Cập nhật mới

Khác Mắt Yên | Thuỷ Vũ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
361229050-256-k86441.jpg

Mắt Yên | Thuỷ Vũ
Tác giả: thuyvu0206
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nàng tìm một đôi mắt lặng yên khi cất gọi tên nàng.



truyendai​
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
1


Nàng ngả đầu xuống một cánh tay, còn tay kia nàng dùng để mân mê cốc cà phê đã cạn.

Nhìn ngang có thể thấy cơ thể của nàng uốn gần giống hình chữ L.

Chân nàng vắt chéo.

Đung đưa, đung đưa.

Đôi mắt nàng càng lúc càng mở to vì cố chú ý đến cốc trà bưởi mật ong trước mặt.

Trên thành nhựa trong veo đọng những chấm nước li ti sau khi hơi lạnh đã tan hết, nàng tin chúng đang ẩn giấu một bí mật.

Quán cà phê buổi tối có phần vắng vẻ, những chiếc bàn đã được lau bóng loáng nhưng không ai ngồi.

Đèn vàng ũng buông phủ, nhuộm không gian một sắc thái ủ dột.

Vài ba nhân viên ở quầy rủ rì cười đùa.

Một người khách ngồi trong góc, khuôn mặt bị che bởi laptop.

Thi thoảng nàng lại thấy có tiếng lạch cạch, lạch cạch từ bàn phím bên ấy dội tới đầy phẫn nộ.

Nàng không muốn tìm hiểu nên cứ nằm yên như vậy trên bàn, cả người thả lỏng như đang tập yoga.

Nàng buồn chán đến mức phải nhìn sự buông lơi của những hạt nước này, nhưng rõ ràng là chúng không rơi nếu không có gì tác động vào.

Vậy là nàng dùng ngón tay được đắp chi chít sà cừ gõ vào thành cốc, những hạt nước rung rinh rơi xuống.

Nàng lật đầu, tựa cằm lên mu bàn tay, quan sát chúng kỹ hơn nữa khi chúng nằm ở trên bàn.

Não nàng căng ra để đón trọn hình ảnh và thông tin của những hạt nước đem lại.

Có chứ, có rất nhiều thông tin trong một hạt nước tí hon!

Kích thước của chúng, sự méo mó của chúng khi sắp thấm vào gỗ, màu sắc của vật thể phản chiếu sẽ khoác lên nó cái áo cùng màu, vạn vật lướt qua cũng làm nó ánh lên sự đổi khác trong chớp nhoáng.

Vì quá mải mê quan sát những hạt nước ấy nên nàng quên bẵng thế giới mà mình đang tồn tại.

Những âm thanh tắt dần và nàng thấy chỉ có một mình nơi đây.

Khẽ đánh mắt như để xác định lại thực tại, nàng bật dậy và toan hét lên.

Thật may!

Một bàn tay gầy xương nhưng đủ sức nặng đã đặt lên vai nàng đúng lúc ấy.

Nàng hốt hoảng nhìn anh - người đàn ông mà nàng quen qua ứng dụng hẹn hò.

Hình như nàng chưa biết tên thật của anh, điều này không quá cần thiết cho chuyện sắp xảy đến giữa hai người.

"Sao thế?"

Một không gian hoàn toàn khác kéo giật sang, như là nàng đang ở trong một bộ phim và ai đó đã dùng kỹ xảo để nhấc không gian khác ném chồng lên không gian này.

Nàng giật mình khi thấy xung quanh chìm ngập trong bóng tối.

Rồi mắt nàng mở lớn khi thấy ở trên mình là người đàn ông đã ngăn lại tiếng hét của nàng lúc ở quán cà phê.

Nàng không thể nhìn rõ khuôn mặt anh trong điều kiện sáng như thế này.

Một khuôn mặt như chất lỏng lẫn lộn màu sắc của đêm và ánh trăng hắt từ ngoài cửa sổ không được kéo rèm.

Sâu trong đồng tử của anh là một chấm xám lờ mờ, còn làn môi buông thả kia đang thở những nhịp rất gấp.

"Có chuyện gì à?"

Người đàn ông hỏi thêm, có vẻ lo lắng hơn.

Anh ta di chuyển hông chậm dần và dừng hẳn khi thấy nàng vẫn im lặng, chăm chú ngắm nhìn mình.

Nàng chỉ đang cố gắng thấy rõ ràng khuôn mặt anh.

Y như lúc ánh mắt nàng chiếu tới những hạt nước li ti kia, đó là nhiệm vụ của nàng, sự trân trọng của nàng.

Nàng phải nhìn cho kỹ, xuyên thấu tận cùng dù bên trong đó rỗng tuếch.

Nàng không cho phép mình được bỏ qua bất kỳ điều gì đã lọt vào tầm ngắm.

Người đàn ông dần hiện lên với một khuôn mặt hài hoà.

Theo nàng thấy thì anh không đẹp trai nhưng trông có vẻ học thức.

Mái tóc của anh cứng như rễ tre, điều đó phần nào lý giải cho đôi lông mày đen rậm của anh.

Anh khá gầy, xương hàm và gò má nhô ra.

Thật may là thái dương anh không quá lõm, nó khiến anh trông bớt dữ tợn.

Anh không mặc gì cả và nàng cũng vậy.

Làn da của anh có màu xanh, nàng nghiêng đầu.

Trong lúc này nó là một màu xanh nhờn nhợt như da của người cá.

Nói thì dài nhưng mọi sự chỉ diễn ra trong một khắc.

Những đường nét của anh sau khi hiện rõ trong sự cố gắng của nàng thì ngay lập tức, lại tiếp tục hoà vào cùng với đêm.

Nàng thấy cô độc.

Anh đang cùng với đêm đè lên nàng một nỗi cô đơn thầm kín.

Nàng chợt nhớ ra câu hỏi mà anh đang chờ đợi được trả lời, vội lắc đầu: "Không sao, em căng thẳng thôi."

"Đây là lần đầu của em à?"

"Dạ không."

"Vậy sao phải căng thẳng?"

"Em không thể căng thẳng khi đây không là lần đầu được sao?"

Anh bỗng nhiên ngẩn ra, lúng túng đáp: "Ừm, được chứ."

Nàng mỉm cười tinh nghịch, vòng hai cánh tay quấn lấy cổ anh.

Nàng tự tưởng tượng mình là một loài cây thần đang cố dùng những chiếc rễ to cuốn một người xuống lòng đất.

Giọng nàng vờn nhẹ bên tai anh: "Em tên Thi.

Nhớ nhé."

Anh cau mày, cố để tiếp tục công việc này một cách tự nhiên vì nàng đang làm nó mất đi vẻ tự nhiên bằng những cử chỉ khó hiểu.

"Được rồi, Thi."

"Gọi lại tên em đi."

"Thi."

Mắt anh ta chuyển động ngay sau đó.

Nàng cười.

Có tiếng "hừ" ở ngay sau, rất nhẹ thôi.

Như giễu nhại, như tiên đoán.

Nàng biết anh sẽ gọi nàng như thế, miễn cưỡng giống bao người.

Anh sẽ không gọi nàng được như "anh".

Không một ai có thể.
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
2


Thi không phải là cái tên của nàng.

Thú thực thì nàng đã quên mất tên của mình từ lâu.

Mỗi khi ở cạnh một người đàn ông nàng lại nói ra một cái tên khác nhau.

Đôi khi cũng bị trùng lặp, song quan trọng gì chứ!

Mấy người ấy cũng chẳng phát hiện ra.

Lý do những cái tên được nàng khơi ra liên tục không phải xuất phát từ chuyện nàng đã quên mất tên của mình đâu, mà nằm ở niềm ham muốn được nghe thấy tiếng gọi.

Chỉ cần được gọi thì bất cứ cái tên nào cũng được.

Thi, Ngọc, Lan, Hằng, Xuân, Chi,...

Chúng đều hay như nhau cả.

Người đàn ông lăn sang bên cạnh rồi say ngủ.

Anh đã trượt khỏi đời nàng.

Nằm ngửa người và đặt tay lên bụng ấm, nàng nhớ đến giọng điệu khi anh tán tỉnh mình.

Chao ôi nó mới nồng nàn và tha thiết làm sao!

Nàng muốn nghe anh nói bằng miệng thay vì đọc những dòng tin nhắn, muốn anh có đôi mắt thiết tha tình tứ như khi anh chụp ảnh cho nàng.

Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh.

Khi gặp mặt nhau, anh chẳng hé môi nói được một câu mùi mẫn nào.

Anh không phải kẻ lãng mạn và dịu dàng.

Anh lầm lì, lạnh tanh như người ở bên kia thế giới.

Nàng có được phép giận anh hay không ư?

Có lẽ là không.

Nàng còn không được phép giận chính mình vì đã làm những điều vô nghĩa như thế.

Những cuộc hẹn hò qua mạng vẫn cứ diễn ra vậy mà.

Nàng nghĩ rằng trò này khá giống với việc mua sắm.

Nàng sẽ chọn một bộ đồ mình ưng thuận rồi trả tiền và mặc nó với niềm sung sướng.

Bạn biết đấy, rất hiếm có một bộ quần áo còn đem lại cho bạn cảm giác hân hoan khi mặc lần thứ hai.

Vậy nên nàng không có quyền giận anh vì nàng biết chính bản thân mình cũng chỉ là một bộ đồ mà anh đã chọn, và ngược lại.

"Anh có biết bạn trai em đã đi đâu không?"

Có lẽ câu hỏi này không hẳn dành cho anh nên nàng mới không có vẻ chờ đợi gì.

Nàng nhìn vô tận, tiếp tục nói: "Anh ấy đã biến mất không chút dấu vết nào.

Cứ như một người đi trong bão cát vậy.

Những dấu chân sẽ của người ấy sẽ bị gió xoá đi."

Ngoảnh sang nhìn bóng lưng rộng miên man của anh.

Nàng trượt theo cánh tay anh đặt song song mạn sườn, tiếp tục trườn theo đường cong của vòng eo và hông.

Nàng không chớp mắt, dường như đã quyết định.

Nàng sẽ đi.

Nàng rời đi khi trời chưa sáng và anh vẫn ngủ ngon.

Có lẽ anh muốn nàng đi nên mới không tỉnh giấc.

Ngồi ở mé giường và ngắm người đàn ông này thêm một chút nữa để ghi nhớ khuôn mặt anh.

Thật kỳ lạ làm sao!

Nàng không tìm thấy chút thông tin nào từ khuôn mặt này.

Nàng không biết anh là ai, không biết anh có cái tên thật là gì, không biết tuổi của anh, càng không biết những nỗi đau của anh.

Anh ở trước mặt nàng chỉ là một người đàn ông cứng ngắc và lạnh lùng.

Anh làm tình cũng chẳng giỏi giang gì.

Nàng thở dài, vì nàng biết nàng sẽ nhớ những kỷ niệm này hơn là nhớ khuôn mặt của anh.

...

Cường cúi đầu nhìn xuống.

Qua lớp mắt kính anh ta thấy con mèo nhỏ có màu nâu vàng.

Nó đã chết cách mũi giày anh chừng ba mươi xenti, cả thân mình dựa vào tường.

Khuôn mặt anh vô sắc, thật khó để biết anh đang nghĩ gì.

Mắt anh chưa hề chớp kể từ khi nhìn thấy nó.

Một người bạn đứng cạnh Cường, mày anh ta nhíu chặt khi phát hiện dưới đất là xác một con mèo mướp với tư thế chết kì cục.

Nó dựa thân mình gầy trơ xương vào tường, mắt lim dim như đang thiếp ngủ hơn là chết.

Bạn Cường đưa tay quẹt qua mũi, cũng có chút thương xót nhưng không đủ để hành động thêm gì.

Người bạn huých tay Cường: "Có mẹ gì mà nhìn?

Đi thôi."

Cường không nhúc nhích.

Mãi sau mới nói: "Chôn nó đi."

Không đợi người bạn đồng ý Cường đã đến nâng xác con mèo bằng tay không.

Anh đi qua ánh mắt kinh hãi của bạn mình tới gần thùng rác, nhặt tạm một cái túi ni lông rồi đặt con mèo vào trong đó.

"Mày điên à?"

Bạn Cường gào lên trong khi anh đang tìm một chỗ đất mềm để có thể xới lên được.

Cuối cùng thì Cường cũng tìm được chỗ thích hợp, đó là một vườn rau nhân tạo không rõ chủ nhân.

Xung quanh vườn được rào lại bằng những thanh tre nhỏ, trên lớp đất màu nâu đen tơi xốp kia là những nhúm rau cải xanh mơn mởn vừa lên chồi.

Cường giựt phăng một đoạn hàng rào rồi lạnh lùng xới tung vườn rau lên, nghĩ sao anh lại lấy con mèo ra khỏi bịch ni lông rồi đặt nó xuống cái hố mình đã đào.

Sau đó Cường lấp đất có lẫn cả những chồi rau xanh lên đó.

Xong xuôi, anh giậm giậm chân cho đất nén chặt hơn rồi lùi lại ngắm nhìn thành quả.

Lúc này khuôn miệng anh mới giãn ra nụ cười.

Cường mãn nguyện rời đi.

"Sao mày chôn ở đó hả thằng điên?"

Người bạn chỉ tay về phía vườn rau bị Cường làm cho lộn xộn.

Anh ta không còn nhớ mình đã đứng nấp ở đây mãi cho đến khi Cường quay lại mà không hề ngăn cản chút nào.

Cường nhún vai, đẩy gọng kính đổi màu và đáp: "Nghe nói chôn mèo ở đâu thì ở đó cây cỏ mọc lên tốt lắm."

"Mày vừa làm hỏng cả một vườn rau vốn đã tốt rồi?"

"..."

"Ta còn có chuyện gấp mà mày cứ dửng dung như không..."

Trong lúc bạn mình vẫn đang lải nhải thì Cường cất bước đi mà không nói gì thêm.

Họ đi đường tắt, qua một con ngõ có tường rào phủ rêu phong.

Con ngõ dẫn họ ra đến đường lớn.

Lúc này trời chỉ vừa hửng sáng.

Nền trời vương một màu xanh u, những toà nhà đen đặc lô nhô đứng san sát nhau, đường vắng đến mức có thể thấy rõ những mảng bạc phản chiếu trên bề mặt.

Cường không thích lo chuyện bao đồng, cũng chẳng có lòng thương động vật, nhưng lúc nhìn thấy con mèo anh đã nghĩ nếu chôn nó đi thì người khác sẽ đỡ phải thấy.

Biết nói thế nào nhỉ, anh đang giúp họp đỡ phải phân vân giữa thương xót và bỏ qua.

Anh sẽ thương xót hộ cho người khác.

Nghĩa là lòng thường xót này là anh cho người khác vay mượn.

Ngay cả người bạn của anh chẳng phải cũng nổi lên một nỗi buồn nào đó khi thấy con mèo đó sao?

Nếu không thì anh ta đã ngăn cản anh lại khi xới tung vườn rau nhà người khác.

Vì bạn anh đang có chuyện quan trọng hơn phải làm nên mới muốn bỏ qua con mèo hoang này thôi.

Con người luôn sẵn lòng thương hại nhưng không đủ nhiều để biến thành một kẻ có thể cho vay mượn nó như anh.

Cường tự hào nghĩ.

Cường cùng bạn mình dừng lại, họ đứng trước một nhà nghỉ tám tầng có tên là: Bến Mơ.

Cường bật cười vì cái tên sến rện cùng với phông chữ dành cho biển quảng cáo những năm 2010.

Nếu là anh, anh sẽ không chọn một chỗ thế này để ngoại tình.

Cường giật mình, anh lại nghĩ, nếu anh ngoại tình thì anh đã chẳng là anh.

"Vào!"

Bạn Cường hô lên, đồng thời kéo tay anh.

Đúng lúc ấy, một cô gái bước ra.

Nàng không cao lắm, nhưng đi một đôi guốc với phần đế rất dày, mặc chiếc váy body bằng len tăm và khoác một chiếc măng tô dạ màu be.

Tóc của nàng dài nhưng không thể bay vì bị quấn lại trong một chiếc khăn màu xanh cô ban.

Nàng thản nhiên bước vào giữa Cường và bạn của anh, cứ thế đi mà không ngoảnh đầu.

Cường nhìn theo dáng nàng hiên ngang trên phố.

Nàng nhỏ bé hơn rất nhiều những toà nhà, những mái hiên, những cột trụ nhưng anh có cảm giác nàng lớn lao hơn thế.

"Mày định chôn cả con ả à?

Mau lên, phải lôi bằng được thằng khốn nạn kia xuống rồi dần cho nó một trận."

"Hả?"

Cường quay sang hỏi.

"Cái gì?"

Bạn anh bất ngờ hỏi lại.

"Mày nói gì?"

"Tao nói lên kéo thằng khốn kia xuống cho nó một trận."

"Không, câu trước cơ."

Bạn Cường im lặng để nhớ lại một cách chân thành.

Thật ra là chính anh ta cũng chẳng biết mình đã nói gì.

"Thì...à, tao bảo mày định chôn cả con vừa nãy à?"

"Không, tao không định làm thế."

Cường cười tươi.

Khi cười trông anh mới đẹp làm sao.
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
3


Dường như nụ cười đó ở mãi trên môi Cường cho đến tận khi anh đã trong một căn phòng trên tầng ba của nhà nghỉ Bến Mơ.

Họ mở "Forever Young" của Youth Group.

Tiếng nhạc hoang hoải tràn khắp phòng, cửa đóng kín, rèm trướng lặng câm.

Âm nhạc có thể xoá nhoà mọi khoảng cách nhưng cũng có thể tạo nên một khoảng cách.

Vừa đủ để che giấu những âm thanh khác.

Cường dùng chân ấn đầu người đàn ông chỉ mặc một chiếc quần lót xuống sàn gỗ bóng loáng.

Trông anh không mấy căng thẳng, như dưới chân anh là thuốc lá đang cháy dở và anh phải di nát nó.

Di cho nó không thể tiếp tục đốt chính nó được nữa.

Khuôn mặt người đàn ông méo mó dưới đế giày, hắn cố vặn vẹo thân mình để thoát khỏi mà không được.

Người bạn của Cường ngồi bên bàn trà với con dao nhỏ cắm ngay trên bàn.

Anh ta cố tỏ ra lười biếng, bình thản nhưng không ngừng rung đùi.

"Mày đang yêu em tao mà, thế này là sao hả?"

"..."

"Bị con đ* nào ăn mất lưỡi rồi hả?"

Cường nhấn chân thêm mạnh khi bạn mình gào lên, ép người đàn ông phải van xin: "Em xin lỗi mà!"

Bạn Cường lắc đầu: "Tao không cần mày xin lỗi tao.

Đến gặp em tao và nói chuyện với chia tay tử tế."

Người đàn ông nhăn mặt, không thể chịu đựng thêm anh ta hét lên: "Đau quá!"

Cường bỏ chân ra, anh ngồi quỳ một chân xuống vỗ vào má người đàn ông: "Mau đồng ý để tao được về ngủ."

"Tôi..."

Người đàn ông như tìm thấy được lòng dũng cảm, hắn vùng lên chỉ tay vào bạn của Cường: "Tôi báo công an đấy."

"Tao thách cả họ mày."

Bạn Cường đứng phắt dậy, quát lớn.

Cường phì cười.

"Con đ* kia đâu?"

Bạn Cường như phát điên, anh ta lao tới giường lật chăn như thể nghĩ cô ta có thể trốn ở đó nãy giờ.

Họ không biết họ vừa gặp nàng, ngay trước cửa đó thôi.

Nàng ngang nhiên bước vào giữa cả hai như đánh tiếng về sự tồn tại mà họ chẳng hay.

Đàn ông thật ngốc!

Cường thở dài ngao ngán: "Bỏ đi, dần thằng này thôi."

Nói rồi anh xách vai người đàn ông kia dậy, lôi đến gần cửa sổ.

Cường với lấy dây buộc rèm và nhẹ nhàng trói hắn lại.

Người đàn ông quan sát khuôn mặt Cường, thoải mái như thể đang uống một tách trà.

Đôi mắt anh tiềm tàng nỗi hiểm nguy, điểm sáng nhất của đồng tử tựa đỉnh của một mũi dao nhọn.

Anh ta không cần phải nói gì, không cần làm gì cũng khiến tim hắn nghẹt lên một nỗi sợ.

Càng khó đoán thì lại càng nguy hiểm.

Nhạc đến đúng đoạn điệp khúc, Cường hào hứng huýt sáo theo.

Anh thích bài hát này.

"Thiên Đường đợi được ta mà.

Chỉ cần nhìn trời thôi..."

Mỉm cười với người đàn ông như để trấn an, Cường chống tay đứng dậy.

Anh đi đến bên bàn rút con dao nhỏ và quay trở lại.

Không có một nhịp chờ, Cường dí mũi dao vào cổ của người đàn ông.

Cái cách mà anh vung tay cảm tưởng như đó là một nhát đâm chí mạng, nhưng hoá ra đó chỉ là một cái chạm nhẹ.

Một kiểu dừng khựng có tính toán cẩn thận.

Làn da của người đàn ông giật khẽ, những mạch đập bên dưới run rẩy như sẵn sàng vỡ toang cho dòng máu thoát ra.

Khuôn mặt hắn bắt đầu trở nên đờ đẫn vì sợ, cả cơ thể dán chặt ra bức tường đằng sau, nhịp thở gấp dần.

Những cơn nóng lạnh thay đổi trong hắn trong chớp nhoáng, làm hắn cùng kiệt mất sức.

Cường nói nửa đùa nửa thật: "Mày cứ báo công an, để tao gây thêm tội cho mày có cái nói với cán bộ."

"Không, không..."

Người đàn ông ú ớ, quên mất phải cầu xin.

Khoảnh khắc đó, người bạn của Cường ngẩn ra, nỗi hoài nghi tràn lan.

Đột nhiên anh không nhớ ra mục đích của việc này nữa.

Lúc em gái anh đau khổ muốn chết, anh đã nghĩ mình sẽ giết thằng khốn này.

Anh phải tìm hắn bằng được, làm hắn đau và nhớ.

Nhưng nhìn xem, vẻ sợ hãi đó mới vô nghĩa với anh làm sao.

Một vẻ sợ hãi bỉ ổi.

Trong đôi mắt ấy không có em gái anh!

Một sợi tóc cũng chẳng vương vấn.

Hắn sợ vì thấy mình có thể bỏ mạng ở đây, sẽ không được ngủ với đàn bà nữa, sẽ không được lừa dối những cô gái ngây thơ nữa,...

Ôi, hắn chẳng hối hận gì.

Hắn chỉ sợ một cách thuần tuý ích kỷ như thế thôi.

Bỗng nhiên anh từ bỏ hết mục tiêu đã đặt ra ban đầu.

Tất cả mọi thứ về gã này đều làm anh chán đến mức ghê tởm.

Khi Cường vẫn đang huýt sáo, khi người đàn ông vẫn lớn giọng van xin với một cơ thể bất động trước mũi dao nhọn thì bạn của Cường bước đến.

Cả hai cùng ngẩng đầu nhìn và chờ đợi quyết định của anh ta.
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
4


"Anh đã bao giờ mà...ừm, mất đi một người dù biết họ vẫn tồn tại không?"

Nàng áp má mình lên ngực một người đàn ông khác.

Tim anh ta đập nhanh và mạnh quá.

Một nhịp đập của anh có thể bằng hai nhịp đập của nàng.

Nàng tự cho là thế vì nàng đã bao giờ nghe thấy nhịp đập của mình đâu.

Anh ta đáp kèm một nụ cười như đã hiểu: "Ý em là anh có bao nhiêu mối tình rồi ấy gì?"

Nàng nhìn anh.

Anh có khuôn mặt trái xoan, mũi cao và đôi mắt rất nhỏ.

Quanh miệng anh lún phún râu, nàng còn y nguyên cảm giác hàng râu ấy đang cọ qua da mình ran rát.

Anh không thông minh như anh tưởng đâu.

Nàng giữ lời này ở trong lòng, thay bằng một lời khác: "Không, ý của em là anh đã từng mất liên lạc với ai chưa.

Chỉ vậy thôi."

Anh chưng hửng, nhưng vẫn đáp: "Rồi, nhiều lắm.

Bạn bè lâu ngày không gặp, không nói chuyện này.

Rồi người yêu cũ này."

Anh ta lại cố hướng nàng đến những mối tình của anh.

"Anh biết tên em không?"

Nàng hỏi.

"Nick của em để là Uyển.

Đó không phải tên em à?"

"Ừm, đúng rồi.

Anh gọi em đi."

"Uyển."

Anh nhếch môi gọi, chừng như không hiểu.

"Thêm lần nữa đi, nhìn thẳng vào mắt em và gọi đi."

Nàng dướn người lên cao hơn để khuôn mặt mình đối diện với khuôn mặt anh.

Anh lúng túng, cố tránh sự truy đuổi từ ánh nhìn của nàng.

Anh cũng có liếc nàng một chút: "Uyển."

Nàng không rõ đó thực sự là gì.

Nó còn nhẹ hơn cả một làn gió, nhanh hơn cả một tia sét rạch ngang trời.

Cảm giác này, cảm giác khi anh gọi nàng mong manh tiệm cận với trống rỗng.

Nàng cúi đầu, tóc rơi xuống theo.

"Sao thế Uyển?"

Người đàn ông lo lắng hỏi.

"Không có gì."

Nàng ngẩng đầu với một nụ cười, đồng thời rời khỏi cơ thể anh để mặc quần áo.

"Trông em như vừa trúng số hụt ấy."

Người đàn ông chống đầu vào bàn tay, nằm nghiêng nhìn nàng tròng cái áo qua người.

Nàng chưa từng trúng số, nhưng có lẽ tính chất cảm xúc của khoảnh khắc ấy cũng giống với lúc này.

Nàng đã hy vọng thật nhiều, mà, mỗi người đàn ông xa lạ đều làm nàng thấy hy vọng.

Hồi ở trại trẻ mồ côi, một người bạn đã nói với nàng rằng: "."

Giờ thì nàng đã hiểu rồi.

Cảm giác cô độc không lạnh lẽo bằng việc nàng hy vọng được cứu thoát khỏi nỗi cô độc mà không ai giúp nàng.

Sự thất vọng sẽ giết từng niềm tin trong nàng, làm cho nàng càng ngày càng thấy trống trải.

Nàng không mặc quần, tiến đến ngồi tựa vào thành giường và hỏi anh: "Thế anh có đi tìm họ không?"

"Hả?"

"Những người anh mất liên lạc ấy, anh có cố để đi tìm họ không?"

"Không.

Sao phải tìm?

Anh không cần họ."

"À, nghĩa là nếu anh cần họ thì anh vẫn đi tìm đúng không?"

Người đàn ông này lại lúng túng.

Anh ta có vẻ là kẻ không quyết đoán và không có chính kiến gì.

Rồi anh ta ậm ừ: "Đại loại thế.

Chúng ta giữ mối quan hệ với một ai đó chẳng phải thế hay sao?"

"Đúng, anh nói đúng."

Nàng đồng ý.

Vì câu hỏi nàng đặt ra cho anh vốn có quan điểm như thế mà.

Một khoảng im lặng trải dài bên hai người.

Nàng không biết phải làm gì tiếp theo, cũng không biết nên hỏi anh điều gì vì có lẽ mọi câu trả lời đều sẽ đi chệch hướng.

Còn anh thì chỉ nhìn ga giường.

Đó không phải là thứ mà anh đang nhìn vào.

Nàng biết, anh đang để mình trôi ở đâu đó trong dòng suy tư của riêng anh.

Rồi anh xích lại gần nàng, rụt rè dụi khuôn mặt lởm chởm râu đó vào bờ vai nàng và khóc rưng rức như một đứa trẻ.

Nàng ngạc nhiên nhưng không hỏi, chính xác là không biết hỏi gì.

Vậy là nàng cứ để tiếng khóc ngày một lớn hơn, cảm nhận nước mắt anh rơi ra ồ ạt trên vai nàng nóng ấm.

Khẽ quay đầu nhìn, chỉ thấy mi mắt anh ướt đẫm.

Đây là lần đầu tiên nàng thấy một người đàn ông khóc, vậy nên tuy rằng có phần bối rối nhưng nàng vẫn không ngăn được sự trầm trồ.

Nàng hít một hơi sâu, cố kìm lại để buông một tiếng thở dài.

Nàng xoa đầu anh an ủi.

Nước mắt của anh lấp lánh và dịu dàng.

Những chán nản về anh bị xua tan, thay vào đó nàng đã nghĩ anh thật là dũng cảm!

Khi anh đã kìm lại được cơn xúc động vô tình để tràn ra, nàng hỏi nhỏ: "Anh có biết bạn trai em đã đi đâu không?"

Người đàn ông bất ngờ: "Em có bạn trai rồi ư?"

"Như anh cũng từng có bạn gái mà."

"Không, nghe em nói thì hai người vẫn đang yêu nhau mà.

Chết tiệt, lẽ ra anh nên tìm hiểu em kỹ hơn."

Người đàn ông lau nước mắt.

Anh ta đã tỉnh ngộ, vội vàng rời xa bờ vai nàng như thể nó chỉ toàn những gai đâm.

Trước phản ứng đó nàng vẫn cố gắng đưa anh đến được điều mình muốn: "Anh đã bao giờ gặp anh ấy chưa?

Anh ấy đã biến mất khỏi em không dấu vết!"

Anh khựng lại, ngẩn ra như dần hiểu những câu hỏi không đầu không cuối của nàng nãy giờ.

Hoá ra nàng chỉ đang cố để hỏi về một người bạn trai đã bỏ nàng đi mà thôi.

Vậy mà anh đã tưởng nàng muốn nghe những nỗi đau của anh, muốn xoa dịu anh, muốn vỗ yên hỗn độn cảm xúc của anh trong một chốc.

Anh thật ngốc!

Điều gì đã khiến anh nghĩ như thế?

Nàng còn chẳng biết tên anh là gì cơ mà.

"Nghe này."

Người đàn ông nghiêm túc nhìn nàng.

"Anh không biết anh ta đi đâu, nhưng anh biết tại sao anh ta bỏ đi đấy."

"Tại sao ạ?"

"Vì nhục nhã."

Người đàn ông cười mãn nguyệt sau khi thẳng thừng buông một sự khinh bạc.

Nàng bất động một lúc rồi hỏi: "Anh nên tắm rồi hãy đi."

"Kệ tôi."

"Nếu anh thấy bạn trai em thì nói với em nhé."

"Đồ điên!"

Người đàn ông gào lên, anh ta nhìn nàng thêm vài giây nữa rồi mới mở cửa bỏ đi.

Chỉ còn nàng ở lại căn phòng này, mùi nước hoa của anh vẫn còn vương trên ga đệm, chăn gối.

Nàng nghĩ miên man, không biết anh ta có nhớ nàng không.

Khi anh ta gặp một người nào đủ để tin tưởng, thì anh có kể về nàng bằng một giọng nhuốm đầy khinh bỉ không.

Nàng bật cười, giá gì nàng biết được nhưng nàng không thể đi theo anh cả đời.

Mà nàng cũng không muốn đi theo anh, nó làm nàng chán ngán.

Con người có khả năng thích nghi hoàn cảnh đến kinh ngạc.

Minh chứng là khi họ ở trong hoàn cảnh có thể yếu đuối họ sẽ khóc, ngay một giây sau nếu ở trong hoàn cảnh phải tức giận họ sẽ chửi bới.

Họ còn chẳng có khoảng thắc mắc hay tìm hiểu nào cho việc thay đổi ấy.

Nàng mở điện thoại ra tìm kiếm.

Danh bạ của nàng trống vắng, mục ảnh cũng chẳng có bức nào.

Nàng thoát khỏi ứng dụng, nhìn màn hình chỉ dày đặc những app hẹn hò.

Đã đến lúc đổi tài khoản đăng nhập khác cho chúng được rồi.
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
5.


Trời mùa hè oi nồng, anh bước vào cửa hàng tạp hoá với lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Không có ai ở đó ngoài một nữ nhân viên trông uể oải và chán chường.

Nàng nửa nằm nửa ngồi, đầu áp lên cánh tay, mắt nhìn trân trân lên chiếc đồng hồ đã chết máy dừng ở sáu giờ treo trên tường đằng xa.

Anh lấy một bao thuốc lá, vứt nhẹ lên quầy thanh toán.

Một góc thuốc lá chạm vào khuỷu tay của nàng.

"Bao nhiêu?"

Anh mở chiếc ví da, chờ đợi một con số.

Nàng ngẩng dậy, check mã hộp thuốc vào máy quét rồi cúi xuống lấy túi ni lông.

"Chín mươi ngàn."

"Không cần túi đâu."

Nàng dừng tay theo lời anh, lấy tiền mà anh đưa.

Anh liếc nàng một cái rồi rời đi.

Hình như mình đã gặp người này ở đâu rồi thì phải, nàng nhíu mày suy nghĩ nhưng không thể nhớ được.

Nàng chỉ có cảm giác rất quen thuộc mà thôi.

Hiếm khi nàng có cảm giác này lắm vì vốn nàng không có khả năng ấn tượng hay nhớ nổi một khuôn mặt.

Trong lúc nàng đang cố lục tìm trong núi non ký ức để cho ra một khuôn mặt giống với anh, thì anh cũng đang dựa tường hút thuốc và nghĩ về nàng.

Hình như mình đã gặp người này ở đâu rồi thì phải.

Dòng suy nghĩ tương tự tuôn ra trong đầu anh.

Bất giác, anh nhả một đụn khói trắng xoá rồi vứt điếu thuốc còn dở sang thùng rác gần đó, quay trở vào hiệu tạp hoá.

Đi thẳng tới quầy thanh toán với khuôn mặt dửng dưng cố hữu, anh đứng chùng một chân xuống nhìn thẳng vào nàng.

Nàng có một khuôn mặt đẹp nhưng nhạt nhoà.

Rất khó để lưu nhớ khuôn mặt này.

Nó giống như khói thuốc, vừa nhả ra đã vội tan biến vào hư không.

Anh gõ tay xuống mặt quầy tính tiền, hỏi: "Cô tên gì?"

Nàng gõ nhẹ lên bảng tên của mình như thay cho câu trả lời.

Yến.

Anh gật nhẹ đầu, nhẩm lại: "Yến."

Rồi anh lại rời đi khi chắc chắn mình chẳng quen ai tên là Yến cả.

"Còn anh?"

Tiếng nàng không vội vàng, như thể anh vẫn đứng ở trước mặt nàng để tiếp tục cuộc nói chuyện.

Anh quay đầu đáp: "Cường."

Nàng không có đủ nỗi quan tâm, tình yêu hay sự tổn thương để có thể nhớ hết cái tên những người đàn ông đã đi qua cuộc đời nàng.

Cường.

Nghe mới xa lạ làm sao.

Nàng nhận ra chẳng có cái tên nào làm nàng cảm thấy thân thuộc hết.

Nàng nhớ họ bằng những kỷ niệm thay vì cái tên và khuôn mặt.

Đó cũng là lý do nàng muốn người ta gọi nàng bằng một cái tên cố định.

Mẹ nuôi nàng luôn than rằng: "Mày chẳng có gì đặc biệt cả, tao phải làm sao để người ta biết mày là con tao đây?"

Những lúc đó nàng mong mẹ sẽ đặt cho mình một cái tên thật hay nhưng mẹ chẳng bao giờ.

Mẹ chỉ gọi nàng là "mày" và xưng "tao" như nàng là cái bát, cái đũa trong nhà thôi.

Một đồ vật với những chức năng tầm thường không cần phải yêu thương hay nhớ đến.

"Anh có muốn ngủ với tôi không?"

Nàng hỏi anh.

Anh không bất ngờ.

Hình như nàng luôn biết đối tượng nào sẽ không bất ngờ để hỏi câu đó.

Như một loại tín hiệu của đồng loại, một ngôn ngữ vô thanh vô hình, một loại sóng âm được cảm bằng trái tim; linh hồn.

Cường mất hai giây để nhướn mày, mất thêm hai giây nữa để nở một nụ cười.

Không ai nói cho nàng biết anh cười lại đẹp trai như vậy.

Cường quay lưng rời đi, lần này anh đi thật.

Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của nàng.

Vài ngày sau, Cường quay trở lại cửa hàng tạp hoá.

Vẫn với lưng áo ướt đẫm mồ hôi cùng nụ cười toả sáng, anh tiến đến quầy thanh toán và đặt lên đó một phong kẹo bạc hà.

"Bao nhiêu?"

"Ba sáu nghìn."

Nàng có liếc nhìn anh, rất nhanh nhưng đủ để anh bắt được cái liếc đó.

Anh nhếch môi cười, lấy tiền trả nàng rồi lột dải niêm phong kẹo ngay tại đó.

Anh đổ ra tay hai viên rồi đưa nó cho nàng.

Hành động của anh tuy khó hiểu song vẫn được nàng đón nhận.

Nàng nghĩ vì anh đẹp trai và thú vị đó mà thôi.

Nàng biết nhiều anh chàng đẹp trai nhưng họ buồn tẻ.

Biết nhiều anh chàng hài hước, nhiều trò hay nhưng họ lại không có nhan sắc.

Chỉ có anh là hội tụ đủ những điều đó nên chẳng dại gì không đi theo những gì mà anh bày biện.

Đầu lưỡi nàng cuốn lấy hai viên kẹo, còn ánh mắt thì quyện trong ánh nhìn đắm đuối của anh.

Họ đều giữ trên môi một nụ cười ẩn nhiều nguy hiểm, đều có một sắc thái khiêu khích đối phương.

Và rõ ràng quá rồi, họ không phải những kẻ nhát chết.

Họ sẵn sàng nhảy xuống vực chỉ vì một nỗi vui ngắn ngủi.

Họ là những kẻ khao khát được tổn thương.

"Trả cho đêm nay."

Cường đóng hộp kẹo.

Anh tung nó lên cao rồi bắt gọn lại trong lòng bàn tay.

Nàng siết vị ngọt những viên kẹo trong miệng, khẽ đẩy số tiền mà anh vừa đưa lại.

"Cầm lại đi.

Em hào phóng hơn anh tưởng đấy."

"Yến."

Anh gọi tên nàng.

"Em tên Yến đúng không?"

Nàng thẫn thờ như người bị trúng đạn, mất hai giây để cảm nhận nỗi đau, nàng gật đầu.

"Anh đã mơ về em."

Cường đẩy lại tiền về phía nàng, lại dùng nụ cười đó để từ biệt.

Anh biết cách để hạ gục nàng, không, anh luôn biết cách để hạ gục một ai đó muốn khiêu khích anh.

Anh biết họ muốn gì ở anh và anh sẽ dùng gì để đáp lại.

Nàng là một kẻ cô đơn.

Nàng muốn ngủ với anh chỉ vì cô đơn quá mà thôi, không thì nàng sẽ không táo tợn đến vậy.

Anh sẽ cho nàng hơi ấm vì anh là một kẻ bao đồng.

Anh đã nói rồi, anh sẽ cho người khác vay mượn tình cảm nhưng đó không phải là sự chân thành của anh.
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
6


Nàng nghĩ mình thích đến nhà nghỉ hơn là viện dưỡng lão, dù cả hai nơi đều không khiến tâm trạng của nàng tốt hơn.

Nhà nghỉ vẫn ẩn nhiều biến số, làm nàng hy vọng nó có thể mang đến cho cuộc đời một ánh sáng nào đó.

Nàng không tuyệt vọng nhưng đủ tỉnh táo để thấy đời mình tăm tối.

Bị bỏ rơi ngay từ khi lọt lòng, được nhận bởi một người đàn bà kì lạ và không có tình thương.

Tất cả những điều đó đều không phải là biến cố mà mặc định luôn là hoàn cảnh phát triển của nàng, nhưng đâu phải vì thế mà nàng không thấy tủi thân?

Nàng nghĩ rằng chỉ cần chút ít nguồn sáng thôi cũng được, chút ít ấy cũng đủ để trông thấy mặt người mà.

Còn viện dưỡng lão ư?

Nó không làm nàng nổi lên hứng thú để kỳ vọng điều gì.

Lúc nào đến đây nàng cũng thấy nặng nề nhưng bắt buộc phải gánh lấy sức nặng đó.

Lê chân lên con dốc thoai thoải dẫn vào sảnh chính, nàng đưa tay vén lọn tóc vướng ngang môi.

Có một cụ già đang điều khiển xe lăn đi tới, nàng đi gọn sang bên và mỉm cười thân thiện với cụ.

Nàng không biết tâm trí cụ còn minh mẫn hay không.

Ở đây có những cụ đã gần đất xa trời, nhưng tâm hồn chỉ như một đứa bé vừa chui ra khỏi bụng mẹ.

Thích khám phá, thích chơi đùa, thích nói chuyện với tất cả mọi người...

Nhưng không được.

Không ai cho các cụ tự do đến mức ấy.

Thế thì loạn hết nơi này lên mất!

Nàng đẩy cửa phòng 107, nơi mẹ nàng đang nằm yên bất động với đôi mắt vô hồn.

Nghe thấy tiếng cửa, bà khẽ cử động cổ, chỉ một chút thôi nhưng nàng biết bà đã dùng tất cả sức lực để làm nó.

Từ sau vụ tai nạn bà bị liệt toàn thân.

Nàng đã giấu mẹ bán nhà rồi đưa mẹ vào đây.

Nàng chắc chắn mẹ sẽ không thể nào biết được vì người thân duy nhất bên cạnh bà lúc này chỉ có mình nàng, mà nàng cũng chẳng kể chuyện cho ai.

Nàng không giống mẹ chút nào, tất nhiên rồi.

Nếu không nói cũng không ai biết nàng và người phụ nữ đang nằm bất động, luôn có một ánh nhìn giận dữ kia là mẹ con.

"Hôm nay mẹ thấy trong người thế nào?"

Nàng lật người giúp mẹ rồi bắt đầu xoa lưng, bóp chân bóp tay.

Phần ga giường vẫn còn ấm nóng cơ thể bà.

Mẹ không trả lời.

Đã lâu lắm rồi bà không nói chuyện với nàng nữa.

Nàng biết bà không nói chuyện với nàng vì các cô y tá, điều dưỡng đều kể mẹ là người lạc quan.

Bà thường nói mấy câu đùa ngắn ngủi với họ.

"Mẹ nhớ người đàn ông đã khiến mẹ ra nông nỗi này đúng không?"

Nhưng nàng biết cách để mẹ phải phản xạ với những lời nói của mình.

Tiếng thở của mẹ rất rõ mỗi khi nàng nhắc đến ông ta, mắt bà trợn trừng nhìn nàng, miệng ú ớ vì muốn chửi bới nhưng bị ghìm lại.

Còn nàng thì chỉ mỉm cười:

"Đàn ông đều là những niềm đau.

Phải không mẹ?"

"..."

"Nhưng không có họ hẳn là cô đơn lắm!"

Một cơn gió lùa nhẹ vào căn phòng làm tấm rèm đung đưa.

Khoảng trời bên ngoài trong xanh không gợn mây, thi thoảng lại thấy bướm trắng dập dìu bay lượn.

Ngay dưới ô cửa sổ đó là một bồn hoa được trồng tuỳ hứng.

Lúc thì hoa mười giờ, lúc thì hồng nhung, lúc lại chỉ là hoa xuyến chi.

Nàng cẩn thận lau người, thay bỉm, thay quần áo cho mẹ.

Tiếp đến nàng nâng người mẹ dậy một cách thành thục, để bà dựa vào lòng mình và bắt đầu chải tóc.

Kiểu tóc tiện nhất là thắt bím hai bên thật chặt.

Kiểu này có thể giúp mẹ nằm mà không bị vướng, xoay người mà tóc không rối.

Xong hết các việc cần làm, nàng đặt mẹ nằm xuống giường rồi cầm tay bà nói: "Con đã tìm được một người gọi tên con không trốn tránh và đầy chân thành.

Như thể con là đặc biệt, không lẫn với bất cứ ai."

Mẹ nhìn nàng, ánh mắt như muốn hỏi.

Nàng bỏ qua cái nhìn đó, nói tiếp: "Người đàn ông cuối cùng của mẹ có gọi tên mẹ như thế không?"

Góc hàm mẹ nàng động đậy, hình như bà đang nghiến răng.

"Nhỡ đâu ông ta biết cái tên ông ta chân thành gọi là cái tên giả nên mới lao xe xuống vực thì sao?"

Mẹ giãy giụa trong dáng vẻ lặng yên.

Nàng mỉm cười cầm lấy tay bà và áp nó lên má mình.

Nàng chưa bao giờ yêu người phụ nữ này, nhưng nàng vẫn biết ơn vì bà đã cố nuôi nàng chẳng vì mục đích gì.

Hay có mà nàng không biết?

Nàng tự hỏi.

"Con sẽ sống hộ mẹ nốt phần đời mẹ muốn nên mẹ đừng lo mà hãy thanh thản rời đi nhé!"

Mẹ nàng không có chồng, cả đời bà sống vất vưởng bên những người đàn ông.

Bà rất đẹp, có lẽ vì vậy nên khó để ở bên một ai.

Sắc đẹp của bà làm người ta e ngại.

Ngày đến đón nàng bà đi cùng một người đàn ông, bà tự giới thiệu ông ta là chồng mình.

Sau đó nàng không bao giờ thấy ông ta nữa.

Có thể đó chỉ là người bà tìm để việc nhận nàng được hợp pháp thôi.

Lúc ấy nàng còn quá bé để hiểu, sau này lớn cũng không hiểu hết được nội tình vì mẹ không bao giờ nhắc đến.

Mỗi lần nghĩ lại nàng đều tự nghi ngờ những chi tiết đó.

Quá khứ nhiều chỗ đã ố vàng, hoen nhoè đến mức nàng không dám khẳng định điều gì về nguốn gốc cuộc đời mình.

"Nào ta cùng đi tìm anh ta thôi!"

Nàng ngơ ngác quay đầu sang nhìn Cường, anh đã đeo lại cái kính đổi màu đầy thời thượng dù chưa mặc quần áo.

Có vẻ anh ấy rất thích nó.

Câu chuyện giữa hai người đã trôi đến đâu rồi nhỉ?

Tại sao nàng lại bị mắc kẹt trong những mảnh ghép không khớp nhau về quá khứ giữa mình và mẹ?

Cường gật gật đầu, khoanh hai cánh tay chắc nịch vào nói quyết liệt: "Nếu anh ta chưa chết thì vẫn còn cơ hội.

Anh sẽ giúp em tìm ra hắn.

Nào, thế bạn trai em tên là gì?

Nhà ở đâu?"

À, nàng đã hỏi anh câu mà nàng hỏi bao người.

Anh có biết bạn trai của em đã đi đâu không?

Nàng nhếch môi cười, không đáp.

Cường nghiêng đầu suy nghĩ: "Tất cả đều sẽ có dấu vết.

Lần cuối cùng em ở cùng anh ta là khi nào?

Có thấy biểu hiện gì khác thường từ anh ta không?"
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
7


Nàng ra vẻ suy tư rồi đáp: "Em không nhớ, mọi thứ rất mơ hồ."

"Mơ hồ thế nào?"

"Anh ấy hét vào mặt em rằng: Đồ điên!"

"Sao nữa?"

"Rồi bỏ đi."

Nàng nhớ lại lần ngủ với người đàn ông trước Cường và trả lời đại.

Vì thật sự trong ký ức của nàng chẳng tồn tại chút hình ảnh nào về "anh."

Nàng luôn biết nàng nhớ "anh" nhưng không thể nhớ nổi khuôn mặt và tại sao "anh" lại bỏ đi.

Những kỷ niệm neo đậu bên đời nàng bằng cảm giác mà thôi.

Nàng biết chuyện đó từng xảy ra, nhưng không thể nào kể ra chi tiết tận tình được.

"Máy em chắc còn lưu số điện thoại của anh ta chứ?"

Cường ngồi dậy với lấy quần áo.

Nàng mở điện thoại của mình, không dám nói trong đó chẳng có gì ngoài những app hẹn hò.

Thậm chí nó còn chẳng có một app mạng xã hội nào.

"Em làm mất rồi."

Nàng chớp hàng mi.

Trông Cường vẫn không có vẻ gì là muốn buông xuôi, anh ta rút thuốc trong hộp và ngậm lấy, đầu gật gật: "Liệu anh ta có cắm sừng em không?"

"Cũng có thể.

Nhưng em vẫn muốn biết chính xác là tại sao anh ấy bỏ em."

Cường hừm nhẹ: "Ta chẳng có manh mối gì cả.

Nhưng em thử nhớ cái khách sạn em ngủ cùng hắn đi, ta sẽ đến đó hỏi thông tin."

Không nhịn được nàng bật cười, tiếng cười xé toang không khí căng thẳng mà Cường cố tạo dựng.

Anh ta sao vậy, sao lại phải giúp nàng đến thế chứ?

Sao anh không giống như những người đàn ông khác đi nhỉ?

Như vậy sẽ dễ dàng cho nàng.

Dễ để nàng quên anh, để sau hôm nay nàng sẽ khai trừ anh ra khỏi cuộc đời nàng.

Cường vẫn giữ vẻ nghiêm túc, anh mặc kệ nàng đang cười như kẻ điên trên giường rồi tới bàn tìm bật lửa.

Điếu lọc đã bị anh ngậm ướt mà thuốc thì chưa được châm.

Anh muốn giúp nàng thật lòng, anh thấy khó chịu lắm nếu nàng không cần đến anh.

Nàng phải giống như mọi người, phải vay mượn sự quan tâm và tình cảm của anh để rồi bộc lộ hết con người của nàng ra cho anh thấy.

Cường quay đầu lại, nói trong tiếng cười đã yếu đi của nàng: "Lưu số của anh vào, chúng ta sẽ còn gặp lại."

Nàng không định làm thế.

Nhưng anh lấy điện thoại của mình và nói vẻ chờ đợi: "Đọc số của em đi."

Nàng yên lặng.

Anh hét lớn: "Đọc!"

Nàng lười biếng đọc cho anh.

Chẳng có cách nào để chạy trốn cả.

Sao nàng lại thế này nhỉ?

Sao nàng lại bị anh lôi kéo vào chuyện này?

Ồ, nàng quên mất rồi.

Đây là điều nàng muốn lôi kéo người ta mà.

Nàng đã luôn hỏi câu này khi gặp bất cứ ai và thích thú nhìn họ nổi điên hoặc là trốn chạy.

Nhưng nàng không ngờ được anh lại nhảy vào cái hố nàng đào rồi đào sâu thêm nữa.

Chuông điện thoại nàng reo lên, dãy số của anh hiện lên màn hình.

"Lưu vào."

Cường nói.

"Ta không nên gặp nhau nữa."

"Em sẽ phải gặp anh thêm thôi."

Cường cười vẻ chắc chắn.

"Để rồi xem."

"Để rồi xem."

Cường nhắc lại, mắt đầy bí hiểm.

Nàng trầm ngâm lưu số của Cường trước sự quan sát của anh.

Nàng vẫn tin sau đêm nay sẽ chẳng còn gì cả.

Như bao nhiêu lần khác thôi, đồng ý anh làm nàng tò mò và thú vị nhưng nàng tin nàng sẽ không bị chôn cùng anh trong cái hố nàng đã đào đâu.

Nàng tin như thế.

...

Cường lại đến tiệm tạp hoá mà nàng làm, nhưng nàng đã thôi việc.

Thiếu gì tiệm tạp hoá cho nàng chứ.

Cường bật cười khiến cậu trai trẻ mới nhận việc bối rối, không biết bản thân có phải nguyên nhân của cái cười giễu đó không?!

Ra ngoài đứng một lúc, Cường quay trở lại vào trong và đến quầy tính tiền, vỗ nhẹ bàn tay lên đó: "Người làm trước...cô ta đi đâu rồi?"

"Ai cơ ạ?"

"Yến.

Phải rồi, cái cô Yến làm trước cậu ấy.

Hay hôm nay cô ta chỉ nghỉ tạm thời?"

"Em không biết.

Giờ không có ai tên Yến ở đây cả."

"Vậy ai ở đây biết Yến?"

Chỉ cần nàng ta còn sống thì sẽ tìm được.

Đến gã bạn trai trong mộng tưởng mà nàng tự bịa ra anh còn tin sẽ tìm được nữa kia mà.

"Có quản lý."

Cậu thu ngân chỉ tay vào một người đàn bà tóc ngắn đang ngồi trong góc xem điện thoại.

Cường đi thẳng tới chỗ chị ta, đồng thời mở ví lấy toàn bộ tiền mình có đưa cho chị: "Tôi muốn hồ sơ của Yến - bạn gái tôi, cô ta bỏ đi mà không nói lời nào."

...

Điểm xe bus vào giờ tan tầm lô nhô người.

Những chiếc xe bus chậm chạp ra vào bến mà cũng chẳng làm vơi người đi chút nào vì kẻ lên thì ít mà kẻ xuống thì nhiều.

Nàng đứng trong góc của tấm biển quảng cáo sáng đèn, lặng nhìn mọi thứ trôi qua tầm mắt.

Nàng chưa tìm được việc mới, nhưng không vội gì cả.

Nàng có cả một cuốn sổ tiết kiệm vài tỉ, đó là tiền từ việc bán nhà.

Đời sống của nàng cũng khá đơn giản, không cầu kì vật chất, nàng ăn uống qua loa, không uống rượu mà cũng chẳng hút thuốc.

Nàng thấy mục đích duy nhất của mình trong việc sống trên đời là tìm một đôi mắt nhìn nàng, trân trọng nàng.

Không, chính xác hơn là định nghĩa bản thân.

Nàng luôn bị ruồng bỏ, nàng ghét phải nghĩ thế nhưng đó là sự thật.

Đến cả bố mẹ đẻ còn chẳng cần nàng dù nàng không gây ra tội lỗi gì.

Điện thoại nàng vẫn đổ chuông vào một giờ nhất định, là anh ta gọi.

Nàng không cần lưu số cũng biết người gọi là ai.

Thậm chí đã thuộc làu cả số điện thoại.

Anh ta vẫn chưa từ bỏ.

Đột nhiên nàng thấy thoả mãn và muốn kéo dài trò chơi trốn tìm này.

Đâu dễ gì có người chịu điên cuồng tìm nàng đến vậy?

Đâu dễ gì có người chịu thấy nàng và muốn làm mọi thứ cho nàng.

Nhưng nàng không biết ơn anh ta đâu.

Đây là điều nàng đáng được nhận vì nàng cũng đã tìm kiếm quá lâu rồi.

Cường.

Nàng nhớ cái tên này, bắt đầu thấy rõ cả khuôn mặt anh trong tiềm thức.

Rồi nàng thấy một cậu sinh viên đang cắm cúi lướt xem điện thoại, cậu đi một mình.

Rời lưng khỏi tấm biển quảng cáo, nàng đến gần cậu và hỏi chẳng suy tư: "Cậu có muốn làm bạn trai của tôi không?"

Cậu sinh viên ngẩng đầu, tròn mắt kinh hãi.

"Làm bạn trai và ngủ với tôi đêm nay."

Cậu ta càng kinh hãi hơn, lùi lại rồi bỏ chạy.

Nàng bật cười.

Thật đáng để cười.

Giờ nàng phải tìm một gã bạn trai thật sự, để chơi trốn tìm với anh.
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
8


Khuôn mặt của anh lúc nào cũng đẹp, ngay cả khi chẳng biểu lộ gì.

Vẻ đẹp của anh làm người ta cảm thấy anh đang sống và tồn tại mà không cần thể hiện.

Cô đã mơ về khuôn mặt đó mỗi đêm.

Không liên tục nhưng những ngày không mơ về anh cô cũng chẳng mơ thấy gì.

Đó là một giấc ngủ trắng.

Cứ tưởng tượng bạn chỉ cần nhắm mắt rồi mở mắt ra thì đã qua một đêm.

Cô mở mắt ra, thấy mình đang ngồi ăn sáng giữa không gian chỉ có tiếng gầm gừ của chiếc máy giặt cổ lỗ.

Phòng ăn không quá rộng, nó là khoảng nối liền giữa phòng khách và lối lên cầu thang.

Nắng chiếu xuyên qua hàng cửa kính ở phòng khách rồi đổ lên người cô.

Sự ngược sáng làm cô trông có vẻ xuất thần, những sợi tóc nâu vàng phất phơ như đám ký sinh.

Cô đang ăn ngũ cốc với sữa, trệu trạo nhai một cách khó nhọc.

Cô không thể ăn đồ dầu mỡ hay một bữa ăn chỉn chu vào buổi sáng được.

Nhưng cũng không thể bỏ bữa.

Cơ thể cô là một sự mâu thuẫn ẻo lả.

Thế này không được, thế kia không xong.

Nếu muốn yên thân cô phải khéo léo chọn một điều thật dung hoà.

"Em còn liên lạc gì với nó không thế?"

Cô quay đầu sang bên cạnh nhìn anh trai đang khoanh tay hỏi đầy nghiêm túc.

Anh có một khuôn mặt góc cạnh và mái tóc xoăn.

Đó là gen lặn, mẹ cô nói vậy.

Ở nhà này chẳng ai có được bộ tóc điệu đà đó ngoài anh.

Nó làm cô ghen tị.

"Không."

Cô đáp gọn, xúc một thìa ngũ cốc thật to nhét vào miệng.

"Thật không?"

Cô lừ mắt nhìn anh nhắc nhở: "Mới sáng ngày ra."

Anh trai không thay đổi thái độ: "Anh mà biết mày còn liên lạc với thằng khốn đó thì anh đánh què chân mày."

"Sao anh tha cho nó?"

Cô hỏi.

Cô nhớ lúc ra khỏi nhà anh mang một quyết tâm giết người, vậy mà khi hỏi đến thì mặt anh lại đầy vẻ chán nản.

Anh đã không làm gì hắn cả.

"Mày muốn anh làm sao?"

Cô lạnh lùng nói: "Phải giết quách nó đi."

Anh định nói một câu khác, nhưng khựng lại.

"Thế sao mày không làm?"

"Có anh trai để làm gì hả?"

Cô thản nhiên buông lời rồi đứng dậy, đi ngang qua ánh nhìn kinh hãi của anh đến thẳng bồn rửa, cô đổ bát sữa bị phai thành màu nâu nhạt.

Kết thúc tất cả, cô vứt toẹt cái bát vào trong bồn lợn cợn ngũ cốc rồi quay sang anh trai, chừng như nhớ ra chuyện gì đó: "Đáng ra anh phải dẫn em đi theo."

"Để mày giết nó à?"

"Để gặp Cường."

Cô nhún vai rồi đi lên phòng.

Cô đã luôn mơ về Cường kể từ khi thấy anh.

Biết tính toán thế nào cho đúng nhỉ?

Kể từ khi biết Cường là bạn của anh trai đến nay đã mười năm rồi, phải, mười năm cô yêu thầm anh.

Mười năm mơ về chỉ một người.

Ôi không cần phải xét đến góc độ tâm lý làm gì, cô biết mình có bệnh.

Bệnh yêu!

Cô yêu anh quá đấy mà thôi.

Vì biết mình yêu anh nên chuyện cô mơ về anh cũng chẳng có gì lạ.

Cô đi tới bàn trang điểm và bắt đầu phần việc của mình.

Giờ làm việc bắt đầu lúc chín giờ, nhưng tám rưỡi phải có mặt ở viện thẩm mỹ để dọn dẹp và chuẩn bị đón khách.

Trộm vía là những vị khách ghé đến thường khá giàu và thoáng, hoa hồng cho một dịch vụ cũng nhiều.

Da đẹp, xinh xắn, biết ăn nói một chút là tháng có thể kiếm được cả trăm triệu.

Nhờ vậy cô bị lừa cũng nhiều!

Nói chính xác hơn là cô thích bị lừa.

Không phải kiểu cô biết họ lừa và để họ làm thế, họ phải lừa được cô, làm cô bất ngờ và cay cú thì mới được.

Song, lần này cảm xúc trong cô rất hỗn độn.

Vì anh trai đã gọi Cường – người tình trong mộng đi bắt ghen.

Tay cầm nén nhang khấn vái thần Tài nhưng mặt cô chợt nhăn lại, đầu ê ẩm cảm giác nhục nhã mỗi khi nghĩ đến việc đó.

Cạch.

Cô quay đầu nhìn ra cửa, vội vàng cắm nén nhang vào bát hương.

Người bước vào là một cô gái chỉ chừng hai mươi lăm, ăn mặc tầm thường, nhan sắc cũng được nhưng không có gì sang trọng.

Chắc cũng chẳng phải hạng giàu có gì.

"Viện thẩm mỹ Queen xin kính chào quý khách.

Chúc quý khác một ngày tốt lành ạ!

Không biết..."

"Ở đây có thể vá màng trinh không?"

Cô gái hỏi nhỏ nhẹ như thể hỏi một dịch vụ làm mặt cơ bản.

"Dạ?"

Cô đơ ra một lúc.

Nàng ta mỉm cười nhắc lại: "Vá màng trinh.

Có làm không?"

"Ờ, dạ, vâng.

Đương nhiên có.

Mời chị ra ghế ngồi để em phố biến rõ hơn cho chị ạ."

"Không cần, đứng dây thôi.

Giá bao nhiêu?"

"Bọn em có nhiều mức giá cho dịch vụ truyền thống và hiện đại.

Truyền thống thì cũng có hai gói tạm gọi là..."

"Cái gì tốt nhất?"

Cô vẫn giữ nguyên nụ cười, giới thiệu như một cái máy: "Tốt nhất là dịch vụ hiện đại mang tên Healing Your Soul với giá mười lăm triệu.

Không gây đau đớn, không biến chứng thẩm mỹ, không phẫu thuật."

Nói đến đây cô nhìn quanh, ghé vào tai nàng rì rầm: "Còn mang lại cảm giác như mới, tuyệt đối như mới luôn chị ạ."

"Em tên gì?"

Người con gái hỏi, khuôn mặt nàng cho thấy nàng chẳng mảy may động đậy nào trước những lời mời chào của cô.

Nàng để ý đến cô nhiều hơn.

Cô nhìn xuống bảng tên mình, đôi khi cô quên mất phải trả lời điều cơ bản thuộc về mình vì chẳng có ai hỏi.

"Em tên Hoa."

"Hoa."

Nàng nhìn thẳng vào mắt cô và gọi.

Cô không hiểu tại sao.

Nàng hỏi tiếp: "Vá màng trinh xong liệu chị có thể có một người bạn trai không?"

"Dạ?"

Hoa cười gượng.

"Nếu không đảm bảo điều đó thì chị về."

"Ơ."

Hoa ngơ ngác.

"Liệu có được không?"

Nàng hỏi dồn.

Hoa chợt nhớ đến khuôn mặt của anh trai, nhưng cô tự mình xua đi.

Cô không thể bán anh mình vì vài đồng bạc lẻ được.

Dịch vụ này cũng không quá nhiều tiền, tốt nhất cứ ngon ngọt với họ chút là được.

"Chị ơi mặt chị xinh thế này chẳng cần màng trinh cũng được đầy người yêu ấy chứ.

Chị cứ đùa em."

"Trông chị giống đang đùa không?"

Nàng hỏi lại, có vẻ nghiêm túc hơn.

Hoa bặm môi rồi từ từ ưỡn ngực, cô đã lấy lại được dáng vẻ chuyên nghiệp của một tư vấn viên dạn dày kinh nghiệm: "Ở đây bọn em chỉ vá màng trinh và đảm bảo nó sẽ đem lại cảm giác như mới, không đảm bảo chị sẽ có người yêu từ nó đâu."

Vẫn giữ vẻ nghiêm nghị đó, nàng nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo của Hoa.

Cô ta cũng đâu phải dạng vừa, miệng thì cười nhưng ánh nhìn đầy vẻ khiêu khích.

Cuối cùng nàng buông một câu mà chính Hoa cũng không ngờ: "Nếu thông minh thì em chỉ cần nói em sẽ trở thành người yêu của chị là được."

Hoa không đoán được đây là câu nói đùa hay thật.

"Chị chỉ mách nước giúp em thôi đừng để ý."

Nói xong nàng xoay người, vẫy tay như thể nàng đã chiến thắng: "Chị không làm nữa.

Cảm ơn những lời tư vấn của em."

Tận đến khi nàng rời đi thì Hoa vẫn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Đây là một giấc mơ?

Hoa tự nhéo tay mình, mày cô chau lại vì đau.

Dù vẫn chưa hiểu rõ ràng mục đích của cô gái kì lạ đó nhưng Hoa vẫn mở ngăn kéo quầy lễ tân tìm một cuốn tạp chí.

Cô nghiến răng xé roẹt roẹt mấy trang rồi mang ra trước cửa đốt vong.
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
9


Ý muốn vá màng trinh chỉ là một suy nghĩ bất chợt trong lúc chạy trốn khỏi sự truy đuổi của Cường.

Bởi bằng một cách nào đó, anh ta biết được nơi nàng ở.

Nàng không muốn mọi thứ cứ xuôi theo dòng như vậy, cảm giác giống như thua cuộc!

Nàng không sợ anh, nhưng nàng không có lý do gì để chiến đấu với anh.

Nếu phải chiến đấu thì nàng cần chuẩn bị một chiến địa, cụ thể là một người bạn trai.

Nàng chỉ cần yêu anh ta và làm cho anh ta phát điên lên rồi bỏ chạy khỏi nàng.

Để xem Cường có thể vì nàng như thế nào.

Cơn tò mò cuộn cao như sóng khiến nàng nóng lòng muốn tìm một ai đó làm bạn trai hơn bao giờ hết.

Con đường trước mắt sẽ dài vô tận nếu nàng không nhìn thấy tấm biển của thẩm mỹ viện Queen.

Dòng xe lao ngang qua tầm mắt, hình ảnh kéo dài ra thành vệt.

Nàng đếm chúng trong vô thức, những số đếm dần trở nên loạn lạc.

Đèn chuyển màu, con số trên bảng điện tử trôi đến quá nửa thời gian chờ nàng mới sang đường.

Trước mỗi quyết định người ta có khi phải dùng đến cả nửa đời người cơ mà, ấy thế mà nàng chỉ mất mười giây thôi.

...

Mưa hè ào ào đổ xuống thành phố, lối nàng về bạc trắng một màu.

Đến được cầu thang của khu trọ thì người nàng cũng ướt hết cả.

Nàng giũ áo mưa rồi treo tạm nó vào cái mắc hầm bà lằng những mũ bảo hiểm và áo mưa khác, tới chiếc gương ố bẩn cạnh đó để soi gường rồi chỉnh chang lại tóc.

"Sao không gọi điện?"

Nàng không lấy gì làm bất ngờ khi thấy Cường ngồi trên bậc cầu thang, chìm khuất trong bóng tối.

Vuốt vài hạt nước trên sống mũi, nàng quay ra đáp: "Chẳng phải không cần gọi mà anh vẫn tới đấy sao?"

Cường đứng dậy, né người để nàng bước qua.

Anh quan sát cái dáng khoan thai ấy rồi bước theo.

"Em đã tìm thấy bạn trai chưa?"

"Chưa, vẫn biệt tăm."

Anh dựa người vào tường, ngắm nhìn nàng mở cửa.

Phòng trọ trống không, chẳng có gì ngoài tủ và giường.

Nàng mở cửa sổ để tiếng mưa tràn vào căn phòng, sau đó đi vào nhà vệ sinh vuốt lại mái tóc ướt đẫm như một thói quen.

"Nghe tí nhạc không?"

Nàng hỏi.

"Được."

Anh đẩy gọng kính đáp.

Nàng bật một bài mà anh không biết tên, nhạc ngoại.

"Đói không?"

Nàng hỏi tiếp.

"Đâu có gì để nấu?"

"Dưới kia có hàng phở."

"Để tí nữa."

Anh bắt đầu gật gật đầu theo tiếng nhạc.

Rồi nàng thay quần áo, một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng.

Anh chăm chú quan sát nàng, đầu nghiêng về một bên.

Một ánh chớp loé lên và theo sau đó là tiếng sấm vang rền, vậy mà vẫn chẳng làm hai người mảy may chú ý.

Nàng tiến về phía anh, anh cúi xuống.

Đôi môi họ vờn nhau rồi quyện lại.

Nhạc vẫn vang bên tai, nàng đã chọn chế độ repeat liên tục.

Nếu nàng thích một điều gì đó, nàng muốn nó trở đi trở lại bên đời nàng đến khi nàng phát ngán nó thì thôi.

Chưa, chưa từng có ai làm nàng muốn trở đi trở lại trong đời sống này cả.

Mưa đã ngớt, mùi sau mưa lúc nào cũng nồng lên như loài cỏ bị dầm nát xuống đất.

Cường vặn người sang bên để với lấy cái bật lửa, anh đốt điếu thuốc đã ở sẵn trên môi mình.

Nàng nằm quay lưng về phía anh, chớp mắt đầy suy tư.

"Anh sẽ tìm được bất cứ ai chứ?"

Anh nhìn sang tấm lưng của nàng: "Anh đã nói rồi, anh sẽ tìm ra bất cứ ai em muốn."

"Bạn trai của em đã bỏ đi..."

"Anh biết."

"Có thể anh ta đã chết!"

"Sao em biết?"

"Mẹ em nói."

"Sao mẹ em lại biết?"

Nàng ngồi bật dậy, nắm lấy khuỷu tay anh bằng một vẻ hân hoan: "Ta tìm từ đó nhé?"

Cường muốn bổ đầu nàng ra để nhìn thật kỹ não nàng đang giấu những điều gì, nàng muốn đưa anh đi đâu.

Nhưng anh có thừa tình thương để bao dung nàng mà, anh nghĩ, nàng không phải đối thủ của anh.

Nàng nhảy thoắt một cái xuống giường, mở tủ quần áo rồi lôi ra một khung ảnh.

Bức ảnh được chụp vào những năm 2000, trong ảnh là một người đàn ông lãng tử với miệng cười mỉm đầy ẩn ý.

Cường biết đây không phải gã bạn trai của nàng.

Song nàng không giải thích gì thêm mà chỉ nói: "Ngày mai em sẽ dẫn anh đến gặp mẹ em để hỏi nhé."

"Hỏi cái gì?"

"Hỏi tại sao mẹ em biết người đàn ông này đã chết!"

Nàng nói dối không chớp mắt, những chi tiết ập đến trong nàng như vũ bão hòng ép nàng dệt lên một câu chuyện.

Nàng tự nhận thấy đâu đó trong câu chuyện mơ hồ này cũng có phần đúng và nó thuộc về cuộc đời nàng.

"Yến."

Đột nhiên anh gọi tên nàng tha thiết, mắt anh nhìn xoáy vào nàng.

Nàng lúng túng.

Hoá ra để bình thản nghe tên mình được trân trọng thoát ra từ môi một người cũng cần phải luyện tập.

"Nói anh nghe về cuộc đời của em."

"Cuộc đời nào?"

Nàng hỏi như mơ ngủ.

"Cuộc đời nào tổn thương ấy."

Nàng vùng dậy, cầm quần áo của Cường đáp về phía anh.

Nàng chống hai tay vào thành giường, nhỏ nhẹ ra lệnh: "Về."
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
10


Thành trì của nàng cao hơn anh tưởng.

Có lẽ nàng sâu sắc hơn tất cả những người mà anh gặp và "giúp đỡ".

Vết thương của họ hãy còn mới, còn đau.

Vết thương của nàng có lẽ không còn đau nữa.

Những vết thương không phát đau mới khó chữa.

Vì ta không biết vị trí của nó, thậm chí còn không có manh mối để tìm hiểu nguyên nhân.

"Em gái tao thích mày, mẹ kiếp!"

Thằng bạn bực bội nói sau khi uống cạn cả cốc bia hơi.

Cường rút giấy trong hộp, lau miệng mà không đáp.

Anh nhớ bạn mình đã nói rất nhiều nhưng anh chỉ thực sự nghe thấy câu nói vừa rồi.

"Nó có bao giờ nói gì với mày không?"

"Nói gì?"

"Thì nói bóng gió chuyện nó thích mày ấy.

Mẹ, sao hôm qua tao mới nhận ra nhỉ?"

Cường nhớ lại khuôn mặt của Hoa, những lần anh chạm mặt cô.

Không có gì cả.

Nếu cô không phải em gái của thằng bạn ngồi đối diện thì anh chẳng thấy cô tồn tại trong ngõ ngách nào đời mình.

Anh đáp: "Không, chẳng bao giờ nói chuyện với con bé đó quá hai câu."

"Hôm qua nó bảo đáng ra tao nên dắt nó theo, tao tưởng nó muốn xử thằng khốn đó cùng ai ngờ nó bảo để gặp mày."

Cường cười hắt, anh nâng bia lên uống.

Trông dáng điệu như đang thưởng trà.

"Thì có sao?"

"Thì chẳng hoá ra đánh thằng kia là mình hớ à?

Em tao có yêu nó đâu."

"Chắc vì thế nên nó mới ngủ cùng người khác."

"Này..."

Thằng bạn nhăn mặt, có vẻ không hài lòng.

Cường nở một nụ cười tươi, đẩy gọng kính.

Thằng bạn hừm nhẹ rồi chống đầu đũa xuống bát, suy tư.

Tiếng ồn của quán bia ngày càng lớn, bàn nào cũng hò nhau uống như những kẻ khát nước lâu ngày.

Phục vụ chạy qua chạy lại, giả vờ không nghe thấy lời khách gọi lại sai khiến lấy cái đũa, cái bát.

Vừa nãy Cường đang nghĩ dở về Yến.

Về thành trì của nàng.

Anh muốn nàng phải yêu anh, không yêu thì phải thích anh và tỏ ra cần anh.

Như vậy nàng mới sụp đổ nhanh chóng.

"Nếu em gái tao tỏ tình với mày thì sao?"

Thằng bạn hỏi mà không nhìn Cường, nhưng anh biết nó đang thăm dò anh.

"Tao đồng ý."

Anh nghĩ là mình đủ tình cảm để ban phát cho một người nữa.

"Thật à?"

Thằng bạn có vẻ không tin.

"Tao đã bao giờ nói dối mày chưa?"

"Mày nhớ đó.

Nếu mày làm em gái tao đau khổ thì tao sẽ làm mày đau khổ."

Cường bật cười.

Anh nhớ lại lần đầu tiên gặp người bạn này, nó chẳng có ai chơi cùng nên anh đã quyết định sẽ trở thành bạn thân nhất đời nó.

Anh đánh những thằng bắt nạt nó, anh mua cho nó nhiều đồ ăn bằng tiền mình, bao nó chơi game, anh nghe theo những gì nó muốn.

Anh đã cho nó quá nhiều để hiểu nó sẽ không bao giờ làm anh đau khổ được.

Nó đã gục xuống tôn thờ anh như bao nhiêu người khác mà không hay.

Chỉ còn nàng mà thôi.

Nàng cố chạy trốn khỏi sự truy đuổi của anh nhưng nàng lại bất ngờ quay về.

Điều này làm anh hơi khó nghĩ, có thể nàng đang mang một âm mưu.

Nhưng điều đó kích thích anh.

Cửa sắt bị kéo mạnh ra, Cường lách người vào rồi khoá lại.

Anh nhìn xuống đôi giày da của đàn ông được đặt ngay ngắn cạnh một đôi guốc.

Một bên khoé môi anh khẽ run.

"MẸ!"

Cường hét lớn.

Không có tiếng trả lời.

Cường đi thẳng vào, đứng lại trước một căn phòng bị khoá trái, anh đập cửa rình rình với một vẻ bình tĩnh.

"Con biết mẹ ở trong."

"Mày muốn gì?"

"Mở cửa để con tìm đồ.

Con bị mất đồ."

"Mày điên à?

Sao đồ mày lại ở phòng tao được."

"Có, nó ở đó.

Mở ra."

Người phụ nữ không đáp lại nữa.

Cường tiếp tục đập cửa, hình như theo nhịp điệu của bài hát nào đó đang chạy trong đầu.

Cửa chợt mở, bàn tay Cường rơi vào không trung rồi dừng ở đó.

Người phụ nữ xuất hiện với mái tóc rối bù, son môi lem luốc và đang cố cài lại cúc áo cuối cùng.

Bà ta hằn học nhìn Cường, nhưng ẩn trong đó là một vẻ sợ hãi.

Bằng chứng là bà để yên cho anh đẩy rộng cửa đi vào căn phòng mà trước đó bà cố thủ.

Một ông già khoảng bảy mươi tuổi nằm trên giường, cố kéo chăn đến cổ che đi sự run rẩy.

Mái tóc và ria mép của ông ta bạc trắng như cước, đôi mắt sụp mí di chuyển theo từng bước chân của chàng trai trong phòng.

Cậu ta không nhìn ông mà có cảm giác cậu đang đứng ngay trước mặt và chiếu thẳng đôi mắt vào tâm can ông.

"Tìm nhanh lên."

Người phụ nữ ra lệnh.

Cường không để ý, anh đến cạnh ông già rồi giật mạnh chiếc chăn ra.

Ông ta chỉ mặc một chiếc quần đùi, cơ thể gầy nhỏ run bần bật vì sợ.

Cường vươn tay đến làm ông ta giật thót một cái, nhưng tay anh không động chút nào vào ông, anh chỉ kéo cái gối bên cạnh ra vẻ tìm kiếm.

Sau đó Cường chống tay lại và nói: "Không thấy, con nhầm."

"Thằng trời đánh!

Mau cút khỏi đây."

Mẹ anh mắng.

Trước khi rời khỏi căn phòng, Cường quay đầu nhìn ông già và nháy mắt với ông ta: "Thiên đường đợi được ta mà, chỉ cần nhìn trời thôi."
 
Mắt Yên | Thuỷ Vũ
11


Điều làm Cường yêu mẹ mình vô cùng đó là vì chiếc rèm cửa cùng bộ ga giường của anh luôn được thay mới.

Sạch tinh và thơm tho.

Trước kia anh không nhận ra, nhưng từ khi chứng mất ngủ kéo đến thường xuyên hơn, anh đã học cách khám phá mọi thứ nhỏ nhặt nhất trong căn phòng của mình.

Anh đã nói dối Yến.

Anh không mơ về nàng.

Anh không có những giấc mơ, chính xác là vậy.

Giấc ngủ là xa xỉ với anh, trừ khi anh dùng thuốc.

Nhưng kể cả thế thì anh cũng chẳng thấy gì.

Giấc ngủ là cái chết ngắn ngủi.

Mẹ có một thói quen tốt, Cường nghĩ, đó là dọn dẹp nhà cửa.

Bà luôn lao vào dọn dẹp dù đó là đêm hay ngày.

Có lần anh xuống nhà lấy nước vào giữa đêm, thấy mẹ vẫn đang loay hoay lau tường bếp anh đã hỏi tại sao lại là bây giờ?

Thì mẹ đã đáp: "Tao cần suy nghĩ một vài chuyện."

Song có một chuyện Cường không ưa lắm về việc dọn dẹp của mẹ, đó là bà luôn lấy trộm một thứ gì đó trong phòng anh.

Bao thuốc, bật lửa, cái bút, bàn chải đánh răng,...

Chỉ là những vật nhỏ bé, nhưng nếu chúng cứ biến mất liên tục thì anh sẽ đặt một câu hỏi.

Cường nhìn chằm chặp vào rèm cửa còn thơm mùi nước xả, bên cạnh anh là hộc bàn trống không.

Có vẻ anh vừa mới phát hiện mình đã mất thứ gì đó.

Cường thở dài, tựa người vào lưng ghế đồng thời đóng mạnh hộc bàn lại.

Anh vòng tay ra sau gáy, kéo môi thành một hình kỳ dị, đầu gật gật.

Anh đứng dậy đi tới chiếc loa trên kệ giường, bật một bản nhạc, mở toang rèm cửa và ngắm trời đêm.

Những việc làm tẻ ngắt này chỉ để trôi qua đêm dài.

Cường tháo cặp kính đổi màu, đặt xuống cạnh loa.

Mắt anh lờ đờ và ủ rũ thấy rõ.

Anh không muốn đến gặp bác sĩ, bởi anh biết anh chưa thể chết.

Khi cái chết sắp đến, anh tin mình sẽ nhận được một tín hiệu.

Cường gọi điện cho Yến để nhắc: "Ngày mai anh sẽ đến, ta đến hỏi mẹ em về ông ta."

Tiếng nàng trong điện thoại có phần lạnh lùng hơn: "Ừm."

...

Khi trời còn mang màu xanh tím thì Cường ra khỏi nhà.

Đến cửa, anh liếc nhìn đôi giày da của ông già một lúc rồi mới rời đi.

Cường tự thấy mình là kẻ năng lượng nhất trong số những người mất ngủ.

Anh đi bộ qua nhiều con phố, các cửa hiệu còn chưa mở và có vẻ như loài người trong thành phố này chưa dậy.

Dù vậy, anh vẫn nghiêm túc chờ đèn chuyển xanh rồi mới qua đường.

Nhà của nàng cách nơi anh ở chừng năm cây số, anh tìm được một điểm xe bus để tiết kiệm thời gian.

Nàng đã đợi anh ở ngay lối lên cầu thang, một mũi giày dựng qua bên chân kia, hai tay khoanh lại.

Thấy anh, nàng bỏ đi trước mà không nói gì.

Lúc đi qua anh ngửi thấy một mùi dầu gội phổ thông.

Nàng vừa mới tắm.

Cường cúi đầu nhìn chân mình một thoáng rồi mới đi theo.

Nàng dẫn anh đến một viện dưỡng lão nằm ở ngoại thành, anh cảm thấy yên tâm vì điều đó.

Thật khó để giải thích về cảm giác này, nhưng như thế có nghĩa là nàng muốn đưa anh đến gặp mẹ chứ không phải một người xa lạ nào đó hòng trốn tránh.

Và đó là cách Cường gặp người phụ nữ đó, một người phụ nữ mà anh có cảm giác bà giống mẹ anh, một dòng giống sinh ra để đạt đến sự trống rỗng tận cùng.

Đôi mắt vô hồn, làn môi bạc nhược và sự bất lực trong tất cả những hành động.

Bà chẳng làm được gì cho cuộc đời bà ngoài việc huỷ hoại nó về hư vô.

Cường đứng ngay bên cạnh giường bà, chiếu thẳng đôi mắt xuống khuôn mặt của bà.

Anh thấy bản thân như ánh nắng đang phủ mình lên một hàng hiên vắng lặng.

"Đây là người mà con đã kể với mẹ."

Nàng nói rồi ngồi sang phía giường bên kia, bắt đầu công việc nàng vẫn làm với bà.

Cường cau mày, anh tò mò về những lời nàng kể.

Người phụ nữ khốn khổ nhìn Cường thật lâu, có vẻ bà đã động cựa một chút ở cổ.

"Cháu chào cô, con gái cô muốn tìm một người mà cô nghĩ là đã chết."

"Từ từ thôi Cường."

Nàng nhắc, tay vẫn đang nắn từng khớp vai của mẹ.

"Anh sẽ làm bà ấy tức giận."

Cường kéo ghế ngồi xuống, lôi trong túi áo ra bức ảnh nàng đã đưa: "Người này."

Nàng dừng tay, bắt đầu quan sát mẹ.

Bà run lên, bả vai cứng lại.

Nàng không biết đây là tức giận hay xúc động khi thấy người đàn ông đã khiến bà ra nông nỗi này.

"Tại sao cô biết ông ta đã chết?"

Người phụ nữ chưa thoát khỏi cú sốc, bà không nói gì.

Cường cất bức ảnh vào lại túi, trông anh bình tĩnh đến nguy hiểm.

Ánh mắt đó giống hệt ánh mắt khi anh đặt con dao vào yết hầu của người đàn ông trong khách sạn.

"Mẹ nói đi, mẹ không muốn nói với con thì hãy nói với người này.

Mẹ biết anh ta có thể làm được gì mà."

Anh có thể làm được gì?

Anh tự hỏi.

Anh tò mò muốn biết ngoài ban phát tình yêu với những người thiếu thốn nó ra, thì anh có thể làm được gì với bà?

Mẹ bắt đầu mấp máy môi, những âm thanh yếu ớt thoát ra.

Nhưng chúng như tiếng đài bị mất sóng, không ai nghe ra đó là gì.

Cường ghé sát tai vào môi người phụ nữ.

Bà ta chỉ nói: "Vì tao đã giết ông ta."

Khuôn mặt của nàng vẫn bình thản, dù nàng chưa bao giờ nghe thấy mẹ thừa nhận nhưng nàng biết tất cả sự thật.

Môi nàng mỉm cười, nàng không nhận ra mình đang cười.

Trong khoảnh khắc đó, nàng thấy cơ thể mẹ như có những phím đàn, nàng có thể tấu lên những nốt vui hài lòng.

Anh đưa cho nàng một cốc cà phê ở máy bán cà phê tự động gần đó, họ ngồi ở ghế đá trong khuôn viên của viện dưỡng lão.

Nàng liếc nhìn anh, cốc cà phê ở trong hai bàn tay của anh, còn hai bàn tay cầm cốc cà phê đó thì đặt ở giữa hai đầu gối.

Anh sợ hãi điều gì nhỉ?

Nàng tò mò muốn biết.

"Mẹ của em bị tai nạn cùng với ông ta à?"

"Em không biết, người nói chuyện với mẹ là anh mà."

"Vậy ông ta là gì của em?"

Nàng vén tóc sang tai theo thói quen, đáp: "Người em vẫn luôn tìm kiếm."

"Nhưng ông ta đã..."

Cường ngừng lại, rồi bắt đầu hiểu ra.

Anh bật cười.

Anh nói tiếp: "Một người có thể chết nhiều lần, phải không?"

Nàng uống cà phê, cảm nhận vị đắng của nó ở cuống họng.

Nếu nàng nói rằng mỗi người chỉ chết một lần thôi, còn tất cả những gì họ coi là chết đều là vì họ đang trốn tránh cái chết.

Họ nói rằng đây là cái chết để không muốn chết nữa.

Nếu nàng nói thế thì anh sẽ làm gì?

Nói gì?

Điều vui vẻ nhất trong một cuộc đối thoại là đoán trước thái độ, câu nói của đối phương.

Nàng đánh giá anh ở mức thú vị vì nàng không đoán được anh sẽ làm gì.

Song nàng chỉ nói: "Phải, có thể."

"Người đàn ông đó còn sống."

Cường quyết định sẽ lao vào tất cả những viễn tưởng của nàng.

Để thử xem mình có đủ tình cảm ban phát cho tất cả hay không ta cần lướt vào những mông lung không giới hạn.

"Anh biết ông ta ở đâu không?"

"Mẹ em biết."

Nàng cười hạnh phúc.

Vậy là mỗi thứ năm, họ đến viện dưỡng lão để... giày vò mẹ nàng.

Tấm ảnh được lôi ra lôi vào đến mức nhăn nhúm, mục bụi.

Những câu hỏi chẳng cần đầu đuôi hay logic.

Và cả những niềm vui.

Mẹ của nàng giận dữ, đau khổ, kìm nén...

Nhưng không bao giờ khóc.

Bà dần nhận ra tất cả những gì bà tạo dựng đã bị nàng ngắt mạch Một lần nữa bà như được sống lại, không, bị ném lại vào cõi trần đầy rẫy những lọc lừa và đau đớn.

Nhưng nàng là phản chiếu của bà.

Điều đó làm bà không thể khóc.
 
Back
Top Bottom