Khác Mật danh bóng tối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407092706-256-k412316.jpg

Mật Danh Bóng Tối
Tác giả: thikmuathu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những người đứng về phía ánh sáng.

Có những kẻ sống trong bóng tối.

Và cũng có những người... tự nguyện bước sang ranh giới, rồi không bao giờ quay lại.

Doo Yoojin - một bác sĩ ngoại khoa, mang trong mình lý trí lạnh lùng và những lựa chọn không thể nói ra.

Jung Gi-cheol - kẻ đứng đầu mạng lưới tội phạm, quen kiểm soát tất cả, trừ cảm xúc của chính mình.

Kimji và Keji - những người làm luật, hiểu rõ rằng công lý không phải lúc nào cũng cứu được ai.

Giữa săn đuổi và che giấu, giữa yêu và lợi dụng, giữa sống và trả giá, mỗi người đều phải chọn:
giữ lấy điều mình tin - hay trở thành cái bóng để kết thúc mọi thứ.

Mật danh Bóng Tối không kể về một tình yêu cứu rỗi.

Chỉ kể về những con người đã đi quá xa, và cái giá họ chấp nhận trả - bằng máu, bằng im lặng, và bằng chính tên mình.

Có những lựa chọn...
chỉ có thể kết thúc trong bóng tối.



tâm​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • |The Tuna Eye|-Mắt Cá Ngừ
  • Hãy Nhắm Mắt Khi Tôi Đến [NEXT]
  • Tôi tỉnh dậy ở mạt thế
  • Mất cảm giác.
  • chuyển sinh máu và nước mắt
  • Mật Danh Bóng Tối
    Chương VI - Kẻ bước vào lãnh địa cấm


    “Cô nên hiểu bạn mình kỹ hơn đi."

    Keji nói , bằng chất giọng không cảm xúc.

    Ánh mắt anh ta không nhìn Kimji, chỉ đặt lên màn hình laptop, nơi đoạn clip ngắn đang chạy lặp lại cảnh Doo Yoojin rời bệnh viện vào rạng sáng, tay đút túi áo, gương mặt không chút biến động.

    Kimji nắm chặt quai túi xách, cảm thấy từng đốt ngón tay mình siết lại.

    “Tôi tin cô ấy,” cô nói.

    Keji mỉm cười nhẹ, không có vẻ châm chọc, cũng không đồng tình.

    “Vậy thì kiểm chứng đi.”

    Anh gập máy tính, rút ổ USB nhỏ bỏ vào túi áo.

    “Tôi chưa đưa cô đoạn ghi hình.

    Cứ từ từ…

    Sự thật không chạy đi đâu được.”

    Tối hôm đó, Kimji cầm trong tay một thứ nhỏ bé: chiếc chìa khóa nhà Yoojin – được cô bạn thân gửi từ hai năm trước trong một lần Kimji say xỉn ngủ ngoài sân, Yoojin đành phải cho cô một chìa dự phòng.

    “Giữ đi, nhỡ đâu cần đột nhập tủ lạnh nhà tao lấy bia.”

    Kimji nhớ lại câu nói đùa ấy.

    Rồi cô thở dài.

    Lúc này, tay cô đeo găng cao su mỏng, bước chân khẽ khàng.

    Cô mở cửa – căn hộ nhỏ xíu nằm tầng 12 chung cư gần bệnh viện – ánh sáng nhạt từ đèn đường hắt qua cửa sổ, nhuộm không gian bằng một màu xám bạc u uẩn.

    Kimji không bật đèn.

    Cô chỉ mở điện thoại, chọn góc khuất sát tủ sách – một hộc gỗ trống – rồi nhẹ nhàng đặt vào đó một chiếc camera nhỏ bằng nửa đầu ngón tay cái.

    Đèn báo nhấp nháy một cái, rồi tắt.

    “Tao chỉ cần chắc chắn,” cô thì thầm.

    “Tao sẽ bảo vệ mày… nếu mày vô tội.”

    Cô đóng cửa, khoá lại cẩn thận.

    Mọi thứ y nguyên.

    Cô không hề biết, chỉ cách đó vài giờ – trước khi đi làm – Yoojin đã lặng lẽ nhét một ngòi bút chì kim mảnh vào khe cửa, chéo theo rìa bản lề.

    Một mẹo cũ kỹ nhưng tinh tế: nếu có người mở cửa, ngòi chì sẽ gãy.

    Yoojin về nhà lúc gần nửa đêm.

    Cô mệt mỏi, tay cầm một bịch đồ ăn nhanh.

    Vừa đẩy cửa vào, tiếng “cạch” nhẹ của bản lề vang lên.

    Không ai để ý.

    Không ai... trừ chính Yoojin.

    Cô cúi xuống.

    Trên nền gạch trắng, mảnh chì ngắn, gãy vụn, nằm cô đơn.

    Yoojin đứng yên một lúc.

    Không rút chìa khoá.

    Không đóng cửa lại ngay.

    Cô chỉ cúi xuống, nhặt mảnh chì lên, xoay nó giữa hai ngón tay.

    Không trộm.

    Không cạy cửa.

    Không có dấu vết xáo trộn.

    Rất khéo.

    Rất... quen tay.

    Cô thở ra thật khẽ.

    Trong đầu chỉ có một cái tên hiện lên – không cần suy đoán.

    “Kimji.”

    Yoojin đóng cửa, bật đèn.

    Mặt không đổi sắc.

    Cô đi một vòng quanh nhà – từng ngăn kéo, từng khe cửa – rồi dừng trước giá sách.

    Một hộc gỗ – trống hơn mọi khi.

    Cô rút cuốn sổ y bạ cũ, đặt vào đúng vị trí hộc trống.

    Bấm nhẹ vào mép trong.

    Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên.

    Camera lăn ra, rơi vào tay Yoojin.

    Một thiết bị phổ biến của thanh tra.

    Ánh đèn phòng phản chiếu trong mắt Yoojin lúc này lạnh như kính.

    Kimji trở về nhà, tim vẫn đập thình thịch.

    Cô bật điện thoại lên, mở ứng dụng kết nối với camera.

    Màn hình hiện “Offline – thiết bị không khả dụng”.

    Cô nhíu mày.

    “Chắc chưa sạc pin kỹ...”

    Cô không biết rằng, chiếc camera ấy đang nằm trong ngăn đá tủ lạnh nhà Yoojin.

    Đèn đỏ tắt ngấm.

    Ống kính đóng băng.

    Yoojin thì ngồi trước bàn ăn, lặng lẽ gõ điện thoại.

    To: Jung Gi-cheol

    “Có người bắt đầu nghi ngờ rồi.

    Em sẽ lo phần còn lại.”

    Ở một góc khác, Keji vẫn theo dõi

    Yoojin qua mạng camera bệnh viện.

    Anh thấy cô trở về ca trực đúng giờ, vẫn nhẹ nhàng khám cho từng bệnh nhân, vẫn gật đầu chào y tá như thường.

    Tay cô không run.

    Ánh mắt không chệch đi dù chỉ một lần.

    Keji nheo mắt.

    "Hoặc là vô tội... hoặc là rất chuyên nghiệp."

    Tại nhà Yoojin, cô đang lau kính cửa sổ.

    Gương mặt phản chiếu trong lớp kính lạnh tanh.

    Cô nói nhỏ, gần như thì thầm vào khoảng không:

    “Chơi đến cùng đi, Kimji à.”

    “Chẳng ai nên vào nhà một con rắn... mà mong rời đi nguyên vẹn.”
     
    Back
    Top Bottom