Khác Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
109,594
Điểm tương tác
0
Điểm
0
197466198-256-k854026.jpg

Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
Tác giả: HuynhQuan13
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tóm tắt :
Nếu Naruto là một người thông minh nhưng cậu chẳng thể hiện ra ngoài , và ẩn sâu trong vẻ ngoài ngây thơ , hoạt bát , vui vẻ là một cậu nhóc đầy sầu muộn , suy tư cùng sự lạnh lẽo , trầm ngâm , là một shinobi giỏi nhưng lại tạo ra một lớp mặt nạ giả tạo đến không ngờ , nhưng lại là kẻ hi sinh bản thân chỉ vì một konoha luôn xua đuổi cậu , luôn đánh đập , chửi bới , xa lánh và kì thị cậu .

- tôi muốn cậu đi cùng tôi
...

- kẻ phản bội
...

- tôi chọn đi cùng anh
...

- konoha , cảm ơn
...

- konoha ta sẽ là kẻ hủy diệt nó
--------
- góc nhỏ của tác giả :
cảm ơn sự ủng hộ của các bạn hãy ủng hộ mình nha , và nếu mình viết truyện dở mong mọi người bỏ qua !

Xin cảm ơn



naruto​
 
Có thể bạn cũng thích
  • trăng xanh và mặt trời (Jaki x Erika) lhms2
  • Trọng Sinh Mạt Thế Chi Bạch Liên Hoa nữ Xứng
  • [Mikey x reader] Ánh Mặt Trời
  • Shūmatsu Nani Shitemasu ka? Mō Ichido dake, Aemasu...
  • Thiên tai chi trọng hồi mạt thế tiền - Trọng sinh...
  • Trở về mạt thế
  • Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 1 : KONOHA SỰ HI SINH THẦM LẶNG


    Cảm ơn đã ủng hộ truyện của mình !

    _____________________________________________

    - ha..ha...h..ộc..ha

    - Đứng lại

    - ha..ha, chết tiệt

    - nó nhanh quá

    - đuổi theo, đừng để nó thoát

    ...

    " bụp "

    - nó đâu

    ...

    - tsk, mất dấu rồi

    - rút

    - rõ

    Một cậu nhóc tầm 10 tuổi cơ thể đầy vết thương , quần áo rách rưới , thở hồng hộc sau gốc cây , tay ôm một quyển trục lớn khó khăn hô hấp.

    Mái đầu vàng nhấp nhô , mồ hôi đổ như mưa làm bết tóc vào trán , cơ thể đầy vết bầm , và nhưng vết rạch , vết roi tạo ra , chiếc áo thấm đẫm một mảng máu lớn phía sau lưng , cơ thể hô hấp khó khăn , hai chân chằng chịt vết roi , vết rách do shuriken , kunai gây ra.

    - về thôi

    Cậu khẽ nói với con cáo nhỏ trên vai.

    Nó có bộ lông màu cam mượt , đôi mắt đỏ au , hai chiếc tai vểnh lên , có chín chiếc đuôi ngoe nguẩy.

    Phải nó là cửu vĩ , là vĩ thú mạnh nhất đã tấn công konoha từ nhiều năm trước và nó được phong ấn vào người cậu bé tên naruto.

    Kurama : nhóc không sao chứ

    Naruto : không sao , về thôi

    Cậu khó khăn nói với nó.

    Cậu là anbu của làng lá , là người được hokage đệ tam tín nhiệm nhất và là người chịu nhiều ủy khuất nhất .

    " bụp "

    Con cáo biến mất , cậu đã giải phong ấn cho nó nên tùy thuộc vào sức mạnh của cậu mà kéo dài thời gian ở nhân giới , giờ cậu đang bị thương nặng nó không thể ở ngoài được.

    Giờ chỉ còn lại một bóng lưng nhỏ yếu ớt , cô độc len lỏi trong màn đêm.

    Thật cô đơn

    Cậu cố gắng chạy nhanh nhất về làng để hoàn thành nhiệm vụ , cậu luôn bảo vệ làng một cách âm thầm trong bóng tối chẳng ai biết đến việc làm của cậu , dù đôi tay nhuốm đầy máu tươi của kẻ thù , dù ánh mắt đó sẽ không còn trong veo như lúc đầu nữa , dù đau đớn phải chịu chẳng ai thấu , dù bị truy đuổi , bị ám sát cậu vẫn bảo vệ làng đến giọt máu cuối cùng .Vì konoha là nhà cậu.

    Đứng trước cổng làng trong màn đêm tĩnh mịch cậu con trai lẻ loi trong cơn gió giá rét bước chân khẽ khàng , tay vẫn giữ chặt quyển trục.

    Cậu cố gắng lê đến chỗ hokage.

    " kẹt "

    Cậu mở cửa sổ phòng hokage đứng trước mặt cậu là ông già râu trắng , gương mặt phúc hậu gầy yếu.

    - ông già tôi mang quyển trục đến rồi đây

    Cậu đặt nó lên bàn làm việc còn cả xấp giấy tờ của hokage

    - cháu làm tốt lắm , cháu về nghỉ ngơi đi , nhớ băng bó vết thương cẩn thận

    - tiền công của cháu đâu

    - vẫn còn sức nhớ đến tiền công à

    - xía ông già lẩm cẩm

    - đây rồi mau về nghỉ ngơi đi ngày mai còn đến học viện cháu đã nghỉ hơn cả tuần rồi

    Nói rồi ông đưa cậu một bao thư cân đối

    - hứ chẳng phải tại cái nhiệm vụ chết dẫm này sa...ui đau quá

    Bỗng một cơn đau từ chiếc kunai lúc nãy bị mấy tên gác ngục ném truyền lên khiến cậu nhăn nhó

    - bị thương nặng như vậy thì mau về nghỉ đi

    - ông già chết bầm

    Nói rồi cậu nhanh chóng vụt ra ngoài cửa sổ chạy về nhà trọ.

    Cậu đi vào song kiểm tra cẩn thận đóng cửa lại, vừa vào tới nhà cậu đã ngồi phịch xuống thở hổn hển .

    Cậu lê từng bước nặng nề vào nhà vệ sinh , cởi chiếc áo bị rách xuống , đôi vai trần cộng tấm lưng nhỏ xuất hiện.

    Cậu tựa vào bức tường lạnh lẽo , buông chiếc mũ xuống mái tóc dài vàng nắng xõa trên chiếc vai gầy gộp.

    Cậu lấy một miếng khăn đưa vào miệng cắn chặt lại , hai tay cầm chiếc kunai đang cắm dưới đùi , bàn tay chảy đầy máu cùng mồ hôi giựt phăng chiếc kunai kia.

    - uh..uhm

    Cậu cắn chặt chiếc khăn khẽ rên lên đau đớn .

    Máu từ miệng vết thương túa ra không ngừng , cơ thể nhễ nhại mồ hôi , những vết rạch kia cũng rách ra thêm , tấm lưng chằng chịt vết roi vết cắt , sau lưng có cả một vết chém lớn máu chảy dọc trên sống lưng , cậu gỡ dây nịt ngực ra , nhả chiếc khăn trên miệng ra thở hồng hộc, mắt vẫn còn vương lại giọt nước mắt, sắc mặt trắng bệch do mất máu quá nhiều.

    Cậu mệt nhọc băng hết vết thương lại, nặng nề lê bước lên giường đánh một giấc tới sáng.

    " reng , reng "

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - ahhh trễ giờ học rồi

    Cậu choàng tỉnh do bật dậy quá mạnh làm rách vết thương , máu tươi thấm ra ngoài chiếc áo.

    Cậu khó chịu băng lại vết thương rồi thay đồ, trước khi đi cậu uống một viên thuốc hình bầu dục , màu trắng , tóc cậu từ từ rút lại , người từ từ biến đổi thành con trai

    Lại đeo chiếc mặt nạ giả tạo đến học viện , cậu chẳng bao giờ mặt thoáng vì không muốn để lộ vết thương của mình cho ai biết.

    Cậu ra khỏi nhà trọ chạy thật nhanh đến học viện , nhiều phụ huynh đưa con tới học viện vẫn đông đúc cười nói nhưng nhìn thấy cậu, nụ cười liền tắt thay vào đó là những lời xì xầm những con mắt chán ghét , cậu không thích nó tại sao họ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đó , luôn xem tôi như quái vật , ánh mắt cậu hiện lên vẻ cô độc , nét buồn thoáng qua , cậu đi nhanh vào lớp học.

    " cạch "

    - chào mọi người

    Cậu cười tươi nói lời chào.

    Một người con trai với vẻ mặt nhăn nhó gãi đầu đứng trước mặt cậu

    - cậu thật phiền phức naruto

    - thôi nào shikamaru

    Cậu vui vẻ đáp lại cậu bạn của mình

    - cậu cúp học nhiều lắm đấy

    - haha xin lỗi , xin lỗi

    - thật là

    Cô bạn tóc anh đào phàn nàn cậu

    - xin lỗi mà sakura

    - nar..ru..to...k..un

    Cô bạn tóc tím nhút nhát đứng cách cậu mười mét

    - chào hinata

    Câu cười toe toét chào cô

    - ah..na..r..ruto..c...ch..ào..mì..nh

    Nói xong cô ngất xỉu ngay lập tức

    Naruto cười trừ với cô bạn này , bước đến chỗ ngồi của mình.

    Cậu ngồi xuống và bắt đầu nằm ườn ra ngủ

    Khuôn mặt cậu khi ngủ thật yên bình và dễ thương .

    - này naruto

    - hả

    - hôm qua tớ đã thấy yoake đấy

    - hả khi nào

    - tối qua chị ấy đi xẹt qua thật nhanh tớ chỉ nhìn thấy thấp thoáng thôi

    Cậu bạn tóc đen cùng một chú chó trắng lại gần nói chuyện với cậu.

    Còn yoake là tên cậu trong anbu

    - chị ấy đẹp thật đấy

    - ờ...uh

    Cậu ngập ngừng trả lời

    - phải chi tớ được thấy mặt chị ấy

    - haha " chỉ sợ chị ấy không muốn thôi "

    ( chú thích : dấu " là suy nghĩ )

    - mà mấy hôm nay cậu làm gì mà không đi học

    Cậu bạn choji mũm mĩm lại gần nói

    - à..là do...

    " reng , reng "

    - ah chuông reng rồi

    - chuông reng rồi vào học thôi

    " cạch "

    - chào các em

    Một ông thầy với mái tóc nâu và một vết sẹo ngang mặt , cười nhìn bọn trẻ , gương mặt phúc hậu , nụ cười vui vẻ.

    - chúng em chào thầy

    Giọng nói cất lên đều đều nhưng lại người đứng kẻ nghiêng, iruka cũng quá quen với cảnh này rồi

    - hôm nay hokage sẽ tới xem buổi thực hành của chúng ta

    - hokage sẽ tới đấy

    ...

    - phải là hokage đấy

    ...

    - tớ muốn là người xuất sắc nhất

    ...

    - tớ sẽ là người được ngài ấy tin tưởng nhất

    ...

    - ngài ấy sẽ tín nhiệm tớ cho xem

    ...

    Bao nhiêu lời bàn tán , háo hức riêng chỉ cậu là nằm dài đôi mắt suy tư ,

    - rồi trật tự nào giờ ta sẽ ra khu luyện tập nào

    Giọng thầy iruka cắt đứt suy nghĩ của cậu , cậu cùng mọi người duy chuyển ra ngoài sân tập.

    - chào các cháu

    Ông già gầy gộp hôm qua với chùm râu trắngs đứng trước mặt mọi người.

    - woa hokage kìa

    ...

    - là ngài hokage đấy

    ...

    - ngài ấy là anh hùng đấy

    ...

    - khụ khụ

    Thầy iruka khẽ ho vài tiếng cả lớp im lặng lại.

    - được rồi hôm nay sẽ có đội anbu tới hướng dẫn luyện tập cho chúng ta

    - được rồi các cháu hãy tập luyện trước đi một lát đội anbu sẽ tới ngay

    - vâng

    Cả lớp ai cũng làm việc của mình riêng cậu là đứng không xem những người khác tập mà tự dưng cười mỉm , đây là sự bình yên do cậu đánh đổi có , sự bình yên của konoha do cậu đánh đổi đôi cánh trắng của mình.

    _____________________________________________

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ nếu có sái sót hãy bỏ qua cho mình

    Và hình này là ai đây nhỉ ?
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 2 : KAKASHI


    Mong mọi người không chê nha

    _____________________________________________

    Hokage : naruto cháu lại nữa rồi

    Naruto : ông già nói gì thế

    Hokage : mau qua chỗ kakashi đi

    Naruto : sao lại kêu cháu qua đó

    Hokage : bị thương thành vầy mà còn cãi nữa đi mau.

    Ông gắt giọng ra lệnh cho cậu

    Naruto : có chút thôi mà

    Hokage : máu ướt ra áo mà bảo nhẹ à

    Naruto : à thì...

    Hokage : đi mau

    Naruto : biết rồi thật là

    Ông nói ôn nhu với cậu , cậu thì cáu ghắt khó chịu

    - thật là cái ông già đó có chút thôi mà

    Cậu chạy tới phòng hokage có một người con trai lớn tuổi hơn cậu đang ngồi chờ nhưng cái tình cảnh gì thế này.

    ( hãy tưởng tượng kakashi 15 tuổi lúc nhỏ )

    - yo em tới rồi sao

    - đâ...đây là cái quỷ gì thế

    - ahaha đợi lâu quá nên anh mới kiếm cái gì chơi cho vui chút

    - hừ rắc rối

    - rồi rồi

    Một con chó trong số đó lên tiếng

    - naruto tới rồi chúng tôi về đây

    - uhm

    " bùm "

    Những con chó biến mất sau làn khói

    - rồi naruto lại đây

    - không

    - lại đây

    - không

    - ...

    Cậu vẫn cương quyết không nhưng một lúc sau không thấy hồi âm cậu bèn quay qua liếc nhìn thì thấy kakashi biến mất tự khi nào.

    - ah...

    ( hãy tưởng tượng kakashi 15 tuổi lúc nhỏ )

    Anh bất ngờ xoay người cậu lại ôm xách lên

    - anh làm gì thế

    - đương nhiên là xem bệnh

    - xem bệnh thì thả xuống mau

    - không thể nếu em cứ cứng đầu như vậy

    - không biết thả xuống

    Cậu vẫn cương quyết gắt giọng với anh

    - không được

    - thả xuống mau , thả xuống , thả xuống , thả xuống...

    Cậu khó chịu vùng vẫy đá chân tứ tung

    - thả xuố...

    ( hãy tưởng tượng kakashi 15 tuổi lúc nhỏ )

    - eh tránh r...

    .

    .

    .

    .

    .

    - uh...uhm..um

    Cậu cố gắng vùng vẫy nhưng bị anh kìm lại khó thoát được.

    Anh đưa lưỡi tách răng cậu ra nhưng...đúng là thằng nhóc cứng đầu vẫn ngậm chặt răng lại , hết cách mà đành....

    Anh đưa tay bóp miệng ép cậu mở hàm ra

    - ah...uh

    Tay anh bóp mạnh làm quai hàm đau nhức buột cậu mở miệng ra , anh nhanh chóng đưa chiếc lưỡi ướt át của mình quấn lấy lưỡi cậu , di chuyển xung quanh hàm , lướt chậm qua những chiếc răng , đưa lưỡi mình nâng lưỡi cậu lên , song quấn lấy nó mà mút lấy.

    Cậu khó chịu vùng vẫy nhưng bị anh ép chặt hai tay ra sau lưng.

    Với cách khóa người chặt chẽ của anh cậu thật sự chẳng còn đường thoát.

    - ah...um..uh

    Cậu chỉ có thể gầm gừ trong cuống họng mỗi khi anh trêu chọc và quấn lấy lưỡi cậu.

    - uh...uhm...um

    Cậu gần như không còn oxy , nhịp đập yếu đi , mặt đỏ bừng lên , nước bọt chảy dài xuống cái cổ của cậu , đi qua yết hầu lướt nhẹ xuống .

    - ha..ha...

    Anh nhận thấy cậu đã hết hơi mới luyến tiếc buông ra , chiếc lưỡi dần dần tách ra kéo theo sợi chỉ bạc nhỏ , đôi môi cậu bị mút đến ửng đỏ cả lên.

    - a..anh điên h..ả

    Cậu vẫn chưa tiếp hơi kịp nhưng vẫn cao hứng mắng anh.

    - haha nào nào , bỏ qua đi

    - h..ức..hứ..c đ...đồ điên

    Cậu bị anh dọa đến khóc cả lên

    - ah...an..anh xin lỗi mà

    Kakashi cuống cả lên vò rối cả tóc nhìn cậu đang khóc.

    - h..ức..hứ..c..kaka..s..shi..hứ..c..xâ..xấu..tính

    - an..anh xin lỗi mà

    - hứ..c...h..ức..hức

    - ahh được rồi

    Anh bế cậu lên nhẹ nhàng đặt cậu ngồi vào lòng mình.

    ( hãy tưởng tượng kakashi 15 tuổi lúc nhỏ )

    - an..anh xem vết thương cho em nha

    Anh hơi run nhìn cậu vẫn còn thút thít trong lòng mình.

    - hứ..c..v..vâng

    Cậu căn bản là sợ anh lại giở trò biến thái nên đồng ý ngay.

    Tay anh run nhẹ kéo khóa áo xuống , cởi chiếc áo khoác ngoài ra , đến chiếc áo thun đen bên trong , anh từ từ vén nó lên , gỡ những miếng băng trắng đã nhuốm máu ra tay anh chợt khựng lại , mắt anh mở căng hết cỡ nhìn tấm lưng của một đứa trẻ 10 tuổi chằng chịt những vết roi , vết rạch , vết chém , nó...thật kinh khủng , đây là nhưng gì em đã chịu đựng sao naruto.

    - ui...đau

    - a..anh xin lỗi

    Anh bừng tỉnh lại khi cậu kêu đau , nhưng nhìn tấm lưng cậu tim anh như thắt lại , nó nghẹn lại khó thở lắm , những vết sẹo trải đầy trên mảnh lưng mỏng manh , gầy gò của cậu , tiền nhiệm vụ cả tiền hokage chu cấp cũng chưa đủ để chữa lành vết thương này , trên tấm lưng chằng chịt vết thương nhuốm đỏ một vết chém dài chéo lưng , vết chém dài và sâu cắn mạnh vào da thịt cậu.

    Anh nhẹ nhàng lấy thau nước đã chuẩn bị , vắt chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau khử trùng vết thương cho cậu , sợ cậu đau anh cố gắng thật nhẹ tay hết cỡ.

    - um..

    Anh giật mình ngưng ngay thao tác lại , ánh mắt xót xa, lo lắng nhìn cậu...

    " bịch "

    Cậu ngã ra sau dựa vào lưng anh mà ngủ , gương mặt khi ngủ thật ngoan , hai cái má phấn nộn hồng hồng thật đáng yêu.

    - phù...

    Anh thở hắt một tiếng thì ra ngủ rồi làm anh lo lắng nãy giờ anh nhẹ nhàng bế cậu nằm lên ghế sô - pha , tay cởi từ từ khóa quần ra , kéo chiếc quần xuống để lộ đôi chân thon mảnh , đầy sẹo và vết bầm tím đỏ xen kẽ nhau.

    Anh gỡ hết băng trắng ra để lau khử trùng vết thương anh như hóa đá khi nhìn những vết thương lớn nhỏ trên người cậu.

    Những vết hằn đỏ ửng đến rướm máu trên cổ tay , cổ chân đều là do đây xích gây ra , cậu luôn làm gián điệp cho konoha , gián điệp theo nghĩa là tù nhân.

    Anh bàng hoàng nhìn những lằn đỏ cùng những vết chém , vết roi , vết bầm chằn chịt trên cơ thể mỏng manh của cậu.

    Anh lau khử trùng vết thương cho cậu , song lại lấy hộp bông băng thuốc đỏ ra anh cố gắng nhẹ tay vì sợ cậu đau , anh khi nhìn những vết thương trên người cậu tim như rạch thêm vết chém đổ máu đến kinh hoàng , nó như để lại một vết sẹo lớn trong tim anh , khắc lên trái tim anh một vết sẹo dài và sâu.

    _____________________________________________

    Cảm ơn sự ủng hộ của các đọc giả , nếu còn sai sót mong bỏ qua cho mình !
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 3 : SỰ TRA KHẢO CỦA KAKASHI


    Cảm ơn sự ủng hộ của các bạn !

    _____________________________________________

    - xong rồi

    Anh nhẹ nhàng mặc đồ lại cho cậu sau khi băng bó xong.

    " cạch "

    Bỗng cánh cửa mở ra một anbu đeo mặt nạ bước vào.

    - thưa ngài hokage muốn toàn đội anbu đến sân tập

    - các ngươi đi trước đi

    - rõ

    Anh băng lãnh trả lời tên anbu nọ , anh yêu chiều vuốt tóc cậu đang nằm ngủ trên đùi anh

    ( hãy tưởng tượng kakashi 15 tuổi lúc nhỏ )

    Anh nhẹ nhàng gọi cậu dậy.

    - hửm...

    - dậy đi ta còn phải đến học viện đấy

    - uhm...

    Cậu đưa tay dụi mắt vẻ mặt ngái ngủ dễ thương.

    - rồi chuẩn bị đi

    - uhm

    Anh quay mặt đi nơi khác che đi khuôn mặt đỏ ửng của mình nhắc nhở cậu.

    Cậu lấy trong túi ra một viên thuốc màu hồng hình bầu dục đưa vào miệng cắn.

    Mái tóc cậu bỗng chốc dài ra , ngực nhô lên trong lớp áo, cơ thể nhỏ lại , chiếc đùi thon trắng nhưng vẫn đầy những miếng băng trắng.

    Cô mặc một chiếc áo đen cao cổ không tay dài đến nửa rốn, chiếc quần trắng ngắn đến nửa đùi hơn, bên ngoài khoác một chiếc áo khoát đen dài đến đầu gối , tay áo ngắn hơn khủy tay , cổ áo cao che hết cái cổ , chiếc áo khoát không được khóa dây buông thõng làm tăng sự bí ẩn của cô , cô đeo chiếc mặt nạ quen thuộc lên.

    Mặt nạ của cô được cải biên lại nên trông sẽ đẹp hơn.

    - xong chưa

    - rồi đây

    Anh xoay lại đập vào mắt anh là cô gái mái tóc vàng rực dài đến lưng được buộc gọn lại kiểu đuôi ngựa , chiếc áo đen cổ cao không tay bó sát ngực làm tăng vẻ quyến rũ của cô hở bụng với chiếc quần trắng dài hơn nửa đùi một chút , chiếc áo khoát cổ rộng , đen dài đến đầu gối , tay lửng rộng .

    - đi thôi

    - ờ..uh

    Anh ngại ngùng trước vẻ đẹp ngất ngây đầy huyền bí của cô.

    Coi thì ngây thơ ung dung đeo chiếc mặt nạ lên đi tới học viện.

    - hokage - sama khi nào anbu sẽ tới ạ

    Một cô bé ngây ngô nhìn ông hỏi.

    - họ sẽ tới ngay thôi

    Ông mỉm cười xoa đầu cô bé , bỗng chốc từ xa đội anbu phóng đến như cơn gió , mắt ông nhìn sơ qua liên nói.

    - yoake và kakashi đâu

    - họ bảo bọn tôi đến trước họ sẽ đến sau

    - được rồi

    Ông thở dài thật là yoake luôn bị kakashi dọa đến khóc còn kakashi lại thích bế bồng ghẹo chọc cậu.

    - ông già đến rồi đây

    - đã nói bao nhiêu lần đừng có gọi ta là ông già

    - xía ông già lẩm cẩm

    - rồi mà sao nhìn cháu trông như xác ướp thế kia

    Ông thở dài với cái tính trẻ con của cậu.

    Nói là xác ướp thì cũng không phải, chỉ là giống thôi , cổ tay cổ chân bị băng bó lòng bàn tay bị thương nặng quấn băng nhiều vòng , đùi phải bị kunai ghăm sâu vào thịt do di chuyển nhiều mà rách ra máu hơi nhuốm trên dải băng trắng , vai được băng dọc theo khủy tay , cổ cũng băng lại hơi nhuốm chút đỏ ở miếng băng trắng , bắp chân được băng lại , cơ thể xen kẽ những vết bầm tím đỏ được áo khoát che sơ lại.

    - hừ tại cái nhiệm vụ khốn kiếp của ông đó

    - thì thời gian này cháu tranh thủ nghỉ ngơi đi gần đây có nhiều nhiệm vụ cần làm đấy

    - hừ đồ ông già khốn kiếp

    - nào em đừng cự cãi với hokage như vậy chứ

    - hừ đồ ông chú lắm lời

    Khóe mi đệ tam và kakashi giật giật họ có cùng suy nghĩ " sao hôm nay cháu/ yoake cáu thế nhỉ "

    Họ như đứng hình vài giây...

    - chị là yoake

    Một cậu nhóc tóc đen mặc chiếc áo xanh đen cùng chiếc quần đùi trắng xám ống rộng

    ( hãy tưởng tượng sasuke chưa có băng đeo trán )

    - uhm nhóc chắc là uchiha sasuke nhỉ

    - sao chị biết tên tôi

    - thiên tài của uchiha làm sao chị không biết được

    Cậu ta thoáng đỏ mặt vì lời khen ngợi của yoake.

    - c..chị có thể giúp tôi tìm một tên ngốc được không

    - hả ?

    Tên ngốc

    - là dobe hắn lại đi lung tung rồi

    Cậu nói với dáng vẻ như mình hiểu hết về naruto , tự cao , mặt dày nói

    Còn yoake nghe xong hơi giật mình " muốn đập cậu ta quá nhưng phải kiềm lại , kiềm lại ".

    Cô tự nhủ siết chặt tay lại hỏi tiếp.

    - đó là ai thế

    - là naruto , hắn ta là uzumaki naruto là tên ngốc hết thuốc chữa , cái mặt thì ngu ngu hết chỗ đỡ

    Nói thật nếu bây giờ cậu trong hình dạng naruto sẽ đập hắn bán sống bán chết mất nhưng lại tự nhủ phải nhịn , phải nhịn.

    - thế cậu bé đó có đặc điểm gì nào

    - cậu ta có mái tóc vàng rực như nắng , có đôi mắt xanh trong veo như bầu trời lúc bình minh , trên mặt lại có 3 chiếc ria mèo hợm hĩnh.

    Miệng thì kể mà mắt cậu lại hướng lên bầu trời xa xăm.

    Còn cậu thì khá ngạc nhiên không ngờ mình trong mắt hắn lại tuyệt như vậy thoáng vài vệt đỏ.

    - thế cậu bé đó là gì mà em lại quan tâm đến vậy

    Bỗng cái đầu bạc xuất hiện chen vào hỏi , thực ra anh đã chú ý cậu bé này vì có vẻ cậu ta có cảm giác gì đó với naruto của anh.

    - qu..quan tâm gì chứ, t..tại sao t..ôi phải quan tâm tên ngốc đó chứ

    Cậu lúng túng lắp bắp phủ nhận câu hỏi của anh.

    - thế sao cậu lại đỏ mặt thế kia

    Mặt anh hơi gắt lên sau chiếc mặt nạ đơn giản là vì kiểu trả lời của cậu đã giải đáp thắc mắc của anh.

    - ờ..ờm... là do trời nóng quá thôi

    Cậu ấp úng kiếm đại một cái lý do cho cái mặt đang xấu hổ đỏ lên của mình.

    Anh thì luôn gắt gao tra hỏi cậu mà quên mất yoake đang ngồi kế bên mình khuôn mặt ngại ngùng đỏ lên sau lớp mặt nạ.

    - Yoake qua đây có vài đứa trẻ muốn gặp cháu này

    Tiếng nói của ông hokage già hôm nay đã giải cứu cậu khỏi cái tình thế xấu hổ này.

    - vâng cháu đến ngay

    Cậu nhanh chóng đáp lại rồi chạy vụt sang nơi khác để lại hai con người kia , người thì sát khí vây quanh tra hỏi nặng nhẹ một cậu bé , còn cậu bé thì lại chối tới chối lui , phủ nhận câu nói của anh , nhưng cơ thể vẫn phản ứng lại như đỏ mặt khi anh nói về naruto.

    Tình cảnh thật giống bắt nạt trẻ con.

    Cậu quay sang nhìn 2 con người kia thở dài rồi liền bước tới đám trẻ bắt chuyện.

    - cậu...thích à không phải nói là yêu naruto mới phải nhỉ

    - yê..yêu anh đùa à tên đó là con trai mà

    Cậu đỏ bừng mặt lên phủ nhận điều anh nói

    - chứ sao mỗi lần nhắc đến tên đó cậu lại đỏ mặt lắp bắp thế

    Anh nhìn cậu chán ghét, cáu ghắt đây là địch thủ của anh sao , quá tầm thường.

    Còn cậu thì đầu óc quay mòng mòng bên tai vẫn vang vảng chữ - yêu naruto, yêu naruto , yêu naruto...- Trong đầu cậu xuất hiện những suy nghĩ phức tạp.

    -" không lẽ mình thực sự yêu tên ngốc đó sao , vậy những biểu hiện và cả cảm giác này là yêu sao "

    _____________________________________________

    Cảm ơn sự ủng hộ của đọc giả đã làm mình có động lực và nhiều ý tưởng hơn nếu có sai sót xin bỏ qua cho mình.

    Chân thành cảm ơn !
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 4 : TÊN ĐÁNG GHÉT


    Cảm ơn sự ủng hộ của các đọc giả chân thành cảm ơn !

    _____________________________________________

    - cậu trả lời thử xem

    Kakashi lên tiếng mỉa mai với chất giọng chán ghét.

    - t..tôi không biết

    Phải cậu chỉ là đứa nhóc 10 tuổi làm sao biết được màu hồng của tình yêu , nhưng với kakashi anh muốn bóp nát tình yêu mới chớm nở của cậu anh không muốn naruto của anh được người khác chú ý , không muốn cô là của kẻ khác , không muốn nhìn cô thân thiết cùng người khác , anh chỉ muốn ích kỉ giữ cô cho riêng mình , anh muốn trong tim cô chỉ chứa một mình hình bóng của anh , chỉ muốn cô thuộc về mình anh, anh khao khát đôi môi hồng đó , khao khát cơ thể nhỏ nhắn đó , khao khát được chiếm lấy cô , khao khát trái tim cô và tham lam khao khát cả tình yêu của cô.

    Anh trầm tư nhìn thằng nhóc này anh đánh giá nó yếu đuối , anh có thể tự cao nói mình hiểu cô hơn cậu vì anh và cô là đồng nghiệp, thời gian anh quen biết cô nhiều hơn cậu , anh biết cả thói quen , sở thích của cô , do đó anh được quyền kiêu ngạo nói cô là của mình.

    - ha hóa ra chỉ là thằng nhóc con

    Anh khinh thường cậu với cái giọng chanh chua đó

    - tôi không chấp anh nữa

    Cậu cũng cao ngạo khiêu khích ngược lại anh

    - hừ đồ tổ quạ

    - ông già chột mắt

    Anh thật là muốn điên lên mà tên nhóc này dù không muốn nhưng phải công nhận nó xứng danh thiên tài đến cãi mà cũng chẳng lại nó thì thế nào đây.

    Cậu nói xong thì bình thản rảo bước lại chỗ đám bạn.

    - anh thấy em nên cách li thằng nhóc đó ra

    Anh lại gần yoake lên tiếng mặt hất về phía sasuke

    - hả sao chứ em thấy cậu ấy bình thường mà sao lại phải cách li

    - phòng bệnh

    - bệnh gì chứ anh chỉ giỏi ảo tưởng

    - bệnh yêu

    - đồ điên sasuke mà nói mấy lời đó thì đúng là trời sập

    - em có vẻ hiểu nó nhỉ

    - đương nhiên cậu ấy còn ngồi cùng bàn với em đấy

    Cậu tự hào vỗ ngực khoe nhưng lại chẳng chú ý đến biểu cảm ai đó đang đen lại người tỏa ra thứ sát khí giết người mà.

    - cậu ấy còn soái thế kia nhìn là em đã muốn yêu luôn đấy

    Câu nói đùa của cậu lại có tính sát thương lớn kinh đấy mặt ai đó càng ngày càng nhăn lại , sát khí lan tỏa ra phóng chí chóe , anh thật muốn điên mà sao em lại đi khen tên đầu đít vịt đó chứ lại còn bảo yêu nữa tai anh như ù lại khi nghe câu đó có vẻ lâu ngày không gặp cậu thật sự đã quên gì đó nhỉ anh sẽ phải dạy dỗ lại đây.

    Nhũng người xung quanh dường như đã đổ mồ hôi mà lùi xa với ánh mắt đỏ ngầu cùng sát khí đen kịt lan tỏa rộng rãi kia.

    - được rồi các cậu cũng còn chuyện cần làm mà nên về nghỉ ngơi đi

    Hokage đệ tam lên tiếng giải nguy cho toàn đội anbu , họ cũng khá sợ đấy chứ một người là đội trưởng một người là phó trưởng sao dám đụng được đây.

    Ông cũng thở dài nhìn hai con người trẻ con kia.

    Cậu nghe được nghỉ mừng rít lên được phóng nhanh đến suối nước nóng miệng thì cười toe toét và đương nhiên cậu đã biến lại thành nam rồi.

    Kakashi cũng nhanh chóng đuổi theo cậu sát nút.

    - woa thoải mái thật

    Cậu thả mình vào dòng nước nóng kia

    - em chọn được nơi không tồi nhỉ

    Giọng nói quen thuộc cất lên

    Cậu không cần nhìn cũng biết là tên bám đuôi biến thái kakashi.

    - lại gì đây

    - bị thương nặng mà ngâm nước nhiều là không tốt đâu

    - rõ phiền phức

    - thế sao

    - ý gì

    - aizz đừng lạnh lùng với anh thế chứ

    - sao nữa đây

    - đã bảo đừng có lạnh lùng với anh mà nếu em không muốn bị như hồi sáng

    Cậu bật dậy nói

    - em tắm xong rồi lên trước đây

    - ...

    .

    .

    .

    .

    .

    ( hãy tưởng tượng kakashi 15 tuổi lúc nhỏ )

    Anh đặt đôi môi lạnh băng của mình lên đôi môi ấm nóng của cậu.

    Anh nhanh chóng rời môi cậu không như nụ hôn sâu lúc sáng nó chỉ là nụ hôn lướt qua nhưng đầy nóng bỏng.

    - ah anh phải tranh thủ tí thời gian quý báu này thôi

    -...

    - hửm

    Anh cảm giác lạ khi cậu không phản ứng khi nhìn lại thấy cậu tay siết chặt mặt đen lại cúi gằm xuống.

    - ĐỒ ÔNG GIÀ DÊ CỤ

    Cậu hét lên một cách uất ức.

    Thay đồ chạy nhanh về nhà mà miệng cậu vẫn làu bàu chửi tên kakashi dâm dê kia.

    Về đến phòng cậu chỉ nằm thả mình trên chiếc giường êm ái mềm mại mà ngủ khò khò bỏ mặc kakashi đang ở suối nước nóng một mình.

    _____________________________________________

    Hi mình hôm nay viết hơi ít nên bù tí hình cho mọi người nha.
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 5 : AKASTUKI


    Cảm ơn sự ủng hộ của các đọc giả gần đây thời gian học của mình kín cả lịch nên không thể đăng chap thường xuyên thành thật xin lỗi , mà mình học lớp 8 rồi vậy các bạn lớp mấy nhỉ ? 😊😊😊

    _____________________________________________

    - naruto ta có nhiệm vụ dài hạn cho cháu đây

    - hả là sao chứ

    Cậu hiện đang đứng trong phòng hokage đối mặt với đệ tam

    - nhiệm vụ này sẽ không đơn giản như thu thập thông tin hay giả làm gián điệp mà nó có khả năng sẽ chết

    - lại mấy cái nhiệm vụ rắc rối

    - nhiệm vụ lần này là đấu với akastuki

    - sao chẳng phải chúng gần đây không hoạt động sao

    - phải nhưng mới đây ta nhận được tin chúng đang hành động và lần này thứ chúng nhắm tới là kì thi genin

    - kì thi genin được tổ chức giữa các làng sao

    - phải

    - sao chúng lại nhắm tới kì thi này

    - mục tiêu thật sự của chúng là jinchuriki

    - ha hành động sớm nhỉ

    Trong đầu cậu lóe lên một hình bóng người con trai tóc đen dài , con mắt sharigan đỏ ngầu nhìn thấu cậu , người khoát lên bộ trang phục của akastuki là tội phạm cấp S của konoha.

    - nhiệm vụ lần này của cháu có khả năng sẽ giao chiến với akastuki đấy

    - có vẻ gặp mặt sớm hơn dự định của cháu

    - naruto nhiệm vụ này rất nguy hiểm có thể mất mạng cháu có làm được không

    - để bảo vệ konoha cháu nhận nhiệm vụ này

    Cậu cười khẩy một cái lấy sấp giấy trên bàn mở cửa quay đi

    - đừng quên cháu cũng là mục tiêu của chúng

    Đệ tam lo lắng nhắc nhở cậu

    - đừng lo oji - chan

    Cậu nhe răng cười với ông

    - thật là nhớ cẩn thận đấy

    Cậu đóng cánh cửa phòng lại cẩn thận quay bước về nhà trọ.

    Tới phòng cậu ngồi vào chiếc bàn gỗ tròn lấy sấp giấy ra tìm hiểu thông tin của từng người trong akastuki.

    1.

    Yahiko

    Yahiko thuộc làng mưa anh là người sáng lập ra tổ chức akastuki với mục tiêu đem lại nền hòa bình cho làng của mình.

    Nhưng tổ chức ngày càng lớn mạnh làm Hanzo - thủ lĩnh làng mưa lo ngại nên đã hợp tác cùng Danzo - lãnh đạo đội anbu của làng lá dàn dựng bắt cóc konan và buộc yahiko phải chết

    - vậy là tên thủ lĩnh đầu tiên đã chết chắc chắc chúng sẽ phải chọn một tên thủ lĩnh mới nhỉ

    Cậu cố gắng phân tích tình hình của akastuki

    2.

    Pain ( Uzumaki Nagato )

    Sau khi yahiko chết pain lên làm thủ lĩnh của akastuki , anh cũng xuất thân từ làng mưa và sở hữu huyết kế giới hạn rinnegan ( luân hồi nhãn )

    - thông tin về tên này ít chết được

    Cậu cằn nhằn lật sang tờ tiếp theo

    3.

    Konan

    Konan là một trong 3 đứa trẻ mồ côi của làng mưa được jiraiya thu nhận làm đệ tử và truyền dạy ninjustu.

    Trong akastuki konan có vai trò là thiên sứ giúp pain truyền tin cho thuộc hạ.

    - thông tin không mấy khả quan gì cả

    Cậu nhìn tớ giấy rồi lầm bầm bực bội

    4.

    Tobi ( Uchiha Obito )

    Tobi là thành viên bí ẩn trong akastuki và có sharingan.

    - cái quái gì thế thông tin như này thì làm sao biết mà chiến thế nào

    Cậu bực bội quăng tờ giấy của tobi phịch xuống đất

    5.

    Uchiha Itachi

    Itachi là nhân tài của tộc uchiha, từ năm 8 tuổi đã đánh thức được sharingan và là ninja giỏi nhất làng lá bấy giờ, năm 14 tuổi sau khi xuống tay hạ sát với gia tộc uchiha và gia nhập akastuki đã trở thành tội phạm cấp S của konoha , cũng là anh trai của sasuke.

    -...

    - itachi...

    Cậu hướng ánh mắt xa xăm nhìn tấm ảnh hình itachi.

    6.

    Kisame Hoshigaki

    Kisame là một trong thất kiếm của làng sương mù với thanh kiếm Samehada có thể hút charka của đối thủ truyền lại cho hắn do đó kisame còn có biệt danh là vĩ thú 0 đuôi.

    - tên này thật giống cá mập

    Cậu nhìn kĩ tấm hình mắt hơi nheo lại

    7.

    Kakuzu

    Kakuzu là tên rất hám tiền và danh lợi xuất thân từ làng thác nước.

    - cái thông tin gì thế này

    Cậu bực dọc với mớ thông tin vô bổ

    8.

    Hidan

    Hidan xuất thân từ làng cỏ - một làng chuộng hòa bình nhưng hidan lại theo thờ cúng một vị thần tội lỗi, hiếu chiến tên là Jashin với những tín đồ cuồng sát và ưa thích sự hỗn loạn nên hắn ngày càng sa vào con đường giết chóc.

    - tên này khá nguy hiểm hm

    Cậu nói với vẻ mặt suy tư, trầm ngâm

    9.

    Deidara

    Deidara là thành viên trẻ nhất akastuki , xuất thân từ làng đá sau khi rời bỏ làng Đá vì hắn nghĩ trong làng không ai hiểu về nghệ thuật nổ bom của mình

    - hở tên này kì lạ thật

    Cậu khó hiểu nhìn tờ giấy thông tin

    10.

    Sasori

    Sasori là bậc thầy điều khiển và chế tạo rối của làng cát, sasori cũng là tội phạm của làng cát vì tội giết kazekage đệ tam và biến ông thành một con rối trong bộ sưu tập của mình, cậu gia nhập akastuki năm 15 tuổi.

    - tên này thật đáng sợ

    Cậu chau mày nhìn tấm ảnh

    11.

    Zestu

    Zestu tuy là một người nhưng lại độc lập nhau về suy nghĩ.

    - thông tin gì thế này có một dòng thôi sao

    Cậu lật tờ giấy qua lại nhưng cũng chỉ có duy nhất một dòng chữ về zestu

    - aizz thông tin của akastuki thật hiếm hoi mình chỉ biết chúng đa số là tội phạm

    Cậu ngao ngán nhìn đống giấy lộn xộn trên bàn mà mệt mỏi

    - haizz...

    Cậu ngả người ra sau dựa lưng vào tường ngửa đầu lên mỏi mệt, đôi mắt nhắm hờ lại.

    - ta...sẽ sớm gặp nhau thôi akastuki

    _____________________________________________

    Cảm ơn các đọc giả đã ủng hộ thời gian tới sẽ không thể đăng chap thường xuyên thông cảm cho sự bất tiện này dùm mình xin cảm ơn !
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 6 : GAARA


    Thời gian gần đây không có thời gian ra chap mong các đọc giả thông cảm.

    _____________________________________________

    - naruto hôm nay sẽ có liên minh làng cát đến đây

    - thì liên quan gì tôi chứ

    - cháu sẽ là anbu bảo hộ cho con trai ngài ấy

    - hả tại sao cháu phải bảo vệ một tên nhóc chứ

    Cậu bất bình, phản ứng mạnh như muốn hét lên

    - đây là nhiệm vụ của cháu

    - tại sao chứ

    - vì mục tiêu đầu tiên của chúng là cậu ta

    - aizz phiền phức quá đi

    - được rồi chuẩn bị đi khoảng 1 tiếng nữa kazekage sẽ tới đây đấy

    - haizz

    Cậu mệt mỏi lê bước về nhà trọ, dạo này nhiều nhiệm vụ hơn bình thường kể cả mấy việc bảo hộ nhỏ nhặt cũng là cậu làm , cậu tối nào cũng thiếu ngủ vì phải điều tra thông tin của akastuki còn buổi sáng thì vùi đầu vào nhiệm vụ kể cả thời gian đến học viện cũng chẳng còn.

    Những người bạn lại luôn lo lắng cho cậu khi thấy cậu đã 1 tháng không đến học viện rồi, họ đã nhiều lần đến phòng trọ nhưng chẳng thấy ai cả và lại thất vọng đi về.

    Bây giờ cậu đang chuẩn bị để làm nhiệm vụ được hokage giao chỉ là bảo vệ một đứa nhóc.

    Cậu cực nhọc bó lại bộ ngực to của mình.

    - ah...aizz mệt chết đi được

    Cậu khó chịu lầm bầm, căn phòng nhỏ , những tia sáng yếu ớt xen kẽ trong căn phòng , nơi này tuy nhỏ nhưng với cậu nó thật lớn vì...cậu chỉ có một mình.

    Ánh mắt thoáng trầm xuống

    - nghe nói em sắp đi làm nhiệm vụ nhỉ

    ...

    Cái đầu bạc bất ngờ xuất hiện, đôi mắt thản nhiên, gương mặt tự nhiên nhìn cậu.

    - sa...SAO ANH VÔ ĐƯỢC THẾ

    Cậu ngạc nhiên hét toáng lên.

    Anh bình thản đưa tay lên áp vào tai để ngăn tiếng ồn.

    - anh chỉ đến hỏi thăm thôi

    - ÔNG GIÀ DÊ CỤ

    - cái tên không tệ

    Cậu khá tức tối lên tiếng mắng mỏ anh nhưng anh thì ngược lại điềm nhiên đánh giá cái tên cậu đặt cho.

    - được rồi không chấp anh nữa nhưng đừng làm phiền em đấy

    - ohhh

    Cậu ngoảnh mặt đi lo việc của mình còn dang dở.

    Anh thì loay hoay đi lại chiếc giường của cậu thả phịch người xuống ngồi.

    " cốc, cốc "

    - Ai đấy

    Cậu lên tiếng hỏi

    - thưa phó trưởng hokage - sama nói ngài nhanh lên ngài kazekage - sama sắp đến rồi

    - được chờ ta chút

    Cậu gấp rút chuẩn bị.

    Còn cậu anbu nọ đã khuất từ lâu.

    - aizz em nhiều việc thật đấy

    - có như ai kia đâu rỗi hơi cả ngày

    Cậu vừa nói vừa liếc kakashi

    - à thì do anh có nhiệm vụ là bảo vệ ổn định làng mà

    - thôi em còn có việc anh ngồi đây đi nếu thích

    - em đi luôn sao

    - uhm bye

    Cậu nói rồi nhanh chân đi ra khỏi cửa.

    " cạch "

    Kakashi nhìn người con gái khuất sau cánh cửa lòng chợt thấy bất an anh ngã người nằm xuống tấm nệm êm ái, anh nhớ mùi hương trên mái tóc vàng nắng đó, nhớ làn da trắng nõn đó, nhớ cái tính trẻ con đó, nhớ cái sự bướng bỉnh đó đã bao lâu anh không được gần cậu rồi, anh thì sáng túc trực hằng ngày đến khuya ở làng giám sát gắt gao theo lệnh hokage, cậu cũng chẳng khá hơn suốt ngày nhiệm vụ , nhiệm vụ lúc nào về cơ thể chẳng bao giờ là không bị thương cả mà vẫn đi thực hiện nhiệm vụ liên miên đến bản thân còn chẳng lo nổi nữa là.

    Luôn về vào những khuya với cái thân tàn ma dại lết lên phòng hokage báo cáo nhìn cậu lúc đó anh xót, xót lắm chứ đó là người anh yêu mà người mà trao cho anh những nỗi nhớ , cho anh biết thế nào là yêu, cho anh cái sự thoải mái, dễ chịu và bình yên khi ở bên.

    Anh và cậu giờ ở gần nhau nhưng với anh nó đang cách xa dần, nỗi nhớ ngày đêm day dứt , những tiếng yêu chẳng nói thành lời, những buổi trò chuyện cáu ghắt của cậu anh biết cậu do làm nhiệm vụ nhiều đến mất ngủ cả tuần liên tiếp thì làm sao có thể dễ chịu nở nụ cười được, làm sao cười với đôi mắt thâm quầng kia, làm sao cười với gương mặt hốc hác đó, làm sao cười với những vết thương chằng chịt trên người kia chứ , nhưng liệu cậu có nghĩ cho anh cậu mất ngủ anh cũng mất ngủ không những thế còn mất ăn cả mất sức cậu là động lực thúc đẩy anh, là hi vọng , là mặt trời của anh nhưng nhìn cậu như vậy liệu anh sẽ vui chứ.

    Đôi mắt hơi nhòe đi anh nhắm chặt hàng mi lại, gác tay lên trán liên miên đi vài giấc ngủ mà anh đã luôn khao khát.

    Và ở một nơi nào đó trong làng.

    - ra đây đi

    Giọng của cậu bé trong trẻo vang lên, anbu nọ lập tức xuất hiện trước mặt cậu bé tóc đỏ kia.

    ( hãy tưởng tượng gaara trẻ ra hơn nhé )

    - anh không phải người hokage nói

    - xin lỗi cậu tôi chỉ trợ giúp một quãng thôi người mà hokage - sama nói sẽ tới ngay ạ

    - chậm chạp thế sao

    Gaara lên tiếng mỉa mai yoake, cậu anbu nọ thấy cấp trên bị sỉ vả liều mạng biện hộ

    - không phải ch...

    - anh nên ngậm miệng vào đi

    - như...

    - oh có vẻ nói chuyện tử tế không được nhỉ

    Gaara dùng cát tấn công cậu anbu , mai phục bằng kunai còn cậu anbu do quá bất ngờ không chuẩn bị trước mà trúng chiêu khi kunai của cậu gần lấy đi mạng của kẻ đó thì...

    " tách "

    ...

    " tách "

    ...

    " tách "

    ...

    Giọt máu đỏ lóe lên chảy dọc theo hướng thanh kunai đâm vào nơi bàn tay nhỏ đầy chai sạn và những vết bầm đang giữ chặt thanh kunai trên đôi tay trần kia gương mặt bình tĩnh càng siết thanh kunai hơn khi nhìn gaara chưa định buông bỏ.

    - ph...phó trưởng

    - cậu không sao chứ

    Yoake lên tiếng hỏi thăm cậu anbu nọ trong khi tay vẫn đang cầm lưỡi kunai của gaara.

    Thấy bất ổn gaara rụt thanh kunai lại đưa ánh mắt sắt bén đánh giá yoake.

    - cả cậu nữa không nên xử lí mọi thứ bằng bạo lực như vậy

    - kệ tôi

    Gaara lạnh lùng trả lời cô nhưng sẽ chẳng ai biết cậu đang ngưỡng mộ cô thế nào vì cô có thể vì một anbu cấp dưới mà không màng đến thương tổn bản thân như vậy.

    - aizz được rồi cậu...

    Vừa nói cô vừa chỉ ray về phía cậu anbu nọ

    - về trước đi ở đây có tôi rồi

    - vâng

    Khi cậu anbu kia đi khuất gaara mới lên tiếng

    - sao ngươi lại cứu hắn

    - hể cậu lạ thật

    - trả lời ta trước

    - ah được được, do đó là lỗi của tôi vì đã đến trễ khiến cậu ta gặp nguy hiểm

    - ngươi là đồ ngốc

    - cậu đúng là đứa nhóc kì quặc

    - ngươi thì hiểu gì

    - Được được ta chẳng hiểu chuyện giờ cậu muốn đi đâu

    - thăm quan nước liên minh

    - tôi dẫn cậu đi

    - tùy

    - haizz...

    Cô cảm thấy thật chán nản với tên này , cứ giống giống ai có cái mặt lạnh băng, ăn nói xấc xược thế kia.

    - đi mau

    - à chờ tôi chút

    Cứ mãi lo suy nghĩ mà quên mất còn gaara ở đây.

    - cậu nhìn đi đó là học viện ninja

    Yoake dẫn gaara đi tham quan, đi ngang qua học viện ninja cậu cười hiền giới thiệu, ánh mắt vẫn trông về phía học viện.

    - ngươi có vẻ thích nơi này nhỉ ?

    Gaara nhìn biểu hiện của cậu mà hỏi.

    - phải đây là nơi đẹp nhất trong làng với tôi

    Cơn gió nhẹ bay làm phấp phơi mái tóc vàng , khẽ đánh rối vài lọn tóc, chiếc mặt nạ che được nửa mặt, sợi dây đỏ tung bay, đôi môi hồng thoáng qua nụ cười nhẹ.

    - đẹp thật

    Trong phút giây đó anh ngây ra với vẻ đẹp mê hồn của cậu, nhìn với ánh mắt ấm áp, sự lạnh lùng buốt giá dường như bị đẩy lùi giờ đây chỉ con là sự thật mà thôi.

    Trước mặt anh cậu như một mặt trời lan tỏa ánh nắng ấm áp với vẻ đẹp như thiên thần.

    Một thiên thần trần tục chẳng có chút vấy bẩn nào.

    - hả cậu nói gì

    Yoake lên tiếng hỏi cậu, tay vén lọn tóc mai che mất tầm nhìn.

    - kh..không có gì đi tiếp thôi

    - uhm đi thôi

    _____________________________________________

    Cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình của đọc giả mình sẽ cố gắng ra chap sớm nhất có thể chân thành cảm ơn.
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 7 : GẶP NẠN


    Cảm ơn sự ủng hộ của đọc giả.

    _____________________________________________

    Địa điểm tiếp theo họ đến là trung tâm làng, nơi nhốn nháo nhất.

    - cậu muốn ăn gì không

    -...

    Anh gật gật nhìn cậu.

    - hm... rồi qua kia đ...

    Cậu chưa nói hết thì toàn thân chợt run lên cảm nhận một nguồn năng lượng cực đại với số lượng trên năm đang tiến tới .

    - gaara mau đi trốn đi

    - hả sao thế

    - mau đi chúng đến rồi

    - ai, ai đến

    - cậu đừng hỏi nữa mau đ...

    " tách "

    ...

    " tách "

    ...

    " tách "

    ...

    - na..này

    Là máu, một màu đỏ chói mắt óng ánh tuôn trào.

    Phía sau cậu là mangekyo sharingan của itachi và hắn đang đâm cậu bằng một thanh sắt dày.

    - i..itachi

    - này cô không sao chứ, máu, máu nhiều quá

    Gaara hiện rõ vẻ lo lắng , bàng hoàng trên mặt

    - cậu mau chạy đi đừng lo cho tôi

    - nhưn...nhưng

    - mau , đừng để tôi nói lại nữa

    - ...uhm

    Anh cứ chạy, chạy thật nhanh vì nếu anh ở lại cũng chỉ là vật cản đường mà thôi.

    Đôi khi anh chỉ muốn bình yên thôi, chỉ mong là người bình thường nhưng sao khó quá trước vận mệnh trời cho này.

    - đã lâu rồi nhỉ

    - phải...

    Cậu thuần thục kéo thanh sắt dài và dày đang đâm xuyên bụng mình kia.

    - anh...vẫn chẳng thay đổi

    - đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó

    Anh - itachi cao ngạo lên tiếng, anh luôn muốn khi gặp lại ,cậu sẽ chạy ùa vào lòng anh, anh muốn âu yếm cậu, nâng niu trong tay.

    Anh ghét ánh nhìn lạnh lùng của cậu với mình, ghét ánh mắt sắc bén đó, anh có thể chấp nhận mọi ánh nhìn khinh bỉ, chán ghét của người khác nhưng lại không thể chấp nhận nổi ánh mắt đó từ cậu.

    Anh đã luôn khao khát được gặp lại cậu để thỏa hết bao nỗi nhớ , muốn khao khát có được ánh nhìn ấm áp, yêu chiều đó, muốn đôi môi hồng hào kia, muốn cơ thể nóng bỏng đó , anh đã luôn luôn khao khát cậu.

    - e...

    Anh chưa nói hết từ " em " thì ngay tức khắc một ma lực cực đại bao trùm, phát ra từ yoake cô đang đứng cùng kuybi .

    - oho cửu vĩ đây sao

    Giọng nói đầy thích thú của deidara phá đi sự bần thần của anh.

    - các ngươi đừng hòng tiến thêm bước nữa

    - sợ quá cơ đấy hahaha...

    Là hidan đang nói với giọng bỡn cợt.

    - để xem cả cửu vĩ và nhất vĩ đều ở đây à lời thế

    Là kakuzu, có lẽ ngày càng nhiều người rồi đây.

    - hừ...

    - đừng đáng sợ thế chứ

    Tobi lên tiếng chế giễu

    " rầm "

    Yoake chạy với tốc độ nhanh đá văng deidara với thế tấn công trước có lẽ giờ lại vào vòng bao vây của địch mất rồi.

    - cô khá nóng tính

    Konan điềm đạm xuất hiện từ những mảnh giấy.

    - ha các người sẽ không có được thứ mình muốn đâu.

    - quá tự tin sẽ khiến ngươi chịu sự thất bại nặng nhất

    Giờ đây pain đã xuất hiện, phía sau là sasori cả akastuki đang ở đây là thử thách lớn nhất cho cậu.

    - itachi ngươi đừng nhân nhượng thế

    - không cần ông nhắc sasori

    Trở lại bộ dạng lạnh lùng như thay da đổi thịt itachi như thành người khác những cảm xúc bồi hồi khi nãy trước mặt cậu bỗng chốc biến mất.

    - này nhóc sẽ ổn chứ

    - haizz ông nhiều chuyện quá

    Nói rồi cậu lao lên tấn công những kĩ thuật đơn giản mà khi ở học viện chẳng bao giờ cậu làm tốt thế mà giờ nó lại đi đúng hướng và đúng mục tiêu như một ninja thực thụ.

    - không ngờ ngươi lại trở nên giỏi thế này

    - quá khen

    - nhưng ngươi chưa đủ trình

    " rầm "

    Nhanh như cắt sasori dùng con rối tấn công cậu và chiếm ưu thế, ghì đầu cậu xuống sát đất, nắm chặt hai tay của cậu kéo ngược ra sau lưng.

    - vẫn là một đứa nhóc mà thôi

    " rẹt "

    Tiếng sợi chỉ đứt như làm ngưng đọng cả thời gian.

    - ngươi nghĩ dễ dàng đụng vào hắn khi còn ta sao

    Giọng nói đầy khinh bỉ của kurama.

    - oh giờ cửu vĩ lại đi bảo vệ loài người bé nhỏ này sao

    Deidara lên tiéng.

    - đúng là nực cười

    Kakuzu nói

    - này nhóc còn chạy được không

    Kurama hỏi

    - không biết

    Cậu dứt khoát nói

    - nếu chạy được thì mau chạy theo tên nhất vĩ đi

    - còn ngươi

    - ta ổn

    - không

    - vì ta là cửu vĩ

    - nhưng ngươi cũng là một phần trong ta nên ta sẽ không để ngươi một mình đâu

    - ha loài người ngốc nghếch

    - đi thôi kurama

    - uh

    _____________________________________________

    Cảm ơn đã ủng hộ truyện của mình.
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 8 : TẠM BIỆT


    Cảm ơn đã luôn ủng hộ mình !

    _____________________________________________

    Cuộc chiến với akastuki có lẽ vẫn còn quá sức với cậu.

    Trong hôm đó cậu chỉ có thể ôm kurama mà ra sức chạy nhưng liệu có dễ dàng thoát được...

    - itachi con mồi chạy mất rồi kìa

    - thì sao

    - aizz mau mau đuổi theo đi chứ

    - muốn chết

    - ha thế ngươi định sao đây

    - được ta sẽ xử ngươi sau

    Nói rồi bỏ mặc hidan ở lại itachi nhanh chóng chạy đến song song với yoake.

    " nhóc hắn đến rồi "

    - tsk

    Tặc lưỡi một cái cậu tăng tốc lên chạy nhanh đến phòng hokage để tìm viện trợ nhưng...

    - naruto

    Thanh âm lạnh lẽo bao trùm đang phả vào tai cậu khiến cậu phút chốc đứng hình xoay đầu lại thì...

    " bụp "

    Itachi đứng sau lưng đánh mạnh vào cổ cậu khiến ý thức cậu nhanh chóng mờ đi và ngã xuống.

    - naruto..naruto...

    Kurama hoảng hốt gọi cậu nhưng vô ích

    - sao thế cửu vĩ

    - ngươi muốn làm gì

    - đương nhiên là rước cậu ấy về akastuki

    - đừng hòng

    - ngươi nghĩ bây giờ ngươi có thể ngăn ta sao

    - tsk

    - naruto rời khỏi đây cũng chẳng phải tốt sao

    - ...

    Câu nói của itachi khiến không khí bỗng chốc trầm xuống.

    Kurama im lặng ngẫm nghĩ những gì mà cậu đã phải chịu đựng, những lúc cậu âm thầm khóc kurama rất rõ vì nó ở trong cậu nên nó rất hiểu cậu.

    Đôi khi thấy rời khỏi đây vẫn là tốt cho naruto nhưng chỉ vì sự khát khao một ngày nào đó naruto nghĩ cậu sẽ được công nhận mà ở lại.

    Nhưng giờ thì có lẽ đã không cần nhẫn nại thêm nữa.

    - được nhưng các ngươi không được làm trái lời hứa

    - lời hứa

    - không được thu thập jinchuriki cửu vĩ

    - được ta hứa

    - và còn một việc nữa ta muốn ngươi làm

    - việc gì

    - ta muốn ngươi mượn orochimaru một loại thuốc làm mất trí nhớ nếu tốt hơn hãy xóa toàn bộ kí ức của naruto về konoha

    - được ta đồng ý

    - vậy giờ... mau làm đi

    - cảm ơn ngươi đã cho phép

    - không có gì cũng là tốt cho thằng nhóc đó thôi

    - ta sẽ đưa naruto đến chỗ orochimaru

    - cẩn thận

    - không cần lo

    " bụp "

    Dứt lời kurama lập tức biến mất.

    Itachi bế naruto lên chạy về akatsuki.

    Kakashi lúc đó chợt tỉnh lại trong ác mộng, người nhễ nhại mồ hôi, lòng ngực thấp thỏm lo lắng như sắp có giông bão ập tới nó làm anh choáng cả đầu.

    Khiến lòng ngực như đau thắt lại, tay anh báu chặt ga giường.

    Đôi mắt kinh hoàng mở to hết mức.

    Anh tung chăn chạy nhanh đến phòng hokage.

    " h..hộc.."

    " ha..h..ộc.."

    Tiếng thở gấp gáp, hô hấp dồn dập.

    Cậu vẫn đang chạy, đôi chân mỏi nhừ nhưng vẫn chạy, nước mắt rơi lã chã trên gương mắt làm nhòa đi tầm nhìn phía trước.

    Cậu cũng đang đến phòng hokage, sắp rồi, sẽ đến nhanh thôi.

    Garaa hối hả chạy đập mạnh cánh cửa phòng ra.

    " rầm "

    - chuyện gì vậy

    - kakashi sao ngươi cũng ở đây thế và cả cậu garaa nữa

    Hai vị hokage ngạc nhiên hỏi

    - y..yoake đâu rồi

    Kakashi gấp gáp lên tiếng

    - chẳng phải yoake đang bảo hộ cho cậu garaa sao

    - garaa

    Tất cả ánh nhìn nhanh chóng đổ về phía cậu.

    Toàn thân cậu chợt cứng đờ, trong lòng thấp thỏm.

    - này garaa con sao thế vị anbu bảo hộ con đâu rồi

    Lần này là kazekage thắc mắc hỏi cậu

    - c..cô ấy

    - cô ấy làm sao?

    Hokage chau mày hỏi

    " rầm "

    - thưa ngài hokage làng ta có kẻ đột nhập

    Một cậu lính hối hả chạy vào nói

    - CÁI GÌ

    Hai vị hokage bàng hoàng đứng phắt dậy

    - là ai?

    Lần này kakashi bình tĩnh hơn ghắt giọng hỏi

    - l..là AKASTUKI

    - lập tức thông báo khẩn triệu tập các nhẫn giả

    - rõ

    Cậu lính nhanh chóng chạy đi thông báo theo mệnh lệnh.

    - kakashi ngươi và yoake mau đi chặn chúng

    - nhưng hokage...

    Kakashi khựng lại nói

    - cậu garaa

    Hokage chợt nhớ lại quay sang hỏi garaa

    - c..cô ấy đan..g chặn chúng

    - sao yoake đang ở đó

    Kakashi ngạc nhiên

    - vậy kakashi ngươi đi tới đó viện trợ đi

    - rõ

    Kakashi nhanh chóng chạy đi đến nơi cổng làng.

    Còn itachi lúc này đã đưa naruto đến trước toàn bộ akastuki và nhờ paint thu thập naruto về.

    Sau một hồi thì paint cũng đồng ý để naruto gia nhập với điều kiện là để naruto trong phạm vi của hắn để theo dõi và nếu có hành động phản nghịch thì sẽ thẳng tay giết cậu.

    Đúng lúc này này kakashi đã đến nơi, nhìn cậu trên tay itachi thì kakashi như mất kiểm soát.

    - các ngươi đã làm gì cô ấy

    - hể xem ta có ai đây

    Hidan lên tiếng cảnh báo cho các thành viên khác

    - chỉ là con thiêu thân mà thôi

    Kisame lên tiếng mỉa mai

    - khốn kiếp trả yoake lại cho ta

    - này đây là thành viên của bọn ta không cớ gì phải đưa cho ngươi cả

    Deidara nhanh chóng biện luận

    - nói láo

    - có gì thì từ từ tức giận làm gì chứ

    Kakashi nhịn hết nổi nhanh chân chạy về phía itachi nhưng...

    - không dễ thế đâu

    Kakashi bị chặn lại bởi thanh lưỡi hái của hidan.

    Kakashi nhanh chóng né đòn chém nhảy ra xa.

    - uhm...

    Sự cựa quậy của yoake thu hút tất cả.

    - tsk có vẻ hôm nay tới đây thôi

    Hidan khó chịu nói

    - rút

    Paint nhanh chóng ra lệnh cho tất cả.

    Những kẻ khác cũng nhanh chóng tẩu thoát theo mệnh lệnh.

    - này định trốn sao

    Kakashi đuổi theo itachi nhưng...

    - lần sau đi

    Nói xong itachi biến mất trong sự kinh ngạc của kakashi.

    Anh quay về làng với gương mặt đen kịt tỏa đầy hàn khí.

    _____________________________________________

    Cảm ơn đã ủng hộ nhé !

    Mình sẽ cố ra tập mới nhanh nhất có thể.

    Một chút màu hường lướt qua.
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 9 : TOBI - NII


    Cảm ơn sự ủng hộ của các bạn nha!

    Xin lỗi vì thời gian qua để mọi người chờ lâu, do mình bị bí ý tưởng và cũng không có nhiều thời gian như trước.

    Mình sẽ cố gắng ra tiếp truyện mong các bạn vẫn ủng hộ nha.

    _____________________________________________

    Sau khi ra khỏi Konoha, Akatsuki đã đưa Naruto cho Orochimaru tạm thời chăm sóc.

    Và tất nhiên người giám sát cậu Tobi vì Itachi vẫn còn nhiệm vụ cần làm.

    3 ngày sau...

    - này thuốc của ngươi có tác dụng phụ không đấy _Tobi

    - ta cũng không biết _Orochimaru

    - ... _Tobi

    - aizz, ta không có rảnh mà ngày nào cũng phải nhìn tên này đâu, 3 ngày rồi mà nó vẫn ngủ như chết thế kia _Tobi

    Tobi khó chịu, cọc cằn nói.

    - có lẽ đây là tác dụng phụ của thuốc biến đổi khi không có thuốc giải _Orochimaru

    - thuốc biến đổi là cái gì? _Tobi

    - ngươi không thấy 2 ngày trước vẫn còn là nữ mà giờ là nam sao _Orochimaru

    - phải ha, giờ mới để ý _Tobi

    - mà không sao chắc mai, mốt là tỉnh thôi _Orochimaru

    - thuốc biến đổi, sao thằng nhóc có cái thuốc đó _Tobi

    - là ta đưa đấy _Orochimaru

    - ngươi biết nó sao? _Tobi

    - tất nhiên _Orochimaru

    Orochimaru thản nhiên ngồi xuống uống ly trà trong sự ngạc nhiên của Tobi.

    - sao mà rắc rối thế _Tobi

    Tobi gãi đầu khó hiểu.

    ....

    1 tuần sau...

    Ở làng Konoha bây giờ thì...

    - chết tiệt!

    Trong một căn phòng nhỏ được trang trí đơn giản có một cậu thiếu niên đang gầm gừ căng thẳng.

    Mái tóc bạc bị vò đến rối tung, đôi mày nhăn nhó khó chịu, trong đôi mắt thâm quầng lại hiện lên một sự tìm kiếm.

    - Naruto...em đâu rồi

    Thanh âm có phần cáu gắt.

    - khốn kiếp, lại nhớ em rồi, Naruto!

    Hắn báu lấy ga giường đến nhàu nát.

    Phải

    ' nhàu nát ' như trái tim hắn bây giờ.

    Trái tim hắn đang khát lên từng nỗi nhớ, từng kí ức lại chạy qua đầu hắn.

    Từng khoảnh khắc cả hai mới ngày đầu gặp, từng cái mỉm cười cậu khúc khích với hắn, từng nhịp đập lỗi nhịp vì cậu, từng ánh mắt quan tâm của cậu, nhưng tất cả...chỉ còn là đã từng.

    Hắn giờ đang khao khát nghe được giọng nói cậu dù chỉ là tiếng than phiền hay trách móc cũng được, vì ít nhất điều đó sẽ cho hắn thấy cậu vẫn bên hắn!

    ' tách '

    ' tách '

    ' tách '

    Từng giọt lệ vô thức thấm ướt khóe mi hắn rơi xuống, ngồi trên giường hắn cầm bức ảnh duy nhất của cậu mà từng giọt lệ lại chực trào rơi.

    Thấm ướt cả bức ảnh hắn đang cầm.

    Đôi vai hắn run lên từng hồi, nơi ngực trái chứa đựng trái tim ' nhàu nát ' lại nhói lên, hắn báu lấy ngực trái mà bo người lại, vô thức nước mắt vẫn rơi không cách nào dừng lại.

    - mau về đi, Naruto!

    Thanh âm uất ức, nghẹn ngào thủ thỉ trong không trung.

    ....

    Nơi ở của Orochimaru

    - hn... _Naruto

    Cậu nâng nhẹ hàng mi lên nhưng nhíu lại ngay khi ánh sáng trắng đập vào mắt bất ngờ.

    ' cạch '

    - oh, ngươi tỉnh rồi _Tobi

    Cậu khó khăn xoay người nhìn nơi vừa phát ra âm thanh.

    Đôi mắt nhìn xa lạ đến đáng thương.

    - này Orochimaru thuốc của ngươi có tác dụng không đấy _Tobi

    Tobi ngay lập tức lôi Orochimaru lại hỏi ngay khi thấy ánh nhìn khác lạ của cậu.

    - đương nhiên _Orochimaru

    Cậu cựa người ngồi dậy làm hai người kia chú ý.

    Thanh âm khô khốc nói.

    - nước _Naruto

    - đây cậu nhóc _Orochimaru

    Orochimaru bước tới gần đưa cậu một ly nước nói.

    - cảm ơn _Naruto

    - ... _Tobi

    Uống cạn ly nước cậu mới xoay sang hỏi.

    - đây là đâu _Naruto

    - đây là nhà ta _Orochimaru

    Orochimaru cười nói.

    - tại sao tôi lại ở đây _Naruto

    - vì ngươi đang bị thương _Orochimaru

    - bị thương? _Naruto

    - vậy ông là ai?

    Tại sao lại giúp tôi? _Naruto

    - ta là Orochimaru và ta chỉ nhận lời đề nghị giúp cậu từ một người _Orochimaru

    - người đó là ai? _Naruto

    - một người rất thân với cậu _Orochimaru

    - aizz...hai ngươi dài dòng quá _Tobi

    Tobi bất ngờ xen vào nói.

    - anh là ai? _Naruto

    - hn...thật không biết ta _Tobi

    - anh biết tôi sao? _Naruto

    - phải..rất rõ là đằng khác _Tobi

    - vậy...tôi là ai?

    Tại sao lại giúp tôi _Naruto

    - " hình như tên nhóc này còn có tên là yoake phải không nhỉ " _Tobi

    ...

    - này _Naruto

    - ah...hả _Tobi

    - anh vẫn chưa trả lời _Naruto

    - ahn..ngươi là...Yoake, còn giúp ngươi là vì...ta thích _Tobi

    - ... _Orochimaru

    - ra là vậy, tên tôi là Yoake _Naruto ( Yoake )

    - ơh...đúng rồi ngươi thay đồ đi, ta ra ngoài chờ _Tobi

    Tobi quăng cho Naruto một bộ đồ đơn giản với chiếc khoát đen nổi bật bởi các đám mây đỏ.

    - ơ...uhm _Naruto ( Yoake )

    Orochimaru cũng đi ra ngoài đợi.

    ' cạch '

    Một lát sau...

    ' cạch '

    - t..tôi xong rồi __Naruto ( Yoake )

    Tobi đưa ánh nhìn đánh giá từ trên xuống rồi nói.

    - không tệ, giờ thì đi thôi _Tobi

    - đi đâu cơ? _Naruto ( Yoake )

    - àhn...ngươi cũng chỉ vừa tỉnh _Tobi

    Tobi gãi đầu khó xử thì Orochimaru bước tới.

    - này cậu nhóc, đây là thuốc của cậu _Orochimaru

    Orochimaru vừa cười vừa nói đưa cậu một lọ thuốc.

    - một ngày 3 viên, uống sau mỗi bữa nhé _Orochimaru

    - à...vâng _Naruto ( Yoake )

    - xong rồi chứ _Tobi

    - ta hết nhiệm vụ rồi _Orochimaru

    - được rồi đi thôi, cậu đi theo ta là được _Tobi

    - vâng _Naruto ( Yoake )

    Tobi và Naruto sau đó nhanh chóng đi khỏi đó.

    Họ đi sau vào rừng rồi bóng họ dần khuất sau hàng cây.

    Tobi đi phía trước, Naruto lục đục chạy theo sau.

    Tobi lại đi nhanh cậu chẳng thể đuổi kịp chỉ có thể thở hồng hộc.

    - ngươi...thật chậm _Tobi

    Tobi nhận thấy khác thường cũng dừng lại nói.

    - x..xin lỗi _Naruto ( Yoake )

    - aizz...được rồi, lên đây _Tobi

    Tobi chợt khụy xuống đưa tay đỡ cậu.

    - ah..tôi không sao _Naruto ( Yoake )

    - được rồi, ta không muốn trễ đâu _Tobi

    - ahn...cảm ơn _Naruto ( Yoake )

    Tobi liền dùng một tay bế cậu đã ôm trọn cả người Naruto.

    - " tên này...thật nhỏ " _Tobi

    Tobi sau đấy đã bế cậu một mạch đến căn cứ Akatsuki.

    _____________________________________________

    Cảm ơn đã đón đọc!

    Mình sẽ cố gắng ra chap dù hơi hẹp ý tưởng nên mong các bạn thông cảm nhiều!

    Cảm ơn các đọc giả thời gian qua đã ủng hộ! 💝💝💝
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 10 : SHARINGAN


    Cảm ơn đã vào đọc truyện của mình nhé!

    _____________________________________________

    Đang đi thì Naruto chợt hỏi.

    - ah...tôi còn chưa biết tên anh _Naruto ( Yoake )

    - ... _Tobi

    Tobi trầm ngâm nhìn cậu rồi nói.

    - Tobi _Tobi

    - Tobi...Tobi sao _Naruto ( Yoake )

    - ta lớn hơn ngươi đấy _Tobi

    Tobi tỏ vẻ trêu ngươi nói.

    - vậy..phải làm sao _Naruto ( Yoake )

    Naruto lại hơi lúng túng khi nghe Tobi nói.

    - là Tobi - nii _Tobi

    - " eh...sao mình lại nói với nó như vậy, ahh... chắc mình điên rồi " _Tobi

    Tobi ngay lập tức đỏ mặt.

    - này anh không sao chứ? _Naruto ( Yoake )

    Naruto thấy Tobi đỏ mặt thì lo lắng quay sang hỏi.

    - t..ta không sao _Tobi

    Tobi lắp bắp nói khi thấy Naruto đưa mặt lại gần hỏi.

    - tôi nặng không? _Naruto ( Yoake )

    Cậu hơi chau mày hỏi.

    - hn... _Tobi

    - tôi có thể tự đi được, trông anh có vẻ mệt _Naruto ( Yoake )

    - ta tới nơi rồi nhóc, không cần lằng nhằng như vậy _Tobi

    - à..vâng _Naruto ( Yoake )

    Tobi nói với cậu sau khi đi qua khu rừng, nơi trước mặt cậu giờ là căn cứ của Akatsuki.

    - yo Tobi! _Deidara

    - xem nào, cậu nhóc Jinchuriki đây sao _Hidan

    Hidan và Deidara nhanh chóng để ý đến cậu khi cả hai vừa bước vào.

    - được rồi, tôi cần gặp Itachi _Tobi

    Tobi nói trong khi đang bế cậu.

    - hửm... _Itachi

    - oh...ngươi đây rồi, cậu nhóc của ngươi đây _Tobi

    Tobi đi đến gần Itachi hướng Naruto ra nói.

    - c..chào _Naruto ( Yoake )

    - tên _Itachi

    Itachi hướng mắt đến Tobi nói.

    - uhn...Yoake _Tobi

    Tobi hơi lảng tránh nói.

    - này! _Naruto ( Yoake )

    - hm... _Itachi

    Itachi lập tức hướng ánh mắt xuống nhìn cậu.

    - Tobi - nii có vẻ không thích ông chú _Naruto ( Yoake )

    Naruto hướng lên nói.

    - ... _Tobi

    Tobi ngay lập tức chặn miệng của cậu lại.

    - ... _Itachi

    Còn Itachi nghe xong lại xoay sang đấu mắt với Tobi.

    Cùng lúc đó một giọng nói trên lầu truyền xuống.

    - được rồi, Jinchuriki Cửu Vĩ giao cho Itachi còn lại giải tán hết đi _Pain

    Pain lạnh giọng bước ra nói.

    - rõ

    Sau khi giải tán, Itachi tiếp nhận chỉ thị xoay sang Tobi thì Naruto lúc này đã dính chặt vào người hắn.

    - n..này nhóc mau qua kia đi _Tobi

    Tobi nói nhỏ vào tai cậu.

    - không _Naruto ( Yoake )

    Cậu cứ ương bướng không đồng ý nên...Tobi đã bị xách luôn về nhà Itachi.

    Sau khi đến nơi Tobi xoay sang nói với cậu.

    - này, tên kia mới là bạn của nhóc, ta chỉ là nhận lệnh giúp đỡ thôi _Tobi

    - không, nhưng tôi thích Tobi - nii hơn! _Naruto ( Yoake )

    Cậu phụng phịu nói.

    - " c..cái quái gì đây, dễ thương vãi " _Tobi

    Tobi nghe xong đầu liền xì khói.

    - ahah..ha I..Itachi à không phải do ta mà là do thằng nhóc này cứng đầu quá _Tobi

    Tobi cười khổ nói khi thấy ánh nhìn của Itachi đang quét lên người mình.

    - hnm...vậy ông chú có thể cho Tobi - nii ở lại không? _Naruto ( Yoake )

    - ... _Tobi

    - ...được...nhưng _Itachi

    - sao ạ? _Naruto ( Yoake )

    - nhóc..phải bái ta làm sư _Itachi

    - ...vâng _Naruto ( Yoake )

    Và sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Naruto vào nhà thì Tobi lại quay sang hỏi Itachi.

    - ngươi thật sự cho ta ở lại sao? _Tobi

    - thích ra đường ở _Itachi

    - ha..ha cảm ơn...nhiều _Tobi

    Sau hôm ấy thì cậu đã sống cùng hai tộc nhân Uchiha, cậu được Itachi nói gọn lại thân thế rằng : cậu tên Yoake Uchiha, do tai nạn trong một nhiệm vụ nên bị mất trí nhớ.

    Và tất nhiên Naruto đã tin ngay lần đầu tiên sau khi nghe.

    Và Itachi đã yêu cầu cậu thực hiện một ca phẫu thuật ' nhỏ ' .

    Là cấy ghép tả luân nhãn - Sharingan, nhưng Itachi muốn thúc đẩy nhanh quá trình để cậu đạt đến Mangekyou Sharingan nên đã đẩy cậu vào ảo thuật trong 5 ngày.

    5 ngày sau...

    - này, nhóc đó sẽ không chết đấy chứ _Tobi

    - không _Itachi

    - haizz _Tobi

    Hiện cậu đang nằm trên chiếc giường trắng với gương mặt trắng toát, xanh xao.

    Tay chân quấn đầy dải băng trắng.

    - uhn... _Naruto ( Yoake )

    - oh...tỉnh rồi _Tobi

    - ... _Itachi

    Con ngươi cậu khẽ động, nặng nề nhấc hàng mi lên.

    - eh...ngươi có làm sai thao tác nào không đấy _Tobi

    - không, nhưng đây không phải Mangekyou Sharingan _Itachi

    Itachi hơi chau mày nói.

    - nhưng sao chỉ có một bên lại khác lạ _Tobi

    - ta không biết, các bước đều hoàn hảo nhưng lại có dị biến sao! _Itachi

    - hn...thật khó hiểu, cho ta mượn vài quyển sách đi _Tobi

    - lấy đi _Itachi

    Tobi gãi đầu khó hiểu hỏi rồi xoay sang kệ tủ lấy một quyển có liên quan đến Sharingan.

    - ahn...có chuyện gì sao ạ? _Naruto ( Yoake )

    - ngươi chờ chút _Tobi

    Tobi loay hoay lật sách còn Itachi thì lục đục chỗ kệ tủ.

    - thấy rồi! _Tobi

    - đó là gì? _Itachi

    - Rinne Sharingan - Luân Hồi Tả Nhãn _Tobi

    - tại sao lại xuất hiện Rinne Sharingan _Itachi

    - theo ta thấy có lẽ là do dị biến chakra cửu vĩ _Tobi

    - chakra cửu vĩ bị giải phóng, thúc đẩy quá trình tiến hóa Sharingan _Itachi

    - haizz...cũng chỉ có khả năng đó _Tobi

    Tobi thở dài gập quyển sách lại.

    - ahn...các anh đang nói đến Kurama sao _Naruto ( Yoake )

    Naruto nghe từ ' cửu vĩ ' bất ngờ lên tiếng.

    - nhóc biết _Tobi

    Tobi bất ngờ nói.

    - t..tôi vừa gặp Kurama 3 ngày trước _Naruto ( Yoake )

    - quả nhiên _Itachi

    - thế thì thật khó kiểm soát _Tobi

    Tobi gãi đầu nói.

    ' bụp '

    Một con cáo nhỏ với chín chiếc đuổi ngoe nguẩy xuất hiện giữa không trung rồi rơi xuống.

    - oa...Kurama _Naruto ( Yoake )

    - oh...nhóc đây rồi _Kurama

    - này, ngươi đã thúc đẩy quá trình tiến hóa phải không cửu vĩ _Tobi

    Tobi ngay lập tức đi đến xách Kurama lên hỏi.

    - ngươi thả ta ra! _Kurama

    - trả lời _Itachi

    Itachi tiến lại gần nói với Mangekyou Sharingan.

    - uhn...là do chakra nhất thời bị bùng nổ _Kurama

    Kurama hơi gượng gạo nói.

    - ... _Itachi

    - haizz.. _Tobi

    Tobi quăng Kurama xuống giường lại.

    - Tobi - nii, tôi làm hỏng chuyện sao _Naruto ( Yoake )

    - không phải lỗi của nhóc _Tobi

    Naruto lại hướng ánh mắt lên Itachi.

    - ổn thôi, ta sẽ giúp ngươi kiểm soát nó _Itachi

    - vâng... _Naruto ( Yoake )

    Naruto bỗng chốc tươi lên khi thấy Itachi xoa đầu cậu nói.

    Và qua từng ngày huấn luyện, Naruto đã điều khiển tốt Rinne Sharingan và Mangekyou Sharingan nhưng sử dụng Sharingan khi cấy ghép lại tiêu hao quá nhiều chakra nên Naruto chỉ được sử dụng Rinne Sharingan 3 lần trong một ngày, còn Mangekyou Sharingan được nới lỏng lên 5 lần 1 ngày, và thời gian sử dụng tối đa là 15 phút.

    _____________________________________________

    Chào mọi người, hình như chap này mình viết hơi nhàm nhỉ, có vẻ rất tệ nhưng mong các đọc giả hãy ủng hộ và góp ý để mình hoàn thiện các chap sau nhé.

    Cảm ơn đã đón đọc!

    Rinne Sharingan

    Mangekyou Sharingan
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 11 : KONOHA


    Hello các bạn, chúc các bạn đọc vui vẻ!

    _____________________________________________

    Sau một thời gian ở với Akatsuki thì cậu đã có một nhiệm vụ dài hạn do Pain giao cho nhưng lại bị rất nhiều người phản đối nhiệm vụ đó vì qua một thời gian tất cả họ đều đã xem Naruto là gia đình, là một phần không thể thiếu nên việc làm gián điệp ở Konoha lại làm cho rất nhiều thành viên trong tổ chức phản đối kịch liệt.

    Nhưng phản đối thì phản đối nhưng nhiệm vụ vẫn phải chấp hành cho nên họ đã đặt ra một giải pháp là để Kurama chăm sóc Naruto, chỉ là âm thầm quan sát và báo về cho họ mà thôi.

    Và hôm nay khi vừa rời khỏi tổ chức, đi khoảng 30 phút là cậu đã bị anbu Làng Lá bắt gặp.

    Và cậu đã giả vờ y như kịch bản mà Konan đã chuẩn bị cho, cậu bị mất trí nhớ nên chẳng thể nhớ ra bất kì ai.

    Sau khi họ đưa cậu đi gặp Hokage thì Naruto đã được an phận thủ thường trong làng Lá.

    Lại một ngày mới đến...

    - oáp...Kurama ngươi xem hôm nay ngươi mập như nào rồi, sắp đè chết ta rồi _Naruto ( Yoake )

    Naruto nằm trên giường uể oải vươn vai nói với chú cáo nhỏ đang cuộn mình nằm trên người cậu ngủ.

    - còn than vãn ta sẽ đè chết ngươi _Kurama

    - aizz...mau mau xê ra, ta còn có việc _Naruto ( Yoake )

    - hửm, đi mau cho khuất mắt ta _Kurama

    Kurama nhăn nhó bật người sang một bên nằm.

    Naruto thì mệt mỏi đi vệ sinh cá nhân rồi mặc bộ đồ cam vào, sẵn tay lấy miếng băng mắt màu trắng đeo lên để che đậy Rinne Sharingan kia.

    Vừa định mở cửa cậu lại nghe tiếng vọng theo của Kurama.

    - này!

    Ngươi quên mang thuốc rồi _Kurama

    - ấy...ta quên mất!

    Nếu không có nó ta sẽ lại bị sư phụ mắng nữa cho xem _Naruto ( Yoake )

    - hừ, ngu ngốc _Kurama

    - tsk, tên khó ở _Naruto ( Yoake )

    Cậu mặt nặng mày nhẹ với Kurama rồi đóng sầm cửa ra ngoài.

    - ...ta cũng là sư phụ của ngươi đấy, nhóc _Kurama

    Kurama thầm nói rồi mò vào tấm chăn cuộn người lại ngủ.

    Kurama dù được giao nhiệm vụ phải quan sát Naruto vì nhỡ cậu nhớ ra mọi chuyện khi ở Konoha nên cần quan sát chặt chẽ nhưng Kurama rõ hơn ai hết cậu sẽ không nhớ bất cứ thứ gì về nơi này đâu vì lọ thuốc tên Orochimaru cho cậu là để triệt để hủy diệt hết khối ký ức còn lại...mà, cho dù không có lọ thuốc cũng chẳng nhớ đâu vì ngôi làng này từ lâu đã không thích cậu, đâu đâu cũng nghe bao tiếng quở mắng, than vãn, thậm chí họ còn mong cậu biến khỏi làng cho xong thì làm sao Naruto có thể mong nhớ những kí ức này chứ.

    Hôm nay là ngày chung kết của kỳ thi chunin.

    Trong suốt kỳ thi Naruto vẫn giả vờ ngốc nghếch nhưng không ngờ lại may mắn vượt qua vòng một, ở vòng hai cậu đã phát giác thấy Orochimaru và không biết ma xui quỷ khiến như nào cậu đã lấy ra 1/3 chakra để chữa trị tạm thời cho Sasuke sau khi bị Orochimaru tấn công một cách may mắn không bị ai phát hiện.

    Và giờ Naruto đang ngẫm không biết trong 1 tháng trước khi trận chung kết đến thì cậu có nên nhờ Itachi luyện tập cho không?

    Hay sẽ nhờ Kurama giúp đây?

    - " ahn...khó xử quá " _Naruto ( Yoake )

    - tìm thấy em rồi, Naruro

    Một cái đầu bạc bất ngờ xuất hiện phía sau cậu nói làm Naruto khẽ giật mình.

    Nhất thời cậu lùi xa anh vài bước.

    Nói thật người cậu không muốn gặp nhất chính là tên này, không hiểu lúc trước tên Naruto kia làm quái gì mà cứ bị hắn bám dai như đỉa, hại cậu ngày nào cũng phải trốn đến tối mịt trời.

    Lần đầu cậu vào làng tên này đã nhảy dựng lên ôm cậu trước phòng Hokage cả nửa...à không là một tiếng đồng hồ, đứng tê cả chân.

    Rồi sang ngày hắn cứ bám lấy cậu, hắn rất giống sư phụ Itachi, rất thích đè cậu ra hôn má, dù đã phản đối nhiều lần nhưng không có tác dụng gì cả.

    Thậm chí đôi lần còn ' cưỡng hôn ' quá đáng hơn, và toàn bị ăn tát ngay sau đấy nhưng vẫn bám theo dai như đỉa à không...là dai hơn cả đỉa.

    - hửm...sợ anh sao _Kakashi

    - h..haha làm gì có chứ..Kakashi - sensei _Naruto ( Yoake )

    - " ' Kakashi - sensei ', dù biết là em ấy mất trí nhớ nhưng mình vẫn không thích cách gọi này chút nào " _Kakashi

    Kakashi khẽ chau mày, tỏ rõ vẻ khó chịu.

    Và Naruto nhận biết ngay nên đã cao chạy xa bay qua cái chớp mắt của Kakashi.

    5 phút sau...

    - phù...may quá _Naruto ( Yoake )

    - cậu đè lên người tôi mà may cái gì? _Sasuke

    Một cậu bé trạc tuổi với mái tóc xanh đen, giọng nói lạnh lùng, cau có.

    Naruto giờ mới để ý, lúc nãy chạy nhanh quá nên đã va vào Sasuke.

    - ah...xin lỗi _Naruto ( Yoake )

    - tck, mau tránh ra _Sasuke

    - ahn...uh _Naruto ( Yoake )

    Dù cậu chẳng hề thích Sasuke tí nào vì cái tính khó gần đó nhưng cậu phải công nhận rằng đây là tên bình thường nhất trong số nhưng người ở đây khi gặp cậu.

    Mà Naruto nào biết kẻ trước mặt cậu là kẻ cậu nên đề phòng vì dù gì thì cậu ta cũng là tộc nhân Uchiha mà.

    Sasuke không thể hiện nhưng tận đáy lòng cậu ta đã thừa nhận với bản thân là cậu ta thích cậu từ lâu rồi.

    Cậu ta lúc nghe tin cậu mất tích, cậu ta chỉ hận, hận bản thân quá kém cỏi đã để vụt mất cậu, cậu ta cũng sợ, sợ sẽ đánh mất cậu vì trong Akatsuki chẳng phải cũng đang có một Uchiha thiên tài sao.

    Naruto trong mắt Sasuke chẳng khác nào một bảo vật, cậu ta sợ bảo vật bị đánh cắp, sợ bị tổn thương, sợ bảo vật...bị kẻ khác chiếm đoạt.

    Ngày ngày luôn phải nhìn ' ông già chột mắt ' kia tán tỉnh cậu, cậu ta sắp phát điên rồi, sắp không khống chế được cảm xúc này nữa rồi.

    Phải là cậu ta cũng muốn hôn cậu, cũng muốn miết nhẹ cánh môi đó, muốn hơi thở nóng ấm của cậu phả ra gấp gáp, muốn làm cảm xúc cậu loạn lên, muốn vuốt ve mái tóc vàng đó, muốn quấn quýt chiếc lưỡi nhỏ của cậu, muốn khiến cậu rạo rực vì mình, thật tham lam.

    Những cảm xúc đó bị Sasuke dồn nén khéo léo, nhưng...cậu ta sắp không nén được nữa rồi, rất nhanh thôi, rồi cậu ta sẽ khiến Uzumaki Naruto trở thành Uchiha Naruto, dù Naruto có muốn hay không thì chỉ cần Sasuke cậu muốn thì Naruto chỉ có một lựa chọn mà thôi.

    _____________________________________________

    Hơi nhạt rồi phải không, tại mình bí ý tưởng á!

    Xin lỗi các đọc giả nếu truyện không hay nhé, cảm ơn sự ủng hộ từ các bạn!
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 12 : [ có H+ ]


    Cảm ơn các đọc giả đã ủng hộ nhé!

    Trẻ nhỏ xin đừng học theo nhé! 😇😇😇

    _____________________________________________

    Một thời gian ở Konoha, Naruto đã gặp một Sannin và học được thêm vài nhẫn thuật mới, có cả chiêu Phi Lôi Thần Thuật của Đệ Tứ do cậu ăn cắp cuốn trục ở phòng Hokage.

    Thời gian làm nhiệm vụ của cậu đã kết thúc nhưng cậu vẫn không thể quay về tổ chức được vì ở Konoha, Hokage Đệ Tam vừa qua đời do giao chiến với Orochimaru.

    Nhưng có vẻ cậu sắp rời đi được rồi, vì Hokage Đệ Ngũ - Công Chúa Ốc Sên - Senju Tsunade, đã đồng ý trở thành Hokage đời tiếp nên Làng sẽ nhanh chóng yên ổn và cậu sẽ rút về Akatsuki một cách dễ dàng.

    Akatsuki đã lên kế hoạch để cậu tẩu thoát bằng cách dựa vào trận đánh với Uchiha Sasuke, phải trận đánh đó sắp đến rồi, cậu rất may mắn vì Akatsuki có nguồn tin nhạy bén nên chắc chưa đến một tuần là cậu sẽ rời khỏi đây.

    - xem ra ngươi rất vui _Kurama

    Kurama nhìn vẻ mặt hớn hở của Naruto nói.

    - phải phải, ta đang nhớ đến mấy món của chị Konan đây, đã lâu lắm rồi _Naruto ( Yoake )

    - xì...làm như bị bỏ đói mấy tháng trời _Kurama

    - tck, cái con cáo ngu ngốc nhà ngươi đấy, suốt ngày chỉ ăn rồi lăn ra ngủ _Naruto ( Yoake )

    - ta là sư phụ ngươi, ta dạy ngươi là được rồi _Kurama

    - hơ, chiều nay nhịn cơm đi _Naruto ( Yoake )

    - tck, trẻ con _Kurama

    Naruto hờn dỗi đi ra ngoài, cậu định bụng sẽ đi ăn ramen thì một bóng người quen thuộc.

    - Sasuke, cậu đang làm gì ở đây thế _Naruto ( Yoake )

    - đi dạo _Sasuke

    - vậy sao, cậu muốn ăn ramen không _Naruto ( Yoake )

    - ... _Sasuke

    - tôi mời, thế nào _Naruto ( Yoake )

    - được _Sasuke

    - " dù gì cậu cũng là em trai sư phụ Itachi nên mời cậu một bữa cũng không vấn đề " _Naruto ( Yoake )

    Cả hai đến quán Ichiraku quen thuộc, Naruto đã nốc đến 3 tô căng đầy thì mới vui vẻ chào tạm biệt cửa hàng.

    Cậu giờ lại muốn nhanh chóng về nhà vì quên mất hộp thuốc quan trọng.

    Nhưng Sasuke có vẻ muốn rủ cậu đi dạo thêm một lát nữa, cậu đành phải uống thuốc muộn vậy, hi vọng Kurama không biết chuyện nếu không cậu lại bị mắng một trận cho xem.

    Mải suy nghĩ cậu quên mất Sasuke đang đi mua nước cho mình.

    - NÀY! _Sasuke

    - àhn..cảm ơn cậu _Naruto ( Yoake )

    Naruto giật mình cầm lấy chai nước khoáng cậu đưa.

    Do ngượng quá cậu cầm chia nước uống hết một hơi.

    Khoảng 5 phút sau, đầu cậu hơi mơ hồ, cơ thể dần mất sức, cậu gắng gượng ngồi một lát chờ Sasuke uống hết chai nước là cậu có thể về rồi.

    10 phút sau...

    Đầu cậu như búa bổ, ' ong, ong ' lên từng hồi, cơ thể hầu như bất lực, mặt cậu đỏ bừng chạy dọc đến mang tai, cậu mơ màng nhìn mắt mình dần mờ đi, rồi tắt liệm.

    .

    .

    .

    .

    .

    10:49pm tại nhà Uchiha Sasuke.

    - uhn... _Naruto ( Yoake )

    - oh...dậy rồi _Sasuke

    - c..cậu sao lại ở đây _Naruto ( Yoake )

    Naruto lắp bắp khi thấy Sasuke.

    - đây là nhà tôi _Sasuke

    - ahn...có vẻ có hiểu lầm nên cậu cởi trói cho tôi trước được không _Naruto ( Yoake )

    Naruto chau mày khi tay cậu bị một sợi xích trói lại treo lên đầu giường, chân trái cậu bị còng lại nối với một sợi xích dài khoảng 2m.

    - có vẻ...thuốc chưa đủ _Sasuke

    - này, cậu nói cái quái gì thế _Naruto ( Yoake )

    - ... _Sasuke

    Sasuke im lặng lấy tay kéo chiếc băng trán với kí hiệu Làng Lá xuống, để nó xê đến che mắt cậu lại.

    - này, tôi không thấy được _Naruto ( Yoake )

    - ...

    Sasuke vẫn không trả lời, điều này khiến Naruto bực bội, cậu định dồn chakra để gọi Kurama thì...

    ' leng...

    '

    Tiếng ' leng..keng ' của chiếc xích đang trói tay cậu vang lên.

    Dây xích đó đang hút chakra của cậu, và càng siết chặt tay cậu hơn.

    - uhn... _Naruto ( Yoake )

    Cậu nhăn mặt vì đau.

    - chakra sao, cậu nên biết tôi đã phong ấn 2/3 chakra trong cơ thể cậu rồi _Sasuke

    - cái..quái _Naruto ( Yoake )

    Cậu ngay lập tức tỏ rõ sự bất bình.

    - Naruto, cậu không tầm thường, cậu là gián điệp của Akatsuki đúng không _Sasuke

    - ... _Naruto ( Yoake )

    Cậu lảng tránh, xoay mặt đi không trả lời.

    - trả lời tôi, Naruto! _Sasuke

    Sasuke thô bạo nắm lấy cằm cậu bóp mạnh, hướng mặt cậu đối diện mình.

    - ... _Naruto ( Yoake )

    Sasuke khó chịu trước thái độ của cậu, hắn cúi xuống, gần hơn, gần hơn nữa...áp đôi môi lạnh của mình xuống đôi môi ấm nóng của cậu, hắn dùng lưỡi cạy mở môi cậu, luồn chiếc lưỡi khô khan của mình lách đến khoang miệng cậu.

    Một dòng nước chảy vào khoang miệng cậu.

    ' ậc...ậc '

    - uhn...ahn..a...uke _Naruto ( Yoake )

    - uôn...a.. _Naruto ( Yoake )

    Cậu nhăn mặt cố gắng đẩy người đối diện ra nhưng không được, chakra của cậu giờ đang bị phong ấn nên cũng không thể mở Mangekyou Sharingan hay Rinne Sharingan được.

    Còn Sasuke thì mải mê với trò đuổi bắt chiếc lưỡi của cậu sau khi cho cậu uống hết dòng chất lỏng kia, phút chốc hắn đã quấn lấy chiếc lưỡi của cậu mà mân mê.

    Chưa dừng lại Sasuke đưa tay vén chiếc áo cậu lên, mò đến hạt đậu nhỏ vân vê.

    Cậu nhanh chóng giật người khi tay của Sasuke mò loạn trên cơ thể mình.

    - uhn..ahn~...đau _Naruto ( Yoake )

    Hơi thở cậu dần gấp gáp, hơi nóng phả ra, nước dãi cậu chảy dài từ khóe miệng đến cổ, đi qua yết hầu.

    Cho đến khi hơi thở cậu nặng nề hơn, đứt quãng, gần như bị ngạt thì Sasuke mới luyến tiếc rời đi, kéo một ' sợi chỉ bạc ' dài từ đầu lưỡi cả hai.

    Bởi vì thiếu dưỡng khí, Naruto gương mặt ửng đỏ.

    Thở hồng hộc nhìn lại hắn, trong ngực phập phồng.

    Cậu chưa lại sức đã ương bướng cố gắng từ trên giường ngồi dậy dù cánh tay bất lực vẫn đang bị xích tại đầu giường.

    - sao, muốn dậy?

    Hắn cao ngạo nhìn từ trên xuống, một tay cường thế đè xuống, tay siết chặt lấy cổ cậu.

    - cậu... _Naruto ( Yoake )

    Naruto đang nghĩ đúng hay không kẻ trước mặt đang muốn bóp chết cậu.

    Đôi vai cậu run rẩy, nước mắt lưng tròng từ khóe mắt rơi xuống khi đột nhiên cảm thấy con mắt Sharingan của tộc Uchiha, dù con mắt này không mạnh như Itachi nhưng cậu cảm nhận một cảm giác ớn lạnh nơi gáy mình, trống rỗng nơi ngực trái.

    Sasuke nhìn người trước mặt xoa xoa xương gò má của cậu, tay nới lỏng, chất giọng trầm ổn hỏi.

    - sao lại quên tôi? _Sasuke

    - t..tôi khô..ng quên cậu _Naruto ( Yoake )

    Naruto khó nhọc nói.

    - không!

    Cậu đã quên rồi, và giờ cậu cũng chẳng phải Naruto tôi biết _Sasuke

    - N..Naruto cậu..biết _Naruto ( Yoake )

    - phải, Naruto tôi biết là một kẻ ngốc, một tên phiền phức, nhưng...cậu vừa là Naruto vừa không phải Naruto, từ cách ăn nói đến thói quen đều không _Sasuke

    Sasuke hơi lạnh giọng nói.

    Cậu lúc này trầm mặc, cậu chỉ không ngờ nhiệm vụ này cậu đã thất bại chỉ vì thứ gọi là cảm xúc mà chỉ có thời gian mới biết được, cậu hiểu cảm xúc hắn, hắn giống sư phụ vậy đôi khi lại khiến cậu thấy quen thuộc nhưng cũng có xa lạ.

    - x..xin lỗi _Naruto ( Yoake )

    - ... _Sasuke

    - tôi không phải Uzumaki Naruto, tôi Yoake của Akatsuki _Naruto ( Yoake )

    Sasuke nghe câu trả lời hắn muốn mà thất thần, hắn biết trước câu trả lời này nhưng vẫn không chấp nhận được Naruto của hắn giờ lại quên mất hắn, lại phủ nhận quá khứ từng có, cứ như cố phủi đi những nỗ lực của hắn.

    - tôi sẽ rời đi _Naruto ( Yoake )

    - Không!

    Tôi đã chờ cậu, tôi không muốn chờ nữa, chờ cậu rất mệt...để rồi cậu quên tôi đi!

    Naruto cậu có trái tim còn lạnh hơn cả băng nữa...cậu biết không? _Sasuke

    Ánh nhìn trìu mến của hắn cùng những câu nói kia bất chợt khiến cậu thấy khó hiểu.

    - nên cậu không thể đi _Sasuke

    Hai ngón tay đặt tại điểm mẫn cảm trên ngực hung hăng véo một cái.

    “Ah!”

    Naruto đau đến giật mình

    - d..ừng..ại _Naruto ( Yoake )

    Chưa dừng lại Sasuke đem nhũ hoa ngậm lại cắn sưng đến tấy đỏ lên.

    - uhn...ha _Naruto ( Yoake )

    Naruto bất ngờ trừng mắt người phía trên lại nhìn xuống quần đã bị tuột mất tự lúc nào, đến cả quần lót cũng bị người này thoát.

    - d..ừng lại.

    Cậu đi quá xa rồi...um~... _Naruto ( Yoake )

    Sasuke bàn tay thô ráp bao lấy cự vật bắt đầu sục.

    Song Naruto lại trợn mắt nhìn kẻ không biết điều kia.

    - Cậu..cậu cởi quần áo ra làm gì...cậu muốn gì..? _Naruto ( Yoake )

    Giọng cậu run rẩy nói.

    - làm việc cần làm _Sasuke

    Hắn cười khẩy một cái rồi nhuộm lên cơ thể cậu những vết hôn tím đỏ mị hoặc.

    Từ cổ đến xương quai xanh nhấp nhô ẩn hiện, lại đến khuôn ngực phập phồng kia.

    - uhn..đau! _Naruto ( Yoake )

    Tuy nhiên đáng sợ hơn tay hắn đang lần mò đến dưới thân cậu, hai ngón tay linh hoạt đó chậm rãi nới lỏng cúc huyệt của cậu với một thứ chất trơn.

    - uhn...ahn..b..uông... _Naruto ( Yoake )

    Naruto nhăn mày khó chịu nói.

    - ... _Sasuke

    " AH!!!

    "

    Cảm giác lạnh lẽo đang ma sát cúc huyệt làm cậu giật mình.

    - ưn…k..khốn nạ..n..Ah..ưm~... _Naruto ( Yoake )

    Cậu khó chịu mà rên rỉ.

    Những viên tròn thật nhỏ mang tới cho huyệt khẩu một sự tra tấn và kích thích cường đại, khiến cậu càng lúc càng vô thức thắt chặt cơ vòng.

    Mặt khác, thứ kia không những công kích mị thịt bên trong, còn ma xát vào tiền liệt tuyến, tạo ra khoái cảm mạnh mẽ khiến cậu vô pháp khắc chế từng hồi thở dốc của mình.

    - thoải mái chứ?!! _Sasuke

    Hắn cười xấu xa nhìn cậu vặn vẹo thân thể dưới mình.

    Chưa dừng lại, hạ bộ đang cương cứng của hắn thô to khẽ chạm vào điểm mẫn cảm của cậu.

    - k..không...đ..ừng..x..xin cậu...k..Không! _Naruto ( Yoake )

    Nước mắt nơi khóe mắt chảy thành dòng vô thức tuôn ra.

    " AHHH!!!

    "

    Thô bạo đâm vào sâu bên trong cậu, chẳng mấy cự vật đã đâm lút cán vào trong.

    Cự vật được bao bọc bởi cúc huyệt ấm nóng đang co thắt dữ dội lại trướng phình hơn, những viên tròn sắc nét hung hăng ma xát trên tuyến tiền liệt ở sâu tận cùng.

    Vô số viên bi thật nhỏ mang đến vô hạn xúc cảm mãnh liệt không thôi.

    - ahn...l..lấy ra _Naruto ( Yoake )

    Cảm nhận cơn đau như xé toạc làm hai khiến cậu đau đến chẳng dám động chỉ có hàng nước mắt vẫn cứ tuôn ra.

    Hắn quan sát thấy phản ứng của cậu chậm rãi thay đổi tần suất đẩy đưa, bàn tay đang thô lỗ nắm lấy phân thân cậu, cũng bắt đầu nhẹ nhàng ve vuốt.

    - A…Ưm~ư… _Naruto ( Yoake )

    Trong khoái cảm ngập tràn cùng những tiếng thở dốc đầy áp lực, đỉnh đầu phân thân đang dựng thẳng của cậu dần dần rỉ ra một chút dịch thể.

    Cự vật được rút ra bên ngoài mấy cm, lại bị hắn dùng sức đâm sâu vào trong cơ thể cậu chạm đến điểm nhạy cảm nơi sâu hút.

    - Ah!

    Ahn...d..dừng...ại _Naruto ( Yoake )

    Cậu trừng lớn con mắt, thanh âm như nghẹn ứ tại yết hầu, đạt tới cao trào ngay trong tay của người kia.

    Nở một nụ cười mỉa mai, hắn dùng dịch thể dính nhớp trên tay bôi lên lồng ngực đang phập phồng vì thở dốc của đối phương.

    - biến đi… _Naruto ( Yoake )

    Cậu cắn răng, vung chân đá vào bên hông của Sasuke, nhưng lần này lại không thành công.

    Người nọ một phen tóm được chân của đối phương, đặt lên vai mình, khiến cậu chật vật mà nghiêng người bày ra một tư thế nhục nhã vô cùng.

    - góc độ rất vừa vặn, thử xem tư thế này có thể làm cho cậu sung sướng hay không? _Sasuke

    Hắn cười điệu bộ trêu ghẹo nói.

    - c..ậu..à..t..ên..ốn..nạn... _Naruto ( Yoake )

    Hắn im lặng không nói, chính là mạnh mẽ rút ra rồi lại hùng hổ đâm vào để cậu cảm giác được rõ ràng hơn sự đau đớn cùng cực như bị xé rách theo từng va chạm.

    Cuối cùng đem tất cả dịch thể bắn vào bên trong cơ thể cậu.

    - ahn..ha..ha..khốn..k..iếp _Naruto ( Yoake )

    Cậu mệt mỏi đến ngất đi.

    Còn Sasuke xong việc đã đi vệ sinh sạch sẽ nơi hậu huyệt chưa khép miệng còn sưng tấy của cậu.

    Thay đồ cho cậu xong hắn nhẹ nhàng bế cậu về lại nhà trọ của bản thân, đặt cậu lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi hắn cũng trở về nhà mình.

    _____________________________________________

    Đến 2253 từ rồi, mình bấm đến mỏi tay rồi mong các đọc giả đọc vui vẻ nhé!

    Tặng mình vài ngôi sao nhé!
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 13 : YOAKE TRỞ VỀ


    Cảm ơn các bạn đã yêu quý " đứa con " của mình nhé!

    _____________________________________________

    - Naruto, ra đây đi, ổn rồi

    Kurama thì thào với cậu sau cánh cửa, nó bất lực đến mệt mỏi.

    Naruto sau hôm đó đã tự nhốt mình trong căn nhà trọ 3 ngày 3 đêm không ăn không ngủ, Kurama cũng chỉ nghe tiếng thút thít của cậu qua khe cửa.

    Mặc dù hôm đó, Kurama có lo lắng cho cậu vì cảm xúc của cả hai được nối với nhau nên hôm đó khi cảm nhận được xúc cảm sợ hãi của cậu, do ở xa nên cảm nhận không mãnh liệt nhưng vẫn có thể thấy lúc đó cậu đã sợ hãi, đã run rẩy...nó đã chạy ra ngoài tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn chẳng thấy gì cả.

    Nó bồn chồn trở về trong đêm khuya tĩnh mịch thì lại thấy cậu đang bó gối, gương mặt hờ hững, nơi hốc mắt đỏ hoe trốn vào một góc phòng đang run lên cầm cập.

    Nó đã tiến lại, an ủi nhưng cậu bất chợt kéo chặt nó vào lòng ôm lại và liên tục lặp lại câu ' sợ lắm...đáng sợ..lắm...đau nữa h..hức..

    ' nó chỉ biết lặng thinh để cậu vùi đầu vào bộ lông đỏ rực của mình mà nức nở.

    Sau đấy Kurama đã bàn bạc với Pain để đẩy nhanh kế hoạch đưa Naruto trở về và cuộc chiến đó đã đến.

    Naruto cũng ậm ừ theo kế hoạch mà làm nhưng đến lúc nhìn vào đôi mắt lạnh băng màu đỏ máu đó là cậu đã khựng người, các đòn đánh từ đó mà yếu đi.

    Nhưng người kia nào biết, Sasuke tấn công liên tục, cậu ta kết thúc trận chiến bằng chiêu Chidori chí mạng vào người mà mình yêu.

    Thật đau nhói khi Itachi đã đến chậm một bước, chiêu Chidori xuyên qua ngực trái của cậu, máu ầng ậc đổ ra, cơn mưa che đi đôi mắt đang ngấn lệ của Sasuke.

    Và mọi thứ như sụp đổ trước bóng lưng lạnh lùng của Sasuke đang bước đi mà chẳng màn quay đầu liếc nhìn cậu một cái.

    - Y..Yoake!! _Itachi

    - n..nhóc!!!

    Itachi ngươi có mang hộp thuốc không?!! _Tobi

    Tobi và Itachi nhất thời ngẩn người trước khung cảnh đẫm máu.

    - hai ngươi...mau giúp ta một tay

    Một cậu thanh niên mái tóc cam dài chạm gót.

    Trên người mặc bộ đồ xa xưa màu trắng tinh bị vấy máu, trên mặt lại hiện lên 6 chiếc râu mèo hai bên đậm màu.

    Trên đầu lại có hai chiếc tai đỏ, xung quanh thân còn hiện lên chín chiếc đuôi đỏ rực ngoe nguẩy.

    - K..Kurama!!

    Đây là sao?!! _Itachi

    - ta sẽ giải thích sau, mau cầm máu cho tên nhóc này đi _Kurama

    Kurama dáng vẻ hớt hải, vội vàng.

    Itachi và Tobi cũng sốt sắng mà lao vào, vội cầm máu cho cậu, tuy chakra của Kurama đã chữa trị phần nào nhưng vết thương quá nặng khiến nó cũng hết cách.

    Điện tích từ Chidori dẫn từ qua các mạch máu, gân tim.

    Khiến cơ thể đang yếu ớt của Naruto không chống chọi được lâu, ý thức cậu dần mơ hồ, chỉ còn văng vẳng bên tai tiếng kêu của Itachi " Yoake, không được ngủ, ráng chút nữa Yoake!!

    YOAKE!!!

    ".

    6 tháng sau...

    Naruto trọng thương ' ngủ ' li bì suốt 2 tháng, sau 2 tháng thì vết thương chí mạng chỉ còn là một vết sẹo nhưng nội thương mới đáng sợ hơn, những dòng điện nhỏ gây rối loạn chakra, kích động mạch máu khiến tuần hoàn máu không đều.

    Và cũng sau sự việc đó Naruto dường trầm lặng, lạnh lùng hơn, có lẽ việc khiến cậu nói được 5 câu mỗi ngày là một việc khó khăn với Akatsuki.

    4 tháng tiếp theo Akatsuki giúp cậu học các nhẫn thuật mạnh hơn, cho cậu các nhiệm vụ vừa phải tuy nhiên có vẻ các nhiệm vụ giết chóc lại hợp với cậu hơn, ra tay nhanh, gọn, lẹ thậm chí là khiến con mồi run rẩy van xin.

    ' cạch '

    - yo...nhóc về rồi _Tobi

    - máu?!! _Itachi

    - ... _Naruto ( Yoake )

    Itachi lia mắt nhìn từ trên Naruto xuống, khắp người đều tanh mùi máu.

    - nhóc nên đi tắm đi _Tobi

    Tobi lười nhác nằm trên chiếc sô - pha nói.

    - uhm... _Naruto ( Yoake )

    Naruto ậm ừ bỏ vào nhà tắm.

    Tiếng nước ào ạt, từng cơn lạnh buốt bao phủ cơ thể cậu, từng dòng máu chảy xuống qua khe cống, làn da trắng sứ đầy sẹo, đôi mắt đỏ chói lọi âm u, mái tóc lòa xòa che phủ tầm nhìn.

    Cậu trầm tư nhìn qua cửa sổ nhỏ, hôm nay thật lạ, cậu dường như vừa nhìn thấy gì đó trong đầu, cậu thấy một thiếu niên tóc vàng, ba vệt râu mèo hai bên, rất..rất giống cậu chỉ khác...đôi mắt, thiếu niên đó cơ thể đầy mùi máu tanh và sẹo bẩn, nhưng đôi mắt xanh biếc đó lại thấp thoáng ánh lửa, từng ngày từng ngày hi vọng,...

    Tại sao cậu lại nhìn thấy, cậu thiếu niên đó là ai?!!

    Cậu ta trông rất giống cậu!!

    ' cốc..cốc '

    Cậu quay đầu nhìn cánh cửa vừa phát ra âm thanh.

    - nhóc xong chưa?!!

    Tắm như thế dễ cảm lắm đấy _Tobi

    - 5 phút _Naruto ( Yoake )

    5 phút sau...

    Cậu bước ra, mặc chiếc áo phông trắng rộng rãi, chiếc quần short rộng dài tới gối.

    Tay vẫn đang lau khô mái tóc vàng ướt đẫm.

    - qua đây _Itachi

    Naruto lẳng lặng bước tới, ngồi xuống đất để Itachi ngồi trên ghế lau tóc cho mình.

    - sư phụ...trên thế giới này có người giống người không _Naruto ( Yoake )

    Itachi chợt khựng lại, Naruto chủ động hỏi anh, anh rất vui nhưng câu hỏi này lại làm anh lo lắng, cây kim trong bọc lâu ngày rồi cũng lòi ra.

    - tại sao em lại hỏi vậy _Itachi

    - là giấc mơ, một người rất quen thuộc, người đó rất..rất giống con, chỉ...ngoại trừ đôi mắt thôi _Naruto ( Yoake )

    - Yoake, người giống người là chuyện thường, còn tâm giống tâm mới đáng lo _Itachi

    - vậy sao, tâm giống tâm... _Naruto ( Yoake )

    - có phải làm nhiệm vụ nhiều mệt rồi không, có cần tạc qua Orochimaru lấy thuốc không? _Itachi

    - có lẽ, mai con có nhiệm vụ, sẵn tạc qua một chút _Naruto ( Yoake )

    Cậu trầm mặc nói.

    - mai để anh đi với em nhé _Itachi

    Anh gượng cười nói.

    - uhm _Naruto ( Yoake )

    Câu trả lời hờ hững bởi cậu đang mệt đến thiếp đi, đầu ngả sang tựa vào lòng Itachi.

    Gương mặt thả lỏng, yên bình.

    - uhm...ngủ ngon Yoake

    _____________________________________________

    Chúc các bạn đọc truyện vui nhé!!!

    Nhớ các đọc giả thật đấy, dù chỉ mới vài ngày thôi 😘😘😘
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 14 : ITACHI


    Các bạn cứ bình luận nhiều vào nhé!

    Mình rất thích đọc bình luận của các đọc giả!

    Cứ thắc mắc đi mình sẽ trả lời!

    Bởi các bạn là động lực của mình mà!!! 😉😉😉

    _____________________________________________

    Sáng hôm sau...

    Naruto và Itachi đi cùng Kisame từ sớm.

    - Yoake, nhiệm vụ của nhóc là gì _Kisame

    - ... _Naruto ( Yoake )

    Cậu không nói chỉ đưa bảng nhiệm vụ cho Kisame xem.

    - oh...ra là bắt các chú chuột nhỏ này sao _Kisame

    Kisame vui vẻ nói.

    Cậu cũng chẳng buồn đáp mà chỉ chăm chăm nguồn chakra đang tỏa ra xung quanh cả ba, sự hiện diện của những ' con chuột ' mà Kisame vừa nói.

    ' xoẹt '

    Một chiếc kunai phóng nhanh qua mặt Naruto vô tình để lại vết xước nhỏ.

    Cậu vẫn chẳng mảy may mà thản nhiên rút vũ khí của mình ra.

    ( Chú thích - đây là thanh đao chakra mà Itachi tặng cậu trong một chuyến nhiệm vụ cấp cao.

    Cách sử dụng rất đơn giản, chủ cần vận chakra tác động vào quả cầu lửa đen được móc vào thanh đao là thân đao sẽ xuất hiện.

    Công dụng của lửa đen này là phần độc tố không thuốc giải, chỉ một vết rạch nhẹ thôi, độc tố của lửa đen sẽ dần dần thiêu rụi nội tạng, mạch máu, bên trong cơ thể đối phương, và chưa đầy 5 phút thì đối phương trúng chiêu chỉ còn là bộ xương khô heo hắt. )

    Vận chakra vào thanh đao Naruto tạo chakra thành đường chỉ như điều khiển rối.

    Cậu dùng đường chakra điều khiển thanh đao, lao vun vút qua các bụi cây, chưa đầy 1 phút các tiếng la hét thống khổ vang lên, dọa cả bầy chim bay mất, những tên jounin la liệt trong vũng máu đen ngòm của bản thân, cho đến khi chúng chỉ còn là bộ xương khô thì ngọn lửa mới dần liệm đi.

    - gọn đấy _Kisame

    - đi _Naruto ( Yoake )

    Cậu giương cao đôi mắt Mangekyou Sharingan đỏ rực lạnh lùng nhìn những bộ xương khô.

    Một lát sau cậu đến hang ổ của Orochimaru, Itachi bước vào trong động để lấy thuốc cho cậu.

    Cậu thì không hiểu lý do sao Itachi lại cương quyết đi lấy thuốc cho cậu mặc dù đó đâu phải việc mệt nhọc gì.

    Tuy nhiên Naruto chỉ ậm ừ cho qua.

    - yo...là Itachi sao _Orochimaru

    - ... _Itachi

    - liên quan đến ' ai kia ' nên mới tìm đến ta phải không _Orochimaru

    - tới lấy thuốc _Itachi

    - haha...ta sớm biết rồi nên chuẩn bị cả rồi _Orochimaru

    Orochimaru cười ranh mãnh đưa lọ thuốc cho Itachi.

    - đi ra cẩn thận! _Orochimaru

    Itachi cũng chỉ ậm ừ rời đi.

    Tuy nhiên đi được chục bước thì một âm thanh ' loẹt xoẹt ' thu hút ánh nhìn của Itachi.

    ' RẦM '

    - hửm... _Naruto ( Yoake )

    - động tĩnh lớn thế này, là màn chào hỏi của ai đây _Kisame

    Kisame tít mắt nói.

    - Itachi...

    Từ trong làn khói trắng, một bóng người thấp thoáng bước tới, khắp tràn đầy khí giận.

    - tck..Sasuke _Itachi

    - ta sẽ giết ngươi _Sasuke

    Cậu lạnh lùng nói.

    Châm ngòi một trận đấu, Itachi có lợi hơn với Mangekyou Sharingan nhưng đôi mắt đó chẳng thể dùng lâu.

    Anh nhanh chóng thất thủ, máu tanh xen lẫn mùi khói ngột ngạt.

    Khi Sasuke dùng thanh kiếm chém xuống...

    ' keng...

    '

    - đủ rồi _Naruto ( Yoake )

    Naruto dùng thanh đao chakra chặn lưỡi kiếm của Sasuke

    - N..Naruto!!

    Cậu làm cái quái gì vậy, cút ra mau, tôi phải giết tên này _Sasuke

    Gương mặt Sasuke thoáng ngạc nhiên rồi trùng xuống.

    - bước qua xác tôi đã _Naruto ( Yoake )

    Cậu cao ngạo, lạnh lùng nói.

    - c..cậu nói ngu ngốc cái gì vậy!!? _Sasuke

    - sao?

    Không nỡ, đã có thể khiến tôi chết một lần mà lại không nỡ khiến tôi chết lần hai sao!!?

    Cậu lạnh nhạt nói.

    - tck...cậu cút ra cho tôi!!! _Sasuke

    - thế thì bước qua xác tôi đi _Naruto ( Yoake )

    Cậu nghiễm nhiên nhìn Sasuke đang khó xử.

    - Kisame, ông đưa sư phụ rời khỏi đây đi _Naruto ( Yoake )

    - hể...nhóc thì sao!!? _Kisame

    Kisame bàng hoàng nói.

    - tôi tự lo được _Naruto ( Yoake )

    - DỪNG!! _Itachi

    Sắc mặt Itachi nhanh chóng đanh lại.

    - ... _Naruto ( Yoake )

    - đây là trận đấu của anh, em không cần bận tâm đâu Yoake _Itachi

    - s..sẽ không để sư phụ một mình đâu _Naruto ( Yoake )

    Cậu vô thức nhớ lại lúc trước, khi tinh thần cậu suy sụp người giúp cậu vượt lên là Itach và cũng nhờ câu nói : " Anh sẽ không để em một mình đâu!!

    " của anh khi đó, anh mặc kệ bị cậu đánh đuổi vẫn luôn ở bên cậu mọi lúc, anh không bỏ rơi cậu, còn " người trước mắt " đã từng tổn thương cậu, đã từng giết chết cậu, đã từng bỏ rơi cậu...nên kẻ đáng chết ở đây...căn bản không phải là Itachi.

    - Kisame giữ Yoake lại _Itachi

    Anh lạnh lùng nói.

    - thả ra, ông làm cái quái gì vậy!!! _Naruto ( Yoake )

    - ngoan ngoãn đi Yoake _Kisame

    Kisame đành tạm thời trói cậu vào gốc cây, dù cậu mạnh như nào thì trước việc chakra đang bị thanh kiếm của Kisame hấp thụ thì làm sao thoát ra.

    Cậu đành nuốt hận nhìn Itachi vật vã với cơ thể đầy thương tích.

    - " sư phụ...tại sao phải cố chấp như thế!!?

    " _Naruto ( Yoake )

    Khi nhìn Itachi hơi thở ngắt quãng, cậu vội vã nói với Kisame.

    - Kisame!!

    Nhanh cắt dây trói cho tôi _Naruto ( Yoake )

    - không thể _Kisame

    - tôi sẽ không làm điều ngu ngốc _Naruto ( Yoake )

    - chắc chứ!!

    Yoake _Kisame

    - chắc chắn!!! _Naruto ( Yoake )

    Cậu vừa được cởi trói nhanh chóng phóng đến chỗ Itachi.

    Tuy nhiên sau lớp khói chính là một khung cảnh hoang tàn, cậu vội vã cảm nhận chakra của Itachi.

    Một khắc cậu liền phóng đến nơi gạch đá đổ vỡ kia.

    Dùng bàn tay nâng tảng đá lớn lên, phía dưới tảng đá là gương mặt Itachi, anh phờ phạc, xốc xếch.

    Điều đáng nói là...đôi mắt anh...chỉ còn lại mắt phải mà thôi.

    - s..sư phụ _Naruto ( Yoake )

    - haha...ổn rồi Yoake, chúng ta sẽ về nhà, về nhà... _Itachi

    Anh gượng cười nói.

    - anh ngủ chút được không?

    Yoake _Itachi

    Anh ôn nhu nói.

    - nhưng..sau giấc ngủ hãy tỉnh lại...được không _Naruto ( Yoake )

    - x..xin lỗi, Yoake, k..không được rồi!!! _Itachi

    - dừng..đừng nói gì nữa, đủ rồi, con sẽ tìm cách...không để người chết đâu _Naruto ( Yoake )

    Cậu gấp gáp nói, đôi mày nhăn lại kiềm nén.

    - x..xin lỗi, n..nhưng trước đó...anh m..uốn em..gi..úp _Itachi

    - bất cứ điều gì làm người không rời khỏi trần thế này _Naruto ( Yoake )

    Cậu dường như sắp kìm nén không nổi, đôi mắt long lanh ầng ậc nước.

    Đưa đôi tay nhỏ khẽ đặt lên má anh.

    - em...có..t..t...ừng th..ích anh _Itachi

    - thích, rất thích...nên làm ơn đừng rời bỏ con _Naruto ( Yoake )

    - ha...đợi được rồi, ta đợi được...câu n..ày từ.. em..rồi, vĩnh..biệt.

    Yoake! _Itachi

    Anh không đau đớn, anh nở nụ cười mãn nguyện, không gượng ép, không giả tạo, hoàn toàn chân thật, buông xuôi tất cả, để đợi một người, anh...đã đợi được rồi.

    Nhưng..người đó...chỉ bảo ' thích ' chứ người không bảo ' yêu ' hay...anh sợ câu trả lời ' có ' hoặc ' không ' yêu của người đó, nên chỉ hỏi một chút ý niệm trong tâm mình, vẫn không dám bày tỏ, là anh..quá sợ hãi sao?!!

    _____________________________________________

    Hình như mình viết tệ hơn rồi phải không??? ☹☹☹

    Cảm ơn các đọc giả đã ủng hộ nhé!!!
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 15 : ITACHI ( 2 )


    Sorry các đọc giả, do mấy ngày nay tinh thần sa sút nên ra chap trễ mong mọi người thứ lỗi!!!

    _____________________________________________

    Trong đêm Itachi hấp hối...cư nhiên lại hợp lòng người..trời cứ mưa mãi, mưa..trôi đi giọt lệ, mưa trôi đi lời " yêu " , mưa...trôi đi thương nhớ...

    Cậu thần người ra, đôi mắt chốc lát đã tối sầm.

    Cậu cố gắng lắng nghe nhịp tim nhỏ nhoi của anh.

    Và...

    .

    .

    Cậu đã liều lĩnh...

    .

    .

    Vì anh...

    .

    .

    Cậu đã hiến dâng con mắt mình cho anh, vì nó có thể khiến nhịp thở anh ổn hơn, có thể cho một chút hy vọng mỏng manh...

    .

    Khoảnh khắc con mắt Mangekyou Sharingan được cậu rút ra mạnh mẽ, máu từ hốc mắt trào lên, thay nhau lấp đầy khoảng trống đó bằng vũng máu tươi tràn ra ngoài, ướt cả một mảng áo.

    .

    Trời không phụ lòng người, nhờ con mắt đó.. cậu có thời gian đưa anh về chữa trị, dùng chakra của Cửu vĩ cứu sống anh, nhưng...đã sống rồi, đã vượt qua cửa tử rồi..sao anh chưa tỉnh, sao anh cứ mãi nằm đấy, nhắm nghiền đôi mắt đen luôn ôn nhu với cậu, sao không chào cậu như mọi khi mỗi lúc cậu xong nhiệm vụ, sao anh lại không trả lời cậu, anh chẳng phải luôn muốn nghe giọng cậu sao?!!

    " Itachi...bao giờ anh mới tỉnh đây "

    .

    Vì anh cậu đã đánh đổi Mangekyou Sharingan.

    Vì anh cậu không tiếc chakra Cửu vĩ.

    Vì anh cậu có thể đánh đổi tất cả, kể cả mạng sống này.

    .

    Nên làm ơn...tỉnh lại đi Itachi.

    Anh đã hôn mê...5 tháng rồi.

    Còn định chơi trò chơi này đến bao giờ nữa chứ...Itachi.

    ...

    Cậu mệt mỏi đi đến phòng Itachi đang hôn mê.

    - sư phụ..người...hôm nay thấy khá không _Naruto ( Yoake )

    Vẫn luôn là vậy, luôn là sự im lặng đáp trả cậu.

    Cậu từ từ ngồi xuống cạnh anh.

    - sư phụ...hôm nay Konoha đã đến van xin chúng ta _Naruto ( Yoake )

    Cậu trầm mặc nói.

    - đại chiến thứ IV của thế giới Shinobi, người nghĩ chúng ta có nên tham gia không _Naruto ( Yoake )

    - ...

    - trả lời cho con biết đi...sư phụ _Naruto ( Yoake )

    - ...

    - người còn không nhanh tỉnh lại...sẽ mất đứa học trò này đấy _Naruto ( Yoake )

    Cậu hơi nhếch môi nói.

    - ...

    - sư phụ...con đợi người..gần 6 tháng rồi _Naruto ( Yoake )

    - ...

    - cho con biết đi...con..cần tiếp tục đợi người..hay tự bước trên con đường của bản thân..sư phụ _Naruto ( Yoake )

    - ...

    - sư phụ...con..sắp hết thời gian rồi, sau đại chiến dù có hay không tham gia thì thời gian của con...cũng gần cạn rồi _Naruto ( Yoake )

    - ...

    - nhưng...người vẫn chưa tỉnh..con sẽ không an tâm đâu _Naruto ( Yoake )

    - ...

    - đủ rồi Yoake...mau đi thôi _Kurama

    Kurama bất ngờ xuất hiện trước vẻ mặt bi thương của cậu.

    Cậu khác rất nhiều, gương mặt tiều tụy, con mắt đục ngầu, hốc mắt hiện một quầng thâm to tướng, thậm chí là khô khan.

    - Kurama...tại sao trên đời này lại có nhiều bất công thế _Naruto ( Yoake )

    Cậu ngửa cổ lên, nụ cười méo xệch nói.

    - vì...chưa từng có công bằng _Kurama

    Kurama hơi ngắt đoạn nói.

    - chưa từng có sao?...đúng thật..chưa từng có công bằng _Naruto ( Yoake )

    - sư phụ hy sinh nhiều thế vì Konoha... nhưng đổi lại sự hy sinh của người là...mang danh phản tặc đời đời khắc ghi _Naruto ( Yoake )

    - ... _Kurama

    Kurama chẳng biết nói gì trước lời của Naruto.

    Song cậu lại nhìn xuống thân xác bất động của Itachi mà chua xót nói.

    - không hối hận chứ...sư phụ?!! _Naruto ( Yoake )

    - ... _Kurama

    - " ..k..không hối hận "

    Một thanh âm khô khốc nhẹ vang lên.

    - s..sư phụ _Naruto ( Yoake )

    Đôi ngươi cậu rung động, trừng lớn về phía thân xác im lìm kia.

    - Y..Yoake _Itachi

    Âm thanh ôn nhu tưởng chừng đã mất từ lâu, nay đã trở lại.

    - h..hức...t..tỉnh rồi sư phụ...người cuối cùng đã tỉnh _Naruto ( Yoake )

    Từng đợt nước mắt ầng ậc thi nhau đổ xuống.

    Cậu lao nhanh đến ôm con người đang nằm kia.

    - Y..Yoake...sao lại khóc _Itachi

    Anh ôn nhu khẽ động vuốt lọn tóc cậu nói.

    - l..là...do người...h..hức đồ ngốc _Naruto ( Yoake )

    Cậu sụt sùi nói, nước mắt vẫn ầng ậc đổ.

    - t..ta xin lỗi _Itachi

    - không cần...người tỉnh lại là tốt rồi, tốt rồi _Naruto ( Yoake )

    - Y..Yoake...cảm ơn..cảm ơn em đã đợi _Itachi

    Anh cong môi nhẹ cười thỏa mãn.

    - h..hức..h..ức _Naruto ( Yoake )

    Cậu úp mặt vào ngực anh khóc như đứa trẻ.

    - đừng khóc...sẽ..rất xấu _Itachi

    Anh vuốt khóe mặt đọng nước của cậu.

    Cậu thì cứ khư khư ôm chặt anh, mãi đến 3 tiếng sau.

    Cậu mới buông ra bắt đầu hỏi anh đủ điều.

    Anh thì lâu ngày không nói nên có vẻ hơi khó khăn.

    Nhưng đại khái anh biết cậu rất quan tâm mình, và có lẽ...anh sẽ có cơ hội.

    Tuy nhiên trước đó có vẻ anh phải dọn dẹp đại chiến shinobi này trước thì phải...vì Naruto đã hỏi anh rất nhiều về ý kiến tham gia trận đại chiến này.

    _____________________________________________

    Cbap này hơi ít nên chap sau mình sẽ bù thêm drama cho các đọc giả nhé!

    A..suy nghĩ drama đến đau đầu rồi, Itachi cũng trở lại rồi nên mình đi ngủ chút đây!!!

    Bye các đọc giả nhé!

    Yêu các bạn nhiều ❤❤❤.
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    CHAP 16 : ĐỒNG MINH LÀNG LÁ


    Nhớ các đọc giả quá cơ, mong mọi người đọc truyện vui vẻ nhé!

    _____________________________________________

    - Kurama...

    Sau một hồi nói chuyện với Itachi cậu mới sực nhớ đến chú cáo của mình...nhưng chú cáo đã trở về không gian tự bao giờ.

    ....

    Trong không gian phong ấn có thể thấy rõ một gương mặt hung tợn đáng sợ nhưng chất chứa đầy bi thương.

    - " tại sao...lại là hắn chứ, Yoake..à không nhóc là Naruro.

    Và điều này..chỉ ta " biết " mà nhỉ!!!

    Nhóc lúc nào cũng vì hắn...cái quái gì vậy!!

    Đừng đùa ta chứ Naruto, ta quen nhóc còn lâu hơn tên đó, thậm chí hắn còn không thể cho nhóc sự an tâm mà vênh váo cái gì!!

    Tại sao luôn là lũ Uchiha..hết tên này đến tên khác...tại sao chúng có thể sống an nhàn sau bao nhiêu tội ác đó!!!

    Chúng quá nguy hiểm, Naruto...thậm chí..tên Uchiha Sasuke kia đã khiến nhóc còn nửa mạng, nửa cái mạng đó...không thể kéo dài hơn đâu..Naruto.

    Ta không cần nhóc chọn ta...ta cần nhóc tránh xa bọn Uchiha nguy hiểm kia và...ta cần nhóc sống cho bản thân mình "

    Đôi mắt đỏ rực xếch lên như dã thú đã ôn hòa hơn, đôi mày giãn ra.

    Nhưng trong con ngươi xích huyết kia...chỉ toàn là sự chua xót mà thôi.

    ....

    Còn bây giờ, Akatsuki đang thực hiện giao dịch với làng Lá.

    Họ bây giờ tuy là đồng minh nhưng...

    - Naruto!!!

    Một giọng nói thiếu nữ trong vắt vang lên sau cái gốc cây anh đào to lớn kia, thu hút cảm giác của cậu thanh niên gần đấy.

    - Haruno Sakura.

    Cô hơi giật mình khi cậu không còn chăm chú dán ánh mắt lên người cô như đứa trẻ ngày nào.

    Mà là nhìn bằng sự lạnh giá từ tâm, cậu cũng chẳng để lộ mặt sau lớp áo choàng đen nhưng Sakura vẫn nhận ra.

    - đúng là cậu rồi, Naruto

    Cô hơi ngượng nghịu khi nhìn vào sự thờ ơ của cậu bấy giờ.

    - cô nhầm rồi, tôi là Yoake _Naruto ( Yoake )

    - c..cậu đang nói gì vậy!!? _Sakura

    - như những gì cô nghe _Naruto ( Yoake )

    - k..không thể nào, cậu...đang bị uy hiếp đúng không!!?

    Là Akatsuki sao?!! _Sakura

    Cô lao đến, hai tay gì cổ áo cậu.

    - không ai uy hiếp được tôi _Naruto ( Yoake )

    Trái với gương mặt tức giận cùng cực của Sakura, cậu lại bình thản giọng điệu hờ hững nói.

    - cậu.. _Sakura

    - và..đừng có vu khống cho đồng đội tôi!! _Naruto ( Yoake )

    Cậu không ôn hòa mà lạnh ngắt siết một cổ tay của Sakura đang gì cổ áo mình.

    - ha...tớ biết rồi!

    Là chúng xóa trí nhớ cậu đúng không!!

    Naruto!!! _Sakura

    Gương mặt thiếu nữ bừng bừng sự tức giận, cô như gào lên, đôi mắt lục ngọc bảo ấy chăm chăm nhìn cậu bằng một cơn lửa giận trong đáy mắt.

    - cô Haruno đây cần tôi nhắc lại bao lần mới hiểu!!

    Tôi là Yoake, Uchiha Yoake và đừng có vu khống đồng đội tôi!!! _Naruto ( Yoake )

    Cậu hơi tức giận khi bị tra khảo nhiều lần liền to tiếng quát thẳng vào mặt Sakura.

    Nhìn điệu bộ cô sau câu trả lời thì cậu chỉ tặc lưỡi một cái rồi rời đi ngay.

    - ...

    Cô chết lặng đi..nhưng không phải vì câu nói vô tâm của cậu mà là cái tên...cậu vừa thốt lên!!

    Uchiha Yoake là ý gì?!!

    Chẳng phải tộc Uchiha đã bị diệt vong rồi sao?!!..và tộc nhân duy nhất sống sót chỉ còn lại Sasuke mà!!

    Chuyện gì vậy...ai trả lời được điều này cho tôi?!!

    Cô chao đảo ngã khụy xuống đất, đôi chân lẩy bẩy chẳng thể đứng nổi, con ngươi lục ngọc bảo đã thất kinh đến bất động mà trừng lớn.

    Cô đang không tin điều mà cậu vừa nói.

    .

    .

    .

    .

    - tck...

    " sao số mình hay thế, vừa đụng người làng Lá giờ lại đụng kẻ đáng chết này!!

    "

    Cậu chau mày nhìn thanh niên trước mắt đang chắn đường cậu, một thân lạnh lùng vô cảm.

    - Naruto, cậu sao lại ở Akatsuki _Sasuke

    - " Móa nó!!

    Sao ai cũng hỏi câu này cả thế, bộ thích ở Akatsuki cũng cần cả lý do à!!

    Tck!

    Ông đây quân tử không chấp nhặt tiểu nhân!!!

    "

    Cậu hơi trầm mặc, đăm chiêu nhưng rất nhanh lấy lại khí thế, cậu trực tiếp bỏ qua Sasuke hướng về căn cứ.

    - đừng có bơ câu hỏi của tôi..tên Dobe!!!

    Naruto vẫn chẳng mảy may mà vụt lên trước, tuy nhiên Sasuke cũng chẳng kém tốc độ của cậu là bao.

    - tck...là cậu ép tôi!!

    Thanh âm phẫn nộ vang lên, một khắc chậm chân cậu bị Sasuke tóm ngay lập tức, rơi tự do từ cành cây xuống nhưng...với cậu nếu ngay bây giờ rơi tự do thì tốt biết mấy..chứ sau lưng có cả một " con nhện " tóm như này thì tự do con khỉ.

    Khi cả thân cậu gần chạm đất, cậu không còn lựa chọn, phải sử dụng chakra cửu vĩ bao bọc toàn thân lẫn " con nhện " kia để bảo toàn tính mạng.

    Đáp đất an toàn cậu cáu gắt nói :

    - muốn gì?! _Naruto ( Yoake )

    - câu trả lời của cậu _Sasuke

    Sasuke không lạ lẫm cách ăn nói lạnh lùng của cậu mà thẳng thừng vào vấn đề chính.

    - được, hỏi đi _Naruto ( Yoake )

    - tại sao cậu lại ở Akatsuki! _Sasuke

    - vì tôi thích!! _Naruto ( Yoake )

    Cậu gằn mạnh từng chữ với Sasuke.

    - ...

    - nghe câu trả lời cậu muốn rồi thì cút ra, bớt làm phiền tôi _Naruto ( Yoake )

    - thật sự đó là câu trả lời của cậu _Sasuke

    - phải, chỉ như vậ... _Naruto ( Yoake )

    Cậu bị đè xuống...

    .

    Sasuke đang ở trên...

    .

    Sasuke..cúi xuống...

    .

    " uhn...

    "

    Trong khoang miệng nhỏ bị lấp đầy bởi chiếc lưỡi của ai đó đang đè trên môi cậu mà liếm láp.

    Thấp thoáng..những cơn ác mộng trở về.

    Sasuke lấn đến khi thấy cậu bất động, đưa chiếc lưỡi quấn lấy chiếc lưỡi cậu mút lấy mút để, hàng môi trên dưới cũng bị mút đến sưng đỏ, cư nhiên chiếc lưỡi đang quấy đảo không gian trong khoang miệng cậu vẫn chưa chịu dừng.

    Cậu ta muốn nhiều hơn nữa, cậu ta không muốn dừng lại ở môi cậu mà tham lam hít lấy hương cỏ trên tóc cậu, muốn không chỉ đôi môi cậu mà thậm chí muốn...cả cậu.

    " phựt!!!

    "

    Cậu cắn răng xuống muốn ngăn cơn ác mộng lại nhưng...Sasuke không nhân nhượng, liếm nhẹ đôi môi đang rỉ máu của cậu.

    " Ah!!

    "

    Một cơn đau rát từ môi khiến cậu khẽ " ah " lên một tiếng nhưng không biết...rằng kẻ kia lại vì cậu mà bộc phát.

    - máu cậu...thật thơm, Naruto

    Thanh âm ma mị, rùng rợn khiến người nghe bất giác sợ hãi.

    Sasuke không nói không rằng, kéo cổ áo cậu xuống để lộ chiếc cần cổ trắng trong màu da ngâm kia.

    Sasuke để lộ một chiếc răng nhỏ nhọn...cậu ta cúi xuống..gần hơn...

    " phụp!!

    "

    - AH!!!

    Sasuke cắn mạnh vào cổ cậu, cắn đến bật máu ra cậu ta mới buông ra nhìn dấu răng của bản thân mà vuốt ve.

    - c..cậu điên à!!

    Naruto rùng mình khi chạm phải ánh nhìn sắc bén nhưng đầy âu yếm của Sasuke.

    Sasuke thì bỏ ngoài tai lời cậu nói, chăm chăm nhìn dấu răng xanh tím vẫn đang rỉ máu do bản thân để lại trên chiếc cổ trắng kia.

    Cậu ta thỏa mãn cúi xuống lần nữa liếm hàng máu đang rỉ ra kia.

    Quét nhẹ môi, cậu cười rồi lại xoay sang ấn mạnh môi mình lên môi Naruto, đưa mùi tanh nồng của máu sang khoang miệng cậu, đưa chiếc lưỡi đảo quanh hàm cậu, Sasuke ngước lên khi thấy cậu chau mày vì vị tanh mùi sắt của máu.

    - thế nào?

    Máu của cậu...ngọt không? _Sasuke

    - t..tên điên _Naruto ( Yoake )

    Cậu cáu gắt khó chịu nhìn đôi mắt đầy ý cười kia.

    - sao thế, không thích à? _Sasuke

    - cút ra _Naruto ( Yoake )

    Cậu vùng vẫy khuơ tay khuơ chân.

    - thế thì nói tôi lý do cậu ở Akatsuki đi! _Sasuke

    Sasuke mạnh bạo lật người cậu nằm sấp xuống, khóa tay cậu lại.

    - buông tôi ra, cậu bị điên à!! _Naruto ( Yoake )

    Cậu đưa ánh nhìn phẫn nộ, cố gắng trốn thoát.

    - phải, tôi điên rồi..điên rồi nên mới thích kẻ như cậu, điên rồi mới thích tên vô tâm như cậu.

    Cậu chỉ luôn miệng nói dối nhưng...sao tôi vẫn tin chứ?

    Tôi điên rồi...rõ biết lúc đó cậu đang làm gián điệp nhưng ánh mắt vô thức luôn theo cậu, luôn muốn tin mấy lời giả dối cậu nói...là tôi điên rồi!!! _Sasuke

    - t..tôi không thể đáp lại cậu _Naruto ( Yoake )

    - Tại sao?!!

    Tôi luôn kiếm tìm cậu, tôi luôn dõi theo cậu!!! _Sasuke

    - n..nhưng tôi là con trai _Naruto ( Yoake )

    - thì liên quan gì?!!

    Tôi không thích đồng tính nhưng tôi thích cậu mà chỉ trùng hợp..người tôi thích là con trai _Sasuke

    Nhoẻn môi nụ cười ranh mãnh, Sasuke vô thức biểu lộ bản tính thợ săn.

    - t..tôi không muốn!!

    Thả tôi ra!!!

    Cậu giẫy giụa, nơi khóe mắt nhớ lại gì đó mà ươn ướt lệ.

    - Thử thoát khỏi tôi đi!

    Thanh âm chiếm hữu xâm chiếm lý trí cậu, lý trí cậu..từ khi nhìn thấy bóng hình này...

    đã mất cả rồi.

    - ha..là cậu không cho tôi lựa chọn!

    Một hố đen xuất hiện dưới thân Naruto hút cậu vào trong và...biến mất!!!

    _____________________________________________

    Xin lỗi vì giờ mới ra chap!!

    Do dạo này mình tập trung viết nhiều bản thảo cho nhiều truyện nên hơi lâu, thật sự xin lỗi các bạn vì sự chậm trễ này!!

    Nhớ các đọc giả ghê lunnn!! 😘😘😘
     
    Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
    Thông báo.


    Xin chào và gửi lời tạm biệt chuyến tàu của @HuynhQuan13 tại đây.

    Thành thật xin lỗi vì sủi mất tăm những tháng qua, nhưng tôi không còn sử dụng account này để viết truyện nữa, đồng thời drop những truyện của account này.

    Có thể mọi người không đồng ý quan điểm của tôi nhưng với một đứa tập viết từ thuở còn trẻ trâu đến những tháng ngày này thì với tôi, con chữ không chỉ để thỏa mãn, còn là sự yêu thích và là cả một trời đam mê.

    Vì thế tôi thật lòng mong muốn cải tạo con chữ cũng như văn phong của mình trong những tác phẩm đi sau.

    Nếu như tôi làm các bạn thất vọng, không gì hơn tôi xin chân thành gửi lời xin lỗi vì sự đường đột của mình.

    Và với những bạn còn hứng thú với tác phẩm của tôi, thật lấy làm vinh hạnh, tôi vẫn mong muốn cống hiến văn chương của mình cho những độc giả ở đây, những người đã đồng hành cùng tôi đến hôm nay.

    Nếu bạn vẫn còn muốn chiêm ngưỡng những câu chuyện của tôi thì tôi xin để acc TrieuDuong_end ở đây, hãy làm quen lại một lần nữa nhé.

    Một lần cuối, tôi trân trọng cúi đầu với những người đã đi đến ngày hôm nay cùng tôi.
     
    Back
    Top Dưới