Đô Thị  Mất Đầu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,507,925
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mat-dau.jpg

Mất Đầu
Tác giả: Tử Khứ Đích
Thể loại: Đô Thị, Linh Dị, Đam Mỹ, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên khác: Biến mất đầu/Tiêu thất đích đầu lô

Tác giả: Tử Khứ Đích

Thể loại: Chủ Thụ, Đam Mỹ, Đô Thị, Đoản Văn, HE, Kinh Dị, Linh Dị, Nhẹ Nhàng

Số lượng: 5 chương

Edit: Gấu

Giới thiệu:

Từ ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba đan xen, nhân vật "tôi" trong lúc ở công viên một mình chờ đợi đầu của mình, từ từ hồi ức một câu chuyện ngắn.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Liếm Mật
  • Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi
  • Tinh Cầu Mất Ngủ
  • Bức Họa Mona Lisa Ngàn Mắt
  • Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
  • Mất Đầu
    Chương 1: Rạng sáng bốn giờ


    Tôi mất đầu, nhưng tôi tin nó chỉ đang bị lạc tạm thời, cho nên tôi ngồi ở ghế đá ngoài công viên chờ nó.

    Sự tình là thế này, hôm nay lúc 4 giờ sáng tôi chợt tỉnh dậy, mặc dù mới bắt đầu ngủ lúc ba giờ. Trước đó tôi đã đi ngang qua rất nhiều của hàng đóng cửa trên đường phố, rồi tới một công viên nằm ở ngã tư. Chỗ này thật vắng vẻ, tôi ngồi trên ghế đá nhắm mắt lại. Vừa vào thu, cơn mưa tháng chín làm không khí rải đầy sương mù, làm người ta buồn ngủ.

    Nếu biết sau khi ngủ dậy sẽ mất đầu, tối qua tôi nhất định sẽ không nhây tới ba giờ mới ngủ. Bị trộm mất đầu thì thật là phi logic, nhưng không xui xẻo như trong mấy bộ phim sitcom mọi người hay coi khi ăn cơm.

    Tôi chỉ bị mất đầu của mình thôi, chưa tính là quá ghê gớm, tay chân đầy đủ cổ còn nguyên, không có tình trạng máu chảy đầm đìa, hoặc một đống thịt be bét. Tôi s* s**ng mấy bộ phận khác trên cơ thể, cảm nhận động mạch và trái tim đang đập, có lẽ đầu tôi chỉ đang nhân lúc tôi không chú ý trốn đi WC.

    Tuy không nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh, nhưng nhiệt độ không khí đang dần tăng lên, ấm áp chạm vào làn da, chui vào trong người bò tới bò lui, tôi bắt đầu có chút sốt ruột, sao nó không báo một tiếng đã đi đâu mất rồi? Để người khác thấy thì làm sao bây giờ, mất mặt quá, không có đầu còn đi dạo công viên làm gì.

    Một lát sau tôi cảm nhận được đầu của tôi, nó không mở mắt nên phía trước tối om, khoang mũi tràn ngập mùi hương kỳ quái. Tôi muốn nói chuyện với nó, ít nhất là biết nó đang ở đâu, nhưng nó không rảnh quan tâm đến tôi, mà nhớ lại chút hồi ức mơ hồ.

    Trong hồi ức, tôi như nhìn vào một màn hình máy tính, thời gian là hai giờ, khi đó tôi đang nói chuyện với người khác, thì màn hình máy tính nhảy ra một loạt tin nhắn. Tôi vốn không tính nhìn kỹ, nhưng não bộ lại không chịu bỏ qua, nhìn tin nhắn chạy liên tục. Ban đầu cũng không có gì không đúng, là một cảnh chia tay bình thường, tôi và một người chia tay, hắn không đồng ý, hạ mình cầu xin tôi, nhưng tôi là nam, nói chia tay thì không cần lải nhải dài dòng, cho nên thái độ tương đối cứng rắn, thống khổ và hận thù, đầu của tôi chắc chắn là do hắn trộm.

    Ánh sáng xuyên thấu mí mắt, hiện lên màu da, thì ra không phải nhắm mắt thì hoàn toàn không cảm thụ được ánh sáng, đầu của tôi không ở im một chỗ, mà đã đổi sang một chỗ tương đối sáng sủa.

    Nó bị người ta ôm vào trong lòng mang đi? Nhưng tay chân tôi còn ở đây mà. Tôi hỏi cái đầu: “Mày bị tên đó mang đi hả?” Miệng nằm trên đầu nó, nó lại phí phạm của trời, ngậm miệng không chịu nói, chỉ phát sóng hình ảnh. Cái đầu của tôi đúng là cứ thích tỏ ra thần bí.

    Lại quay về dòng ký ức, tôi và hắn tiếp tục nói chuyện chia tay, thời gian chậm rãi trôi đi, tôi nhìn khung thời gian hiện trên góc phải màn hình máy tính. Ba giờ, trên màn hình xuất hiện một bóng người, hắn giơ tay lên, không biết đang làm gì. Khi tôi ngã xuống sàn nhà, đầu tôi còn chưa mất đi ý thức, trợn mắt nhìn cơ thể trước mặt, sàn nhà lạnh lẽo. Một đôi chân xuất hiện, thế mà tôi nhắm mắt lại. Tôi biết, đầu của tôi biết đó là ai.

    Nếu có thể khiếu nại, tôi nhất định sẽ xin thẩm phán địa ngục minh giám, nhất quyết chia tay cùng tình cũ, hơn nữa tội bao che tội phạm cùng các hành vi phạm tội khác đều do cái đầu làm, thân thể và các bộ phận còn lại là do phải chịu sự thống trị từ nó, nếu muốn xử phạt ném vào chảo dầu, xin thẩm phán cho các bộ phận khác của tôi được miễn án.

    Tôi đã chết từ lâu rồi. Vườn hoa trở nên lạnh lẽo, hoàng hôn dần nuốt chửng độ ấm nhân gian. Tôi vẫn đang đợi cái đầu cùng nhau đến hoàng tuyền.

    Da gà nổi đầy người, cái đầu vẫn không chịu rên một tiếng. Ánh sáng xuyên qua mí mắt, lúc sáng lúc tối. Cảm giác như chạy trong đường hầm. Có âm thanh chui vào lỗ tai truyền tới đại não, làm tôi cũng nghe thấy. Tôi không nghe rõ hắn đang nói cái gì, tiếng lúc to lúc nhỏ, chỉ biết là giọng nói của đàn ông. Nhưng cái đầu chồng chất hành vi phạm tội lại ra lệnh, khiến trái tim tôi chợt run rẩy, máu trong người cũng ngừng lưu thông. Nói chung là, trái tim tôi nhói đau.

    Rốt cuộc là ai?

    Tôi cảm thấy cái đầu cách mình càng lúc càng gần, giống như nam châm vậy, tôi bắt đầu có thể biết mình nên hướng về phía nào, thậm chí trên đường đi còn không va chạm bất cứ thứ gì, mãi đến khi tôi đụng vào một người, bàn tay ấm áp v**t v* cổ tôi, sau đó đặt một thứ khá nặng lên, đó là đầu của tôi.

    Người trước mặt tên là Trương Nhàn.

    Hai năm trước, chúng tôi vẫn còn làm bạn cùng phòng, cùng mặc chung một cái quần, cùng chê bai xã hội đen tối đến lúc tốt nghiệp đại học. Mãi đến khi tôi có bạn trai, tôi trốn tránh không dám nói với mọi người, chỉ nói thật với hắn.

    Nếu tôi là một thằng bạn thân đủ tư cách, tôi nhất định đã phát hiện hắn có điểm bất thường. Nhưng tôi lại là một thằng đồng tính luyến ái chết tiệt. Thời gian ở nhà càng ngày càng ít, bởi vậy không biết trong mấy năm ấy tâm lý của hắn xảy ra đột biến, liên tục điều trị tâm lý và uống thuốc trị liệu, hắn co mình sống cô độc trong thế giới riêng, dần trở nên cố chấp. Bởi vì hắn thích tôi. Nếu hắn không nói với tôi, chắc là cả đời này tôi cũng thể biết được. Cách hắn bày tỏ với tôi cũng quá mức kịch liệt. Hắn cầm dao kề cổ bản thân, bắt tôi và bạn trai chia tay, nhưng khi đó tôi không chịu.

    Tôi cướp lấy con dao trong tay hắn, đưa hắn đi bệnh viện. Một thời gian sau hắn khôi phục bình thường, cũng uống thuốc đúng giờ. Chưa tìm được nhà mới, tôi tạm thời ở lại, trong lòng ngũ vị tạp trần. Tôi không đi công tác nữa, ở nhà chăm sóc hắn, cũng thành thật khuyên hắn bỏ qua tôi đi, hắn tỏ vẻ như thể bản thân nghe lọt tai.

    Câu chuyện bất ngờ chuyển biến vào tối hôm qua lúc ba giờ, tôi vừa kết thúc yêu đương trên mạng, trên cổ liền bị tập kích. Tôi không ngờ sức lực của hắn lớn đến vậy, hơn nữa vũ khí là một cây rìu.

    Tôi suy nghĩ kỹ ngọn nguồn, liền mở hai mắt, không ngờ trước mặt lại là một người xa lạ. Trông hắn như vừa bước vào tuổi trung niên, làn da ngăm đen, lưng hơi còng. Một thanh âm truyền đến, nhưng không phải của hắn. “Cậu thấy gì?” Tôi thắc mắc không biết ai đang nói, Trương Nhàn trả lời: “Tôi tìm được cơ thể cậu ấy ở chỗ công viên chúng tôi thường đến, tôi thấy cơ thể cậu ấy tự đi về phía tôi, tôi trả lại đầu cho cậu ấy, cậu ấy mở to mắt nhìn nhìn tôi, nhưng không chịu nói chuyện.”

    Không phải, không phải tôi không chịu nói chuyện, mà là không khống chế được, thân thể cứ cứng đờ. Thâm thanh kỳ quái kia dẫn đường cho hắn: “Không liên quan, nói lời mà cậu muốn nói, hỏi câu mà cậu luôn muốn hỏi.” Trương Nhàn nhìn vào mắt tôi, vẻ mặt thống khổ hỏi tôi: “Lâm Thù, cậu hận tớ sao?” Tôi thực sự không thể mở miệng. Biểu tình Trương Nhàn càng ngày càng thống khổ, cuối cùng thật sự nhịn không được ngồi xổm xuống đất ôm đầu, sau đó nháy mắt biến mất. Giống như… TV đột nhiên bị tắt.

    Buồn cười là, tôi bỗng có thể cử động, khắp nơi tối đen, chỉ có chút đèn đường mờ nhạt. Đầu óc tôi mơ hồ, đi dọc theo con đường từng đi qua để về nhà. Xung quanh không một bóng người.

    Về đến nhà, tôi thấy đèn phòng khách sáng lên, có người. Tôi nhẹ tay đóng cửa, cởi giày ra đi chân trần trên sàn nhà, người kia giờ phút này đang ngồi trước máy tính, ánh sáng màn hình chiếu vào mặt hắn, vừa quen vừa lạ, đó chính là tôi?! Tôi đứng phía sau lưng “tôi”, đồng hồ máy tính nhảy sang ba giờ. Trương Nhàn đi xuyên qua cơ thể của tôi, giơ tay chém vào cổ “tôi” đang ngồi trước máy tính. Không hề phẫn nộ, ngược lại bi thương đầy mặt. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua màn hình máy tính, đi đến trước mặt “tôi”, “tôi” nhắm mắt lại, hắn quỳ gối trên sàn nhà.

    Vì tố chất thần kinh yếu, hắn thấp giọng khóc nức nở, hắn phát bệnh. Bất chấp nghi ngờ đầy bụng, tôi chạy như bay vào phòng ngủ của hắn, trên tủ đầu giường có để thuốc, chai lọ đổ lăn lóc, thuốc viên rơi khắp mặt đất, nhưng tôi không chạm vào được, tôi đã chết. Notebook của hắn nằm trên giường vẫn còn sáng, hình ảnh thân mật của tôi và bạn trai cũ chiếm cứ toàn bộ màn hình, chắc chắn việc này đã kích động Trương Nhàn. Hắn nói: “Lâm Thù, đừng hối hận.” Tôi còn tưởng rằng tôi sẽ không hối hận.

    Tôi quay đầu lại, nhìn về phía phòng khách, Trương Nhàn vẫn đang ngồi quỳ trên sàn nhà, tay ôm đầu của “tôi”. Hắn đứng dậy, ôm đầu “tôi” vào phòng chứa đồ, bộ dáng thất hồn lạc phách. Lấy trong rương ra một bình thủy tinh, hắn bỏ đầu “tôi” vào, lại đổ thêm một ít dung dịch. Hắn là sinh viên đã tốt nghiệp trường y, nhưng đâu đến mức được phép để mấy thứ này trong nhà.
     
    Mất Đầu
    Chương 2: Đêm hôm trước


    Tôi đi theo hắn vào phòng chứa đồ, nhìn toàn bộ động tác của hắn, cảm thấy sống lưng hơi lạnh. Thời gian lộn xộn trôi cực nhanh, cảm giác này rất kỳ quái, giống như thiết hụt một thứ gì đó. Âm thanh tông cửa liên tục truyền đến, tôi đi ra ngoài, thấy máu trên sàn nhà đã đọng lại thành màu đen, cơ thể của tôi đã biến mất.

    Các cảnh sát phá cửa vào nhà, thấy vết máu thì lui lại một chút, cẩn thận quét mắt xung quanh, tôi chạy về phòng chứa đồ, thấy Trương Nhàn vẫn đứng thẳng ở đó, một viên cảnh sát nhào lên ấn hắn xuống đất, hắn không giãy giụa. Tôi cũng không thể làm gì, lúc hắn bị cảnh sát áp giải đi, tôi nhận ra mình không thể bước ra khỏi cửa nhà, giống như có chút chuyện trên lý thuyết tôi không thể tham dự, vì thế tôi quay lại phòng chứa đồ, nhìn vẻ mặt khϊếp sợ của anh cảnh sát khi thấy cái đầu của tôi nằm trong bình thủy tinh.

    Hình ảnh xe cảnh sát dần khuất sau khung cửa sổ, tôi đứng im không động đậy. Tôi hận Trương Nhàn sao? Không, tôi yêu hắn.

    Màn đêm buông xuống, tôi hoạt động tay chân cứng đờ, đi vào phòng khách. Màn hình máy tính giữa phòng khách sáng lên, tôi thấy hơi kỳ quái, liền đến gần xem xét, một cửa sổ tin nhắn nhảy ra: Em yêu, đang làm gì vậy. Là tin nhắn của bạn trai, tôi quay đầu nhìn phòng ngủ Trương Nhàn đóng chặt cửa, hạ một quyết định.

    Tôi và hắn nên chia tay, thái độ phải kiên quyết. Thời gian trôi qua, tôi nhìn vào góc phải dưới màn hình, hai giờ. Ngón tay tôi đột nhiên cứng đờ, tôi đang làm gì? Tôi đang lặp lại hành động tối hôm đó. Vết máu đen thẫm sau cánh cửa, vết phấn trắng do cảnh sát khoanh vùng nạn nhân, và giấy niêm phong hiện trường đều biến mất. Tay của tôi không chịu khống chế mà gõ lời lạnh nhạt, sử dụng rất nhiều sức lực mới có thể liên tục chú ý đến thời gian. Lại đến ba giờ rồi.

    Tôi thấy một bóng người phản chiếu lên màn hình máy tính, dọa tôi ngã xuống đất. Tay Trương Nhàn cầm rìu, giật mình nhìn tôi, tôi nhìn cây rìu trên tay hắn rơi xuống đất, trong chớp mắt hắn đánh mất toàn bộ động lực gϊếŧ tôi. Tay tôi chộp lấy tay phải của hắn, muốn đến gần hắn. Tôi giật giật môi, thanh âm kỳ quái kia lại chui vào tai: “Cậu không khống chế được chính mình sao?”

    “Không, tôi vẫn chém, nhưng mà lần này, cậu ấy ngã xuống, không chém trúng.” Khóe miệng Trương Nhàn cong lên, tay hắn nắm ngược lại tay trái tôi, kéo tôi ôm chặt vào lòng.

    “Rất tốt, việc này chứng tỏ tâm lý phòng ngự của cậu đã mở ra, cậu không còn bị hoàn cảnh trong mơ không chế. Lâm Thù là nút thắt tâm lý của cậu, giải được thì cơ chế trừng phạt cũng theo đó sẽ dần tha thứ cho cậu.” Âm thanh kia cùng một tiếng động lạ vang lên, làm Trương Nhàn tiêu tán trong không khí.

    Tôi là cơn ác mộng của Trương Nhàn, lặp đi lặp lại.

    Gần bốn giờ, tôi muốn ra khỏi cửa, tôi tính sẽ vật lộn cùng ác mộng này một phen, cho nên cứ nhìn chằm chằm vào cửa, dựa theo kịch bản, tôi sẽ bị xóa sạch ký ức, đi đến công viên ở ngã tư một lần nữa chờ cái đầu của mình. Nhưng lần này Trương Nhàn không chém rớt đầu tôi, nghĩa là từ bốn giờ sáng đến hai giờ đêm hôm sau, chính là thời gian tự do của tôi? Những người khác thì không biết thế nào, nhưng nếu thích một người, tôi tuyệt đối không muốn trở thành ác mộng của hắn.

    Tôi nhảy từ lầu bảy xuống đất, lực hút trái đất khiến gió thổi mạnh vào vành tai. Đập mạnh xuống đất, không chết. Một nửa khung xương vặn vẹo quái dị, tôi thử vặn mình vài cái, cảm giác không quá tệ. Cầm dao chém vào cổ, phần thịt vẫn dính vào cơ thể, chặt tiếp, chặt tiếp, cuối cùng cũng đứt đầu. Đầu tôi nhìn chằm chằm cơ thể mình một lúc lâu, rốt cuộc mất kiên nhẫn lấy tay nhặt đầu mình liều mạng đi về phía trước.

    Tôi đoán là trong thế giới thật, tôi bị Trương Nhàn chém đầu, Trương Nhàn bị bắt, nhưng bởi vì có tiền sử bệnh tâm thần, hắn được đưa đi trị liệu, cái âm thanh kỳ quái kia hẳn là từ bác sĩ tâm lý. Mà tôi, tôi không phải Lâm Thù, tôi chỉ là nút thắt trong lòng Trương Nhàn, một sự tra tấn đầy thống khổ. Lý do này có thể giải thích tất cả.

    Nhưng vẫn có chỗ khó hiểu, tôi tin bản thân tôi là một sự sống hoàn chỉnh, vì những ký ức trước khi gặp Trương Nhàn tôi đều nhớ rõ. Nói thật, tôi thà nhận mình là quỷ còn hơn. Trong giấc mơ Trương Nhàn không có nhiều khu vực, xung quanh toàn là màu đen nhánh, thành ra tôi cũng không có nhiều lựa chọn địa điểm. Nên tôi vẫn hướng đến công viên chỗ ngã tư, nơi đó có một cây đa rất lớn, mùa này hay rụng trái đấy đất, đi ngang không cẩn thận dẫm phải thì kinh lắm. Cái ghế đá kia ngay dưới gốc đây đa, hồi tôi và Trương Nhàn vừa mới tốt nghiệp, thường hay đến đó ngồi cho mát.

    “Cậu không nóng à, trời nắng nôi còn mặc áo tay dài.” Trương Nhàn hỏi tôi.

    “Giữa việc xuất huyết và chảy mồ hôi, tớ cảm thấy lựa chọn của mình rất sáng suốt.” Tôi nhìn muỗi đậu lên cánh tay hắn, vui vẻ thưởng thức máu tươi. “Này không công bằng!” Hắn giơ tay kéo quần áo tôi: “Nào, chúng ta cùng tạo phúc cho thiên nhiên, vì muỗi sinh sôi nảy nở mà lập công cứu thế” Tôi xấu hổ kéo ra hắn tay, vừa lúc nghe một người nhẹ giọng kêu biếи ŧɦái. Lời nói đó làm tôi cảm thấy tội lỗi, bởi vì tôi đúng là một đứa biếи ŧɦái.

    Tôi không nhớ chính xác thời gian loại tình cảm này nảy nở, nhưng hồi trước, tôi thích bạn cùng phòng. Tuy cuối cùng tôi lại chọn một người khác để yêu đương. Cho nên, đây là trừng phạt đúng tội.

    Tác giả có lời muốn nói: Thời gian và manh mối giao nhau, có chút hỗn loạn.
     
    Mất Đầu
    Chương 3: Ba kẻ tâm thần


    “Bác sĩ Vương, tình huống tinh thần của Trương Nhàn thế nào? Hắn vẫn không chịu nói vị trí giấu thi thể Lâm Thù sao?” Một viên cảnh sát đứng đối diện bác sĩ hỏi.

    “Ký ức của hắn rất hỗn loạn, đối với việc trị liệu tâm lý luôn kháng cự, vẫn phải từ từ.”

    “Cái này chúng tôi cũng hiểu, chỉ là đối với gia đình người chết, họ cần một công đạo.” Hai người vỗ vai nhau, tỏ vẻ thông cảm lẫn nhau. “Nếu sự tình có tiến triển, tôi sẽ báo cảnh sát ngay, yên tâm đi.”

    Bác sĩ vào một phòng bệnh, người bên trong vô cùng im lặng, tay đeo còng. Trương Nhàn ngồi bên cạnh cửa sổ lẳng lặng nhìn ra ngoài, bệnh viện tâm thần có rất nhiều cây hoa hồng và nguyệt quý, lúc này không phải mùa hoa, chỉ nở lẻ tẻ vài bông, một nhánh cây đa từ bên ngoài bệnh viện vươn vào trong, xanh um tươi tốt.

    “Đến giờ uống thuốc rồi.” Bác sĩ đưa vài viên thuốc, Trương Nhàn cầm lấy bỏ hết vào miệng, ngửa đầu nuốt xuống. Bác sĩ nói: “Uống thuốc với nước vẫn tốt hơn.” Rồi xoay người rót một ly nước. Hắn nhân cơ hội này nhổ thuốc vào tay áo. Sau đó thoải mái nhận ly nước. Uống xong, lại tiếp tục nhìn chăm chú ngoài cửa sổ.

    Bác sĩ ho khan vài tiếng: “Trương Nhàn, hôm nay tôi có thể tâm sự với cậu chứ? Không thôi miên, cơ mà là bạn bè thì nên hiểu biết lẫn nhau hơn.”

    Trương Nhàn quay đầu: “Lẫn nhau?”

    “Đúng vậy.” Bác sĩ xoa mắt, tiếp tục nói, “Tôi tên Vương Thành, có thể cậu sẽ không tin, tôi là song tính luyến ái, có thể hiểu được một phần cảm nhận của cậu, nên tôi đã chủ động xin đến đây để trị liệu tâm lý. Liệu tôi có thể, một lần được lắng nghe hoàn chỉnh câu chuyện tình yêu của hai người chứ?”

    “Không thể.” Trương Nhàn lắc đầu.

    “Tôi biết mỗi lần tôi quay lưng cậu đều nhổ thuốc giấu vào tay áo, dù đã xử lý cẩn thận cỡ nào thì trên tay vẫn lưu lại dấu vết. Nhưng mỗi lần như vậy tôi vẫn quay lưng rót nước cho cậu, cậu biết lý do vì sao không?”

    “Tôi cũng biết anh biết tôi luôn nhổ thuốc ra, chẳng phải do trong lòng anh có quỷ sao?”

    “Cảm ơn vì đã tiêu hủy tấm ảnh kia, cứ cho rằng đó là do diễn kịch, nhưng sẽ gia tăng rất nhiều phiền toái cho tôi đúng không?” Bác sĩ ngồi ở mép giường, “Muốn nghe xem Lâm Thù ở trong thế giới hai người yêu nhau, là như thế nào à?”

    “Anh cùng Lâm Thù rốt cuộc là loại quan hệ gì?” Trương Nhàn rũ mắt xuống.

    “Hoàn toàn không thể thành vì nguyên nhân cậu đã gϊếŧ cậu ấy, cơ duyên xảo hợp tôi đã gặp cả hai nhân cách của Lâm Thù. Ở nhân cách chủ, cậu ấy cùng cậu thành lập quan hệ luyến ái, nhưng phát hiện cậu thỉnh thoảng sẽ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình hoặc đột nhiên lạnh nhạt. Điều đó khiến cậu ấy phải nhận sự chênh lệch tâm lý rất lớn. Ở nhân cách thứ hai, cậu ấy và cậu là bạn bè bình thường, nhưng cậu ấy thích cậu, cho nên tưởng tượng rằng mình đang yêu đương với người khác, cố gắng tránh xa cậu.”

    Cười cười, Trương Nhàn nằm thẳng trên giường bệnh: “Có phải mày thấy mình biết nhiều như vậy thì thật ngầu không, mặt mày đầy vẻ thèm thuồng muốn xem trộm chuyện người khác. Rõ ràng mày biết chứng bệnh của Lâm Thù là do hai nhân cách luân phiên tạo thành, tao không rõ lắm, cho nên tao không biết đối xử với cậu ấy thế nào, nhưng mày biết hết mọi thứ, lại không thèm ngăn cản.” Một mảnh kim loại bị tháo ra từ khung cửa sổ lặng lẽ kề dưới bụng bác sĩ: “Vậy thì, tao nên gϊếŧ chết mày rồi chôn cùng cậu ấy nhỉ.”

    Cả người bác sĩ căng chặt, căn phòng này quá yên tĩnh, áp lực khiến nhiều bệnh nhân tâm thần đều bị căng thẳng: “Tôi cũng muốn bù đắp cho cậu ấy, thật, tôi dùng tấm ảnh đó vì muốn ngăn cậu ấy chia tay cậu.”

    “Tao muốn đầu của cậu ấy, mày hiểu không?” Trương Nhàn nhẹ giọng nói bên tai bác sĩ. Đầu đã bị cảnh sát cầm đi. Bác sĩ không ngừng gật đầu.

    Thông qua những gì bác sĩ vừa nói, Trương Nhàn mới chân chính biết rõ chuyện gì từng xảy ra giữa mình và Lâm Thù. Hắn vừa uy hϊếp bác sĩ, vừa run rẩy liên tục, còn run hơn cả bác sĩ. Vì một lý do buồn cười mà chính tay hắn đã gϊếŧ chết người yêu mình.

    Trương Nhàn kéo quần áo Lâm Thù “Nào, chúng ta cùng tạo phúc cho thiên nhiên, vì muỗi sinh sôi nảy nở mà lập công cứu thế” Lâm Thù đẩy hắn ra, biểu tình trên mặt cực kỳ mất tự nhiên. Ma xui quỷ khiến, Trương Nhàn hôn lên.

    “Cậu có biết việc làm tiếp theo của cậu là không hợp với đạo đức?” Lâm Thù hỏi. Trương Nhàn nhịn không được gật đầu cười, lại hôn thêm một cái. Bọn họ bắt đầu yêu đương. Mãi đến một ngày, Lâm Thù nói, cậu đang cùng một người khác yêu đương, Trương Nhàn gần như phát điên, cầm dao uy hϊếp bắt cậu rời xa kẻ đó. Qua mấy ngày, cậu ấy quay sang ôm ấp hắn, qua mấy ngày, cậu ấy lại tận tình khuyên Trương Nhàn hãy bỏ mình. Trương Nhàn tưởng rằng, Lâm Thù đang phân vân giữa mình và một người khác.

    Rạng sáng hai giờ ngày 7 tháng 9 năm 2012, hắn và Lâm Thù cách nhau một bức tường, lại chỉ có thể cẩn thận nhắn tin với cậu ấy. Lâm Thù lại mở miệng đòi hắn chia tay, đây là lần thứ n, Trương Nhàn nhẹ giọng cầu xin cậu, nhưng chỉ nhận về một tấm hình cậu ấy thân mật cùng người khác. Đó là tấm hình mà Lâm Thù và tên bác sĩ tâm lý biếи ŧɦái kia phối hợp chụp cùng.

    Nhân cách thứ hai của Lâm Thù đánh bại nhân cách chủ, quyết định cùng tình cũ chia tay, chia tay với Trương Nhàn. Vì cậu ấy không biết, tình cũ của mình cũng chính là Trương Nhàn.

    Tác giả có lời muốn nói: Chương này theo ngôi thứ ba
     
    Mất Đầu
    Chương 4: Cây đa


    Ở ngã tư thành phố này có một công viên bị bỏ hoang, ăn xin không ai chọn chỗ này để qua đêm. Bởi vì mấy năm gần đây, ngay chỗ này mới xây một bệnh viện tâm thần. Bức tường trắng bao quanh bệnh viện được lá cây đa tươi tốt che chắn, như ẩn như hiện. Lâm Thù ngồi trên ghế đá, không hiểu sao đầu lại mất tích.

    Trong bệnh viện, một tên bác sĩ bị thanh kim loại nhọn ép vào bụng, đầu đầy mồ hôi gọi điện thoại: “Alo, cảnh sát Trần hả? Tôi là bác sĩ chữa trị chính của Trương Nhàn, ở lần thôi miên gần nhất, Trương Nhàn tỏ vẻ có tình cảm sâu sắc với đầu của Lâm Thù. Hắn nhắc tới một công viên, ừm, tôi đã thử tra hỏi về tên công viên đó, nhưng thôi miên giữa chừng thì bị ý thức của hắn chống cự, thành ra không thu được tin tức gì. Vậy nên bên cảnh sát có thể giúp chúng tôi tiến hành phá vỡ phòng tuyến tâm lý của đối tượng…”

    “Muốn chúng tôi đem đầu Lâm Thù đến đó? Được, để tôi xin phép cấp trên, bác sĩ Vương, gần đây bên chúng tôi cũng có chút tiến triển, chúng tôi phát hiện Trương Nhàn sau khi sát hại Lâm Thù đã mua một ít xi măng. Không biết có gì liên hệ với việc này không, chúng tôi lập tức qua ngay.”

    Trong văn phòng của bác sĩ Vương, hai cảnh sát đứng ở cửa canh chừng, Trương Nhàn nằm trên trên sô pha, phía sau sô pha có một cảnh sát chắp tay sau lưng đứng thẳng, bác sĩ Vương bắt đầu giúp Trương Nhàn thả lỏng để thôi miên. Đầu của Lâm Thù đặt trên bàn trà đối diện sô pha, được ngâm trong dung dịch lỏng, không hề có dấu hiệu hư thối.

    Đồng hồ quả quýt trong tay thong thả đung đưa, mí mắt Trương Nhàn chậm rãi rũ xuống, bác sĩ hỏi hắn nhìn thấy gì, Trương Nhàn không trả lời mà thất thanh khóc lớn. Bác sĩ ôn nhu hỏi lại, thân thể hắn bắt đầu giãy giụa, dường như chịu không nổi ngã xuống đất, cảnh sát đứng sau sô pha vòng sang bên phải xem xét, Trương Nhàn đột nhiên đứng dậy, chộp lấy cái đầu trên bàn ôm chặt vào lòng, chạy ba bước tới cửa sổ bên trái. Cửa sổ nhìn như khóa chặt, chứ thật ra không hề cài then cửa. Hắn xô cửa nhảy xuống, từ lầu hai nhảy xuống sẽ không chết.

    Cảnh sát vội chạy đến bên cảnh cửa sổ gọi đồng đội rồi nhảy xuống đất, cùng các cảnh sát tầng dưới rút súng ra đuổi theo. Phía sau vang vọng tiếng chân hỗn loạn, như thể giây tiếp theo hắn sẽ bị bắn gục tại chỗ. Trương Nhàn gian nan kéo hai tay áo xuống, bó chặt bình thủy tinh trong lồng ngực. Chạc cây đa gần ngay trước mặt, hắn liều mạng bò lên, may mà cảnh sát phía sau không có ai là tay súng thiện xạ, bắn vài phát vẫn chưa trúng. Cuối cùng hắn cũng leo lên tán cây xum xuê, chạc cây phía dưới đột nhiên trầm xuống, cảnh sát phía sau cũng leo lên cây.

    Trương Nhàn không còn nhiều sức lực, che kín bình thủy tinh, cuộn cơ thể lại, nhảy từ trên cây xuống đất, lăn lộn vài vòng, hắn cảm thấy đùi phải của mình mất cảm giác, vì thế dùng hai tay và chân trái bò tới chiếc ghế đá dưới tàng cây. “Em chờ lâu lắm rồi nhỉ, thật xin lỗi, anh đến liền đây.”

    Hắn trịnh trọng đặt chiếc đầu trên ghế đá, hắn đã chết. Lồng ngực hắn chậm rãi chảy ra huyết sắc, cú ngã vừa rồi đã làm bình thủy tinh bị vỡ, mảnh thủy tinh đâm xuyên qua nội tạng.

    Cảnh sát chạy đến gốc cây, chậm rãi giơ súng tới gần Trương Nhàn. Mãi đến khi xác nhận Trương Nhàn đã tử vong, cảnh sát mở máy nhắn tin với cấp trên: “Đội trưởng, tôi tìm thấy Trương Nhàn ở công viên ngay bên ngoài bệnh viện, hắn đã tử vong. Kỳ lạ là, đầu Lâm Thù trong bình thủy tinh đã biến mất.”

    Chạng vạng, thi thể Trương Nhàn được dọn dẹp mang đi, chỉ còn vôi phấn miêu tả hình dạng dưới mặt đất, một cảnh sát ngồi trên ghế đá, rút điếu thuốc lá. Hắn đá đá lá cây dưới chân, “Kỳ quái, công viên cũ kỹ thế này, sao lại có ghế đá mới tinh nhỉ.”
     
    Mất Đầu
    Chương 5: Kết cục


    Tôi ngồi trên ghế đá công viên, lần này tôi cảm giác cái đầu hướng về phía mình với tốc độ cực nhanh, bên tai thỉnh thoảng có tiếng vang lớn, đầu còn bị va chạm mạnh. Một ít dung dịch kỳ quái chui ra chui vào ngũ quan của tôi, thật là buồn nôn.

    Bên cạnh tôi có thứ gì đó rơi xuống, tôi giơ tay ra sờ, là tóc, hơi ươn ướt. Tôi có chút do dự, một đôi tay chạm vào tay tôi, để tôi đem cái đầu đặt lên trên phần cổ, còn chưa chạm vào cổ, tôi liền mở mắt.

    Tôi thấy Trương Nhàn nhìn tôi mỉm cười, chỉnh lại đầu cho tôi, sau đó ngồi ở bên cạnh. “Thật xin lỗi, bởi vì có chút chuyện trì hoãn, có lẽ tớ không thể mai táng cùng chỗ với cậu.”

    Tôi nói: “Cậu đã sớm muốn gϊếŧ mình sao?”

    “Có lẽ cậu đã quên mất.” Trương Nhàn nói, “Ngày hôm đó dưới tàng cây này, tớ hôn cậu, cậu nói cậu cảm thấy đồng tính luyến ái và khác phái luyến là giống nhau, đa phần đều không thể ở bên nhau lâu dài. Tớ nói tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy, cho dù sau khi chết, tớ cũng sẽ ngồi trên ghế đá công viên, chờ cậu đến tìm tớ. Tớ cứ tưởng là cậu phản bội tớ trước, cho nên tớ muốn cậu chờ tớ. Tớ không chỉ mắc bệnh tâm thần, mà còn là một thằng ngu xuẩn.”

    Tôi không quên, dù là nhân cách chính hay nhân cách thứ hai, tôi đều thích hắn.

    Thời điểm ban ngày, bên ngoài bức tường trắng quanh bệnh viện phản xạ ánh sáng đến lóa mắt, tôi thấy hắn luôn hướng ra ngoài cửa sổ im lặng. Cho nên cũng thấy tên bác sĩ tâm lý vô lương tâm đi vào phòng. Tôi từng xem một bộ phim phóng sự, có nói rằng: Trên thế giới này, kẻ kinh khủng nhất không phải là kẻ điên, mà là kẻ thông minh cơ trí nhưng không có tình người. Bất cứ kẻ nào cũng không có quyền đùa giỡn chúng ta.

    Tôi thấy kết cục này cũng không quá nát, thân thể chỉ là căn phòng chứa đựng khi còn sống. Không có thì thôi. Tôi nắm chặt tay Trương Nhàn, nói với hắn: “Không sao, em yêu anh.”
     
    Back
    Top Bottom