Ngôn Tình Mật Ngọt Chính Là Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,560,577
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mat-ngot-chinh-la-em.jpg

Mật Ngọt Chính Là Em
Tác giả: DucAnhh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả DucAnhh]

Bạn đang đọc truyện Mật Ngọt Chính Là Em của tác giả DucAnhh. Những thứ của em, mái tóc, nụ cười, lời nói,...kể cả giọng điệu có chút chua ngoa của em...

Nhưng chỉ cần thuộc về em, anh đều thấy mọi thứ thật đẹp đẽ và ngọt ngào.

Em không khác gì một bé ong hung dữ, muốn có được mật ngọt của em, ắt phải chịu nỗi đau bị chích...

À không, cũng không phải, thật ra em mới chính là mật ngọt đó!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Mất - Tĩnh Thủy Biên
  • Bí Mật Của Elsa
  • Mạt Thế Điền Viên
  • Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 1: 1: Muốn Cùng Chị Đến Khách Sạn Không


    Ngoài trời đang đổ một cơn mưa xối xả, chiếc xe SUV với biển là năm con số giống nhau xé gió chạy vun vút trên đường cao tốc.

    Lăng Dương Thần bây giờ mới cảm thấy có chút bực mình, tại sao anh lại đồng ý đến buổi họp lớp nhàm chán này, lại còn trong thời tiết đáng ghét như vậy?
    Súyt nữa anh đã xoay vô lăng trở về, thế nhưng nhớ lại lời dặn dò c*̉a Lâm Khuyết anh lại nhẫn nhịn tiếp tục lao thẳng.

    Thân hình cao to, vừa khôi ngô tuấn tú bước vào căn phòng xa hoa và sang trọng liền thu hút ánh nhìn c*̉a mọi người.

    Lâm Khuyết nhanh nhẹn nhất chạy đến đón tiếp Lăng Dương Thần:"Cuối c*̀ng c*̃ng chịu đến"
    Theo lẽ người đến muộn sẽ bị phạt ba ly rượu, thế nhưng nhìn biểu cảm lạnh tanh đến đáng sợ c*̉a anh không ai dám lên tiếng đề nghị.

    Chính bởi vì bọn họ luôn kiêng dè, e sợ anh nên anh mới không có hứng thú tụ họp với những con người nhàm chán này.

    Đúng lúc Lăng Dương Thần chuẩn bị mất kiên nhẫn đứng dậy ra về, cánh cửa phòng lại một lần nữa bật mở, anh đã nghĩ rằng mình là người đến đây cuối c*̀ng.

    Là một cô gái phải dùng hai từ "Vô c*̀ng" xinh đẹp để hình dung, thế nhưng từ ánh mắt sắc lạnh và thâm sâu cho người khác cảm giác rằng chẳng có gì tốt lành.

    Thế nhưng người ta vẫn luôn thích những thứ độc hại, giống như biết ma túy không tốt nhưng người ta lại ra sức bỏ tiền tỉ để mua nó về sử dụng, mặc cho nó là phạm pháp.

    Tiêu Yến tươi cười bước vào gập đầu vài ba cái, giọng nói lại càng thêm khuyến rũ mê người:"Xin lỗi mọi người vì đã đến trễ"
    Những người con trai có mặt ở đây đã bắt đầu dính chặt mắt vào người cô, ai nấy đều cười ha hả còn không ngại ngùng mà nói rằng "Người đẹp, em có quyền đến muộn"
    Tiêu Yến dường như c*̃ng không hề để tâm đến những lời nói xung quanh mà tiến lên cầm lấy ly rượu còn nguyên nâng lên:"Tôi uống một ly tự phạt nhé"
    Sau đó cô gái đặt vành ly lên đôi môi mỏng đỏ mọng, những người đàn ông xung quanh âm thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt.

    Chỉ uống rượu thôi c*̃ng làm cho người khác cảm thấy xao xuyến.

    Lăng Dương Thần luôn cảm thấy mọi thứ vô vị, lúc người con gái tên Tiêu Yến này bước vào mới có chút hứng thú đong đưa con ngươi nhìn theo.

    Lâm Khuyết huých vào cổ tay anh ấy nói:"Sao? Thích rồi à?"
    Lăng Dương Thần không để tâm Lâm Khuyết, nhàn nhã nâng ly c*̃ng nhấp lấy một ngụm.

    Anh không nhớ cô ta có xuất hiện trong lớp c*̉a mình, hoặc có thể là anh chưa từng để vào mắt bất cứ thứ gì ở trường ngoại trừ việc học.

    Tiêu Yến ngồi vào chiếc ghế đối diện với Lăng Dương Thần, chuyện này không hề trùng hợp bởi vì chỗ này không ai dám ngồi.

    Lăng Dương Thần chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy cô.

    Mặc dù vô c*̀ng xinh đẹp nhưng Tiêu Yến lại không hề kiêu ngạo, bất kể rằng ai nâng ly với cô, cô đều niềm nở đứng dậy sau đó uống đến cạn ly, c*̃ng không cố tỏ ra đoan trang hiểu chuyện trước mặt đàn ông mà vô c*̀ng thoải mái trò chuyện cứ như thật sự trở về thời niên thiếu.

    Hết người này đến người khác, lúc có khoảng trống, cô mới có thể đứng dậy nâng ly chĩa về phía người đối diện nói:"Anh Lăng, mời anh một ly"
    Lăng Dương Thần c*̃ng tính sẽ nâng ly với cô, thế nhưng lại nghe cô nói tiếp:"À, năm lớp mười một tôi có thích anh, hình như đã kiên trì được hẳn hai tuần, anh được ưu ái lắm đó"
    Anh nghe xong liền tức giận, đẹp trai, hoàn hảo, ưu tú lại giàu có như anh lại chỉ để ấn tượng trong lòng một người con gái được hai tuần, còn thêm chữ được ưu ái nghe thật mỉa mai.

    Vốn dĩ định nâng ly với Tiêu Yến, thế nhưng lại không động tay lấy một cái, thờ ơ với mọi thứ.

    Tiêu Yến bị lơ c*̃ng không hề cảm thấy mất mặt mà ngược lại còn hào sảng uống cạn ly rượu trong tay c*̉a mình.

    Lâm Khuyết ở một bên nói nhỏ vào tai Lăng Dương Thần:"Lần đầu tiên thấy cậu ở lại bữa tiệc quá 15 phút"
    Lăng Dương Thần c*̃ng không ngờ mình lại ở đây lâu đến như vậy, có lẽ Tiêu Yến đến phá tan không khí nhàm chán khiến tâm trạng yên ả c*̉a anh như lâu ngày tìm thấy chốn đô thị phồn hoa.

    Điện thoại c*̉a Tiêu Yến liên tục vang lên, anh để ý cô ta đã nhíu mày khi nhìn vào đó, sau đó liền đưa tay tắt đi.

    Một lúc sau khi cô đã bắt đầu say khướt, điện thoại lại vang lên, Tiêu Yến tức giận đứng bật dậy khỏi bàn loạng choạng đi ra phía bên ngoài bắt máy.

    Bên kia, giọng c*̉a một người đàn ông đứng tuổi vô c*̀ng nghiêm nghị nói lớn như quát thẳng vào mặt người khác:"Tao thật ghê tởm mày đấy Tiêu Yến, đúng là con đàn bà ti tiện, đến cả người yêu c*̉a em mày mà mày c*̃ng khuyến rũ"
    Tiêu Yến tựa người vào vách tường để đứng vững, vừa nghe những lý lẽ vô c*̀ng nực cười.

    Cô chỉ gặp hắn ta vài lần khi ở nhà, c*̃ng không hề để tâm, vậy mà hắn ta liên tục bám dính lấy cô không buông, chẳng lẽ chỉ xuất hiện thôi c*̃ng là khuyến rũ sao?
    "Có trách thì c*̃ng trách con gái ông mù lòa không có mắt chọn đàn ông"
    Tiêu Chí Nguyên tức đến nghẹn họng:"Mày! "
    Tiêu Yến dùng ngón tay được làm móng vô c*̀ng tỉ mỉ nhấn lên nút tắt, sau đó bật cười.

    Suốt mấy chục năm qua, chỉ bởi vì cô được ông trời ưu ái cho mình vẻ đẹp này mà khi ra đường ai c*̃ng nhìn cô một cách không thân thiện, cứ như một người phụ nữ ác độc, phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác.

    Xinh đẹp c*̃ng là một tội ác là có thật!
    Nhưng miệng lưỡi thiên hạ sao bằng người ở trong nhà luôn miệng nói cô là một con đàn bà ti tiện chứ? Phải chăng cô là một đứa con nuôi không máu mủ ruột rà mới liên tục bị ghẻ lạnh?
    Tiêu Chí Nguyên và Trang Thư Ngọc ban đầu vì không thể có thai mới nhận nuôi cô về, không lâu sau lại phát hiện rằng mình có thai.

    Và một đứa con nuôi nhặt từ bên ngoài về như cô sao có thể so sánh với ruột rà chứ? cô luôn cố gắng làm mọi thứ để ba mẹ có thể nhìn mình lâu hơn một chút.

    Nhưng nhận lại là bị đối xử tệ bạc không thua gì một con chó.

    Đó câu chuyện c*̉a lúc nhỏ, sau này lớn lên cô thông minh lại hiểu chuyện như vậy chắc chắn không để người khác đè đầu cưỡi cổ mình.

    Cô bắt đầu phản kháng và điều này làm cho Tiêu Chí Nguyên, c*̃ng chính là bố nuôi c*̉a cô vô c*̀ng tức giận.

    Bị bố mẹ ghét bỏ, đương nhiên đứa con c*̃ng chẳng có ánh mắt tốt lành nào dành cho cô, câu chuyện cô là con riêng liên tục bị lộ ra và mọi người liền được nước nói cô là người phụ nữ ác độc chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác.

    Khỏi phải nói ân phúc này là do con bé Tiêu Gia Nhi, em gái không c*̀ng huyết thống c*̉a cô ban tặng.

    Tiêu Yến dù ngoài cười nhưng khóe mắt lại kết lại một giọt nước lăn xuống gò má.

    Cô loạng choạng xoay người định quay trở lại vào bên trong.

    Lăng Dương Thần đợi một lúc lâu không thấy người quay lại còn nghĩ đã về rồi?
    Anh dứt khoát đứng dậy ra về, vậy mà vừa đẩy cửa bước ra liền va phải một cô gái.

    Tiêu Yến say bí tỉ mới bị va nhẹ đã loạng choạng, Lăng Dương Thần theo phản xạ đưa tay ra đỡ.

    Cô từ trong lồng ngực anh mơ hồ ngước cái đầu nhỏ lên nhìn, lèm bèm nói:"Hửm, người đẹp sao lại ở đây? muốn c*̀ng chị đến khách sạn không?".
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 2: 2: Em Gái Giữ Người Yêu Cho Thật Tốt


    Tiếng chuông điện thoại vô c*̀ng chói tai vang lên đã đánh thức Lăng Dương Thần sau một đêm ân ái.

    Anh không nhìn rõ là điện thoại c*̉a ai, chỉ lim dim khua đại nó ở trên chiếc tủ cạnh đầu giường nhấn vào nút nghe.

    Chưa kịp để người bên kia kịp lên tiếng, nhận được tín hiệu đã kết nối thì Tiêu Chí Nguyên đã chửi sang sảng vào trong điện thoại:"Tiêu Yến, mày dám ngắt điện thoại c*̉a tao, Về Ngay!!!"
    Lăng Dương Thần lập tức ngắt điện thoại, mặc dù không phải chửi mình nhưng lại cảm thấy rất bực bội, lần đầu tiên có người dám hét vào mặt anh như thế.

    Anh xoay người qua bên cạnh, Tiêu Yến đang nằm ngủ rất ngon lành, những lọn lóc còn dính lên đôi gò má trắng hồng c*̉a cô, dù là sáng sớm thế nhưng nét đẹp vẫn rất quyến rũ đến mê người.

    Anh vươn đôi bàn tay to lớn tát lên mặt Tiêu Yến vài cái c*̃ng không hề nể nang:"Dậy"
    Tiêu Yến bị tát đến tỉnh, sau khi nhìn rõ được người đối diện mới bật dậy dụi dụi mắt.

    Lăng Dương Thần day day ấn đường gằn từng chữ:"Mau lăn ra ngoài cho tôi!!"

    Đệt! cái tên thần kinh này mang cô đến đây chơi cho chán chê rồi đuổi người ta đi với bộ dạng như vậy?
    Tiêu Yến vừa bị "cưỡng hiếp" nhưng lại vô c*̀ng bình tĩnh túm lấy góc chăn để che đi bầu ngực trần trụi, ở bên trên đó hay khắp cơ thể còn đầy vết xanh xanh đỏ đỏ.

    Cô dùng một biểu cảm lạnh tanh và vô c*̀ng thản nhiên đáp lại:"Anh vừa mới làm ra chuyện đó với tôi, không bồi thường thì thôi c*̃ng đâu cần phải đuổi tôi ra ngoài với bộ dạng bây giờ"
    Lăng Dương Thần nghe xong liền bật cười bóp lấy cằm cô gằn từng chữ:"Cô tự bò lên giường c*̉a tôi đấy, bây giờ mang đồ vào và biến"
    Tiêu Yến c*̃ng chẳng buồn đôi co, không tức giận c*̃ng không tủi thân đến mức bật khóc, bị đuổi lại cảm thấy có chút vui mừng.

    Cô vén chăn ra, không hề ngại ngùng mà để bộ dạng khỏa thân rời khỏi giường bắt đầu lượm nhặt quần áo bước vào phòng tắm.

    Lăng Dương Thần nheo nheo mắt nhìn theo, lửa giận trong lòng bỗng chốc tăng lên.

    Cô ta phải khóc lóc, phải cầu xin, phải uy hiếp anh bồi thường mới đúng như trong kịch bản.

    Không lâu sau cô gái chỉnh chu bước ra cầm lấy túi xách và điện thoại rời đi, trước khi đi còn không quên mỉm cười chào một tiếng với Lăng Dương Thần.

    Con đàn bà này tại sao anh lại phải kiên nhẫn như vậy, đáng lý ra anh phải bóp chết nó lúc ở trên giường!!
    Tiêu Yến rời khỏi phòng vừa đi được hai bước điện thoại trong tay lại vang lên, Tiêu Chí Nguyên này c*̃ng thật vô c*̀ng phiền phức.

    Cô kiên nhẫn đưa máy lên tai, vô c*̀ng nhẹ nhàng nói:"Alo ba~"
    "Đừng có gọi tao là ba, mày ăn gan trời hả Tiêu Yến, dám ngắt điện thoại c*̉a tao mấy lần, mày tự lăn về đây hay để tao gọi người lôi đầu mày về"
    Tiêu Yến bình thản nghe ông ta hét trong điện thoại, c*̃ng có chút đau đầu, giọng điệu quay phắt một trăm tám mươi độ:"Biết rồi, đang về"
    "Mày học cái thói! " ăn nói cộc lốc như vậy ở đâu!!
    Vậy mà chưa kịp nói xong Tiêu Yến một lần nữa ngắt ngang, tại sao phải nghe trong khi biết rõ người kia định nói gì và bản thân c*̃ng không có ý định trả lời?
    Tiêu Yến ra đến bên ngoài vẫy một chiếc taxi ngồi vào, Lăng Dương Thần vẫn ngồi ở trên giường nhìn ra cửa sổ bên cạnh thấy cô gái ấy vậy mà thật sự rời đi.

    Vừa về đến Tiêu gia đã có cô em gái đứng ở trước cửa nhiệt tình đón tiếp, đôi lúc cô còn nghĩ cô ta có phải là một con chó con lúc nào c*̃ng vui vẻ đợi ở cửa chờ chủ c*̉a mình về?
    Cô ta là đang dùng biểu cảm để tỏ vẻ khinh thường cô, cố ý muốn nói rằng "mày chết chắc rồi"
    Tiêu Yến thì chỉ cảm thấy con vịt dời xấu xí này như trốn ra từ rạp xiếc về vô c*̀ng chướng tai gai mắt, lúc đi qua không bỏ qua cơ hội châm chọc nó một phen.

    Cô ghé sát vào tai Tiêu Gia Nhi phả vào má cô ta một hơi thở ấm nóng làm cô ta nổi hết cả da gà:"Em gái, giữ người yêu cho thật tốt"
    Điểm yếu c*̉a Tiêu Gia Nhi chính là bạn trai c*̉a nó, con người tuy không ra gì nhưng lại thật sự vô c*̀ng yêu Uông Trác Thành, năm đó Uông Trác Thành cố ý tiếp cận cô đã làm nó nổi điên, dù biết rõ mọi chuyện nhưng vẫn ngu ngốc đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô, nói cô khuyến rũ hắn.

    Dưới sự tức giận đến á khẩu c*̉a Gia Nhi, cô mặc kệ mà tiến vào bên trong, vừa đến cửa phòng khách một bình trà bay đến đập ngay vào chân tường sát bên cạnh nơi cô đang đứng, bình trà sứ vỡ tung tóe, bắn ra những giọt nước vẫn còn nóng đến bốc khói vào chân cô nhưng Tiêu Yến c*̃ng chẳng cảm thấy gì.

    Người đàn ông này không biết bao giờ mới có thể hết cái tính bạo lực, đầu cô chình ình đây sao không ném luôn đi giận cá chém thớt lên cái tường làm gì?
    Ông ta vỗ bàn quát tháo:"Nuôi mày từng ấy năm chỉ để mày ngồi mát ăn bát vàng à!! mày mau ra ngoài xem mắt ngay cho tao"
    Nuôi? lâu nay ông ta cho cô ăn chút cơm thừa canh cặn liền định nghĩa đó là nuôi sao? Đó chỉ là công cho những ngày tháng hầu hạ và làm việc ở trong Tiêu gia thôi.

    Loài chó c*̃ng chỉ được chủ cho ăn chút cơm thừa đã vui vẻ đến mức vẫy đuôi và trung thành cho dù có bị hành hạ và đánh đập.

    Và mấy người trong nhà này thật sự coi cô là chó, có thể vui vẻ với những gì họ đem đến hay sao?
    "Ha" Tiêu Yến cười khinh, sẽ có một ngày nhà họ Tiêu này phải tan hoang bại sản.

    Trang Khả Như ở một bên liên tục vỗ vào lưng Tiêu Chí Nguyên để giúp ông bớt giận, kì thực con người đàn bà này c*̃ng chẳng có gì tốt đẹp, cả cái gia đình này như một bãi cứt bốc mùi khiến cô kinh tởm.

    Nghe hai chữ "xem mắt" thì có vẻ tử tế, thế nhưng kiểu gì ông ta c*̃ng sắp xếp cho cô một tên đại gia ghê tởm nào đó không xúc phạm người nhìn thì c*̃ng là loại nhân cách bại hoại.

    Thế nhưng Tiêu Yến chẳng buồn đôi co mà lập tức đồng ý, đến lúc đó tùy tiện làm gì đó cho ông ta chạy mất dép.

    Cô vừa lên phòng đánh một giấc thì bên ngoài có tiếng đập cửa thật mạnh, Tiêu Gia Nhi ầm ĩ ở bên ngoài:"Tiêu Yến, xuống lau nhà và rửa chén bát đi".

    Truyện Đoản Văn
    Tưởng cô vẫn còn là người hầu à? nằm mơ!! Cô lấy gối úp vào hai tai tiếp tục đánh một giấc thật ngon.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 3: 3: Anh Nghĩ Mình Là Vua Của Cả Thế Giới Này Hay Sao


    Dù cả đêm hôm qua không ăn nhưng với việc này Tiêu Yến đã quá quen rồi.

    Buổi sáng cô thức giậy vệ sinh cá nhân, sửa soạn sau đó ra ngoài đi gặp đối tượng xem mắt mà ba nuôi cô đã sắp xếp.

    Vừa xách túi xuống nhà đã bị con điên Tiêu Gia Nhi chặn lại, nó hét vào mặt cô như cô thật ra mới là em c*̉a nó trong khi nó thua cô đến sáu tuổi:"Hôm qua chị không làm việc nhà, tôi sẽ nói với ba"
    Năm nay vừa tròn mười chín đã được ba mẹ chiều chuộng không học đại học mà yêu đương với Uông thiếu gia, nghe nói còn sắp đính hôn.

    Ha, để xem mày có yên bình hạnh phúc được không con đ*.

    "Tùy cô" nói rồi Tiêu Yến dẫm giày cao gót lộp cộp bước đi, Tiêu Gia Nhi ở phía sau dậm chân tức giận.

    Địa điểm gặp đối tượng xem mắt là ở một quán cà phê phải nói là có chút khoa trương, quán cà phê gì cứ như quán bar, người đến còn mang những bộ đồ không hề đứng đắn.

    Là ai đã chọn một nơi như thế này để xem mắt cơ chứ?
    Cô không có bất cứ thông tin nào về người kia, khi bước vào nhìn xung quanh một cách mơ hồ cho đến khi có một người đàn ông vẫy vẫy tay với cô.

    Tiêu Yến nghi ngờ bước đến dò hỏi:"Cho hỏi anh là?"
    Hắn ta đứng dậy sửa sang lại quần áo, chìa tay ra niềm nở nói:"Là cô Tiêu đúng không? rất vui được gặp, tôi là Vinh Tử Sam"

    Tiêu Yến bất ngờ, có phải có gì đó nhầm lẫn hay không? Ông ta ấy vậy mà lại có thể sắp xếp cho cô đối tượng xem mắt không hề xúc phạm người nhìn một chút nào.

    Tiêu Yến hoàng hồn bắt tay với Vinh Tử Sam, sau đó anh ta còn lịch sự kéo ghế cho cô.

    Cô đành phải ngồi xuống, hắn ta bắt đầu bắt chuyện, vừa nhìn c*̃ng đủ biết là con người rất mồm mép.

    Thế nhưng Tiêu Yến lại không thích những người như vậy, hỏi gì thì cô trả lời một cách thờ ơ, một cuộc nói chuyện không thể tẻ nhạt và vô vị hơn.

    Đúng lúc Tiêu Yến buồn chán lia mắt đi xung quanh thì thấy Lăng Dương Thần, cái tên cứ như ma như quỷ thoắt ẩn thoắt hiện đang ở một bàn không xa nhìn cô với đôi mắt như đang công kích.

    Tiêu Yến vừa được ngụm nước liền ho sặc sụa, Vinh Tử Sam sốt ruột đứng dậy vỗ vỗ vào lưng cô hai cái, ấy vậy mà liền bị một bàn tay thon dài khác hất đi.

    Lực hất vô c*̀ng mạnh, Vinh Tử Sam loạng choạng lùi ra sau hai bước sau đó mới có thể nhìn rõ người vừa đến kia là tên quoái vật Lăng Dương Thần.

    Anh tức giận bóp lấy cằm cô nâng lên nói thẳng vào mặt Tiêu Yến:"Vừa mới ngủ với tôi đã mau chóng muốn tìm kèo mới?"
    Tiêu Yến đẩy tay anh ta ra thế nhưng lực cổ tay hắn vô c*̀ng mạnh khiến cô có chút tê dại.

    Cô khó khăn nói:"Anh đang nói cái gì vậy"
    Lăng Dương Thần thuận thế hôn xuống vành môi đỏ mọng c*̉a cô, cắn mút một cách mạnh bạo đến trôi đi cả lớp son vô c*̀ng đẹp đẽ làm đôi môi mỏng c*̉a cô thoáng chốc sưng lên.

    Tiêu Yến tức giận vung tay cho Lăng Dương Thần một bạt tai, mạnh đến nỗi cả khuôn mặt anh phải nghiêng sang một bên, để lại năm dấu tay rõ ràng.

    Đến ba mẹ anh c*̃ng chưa từng làm chuyện đó đâu!!
    Lăng Dương Thần lửa giận cuồn cuộn túm lấy cổ tay cô lôi ra ngoài dưới con mắt còn đang ngỡ ngàng c*̉a Vinh Tử Sam.

    Cô bị lôi ra xe, sau đó anh ta hung hăng mở cửa ném cô vào hàng ghế sau, Tiêu Yến đầu đập vào cửa đau đến choáng váng liền hét lên:"Con mẹ nó anh bị điên à!!!"
    Lăng Dương Thần c*̃ng theo vào trong đóng sầm cửa lại, nói với vẻ khinh bỉ:"Cô nghe cho rõ đây, thứ mà Lăng Dương Thần tôi đã sử dụng qua, tuyệt đối không cho phép người khác chạm vào"
    Tiêu Yến bị lý lẽ này làm cho tức giận, không nhịn được mà xổ một tràng:"Anh dcm ảo tưởng vừa thôi, anh nghĩ mình là vua c*̉a cái thể giới này hay sao?.

    .

    "
    Lăng Dương Thần một lần nữa bóp chặt cằm cô nói lớn:"Cô câm miệng, không phải là vua c*̉a thế giới nhưng lời nói c*̉a tôi là mệnh lệnh mà cô phải nghe theo, không nghe thì chỉ có một con đường đó là chết!!"
    Chết sao? Nhà họ Tiêu vẫn còn nhởn nhơ ở đó, cô con mẹ nó không thể chết!

    Tiêu Yến nhắm nghiền mắt suy nghĩ cách ứng phó nhưng anh lại tưởng cô cuối c*̀ng c*̃ng ngoan ngoãn chịu thua lúc này mới đắc ý đưa tay xé phăng chiếc váy nhung tăm c*̉a cô ra khiến cô giật mình:"Anh làm cái gì vậy"
    "Không phải chuyện c*̉a cô"
    Lăng Dương Thần vẫn miệt mài xé, cô tưởng anh lôi cô vào đây để tẩn cô một trận vậy mà lại xé quần áo, chẳng lẽ lần trước xong anh ta đã nghiện làm chuyện đó với cô.

    Điên rồ!!
    "Anh mau dừng lại đi, bên cạnh anh làm gì thiếu đàn bà mà phải hành hạ tôi"
    Lăng Dương Thần khựng lại, sau đó bật cười:"Sao vậy, đây không phải những gì cô muốn sao? Leo lên giường người khác chính là nghề c*̉a cô mà?"
    Ừ phải rồi, trước giờ cô luôn được gắn trên người một cái mác như thế, anh ta có hiểu lầm c*̃ng chẳng trách được.

    Leo lên giường người khác là nghề c*̉a cô, Tiêu Yến đã nghe câu này đến chán và chẳng thấy có gì phải buồn, dù cho lần trước với Lăng Dương Thần chính là lần đầu tiên trong cuộc đời c*̉a mình.

    Đang xoay tròn trong mớ suy nghĩ hỗn độn, một vật gì đó to lớn đâm vào bên dưới cô khiến cô bất ngờ vừa đau đến phát ra tiếng rên ai oán.

    Lần trước say bí tỉ cô còn chẳng biết anh ta đã làm gì trên người c*̉a mình.

    Không màn dạo đầu, anh ta cứ như con hổ đói hung hăng lao vào tưởng chừng như đã chạm đến nơi sâu nhất bên trong cơ thể c*̉a cô.

    Chiếc xe xịn xò vô c*̀ng rộng rãi đủ để anh thoải mái dùng những tư thế mà mình thích, Tiêu Yến cố gắng cắn lấy môi dưới đến bật máu c*̃ng không buông để giữ cho mình không thể phát ra tiếng động.

    Lăng Dương Thần nhìn vẻ mặt không cam chịu c*̉a cô khinh bỉ nói bên tai:"Sao vậy? lần trước cô phóng đãng lắm cơ mà"
    Anh c*́i xuống chiếm lấy môi cô tách ra để cô không thể kìm nén âm thanh, trong xe bắt đầu phát ra đầy thứ tiếng ám muội.

    Anh hài lòng đẩy mạnh, mặc cho móng tay dài được chau chuốt c*̉a cô cào mạnh vào sau lưng đến rỉ máu.

    Anh ta dừng lại gọi một c*́ điện thoại, cô nghe loáng thoáng anh nói với ai đó mau đến chở anh về.

    Tưởng sắp được anh buông tha nhưng anh ta vẫn điên cuồng lên xuống, cô thoáng qua một tia lo sợ không lẽ anh ta muốn tài xế đến đưa anh và cô về và sẽ tiếp tục làm cho đến khi đến nơi hay sao?
    Sao anh ta có thể không ngại ngùng làm chuyện này trước mặt người khác chứ?
    Lúc tài xế đẩy cửa bước vào nghe thấy tiếng rên anh ta tự giác không dám quay đầu lấy một cái mà biết điều kéo vách ngăn lên che chắn hết khung cảnh không dành cho thiếu nhi này.

    Tài xế ấp a ấp úng nói:"Thiếu gia, về Lăng gia ạ"
    Nhìn anh ta có vẻ do dự, cuối c*̀ng đáp nhẹ một câu:"Ừ"
    Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, dù có vách ngăn nhưng nó không hề cách âm, anh ta đủ biết hai người phía sau đang làm gì.

    Đến nơi hắn đẩy cửa bỏ chạy mất dạng, chiếc xe dừng lại liền rung rắc dữ dội.

    Biết xe đã dừng, Lăng Dương Thần mang lại quần áo rồi từ sau lấy ra một cái chăn mỏng choàng lên người cô bế ngang cô vào biệt thự.

    Người hầu thấy anh liền c*́i rạp đầu xuống cho đến khi cả hai người đi khuất vào phòng.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 4: 4: Đem Về Đây Cho Tao Ba Mươi Tỉ


    Lăng Dương Thần ném cô lên giường sau đó c*́i xuống nói vào tai cô:"Ngoan ngoãn nằm đây chờ tôi"
    Tiêu Yến nhíu mày nhìn theo anh ta đẩy cửa bước vào phòng tắm.

    Cô ngồi dậy nhìn bộ dạng mình ở trong gương vô c*̀ng tàn tạ, nhân cơ hội này định bỏ trốn.

    Ấy vậy mà vừa vặn tay nắm cửa liền thấy nó đã bị Lăng Dương Thần khóa chặt.

    Cô đá vào cửa một cái rồi nhìn xung quanh, chiếc rèm màu xám phủ lên cửa sổ phát ra thứ ánh sáng mờ nhạt, Tiêu Yến chạy đến vén rèm ra đẩy cửa sổ nhìn xuống bên dưới.

    Nhảy từ đây xuống không chết thì xương toàn thân c*̃ng nát vụn, cách đó không xa là hàng rào chắn sắc nhọn, xui xẻo lệch một chút là chết không toàn thây.

    Tiêu Yến vò đầu đóng cửa sổ lại, vừa quay lại anh đã đứng sờ sờ ngay trước mặt.

    Nếu không phải cửa sổ đã đóng, có khi cô giật mình rớt xuống đó luôn c*̃ng không chừng.

    Cái tên không biết xấu hổ này còn không hề mặc gì trên người, tóc vẫn còn ướt nhỏ từng giọt xuống vòm ngực sau đó lăn xuống từng cơ bụng rắn chắc.

    Lăng Dương Thần ép cô vào sát cửa sổ nói:"Muốn chạy trốn?"
    Tiêu Yến vươn tay đẩy anh ra, Lăng Dương Thần chân như rễ cây bám chặt vào mặt đất không thể lung lay.

    Bỗng dưng anh ta đưa tay mở toang cửa sổ ra, gió từ bên ngoài rít vào, người Tiêu Yến cứng đờ, cổ máy móc xoay ra sau nhìn xuống độ cao bên dưới.

    Không lẽ anh ta tính đẩy cô từ đây xuống?
    "Nhảy đi" Lăng Dương Thần giọng lạnh tanh không một gợn sóng.

    Mặc kệ là như nào, cô c*̃ng phải cứu lấy bản thân mình trước:"Tôi chỉ là mở cửa sổ ra hóng gió một chút"
    Lăng Dương Thần vẻ mặt chẳng tin, ép sát cô hơn nữa, Tiêu Yến suýt thì vã mồ hôi, nếu anh ta còn tiến nữa cô sẽ từ đây thật sự ngã xuống.

    Vậy mà anh ta lại đưa tay giật phăng chiếc khăn mỏng đang quấn kĩ càng trên người cô ra không nói hai lời đưa cậu nhỏ tiến vào.

    Lần nào c*̃ng bất ngờ khiến Tiêu Yến rên lên một cách ai oán, cô bám vào lưng anh thật mạnh để gồng lên cho vơi bớt cơn đau truyền đi.

    Lăng Dương Thần giữ nguyên tư thế đỡ mông cô bế lên, Tiêu Yến theo phản xạ đưa hai chân quoắp chặt hông anh, cứ như thế bị anh ta đưa đến giường.

    Không phải yêu, c*̃ng chẳng phải có hứng thú, việc anh ta làm là bởi vì tính chiếm hữu cực kì cao, anh ta bị ảo tưởng rằng tất cả những gì anh ta nhìn trúng đều phải là c*̉a hắn.

    Vậy cho nên hành động c*̉a anh ta c*̃ng chẳng hề nhẹ nhàng mà vô c*̀ng mạnh bạo, còn có thể dùng từ hung mãnh để hình dung.

    Lăng Dương Thần như muốn xé tan nơi đó c*̉a cô ra, Tiêu Yến tuy bản thân mạnh mẽ nhưng không có nghĩa là không hề biết đau.

    Không biết là cơn ác mộng ấy đã kéo dài bao lâu nhưng Tiêu Yến đã mệt đến mức ngất đi lúc nào không biết.

    Cô tỉnh dậy lần nữa thì thấy mình không còn ở trong biệt thự nữa mà nằm ở trong một phòng khách sạn nào đó.

    Ngồi dậy bật cười tự giễu, đàn ông thực sự chỉ coi con gái như một cái máy làm tình thôi, sau khi xong chuyện liền coi như không hề dính líu.

    Tiêu Yến cảm thấy chỗ đó c*̉a cô đang đau âm ỉ không ngừng, thầm rủa cả gia phả nhà anh.

    Sau khi trở về Tiêu gia, liền thấy ba cô ngồi một cách khí thế ở trong phòng khách.

    Vừa nhìn thấy cô về đã gọi giật lại:"Tiêu Yến, mày mau vào đây"
    Tiêu Yến mệt mỏi tính không quan tâm mà lại đi thẳng lên lầu, lại nghe ông ta rống lên từ phía sau:"Mày không quay lại đây sẽ hối hận"
    Cô đành chịu nhức tai quay lại ngồi bệt xuống sofa nhìn ông ta một cách không vui, lại nghe ông ta nói:"Mày vừa đi đâu về? Tao đã nghe Tử Sam nói hết rồi, có phải mày lại leo được lên giường c*̉a Lăng Dương Thần rồi hay không?"
    Mẹ kiếp tên Sam San kia c*̃ng nhiều chuyện quá rồi.

    Tiêu Yến đưa ngón út ngoáy ngoáy tai rồi nói:"Nếu chỉ có vậy thì tôi đi đây"
    Ông ta ném chiếc điện thoại ra trước mặt cô, bên trong là một đoạn video ở trong phòng khách sạn, hình ảnh vô c*̀ng sắc nét từng khuôn mặt c*̉a cô và Lăng Dương Thần đang làm chuyện đỏ mặt.

    Tiêu Yến không thể hiểu được ông ta là cái loại gì, dù không phải ruột rà nhưng nhìn một đứa con gái ở với mình từ nhỏ đến lớn làm chuyện đó, có phải quá biến thái rồi không?

    Mà quan trọng là tại sao ông ta lại có đoạn video đó, Lăng Dương Thần đã đưa cho ông ta à?
    Dựa vào gia thế hai bên, Tiêu gia không thể sánh bằng Lăng gia được, tuyệt đối không thể có quan hệ.

    Cô nhíu mày vươn tay tắt máy cắt ngang đi những tiếng kêu chói tai, gằn từng chữ với Tiêu Chí Nguyên:"Sao ông lại có thứ này"
    Tiêu Chí Nguyên bật cười:"Con xem ta là ai, đã leo được lên giường c*̉a Lăng Dương Thần thì mau đem về đây cho tao 30 tỉ"
    "Tại sao tôi phải làm chuyện đó?" Tiêu Yến đứng dậy quoát thẳng vào mặt Tiêu Chí Nguyên.

    Ông ta không hề nổi giận mà bình thản nói:"Ta đang cần, chút tiền ấy với Lăng Dương Thần như giấy lau thôi chẳng đáng là bao.

    Đừng có từ chối, nếu không tao sẽ tung video này lên, đời này mày không bao giờ có thể ngóc đầu lên được"
    Tiêu Yến nhìn thủ đoạn bỉ ổi c*̉a ông ta tức đến nổ phổi, Tiêu Chí Nguyên, nhất định ông sẽ không thể có kết c*̣c tốt.

    Xong cô đứng bật dậy xoay người trở về phòng, ông ta bình thản nói vọng theo:"Ta cho con ba ngày để đem đủ số tiền đó về và tốt nhất là không nên thiếu một đồng".
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 5: 5: Đừng Để Tôi Biết Cô Léng Phéng Với Ai


    Tiêu Yến tuyệt đối sẽ không đến chỗ Lăng Dương Thần cầu xin ba mươi tỉ.

    Cô từ trong túi lấy ra chiếc điện thoại gõ gõ vào màn hình bấm gọi cho ai đó, đầu bên kia nhanh chóng bắt máy.

    "Alo, gặp nhau chút đi"
    !
    Tiêu Yến dẫm trên đôi giày cao gót màu cam vô c*̀ng kén người mang thế nhưng trông cô lại vô c*̀ng nổi bật c*̀ng với chiếc áo sơ mi c*̀ng màu, làn da cô vẫn trắng đến phát sáng.

    Cô gõ cửa phòng tổng giám đốc, bên trong liền vang lên tiếng:"Vào đi"
    Khi Tiêu Yến vừa bước vào, Ngô Hi Trạch liền đứng bật dậy hồ hởi chào đón:"Đến rồi à"

    Trương Yến vô c*̀ng tự nhiên đặt túi xách lên bàn rồi lại ngồi xuống sofa nói thẳng vào vấn đề:"Cho tôi mượn 30 tỉ"
    Ngô Hi Trạch vừa rót trà liền bật cười:"Mượn nhiều như thế để làm gì?"
    "Đừng có nói nhiều, có hay không?"
    Cậu ta đẩy ly trà về phía cô nói:"Có, tất nhiên có, nhưng không cần mượn đâu, tôi cho cậu cả đấy"
    Tiêu Yến nâng ly trà lên nhấp một ngụm nói:"Không cần, khi nào có tiền nhất định trả"
    Ngô Hi Trạch c*̃ng không đi sâu quá nhiều rằng cô cần số tiền đó để nhằm vào mục đích gì, chơi thân với nhau như thế, anh làm sao không biết cô rất ghét người khác tọc mạch vào chuyện đời tư c*̉a mình.

    Tiêu Yến mượn xong tiền c*̃ng không nán lại lâu mà ra về, Lăng Dương Thần ở trong chiếc xe gần đó nheo mắt nhìn cô bước ra từ tập đoàn MG.

    Anh lại c*̣p mắt nhìn vào màn hình điện thoại, tài khoản c*̉a Tiêu Yến vừa được chuyển vào ba mươi tỉ.

    Ai đã chuyển số tiền lớn như vậy cho cô? Là Ngô Hi Trạch sao?
    Tiêu Yến đứng ở bên dưới tính vẫy một chiếc taxi thì bị một chiếc ô tô màu đen bóng loáng chắn trước mặt, cô nhíu mày nhìn cửa xe từ từ hạ xuống, anh không nhìn cô mà nhàn nhã kê tay lên cửa dựa đầu vào ra lệnh:"Lên xe"
    Cô hít một hơi thật sâu để không nổi khùng lên mà rút dao ra chém lấy anh mười nhát.

    Ngô Hi Trạch đứng sát cửa kính trong phòng làm việc nhìn xuống dưới vẫn có thể nhìn thấy Tiêu Yến bước lên một chiếc xe sang trọng, và người ngồi ở ghế lái anh c*̃ng chẳng còn xa lạ.

    Lăng Dương Thần chính là giám đốc nghệ thuật c*̉a bộ sưu tập X, giám đốc điều hành c*̉a thương hiệu Y có trụ sở tại Trung Quốc - một hãng thời trang do anh thành lập, hai mươi sáu tuổi đã là chủ tịch toàn cầu c*̉a tập đoàn KW, vô c*̀ng đình đám trên thương trường có ai mà không biết?
    Thế nhưng anh lại để tâm đến sự tàn bạo và vô c*̀ng khát máu c*̉a anh ta trên thương trường, Tiêu Yến tại sao lại dính dáng đến loại người đó? Liệu có liên quan đến ba mươi tỉ kia không?

    Ngô Hi Trạch xua đi suy nghĩ, Lăng Dương Thần cần ở cô cái gì nhất định không thể là tiền.

    Anh ta xoa xoa cằm nhìn đi xa xăm một cách đăm chiêu.

    Lăng Dương Thần đưa cô đến một con hẻm sau đó đẩy cửa ngồi vào hàng ghế sau.

    Anh ngồi sát người cô bắt đầu tra hỏi:"Cô lấy số tiền kia từ đâu?"
    Tiêu Yến thoáng chốc sững người, tại sao tài khoản ngâng hàng riêng tư c*̉a cô mà anh c*̃ng có thể chạm đến? Đúng là tên cầm thú, có phải ở cô không còn cái gì mà anh không biết nữa có đúng không?
    Tính chiếm hữu này còn cao hơn so với những gì cô suy nghĩ, thật kinh khủng.

    Không thấy Tiêu Yến trả lời mà sắc mặt lại trắng bệt, anh bóp lấy cằm cô nói:"Cô vừa ngủ với Ngô Hi Trạch à?"
    Trong mắt anh ta cô là người mà ai c*̃ng có thể ngủ.

    Vậy đã đến nước này rồi cô c*̃ng không buồn giả vờ ngây thơ hay rối rít giải thích làm gì.

    "Tôi ngủ với ai có liên quan đến anh không? Lăng tổng, xin anh đừng quá ngạo mạn, giữa tôi và anh không có gì hết, mong anh đừng tiếp tục làm phiền tôi"
    Lực tay c*̉a anh càng mạnh hơn khiến Tiêu Yến khẽ cau mày, anh gằn lại từng chữ:" Tiêu Yến, cô sao lại mau quên như vậy, để tôi nhắc lại một lần nữa cho cô nhớ và c*̃ng sẽ là lần cuối, thứ mà tôi đã xài qua thì không ai được phép được sử dụng lại"
    Anh vươn tay xé quần áo c*̉a cô, Tiêu Yến chửi thầm, mẹ kiếp cái tên cuồng dâm này lại tính làm tiếp!!
    Lần nào c*̃ng như lần nào, anh ta luôn bất ngờ ập đến và vô c*̀ng mạnh bạo, cô gần như mất đi ý thức lại nghe anh khàn khàn nói bên tai:"Đừng để tôi biết cô léng phéng với ai"
    Nếu không cả hai đều sẽ không có kết c*̣c tốt, cô biết anh đang muốn nhấn mạnh đến điều đó.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 6: 6: Mau Xem Tiêu Yến Hiện Giờ Đang Ở Đâu


    Lăng Dương Thần vứt cô lại trong hẻm, trời đã tắt nắng và ngả tối, Tiêu Yến giậm chân thật mạnh đi bộ ra đường chính để bắt taxi.

    Lăng Dương Thần cái đồ chó điên.

    Tiêu Yến vô c*̀ng mệt mỏi bước vào nhà thì Tiêu Gia Nhi lại tiếp tục làm phiền.

    Nó chặn đường cô cười một cách kinh bỉ nhưng trong mắt Tiêu Yến cô ta cứ như một con hề khua tay múa mép trước mặt, Tiêu Gia Nhi giọng đỏng đảnh cất lên:"Ồ vừa mới đi đâu về đấy? nhìn cô tàn tạ quá"
    Tiêu Yến trực tiếp đi ngang qua cô ta, Tiêu Gia Nhi hiếm khi thấy Tiêu Yến không đáp trả mình liền không buông tha:"Nghe nói cô qua lại với Lăng Dương Thần, đúng là có tài leo giường, ngửa thân kiếm tiền là giỏi"
    Tiêu Yến đang cực kì chán ghét cái tên Lăng Dương Thần, bị Tiêu Gia Nhi chọc ngoáy vào chỗ ngứa liền khựng lại nói:"Ngon thì cô c*̃ng thử có cái tài đó đi? Tôi giỏi như vậy không chừng leo luôn lên giường Uông thiếu đấy"
    Tiêu Gia Nhi tức đến nghẹn họng chỉ vào mặt Tiêu Yến mà quát:"Mày dám!!!"
    Tiêu Yến c*̃ng chẳng vừa nghênh mặt lên cười đắc ý xoay người vào trong phòng chuyển tiền luôn cho Tiêu Chí Nguyên, nếu cứ chuyển như vậy ông ta chắc chắn sẽ được nước làm tới, sau này cô phải nghĩ ra cách bắt chẹp ông ta!!
    Tiêu Chí Nguyên ở trong văn phòng nhận được thông báo chuyển tiền đang vui vẻ thì con gái yêu c*̉a ông hùng hổ bước vào mách lại mọi chuyện.

    Ông ta vỗ bàn một cái thật mạnh sau đó gọi người đến lôi Tiêu Yến vào hầm nhốt lại.

    Tiêu Yến không thể kháng cự trước những con người lực lưỡng này, bị ném vào trong hầm, suốt một ngày không thấy ai đưa đồ ăn lên.

    Lại là cái trò c*̃ rích này, không phải là con Tiêu Gia Nhi thì không là ai khác.

    Cổ họng cô sang ngày hôm sau bắt đầu khô khốc khó chịu, cô đập cửa c*̃ng không ai thèm ngó ngàng đến.

    Lăng Dương Thần hôm nay nổi hứng muốn gặp cô, gọi điện hay nhắn tin đều không được.

    Điện thoại trong tay anh ta suýt bị bị bóp nát.

    Tiêu Yến, cô dám trốn tôi sẽ cho cô biết tay.

    Nói rồi anh lái xe đến Tiêu gia, Tiêu Chí Nguyên hốt hoảng chạy ra, không ngờ là Lăng Dương Thần thật sự xuất hiện.

    Vì ồn ào nên Tiêu Gia Nhi đã đi xuống xem thử, cô ta núp ở trong cảm thán Lăng Dương Thần thật sự đẹp trai đến mê người.

    Thế nhưng hắn ta là ai, là một kẻ lập dị khát máu, cô ta có thần kinh c*̃ng không đụng đến, Tiêu Yến đúng là một con nhỏ ngu ngốc.

    Lăng Dương Thần ban đầu nói rất bình thản với Tiêu Chí Nguyên:"Tiêu Yến đâu?"
    Ông ta vã mồ hôi lắp bắp nói:"Cậu ngồi đây một chút để tôi đi gọi con bé"

    Anh đáp lại với một giọng lạnh tanh:"Không cần, tôi tự lên phòng gặp"
    Tiêu Chí Nguyên vã mồ hôi liều mạng ngăn cản:"Cậu cứ ngồi đây đi, con bé không muốn người lạ lên phòng mình đâu"
    Lăng Dương Thần nhắm mắt mở mắt một cái c*̃ng nhận thấy có điều bất thường, người c*̉a anh nhận lệnh bắt đầu kiểm tra từng phòng.

    Không ngờ anh ta lại khoa trương đến như vậy, Tiêu Chí Nguyên sắp đứng đến không vững, muốn tìm cớ nhưng vừa nhìn vào mặt anh thì lập tức im bặt.

    Sau khi một thuộc hạ tìm thấy cô nằm bất tỉnh ở trong hầm liền báo cáo lại với Lăng Dương Thần.

    Anh trừng mắt với Tiêu Chí Nguyên một cái sốt ruột tiến vào trong bế cô chạy ra ngoài.

    Tiêu Yến được truyền nước ở bệnh viện, lúc cô tỉnh dậy như cảm thấy mình vừa chết đi sống lại.

    Nhà họ Tiêu bữa nay lại tốt như vậy, còn đưa cô đến bệnh viện?
    Giọng nói băng lãnh cất lên ngắt đi lòng cảm thán c*̉a cô:"Tôi chưa chơi nát cô mà cô tính chết thật à?"
    Tiêu Yến theo tiếng nói quay phắt lại sững sờ:"Anh đưa tôi đến đây?"
    Lăng Dương Thần hai tay đút vào túi quần đứng thẳng người nhìn cô từ trên cao xuống hỏi một cách đa nghi:"Chứ cô mong là ai?"

    "Cảm ơn" Đó là lời mà cô nói với "ân nhân cứu mạng" c*̉a mình sau đó nằm xuống kéo kín chăn nhắm nghiền mắt lại ngủ.

    Đang nói chuyện với người khác mà xoay lưng lại nằm như vậy không biết rất thất lễ hay sao? Đặc biệt là với anh, không ai có thể làm như vậy, tuyệt đối không!!
    Anh tức giận tiến lên, tay đã gần chạm đến vai cô nhưng rồi khựng lại giữa không trung.

    Cô ta vừa bị mất nước đến ngất xỉu, người chưa bao giờ nhún nhường người khác không ngờ lại chấp nhận hạ hỏa rời khỏi phòng mà không hề nổi điên với Tiêu Yến.

    Ban đêm anh quay lại liền không thấy cô ta đâu.

    Mẹ kiếp, cô ta còn khỏe chán, đáng ra anh không nên tha cho cô.

    Lăng Dương Thần rút điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại hét vào trong:"Mau xem Tiêu Yến hiện giờ đang ở đâu!!".
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 7: 7: Để Cô Xem Hôm Nay Tôi Xử Cô Thế Nào!!


    Tiêu Yến nằm trên giường mệt mỏi đến mấy c*̃ng không thể chợp mắt, c*̣c tức này cô không thể nuốt trôi được.

    Vậy nên cô đã gọi cho Ngô Hi Trạch bảo anh đến đưa cô ra ngoài.

    Ngô Hi Trạch sau khi đón được cô lên xe, c*̃ng không để tâm đến chuyện Lăng Dương Thần nữa mà chỉ hỏi thăm rằng tại sao cô lại nằm viện.

    Tiêu Yến mệt mỏi dựa người ra ghế nói:"Con điên Tiêu Gia Nhi đã ban ơn phước này đấy.

    Hi Trạch, tôi là người có thù thì phải trả, tôi ghét việc phải nợ người khác lắm"
    "Cho nên?" Hi Trạch mắt vẫn nhìn về phía trước ý muốn hỏi cô sẽ làm gì để trả thù đây?
    Tiêu Yến bật cười nói:"Chuẩn bị máy ảnh đi, đưa tôi đến Uông thị"
    Điện thoại c*̃ c*̉a cô dường như đã bị Lăng Dương Thần xâm nhập vào, vậy nên cô đã âm thầm đổi một chiếc khác gọi điện cho Uông Trác Thành nói với anh ta có chuyện cần gặp.

    Uông Trác Thành mặc dù biết con người Tiêu Yến như một con rắn độc thế nhưng vẫn không thể ngưng tiến lại gần cô, cô ta muốn gặp, anh tất nhiên đồng ý, anh ta c*̃ng không nghĩ cô ta lại có thể bày ra trò gì.

    Sau khi Uông Trác Thành xuống bên dưới đã thấy Tiêu Yến đứng ở một góc, anh ta tay đút vào túi quần thong dong bước lại.

    Tiêu Yến ném túi xách vào ngực anh:"Anh xem em gái c*̉a tôi đã gây ra chuyện gì? Nhốt tôi vào hầm bỏ đói thì thôi còn không cho uống nước, nó mới nhiêu tuổi mà đã độc ác như vậy, Uông thiếu, thiết nghĩ anh nên dạy lại cho nó một bài học"
    Nhìn biểu cảm c*̉a Tiêu Yến anh cảm thấy chẳng có chút gì là nói dối, vả lại sắc mặt c*̉a cô ta lại vô c*̀ng tiều tụy, đối với Tiêu Gia Nhi anh ta c*̃ng nghĩ đây là chuyện mà cô ta có thể làm ra.

    Nếu không vì Tiêu gia có thể chống đỡ cho Uông thị lúc này, có lẽ anh đã đá đít con điên Gia Nhi từ lâu, hoặc có thể chơi đùa với Tiêu Yến một chút nhưng Tiêu Yến đúng là không dễ tiếp cận.

    Tiêu Yến vừa nói vừa thở hổn hển, cô giữ lấy đầu tỏ vẻ chóng mặt sau đó loạng choạng ngã vào lồng ngực hắn ta.

    Uông Trác Thành quên luôn cả việc Tiêu Yến thủ đoạn độc ác hơn Tiêu Gia Nhi rất nhiều, chỉ biết lúc này thấy cô mềm yếu như vậy liền theo phản xạ đưa tay đỡ cô, Tiêu Yến được nước bám dính vào người anh.

    Cô lẩm nhẩm:"Khát nước quá"
    Uông Trác Thành đỡ lấy cô vội vã nói:"Tôi đưa cô vào xe lấy nước"
    Tiêu Yến ngước cái đầu nhỏ lên nhìn chằm chằm vào vành môi c*̉a Uông Trác Thành, anh ta bị ánh mắt c*̉a cô làm cho mê muội nhìn không chớp mắt.

    Cho đến khi Tiêu Yến từ từ đáp xuống môi hắn ta, cô giả vờ ngất xỉu.

    Bên kia Ngô Hi Trạch đã dùng máy ảnh ngồi ở trong xe chụp lại toàn bộ những đoạn thân mật, thế nhưng lại không ai biết có một người khác đang đậu xe ở gần đó nhìn theo.

    Lăng Dương Thần bên trong xe siết tay thành nắm đấm, gằn từng chữ:"Tiêu Yến, tôi đã cho cô một cơ hội!!"
    Đoạn Tiêu Yến ngất xỉu, Ngô Hi Trạch đẩy cửa xe chạy ra nhận lấy Tiêu Yến từ tay Uông Trác Thành, anh vội vã nói:"Cô ấy gọi tôi đến đây đưa cô ấy về"
    Uông Trác Thành híp mắt nhìn Ngô Hi Trạch ôm lấy Tiêu Yến chặt hơn ngỏ ý không muốn giao Tiêu Yến lại cho anh.

    Lăng Dương thần sau khi thấy Ngô Hi Trạch xuất hiện thì lửa giận nhân hai, Tiêu Yến mệnh cô c*̃ng đào hoa quá!!
    Trong lúc hai người đàn ông đang gằng co Tiêu Yến thì Lăng Dương Thần nhàn nhã xuất hiện cắt ngang:"Giao cô ta cho tôi"
    Cả hai nhíu mày nhìn người mới đến, sao lại có thêm một người đến tranh dành nữa vậy??
    Tiêu Yến đang giả bộ bất tỉnh c*̃ng không nhịn được mà rùng mình, sao cái tên thần thánh này lại xuất hiện ở đây?
    Uông Trác Thành thấy người vừa đến liền đẩy Tiêu Yến về cho Ngô Hi Trạch nói:"Tôi còn có việc"
    Ngô Hi Trạch nhìn theo Uông Trác Thành rời đi, đệch cái tên thỏ đế này!!
    Sau khi Uông Trác Thành rời đi, Ngô Hi Trạch vỗ vỗ vào má Tiêu Yến muốn gọi cô tỉnh dậy thể nhưng Tiêu Yến không muốn mở mắt đối diện với tên điên kia nên cứ giả bộ ngất xỉu, chỉ nghe Lăng Dương Thần giọng nói mất kiên nhẫn:"Đưa cô ấy qua đây"
    Ngô Hi Trạch tuy có chút không bằng Lăng Dương Thần nhưng c*̃ng là đối thủ đáng gờm, và tất nhiên nếu Tiêu Yến đã không muốn đối mặt với anh ta đến vậy, anh sẽ bảo vệ cô đến c*̀ng.

    Ngô Hi Trạch ôm lấy cô gái chặt hơn,nghênh mặt lên nói với Lăng Dương Thần:"Tại sao tôi phải giao cô ấy cho anh?"
    "Tôi không rảnh đôi co với cậu, mau đưa cô ra đây!!! đừng chọc tức tôi"
    Ngô Hi Trạch quyết không lùi bước, dìu Tiêu Yến về xe mặc kệ cho người kia đang lên cơn thịnh nộ.

    Nghe giọng c*̉a anh ấy cô biết Lăng Dương Thần đang thật sự rất tức giận, nếu Ngô Hi Trạch đưa cô đi, nhớ lại lời anh nói lần trước, cả hai sẽ không có kết c*̣c tốt.

    Vậy nên Tiêu Yến nói nhỏ vào tai Ngô Hi Trạch:"Đưa tôi cho anh ta đi"
    Ngô Trạch khựng lại, Tiêu Yến trấn an:"Không sao đâu, giữa tôi và anh ta không thể xảy ra chuyện gì đâu"
    Ngô Hi Trạch đành cắn răng giao lại Tiêu Yến với vẻ mặt đắc ý c*̉a Lăng Dương Thần, biểu cảm đó như thể nói vào mặt anh rằng "Biết điều đấy"
    Anh xiết chặt tay mở cửa xe bước vào trong rời đi, để lại Lăng Dương Thần đang dìu Tiêu Yến ở trong tay.

    Sau khi Ngô Hi Trạch rời đi, anh bế ngang cô vào trong xe, thầm nghiến răng.

    Tiêu Yến, để cô xem hôm nay tôi xử cô thế nào!!.
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 8: 8: Đây Là Lần Đầu Lần Sau Tôi Sẽ Chơi Cô Đến Chết


    Lăng Dương Thần đưa cô về biệt thự, đây là lần thứ hai người hầu nhìn thấy anh đưa cô gái ấy về nhà, liền hiểu cô gái ấy là người mà bọn họ không thể đụng vào.

    Mặc kệ cho cô đã bệnh đến ngất xỉu thế nhưng anh không hề nhún nhường mà vô c*̀ng thô bạo lột hết đồ cô ra.

    Cô ta còn có sức đi tìm đàn ông cơ mà? Chuyện này thì có gì to tát.

    Lăng Dương Thần đổ ập người xuống lúc định tiến vào, cô gái nhẹ nhàng hé mở mắt giọng nói nỉ non:"Tôi xin anh đấy"
    "Tỉnh rồi à?" c*̃ng biết mở miệng ra xin xỏ sao?
    "Trễ rồi Tiêu Yến, tôi đã cảnh cáo cô, đừng có chạm đến giới hạn chịu đựng c*̉a tôi!"
    Đêm hôm đó Tiêu Yến bị hành hạ đến mức khiến cô c*̃ng phải bật khóc, bởi vì còn mệt chuyện ngày hôm qua nên thật sự một lần nữa ngất xỉu.

    Sang ngày hôm sau cứ nghĩ rằng mình lại sẽ bị quẳng ra ngoài nhưng lúc cô tỉnh dậy thì vẫn thấy mình ở trong biệt thự.

    Cô còn nghĩ đêm qua chết chắc rồi.

    Lúc cô đưa tay lên che trán, liền đụng phải một thứ gì đó, Tiêu Yến giật mình quay lại thì thấy Lăng Dương Thần vẫn còn nằm một bên ngủ.

    Thế nhưng vì bị cô khua trúng đã đánh thức anh, thấy cô tỉnh dậy, lửa giận đêm qua vẫn chưa nguôi ngoai hẳn mà bắt lấy tay cô gằn giọng nói:"Cô biết kết c*̣c c*̉a không nghe lời tôi chưa? Đây là lần đầu, lần sau tôi sẽ chơi cô đến chết"
    Tiêu Yến mệt đến không muốn mở miệng mà nhắm nghiền mắt lại, sau đó bất ngờ khi thấy hắn ta xoay người ôm cô vào trong lòng.

    Hai cơ thể vẫn đang trần trụi dính sát vào nhau bắt đầu truyền đến hơi ấm.

    Tiêu Yến mặc kệ mà ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy lần hai thì đã không thấy Lăng Dương Thần đâu nữa.

    Tất nhiên anh ta còn có chuyện cần gặp Ngô Hi Trạch giải quyết.

    Sau khi hẹn được anh ta đến nhà hàng, Ngô Hi Trạch túm lấy áo Lăng Dương Thần giọng nói vô c*̀ng đe dọa:"Cô ấy đâu rồi?"
    Cả đêm hôm qua và sáng nay anh gọi cho Tiêu Yến mấy cuộc liền không được, cô ở bên Lăng Dương Thần, chắc chắn hắn ta đã làm gì đó.

    Lăng Dương Thần tức giận nhìn bàn tay bẩn thỉu c*̉a Ngô Hi Trạch túm lấy chiếc áo không một nếp gấp c*̉a anh làm nó nhăn nhúm, dùng lực hất tay anh ta ra nói:"Cô ấy đâu không liên quan đến cậu"
    "Lăng Dương Thần, nếu cô ấy có mệnh hệ gì, tôi có chết c*̃ng không tha cho anh đâu"
    Lăng Dương Thần bật cười:"Thâm tình đến vậy à? Để tôi xem cậu còn mạnh miệng được bao lâu"
    Lúc này Ngô Hi Trạch nhận được điện thoại c*̉a Tiêu Yến, anh vội vã bắt máy:"Alo Tiêu Yến, cậu đang ở đâu"
    Thấy Tiêu Yến đã bị anh cảnh cáo đến như vậy mà không biết sợ, anh vừa rời khỏi đã léng phéng với người khác.

    Tiêu Yến, tôi đã nhịn cô nhiều lần quá rồi!!
    Ngô Hi Trạch bỗng dưng hét lên:"Đợi chút tôt qua liền"
    Anh ta chạy đi, Lăng Dương Thần thấy anh ta hốt hoảng như vậy liền giữ tay lại nói:"Có chuyện gì?"
    Ngô Hi Trạch vung tay anh ra không thèm trả lời mà bỏ đi.

    Lăng Dương Thần siết chặt tay kiên nhẫn đuổi theo sau, theo anh ta đi đến một con đường khá vắng.

    Ngô Hi Trạch dừng xe đẩy cửa chạy ra bế Tiêu Yến đang ngồi lê lết dưới gốc cây lên định đưa vào xe thì bị người kia chặn lại.

    Ngô Hi Trạch mất hết kiên nhẫn nói:"Anh còn muốn hành hạ cô ấy đến bao giờ? Đừng nhìn cô ấy mạnh mẽ như thế mà nghĩ rằng cô ấy có thể chịu đựng mọi thứ"
    Ngô Hi Trạch đặt cô ngồi vào trong xe mình, sau đó rút từ trong áo ra ném vào người anh một sấp ảnh:"Cô ấy bị nhốt trong hầm là bởi vì Tiêu Gia Nhi, em gái c*̉a Tiêu Yến, cô ấy đến gặp Uông Trác Thành, người yêu c*̉a cô ta để kiếm chuyện trả đũa, tôi nói thật, mười Uông Trác Thành, Tiêu Yến c*̃ng không thèm"
    "Anh đúng là ỷ thế ức hiếp người quá đáng, bây giờ anh hài lòng chưa?"
    Nói xong Ngô Hi Trạch lên xe lái đi, Lăng Dương Thần không ngờ có ngày anh bị nói đến cạn ngôn không thể đáp trả.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 9: 9: Tiện Nhân


    Sau khi Tiêu Yến tỉnh dậy, cô sợ người đầu tiên cô nhìn thấy lại tiếp tục là người đàn ông tàn nhẫn ấy.

    May mắn sao bên cạnh cô bây giờ là Ngô Hi Trạch, anh ấy rất sốt xắng khi cô tỉnh dậy, đỡ cô ngồi dậy tựa vào thành giường.

    Cả hai chơi thân với nhau như vậy, đã rất lâu rồi không còn nói mấy từ đại loại như cảm ơn hay xin lỗi.

    Đọc‎ t.
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 10: 10: Đến Khi Tôi Quay Lại Thì Mọi Chuyện Mới Thực Sự Bắt Đầu


    Tiêu Yến sau ngần ấy năm ngủ được một giấc ngon lành và tràn đầy sức sống, có đủ tự tin để trở về Tiêu gia.

    Buổi sáng cô make up thật lộng lẫy sau đó nhờ Ngô Hi Trạch đưa mình về nhà.

    Ngô Hi Trạch sợ cô bị thương mà muốn đi theo nhưng Tiêu Yến đã từ chối, đây là việc riêng c*̉a gia đình cô, chính cô sẽ là người xử lý.

    Sau khi Tiêu Yến bước vào, một nhà ba người vô c*̀ng "đoàn kết" đang đứng một hàng trước cửa chờ cô về.

    Tiêu Yến phải nói rằng cô vô c*̀ng cảm động bởi vì lần đầu tiên trong đời được đón tiếp hoành tráng như thế này.

    Tiêu Chí Nguyên không nhiều lời hùng hổ tiến lên cho cô một bạt tai khiến Tiêu Yến nghiêng hẳn mặt về bên phải.

    Ba cô thì thôi đi, đến cả Tiêu Gia Nhi c*̃ng tiến lên cho cô một tát, nhưng lực cổ tay c*̉a cô ta yếu đến mức khuôn mặt cô không thể lung lay.

    Chẳng phải cô ta nể tình gì mà cô ta thật sự vô c*̀ng yếu ớt, không giống như Tiêu Yến, từ nhỏ đã lăn lộn bên ngoài kiếm tiền nộp học.

    Thế nhưng cô ta thật sự đổi vai vế rồi à? Tiêu Yến lâu nay còn nghĩ mình là em c*̉a Tiêu Gia Nhi không ấy.

    Bị con ngu ngốc dơ bẩn không c*̀ng đẳng cấp này cho một bạt tai, đương nhiên Tiêu Yến không nhẫn nhịn mà c*̃ng vung tay cho cô ta một cái tát.

    Cô ta vừa la hét nghiêng mặt qua bên phải sau đó hai giây lại bị đánh đến nghiêng mặt qua bên trái, cái thứ hai chính là để trả cho Tiêu Chí Nguyên.

    Trang Thư Ngọc hốt hoảng đỡ lấy Tiêu Gia Nhi đã bật khóc, cô tự nhận thấy mình đã dùng hết lực để đánh, chắc chắn là rất đau.

    Tiêu Chí Nguyên chỉ thẳng vào mặt cô quát:"Mày, cái con trời đánh này, sao mày có thể làm ra loại chuyện như vậy, mày có tin tao tung chuyện đó lên không??"
    "Vậy ông nghĩ sau khi tung lên, Tiêu gia sẽ an ổn với Lăng Dương Thần sao? ông sai rồi Tiêu Chí Nguyên" Tiêu Yến hai tay bắt chéo nhau trước ngực ngẩng cao đầu nói một cách tự tin.

    Đe dọa vậy thôi, nhưng cô nghĩ cho dù chuyện này có bị đưa ra anh ta nhất định c*̃ng sẽ thờ ơ.

    Tiêu Yến chỉ đành đặt cược trên chiếc gan cỏn con c*̉a Tiêu Chí Nguyên.

    Ông ta lùi ra sau vài bước hoàng hồn, phải rồi, tiêu diệt được Tiêu Yến thì cả cái Tiêu gia này có khi c*̃ng sẽ chết toàn thây.

    Tiêu Gia Nhi gào lên với ba:"Ba, ba làm gì đó đi, mau đưa chị ta ra nước ngoài, phải rồi đưa chị ta ra nước ngoài đi ba"
    Tiêu Yến ngẫm nghĩ: Ồ ra nước ngoài c*̃ng không tồi, cô c*̃ng tính đi lập nghiệp, núp ở trong nước không làm gì thì đến đời nào cô mới có thể lật được Tiêu gia đây?
    Ông ta chiều chuộng con gái đến mức quên cả sự tàn bạo c*̉a Lăng Dương Thần, càng nghĩ hắn ta sẽ không vì một con bạn giường như cô mà ra tay, vậy nên liền lớn tiếng ra lệnh:"Ngày mai, mày lập tức lên chuyến bay sớm nhất ra nước ngoài cho tao!!!"
    Tiêu Yến khinh bỉ cả cái nhà này, nhấc giày cao gót bước lên phòng một cách không thể tự tin hơn khiến cho Tiêu Chí Nguyên tức đến ôm ngực.

    Tiêu Yến gọi báo cho Ngô Hi Trạch một tiếng, ban đầu anh phản đối nhưng dưới sự chắc nịch c*̉a Tiêu Yến, cuối c*̀ng anh c*̃ng đồng ý.

    Và Tiêu Yến c*̃ng muốn tránh xa Lăng Dương Thần một chút, cô chưa từng là con người lép vế như vậy trước mặt người khác, ngay cả Ngô Hi Trạch c*̃ng luôn nhường nhịn cô.

    Sáng ngày hôm sau, Tiêu Yến kéo theo một chiếc vali nhỏ bước xuống lầu, Tiêu Gia Nhi đứng khoanh tay ở bên dưới bày ra bộ mặt đáng đời.

    Còn hai người gọi là ba mẹ nuôi kia thì thở phào giống như trút được gánh nặng.

    Tiêu Yến vỗ vai Tiêu Gia Nhi, sau đó còn ghé sát mặt cô ta nói:"Đến khi tôi quay lại thì mọi chuyện mới thực sự bắt đầu"
    Nói rồi không đợi cô ta phát tiết, Tiêu Yến đã kéo đồ ra ngoài ngồi lên xe Ngô Hi Trạch đi mất.

    Trên xe, Ngô Hi Trạch nói:"Thiếu gì cách tại sao cậu lại chọn đi nước ngoài"
    Tiêu Yến nhìn xa xăm về phía trước nói:"Có một số thứ cần phải tránh thật xa"
    "Là vì Lăng Dương Thần sao?" Ngô Hi Trạch cau mày hỏi.

    Tiêu Yến vuốt ve những chiếc móng tay xinh đẹp c*̉a mình thản nhiên nói:"Cậu biết tính tôi mà.

    .

    để xem không có tôi anh ta chật vật như thế nào"
    Ngô Hi Trạch khó hiểu:"Tại sao không có cậu lại chật vật??"
    Tiêu Yến thở hắt ra một hơi:"Không có gì, Hi Trạch, trước khi đi, tôi nhờ cậu một chuyện"
    Ngô Hi Trạch yên lặng lắng nghe.

    "Cậu hãy xóa hết dấu vết c*̉a tôi, đừng để ai tìm ra, c*̃ng tuyệt đối đừng chuyển tiền và gọi điện"
    Anh ta trầm mặc sau đó quyết định thỏa thuận, trước khi cô lên máy bay, anh đưa cho cô một sấp tiền, Tiêu Yến vui vẻ nhận lấy rồi dùng nó vẫy vẫy chào tạm biệt.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 11: 11: Tiêu Yến Là Gì Của Anh


    Lăng Dương Thần mấy ngày nay cắn rứt trong lòng nên đã không đi tìm cô, nhưng ở nhà lại cho người âm thầm điều tra mối quan hệ giữa cô và Ngô Hi Trạch.

    Vì Tiêu Yến mà anh ta dám đối đầu với anh, chỉ bằng MG?
    Sau khi nhận được kết quả điều tra, được biết trước kia hai người có một khoảng thời gian yêu nhau, sau này chia tay vẫn giữ mối quan hệ bạn bè.

    Lăng Dương Thần đọc xong ném hết đi, bạn bè cái rắm, nhìn mặt anh ta là biết không đáng tin rồi.

    Thật ra lúc trước Tiêu Yến làm việc trong một nhà hàng Ý, Ngô Hi Trạch c*̀ng bạn bè mình đang dùng bữa ở đây.

    Nhìn thấy Tiêu Yến xinh đẹp, bọn họ khiêu khích Ngô Hi Trạch, nếu tán đổ cô ấy và yêu được một tháng sẽ được nhận một chiếc siêu xe, nếu không sẽ mất cho tụi này hai tỉ.

    Ngô Hi Trạch vuốt cằm suy nghĩ, một màn cá cược lời như vậy ngại gì không chơi, huống chi Tiêu Yến lại xinh đẹp như vậy c*̃ng đáng để thử.

    Vậy cho nên anh ta đã tiến đến tán Tiêu Yến, và cô thật sự đồng ý.

    Bọn họ bắt đầu hẹn hò, Tiêu Yến nắng mưa thất thường, anh ta luôn nhẫn nhịn nhún nhường, ngày ba bữa đi nhà hàng, mua túi xách hàng hiệu cho cô, lúc đó anh chỉ nghĩ rằng phải kéo dài thời gian một tháng, không chỉ vì siêu xe mà còn sợ mất mặt.

    Anh lúc đó là một người vô c*̀ng tự cao tự đại, ỷ lại mình thông minh lại giàu có, mọi người phải ôm lấy chân anh níu kéo, phải bám theo, thế nhưng từ khi quen biết Tiêu Yến anh đã luôn hạ cái tôi xuống, những lúc cô giận dỗi sẽ dỗ dành, luôn nhẫn nhịn, Tiêu Yến nhìn qua cái gì anh c*̃ng đều mua cho bằng được.

    Thời gian sau anh vừa quyết định rằng, sẽ không nhận món cược từ đám bạn nữa bởi vì anh sẽ nghiêm túc yêu Tiêu Yến, để cô ấy biết anh vì cá cược mà quen cô ấy nhất định không xong.

    Thế nhưng chưa kịp nói với đám bạn, Tiêu Yến đã đá anh.

    Lúc đó Ngô Hi Trạch còn mặt dày níu giữ thế nhưng cô không hề nể nang, khuôn mặt lạnh như tiền chẳng có cảm xúc khi nhìn anh.

    Lúc anh đến chỗ đám bạn thì vừa hay bắt gặp Tiêu Yến ở bên trong, cô ta vừa được đám bạn anh chia cho 1 tỉ.

    Anh con mẹ nó tức chết, thì ra anh c*̃ng chỉ là bị cược thôi đúng không!!!
    Tuy vậy, anh càng không thể dứt khỏi Tiêu Yến, mỗi lúc cô khó khăn, một Ngô Hi Trạch lúc nào c*̃ng tự cao tự đại lại không vì bị coi như món hàng mà ghét bỏ cô, luôn luôn chìa tay ra giúp đỡ.

    c*̃ng có những lúc anh nói muốn quay lại với Tiêu Yến nhưng lần nào cô ấy c*̃ng từ chối, và những ngày sau đó không biết là từ bao giờ bọn họ đã xem nhau như những người bạn thân, như gia đình c*̉a mình.

    Lăng Dương Thần cuối c*̀ng quyết định hạ mình đi tìm Tiêu Yến nói lời xin lỗi.

    Anh ta vừa đến Tiêu gia, Tiêu Chí Nguyên đã chạy ra nói Tiêu Yến đã ra nước ngoài.

    Lăng Dương Thần cau mày nói:"Là ông đưa cô ấy ra nước ngoài?"
    Tiêu Chí Nguyên xanh mặt chối lem lẻm:"Không phải đâu, con bé.

    .

    con bé nói không muốn gặp cậu nên mới bỏ đi nước ngoài"
    Lăng Dương Thần nổi điên đi ra ngoài, sai người đi tìm dấu vết c*̉a Tiêu Yến.

    Thế nhưng tìm kiểu gì c*̃ng không ra, mọi tuyến đường đều không thấy Tiêu Yến xuất hiện trong camera, thông tin về tất cả các chuyến bay c*̃ng không hề có tên c*̉a cô gái.

    Anh siết chặt tay thành nắm đấm, Tiêu Yến, cô dám bỏ trốn, được lắm!!!
    Sự biến mất lạ kì này thì chỉ có thể liên quan đến một người, đó chính là Ngô Hi Trạch.

    Sau khi anh đến MG, cả công ty không ai dám ngăn cản anh cho dù anh đang hiên ngang đi lên phòng tổng giám đốc.

    Ngô Hi Trạch sau khi thấy người vừa hùng hổ xông vào thì liền bật cười đứng dậy:"Lăng Dương Thần, không ngờ anh lại là người thô lỗ như vậy"
    Lăng Dương Thần không quan tâm hỏi thẳng vào vấn đề:"Cô ấy đi đâu?"
    "Làm sao tôi biết?"
    "Tôi cho anh một cơ hội cuối c*̀ng để nói cô ấy đi đâu!!!"

    Ngô Hi Trạch vẫn bình thản cười thâm sâu:"Mạn phép hỏi anh một câu, Tiêu Yến.

    .

    là gì c*̉a anh?"
    Lăng Dương Thần nhíu mày sau đó bật cười trả lời một cách không ngại ngùng:"Là đồ chơi c*̉a tôi, là bạn giường, cô ta chỉ có một chủ sở hữu, đó là tôi đủ rồi chứ?"
    Ngô Hi Trạch nghe những lời thô thiển đó c*̉a anh thì không khỏi tức giận:"Lần trước tôi nói anh vẫn chưa hiểu sao? buông tha cho cô ấy đi, suốt bao nhiêu năm qua cô ấy đã vô c*̀ng khổ tâm, tôi chưa từng thấy một người đen đủi như cô ấy, chuyện gia đình chưa xong đã gặp phải anh.

    Lăng Dương Thần, một khi có tôi ở đây, anh c*̃ng đừng hòng tiến lại gần cô ấy nửa bước"
    Lăng Dương Thần tức giận đạp chiếc ghế ngã lăn:"Cậu c*̃ng mạnh miệng quá rồi Ngô Hi Trạch!!"
    Để xem còn có thể mạnh miệng như vậy được bao lâu.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 12: 12: Tất Cả Lăn Ra Ngoài Hết Cho Tôi


    Lăng Dương Thần vốn dĩ rất để ý đến lời c*̉a Ngô Hi Trạch.

    "Chuyện gia đình còn chưa xong" là ý gì?
    Hai chị em nhà Tiêu Yến gây chuyện với nhau, đã vậy cô ta còn bị cha mình nhốt vào hầm bỏ đói đến ngất xỉu.

    Vốn dĩ định điều tra về thân thế c*̉a cô, vậy nhưng nếu cô ta đã bỏ trốn anh thì anh sẽ không để mắt nữa.

    Chỉ là một con đàn bà, lâu nay anh tốn thời gian với nó quá nhiều rồi.

    Cuộc sống c*̉a Lăng Dương Thần không có Tiêu Yến lại rơi vào tẻ nhạt, vào lúc rảnh rỗi lại c*̀ng mấy anh em Lâm Khuyết đến những nơi như hộp đêm, bên cạnh ai c*̃ng sẽ có một hay thậm chí nhiều em chân dài hầu hạ.

    Lăng Dương Thần chẳng mấy thích thú, mấy con đàn bà dơ bẩn này đã bị người khác chơi nát rồi.

    Vậy mà từ đâu có một người mặc như không mặc xà vào người anh:"Em phục vụ anh nha?"
    Tất cả mọi người nhìn về phía Lăng Dương Thần, Lâm Khuyết che mắt sợ nhìn thấy cảnh không dành cho trẻ em, sau đó nghe thấy tiếng la hét như gà chọc tiết phát ra từ cô gái.

    Cô ta bị tát đến phụt cả máu nằm ra sàn, Lăng Dương Thần đứng lại tiến về phía cô ta hai bước, cô không hiểu tại sao nhưng liền khóc lóc c*́i người cầu xin:"Xin lỗi anh, thành thật xin lỗi, hãy tha cho tôi.

    .

    "
    Lăng Dương Thần đang buồn bực chuyện c*̉a Tiêu Yến vung chân đá ngang đầu cô ta một cách mạnh bạo, cô ta ngã phăng ra đất sau đó liền không thấy cử động nữa mọi người đều nghĩ không lẽ chết rồi?
    Sau khi Lâm Khuyết tiến lại kiểm tra thì thở phào, vẫn còn thở.

    Lăng Dương Thần nhàn nhã châm một điếu thuốc hút, sau đó nhả ra một làn khói trắng ngồi dựa vào sofa, tất cả sợ sệt liền chủ động tránh xa.

    Tiêu Yến, có phải cô c*̃ng nên biết điều giống con ả kia hay không?
    Sau đó anh c*̃ng không còn nhớ đến Tiêu Yến nữa, cứ như cô ta chỉ là một hạt cát giữa sa mạc vô tình bay vào mắt anh thôi vậy.

    Ba năm sau.

    Tiêu Yến nhẹ nhàng gỡ nhẹ chiếc kính râm xuống khỏi mắt, miệng nhỏ khẽ cong.

    "The start"
    Trợ lý kéo vali theo sau, thở hồng hộc nói:"Chị, bây giờ chúng ta đi đâu?"
    Tiêu Yến chưa có ý định sẽ báo cho Tiêu gia biết về sự trở lại này, cho nên nói với Hạ Băng Băng:"Em đi tìm khách sạn đi, chúng ta nghỉ ở đó trước"
    Hạ Băng Băng tuân lệnh:"Vâng ạ"
    Sau khi hai bọn họ vào khách sạn, Hạ Băng Băng bắt đầu thông báo lịch trình:"Chiều nay chị có buổi chụp hình mẫu cho nhãn Y, chị có mệt không? nếu mệt em sẽ hủy lịch cho chị"
    "Không cần" Những thứ này đã là gì so với những ngày tháng ở Tiêu gia chứ?
    Sau khi cô qua Mỹ, những tấm hình mà cô đăng tải liên tục thu hút sự chú ý c*̉a nhiều người, sau đó liền nhận được những tin nhắn tham gia chụp mẫu quần áo.

    ngôn tình hay
    Thời gian đầu cô chỉ pr cho các local brand, sau này được bạn bè khuyên bảo cô tham tuyển vào những thương hiệu lớn.

    Với body chuẩn và khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp, cô xuất sắc nhận vào làm người mẫu cho các thương hiệu nổi tiếng, không lâu sau tiếng tăm vang dội, cô một bước tiến lên làm người mẫu độc quyền cho Chanel và đại sứ hãng giày Roger Vivier.

    Lần này về Trung Quốc là vì cô vừa nhận được lời mời từ một nhãn hàng Y, kì thực trước kia cô không tìm hiểu sâu xa về thời trang, chỉ là cô có gu thẩm mĩ cao và không hề biết nhãn hàng mới vừa mời mình chính là c*̉a Lăng Dương Thần người mà suốt những năm qua cô c*̃ng quên mất là mình đang bỏ trốn hắn.

    Tiêu Yến được tài xế giúp mở cửa sau đó bước ra khỏi chiếc xe thể thao vào bên trong công ty bắt đầu thảo luận kí hợp đồng, bước tiếp theo lập tức tạo mẫu và khởi máy luôn.

    Lăng Dương Thần hôm nay lại nổi hứng muốn đến tận hậu trường để quan sát, lúc anh bước vào ai nấy đều kính nể mà c*́i đầu vuông góc 90 độ chào một câu "Lăng tổng"
    Tiêu Yến nghe tiếng "Lăng tổng" liền có chút quen thuộc quay qua và khuôn mặt mà nhiều người đang mê đắm lại khiến cô có chút run sợ.

    Lăng Dương Thần vẫn chưa đặt ai vào mắt, anh nhàn nhã ngồi xuống sofa vắt đôi chân dài lên đôi chân còn lại, bàn tay đỡ lấy đầu nhàm chán nhìn vào bức tường màu xám đối diện.

    Sau khi mọi người thẫn thờ xong, người chụp ảnh lấy lại tinh thần nói:"Tạo dáng khác nào cô Tiêu"
    Tiêu Yến nghĩ anh chưa thấy đang bày kế chạy trốn thì người thợ chụp ảnh lại nói ra tên mình khiến cô giật bắn.

    Bây giờ cô chỉ biết rằng "Tiêu đời rồi"
    Lăng Dương Thần đang nhàm chán nghe đến chữ "Cô Tiêu" như nhớ ra được gì đó mà ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, anh híp mắt lại nhìn chằm chặp Tiêu Yến.

    Tiêu Yến giả vờ như không thấy theo lời thợ chụp ảnh bắt đầu tạo những kiểu dáng khác.

    Bộ đồ trên người Tiêu Yến được khoét ngực đến tận bụng, Lăng Dương Thần mấy năm nay không hề có một chút dục vọng nào, c*̃ng đã quên mất sự tồn tại c*̉a Tiêu Yến, vậy mà vừa nhìn thấy trong lòng như bị thứ gì đó thiêu đốt không kiềm chế được mà muốn tiến lên cắn xé.

    Anh thong dong đứng dậy quát:"Tất cả lăn ra ngoài hết cho tôi"
    Mọi người không dám nhiều lời, chẳng cần biết lý do, nhận được lệnh thì liền thu gom đồ chạy hết ra ngoài.

    Tiêu Yến c*̃ng theo đó mà đi ra, thế nhưng Lăng Dương Thần thong thả chỉ tay vào mặt cô nói:"Riêng cô, ở lại đây"
    Có một số người nhiều chuyện quay qua nhìn, tự hỏi sếp bắt cô ta ở lại làm gì.

    Thế nhưng không ai dám ở lại quá lâu, chỉ nghĩ chắc Tiêu Yến đã gây họa gì rồi.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 13: 13: Đã Trốn Thì Phải Trốn Cho Thật Kĩ


    Có một số người nhiều chuyện quay qua nhìn, tự hỏi sếp bắt cô ta ở lại làm gì.

    Thế nhưng không ai dám ở lại quá lâu, chỉ nghĩ chắc Tiêu Yến đã gây họa gì rồi.

    Tiêu Yến khựng lại, dù đúng là có chút sợ nhưng không thể hiện ra ngoài, vẻ mặt lạnh tanh như tiền, đôi môi nhỏ khẽ động:"Có việc gì không Lăng tổng? anh đang làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc đấy"
    Lăng Dương Thần cười hừ một tiếng, ép sát cô vào bức tường đằng sau:"Còn biết quay về?"
    Anh c*́i sát thêm một chút:"Tiêu Yến, đã trốn thì phải trốn cho thật kĩ"
    Tiêu Yến vẫn giữ bình tĩnh nói:"Anh nói gì tôi không hiểu"
    Trước khi Lăng Dương Thần kịp bóp lấy cằm cô, Tiêu Yến đã đoán trước được vung tay chặn lại hất ra.

    Điều này làm Lăng Dương Thần tức giận, tuy bao lâu nay anh đúng thật là chẳng nhớ đến một nhân vật nhỏ bé này vậy mà không ngờ gặp lại cảm giác hứng thú vẫn còn đó.

    Anh áp chặt vào người cô, Tiêu Yến có thể cảm nhận ở nơi mà anh tiếp xúc có vật gì đó nhô lên.

    Sau đó nghe anh nói sát bên tai:"Bây giờ cô tự cởi, hay là tôi xé"
    Tiêu Yến quát lên:"Lăng Dương Thần, đã lâu như vậy rồi anh vẫn còn biến thái như xưa"
    "Vẫn còn nhớ tôi biến thái à? Phải đấy, bây giờ thì lột ra đi"
    Thấy Tiêu Yến không hề có ý định động đậy, anh đưa những ngón tay vào khe áo trước ngực định giật ra.

    Thế nhưng người con gái nhanh nhẹn giữ lại, lớn tiếng không được cô đành nhỏ nhẹ:"Tha cho tôi đi có được không?"
    Lăng Dương Thần không suy nghĩ nhiều mà trả lời một cách dứt khoát "Không"
    Thỏ đã chạy vào hang còn để tuột mất? Đó hình như không phải là tác phong c*̉a anh.

    "Đừng nhiều lời nữa, tôi cho cô thời gian từ một đến ba"
    Vừa mới trở về chưa kịp động vào nhà họ Tiêu đã đụng phải anh, Tiêu Yến mẹ kiếp cô c*̃ng xui xẻo quá rồi.

    Bộ đồ này cô có đủ khả năng trả nhưng tháng sau nhất định túng thiếu, chỉ là thay đổi hình thức giữa tự cởi và bị xé, vậy thì việc gì cô phải làm khó bản thân.

    Nói rồi Tiêu Yến đẩy Lăng Dương Thần ra bắt đầu lột vai áo xuống, thế nhưng Lăng Dương Thần không chịu được nữa mà ập đến, bàn tay anh luồn vào trong váy chạm vào nơi tỏa nhiệt kéo nội y c*̉a cô xuống, cậu bé c*̉a anh c*̃ng được anh kéo ra khỏi nơi gò bó tiến vào.

    Váy c*̉a Tiêu Yến bị lận lên đến tận bụng, hai tay c*̉a anh giữ chặt lấy tay cô ép vào tường, mân me đan vào nhau.

    Anh c*́i thấp đầu một chút hôn xuống môi cô nhưng Tiêu Yến lại không hề hợp tác, cả người cô cứng ngắc, hai hàm răng đóng chặt.

    Điều này càng kích thích anh hành động một cách mãnh liệt hơn, Lăng Dương Thần cạy răng cô ra đưa lưỡi vào quấn lấy, tham lam chiếm hết mật ngọt, đầu lưỡi c*̉a Tiêu Yến tê dại đến mất cảm giác không rõ ràng trong miệng là nước bọt c*̉a ai.

    Tiêu Yến mê man, bên dưới bị anh chạm vào đến nơi sâu nhất, hai cơ thể liên tục cọ sát vào nhau làm nhiệt độ trong phòng bắt đầu nóng lên.

    Không ngờ anh ta lại thật sự làm ở đây, nếu có ai thấy cô không biết mình phải sống như thế nào.

    Tiêu Yến cố gắng không để rơi một giọt nước mắt nào, đến lúc này chỉ còn cánh phối hợp nhịp nhàng với anh có lẽ anh sẽ nhẹ đi một chút.

    Môi lưỡi cô bắt đầu cử động c*̃ng hân hoan mút lấy vành môi anh, hai bàn tay thoát ra vòng ra gáy vùi vào trong tóc anh nhẹ nhàng vuốt ve.

    Lăng Dương Thần chưa bao giờ thấy cô chủ động như vậy, anh thích thú nói:"Gọi tên tôi đi"
    Tiêu Yến cắn răng kêu một tiếng:"Thầnn"
    Vì đang bị anh liên tiếp ra vào nên giọng nói có chút mềm lỏng phóng túng, anh đắc ý đưa hai bàn tay to lớn đỡ lấy mông cô đẩy một cái thật mạnh.

    Đúng là sau khi cô cố gắng thả lỏng và phối hợp thì mọi thứ đã dễ chịu hơn nhiều, không còn truyền đến cơn đau khiến cô rơi cả nước mắt.

    Lăng Dương Thần tách ra khỏi người cô, cô mệt mỏi dựa sát vào tường từ từ trượt xuống rồi ngồi bệt xuống đất.

    Anh cười nhếch mép chỉnh trang lại quần áo nhìn cô với ánh mắt khinh thường:"Cuối c*̀ng c*̃ng lộ bản chất rồi nhỉ?"
    Đúng là anh ta chẳng thốt ra được câu gì tốt đẹp, Tiêu Yến từ lâu đã chẳng bao giờ để tâm đến lời người khác nói gì, bởi vì chẳng có lời hoa mĩ nào là dành cho cô và nếu có thì c*̃ng đều là giả tạo.

    Lăng Dương Thần rời đi, Tiêu Yến c*̃ng gấp rút bỏ chạy vào nhà vệ sinh khóa chặt cửa lại để không ai nhìn thấy sau đó gọi điện cho trợ lý c*̉a mình, c*̃ng chính là Hạ Băng Băng nói cô ta mang đồ đến nhà vệ sinh.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 14: 14: Nghĩ Ra Kế Gì Rồi À


    Tiêu Yến được Hạ Băng Băng đưa về nhà, Hạ Băng Băng tuy là trợ lý nhưng c*̃ng là một người bạn thân thiết với Tiêu Yến, thấy sắc mặt cô sau buổi chụp không được tốt thì lo lắng hỏi:"Chị, sắc mặt chị không được tốt"
    Tiêu Yến vỗ vỗ vào thái dương cố nặn ra một nụ cười nói:"Chị không sao"
    Hạ Băng Băng cau có:"Em đã nói nếu như chị mệt em có thể hủy lịch cho chị rồi mà, tại sao cứ cố chấp như vậy"
    Mệt sao? chẳng phải là phước mà Lăng Dương Thần đã ban tặng sao?
    Hạ Băng Băng đưa cô về phòng sau đó dặn dò đủ thứ, đến lúc chuẩn bị rời đi, Tiêu Yến mới nhớ ra gọi giật cô ấy lại:"Băng Băng, ra ngoài mua cho chị lọ thuốc tránh thai"
    Cô ta mắt chữ O mồm chữ A vô c*̀ng bất ngờ phải hỏi lại một câu xem mình có nghe nhầm không:"Chị, chị nói gì? thuốc tránh thai sao?"
    "Đừng hỏi nhiều, đi đi"
    Hạ Băng Băng bèn nuốt lại sự tò mò chạy ra ngoài mua thuốc theo lời căn dặn c*̉a cô.

    Lúc Hạ Băng Băng trở về thì thấy một người đàn ông khôi ngô đứng trước cửa phòng, cứ nghĩ là tên đã "Cưỡng hiếp" chị mình, Hạ Băng Băng đã không kìm được tức giận mà xông lên tung một đá vào người hắn.

    Ngô Hi Trạch bất ngờ bị đã ngã xoạch ra đất kêu lên một cách ai oán.

    Nghe tiếng ồn bên ngoài, Tiêu Yến vội vã chạy ra xem thử thì thấy cảnh này.

    Hạ Băng Băng thu lại chân lớn giọng nói:"Chị, chính là hắn đúng không? Em xử đẹp hắn"
    Tiêu Yến day day trán chạy lại đỡ Ngô Hi Trạch vẫn đang ngơ ngác:"Băng Băng, không phải, đây là bạn chị"
    Hạ Băng Băng nhíu mày.

    Bạn như nào?
    Ngô Hi Trạch tức giận quát vào mặt cô ta:"Cô con mẹ nó bị điên à? nửa đêm nửa hôm đập đá sao?"
    "Anh nói lại lần nữa" Hạ Băng Băng hùng hổ xông lên, Ngô Hi Trạch kéo Tiêu Yến ra che chắn.

    Tiêu Yến tức giận hét lên:"Hai người có thôi đi không? ồn ào quá, vào phòng đi"
    Nói rồi Tiêu Yến vào trước, Hạ Băng Băng theo sau, vừa bước đến cửa Ngô Hi Trạch không cam lòng chạy lại tranh dành lối vào, người này đẩy người kia không ai nhường ai.

    Tiêu Yến cầm lấy trái cam ném thẳng vào người Ngô Hi Trạch:"Biến"
    Ngô Hi Trạch chụp lấy quả cam vừa vụt vào bụng mình tủi thân nhường đường, Hạ Băng Băng đắc ý hăng hái bước vào trong, chìa thuốc ra trước mặt Tiêu Yến:"Chị, đồ chị cần"
    Tiêu Yến nhận lấy sau đó nói:"Cảm ơn em"
    Ngô Hi Trạch chạy lại giựt lọ thuốc nhìn xuống:"Thuốc tránh thai????"

    "Tiêu Yến, cậu con mẹ nó! " Anh nhất thời không biết nói gì.

    Tiêu Yến giật lấy cất vào tủ:"Không phải chuyện c*̉a cậu, không có việc gì thì về đi"
    Ngô Hi Trạch bĩu môi ngồi xuống sofa:"Ba năm trở về, chuyện mà cậu làm là đi chụp ảnh chứ không phải là gặp tôi, này cậu có xem tôi là bạn hay không"
    Hạ Băng Băng liếc Ngô Hi Trạch:"Chụp ảnh có thể kiếm tiền đấy, gặp anh có thể không?"
    Ngô Hi Trạch bật cười nhìn Hạ Băng Băng chê bai:"Chỉ cần cô ấy nói muốn 50 tỉ tôi c*̃ng có thể cho"
    Cô nheo mắt nhìn Ngô Hi Trạch từ trên xuống dưới một lượt, lại nhìn qua Tiêu Yến ý hỏi có thật vậy không? anh ta khủng như vậy à?
    Lúc cô mới gặp Tiêu Yến ở bên nước ngoài chẳng có gì nổi bật ngoài khuôn mặt, phối đồ khá ổn thế nhưng trên người lại không có gì đáng giá.

    Và cô gái ấy có một người bạn chỉ cần ngửa tay ra là có thể có 50 tỉ một cách dễ dàng.

    Vậy cô ấy cực khổ đi làm người mẫu để làm gì??
    Ngô Hi Trạch đắc ý nhìn Hạ Băng Băng, Tiêu Yến cắt ngang:"Nhà họ Tiêu có gì mới không?"

    Ngô Hi Trạch lúc này mới nghiêm túc nói:"Tiêu Gia Nhi vừa mới đính hôn với Uông Trác Thành đấy, nghe nói còn sắp tổ chức đám cưới"
    "Vẫn còn qua lại với Uông Trác Thành à?" Đúng là cô gái chung tình.

    Sắp làm đám cưới, vậy là sắp có trò vui rồi.

    Thấy Tiêu Yến bày ra vẻ mặt gian xảo, Ngô Hi Trạch bật cười:"Sao? nghĩ ra kế gì rồi à?"
    "Chưa, nhưng sẽ có"
    Hạ Băng Băng ở bên nghe không hiểu gì, đầu óc xoay mòng mòng.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 15: 15: Bởi Vì Hiện Tại Tôi Chỉ Hứng Thú Với Mình Cô


    Buổi sáng Tiêu Yến bị hôn đến bừng tỉnh.

    Mẹ kiếp, còn tưởng bị duyên âm rồi chứ.

    Sau khi mở mắt ra nhìn thấy rõ mặt người kia, Tiêu Yến dùng tay đẩy thật mạnh anh ra, Lăng Dương Thần dừng lại động tác nheo nheo mắt nói:"Dậy rồi à?"
    Tiêu Yến đẩy anh ra nữa ngồi dậy, chỉ thẳng vào mặt anh:"Anh cmn làm gì trong phòng tôi vậy? Sao anh vào được đây!"
    "Tôi là chủ cái khách sạn này, thích vào đâu thì vào" Lăng Dương Thần đắc ý nhìn vành môi bị hôn đến sưng tấy đỏ mọng.

    Chọn đại một khách sạn c*̃ng là c*̉a anh ta, cô có phải xui quá rồi không?
    "Cô không xui đâu, tất cả khách sạn ở đây đâu c*̃ng có bất động sản c*̉a tôi" anh tháo nhẹ hai chiếc c*́c áo trên c*̀ng ra, Tiêu Yến lờ mờ nhìn thấy vòm ngực rắn chắc c*̉a anh.

    Cô vô c*̀ng căm ghét Lăng Dương Thần, đến cả sự riêng tư c*̉a mình cô c*̃ng không còn.

    Tiêu Yến nhắm nghiền mắt lại tính suy nghĩ một chút thì bị anh bóp lấy cằm nâng lên:"Tiêu Yến, cô nghe cho rõ đây, sau này nói chuyện với tôi không được nhìn đi chỗ khác c*̃ng không được nhắm mắt"
    Cái tên lý lẽ điên rồ này, cô quát lên:"Lăng Dương Thần, bên cạnh anh có nhiều phụ nữ như vậy tại sao cứ phải bám dính lấy tôi"

    Lăng Dương Thần đưa tay vuốt cằm suy nghĩ, sau đó nhanh nhẹn khóa trụ tay cô lên đỉnh đầu, tay còn lại tháo từng khuy trên áo ngủ cô ra.

    Vòng một nở nang không có thứ gì che chắn hiện ra, anh vùi mặt vào đó cảm nhận mùi hương nhè nhẹ phát ra từ cơ thể cô, hai chân cô bị anh dùng thân đè chặt không thể cử động, cô nghe anh nói:"Cô dùng sữa tắm gì thế"
    "Lăng Dương Thần tên biến thái này!! anh vẫn chưa trả lời câu hỏi c*̉a tôi đâu!!"
    Bị chửi khiến anh có chút tức giận mà cắn mạnh vào nụ hoa c*̉a cô nói:"Cô không có quyền có ý kiến"
    Tiêu Yến cựa quậy khiến người cô cọ sát vào anh làm anh càng thích thú:"Muốn biết vậy à?"
    "! "
    "Bởi vì hiện tại, tôi chỉ hứng thú với mình cô thôi"
    Anh ta lại bắt đầu tiến vào, cô hốt hoảng hét lên:"Tại sao, tại sao lại là tôi"
    Lăng Dương Thần bật cười thành tiếng:"Tiêu Yến, cô quên rồi à? chính cô đã khuyến rũ tôi, chấm dứt trò chơi đó ở đây đi bởi vì cô đã thành công làm tôi hứng thú rồi, đừng cố tỏ ra miễn cưỡng nữa"
    Tiêu Yến bỗng như sực tỉnh, đúng rồi, hôm đó say rượu chính cô là người đã rủ anh đến khách sạn, nhưng chẳng lẽ cái tên này lại có thể dễ dụ đến vậy, chỉ cần rủ là đi sao?
    Vẫn là câu hỏi đó, tại sao lại là cô?
    Thấy Tiêu Yến bỗng dưng im lặng, anh còn nghĩ đã nói trúng tim đen c*̉a cô liền nhếch một bên môi cười:"Được rồi, bây giờ tôi cho cô cơ hội hầu hạ tôi cho thật tốt"
    "Lăng Dương Thần tôi ghét anh"
    Tiêu Yến nói rất nhỏ nhưng đủ để cho anh nghe thấy.

    "Cô đừng có mà không biết điều" Nói rồi anh bắt đầu mạnh bạo đâm vào cô, Tiêu Yến cắn lấy môi đến bật máu, tuyệt đối không phát ra đến tiếng động.

    Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa:"Chị, chị ơi em mang đồ ăn sáng đến cho chị này, chị dậy chưa?"
    Cô cố gắng nói vọng ra bên ngoài:"Được rồi! em về.

    .

    "
    Anh ta cố ý trêu chọc cô.

    ".

    .

    Đi.

    .

    "
    Hạ Băng Băng nghe vậy còn lo lắng hơn, cô ta vẫn đứng bên ngoài gõ cửa:"Chị mau mở cửa cho em đi, chị làm sao vậy, chị"
    Lăng Dương Thần c*̃ng chẳng có ý định buông ra, Tiêu Yến chưa biết phải làm sao, lúc này bên ngoài lại truyền đến tiếng nói:"Có chuyện gì vậy"
    Hạ Băng Băng tuy chẳng ưa Ngô Hi Trạch nhưng vẫn sốt ruột kể lại, anh c*̃ng bắt đầu lo lắng đập cửa:"Tiêu Yến, cậu không sao chứ?"
    Lăng Dương Thần nghe tiếng Ngô Hi Trạch có chút khó chịu:"Vừa về đã có thân tình đến thăm?"
    Anh ta ngồi dậy mang lại quần nhưng lại để nửa trên trần đứng dậy đi lại phía cửa, Tiêu Yến chạy lại níu tay anh ta nói nhỏ:"Này, anh làm gì vậy"
    "Khách đến không thể nhốt khách ở ngoài"
    Ngô Hi Trạch sốt ruột:"Cậu không ra là tôi đạp cửa đấy, Tiêu Yến!!"
    Một người muốn mở cửa, một người muốn đạp cửa, cách gì c*̃ng không được, cô vội vã buông tay Lăng Dương Thần ra chạy vào nhà tắm đóng sầm cửa lại.

    Nghe thấy tiếng động mạnh, Ngô Hi Trạch liền sốt ruột hơn, tính đạp cửa thật thì nghe tiếng loạch xoạch c*̉a tay nắm cửa.

    Người mở cửa là Lăng Dương Thần, nửa thân trên trần trụi, trên trán vẫn còn kết lại lớp mồ hôi mỏng, tóc rũ xuống, trên cơ thể phảng phất mùi hương vô c*̀ng mờ ám.

    Cơ ngực và bụng rắn chắc ngay lập tức đập vào mắt Hạ Băng Băng khiến cô ta không ngậm được mồm.

    Ngô Hi Trạch xiết tay lại nhìn Lăng Dương Thần đầy ý địch:"Tại sao anh lại ở đây?"
    Lăng Dương Thần nhàn nhã đút tay vào túi quần nhìn Ngô Hi Trạch khinh bỉ:"Hình như tôi mới là người nên hỏi cậu cậu đó, sao cậu lại ở đây"
    Ngô Hi Trạch xíu chút nữa xông lên cho Lăng Dương Thần một c*́ đấm:"Tôi con mẹ nó là bạn thân c*̉a cô ấy, còn anh là khỉ khô gì chứ?"
    "Hahhahha" Lăng Dương Thần cười phá lên khiến Ngô Hi Trạch nhíu mày.

    "Bạn thân à? tôi là bạn giường c*̉a cô ấy đây"
    Nói rồi Lăng Dương Thần đắc ý đóng sầm cửa lại để Ngô Hi Trạch c*̀ng Hạ Băng Băng ở bên ngoài, anh ta đấm thật mạnh vào tường bên cạnh cửa khiến Hạ Băng Băng c*̃ng phải giật mình.

    Đến bao giờ anh mới có thể bảo vệ được cô ấy đây, Ngô Hi Trạch tự cảm thấy mình thật là một con người hèn nhát.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 16: 16: Quấn Như Vậy Để Lột Ra Cho Kích Thích À


    Lăng Dương Thần xoay vào trong không thấy Tiêu Yến đâu, bắt đầu đi tìm.

    Nhìn thấy cửa nhà tắm khóa chặt c*̃ng đủ biết là cô đang trốn ở trong đó, anh ta đập cửa:"Tiêu Yến, cô mau ra đây cho cô"
    Tiêu Yến vẫn không đáp.

    "Cô không trốn được mãi đâu, càng làm tôi điên lên cô càng sống không được yên ổn"
    Dứt lời có tiếng loạch xoạch cửa mở ra, trên người cô dày cộm không biết là quấn bao nhiêu áo choàng tắm và khăn.

    "Quấn nhiều như vậy làm gì"
    Nói xong anh vác cô gái bị quấn đến tròn người lên mang ra giường châm biếm:"Quấn như vậy để lột ra cho kích thích à?"
    Tiêu Yến nghiến răng:"Anh cmn đừng có ảo tưởng"
    Lăng Dương Thần không để tâm trực tiếp đè cô nằm xuống hôn lên môi cô ngấu nghiến, Tiêu Yến bây giờ mới nhận ra cô quấn tay chân kín mít như vậy không phải đang tự bảo vệ mình mà là tự đào hố chôn mình mà.

    Thế nhưng sự phẫn nộ đã thôi thúc cô cắn lấy môi anh ta, Lăng Dương Thần bị cắn mạnh đến bật máu buông ra, dùng một ngón tay sờ lên miệng vết thương thấy có vệt máu đỏ.

    Đệt!!
    Tiêu Yến nhân cô hội này ngồi bật dậy chạy vào nhà tắm lột hết khăn các loại ra chỉ để lại áo choàng tắm, vừa đẩy cửa anh ta lại như hồn ma đứng chờ sẵn bên ngoài, Tiêu Yến giật mình bật ra sau, sàn nhà tắm trơn trượt khiến cô ngã ngửa.

    Lăng Dương Thần nhanh hơn một tay chạy lại đỡ cô, khăn tắm lỏng lẻo tuột ra, anh nheo mắt nói:"Muốn khuyến rũ tôi c*̃ng không cần kì công đến vậy"
    Tiêu Yến cắn lấy răng bám anh ta đứng dậy, mặc kệ anh ta mặt dày muốn nói gì thì nói dứt khoát đẩy anh ra bước ra ngoài đi thẳng vào phòng bếp kiếm gì ăn, thường ngày là Hạ Băng Băng chuẩn bị đồ ăn sáng nhưng lúc nãy đã bị Lăng Dương Thần đuổi đi rồi làm gì còn.

    Lăng Dương Thần đi theo sau khoanh tay trước ngực nói:"Đói à?"
    "Anh là quoái vật, là ma, là quỷ, anh không đói, nhưng tôi đói, vậy nên mời anh về cho để tôi còn ăn sáng" Tiêu Yến nhức đầu quát thẳng vào mặt anh.

    Anh ta vậy mà thực sự ra ngoài, Tiêu Yến nhíu mày sau đó bắt đầu lục lọi tìm mì gói, Hạ Băng Băng chính là thánh ăn mì, nhất định sẽ có chuẩn bị.

    Sau khi cô đang đậy nắp chờ mì chín, liền ngửi thấy một mùi thơm từ bên ngoài tỏa vào phòng bếp.

    Tiêu Yến nghi ngờ ra ngoài xem thử, Lăng Dương Thần đang đẩy xe đồ ăn từ bên ngoài vào, trên đó đủ các loại đồ ăn thơm ngon, bụng Tiêu Yến đã bắt đầu kêu ọc ọc, lại nghe anh nói:"Ai bảo tôi không biết đói?"
    Tiêu Yến cười trừ:"Ồ thì ra anh c*̃ng giống con người, tôi còn nghĩ anh sống nhờ lập trình đấy"
    Nói rồi cô quay vào trong bưng bát mì ra bàn ngồi ăn, mặc kệ anh ta ngồi bên ngoài thưởng thức các loại thức ăn thượng hạng c*̉a khách sạn.

    Không lâu sau, từ bên ngoài có tiếng vọng vào:"Này, tôi cho cô một cơ hội đấy, mau ra đây ăn c*̀ng tôi"
    Tiêu Yến chê bai, sau đó nhìn lại bát mì bỗng dưng có chút ngán ngẩm.

    Thời gian đầu qua Mỹ, thứ duy nhất cô ăn trong mấy tháng liền đó chính là mỳ.

    Bây giờ nó vẫn đang ám ảnh cô, Lăng Dương Thần vẫn tiếp tục quyến rũ cô với đồ ăn:"Cô đừng có mà hối hận, không ra tôi ăn hết đấy"
    "Tôi chỉ đếm đến ba thôi, một! "
    Chưa kịp đếm thì cô đã lết người ra lấy ghế ngồi xuống xe thức ăn c*̉a anh cầm đũa lên nói:"Là anh năn nỉ tôi đấy nhé"
    Lăng Dương Thần nhìn vẻ mặt thích muốn chết còn tỏ vẻ c*̉a cô nhịn không được mà bật cười.

    Sau khi anh rời đi, Tiêu Yến ngồi một mình trong phòng suy nghĩ.

    Thật ra như bây giờ có lẽ c*̃ng không đến nỗi tệ, cô có thể lợi dụng lúc anh ta còn hứng thú với cô để trừ khử một nhà ba người kia.

    Thân phận hiện tại c*̉a cô không đủ để đọ lại sản nghiệp lâu đời c*̉a nhà họ Tiêu.

    Trước giờ đối phó với Tiêu gia, Tiêu Yến chưa bao giờ để Ngô Hi Trạch xen vào, cô không muốn làm bẩn tay anh ấy.

    Dù chính anh ấy tự tay dựng nên cơ nghiệp vững chắc c*̉a ngày hôm nay, thế nhưng cách thức c*̉a anh ấy vô c*̀ng trong sạch, cô khuông muốn một tay vấy bẩn anh ấy.

    Còn Lăng Dương Thần từ đầu đến chân như bước ra từ vũng bùn, chỗ nào c*̃ng không sạch.

    Nếu anh ta muốn lún vào cô, thì cô phải kéo anh ta lún sâu hơn nữa để chạm vào nhà họ Tiêu.

    Chẳng bao lâu sau anh ta c*̃ng sẽ phát chán mà đá cô đi thôi.

    Đối với Tiêu Yến, cô đã có cho mình ý định sẽ không lập gia đình, bởi vì người ta không chọn những ngưởi có xuất thân cao quý thì c*̃ng chọn người phụ nữ có cảm giác an toàn, và cô hoàn toàn không có.

    Đối với cô, tình cảm là một thứ xa xỉ, giống như Lăng Dương Thần c*̃ng nói, là anh ấy chỉ hứng thú với cô mà thôi.

    Mà hứng thú là loại thích thú vô c*̀ng ngắn ngủi, sau khi cảm giác đó không còn thì cô mãi mãi là một thứ đồ chơi đã c*̃.

    Là phụ nữ đúng thật là bất công, vậy mà có nhiều người phụ nữ lại có thể giữ trong mình tư tưởng trọng nam khinh nữ.

    Nực cười!!.
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 17: 17: Chuyển Qua Ở Với Tôi


    Buổi chụp hình hôm trước bị Lăng Dương Thần phá đám, vậy nên chiều nay cô có lịch chụp lại.

    Sau khi cô gọi Hạ Băng Băng qua chuẩn bị xuất phát liền nghe cô ấy nhiều chuyện:"Chị, chị và Lăng tổng là.

    .

    ?"
    "Em đừng có nhiều chuyện nữa, mau chuẩn bị xe đi"
    Nghe vậy Hạ Băng Băng đúng là không dám nhiều lời lấy xe chở Tiêu Yến đến công ty và hôm nay buổi chụp hình lại vô c*̀ng thuận lợi.

    Nó có thể thuận lợi hơn từ trước nếu không có Lăng Dương Thần.

    Sắc trời c*̃ng đã ngả tối, Hạ Băng Băng đi lấy xe để một mình Tiêu Yến đứng chờ ở bên ngoài.

    Lúc này hai chiếc đèn xe lũ rượt rọi vào người cô chói đến mức Tiêu Yến phải nheo mắt lại để nhìn cho rõ.

    Lăng Dương Thần và Ngô Hi Trạch dường như bước ra c*̀ng một lúc, hai nam thần đi ngược với ánh đèn xe như tỏa ra một ánh hào quang.

    Tiêu Yến không biết mình nên cảm thấy may mắn hay đau khổ đây?
    Lăng Dương Thần và Ngô Hi Trạch lườm nhau sau đó cả hai tiến lên cầm lấy hai bên tay cô đồng thanh nói:"Về thôi"
    Tiêu Yến có thể cảm nhận được cổ tay c*̉a mình bị Lăng Dương Thần bóp thật mạnh, anh ta đang cảnh cáo cô.

    Dù thế nào cô c*̃ng không thể làm liên lụy đến Hi Trạch được, chưa kể cô vừa có kế hoạch cần đến Lăng Dương Thần.

    Tiêu Yến đau đầu nhìn Ngô Hi Trạch nhẹ nhàng rút tay ra:"Sau này đừng đến đón tôi nữa, về đi"
    Ngô Hi Trạch định tiến lên nói gì đó với cô nhưng Lăng Dương Thần đắc ý nói:"Không nghe rõ hay sao?" nói rồi hắn ta kéo cô đi, Tiêu Yến quay lại để cho anh một ánh mắt trấn an rồi leo lên xe, chiếc xe lăn bánh để lại Ngô Hi Trạch với lớp bụi mờ.

    Anh định sẽ hỏi rõ mối quan hệ giữa cô và Lăng Dương Thần, thế nhưng có lẽ là không cần thiết?
    Huống hồ bọn họ c*̃ng không phải là người yêu, anh lấy tư cách gì để hỏi mối quan hệ c*̉a cô.

    Câu "Không phải người yêu" làm Ngô Hi Trạch c*̃ng giật mình tỉnh ngộ, sự thân thiết c*̉a cô và anh c*̃ng làm anh quên đi một chuyện quan trọng như thế.

    Chiếc xe thể thao màu trắng dừng trước mặt anh, cửa xe từ từ hạ xuống, Hạ Băng Băng thò đầu ra hỏi:"Ngô Hi Trạch, anh có thấy chị đâu không?"
    !
    Trên xe Lăng Dương Thần nhàn nhã kê đầu lên tay vừa lái xe:"Cô biết điều hơn rồi đấy"
    Tiêu Yến không để ý hắn mà mệt mỏi tựa người ra ghế nhắm nghiền mắt lại nghỉ ngơi.

    Anh tấp xe vào lề bóp má cô:"Tiêu Yến, tôi phải nhắc cô bao nhiêu lần, nói chuyện với tôi không được nhìn đi chỗ khác c*̃ng không được nhắm mắt"
    Tiêu Yến vung tay hất tay anh ra:"Anh nói một mình chứ tôi không nói"
    Lăng Dương Thần bực bội buông cô ra quay lại lái xe, Tiêu Yến một lần nữa nhắm tịt mắt lại nghỉ ngơi.

    Đến lúc cảm giác được xe đã ngừng chạy thì cô mới mở mắt ra, chưa kịp nhìn ra đây là đâu, anh ta đã vòng qua bế ngang cô ra ngoài.

    Tiêu Yến theo phản xạ ôm lấy cổ anh vùng vẫy:"Anh làm gì vậy? Đây là biệt thự c*̉a anh mà"
    "Từ bây giờ tôi không cho phép cô ở khách sạn nữa, cô chuyển qua ở với tôi"
    Tiêu Yến nhớ lại những lần trước mỗi khi xong việc anh ta đều sẽ đá cô ra ngoài, có lẽ là chê cô bẩn, sao lần này còn đặc biệt rước cô vào ở?
    Cô biết bây giờ dù có kháng cự c*̃ng vô ích, dù sao c*̃ng chỉ là chuyển nơi hành sự một chút vì dù có ở khách sạn anh ta vẫn luôn có thể vào ra bất cứ lúc nào.

    Đã vậy còn có thể thường xuyên đụng trúng Hạ Băng Băng và Ngô Hi Trạch, Tiêu Yến đành nghiến răng nghiến lợi không nói gì.

    Đến nơi anh ta lại mạnh bạo ném cô lên giường bắt đầu ập người xuống, Tiêu Yến vội vã ngăn cản:"Đợi đã, tôi, hôm nay tôi đến kì đèn đỏ"
    Lăng Dương Thần nhíu mày:"Lúc sáng đâu có thấy?"
    "Sáng chưa ra"
    Anh ta hừ một tiếng, phiền phức.

    Nói vậy mà vẫn đưa tay vén váy cô lên, Tiêu Yến chặn lại hắng giọng:"Này, anh làm gì vậy?"
    "Kiểm tra xem cô nói thật hay nói dối"
    Tiêu Yến nghiến răng:"Anh con mẹ nó đừng có mà quá đáng"
    Lăng Dương Thần tức giận đứng dậy, rước cô ta về đây cuối c*̀ng lại đến kì?
    Anh tính ném cô ra ngoài thế nhưng nghĩ lại cầm theo quần áo đi vào phòng tắm.

    Tiêu Yến loáng thoáng nghe tiếng nước chảy mới thở phào sau đó nằm xuống giường, đến tháng khiến cô cảm thấy mệt mỏi, chiếc giường êm ái lại thơm tho, cô từ đâu với được chiếc chăn quấn chặt lên người ngủ thiếp đi.

    Lúc Lăng Dương Thần bước ra cô đã ngủ một giấc ngon lành, cô ta lại dám nằm trên giường c*̉a anh ngủ ngon lành như vậy.

    Anh tính lôi đầu cô ta dậy nhưng lúc gần túm được tóc thì lại quay đầu rời đi.

    Tiêu Yến ngủ được một giấc cực kì ngon lành sau khi tỉnh dậy thì thấy mình chỉ nằm một mình trên chiếc giường vô c*̀ng rộng rãi lại có phần trống trải, c*̃ng không tìm thấy dấu vết c*̉a việc có một người nằm bên cạnh.

    Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa, cô ngẫm nghĩ anh ta hôm nay sao có thể lịch sự như vậy.

    Cô nghi ngờ đứng dậy đi tới vặn tay nắm cửa kéo ra cho đến khi thấy người bên ngoài dần dần lộ diện.

    Người đứng tuổi này hình như cô đã thấy qua, là quản gia.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 18: 18: Chê Tôi Bẩn Thì Đừng Có Đụng Vào Người Tôi


    Tiêu Yến vẫn luôn bình thản hơn bao giờ hết, quản gia Lâm c*́i đầu chào sau đó nói:"Thiếu gia bảo tôi lên dọn phòng thưa tiểu thư"
    Tiêu Yến nhíu mày suy nghĩ, hắn ta ấm đầu hay sao? sáng sớm cô còn chưa ngủ được ngon thì hắn lại cho người đến dọn phòng.

    Mà, tại sao quản gia lại là người làm việc này? cô thắc mắc hỏi:"Sao không phải là người hầu vậy?"
    Ông ta vô c*̀ng kiên nhẫn:"Thiếu gia từ trước đến nay không thích người khác vào phòng mình, đồ người khác mang vào c*̃ng không.

    .

    "
    Và đây là lần đầu tiên có người được phép bước vào phòng cậu ấy, ngủ trên giường, và còn là một cô gái rất xinh đẹp.

    Không thích người khác vào, chẳng phải anh ta đã kéo cô vào đây hay sao?
    Tiêu Yến c*̃ng chẳng phiền phức làm gì, cô đi ra ngoài để quản gia vào trong dọn dẹp.

    Lúc cô đang uống nước ở bên dưới thì loáng thoáng nhìn thấy ông ta ôm chăn ga đem ra ngoài.

    Là đi giặt à?
    Tiêu Yến bỗng dưng tò mò đi theo, không ngờ là ông ta bỏ vào bao mang đi vứt.

    Tiêu Yến:"! "
    Là do cô đã nằm lên đó, cho nên anh ta mới vứt đi đúng không? Mấy lần trước c*̃ng vậy?
    Ngẫm nghĩ lại chiếc ly cô đang cầm trên tay, có thể chút nữa nó sẽ không thương tiếc bị anh ném vào sọt rác.

    Tiêu Yến kinh bỉ trở lại phòng bếp để cất lại chiếc ly, chơi cho sướng thân xong lại chê người khác bẩn?
    Khi anh ta bước xuống nhìn thấy cô liền ngẫm nghĩ có nên đá cô ta ra khỏi nhà không?
    Rước một người con gái đến tháng ở đây chính là để thử thách lòng kiên nhẫn c*̉a người đàn ông à?
    Người hầu đứng ở bên kia sau khi nhìn thấy Lăng Dương Thần thì nói:"Thiếu gia, đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong rồi, cậu có dùng luôn không ạ"
    Nghe có tiếng gọi thiếu gia, Tiêu Yến theo phản xạ quay lại.

    Anh ta nhàn nhã đứng dưới chân cầu thang nhìn cô với bộ đồ ở nhà vô c*̀ng thoải mái khác hẳn với những lúc ở bên ngoài, quần áo sơ mi chỉn chu cao cao tại thượng không ai dám đụng vào.

    Mải suy nghĩ mà không biết anh ta đã đến gần từ lúc nào, Lăng Dương Thần ép sát cô vào bệ đá châm chọc:"Đẹp trai quá nên đứng ngẩn ra đó à?"
    Câu nói này làm Tiêu Yến tỉnh hẳn, lúc này mới lấy lại vẻ bình tĩnh nhếch một bên môi cười:"Đừng ép tôi vào tường, mất công anh lại phải đập nó đi"
    Chưa đợi Lăng Dương Thần kịp hiểu ý trong câu chữ đó là gì, cô đã đẩy anh ra chỉnh lại quần áo nói:"Bây giờ thì tôi đi được chưa? Dù sao giữ tôi lại anh c*̃ng không thể hành việc được mà?"
    Anh buông cô ra để lại một câu "không được" sau đó ngồi xuống bàn ăn nâng đũa chuẩn bị ăn sáng.

    Thấy cô đứng ngẩn ra đó, anh nói:"Không ăn à?"
    Tiêu Yến không bỏ qua bất cứ cơ hội châm chọc nào liền nói:"Ăn làm gì để anh đập hết bát đũa?"
    Sau đó cô xoay người bước lên phòng, đứng ở trước cửa lại ngẫm nghĩ lời quản gia nói, anh ta không muốn người khác vào phòng mình, vậy thì cô c*̃ng không thèm.

    Định quay người đi thì lại có bàn tay to lớn kéo cô vào trong lòng, cô tức giận toan đẩy ra nhưng lần này anh đã đoán trước ôm lây cô thật chặt.

    Tiêu Yến từ trong lồng ngực anh hét lên:"Này, anh chê tôi bẩn thì đừng có đụng vào người tôi?"
    "Cô bị điên à?" Anh cảm thấy dường như mọi sự kiên nhẫn mà anh có được trong suốt hai chín năm qua đều đã đổ hết lên người cô.

    Bẩn à? Nếu vậy thì anh c*̃ng chẳng thèm đụng vào cô ta làm gì bởi vì anh là người ưa sạch sẽ, ngay từ lần đầu làm chuyện đó với cô anh đã biết đó là lần đầu c*̉a Tiêu Yến.

    Thế nhưng anh lại không chấp nhận một người luôn ghét bỏ anh, vậy nên luôn tìm cách mỉa mai cô, tìm cớ để có thể tiếp xúc cô.

    Tiêu Yến tức giận vùng vẫy, anh mới là đồ thần kinh là tên đa nhân cách.

    Lăng Dương Thần không nghĩ nhiều đỡ lấy gáy cô hôn xuống, không phải bất ngờ vì bị anh bất chợt hôn lên mà là lần đầu tiên cô thấy anh hôn một cách nhẹ nhàng như vậy.

    Cứ như lần đầu cơ thể cô được anh nâng niu, cả người vẫn còn đang bị anh ôm đến chặt cứng không thể động đậy.

    Thế nhưng Tiêu Yến lại chẳng bao giờ chịu phối hợp, anh ngừng lại nói:"Cô càng như vậy tôi lại càng muốn có được cô"
    Xong, anh lại c*́i người hôn lên, ép cô mở miệng tiến vào tham lam chiếm hết mật ngọt, cả hai từ từ tiến vào trong phòng cho đến khi nằm xuống giường.

    Lúc nằm xuống, anh ghé sát vào tai cô nói phát ra tiếng trầm ấm c*̀ng hơi thở ấm nóng mờ ám phả vào.

    "Là chuyện ga giường sao?"
    Lăng Dương Thần mút lấy dái tai cô cười thấp:"Tháng nào tôi chẳng thay một lần"
    Là anh ta đang giải thích với cô sao? Tiêu Yến chưa kịp nghĩ nhiều, tay anh đã tháo được đến chiếc áo lót c*̉a cô tiện tay ném phăng xuống đất, đầu lưỡi lưu loát cắn mút lấy nụ hoa đang bị kích thích mà dựng lên.

    Đầu óc cô thoáng chút mê man, cảm nhận nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không ổn, cô vội vã vỗ vỗ lấy vai anh ta nói:"Này, tôi đang đến tháng đấy, buông ra đi"

    Lăng Dương Thần không để tâm, đôi môi bắt đầu lướt đi khắp nửa thân trên, mỗi nơi đi qua đều để lại những vệt xanh đỏ vô c*̀ng mờ ám.

    Không hiểu sao anh lại rất mê đắm cơ thể c*̉a cô, cứ như mật ngọt mà anh muốn chiếm hết.

    Kì thực là anh ta chẳng làm gì, thế nhưng những nụ hôn vô c*̀ng thắm thiết đó đã kéo dài cả tiếng đồng hồ, cô có thể cảm nhận được rằng vành môi mình đang sưng tấy lên.

    Anh ta đứng dậy chỉnh trang lại quần áo lấy lại vẻ thường ngày nói:"Đi đâu thì đi, nhưng nhất định phải về đây, đừng để tôi đến túm đầu cô về"
    "Đồ đạc c*̉a cô sẽ có người đem đến"
    Nói rồi anh ta rời đi, Tiêu Yến nghe những lời đó cứ như trở lại ngày xưa, những lúc ở nhà họ Tiêu, bị kiểm soát, bị hành hạ.

    Hai bàn tay vô thức siết chặt, giống như vừa bước qua tầng thứ 18 địa ngục, tưởng chừng đã có thể đầu thai, không ngờ rằng lại còn có tầng thứ 19.

    Nói mới nghĩ, có lẽ kiếp trước cô đã gây phải nghiệt tội gì, kiếp này phải trải qua cuộc sống chẳng khác gì bị đày xuống địa ngục.

    .
     
    Mật Ngọt Chính Là Em
    Chương 19: 19: Đồ Từ Nhỏ Thôi Anh Đừng Có Đụng Vào


    Tiêu Yến c*̃ng chẳng có nhã hứng ra ngòai, lâu lâu lại nhận được tin nhắn hỏi han, quan tâm c*̉a Hạ Băng Băng.

    Hôm nay Ngô Hi Trạch gọi điện tới, cô ngẫm nghĩ sau đó vươn tay ra bắt máy:"Alo Hi Trạch?"
    Đợi mãi không thấy người bên kia nói gì, cô còn nghĩ mất sóng rồi?
    Lúc định tắt máy thì mới nghe cậu ấy nói vọng qua:"Dạo này cậu ở đâu vậy?"
    Tiêu Yến ngẫm nghĩ không nên để cho cậu ấy biết mình đang ở nhà Lăng Dương Thần:"Tôi ở bên ngoài có chút việc, sao thế?"
    Giọng Ngô Hi Trạch có chút mệt mỏi:"Tiêu Yến, cậu đã chấp nhận ở bên anh ta rồi à?"
    Tiêu Yến im lặng nhất thời chưa biết nói gì, cuối c*̀ng trấn an:" Đừng lo cho tôi, không sao đâu"
    "Nếu cậu không muốn, tôi có thể đưa cậu thoát khỏi anh ta" Ngô Hi Trạch vẫn giữ cho mình niềm tin chính là cô bị Lăng Dương Thần bắt ép.

    Thế nhưng Tiêu Yến lại nói:"Là tôi tình nguyện"
    Cô nhất định phải chịu đựng cho đến khi có thể lật được cả nhà họ Tiêu, cuối c*̀ng Ngô Hi Trạch mới có thể lấy lại bình tĩnh nói vào chủ đề chính:"Tuần sau hôn lễ sẽ được cử hành, cậu tính được gì chưa?"
    Tiêu Yến như nghe được tin vui cong nhẹ khóe môi:"Hi Trạch, tôi nhờ cậu một chuyện.

    .

    "
    !
    Tiêu Yến không có lịch chụp ảnh thì luôn ở biệt thự, bình thường Lăng Dương Thần sẽ về rất muộn và c*̃ng không hề về phòng.

    Hôm nay biết cô đã hết kì, anh ta về sớm sau đó đẩy toang cửa phòng ra bước vào trong khóa lại.

    Tiêu Yến vừa tắm xong ngồi trên giường nhận tất cả thông tin mà Ngô Hi Trạch gửi đến.

    Thấy anh ta vào cô ngắt điện thoại để sang một bên không muốn để anh ta thấy, nhíu mày hỏi:"Có chuyện gì vậy?"
    "Giữa hai chúng ta thì có gì để nói sao?" Chỉ có chuyện cần làm thôi, Lăng Dương Thần vừa nói vừa tháo nhẹ hai chiếc c*́c áo.

    Tiêu Yến nằm xuống chùm chăn lên tận cổ nói:"Hôm nay tôi mệt lắm"
    Không thấy anh ta lại, cô còn nghĩ hôm nay lại thoát được một kiếp nạn, mấy ngày đến kì qua kì thực cô cảm thấy vô c*̀ng sung sướng, có lúc cô còn mong nó kéo dài một chút nhưng từ trước đến nay kì kinh nguyệt c*̉a cô chỉ kéo dài nhiều nhất năm ngày.

    Ấy vậy mà một lúc sau anh ta đã vén chăn c*̉a cô ra nằm ép vào, cô có thể cảm nhận được là anh ta không mặc gì nữa rồi.

    Tiêu Yến vẫn xoay lưng về phía anh ta nhắm mắt lại ngủ, không ngờ những ngón tay thon dài lại bắt đầu di chuyển từ đùi vào tận trong váy cô đặt đến nơi ấm nóng.

    Chưa kịp phản xạ thì ngón tay c*̉a anh đã tiến vào bắt đầu thăm dò, cô vô thức co rúm lại, anh ta thả một luồn khí vào bên tai cô:"Ngoan"
    Đầu óc cô mê man bắt đầu tê dại, quần áo thoắt cái đã vương vãi từ giường đến sàn và người đàn ông đã ở trên thân cô khắp nơi làm loạn.

    Lúc hân hoan, Tiêu Yến nhân thời cơ anh ta còn đang vui vẻ mà nhờ vả:"Lăng Dương Thần, hai ngày nữa tôi muốn đến dự đám cưới em gái tôi"
    Anh ta có chút khựng lại sau đó lại đẩy một cái rồi thấp giọng nói:"Sao vậy? tôi nhớ là quan hệ giữa cô và gia đình không hề tốt.

    .

    và cô c*̃ng không thánh thiện đến vậy"
    Tiêu Yến bật cười:"Vậy cho nên anh kiếm cho tôi một cái thiệp mời đii"
    "Cô nói chuyện này cho tôi chỉ để nhắm vào câu nhờ tôi lấy thiệp mời thôi đúng không?"
    "Vậy thì xem xem biểu hiện c*̉a cô hôm nay đã"
    Anh ta vừa nói vừa nhếch môi cười một cách đắc ý.

    Tiêu Yến cắn răng dùng sức một chút đẩy anh ta nằm dưới thân mình, Lăng Dương Thần c*̃ng phải bất ngờ.

    Cô gái hôn lên môi anh ta cắn mút một cách vụng về, sau đó còn tức giận cắn mạnh vào môi dưới Lăng Dương Thần đến bật máu, Tiêu Yến có thể cảm nhận được vị máu tanh bắt đầu loan hết khoang miệng.

    Chết rồi, có mạnh tay quá không!!
    Mặt Lăng Dương Thần đen thui, khỏi hỏi c*̃ng biết anh ta đang khá tức giận, Tiêu Yến không để anh ta nổi khùng chống hai tay lên ngực anh bắt đầu cử động eo lên xuống.

    Cơ mặt Lăng Dương Thần dãn ra sau đó bắt đầu phát ra những tiếng rên nặng nề trầm thấp.

    Anh ta vô c*̀ng vội vã được thỏa mãn:"Nhanh nữa đi em"
    Tiêu Yến vốn chẳng có kinh nghiệm gì trong việc này, có thể đến đây đã là hết mức, sau đó cảm nhận vòng ba đang được ai ra sức xoa nắn rồi giúp cô nhấn xuống.

    Trên mặt cô và anh kết lại một lớp sương mỏng, cả hai mệt mỏi ngã ra giường.

    Giây phút này cô càng hận nhà Tiêu hơn, chỉ bởi vì họ mà cô đã phải làm đủ loại chuyện để có thể lật đổ.

    Tiêu Yến kê đầu trên bắp tay to lớn c*̉a anh mệt mỏi nhắm mắt, Lăng Dương Thần đưa mắt nhìn xuống cần cổ cô, bình thường cô mang áo sẽ giấu nó đi, bây giờ chiếc vòng cổ bạc có khắc chữ vô c*̀ng quê mùa nằm đơn côi trên cần cổ trắng nõn.

    Nhưng anh ta không nói ra suy nghĩ c*̉a mình mà chỉ vô thức đưa tay vân ve mặt dây chuyền sau đó hỏi:"Cái dây này là sao vậy"
    Trong giây phút nào đó, anh chợt lóe lên một suy nghĩ liệu có phải là c*̉a một người bạn trai c*̃ nào hay không?
    Tiêu Yến lờ mờ mở mắt nhìn theo tay anh xuống cần cổ.

    Cô đưa tay dựt khỏi tay anh không muốn bị anh vấy bẩn:"Đồ từ nhỏ thôi, anh đừng có đụng vào"
    Lăng Dương Thần cười hừ ra một tiếng bằng mũi, bàn tay ban nãy không yên vị di chuyển xuống bên dưới:"Được thôi, không đụng vào đấy thì đụng vào chỗ khác".
     
    Back
    Top Bottom