Cập nhật mới

Khác Máu Và Nhớ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406131114-256-k471559.jpg

Máu Và Nhớ
Tác giả: xGwyneth_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

M x W



mxw​
 
Máu Và Nhớ
Máu Và Nhớ




Ngày 16 tháng 12 năm 2024.

Buổi sáng Seoul trong veo, nắng nhạt phủ lên những con đường còn vắng người.

Lee Seok-min và Xu Minghao đã đứng trước cổng nhà Kim Mingyu từ rất sớm, kiên nhẫn nhưng không hoàn toàn bình tĩnh để gọi anh dậy.

Cả ba là bạn thuở nhỏ, gắn bó suốt mười tám năm trời.

Với Mingyu, Seok-min còn được gọi với tên DK, cái tên ở nhà của cậu và Minghao vừa là bạn thân, vừa là đối thủ trong học tập.

Một mối quan hệ quen thuộc, ồn ào nhưng không thể thiếu.

9 giờ 30.

Chỉ còn đúng 30 phút nữa là kỳ nhập học mới của cả ba chính thức bắt đầu.

Tối hôm qua họ đã thống nhất sẽ đi sớm để thăm dò trường mới.

Nhưng cuối cùng, người đúng giờ lại chỉ có DK và Minghao.

Quá bực bội, hai người kéo thẳng tới nhà Mingyu.

DK: Nè!!!

Mingyu à!!!

Mày có định đi học không đấy hả?!

Minghao: Đừng có hét lớn vậy chứ DK!

Điếc tai người ta bây giờ!

Minghao cau mày, bực bội bước lên bấm chuông.

Vài phút sau, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra.

DK: Ê, mày định ngủ tới bao giờ vậy hả??

Mingyu: Gì cũng phải từ từ chứ...

Chúng mày nghĩ tối qua tao chơi game tới mấy giờ mới ngủ hả?

Vào nhà đợi đi.

Minghao: Ai kêu chơi ngu chi.

Thôi, nói nhiều làm gì, thay đồ lẹ đi, còn đúng 15 phút đó.

Mingyu: Đợi.

Năm phút sau, Mingyu bước ra.

Chỉ là bộ đồng phục đơn giản, mái tóc được chải gọn gàng, nhưng vẫn đủ khiến người đối diện phải khựng lại một nhịp.

Chiều cao 1m87, gương mặt điển trai nổi bật - thời còn học cấp ba, Kim Mingyu từng xuất hiện không ít trên bảng vinh danh lẫn các diễn đàn của trường vì thành tích xuất sắc.

Vì đã trễ, Mingyu định lấy xe riêng của gia đình chở cả bọn đi.

Minghao: Ê khoan!

Mày định chạy Rolls-Royce Boat Tail tới trường hả??

Mingyu: Ừ.

Thì sao?

Minghao: Mày bớt làm chuyện ruồi bu đi được không hả?!

(la lớn)

DK: Mệt tụi bây ghê...

Xe nhà tao đậu ngoài rồi, đi xe tao cho lành.

Sau một hồi tranh luận, cuối cùng cả ba cũng đến được Đại học X - ngôi trường danh giá bậc nhất Seoul.

Vừa bước qua cổng, Mingyu bỗng khựng lại.

Anh nhìn thấy một người.

Một người mà suốt mười ba năm qua, anh chưa từng quên.

Jeon Wonwoo.

Mingyu đứng sững vài giây, rồi không do dự bước tới, nắm lấy tay người kia.

Wonwoo: Này - làm gì vậy?

(rút tay lại)

Mingyu: A... anh... anh không nhớ em sao...?

DK – Minghao: Hả??

Có chuyện gì vậy??

(ngạc nhiên)

Mingyu: Anh à...

Em đã tìm anh suốt mười ba năm qua...

Anh cũng học trường này sao ạ?

Wonwoo: Nè, cậu là ai?

Tôi chưa từng gặp cậu.

Làm ơn tránh ra đi, tôi trễ học rồi.

Mingyu vẫn cố nói, nhưng Wonwoo chẳng mảy may để tâm.

Anh quay lưng rời đi, bỏ lại Mingyu đứng sững giữa sân trường đông người.

Suốt buổi học hôm đó, Mingyu hoàn toàn mất tập trung.

Hình ảnh buổi sáng cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Cuối cùng, tiết học cũng kết thúc.

DK: Trời đất ơi, tao chẳng hiểu gì hết trơn á!!!

Minghao: Đồ não lợn.

(cười)

DK: Ngứa đòn hả??

Cả hai đang cãi nhau thì chợt nhận ra - Mingyu đã biến mất.

Mang theo đầy thắc mắc, họ tản ra tìm anh.

Ở tầng 5 - khu dành cho sinh viên năm Hai.

Kim Mingyu đứng đó, như thể đang chờ đợi một ai.

Chỉ cần đứng yên thôi cũng đủ khiến cả tầng xôn xao.

Vóc dáng cao lớn, gương mặt sắc nét, ánh mắt trầm tĩnh - không ít ánh nhìn đổ dồn về phía anh.

Và rồi, điều đó cũng thu hút sự chú ý của một người khác.

Jeon Wonwoo bước đến.

Mingyu: Anh ơi!!

(lớn tiếng, vẫy tay)

Wonwoo: ...là thằng nhóc hồi sáng?

(nghĩ thầm)

Mingyu:

(chạy tới)

Anh ơi, anh về nhà với em đi.

Em đợi anh mãi đấy!!

Wonwoo: Cậu nói năng cho đàng hoàng chút được không?

Tôi không quen cậu.

Từ sáng đến giờ, tại sao cứ bám theo tôi vậy?

Mingyu: A... anh không nhớ em sao?

Em là Mingyu mà...

Wonwoo: Mingyu...?

Ký ức đen tối của quá khứ bỗng ập về như một cơn sóng dữ.

Năm Wonwoo bảy tuổi.

Wonwoo đã tận mắt chứng kiến cảnh Chủ tịch Kim dồn gia đình anh vào con đường cùng...Chủ tịch Joen (cha cậu) bị bắt trói dẫn đến mất kiểm soát và nhảy lầu tự tử.

Mẹ cậu, bà bị cưỡng hiếp, đánh đập đến mức tàn nhẫn không còn nhận ra là con người...

Còn anh - bị nhốt trong một căn nhà kho tối tăm, tay bị treo lên, mắt bị bịt kín, thân thể chi chít vết roi.

Trong bóng tối đó, anh nghe thấy tiếng một đứa trẻ đang chơi bóng.

Kim Mingyu (6 tuổi)

Con trai của gia tộc Kim.

Quả bóng lăn trúng cửa nhà kho.

Mingyu chạy vào nhặt và chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.

Mingyu: A... anh ơi...

Anh còn sống không...?

Wonwoo: C... còn...

(giọng yếu ớt)

Như một lời hối thúc, Mingyu đã nhanh chóng cởi trói cho anh.

Dù chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, Mingyu vẫn biết mình cần phải làm những gì.

Ánh mắt sắc sảo ấy khiến cậu bé sững người nhưng kỳ lạ thay, lại rất ấm áp.

Wonwoo kiệt sức ngất đi.

Mingyu gọi quản gia, đưa anh về nhà, chăm sóc, cho mặc đồ của mình, cho chơi game cùng.

Những ngày đầu, Wonwoo không nói một lời.

Cho đến khi Mingyu mang về một chú cún nhỏ.

Sự sợ hãi hiện rõ trên gương mặt Wonwoo.

Anh co rúm lại trong góc phòng.

Wonwoo: Đ...

đem nó ra đi!!

Mingyu: Haha, nếu anh muốn em thả, thì nói tên anh cho em nghe đi.

Ở cùng nhau nhưng em lại không biết anh tên gì cả

(cười)

Wonwoo: ...

Mingyu: À, vậy là anh chọn chết rồi đó nhaa

(chạy tới)

Wonwoo: Là...

Wonwoo...

Tôi tên là Jeon Wonwoo...

(che mặt)

Mingyu: Wonwoo sao?

(thả chú cún, cười tươi)

Tên anh đẹp lắm đó.

Em là Kim Mingyu rất vui được gặp anh.

Từ đó, họ thân thiết hơn bao giờ hết.

Nhưng một buổi sáng, Wonwoo biến mất.

Mingyu cứ loay hoay tìm anh

Mingyu: Papa... papa có thấy anh Wonwoo không ạ?

Ông Kim: Sao con lại chơi với loại tạp chủng đó?

Mingyu: Papa nói vậy là sao ạ?!

Papa mau rút lại lời đó đi!

Ông Kim: Bao ngày không gặp, con dám nói chuyện với ta kiểu đó à?!

Mingyu: Nhưng... anh Wonwoo đâu rồi...?

Ông Kim: Ta thả nó đi rồi.

(cười nhếch)

Từ đó, Wonwoo biến mất khỏi cuộc đời Mingyu.

Như thể rằng anh ấy chưa từng xuất hiện vậy, 13 năm qua anh luôn nhờ người tìm kiếm tung tích nhưng cũng chẳng có kết quả gì...

Cho đến hôm nay.

--- Quay về thực tại ---

Wonwoo đã nhớ ra Kim Mingyu là ai.

Nhưng thay vì vui mừng, cậu lao tới và đánh thẳng vào mặt anh.

Wonwoo: Chết tiệt... hóa ra là mày sao?!

(vung tay) Trả mẹ lại cho tao!

"Trả mẹ...?"

Mingyu sững người.

Hàng loạt câu hỏi ập đến trong đầu anh, nhưng chưa kịp suy nghĩ thì Wonwoo đã tiếp tục lao tới, đánh tới tấp như trút hết mọi oán hận dồn nén.

Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn.

Mọi người xung quanh hoảng loạn la hét, vội vàng kéo Wonwoo ra.

Đúng lúc đó, DK và Minghao cũng chạy tới.

Thấy Mingyu bị đánh đến chảy máu nơi khóe môi, cả hai lập tức lao lên định xô xát lại - nhưng bị Mingyu đưa tay ngăn cản.

Mingyu: Dừng tay... a... k-không được đánh anh ấy...

(đưa tay lau vệt máu trên môi)

DK: Nè, mày bị gì vậy?

Anh ta đánh mày đó!

Không muốn đụng tay thì để tao!

DK giơ tay lên, nhưng chưa kịp làm gì thì ---

Giám thị: NÈ!

(la lớn) Mấy cậu đang làm cái gì vậy hả?!

Mau lên phòng giáo viên hết cho tôi!



Trong phòng giáo viên, không khí nặng nề bao trùm.

Tất cả ngồi xuống và bắt đầu tường trình lại sự việc.

Hiệu trưởng liếc nhìn bảng tên trước ngực Mingyu, sắc mặt lập tức thay đổi khi nhận ra gia thế của anh.

Ông ta quay sang trút giận lên Wonwoo.

Giọng quát tháo vang dội cả căn phòng, thậm chí còn lớn tiếng đến mức tác động vật lý lên cậu.

Không kiềm chế được cơn tức giận, Mingyu bước tới và đấm thẳng vào mặt hiệu trưởng.

Minghao: Trời đ* m*... gì vậy Mingyu?!

DK: Trời đất ơi!!

Mingyu:

(giận dữ)

Ông rút lại tất cả những lời vừa nói,

lập tức quỳ xuống xin lỗi anh ấy, nếu không thì từ ngày mai, ông sẽ không còn ngồi trên chiếc ghế này nữa.

Hiệu trưởng: Cậu... cậu đang làm cái gì vậy?!

Mingyu:

1.

Hiệu trưởng: Sao cậu dám...

Mingyu:

2.

Giáo thị: Thầy... thầy mau xin lỗi đi!

Hiệu trưởng: Tại sao chứ?!

Ngay sau câu nói đó, Mingyu lao tới, đánh tới tấp hiệu trưởng không chút do dự.

DK và Minghao vội vàng kéo anh lại, nhưng gần như vô ích.

Đúng lúc ấy ---

Wonwoo: Dừng lại đi!

(la lớn)

Cậu đứng dậy.

Wonwoo: Tôi không cần cậu phải bảo vệ tôi.

Wonwoo quay người rời khỏi phòng.

Trước khi đi, cậu đặt lại một tờ giấy trên bàn.

Mingyu: Anh...

đợi em!

Mingyu vùng khỏi tay DK và Minghao, chạy theo Wonwoo ra ngoài cửa, để lại phía sau ánh mắt sững sờ của tất cả mọi người.


 
Back
Top Bottom