Điều làm Cường yêu mẹ mình vô cùng đó là vì chiếc rèm cửa cùng bộ ga giường của anh luôn được thay mới.
Sạch tinh và thơm tho.
Trước kia anh không nhận ra, nhưng từ khi chứng mất ngủ kéo đến thường xuyên hơn, anh đã học cách khám phá mọi thứ nhỏ nhặt nhất trong căn phòng của mình.
Anh đã nói dối Yến.
Anh không mơ về nàng.
Anh không có những giấc mơ, chính xác là vậy.
Giấc ngủ là xa xỉ với anh, trừ khi anh dùng thuốc.
Nhưng kể cả thế thì anh cũng chẳng thấy gì.
Giấc ngủ là cái chết ngắn ngủi.
Mẹ có một thói quen tốt, Cường nghĩ, đó là dọn dẹp nhà cửa.
Bà luôn lao vào dọn dẹp dù đó là đêm hay ngày.
Có lần anh xuống nhà lấy nước vào giữa đêm, thấy mẹ vẫn đang loay hoay lau tường bếp anh đã hỏi tại sao lại là bây giờ?
Thì mẹ đã đáp: "Tao cần suy nghĩ một vài chuyện."
Song có một chuyện Cường không ưa lắm về việc dọn dẹp của mẹ, đó là bà luôn lấy trộm một thứ gì đó trong phòng anh.
Bao thuốc, bật lửa, cái bút, bàn chải đánh răng,...
Chỉ là những vật nhỏ bé, nhưng nếu chúng cứ biến mất liên tục thì anh sẽ đặt một câu hỏi.
Cường nhìn chằm chặp vào rèm cửa còn thơm mùi nước xả, bên cạnh anh là hộc bàn trống không.
Có vẻ anh vừa mới phát hiện mình đã mất thứ gì đó.
Cường thở dài, tựa người vào lưng ghế đồng thời đóng mạnh hộc bàn lại.
Anh vòng tay ra sau gáy, kéo môi thành một hình kỳ dị, đầu gật gật.
Anh đứng dậy đi tới chiếc loa trên kệ giường, bật một bản nhạc, mở toang rèm cửa và ngắm trời đêm.
Những việc làm tẻ ngắt này chỉ để trôi qua đêm dài.
Cường tháo cặp kính đổi màu, đặt xuống cạnh loa.
Mắt anh lờ đờ và ủ rũ thấy rõ.
Anh không muốn đến gặp bác sĩ, bởi anh biết anh chưa thể chết.
Khi cái chết sắp đến, anh tin mình sẽ nhận được một tín hiệu.
Cường gọi điện cho Yến để nhắc: "Ngày mai anh sẽ đến, ta đến hỏi mẹ em về ông ta."
Tiếng nàng trong điện thoại có phần lạnh lùng hơn: "Ừm."
...
Khi trời còn mang màu xanh tím thì Cường ra khỏi nhà.
Đến cửa, anh liếc nhìn đôi giày da của ông già một lúc rồi mới rời đi.
Cường tự thấy mình là kẻ năng lượng nhất trong số những người mất ngủ.
Anh đi bộ qua nhiều con phố, các cửa hiệu còn chưa mở và có vẻ như loài người trong thành phố này chưa dậy.
Dù vậy, anh vẫn nghiêm túc chờ đèn chuyển xanh rồi mới qua đường.
Nhà của nàng cách nơi anh ở chừng năm cây số, anh tìm được một điểm xe bus để tiết kiệm thời gian.
Nàng đã đợi anh ở ngay lối lên cầu thang, một mũi giày dựng qua bên chân kia, hai tay khoanh lại.
Thấy anh, nàng bỏ đi trước mà không nói gì.
Lúc đi qua anh ngửi thấy một mùi dầu gội phổ thông.
Nàng vừa mới tắm.
Cường cúi đầu nhìn chân mình một thoáng rồi mới đi theo.
Nàng dẫn anh đến một viện dưỡng lão nằm ở ngoại thành, anh cảm thấy yên tâm vì điều đó.
Thật khó để giải thích về cảm giác này, nhưng như thế có nghĩa là nàng muốn đưa anh đến gặp mẹ chứ không phải một người xa lạ nào đó hòng trốn tránh.
Và đó là cách Cường gặp người phụ nữ đó, một người phụ nữ mà anh có cảm giác bà giống mẹ anh, một dòng giống sinh ra để đạt đến sự trống rỗng tận cùng.
Đôi mắt vô hồn, làn môi bạc nhược và sự bất lực trong tất cả những hành động.
Bà chẳng làm được gì cho cuộc đời bà ngoài việc huỷ hoại nó về hư vô.
Cường đứng ngay bên cạnh giường bà, chiếu thẳng đôi mắt xuống khuôn mặt của bà.
Anh thấy bản thân như ánh nắng đang phủ mình lên một hàng hiên vắng lặng.
"Đây là người mà con đã kể với mẹ."
Nàng nói rồi ngồi sang phía giường bên kia, bắt đầu công việc nàng vẫn làm với bà.
Cường cau mày, anh tò mò về những lời nàng kể.
Người phụ nữ khốn khổ nhìn Cường thật lâu, có vẻ bà đã động cựa một chút ở cổ.
"Cháu chào cô, con gái cô muốn tìm một người mà cô nghĩ là đã chết."
"Từ từ thôi Cường."
Nàng nhắc, tay vẫn đang nắn từng khớp vai của mẹ.
"Anh sẽ làm bà ấy tức giận."
Cường kéo ghế ngồi xuống, lôi trong túi áo ra bức ảnh nàng đã đưa: "Người này."
Nàng dừng tay, bắt đầu quan sát mẹ.
Bà run lên, bả vai cứng lại.
Nàng không biết đây là tức giận hay xúc động khi thấy người đàn ông đã khiến bà ra nông nỗi này.
"Tại sao cô biết ông ta đã chết?"
Người phụ nữ chưa thoát khỏi cú sốc, bà không nói gì.
Cường cất bức ảnh vào lại túi, trông anh bình tĩnh đến nguy hiểm.
Ánh mắt đó giống hệt ánh mắt khi anh đặt con dao vào yết hầu của người đàn ông trong khách sạn.
"Mẹ nói đi, mẹ không muốn nói với con thì hãy nói với người này.
Mẹ biết anh ta có thể làm được gì mà."
Anh có thể làm được gì?
Anh tự hỏi.
Anh tò mò muốn biết ngoài ban phát tình yêu với những người thiếu thốn nó ra, thì anh có thể làm được gì với bà?
Mẹ bắt đầu mấp máy môi, những âm thanh yếu ớt thoát ra.
Nhưng chúng như tiếng đài bị mất sóng, không ai nghe ra đó là gì.
Cường ghé sát tai vào môi người phụ nữ.
Bà ta chỉ nói: "Vì tao đã giết ông ta."
Khuôn mặt của nàng vẫn bình thản, dù nàng chưa bao giờ nghe thấy mẹ thừa nhận nhưng nàng biết tất cả sự thật.
Môi nàng mỉm cười, nàng không nhận ra mình đang cười.
Trong khoảnh khắc đó, nàng thấy cơ thể mẹ như có những phím đàn, nàng có thể tấu lên những nốt vui hài lòng.
Anh đưa cho nàng một cốc cà phê ở máy bán cà phê tự động gần đó, họ ngồi ở ghế đá trong khuôn viên của viện dưỡng lão.
Nàng liếc nhìn anh, cốc cà phê ở trong hai bàn tay của anh, còn hai bàn tay cầm cốc cà phê đó thì đặt ở giữa hai đầu gối.
Anh sợ hãi điều gì nhỉ?
Nàng tò mò muốn biết.
"Mẹ của em bị tai nạn cùng với ông ta à?"
"Em không biết, người nói chuyện với mẹ là anh mà."
"Vậy ông ta là gì của em?"
Nàng vén tóc sang tai theo thói quen, đáp: "Người em vẫn luôn tìm kiếm."
"Nhưng ông ta đã..."
Cường ngừng lại, rồi bắt đầu hiểu ra.
Anh bật cười.
Anh nói tiếp: "Một người có thể chết nhiều lần, phải không?"
Nàng uống cà phê, cảm nhận vị đắng của nó ở cuống họng.
Nếu nàng nói rằng mỗi người chỉ chết một lần thôi, còn tất cả những gì họ coi là chết đều là vì họ đang trốn tránh cái chết.
Họ nói rằng đây là cái chết để không muốn chết nữa.
Nếu nàng nói thế thì anh sẽ làm gì?
Nói gì?
Điều vui vẻ nhất trong một cuộc đối thoại là đoán trước thái độ, câu nói của đối phương.
Nàng đánh giá anh ở mức thú vị vì nàng không đoán được anh sẽ làm gì.
Song nàng chỉ nói: "Phải, có thể."
"Người đàn ông đó còn sống."
Cường quyết định sẽ lao vào tất cả những viễn tưởng của nàng.
Để thử xem mình có đủ tình cảm ban phát cho tất cả hay không ta cần lướt vào những mông lung không giới hạn.
"Anh biết ông ta ở đâu không?"
"Mẹ em biết."
Nàng cười hạnh phúc.
Vậy là mỗi thứ năm, họ đến viện dưỡng lão để... giày vò mẹ nàng.
Tấm ảnh được lôi ra lôi vào đến mức nhăn nhúm, mục bụi.
Những câu hỏi chẳng cần đầu đuôi hay logic.
Và cả những niềm vui.
Mẹ của nàng giận dữ, đau khổ, kìm nén...
Nhưng không bao giờ khóc.
Bà dần nhận ra tất cả những gì bà tạo dựng đã bị nàng ngắt mạch Một lần nữa bà như được sống lại, không, bị ném lại vào cõi trần đầy rẫy những lọc lừa và đau đớn.
Nhưng nàng là phản chiếu của bà.
Điều đó làm bà không thể khóc.