Cập nhật mới

Khác Máu và ma pháp

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402971469-256-k691630.jpg

Máu Và Ma Pháp
Tác giả: GingMinhTh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện action ma pháp học ciện ko yếu tố tc kể về Huy.

Trong buổi lễ triệu hồi linh sủng đầu tiên, Huy thất bại thảm hại.

Cậu cố gắng rạch tay để triệu hồi nhưng sợ hãi đến mức run rẩy.

Cuối cùng, Huy chỉ gọi ra được một con chuột nhỏ yếu ớt, đặt tên là Miêu - nhưng nó chết ngay sau đó.

Ánh sáng trong mắt Huy vụt tắt từ giây phút ấy.



hài​
 
Máu Và Ma Pháp
Hi! Tui yếu mảng đặt tên nên sẽ có đứa tên Việt tên Tây mng thông cảm


Máu là khởi nguồn của phép thuật — nhưng cũng là giá phải trả cho kẻ dám chạm đến nó."

Khởi Nguyên Của Ma Pháp

Hàng nghìn thiên niên kỷ trước, nhân loại đã phải hứng chịu một thiên tai khủng khiếp — thứ đã tàn phá tất cả, đến cả những cọng cỏ nhỏ bé cũng không còn sót lại.

Dân số giảm sút nghiêm trọng, nền kinh tế và các công trình vĩ đại đều sụp đổ.

Trước hiểm họa không thể đo lường ấy, các quốc gia còn sống sót đã triệu tập một cuộc họp thượng đỉnh toàn cầu.

Trong đó, Mỹ là quốc gia đầu tiên đưa ra kế sách: tập hợp những bộ óc lỗi lạc nhất, sử dụng thiết bị tối tân nhất, để chế tạo và phóng ra một vũ khí có thể chống lại thiên tai.

Nhưng trong quá trình nghiên cứu đó, nhân loại đã vô tình chạm đến một nguồn sức mạnh cổ xưa — thứ không thuộc về khoa học hay vật chất.

Họ gọi nó là Ma Pháp.

Từ đó, thế giới bước sang một kỷ nguyên mới.

Ma pháp chia thành ba hệ chính:

🔹 Hệ Kiếm Pháp Sư (Loại I):

Những người có thể triệu hồi vũ khí bằng ma lực — đặc biệt là kiếm.

Họ chiến đấu bằng ý chí và linh hồn.

🔹 Hệ Ma Pháp Sư (Loại II):

Những kẻ nắm được ma lực thuần túy, có thể niệm chú và tạo ra các vòng ma pháp uy lực khổng lồ.

Loại này cực hiếm, chỉ một số ít người có thể sử dụng.

🔹 Hệ Luyện Thú Sư (Loại III):

Phổ biến nhất trong các học viện ma pháp.

Họ kết hợp máu và ma lực để triệu hồi những sinh vật bị biến đổi sau đại thảm họa — được gọi là Linh Sủng.

Nhưng máu không chỉ là cầu nối, mà còn là lời thề sinh tử.

Ai không đủ bản lĩnh điều khiển nó... sẽ bị chính linh sủng của mình nuốt chửng.



Huy, một học sinh tại học viện quý tộc Stainilaysy, không phải kẻ yếu đuối thực sự — cậu hoạt bát, vui vẻ, luôn nở nụ cười với mọi người.

Nhưng đó chỉ là một lớp mặt nạ, che giấu cảm xúc thật.

Cha Huy oong rất ghét cậu nhìn Huy oong ko hề thấy đôi mắt ấy phản chiếu chút tình cảm nào, chỉ trống rỗng, vô hồn.

Trong khoảnh khắc đó, hình bóng người vợ quá cố thoáng hiện trong tâm trí ông, khiến ông vừa nhớ vừa ghet — ghét vì Huy gợi lại những gì ông đã cố quên.

Hiện tại, ông đã có vợ mới và một đứa con gái khác, kém Huy một tuổi.

Vì vậy, ông ghét phải nhìn Huy, kẻ luôn nhắc nhở ông về bóng hình của người vợ đã mất.

Ngược lại, Huy căm ghét mẹ kế và em gái kế.

Cậu từng phản đối cha mình nhưng sau nhiều trận đòn, cậu học cách im lặng, giả vờ ngoan ngoãn, bày ra vẻ "tốt bụng" trước mẹ kế và em gái, chỉ để tồn tại trong gia đình đầy căng thẳng này.

Dù vậy, bên ngoài học viện, Huy vẫn là người hiền lành, hòa nhã, khiến người ngoài khó lòng nhận ra những nỗi bất an, căm ghét và giằng xé trong lòng cậu.



Hiện Tại — Học Viện Ma Pháp Stainilaysy

Hôm nay, để xác định năng khiếu của các học viên, giảng viên đã cho toàn bộ học sinh ra sân luyện triệu hồi.

Huy đã thử hai hệ trước đó — Kiếm Pháp Sư và Ma Pháp Sư, nhưng đều thất bại.

Giờ đây, cậu chỉ còn một cơ hội: Luyện Thú Sư.

Trời Stainilaysy hôm đó xám đục như tro nguội.

Sân luyện triệu hồi chìm trong sương mỏng, mùi khói ma pháp và máu khô vương đầy không khí.

Từng hàng học sinh đứng nghiêm trước vòng pháp trận khổng lồ khắc sâu trên nền đá đen, ánh sáng đỏ nhạt run rẩy dưới chân họ như hơi thở của một con thú đang ngủ.

Huy đứng cuối hàng — vẫn như mọi khi.

Ánh mắt người khác lướt qua cậu chẳng buồn dừng lại.

Lớp D là nơi của những kẻ "thất bại", và Huy là thất bại nhất trong số đó.

"Ê, coi chừng nha, coi nó ngất giữa chừng thì mắc công dọn dẹp."

Một giọng cười khẩy vang lên từ phía trước.

Vài đứa học viên khác bật cười hùa theo.

Huy không đáp.

Cậu chỉ nắm chặt bàn tay đang run, ngón cái cào vào vết sẹo nhỏ bên lòng bàn tay — thói quen khi cố kìm nỗi sợ.

Giáo sư Alean, người phụ trách buổi nghi thức, bước ra giữa sân.

Giọng ông vang trầm và nghiêm khắc:

"Triệu hồi linh sủng là minh chứng của linh hồn!

Máu là cầu nối giữa người triệu hồi và thế giới nguyên sơ.

Ai không dám hiến dâng máu mình thì mãi mãi chỉ là kẻ đứng ngoài cánh cửa ma thuật!"

Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.

Huy cúi đầu.

Máu — chỉ một từ thôi cũng khiến tim cậu siết lại.

Cảnh tượng từ quá khứ ùa về: một vũng máu đỏ, hơi thở ngắt quãng, tiếng kêu cứu của người mà cậu không thể cứu nổi.

Tên Huy vang lên.

Cậu là người cuối cùng.

Cả sân im phăng phắc.

Vài ánh mắt chế giễu lóe lên.

Huy bước vào vòng pháp trận, từng bước nặng nề như dẫm trên băng mỏng.

Dưới chân, ký tự cổ ngữ phát sáng nhạt, lan ra như tơ máu.

"Chuẩn bị đi, học viên Huy.

Hãy nhỏ máu của em vào tâm trận."

Huy nhìn con dao bạc được đưa tới.

Tay cậu run.

Lưỡi dao chạm da.

Một vệt rát cháy lan ra.

Giọt máu đầu tiên rơi xuống vòng trận — và thế giới ngừng lại.

Ánh sáng đỏ bừng lên, cuộn xoáy dữ dội.

Gió lạnh thốc qua, mùi sắt tanh tràn vào mũi.

Huy cảm thấy tim nghẹn lại, hơi thở đứt quãng.

"Không... dừng lại..."

Nhưng pháp trận không nghe lời.

Ánh sáng đỏ chuyển sang tím, rồi đen.

Mặt đất rung lên.

"Huy!

Ngắt nghi thức ngay!" — tiếng giáo sư Alean vang lên.

Đã quá muộn.

Một luồng nổ dữ dội bùng lên, nuốt chửng mọi thứ.

Khói và ánh sáng bắn tung trời.

Những mảnh ma lực va vào tường như mưa lửa.

Ở trung tâm, Huy quỵ gối, bàn tay vẫn rướm máu, đôi mắt trống rỗng nhìn dòng đỏ chảy xuống lòng bàn tay mình.

Giữa luồng sáng hỗn loạn, một thứ gì đó bé nhỏ hiện ra — một con chuột lông xám, run rẩy đứng giữa vòng ma pháp.

Nó ngẩng đầu nhìn Huy bằng đôi mắt đen láy, khẽ kêu "chít" một tiếng yếu ớt.

Huy lặng người.

Cả thế giới dường như nín thở.

Một linh sủng — dù chỉ nhỏ bé thế này thôi — cũng là điều cậu đã mơ ước suốt bao năm qua.

Bàn tay vẫn chảy máu, nhưng Huy không còn cảm thấy đau nữa.

Ánh mắt cậu run run, rồi ươn ướt.

Giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên má, hòa cùng máu, rơi xuống mặt đất.

"Cuối cùng... mình cũng làm được rồi..." – cậu thì thầm, giọng khản đặc, run lên vì xúc động.

Con chuột nhỏ chớp mắt, ngước nhìn cậu thêm một lần — như thể hiểu được niềm vui và nỗi khổ của chủ nhân.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ánh sáng trong vòng pháp trận vỡ tung.

Một luồng năng lượng hỗn loạn bùng lên, nuốt lấy cả hai.

Con chuột kêu khẽ, Huy sững người nhìn nó, đôi mắt dần mất đi ánh sáng.

Nụ cười còn vương trên môi cậu vụt tắt.

Trong ánh chớp đỏ rực, ánh nhìn của cậu trở nên trống rỗng — như linh hồn vừa bị lấy đi một phần.

Một tiếng nổ long trời vang lên.

Ánh sáng nuốt trọn mọi thứ.

Khi khói tan, chỉ còn lại mùi máu và bụi đá.

Vòng trận bị phá hủy hoàn toàn.

Giữa đống đổ nát, Huy nằm bất động, khuôn mặt tái nhợt, tay vẫn vương máu, con chuột xám bé nhỏ nằm im lìm trong lòng bang tay cậu.

Giáo sư Alean chạy đến, ánh mắt kinh hoàng và phức tạp.

Ông đặt tay lên cổ Huy, xác nhận nhịp tim còn yếu.

"Cậu nhóc này... vẫn sống."

Không ai lên tiếng.

Chỉ có gió thổi qua sân trường, mang theo mùi sắt tanh và tro bụi.

Trên nền đá, vết máu của Huy vẫn còn loang đỏ — như đang thở, như đang chờ được gọi tên một lần nữa.
 
Back
Top Bottom