Cập nhật mới

Khác [Mastersol]Tình yêu thời chiến tranh!?!?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393339302-256-k391656.jpg

[Mastersol]Tình Yêu Thời Chiến Tranh!?!?
Tác giả: khhuyy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

bật mí thì mất hay



thaison​
 
[Mastersol]Tình Yêu Thời Chiến Tranh!?!?
Chương 1 : Gặp nhau giữ lằn ranh sống chết


Năm 1969, vùng rừng núi Quảng Trị chìm trong khói lửa chiến tranh.

Những ngày ấy, trời không còn xanh, đất không còn thơm, chỉ có mùi thuốc súng, mùi máu và mùi mồ hôi bám riết vào từng tấc da người lính.

Quang Hùng – chiến sĩ trinh sát mới mười chín tuổi – vừa đặt chân đến đơn vị chưa đầy hai tuần.

Anh chưa quen hết tên đồng đội, nhưng đã kịp nghe tiếng gầm rú của máy bay phản lực và những đợt pháo giội như xé cả trời.

Hùng cao ráo, nước da ngăm rám nắng, gương mặt góc cạnh nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ gì đó rất lạ – như thể bên trong lớp vỏ kiên cường là một tâm hồn nhiều suy nghĩ.

Trận phục kích chiều ấy dữ dội hơn dự đoán.

Cả đơn vị buộc phải rút lui khẩn, còn Hùng bị mảnh đạn sượt ngang vai.

Máu chảy ròng ròng xuống lưng áo, đau đến rát buốt.

Lúc được cáng về trạm xá, cơn choáng khiến anh gần như lịm đi, chỉ kịp nhìn thấy một gương mặt trắng trẻo cúi xuống – ánh mắt trong như nước suối, nhưng sắc lạnh như lưỡi dao.

“Ngủ đi, chưa chết đâu,” giọng người ấy cộc lốc nhưng trấn an đến lạ.

Khi tỉnh lại, Quang Hùng nằm trên giường tre, xung quanh vắng lặng.

Mùi thuốc đỏ thoang thoảng, bên cạnh là người con trai lúc nãy – mặc chiếc áo blouse đã ngả màu, tay đang cẩn thận gỡ lớp băng trên vai anh.

“Bác sĩ à?”

Hùng hỏi, giọng khàn khàn.

“Y tá,” người kia đáp gọn, không ngẩng mặt.

“Tên Sơn.

Anh nằm yên đi, mũi khâu vừa se lại.”

Lúc ấy, Hùng chỉ nghĩ đơn giản: Thái Sơn lạnh lùng, khó gần, chắc không ưa người lắm lời.

Nhưng sau đó, anh mới hiểu – sự lạnh lùng ấy chỉ là vỏ bọc.

Vì chỉ có ai từng chứng kiến nhiều máu đổ, nhiều người ra đi, mới phải học cách che giấu cảm xúc như thế.

Những ngày sau, Hùng thường viện cớ đến trạm xá.

Lúc thì bảo kiểm tra vết thương, khi lại nói mang thuốc hộ đồng đội.

Thái Sơn biết tỏng, nhưng vẫn im lặng.

Có lần anh khẽ cười, giọng nhỏ như tiếng gió rừng:

“Lính trinh sát mà diễn còn non quá.”

Dù bị trêu, Quang Hùng không giận.

Anh chỉ nhìn Sơn lâu hơn một chút, lần đầu tiên trong đời, thấy bản thân bất lực khi không thể lý giải cảm xúc chính mình.

Ở chiến trường, mọi thứ đều rõ ràng: sống hay chết, tiến hay lùi.

Nhưng với Thái Sơn, mọi ranh giới bỗng trở nên mơ hồ.

Đêm hôm ấy, mưa lớn.

Hùng không về lán mà ngồi lại bên bếp lửa cùng Sơn.

Lửa cháy bập bùng, khói cay xè mắt.

Sơn đẩy về phía anh một chén nước gừng ấm, rồi lặng lẽ tựa lưng vào vách gỗ.

“Lỡ ngày mai tôi ra trận không về…” – Hùng chợt nói.

“Đừng nói gở,” Sơn cắt ngang, nhưng giọng mềm hẳn đi.

“Thì tôi chỉ muốn cậu biết… tôi quý cậu.”

Thái Sơn im lặng.

Rất lâu.

Rồi anh khẽ nghiêng người, ánh lửa phản chiếu lên gương mặt trắng nhợt, đôi mắt khẽ rung:

“Anh đừng chết, rồi muốn nói gì thì nói.”

Ngoài kia, tiếng mưa rơi ào ào như giội xuống cả bầu trời.

Nhưng trong căn lán nhỏ, lần đầu tiên giữa hai người, có thứ gì đó vừa nảy mầm – mong manh, nhưng mãnh liệt.
 
Back
Top Bottom