Cập nhật mới

Khác MẬT DANH: KẺ THỨ HAI [17+]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394324531-256-k14496.jpg

Mật Danh: Kẻ Thứ Hai [17+]
Tác giả: SangNg748
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cặp đôi chính: Soobin × Yeonjun
Bối cảnh: Một thế giới nơi tổ chức ngầm điều hành mạng lưới truy sát, phản bội, và gián điệp.



fanfic​
 
Mật Danh: Kẻ Thứ Hai [17+]
MẬT DANH: KẺ THỨ HAI


Cặp đôi chính: Soobin × Yeonjun

Bối cảnh: Một thế giới nơi tổ chức ngầm điều hành mạng lưới truy sát, phản bội, và gián điệp.

SPECIAL THANKYOU 🔥

------------------------------------------------

⚔SOCIAL NETWORK⚔

FACEBOOK: Ngl Phuoc Sang

TIKTOK: nglphuoccsanngg

INSTAGRAM: Ngl Phuoc Sang

© NGL PHUOC SANG

☞ DON'T REUP PLEASE

CHÚC CÁC BẠN ĐỌC VUI VẺ
 
Mật Danh: Kẻ Thứ Hai [17+]
CHƯƠNG 1: VẾT DAO DƯỚI ÁNH TRĂNG


Căn hộ tầng 31 lặng ngắt.

Đèn neon từ tòa nhà bên cạnh hắt bóng đỏ máu lên tấm rèm trắng.

Không khí đặc sệt như thể mọi phân tử đều bị ép lại bởi một điều gì đó sắp bùng nổ.

Soobin đứng quay lưng về phía cửa sổ, ánh sáng phản chiếu lên mái tóc ướt mồ hôi của cậu.

Trên tay là khẩu súng lục vừa được tra đạn.

Trên bàn, màn hình laptop vẫn mở – hình ảnh chụp Yeonjun tại một bến tàu bí mật cách đây hai ngày, đang trao đổi tài liệu mật với một người lạ.

Không có sai sót.

Gương mặt đó, dáng người đó.

Chính là Yeonjun.

Cửa bật mở.

Tiếng bước chân không vội, nhưng nặng nề.

Mỗi bước như giẫm lên kí ức: những đêm dài lưng trần cuộn vào nhau, tiếng rên rỉ trong bóng tối, những câu thì thầm giữa ranh giới của yêu và nghi ngờ.

Giờ đây, tất cả bị bóp nghẹt bởi hai chữ: phản bội.

“Cậu gọi tôi đến…

để xử lý à?” – Giọng Yeonjun khàn đặc, có gì đó không giống với người phản bội.

Soobin quay lại.

Gương mặt anh lạnh như lưỡi dao.

Không có một nụ cười.

Không có tình yêu.

Chỉ có đôi mắt rực lửa như chờ được đốt trụi mọi điều từng dịu dàng.

“Sao cậu lại làm vậy?”

Yeonjun cười khẩy, bước thêm một bước, nhưng ánh nhìn vẫn giữ chặt lấy ánh mắt Soobin.

“Tôi phải hỏi lại câu đó.

Sao cậu lại tin tổ chức hơn tôi?”

“Bởi vì… cậu biến mất!

Cậu không để lại lời nhắn, cậu không trả lời tín hiệu, và rồi tôi nhận được ảnh cậu đang giao nộp tài liệu mật.”

Yeonjun sải bước đến gần.

“Tôi không phản bội cậu, Soobin.

Tôi phản bội tổ chức – để cứu cậu khỏi cái bẫy chúng giăng ra.

Và nếu phải làm lại, tôi vẫn chọn cách đó.”

Soobin giơ súng lên.

Tay cậu run – không vì sợ, mà vì nội tâm đang giằng xé đến tận cùng.

“Cậu… câm miệng lại.” – Câu nói bật ra như nghẹn máu.

Yeonjun bật cười, đắng ngắt.

“Vậy bắn đi.

Như cách cậu từng nói: không để tình cảm ảnh hưởng đến nhiệm vụ.”

Một tiếng rầm! vang lên – không phải tiếng súng, mà là tiếng đấm.

Soobin lao vào Yeonjun, đấm mạnh đến nỗi miệng cậu rớm máu.

Nhưng Yeonjun không đánh trả, chỉ siết chặt áo Soobin, thì thầm:

“Giết tôi đi nếu như thế khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn…”

Soobin thở gấp, bàn tay buông thõng.

Cậu gào lên, đấm vào tường, máu loang lổ.

“Tôi đã tin cậu!

Tôi đã… yêu cậu như kẻ điên!”

Khoảnh khắc đó, còi báo động vang lên từ hệ thống nội bộ của căn hộ.

Trên màn hình xuất hiện dòng chữ đỏ:

[LỆNH TRUY SÁT: S010 – MỤC TIÊU: CHOI YEONJUN]

Soobin và Yeonjun cùng nhìn lên màn hình.

Không còn thời gian cho quá khứ.

Chỉ còn hiện tại – nơi một người phải sống, và một người phải lựa chọn.

Yeonjun liếc nhìn khẩu súng dưới sàn.

“Vậy… cậu chọn gì, Soobin?”

Soobin nhìn Yeonjun, tim đập dồn dập.

Cậu biết một khi lựa chọn, không thể quay đầu.
 
Mật Danh: Kẻ Thứ Hai [17+]
CHƯƠNG 2: THẤT LẠC TRONG LÒNG BÀN TAY


Gió đêm thổi rít qua các tòa nhà như những lời thì thầm bị bỏ quên.

Cơn mưa đổ xuống thành phố không báo trước, lạnh lẽo và nặng nề như sự thật bị phơi bày.

Soobin và Yeonjun đang chạy.

Không phải vì không còn lựa chọn, mà vì đã lựa chọn rồi – và mọi con đường sau đó đều là địa ngục.

---

Chiếc xe mô tô phóng vọt qua con hẻm hẹp, đằng sau là đoàn xe đuổi theo của tổ chức Echelon.

Lệnh truy sát không chỉ được phát sóng nội bộ – nó được gửi đến từng đơn vị ám sát, từng cặp mắt trên từng camera, từng cánh tay từng thuộc về "đồng đội".

Yeonjun rướm máu ở sườn.

Viên đạn lúc nãy xuyên qua vai trái, và cậu biết mình không còn nhiều thời gian.

Nhưng tay vẫn bám chặt vào eo Soobin – cái siết chặt như thể cậu không tin mình còn cơ hội để làm vậy thêm lần nữa.

> “Chúng sẽ không dừng lại…” – Yeonjun thì thầm bên tai, giọng lạc đi vì mất máu.

Soobin không đáp.

Gió và máu làm mắt cậu cay xè.

---

Họ ẩn náu trong một cabin gỗ hoang tại rìa khu rừng Gyeonggi.

Gió thổi táp vào ô cửa vỡ.

Soobin buộc vết thương cho Yeonjun bằng áo khoác của chính mình.

Máu đỏ loang vào vải đen như loang vào trái tim cậu – thứ từng nghĩ có thể đóng băng sau bao nhiêu nhiệm vụ vô cảm.

> “Soobin…” – Yeonjun khẽ gọi, môi tái nhợt.

“Tôi biết tôi không qua khỏi.”

Soobin lắc đầu, mắt ngấn nước.

“Không.

Chúng ta sẽ đi.

Sẽ biến mất.

Sẽ có cuộc sống khác…”

Yeonjun bật cười, nhỏ nhẹ.

“Cậu lúc nào cũng ngốc vào những lúc thế này…”

Không ai nói gì trong một lúc dài.

Chỉ còn tiếng mưa, tiếng gió và nhịp tim yếu dần.

Rồi Yeonjun ngước mắt nhìn lên – đôi mắt từng rực cháy ấy giờ đây ướt nước nhưng vẫn đẹp kỳ lạ trong ánh đèn mờ:

> “Nếu có kiếp sau…

đừng yêu tôi, Soobin.

Tôi không xứng…”

Soobin gục đầu vào ngực cậu, thì thầm trong tiếng nấc:

> “Vậy… kiếp này tôi yêu đủ cho cả hai rồi, được không?”

---

Bình minh lên.

Lính Echelon tràn vào cabin.

Chúng chỉ tìm thấy một thi thể: Choi Yeonjun – máu đã khô nơi tim.

Còn Soobin thì biến mất.

Không một dấu vết, không tín hiệu sống.

Một số người nói cậu đã bỏ mạng trong rừng.

Một số khác tin cậu vẫn sống, lang thang như bóng ma mang theo tình yêu chưa kịp nói hết.

Nhưng không ai biết rõ sự thật.

Ngoại trừ một hộp gỗ nhỏ được đặt dưới gốc cây phong, nơi mà Yeonjun từng nói sẽ trốn đến nếu được tự do.

Trong hộp là hai viên đạn, một tấm ảnh cũ mờ, và dòng chữ được khắc lên gỗ:

> “Gửi cho kẻ tôi đã không giết – và đã yêu bằng cả đời.”
 
Mật Danh: Kẻ Thứ Hai [17+]
CHƯƠNG 3 KẾT: VÔ DIỆN VÀ MÁU


Ba tháng sau.

Trên vùng cao nguyên hoang dại phía Bắc Mông Cổ, một căn lều nhỏ ẩn mình giữa tuyết trắng.

Không ai sống ở đây – ngoại trừ một kẻ không còn là người bình thường.

Soobin.

Cậu không còn cắt tóc.

Mái tóc dài che gần hết khuôn mặt, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên ánh nhìn ấy – sâu, tối và trống rỗng.

Trong lều, không có gì ngoài vũ khí thô sơ, vài quyển sổ và một hộp gỗ – chiếc hộp chứa hai viên đạn và bức ảnh năm xưa.

> “Tôi không tin cậu chết dễ dàng như vậy, Yeonjun…” – Soobin thì thầm, tay run run đặt lên mép hộp.

Mỗi đêm, cậu đều mơ một giấc mơ: Yeonjun đứng trên mái một tòa nhà cháy rụi, chìa tay ra.

Không nói gì.

Chỉ nhìn.

Rồi quay lưng bỏ đi trong biển lửa.

---

Một ngày, một người đàn ông xuất hiện bên ngoài lều – toàn thân quấn áo tuyết, nhưng khi gỡ khăn trùm ra, Soobin lặng người.

Không phải Yeonjun.

Nhưng là Seonghwan – cựu thành viên đội ám sát đời đầu, người từng được cho là đã bị tổ chức giết chết vì phản bội.

> “Yeonjun không chết.” – Seonghwan nói, ánh mắt lạnh tanh.

> “Cậu nói dối.” – Soobin bật dậy, dí dao vào cổ hắn.

> “Hắn bị bắt sống.

Bị xóa ký ức.

Giờ là con rối cho đội truy quét T-04.”

“Tôi đến để cảnh báo cậu: nếu không giết Yeonjun… hắn sẽ giết cậu trước.”

Soobin sững sờ.

Trái tim co rút như bị bóp nghẹt.

Hơi thở cậu vỡ ra trong sương lạnh.

---

Đêm hôm đó, Soobin lấy lại khẩu súng cũ – khẩu mà cậu từng định dùng để giết người mình yêu.

Không ai biết cậu đi đâu sau đó.

Chỉ có camera tại một căn cứ cũ ghi lại hình ảnh một kẻ đeo mặt nạ, đột nhập trung tâm xử lý ký ức của tổ chức Echelon.

Và hình ảnh mờ nhòe cuối cùng: một người mặc áo trắng – Yeonjun, ánh mắt vô hồn, cầm súng chĩa thẳng vào kẻ đột nhập.

> Hai phát súng.

Không ai biết ai đã nổ súng trước.

Không ai còn sống để kể lại.

---

Tháng sau, trong rừng phía Đông, một đứa trẻ nhặt được một quyển sổ nhỏ trôi theo dòng suối.

Trên trang đầu tiên là dòng chữ nguệch ngoạc:

> “Nếu ký ức có thể bị xóa…

…thì tình yêu này là vết thương không thể chết đi.”
 
Back
Top Bottom