Căn hộ tầng 31 lặng ngắt.
Đèn neon từ tòa nhà bên cạnh hắt bóng đỏ máu lên tấm rèm trắng.
Không khí đặc sệt như thể mọi phân tử đều bị ép lại bởi một điều gì đó sắp bùng nổ.
Soobin đứng quay lưng về phía cửa sổ, ánh sáng phản chiếu lên mái tóc ướt mồ hôi của cậu.
Trên tay là khẩu súng lục vừa được tra đạn.
Trên bàn, màn hình laptop vẫn mở – hình ảnh chụp Yeonjun tại một bến tàu bí mật cách đây hai ngày, đang trao đổi tài liệu mật với một người lạ.
Không có sai sót.
Gương mặt đó, dáng người đó.
Chính là Yeonjun.
Cửa bật mở.
Tiếng bước chân không vội, nhưng nặng nề.
Mỗi bước như giẫm lên kí ức: những đêm dài lưng trần cuộn vào nhau, tiếng rên rỉ trong bóng tối, những câu thì thầm giữa ranh giới của yêu và nghi ngờ.
Giờ đây, tất cả bị bóp nghẹt bởi hai chữ: phản bội.
“Cậu gọi tôi đến…
để xử lý à?” – Giọng Yeonjun khàn đặc, có gì đó không giống với người phản bội.
Soobin quay lại.
Gương mặt anh lạnh như lưỡi dao.
Không có một nụ cười.
Không có tình yêu.
Chỉ có đôi mắt rực lửa như chờ được đốt trụi mọi điều từng dịu dàng.
“Sao cậu lại làm vậy?”
Yeonjun cười khẩy, bước thêm một bước, nhưng ánh nhìn vẫn giữ chặt lấy ánh mắt Soobin.
“Tôi phải hỏi lại câu đó.
Sao cậu lại tin tổ chức hơn tôi?”
“Bởi vì… cậu biến mất!
Cậu không để lại lời nhắn, cậu không trả lời tín hiệu, và rồi tôi nhận được ảnh cậu đang giao nộp tài liệu mật.”
Yeonjun sải bước đến gần.
“Tôi không phản bội cậu, Soobin.
Tôi phản bội tổ chức – để cứu cậu khỏi cái bẫy chúng giăng ra.
Và nếu phải làm lại, tôi vẫn chọn cách đó.”
Soobin giơ súng lên.
Tay cậu run – không vì sợ, mà vì nội tâm đang giằng xé đến tận cùng.
“Cậu… câm miệng lại.” – Câu nói bật ra như nghẹn máu.
Yeonjun bật cười, đắng ngắt.
“Vậy bắn đi.
Như cách cậu từng nói: không để tình cảm ảnh hưởng đến nhiệm vụ.”
Một tiếng rầm! vang lên – không phải tiếng súng, mà là tiếng đấm.
Soobin lao vào Yeonjun, đấm mạnh đến nỗi miệng cậu rớm máu.
Nhưng Yeonjun không đánh trả, chỉ siết chặt áo Soobin, thì thầm:
“Giết tôi đi nếu như thế khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn…”
Soobin thở gấp, bàn tay buông thõng.
Cậu gào lên, đấm vào tường, máu loang lổ.
“Tôi đã tin cậu!
Tôi đã… yêu cậu như kẻ điên!”
Khoảnh khắc đó, còi báo động vang lên từ hệ thống nội bộ của căn hộ.
Trên màn hình xuất hiện dòng chữ đỏ:
[LỆNH TRUY SÁT: S010 – MỤC TIÊU: CHOI YEONJUN]
Soobin và Yeonjun cùng nhìn lên màn hình.
Không còn thời gian cho quá khứ.
Chỉ còn hiện tại – nơi một người phải sống, và một người phải lựa chọn.
Yeonjun liếc nhìn khẩu súng dưới sàn.
“Vậy… cậu chọn gì, Soobin?”
Soobin nhìn Yeonjun, tim đập dồn dập.
Cậu biết một khi lựa chọn, không thể quay đầu.