Nếu mà đứng từ phía sau nhà tôi nhìn qua nhà hàng xóm kế bên cách tầm 50 mét, cũng đằng sau nhà họ luôn thì sẽ là thấy cái mộ, ghi là năm 1990, có tên đầy đủ mất lúc 1 tuổi.
Tôi không biết họ là ai.
Có khi chơi năm mười lúc bảy tám giờ tối chúng tôi hạn chế ra khu vực đó để núp.
Không phải sợ tâm linh mà là cô chủ nhà đó sẽ ra la.
Qua chơi vào nhà, cổ sẽ rất vui vẻ, miễn không quấy nhiễu cái mộ, thắp nhan cũng miễn.
Tôi biết được thông tin trên bia mộ là do mẹ tôi cung cấp.
Tôi với chị gái hay qua nhà này để chơi với cô con gái tên Trang.
Chị Trang sống với mẹ từ bé.
Thiết kế nhà chị giống nhà tôi, nhà ba gian điển hình.
Khi rảnh, chị rủ chị em tôi chơi đánh bài, ô ăn quan, nhảy dây, có khi rủ thêm cho đủ 11 người chơi cướp cờ.
Tuy nhiên đông quá là phải xa nhà chị, vì ồn là sẽ bị rầy la, có khi là mách gia đình tội lêu lỏng.
Có lần chị tôi hỏi về ngôi mộ.
Chị Trang đưa tay lên miệng khẽ suỵt biểu thị im lặng.
Chị kéo chị tôi xích lại, tôi tò mò lây, nhích nhè nhẹ lại xem chị Trang nói gì.
Tôi chỉ nghe chị nói : "Nói to quá nó nghe đó."
Có lẽ tôi chậm tiêu không hiểu gì hết, chị tôi chắc chắn hiểu.
Lúc về tôi gặn hỏi chị tôi hoài mà bả chỉ đưa ngón tay lên miệng tôi thôi.
Tôi hay tự ái, dỗi không thèm chơi nữa.
Mà chỉ được tầm 2 tiếng.
Tại chị rủ đi hái điều.
Theo trí nhớ, đó không hẳn là vườn điều lớn.
Từ nhà tôi đi thẳng băng qua khu đất trồng mía của hàng xóm.
Rồi qua đi một đường đất nhỏ sẽ tới cái vườn điều hoang.
Mẹ từng kể có người trồng mà người ta bỏ xứ đi đâu mất.
Chúng tôi mỗi đứa cầm cái bịch bao nilong đen loại đựng được hai ba ký.
Đang hăng hái lượm, lùn quá đâu có với tới trái còn nguyên cây.
Chị tôi cao hơn nên hái được mấy trái ngon ngon.
Đang ngon trớn, tôi rõ ràng nghe tiếng va chạm.
Tiếng đồ vật va vào thành giếng lộp cộp rồi rớt xuống nước tạo nên tiếng vang tủm tủm.
Tôi không để tâm lắm tại có thể lá rơi hay điều rơi xuống.
Lượm tầm thêm một lát nữa tôi nghe tiếng nước chảy róc róc, cái tiếng nước đáng lẽ chỉ có thể tạo ra được ở dòng suối chứ không phải cái giếng nhỏ.
Chị tôi đột nhiên quay lại nói với tôi là : "Quá trời nhiều rồi á, bây giờ đua nha ai về nhà trước ăn trái ngon."
Tôi hào hứng quên luôn mấy cái đang xảy ra, cắm đầu chạy, chị tôi chạy phía ngay sau tôi.
Ra tới bãi đất trồng mía là không chạy nữa, do lá mía có gai cắt đau lắm.
Vừa nướng điều tụi tôi tụm lại mà nói chuyện, có chị tôi là đi tắm vì mủ điều dính hết lên áo quần.
Tôi kể với mẹ :
_ Con với Sa đang hái á mẹ mà nghe tiếng lộp bộp rụng quá trời rớt xuống giếng luôn.
Mẹ tôi hỏi :
_ Giếng nào ta?
Bên rẫy nhà con Hí làm gì có giếng.
Tôi chỉ dạ dạ vậy thôi chứ đâu có quan tâm đâu.
Chị tôi tắm xong, tôi nói : "Nãy mình ra cái chỗ có giếng đúng hông Sa?"
Chị tôi gật đầu không có nói gì hết.
Mẹ tôi vừa nướng vừa nói :
_Giếng nào ta?
Giếng nhà ai vậy cà quen lắm.
Chị tôi mới cất lời :
_Vườn hoang bên nhà ông gì á ...
Chưa nói hết câu mẹ tôi buông đũa xuống nhăn mặt lại nói :
_Mẹ kêu qua rẫy nhà con Hí mà, nhà nó kêu mình lấy hết để đốn cây bán, chứ đất nhà ông Huynh sao mà dám lấy.
Hèn gì có cái giếng, cái giếng bỏ hoang nó khô cả chục năm lấy đâu ra tiếng rì rào tiếng tủm hả.
Tôi ngồi đực mặt ra không dám nói gì hết, chị tôi hiểu từ cái hồi nghe tiếng nước chảy rồi.
Chị bảo :
_Tao đi gần gần đó cũng nghe tiếng y chan mày vậy à, lại gần thấy lắp miệng giếng rồi, tao sợ tao mới nói để mày về.
Nghe xong tôi cảm giác chóng mặt, tim đập nhanh, tai đỏ bừng, ngồi cầm miếng điều cạy cạy không muốn ăn nữa.
Sau hôm hái điều, tôi chỉ dám đi gần nhà, ai rủ đi chơi từ chối hết.
Chỉ có qua nhà Hí hoặc nhà chị Trang thôi.
Hôm đó chị Trang qua nhà tôi chơi, vẫn đánh bài như mọi ngày.
Chị của tôi đã kể chuyện vườn điều cho mọi người nghe.
Nhìn chị Trang sắc mặt ổn định, như kiểu đó là chuyện bình thường.
Chị mới bắt đầu kể :
_ Chỗ đó có mấy gia đình người Bắc giành nhau làm rẫy, ở được có tầm sáu tháng.
Họ bỏ không, chỉ có cái ông nghiện rượu là ở sau cùng.
Ổng kể lúc ngủ nghe tiếng rên khóc to còn vang nữa, tưởng ai khóc thôi, bật đèn lên soi từng chỗ tìm hoài không thấy ai.
Hễ nằm xuống là nghe, có khi là tiếng cào cấu, càng nghe càng lớn, thương tâm lắm.
Ổng chịu không được nên bỏ đi luôn là cái nhà đó bỏ hoang.
Ít ai lui tới có em bị lạc qua á chứ ai dám ăn.
Ngồi ăn thêm một chút, chị lại mở lời :
_Kể mấy đứa nghe cái này, đừng kể ai nha.
Cái mộ sau nhà chị với cái giếng á, là liên quan đến nhau.
Bọn tôi gật đầu lia lịa, hướng ánh nhìn đến chị Trang để tập trung hơn, chị bắt đầu kể chầm chậm, có đôi khi sẽ ngừng lại để nhớ rõ chi tiết.
Hồi đó ba mẹ chị Trang tới đây là chưa có cái mộ sau nhà đâu.
Cái vườn điều chỉ là bãi đất trống chưa khai hoang, lọt thỏm là cái giếng với nhà ở.
Gia đình họ ở hạnh phúc, người vợ mới bỏ tiền ra làm vườn điều kiếm thêm kinh tế.
Anh chồng thấy vậy phụ vợ, mà phụ vợ sẽ không có ai giữ nhà mới đón mẹ chồng về.
Mẹ chồng lúc đầu tính hòa thuận, về sau bản tính lộ rõ sự hà khắc chèn ép cô con dâu.
Rồi cổ mang bầu lần.
Có thể do áp lực về kinh tế thêm chồng nhu nhược không giúp đỡ được gì.
Cổ bị sinh non, một mình qua nhà chị để nhờ giúp đỡ, tại chỉ có nhà chị Trang là có xe cọc cạch (loại xe tự chế từ ác quy cũ và linh kiện điện).
Chưa kịp đi đâu hết thì vỡ nước ối, sinh ra ở nhà chị, mẹ chị nói sinh linh nhỏ xíu là con gái, hơi của nó thở còn không nổi.
Sợ không sống được mới chở gấp ra bệnh viện.
Còn nhỏ mà lỳ lắm, thở thoi thóp đợi được bác sĩ y tá tới, chuyển lên bệnh viện tỉnh gấp.
Nằm hai ngày mới thấy hai mẹ con kia đến.
Bà mẹ chồng cay nghiệt chửi cô này giữa bệnh viện, nói đứa bé là quỷ, yêu tinh, một phần là cô này sinh con gái, chưa có con nối dỗi với cả dân quê chưa thấy đứa bé nào đã sinh non, sức sống mãnh liệt diệu kỳ như vậy, bả kỳ thị ghét ra mặc bắt khỏe thêm tí là kêu thằng chồng ký giấy xuất viện.
Bao nhiêu việc tới tay cô hết.
Bà mẹ chồng có việc nhỏ là lau cho đứa bé mới chào đời.
Hôm đó bà mẹ chồng thua tổ tôm, bị chặt đẹp mười lăm nghìn, bả về thấy cháu nó ngủ, bả kêu cô đi làm, bả trông cho, bả thua đâm ra nhìn đứa cháu càng tức, tìm cái phát hỏa.
Bả ác lắm nấu nước sôi thiệt sôi, để đứa nhỏ vô thau đồ, lấy áo quần che lên mặt mũi đứa cháu rồi rưới nước sôi lên, bé nó cố lấy sức mà ré, cô này đang đi làm rẫy, đinh ninh nghĩ mẹ chồng ghét mình chứ không nghĩ sẽ giết người mà còn là em bé mới bốn tháng tuổi.
Chiều cô đi làm về đem thêm ít thịt heo rừng cho nhà có bữa thịt tí chất, cô được bồi bổ thêm cho bé bú sữa.
Cổ kêu quá hơi chả ai đáp gì hết, chỉ nghĩ mẹ chồng bế con đi quanh thôn chơi thôi.
Lúc cổ đi tắm xong bỏ đồ vô thau mới để ý là kiến bu nhiều lắm nó tụ lại cả đàn, có kiến lửa cả kiến đen, gần lại nghe mùi mỡ tanh tanh.
Mở ra thì trời ơi thấy con của cổ vết đỏ vết bầm, da nó bong tróc loang vệt từ ngực tới dưới chân, máu chảy hòa lẫn huyết tương chảy khô lại thành dòng bị kiến bu, ruồi cũng đậu, mắt con bé mở trừng, miệng còn mở toang, đôi môi nhỏ há to làm ổ cho đàn kiến chui ra chui vào, cái bàn tay là nơi còn nguyên vẹn nhất, vẫn còn nắm chặt cái ti giả được bác sĩ mua tặng.
Lần cuối cô cho con bú ti đến khi thấy hình hài nhỏ bị nát tan chỉ vỏn vẹn tầm sáu tiếng.
Lúc này người mẹ như chết đứng, nhìn vô trừng trừng vào đứa con nhỏ, cổ không gào không khóc gì cả, cô hiểu chuyện này ai gây ra.
Ôm đứa bé lên, chất nhày của huyết tương chưa khô hẳn nhớp nhớp dính vào lớp da mỏng đang phồng rộp ra một mảng ở lưng.
Cổ địu con trên lưng, một tay cầm cái rựa chặt mía, đi tìm bà mẹ chồng, đi tới đầu chợ thấy bả đứng nói chuyện tíu tít với mấy bà cô ngang tuổi, cô không nói không rằng, cầm cái rựa chạy lao tới bổ thẳng vào đầu bà mẹ chồng vừa gào :
_ Sao mày giết con tao?
Sao mày giết con tao?...
Chỉ lặp đi lặp một câu, cổ bủa liên tục chẳng khác gì người ta chặc trái dừa, con lợn.
Đến khi cô run tay vì đói mới thả rựa xuống thì đầu của mẹ chồng đã bả ra như đậu hủ, óc văng bám lên cả mảng tường cửa chợ, con ngươi rớt ra một bên, cái miệng bị chẻ ngang, tay chân chặt hết.
Mấy người kia sợ liên lụy chạy không ai dám can, phần vắng nhà dân, phần điện thoại bàn chưa phát triển nơi đây.
Phải tận ba tiếng sau công an xã mới đến, họ kinh hoàng, có ông mới vào nghề, sợ nôn tại chỗ vì mùi tanh vì ghê.
Trong thời gian công an chưa đến, cổ thất thiểu đi về nhà.
Bồng đứa nhỏ để lên phản gỗ trước phòng khách.
Chồng đi về thấy nhà nguội tanh, đầu tóc cô bù xù, ổng hỏi đủ thứ, hỏi tới mẹ ổng.
Cổ ngước lên nói :
_ Tao giết nó rồi, thứ khốn nạn.
Ổng chưa hiểu, cổ mới chỉ ra chợ kêu giết ngoài chợ rồi ra đó tìm, nói xong liếc liếc ông chồng.
Ông chồng nghĩ bả điên mới lại ôm đứa bé, gỡ cái áo ấm ra ổng giật mình, thấy gì mà ghê quá, nhìn kinh hồn.
Ổng mới làm ầm lên chửi bới bà này, nghĩ là bả điên lên giết con.
Hai người xô xác nhau, ông quơ cây rựa chém ngay cổ, máu phụt ra, theo bản năng cổ ôm cổ mắt trợn tròng người giật giật, ông bổ thêm một cú vô đầu là cổ tắt thở hẳn.
Trong lúc hoảng loạn, ổng đẩy xác bà vợ xuống giếng sau nhà, xác đứa con ổng để y nguyên rồi chạy trốn.
Chạy tới ngã ba đường ra huyện là bị bắt lại.
Công an tới xét nghiệm, chụp hình đứa bé làm bằng chứng, cái chú phụ trách lúc đó mới làm công an xã được ba tháng, chú nhìn thấy xót xa chứ không ghê rợn.
Con trai chú ra đời cách đây tầm 1 tháng thôi, chú hiểu.
Sáu chú công an đi theo lằn vệt máu tới giếng.
Họ ngầm hiểu, lại thiếu đồ nghề nên đành cử hai người về lấy còn bốn người ở lại giữ hiện trường khai quật, lấy lời khai xung quanh.
Nhìn đứa bé nằm ở phản, không ai nỡ để lạnh lẽo vậy hết.
Một chú tìm cái khăn đủ lớn, đắp lên người đứa trẻ.
Theo phân tích ban đầu họ nghĩ thầm và nói với nhau có thể cô này bị bệnh sản phụ nên giết con và mẹ của mình.
Đến tầm phải thêm vài tháng nữa sau khi có bằng chứng về việc dấu vân tay trên ấm phích và rựa khác nhau mới kết luận là xảy ra mâu thuẫn dẫn đến giết người.
Người chồng mặc dù nhận lỗi và xin kháng cáo, tuy nhiên luôn bị bác bỏ.
Kết cuộc ông ta bị tử hình vào năm 1992, tức sau hai năm vụ việc xảy ra.
Người dân trong cả ba thôn đều góp tiền làm ma chay cho hai mẹ con.
Mẹ chị Trang thắp ba cây nhang và khấn rằng :
_ Hai mẹ con có linh thiêng thì làm cây nhan sáng tỏ hơn, tui xây mộ hai mẹ con sau nhà thờ cúng.
Nói xong có một cây nhan tắt ngủm, hai cây còn lại cháy tỏ khói bay tỏa ra nhiều hơn.
Cổ lấy cây bị tắt ra, đốt thêm 5 cây nữa rồi khấn tiếp :
_ Chị đi theo tui, làm tắt hai cây nhan, còn con mà chịu đi theo cô thì làm tắt ba cây nhan.
Lần này ba cây nó tắt, không ai nói gì thêm hết, mẹ chị Trang nói với thầy làm lễ dẫn hồn siêu độ.
Từ đó nhà chị có cái bàn thờ nhỏ để riêng ở bên trái phòng khách.
Chị nói cứ tới ngày rằm tháng bảy là ngày giỗ chung của cả hai mẹ con.
Chị Trang nói thêm, hồi chị còn bé đến tầm chín mười giờ tối chị nằm ngủ là nghe tiếng khóc ré lên của em bé.
Hai mẹ con đi ra thắp nhan hứa mua bánh kẹo cúng mới thôi.
Những hôm đã cúng đầy đủ, mà chị ở nhà một mình tầm bảy giờ là nghe tiếng cười.
Nên chị đâm ra sợ, mẹ chị đi chùa tụng kinh là chị xin đi theo.
Đi về nhà chị cũng xem kinh kệ như mẹ, dần dần không bị ghẹo quấy nữa.
Hiện tại, năm 2025, ngôi mộ gió bạt màu đi.
Vụ án kinh hoàng năm đó, đa số người lớn nhớ rất rõ.
Chú công an đắp khăn cho bé và chụp hình hiện trường, hiện tại đã tu tại gia, không còn trong ngành, chú thường theo đoàn Tăng Ni, cùng Phật tử khác hộ niệm.
Vườn điều vẫn còn, bây giờ là nhà của Nhung - bạn trong nhóm tôi hay rủ đi chơi.
Hết.