Khác Mẫu Nghi Thiên Hạ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
136860382-256-k409917.jpg

Mẫu Nghi Thiên Hạ
Tác giả: LibraLoneliness
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Tiêu gia, có người dùng thủ đoạn chính trị để giữ vững danh giá, có người dùng chiến tranh để giữ vững địa vị, có người dùng văn thơ để giữ vững chân tâm của thiên hạ, duy chỉ có ta dám dùng sắc đẹp để phát triển Tiêu gia ngàn đời.

"
"Nữ nhân không tâm địa rắn rết, không độc ác bạc tình, thì chắc hẳn đã là vong hồn bên bờ vong xuyên?"

"Ta là một nữ nhân, nhưng có quyền được nghị luận chính sự.

Ta là mẫu nghi thiên hạ, nhưng có quyền được buông rèm nhiếp chính.

"
"Là nữ nhân, không được phép yếu lòng trước bất kỳ thứ tình cảm nào!"

"Một là tự tước đoạt lấy, hai là nhìn thấy kẻ khác tước đoạt đi!"



đại​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Toàn Quốc Chi Mẫu
  • Mạch tình máu nhuốm đầu ngòi bút
  • Từ cung nữ thành Thái mẫu uy quang
  • CỔ TAY ÁO MÀU ĐỎ
  • Máu nhuộm phù sa
  • Dòng Máu Lạc Thần
  • Mẫu Nghi Thiên Hạ
    Văn án


    "Kẻ trước mắt chưa đã là kẻ thành tâm, kẻ sau lưng chưa chắc đã là kẻ ám toán.

    Tam cung lục viện, rắn rết độc tâm, trải qua bao đời, hậu vị vẫn chỉ duy nhất một chủ,

    tuyệt chưa thấy kẻ thứ hai dám tranh giành phượng ấn."

    Năm Luân Đức thứ mười, Tiêu Nguyệt được phong là Thái Tử Phi, khi ấy mới tròn 12 tuổi, Thái Tử đã 19.

    Cùng năm, Tiêu Nguyệt theo chân phu quân dẹp loạn phía Đông đất nước, đồng thời cứu được Thế Tử Di Quốc.

    Năm Luân Đức thứ mười một, Tiêu Nguyệt thay mặt trượng phu cùng phụ thân dẹp phản loạn phía Tây, cứu được công chúa Tây Hung.

    Tiêu lão gia được phong làm Trấn Bình Quốc Công, ban cho vô số vàng bạc, ân sủng vua ban, ngàn đời không hết.

    Năm Luân Đức thứ mười hai, Luân Đức hoàng đế vì bệnh nặng đột ngột qua đời, Hiếu Vũ Hoàng Hậu cũng vì đau khổ sinh bệnh mà theo phu quân về nơi hoàng tuyền.

    Triều đình lục đục, cả nước loạn lạc vì quan lại nhũng nhiễu, chiến tranh nơi biên cương lần lượt nổ ra.

    Giữ năm Luân Đức thứ mười hai, Tiêu Nguyệt và Thái Tử là Khương Vũ Liêu thiết lập lại bộ máy quan lại, thay nhau Đông Tây Nam Bắc dẹp loạn, huyết tẩy toàn bộ dòng dõi hoàng gia uy hiếp ngai vàng của Khương gia, những kẻ có mưu đồ phản chính tuyệt giết không tha.

    Năm ấy, Tiêu Nguyệt 15 tuổi, Thái Tử đã 21.

    Sau 2 năm chinh chiến và tranh đấu hoàng quyền, Khương Vũ Liêu theo ý chỉ của Luân Đức Hoàng Đế trước khi băng hà, lên ngôi hoàng đế lấy niên hiệu là Nguyên Minh Hoàng Đế, miến hiệu là Vũ Tông, phong Tiêu Nguyệt lấy thụy hiệu Chiêu Dương Hoàng Hậu, miến hiệu là Ôn Hậu.

    Năm Nguyên Minh thứ nhất, Ôn Hậu thay mặt hoàng đế, chiêu mộ nhân tài, lập khoa thi cử, lập tỷ thí võ nghệ, chiêu binh cho quân đội, phong Tư Mã Trường làm đại tướng quân canh giữ bốn phía, phong Thượng Quan Khải làm đội trưởng Cẩm Y Vệ, phong Phó Huyền Lăng làm thừa tướng.

    Ổn định tứ gia, siết chặt quan lại, ba năm miễn thuế, chia đất cho dân, kinh tế đi lên, chính trị càng ngày càng thu phục lòng người.

    Năm Nguyên Minh thứ ba, Nguyên Minh Hoàng Đế ban cho Trấn Bình Quốc Công, 6 tòa thành trì phía Bắc, phong con trai trưởng làm phó tướng quân canh giữ phía Đông biên cương, phong cho nhị vị muội muội song sinh của Ôn Hậu từng cùng Ôn Hậu rong ruổi sa trường làm Hiếu Thuận Phu Nhân và Hiểu Chinh Phu Nhân.

    Năm Nguyên Minh thứ tư, Ôn Hậu lâm bệnh nặng, Nguyên Minh Hoàng Đế ra lệnh mời thần y ở ẩn về chữa trị, cùng năm phía Nam có phản động, Nguyên Minh Hoàng Đế ngự giá thân chinh.

    Khi đang khải hoàn trở về sau chiến thắng, bị ám toán, Ôn Hậu đứng trước cổng thành, thân thể chưa hồi phục liền liều mạng tới đỡ một nhát kiếm cho Hoàng Đế.

    Năm Nguyên Minh thứ năm, Hiếu Thuận Phu Nhân và Hiểu Chinh Phu Nhân chết yểu, Ôn Hậu đau lòng quá độ lại lâm bệnh triền miên, Nguyên Minh Hoàng Đế ban cho Trấn Bình Quốc Công phủ thêm 2 tòa thành trì, đồng thời cho khởi xây hai tượng của hai vị phu nhân đã có công với đất nước.

    Năm Nguyên Minh thứ sáu, Nguyên Minh Hoàng Đế lâm bệnh nặng, không qua khỏi, Ôn Hậu dưới gối không có người nối dõi, phong Thất hoàng tử do thân Nhã Phi sinh thành lên làm hoàng đế,phong Nhã Phi làm Trung Cung Thái Phi, Khương Quan Ngọc lên ngôi lấy niên hiệu là Quan Nhân Hoàng Đế, không có miến hiệu.

    Đổi phong hào của Tiêu Nguyệt thành Khang Tĩnh Thái Hậu, năm ấy Tiêu Nguyệt 23 tuổi.

    Năm Quan Nhân thứ nhất, Quan Nhân Hoàng Đế cho xây An Thọ tự tặng cho Trung Cung Thái Phi, xây Lan Nhiên Đình tặng cho Khang Tĩnh Thái Hậu, ban cho Trấn Quốc Bình Quốc Công phủ 3 tòa thành trì, ban cho Nhạn gia 5 tòa thành trì cùng dãy rừng phía Tây.

    Sau khi Khương Quan Ngọc lên ngôi, Tiêu Nguyệt lui sau hậu cung, an ổn hưởng nốt quãng đời còn lại, không màng thế sự.

    Trung Cung Thái Phi cũng trước sau như một không màng quyền thế, không màng vinh hoa, hàng tháng thường xuyên tới An Thọ tự ăn chay niệm phật.

    Năm Quan Nhân thứ hai, Khương Quan Ngọc bị ám sát, một lần nữa Khang Tĩnh Thái Hậu đỡ lấy cung tên, thương nặng, thái y phán rằng, cả đời không thể rời giường nửa bước.

    Trung Cung Thái Phi hay tin liền trở về hậu cung, chăm sóc Thái Hậu.

    Từ đó, hậu cung được thắt chặt nghiêm ngặt, Quan Nhân Hoàng Đế cũng siết chặt hơn việc an toàn của hoàng gia.

    Giữa năm Quan Nhân thứ hai, Quan Nhân hoàng đế trúng độc mà chết, Trung Cung Thái Phi đau buồn u uất, cả năm trời không rời khỏi Khang Thọ Cung của Khang Tĩnh Thái Hậu, Khang Tĩnh Thái Hậu thêm một lần đứng ra dẫn dắt triều đình, huyết tẩy một lượt những kẻ có mưu đồ bất chính, gia tộc bất nghĩa, rồi phong cho Tứ vương gia - thân sinh của Y Phi đã chết sau khi sinh lên làm Hoàng Đế.

    Năm ấy, Tiêu Nguyệt 25 tuổi.

    Tứ vương gia tên là Khương Tĩnh Hiên, năm nay hắn tròn 18 tuổi, năm 14 tuổi hắn được Quan Nhân Hoàng Đế ban phong hào là Luân Vương, đất phong nằm trong kinh thành, sản nghiệp của hắn dường như cả đất nước không có nơi nào là không có.

    Từ nhỏ mất mẫu thân cũng là do một tay Nhã Phi nuôi nấng, là huynh đệ thân thiết của Khương Quan Ngọc, hiển nhiên khi còn tại vị Khương Quan Ngọc hết mực quan tâm, sủng ái vị đệ đệ này.

    Chưa kể tới, hắn là một người có tài, văn võ song toàn, khó ai sánh kịp, có điều chân không lành lặn, thân thể ốm yếu.

    Nếu như vị tứ vương gia này là một nam nhân lành lặn về thân thể thì đích xác vị cửu ngũ chí tôn kia chưa chắc Khương Quan Ngọc đã được chạm tới.

    Giờ Khang Tĩnh Thái Hậu phong vị cho vị tứ vương gia này có ý tứ gì?

    Vương gia hoàng gia không thiếu, người có tài lại càng không, nay lại chọn một vị thân bại, ốm yếu đây là thu lại quyền lực của Khương gia?

    Tiêu gia trải qua ngàn đời, vẫn luôn vững mạnh như vậy, lần lượt các đời hoàng đế, nữ nhân Tiêu gia không hoàng hậu cũng là quý phi, trưởng tử, nam nhân không là thượng thư, thừa tướng, cũng là tả thị lang, cũng là phó tướng.

    Không nói những đời khác, mà ngay cả Nguyên Minh Đế cũng có chút ngứa mắt Tiêu gia này, tuy rằng bản thân ban thưởng, cũng chỉ là nể mặt tình nghĩa phu thê, cũng như công lao của Tiêu Nguyệt đối với hắn, đối với đất nước.

    Chẳng nhẽ Khang Tĩnh Thái Hậu muốn nắm giữ cả giang sơn?

    Liệu thiên hạ này có đổi chủ?

    "Tiêu gia không phú cũng phải quý.

    Tiêu gia không nắm trọn giang sơn,

    cũng phải nắm bằng được một nửa giang sơn."
     
    Mẫu Nghi Thiên Hạ
    Chương 1


    Tiêu Nguyệt nằm dài trên trường kỉ, mái tóc đen dày không vấn, không búi, không buộc, không trầm cài, dường như quấn quanh người nàng như bao phủ thân hình nhỏ bé, gầy gò.

    Khuôn mặt tái nhợt, không có một chút huyết sắc, duy chỉ có mỗi đôi mắt như ngọc lưu ly đẹp đẽ kia vẫn còn hiện lên sự tinh anh, sắc sảo, sâu vô đáy.

    Huân hương từ lúc nào đã hết, Thủy Chi đứng bên cạnh trường kỉ ra hiệu cho Thủy Diệp thay huân hương mới, còn bản thân thì dâng Long Tịnh Trà lên cho Tiêu Nguyệt.

    Cánh tay trái còn chút hữu lực nhận lấy ly trà còn nóng, khẽ mở nắp quẹt quẹt lá trà chìm xuống đáy rồi mới thả lỏng nhấp vài ngụm.

    Nàng thở dài, cất giọng trầm thấp:

    - Thủy Chi, ngươi nói xem, bên vương gia đã có động tĩnh vậy là ý gì?

    - Hồi bẩm Thái Hậu, nô tỳ ngu dốt, kiến thức hạn hẹp nhưng các vị vương gia đây không phải là câu kết với nhau để ngư ông đắc lợi?

    Các ngài ấy đều biết vốn xưa nay Người và Hoàng Thượng đều không thuận hòa, nay lại thêm việc ở biên cương, Đông Kỉ như đang lăm le Đế Quốc chúng ta, mỗi người một ý quả thực không thể không là một cơ hội tốt cho các ngài ấy.

    - Nói như vậy chính là hoàng thất đang lục đục?

    - Giọng nói không ra ý tứ, cũng không rõ cảm xúc tâm tình, Tiêu Nguyệt nhàn nhạt hỏi lại một câu khiến cho Thủy Chi có chút ngẩn người 2 giây rồi cung kính đáp lại.

    - Thái Hậu nói quá lời, chỉ là Người và Hoàng Thượng đều muốn việc tiến binh không hao tổn binh lính ở mức tối thiểu nên mới bất đồng quan điểm một chút, hoàng thất chúng ta hiển nhiên luôn hòa thuận.

    Tiêu Nguyệt bật cười trầm thấp, tiếng cười không mang một độ ấm, cũng chẳng thể nào nhìn ra tâm tình.

    Thủy Chi suốt hơn 10 năm hầu hạ nàng cũng có chút rùng người, quả thực tâm trạng của Tiêu Nguyệt thay đổi thất thường, nhất là sau khi đỡ hai nhát kiếm và mũi tên cho hai đời đế vương.

    Một hành động quá mức liều lĩnh, nghĩ tới đây Ngũ Thủy - năm nha hoàn nhất đẳng thường xuyên hầu hạ Tiêu Nguyệt liền có chút không hẹn mà nhìn nhau lo lắng.

    Hai vũ khí, cùng một nơi, vết thương chưa bao giờ lành lại, bả vai phải của Tiêu Nguyệt vì bị đâm những hai lần nên đã trở nên không thể cử động mạnh, viết chữ cũng chỉ là viết những nét xiêu vẹo không ra hình thù.

    Đối với nữ nhân, đây chính là điểm chí mạng, thi thơ ca phú không thể viết, họa cũng không thể vẽ, cầm không thể đánh, kỳ không thể di chuyển nước cờ.

    Hơn nữa thân thể Tiêu Nguyệt trời sinh yếu đuối, bệnh tật triền miên, có thể hiểu được giờ nàng dù mới 25 tuổi nhưng đã yếu ớt tới mức nào!

    - Các ngươi không phải lo cho ai gia, ta vẫn đang rất ổn!

    - Tiêu Nguyệt cụp mắt dưỡng thần, câu nói như có như không vang lên trong Khang Thọ Cung tĩnh lặng và lạnh lẽo.

    Ngả người ra phía sau, Thủy Liên nhanh tay đặt một chiếc gối nhỏ lên để nàng nằm một tư thế thoải mái.

    - Thủy Xuân, Nhã Ngân thế nào rồi?

    Nhắm mắt an tịnh, Tiêu Nguyệt vẫn giọng nói đều đều nhưng bàn tay lại sờ vào chiếc vòng ngọc bích khi trước còn tại vị Hoàng Hậu được Nhã phi - Nhã Ngân dâng tặng.

    Từ trước khi Khương Quan Ngọc băng hà, Tiêu Nguyệt dường như đã quen thuộc khi trên cánh tay phải đã vốn yếu ớt của mình có thêm một đồ vật bất li thân.

    - Hồi bẩm Thái Hậu, Thái Phi vẫn thường ngày ăn uống đều đặn, sắc mặt vẫn rất tốt, nhưng có vẻ như Thái Phi vẫn chưa muốn rời cung.

    - Cái nữ nhân có khuôn mặt đưa đám đó vẫn chưa chịu rời đi sao?

    Nói là chăm sóc ai gia, giờ thì thành cái gì đây?

    - Lâu lắm mới nhìn thấy nụ cười nhếch lên nhỏ của Tiêu Nguyệt, trong phút chốc, Thủy Xuân có chút giật mình rồi chợt nhận ra mình thất thố nên đã cúi đầu che đi rặng mây hồng khả nghi.

    - Thưa, chắc có lẽ Thái Phi vẫn đau lòng chuyện của Tiên Đế, vẫn còn muốn tụng kinh cho Tiên Đế dưới suối vàng được chuyển kiếp sống thêm một kiếp đầy đủ ấm no, hạnh phúc viên mãn....

    - Đủ rồi, Thủy Xuân, ngươi càng ngày càng nhiều lời!

    - Khẽ nhíu mày, Tiêu Nguyệt khẽ quát nhẹ, giờ đã là giờ Ngọ, giờ mà ai ai cũng đi dùng thiện rồi nghỉ ngơi, nhất là trong những ngày lạnh giá.

    Như không khống chế được tâm tình, Thủy Xuân cúi đầu thấp hơn nữa, mím môi rồi lui xuống.

    Thủy Liên, Thủy Chi và Thủy Diệp như có như không nhìn lại sắc mặt của Tiêu Nguyệt, không một chút biểu cảm hờn giận.

    - Các ngươi, mau lấy cho ta giấy và bút, ai gia vẽ sơ đồ biên cương.

    - Cánh tay phải chậm rãi một cách yếu ớt vô lực chạm lên trái tim của mình, khẽ ho vài tiếng nhẹ.

    Khuôn mặt ngày càng tái nhợt hơn, Thủy An vừa từ Lệ Lan Cung về tới nơi liền hớt hả chạy tới chính cung xoa xoa ngực cho nàng.

    Còn Thủy Liên và Thủy Xuân sắp xếp lại mộc bàn, Thủy Diệp lấy giấy và bút, Thủy Chi lại chạy qua ngự thiện phòng sắc thuốc.

    Năm người, mỗi người một việc, một khung cảnh quả thực có chút hài hòa...
     
    Mẫu Nghi Thiên Hạ
    Chương 2


    Thái Hậu một thân cẩm y thêu tầng tầng lớp mẫu đơn sinh động, ngàn điệp bay trùng trùng, khuôn mặt nàng dường như có thêm vài phần sắc khí, nhưng xương cốt vùng vai vẫn có vẻ đau buốt, đôi lúc đôi mày ngài lại nhíu lại thành hàng.

    Từng gót ngọc bước chậm dần đều trong Ngự Hoa Viên, tuy là nhẹ nhàng uyển chuyển, nhưng vẫn có cái cảm giác bước chân hữu lực, đầy chắc chắn, đôi lúc lại tựa như bay, chân không chạm đất của người tập võ lâu năm.

    Tiêu Nguyệt ánh mắt nhìn mọi thứ vẫn thản nhiên và trầm tĩnh như thế, tưởng chừng như sẽ không có điều gì dao động, cho tới khi Lan Nhiên Đình - một cái đình nhỏ mà Tiên đế - Khương Quan Ngọc đã xây nên để thể hiện lòng thành kính và sự kính trọng đối với vị Thái Hậu là nàng đây, lại liền có chút dao động.

    Đôi mắt trầm lặng ngắm nhìn lên trời cao, bầu trời vẫn cao và xanh như thế, dường như sẽ không bao giờ thay đổi được một ngày đẹp đẽ như thế này, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt kia lại là sự ngoan cường, cố chấp, một ngày nhiều gió đối với nàng ắt dần cũng sẽ thành bão mà thôi.

    Nàng phân phó Thủy Liên đi lấy hai chiếc ô dù, tuy có chút khó hiểu, đối với một ngày nắng đẹp như thế này, lại có gió thu thổi qua nhàn hạ, có thể nói cũng sắp kết thúc một năm trọn vẹn rồi, chẳng nhẽ chủ nhân nàng lại dự rằng sẽ có mưa sao?

    Thủy Liên mặc dù thắc mắc nhưng cũng không hỏi vì nghĩ rằng chủ nhân tự khắc có suy nghĩ của bản thân liền cũng lui xuống về Khang Thọ Cung.

    Đứng trước một Lan Nhiên Đình uy nga, lộng lẫy như vậy, lại có thêm cảnh đẹp ngàn hoa khoe nở trước mắt, những con cá bơi lội xung quanh vành đình tạo nên một khung cảnh tuyệt mĩ như vậy thật khiến người khác muốn thưởng thức.

    Tiêu Nguyệt vẫn đứng như trời trồng trước cầu đình nhưng gót chân lại tiến lên một khoảng cách nhỏ, Thủy Xuân hiểu ý liền phân phó nha hoàn phía sau chuẩn bị trà, điểm tâm, hoa quả cho Thái Hậu thưởng thức, ngắm cảnh.

    Thủy Ngân liền âm thầm tán thưởng nhất đẳng nha hoàn bên cạnh Thái Hậu, thấy nàng có dấu hiệu muốn đi vào, Thủy Ngân liền linh hoạt đỡ lấy tay nàng để nàng vịn chậm rãi bước vào trong.

    Vừa hạ tọa, Tiêu Nguyệt đã thấy một ly trà nóng, và vài đĩa điểm tâm trước mắt liền âm thầm nở nụ cười, đưa tay gạt qua nắp trà vài lần rồi nhấp ngụm.

    Đôi mắt vẫn cứ hướng lên trời xanh kia đôi khi lại hạ xuống nhìn mặt nước.

    Còn 5 vị nha hoàn đứng đắng sau, khuôn mặt lạnh lẽo không một chút biểu cảm kia vẫn như tượng đá bên cạnh nàng.

    Mọi thứ dường như nước chảy mây trôi, như một ngày bình thường và giản đơn nữa lại trôi qua, đó là sẽ như vậy nếu như không phải có một đoàn người đi tới, với kẻ đi đầu mang sắc bào chói lóa - màu hoàng kim - hoàng y chỉ có thể là dành cho Hoàng Đế.

    Đôi mắt hờ hững dường như có chút mở lớn, nàng không nhìn lầm?

    Hoàng Đế có thể đi sao?

    Khương Tĩnh Hiên có thể đi?

    Như có như không hướng Thủy Ngân chất vấn, Tiêu Nguyệt có chút nhướng mày.

    - Khởi bẩm Thái Hậu, vài ngày trước Hoàng Thượng đi vi hành cùng với các quan ở huyện Giang Nam nhưng không may bị ám toán, ngay trong lúc nguy nan, có một cô nương hiện diện tới cứu trợ, Hoàng Thượng cũng vì ân đức mà đưa cô nương ấy vào cung, phong làm Thường Tại, lấy một chữ "Lan" làm hiệu, ban Qúy Vân viện.

    - Ừ.

    - Tiêu Nguyệt cầm lên ly trà nhấp thêm ngụm nữa, đáy mắt lại nổi lên vài tia hứng thú.

    Hiện diện đột ngột?

    Cứu trợ sao?

    Phong vị?

    - Hoàng Thượng sau khi tấn phong, cũng ở lại Quý Vân Viện vài lần, theo như lời thái giám ở Qúy Vân Viện báo rằng, vị Lan Thường Tại này có y thuật cao siêu, thâm sâu khó dò, trong vòng một đêm đã trị khỏi bệnh cho Hoàng Thượng.

    Sau đêm đó, Hoàng Thượng có vẻ rất khởi sắc, đem ban thưởng rất nhiều đồ cho vị Thường Tại này.

    Hơn nữa, còn có ý tứ muốn tăng phẩm.

    Thủy Ngân nói rành mạch không cắt, không bớt, không thêm, không nịnh, len lén nhìn biểu cảm của Thái Hậu nàng, suy cho cùng, Thái Hậu vẫn là chủ hậu cung, hơn nữa lại là trưởng bối của Hoàng Thượng, việc tấn phong một nữ tử bên ngoài đem về cung, ban phân vị ở hàng lục phẩm còn không hề thông báo tới Thái Hậu, cũng không nên nói, nhưng một lần nữa lại là ý tứ tăng phẩm cho nữ tử đó , đây là cái tình huống?

    - Hoàng Đế là chủ của giang sơn xã tắc, chuyện hậu cung, ai gia nào dám dè dặt câu nào, dẫu sao, ai gia cũng đã đủ tuổi nên nghỉ ngơi.

    Chắc hẳn Hoàng Thượng cũng đang định tới báo với ai gia, chính sự nhiều việc làm sao đếm xuể, chúng ta cũng không nên oán trách.

    Đặt ly trà xuống bàn đá cẩm thạch, giọng nàng hữu lực nhưng không quá lớn tiếng, không quá nhỏ, đủ để những kẻ đang đi tới nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện của chủ tớ.

    Qủa nhiên, Hoàng Đế và chư thần đã đi tới mép đình đã nghe được toàn bộ sự việc.

    Như có như không, như nói như không nói, như âm thầm mà không âm thầm.

    - Thái Hậu nói vậy, ý rằng, trẫm lo việc nước quá nhiều mà lại không chăm lo việc hoàng thất tôn ti sao?
     
    Back
    Top Dưới