Cập nhật mới

Truyện Teen Mây Của Trời , Còn Cậu Là Của Tôi...

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
may-cua-troi-con-cau-la-cua-toi.jpg

Mây Của Trời , Còn Cậu Là Của Tôi...
Tác giả: Chu
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

"Cảm giác này thực sự rất đỗi bình thường. Hóa ra mình không thích cậu nhiều như mình nghĩ, nghĩ thông suốt rồi thì mới nhận ra tất cả là do tần suất xuất hiện quá cao thôi" - Vậy là...bị từ chối rồi.​
 
Mây Của Trời , Còn Cậu Là Của Tôi...
Chương 1: Tôi là trần phương nhã đan. Xin được chiếu cố


Xin chào, tôi là Nhã Đan đây. Hôm nay đúng là một ngày quan trọng trong đời tôi, tôi sẽ chuyển đến một ngôi trường mới. Vì bố chuyển công tác đến thành phố này tôi cũng đành đi theo bố mẹ đến một nơi xa lạ như này. Không sao cả Nhã Đan tôi vốn dĩ là sinh vật có thể thích ứng với mấy chuyện thế này cơ mà.

Uầy, trường này cũng to thật đấy, thật không biết bố mẹ làm sao có thể cho tôi học ở cái nơi nhìn quý tộc được như vậy nữa.

Hành lang rất đẹp, giữa sân có cây xanh có tán lá rất um tùm, kết luận rút ra là ngôi trường này rất xanh, rất thoáng đãng, ôi trời ạ, văn vẻ của tôi đúng là không bình thường chút nào mà... Lảm nhảm một hồi cũng tới đựợc phòng phó hiệu trưởng. Quả nhiên ngài ấy làm việc rất nhanh chóng, tôi vậy là được xếp vào lớp 8.6. À mà nãy giờ tôi lãm nhãm như bà cụ vậy chứ thật ra tôi cũng chỉ mới trải qua 14 cái xuân xanh mà thôi.

Được rồi, cùng nhau vào học thôi.

Ấn tượng ban đầu, cực kì tốt, trai xinh gái đẹp, vị trí hợp phong thủy. Duyệt!

"- Xin chào, tôi là Trần Phương Nhã Đan. Xin được chiếu cố." - Câu nói quen thuộc khi chuyển trường hay chuyển lớp gì đấy, tất nhiên còn không quên kèm theo một nụ cười mang đầy tính thả bã.

Một vài phút trôi qua, bọn tân bạn cùng lớp vẫn nhìn tôi theo cái kiểu:" Bọn mày ai lấy đĩa bay của nó thì mà trả cho nó về." Uầy, Đan không biết ngại đâu, hihi.

Tôi được giáo viên chủ nhiệm cho ngồi ngay cạnh lớp phó học tập cơ đấy, lý do ấy à, Đan là học sinh mới có thể chưa quen nên để lớp phó kèm cho. Duyệt, lý do có tính thuyết phục. À mà, chỗ ngồi cạnh cửa sổ, view rất đẹp, ngày đầu đi học cũng thuận lợi quá rồi.

Nhã Đan của các bạn là người rất thích nói chuyện, thích náo nhiệt, thế mà...

"- Lớp phó, cậu tên gì thế?!"

"-..."

"- Là lớp phó học tập vậy cậu học giỏi lắm có phải không?!"

"-..."

TÊN KẾ BÊN HOÀN TOÀN KHÔNG ĐỂ Ý ĐẾN TÔI...

Không sao, không nói tên thì tự Đan đây tìm hiểu, kia kìa, nhãn vở đấy, ối giời, Đan giỏi quá, đáng khen đáng khen. Dương Nhật Khánh Minh, tên rất đẹp đó, người cũng đẹp, chỉ có tính không chịu nói chuyện với Đan là không đẹp thôi nhưng không sao, vì là soái ca nên Đan bỏ qua.

Tiết đầu tiên là Hóa, chính là Hóa đó... Đan thích Hóa, đúng vậy thật sự thích Hóa.

Nhưng sao cái lớp này học nhanh quá vậy, mới đầu năm cơ mà, học đến cả toán lượng dư rồi... ôi chết mất, phải làm sao đây, không hiểu bài. Ngay lúc này, tôi đã được chiêm ngưỡng giọng nói chim sa cá lặn của lớp phó đấy các bác ạ. Tên này bình thường không nói chuyện nhưng nếu chỉ bài thì rất nhiệt tình đó nha, lớp phó cậu làm tôi cảm động quá rồi.

Cuối cùng cũng tới giờ ra chơi...

Tôi muốn đi mua đồ ăn vặt nhưng lại không muốn đi một mình, may thay, nhỏ hàng xóm bàn dưới của tôi lại xấn tới muốn làm quen còn nhiệt tình bảo cùng đi mua đồ ăn chung.. yêu quá cơ.

Tôi mua một cái bánh mì ngọt còn đặc biệt mua sữa để cảm ơn lớp phó, Đan chính là người biết lễ độ mà. Bàn dưới tên là Hạ Lam, một cô nàng yêu cái đẹp, đặc biệt là trai đẹp, đặc biệt hơn nàng chính là một Hủ Nữ chính hiệu a ~ Tìm thấy đồng môn rồi.

Hạ Lam kéo tay tôi lên khối lớp 9, mái tóc dài của cô ấy phảng phất trong gió rất xinh đẹp, gương mặt xinh xắn, tính cách cũng tốt nếu tôi là con trai nhất định rước nàng về dinh.

Lam chỉ cho tôi một người con trai nhìn rất đẹp, lại còn biết chơi bóng rổ, đúng là cực phẩm... da màu rám nắng, tay có cơ, người nhìn rất khỏe mạnh. Đan thích.

Uầy, sao giờ ra chơi lại ít như vậy, còn chưa ngắm đã cơ mà... không sao về lớp rồi ngắm tạm lớp phó cũng được, còn phải đưa cậu ấy hợp sữa nữa mà.
 
Mây Của Trời , Còn Cậu Là Của Tôi...
Chương 2: Người bạn cùng tiến


Ngày lại qua ngày, Đan đã chuyển đến trường mới được hơn một tuần rồi. Mọi thứ vẫn ổn, Lam vẫn thường rủ Đan đi chơi, Minh vẫn chọn cách im lặng trong những lần bắt chuyện của Đan... Không có gì đặc biệt ngoại trừ việc cô chủ nhiệm quyết định cho lớp bóc thăm Người bạn cùng tiến, chuyện đó cũng không đặc biệt lắm nếu người bạn cùng tiến của Đan không phải Khánh Minh... uầy đây chính là duyên phận trong truyền thuyết sao!

*( Người bạn cùng tiến: bóc thăm để biết người bạn của mình là ai, sau đó phải giữ bí mật, âm thầm giúp đỡ người đó.)*

Đan không biết hiện tại phải giúp đỡ Minh như thế nào, cô bé chỉ là học sinh mới, tên các bạn trong lớp còn chưa nhớ hết chứ đừng nói đến chuyện quen thuộc với một người đến có thể hiểu rõ người đó cần sự giúp đỡ như thế nào. Quan trọng là nhìn Minh kiểu rất " Bất cần đời " nên chuyện này đúng thật sự là làm khó cho Đan rồi, nhưng yên tâm là nhóc không dễ khuất phục như vậy, không biết thì đi tìm hiểu thôi, Đan tự tin mình cố gắng thì sẽ có thể giúp đỡ Minh được thôi.

Giờ ra chơi hôm đó có lẽ là lần bận rộn nhất của Đan từ trước đến giờ, cô bé cố gắng bắt chuyện với các bạn nữ trong lớp mong rằng sẽ tìm được ít thông tin của Minh nhưng... cũng không có kết quả gì khả quang lắm. Nữ không được vậy chuyển hướng đến nhóm bạn thân của Minh vậy, mong là sẽ tốt hơn.

Mục tiêu đầu tiên, vợ chồng nhà Thuận - Anh... ( máu hủ nó nổi lên rồi:">)

Hai đứa này rõ ràng là trai thẳng, thế nhưng mà trong giờ học bọn nó nếu không nhìn nhau cười thì là nằm gục xuống bàn rồi.. lại tiếp tục nhìn nhau cười. Trai thẳng thì có làm sao, uốn từ từ rồi sẽ cong thôi.

"- Này, hỏi tí! " - Đan xấn tới cố gắng bắt chuyện tự nhiên nhất

"...?!" - Hai bọn nó cũng ngừng âu yếm nhau đưa mắt về phía Đan nhìn xem có việc gì

"- Hai người chơi thân với Minh lắm có phải không?! Nói cho tôi tí chuyện về cậu ấy đi!"- Sao nghe cứ có cảm giác cái gì đó sai sai thế nhỉ...

"- Gì đấy?! Đằng ấy té yêu ( fall in love) Minh nhà bọn này đấy à?! " - Anh nhảy dựng lên, nhìn mặt đầy nghi ngờ.

"- Cái gì mà té yêu?! Bình tĩnh lại chút đi. Chỉ là hỏi thăm, hỏi thăm một tí thôi..." - Đan suýt nưa là tự sặc nước bọt của chính mình, cái tên này đúng là đi xa quá rồi mà.

"- Thế à, còn tưởng... nếu là hỏi thôi thì tôi từ chối trả lời. " - Anh hất cằm đầy kiêu ngạo

"- Ơ hay..." - Cái tên giời ơi đất hỡi này.

Đúng lúc đấy trống trường cũng vang lên. Lại tiếp tục vào học rồi.

Quay lại chỗ, Đan thủ tiếp cận trực tiếp mục tiêu.

" - Khánh Minh, người bạn đó của cậu là ai vậy?! "

"-... " - Cái nhìn đó có nghĩa là phải giữ bí mật.

"- Tôi không nói ra ngoài đâu mà. Hứa đó! " Bộ dáng rõ ràng rất kiên quyết.

"-..." Nhưng đáng tiếc, Khánh Minh vẫn giữ vững lập trường của mình.

Đột nhiên có cảm giác nhồn nhột từ phía sau truyền tới, là Hạ Lam.

"- Tôi muốn đổi bạn quá cơ..." - Hạ Lam bày ra khuôn mặt chán chường.

Vốn bản tính không thể kìm chế sự tò mò Nhã Đan lập tức quay người lại bắt đầu hỏi:

"- Có chuyện gì vậy?!"

"- Bóc trúng người không mong muốn rồi..." - Hạ Lam nói từng chữ chậm rãi

"- Thế cậu người cậu mong muốn là ai?!" - Nhã Đan nhìn Hạ Lam với vẻ bất chính

"- Này, đó đâu phải vấn đề chính, cái chính là người bóc phải thật sự có chút bất tiện..." - Lúc này khuôn mặt Lam mới có chút phản ứng lại.

"- Thế người m... " - Còn chưa kịp nói hết câu Minh đã kéo góc áo Đan nhắc cậu quay lên.

Chào giáo viên xong Đan còn tặng Minh một nụ cười thả đầy bã hàm ý cảm ơn đã nhắc cô. Minh cũng không hề để tấm tới mà ngồi ngay ngắn lại lấy sách vở chuyên tâm học bài. Người ta nói con trai nghiêm túc làm gì đó sẽ rất hút mắt, quả thật là vậy lúc này Minh nhìn rất cool đó. Bị nhìn chằm chằm cậu bạn bàn bên cũng đánh mắt qua nhìn Đan một cái, bị nhìn lại bất ngờ Đan mới giật mình nhanh chóng lật tập ra học bài. Người bạn cùng tiến soái như vậy, Đan cũng không bị thiệt thòi gì, phải nói là rất lời ấy chứ, bỏ ra tí công sức thì có làm sao đâu chứ.
 
Mây Của Trời , Còn Cậu Là Của Tôi...
Chương 3: Hình tượng của lớp trưởng


"- Lam Lam, mau kể tôi nghe đi. Người bạn đó của cậu là ai vậy?!" - Giáo viên chỉ vừa bước ra khỏi cửa, cơn tò mò của Đan đã không thể kìm chế được nữa, liền quay xuống hỏi chuyện Lam.

"- Là lớp trưởng đó... "- Tình trạng có vẻ không khá lên bao nhiêu, mặt Hạ Lam vẫn chẳng có tí sức sống nào.

Lớp trưởng, lớp trưởng... à tên là Lâm Lâm gì ấy nhỉ, nhớ rồi, là Minh Lâm nha. Lớp trưởng cũng rất tốt mà, cũng soái nữa, Lam à... cậu bị cảm xúc ngược hay sao vậy. Nhìn khuôn mặt đần ra của Đan, Hạ Lam đành hỏi:

"- Cậu ta có đẹp không?!"

"-..." - Chuyện này cần phải hỏi sao. Đan nhà ta thật thà gật đầu mạnh một cái.

"- Cậu ta có tốt không?!"

"-..." - Lại tiếp tục hóa " Bồ câu thành phố "

* " Bồ câu thành phố " là cái icon từng rất hot trên Facebook. Nó là hình một con chim tím gật đầu lên xuống ấy. *

Nhìn người bạn cứ luôn gật đầu, Lam bỗng chốc suy sụp hơn bao giờ hết, mở miệng tức giận đến có thể hét ra cả lửa:

"- Thật ra cậu ta cũng chẳng tốt bụng như cậu nghỉ đâu. Chính xác là một tên nói một đằng lại làm một nẻo. Năm trước, chính cậu ta nói sẽ làm báo tường phụ tôi, nào ngờ, ngay ngày thi, chỉ có một mình tôi vừa làm vừa tự thuyết trình. Tôi vốn định sẽ không tính toán gì với cậu ta, nào ngờ hôm sau vào lớp, cậu ta vừa chia bánh kẹo cho các bạn vừa nói đi chơi về sẵn tiện mua bánh kẹo cho các bạn, thế sẽ chẳng là gì cho tới khi cậu ta bước đến trước mặt tôi đưa một nắm kẹo ra rồi hỏi tôi có phải là làm việc một mình cực lắm không, cậu ta định báo trước với tôi nhưng quên. Và cậu có biết điều khiến tôi nổi điên nhất là gì không, khi báo lớp mình có giải, cậu ta là người nhận hết tất cả mọi thứ, nào là tiền thưởng, nào là điểm cộng, cứ thể như cậu ta mới là người làm thật sự vậy."

" Ơ, thế cậu không báo cô sao?! "-

"- Lúc đó cô giáo chủ nhiệm nghỉ sinh em bé, mọi việc đều là Lớp phó văn thể mỹ phụ trách, nhưng trong tờ giấy đăng kí tham gia ấy không biết sao lại chẳng có tên của tôi mà thay vào đó lại là tên của lớp trưởng. Lớp phó cũng không biết giải quyết thế nào mà cô cũng chăng có ở đấy nên..." - Lúc đấy, Lam đã thấy rất bất công, tên kia đúng là ngồi mát ăn bát vàng mà.

Nghe Hạ Lam nói liên tục, mặt Nhã Đan đột ngột nghệt ra... Lớp trưởng thật sự là người như vậy sao?! Nhìn vẻ mặt của Nhã Đan hiện lên nét khó tin, Hạ Lam lại tiếp tục giải bày:

"- Cậu không biết, hôm nhận thưởng, cậu ta đã đi ngang qua mặt tôi vừa cười lại vừa nói cảm ơn!! " - Hạ Lam càng nói vẻ mặt lại càng xấu đi.

"Rầm", hình tượng nam chính thanh xuân vườn trường của lớp trưởng hoàn toàn sụp đổ. Đúng vậy, bây giờ Đan sẽ chỉ xem Khánh Minh là Idol to bự trong lòng mình nữa mà thôi.
 
Mây Của Trời , Còn Cậu Là Của Tôi...
Chương 4: Hối lộ , kịch 20-10


Thời gian dần qua đi, ngày 20-10 cũng đã sắp đến. Để chào mừng ngày "Phụ nữ Việt Nam" nhà trường đã tổ chức một buổi thi diễn kịch về tấm gương của các bà mẹ anh hùng và lòng dũng cảm cùng đức hy sinh cao cả của người phụ nữ. Nói chung chuyện đó làm lớp Đan nhộn nhịp hơn hẳn.

"- Vẻ đẹp của người phụ nữ nên để tôi đóng là đúng rồi, cậu dành cái gì chứ!! "

"-Không đúng, đức hy sinh thì nên để người có khuôn mặt cam chịu như tôi đóng thì mới đúng!!"

"-..."

Cuộc tranh cãi cũng không vì sự xuất hiện của giáo viên chủ nhiệm mà dừng lại, thậm chí bọn nó còn nhào lên cả bàn giáo viên cơ... đúng là hy sinh hi sinh vì nghệ thuật mà.

* Rầm *

Cô giáo phải gõ mạnh cây thước xuống bàn mới làm bọn nó bình tĩnh lại một chút, sau đó tự động về chỗ rồi đưa mắt như sói đói nhìn chằm chằm lấy cô.

"- Gia Mỹ " Chính là cô bạn lớp phó văn thể mỹ " Em sắp xếp chọn kịch bản cho các bạn diễn nhé! " Cô vừa dứt lời, mấy bạn nữ trong lớp chuyển hướng ánh mắt nhìn tới chỗ Gia Mỹ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ấy. Nhưng cuối cùng vẫn phải cưỡng ép bản thân quay lên nhìn bảng.

Giờ ra chơi tới rồi, mấy bạn nữ tranh thủ thời gian tập trung lại bàn của Mỹ,nhốn nháo hết cả lên:

"- Mỹ Mỹ, mình muốn đóng kịch! "

"- Mình cũng muốn. "

"- Mình nữa, mình nữa."

"-..."

Mỹ phải chịu khó rồi. Vốn dĩ không quan tâm lắm đến chuyện ấy, tôi cùng với Hạ Lam định sẽ đi xuống canteen nhưng lại thấy Mỹ đi lại gần đến chỗ tôi, sau đó hỏi Hạ Lam và Khánh Minh:

"- Tôi thấy các bạn rất hợp với hình mẫu của nhân vật, các bạn có muốn thử một chút không?! "

"- Xin lỗi, tôi không muốn. " Chuẩn phong cách Khánh Minh rồi

"- Cũng được, nhưng có thể đóng cùng với Nhã Đan không?! " Hạ Lam không ngờ lại muốn lôi cả Đan vào.

"- Vậy các cậu có thể khuyên Minh một chút không?! " Mỹ nói nhỏ vào tai của Lam và Đan, có vẻ nhỏ rất mong Minh sẽ đóng vở kịch này.

Hạ Lam dĩ nhiên gật đầu, sau đó giao nhiệm vụ cao cả đó cho Nhã Đan tất. Nhã Đan thấy sai sai, cứ như cô là người bị hại trong chuyện này ấy nhỉ...

Cả hai cùng đi xuống canteen, Đan vừa đợi Hạ Lam mua nước vừa gặm gặm cái bánh mì ngọt nhỏ nhỏ trên tay. Thấy Hạ Lam đi ra, tay còn đưa cho mình một hộp sữa Milo, Đan cảm động chết đi được vừa định mở miệng nói cảm ơn thì:

"- Không phải cho cậu, là cho Khánh Minh! "

"-..." Nhã Đan đưa tay ôm tim, câu nói này quả có tính sát thương rất cao

"- Đóng kịch, đóng kịch. Phải nghĩ cho đại sự. Mau vào lớp đưa cho cậu ta đi." Hạ Lam đành phải giải thích.

Mặt chảy dài xuống, Đan bước từng bước vào lớp, vừa đi vừa rưng rưng nhìn hộp sữa trên tay, cảm giác không đành lòng lắm. Cuối cùng cũng cắn răng ngồi vào chỗ, sau đó đưa hộp sữa cho Khánh Minh, không thấy có phản ứng gì Đan đành phải lên tiếng:

"- Cậu có thể đóng kịch chung với tôi không?! "

"-..." Đây là biểu hiện của sự không đồng ý à.

"- Vì sao chứ?! Đóng kịch cũng rất vui mà. Còn có thể thân được với các bạn khác nữa. "

"- Tôi không có thời gian. " Lý do cũng rất chính đáng nha

"- Chỉ có vài buổi sáng Thứ Bảy thôi mà."

"-..." Im lặng lại tiếp tục im lặng

"- Cậu không nói gì coi như là đồng ý rồi đấy nhé! " Đan sợ Khánh Minh sẽ nói gì nên nói một câu nhanh tới mức mém chút nữa là cắn phải lưỡi rồi.

Sau đó liền đem hộp sữa để qua góc bàn cho Khánh Minh.

Sáng Thứ Bảy hôm ấy.

Đan mới sáng sớm đã chạy đến trước cổng nhà Minh, vì sao nó biết được địa chỉ ấy hả, tất nhiên là rình Khánh Minh đi về rồi. Đứng trước cửa một hồi vẫn không biết có nên nhấn chuông hay không. Đứng một lát thì có một bác cỡ chừng ba mẹ của Đan bước ra cổng, nhìn Đan rồi hỏi:

"- Cháu tới đây để kím ai?! Là bạn của Khánh Minh à. " Giọng bác rất ấm, rất dễ nghe

"- Dạ, Minh có nhà không bác?! " Đan thật sự là một đứa trẻ rất lễ phép

"- Có chứ. Vào nhà đi, để bác gọi nó."

Đan cùng bác đi vào nhà, vốn nghĩ người phụ nữ trước mặt là mẹ của Khánh Minh nhưng không ngờ bác ấy chỉ là quản gia của nhà Minh. Loanh quanh trong nhà một lát thì Khánh Minh đi xuống:

"- Cậu đến đây để làm gì?! "

"- Đến đưa cậu đi tập kịch. " Đan nhanh nhẹn nói.

"- Tôi cũng chưa đồng ý với cậu. " Khánh Minh nói một câu như đâm thằng vào trái tim của Đan...

"- Ơ, nhưng... "

Khánh Minh không chờ để nghe Đan nói xong đã quay người định trở lại phòng.
 
Back
Top Bottom