Cập nhật mới

Khác [Mạt thế + Cthulhu] Chờ Bình Minh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401012660-256-k883912.jpg

[Mạt Thế + Cthulhu] Chờ Bình Minh
Tác giả: Yunnnet0
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: LGBTQ, mạt thế, xuyên sách, Cthulhu, tu chân, ma pháp, khoa học viễn tưởng v..v

-------

Tôi năm 14 tuổi; Thiên mã hành không. (*)

Từng viết cho mình một bầu trời rực nắng.

Cuối cùng bầu trời này hoá thành bom nguyên tử, quả bom nguyên tử tôi thả vào 12 năm trước, vòng vèo không biết bao lâu cuối cùng cũng nổ tung vào lúc 25 tuổi.

Nổ tôi từ thế giới này sang thế giới khác.

-------
(*) Tự do, phóng khoáng vượt khỏi khuôn khổ thường tình.



tuchan​
 
[Mạt Thế + Cthulhu] Chờ Bình Minh
Chương 1


Ánh sáng trắng loé lên trong tầm mắt, ngay khi Lê Thanh Lăng có lại nhận thức, thứ cậu cảm nhận được đầu tiên là mùi hôi thối trong không khí, tai vẫn ù ù nhưng mắt đã dần nhìn được cảnh vật, khoảnh khắc ánh mắt trở nên rõ ràng, Lê Thanh Lăng chết điếng.

Một sinh vật hình người, chết tiệt, cậu cũng không rõ lắm nó còn sống hay không, đang lao về phía cậu, hai mắt nó trợn to, tơ máu đỏ tươi quanh hốc mắt, giống như sắp nổ tung thành vũng máu, Lê Thanh Lăng thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đầu nó đã nổ tung, máu văng tung toé, khoảng cách của cả hai chỉ cách nhau khoảng 10cm, máu chảy xuống trước mặt cậu, như văng vào một cánh cửa kính.

Tim vẫn còn đập thình thịch như sắp nổ tung, thế giới dần trở nên ồn ào, Lê Thanh Lăng cuối cùng nghe được âm thanh có nghĩa.

"Cậu còn đứng đực ra đấy làm gì?

Sợ virus không kịp bám lên người à!?"

Lê Thanh Lăng hoảng hốt nhìn về phía giọng nói, một cô gái xinh đẹp đang giơ tay về phía cậu, trên bàn tay trắng nõn vẫn còn những vụn băng đang tan chảy, tấm kính trước mắt cậu cũng đang tan ra rơi xuống đất thành một bãi máu loãng.

Cậu hoàng hồn vừa lăn vừa bò chạy về phía cô, mồm miệng không rõ: "Huhu chị hai ơi..

Cứu em, mẹ nó cái thứ gì... sợ muốn chết."

Khoé miệng Phương Vũ Chi không khỏi cứng ngắc, cô lùi sang một bước, mỉa mai: "Thằng nhóc này cậu phải đàn ông không thế?

Nhát chết."

Cô né bên nào cũng không thoát bị Lê Thanh Lăng tóm được, miệng nói lời mỉa mai nhưng vẫn để mặc cậu bám mình, từ túi áo lấy cho cậu một cái khẩu trang: "Đeo vào đi, theo thông tin hiện tại thì người thường vẫn rất dễ dính bệnh đấy."

Lê Thanh Lăng không nói được gì, chân cậu vẫn còn mềm nhũn, luống cuống đeo khẩu trang vào, mặt mày tái mét bị chị gái này xách xuống cầu thang.

Tay vẫn bám dính người ta không buông như đứa trẻ bám mẹ.

Phía dưới cầu thang có một vài bóng người, lúc này Lê Thanh Lăng mới nhận ra bọn họ hình như đang ở trong một siêu thị, chỗ này không thấy đèn đóm gì, ngay cả cửa kính cũng bị một lớp rèm che khuất.

Mùi tanh hôi quẩn quanh bên chóp mũi chẳng những không tan đi mà còn nồng hơn khi đi xuống, thậm chí còn lẫn cả mùi khét, trái tim của cậu cũng không tránh khỏi mà nhói lên, lòng trĩu nặng.

"Chị Chi nhặt thằng nhóc này ở xó nào đấy?

Ba ngày nay không thấy người nào em còn tưởng chết cả rồi."

Người nói chuyện là một gã đàn ông cao to, gã dựa vào tủ kính trưng bày, liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới, nở một nụ cười khinh khỉnh.

Ba ngày không thấy, đến khi bọn họ dọn dẹp xong cái mớ này mới thấy ló mặt ra, nghĩ đến không ít người bỏ mạng, mặt gã không đẹp nổi.

Phương Vũ Chi lắc đầu, buông cậu ra, chỉ về một góc ý bảo cậu qua đó ngồi xuống.

Lê Thanh Lăng tạm thời cũng không hiểu chuyện gì nên cũng im lặng, cậu nghe lời bước sang một bên ngồi bệch xuống đất, nhìn chằm chằm vào bóng mấy người đang nói chuyện đằng kia.

Quá rõ ràng, bọn họ là một nhóm, mà dẫn đầu nhóm người này có lẽ là cô gái tên Phương Vũ Chi kia.

Một cái tên có phần quen thuộc.

Trong kí ức rất nhiều năm trước kia Lê Thanh Lăng từng học đòi văn vẻ cũng viết truyện như người ta, chắc là khoảng năm 14 tuổi.

Mà cái tên Phương Vũ Chi này...

Không phải nhân vật chính.

Đầu Lê Thanh Lăng đau như búa bổ, tai cứ nghe đầy tạp âm, cậu mờ mịt dựa vào tường, trong nháy mắt có xúc động đâm đầu đi chết.

Cái bộ truyện chỉ có 15 chương mở đầu còn lại thì kết thúc trong tưởng tượng, một nồi lẩu thập cẩm siêu cấp với các thể loại tu chân, trọng sinh, mạt thế, xuyên thư, đam mỹ, bách hợp, ngôn tình đều có ấy hả?

Lê Thanh Lăng tuyệt vọng, cậu cảm thấy hàm răng của cái xác sống(?) vừa rồi mới là chốn về ấm áp của cậu.

Mà lý do cậu nhận ra Phương Vũ Chi dù cô không phải nhân vật chính là vì cô ấy chính là nạn nhân của việc cậu gia nhập hội hủ đú.

Ừ, cái tag bách hợp là của cô ấy đấy.

Ngay lúc Lê Thanh Lăng có ý định sắp xếp tình tiết truyện, tiếng của Phương Vũ Chi đã vang lên: "Nhóc con, lại đây."

Lê Thanh Lăng vội vàng theo tiếng, thất tha thất thểu chạy lại gần.

Mặt người đàn ông kia vẫn không đẹp lắm nhưng không nói thêm gì, Chắc do Phương Vũ Chi và những người khác đã khuyên, Lê Thanh Lăng làm người chen ngang cũng không tiện đánh tiếng.

Phương Vũ Chi không hài lòng nhìn người đàn ông: "Phong!

Em muốn theo chị thì đừng giữ thái độ như vậy, cậu ấy chỉ là người thường, cứu người là nghĩa vụ của bọn chị cũng là của em sau này."

Người đàn ông tên Phong hơi hé môi, cuối cùng ủ rũ cúi đầu, không nói tiếp.

Lát sau Lê Thanh Lăng mới biết tên người này; Trần Minh Phong.

Phương Vũ Chi nhìn Lê Thanh Lăng, nói tiếp: "Chị đã liên lạc được với bên ngoài rồi, không lâu sau sẽ có người đến đây, em cứ nghe theo sắp xếp là được."

Lê Thanh Lăng nhíu mày, cậu vẫn không nắm bắt được tình hình, bèn hỏi thẳng: "Chị biết được cái gì đúng không?

Làm ơn nói cho em với!"

Cậu chẳng qua chỉ ngủ một giấc, tối hôm qua vẫn như những ngày thường viết nhật ký, viết rồi bỗng nhớ lại câu chuyện này, sau đó mở mắt đã tiếp xúc thân mật với sinh vật không rõ ràng kia.

Cơ thể này vẫn là của cậu, không phải xuyên vào thân thể của người khác mọi việc không đơn giản như đi đúng cốt truyện là có thể trở về, à không, cái này cũng không đơn giản, cậu làm sao mà biết được cái đầu 14 tuổi đó nghĩ gì?

Nói chung Lê Thanh Lăng cảm thấy cần biết mọi chuyện một cách rõ ràng hơn.

Lê Thanh Lăng không sợ bị nghi ngờ, dù vừa rồi đầu óc không đủ tập trung cậu cũng nghe được lời của Trần Minh Phong, bọn họ ở trong siêu thị này ít nhất đã qua 3 ngày, suốt 3 ngày trốn tránh những bệnh nhân kia việc không biết tin tức nào cũng là điều hợp lý.

Cậu chỉ là một người dân bình thường.

Quả nhiên bọn người Phương Vũ Chi không hề nghi ngờ, ngay lập tức Lê Thanh Lăng được xem một đoạn video.

Đó là một đoạn bản tin thời sự, đang nói về căn bệnh mới lây lan trên toàn thế giới, tạm gọi là RNV-25A.

Đây là một biến chủng virus mới tấn công hệ thần kinh.

Con đường lây lan chưa xác định chính xác, bước đầu nghi ngờ do tiếp xúc với thể dịch (máu v.v) người bệnh, và không khí.

Thời kì ủ bệnh nhanh chóng (tin tức ở đây không nói rõ ràng) Lê Thanh Lăng e rằng căn bệnh này hẳn chỉ cần một thời gian ngắn, bởi lẽ mới ba ngày mà người trong siêu thị cũng chỉ còn không tới 7 người.

BTV truyền hình cường điệu về tính nghiêm trọng, đồng thời cũng an ủi người dân không cần quá lo lắng.

Nhưng hiển nhiên mọi chuyện không dễ dàng kiểm soát đến thế.

Lê Thanh Lăng xem một video khác, đây là một video được trích dẫn từ camera đường phố.

Độ sắc nét từ camera không ổn lắm, cậu thấy rõ từ đằng xa; cơn thủy triều đen đặc ập vào phố Minh Châu, tiếng rít, the thé dần dần trùng lặp với thực tại.

Tia sáng từ bên ngoài rọi vào bàn tay cứng ngắt của cậu.

Lê Thanh Lăng ngẩng đầu, đối diện với cơn "thủy triều đen".

Hàng trăm con chuột ở ngoài cửa kính, cửa sắt siêu thị bị bọn nó gặm nham nhở, cột điện ầm ầm sụp xuống bị bọn nó gặm nhấm, Lê Thanh Lăng lúc này mới biến mùi khó chịu và âm thanh ồn ào từ lúc đầu từ đâu mà ra, lũ chuột trong màn hình trào ra như nước chảy, chỗ bọn nó đi qua, kiến trúc ầm ầm sập xuống, bọn nó cứ như đang độ kiếp, con này bị giật chết thì con khác xông lên.

Chúng hiển nhiên không giống chuột thường, hàm răng sắc nhọn, cơ thể rắn chắc.

Thảo nào dù RNV-25A vẫn còn lây lan, chính phủ lại phái quân đội cứu viện người dân vào căn cứ quân sự.

Lê Thanh Lăng đối diện với lũ chuột, da đầu rung lên.

Má nó, rốt cuộc năm lớp 8 cậu đã nghĩ gì trong đầu mà viết nên cái mớ này vậy??
 
[Mạt Thế + Cthulhu] Chờ Bình Minh
Chương 2


Ngay khoảnh khắc cậu ngước lên, xung quanh giống như đã reo lên một hồi chuông cảnh báo.

Những người vốn có vẻ mặt không quan tâm xung quanh bỗng dưng đứng dậy, ăn ý vô cùng mà che trước cậu.

Rất rõ ràng, Lê Thanh Lăng là người bình thường duy nhất trong những người này, cộng với việc Phương Vũ Chi vẫn còn cho cậu xem được video camera đường phố, bọn họ có lẽ là sinh viên trường quân đội.

Sở dĩ không cho rằng bọn họ là bộ đội là vì họ còn quá trẻ, tầm 22-23, có khi còn nhỏ hơn cậu.

Nhưng kĩ năng đương nhiên là mười thằng Lê Thanh Lăng cũng chạy theo không kịp.

Ngay khi cánh cửa sắt bị cắn rách, thì cái cửa kính bên trong cũng chỉ còn tác dụng trưng bày.

Choang!

Một tiếng trong trẻo, không biết bọn nó đâm thế nào mà tấm kính nứt ra như mạng nhện, loảng xoảng rơi xuống sàn gạch.

Lê Thanh Lăng gần như không bắt kịp chuyển động của hai bên.

Cậu bị đẩy lùi vào trong góc, thậm chí không dám trốn khỏi phạm vi này, bọn nó di chuyển quá nhanh, tiêu diệt không khó nhưng số lượng nhiều, hơn nữa càng ngày càng nhiều.

Vòng bảo vệ bắt đầu sơ hở chồng chất, Trần Minh Phong gần cậu nhất nhanh chóng quyết định, gã nắm lấy vai cậu đẩy vào trong hóc, chân quẹt ngang một cái, tủ kính lẫn tường gạch ầm ầm đổ xuống, lực chân của gã khoa trương vô cùng, bảng quảng cáo rầm một tiếng đổ sụp trên mảnh phê tích, che cậu kín mít.

Tim Lê Thanh Lăng đập như nổi trống, thậm chí không kịp cảm thán sự thay đổi này.

Căng thẳng thần kinh qua khe hở quan sát tình hình, cậu nhìn thấy không khí xung quanh của bọn họ hình như sáng lên một chút, mỗi lần giết được một con chuột, vòng sáng lại sáng lên làm cậu xác nhận mình không gặp phải ảo giác.

Giống như cơ chế nhận EXP, khi ý nghĩ này vừa loé lên, một con chuột đã tới gần chỗ này, tim Lê Thanh Lăng thình thịch mà nhảy, cậu ép bản thân bình tĩnh, thả nhẹ hô hấp, vừa nhúc nhích mới phát hiện bản thân bị kẹt cứng.

Đầu Lê Thanh Lăng lập tức trống rỗng.

Con chuột đó quan sát đống phế tích này vài giây, Lê Thanh Lăng không còn cách nào khác, chỉ biết nín thở, từ từ vạch ra kế hoạch chạy trốn trong đầu, tuy Trần Minh Phong đẩy cậu vào chỗ này làm cậu chạy cũng chạy không được, nhưng cũng giúp cậu không có thẳng cẳng ngay lập tức.

Lê Thanh Lăng cảm thấy phổi mình nóng ran, con chuột tiếp tục di chuyển, nó xoay đầu không nhìn cậu, bò trên mặt đất, đột ngột phóng về phía Phương Vũ Chi.

Do nhìn thẳng vào nó, Lê Thanh Lăng cũng nhận ra, những con chuột này chỉ tấn công Phương Vũ Chi, Trần Minh Phong và một người khác.

Cả ba đều có dị năng và vòng sáng xung quanh sáng hơn người khác nhiều.

Trần Minh Phong hiển nhiên cũng nhận ra điều này nên mới đẩy cậu sang chỗ khác.

Mục tiêu chủ yếu của đám này là người mang dị năng.

Hoặc là cái vòng sáng trên người bọn họ?

Phương Vũ Chi không kịp tránh né, trong tiếng hô nhỏ của Lê Thanh Lăng một cô gái gần đó không ngần ngại lấy tay nắm cổ con chuột, hàm răng sắc nhọn của nó không hề dừng lại cắn một phát thật mạnh vào tay cô, cô nàng bẻ đầu nó quăng sang một bên.

Trong ánh mắt của Lê Thanh Lăng một luồng khí trong suốt vặn vẹo, như bị đốt cháy từ miệng vết thương thấm vào người cô.

Từ cánh tay, Lê Thanh Lăng nhìn thấy rõ gân xanh từ từ nổi lên làn da.

Luồng khí vẹn vẹo trở nên sinh động gấp bội, chúng nó thấm vào từng tấc lỗ chân lông, hai mắt của cô gái đỏ bừng tơ máu lan đầy trong tròng mắt.

Là dáng vẻ khi bị nhiễm virus.

Từ lúc bị cắn đến lúc nhiễm bệnh kéo dài không quá 30 giây, Lê Thanh Lăng có thể nhìn thấy rõ dòng khí hỗn loạn xung quanh cô, cơ thể cô như thể hình thành một lốc xoáy hút sạch dòng không khí kì lạ xung quanh.

Phương Vũ Chi hoảng sợ thét lên.

Cô gái nhỏ chỉ kịp nhìn Phương Vũ Chi một cái sau đó tự kết liễu cuộc đời mình.

Cô hiểu rõ tình trạng hiện giờ không ai có thể cứu cô chỉ đành phải vậy, khẳng khái đến tàn nhẫn.

Phương Vũ Chi Thậm chí không có thời gian để nhìn thêm một chút đã phải lao vào vòng lặp chiến đấu, may mắn là trước khi có sự hi sinh nào khác quân cứu viện đã tới.

Từng tia sáng mạnh ập vào trong, theo những tiếng vang lớn từ xa lại gần, mùi hương sặc mũi từ bạc hà và sả ớt lan ra trong không khí, lũ chuột bắt đầu chạy tứ tán.

Hai chiếc xe quân đội chạy vào, dừng trước đám người Phương Vũ Chi.

Qua làn khói mờ Lê Thanh Lăng có thể nhìn thấy vài bóng người đi xuống, Phương Vũ Chi ngồi xuống bên cạnh xác cô gái kia im lặng hồi lâu, hoặc ít nhất là Lê Thanh Lăng không nghe thấy gì thêm.

Mùi kích thích và khói làm tròng mắt cậu mơ hồ, nhịn không được ho khan vài tiếng.

Lê Thanh Lăng cảm nhận được một ánh mắt ngay lập tức khóa lại cậu.

Trần Minh Phong lúc này mới nhớ tới người thanh niên xấu số bị chính mình quăng trong đống đổ nát.

Nhưng người phản ứng nhanh nhất không phải gã, Lê Thanh Lăng cảm nhận được một trận gió phất lên, vật che chắn cậu đã bị hất ra bên ngoài, cậu ngơ ngác ngẩng đầu.

Nhân vật chính của cuốn truyện này là nhân vật đầu tiên cậu tạo ra cũng là nhân vật duy nhất; Sở Vọng Thư.

Trong những chương đầu mà cậu còn nhớ rõ cậu từng miêu tả thế này: [ Nắng ban mai có lẽ rất thiên vị người này, nó dịu dàng buông xuống mái tóc đen mượt của anh, mềm nhẹ lại lưu luyến mà vuốt ve từng sợi tóc, đôi con ngươi giống như viên amethyst.

Đôi mắt to tròn, đuôi mắt nhếch lên, ngước lên có vẻ vô tội, nhìn xuống lại tạo lên cảm giác kiêu ngạo tự phụ.

Giữa thế tục thối nát này Sở Vọng Thư như thể một món quà trời ban.]

Trong khoảnh khắc tiếp xúc với đôi mắt này, thế giới của cậu giống như bị phai màu, chỉ để làm nền cho thanh niên trước mắt.
 
[Mạt Thế + Cthulhu] Chờ Bình Minh
Chương 3


Sở Vọng Dương là đội trưởng của đội cứu viện lần này, anh vỗ vai Phương Vũ Chi không tiếng động an ủi cô, liếc nhìn sang Lê Thanh Lăng đang được Sở Vọng Thư dẫn tới mà không khỏi sững sờ.

Cả một siêu thị mà chỉ còn 6 người sống sót đủ để biết trình độ thảm thiết của ba ngày qua, chỉ có thể mong 3 ngày này sẽ không để lại ám ảnh tâm lý gì lớn cho những đứa trẻ này.

Anh ra hiệu cho Sở Vọng Thư trấn an người sống sót, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống khẽ nói: "Em ấy là một anh hùng, bọn anh sẽ sắp xếp cho người nhà của em ấy, trao tặng huy chương những thứ mà em ấy nên có.."

Nói đến đây anh im lặng những thứ này thật ra không quan trọng, sinh mệnh nhiệt huyết của cô gái này là thứ không cách nào bù lại được, Sở Vọng Dương im lặng một hồi rồi mới hỏi Phương Vũ Chi: "Nếu em muốn hãy mang cô ấy về, sau đó nghỉ ngơi.

Các em chưa phải là thành viên chính thức của căn cứ, không cần thiết phải miễn cưỡng."

Những người khác bên cạnh cũng an ủi cô, Phương Vũ Chi im lặng vài giây sau đó lắc đầu.

Cô lấy chiếc kẹp tóc của đồng đội đã chết kẹp lên túi áo trước ngực, thở ra một hơi vỗ vỗ mặt mình nói, quay sang nói với Sở Vọng Dương: "Đội trưởng bọn em là quân nhân tại ngũ từ khi nhập học, hưởng chế độ quân nhân thì đương nhiên phải làm hết việc mình phải làm."

Lê Thanh Lăng vừa bước tới, cậu nhanh chóng lên tiếng: "Chị Chi, để em giúp chị mang cậu ấy về.

Em có thể biết tên cậu ấy không?"

Hốc mắt Phương Vũ Chi vẫn còn đỏ hoe cô hít một hơi, nở nụ cười nhẹ nhàng: "Nguyễn An Nhiên, vậy thì đứa trẻ này nhờ em mang về."

Sở Vọng Dương nhìn sang Trần Minh Phong và những người còn lại: " Các em thì sao?"

Những sinh viên ở đây ai cũng là nghé con mới sinh không sợ cọp, vừa rồi còn nghe những lời nhiệt huyết của Phương Vũ Chi ai nấy cũng ồn ào muốn đi theo, Phương Vũ Chi lần này lại không đồng ý, cô nói thẳng: "Trần Minh Phong và Kiều Thanh Chính thì được, hai người bọn họ đều thức tỉnh dị năng, thể lực còn dồi dào, mấy người các em thì thể lực bê bết cả rồi đừng tưởng chị không nhìn thấy."

Những sinh viên kia còn muốn kỳ kèo nhưng bị Sở Vọng Dương đè xuống, cuối cùng anh ra lệnh cho Sở Vọng Thư đưa tất cả bọn họ về căn cứ.

Lê Thanh Lăng đương nhiên cũng đi theo tốp người này.

Nhóm thanh niên sức sống tràn đầy nỗi buồn chỉ thoáng qua rất mau, vừa rồi còn ồn ào nhốn nháo đòi đi theo bọn Phương Vũ Chi hiện tại đã nằm ngổn ngang trên xe rơi vào giấc ngủ.

Lê Thanh Lăng ngồi chung thùng xe với Sở Vọng Thư, thi thể Nguyễn An Nhiên được cậu đặt ở thùng xe khác, cậu nhìn đường phố, trong lòng không khỏi trĩu nặng.

Thành phố Minh Châu này cậu lấy ý tưởng từ thành phố thật ngoài đời vậy nên khung cảnh bên ngoài thật ra không khác với đời thật là mấy, chỉ tiếc hiện tại nó vắng vẻ hoang tàn.

Đường đi về không có khó khăn gì chắc là lúc bọn họ tới đã dọn sạch qua một lần, Lê Thanh Lăng để ý thấy những thi thể ven đường không khỏi nhíu mày.

Sở Vọng Thư ngồi bên cạnh cất giọng: " Phía bên trên sẽ cho người dọn dẹp sớm thôi, chẳng qua hiện tại vẫn còn đang trong quá trình cứu viện không đủ người để thực hiện nhiệm vụ dọn dẹp này.

Căn cứ quân sự cũng được xây dựng cách xa nội thành nên sẽ không nảy sinh bệnh dịch gì khác đâu."

Lê Thanh Lăng hơi giật mình quay sang nhìn, hơi bất ngờ vì Sở Vọng Thư nói chuyện với mình, dẫu sao thì từ lúc nãy tới giờ Sở Vọng Thư gần như không để mắt gì đến cậu.

Cuốn truyện này cậu viết từ lâu lắm rồi, những tình tiết trong này đều quên hết cả, nhưng Sở Vọng Thư thì không, anh là nhân vật chính duy nhất của cậu, trong một khoảng thời gian rất dài Lê Thanh Lăng còn viết thư cho anh, thật ra thì đến bây giờ vẫn vậy chẳng qua bây giờ thời gian của cậu không còn nhiều nữa chỉ có ngày sinh nhật của anh mới nhớ đến.

Mà đêm hôm trước đúng là sinh nhật của anh cũng bởi vậy cậu mới nhớ lại câu chuyện lúc nhỏ đã viết.

Nhớ đến đây Lê Thanh Lăng nhịn không được nhìn Sở Vọng Thư, hơi cong khoé môi.

Nhân vật chính của cậu đang ở trước mặt cậu á, Sở Vọng Thư nhìn cậu vài giây rồi cúi đầu không biết làm gì trên đồng hồ.

Lê Thanh Lăng cũng không nói chuyện nữa nhưng trong lòng vẫn nhịn không được lẩm bẩm, cậu rõ ràng viết nam chính là kiểu biết ăn nói mà, sao nhỏ này ở thế giới thật lại im lặng thế nhỉ?

Nói đến quyển sách này thì tên đầy đủ của nó là [Xuyên sách/Mạt thế/NP - Xuyên thành người qua đường trong văn mạt thế.] năm đó trẻ người non dại, cái thứ gì đang nổi thì cậu viết cái đó, vậy nên sau này nó mới thành cái nồi lẩu siêu cao cấp.

Ví dụ như anh bạn nhỏ năm nay 26 tuổi bên cạnh này, trước khi xuyên vào quyển sách trong sách này thì là người cuối cùng của một gia tộc tu chân, có không gian tùy thân có thể trồng trọt và linh tuyền kèm một nùi pháp bảo và công pháp các thứ.

27 tuổi độ kiếp Nguyên Anh thất bại phải xuyên vào sách tránh né.

Sau khi xuyên sách thì trở thành cục cưng đáng yêu của mọi nhà, đánh bại nữ chính.

Nếu cậu nhớ không lầm thì cậu còn tuyển chọn đâu đó cho Sở Vọng Thư sáu bảy anh chồng....

Từ anh ruột đến anh nuôi, nhân loại hay phi nhân loại đều có.

Lê Thanh Lăng lén lút nhìn Sở Vọng Thư một cái, đột nhiên cảm thấy mình vấy bẩn anh ta một cách khó hiểu.

Cậu vốn muốn viết anh ngang tàng, kiêu ngạo, đứng giữa thế tục được người yêu thích.

Cuối cùng không hiểu sao lại viết ra một kẻ không đầu không đuôi, OOC hoàn toàn.

"Cậu có gì thắc mắc à?"

- Sở Vọng Thư ngẩng đầu nhìn cậu, nói tiếp: "Lê Thanh Lăng?"

Lê Thanh Lăng giật thót, cậu ấy biết tên mình à?

Lê Thanh Lăng nhấp môi, chưa kịp nói gì thì xe đã dừng lại.

Căn cứ quân sự ở ngoại ô thành phố Minh Châu là một căn cứ lớn, trước có rừng dương che lấp, sau giáp biển, hệ thống thủy điện riêng biệt với thành phố, chẳng qua so với sự an tĩnh trong tưởng tượng thì ở đây vô cùng náo nhiệt, từ trong xe nhìn ra có thể thấy người dân đông nghịt, Lê Thanh Lăng quan sát biểu cảm của họ một lát, lòng đã có đáp án.

Một cuộc biểu tình đang diễn ra.
 
[Mạt Thế + Cthulhu] Chờ Bình Minh
Chương 4


Sở Vọng Thư cũng nhận ra điều không ổn, hắn nhoài người ra cửa xe, ra hiệu.

Một người lính tuần tra thấy đoàn xe cũng đoán được là ai trở về.

Cậu ta bước chậm tới, dùng lễ quân đội với Sở Vọng Thư một cách chẳng thuần thục gì mấy: "Chào đồng chí Thiếu Uý!"

Sở Vọng Thư cũng đáp lại, Lê Thanh Lăng để ý thấy cậu trai này còn rất trẻ, đâu đó khoảng 14 - 15, tay chân lóng ngóng nhưng cũng không sai lỗi nào, thành phố Minh Châu xem ra còn tệ hơn cậu nghĩ, ngay cả trẻ vị thành niên cũng phải gia nhập quân ngũ rồi.

Sở Vọng Thư không hỏi sâu vấn đề, chỉ tỏ vẻ mình đã hoàn thành nhiệm vụ, muốn đi vào căn cứ.

Cậu trai trẻ cũng rất nhanh nhẹn báo cáo cấp trên, trong lúc chờ lệnh, Sở Vọng Thư mới hỏi dò tình hình.

Cậu trai nhỏ này tên là Vương Văn Kiệt, là binh sĩ cùng lứa với Sở Vọng Thư, tức là nhóm người thức tỉnh dị năng sớm nhất ở căn cứ Minh Châu.

Lê Thanh Lăng cũng không rõ lý do tại sao chức vị Sở Vọng Thư còn cao hơn người ta, nhưng cũng đủ để thấy thiên phú của anh.

Chi ít thì cậu nhóc Vương Văn Kiệt này rất mến Sở Vọng Thư.

Sở Vọng Thư vừa hỏi Vương Văn Kiệt liền đáp lời: "Không biết từ lúc nào mà có tin bảo bên trong căn cứ đã có thuốc ngừa và chữa RNV-25A, tuy nhiên do không đủ lượng thuốc nên phía trên mới giấu nhẹm tin tức này đi và tiếp tục xử chết bệnh nhân nghèo, chỉ để thuốc cho người quyền cao chức trọng."

Cậu nhỏ vừa nói vừa tỏ vẻ dè biểu: "Cũng không biết nấy người này nghĩ gì trong đầu.

Vả lại khoảng 8h hôm nay còn có một lượng lớn động vật mắc bệnh bao vây nên mới ồn ào muốn vào bên trong trung tâm căn cứ coi rõ thực hư."

Cậu nhóc bình luận: "Bọn họ sợ là chê mấy trăm người ở ngoài canh gác không đủ muốn vào bên trong chạy xe tăng, sẵn tiện đoạt quyền luôn thì có!"

Lê Thanh Lăng dở khóc dở cười giả vờ không nghe thấy, Sở Vọng Thư thì trực tiếp hơn, gõ đầu cậu nhỏ một cái.

Vương Văn Kiệt nhe răng cười.

Thật ra không hỏi thì Sở Vọng Thư lẫn Lê Thanh Lăng cũng đoán được phần nào, người nhiều thì chuyện cũng nhiều, Sở Vọng Thư nói: "Mấy đứa cứ nghe theo lệnh cấp trên, cẩn thận có người đục nước béo cò."

Anh quan sát một lúc nói thêm: "Lập một đội nhỏ xem xét lại khu tị nạn đi, anh sợ có người tin thật giấu người bệnh đi đấy."

Vương Văn Kiệt gật đầu, giơ tay chào Sở Vọng Thư lần nữa rồi trở về vị trí.

Một đội ngũ mở cửa phụ cho đoàn xe Sở Vọng Thư đi vào.

Người dân được cứu ra và vật tư lần lượt được chuyển giao cho bên hậu cần, đám sinh viên thì được phân kí túc xá.

Dịch RNV-25A tuy không lây lan mạnh mẽ bên trong quân đội nhưng cũng làm căn cứ Minh Châu thiệt hại không ít người, bây giờ không ít kí túc xá vẫn còn trống.

Lê Thanh Lăng không được xem như dân chạy nạn, cũng không phải sinh viên quân đội như bọn người kia.

Cậu cuối cùng bị Sở Vọng Thư mang về kí túc xá của mình.

Mang tâm trạng thấp thỏm đi phía sau Sở Vọng Thư, anh không nói chuyện, Lê Thanh Lăng cũng không dám hó hé nửa lời.

Sở Vọng Thư vào phòng trước, Lê Thanh Lăng vội vàng theo vào, vừa xoay lưng lại với cánh cửa, trong nháy mắt, cổ của Lê Thanh Lăng đã tiếp xúc với lưỡi kiếm lạnh băng.

Cậu vô thức nghiêng đầu sang bên để né tránh, lưỡi kiếm cũng vững vàng theo sát, vùng da thân mật với lưỡi kiếm của Lê Thanh Lăng nổi toàn da gà da vịt, một cử động nhỏ cũng không dám.

Mẹ nó!

Đúng là gia tộc tu chân có khác, sơ hở là kiếm kề bên cổ.

Giọng nói nhàn nhạt của Sở Vọng Thư vang lên: "Cậu từ đâu ra vậy?"

Lê Thanh Lăng trong lúc nhất thời không hiểu nghĩa của câu hỏi này, cậu cẩn thận tìm từ thử hỏi: " Tôi chẳng phải được các anh cứu về sao?

Thưa đồng chí Thiếu Uý."

Sở Vọng Thư không nhiều lời, không biết anh ta đã làm gì, Lê Thanh Lăng nhạy cảm nhận ra xung quanh giống như bị một tầng sa đen phủ lên, trên cổ tay mà cậu đang giơ lên tỏ vẻ đầu hàng, một sợi dây đỏ xuất hiện quấn quanh cổ tay một cách chặt chẽ, mà đầu còn lại hiển nhiên nằm ở chỗ Sở Vọng Thư.

"Ồ wao.."

Lê Thanh Lăng cảm thán một câu vô nghĩa.

Cậu và nhân vật chính có dây tơ hồng này!

Giọng Sở Vong Thư vang từ phía sau, giải thích nghi hoặc cho cậu: "Không phải tơ hồng, là dây nhân quả.

Tôi khá là tò mò cậu và tôi thì có liên quan gì mà lại liên quan với nhau, cậu Lăng nghĩ sao?"

Cậu Lăng cũng nghĩ không ra, thà là dây tơ hồng còn có thể bảo là tình duyên trời định, chứ dây nhân quả, quả gì?

Cậu viết ra anh ta thì tính là đẻ anh ta à!?

Cho dù là quả này thật thì cho cậu mười cái mạng nữa cậu mới dám nói.

Đầu Lê Thanh Lăng lại càng đau, cũng không biết có phải tác dụng phụ của việc xuyên qua thời không hay sao mà từ lúc xuyên qua đến bây giờ đầu cậu cứ đau mãi, điều này là đầu óc của cậu khó lòng giữ tính táo, dẫu vậy Lê Thanh Lăng đã nhạy cảm nhận ra thái độ khác biệt của Sở Vọng Thư, biểu hiện rõ ràng nhất là lưỡi kiếm dịch ra khoảng 1cm sau khi cất tiếng không lâu, Lê Thanh Lăng như có như không mà nâng cổ lên một xíu, lưỡi kiếm cũng không thể thấy mà hơi dịch ra theo.

Lê Thanh Lăng suy nghĩ một chút, hơi hiểu ra.

Đã sớm biết Sở Vọng Thư là người của gia tộc tu chân, hơn nữa bởi vì linh khí ở hiện đại khô cạn còn kiêm tu không ít đạo thuật không cần nhiều linh khí, bói toán hiển nhiên cũng nằm trong phần này.

Ở thời hiện đại một số môn thuật pháp cũng khá nổi tiếng, người không hiểu cũng đã từng nghe qua miêu tả, nhưng có thể khiến người khác thấy nhân quả, dù không thể tính cũng đã rất ghê gớm.

Lê Thanh Lăng lén lút tự hào một xíu, sau đó tìm cách thoát thân, nếu đã đoán được thái độ của Sở Vọng Thư dịu đi nhờ bói ra thứ gì đó, Lê Thanh Lăng cũng không quá lo lắng nữa, cậu chỉ cần tìm một bậc thang để leo xuống là được.

Nghĩ đến đây cậu đột ngột quay người lại quỳ thụp xuống, quơ quào muốn ôm chân Sở Vọng Thư, hoàn toàn không thấy vẻ mặt hoảng hốt vội vàng thu kiếm lại của anh.

Vì lý do này nên không kịp tránh thoát mà bị ôm lấy một chân, Sở Vọng Thư muốn nói lại thôi, anh rũ mắt nhìn xuống cái đầu đen thui đang dính sát chân mình, đột nhiên nghi ngờ tu vi của mình.

Anh, thiên tài nghìn năm có một, thế mà nợ người trước mắt này một ơn cứu mạng.

Từ xưa tới nay thuật pháp bói toán, xem nhân quả nhiều không kể xiết, nhưng thuật Thiên Diễn vẫn là đầu Phượng sừng Lân.

Sở Vọng Thư không nghi ngờ thuật pháp này, tự nhiên sẽ không vội động tay động chân với Lê Thanh Lăng, huống chi....

Sở Vọng Thư nghĩ tới những cái thiệp chất chồng đã thấy, hơi thở trở nên nhẹ nhàng.

Lê Thanh Lăng không nghĩ nhiều như vậy, cậu vừa khóc than cho kiếp hướng nội của mình, vừa khóc rấm rứt.

"Cụ tổ ơi, con là đời sau của đời sau, đời sau nữa của ông đây, huhu!!"

Sở Vọng Thư: "......"
 
Back
Top Bottom