu hổ hơn thôi.

Đang nghĩ xem nên lấy cớ gì để chuồn đi.

Khương Hàn đột nhiên dùng ánh mắt thâm thúy nhìn tôi, dửng dưng nói, “Ít nhất là người như cô Tô mới đủ tư cách gả cho tôi.”

Cả phòng họp đột nhiên im lặng.

Mọi người há hốc mồm, hoài nghi nhân sinh có phải mình nghe nhầm không.

Tôi cũng há mồm đến mức cằm suýt thì rớt xuống đất.

Khương Hàn, anh vừa nói cái gì!

24,

Phương Dao tủi thân cắn môi, gượng cười quay sang Khương Hàn.

“Anh Hàn, anh lại nói đùa đúng không?”

Khương Hàn không cảm xúc liếc nhìn cô ta.

“Nhìn tôi giống nói đùa lắm à? Còn nữa, đang trong thời gian làm việc, gọi tôi là chủ tịch hoặc là Boss.”

Khi nói, anh ấy không để cho bất cứ ai có cơ hội phản bác.

Anh ấy cứ nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt không hài lòng.

“Cô Tô, phương án này không hợp lý, cô theo tôi đến văn phòng, tôi muốn xem xem, dưới sự giám sát của tôi cô có dám viết ra những phương án hỏng bét như thế này không.”

Tôi như bị s.ét đ.ánh.

Dưới ánh mắt thương hại của tất cả mọi người, tôi ù ù cạc cạc đi kheo Khương Hàn đến phòng làm việc.

Khương Hàn ra hiệu cho tôi ngồi vào chỗ của anh ấy.

Sau đó, anh ấy đứng ra đằng sau, thật sự yêu cầu tôi phải viết ra phương án trước mặt anh ấy.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Ngẩng đầu theo bản năng, vô tình chạm phải ánh mắt sâu thẳm mang theo nụ cười bí ẩn của anh.

25,

Tôi ngẩn người.

Khương Hàn đang cười sao?

Tôi chưa kịp nhìn kĩ thì anh đã nghiêm mặt giễu cợt.

“Thế nào, cô cảm thấy trên mặt tôi có phương án hay sao mà nhìn kĩ như vậy?”

Chắc chắn nụ cười vừa rồi tôi nhìn thấy chỉ là ảo giác.

Tôi lấy lại sự tập trung.

Bắt đầu hỏi.

“Khương Tổng, ngài cảm thấy phương án của tôi không phù hợp chỗ nào, có thể gợi ý cho tôi một chút được không?”

Khương Hàn nhướng mày.

Anh ấy nghiêm túc cầm bản phương án lên, lật ra sau, tùy tiện chỉ vào một chỗ.

“Những sản phẩm ở đây đều có màu xanh lục. Cô có biết tôi ghét nhất là màu xanh này không? Chẳng khác nào bị, cắm, sừng!!”

Đờ cờ mờ, tôi có rảnh đâu mà đi tìm hiểu xem anh yêu thích hay ghét màu gì chứ!

Mà sao tôi cảm giác Khương Hàn đang ám chỉ cái gì ý nhỉ.

Cuối cùng tôi nhận ra thái độ của Khương Hàn đối với tôi không đúng lắm.

Nhưng rõ ràng chúng tôi không quen biết, tại sao anh ấy lại nhắm vào tôi?

26,

Để thăm dò anh, tôi mỉm cười chuyên nghiệp và gật đầu, “Vậy, ngoài vấn đề màu sắc ra thì ngài còn có chỗ nào không hài lòng không?”

Khương Hàn nheo mắt, rất không vui vẻ, chỉ bừa vào mấy chỗ.

“Ở đây, ở đây, ở đây, còn cả ở đây nữa, tất cả đều mơ hồ, mập mờ, lập lờ nước đôi, lúc nào cũng có thể tùy tiện thay đổi! Cô phải hiểu rõ, điều tôi quan tâm nhất là phải rõ ràng, là cam kết! Một khi hứa với người khác thì phải giữ lời, nói được phải làm được!”

Không biết có phải ảo giác của tôi không, khi anh ấy nói đến hai từ giữ lời thì cắn chặt răng, hình như trong lòng còn có chút oán giận.

Lần này cho dù ngu ngốc đến mấy tôi cũng phát hiện phương án bị trả về sáu lần không phải là vấn đề của phương án.

Mà là tôi đã không cẩn thận đắc tội Khương Hàn rồi.

27,

Tôi đột ngột đứng dậy, quay sang phía Khương Hàn.

Anh ấy gần như bị giật mình trước hành động của tôi, con ngươi co lại trong giây lát.

Ngẩng đầu lên tôi mới phát hiện, tôi đã đứng quá gần anh ấy.

Tôi vô thức lùi lại mà quên mất phía sau có một chiếc bàn gỗ.

Tôi vấp phải nó và suýt ngã.

Một cánh tay mạnh mẽ choàng qua eo tôi, kéo tôi lại.

Tôi vô tình nhào vào lòng Khương Hàn, khoảng cách gần như vậy có thể ngửi rõ mùi thơm nhàn nhạt trên người anh.

Bên tai truyền đến một giọng nói lo lắng.

“Cẩn thận! Sao vẫn hấp tấp như khi còn bé vậy!”

Nghe được lời này, tôi ngẩn người.

Khi còn bé!?

Tôi ngẩng đầu, chăm chú nhìn anh.

“Anh biết em hồi bé sao? Anh là ai?!”

28,

Nét mặt Khương Hàn trở nên chán nản.

Anh hơi cụp mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt của tôi.

“Anh tên Khương Hàn, đến giờ em cũng không nhớ nổi tên anh sao?”

Khương Hàn?

Trong ấn tượng của tôi không…

Chờ chút!

Khương Hàn? Giang Hàn!

Là anh ấy!

Khi còn nhỏ, anh cùng tôi ở cô nhi viện bảy năm.

Anh Giang Hàn ngày đó đột nhiên biến mất!?

Nghĩ đến điều này, tôi kinh ngạc nhìn anh.

Sau khi phản ứng lại, tôi giẫm một cước lên chiếc giày da của anh, tức giận nói:

“Thì ra là anh, lúc đó anh được ai đó nhận nuôi cũng không thèm nói cho em, sợ em bám theo anh! Bây giờ anh còn dám dùng giọng điệu quái gở đấy nói chuyện với em, trách em không nhận ra anh!?”

29,

Trên mặt Khương Hàn cố nén cơn đau, kiên cường nói, “Anh không cố ý, người nhà anh bất ngờ đến đón, anh chưa kịp tìm em đã bị mang đi rồi.”

Nghe xong những lời này, tôi cảm thấy nhẹ nhõm một chút.

Nhưng vẫn tức giận mắng anh.

“Vậy tại sao mấy năm nay anh cũng không thèm đến tìm em?”

Phải biết là, khi còn nhỏ, tôi từng coi Khương Hàn là người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

Ai ngờ một ngày nọ, viện trưởng nói với tôi rằng anh ấy đã có người nhận nuôi, khi đi cũng không thèm nói với tôi một tiếng.

Trên mặt Khương Hàn hiện ra vẻ tiếc nuối.

“Nhà chính của Khương Gia ở Kinh Đô, sau khi xét nghiệm ADN, xác định anh là người nhà họ Khương, thì họ lập tức đưa anh ra nước ngoài nuôi dưỡng.”

“Khi gặp lại em lần nữa, đó là trong đám cưới của em, em có biết lúc anh nhìn thấy Cố Tử An đeo nhẫn cho em trong lòng anh nghĩ gì không?”

Tôi nuốt nước bọt, giờ mới nhận ra vì sao vừa nãy anh ấy lại nhè ra ba chữ bị, cắm, sừng.

30,

Tôi hơi ngượng ngùng, yếu ớt hỏi anh.

“Lúc đó anh nghĩ cái gì?”

“Anh nghĩ, khi em đeo chiếc nhẫn này, em còn nhớ đến khi còn bé chúng ta đã ngoắc tay hứa hẹn không, em hứa rằng đời này em sẽ làm vợ của anh…”

Tôi càng cảm thấy tội lỗi hơn.

Ai mà biết được, thì ra không phải Khương Hàn bỏ rơi tôi.

Thật ra mãi đến khi học cấp ba, tôi vẫn mơ mộng Khương Hàn đột nhiên từ trên trời rơi xuống, mỉm cười đến bên tôi.

Nhưng mãi đến khi tôi lên đại học, sau đó đi du học, anh vẫn bặt vô âm tín.

Sau đó tôi mới nhận ra, thì ra anh ấy đã quên tôi rồi.

Tôi hơi xấu hổ.

Đầu tôi nóng bừng, vô thức thốt ra một câu, “Vậy bây giờ em làm vợ anh nhé?”

Khương Hàn nhìn tôi thật lâu, nói một cách nghiêm túc.

“Tố Diệp, là em nói đó. Ngày mai… à không, bây giờ đi đăng kí ngay lập tức!”

Tôi:???

Có nhanh quá không vậy?
 
Mẹ Chồng Khí Phách
Chương 3


31,

Khương Hàn thật sự hành động nhanh nhẹn và quyết đoán như lời đồn.

Không bỏ lỡ một giây nào, anh nhanh chóng đưa tôi đến cục dân chính.

Trên đường đi, tôi mải ngắm nhìn anh ấy.

Càng nhìn càng cảm thấy anh đã thay đổi rất nhiều.

Khi Khương Hàn còn nhỏ, tóc mái hơi che đi đôi mắt to tròn như quả nho, làn da trắng nõn, đặc biệt mũm mĩm đáng yêu.

Bây giờ các đường nét trên gương mặt anh trở nên sắc sảo, góc cạnh, lạnh lùng lại tuấn tú, các đường nét đẹp đến mức không thể rời mắt.

Ngay cả yết hầu cũng lộ ra vẻ gợi cảm.

Điểm Khương Hàn lớn giống Khương Hàn bé duy nhất còn lại chính là anh ấy vẫn luôn nổi bật như vậy.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng cảm thấy mình thật kém cỏi.

“Anh không ngại.”

Giọng nói của Khương Hàn đột ngột vang lên.

Tôi ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn anh.

Cái qq gì vậy?

Hình như tôi lại vừa vô tình nói ra tiếng lòng của mình đúng không!?

Còn chưa kịp phản ứng, Khương Hàn đã dịu dàng nhìn tôi.

Sau đó anh đưa tay phải ra, vuốt vuốt mái tóc tôi.

“Mặc kệ em có gả qua bao nhiêu lần, trong lòng anh, em vẫn mãi là công chúa nhỏ.”

Có thể là do bàn tay trên đầu quá ấm áp, tôi đột nhiên cảm thấy hơi tủi thân.

Chóp mũi chua chua, hốc mắt cũng đỏ lên.

Tôi lẩm bẩm hỏi anh.

“Tại sao anh không về sớm một chút chứ?”

Khương Hàn đau lòng nhìn tôi.

“Xin lỗi, tại anh, anh đến muộn.”

32,

Ngày tôi đăng kí kết hôn với Cố Tử An, tôi không có cảm xúc gì cả.

Nhưng lần này, khi chụp ảnh với Khương Hàn, chỉ một cái chạm nhẹ của anh ấy cũng khiến tim tôi đập loạn nhịp.

Khi cầm tờ đăng kí kết hôn trên tay, đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi không ngờ mình sẽ kết hôn một lần nữa, người này còn là người duy nhất đã từng ẩn sâu trong trái tim tôi.

Đến khi tôi kịp phản ứng, Khương Hàn đã đưa tôi về nhà anh.

Anh dắt tôi đến phòng ngủ chính.

“Từ giờ em ngủ ở đây, anh ngủ phòng bên cạnh.”

Mặc dù tôi cũng không định ngủ với Khương Hàn sớm như vậy.

Nhưng anh ấy cũng quá lịch thiệp đi mất…

Tôi hơi băn khoăn, có phải anh kết hôn với tôi chỉ vì tiếc nuối thời thơ ấu thôi, nhưng thật ra trong lòng đã không còn chút tình cảm nào với tôi?

33,

Không ngờ sau khi đăng kí kết hôn với Khương Hàn, cuộc sống của tôi lại thay đổi nhiều như vậy.

Đầu tiên là phương án được thông qua, hạng mục cũng tiến hành rất thuận lợi.

Tiếp theo là ngày nào anh ấy cũng đưa tôi đi làm.

Sau khi tan làm sẽ nắm tay tôi, cùng nhau đi dạo bộ.

Anh sẽ thường xuyên hỏi về cuộc sống của tôi mấy năm nay.

Thỉnh thoảng, anh sẽ kể về cuộc sống của anh khi ở nước ngoài.

Cuối cùng là, vào mỗi cuối tuần anh sẽ đưa tôi đi hẹn hò, lúc nào cũng dắt tay tôi.

Nhiều lần tôi cũng cảm nhận được, anh ấy muốn hôn tôi.

Nhưng không biết vì sao, anh ấy vẫn luôn kiềm chế.

Tôi cho rằng mình vĩnh viễn sẽ không thích ai nữa, hóa ra chỉ vì lúc đó người tôi thích chưa xuất hiện, người này còn đặc biệt hơn, từ bé tôi đã thích anh.

Mới ở bên Khương Hàn một tháng, tôi đã vô tình chìm đắm vào hạnh phúc này.

Tôi cũng biết, thì ra được ở cùng người mình thích lại vui vẻ, ngọt ngào như vậy.

Nhưng mỗi lần anh ấy kiềm chế không hôn tôi, tôi lại không nhịn được nghĩ thầm, có phải anh ấy không hề thích tôi, thậm chí còn ghét bỏ tôi từng gả cho người khác hay không?

34,

Khi yêu thường dễ mất đi lý trí, câu này quả nhiên không sai.

Buổi tối, tôi tr.ộm thăm dò Khương Hàn.

Tôi nhấp vài ngụm rượu trắng, mượn cơn say này cố tình chạy vào phòng anh.

Tôi đẩy anh xuống giường, tức giận hỏi.

“Khương Hàn, anh có thích em không?”

Ánh mắt Khương Hàn rơi vào bình rượu trong tay tôi.

Nói một câu.

“Uống rượu?”

Tôi không nhịn được nữa, mắng anh.

“Anh đừng nói nhảm nữa!”

Không ngờ Khương Hàn nín cười nói với tôi, “Em có biết rượu này là loại gì không?”

Ai thèm quan tâm rượu gì chứ!?

“Rượu trắng!”

Tôi giận dữ trả lời.

“Hửm… Em có biết đây là rượu bảo vật trị giá 8 triệu tệ không, sau khi uống xong, hai giờ sau mới cảm nhận được cơn say.”

35,

Cả người tôi lập tức cứng ngắc, xấu hổ không chịu được.

Tôi đang do dự không biết nên chuồn đi trước hay cúi đầu nhận lỗi trước.

Bình rượu 8 triệu mà tôi uống như rượu trắng bình thường!

Vấn đề quan trọng nhất là, anh ấy phát hiện ra bây giờ tôi không hề say!

Anh ấy cười cười trêu chọc tôi, ngón chân tôi cào xuống đất như muốn đào một cái lỗ để chui xuống.

Không đợi được nữa, tôi định chuồn đi.

Ai ngờ anh vội vươn tay ra ôm lấy tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm rồi nở một nụ cười, nghiêm túc nói.

“Tố Diệp, em đã ở trong lòng anh từ khi còn nhỏ, trái tim anh cũng không chấp nhận được người nào ngoài em nữa.”

“Bất cứ lúc nào em cũng chiếm lấy tâm trí của anh. Tiểu học anh sợ em bị các bạn bắt nạt, lên cấp 2 anh sợ em không hòa đồng được với mọi người, cấp 3 lại sợ em học hành quá vất vả, lo lắng không biết em có thể vào được trường đại học em mong muốn hay không.”

“Mỗi đêm giao thừa, anh đều nghĩ, lại một năm nữa trôi qua, em bé của anh đã trưởng thành thêm chút nào chưa. Tố Diệp, nếu nói anh thích em thì quá hời hợt, tình cảm của anh đối với em, là tình yêu.”

36,

Tôi ngơ ngác nhìn Khương Hàn.

Hốc mắt ửng đỏ, nước mắt dần dần trào ra, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.

Tôi mở miệng, nghẹn ngào nói.

“Vậy tại sao anh không chạm vào em, lại muốn chia phòng ngủ với em, mỗi lần định hôn em lại bất ngờ dừng lại? Anh ghét bỏ em từng gả cho người khác sao?”

Khương Hàn hiện lên vẻ đau lòng, lấy tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.

Anh thở dài, bất đắc dĩ nói.

“Em lúc nào cũng nghĩ linh tinh, nếu anh ghét bỏ em thì tìm em làm gì, ghét bỏ em thì kết hôn với em làm gì? Anh chỉ nghĩ sau khi tổ chức hôn lễ mới bắt đầu những chuyện đó.”

Nghe xong, trong lòng tôi cảm thấy đặc biệt ngọt ngào.

Nhưng ngoài miệng vẫn không tha, nhanh chóng lắc đầu, “Em không tin, em nghe nói mấy năm nay anh không gần nữ sắc, cũng chẳng gần nam sắc. Nếu anh không phải ghét bỏ em, vậy chắc chắn thân thể anh có vấn đề…”

Tôi còn chưa nói xong, trời đất quay cuồng, Khương Hàn đặt tôi dưới thân.

Ánh mắt anh trở nên nguy hiểm, “Em còn muốn trêu chọc anh không?”

Tôi hiểu ý anh.

Nuốt nước miếng, tim đập loạn xạ.

Nhưng vẫn nghiến răng gật đầu, “Có!”

Tôi muốn nói thêm chút gì đó, nhưng Khương Hàn đã dùng môi chặn lại.

37,

Khi tỉnh lại đã là buổi chiều.

Tôi cảm giác toàn thân như bị một chiếc xe cán vào người, không thể cử động được.

Khương Hàn cẩn thận bưng cháo đến cho tôi.

Tôi hơi thẹn thùng, không ngờ tới đêm qua Khương Hàn lại hung mãnh như một con sói.

Nhưng lúc này, anh ấy dịu dàng quan tâm tôi.

“Sáng nay thay ga giường… Sao em không nói cho anh biết đây là lần đầu tiên của em? Nếu anh biết thì anh sẽ kiềm chế một chút rồi.”

Tôi cảm giác mặt tôi còn đỏ hơn cả m.á.u.

Lấy chăn che mặt, chỉ lộ một con mắt ra, nhưng vẫn thành thật nói, “Không sao, em thích.”

Ánh mắt Khương Hàn đột nhiên trở nên…

Cuối cùng, vẫn hít sâu một hơi, vừa cưng chiều vừa bất đắc dĩ nói, “Đừng nghịch ngợm.”

38,

Tôi vừa xin phép nghỉ ốm hai ngày ở công ty.

Mẹ nuôi gọi điện cho tôi.

Bà hỏi tôi có chuyện gì, bị ốm thế nào, phải đến thăm tôi.

Tôi vội vàng nói, bởi vì làm hạng mục quá mệt mỏi, muốn lười biếng một chút.

Lúc này bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà vui vẻ nói với tôi, bà đã sắp xếp xong bữa tiệc nhận thân.

Thời gian là một tuần sau.

Tôi rất ngạc nhiên khi bà ấy thật sự muốn nhận tôi làm con gái của bà.

Tôi cảm thấy hơi có lỗi vì chưa nói với bà mà đã đi đăng kí với Khương Hàn.

Tôi muốn tìm thời gian đến gặp mẹ rồi trực tiếp nói với bà.

Không ngờ Khương Hàn sau khi được ăn mặn thì không muốn ăn chay nữa.

Cho đến bữa tiệc nhận thân…

39,

Bữa tiệc thật sự rất náo nhiệt.

Những người trong vòng tròn này đều đến.

Trước mặt mọi người, mẹ nuôi lấy ra văn kiện chuyển nhượng cổ phần.

Bà chuyển cho tôi 20% cổ phần của công ty.

Tất cả mọi người trên yến hội đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn tôi.

“Chờ chút!”

Lúc này, có một giọng nói truyền đến.

Là Cố Tử An và Tôn Nhu.

Hai tháng không gặp, không ngờ hai người họ lại trở nên chật vật như vậy.

Trên người không còn những bộ đồ đắt tiền, trên mặt cũng chẳng còn nụ cười rạng rỡ.

Họ chỉ mặc một bộ đồ rẻ tiền, có nhiều nếp gấp, không hợp tham dự bữa tiệc một chút nào.

Thậm chí còn hơn cả từ chật vật, ngay cả râu cũng chưa thèm cạo!

Cố Tử An đến gặp lại tôi và mẹ chồng.

Anh ta lo lắng hỏi, “Mẹ, mẹ đ.i.ê.n rồi sao? Con mới là con ruột của mẹ, mẹ muốn giao công ty nhà mình cho một người ngoài sao!?”

Thực tế, trong bữa tiệc này cũng có rất nhiều người không hiểu.

Suy cho cùng, dù con có hư thế nào thì cũng vẫn là con ruột của mình.

Mẹ chồng… à không, giờ phải gọi là mẹ.

Bà nở một nụ cười.

“Hình như mày chưa rõ ràng ai mới là người ngoài đúng không? Diệp Diệp hiện tại là người thừa kế duy nhất của tao, tao cũng chỉ có mình nó là con gái, mày đừng tự dát vàng lên mặt mình!”

Cố Tử An không ngờ mẹ ruột mình lại nói như vậy.

Chắc là hai tháng nay cuối cùng anh ta cũng phát hiện, rời khỏi vòng tay mẹ thì anh ta chẳng là cái thá gì, có lẽ cũng phát hiện ra những lời mẹ nói không phải nói đùa.

Anh ta cắn răng nói với mẹ tôi, “Mẹ, con biết sai rồi, người không thích Nhu Nhu… Tôn Nhu đúng không, vậy con sẽ nghe lời mẹ! Nếu không được nữa thì… con quỳ xuống xin lỗi mẹ.”

Sắc mặt Tôn Nhu thay đổi, cô ta không ngờ Cố Tử An sẽ bỏ rơi cô ta.

“Tử An, anh đang nói gì vậy? Anh không cần em nữa sao?”

Cô ta bày ra vẻ mặt đau lòng, nước mắt nước mũi lã chã rơi xuống, nhìn vừa khổ sở vừa đáng thương.

Trước kia Cố Tử An thích nhất là bộ dáng nhu nhược này của cô ta.

Bây giờ, Cố Tử An lại chẳng thèm quan tâm nữa.

Thấy mẹ tôi không thay đổi sắc mặt, anh ta lập tức quỳ xuống.

Mẹ tôi nhìn thấy cảnh này, nhưng vẫn thờ ơ như cũ.

Bà ấy chỉ lạnh lùng nói, “Chúng ta không thân quen, không cần quỳ, đứng dậy đi.”

Mọi người trong bữa tiệc không thể hiểu nổi.

Bọn họ đang nghĩ sao mẹ tôi lại nhẫn tâm như vậy, mẹ tôi tình nguyện nhận một đứa không có chút quan hệ huyết thống nào cũng không muốn nhận con trai ruột của mình.

Cố Tử An lo lắng đến mức nóng đầu.

Càng nghĩ càng tức giận, anh ta đứng dậy uy h.i.ế.p mẹ tôi, “Mẹ, mẹ tuyệt tình như vậy thật sao? Mẹ có biết con có thể đi kiện không, mẹ là mẹ ruột của con, tài sản của mẹ đáng ra phải chia cho con một phần!”

“Có phải Tố Diệp đã hạ bùa chú gì với mẹ, để mẹ nghe lời một mình cô ta đúng không!? Con đã sớm biết cô ta có ý đồ với gia sản nhà chúng ta.”

Tôi cạn lời, nếu Cố Tử An thích chiến thì tôi sẽ chiến đến cùng với anh ta.

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang khắp cả hội trường.

“Vợ của tôi mà thèm để ý đến chút gia sản nhà họ Cố của anh à?!”

Tất cả đều nhìn về phía âm thanh phát ra.

Là Khương Hàn cao gần 1m9 đang bước đôi chân dài tiến về phía tôi, khi nhìn thấy anh, họ ngạc nhiên đến mức muốn rớt cả hàm xuống đất.

Bọn họ lặng lẽ bàn luận.

“Anh ấy vừa nói đến vợ anh ấy? Là nói Tố Diệp sao?!”

Khương Hàn đến gần, kéo tôi vào lòng để đánh dấu chủ quyền.

Cố Tử An và mẹ tôi hoàn toàn ngây ngốc.

Cố Tử An không tin được, hỏi tôi, “Tố Diệp, cô và anh ta có quan hệ gì?”

Khương Hàn cười.

“Anh có bị điếc không? Cô ấy là vợ tôi, tất nhiên chúng tôi là vợ chồng!”

Anh tuyên bố với mọi người, “Nhân tiện, mọi người đều ở đây, tôi tiện thể nói một chút, tôi và Tố Diệp đã đăng kí kết hôn. Ngày mùng 10 tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ. Chào mừng mọi người đến tham dự.”

Mẹ tôi vội vàng nháy mắt với tôi, muốn biết chuyện gì xảy ra.

Tôi cố gắng nhỏ giọng giải thích.

Cố Tử An không nhịn được, vội vàng giơ tay giơ chân nói, “Mẹ, con đã bảo rồi, Tố Diệp nói cô ta đăng kí vào tháng trước, lúc đó con và cô ta vừa ly hôn! Tức là cô ta đã cấu kết với anh ta từ lâu rồi! Làm sao mẹ có thể giao gia sản của nhà mình cho một người phụ nữ l.ẳ.n.g l.ơ như vậy được chứ!”

“Chát!” Cố Tử An còn chưa nói xong, một cái t.át đã rơi vào mặt anh ta.

Người đánh là mẹ tôi.

Bà ấy lạnh lùng nhìn Cố Tử An nói, “Giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ vào, nó là con gái tao, không thuê mày sủa loạn!”

Cố Tử An bị cái t.át này làm cho choáng váng.

Anh ta suy sụp hét lên, “Mẹ, mẹ nhìn cho rõ, con mới là con ruột của mẹ!”

Mẹ tôi thấy cảnh này, cuối cùng không nhịn nổi nữa, lạnh giọng nói, “Sai rồi, tao không phải mẹ ruột mày, chỉ là nhận nuôi thôi! Trước kia sợ mày nghĩ nhiều nên mới không nói ra.”

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên.

Cố Tử An không phải con ruột của mẹ tôi!

Bà tiếp tục nói.

“Nói mới nhớ, cũng nên cảm ơn Tôn Nhu, nếu nó không kéo tao xuống nước, tao cũng không biết được mình nuôi một con sói mắt trắng! Nhờ cô ta, cuối cùng tao mới quyết định cắt đứt quan hệ với mày!”

(*) Sói mắt trắng (Bạch nhãn lang): ý chỉ những người vong ơn bội nghĩa, tâm địa tàn bạo.

“Đây là bữa tiệc nhận thân của nhà họ Cố, không mời mày đến. Bảo vệ, đến đưa bọn họ ra ngoài đi!”

Bảo vệ nhanh chóng đi tới, kéo Cố Tử An và Tôn Nhu ra ngoài.

Cố Tử An còn chưa hồi phục sau cú s.ố.c khi phát hiện mình không phải con ruột của mẹ tôi.

Anh ta vừa bị kéo đi vừa trợn mắt nhìn Tôn Nhu bên cạnh, ch.ửi ầm lên.

“Tất cả đều do con t.iện nhân này hại tao! Tất cả là do mày!”

Anh ta còn chưa kịp phát tiết xong thì đã bị ném khỏi yến hội.

Sau khi bữa tiệc kết thúc.

Dưới sự hỏi han của mẹ, tôi kể hết những gì xảy ra trong khoảng thời gian này cho bà nghe.

Bà ấy nghe xong thì hết sức vui mừng.

“May mắn! May mà không làm chậm trễ hạnh phúc của con, trước kia đầu óc của mẹ có vấn đề, lúc đó mẹ cảm thấy nếu để con kết hôn với tên sói mắt trắng đó thì có thể sửa đổi được tính tình của nó. Tất cả là tại mẹ, hại hai đứa đến giờ mới gặp lại nhau.”

Tôi mỉm cười.

“Mẹ sao vậy, ngay từ đầu con đã đồng ý với mẹ rồi, đây không phải lỗi của mẹ.”

Khương Hàn nói được làm được.

Anh ấy cho tôi một đám cưới thật hoành tráng.

Mọi người đều ngạc nhiên khi một người đàn ông như Khương Hàn lại kết hôn với một người phụ nữ đã từng ly hôn như tôi.

Tôi không quan tâm đến ánh mắt của người khác, chỉ vui mừng vì Khương Hàn đã xuất hiện.

Anh ấy xuất hiện, cho tôi biết được thế nào là hạnh phúc thật sự.
 
Back
Top Bottom